THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 816 - Chương 820

Chương 816: Tự nhiên nhập đạo

Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, Linh Lung Thiên thập phần cẩn thận, động dụng mấy pháp bảo che giấu khi tức và mặt mũi lấy được của các lão bất tử.
Dù không có Tùy tâm ảo hóa quyết, chỉ cần không gặp tu sĩ biết bí thuật hoặc thần huyền đại năng tất không bị lộ.
Về đến Linh Cữu thành, ngay cả Âm Lệ Hoa cũng không hiển lộ thân phận, dùng Tùy tâm ảo hóa quyết hóa thành một trưởng lão Âm Thi tông ngầm đưa Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vào sơn môn.
Âm Lệ Hoa ngầm gọi tâm phúc đến, hiển lộ thân phận, xử lý sự tình, còn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đến chỗ Lý Tả Ý.
"Thỏ huynh đệ..."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vừa vào tĩnh thất, Lý Tả Ý quay lại, thấy Ngụy Tác thì mỉm cười hớn hở.
"Thỏ huynh đệ..." Ngụy Tác tròn mắt, bị bản thân Lý Tả Ý hấp dẫn.Đầu tóc, lông mày Lý Tả Ý trắng xóa, mặt nhăn nheo, trông rất già nhưng khiến Ngụy Tác không dám tin là y trừ linh khí hoàn toàn thu liễm, toát lên khí tức huyền diệu, tựa hồ thể nội phân thành mấy người chia ra khống chế việc tu luyện, khí tức của y toát lên sinh cơ.
Tựa hồ y vô thức lĩnh ngộ được tự nhiên đại đạo, cả việc kim đơn suy kiệt vì động dụng chân nguyên và kim đơn uy năng quá độ cũng lành dần, như cây gỗ lại có lại sinh cơ.
Tuy vẻ mặt không thay đổi nhưng biến đổi bên trong về chất khiến y lấy lại được thọ nguyên tổn hao.
Tựa hồ y không cần Ngụy Tác cho thêm linh dược đề thăng thọ nguyên nữa.
Kim đơn suy bại còn tu lại được, tu đạo giới tự cổ đến nay không có mấy môn, đều là vô thượng cường pháp, Lý Tả Ý nhờ vô thức mà đạt tới trạng thái này, bảo sao không kinh hãi.
"Tự nhiên tu luyện... Khô mộc phùng xuân, nếu thần trí y tỉnh táo, triệt để lĩnh ngộ môn thuật pháp này thì cũng là vô thượng cường pháp. Trạng thái này là 'Vô ngã cảnh' trong truyền thuyết mà viễn cổ tu sĩ tu luyện một số pháp quyết mới đạt tới." Linh Lung Thiên cũng cả kinh, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Nếu có đủ nguồn lực, không biết y sẽ đạt thành tựu cỡ nào." Ngụy Tác cả kinh nhưng lập tức quyết định dành nhiều linh thạch và đơn dược cho Lý Tả Ý, xem y có thể tu luyện bằng những thứ này không.
Lý Tả Ý biết Liệt khuyết tàn nguyệt trong thượng cổ thập đại công phạt chi pháp, giờ lại trong trạng thái này, tạo cho gã cảm giác còn hơn tu sĩ luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp và thiên cấp thuật pháp.
"Thỏ huynh đệ, đến đúng lúc lắm, chắc là thế này..." Lý Tả Ý tóc bạc vẫn ngây ngô, không chú ý thấy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đang chấn kinh, y hào hứng chỉ lên hoàng ngọc tường bích.
"Liệt khuyết tàn nguyệt xong rồi?" Ngụy Tác chấn động, mục quang nhìn lên hoàng ngọc tường bích.
Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp tuy cũng là đỉnh cấp công kích cường pháp nhưng từ Thiên đế vẫn tinh tàn thiên trung diễn hóa ra, khi thi triển sẽ tổn hao tự thân, uy năng chưa biết chừng không bằng Thiên đế vẫn tinh thiên hoàn chỉnh.
Liệt khuyết tàn nguyệt hoàn toàn hoàn chỉnh, thuần túy là vô thượng công kích cường pháp, vô thượng bí pháp này khiến người ta còn động lòng hơn bí pháp nhiều tác dụng.
"Thật sự đã hoàn thành!"
Mọi thứ trên hoàng ngọc tường bích khiến Ngụy Tác nín thở. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hoàng ngọc tường bích và trong tĩnh thất phủ dày một lớp bột vàng, hai bên còn vô số tự phù loạn xạ, ba bức tường không biết bị Lý Tả Ý gọt sạch rồi suy đoán kinh văn bao nhiêu lần, lúc này trên tường là từng hàng kinh văn chỉnh chỉnh tề tề, và ba hình ảnh.
"Thât sự đã hoàn thành... Hóa ra ba hình ảnh này chỉ là các giai đoạn trong quá trình thi pháp, qua đó không thể đoán được..."
Ngụy Tác cực kỳ chấn kinh, xem từ câu kinh văn đầu tiên, tuy đều là thiên địa chi đạo thập phần huyền ảo, nói về điều khiển chân nguyên hoặc khiếu vị, tâm thần cảm ứng, nhưng rất trơn tru, có thể lĩnh hội được. Ba bức tranh đó chỉ là ba giai đoạn trọng yếu trong khi thi pháp, tức là chỉ có kinh văn, thiếu ba hình này thì cũng không đủ, không thể thi pháp, và ngược lại.
Ngụy Tác vốn có Động Hư bộ pháp, Vô thủy kiếm kinh là đỉnh cấp phòng ngự cường pháp, pháp bảo phòng ngự Bất diệt tịnh bình sánh với tiên khí, thậm chí lấy được Cổ hoàng đoạt binh thuật nhưng lực công kích kém xa các phương diện khác của gã.
Có Tuyệt diệt kim đơn nhưng thi triển vẫn có hạn chế, ném ra là mình cũng phải tránh, pháp khí này đối diện thần huyền đại năng có tốc độ phản ứng nhang thì cơ hồ không có bao nhiêu tác dụng.
Hiện tại Liệt khuyết tàn nguyệt có thể bù vào. Lấy được đáo Liệt khuyết tàn nguyệt, đối với chuyến đi Công Đức tông là thêm phần ỷ trượng.
Lý Tả Ý với tu vi trước kia kích phát đạo thuật pháp này, lực công kích đã kinh nhân, thoát khỏi vòng vây của Huyền Phong môn, hiện tại tu vi Ngụy Tác cao hơn nhiều, uy năng càng kinh nhân.
Ngụy Tác hiện tại là "tự làm tự hưởng ", không phải một tông chủ, không nhiều quyền uy tuyệt đối nhưng lại bớt đi nhiều cố kỵ, ngay cả Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh sẽ sắp xung kích Kim đơn cảnh, khi đó các đạo lữ cùng đối địch mà mỗi người một đạo Liệt khuyết tàn nguyệt phát ra thì thật kinh nhân.
Ngụy Tác không dùng kí sự phù kí lục mà trực tiếp ghi nhớ. Gã đã biết kinh văn và hình ảnh, mỗi câu đều nhớ rõ.
Cộng thêm Cổ hoàng đoạt binh thuật, Hoàng Thiên diệt thức nhãn, Tùy tâm ảo hóa quyết... cả bảo vật của các lão bất tử thì thu hoạch lần này quá kinh nhân.
Tương đương với có được hai long trủng, tế ngộ như thế mà không đạt thần huyền thì thật xấu hổ.
"Thỏ huynh đệ, chúng ta đổi chỗ ở, sau đó sẽ đi xa..."
Thuộc lòng kinh văn chính xác của Liệt khuyết tàn nguyệt, Ngụy Tác và Lý Tả Ý lại nói thêm mấy câu, Lý Tả Ý vẫn nghe lời gã, nên không dị nghị gì việc được đưa đi.
Bất quá Ngụy Tác không đi ngay mà để Linh Lung Thiên lấy từ tay áo ra những thứ khí tức bất phàm thu được từ các tông chủ và lão bất tử.
Mảnh hôi sắc hủ mộc, đoản côn lóe ngân quang, bạch sắc tinh thể cỡ nắm tay, một trang sách bằng tử sắc tinh kim, một viên nguyệt nha bảo thạch, và một mảnh vải bố hai màu vàng bạc được Linh Lung Thiên lấy ra. Ngụy Tác thả lục bào lão đầu ra nói rõ mọi chuyện.
Những vật này đều đặc biệt, không rõ có cấm chế phi phàm hoặc khí tức có bị người ta cảm tri được không, vì thế được để trong tay áo của Linh Lung Thiên. Hiện tại Linh Lung Thiên đã khôi phục không ít, dù có cấm chế thì nó cũng phá được.
"Phù!"
Hôi sắc linh quang lóe lên, Linh Lung Thiên nghiên cứu một lúc, phát hiện có một món ẩn tàng truy tung cấm chế nên phá đi.
Là tấm vải bố kim ngân lưỡng sắc, có thể ngưng thành lôi quang thái cực đồ, khả dĩ hút được lôi hệ thuật pháp và uy năng pháp bảo.
"Vật này chắc do đại năng tu luyện lôi hệ công pháp để lại, tu vi đại năng này không kém hơn Thần huyền ngũ trọng." Linh Lung Thiên nói.
Ngụy Tác gật đầu, thu lại.
Mảnh vải không rõ dùng loại tơ gì chế thành, hàm chứa hai loại thần văn tự sáng tạo đại đạo nguyên khí pháp tắc, tạo cho Ngụy Tác cảm giác còn hơn thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất, với tu vi hiện tại và thần thức của gã chưa thể tiến vào lĩnh ngộ huyền ảo.
Linh Lung Thiên cầm mảnh hôi sắc hủ mộc lên cùng lục bào lão đầu nghiên cứu.
Hôi sắc hủ mộc chỉ cỡ một tấc, rộng cỡ hai ngón tay, thủng lỗ chỗ như bị trùng cắn, rất nhẹ mà lại không có quang hoa, phù văn, nhưng Linh Lung Thiên khẽ búng rồi dùng toàn lực bóp nhưng không hề phá tổn.
Ngụy Tác cầm trang sách bằng tử sắc tinh kim lên, có hình một thất thập nhị phẩm liên đài và vô số phù văn li ti.
"HÌnh như là kinh văn thuật pháp hoặc công pháp." Ngụy Tác nhìn kỹ, đưa cho Linh Lung Thiên, "Cương nha muội, biết văn tự này không?"
Thứ khắc trên đó rõ ràng không phải phù văn pháp trậnmà là cổ tự. Quan trọng là khí tức phiêu diêu, do thượng cổ đại năng tự tay luyện chế.

Chương 817: Đại đạo bất hủ

"Văn tự này là loại thông dụng ở thượng cổ Tịch Hàn đại lục, Thượng thanh linh bảo kinh, chắc do thượng cổ đại năng truyền lại." Lục bào lão đầu nhận ra nên nói ngay, "Đây là liên pháp chi thuật."
"Liên pháp chi thuật?" Ngụy Tác cả kinh, nhớ đến hai lão bất tử tại Chập Khí hải đã thi triển liên pháp chi thuật, mỗi đòn đều uy năng thập phần kinh nhân, sánh với thần huyền.
"Thứ này đối với siêu cấp đại tông môn cũng giá trị phi phàm." Lục bào lão đầu cả kinh, "Tối đa đủ cho ba mươi hai tu sĩ liên pháp, có điều tu vi không thể chênh nhau quá lưỡng giai. Chỉ có thể thi triển Thượng thanh linh quang giới."
"Chỉ có thể thi triển Thượng thanh linh quang giới? Thượng thanh linh quang giới là thuật pháp gì?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
"Là một môn thuật pháp phòng ngự thuộc loại linh quang." Lục bào lão đầu đáp: "Đợi ta phiên dịch kinh văn xong thì ngươi tự xem."
"Phòng ngự thuật pháp thuộc loại linh quang?" Ngụy Tác gật đầu. Kinh văn chỉ là thuật pháp liên thủ phòng ngự, xem ra hai lão bất tử xuất thủ phi thường kinh nhân thi triển liên pháp không phải thuật này.
"Lừa đảo, tùy tiện phát lưỡng đạo thuật pháp khác nhau vào vật này." Cùng lúc, Linh Lung Thiên đưa hôi sắc hủ mộc đến trước mặt Ngụy Tác."Dùng thuật pháp đánh vào?" Ngụy Tác lấy làm lạ, biết Linh Lung Thiên có dụng ý nên không nhiều lời, phát ra Kim xà lôi quyết giáng vào hôi sắc hủ mộc.
Sau tiếng nổ, hôi sắc hủ mộc bị đánh bay, va lên tường, Ngụy Tác dồn chân nguyên cuốn về.
Hôi sắc hủ mộc không có quang hoa, phù văn, trừ những vết lỗ chỗ như bị trúng cắn thì không có gì tổn hại.
"Thôi vậy, tu vi hiện tại của ngươi kém quá, không thử được, để thỏ huynh đệ xuất thủ xem sao." Linh Lung Thiên lắc đầu, nhớ ra hiện tại Ngụy Tác chỉ là tu sĩ Chu thiên cảnh.
"Ngươi hoài nghi nó là gì?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu cả kinh. Bảo Lý Tả Ý dùng Liệt khuyết tàn nguyệt tung đòn, trạng thái của y tựa hồ còn hơn trước, ra đòn thì huyền giai thai thể pháp bảo vị tất chịu nổi, mảnh gỗ này có lai lịch kinh nhân gì?
"Rất có thể là Bất hủ đế mộc xuất hiện khi Bất Hủ đại đế và Đơn Dương đại đế luận đạo." Linh Lung Thiên nhíu mày.
"Thỏ huynh đệ, ra ngoài trông chừng giùm ta." Liệt khuyết tàn nguyệt quá kinh nhân nên Ngụy Tác vừa bảo Lý Tả Ý ra hậu sơn vừa nói với Linh Lung Thiên: "Vật này trông như gỗ mục, mà lại là Bất hủ đế mộc? Bất Hủ đại đế và Đơn Dương đại đế là đại năng thế nào? Trước kia ta chỉ nghe nói với các ngươi thì chân tiên đại năng được gọi là đế tôn, trên tu vi chân tiên được gọi là đế thiên, đại đế là xưng hô gì?"
"Trước thời đại của ta, đỉnh cấp nhân vật trong các đế thiên có thể một mình đấu với hai hai đế thiên cấp đại năng mới được gọi là đại đế. Nhưng đến thời đại của ta, đại đế chỉ là đỉnh cấp nhân vật trong các đế tôn, đại đế không lợi hại như đế thiên. Bất quá Bất Hủ đại đế và Đơn Dương đại đế đều là nhân vật trước thời của ta, cũng như Thông Thiên đại đế, là đại đế chân chính, nhân vật như thế thì khi có Thiên khung đến giờ không có mấy người." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang: "Tại thời đại của ta có đồn rằng, Đơn Dương đại đế sáng tạo Đại đơn chân kinh, thành tựu tu vi vô thượng, hoành không xuất thế thời, lúc đó Bất Hủ đại đế đã già rồi, Đơn Dương đại đế tìm đến Bất Hủ đại đế luận đạo, hòng đánh bại Bất Hủ đại đế, Đơn Dương đại đế chỉ một chỉ hất ngọn núi lên hư không, hóa thành thần hỏa cháy liền mấy ngày để thể hiện vô thượng thần thông, Bất Hủ đại đế khước chỉ lấy một mảnh gỗ mục hóa thành một nhánh Bất hủ đế mộc, Đơn Dương đại đế biết thần thông không bằng mà đi mất. Đồn rằng Bất hủ đế mộc do đệ tử Bất Hủ đại đế truyền thừa, nguyên khí khó xâm tập, các loại uy năng thuật pháp khó mà phá hoại, chỉ thai thể thần binh đế tôn cấp luyện chế va vào mới làm hư hỏng được."
"Lợi dụng vô thượng thần thông biến phổ thông hủ mộc hóa thành thai thể thần binh đế tôn cấp?" Ngụy Tác hít một hơi lạnh. Gã đã thấy Lôi vương đế tôn kiếm, biết thần binh đế tôn cấp đều là tiên khí.
"Được rồi, để thỏ huynh đệ thử." Linh Lung Thiên cũng kính sợ đại đế cấp nên đến sơn cốc thì bảo Ngụy Tác.
"Chát!"
Lý Tả Ý luôn nghe lời, vung tay phát ra hôi sắc loan nguyệt ấn lên hôi sắc hủ mộc, hất văng đi không biết bao nhiêu trượng, va vào hộ sơn cấm chế của Âm Thi tông mới rơi xuống.
Ngụy Tác hút lấy hôi sắc hủ mộc, vẫn không hề tổn hại, không có dấu vết gì bị vô thượng cường pháp oanh kích.
"Chắc là Bất hủ đế mộc của Bất Hủ đại đế, tiếc là vật như thế cũng chỉ còn lại mảnh này." Linh Lung Thiên thở dài.
"Vật này có tác dụng gì? Có thần diệu đặc biệt hả?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu cùng khó tưởng tượng nổi, mảnh gỗ mục này chợt tạo cho họ cảm giác kinh nhân như vạn cổ bất hóa.
"Bất hủ đế mộc dọa được Đơn Dương đại đế vì đại đạo vô ngân, một mảnh gỗ mục có thể hóa thành một món pháp bảo kinh nhân. Lúc giao chiến ta thấy có người dùng vật này, ngươi thử dồn chân nguyên thử xem... Bất hủ đế mộc có khả năng ngầm chứa truyền thừa của Bất Hủ đại đế." Linh Lung Thiên nói.
"Ngầm chứa truyền thừa?" Ngụy Tác ấm ức. Gã có một khúc cổ hương của Thông Thiên đại đế, theo Linh Lung Thiên nói là, nhân vật như Thông Thiên đại đế và Bất Hủ đại đế, tu đạo giới từ cổ chí kim chỉ có vài người, một chí cũng đấu được với hai chân tiên trở lên. Nhân vật cỡ đó truyền thừa không hiểu sẽ đến mức nào, nhưng gã có nó mà không biết được ảo diệu.
Bất quá bực thì bực nhưng vật này có uy năng gì thì cần phải thử rõ.
Tiếp đó, Ngụy Tác cẩn thận dồn chân nguyên vào.
"Xoạt!" Chân nguyên cơ hồ vừa dồn vào là mảnh hủ mộc được kích phát, bắn đi gần nghìn trượng.
"Nhanh thế hả?"
Ngụy Tác cả kinh, lại thử nhiều lần, càng kinh ngạc vì mảnh như gỗ mục này kích phát cơ hồ không hề tiêu hao bao nhiêu chân nguyên, nhưng tốc độ kích phát cực kỳ kinh nhân, tâm niệm vừa động thì như thuấn di, với thần thức của gã phối hợp cùng bí thuật chốt chặt mà mảnh gỗ mục này có thể đánh trúng bất cứ vật nào trong vòng vạn trượng. Tốc độ đó dù với tu vi hiện tại của gã cũng khó mà tránh, chỉ còn cách dùng pháp khí đón đỡ.
Uy năng công kích này đạt huyền giai thượng phẩm.
Chả trách lão bất tử có vật này dám vào Chập Khí hải giết Ngụy Tác, dù không liên quan đến truyền thừa của Bất Hủ đại đế thì cũng một món trọng bảo kinh nhân, nếu lão bất tử sở hữu nó để lộ tất bị không ít người ngầm cướp đoạt.
Mảnh vỡ đã thế thì Bất hủ đế mộc hoàn chỉnh còn thế nào, chả trách năm xưa Bất Hủ đại đế chỉ với vật này cũng khiến một kinh thiên đại năng rút lui.
"Đây là Trấn địa tinh, đây là Thái âm chân bảo thạch, gian thương, lần này ngươi lấy được không ít đồ tốt. Còn một thứ thì ta không biết."
Linh Lung Thiên nghiên cứu cẩn thận ba thứ đoạn hầm hừ.
Trong ba vật còn lại, ngân quang đoản côn chỉ cỡ ngón tay nhưng rất nặng, khí lực của Ngụy Tác hiện tại chạt vật mới nhắc lên được, có vẻ bằng tinh kim, kim thiết khí tức nồng hậu, song cùng ràn rạt thổ nguyên khí tức và hỏa sát khí tức, trừ ba loại khí tức thập phần nồng hậu đó ra tựa hồ còn nhiều khí tức khác. Bất kỳ tu sĩ nào thấy thế đều lấy làm lạ, nguyên khí tương xung, dù bố trí pháp trận kinh nhân cũng khó ngưng ngần ấy nguyên khí vào một món.
Bạch sắc tinh thể cỡ nắm tay phát ra khí tức thần huyền đại năng, rõ ràng do chân nguyên thần huyền đại năng luyện chế, bề ngoài trong veo biểu như thủy tinh, bên trong có gợn trắng kiểu thần văn, thần thức của Ngụy Tác không vào được.
Viên nguyệt nha bảo thạch màu vàng nhạt, như ngưng nhũ, có phần mềm mại nhưng không cắt đứt, không có nguyên khí dao động, không giống pháp bảo và pháp khí, nhưng có linh vận khôn tả lưu động. Như khi luyện chế được thai thể tinh kim Bất diệt tịnh bình, thoạt nhìn đã thấy bất phàm.
"Trấn địa tinh là tinh kim đoản côn? Thái âm chân bảo thạch là khối màu trắng, còn khối vàng nhạt?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu căn bản không nhận ra nên hỏi, "Có tác dụng gì?"
"Không phải ngươi định tự lập động phủ hả? Trấn địa tinh có thể nối thông địa khí, trấn áp địa mạch, thứ này vốn tự nhiên hóa sinh ở địa mạch, cơ hồ tất thảy pháp trận trấn áp địa mạch đều cần vật này để bố trí. Chỉ cần ngươi tìm được cách bố trí pháp trận trấn áp địa mạch là xong, dù bên ngoài trời có sập thì trong động phủ của ngươi vẫn như thường." Linh Lung Thiên chỉ vào ngân sắc tinh kim đoản côn.
"Thứ có thể bố trí pháp trận trấn áp địa mạch?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu tròn mắt. cả hai đều đọc được cách bố trí pháp trận đó không khó kiếm, nhiều tông môn đều có. Nếu Ngụy Tác nhớ không lầm, Hải Tiên tông cũng có, lúc gã xung kích kim đơn từng đọc được. Bố trí được pháp trận này dù nghìn dãy núi bên ngoài sụp đổ thì trừ phi địa mạch, địa để hỏa phế tan vỡ, trong vòng mấy nghìn dặm không còn gì thì chỗ có pháp trận trấn áp cũng sẽ nguyên lành như hòn đảo giữa đại dương. Pháp trận trấn áp địa mạch là thứ các tông môn đều muốn bố trí nhưng nguyên liệu cực hiếm, từ cổ chí kim chỉ vài ba tông môn có pháp trận này ở chỗ quan trọng như nơi tàng kinh.
Có vật này rất có lợi khi tự lập động phủ không thì động phủ bố trí tốt đến đâu mà trúng uy năng quá mạnh thì cũng vô dụng.
Đẳng cấp đối thủ của Ngụy Tác đã khác. Tiểu Dạ sơn động phủ của gã đối phó Kim đơn tu sĩ còn được nhưng gặp thần huyền đại năng thì vài đạo thuật pháp là sụp đổ.
"Thái âm chân bảo thạch có thể dẫn tụ thái âm nguyên khí, đối với tu sĩ tu luyện thái âm công pháp thì là chí bảo." Linh Lung Thiên ngó lơ Ngụy Tác và lục bào lão đầu, chỉ vào khối bạch sắc tinh thạch.
"Dẫn tụ thái âm nguyên khí, tiếc là chúng ta không ai tu luyện công pháp này..." Ngụy Tác và lục bào lão đầu tiếc rẻ, thái âm nguyên khí là một loại tinh thần nguyên khí, bình thường trong tinh quang ban đêm đều có, tu sĩ tu luyện thái âm nguyên khí đêm nào cũng hấp nạp.
"Hiện tại vô dụng cũng không sao, tương lai dùng để đổi bảo vật khác, hoặc chiêu lãm tu sĩ luyện thái âm công pháp." Ngụy Tác tính trước.
Hoàng sắc nguyệt nha bảo thạch không ai biết là gì, Ngụy Tác không hề lãng phí thời gian, thu lại.
Đợi Âm Lệ Hoa xử lý xong, gã cùng nàng ta, Linh Lung Thiên, Lý Tả Ý lén rời Âm Thi tông.
Đê che giấu hành tung, Âm Lệ Hoa thậm chí lục tục an bài mấy trăm tu sĩ Âm Thi tông rời tông môn, cả toán lẫn vào trong đó, Lý Tả Ý vốn khí tức nội liễm, bọn Ngụy Tác sử dụng mọi thứ có thể che đi khí tức lấy được của các lão bất tử nên không ai biết.
...
Lại qua sáu, bảy này, ba tu sĩ thập phần phổ thông từ một thành trì giữa Hải Tiên thành và Âm Thi tông đi vào Chập Khí hải. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vân Linh đại lục càng sôi lên vì số đại tu sĩ chế dưới tay Ngụy Tác càng lúc càng nhiều, ba tu sĩ không bị chú ý này là Ngụy Tác, Linh Lung Thiên và Minh Đức.

Chương 818: Mã sư huynh

Một tiểu cốc không đầy mười dặm, được bạch sắc linh vụ bao lấy.
Có một con đường mòn từ trong sương trắng vươn ra, cuối đường là mấy linh điền, và một gian nhà tranh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Linh điền trồng các loại linh dược, màu sắc và hình dạng thiên kỳ bách quái, các loại dược vụ dâng lên như khói màu, một ngọn suối trong từ vách núi chảy ra, tạo thành một cái ao nhỏ cạnh linh điền.
"Mã sư huynh, nhớ chăm sóc giúp hai nhánh Lãnh hương băng mai trong Lãnh Ngưng cốc, đệ phải ra ngoài mấy ngày, trăm sự nhờ sư huynh."
Trước gian nhà tranh, một trung niên nam tử hơn bốn mươi tuổi đang nói chuyện với hai thanh niên.
Cả ba cùng mặc thanh sắc y sam, trung niên nam tử mặt mũi thành thật, trông cũng biết là người ba phải, hai thanh niên thì một hơi lùn, có vẻ nhanh nhẹn, người còn lại cao ráo trắng trẻo, mi thanh mục tú, đang dặn trung niên nam tử là y."Được, Giang sư đệ yên tâm," trung niên nam tử thật thà đáp.
"Yên tâm, Mã sư huynh có bao giờ quên, đã đồng ý là không có việc gì hết," thanh niên mi thanh mục tú cha yên tâm thì thanh niên thấp hơn vỗ vai nói.
"Đa tạ Mã sư huynh," Thanh niên mi thanh mục tú cười ha hả rồi cáo từ ly khai, cùng thanh niên béo đi ra.
"Huynh ấy đã ba mươi năm không sai lầm, không vì quên mà làm hỏng một nhánh linh dược nào," hai thanh rời sơn cốc, bên ngoài là một ngọn núi vân vụ liễu nhiễu, sơn cốc ở lưng núi, hai người đi trên sơn đạo, may khói tự dộng dạt ra, thanh niên lùn lại bảo thanh niên mi thanh mục tú.
"Ta biết nhưng Lãnh hương băng mai là nguyên liệu chủ yếu mà Lưu sư thúc cần để luyện dược, vạn nhất có vấn đề gì thì gay," Thanh niên mi thanh mục tú tỏ vẻ khó xử.
"Sao còn nhờ Mã sư huynh trông nom... Mấy năm nay ngươi nhờ Mã sư huynh làm hộ không ít việc, ngươi có thêm thời gian tu luyện và kiếm linh thạch..."
"Không phải mình ta... Mã sư huynh thiên tư bình bình, hiện tại mới tu vi như thế, tu luyện cũng không có thành tựu gì lớn, sau này ta đạt đại thành tựu, giúp rập một chút coi như bồi thường..."
"Không hẳn, Mã sư huynh lần này có tư cách nghe thiền âm, có cơ duyên gì đó thì khác, Viên Hằng sư tổ năm xưa cùng là đệ tử trông dược viên, kết quả có cơ duyên ở Thất bảo mật địa…"
"..."
Hai thanh niên vừa đi và nói, nhanh chóng khuất bóng vào sơn đạo vân vụ liễu nhiễu.
Thân ảnh hai người vừa khuất khỏi sơn đạo thì một lão nhân lưng còng từ sơn đạo khác đi ra.
"Ai..." Lão nhân râu tóc hoa râm, mặt mũi khắc khổ nhưng thập phần từ hòa, nhìn theo hướng hai thanh niên khuất bóng, lão nhân thở dài, lắc đầu.
Lão nhân lại đi vào tiểu cốc.
"Trương sư thúc", lão nhân vào sơn cốc, trung niên nam tử đang ở trong linh điền chăm một nhánh linh dược, cẩn thận gạt từng cọng lá dính sương ra, thấy lão nhân đi vào thì đứng dậy, cung kính hành lễ.
"Không cần đa," lão nhân thong thả ngồi xuống, gọi trung niên nam tử, "Tiểu Mã, Tiểu Giang và Tiểu Tống lại tìm cớ đến nhờ vả hả?"
"Giang sư đệ nói là có việc cần đi mấy ngày, nhờ đệ tử cẩn thận trông coi Lãnh hương băng mai trong Lãnh Ngưng cốc," trung niên nam tử thật thà đáp.
Lão nhân lắc đầu, chỉ dặn: "Mấy này nên thập phần cẩn thận, đừng để xảy ra việc gì mà mất nghe tư cách thiền âm, hai nhánh ở Viêm Hỏa cốc không ổn, ta đã bảo Tôn sư bá là do ta trông, ngươi không cần để ý."
"Đa tạ Trương sư thúc," trung niên nam tử tựa hồ không giỏi ăn nói, chỉ nói thế thôi.
"Cho ngươi, xem xong thì xé đi," lão nhân gật đầu, móc từ ngực áo ra một vật đưa cho trung niên nam tử.
"Trương sư thúc, cái gì đây?" Trung niên nam tử ngẩn ra, lão nhân đưa cho y một quyển da úa vàng, có vẽ mấy mình đơn giản, tựa hồ do ai đó vẽ ra, dưới gốc bồ đề mộc có tảng đá xanh như hình con cóc.
"Đây là vật một sư huynh thân thiết với ta để lại," lão nhân nhìn trung niên nam tử, tựa hồ nhìn y lại nhớ bạn, "nơi này ghi lại một nơi trong Thất bảo mật địa..."
"Thất bảo mật địa?" Trung niên nam tử tựa hồ cả kinh, tròn mắt.
"Nghe ta nói hết là hiểu," lão nhân xua tay bảo trung niên nam tử đừng vội, "sư huynh đó cũng như ngươi, phụ trách trông linh điền, kết quả ba mươi năm không sai lầm, theo môn quy, với thân phận phổ thông đệ tử mà được vào Thất bảo mật địa nghe thiền âm. Thân phận huynh ấy thấp, lúc nghe thiền âm thì những chỗ gần thiền âm mộc ngư có phật quang bao trùm đã bị chiếm cứ, huynh ấy chỉ còn cách ngồi trên tảng đá ở ngoài mà nghe, năm đó cơ hồ không ai được thiền âm truyền thừa, huynh ấy ở chỗ vừa xa vừa hẻo lánh lại nghe ra được kinh văn đặc biệt. Lúc lâm chung có bảo ta là lúc ngồi lên tảng đá chỉ thấy có thanh khí phát ra khiến huynh ấy cảm giác kỳ dị, có điều kinh văn đó cực kỳ phức tạp, tuy huynh ấy nghe được nhưng không hiểu, không thể minh ngộ, rồi uất ức mà chết."
"Đại Doanh phong cũng có người được thiền âm truyền thừa?" Trung niên nam tử cả kinh, tròn mắt. "Việc này không nên cho ai biết," lão nhân thập phần nghiêm túc nói, "sư huynh không cho ai biết kinh văn đó, thậm chí sợ ta cũng như huynh ấy, được kinh mà không hiểu rồi chết trong ấm ức nên lúc lâm chung cũng không cho ta biết, huynh ấy có con cháu ở ngoài, truyền ra thì sợ tông môn truy cứu, liên lụy hậu nhân."
"Tiểu điệt biết rồi, sẽ không cho ai biết." Trung niên nam tử đáp đầy khẳng định.
"Hiện tại con cũng có cơ hội vào Thất bảo mật địa nghe thiền âm đó là đại cơ duyên... ba mươi năm không làm hỏng một nhánh linh dược, không chỉ vì con cẩn thận, mà còn là trời cao thương tình. Ta cho con biết việc này vì ở đó trong Thất bảo mật địa có thể có cơ duyên, nếu lúc nghe thiền âm mà ở nơi khác không được kinh văn truyền thừa thì con ra chỗ đó ngồi thử xem," lão nhân nhìn trung niên nam tử, "tính con... trung hậu thật thà, dù được kinh văn mà không hiểu chắc không ấm ức chết đi như sư huynh ta."
"Trương sư thúc, đa tạ..." Trung niên nam tử nghiêm túc bảo trứ lão nhân.
"Bất quá cũng chưa chắc, đại trí nhược ngu, đại xảo nhược chuyết, vô dục vô cầu... Biết đâu lại thành đại đạo..." lão nhân lại thở dài, "nhớ rõ rồi hủy đi…"
"Được." Trung niên nam tử xé nát đoạn vùi xuống trước nhà.
"Mấy hôm nay, nhớ cẩn thận," lão nhân dặn thêm mấy câu rồi đứng dậy, cáo từ ly khai.
"Không ngờ trong Đại Doanh phong còn có người được thiền âm truyền thừa... chắc Minh Đức đô cũng không ngờ... lão nhân này không tệ, vừa quan tâm vừa cho ta thứ này... ta lấy mất cơ hội nghe thiền âm của y, nhân phẩm của y không tệ, sau này ta nên bù lại cho..." Lão nhân đi rồi, mục quang trung niên nam tử linh động hẳn, nhíu mày nói.
Đoạn trung niên nam tử vào nhà, đóng cửa lại, lấy ra hai viên yêu đơn cỡ đầu trẻ con.
Hai viên yêu đơn ánh lên bạch quang, như dương chi bạch ngọc, thủy linh chi khí thập phần sung túc, lấy ra là trong nhà ẩm thấp như mới mưa xong.
"Không biết Bàn cổ cự chập yêu đơn có gì huyền ảo."
Lấy ra hai viên yêu đơn, trung niên nam tử lẩm bẩm đoạn linh khí từ đỉnh đầu phun lên, bao lấy một viên, thủy linh nguyên khí không ngừng gột rửa rồi luyện hóa yêu đơn để tu luyện.
Trung niên nam tử là Ngụy Tác.
Ngụy Tác dùng thủy linh nguyên khí cuốn lấu yêu đơn để tu luyện thì tu vi đã hồi phục, nhưng nơi này không có cấm chế đặc biệt, gã không dám toàn lực tu luyện, gột rửa lượng thủy linh nguyên khí chỉ bằng một hai phần mười bình thường.
Tu luyện hơn nửa canh giờ, gã thu Bàn cổ cự chập yêu đơn không nhỏ hơn bao nhiêu đi, nhãn quang lóe lên cảm ngộ rồi ra ngoài.

Chương 819: Tình đời ấm lạnh

Ngụy Tác rời tiểu cốc, đi trong con đường mòn ngập bạch sắc linh vụ sang một sơn cốc khác.
Hiện tại Ngụy Tác đang ở một đỉnh núi gọi là Đại Doanh phong, nằm về phía đông Công Đức tông.
Lúc từ Âm Thi tông đưa Lý Tả Ý ra rồi gặp bọn Cơ Nhã, truyền thụ kinh văn Liệt khuyết tàn nguyệt và Thượng thanh linh bảo kinh trước khi cùng Linh Lung Thiên đến gặp Minh Đức, cùng vào Chập Khí hải. Với thần thông của Minh Đức và Linh Lung Thiên thì dễ dàng giết được hai con Bàn cổ cự chập.
Đợi khi tu vi hồi phục mới cùng Minh Đức đến Công Đức tông.
Hiện tại thân phận gã là Mã Đằng, một phổ thông đệ tử của Đại Doanh phong, phụ trách trông nom linh điền. Linh Lung Thiên được Minh Đức an bài thành một tạp dịch đệ tử Đại Doanh phong, bình thường không phải làm gì nhiều, cách Tiểu Vân cốc mà Ngụy Tác ở không xa.
Lén đưa Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vào Công Đức tông, tranh để bị tra raquan hệ, Minh Đức không hề công khai gặp mặt.Sơn môn Công Đức tông thập phần kinh nhân, tới nghìn đỉnh núi, Đại Doanh phong chỉ là một, chuyên trồng linh dược.
Sơn môn Công Đức tông có nhiều nơi đặc biệt, trong nghìn đỉnh núi có không đầy trăm đỉnh được coi là cấm địa, hoặc chỉ chân truyền đệ tử và trưởng lão được vào thì còn lại đều truyền thừa riêng. Thuật pháp cùng công đều do Kim đơn đại tu sĩ từ các phong để lại, thuật pháp cùng công pháp cao giai đều bị lấy đi cho vào tàng kinh các. Phổ thông đệ tử đều tự học, cách mấy năm lại có một lần thi đấu. Cơ hội giết Minh Ninh mà Minh Đức và Ngụy Tác nói là ở lần địa hội này. Khi đó nội môn đệ tử và chân truyền đệ tử đều tới, phổ thông đệ tử có thể chọn một nội môn đệ tử mà tỷ thí, đánh bại là lập tức thành nội môn đệ, thậm chí những đệ tử xuất loại bạt tụy có khả năng được các trưởng lão vừa ý, sẽ thành chân truyền đệ tử, được truyền thừa cao hơn.
Hơn nghìn đỉnh đều thâm sâu, mỗi ngọn đều có cấm chế, vạn nhất gây ra động tĩnh gì e là đả thảo kinh xà, nên Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vào Công Đức tông rồi đều chịu phép, chỉ cẩn thận tìm hiểu quanh Đại Doanh phong chứ không vào sâu trong Công Đức tông.
Ngụy Tác đã hoàn toàn lĩnh ngộ kinh văn Liệt khuyết tàn nguyệt, với tu vi hiện tại mà thi triển thậm chí uy năng cao hơn huyền giai thượng phẩm pháp bảo, nếu tu vi đột phá đến Kim đơn ngũ trọng, thi triển Liệt khuyết tàn nguyệt e sẽ đạt tới uy năng bán tiên khí. Đạt Kim đơn ngũ trọng hậu kì thì thậm chí gần đạt tiên khí.
Tu sĩ Thần huyền nhất trọng, thậm chí Thần huyền lưỡng trọng dốc toàn lực thì uy năng mới gần đạt tiên khí.
Một trong thượng cổ thập đại công phạt vô thượng công kích cường pháp đáng sợ cỡ nào, không khó tưởng tượng! Nhiều thiên cấp đỉnh giai uy năng thuật pháp không thể so được.
Vô thượng cường pháp chuyên về sát phạt, chả trách ai cũng tranh giành.
Ngụy Tác vẫn nghi ngại Minh Đức nên chưa từng để lộ thuật pháp này trước mặt y, coi như một trong những con bài tẩy riêng.
Tại Chập Khí hải săn được hai con Bàn cổ cự chập, đều từ thất cấp tiến giai gần đạt bát cấp trung giai, theo điển tịch thì Bàn cổ cự chập yêu đơn trừ dùng để luyện chế cao giai linh đơn thì luyện hóa xong sẽ có huyền diệu riêng, còn đến mức nào thì vì Bàn cổ cự chập không phải Kim đơn đại tu sĩ thông thường có thể động tới, hoặc tuy săn được nhưng hiếm tu sĩ nào có công thức luyện đơn hay hoàn toàn luyện hóa, nên điển tịch không ghi rõ. Hiện tại Ngụy Tác tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết, dễ dàng luyện hóa cả viên Bàn cổ cự chập yêu đơn, thành thử gã rất mong chờ, có điều luyện hóa còn ít, nội thị cũng không thấy gì biến hóa.
Gã đang đến Đại Nhược cốc, hiện tại gã lấy thân phận này, chức trách là nuôi dưỡng linh đài trong Tiểu Vân cốc trung và ba linh điền trong Đại Nhược cốc.
Tiểu Vân cốc trồng linh dược phổ biến, cần phải chăm sóc, còn Đại Nhược cốc là chỗ Đại Doanh phong bố trí linh điền nhiều nhất, tới hơn trăm khối, trồng cực nhiều linh dược, Ngụy Tác phụ trách nuôi dưỡng "Tiểu kim diệp", "Tiêu hỏa thảo""Lam tâm hoa".
Dù là Tiểu Vân cốc hay Đại Nhược cốc, đều trồng linh dược không lấy gì làm cao cấp, cơ bản để luyện chế linh dược phụ trợ cho tứ giai yêu đơn luyện dược, như "Tiêu hỏa thảo" là để tiêu trừ đơn hỏa bất lợi trong tứ giai hỏa hệ yêu đơn, "Tiểu kim diệp" để tiêu trừ tạp chất trong tứ cấp lôi hệ yêu đơn.
Trước khi đến Công Đức tông, Minh Đức đã chuẩn bị sẵn cho gã tư liệu rất tường tận, kể cả tình hình Đại Doanh phong, quan hệ giữa mọi tu sĩ và "Mã Đằng", cùng tính cách và công việc của Mã Đằng, cả cách nuôi dưỡng linh dược cũng ghi chép.
Hiện tại Ngụy Tác buộc phải cẩn thận trông nom, vạn nhất linh điền có việc gì thì tư cách vào Thất bảo mật địa sẽ không còn dễ dàng nữa.
Trong các phong của Công Đức tông đều cấm chế phi độn nên Ngụy Tác khá mất thời gian mới đến được cửa Đại Nhược cốc.
Đại Nhược cốc cũng như Tiểu Vân cốc, được bạch sắc linh vụ bao trùm, bất quá Ngụy Tác đã đến nhiều lần, biết trong đó là linh điền nối nhau như vảy cá, thập phần tráng quan. Thấy nhiều nân không còn chấn động nữa.
"Mã sư huynh." Tại cốc khẩu Đại Nhược cốc, một tu sĩ mặc thanh sắc pháp y, hơn ba mươi tuổi nhiệt tình chào Ngụy Tác.
"Phí sư đệ, hôm nay sư đệ tuần tra Đại Nhược cốc?" Ngụy Tác mỉm cười chào.
Cùng lúc, hai tu sĩ trẻ tuổi mặc hoàng sắc pháp y từ Đại Nhược cốc đi ra. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hai tu sĩ trẻ tuổi đều cao ráo, mày kiếm mắt sao, thập phần anh tuấn, chỉ là rất kiêu ngạo, liếc Ngụy Tác và tu sĩ họ Phí rồi hầm hừ, đo tới. "Như y mà vào được... lãng phí..." Ngụy Tác cảm tri hơn tu sĩ tầm thường không biết bao nhiê lần nân nghe rõ hai tu sĩ mặc hoàng sắc pháp y tựa hồ khinh bỉ việc gã được vào Thất bảo mật địa nghe thiền âm.
"Tả sư đệ, sao thế, trong như mất linh thạch." Hai tu sĩ trẻ tuổi vừa khuất bóng vào sơn đạo thì một tu sĩ mặc thanh sam, có phần béo lunfn nhăn nhó đi ra, thấy y thì tu sĩ họ Phí trêu.
"Tuy không phải mất linh thạch thật sự nhưng gần như thế." Tu sĩ họ Tả ngận liếc thân ảnh hai tu sĩ vừa khuất bóng.
"Xảy ra chuyện gì? Lẽ nào liên quan đến họ?" Tu sĩ họ Phí cạnh Ngụy Tác kinh ngạc.
"Hôm qua họ trồng Hàn ly thảo cạnh dược điền trồng Thiên trúc cúc của đệ, qua một đêm thì phẩm chất Thiên trúc cúc thế nào cũng giảm... Khẳng định sẽ bị trách phạt, chưa biết chừng yếu bị cắt bớt linh thạch." Tu sĩ họ Tả diêu lắc đầu, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
"Họ mặc kệ linh điền của người khác. Tả sư đệ, yên tâm, ta sẽ ghi lại, nếu sư thúc trách phạt thì ta sẽ biện minh hộ." Tu sĩ họ Phí ngẩn ra rồi nổi giận.
"Đa tạ Phí sư huynh, bất quá thôi vậy. Dù báo cho sư thúc, ít bị trách phạt thì họ lại ghi thù, sư thúc cũng vị tất làm gì họ..." Tu sĩ họ Tả lắc đầu: "Thật ra cũng là lỗi đệ, không trồng gì ở linh điền trống. Mã sư huynh mới cẩn thận, luôn trồng kín, lần này coi như đệ được giáo huấn."
"Người Đại Khuyết phong đúng là khuyết đức, ta không tin họ không biết Hàn ly thảo ảnh hưởng đến linh dược khác. Hôm nào rỗi ta sẽ trồng ở các linh điền." Tu sĩ họ Phí tức giận.
"Phí sư huynh đừng bực mình, chúng ta đấu với họ chỉ tổ thiệt... Nếu trồng ở những chỗ đất trống thì biết họ còn giở trò gì nữa, nếu trực tiếp trồng cùng linh dược của chúng ta thì càng phiền." Tu sĩ họ Tả khuyên tu sĩ họ Phí.
"Những tên này mà ở ngoài thì phải giáo huấn một trận..." Ngụy Tác không để lộ nưng thầm hừ lạnh.
Tuy gã không phải Mã Đằng thật nhưng thái độ đó của hai tu sĩ khiến gã rất khó chịu.
Gã tuy vào Công Đức tông, mượn thân phận đệ tử tên Mã Đằng mới vài ngày nhưng lại trải nghiệm tình đời ấm lạnh như lúc là tiểu tán tu tại Linh Nhạc thành.
Hóa ra địa vị Đại Doanh phong tại ngoại vi chư phong của Công Đức tông rất tầm thường, Công Đức tông cực lớn, Ngụy Tác tình rằng số phổ thông đệ tử cộng lại thì còn hơn Huyền Phong môn mấy lần, mỗi phong đều có không ít đệ tử, sánh với một tiểu hình tông môn, nên nhiều phổ thông đệ tử cả đời vô danh, thậm chí không được nhân vật trọng yếu chú ý. Đại Doanh phong mấy trăm năm không hề xuất thiên tài tu sĩ, cũng không có nhân vật đặc biệt lợi hại, không như các phong khác tuy nhiên hiện tại không ra gì nhưng còn có người chống lưng, thành ra địa vị rất thấp, như một nông hộ trong Công Đức tông, không bị ai chú ý. Minh Đức chọn Mã Đằng vì thế.
Đệ tử các phong khác gặp đệ tử Đại Doanh phong đều khí thế lăng nhân, như hai hoàng bào thanh niên là đệ tử Đại Khuyết phong, Đại Khuyết phong thiên về luyện chế nguyên liệu phụ trợ cho pháp khí nhưng mấy trăm năm nay xuất hiện không ít nhân vật, dù linh điền của Đại Doanh phong nhưng đệ tử Đại Khuyết phong thường chiếm cứ những linh điền trống để trồng những thứ cần. Đại Doanh phong cũng không làm gì được.
Ngay trong Đại Doanh phong, việc cậy thế ép người không phải không có, nhiều đệ tử tu vi cao vẫn ép đệ tử tu vi thấp phục vụ. Như Mã Đằng thường bị bắt nạt, chỉ có đệ tử họ Giang là còn có thái ododj chấp nhận được.
Bất quá Đại Doanh phong có mấy tu sĩ rất tốt với Mã Đằng, như tu sĩ họ Phí tên Phí Trung khá nghĩa khí, thường bênh vực gã. Lão giả tên Trương Vân, tính tình thập phần thiện lương hòa ái, bình thường cũng hay quan tâm, lần này thậm chí bí ẩn về Thất bảo mật địa cũng cho gã biết cùng với địa đồ, Ngụy Tác nhận ra nhưng Mã Đằng thật sự thì không biết có biết không.
Bình thường thì với tu vi và tính khí của Ngụy Tác, tuy không quan việc của người khác nhưng tất giáo huấn hai đệ tử Đại Khuyết phong, bất quá lúc này đang ở Công Đức tông, không sinh sự vẫn hơn, nói vài câu xong là gã đi vào sơn cốc, trông coi linh điền đoạn đi ra hậu sơn Đại Doanh phong.
Sau Đại Doanh phong có nhiều tu sĩ cư trú.
Sư thúc của Mã Đằng, sư huynh của lão giả thiện lương hòa ái Trương Vân cũng ở sau núi.

Chương 820: Ta cũng rất bận rộn

Công Đức tông có nghìn đỉnh, đều có truyền thừa, mấy nghìn năm truyền thừa của tông môn ít nhất xuất hiện hơn nghìn Kim đơn đại tu sĩ.
Chỉ số lượng bình quân cứ mấy năm lại có một Kim đơn đại tu sĩ, tuy thực tế thì với tu đạo giới hiện tại, Công Đức tông khẳng định không thể đạt mức như thế nhưng chỉ các lão bất tử mà bên ngoài không biết cũng mấy chục người, đủ hiểu Công Đức tông từng có những thời kì thành tựu thập phần kinh nhân, có cực nhiều Kim đơn đại tu sĩ.
Xuất hiện càng nhiều Kim đơn đại tu sĩ, thần huyền đại năng, tông môn đó tích lũy càng kinh nhân, thứ một đại năng Thần huyền tam trọng tứ trọng để lại, có chứa đại đạo mà hậu nhân không thể vươn tới, đối với cả tông môn cũng là tài phú cực kỳ kinh nhân.
Nghìn đỉnh núi như nghìn phái nhỏ, càng dễ xuất hiện các loại thiên tài đệ tử, khiến Công Đức tông mãi huy hoàng.
Siêu cấp đại tông môn cỡ này, trừ phi tự thân trải qua, thật sự tán tu như Ngụy Tác khó tưởng tượng nổi.
Mấy hôm nay, Ngụy Tác đã vào chỗ Đại Doanh phong chứa điển tịch, biết Đại Doanh phong từng có thời kì huy hoàng, có không ít thiên tài đệ tử, thậm chí có một thần huyền đại năng, tên Nguyên Doanh, chữ Doanh trong Đại Doanh phong là để kỉ niệm. Các đỉnh khác cũng vậy, đều lấy tu sĩ có thành tựu tối cao để đặt tên.Lúc huy hoàng, số lượng đệ tử Đại Doanh phong gấp mấy hiện tại, hậu sơn có không ít đệ tử ở, không ít linh điền bố trí theo hình chữ. Nhưng giờ mấy trăm năm không có thiên tài đệ tử, các nhân vật chưởng quản Đại Doanh phong kém hơn các phong khác nên không đủ nguồn cung cấp. Ngụy Tác đi ra hậu sơn, nhiều phòng ốc đã đổ nát, những đại hình điện vũ vốn hùng vĩ, tựa hồ để giảng kinh, thử thuật pháp vì lâu năm không được tu sửa nên hoang tàn, cỏ dại mọc đầy, thập phần hoang lương.
Ngụy Tác không biết sư huynh của lão nhân Trương Vân bình thường vẫn quan tâm gã ở chỗ nào nhưng đã đọc ghi chép, được biết đệ tử đều ở trong Tiểu Lăng cốc, sau này vì Tiểu Lăng cốc không còn linh tuyền nân dần hoang phế, bọn Trương Vân mới chuyển chỗ ở.
Gã đến đây vì Trương Vân cho địa đồ. Tuy nhiên gã biết Trương Vân không gạt mình, không thì việc gì phải cho gã địa đồ và cho biết bí ẩn. Sư huynh của Trương Vân khẳng định không truyền kinh văn nhưng được thiền âm truyền pháp tại Thất bảo mật địa, Ngụy Tác muốn đến thử vận khí. Theo suy đoán thì sư huynh của Trương Vân tuy chết vì uất ức nhưng ở trong Tiểu Lăng cốc. Địa năng để lại thiền âm mộc ngư trong Thất bảo mật địa, dù Minh Đức không nói thì theo ghi chép của Đại Doanh phong tựa hồ là tu sĩ mạnh nhất lịch sử Công Đức tông, tu vi Thần huyền ngũ trọng điên phong, vì thọ nguyên không còn nhiều, thiếu chút nữa là thành chân tiên. Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng, lĩnh ngộ đối với thiên địa nguyên khí, tự thân đại đạo pháp tắc là ngọn núi cao vợi với Ngụy Tác, thập phần hữu dụng.
"Chắc là ở đây."
Ngụy Tác tránh hết tất cả, trải thần thức ra, đi trên con đường mòn bình thường không có bao nhiêu nhân người đi, sau hơn nửa canh giờ thì dừng lại.
Phía trước là một sơn cốc hoang vu, cửa cốc có đài cao mười mấy bậc và một thanh sắc cự thạch sơn môn khắc ba chữ Tiểu Lăng cốc.
Thanh sắc cự thạch sơn môn tuy lâu đời, đã phong hóa nhưng vẫn cao hơn hai mươi trượng, khí thế kinh nhân, chỉ là trong sơn cốc toàn lá khô, con đường chính gần như bị gai bụi nuốt chửng, chứng tỏ lấu rồi không ai dọn, trên mấy gốc cổ thụ, quạ đen quang quác, mộ khí trầm trầm, căn bản không có vẻ gì của tu sĩ từng ở.
"À!"
Chưa đi vào thanh sắc cự thạch sơn môn,mắt gã ánh lên lạ lùng.
Trong Tiểu Lăng cốc lại có năm tu sĩ, thần thức của gã trải ra, biết có ba tu sĩ đang đứng trong một khoảng sân ở mé trái chính giữa sơn cốc.
"Tam vị sư huynh, các vị lật tung cái sân này thì các sư thúc, sư bá sẽ trách tội..."
"Bọn ta phá chứ không phải các ngươi, sợ cái gì."
"Hừ, mấy thứ bỏ hoang, không có ai ở, phá hết cũng có thế nào."
"Các ngươi có biết ai đang cần thứ bọn ta tìm không!"
"..."
Ngụy Tác lén đến gần, kinh ngạc vì nhận ra một giọng nói là một sư đệ của Mã Đằng, tên Mạc Vĩ, bình thường trầm mặc ít nói, tuy không có giao tình nhưng thấy gã đều chủ động chào hỏi, xưng là sư huynh, hơn nhiều đệ tử cậy tu vi, bối phận thấp hơn Mã Đằng nhưng không hề tôn kính, thậm chí khinh rẻ. Mã Đằng thật thà, có vẻ không có tiền đồ mà vẫn có sư đệ cung kính như thế thì khẳng định không phải người xấu.
Qua lời lẽ, tựa hồ Mạc Vĩ và tu sĩ đó đang ngăn cản còn ba tu sĩ định lật tung lên tìm đồ.
Định lục tung chỗ hoang vu bình thường không ai ở này làm gì?
Ngụy Tác thấy trong mấy tu sĩ còn lại, tu vi tối cao chỉ hữu Phân niệm nhất trọng nên gã đến xem có chuyện gì.
"Mã sư huynh?" Trên tường có mọc ra một nhánh cây đầy dây leo, trước cửa là co dại, phát giác đột nhiên có người tới, lại là "Mã Đằng thì Mạc Vĩ hòa và bốn tu sĩ ngẩn người.
Mạc Vĩ là một thanh niên thân hình gầy gò, mặt hơi vuông, bốn tu sĩ còn lại, một người là thanh sam đệ tử cường tráng da ngăm đen, ba tu sĩ trẻ tuổi mặc chu sắc pháp y gồm hai nam một nữ, chưa chưa đến ba mươi tuổi.
Hai nam tu, người bên trái ngũ quan đoan chính, nhưng mày trái có thanh hắc sắc thai kí, có phần hung hãn, người bên phải tóc ngắn, mặt mũi tuấn tú, chỉ là chân mày hơi âm hàn, tạo cảm giác không dễ gần, nữ tu khá xinh đẹp, đứng khá gần tu sĩ tóc ngăn, Ngụy Tác có cảm giác nàng ta đang lấy lòng y, nam tu đó có tu vi cao nhất, Phân niệm nhất trọng. Nữ tu tu vi Chu thiên tứ trọng, chu y nam tu Chu thiên ngũ trọng.
"Ba vị là?" Ngụy Tác tỏ vẻ trung hậu, hỏi Mạc Vĩ. Gã chưa gặp đệ tử mặc chu sắc pháp y của Công Đức tông mà theo kinh nghiệm thìphổ thông đệ tử ở mỗi một sơn phong lại mặc pháp y khác nhau. Chu hồng sắc pháp y chắc là của đệ tử ở mấy ngọn gần đây.
"
Ba vị này là sư huynh của Đại Ngu phong." Mạc Vĩ thấy Ngụy Tác đột nhiên đến thì kinh ngạc.
"
Đại Ngu phong?" Ngụy Tác trầm ngâm, tựa hồ không xa, cách Đại Doanh phong năm đỉnh núi, gã biết vị trí nhưng không hiểu bao nhiêu.
"
Được rồi, đừng lắm lời, nếu cản thì đừng trách ta không khách khí." Tu sĩ Phân niệm nhất trọng cười lạnh, phất tay. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"
Ngươi định làm gì? Lẽ nào định thi pháp ở đây?" Ngụy Tác đột nhiên lên tiếng, "Đại Doanh phong không cho thi pháp ở đây."
"
Chỉ lật mấy thứ, không thể là thi pháp." Tu sĩ trẻ tuổi lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, giơ tay, chuẩn bị phát một đạo thuật pháp lên nóc nhà.
"
Sư huynh tạm dừng tay, dù phá cũng phải nói với mấy sư thúc đã." Mạc Vĩ cuống lên chặn trước mặt tu sĩ trẻ tuổi.
"
Xoạt!"
Tu sĩ trẻ tuổi mặt mũi lạnh tanh, một đạo thanh sắc khí lãng đột nhiên cuốn sang bên trái, hất tung nóc một gian phòng vốn đã đổ nát.
"
Ngươi..." Mạc Vĩ vừa bực vừa cuống nhưng không dám phát tác.
"
Các ngươi đi đi, coi như không biết gì, thế là được." Tu sĩ trẻ tuổi nhạt giọng.
"
Các vị định tìm gì?" Ngụy Tác hỏi.
"
Ban nãy ta nghe nói ngươi họ Mã, chắc là trong coi linh điền, có tư cách nghe thiền âm Tu sĩ trẻ tuổi này liếc Ngụy Tác, mặt mũi lạnh tanh, "Nể tình ngươi cũng được nghe thiền âm như ta nên ta cho ngươi biết ta tìm Thứ quả mộc để phối hợp luyện đơn. Ta biết trong Tiểu Lăng cốc có Thứ quả mộc, khi xây những gian phòng này thì đã bị chặt, đến nay vừa đủ năm, có thể nhập dược. Được rồi, ngươi là sư huynh hai người này, đưa họ đi đi."
"
Không được" Ngụy Tác lắc đầu: "Sau nàyvạn nhất có sư thúc sư bá thấy chỗ cũ bị lật tung mà đại phát lôi đình, chúng ta khó thoát, chưa biết chừng Thứ quả mộc không để xây phòng ốc này. Hơn nữa tìm Thứ quả mộc đủ để nhập dược cũng không cần vội, từ từ tìm từng gian, không nên kéo sập."
"
Ta đang cẩn, không có thời gian để lãng phí, ngươi thừa thời gian hả?" Tu sĩ trẻ tuổi hơi nheo mắt lại, tỏ vẻ uy hiếp, ra vẻ các ngươi nên biết điều.
"Ta cũng bận lắm, phải trông nom nhiều linh điền, chốc nữa phải đi chăm sóc Lãnh hương băng mai..." Ngụy Tác trung hậu đến độ không nhận ra uy hiếp.
"Sư huynh, đừng thừa lời, y là hạng điên khùng." Tu sĩ trẻ tuổi có thai ký trên mày lạnh giọng uy hiếp: "Các ngươi còn thừa lời ngăn cản thì đừng trách."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau