THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 811 - Chương 815

Chương 811: Phật đà niết bàn

Một thanh niên tu sĩ lăng không lao tới, không hề có linh khí ngưng hình kinh nhân, nhưng mỗi bước đều có không minh liên hoa nở bừng trên hư không trung, trông thập phần thần kì, khí tức thanh tịnh khôn tả.
Thanh niên tu sĩ để tóc ngắn cỡ một tấc, da trắng ngần, có phần văn nhã, khí tức thoát trần, mặc nguyệt bạch sắc tăng bào. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Phong vân tế hội, núi thấy biển máu, xem ra Ngụy đạo hữu định dĩ sát chứng đạo, thành tựu vô thượng thần thông." Thanh niên tu sĩ cưỡi tịnh liên tới, mỉm cười với Ngụy Tác.
"Các hạ là?" Thấy đối phương không có vẻ gì động thủ, Ngụy Tác chỉ quan sát rồi hỏi.
Vọng khí thuật pháp gã từng luyện và Thái thượng Vọng khí thuật mới lấy được đều không nhận ra tu vi của thanh niên tu sĩ, thể nội tựa hồ có thanh quang không linh, tạo cho người ta cảm giác hoàn toàn không phải tu sĩ tầm thường.
"Lừa đảo, y là tu sĩ tu xá lợi, nhục thân như túi da, chỉ trọng thương một số khiếu vị mới có thể thật sự trọng thương, không thì dù đánh tan quá nửa thân thể y cũng không ảnh hưởng đến thi pháp." Linh Lung Thiên bình tĩnh truyền âm cho Ngụy Tác.
"Tu xá lợi?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra. Thanh niên tu sĩ mỉm cười: "Tại hạ Minh Đức, là tu sĩ Công Đức tông."
"Tu sĩ Công Đức tông?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, nhìn thẳng vào thanh niên tu sĩ, "Nghe nói Công Đức tông có Đề hồ thánh quả, không biết đúng không?"Gã biết tin mình tại Hóa Thiên giáo đại hội không tiếc vô thượng cường pháp để đổi Đề hồ thánh quả đã lan khắp Vân Linh đại lục, Công Đức tông khẳng định đã biết nên gã nói luôn ra, dù đối phương không chính diện hồi đáp, chưa biết chừng có thể qua thần sắc thay đổi mà nhận ra manh mối.
Thanh niên tu sĩ tất là nhân vật trọng yếu của Công Đức tông, nhân vật cỡ này xuất hiện không khiến gã thấy lạ.
Không biết bao nhiêu lão bất tử bình thường căn bản không lộ diện tại tu đạo giới còn xuất hiện, trận chiến này chưa biết chừng khiến gần nửa lão bất tử của Vân Linh đại lục mất mạng. Ngay cả Đăng Tiên tông tông chủ cũng tới giao đấu với Tô Thần Huyết, Vương Vô Nhất, đến giờ chưa biết thắng bại thế nào, Công Đức tông có nhân vật trọng yếu đến cũng không lạ.
"Ngụy đạo hữu quả thật thẳng thắn." Minh Đức hơi ngẩn ra, rồi mỉm cười đáp: "Không sai, Công Đức tông đích xác có Đề hồ thánh quả."
"Nếu mỗ cần Đề hồ thánh quả, quý tông muốn điều kiện gì?" Ngụy Tác lại hỏi thẳng.
"Giao y cho tại hạ là được." Minh Đức mỉm cười, chỉ vào Lưu Chân Võ bị Ngụy Tác chế trụ.
"Nếu ngươi giao ta cho y, sư tôn nhất định không tha cho ngươi!" Lưu Chân Võ run rẩy, rõ ràng sợ hãi.
"Có gì ta không dám." Ngụy Tác phì cười, "Ta có thể nói là mình không địch nổi y, ngươi bị đối phương cướp. Có trách thì trách ngươi lén đến đây."
"Ngụy đạo hữu nói hay lắm." Minh Đức chắp tay mỉm cười, "Giao y cho tại hạ, tại hạ sẽ về Công Đức tông lấy Đề hồ thánh quả."
"Đừng giao ta, ta sẽ giao ra một môn vô thượng bí pháp!" Lưu Chân Võ run người, nhìn Ngụy Tác kêu lên.
Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, Linh Lung Thiên nhìn nhau, phản ứng của Lưu Chân Võ khiến họ lấy làm lạ, Âm Lệ Hoa không hiểu mấy về Công Đức tông, chưa tưng nghe nói đến tên của tu sĩ trong Công Đức tông nên không hiểu nguyên nhân.
"Vừa nãy ngươi còn cứng coi lắm, sao giờ lại nhũn ra?" Linh Lung Thiên khinh thị hỏi Lưu Chân Võ, "Sao lại giợ bị gia cho y?"
"Y là một thân truyền đệ tử của Công Đức tông tông chủ, tu luyện bí thuật Phổ độ thần quang có thể biến người ta thành si ngốc cho y điều khiển mà còn mang ân đức!" Lưu Chân Võ kêu to, "Công Đức tông nhờ vào thuật này nhiếp phục nhiều tu sĩ, khiến họ tâm cam tình nguyện dâng lên bí bảo, bí thuật."
"Nghe điều khiển mà còn mang ơn, thuật pháp này quá độc ác." Bọn Ngụy Tác thầm hít một hơi lạnh. Có khác gì bị biến thành con rối, ngay cả bí mật và thuật pháp đều dâng lên, còn độc ác hơn thuật pháp luyện thi của Âm Thi tông.
Lưu Chân Võ là chân truyền đại đệ tử của siêu cấp đại tông môn, tuy ngông nghênh cực độ, nhưng có thể thành chân truyền đại đệ tử của Vương Vô Nhất thi tất trải qua vô số khảo nghiệm, bản thân trong quá trình rèn luyện đã như bị tẩy não, cực kỳ trung thành, tông môn chiếm vị trí vô thượng trong lòng, lại biết vô số ẩn bí của Hoàng Thiên đạo, nếu bị tông môn đối địch khống chế, giao ra mọi bí thì với tu sĩ như y, chết còn dễ chịu hơn. Giao bí pháp cho cừu nhân giết đệ đệ như Ngụy Tác còn hơn bị Công Đức tông khống chế.
Như lão bất tử Cổ Phù tông có chí bảo đổi được mấy trăm năm thọ nguyên nhưng vẫn đổi Tục thiên tinh cho Thiên diệt tuyệt thể của tông môn, tông môn tu sĩ này coi tông môn có ân huệ vô thượng, mọi thứ của mình là do tông môn ban cho, nên lợi ích của tông môn cao hơn tất cả, thậm chí cao hơn tính mạng.
"Chỉ là tin đồn, bí pháp này của Công Đức tông đâu biến đối phương thành si ngốc mà khiến người ta nhất tâm hướng thiện, bớt đi lệ khí mà thôi." Minh Đức nghe Lưu Chân Võ kêu gào thì nghiêm túc: "Đệ đệ của các hạ chết thì tại hạ có được nghe, không phải y cậy thế hiếp người, che giấu thân phận đi giết Ngụy đạo hữu thi đâu có sao, các hạ không vì trong lòng đầy ác niệm và lệ khí, không đến đây thì không rơi vào tay Ngụy đạo hữu."
"Minh đạo hữu, mang Đề hồ thánh quả đến thì tại hạ giao y." Ngụy Tác mục quang lóe lên.
"A..." Lưu Chân Võ điên cuồng kêu lên, Ngụy Tác vung tay, y không kêu thanh tiếng nữa.
"Công Đức tông cách đây không biết bao nhiêu vạn dặm, tại hạ về lấy Đề hồ thánh quả rồi quay lại thì không biết có bao nhiêu biến cố." Minh Đức bảo Ngụy Tác, "Chi bằng Ngụy đạo hữu đưa y cùng tại hạ về Công Đức tông?"
"Đưa y cùng các hạ về Công Đức tông, dọc đương sẽ có không biết bao nhiêu biến cố." Ngụy Tác bình tĩnh lắc đầu.
"Vậy thì đành đấu một trận với Ngụy đạo hữu." Minh Đức thở dài.
"Không cần màu mè. Nếu Công Đức tông định chiêu lãm mỗ, không có ý thèm muốn đồ của mỗ thì các hạ đã không tới đây, cứ đợi phong ba qua đã rồi tới tìm. Lần này tu sĩ truy sát mỗ phần lớn thuộc Đại Hóa minh, đợi khi mỗ và các tông môn này thành địch nhân thì mới chiêu lãm mỗ sẽ càng có lợi." Ngụy Tác liếc Minh Đức, nhạt giọng: "Trận này khó tránh."
Gã vung tay khiến Lưu Chân Võ nói được, "Giao Cổ hoàng đoạt binh thuật và môn bí pháp đoạn tuyệt lục thức ra, ta sẽ để ngươi thống khoái, không giao cho y." Ngụy Tác nói.
"Không được, Cổ hoàng đoạt binh thuật và Hoàng Thiên diệt thức nhãn cực kỳ trọng yếu với Hoàng Thiên đạo, ta chỉ giao được một môn!" Lưu Chân Võ nghiến răng.
"Nếu ngươi không giao hai môn, ta đành bàn tiếp với Minh đạo hữu." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh.
"Được! Ta giao cho ngươi!" Lưu Chân Võ cân nhắc rồi nghiến răng nghiến lợi đáp ứng. Vô thượng bí pháp Cổ hoàng đoạt binh thuật và Hoàng Thiên diệt thức nhãn lọt vào tay Công Đức tông thì Vương Vô Nhất cũng bó tay, Hoàng Thiên đạo như gãy cánh, lọt vào tay tán tu như Ngụy Tác thì Vương Vô Nhất còn có thể đối phó.
"Cổ hoàng đoạt binh thuật!"
"Hoàng Thiên diệt thức nhãn!"
Âm Lệ Hoa thập phần kích động, nếu lục bào lão đầu ở goài, khẳng định cũng hưng phấn kêu to. Đây là hai môn vô thượng cường pháp, lúc ở Hóa Thiên giáo giao đấu với Ngụy Tác đã thể hiện uy lực kinh nhân.
Lưu Chân Võ lấy ra thuật pháp, ghi kinh văn vào kí sự ngọc phù.
"Ngụy đạo hữu, có thể bắt đầu rồi."
Minh Đức không cản Lưu Chân Võ ghi thuật pháp, đợi xong xuôi, Ngụy Tác chưa kịp tham ngộ thì y mỉm cười nói.
Thân thể y đột nhiên ẩn vào hư không, vô số bảo quang bừng lên, trong phạm vi mấy nghìn trượng bừng nở vô số đóa ba la hoa trong suốt, mỗi đóa lớn cỡ sáu, bảy người.
Bảo hoa khắp tầng không, thinh không hiện lên chân ngôn khó tưởng tượng nổi.
"Úm.. Ma.. Ni.. Bát.. Mê.. Hồng.."
Chân ngôn như tạo ra pháp vực đặc biệt, sức mạnh thần bí huyền ảo áp đảo tất cả, khiến chân nguyên và đơn khí của Ngụy Tác rung lên kịch liệt, gã gần như không thể khống chế chân nguyên.
Tịnh quang chói lòa hư không đổ vào Ngụy Tác, như một tiểu thế giới mới tinh đang hình thành.
Khí tức đáng sợ như muốn tịnh hóa tất cả.
Đó là sức mạnh không thuộc về Kim đơn tu sĩ.
"Phật đà tịnh thổ! Y cũng được thần huyền đại năng trợ lực thần uy!" Linh Lung Thiên bừng lên hôi quang chặn trước Ngụy Tác. "Phù!" Nó hộc máu.
"Chân thân của y trong đóa bảo hoa cách bên trái ngươi một nghìn ba trăm trượng, đánh vỡ thần đài mới có thể uy hiếp!" Linh Lung Thiên vẫn cố truyền âm.
Không thể chống nổi!
Tuy Linh Lung Thiên chặn được uy năng, nhưng Phật đà tịnh thổ của Minh Đức có sức mạnh pháp vực đặc biệt khiến chân nguyên của gã không thể lưu động bình thường. Đây là do chân nguyên không đủ! Phật đà tịnh thổ thì khi chân nguyên không đạt mức nhất định thì không thể trả đòn!
Không hề ngần ngừ, Ngụy Tác cố dồn chân nguyên và thần niệm, lấy Tiên vương thần tinh ra nuốt, khí tức liền rung lên.
"A!"
Linh Lung Thiên văng ngược đi.
Trấn thiên pháp tướng cũng không kịp kích phát, Ngụy Tác nuốt Tiên vương thần tinh đoạn thi triển Tiềm long thổ châu quyết!

Chương 812: Giao dịch để giết sư huynh

Phật đà tịnh thổ như tự sáng tạo nhất phương thế giới trấn áp xuống, tự có đại đạo pháp tắc.
Một dải sáng chói lòa rực lên trước mặt Ngụy Tác.
Minh Đức mượn vô thượng uy năng của thần huyền đại năng còn Ngụy Tác nhờ vào Tiên vương thần tinh đề thăng chiến lực, như dốc hết toàn thân tu vi và kim đơn cùng lúc!
Ngụy Tác lúc trước không động dụng Tiên vương thần tinh vì vật này đoạt thiên địa tạo hóa, đem ra đối địch sẽ khiến linh lực kinh nhân trong thần tinh hòa vào chân nguyên, tương đương với tổn hao chí bảo, gã chỉ định dùng vào tu luyện, đề thăng tu vi, thậm chí dùng trong lúc đột phá thần huyền.
Hiệ thời sử dụng để thi triển Tiềm long thổ châu quyết thời, linh khí trong thần tinh được dẫn ra, dồn vào uy năng đòn đánh.
Với tu vi của gã thi triển Tiềm long thổ châu quyết, như dốc uy lực kim đơn nổ tung và toàn thân tu vi nên khó tưởng tượng nổi, cộng thêm Tiên vương thần tinh thì đòn này dấy lên thần văn phát quang, tự nhiên hóa sinh ra đại đạo pháp tắc kỳ diệu.
Phật đà tịnh thổ và Tiềm long thổ châu quyết có ảo nghĩa khác hẳn, một đạo hàm chứa lĩnh ngộ của thần huyền đại năng đối với thiên địa nguyên khí, một đạo là sức mạnh thuần túy như sinh thành nguyên khí mới, tựa hồ định đán tan nhất phương thiên địa, hai loại kinh thiên chi lực va nhau trong tích tắc.Tích tắc giao thủ này, ngay cả Ngụy Tác và Minh Đức cũng không biết ai sẽ thắng lợi.
"Cách cách!"
Nhất phương tịnh thổ phá toái, mưa hoa vô biên trút xuống lấp lánh, vô tận thần quang rải ra.
Tịnh quang tan vỡ xung kích vào Ngụy Tác, thân thể gã như bị cự sơn va phải, xương ngực cơ hồ gãy hết, hộc máu rơi xuống.
Mi tâm Minh Đức lóe lên, một viên xá lợi phát ra khí tức hoàn toàn không phải đẳng cấp của y bay ra, chặn đứng mọi quang hoa, nhưng xá lợi tử cũng uy năng hao tận, tan ra thành quang ảnh. Đằng sau xá lợi tử, trong mi tâm Minh Đức tựa hồ còn một viên thanh sắc xá lợi tử. Viên này có khí tức tương hợp với Minh Đức, là bản nguyên của y, hiện cũng quang hoa ảm đạm, tựa hồ kích phát viên trước đã hao tận chân nguyên.
"Để ta đến cạnh y!" Cùng lúc, Linh Lung Thiên rống lên với Âm Lệ Hoa.
Một đạo lục sắc quang diễm đánh lên Linh Lung Thiên, nó không kích phát hôi quang, tử quang lấp lóe, dựa vào nhục thân chống chọi mà bắn đến cạnh Minh Đức.
"Phù!" Linh Lung Thiên phun máu.
"A!" Minh Đức hãi hùng, hôi quang của nó khiến linh quang của y tắt hết, máu của nó rải lên pháp y.
"Chát!" Cơ hồ đồng thời, Linh Lung Thiên gõ vào trán Minh Đức.
"A!" Minh Đức kêu lên thê thảm, xương trán vỡ nát, như chỉ còn lại nửa cái đầu.
Nếu đỏi lại là tu sĩ tầm tường, đầu bị trọng thương như thế tất đã chết nhưng không hiểu Minh Đức tu luyện thuật pháp gì mà sinh cơ không hề trực tiếp đoạn tuyệt.
Ngụy Tác, Linh Lung Thiên và Minh Đức đều trọng thương, toàn thân đầy máu, không thể phá thêm dù một đòn.
Minh Đức dưa vào tông môn, mượn uy năng của thần huyền đại năng còn Ngụy Tác có Linh Lung Thiên tương trợ, hai bên lưỡng bại câu thương.
Vù!
Âm Lệ Hoa gượng thôi động Tà vương minh hạp, giờ cũng thụ thương không nhẹ, sau mấy phen kịch chiến, chỉ nguyên khí chấn động cũng khiến thể nội kinh mạch tổn thương.
"Trận này tại hạ chịu thua, đừng giết tại hạ, tại hạ giúp các vị lấy Đề hồ thánh quả!"
Âm Lệ Hoa tối đa chỉ dùng sử Tà vương minh hạp phát động thêm một, hai đòn nhưng Minh Đức lại nói thế, Âm Lệ Hoa bình thường vốn tu vi hoàn toàn không sánh được với Minh Đức và bọn Ngụy Tác lại thành nhân vật quan trọng nhất.
"Đừng giết y!" Ngụy Tác đang rơi xuống, miễn cưỡng lên tiếng.
Âm Lệ Hoa không thôi động Tà vương minh hạp, dùng chân nguyên cuốn lấy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Minh Đức.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên liên tục ho ra máu, đầu Minh Đức lõm vào quá nửa nhưng có thanh quang hộ thân, dù thế trông vẫn rất thê thảm.
Âm Lệ Hoa lấy Huyết tinh thạch nhỏ dược dịch, đồng thời lấy thêm linh đơn cứu Ngụy Tác và Linh Lung Thiên. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Nạp bảo nang cua tại hạ có Tịnh thủy thiền sa, là thủy độn pháp bảo che giấu khí tức, chúng ta đi mau. Nếu thêm một lão bất tử đến thì chúng ta khó thoát." Thân thể Minh Đức đã băng lãnh, sinh mệnh chi hỏa tựa hồ tụ tập trên đầu, nhưng giọng y thập phần lãnh tĩnh.
"Lệ Hoa, nghe lời y." Ngụy Tác thập phần trấn định, đoạn hỏi Linh Lung Thiên, "Cương nha muội, ngươi thế nào?"
"Còn may, chưa chết được nhưng phải mười bảy, mười tám ngày mới ổn." Linh Lung Thiên hữu khí vô lực đáp.
Một lớp sa mỏng như cánh ve được Âm Lệ Hoa lấy từ nạp bảo nang của Minh Đức ra rồi kích phát, nàng ta và bọn Ngụy Tác chìm xuống Chập Khí hải.
Tịnh thủy thiền sa như hòa làm một với nước biển, lặn xuống hơn nghìn trượng mà không trở ngại, rõ ràng là một món chí bảo hiếm có.
"Không ngờ tại hạ dùng một viên phật đà xá lợi kích phát tịnh thổ mà vẫn bại. Không hổ là tu sĩ giết cả thần huyền đại năng." Lặn xuống nghìn trượng, rời khỏi hải đảo, Minh Đức nhẹ lòng, thở dài.
Khẩu khí và tâm trạng của y rất lạ, không phải đối đầu đả tử của Ngụy Tác mà như bằng hữu đang trò chuyện.
"Người này tựa hồ không phải nhân tộc tu sĩ, cũng không phải yêu thú, lẽ nào là hậu duệ của viễn cổ yêu vương?" Minh Đức lại nói, rõ ràng nhắc đến Linh Lung Thiên.
"Sao hả? Công Đức tông có ghi chép về hậu duệ yêu vương?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, gã nghe lục bào lão đầu nói, viễn cổ hóa hình yêu tu được một số điển tịch gọi là yêu vương.
"Có ghi nhưng tương truyền viễn cổ yêu vương đều cao cao tại thượng, dù xuất hiện ở tu đạo giới cũng hóa thân hành tẩu. Theo gi chép, viễn cổ yêu tu đã diệt tuyệt, không ngờ còn thấy được hậu duệ yêu vương đi cùng Ngụy đạo hữu." Minh Đức hiểu ý nên kinh thán.
"Đề hồ thánh quả, các hạ giúp bọn mỗ lấy bằng cách nào?" Ngụy Tác điều tức, hỏi thẳng câu chính yếu, tuy xương ngực đã gãy, nội phủ trọng thương, sinh mệnh tinh hoa của thần mộc thần căn gần khô kiệt, nhưng sinh cơ của gã ngang với cửu cấp yêu thú, thoáng sau khí huyết và chân nguyên đã khẽ lưu động. Gã biết Đề hồ thánh quả tại Công Đức tông cũng là chí bảo, dù thân phận như Minh Đức vị tất lấy được.
"Đề hồ thánh quả ở Thất bảo mật địa của bản tông. Thất bảo mật địa là chỗ tu luyện của một đại năng Công Đức tông nghìn năm trước, có ghi vô thượng thuật pháp, tương truyền còn có những bảo vật ẩn thế mà đệ tử có duyên mới lấy được, bình thường đều bị phong tỏa." Minh Đức nói nghiêm túc, "Nhưng hơn tháng nữa, Công Đức tông có thiền âm thính pháp hàng năm, sẽ có cơ hội vào đó."
"Thiền âm thính pháp?" Ngụy Tác lại hỏi. Minh Đức nói Đề hồ thánh quả tại Công Đức tông Thất bảo mật địa, giống hệt tin gã lấy được tại Hóa Thiên giáo đại hội.
"Đại năng xưa kia tu hành tại Thất bảo mật địa có tu vi Thần huyền ngũ trọng điên phong, thiếu một chút là đạt tới chân tiên, trước khi tọa hóa có để lại truyền pháp mộc ngư, trông tầm thường nhưng mỗi năm lại phát ra thiền âm, nghìn năm nay, đệ tử Công Đức tông hữu duyên đều qua đó nghe được thuật pháp cùng công pháp. Hiện tại một môn vô thượng cường pháp của Công Đức tông cũng từ đó mà có." Minh Đức giải thích.
"Đó đều là bí ẩn của Công Đức tông, các hạ không hề do nói ra thì chắc đã cân nhắc." Ngụy Tác liếc Minh Đức: "Thật ra các hạ có dụng ý gì?"
"Tại hạ sẽ toàn lực giúp các hạ lấy Đề hồ thánh quả, ít nhất cũng giúp các hạ vào được Thất bảo mật địa." Thanh sắc huỳnh quang trên đầu Minh Đức lóe lên, tựa hồ đã khôi phục không ít nên nói: "Các hạ giết Minh Ninh giúp mỗ."
"Minh Ninh là ai?" Ngụy Tác hỏi.
"Là một sư huynh của tại hạ, sắp cùng tranh đoạt vị trí kế thừa hạ nhiệm tông chủ. Ai đánh bại đối phương, là được Công đức kim điển truyền thừa, tu thành đỉnh cấp bí pháp của Công Đức tông." Minh Đức nói.
"Nhờ mỗ giết hộ sư huynh, các hạ quả thật tim đen." Ngụy Tác bật cười lạnh.
"Tim y còn đen hơn tại hạ, đến Công Đức tông là các hạ sẽ biết, Công Đức tông mà truyền thừa cho y chi bằng cho tại hạ." Minh Đức thản nhiên nhạt giọng.
"Các hạ định trát vàng lên măt?" Ngụy Tác hầm hừ.
"Một câu thôi là các hạ sẽ hiểu." Minh Đức bảo Ngụy Tác: "Tu sĩ định lợi dụng uy năng của Thiên khung do y tìm về. Mỗ dù thế nào cũng không dám động đến uy năng của Thiên khung, các hạ cũng biết, Thiên khung mà vỡ thì đối với các đại tông môn đủ năng lực giữ mình thì có thêm nguồn lợi càng kinh nhân, nhưng đối với tuyệt đại đa số tu sĩ thì là đại kiếp nạn, sẽ có không biết bao nhiêu tu sĩ mất mạng. Lợi dụng uy năng của Thiên khung là việc y cực lực ủng hộ."
"Các vị lấy được điển tịch lợi dụng Thiên khung ở Đạo Huyền điện?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa nhìn nhau, "Công Đức tông đã tính trước việc có vết nứt Thiên khung?"
"Kẻ đó có một môn bí thuật, đại khái dám chắc dù lợi dụng không xong thì vết nứt Thiên khung sẽ chỉ không ảnh hưởng đến tu sĩ thi pháp. Không thế thì sư tôn và các thái thượng trưởng lão đã không động lòng, vọng động Thiên khung rất có thể lệnh khiến họ mất mạng nhưng đảm bảo vô sự thì khác đấy." Minh Đức nói.
"Y là ai?" Ngụy Tác hỏi Minh Đức: "Các hạ cực lực không tán đồng thì vì sao không giết y đi hoặc ngầm câu kết với thần huyền đại năng giết Minh Ninh, mỗ nghĩ Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất không ngại ngần gì giết một tu sĩ có thể sẽ thành Công Đức tông chân truyền đại đệ tử."

Chương 813: Tùy tâm ảo hóa quyết

"Y thập phần thần bí, tại hạ không biết lai lịch." Minh Đức đáp: "Minh Ninh luôn tu luyện ở sơn môn Công Đức tông. Tại hạ biết một đạo thuật pháp giúp các hạ thay đổi, sơn môn Công Đức tông có cấm chế Pháp liêm tịnh quang cảm ứng được thần huyền đại năng, nên dù tại hạ có ý đó cũng không thể đưa Tô Thần Huyết hoặc Vương Vô Nhất vào trong sơn môn giết Minh Ninh."
"Tức là các hạ thấy mỗ giết được Minh Ninh?" Ngụy Tác không đi sâu vào vấn đề vụn vặt mà hỏi.
"Không thành vấn đề." Minh Đức biết đã xong nên đáp thập phần giản đơn.
"Mỗ giết người trong sơn môn Công Đức tông, giết xong thì chạy bằng cách nào?" Ngụy Tác nheo mắt hỏi Minh Đức. Hợp tác với một người cơ hồ giết mình, song phương còn thập phần thành ý, ngay cả người từng trải sóng gió như gã cũng thấy cổ quái.
"Tại hạ sẽ chuẩn bị một món pháp khí vượt hư không, truyền tống các hạ đi trong tích tắc. Có cơ hội thì sẽ để khi các hạ đấu với y, sư tôn cùng các thái thượng trưởng lão đều vắng mặt." Minh Đức bảo Ngụy Tác.
"Lừa đảo, y vừa đến giết ngươi, không thể tin được, đừng có mờ mắt vì lợi mà bị y độ hóa." Linh Lung Thiên hầm hừ, đòn ban nãy của Minh Đức khiến nó khó chịu nên nó không có hảo cảm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULLNgụy Tác gật đầu, hỏi Minh Đức, "Làm cách nào mỗ tin được các hạ?"
"Tại hạ có một bí thuật, vốn để phối hợp với Phổ độ thần quang, chỉ cần tại hạ mở tâm thần, các hạ thi triển thuật này thì nếu tại hạ hai lòng tất mất mạng." Minh Đức bình tĩnh nói, "Các hạ xem qua bí thuật là sẽ yên tâm."
"Yên tâm hay không là một việc, đồng ý hay không là việc khác." Ngụy Tác bình tĩnh nói.
"Tại hạ hiểu." Minh Đức cười khổ: "Nhưng các hạ cũng biết giết Minh Ninh sẽ có lợi thế nào, tại hạ biết với thần thông của các hạ, Đại Hóa minh vị tất hạn chế được, nhưng Công Đức tông đối địch với Đại Hóa minh, dù không lợi dụng được uy năng của Thiên khung, thì cứ làm nứt mấy vết Thiên khung ở các thành trì Đại Hóa minh, Âm Thi tông khẳng định chịu thiệt. Thêm một bằng vẫn hơn thêm một địch nhân, có tại hạ thì tỷ lệ các hạ lấy được Đề hồ thánh quả cao hơn nhiều. Lần này các hạ giết ngần ấy đại nhân vật, sẽ khiến thiên hạ dậy sóng, dù các hạ không phải người Đại Hóa minh thì để đề phòng xuất hiện đại năng uy hiếp đến tông môn, Công Đức tông sẽ không đời nào để Đề hồ thánh quả lưu truyền ra. Tại hạ còn truyền cho các hạ một đạo bí pháp thay dổi hình dạng, khí tức. Môn bí pháp này, hai năm trước tại hạ ngộ ra từ thiền âm thính pháp, tông môn không biết, thậm chí Thần huyền tu sĩ cũng không nhận ra, sau này khẳng định thập phần hữu dụng với các hạ, coi như đó là bồi thường việc ban đầu đã coi các hạ là tu sĩ đối địch."
"Ngươi tin y? Không sợ y giở trò?" Linh Lung Thiên nhe răng hỏi Minh Đức, "Ta thấy cách nói của ngươi vấn đề."
"Với thần thông của ngươi không thể bị y triệt để khống chế. Ngươi nghe lời như thế tất y phải có gì đó hơn người." Minh Đức bảo Linh Lung Thiên: "Ta luyện Đại viên tuệ quang của Công Đức tông, nếu y giở trò thì ta sẽ thiêu đốt nhục thân và xá lợi."
"Ta liều mạng vì y chứ không muốn mình xong đời." Linh Lung Thiên trợn tròng trắng.
"Để mỗ hạ cấm chế rồi các hạ nói về kế hoạch, sau đó mỗ sẽ quyết định." Ngụy Tác bỏ qua Linh Lung Thiên, hơi trầm ngâm bảo.
"Tại hạ sẽ để các hạ thay thế thân phận đệ tử của một sư thúc, đệ tử đó trông coi dược viên, ba mươi năm nay chưa từng sai sót, theo môn quy Công Đức tông thì có tư cách vào Thất bảo mật địa nghe thiền âm thính pháp. Nghe thiền âm là khi Đề hồ thánh quả không được chú ý nhất, các hạ có thể thừa cơ lẻn vào xem hái có được Đề hồ thánh quả hay không..."
"Tại mật địa, chưa cần biết mỗ có vào được chỗ có Đề hồ thánh quả sinh trưởng hay không, dù mỗ lấy được Đề hồ thánh quả thì bị phát hiện Đề hồ thánh quả không còn, tất sẽ bị tra ra." Ngụy Tác trầm ngâm.
"Thất bảo mật địa rất rộng, đầy phật quang kỳ dị, nếu tạo thành hỗn loạn thì chưa hẳn không có cơ hội." Minh Đức nhíu mày, trầm tư.
"Có thể đưa nó vào mà không bị phát giác chăng?" Ngụy Tác chỉ vào Linh Lung Thiên. Linh Lung Thiên là nhân tuyển để phá giải cấm chế, cảthần căn Nguyên thủy thần mộc của Hóa Thiên giáo còn lấy được thì đưa nó vào, tỷ lệ thành công sẽ rất lớn.
"Lừa đảo, đừng kéo ta xuống nước, lần này ta gãy không biết bao nhiêu khúc xương, định lấy mạng ta hả." Linh Lung Thiên kêu lên.
"Chả phải ngươi có không ít lợi ích hả." Ngụy Tác truyền âm cho Linh Lung Thiên, "Ngươi lén cất không ít pháp bảo tinh kim đâu."
Linh Lung Thiên đốn thời trợn tròng trắng, không nói gì.
"Nó mà dùng được thuật pháp đó thì có thể vào. Nếu không thì cùng lắm chỉ đưa được vào tông môn, khi có thiền âm thính pháp, sư tôn và các thái thượng trưởng lão sẽ tới, muốn đưa nó vào Thất bảo mật địa là bất khả thi." Minh Đức nhìn Linh Lung Thiên.
"Để giết Minh Ninh thì kế hoạch thế nào?" Chuyện đó Ngụy Tác chấp nhận được, nếu cấm chế Thất bảo cấm địa không hơn chỗ Bắc Mang đại đế dưỡng thương thì bình thường mà có cơ hội, Linh Lung Thiên sẽ vào được. Không cần đến lúc lắng nghe thiền âm mà khi có cơ hội, chẳng hạn khi thần huyền đại năng Công Đức tông không ở tông môn thì lén động thủ.
"Hơn tháng sau, Thất bảo cấm địa mở chưa lâu sẽ có tỷ thí giữa các phong, phổ thông đệ tử có thể khiêu chiến nội môn đệ tử, nội môn đệ tử khiêu chiến chân truyền đệ tử, nếu phổ thông đệ tử đánh bại nội môn đệ tử thì sẽ tấn thăng thành nội môn đệ tử, nội môn đệ tử đánh bại chân truyền đệ tử thì sẽ thăng cấp, tập luyện thuật pháp cao hơn." Minh Đức bảo Ngụy Tác: "Tỷ thí này dài hai ngày, ngày thứ hai thì sư tôn đã hẹn tới Đăng Tiên tông bàn việc, hôm đó các hạ cứ khiêu chiến Minh Ninh, giết y rồi kích phát pháp khí được chuẩn bị trước."
"Kế hoạch này chỉ tích tắc là nói ra, rõ ràng các hạ đã tính trước, không ai biết chứ?" Ngụy Tác hoài nghi nhìn Minh Đức. Ngón tay gã sáng lên quang hoa, án theo thuật pháp của Đông Hoang tông này, Minh Đức tựa hồ không nói dối, nhưng với đẳng cấp của y thù thuật pháp này không thể tin chắc.
"Thật không dám giấu, lúc nghe các hạ giết Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng ở ngoài Mi Sơn thành thì đã định tới tìm, nhưng sau đó nghe nói tại Hóa Thiên giáo đại hội, các hạ và Lưu Chân Võ lưỡng bại câu thương, thọ nguyên sắp hao tận, thì tại hạ mới tới." Minh Đức không giấu Ngụy Tác: "Tại hạ tưởng các hạ đã cùng đường, đánh bại các hạ cướp đồ thì đối phó Minh Ninh không thành vấn đề, không ngờ các hạ và đồng bạn thần thông như thế, không chỉ đánh bại tại hạ mà còn phá một món bí bảo, nên tại hạ nhắc lại việc này."
"Các hạ ngưng hai bí thuật ra. Đúng thì tại hạ đồng ý hợp tác." Ngụy Tác hơi trầm ngâm. Lần này tuy giết vô số nhân vật có trọng lượng, còn chưa kiểm kê chiến lợi phẩm nhưng tất lợi lộc kinh thiên. Có điều giết nhiều thế sẽ tạo thành chấn động, không biết hậu quả thế nào, đối với gã thì nhanh chóng đề thăng tu vi mới là việc nên làm. Minh Đức đưa ra điều kiện đáng để liều.
Minh Đức chớp mắt bắn ra thanh sắc huỳnh quang, ngưng thành hai thiên điển tịch.
"Vô ngã quy y... Tùy tâm ảo hóa quyết..."
Ngụy Tác móc kí sự ngọc phù ra ghi lại.
Hai thiên điển tịch này, một là Vô ngã quy y là sau khi đối phương mở rộng tâm thần thì tương đương với hoàn toàn thành kính nhận chủ, người thi pháp muốn là có thể diệt cả hình thần.
Còn lại là Tùy tâm ảo hóa quyết, bí pháp cực kỳ kinh nhân, giống như Cải thiên hoán địa đại pháp, thậm chí khi động thủ kịch liệt thì chân nguyên và linh khí cũng không bị lộ, cùng lắm chỉ để đối phương nhận ra tu vi chân thực.
Lĩnh ngộ Tùy tâm ảo hóa quyết đoạn Ngụy Tác điều tức rồi trực tiếp thi triển.
Hà quang bảy màu lóe lên, Ngụy Tác biến thành một Âm Lệ Hoa, khí tức và dung mạo y hệt, chỉ có pháp y không đổi.
"..." Linh Lung Thiên trợn tròng trắng tắt tiếng. Âm Lệ Hoa vừa chấn động vừa buồn cười.
"Cương nha muội, nhận ra không?" Giọng Ngụy Tác cơ hồ y hệt Âm Lệ Hoa.
"Vớ vẩn chết mất." Linh Lung Thiên tắt tiếng, bất quá nó càng không biết nói gì vì không nhận ra sơ hở, mọi thứ của Ngụy Tác hoàn toàn y hệt Âm Lệ Hoa.
"Được, để mỗ hạ cấm chế thì chúng ta hợp tác." Ngụy Tác hít sâu một hơi, hà quang lóe lên, khôi phục bản lai diện mục. Bí pháp này cả Linh Lung Thiên cũng không nhận ra thì đúng là vô thượng bí pháp về dịch dung.
"Để tại hạ đưa pháp khí vượt hư không, truyền tống được các hạ đi, các hạ xác nhận là đúng thì khi sắp giết Minh Ninh, tại hạ sẽ giải khai thuật này, được chăng?" Minh Đức gật đầu, bảo Ngụy Tác.
"Được!" Ngụy Tác gật đầu. Minh Đức đưa ra yêu cầu có lợi nhất lại ít nguy hiểm nhất, gã không đời nào cự tuyệt.
"Các hạ định xử trí y thế nào?" Minh Đức mở thần thức cho Ngụy Tác hạ cấm chế, đoạn chỉ vào Lưu Chân Võ bị Âm Lệ Hoa chế trụ.

Chương 814: Pháp tắc tàn khốc

"Mỗ định để y thống khoái." Ngụy Tác bình tĩnh nhìn Lưu Chân Võ nói.
Lưu Chân Võ đã thụ trọng thương, ban nãy Ngụy Tác và Minh Đức kinh thiên đối quyết, y bị uy năng va phải, giờ sinh cơ chưa đoạn tuyệt, nhưng thị hôn mê bất tỉnh.
"Thể nội y chưa biết chừng có cấm chế bí mật của Hoàng Thiên đạo, giết đi thì tu sĩ Hoàng Thiên đạo có thể biết được phương vị của chúng ta, e rằng khó thoát được." Minh Đức đề tỉnh đạnhứco.
"Đích xác hơi phiền." Ngụy Tác nhìn Linh Lung Thiên, "Cương nha muội có cách gì không?"
"Cứu người mới khó chứ giết thi dễ." Linh Lung Thiên hầm hừ, nhét Lưu Chân Võ vào tay áo.
"Thế là được? Cương nha muội, pháp của ngươi trong đại chiến như thế mà không hề tổn hủy, cả thần huyền đại năng cũng không nhận ra trong đó có không gian khác thì có thần diệu gì?" Ngụy Tác càng lúc càng thấy pháp y của nó không phải thị phàm phẩm. Linh Lung Thiên bị Minh Đức nhận ra thân phận, liền thu Bắc Mang hóa hình phù, bạch sắc pháp y tuy dính máu nhưng trừ khí tức cổ kính thì không hề phá tổn.
Linh Lung Thiên bĩu môi: "Đây là bí mật riêng, ngươi không có quyền biết.""Theo điển tịch, thượng cổ yêu vương đều là kinh thiên đại năng, hôm nay gặp quả nhiên bất phàm." Minh Đức mắt lóe thanh quang, dùng bí pháp tra xét Linh Lung Thiên, nhưng không thấy bạch sắc pháp y của nó khác thường nên lắc đầu.
"Ngươi đừng có lắc đầu, lắc nhiều thành kẻ ngốc đấy." Linh Lung Thiên bĩu môi.
Minh Đức ngẩn ra rồi bật cười, "Yên tâm, chỉ mấy ngày là đầu tại hạ sẽ khôi phục, không thành ngớ ngẩn đâu."
"Thái độ của ngươi khá hơn tên gian thương nhiều." Linh Lung Thiên có vẻ vừa ý rồi nhìn Ngụy Tác, hầm hừ.
"Gian thương?" Minh Đức ngẩn ra, quan hệ giữa Linh Lung Thiên và Ngụy Tác khiến y thấy thú vị.
Ngụy Tác không tranh cãi với Linh Lung Thiên, gã đã lộ trọng bảo nên lấy hết các thi thể tông chủ và lão bất tử ra để Linh Lung Thiên và Âm Lệ Hoa kiểm kê chiến lợi phẩm.
Cùng lúc, gã ngầm lĩnh ngộ kinh văn Cổ hoàng đoạt binh thuật và Hoàng Thiên diệt thức nhãn.
"Đây là Khôn Nguyên cốc song lão..."
"Đây là Sơn Hải tông tông chủ..."
"Đây là tông chủ đời trước của Đại nhược lăng hư..."
"Đây là Thiên Chiếu tông thái thượng trưởng lão..."
...
Minh Đức tuy biết lần vây giết Ngụy Tác này e rằng quá nửa số danh túc, lão bất tử của Vân Linh đại lục mất mạng nhưng khi thân phận chân chính và đồ của họ được kiểm kê thì y cũng không nén được chấn động.
Đến một phần ba là đương đại tông chủ, một phần ba là các lão bất tử mất tích nhiều năm, tu đạo giới tương đã chết rồi.
Nhân vật cỡ này, bình thường chết một thôi cũng chấn động, không tính toán bị diệt lúc trước, đã được kiểm kê thu hoạch, toán sau này cũng tới hơn ba mươi tu sĩ.
Cộng lại gần bảy mươi Kim đơn đại tu sĩ nhân vì đánh giá nhầm thực lực và trạng thái của Ngụy Tác mà mất mạng.
Theo quan điểm của mọi tu sĩ Vân Linh đại lục, cộng hết số lượng Kim đơn tu sĩ ở các thành trì Thiên Huyền đại lục bắc bộ lại cũng không đủ như thế nhưng vì có không ít tu sĩ đại lục khác, tán tu bên ngoài Thiên khung, thậm chí nhiều lão bất tử tưởng đã chết có mặt nên số lượng Kim đơn đại tu sĩ bị giết mới nhiều thế.
Ba toán tu sĩ bị Ngụy Tác giết đều có căn cơ ở Vân Linh đại lục nên không mang theo nhiều nhưng những tu sĩ đến sau và toán đi cùng Thiên La chân nhân, cả các nhân vật độc lai độc vãng, ẩn thân mãi mói xuất thủ.
Toán tu sĩ sau có nhiều đồ hơn toán trước không biết bao nhiêu lần.
"Linh nguyên tiên thảo... Hóa hư quả... Chân hống tiên đơn..."
Chỉ linh dược và linh đơn đề thăng thọ nguyên đã hơn mười loại, cộng với lúc trước là đủ bổ sung thiệt hại cho Ngụy Tác.
"Đại hóa đạo đơn... Tiên thiên luyện khí đơn... Đại đạo phi thăng đơn... Lưu ly linh nguyên đơn... Câu ly thần tiên... Thiên quỳ mộc oản... Tiên cơ ngọc..."
Trừ linh dược và linh đơn đề thăng thọ nguyên thì số lượng đơn dược địa cấp trở lên để đề thăng tu vi và pháp bảo thập phần kinh nhân, thủy hệ yêu đơn thất cấp trở lên có tới bốn viên, ngay cả chí bảo nhiều tu sĩ giao dịch tại Hóa Thiên đại hội cũng lọt vào tay Ngụy Tác.
"Quảng Pháp thiên cung và Tử Dương tông cơ hồ chết sạch đại tu sĩ..."
"Ngần ấy bảo vật, như lấy được một bảo khố kinh thiên..."
Thấy rõ các lão bất tử Quảng Pháp thiên cung và Tử Dương tông thì Minh Đức thở dài suốt, hai phái này dốc gần như hết đại tu sĩ tận nhưng chết sạch, tông môn không còn nhân vật nào đáng kể.
Hôi sắc hủ mộc, một cây đoản côn lấp lánh ngân quang... có nhữg thứ khí tức bất phàm nhưng không nhậ ra tác dụng nên được Linh Lung Thiên thu lại.
Những thứ này không do thượng cổ đại năng luyện chế thi có ít nhiều dấu vết của đại năng, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên định lúc vắng Minh sẽ nghiên cứu kỹ.
"Minh Đức đạo hữu, cần bao nhiêu ngày mới khôi phục như cũ?" Kiểm kê xong, Âm Lệ Hoa hỏi Minh Đức đang thở dài.
Minh Đức lấy một viên đơn dược ra uống, vầng trán lõm vào đã khôi phục không ít, những thứ của y, Ngụy Tác không động đến. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Chừng mười ngày." Minh Đức đáp.
"Phu quân, chi bằng chúng ta đến chỗ của hai con Bàn cổ cự chập lấy yêu đơn, tuy nhiên tu vi của đệ tạm thời không thể khôi phục, nhưng với chúng ta và Minh Đức, săn hai con Bàn cổ cự chập không khó." Âm Lệ Hoa truyền âm vào tai Ngụy Tác, "Lấy được ngần ấy cao giai thủy hệ yêu đơn và linh đơn đề thăng tu vi, dù không lấy được Đề hồ thánh quả, cộng thêm hai viên Bàn cổ cự chập yêu đơn, chưa biết chừng đệ sẽ đột phá đến Kim đơn ngũ trọng hậu kì, thậm chí điên phong!"
"Linh Lung Thiên có lẽ chưa lộ thân phận, lộ thì không biết hậu quả thế nào, Tô Thần Huyết mà phát hiện chúng ta lén lấy thần căn Nguyên thủy thần mộc, không đối phó chúng ta đã đành, nổi giận mà đối phó chúng ta, Âm Thi tông sẽ thay đổi mất, để an toàn thì chúng ta nễn về mau, truyền Tùy tâm ảo hóa quyết cho bọn Cơ Nhã, thậm chí rút những vật trọng yếu khỏi Âm Thi tông." Ngụy Tác truyền âm cho Âm Lệ Hoa, "Nếu thời gian cho phép, khi mọi người an toàn, ta và Linh Lung Thiên sẽ cùng Minh Đức vào Chập Khí hải, lấy hai viên yêu đơn."
Tùy tâm ảo hóa quyết đối với bọn Ngụy Tác đích xác sánh với Liệt khuyết tàn nguyệt.
Thuật pháp này có thể giữ cho bọn Cơ Nhã an toàn, khiến gã không còn lo lắng. Lần này gã như lại lấy được bảo tàng, có đủ nguồn để bọn Cơ Nhã tăng tiến tu vi.
Không hiểu tình hình của Lý Tả Ý và kinh văn Liệt khuyết tàn nguyệt thế nào, gã lấy được không ít đơn dược đề thăng thọ nguyên nên sẽ để co y một ít.
Đối với việc Ngụy Tác cần về Âm Thi tông, Minh Đức không hề hà dị nghị, pháp y của Linh Lung Thiên khiến y cực kỳ kinh thán, tựa hồ là một hư không phong bế, không phải bị cấm chế phong ấn, vật cho vào đó như thả lên hư không, căn bản không bị ngoại giới cảm tri được. Cộng thêm Tùy tâm ảo hóa quyết, họ có thể không để lộ hành tung mà về đến được Âm Thi tông, chỉ cần đến kỳ hạn mà tới được Công Đức tông là xong, trong thời gian đóNgụy Tác làm gì cũng không sao. Theo kế hoạch của Âm Lệ Hoa, để an toàn, nàng ta giao tin tức và Tùy tâm ảo hóa quyết cho đệ tử bí mật của Âm Thi tông ở ngoại thành rồi dùng thủ đoạn bí mật cho bọn Cơ Nhã biết trước khi gặp mặt, tránh bị bám theo.
"Minh Đức sư đệ ở đâu? Vi huynh lo quá..."
Trong khi bọn Ngụy Tác từ Chập Khí hải đi về Hải Tiên thành, chưa được nghìn dặm thì giọng nói sang sảng từ phá trên vọng xuống.
"Là...?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa khẩn trương nhìn Minh Đức, người này tu vi bất phàm, với tình hình của bọn Ngụy Tác hiện tại vị tất đủ ứng phó.
"Y là Minh Ninh sư huynh, không ngờ cũng đến đây, chắc thấy tại hạ rời Công Đức tông, y đến đối phó tại hạ, thuận tiện đoạt bảo vật." Minh Đức tiếc rẻ nhìn Ngụy Tác: "Tiếc là hiện tại thương thế chúng ta chưa lành, không thì cứ giết y luôn."
"Minh Ninh?" Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, Linh Lung Thiên nhìn nhau.
"Không cần lo, chúng ta có Tịnh thủy thiền sa, ở sâudưới biển thì dù không dùng Tùy tâm ảo hóa quyết ẩn giấu khí tức, y cũng không thể phát hiện." Minh Đức thập phần trấn định.
"Một tông môn mà sư huynh đệ lại đến mức như thế." Ngụy Tác không nén được.
Giọng Minh Ninh vang đi sang sảng, xuống tận biển sâu nhưng ngữ khí không có gì là lo cho Minh Đức.
"Đây là việc tuyệt đại đa số tông môn cố ý... tông môn càng lớn thì càng cho rằng không có cạnh tranh tàn khốc thì đệ tử càng không có thành tựu." Âm Lệ Hoa nói với Ngụy.

Chương 815: Vân Linh chấn động, âm thầm vào thành

Trên tầng không hải đảo Ngụy Tác và các đại nhân vật rồi Minh Đức kịch chiến có một tu sĩ trẻ tuổi mặc kim sắc thiền y đứng.
Tu sĩ trẻ tuổi này mặt mũi vuông vắn, đôi mày rậm hơn người khác khiến mặt mũi uy áp khôn ả, tinh quang quanh mình hình thành hình ảnh tam diện phật cao cả trượng, tay cầm liên hoa, bắt thủ ấn, ánh lên minh tịnh phật quang, ba gương mặt là ba nét bình tĩnh, phẫn nộ, hung hãn.
"Minh Đức sư đệ… sư đệ ở đâu..."
Từng tiếng nói sang sảng vang lên, ngưng thành đạo đạo quang phù trên không trung.
Càng kinh nhân là mi tâm y bắn ra chu hồng sắc quang hoa quét khắp hư không, dài hơn vạn trượng.
Rõ ràng, tu sĩ trẻ tuổi mặc kim sắc thiền y là Minh Ninh.
Minh Ninh tìm trên tầng không hải đảo bị các loại uy năng thuật pháp đánh tan tành một lúc, đoạn hừ lạnh, quang hoa lóe lên, biến mất.Minh Ninh đi chưa lâu, lại có tu sĩ xuất hiện tra xét hải đảo.
Các tu sĩ phần lớ ẩn giấu thân phận, đến đảo, cảm tri được mùi máu tanh và tàn dư khí tức thuật pháp trong mấy chục dặm phạm thì đều hàn ý xung thiên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tiếp đó tin tức kinh thiên nối nhau, dấy lên phong ba.
Các cường giả truy tung Ngụy Tác đến Chập Khí hải, định giết gã cướp bảo vật nhưng đều bị giết, ít nhất mấy chục danh Kim đơn đại tu sĩ bị bọn Ngụy Tác diệt trong trận này.
"Cái gì, giết mấy chục Kim đơn đại tu sĩ! Ngụy Tác dù là Thần huyền tu sĩ cũng không thể một hơi giết ngần ấy Kim đơn đại tu sĩ... Ngần ấy Kim đơn đại tu sĩ, mỗi người một bảo vật là đủ đè chết thần huyền đại năng..."
"Tin này là thật... Nhiều tông môn đến đó tra xét, đúng là luyện ngục, nửa hòn đảo tan tành, đâu đâu cũng là dấu vết Kim đơn đại tu sĩ gục ngã."
"Khôn Nguyên cốc song lão cũng chết trong trận đó..."
"Lạn Kha tông tông chủ cũng thế, mấy chân truyền đệ tử Lạn Kha tông tranh đoạt truyền thừa tối cao, sau cùng tam đệ tử giết hết mấy đệ tử kia..."
"Theo tin của ta, Linh Xà tông tựa hồ đã đổi tông chủ..."
"Các lão bất tử Tử Dương tông và Quảng Pháp thiên cung sau khi ly khai Hóa Thiên giáo đại hội thi vẫn chưa về tông môn. Lẽ nào đã chết?"
...
Không tông môn nào thừa nhận có tu sĩ đến Chập Khí hải truy sát Ngụy Tác, nhưng càng lúc càng nhiều tin tức kinh hãi lộ ra, cả Vân Linh đại lục chấn động, cơ hồ mọi tông môn, mọi tu sĩ đều đổ đi tìm hiểu, càng thêm tin tức kinh nhân được hé lộ.
"Tiểu Ngọc Thanh động thiên tông chủ chết rồi!"
"Tự Nhiên tông tông chủ cũng thế!"
"Cửu Lê giáo tông chủ... Vạn Tinh tông tông chủ..."
Nhiều tu sĩ tham gia Hóa Thiên giáo đại hội nhưng rồi mất tích, vô số tông môn đổ đến hải đảo đó, dấu vết tu sĩ gục ngã không dễ tra ra, cơ hồ tu sĩ Vân Linh đại lục đều tìm hiểu nên không thể che giấu đươc.
Không ít tông môn truyền tin thừa nhận một số nhân vật có trọng lượng vây giết Ngụy Tác rồi chết, đồng thời tuyên xưng hành vi của các nhân vật đó không liên quan đến tông môn.
Vân Linh đại lục triệt để chấn động!
Trận chiến Chập Khí hải so với mọi tu sĩ tưởng tượng, thậm chí càng kinh nhân hơn, ít nhất sáu, bảy mươi đại tu sĩ gục ngã, đến nửa số lão bất tử của Vân Linh đại lục đều không về được.
"Tuyệt đối là hạo kiếp với cả tu đạo giới Vân Linh đại lục..."
"Không có lão bất tử áp chế, không bị những lão giả sắp xuống đất đen cướp đoạt bảo vật, chưa biết chừng sẽ có thêm nhiều thiên tài tu sĩ, có khi lại là việc hay... Tu đạo giới qua nhiều lần kinh thiên đại chiến thì đều xuất hiện nhân vật kinh tài tuyệt diễm."
"Tu đạo giới Vân Linh đại lục sẽ được sắp xếp lại, thế lực nhiều tông môn sẽ biến hóa, trận chiến thế này mấy trăm năm chưa có, sẽ ảnh hưởng đến tiến trình tu đạo giới Vân Linh đại lục."
"Ngụy Tác thật ra có thần thông thế nào, dù là thần huyền đại năng, đồng thời đối diện ngần ấy kinh thiên nhân vật thì e cũng mất mạng."
Vô số tu sĩ đều kinh thán.
Sự thực là thế, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều có chiến lực gần đạt thần huyền, nhục thân cực kỳ đáng sợ, lại có thần căn Nguyên thủy thần mộc chứ không thì dù hai thần huyền đại năng, tuy giết được vô số Kim đơn đại tu sĩ nhưng bị ngần ấy người liều mạng, pháp bảo ngập trời thì chết chắc.
Gặp rồi giao chiến và có kế hoạch vây giết là hai việc khác nhau.
Thần huyền đại năng hơn xa Kim đơn đại tu sĩ, giết vài Kim đơn đại tu sĩ chỉ là việc cất tay, nhưng số lượng đối thủ đến trình độ nhất định, lại thêm vô số pháp bảo, pháp khí áp chế thì khác. Hơn vạn năm này chưa từng có một đại năng nào tung hoành cả tu đạo giới, thần huyền đại năng cũng chỉ hoành hành thiên hạ chứ không thể khiến mọi tu sĩ nghe lệnh.

"Phu quân, lần này gây ra sóng gió quá lớn..."
Cả Vân Linh đại lục triệt để chấn động thì Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã đã hội diện.
"Phu quân, hợp tác với Minh Đức tuy nhiều lợi ích nhưng y có thể trừ khử cường địch, thành Công Đức tông chân truyền đại đệ tử, nhưng vì bị chàng đánh bại, không còn đường sống mới đưa ra đề nghị này thì thật khả nghi." Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã ngầm gặp nhau trong một thành trì giữa Hải Tiên thành và Âm Thi tông, hiện tại họ và Minh Đứcở hai chỗ khác nhau, nghe Ngụy Tác kể lại mọi sự thì Nam Cung Vũ Tinh lo lắng.
"Ta cũng nghi ngờ nên mới cùng tất cả gặp nhau ở đây. Ta đã bàn với Lệ Hoa, đều truyền âm để cho kín đáo, không để ai biết chúng ta có liên hệ với Hải Tiên tông." Ngụy Tác gật đầu, "Bất quá đạo thuật pháp đó không có vấn đề gì, dù y co thể tự giải khai, ta cũng sẽ biết, tình hình này có lựi cho ta, dù y có ý gì thì cứ thoải mái hợp tác, đến đâu hay đến đó, không nên bỏ qua cơ hội có Đề hồ thánh quả."
"Phu quân, thi triển Tiềm long thổ châu quyết, tu vi đại khái bao lâu mới phục nguyên?" Thủy Linh Nhi lo lắng: "Nếu tu vi chưa khôi phục mà vào Công Đức tông, vạn nhất có bất trắc thì thập phần nguy hiểm."
"Tiên vương thần tinh tựa hồ có tác dụng nhất định với việc ta mở lại khiếu vị, hai mươi ngày nữa là khôi phục tu vi, thời gian này đủ để trị liệu thương thế." Ngụy Tác gật đầu: "Ta có đến Công Đức tông cũng phải sau hai mươi ngày nữa."
"Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất giao đấu với Đăng Tiên tông tông chủ vẫn chưa có tin gì đồn ra..." Âm Lệ Hoa nhíu mày. Từ lúc giấu thân phận, về lại Hải Tiên thành, Ngụy Tác bảo nàng ta nghe ngóng tin về trận chiến giữa Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất với Đăng Tiên tông tông chủ nhưng chưa được, chứng tỏ khi đó Đăng Tiên tông tông chủ kích phát truyền tống thông đạo bị đánh vỡ, ba thần huyền đại năng không xuất hiện tại Vân Linh đại lục mà rất có thể thị bị truyền tống đến man hoang.
"Đăng Tiên tông tông chủ tựa hồ tu vi hơn Tô Thần Huyết, nhưng chưa đến Thần huyền tam trọng, Vương Vô Nhất tuy không phải chân thân, song tương đương với một tu sĩ Thần huyền lưỡng trọng, hai đánh một thì thắng là đương nhiên. Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất định giết y những cũng trầy vi tróc vỉ." Linh Lung Thiên nhe răng.
"Tây tịnh lưu ly tu luyện không có vấn đề gì cứ?" Ngụy Tác hơi trầm ngâm, mục quang nhìn sang Hàn Vi Vi.
Tây tịnh lưu ly và Đại hoang vấn đạo kinh là thiên cấp đỉnh giai công pháp, tốc độ tu luyện chậm gấp mấy lần phổ thông công pháp, càng về sau tiêu hao càng kinh nhân, nhưng hiện tại Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh vừa luyện lại, Thần hải cảnh nhất trọng, lưỡng trọng, tam trọng thì thời gian đột phá không lâu, lại có đủ linh đơn phụ trợ, Ngụy Tác nhận ra cả hai sắp tu thành đệ nhị thần hải.
Tây tịnh lưu ly và Đại hoang vấn đạo kinh tu thành thần hải đều cực lớn, hiện tại Ngụy Tác biết hai loại Vọng khí thuật pháp, thần hải của Hàn Vi Vi như một viên băng minh hàn tinh, của Nam Cung Vũ Tinh như hoang cổ không gian. Hàn Vi Vi không hề có gì dị thường, Tây tịnh lưu ly tồn tại ở U Minh cung rất lâu nhưng phái này không hề xuất hiện nữ tu tu luyện nên Ngụy Tác không yên tâm về môn công pháp đó.
"Cái gì, ngươi hi vọng ta có vấn đề hả?" Hàn Vi Vi biết Ngụy Tác quan tâm nhưng vẫn lẩm bẩ.
"Ngần ấy Đại hóa đạo đơn... cả Lưu ly linh nguyên đơn... Bích tinh đơn... luyện hóa ngần này đơn dược, Vi Vi và Vũ Tinh tỷ tỷ có thể đạt kim đơn."
Tiếp đó Ngụy Tác lấy ra chiến lợi phẩm giao cho Cơ Nhã và Hàn Vi Vi. Các tu sĩ tham gia vây giết ga, phần lớn được Hóa Thiên giáo mời, vừa tham gia Đại Hóa minh hội, đều có Đại hóa đạo đơn, gã và Âm Lệ Hoa lấy được hai mươi bảy viên. Linh đơn này đối với tu sĩ Kim đơn trở lên đề thăng tu vi không nhiều, nhưng đối với Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh thì lại một ngày nghìn dặm.
Đại hóa đạo đơn và linh dược thích hợp cho tu sĩ Kim đơn kỳ trở xuống đề thăng tu vi ít nhất đủ cho hai người trực tiếp đột phá đến Phân niệm ngũ trọng trung kỳ.
"Có Tùy tâm ảo hóa quyết để thay đổi diện mục, tình hình này... tốt nhất là tìm chỗ thích hợp bên ngoài Thiên khung mà lập động phủ, quan hệ giữa ta và Hải Tiên tông cũng không chắc sẽ không bị tìm ra, các vị lợi dụng Địa Mẫu cổ kinh mà tìm chỗ..."
"Được, chúng ta trực tiếp chỗ thích hợp, trồng Diệt tiên đằng... chọn được chỗ sẽ để lại tin ở Hải Tiên thành..."
"Các vị đến Hải Tiên thành, sau đó Lý Tả Ý sẽ đến gặp..."
Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã thương nghị rồi từ biệt, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa cứ kệ Minh Đức lưu lại trong thành, cả ba về Âm Thi tông.
Cả ba đến Âm Thi tông vì thỏ huynh đệ Lý Tả Ý còn ở đó. Nghe bọn Cơ Nhã nói, Lý Tả Ý tựa hồ càng điên khùng, cả lời họ cũng không nghe, chỉ nhắc đến thỏ huynh đệ của y, Liệt khuyết tàn nguyệt thiếu chút nữa là xong, y vẫn ở trong gian tĩnh thất đó để nhớ lại kinh văn. Chỉ khi Ngụy Tác tới mới đưa y đi được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau