THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Có cần cảo lộ không

Ngụy Tác biết hoa phục thiếu niên đang đứng ở sơn đạo bên ngoài chỗ ở thiên cấp, họ Lâm, địa vị tại Kim Ngọc các thấp hơn Điền chưởng quỹ và phó chưởng quỹ họ Lưu một chút nhưng dù gì cũng là tiểu đầu mục, có thể sai khiến các đệ tử phụ trách tiếp đãi.
"Ngụy tiền bối", thấy Ngụy Tác từ xa, hoa phục thiếu niên cung kính chào hỏi, mắt thoáng qua nét chấn kinh.
Chỗ ở thiên cấp này tốn bao nhiêu linh thạch, hoa phục thiếu niên Kim Ngọc các hiểu rõ, biết cả việc mình mới là Thần hải cảnh tứ trọng, nhưng y nhớ rõ lần đầu Ngụy Tác đến Kim Ngọc các, tu vi còn thấp hơn y, tuy y không tu luyện Vọng khí pháp quyết, nhưng hiện giờ cũng cảm nhận đươc khí tức của gã tựa hồ cao hơn y nhiều. Tức là trong thời gian ngắn, gã đã tăng tiến được hai, ba cấp.
Tốc độ đề thăng tu vi này phải dùng hai chữ kinh nhân để hình dung.
Lẽ nào gã là tu sĩ thiên tài có thiên phú thần thể, hấp thu và luyện hóa linh khí đặc biệt nhanh?
"Xin lỗi, mỗ đổi chỗ ở mà không thông báo cho các vị. Làm cách nào các hạ tìm được chỗ này?" Trong lúc hoa phục thiếu niên kinh nghi bất định, không nén được lên tiếng hỏi.
"Là thế này." Hoa phục thiếu niên vội giải thích: "Hôm qua đã gom đủ Thiên luyện ngân và trăm viên Thanh giáp trùng đơn mà tiền bối cần. Bất quá lúc đến chỗ tiền bối ở thì tiền bối không có mặt, hôm nay tại hạ gặp Nam Cung Vũ Tinh, hỏi thăm thì biết tiền bối đổi sang chỗ ở thiên cấp, tại hạ đến Nhất Tâm điện hỏi, cũng may tiền bối để lại ấn tượng sâu sắc cho hai đệ tử Thiên Nhất môn nên họ nhớ ra tiền bối thuê chỗ ở nào.""Vậy hả? Xem ra quá kín tiếng cũng không tốt!" Ngụy Tác khẳng định hai đệ tử Thiên Nhất có ấn tượng vì gã ăn mặc nhếch nhách nhưng lại có cả mớ cao giai linh thạch. Gã còn thầm lẩm bẩm thì hoa phục thiếu niên nói tiếp, "Ngụy tiền bối có mang nạp bảo nang ra chăng? Thiên luyện ngân tiền bối cần lớn cỡ này."
"À, có mang." Ngụy Tác gật đầu, gã có tới hai cái nạp bảo nang, cơ hồ mang theo mọi thứ trên mình.
Hoa phục thiếu niên họ Lâm móc ra một cái hắc sắc nạp bảo nang, lấy Thiên luyện ngân đưa cho Ngụy Tác.
Khối Thiên luyện ngân chuyên dụng để thử uy lực pháp khí rộng một trượng vuông, dày hai thước. Chất liệu nhìn không khác gì bạc trắng, chỉ là càng mềm hơn, sáng hơn mà thôi.
Ngụy Tác thu khối Thiên luyện ngân giá trị năm trăm viên hạ phẩm linh thạch lại, hoa phục thiếu niên lại lấy từ nạp bảo nang ra một cái túi tơ đựng rất nhiều yêu đơn Thanh giáp trùng. Ngụy Tác cơ hồ không đếm, thu hết yêu đơn Thanh giáp trùng vào nạp bảo nang rồi bấm bụng trả sáu nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Đếm xong linh thạch, hoa phục thiếu niên Kim Ngọc các lại nói, "Ngụy tiền bối, linh thức ngự thú chi pháp mà tiền bối nhờ Kim Ngọc các mua đã có người bán."
"Cái gì?" Còn đang đau xót thầm tính mình chỉ còn lại hơn hai vạn chín nghìn viên hạ phẩm linh thạch, Ngụy Tác nghe vậy thì mừng ra mặt, "Đối phương cần bao nhiêu viên hạ phẩm linh thạch?"
Hoa phục thiếu niên đáp: "Đối phương không bán trực tiếp mà ủy thác cho bản các bán ở phách mại hội, hiện tại giá khởi điểm là một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch. Phách mại hội lần này cử hành vào mười ngày sau, có những vật gì thì trước hai ngày, tại hạ sẽ cho tiền bối biết."
"Một nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch?" Ngụy Tác hơi trầm ngâm, giá thành giao thông thường cao gấp đôi là ít nhất, với gã thì dăm ba nghìn hạ phẩm linh thạch nằm trong phạm vi chấp nhận được. Hơi trầm ngâm một chốc, Ngụy Tác lắc đầu: "Đằng nào phách mại hội lần này có vật đó, mỗ cũng bán mấy vật nên sẽ đến, các hạ không cần mang đến đây. Lúc bắt đầu, có vật gì thì các hạ đưa cho mỗ là được."
Những ngày tới nếu lục bào lão đầu có đủ nguyên khí rời khỏi Dưỡng quỷ quán, Ngụy Tác khẳng định sẽ cắm đầu luyện chế Bổ thiên đơn, gã không muốn đang lúc luyện đơn thì kim ti pháp linh lại rung lên, ra ngoài cũng không sao nhưng vạn nhất luyện hỏng một viên thì coi như đốt năm mươi lăm viên hạ phẩm linh thạch. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Vậy tại hạ không quấy nhiễu tiền bối thanh tu nữa." Hoa phục thiếu niên gật đầu xong liền tỏ ra rất chuyên nghiệp, không nói gì thêm mà cáo từ rời đi.
"Kim Ngọc các huynh đệ." Y mới đi chưa đầy trăm bước, thân ảnh Ngụy Tác mới khuất vào chỗ ở thiên cấp, đệ tử Thiên Nhất môn mặc lam sắc pháp y dẫn đường cho gã lúc trước lại mỉm cười từ bên đường đi ra chào.
"Vị huynh đài này có việc gì chăng?" Hoa phục thiếu niên không dám chậm chễ, đứng lại hỏi.
"Tại hạ Vương Kim Trung." Đệ tử Thiên Nhất môn cười tươi, "tại hạ muốn hỏi một tin tức."
"Tại hạ Lâm Phong." Hoa phục thiếu niên hơi kinh ngạc nhìn Vương Kim Trung đang tỏ ra lấy lòng, "Kim huynh muốn hỏi gì?"
Vương Kim Trung mặt mũi hơi gầy nói: "Không có gì to tát, tu sĩ vừa gặp huynh đệ có phải là khách quý của Kim Ngọc các chăng? Giao dịch với các vị lần này, y đại khái kiếm được bao nhiêu linh thạch?"
"Chuyện đó..." Lâm Phong lắc đầu: "Kim Ngọc các không thể cho người khác biết tin về khách nhân, thật xin lỗi."
"Không sao." Vương Kim Trung không đổi nụ cười: "Tại hạ chỉ muốn biết y có phải quý khách của Kim Ngọc các hay không là đủ, nói chơi chơi thôi, các hạ cho rằng y có bao nhiêu linh thạch? Tổng số thôi mà?"
"Chuyện đó thì được." Lâm Phong đáp: "Tại hạ cho rằng y có không dưới hơn vạn viên hạ phẩm linh thạch. Còn thứ khác thì tại hạ không thể phụng cáo."
"Ha ha, đa tạ Lâm huynh!" Vương Kim Trung vòng tay: "Sau này Lâm huynh tìm người thì cứ để tại hạ lo."
"Khách khí rồi." Lâm Phong hơi kinh ngạc nhìn Vương Kim Trung, không nói gì thêm, cáo từ lui đi.
Vương Kim Trung đảo mắt, nhìn lên khu vực chỗ ở thiên cấp, nhanh chóng đến chỗ Ngụy Tác dồn chân nguyên vào sợi tơ vàng.
"Lại có người tìm mỗ?" Thoáng sau, cơ hồ mới vào đến tĩnh thất đã nghe thấy tiếng chuông rung, Ngụy Tác kinh ngạc, từ trong lam sắc quang mạc đi ra.
"Ngụy tiền bối, thật xin lỗi, lần này không phải ai tìm tiền bối mà là tại hạ." Nhìn thấy Ngụy Tác, Vương Kim Trung lập tức mỉm cười.
"Các hạ tìm mỗ?" Ngụy Tác càng lấy làm lạ, "các hạ tìm mỗ có việc gì?"
Vương Kim Trung nhìn quanh, tỏ vẻ thần bí hạ giọng: "Không rõ Ngụy tiền bối có thích cảo lộ?"
"Cảo lộ? Là sao?" Ngụy Tác ngây ra.
"A, xem ra Ngụy tiền bối còn chưa hưởng thụ." Vương Kim Trung mỉm cười, đưa ngón tay vạch lên mấy nét dâm đãng, "Cảo lộ là từ chuyên nghình, là việc song tu, là mây mưa ân ái. Nếu Ngụy tiền bối có hứng thú, tại hạ sẽ sắp xếp."
"!!!" Nhìn Vương Kim Trung vạch tay và nghe y nói, Ngụy Tác tức thì phản ứng, "Ý các hạ là như ở Liễu hạ hạng..."
"Tất nhiên không phải mức độ kém thế." Vương Kim Trung lắc đầu quầy quậy, "tầm cỡ đó sao lọt được vào pháp nhãn của tiền bối. Tại hạ sẽ sắp xếp, phải là nữ tu có tu vi đạt đến Thần hải cảnh."
"Nữ tu?" Ngụy Tác tròn mắt.
"Đương nhiên, phàm nhân nữ tử dù sắc đẹp đến đâu cũng không thể so sánh với nữ tu." Vương Kim Trung nheo mắt cười hắc hắc, "Phàm nhân nữ tử sao so được với làn da óng ả của nữ tu, sao biết được các chiêu số Thủy liên đảo quyển, Cẩm lý hấp thủy, Phiên sơn đảo hải, Thủy mạn thiên môn, Điện quang độc long…"
"Không phải chứ?" Ngụy Tác nuốt nước bọt, "vậy thì... "
"Tiền bối có gì không hiểu xin cứ hỏi rõ." Vương Kim Trung cười hắc hắc đạo.
Ngụy Tác lại nuốt nước bọt nhỏ giọng hỏi: "Thế nào là Thủy liên đảo quyển? Thế nào là Cẩm lý hấp thủy? Thế nào là Phiên sơn đảo hải?"
"Xem ra tiền bối chưa từng cảo lộ." Vương Kim Trung nhẹ giọng: "Không giao, tại hạ giải thích cho tiền bối. Thủy liên đảo quyển là nữ tu đằng không rồi tóm lấy tiểu đệ của tiền bối rồi lượn vòng. Cẩm lý hấp thủy, là nàng ta ngậm... đồng thời thi triển thủy hệ pháp quyết, hút vào không ngừng. Điện quang độc long là dùng lôi hệ pháp quyết... Nữ tu cực kỳ nhuần nhuyễn các pháp quyết này, chỉ khiến tiền bối cực kỳ sung sướng, tuyệt đối không thương tổn đếm tiền bối. Đương nhiên tiền bối yếu có khẩu vị đặc biệt, họ có thể ăn vận giả thành bất kỳ ai, như băng tuyết mỹ nữ Cơ Nhã chẳng hạn?"
"Không phải chứ? Còn cả thế hả?" Ngụy Tác tròn mắt, nước mắt suýt rớt ra ngoài, "Sắp xếp thế nào?"
"Như tiền bối, tại hạ không dám sắp xếp hạng tư sắc dung tục." Vương Kim Trung nói: "Với tiền bối phải là nữ tu có sắc đẹp nghìn người chọn một trong Linh Nhạc thành, bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch một đêm. Nếu tiền bối cần hai người, một nghìn hai trăm viên hạ phẩm linh thạch là được."
"Bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch?"
Giá này khiến Ngụy Tác tròn mắt, gã đã biết có những nữ tu vì không đủ linh thạch tu luyện nên bán cả sắc đẹp, trừ một vài công pháp có hạn chế là cần đồng thân thì tuyệt đại đa số công pháp không cần. Nhưng không ngờ nơi này lại có kẻ dắt mối chuyên nghiệp, Ngụy Tác cũng biết Vương Kim Trung sẽ rút bớt một phần linh thạch. Bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch, giá này quá cao, nhưng nghĩ đến việc mình chưa từng cao lộ, gã lại ngứa ngáy trong lòng, do dự một chốc rồi hỏi: "Có thể tìm được ai ăn vận giống Thủy Linh Nhi không?"
Vương Kim Trung sáng mắt, cười ha hả, "Ngụy tiền bối quả nhiên có phẩm vị, ngực phải thật lớn, hiểu rồi!"
Ngụy Tác không nén được nữa, "trả linh thạch luôn bây giờ hả?"
"Việc đó không cần." Vương Kim Trung đáp: "Đợi lúc tại hạ đưa nữ tu diễm lệ đó đến thì tính."

Chương 82: Ngươi cũng làm việc đó?

"Thủy liên đảo quyển", "Cẩm lý hấp thủy", "Phiên sơn đảo hải", "Thủy mạn thiên môn", "Điện quang độc long" ...
Ngụy Tác đi đi lại lại trong chỗ ở thiên cấp, cực kỳ kích động chờ đợi, chỉ nghĩ đến mấy cái tên mà Vương Kim Trung nói là gã đã không chịu nổi. Nguồn truyện: Truyện FULL
Thật ra gã thấy hành vi của Hoàng Y Y hôm đó có phần không kể gì liêm sỉ, bất quá phải nói thật là thân thể và nhan sắc của Hoàng Y Y rất khá, khó trách Lưu An Đình bị nàng ta khiến cho thần hồn điên đảo, đầu óc mê muội. Hiện tại nhớ lại lúc Hoàng Y Y cơi sạch y phục, bò lên tảng đá chổng mông ra là gã suýt không chịu nổi.
Bất quá giờ gã làm thế có xấu xa quá không?
Nam nhân bình thường mà, bất giải quyết thì sẽ biến thành tâm ma mất, hơn nữa người ta có đủ linh thạch tu luyện thì đời nào làm việc này, gã nên làm việc tốt.
Ngụy Tác lập tức tìm ngay được một lý do đầy vô sỉ.
"Đinh! Đinh! Đinh!"
Ngụy Tác nóng lòng chờ đợi, đột nhiên kim tuyến pháp linh vang lên."Nhanh thế hả?"
Vương Kim Trung mới đi chưa được một tuần hương, lẽ nào nữ tu đó cũng trú ngụ ở thành bắc? Thế thì tiện quá.
Ngụy Tác vuốt y phục, lòng tay ướt mồ hôi, ra khỏi chỗ ở thiên cấp.
"Sao lại là ngươi?!" Từ trong lam sắc quang mạc đi ra, nhìn rõ là ai thì gã tròn mắt.
Ở ngoài là một ngân sam mỹ nữ cực kỳ quyến rũ!
"Đương nhiên là ta, ngươi tưởng Nam Cung Vũ Tinh đến cùng ngươi ngâm suối nóng hả?" Hàn Vi Vi khinh bỉ bĩu môi.
Ngụy Tác cả kinh: "Ngươi không phải là đại tiểu thư Trân Bảo các hả? Ngươi cũng làm việc đó?"
"Ngươi biết thân phận của ta?" Hàn Vi Vi hừ một tiếng, "Thế nào, đại tiểu thư Trân Bảo các thì không thể giống nữ tu khác hả?"
"Ngươi cũng biết Thủy liên đảo quyển? Cẩm lý hấp thủy?" Ngụy Tác không dám tin.
"Cái gì mà Thủy liên, cái gì mà hấp thủy. Ta chỉ biết băng, hỏa!" Hàn Vi Vi lạnh giọng: "Hiện tại định tìm hiểu thuật pháp ta tu luyện hả? Bất quá cho ngươi biết cũng không sao."
"Băng hỏa?" Ngụy Tác nghe thế là đầu óc đầy mơ màng, càng nghĩ càng khó chịu. đại tiểu thư Trân Bảo các, đẳng cấp này thật quá cao, hơn nữa ngân sam mỹ nữ này tuy trước đây khiến gã đau đầu nhưng quả thật xinh đẹp chết được, chỉ nhìn gương mặt nõn nà đó cũng đôi mông mẩy không thể mẩy hơn là gã đã muốn đổ máu mũi.
"Mau vào trong đi." Mắt gã sáng lên bước tới hai bước, định nắm tay Hàn Vi Vi kéo vào chỗ ở thiên cấp, đồng thời còn hỏi, "Linh thạch trực tiếp giao cho ngươi, hay cho Vương Kim Trung?"
"Ngươi định làm gì?" Thấy Ngụy Tác mặt đầy sàm sỡ đến chỗ mình, Hàn Vi Vi giật mình, lùi liền hai bước kêu to.
"Làm gì hả?" Ngụy Tác nhìn nàng ta với vẻ không hiểu, "Ngươi không phải... bảy trăm linh thạch chứ?"
Hàn Vi Vi ngẩn ra, "Bảy trăm linh thạch? Cái gì mà bảy trăm linh thạch, thật ra ngươi định làm gì?"
"Ngụy tiền bối!"
Ngụy Tác cảm thấy không ổn thì sau lưng vang lên tiếng gọi, gã quay lại, lập tức tròn mắt.
Người gọi gã là Thiên Nhất môn Vương Kim Trung, sau lưng y là một nữ tu thập phần diễm lệ. Nữ tu này da trắng như tuyết, không rõ thi triển thuật pháp hay dịch dung, nhìn cũng có mấy phần giống Thủy Linh Nhi, cũng mặc pháp y cùng kiểu với tranh Thủy Linh Nhi mà Ngụy Tác có, chỉ có điều chất liệu không phải cao giai pháp y, mà là đồ phỏng chế.
Pháp y xẻ ngực rất sâu, đôi ngọc thỏ trong đó thoạt ẩn thoạt hiện, câu hồn đoạt phách.
"Đây mới là người ngươi đưa đến?" Ngụy Tác ngẩn ra một chốc, mới tỉnh lại hỏi Vương Kim Trung đang tỏ vẻ xiểm nịnh.
"Hả?" Vương Kim Trung nhìn thấy Hàn Vi Vi thì tròn mắt.
"Các ngươi!"
Hàn Vi Vi sau rốt cũng hiểu ra, nhìn Ngụy Tác và nữ tu thập phần yêu diễm đó với vẻ không tin nổi. Nàng ta vốn nghe ngóng được chỗ Ngụy Tác ở, cố ý xác định chỗ này để bức gã đấu với mình nhưng gã lại coi nàng ta là... Hàn Vi Vi giận đến độ cánh tay chỉ vào Ngụy Tác và nữ tu cũng run lên.
Đúng lúc đó nữ tu diễm lệ lại nhìn ngực Hàn Vi Vi với vẻ khinh thường: "Thế nào, mới ra ràng làm việc này hả? Xem cái vẻ lóng ngóng của ngươi thì không biết luyện kỹ thuật đến dâu mà dám cướp sinh ý của ta? Người ta thích kích cỡ như ta, ta mới có thể làm đủ mọi chiêu, với của ngươi chắc không làm được đâu nhỉ?"
"Ngươi... " Hàn Vi Vi thở hồng học một chốc rồi mới mắt đầy sát khí nhìn nữ tu nói: "Ngươi biết ta là ai không!"
"Ai cơ hả?" Nữ tu diễm lệ bĩu môi, "Lẽ nào là Trân Bảo các Cơ Nhã a? Cơ Nhã có lẽ không kém ta, nên mới có người bảo ta ăn vận giống nàng ta."
"Ngươi còn dám nói lung tung thì ta sẽ khiến ngươi hối hận." Hàn Vi Vi giận đến mức thiếu chút nữa ngất đi, "Ta không phải Cơ Nhã, nhưng đó là sư thư của ta!"
"Lẽ nào ngươi là Hàn..." Sắc mặt nữ tu diễm lệ đang đánh mắt đầy câu hồn với Ngụy Tác cùng Vương Kim Trung tức thì trắng nhợt. Họ đương nhiên biết Trân Bảo các cơ hồ lũng đoạn việc cung ứng đơn dược tại Linh Nhạc thành là thế lực cỡ nào. Tthực lực các phường thị như Trân Bảo các và Kim Ngọc các thậm chí còn hơn nhiều tông môn. Ngay cả Thiên Nhất môn quản lý Linh Nhạc thành cũng nể mặt phường thị như thế, bằng không họ chuyển đi thành khác thì Linh Nhạc thành sẽ gặp hậu quả khó tưởng tượng nổi.
"Tiểu nữ không rõ y và tiểu thư có quan hệ, nếu biết dù cho tiểu nữ hai cái mật cũng không dám tranh chấp với tiểu thư. Xin Hàn tiểu thư đại nhân đại lượng." Nữ tu diễm lệ mặt mày nhợt nhạt nói xong thì quay đi chạy như bay. "Không quấy nhiễu Ngụy tiền bối và Hàn tiểu thư nữa." Vương Kim Trung chỉ nói với lại, mặt mũi nhợt đi quay người chạy, sau hai lần rẽ là tan biến vô ảnh vô tung.
"Đừng chạy!" Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt, nữ tu vừa rồi trống rất khá, thân hình rất bốc lửa, hơn nhiều Hoàng Y Y đô. Gã chỉ nhìn mà suýt không chịu nổi, giờ mỹ nữ lại chạy mất. Thế là thế nào!
"Ta và hắn có quan hệ?!" Nghe nữ tu diễm lệ nói vậy, Hàn Vi Vi càng giận đến mức run rẩy toàn thân.
Nàng ta thà tu luyện công pháp cấm dục, cả đời không gần nam nhân cũng tuyệt đối không có quan hệ gì với nam nhân như gã.
"Vô sỉ! Lão lưu manh!" Nghĩ đến việc gã định làm, Hàn Vi Vi không nén được, lên tiếng mắng chửi gã.
"Chà!" Ngụy Tác thật sự phiền lòng, làm sao nữ tử ma âm hồn bất tán thế này mà gã lại dính phải. Nên gã sầm mặt nói, "ngươi bị bệnh gì hả, ta không hề cởi quần ra làm gì với ngươi, thật ra sao ngươi lại quấn lấy ta từ sáng đến tối! Đại tiểu thư Trân Bảo các thì ghê gớm lắm hả, đại tiểu thư Trân Bảo các muốn nhúng vào cả việc ta làm gì vào ban đêm hả?"
"Chết đi! Là nam nhân thì thống thống khoái khoái đánh một trận với ta. Bằng không ta không tha cho ngươi."
"Thôi đi, ta là nam nhân hay không không cần chứng minh với ngươi." Ngụy Tác cười lạnh, "muốn đấu với ta hả, đừng mơ."
Nói đoạn gã không thèm ngoái lại, đi vào chỗ ở, "Ta khuyên ngươi sau này đừng quấy nhiễu ta nữa, ban nãy người ta cũng thấy rồi. Bằng không ta sẽ nói với người ta là kỹ thuật của ngươi quá kém, bị ta bỏ rồi mà cứ quấn lấy."
"Ngươi... " Hàn Vi Vi nhất thời giận đến mức không nói thành lời. Ngụy Tác đã tan biến trong lam sắc quang mạc.
"Đồ bệnh hoạn!"
Ngụy Tác sầm mặt, nhìn thấy linh hoa viên và linh tuyền trì là muốn khóc mà không có nước mắt.
Điều kiện tốt thế này, ban nãy mà cùng nữ tu diễm lệ đó ngâm ôn tuyền, thử hết mọi chiêu số thì thật sung sướng bao nhiêu. Nhưng hiện tại tất cả đều tan hết! Tiểu ma nữ vạn ác.
Gã thầm rủa Hàn Vi Vi mặt mọc thủy đậu, không dám ra khỏi cửa, nhưng không rõ rằng Hàn Vi Vi đang đứng trước mặt Vương Kim Trung.
"Ngươi đã biết ta là ai rồi hả?" Hàn Vi Vi mặt mũi còn nhợt nhạt đứng trước Vương Kim Trung đang không dám thở mạnh.
Vương Kim Trung đổ mồ hôi lạnh: "Biết rồi."
"Ta hi vọng không nghe thấy lời đồn gì liên quan đến ta và hắn, nếu ta nghe được thì kẻ đầu tiên ta xử lý là ngươi." Hàn Vi Vi nói đầy sát khí, "Lúc đó ta không nghĩ Thiên Nhất môn sẽ vì một đệ tử phổ thông mà đắc tội với bản các."
Vương Kim Trung nhợt nhạt mặt mày, gật đầu liên tục, "tiểu nhân tuyệt đối không nói nửa chữ."
"Trông coi hắn cho ta, không được để hắn làm việc này, không thì ta cứ ngươi mà xử."
"Biết, biết ạ." Vương Kim Trung thầm thở phào, may mà Hàn Vi Vi không rõ việc cảo lộ là do y đề xuất, bằng không nàng ta chắc sẽ xẻ đôi y. Càng lúc y càng bội phục Ngụy Tác, khiến cho đại tiểu thư Trân Bảo các si mê như thế thì tu sĩ họ Ngụy này không thể tầm thường.
Trong lúc đó, y không rõ rằng Hàn Vi Vi đang thầm nghiến răng nghiến lợi nghĩ, "Lão lưu manh, sau này ta xem ngươi làm việc vô sỉ đó bằng cách nào, ta không tin không tóm được thóp của ngươi, giáo huấn ngươi một phen."

Chương 83: Cách dùng Thanh tác ngân

"Thật ra là việc gì?"
Ngụy Tác gào lên ở trong tĩnh thất chỗ ở thiên cấp.
Bị Hàn Vi Vi quấy nhiễu hảo sự, gã không ngã lòng, đến tìm Vương Kim Trung, nhưng Vương Kim Trung thấy gã là biến hẳn sắc mặt, bị gã kéo lại hỏi về cảo lộ thì y lắc đầu đầy chính nhân quân tử nói là lấy đâu ra cảo lộ, đoạn quay người đi ngay.
Lấy đâu ra cảo lộ? Rõ ràng ngươi bảo là có, lại đưa đến một mỹ nữ bốc lửa, giờ lại nói là lấy đây ra cảo lộ?
"Ta muốn cảo lộ!" Ngụy Tác bức bối gào lên.
"Cảo lộ cái gì?" Một giọng nói đột nhiên cất lên."Lão đầu, sau cùng cũng ra khỏi Dưỡng quỷ quán rồi hả?" Ngụy Tác kinh hỉ quay lại, lục bào lão đầu đang ở trên Dưỡng quỷ quán đặt trên cái bàn trầm hương mộc nhìn gã với vẻ nghi hoặc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Con bà nó chứ, không có máu Hỏa hạt bồi bổ nguyên khí, chỉ bằng vào nguyên khí của bản thân Dưỡng quỷ quán thì ta đừng mơ ra khỏi." Lục bào lão đầu nói với gã, "Lúc ngươi đi mua đồ, nhớ mua máu Hỏa địa long có hiệu quả còn hơn nữa, không thì thọ nguyên của ta khẳng định giảm nhiều. Đúng rồi, ngươi muốn cảo lộ cái gì."
"Không đâu, ngươi nghe lầm rồi, ta nói là chuẩn bị lò để luyện Bổ thiên đơn." Ngụy Tác hơi đỏ mặt: "Ta đã gom được một trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng, đợi ngươi ra là cùng luyện đơn. Thế nào, hiện tại nguyên khí khôi phục sao rồi, chi bằng chúng ta luyện đơn?"
"Vội cái gì", lục bào lão đầu liếc gã, "Ngươi xử lý Phệ tâm trùng trưởng lão chưa, hay bị ngươi bán rồi?"
Ngụy Tác vội lắc đầu, "Đương nhiên không, hai con Phệ tâm trùng kia được ta đưa đến Kim Ngọc các tham gia phách mại hội, Phệ tâm trùng trưởng lão thì vẫn còn giữ lại."
"Lấy Phệ tâm trùng trưởng lão ra đi." Lục bào lão đầu hơi nghiến răng nghiến lợi, "Con bà nó chứ, hại ta tổn thấy ngần ấy nguyên khí, mổ ra xem rồi tính, trong thể nội yêu thú tiến giai sẽ có thứ gì đó tốt."
"Thật ra làm tìm đồ hay xử lý Phệ tâm trùng trưởng lão trút giận nhỉ?"
Đối với tính tình trẻ con của lục bào lão đầu, Ngụy Tác đã thấy rồi nên đành lắc đầu bất lực, lấy thi thể Phệ tâm trùng trưởng lão ra khỏi nạp bảo nang.
Phệ tâm trùng chết rồi, tựa hồ không còn chân nguyên nên không còn ẩn hình. Thi thể Phệ tâm trùng trưởng lão giống như ngâm trong nước qua lâu nên nhăn nhúm.
"Bắt đầu từ đâu?" Nhìn thi thể Phệ tâm trùng trưởng lão với vẻ ghê tởm, Ngụy Tác móc cây đao của Lưu Tam Pháo ra.
Mất sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch mua Thiên luyện ngân, Ngụy Tác đã thử, đôi vòng tay màu đỏ của Văn Đạo Các đích xác có uy lực gần đạt mức linh khí, chỉ là cự ly sử dụng hạn chế, đại đao của Lưu Tam Pháo thì lực công kích cũng vượt xa pháp khí bán linh giai. Gã biết thanh đao lợi hại chủ yếu là nhờ vào nguyên liệu bản thân, cắt xẻ kiểu này cực kỳ sắc. Khiến gã đau lòng là Âm mị nhận sau khi ngạnh tiếp với Văn Đạo Các thì bị phá tổn thêm, uy lực hơi giảm nhược, tiêu hao chân nguyên lại tăng lên.
"Hả? Ngươi lấy cả thanh đao này về?" Thấy gã lấy đao của Lưu Tam Pháo ra, lục bào lão đầu cũng hơi bất ngờ, "Thanh đao này có lần không ít Thái ất tinh kim. Sau này thanh đao có tổn hại thì vẫn có dùng để luyện chế pháp bảo khác, cho thêm hai loại tinh kim và là luyện thành một thanh phi kiếm."
"Có thể dùng để luyện chế kiếm thai của phi kiếm?" Ngụy Tác sáng bừng hai mắt, "Xem ra ta cũng có nhãn quang, thấy ngay thanh đao này rất được."
"Được rồi, với tu vi của ngươi, luyện chế và sử dụng phi kiếm còn sớm lắm. Tối đa chỉ sử dụng thanh đại đao này như linh giai pháp bảo thôi." Lục bào lão đầu bĩu môi, chỉ vào thi thể Phệ tâm trùng trưởng lão, "bắt đầu từ phần đầu, yêu đơn Phệ tâm trùng ở đó. Tốt nhất là cắt theo vết thương, cắt sao cho vết nhỏ, da Phệ tâm trùng trưởng lão có thể luyện chế được nhiều thứ."
Ngụy Tác gật đầu, cắt theo một vết thương. Phập một tiếng, không còn chân nguyên nên da Phệ tâm trùng trưởng lão không còn lực phòng ngự biến thái như trước, đại đao của gã nhẹ nhàng cắt vào.
"Ồ, cái gì đây?"
Nhìn qua vết cắt, Ngụy Tác thấy một viên hắc sắc yêu đơn cỡ trứng chim câu, nhưng phía dưới yêu đơn còn một viên hoàng sắc tinh châu lớn hơn.
Lấy cả hai ra, Ngụy Tác cảm nhận được viên hắc sắc yêu đơn khá nặng, không khác gì màu sắc của yêu đơn yêu thú khác, nhưng viên hoàng sắc tinh châu thì rất đặc biệt, lắc khẽ là quang hoa lấp lánh, như có nước chảy ở trong.
"Pháp châu! Thể nội Phệ tâm trùng trưởng lão này quả nhiên đã hình thành pháp châu!" Lục bào lão đầu nhìn thấy thì hừ một tiếng.
Ngụy Tác buột miệng hỏi, "Pháp châu là thế nào?"
"Pháp châu là vật đặc biệt hình thành trong thể nội yêu thú tiến giai." Lục bào lão đầu giải thích: "Như thể nội giao long dễ tiến giai nhất trừ yêu đơn ra thường có giao đơn, giao đơn chính là pháp châu, là nơi yêu thú lưu giữ thiên phú pháp lực. Giao long bình thường tiến hóa thành thanh giao thì thể nội sẽ sản sinh một viên phong hệ giao châu hòa một viên thủy hệ giao châu, chứa phong hệ và thủy hệ pháp lực, ví như khảm chúng lên pháp khí luyện chế bằng Thanh tác ngân thì có thể trực tiếp kích phát pháp lực để đối địch."
"Thanh tác ngân? Sao ta nghe quen tai thế nhỉ? Có phải thứ lấy được trên mình tu sĩ mặt ngựa? Lúc đó ngươi bảo là về nhà sẽ cho ta biết cách sử dụng." Ngụy Tác ngẩn người lấy khối ngân sắc tinh kim bằng nắm tay từ nạp bảo nang ra .
Lục bào lão đầu liếc gã, "Không sai, tác dụng lớn nhất của Thanh tác ngân là kết hợp với pháp châu và vài loại tinh thạch có uy năng đặc biệt, hoặc chế thành pháp khí khảm nhưng thứ đó, kích phát uy lực đặc biệt của chúng." Ngừng lại một chút, lục bào lão đầu hơi đắc ý, "pháp trận ta biết có thể khảm năm loại pháp châu lên pháp khí Thanh tác ngân. Tương đương với có thể kích phát năm loại thuật pháp, lúc toàn bộ uy năng hao tận thì có thể đổi sang pháp châu khác."
"Lợi hại thế hả?" Ngụy Tác hưng phấn hẳn, "Dị năng tiến giai của Phệ tâm trùng trưởng lão có công hiệu gần như Hủ thi thủy, Âm lân sa, có thể hủy hoại pháp khí của đối thủ, nếu dùng Thanh tác ngân và viên pháp châu này luyện chế thành một món pháp bảo, chẳng phải có thể hủy hoại pháp bảo của đối thủ hả?"
Lục bào lão đầu hừ một tiếng, "Đừng cao hứng quá sớm. Thanh tác ngân tuy không khó nung chảy, dùng địa hỏa lô dung luyện cũng được nhưng khắc pháp trận thì phải dùng pháp thuật khống hỏa mới xong. Dù tu vi của ngươi đạt mức Chu thiên cảnh lưỡng tam trọng, miễn cưỡng sử dụng loại thuật pháp này, nhưng tìm được một môn đâu có dễ."
"Vậy hả? Lão đầu, xem cái này đi." Ngụy Tác cười ha hả, lấy từ nạp bảo nang ra quyển sách Liễu Ngũ cho gã.
"Tam muội thần hỏa!" Lục bào lão đầu mở lớn với vẻ không tin nổi. "Hỏa hệ thuật pháp của Tam Muội cung xưa kia chuyên dụng luyện khí, ngươi lấy được bằng cách nào?"
"Ta tặng Liễu Ngũ một món bán linh khí, y áy náy nên tặng ta." Ngụy Tác cười ha hả, "cho ngươi xem thứ này chắc càng kinh ngạc." Đoạn gã lấy năm quả Phệ tâm trùng noãn ra.
"Phệ tâm trùng noãn!" Quả nhiên, lục bào lão đầu trừng mắt không dám tin.
"Lão đầu, cũng tìm được linh thức ngự thú chi pháp rồi, sẽ đấu giá tại đại hình phách mại hội tới đây. Lúc đó ta sẽ mua, phối hợp với nô thú tàn thiên, nuôi mấy con Phệ tâm trùng, sẽ thế nào nhỉ?" Ngụy Tác cực kỳ đắc ý.
"...!" Lục bào lão đầu run lên, có yêu thú như Phệ tâm trùng, lão chỉ nghĩ cũng thấy quá âm hiểm.
"Hiện tại không thiếu đồ tốt trong tay, nhưng quan trọng là tu vi quá thấp. Nếu có tu vi Chu thiên cảnh lưỡng trọng như hoàng sam tu sĩ đó thì tốt rồi, Thần hải cảnh ngũ trọng còn hơi kém, hơn nữa năm thần hải không bằng nhau, Tử Huyền chân quyết của ta thậm chí chưa đạt mức huyền cấp trung giai." Ngụy Tác kiểm tra Phệ tâm trùng trưởng lão một lượt, thấy không còn gì nữa thì nói với lục bào lão đầu, "Kim linh đơn được lắm, lần này ta ra ngoài quyết định sẽ mua Kim linh đơn tu luyện. Cả Bổ thiên đơn cũng luyện càng nhiều càng tốt."
"Được rồi, ta biết rồi, chẳng phải ngươi giục ta giúp ngươi luyện Bổ thiên đơn hả?" Lục bào lão đầu trợn tròng trắng lên, "Bắt đầu luyện Bổ thiên đơn luôn, bất quá ngươi phải đáp ứng một điều kiện."
Ngụy Tác ngẩn ra, "Điều kiện gì?"
Lục bào lão đầu cười lưu manh, "Lần này chắc ngươi kiếm chác đủ, phát tài ghê lắm. Luyện xong mớ Bổ thiên đơn này, ngươi đưa ta đi một vòng mua cho đã đời nhé?"
"Chà!" Ngụy Tác cũng trợn tròng trắng. Nhưng gặp phải lão đầu mê mua đồ đã một, hai vạn năm không mua thì gã đành bó tay, gật đầu bất lực.
"Ha ha!" Thấy gã gật đáp ứng, lục bào lão đầu cười ha hả, "Đi, luyện Bổ thiên đơn nào."

Chương 84: Huyền cấp cao giai

"Con bà nó chứ, mệt chết mất!"
Suốt chín ngày, mãi đến tối trước hôm đại hình phách mại hội mà Kim Ngọc các thông tri cho Ngụy Tác có đấu giá linh thức ngự thú chi pháp thì gã mới luyện xong một trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng.
Hiện tại trong tĩnh thất chỗ ở thiên cấp cực kỳ yên tĩnh, nồng nặc mùi Bổ thiên đơn.
Sáu mươi hai viên Bổ thiên đơn lấp lánh ánh sáng mê người, đặt trong một cái túi tơ trước mặt gã.
Ngần ấy ngày liên tục luyện chế, xác suất luyện đơn thành công của gã đã cao hơn, một trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng luyện chế được sáu mươi hai viên Bổ thiên đơn.
Lúc dốc lòng luyện, luyện được một viên thu lấy một viên, gã không có cảm giác đặc biệt nhưng giờ ngần ấy viên Bổ thiên đơn chất cạnh nhau, mắt gã không giấu được nét nóng bỏng khao khát.
Ngần này Bổ thiên đơn, Tử Huyền chân quyết sẽ tiến hóa đến mức nào?
Chỉ là nhìn một chốc, Ngụy Tác không nén nổi, cầm một viên Bổ thiên đơn lấp lánh như ngọc lên nuốt chửng."Quả nhiên tu vi càng cao, tốc độ luyện hóa đơn dược, hấp thu linh khí càng nhanh."
Không đầy nửa canh giờ, Ngụy Tác lại mở mắt, có phần kinh ngạc nói với lục bào lão đầu đang đọc ngọc giản ghi lại một số phong vật của Thiên Huyền đại lục.
Lục bào lão đầu hừ một tiếng, "Ngươi chả phải thừa lời hả?"
"Hắc hắc", Ngụy Tác mặc kệ, cảm giác kỹ năm thần hải đều tăng trưởng, có điều bốn thần hải cũ tăng trưởng ít hơn còn cái mới tăng trưởng nhiều nhất, xem ra luyện hóa thêm Bổ thiên đơn, năm thần hải sẽ bằng nhau.
Không thì sau này cái lớn cứ lớn, cái nhỏ cứ nhỏ, không thể đuổi kịp, thần hải mới cứ nhỏ hơn trước đó, thể nội sẽ lổn nhổn đủ kích cõ thì thật tức cười.
Cười hăng hắc một lúc, Ngụy Tác lại liên tục nuốt từng viên, luyện hóa Bổ thiên đơn.
Mỗi một viên Bổ thiên đơn nuốt xuống, thần hải của gã lại hơi lớn hơn, cùng với đó, tốc độ luyện hóa Bổ thiên đơn cũng nhanh hơn một chút. Đến viên thứ mười, luyện hóa một viên Bổ thiên đơn chỉ cần chừng nửa tuần hương.
Luyện hóa mười viên Bổ thiên đơn xong, năm thần hải cơ hồ lớn bằng nhau.
Liên tục luyện hóa ba mươi hai hai viên Bổ thiên đơn, năm thần hải của gã lớn gấp đôi trước, Tử Huyền chân quyết, hiện tại đã tương đương với huyền cấp cao giai công pháp.
Tiến độ này đúng với hòa lục bào lão đầu đã tính rằng mất chừng ba mươi viên Bổ thiên đơn sẽ khiến Tử Huyền chân quyết tiến giai thành công pháp huyền cấp cao giai.
Công pháp tiến giai xong, Ngụy Tác không đình chỉ luyện hóa Bổ thiên đơn, mà tiếp tục thêm hai mươi viên nữa đợi đến lúc trời sáng sẽ đi tham gia phách mại hội. Lúc đó gã mới thu nốt mười viên Bổ thiên đơn lại, ra ôn tuyền trì tắm rửa sạch sẽ mồ hôi, dồn chân nguyên vào truyền tấn ngọc phù rồi đến chỗ ở địa cấp của mình.
Tuy cùng là Thần hải cảnh ngũ trọng, nhưng Tử Huyền chân quyết của gã đã vượt cả huyền cấp cao giai công pháp, thực lực chân nguyên đã tăng thêm gấp đôi.
Dù đệ tử tinh anh của Thiên Nhất môn, ở tuổi gã, tu luyện huyền cấp cao giai công pháp thì cũng chỉ đạt Thần hải cảnh ngũ trọng, tối đa là Chu thiên cảnh nhất trọng.
Mấy năm trước, tốc độ tu luyện của gã cực kỳ chậm nhưng gần đây lại thập phần kinh nhân, vô hình trung đã bù lại được cách biệt với đệ tử của các đại tông môn.
Lần trước đã nhắc đến phách mại hội, gã biết Nam Cung Vũ Tinh thấy tin qua truyền tấn ngọc phù là biết gã muốn rủ cô đến tham gia, nhưng gã không chắc nàng có đến không.
Gã không xác định được Nam Cung Vũ Tinh có ở Linh Nhạc thành lý hoặc có rỗi không.
Bất quá đợi tại chỗ ở địa cấp một chốc, khóe môi gã lại nhếch lên, Nam Cung Vũ Tinh mặc bạch sắc trường bào xuất hiện trong thị tuyến, đứng ở phía dưới sơn đạo vẫy vẫy tay.
"Ngươi đã đột phá đến tu vi Thần hải cảnh đệ ngũ trọng?" Đứng dưới sơn đạo đợi gã, Nam Cung Vũ Tinh cảm giác được khi tức khác hẳn của gã, tức thì tỏ vẻ kinh ngạc.
"Tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng cũng khác thật, pháp lực dao động quá mạnh, không cần dùng Vọng khí thuật, tu sĩ bình thường cũng nhận ra." Thấy nàng kinh ngạc, Ngụy Tác hơi đắc ý, cười hắc hắc: "Bế quan luyện hóa sáu viên Kim linh đơn, vừa hay đột phá đến Thần hải cảnh ngũ trọng."
"Kim linh đơn?" Nam Cung Vũ Tinh nhíu mày, "Ngụy Tác, sao ngươi lãng phí linh thạch thế nhỉ? Dùng Kim linh đơn đúng là tu luyện nhanh hơn nhưng so với dùng linh thạch tu luyện thì một viên Kim linh đơn tương đương với lãng phí hai mươi viên hạ phẩm linh thạch."
"À", Nam Cung Vũ Tinh nói vậy, Ngụy Tác cũng hơi nhức óc, vội xua tay: "Kim linh đơn đó là ta lấy được của mấy tu sĩ kia, trong danh sách đưa cho ngươi chẳng phải cũng nói rõ sao."
"Đối với tu sĩ Thần hải cảnh chúng ta, uy lực thuật pháp không đủ, vẫn phải dựa vào pháp khí mới giết được yêu thú lợi hại, có lúc tổn thất một món pháp khí coi như tổn bảy nghìn viên hạ phẩm linh thạch. Vận khí không may thì một vạn viên hạ phẩm linh thạch cũng tổn thất nhanh lắm. Nên có lúc kiếm linh thạch nhưng nhưng cũng không nên lãng phí." Nam Cung Vũ Tinh vừa đi xuống vừa nói với gã.
"Ta không phải tu sĩ thông thường, ta chỉ mong nhanh nhanh đề thăng tu vi, lúc đó lão đầu sẽ chỉ cho ta cách kiếm linh thạch nhanh hơn. May mà ta còn chưa nói là chuẩn bị đi mua một mớ Kim linh đơn." Ngụy Tác lẩm bẩm, bất quá ngoài miêng đương nhiên không nói vậy mà gật đầu liên tục, "Biết rồi, nói nữa thì ngươi thật giống thư thư của ta."
Nam Cung Vũ Tinh liếc gã, "Thế nào, hiềm ta làm phiền hả?"
Ngụy Tác lau mồ hôi, "đâu có, ta còn mong từ sáng đến tối ở cùng ngươi."
"Thôi đi, dẻo mỏ." Nam Cung Vũ Tinh trợn tròng trắng nhìn gã, đi nhan hơn, tựa hồ muốn cắt đuôi gã nhưng khóe miệng lại hiện nụ cười thấp thoáng.
"Đúng rồi, các ngươi điều tra thế nào hả?"
"Không có bao nhiêu manh mối, đối phương gần đây cơ hồ biến mất. Tới đây tốt nhất ngươi đừng rời Linh Nhạc thành."
"Không thành vấn đề, sắp tới ta cũng không định rời thành."
...
Lần này mấy phường thị lớn nhất thành nam như Kim Ngọc các và Trân Bảo các liên thủ tổ chức phách mại hội, hội trường là Lăng Tiêu phường ở giữa thành nam.
Quy mô phách mại hội khá lớn nên số lượng tu sĩ có mặt đông hơn hẳn.
"Nam Cung Vũ Tinh, ha ha, lần trước gặp mặt ở ngoài phách mại hội trường, lần này cũng vậy, thật sự xảo hợp quá." Trong lúc Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh tùy ý trò chuyện, sắp đến Lăng Tiêu phường thì tiếng cười sang sảng đột nhiên vang lên.
Nhìn theo âm thanh, Nam Cung Vũ Tinh hơi nhíu lại rất khó nhận ra, nhìn hai người đi tới, một nam tử anh tuấn mặc pháp y xám nhạt, chính thị Kim Thứu cung thiếu chủ Lý Hồng Lân lần trước gặp mặt ở phách mại hội của Kim Ngọc các.
Lần này cạnh y còn có một trung niên tu sĩ mặc thanh sắc tùng văn pháp y, người này có khuôn mặt thản nhiên, không để lộ điều gì, xuôi tay đi theo Lý Hồng Lân như bộc nhân, xem ra là người Kim Thứu cung, bất quá Ngụy Tác dùng Vọng khí thuật nhìn sang thì phát hiện người này là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, chân nguyên công pháp cũng là huyền cấp cao giai công pháp.
"Thế nào, Lý thiếu cung chủ lại có nhàn tình nhã trí đến chơi phách mại hội?" Nam Cung Vũ Tinh bình thản đáp.
"Đích xác lần này tại hạ hứng thú với mấy vật." Lý Hồng Lân mỉm cười, mục quang lại nhìn sang Ngụy Tác, "Ngụy huynh, lâu rồi không gặp."
"Lâu rồi không gặp, lâu rồi không gặp." Ngụy Tác cũng cười ha ha. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Lý Hồng Lân mỉm cười đầy thâm ý, quay nhìn Nam Cung Vũ Tinh: "Tại hạ muốn nói riêng với Ngụy huynh, chắc Nam Cung Vũ Tinh cô nương không ngại chứ."
"Nói chuyện riêng?" Ngụy Tác sững sờ, Nam Cung Vũ Tinh cũng kinh ngạc nhìn Lý Hồng Lân.
"Nhanh lắm, chỉ mấy câu thôi, không ngại gì việc các vị dự phách mại hội." Lý Hồng Lân mỉm cười, đưa tay làm động tác mời Ngụy Tác.
Ngụy Tác cũng hơi hiếu kỳ, cùng y qua một bên, muốn xem y nói gì.
Xác định cự ly đủ xa ròip, Nam Cung Vũ Tinh khẳng định không nghe rõ hai người trò chuyện, Lý Hồng Lân đột nhiên nở nụ cười âm lạnh cực độ, "Ngụy Tác, chắc ngươi đã biết thân phận của ta."
Ngụy Tác gật đầu, "biết chứ, thiếu cung chủ Kim Thứu cung."
Lý Hồng Lân cười lạnh, lấy ra một linh thạch đại đưa cho Ngụy Tác, "Ta đã tra rõ về ngươi, chỉ là phổ thông tán tu. Từ hôm nay trở đi, ngươi cách xa Nam Cung Vũ Tinh cho ta, chỗ này là một trăm viên trung phẩm linh thạch, cho ngươi... Ngươi?" Nhưng khiến y tròn mắt là Ngụy Tác cũng móc ra một linh thạch đại đưa cho y.
"Đây là hai nghìn viên hạ phẩm linh thạch, ngươi đi cho mau, đừng cản trở ta tán tỉnh, đừng cản đường ta tham gia phách mại hội." Ngụy Tác vừa đưa vừa nói.
"Ngươi... " Lý Hồng Lân ngẩn ra một chốc, mắt hiện lên sát cơ lăng lệ, "Ngươi thật sự không biết tốt xấu là gì hả?"
"Không cần thì thôi, ngươi tưởng tán tỉnh là cảo lộ hả, có thể mua bằng linh thạch hả." Biết trước Lý Hồng Lân không nhận linh thạch, Ngụy Tác bĩu môi khinh rẻ, ngó lơ đối phương, đi đến chỗ Nam Cung Vũ Tinh. Là gã chưa kia chưa biết chừng sẽ cân nhắc xem bề ngoài nên đáp ứng thế nào nhưng hiện giờ với gã, Kim Thứu cung chỉ là tiểu môn phái có tu sĩ Chu thiên cảnh mà thôi, đâu phải Thiên Nhất môn. Cùng lắm thì tạm thời không rời Linh Nhạc thành, lúc nuôi được mấy con Phệ tâm trùng, gã còn sợ gì Kim Thứu cung.
"Y nói gì với ngươi?" Thấy gã quay lại, Nam Cung Vũ Tinh không nén được lên tiếng hỏi.
"Không có gì, chỉ trò chuyện thân cận mà thôi." Ngụy Tác cười hắc hắc, không nói gì thêm.
"Tiểu tử này thật quá cuồng vọng, chỉ là phổ thông tán tu, mà dám coi thường cả Kim Thứu cung chúng ta!" Thấy Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh vừa trò chuyện vừa đi vào Lăng Tiêu phường, sắc mặt Lý Hồng Lân thoạt xanh thoạt trắng, cực kỳ khó coi.
"Thiếu cung chủ, có cần tại hạ tìm cơ hội giáo huấn hắn không?" Trung niên tu sĩ đi cùng thấy thần sắc y hỏi bằng giọng âm lạnh cực độ.
"Giáo huấn y?" Lý Hồng Lân bật cười lạnh, "Y không có bối cảnh gì, cần gì phải sợ?"
Trung niên tu sĩ gật đầu, "Biết rồi, tại hạ tìm cơ hội khiến y biến mất khỏi Linh Nhạc thành, giết hay giáo huấn hắn cũng thế, không phí chút sức nào."

Chương 85: Khống linh thuật

"Ngụy tiền bối!"
Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh đến Lăng Tiêu phường khi có rất nhiều tu sĩ đã có mặt. Lúc đến chỗ ngôi nhà gần giống Lăng Tiêu phường, Ngụy Tác mới nhớ ra lần này Điền chưởng quỹ không đưa cho gã ngọc phù nhập trường, đang tự nhủ có phải ông ta sơ ý hay không thì thì thiếu niên của Kim Ngọc các tên Lâm Phong từ cửa Lăng Tiêu phường đi về phía gã cùng Nam Cung Vũ Tinh.
Hóa ra là khách quý của Kim Ngọc các, Ngụy Tác được cắt cử riêng Lâm Phong chuyên môn lo sắp xếp, trực tiếp dẫn gã và cùng Nam Cung Vũ Tinh vào quý tân bao sương ở tầng hai.
Gian quý tân bao sương này còn lớn hơn ở Lăng Tiêu phường, bài trí hoa mỹ hơn. Khác biệt là cửa sổ còn bố trí linh quang pháp trận, từ trong có thể nhìn rõ cảnh tượng ở bên ngoài và đại sảnh nhưng từ ngoài không thể nhìn vào trong.
"Ngụy tiền bối, danh sách đồ vật tham gia phách mại hội đây, tiền bối xem qua xem trừ vật tiền bối bán còn hứng thú với vật gì không."
Dẫn Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh vào quý tân bao sương trung xong, Lâm Phong không lui đi ngay mà lấy ra một quyển sách màu trắng, cực kỳ lễ mạo đưa cho Ngụy Tác.
"Hả?"
Ngụy Tác máy động, mở ra cùng Nam Cung Vũ Tinh xem qua. Lâm Phong hành lễ cực kỳ chuyên nghiệp rồi lui ra khỏi quý tân bao sương."Hợp hư đơn!"
Chỉ liếc qua, Ngụy Tác đã thấy tên loại đơn dược thần diệu có thể khiến tu sĩ dưới Phân niệm cảnh trực tiếp đề thăng nhất giai tu vi.
Phách mại hội lần này do mấy đại phường thị cỡ Kim Ngọc các và Trân Bảo các liên thủ tổ chức, quả nhiên có Hợp hư đơn do băng sơn mỹ nữ Cơ Nhã của Trân Bảo các luyện chế.
Ngụy Tác đọc được trong danh sách, viên đơn dược này bán ở vi trí thứ năm.
Thật ra không ít tu sĩ đến đây vì ý nghĩ phách mại hội này có phần Trân Bảo các liên thủ, Cơ Nhã rất có khả năng sẽ đến, muốn tận mắt thấy dung nhan Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ nên mới tham gia. Dù đến Trân Bảo các, bình thường cũng không thấy Cơ Nhã vì nàng ta vốn quanh năm ẩn cư.
"Phệ tâm trùng", Ngụy Tác lấy hai con Phệ tâm trùng của mình, Điền chưởng quỹ tựa hồ cố ý tách ra, một con ở vị trí thứ chín, một con thứ mười.
"Khống linh thuật!"
Tiếp đó Ngụy Tác lại thấy trong danh sách môn thuật pháp khống chế yêu thú, giá khởi điểm là một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch, xếp thứ sáu.
"Long hổ tử vi đạo bào", "Hắc bạch bát quái ngư" "Thanh mộc ngư", ba vật của gã cùng có mặt, ở vị trí mười ba, mười lăm và mười sáu.
Trong số những vật còn lại, gã chỉ nhìn qua qua, khiến gã kinh ngạc là linh dược "Dưỡng thần thảo" đích linh dược và một môn địa cấp đê giai chân nguyên pháp quyết Thiên Dương bí thuật, giá khởi điểm là ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch và bảy nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Dưỡng thần thảo là linh dược cực kỳ trọng yếu đối với tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng sắp đột phá đến Phân niệm cảnh.
Tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng như gã lúc đột phá đến Chu thiên cảnh, thể nội chân nguyên mở thần hải thứ sáu, chân nguyên nối nhau hình thành chu thiên, rất dễ khiến khí huyết toàn thân lưu chuyển quá nhanh khiến nhiệt độ cơ thể tăng cao, nhẹ thì phá hoại cơ năng thân thể, nặng thì tẩu hỏa nhập ma, nhục thân cháy tan.
Trong lúc này Băng vụ quả có công hiệu áp chế khí huyết tu sĩ lưu động quá nhanh là linh dược phụ trợ cực quý.
Đối với tu sĩ Chu thiên cảnh ngũ trọng đột phá đến Phân niệm cảnh, cửa ải khó nhất là thần niệm phân hóa. Phân niệm cảnh là tu sĩ có năng lực phân hóa thần niệm dồn vào pháp bảo, trong lúc đột phá sẽ đối diện với tình trạng thần niệm suy nhược, tinh thần quá độ mệt mỏi, nhẹ thì xuất hiện vô cùng vô tận ảo giác, tâm ma xâm nhập, nặng thì không khống chế nổi chân nguyên, trực tiếp tẩu hỏa nhập ma rồi mất mạng.
Dưỡng thần thảo có thể ôn dưỡng thần thức, trấn định thần hồn, dùng một cọng trước khi đột phá thì xác suất thành công sẽ tăng cao.
Ngụy Tác đã có Băng vụ quả, nhưng khẳng định cần chuẩn bị Dưỡng thần thảo, gã cũng rất muốn có linh dược này.
Địa giai chân nguyên công pháp còn hiếm có khó tìm hơn Dưỡng thần thảo.
Toàn Thiên Huyền đại lục, huyền cấp cao giai công pháp trở lên cực kỳ khó mua được.
Vì công pháp tốt nhất của nhiều đại tông môn cũng chỉ là địa cấp đê giai. Ngay cả nhưng tông môn hùng mạnh có thiên giai công pháp, cũng không để công pháp huyền giai cao cấp trở lên lưu truyền ra ngoài. Công pháp kiểu này đều được lưu giữ, chỉ thưởng theo công trạng với tông môn hoặc đệ tử tinh anh thiên phú cực cao.
Muốn có công pháp phải ra sức cho tông môn, tạo ra giá trị nhất định đã. Đó là thứ tông môn dùng để kích thích đệ tử, giúp tông môn giữ được sức ngưng tụ lực và thủ đoạn kiếm linh thạch, vì nguyên nhân này mà trước nay Ngụy Tác không nguyện ý gia nhập bất kỳ tông môn nào. Bởi chưa biết lúc nào, tông môn muốn đối phó với yêu thú lợi hại chẳng hạn, cần có vật hy sinh thì chỉ kẻ nào may mắn sống sót mới có lợi.
Nên đối với công pháp cùng thuật pháp huyền cấp cao giai trở lên, tông môn nào cũng bảo quản cực kỳ nghiêm mật, nếu đệ tử lén truyền ra thì sẽ bị phạt vô cùng nghiêm khắc.
Vì thế huyền cấp cao giai công pháp trở lên nếu xuất hiện trên thị trường, cơ hồ đều do tán tu lưu truyền hoặc phát hiện tại di tích hoặc động huyệt yêu thú. Công pháp này mà bán ra sẽ xuất hiện rất nhiều tông môn tranh mua để làm căn cơ môn phái nên giá cũng sẽ cực cao.
Ngụy Tác không đổi Tử Huyền chân quyết sang tu luyện môn khác vì sẽ phải phế hết tu vi, tu luyện lại từ đầu, mà khi Tử Huyền chân quyết tiến giai thành cao cấp công pháp, rất dễ lừa gạt địch, lúc đối địch càng có lợi, còn một nguyên nhân càng trọng yếu là gã khó lòng mua được công pháp huyền cấp cao giai trở lên.
Hiện tại đối với Ngụy Tác thì địa giai công pháp cũng không là gì, ít nhất cũng phải thiên cấp công pháp.
Nhưng thiên cấp công pháp vốn không thể mua được trên thị trường, đồng thời gã cũng tuyệt đối không đủ khả năng mua nếu có. Cả Thiên Huyền đại lục chỉ có chừng hơn tông môn có thiên giai chân nguyên công pháp. Như Thiên Nhất môn cùng lắm chỉ có địa cấp cao giai công pháp.
Địa cấp đê giai công pháp này xuất hiện tại phách mại hội ở Linh Nhạc thành đã là phi thường kinh nhân, bởi trừ Ngụy Tác ra, hiện tại không ai có thể luyện chế Bổ thiên đơn. Sẽ có nhiều tu sĩ tu luyện đê cấp công pháp, đã đạt tu vi Chu thiên cảnh, có thừa linh thạch trong tay sẽ tranh cướp mua địa cấp đê giai công pháp này.
Địa cấp đê giai công pháp có giá khởi điểm bảy nghìn viên hạ phẩm linh thạch vốn đã phi thường kinh nhân, nhưng Ngụy Tác khẳng định giá thành giao còn hơn thế nhiều
"Bạch vân bảo y."
"Liệt hỏa bảo đao."
"Tử lan tinh."
"Ô huyền tinh kim."
"Dịch tích đơn."
...
Gã đọc hết từng món trong danh sách thì phách mại hội chính thức bắt đầu
Vô số tu sĩ đến vì Cơ Nhã thất vọng là người chủ trì phách mại hội vẫn là Kim Ngọc các Điền chưởng quỹ, Trân Bảo các không hề xuất hiện, càng khiến cho Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ tăng thêm mấy phần sắc thái thần bí.
"Đoạn tục ngọc đơn, giá khởi điểm năm trăm viên hạ phẩm linh thạch" .
Tu sĩ có mặt trong đại sảnh phải đến hơn năm trăm, quý tân bao sương ở đây cũng nhiều hơn Lăng Tiêu phường mười mấy gian, tuyệt đại đa số đều có người. Điền chưởng quỹ vừa tuyên bố món đầu tiên, có thể khiến xương cốt tu sĩ bị gãy nhanh chóng tiếp hợp phục nguyên lập tức vang lên tiếng hò hét tranh mua.
Giá thành giao đạt đến chín trăm viên hạ phẩm linh thạch.
Ngụy Tác đã xem qua danh sách, biết phía sau còn Dịch tích đơn có hiệu quả liệu thương cao hơn, không chỉ khiến xương cốt bị gãy nhanh chóng phục nguyên cả ngoại thương và tổn thương nội phủ cũng lành lại được, nên gã không có mảy may hứng thú, chỉ ngồi xem kịch.
Trong quý tân bao sương ở tầng hai, không ít người có đãi ngộ như gã, nên khi đấu giá viên đơn dược này, tầng hai hoàn toàn im lặng, đến tận món bảo bối thứ ba là Ngọc thiền đơn thì trong gian bên trái gã mới vang lên giọng nam tử trầm ổn, dùng một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch mua được.
Ngụy Tác biết dù cha mẹ đều là tu sĩ có thể chất không tệ thì sinh ra đời sau cũng có thể xuất hiện tình trạng hài đồng có thể chất tiên thiên quá kém, không thể tu luyện chân nguyên công pháp, trở thành tu sĩ được.
Ngọc thiền đơn là đơn dược có thể tăng cường thể chất tiên thiên. Người mua viên đơn dược này chắc vì có người thân thể chất quá tệ nên không thể tu luyện. Nguồn truyện: Truyện FULL
Đại khái có Trân Bảo các nổi danh về đặc sắc là đơn dược tham gia nên số lượng đơn dược trân quý hiếm có trong phách mại hội này hơn hẳn mọi lần.
"Hợp hư đơn!"
Đến lúc viên đơn dược có thể khiến tu sĩ dươi Phân niệm cảnh có thể trực tiếp đề thăng nhất giai tu vi đạt tới giá bốn nghìn hai trăm viên hạ phẩm linh thạch, Ngụy Tác vốn còn số lượng tương đương với ba vạn viên hạ phẩm linh thạch, nảy ra xung động muốn mua thì Nam Cung Vũ Tinh tựa hồ đọc được ý nghĩ của gã, hơi trừng mắt khiến gã lãnh tĩnh lại, không tham dự tranh đoạt.
Được bầu không khí hừng hực của phách mại hội này kích thích, có những tu sĩ không nén được, nhất thời xung động bỏ ra rất nhiều linh thạch mua thứ không quá cần thiết.
"Khống linh thuật!"
Hợp hư đơn được một tu sĩ tóc rối bù mặc hắc sắc bì giáp mua xong, thuật pháp có thể vạn vô nhất thất khống chế yêu thú, xếp thứ sáu, là mục tiêu gã đến đây cũng bắt đầu đi vào đấu giá!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau