THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 806 - Chương 810

Chương 806: Còn có người dám đến?

"Xoẹt!!"
Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp, mang theo Bất diệt tịnh bình chặn trước Linh Lung Thiên.
"Choang!"
Bất diệt tịnh bình lõm vào ba vết, cơ hồ bị trực tiếp đâm thủng, bối giáp Hoang cổ cự ngao hiện lên, phát ra thanh khí nhưng cũng bị uy năng chấn tan.
"Phù!" Khống chế Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác bị chấn đến phun máu
Linh Lung Thiên dấy lên hôi quang ngăn đón.
"Chát!"
Trong ba làn uy năng, hai luồng bị hôi quang hóa giải nhưng còn một đạo hồng quang vẫn giáng lên, hất nó văng đi.
"Oành!"
Lam sắc quang hoa nổ vang, như ngọn sóng vô biên cuốn tới Linh Lung Thiên.Rõ ràng là một món bí bảo, uy năng cực kỳ đáng sợ, do Luyện Tâm tông thái thượng tông chủ phát ra, uy thế cơ hồ nuốt chửng Linh Lung Thiên.
"A!"
Linh Lung Thiên kêu lên thê thảm, không biết văng đi đâu.
"Lần này chắc giết được... Đòn này tương đương với mấy thần huyền đại năng liên thủ."
"Uy năng xung kích cỡ này thì nhục thân thần huyền đại năng cũng không xong, thể nội nội phủ y đã tan nát, không thể sống được." Linh Lung Thiên bị đánh bay, nhiều tu sĩ hoan hô. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Giết y! Chỉ có giết y thì ẩn hình yêu thú mới không bị khống chế!" Một tu sĩ có khí tức như sóng cuộn kêu to, tay cầm kim hoàng sắc cổ phù có viễn cổ khí tức định nhắm vào Bất diệt tịnh bình mà kích phát. Là Lạn Kha quan tông chủ, có một viên thất cấp cao giai yêu đơn, tại đại hội không chịu cùng Ngụy Tác giao dịch.
"A!"
Nhưng y chưa kịp kích phát thì Ngụy Tác đã lại phát động Động Hư bộ pháp, cùng Bất diệt tịnh bình vượt khỏi phạm vi cảm tri. Y vừa hơi sững lại thì một đạo huyết hồng sắc thần mang xuyên qua thân thể, máu nhuộm trời xanh.
"Thiên vũ thần huyết mang!" Mấy tu sĩ kinh hãi, nhận ra trấn phái chí bảo của Bắc Ngục tông.
"A!"
Cơ hồ đồng thời, một tu sĩ hãi hùng phát ra lưỡng đạo quang hoa và tế xuất kim đơn. Kim đơn có tinh quang lấp lóe như kim cương, khí tức kinh nhân, rõ ràng đã đạt tu vi Kim đơn tam trọng hậu kỳ. Nhưng lưỡng đạo quang hoa và kim đơn không ngăn được người từ phía sau lao tới, y kêu lên thê thảm, kim đơn trực tiếp bị tóm lấy, người văng đi, tắt hết sinh khí.
"Còn chưa chết!"
"Trời đất, là ai!" Tiếng hét kinh hãi vang lên không ngớt.
Linh Lung Thiên lại xuất hiện, khôi phục như cũ, có vẻ không bị thương, lập tức hạ sát một Kim đơn tam trọng đại tu sĩ.
"Cách cách!"
Bạch sắc ngọc kiều trước một ti sĩ bị Bất diệt tịnh bình đột nhiên lóe lên cùng Tà vương minh hạp đánh tan, tâm mạch y bị Ngụy Tác dùng ám kim sắc kiếm khí xuyên thủng.
"Choang!"
Cây phủ cán dài đen ngòm đột nhiên xuất hiện, Ngụy Tác chưa kịp phát động Động Hư bộ pháp thì lưỡi phủ đã chém lên Bất diệt tịnh bình thành một vết sâu.
Nguyên khí va chạm kịch liệt khiến Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa trong Bất diệt tịnh bình cũng hộc máu.
Cây phủ cán dài được Luyện Tâm tông thái thượng tông chủ tế xuất, chỉ có uy năng huyền giai trung phẩm nhưng không hiểu được thi triểm kèm bí pháp gì mà uy năng lại vượt huyền giai thượng phẩm.
"Xoẹt!!"
Với của nhục thân Ngụy Tác tuy hơi chấn thương, nhưng gã không dừng lại, thi triển Động Hư bộ pháp, đến sau lưng Luyện Tâm tông thái thượng tông chủ.
Luyện Tâm tông thái thượng tông chủ cũng như Quảng Pháp thiên cung Đề Đăng chân nhân, có nhiều bí bảo, thần thông hơn hẳn các tu sĩ khác nên cần đối phó trước.
"A!"
Luyện Tâm tông thái thượng tông chủ hãi hùng, Bất diệt tịnh bình xuất hiện sau lưng lão, thân ảnh Linh Lung Thiên cũng hiện ra ở hư không bên trái. Mấy đạo quang hoa của lão tan đi, rống lên thê thảm nhưng bị cực hàn thần vực của Bất diệt tịnh bình đông thành cục băng.
"Cách cách!"
Linh Lung Thiên không hề dừng lại, khẽ va nhẹ, Luyện Tâm tông thái thượng tông chủ và cục băng cùng tan vỡ.
"Giết Đề Đăng chân nhân!"
Ngụy Tác bình tĩnh truyền âm với Linh Lung Thiên, lại ném ra một viên Tuyệt diệt kim đơn, quang diễm bức lùi mấy tu sĩ, đồng thời phát động Động Hư bộ pháp.
"Quảng pháp thiên cảnh!"
Đề Đăng chân nhân rống lên, thi triển bí pháp phòng ngự mạnh nhất, vô số chân nguyên và kim đơn đơn khí từ mỗi một lỗ chân lông phun ra, hình thành chín quang tráo trùng điệp, trong đó các loại như ý, diệu thụ, bảo hoa quay tít, không khác gì chín tiên vương diệu cảnh lưu chuyển.
Bí pháp được thi triển, khí tức của Đề Đăng chân nhân suy kiệt rất nhanh, rõ ràng lão đã đi quá cực hạn, nhục thân và kim đơn dần suy kiệt.
Chín tiên vương diệu cảnh phát ra khí tức vô thượng thánh khiết, có vẻ không thể phá được.
"Oành!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không hề dừng lại, bình tĩnh đi đến chỗ Đề Đăng chân nhân. Đạo tôn chói lòa và bạch sắc viễn cổ thiên long cưỡi sóng oanh kích lến chín tiên vương diệu cảnh, Bất diệt tịnh bình và Linh Lung Thiên từ hai phía ập vào Đề Đăng chân nhân.
"A!"
Đề Đăng chân nhân sợ hãi cực điểm, nhưng uy năng đó giữ cứng lão lại.
"Chát!"
Linh Lung Thiên bước lên, đánh bay lão bất tử Quảng Pháp thiên cung.
"A!"
Phệ tâm trùng không có cơ hội, các tu sĩ còn lại đều bọc trong quang hoa, nhưng nhiều người dã sợ hãi, quay sang oanh kích hắc sắc thần văn để bỏ trốn.
Hắc sắc thần văn như khảm vào hư không, thuật pháp và pháp bảo chỉ xuyên quan chứ không uy hiếp được.
"Ầm!"
Lại một viên Tuyệt diệt kim đơn nổ tung, mấy tu sĩ cuống cuồng, linh quang tan đi.
Đỉnh đầu một tu sĩ tóe máu.
"A..."
Tiếng kêu thê thảm và sợ hãi vang lên không ngớt, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên chiếm thượng phong, không ngừng lướt hư không giết từng tu sĩ.
Máu rải trên không, mùi tanh lợm giọng, huyết vân liễu nhiễu, như ở tu la đồ trường.
"Ta bị bức đến..." Một tu sĩ kinh hoảng, Bất diệt tịnh bình như một ma vật xuất hiện sau lưng y.
"Ngươi tưởng ta không nhận ra hả, Thiên Phúc cung tông chủ không muốn tới thì cứ bảo Hóa Thiên giáo là được, ai dám ép." Ngụy Tác cười lạnh, không hề do dự cùng Âm Lệ Hoa liên thủ, giết y.
"Đừng giết ta...!"
Bất diệt tịnh bình lại lướt đi, trước mặt Ngụy Tác xuất hiện tu sĩ trẻ tuổi Thiên diệt tuyệt thể của Cổ Phù tông. Tu sĩ trẻ tuổi này nhiễm không ít máu của tu sĩ khác, đã khôi phục bản lai diện mục, nhợt nhạt hoảng sợ.
"Biết vậy sao còn đến."
Ngụy Tác lắc đầu, Bất diệt tịnh bình trực tiếp ép xuống, tu sĩ trẻ tuổi này không thể động đậy đoạn một đạo ám kim sắc kiếm quang xuyên qua cổ họng Thiên diệt tuyệt thể, một tu sĩ lẽ ra sẽ tạo dấu ấn sâu đậm trong tu đạo giới mất mạng.
"Chát!"
Sau tiếng nổ trầm trầm, một đạo hắc sắc quang trụ từ tay một tu sĩ phun trúng Bất diệt tịnh bình.
Quang trụ không tổn hại gì nhiều đến thai thể Bất diệt tịnh bình, nhưng có thể vòng qua đánh trúng Ngụy Tác khiến ngân quang trên mình gã lóe lên, gãy mấy xương sườn.
"Đây là chí bảo gì mà có thể thấu qua tinh kim thai thể!" Ngụy Tác thổ máu, thập phần chấn kinh.
Tựa hồ là pháp khí dùng một lần, không phát ra thêm nữa.
"A...", tu sĩ này bị Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp giết trong tích tắc.
Mọi đại tu sĩ sống sót đều hoảng sợ, lợi hại nhất là Đề Đăng chân nhân còn mất mạng thì dù đong nhưng không còn theo chương pháp nào, không ai thoát được, như gió quét lá khô, mỗi tích tắc là có một, hai tu sĩ gục ngã.
Kim đơn lưỡng trọng tam trọng cho đến tu sĩ Kim đơn tứ trọng, với Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không có gì khác nhau.
Thinh không tứ tán máu tươi và xương trắng, vô cùng thê thảm.
"Giết nhiều quá... Trận chiến này sẽ được ghi trong điển tịch tu đạo giới." Âm Lệ Hoa run lên.
Ngần ấy tu sĩ định đến thu thập Ngụy Tác, không ít người chuẩn bị pháp khí hạn chế gã đào thoát nhưng không ai lường trước việc phải phá thần văn cấm chế nên không ai thoát được, mấy chục tu sĩ thân phận siêu nhiên đều bị Ngụy Tác và Linh Lung Thiên diệt, huyết khí xung thiên, mặt biển đỏ lòm.
"Còn có tu sĩ liều mạng, nhận ra nơi này đại chiến mà dám tới." Linh Lung Thiên đến cạnh Ngụy Tác, mắt lóe kim quang truyền âm.
"Để chúng tới." Ngụy Tác cười lạnh, cầm nạp bảo nang của Lạn Kha quan tông chủ lấy thất cấp cao giai thủy hệ yêu đơn ra. "Xem chỗ này có gì đã."

Chương 807: Chân Võ chi môn lại nổ tung

"Đây là Phượng quan thần quả, lúc trước không giao dịch mà truy sát ta, giờ vẫn lọt vào tay ta."
"Thiên niên dưỡng thọ thảo... đây là lão thái bà Quảng Pháp thiên cung, lại hóa trang thành một bạch phát lão đầu."
"Hoàng huyết kim thảo..."
"Thiêm nguyên tăng thọ đơn..."
"Thất cấp đê giai thủy hệ yêu đơn."
"..."
Ba toán tu sĩ cộng lại tới ba mươi mấy người, đều là nhân vật có trọng lượng, không có Linh Lung Thiên và Phệ tâm trùng, mình Ngụy Tác thì có nước chạy trốn, không thể địch nổi. Nhưng nhân vật này có không ít người cắt giao dịch của gã tại Hóa Thiên giáo đại hội, nên họ có không ít linh dược, linh đơn đề thăng thọ nguyên.
"Đây là âm dương cổ kính!"
"Đây là hỗn độn khai thiên phủ.""Thiên tu chí tôn đơn!"
"..."
Trừ bốn viên thủy hệ yêu đơn thất cấp trở lên và không ít linh dược đề thăng thọ nguyên thì các tu sĩ này còn nhiều chí bảo.
"Tam thanh khuy hư nhãn..." Ngụy Tác cầm hoàng sắc ngọc phù.
Ngọc phù là của lão nhân mặc cửu sắc lộc phù văn pháp y, là một môn cường pháp xuyên thấu bóng tối.
"Thái thượng Vọng khí thuật!"
Một trang giấy vàng được Ngụy Tác lấy ra, rìa trang giấy sắc lẹm, lấp lánh linh quang, không chỉ là một món pháp bảo uy năng đạo giai thượng phẩm, mà khắc một thiên thuật pháp.
"Vật này sánh với một đòn của tiên khí, nhưng chỉ sử dụng được một ần." Linh Lung Thiên chọn ra một vật đưa cho Ngụy Tác.
Đây là một hoàng sắc cổ ngọc phù có vô số thần văn lưu chuyển, là pháp khí của thượng cổ đại năng lĩnh ngộ ra đại đạo pháp vực luyện chế, khí tức không mạnh nhưng thần thức Ngụy Tác quét vào thì cảm nhận được khí tức như Lôi vương đế tôn kiếm.
"Cộng lại là mười lăm viên Hóa Thiên đạo đơn!" Âm Lệ Hoa tỏ vẻ kinh hỉ, từ toán tu sĩ này thu được mười lăm viên, ngần ấy Hóa Thiên đạo đơn đủ cho Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh đề thăng tu vi.
"Đây là Thủy thần chi! Tiểu tử, vật này tương đương với một viên bát cấp trung giai thủy hệ yêu đơn!" Dưỡng quỷ quán được Ngụy Tác lấy ra, lục bào lão đầu giúp gã kiểm kê chiến lợi phẩm.
Ngần ấy nhân vật, không tính đến kim đơn có thể luyện chế Tuyệt diệt kim đơn, thì những thứ mang theo cũng không kém gì một đại bảo khố.
"Ầm!"
Ngụy Tác thi triển Thủy hoàng phệ nhật quyết, luyện hóa Hoàng huyết kim thảo và Phượng quan thần quả.
Thu hoạch lần này cực kỳ kinh nhân, hiện tại không cần Linh Lung Thiên, qua "Thái thượng Vọng khí thuật" thì gã đã nhận ra khí tức xung thiên đang tới, rõ ràng không ít tu sĩ cảm ứng được nơi này có đại chiến, tới để giết người cướp của.
Chưa kịp xem quá nửa chiến lợi phẩm, chọn ra một mớ pháp khí. Các loại linh dược đề thăng thọ nguyên lấy được đủ cho gã đề thăng một trăm ba mươi, bốn mươi năm thọ nguyên.
Số cao giai thủy hệ yêu đơn và linh dược thủy hệ linh khí kinh nhân, cùng số thủy hệ yêu đơn có trong tay đủ cho tu vi đột phá đến gần Kim đơn ngũ trọng trung kì.
Đại chiến chưa hạ màn, gã chưa có thời gian tiềm tâm tu luyện.
Dù không còn ai đến nữa thì đã giết ngần ấy tông môn tông chủ, sau này gã không thể được bình tĩnh nữa!
"Toán của Thiên La chân nhân có nhiều đồ tốt."
"Toán của Tử Dương cung cũng xuất hiện..."
Tầng không hải đảo chưa tan mùi máu tanh, đâu đâu cũng là máu và vụn xương nhưng khí tức hùng hậu vẫn từ bốn phương tám hướng tụ lại.
"Các lão bất tử Quảng Pháp thiên cung định giết ta đoạt bảo, đã bị ta giết, các ngươi vẫn đến tìm cái chết hả!" Ngụy Tác phát ra khí tức băng lãnh, lăng không đứng trong mùi máu tanh, sát lục khí tức như thượng cổ ma thần.
"Xoạt!"
Không ai đáp, hư không chợt uốn cong, đồng thời năm, sáu mươi đạo huyết hồng sắc quang hoa lớn cỡ đùi người dệt lại bổ tới.
Mấy tu sĩ cùng Thiên La chân nhân đến Hóa Thiên giáo đại hội, kể cả mấy lão bất tử Tử Dương cung cách Ngụy Tác hai vạn trượng, năm ngoài phạm vi thần thức cảm tri nhưng có người dùng bí bảo, lặng lẽ phát động công kích.
"Choang!"
Ngụy Tác lại tế xuất Bất diệt tịnh bình đón đỡ.
Thinh không ngoài xa còn khí tức cường giả đang tới.
Ban nãy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên liên thủ giết hơn ba mươi nhân vật, trận chiến kinh thiên này đồn ra khẳng định sẽ được ghi vào điển tịch tu đạo giới, nhưng lúc này nghìn dặm trong Chập Khí hải bị các loại khí tức chấn động sôi trào.
"Phu quân... Thật sự phải giết họ?" Âm Lệ Hoa lên tiếng, nàng ta tu thành kim đơn, là Âm Thi tông tông chủ, tất nhiên không nhát gan, nhưng họ đã giết quá nhiều đại nhân vật, cứ thế này e rằng tông môn của nửa Vân Linh đại lục sẽ thành địch nhân của Ngụy Tác.
"Giết." Linh Lung Thiên thấy Âm Lệ Hoa do dự, thì cười lạnh, "Có nhân vật đế cấp nào không giẫm lên vô tận thi cốt mà thành tựu vô thượng thần thông. Ngần này có là gì."
"Đi thôi!"
Ngụy Tác thập phần bình tĩnh, muốn lập uy nghiêm khiến người ta không dám chạm vào thì đánh giết đến khi địch nhân sợ hãi, còn rụt rè sẽ càng phiền hà. Bình tĩnh lên tiếng đoạn gã thi triển Động Hư bộ pháp, mang Bất diệt tịnh bình cùng Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa và lão đầu Hắc Phong tông chủ động phát động công kích.
"Ầm!"
Hoàng sắc cổ ngọc có khí tức như Lôi vương đế tôn kiếm bị Ngụy Tác kích phát, giáng vào sáu, bảy tu sĩ cùng Thiên La chân nhân đến Hóa Thiên giáo đại hội.
Vô số thiểm điện hình thành lôi hải, hàm chứa vô số lôi điện quang văn, bao trùm tất cả, họ đều như bị điện giật, toàn thân bốc khói, pháp y thành tro, điện mang xung kích lên nhục thân khét lẹt.
Hoàng sắc cổ phù tựa hồ của Lạn Kha quan tông chủ, chưa kịp kích phát đã bị giết, ngay cả Linh Lung Thiên còn không hiểu về nó nhưng uy lực cực kỳ kinh nhân, sánh với tiên khí chân chính.
Vô tận lôi quang khiến toàn bộ đồng bạn của Thiên La chân nhân mất mạng.
"Chát!"
Sáu, bảy tu sĩ bị giết trong tích tắc, ngân sắc tinh quang chói lòa từ ngực một tu sĩ bắn ra.
Thoáng sau ngân sắc tinh quang không ngừng phóng đại, biến thành một khung cửa cao mười trượng, tạo ra cảm giác nghẹt thở. Nguồn truyện: Truyện FULL
Thần huyền khí tức nồng hậu cực độ chấn động như nước triều khiến các tu sĩ đến gần run lên.
Thần huyền tu sĩ lúc nào cũng vượt lên Kim đơn đại tu sĩ.
"Chân Võ chi môn, quả nhiên có Chân Võ tu sĩ." Ngụy Tác cười lạnh.
Khung cửa như vô số tinh quang tụ thành có hai chữ "Chân Võ" chói lòa, chính là Chân Võ chi môn mà Ngụy Tác từng thấy trên mình Hứa Thiên Ảo.
Gã vừa cười lạnh đoạn lấy ra một viên Tuyệt diệt kim đơn, oanh kích lên Chân Võ chi môn, đồng thời phát động Động Hư bộ pháp.
Tuyệt diệt kim đơn này gã dùng kim đơn một lão bất tử Kim đơn ngũ trọng luyện chế thành, phải dốc toàn lực mới áp chế được kim đơn hà quang, cũng là cực hạn hiện thời, uy lực hơn viên từng ném vào Chân Võ chi môn khi trước không biết bao nhiêu lần.
"Ầm!"
Tiếng nổ kinh thiên vang lên như tiếng vì sao nổ, nhiều tu sĩ cách mấy dặm cũng bị quang diễm và uy năng xung kích khiến linh quang tan nát mà hộc máu.
Ở đầu kia Chân Võ chi môn, cha Hứa Thiên Ảo - Chân Võ tông chủ - mặc hoàng sắc pháp y, quang hoa ngưng thành kim sắc liên đài bảo tọa uy nghiêm, toát lên khí tức đế vương cửu thiên thập địa duy ngã độc tôn bàn.
Đồng thời y lại biến sắc.
Chân Võ chi môn tan vỡ, y vung tay, ngân bạch sắc quang hoa chặn trước mặt nhưng thanh đồng sắc cự điện bị uy năng khiến cho nghiêng ngả!
"A! Ngụy Tác, không giết ngươi ta không làm người!"
Thần huyền đại năng tuấn tú, trông chừng ba mươi tuổi, da tựa bạch ngọc, khác nào thần vương chân chính nắm cả thiên hạ trong tay, chợt gầm lên.
Chân Võ tông phái ra tu sĩ lại bị đối phương giết sạch.
Y vất vả lắm mới luyện chế lại được Chân Võ chi môn, lại bị nổ tung đã đành nhưng không thấy bóng Ngụy Tác mà đại điện, bị uy năng từ Chân Võ chi môn khiến cho liêu xiêu.
"Phù!"
Ngụy Tác xuất hiện cạnh một tu sĩ bị dư uy Tuyệt diệt kim đơn nổ tan linh quang, cực hàn thần vực của Bất diệt tịnh bình lấy mạng tu sĩ đó.
"Muốn giết ta đoạt bảo vật, có bản lĩnh đó không đã?"
Ngụy Tác cười lạnh. Chát! Một lão đầu Tử Dương cung cách gã mười dặm vừa định mở miệng mắng thì cứng người, đầu tóe máu mất mạng.

Chương 808: Ba thần huyền đại năng!

"Tu sĩ ở đây đã bị y giết hết!"
"Thọ nguyên của y chưa hao kiệt."
Không ít tu sĩ đã chuẩn bị sẵn khi đến nhưng thấy cảnh tượng thì triệt để biến sắc, hải dảo nhuộm máu, không trung phiêu đãng mây máu.
"Ngần ấy người đổ tới săn đuổi, dù thần huyền đại năng cũng mất mạng!"
Hai lão bất tử ẩn đi diện mục chân chính, ngay cả Linh Lung Thiên cũng không nhìn rõ, chỉ thấy khí tức thập phần già nua, chắc là của tông môn nào đó. Hai lão cùng hừ lạnh, kích phát quang hoa tụ lại, thi triển liên pháp đặc biệt.
Vù!
Hai người hợp lực phát ra quang hoa hình thành tử mang chừng ba thước giáng lên, Bất diệt tịnh bình tóe lửa kêu tanh tách, suýt nữa bị đánh xuyên.
"Giết!"
Một đầu quái khách đeo khô lâu diện cụ, đứng trong bạch vụ quát to băng lạnh, tế xuất một cành cây màu vàng.Kim sắc thụ chi bạo phát vô số thiểm điện, lôi quang, tự động truy kích đối phương, Ngụy Tác vừa thi triển Động Hư bộ pháp lướt đi thì vô số lôi quang như dòng thác trút xuống.
"Mượn uy năng một chút!"
Đột nhiên có người ném ra một mảnh vải bố rách, như một mảnh khăn lụa, toát ra viễn cổ khí tức, rõ ràng là thứ từ thời viễn cổ. Mảnh vải thêu một thái cực đồ ánh lên kim, ngân lưỡng sắc quang hoa. Mảnh bố phát ra vô số thần văn, quái khách lúc trước tế xuất cành cây tụ hết lôi quang vào thần văn, hình thành lôi quang thái cực đồ, bao lấy Bất diệt tịnh bình.
Bất diệt tịnh bình lóe quang hoa, như sững lại trên không trung.
"Cho mượn thêm chút uy năng!"
Một lão bát tử ẩn trong bóng tối nhận ra, vừa lên tiếng thì lưỡng đạo lôi quang như thùng gánh nước không ngừng bắn vào mảnh vải bố ánh lên kim, ngân lưỡng sắc thần văn, hình thành lôi quang thái cực đồ, vô số tia chớp quật vào, khiến Động Hư bộ pháp không mang theo nổi Bất diệt tịnh bình.
"Chát!"
Thanh sắc trúc căn gõ lên Bất diệt tịnh bình khiến linh quang mờ đi.
"Đây là Câu ly thần tiên! Pháp bảo chuyên môn diệt uy năng khi đối phương dồn chân nguyên vào, khiến đối phương tiêu hao nhiều chân nguyên hơn!" Mấy nhân vật già đời ẩn mình trong bóng tối kinh ngạc nhận ra.
Trong mấy chục dặm hải vực tựa hồ tụ tập nhiều lão bất tử hơn hai lần trước, nhiều kẻ không còn bao nhiêu thọ nguyên, không có kinh thiên kỳ ngộ thì mấy năm nữa là chết. Tuy nhiều người nhận ra Ngụy Tác không có hạn chế về thọ nguyên hao tận nhưng vẫn bất chấp nguy hiểm để cướp đoạt.
Kim đơn đại tu sĩ liên pháp có thể dung hợp lôi hệ pháp bảo, mảnh vải bố có uy năng thuật pháp cùng Câu ly thần tiên... Các lão bất tử đổ tới khiến bí pháp, bí bảo bình thường hiếm thấy ở tu đạo giới nhi nhao hiện thế.
Toán tu sĩ cùng Thiên La chân nhân đến Vân Linh đại lục cũng có bí bảo, nhưng đều bị một món cổ ngọc sánh với tiên khí giết sạch, trừ Chân Võ chi môn tự động kích phát thì không ai kịp sử dụng bài tẩy.
"Lừa đảo, đưa ta đến cạnh hai tu sĩ liên pháp, không thì khi họ đến, chúng ta xong đời." Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
Nhiều tu sĩ từ bốn phương tám hướng đổ tới, Ngụy Tác đang nguy ngập, có thêm tu sĩ lợi hại có bí pháp và pháp bảo đỉnh cấp gia nhập, bọn gã khó mà chống nổi.
"Xoẹt!!"
Linh Lung Thiên vừa nói thì vô số phi kiếm trong suốt xuất hiện quanh Bất diệt tịnh bình, hình thành một dòng như bánh xe xé tan lôi quang thái cực đồ.
"Phù!"
Ngụy Tác dốc chân nguyên đến cực hạn, thể nội kinh mạch thậm chí nứt vỡ, kéo Bất diệt tịnh bình xuất hiện giữa hai lão bất tử đứng trong tầng hỗn độn thanh quang.
"Giết!"
Hai lão bất tử vốn chính đang đến chỗ Ngụy Tác vừa đứng, cùng quát to, toàn lực xuất thủ, lại hình thành tử mang như vì sao tím đánh vào Bất diệt tịnh bình.
"Choang!"
Đạo tử mang hất tung Bất diệt tịnh bình, suýt nữa xuyên qua, thì hôi quang từ trong bình bắn ra, áp sát hai người. Hư không trước mặt cả hai rung lên, kim đơn hà quang chói lòa dâng lên, hình thành đóa đóa mai hoa, dấy động uy năng kinh nhân nhưng không ngăn được hôi quang, toàn bộ mai quang hoa ảnh hóa thành bong bóng tan trên không trung.
"A..." Hai lão bất tử đồng thời kêu lên thê thảm. Thân thể bên trái cơ hồ bị đánh hát, người còn lại bị đá trúng vai, xương cốt gãy vụn.
"Khôn Nguyên cốc song lão!" Hai lão bất tử tắt hết quang hoa, nhiều cường giả ẩn trong bóng tối nhận ra. Đây là hai tán tu song bào thai, trăm năm trước đã diệt một tông môn, sau đó ẩn tích, tu sĩ Vân Linh đại lục đều cho là cả hai đã chết, không ngờ lại hiện thân ở đây.
Song bào thai đại tu sĩ đều tu vi Kim đơn tứ trọng nhưng trúng đòn này thì một chết một trọng thương.
"Chát!"
Chỗ tối om đó bừng lên ánh máu.
Câu ly thần tiên hóa thành thanh quang truy kích Bất diệt tịnh bình đột nhiên tắt linh quang rơi xuống.
"Gì hả!" Mấy tu sĩ hít hơi lạnh. Rõ ràng đại tu sĩ ẩn thân thi triển Câu ly thần tiên, đã bị đánh lén mất mạng.
"Xoẹt!!"
Một ngọn núi xanh cực lớn chợt hình thành, bao trùm không biết bao nhiêu dặm, ép xuống Bất diệt tịnh bình, uy năng cực độ khiến các cường giả đang lao tới đều biến sắc tránh đi.
"Oành!"
Ngụy Tác bình tĩnh như thường, trực tiếp ném ra một viên Tuyệt diệt kim đơn, đồng thời thi triển Động Hư bộ pháp, như hai vì sao va nhau, ngọn núi bị nổ thành mấy khúc, thinh không vang lên tiếng mắng chửi cuống quít.
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp, cảm tri rõ phương vị của Linh Lung Thiên. Linh Lung Thiên áp sát quái khách kích phát kim sắc thụ chi pháp bảo, đầu đeo khô lâu diện cụ. Bất diệt tịnh bình lao tới cực nhanh, quái khách bị Bất diệt tịnh bình thu hút chú ý nhưng Linh Lung Thiên lao thẳng đến khiến y kinh hô vì phát hiện mình không thể thi triển thuật pháp. "Cách cách", y bị đông cứng thành băng rồi bị Linh Lung Thiên đá vỡ.
Trừ thần huyền đại năng, e rằng không Kim đơn tu sĩ nào chặn được Ngụy Tác và Linh Lung Thiên liên thủ.
"Ầm!"
Cùng lúc, hư không đột nhiên tách ra, hơn nghìn đạo lăng hình bạch sắc tinh quang như bạo vũ trút xuống.
"A!"
Một tu sĩ ẩn mình trên cao, kích phát mảnh vải bố rách liền biến thành con nhím, thủng mấy trăm lỗ, rồi bị uy năng thổi thành tro, hình thần đều bị diệt.
"A!"
Một tu sĩ cách trăm trượng thấy không thoát được, bị uy năng ép thành tro.
"Thần huyền đại năng!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa cùng các tu sĩ đã che mặt đang giao chiến đều biến sắc.
Đây là thần huyền khí tức chân chính, uy áp như nước triều tràn ra, thuật pháp này không phải do bí bảo phát ra mà có thần huyền đại năng giáng lâm.
"Giao ra mọi thứ và bí pháp, sẽ tha chết cho ngươi."
Một giọng nói không linh phiêu dật cùng tinh quang trút xuống.
"Oành!"
Bạch sắc thần quang thủ chưởng từ trên không ấn xuống, trấn áp Bất diệt tịnh bình. Cùng lúc, mấy đạo quang hoa trút xuống.
"A!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không chống nổi, Bất diệt tịnh bình cơ hồ bị đánh bẹp, uy năng kinh nhân khiến Ngụy Tác không thể khống chế chân nguyên, ngực nhuộm máu ộc ra. Linh Lung Thiên cũng hộc máu, rơi phịch xuống đất.
Không chỉ là một thần huyền đại năng, cùng bốn, năm cường giả Kim đơn tam trọng trở lên phát động đòn liên thủ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Tiên vương đại thủ ấn! Đăng Tiên tông tông chủ tới!" Một tu sĩ ẩn mình trong hắc quang kinh hô với giọng rin rít.
Ngụy Tác lạnh buốt trong lòng, Đăng Tiên tông là một trong bốn siêu cấp tông môn của Vân Linh đại lục. Gã không ngờ Đăng Tiên tông tông chủ lại đến, hơn nữa tu vi còn trên Hoàng Phủ Tuyệt Luân. Quanh Đăng Tiên tông tông chủ còn mấy Kim đơn đại tu sĩ, một thần huyền đại năng và mấy lão bất tử liên thủ, uy năng thực quá kinh nhân.
"Hàn Hi..., y là tu sĩ Đại Hóa minh, ngươi muốn cướp đoạt đồ thì qua ải bọn ta đã."
Hai làn khí tức không kém gì, hơn hẳn mọi cường giả ẩn mình, đột nhiên giáng lâm.
"Ầm!"
Ở cực cao trên không tựa hồ giao thủ một đòn.
"A!"
Vô số thần quang từ hư không trút xuống như mưa, lại có hai tu sĩ không tránh kịp, bị thủng lỗ chỗ, thần quang xung kích xuống hải đảo tự tạo ra vụ nổ kinh thiên động địa,xuất hiện nhiều hố sâu, thinh không cũng rung lên.
"Tô Thần Huyết, Vương Vô Nhất, các ngươi không biết xấu hổ, lại mai phục ta." Đăng Tiên tông tông chủ lại lên tiếng, tựa hồ đang nổi giận vì nếm đòn.

Chương 809: Lưu Chân Võ lại xuất hiện!

"Hàn tông chủ, bọn ta không mời ngươi đến, ngươi không đến thì sao bọn ta mai phục được." Giọng Tô Thần Huyết ở hư không cực cao vang lên.
"Oành! Oành!..."
Trong lúc song phương đối thoại, hư không liên tục rung lên hơn mười lần, vô số thần quang quang diễm như sao băng trút xuống, cả hải đảo cơ hồ bị san bằng, nhiều chỗ bị gọt đi mấy chục trượng.
"Ba thần huyền đại năng! Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất liên thủ đối phó Đăng Tiên tông tông chủ!"
"Cương nha muội, đi!"
Âm Lệ Hoa trong Bất diệt tịnh bình tuy chỉ bị nguyên khí chấn động nhưng cũng bị thương đến độ không thể thi pháp, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tuy ứng chịu đại bộ phận uy năng, thập phần thê thảm, nhưng thần căn Nguyên thủy thần mộc toát ra lại, Ngụy Tác trực tiếp hợp cùng Linh Lung Thiên, thi triển Động Hư bộ pháp chạy khỏi hải đảo.
Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất đột nhiên giáng lâm!
Dù Đăng Tiên tông tông chủ và Tô Thần Huyết, Vương Vô Nhất không nói gì thì Ngụy Tác cũng hiểu, Tô Thần Huyết tại đại hội không cho gã linh dược đề thăng thọ nguyên vì muốn đem gã làm mồi dụ tu sĩ Công Đức tông và Đăng Tiên tông truy sát, rồi thừa cơ diệt bớt thực lực.Đăng Tiên tông tông chủ tới, hai thần huyền đại năng đánh một, nếu giết được Đăng Tiên tông tông chủ đương nhiên là tốt nhất.
Đối với Ngụy Tác, đương nhiên hung hiểm cực độ.
Tuy Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất vì lung lạc nhân tâm nên không thể công khai diệt gã nhưng thỏ không đời nào bàn sinh ý với sói, gã đương nhiên không muốn ở lại chỗ có toàn tu sĩ đủ khả năng uy hiếp đến sinh tử của mình. Ai biết được Tô Thần Huyết có qua việc Linh Lung Thiên xuất thủ mà đoán ra nó là người lẻn vào sơn môn Hóa Thiên giáo lấy trộm thần căn Nguyên thủy thần mộc không.
"Tô Thần Huyết, Vương Vô Nhất, cùng ta đến sơn môn Đăng Tiên tông giao chiến!"
Đăng Tiên tông tông chủ ho khẽ, bạch quang đột nhiên bừng lên như mặt trời giữa vô tận hư không.
Vô số thanh âm vang lên, tựa hồ có vô số thần long kéo chiến xa, vô số tiên nữ ngâm xướng, vô số chuông trống rền vang.
Bạch quang thu lại, mọi thanh âm ở hải đảo, kể cả ba thần huyền đại năng tan biến vô ảnh vô tung.
Đăng Tiên tông tông chủ không địch nổi nên phát động bí bảo kinh nhân, hút Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất đến sơn môn Đăng Tiên tông.
"Đăng Tiên tông truyền thừa mấy nghìn năm, sơn môn không chỉ có những lão bất tử uy hiếp được thần huyền đại năng mà vô số cấm chế lợi hại,... Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất bị kéo vào sơn môn Đăng Tiên tông thì sẽ thiệt thòi." Không ít lão bất tử đang cuống quít bỏ chạy như Ngụy Tác thấy thế thì đột nhiên dừng lại, óc thoáng qua ý nghĩ này.
"Vật đó của Đăng Tiên tông là Đăng tiên đài... Xem ra tông môn này được một tu sĩ từ thời đại của ta truyền thừa... Đăng tiên đài kích phát không gian thông đạo ban nãy đã phá tổn, chắc là Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất động dụng cấm bảo phá vỡ truyền tống thông đạo. Đăng tiên đài không khác gì truyền tống pháp trận tầm xa, không gian thông đạo phá tổn thì tu sĩ ở trong có thể bị tống đi mấy trăm vạn dặm, cũng có thể chỉ ở gần đây, nên cẩn thận." Linh Lung Thiên lại tuyền âm cho Ngụy Tác.
"Đăng tiên đài?" Ngụy Tác cũng chấn kinh, ba thần huyền đại năng như trực tiếp bị không gian nuốt chửng. Gã hiểu không gian thông đạo tan vỡ sẽ không ai chắc bị truyền tống đến đâu. Khi xa gã cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi bị đưa đến Chập Khí hải ở Vân Linh đại lục.
"Ở lại đây đã!"
Ngụy Tác mục quang lóe lên, hạ chủ ý.
Ba thần huyền đại năng đi mất, các tu sĩ vốn bỏ chạy lại có ý giết gã cướp bảo vật, xoay người giết ngược lại. Các tu sĩ này có không ít linh dược bổ sung thọ nguyên, để bổ sung thọ nguyên nên gã quyết định mạo hiểm. Chỉ khi đột phá đến Thần huyền tu vi mới không sợ tông môn nào!
"Chát."
Một đạo ô quang đột nhiên xé không gian. Một tu sĩ ẩn mình trong hắc quang lặng lẽ xuất hiện, cầm ô hắc sắc cổ mâu đâm vào lưng Linh Lung Thiên.
Đây là một tu sĩ thiện nghệ thổ độn thuật pháp kinh nhân, lén đến dưới chân Ngụy Tác và Linh Lung Thiên mà không bị phát hiện.
"Chát!"
Ô hắc sắc cổ mâu đến sát lưng Linh Lung Thiên thì tắt quang hoa, bị Linh Lung Thiên nắm lấy, hất ngược lại. Y bị cổ mâu xuyên qua.
"Sao lại như thế! Bị thương nghiêm trọng như thế mà khôi phục trong tích tắc..." Tu sĩ này bị xuyên thân thể, kêu lên tuyệt vọng với vẻ không dám tin. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Tu sĩ này cho rằng Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tất trọng thương với đòn của Đăng Tiên tông tông chủ, địn mò tới chiếm tiện nghi, không ngờ bị giết ngược lại.
"Chát!"
Ngụy Tác cảm tri rõ Phệ tâm trùng, thi triển Động Hư bộ pháp mang Bất diệt tịnh bình đến sau lưng tu sĩ đó, ngạnh tiếp một đòn để phá hộ thể linh quang, Phệ tâm trùng lập tức lọt vào xuyên qua thiên linh, diệt thêm một cường giả có thể uy hiếp được bọn gã.
"Đoạt!"
Cùng lúc, một cổ tự rực quang hoa cùng khí tức cổ quái ấn lên Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác mất quyền khống chế, cùng Âm Lệ Hoa và lão đầu Hắc Phong tông bắn ra.
"Oành!"
"Oành!"
"Oành!"
Nhiều khí tức bừng lên, nhiều cường giả vốn ẩn mình đợi thời cơ thì như chó ngửi thấy mùi xương, cùng lao ra.
"Lưu Chân Võ! Ngươi dám công nhiên đối phó ta, lẽ nào không coi Tô Thần Huyết và sư tôn ra gì?" Ngụy Tác vung tay, khí tức chấn động thiên địa, tế xuất Trấn thiên pháp tướng.
Lưu Chân Võ đến rồi!
Ngụy Tác vấn thấy chân truyền đại đệ tử Hoàng Thiên đạo thảm bại dưới tay gã tthì quyết không bỏ qua, chưa biết chừng ngầm vây giết, đồ của gã tất khiến y thèm muốn. Giờ đối thủ cũng biết mấy môn vô thượng bí thuật đã hiện thân.
"Ngươi nhầm rồi." Lưu Chân Võ hóa trang thành một bạch bào trung niên nam tử, đứng trong vân khí cười lạnh.
"Ngươi cũng như đệ đệ đều không dám chường mặt ra, để ta đưa ngươi đi gặp y." Trấn thiên pháp tướng đi theo quỹ tích huyền ảo trên không, phối hợp với chân tiên thần văn bí pháp, thần thức rải ra gấp mấy lần, nhiều cường giả ẩn mình cũng xuất hiện trong phạm vi thần thức cảm tri của gã.
"Đoạt!"
Một cổ tự quang hoa rực rỡ từ không trung ấn lên Trấn thiên pháp tướng, biến Trấn thiên pháp tướng thành hắc sắc tiểu nhân, hạn chế Ngụy Tác điều khiển.
"Chát."
Tinh quang trường tác từ hư không trung cuốn tới Bất diệt tịnh bình mà Ngụy Tác tạm thời mất quyền khống chế.
Tinh quang trường tác do một cường giả ẩn giấu thân ảnh phát ra, cách Ngụy Tác không đầy mấy nghìn trượng mà gã không phát giác, tế xuất Trấn thiên pháp tướng rồi mới nhận ra.
Tinh quang trường tác thu lại cực nhanh, định thừa cơ hội lấy Bất diệt tịnh bình.
Ngụy Tác cuốn chân nguyên, khống chế Trấn thiên pháp tướng không bị Lưu Chân Võ hút đi chứ không thể giữ được Bất diệt tịnh bình, đột nhiên hôi quang lóe lên, Linh Lung Thiên cầm ô hắc sắc cổ mâu, xuất hiện cạnh tinh quang trường tác chém xuống, cắt trường tác làm đôi.
Cùng lúc, Linh Lung Thiên đá Bất diệt tịnh bình về phía Ngụy Tác.
Ngụy Tác trực tiếp hóa thành linh quang, cuốn Bất diệt tịnh bình và Trấn thiên pháp tướng lại, Lưu Chân Võ xuất hiện khiến tình hình quá hỗn loạn, hai pháp bảo này không thể sử dụng nữa.
"Chát!"
Ngụy Tác thu hai pháp bảo, một thân ảnh vốn ẩn trong thanh sắc hỗn nguyên trường cân, không nhìn rõ mà chỉ thoáng cảm nhận được khí tức thương lão đột nhiên phát ra lục quang chói lòa, hoàn toàn siêu việt tốc độ thần thức phản ứng của Kim đơn tu sĩ giáng vào gã.
Máu văng lên quanh Ngụy Tác, sườn trái gã thủng mộ lỗ cỡ nắm tay.
Nhiều tu sĩ sáng mắt lên, từ bốn phương tám hướng đổ tới cướp đoạt.
"A!"
Các tu sĩ kêu lên thê thảm, thinh không đột nhiên bắn ra vô số kim hoàng sắc vũ tiễn dài chừng một tấc nhưng khí tức kinh tâm động phách, bạch sắc vân khí trong vòng mấy nghìn trượng bị chấn tan, thiên địa rên rỉ.
"Thái dương chân thủy tiễn!" Mấy nhân vật chậm hơn kêu lên kinh hãi.
Đây là pháp khí của thượng cổ Thái Dương tông, uy năng sánh với tiên khí.
Trong vòng mấy nghìn trượng, cơ hồ mọi tu sĩ đều bị xuyên thủng, hơn hai mươi tông chủ và lão bất tử đều gầm lên thảm thiết, Thái dương chân thủy tiễn xuyên thấu nhục thân thì chân thủy theo huyết mạch bắn lên, tạo thành vết thương cành nặng. Một vết thương chỉ cỡ ngón tay nhưng phạm vi tổn thương còn hơn nắm tay. Ngụy Tác ở chính giữa, chặn trước Âm Lệ Hoa và lão đầu Hắc Phong môn nên bị tám, chín vết thương, cộng thêm vết thủng lúc trước thì ai cũng thấy là không gượng được nữa, ngay cả Linh Lung Thiên đang công kích một lão bất tử mà chặn Thái dương chân thủy tiễn thì cũng thủng tay.
"Nạp mệnh đi!" Hư không vang lên tiếng Lưu Chân Võ cười vang. Đó là vật y dùng để đối phó Ngụy Tác.
Lưu Chân Võ hóa trang thành bạch bào trung niên nhân hiện rõ thân hình, hóa thành bạch sắc hồng quang, khí thế ngút trời bức sát Ngụy Tác.

Chương 810: Giao bí pháp ra

"Tiểu tử, ngươi mạng lớn lắm, vẫn chưa chết."
Lưu Chân Võ tuy thay đổi dung mạo nhưng nụ cười gằn vẫn như lúc tại Hóa Thiên giáo giao chiến với Ngụy Tác.
Vù! Bạch sắc quang hoa từ tay Lưu Chân Võ cuốn lấy Ngụy Tác định bắt sống gã. Ngụy Tác toàn thân ngập máu, pháp y đỏ lừ, vết thương lộ rõ cạnh tâm mạch, thương thế này dù nhục thân sinh cơ mạnh hơn nữa cũng không còn sức hoàn thủ.
Tay trái Lưu Chân Võ cầm một viên xích hồng sắc đơn dược lấp lánh quang hoa, là liệu thương thánh dược, sợ Ngụy Tác thụ thương nặng quá mà chết, còn gã như không còn sức chống cự, bị Lưu Chân Võ hút tới.
"A!" Nhiều nhân vật cấp tông chủ và lão bất tử kêu lên không cam lòng. Ai cũng thấy Ngụy Tác trọng thương, sẽ bị Lưu Chân Võ bắt, không hiểu Lưu Chân Võ động dụng phi độn pháp bảo kinh nhân gì mà độn tốc thậm chí hơn cả Linh Lung Thiên, không ai kịp làm gì ngăn lại, còn những tu sĩ bị Thái dương chân thủy tiễn trọng thương thì không ngăn được.
Ngần ấy người đã chết, ngần ấy người nhuộm máu lại thành vật lót đường cho Lưu Chân Võ."Chát."
Lưu Chân Võ đột nhiên biến sắc, bạch quang từ miệng phun ra, bạch quang là bí bảo mới của y, uy năng thập phần đáng sợ, tốc độ khó tưởng tượng nổi, xé không trung giáng vào tâm mạch Ngụy Tác! Ngực Ngụy Tác thủng một lỗ, tâm mạch thành tro.
"Chuyện đó..." Mọi tông chủ và lão bất tử toàn thân nhuộm máu đều mục quang ngưng trệ. Không hiểu vì sao Lưu Chân Võ vốn định bắt sống Ngụy Tác lại bị Ngụy Tác đánh ngã.
Ai cũng cho rằng, dù không bị thêm vết thương nào thì nguyên tâm mạch bị triệt để đánh thành tro tất mất mạng. Không ai tưởng tượng nổi là bị đánh xuyên tâm mạch nhưng thân thể Ngụy Tác chỉ hơi sững lại. Chát! Đoạn đánh thủng thần quang mà Lưu Chân Võ bao lấy gã, tung cước đá trúng y!
"A!" Lưu Chân Võ hộc máu văng đi, kinh hãi vô vàn.
"Tại Hóa Thiên giáo đại hội, nếu Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất không cứu thì ngươi mất mạng lâu rồi, ta tha cho một lần mà ngươi dám đến giết ta nữa hả!" Ngụy Tác được thần căn cung cấp sinh mệnh tinh hoa, nhục thân khôi phục cực nhanh. Tuy giờ là lúc gã hư nhược nhất nhưng tất thảy các nhân vật đỉnh nhọn đều bị nhục thân như bất tử chi thân của gã triệt để chấn nhiếp.
Lưu Chân Võ có nhiều bí thuật, bí bảo, để chắc ăn thì Ngụy Tác chấp nhận bị y đánh xuyên tâm mạch, thừa cơ trọng thương y. Ngụy Tác giờ vô lực thi triển Động Hư bộ pháp, nhưng Lưu Chân Võ đã bị trọng thương đến mức không thể thi pháp, thấy gã đi tới thì thét lên: "Ngươi không thể giết ta, không thì sư tôn..."
"Ta không giết ngươi, để lại còn có tác dụng..." Ngụy Tác bóp họng Lưu Chân Võ cắt ngang, xách lên như xách chó.
"Ta mặc kệ các ngươi là ai, đến giết ta thì nên chuẩn bị mất mạng."
"Giao hết mọi thứ, ta không truy cứu mà để các ngươi đi." Tay xách chân truyền đại đệ tử Hoàng Thiên đạo, Ngụy Tác sang sảng cất tiếng, chấn nhiếp cả thiên địa.
"Y đang lên gân! Khẳng định không thể thi triển thuật pháp!"
"Giết y đi!" Không ít lão bất tử không còn bao nhiêu thọ nguyên cố nén chấn động, lao tới chỗ Ngụy Tác.
"Đi thôi!" Một nửa số tu sĩ không nghe lời Ngụy Tác dù bị gã và Linh Lung Thiên triệt để chấn nhiếp, nhưng bảo các tu sĩ đến cướp bảo vật giao hết đồ ra thì thật không cam lòng. Số ít tu sĩ vẫn ẩn thân, quan sát tình huống, chỉ có hai tu sĩ bị Thái dương chân thủy tiễn trọng thương, hơi do dự rồi móc hết đồ ra trước khi bỏ đi.
"Phù!" Ngụy Tác phát ra mấy đạo quang hoa chế trụ Lưu Chân Võ. Lần trước đối chiến, kim quang thánh kiếm do Vương Vô Nhất ngưng thành thì lần này không xuất hiện, thánh kiếm như thế luyện chế không dễ, kích phát xong sẽ tiêu tan. Lần này Vương Vô Nhất đã hạ lệnh cho Lưu Chân Võ không được đến nên không luyện chế cho y nhưng Lưu Chân Võ không cam tâm, vẫn mò đến giết Ngụy Tác.
Chế trụ Lưu Chân Võ, Ngụy Tác đến cạnh Âm Lệ Hoa và lão đầu Hắc Phong tông, lại ném ra một viên Tuyệt diệt kim đơn vào tu sĩ xông tới, đồng thời lại thi triển Động Hư bộ pháp, xuất hiện cách đó mười dặm.
Vù! Mảnh thần văn hắc ngọc vỡ bay lên, bao trùm hai, ba mươi dặm.
"A!" Trong quang diễm của Tuyệt diệt kim đơn, tuy cơ hồ mọi tu sĩ kịp tránh nhưng đều triệt để biến sắc. Họ phát hiện, nhục thân Ngụy Tác và Linh Lung Thiên trong tích tắc đã gần như khôi phục, Ngụy Tác toàn lực khu động chân nguyên mà không hề bị hạn chế gì.
"Xoẹt!!" Ngụy Tác lại kích phát Bất diệt tịnh bình, tịnh bình vốn bị Đăng Tiên tông tông chủ đánh trúng nhưng đã khôi phục. Vô luận là pháp bảo hay nhục thân, ắc Ngụy Tác tạo cho người ta cảm giác vĩnh viễn bất diệt.
"Y tu luyện vô thượng bí pháp gì ma trọng thương như thế, tâm mạch thành tro vẫn không sao!"
"A... ta nguyện ý giao hết..." Tiếng hô kinh hãi vang lên không ngớt, ai nấy lạnh người.
"Vừa nãy ta bảo ngươi giao ra thì không giao, giờ cầu xin cũng đâu có dễ thế?" Ngụy Tác có không ít cao giai thủy hệ yêu đơn, nhưng Trấn thiên pháp tướng có nhược điểm là uy năng phòng ngự không bằng Bất diệt tịnh bình, trong đại chiến cỡ này thì có thể bị tổn hại đến độ không thể khôi phục, nên gã dùng Động Hư bộ pháp kéo Bất diệt tịnh bình, thần thức trải ra, Linh Lung Thiên tấn công ai là đánh hôi theo. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên liên thủ, không ai ngăn nổi, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, thinh không rải mưa máu, mấy tu sĩ có pháp có thể đột phá hắc sắc thần văn đều bị Linh Lung Thiên chỉ dẫn giết trước.
"A!" Nhiều tu sĩ dốc hết pháp bảo, các loại quang diễm hủy diệt đánh vỡ một phần ba hải đảo.
Có loại bí bảo bức thậm chí Ngụy Tác phải thu Bất diệt tịnh bình sắp nát về, toàn lực thi triển Vô thủy kiếm kinh cùng Linh Lung Thiên tiếp lực đón đỡ. Cả hai nhuộm máu, sinh mệnh tinh hoa từ thần mộc thần căn cơ hồ hao kiệt. Nhưng tuyệt đại đa số nhân vật có thể uy hiếp được đều mất mạng.
Những tu sĩ còn lại cắm cổ chạy, loạn hết chương pháp. Nửa tuần hương sau, thinh không hải đảo lại bình tĩnh, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa, cả lão đầu Hắc Phong tông đều nhuộm máu đứng trên không. Trừ hai tu sĩ giao hết đồ và Lưu Chân Võ bị Ngụy Tác thì tất cả đều mất mạng. Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang nhìn quanh, không còn ai dám xuất hiện, dù không hiểu tình hình thì ai tới cũng chết, những tu sĩ đến sau hiểu ngay không thể mơ tới đồ của Ngụy Tác.
"Đơn dược để lại cho ngươi." Ngụy Tác nhét viên đơn dược Lưu Chân Võ cầm vào miệng y. Lưu Chân Võ cũng bị ảnh hưởng, có thêm mấy vết thương, đang thoi thóp.
"Ngươi định làm gì! Sư tôn sẽ không tha ngươi!" Lưu Chân Võ vốn cầm Thập toàn kim tiên đơn, tiên cấp liệu thương đơn dược, uống vào là sinh cơ khôi phục, gầm lên.
"Giao Cổ hoàng đoạt binh thuật và môn bí pháp đoạn tuyệt cảm tri ra. Có khi ta để ngươi thống khoái." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh bảo Lưu Chân Võ.
"Ngươi dám giết ta? Dám bức ta giao vô thượng bí pháp của Hoàng Thiên đạo?" Lưu Chân Võ gầm lên, "sư tôn nhất định không tha ngươi."
"Lại có người tới." Cùng lúc, Linh Lung Thiên đột nhiên mục quang lóe lên, bảo Ngụy Tác.
"Còn người tới?" Ngụy Tác nhíu mày, vận chuyển bí pháp trải thần thức.
"Chỉ một người." Linh Lung Thiên nhe răng.
"Chỉ một?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, chưa kịp nói gì thì có giọng nói vang lên: "Lưu Chân Võ, đạo hữu này không dám nhưng ta dám." Người đến tựa hồ nghe được Lưu Chân Võ gầm gào nên nói.
"Là ngươi...!" Giọng nói thập phần ôn hòa, nhưng lọt vào tai Lưu Chân Võ thì y nhợt nhạt mặt mày như gặp quỷ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau