THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 801 - Chương 805

Chương 801: Giết chết toàn bộ

"Là ai mà một đòn là giết lão bất tử Kim đơn ngũ trọng, cả huyền binh cũng dùng tay không cầm được..."
Thấy Linh Lung Thiên hạ sát lão bất tử Kim đơn ngũ trọng của Xích Lôi tông thì các tu sĩ khác biến sắc.
Vù!
Một đạo huyết mang cách không đánh vào Linh Lung Thiên. Huyết mang như xuyên việt hư không, tựa hồ như Chứng pháp đạo quả, từ cự ly rất xa đã có thể chốt chặt đối thủ. Huyết mang lóe lên đã đến trước mặt Linh Lung Thiên, quanh huyết mang dấy lên xích hồng sắc quang văn, uốn cong hư không, khí tức đặc hữu của thần huyền đại năng ràn rạt.
"Đây là thứ hàm chứa thần văn do thần huyền đại năng khắc vào!" Ngụy Tác cả kinh.
"Thiên vũ thần huyết mang! Đây là trấn phái pháp khí của Bắc Ngục tông, y là Bắc Ngục tông tông chủ Tư Đồ Tuyệt." Âm Lệ Hoa nhận ra, truyền âm cho Ngụy Tác.
Bắc Ngục tông là tông môn ngang với Hải Tiên tông, tông chủ Tư Đồ Tuyệt hóa trang thành một lão giả mặc hôi sắc pháp y, đầu tóc xõa tung.
"A!"
Bắc Ngục tông tông chủ kêu lên kinh hãi.Linh Lung Thiên ràn rạt hôi sắc linh quang, Thiên vũ thần huyết mang không thể xuyên thấu.
Thiên vũ thần huyết mang là một viên lăng hình tinh thạch cỡ ngón tay, phát ra xích hồng sắc thần văn nóng bỏng.
Huyết hồng sắc tinh thạch vỡ vụn.
"Tư Đồ Tuyệt, ta đưa ngươi quy tây." Ngụy Tác đến sau lưng Tư Đồ Tuyệt, một đạo Ám hoàng kiếm khí chém ra cùng ngọn cước.
"A..."
Tư Đồ Tuyệt có tốc độ thi pháp chậm hơn Ngụy Tác một chút, hồng sắc tinh quang vừa hiển hiện, Thiên vũ thần huyết mang chưa kịp kích phát thì lưng đã bị Ngụy Tác đánh nát, phun máu ồng ộc, mất hết sinh cơ.
"Chát! Chát! Chát!"
Mấy hắc sắc mộc hạp đột nhiên nổ tung quanh Ngụy Tác, gã cứng người lại.
Gã thi triển Thủy hoàng phệ nhật quyết, Thủy hoàng thần linh cơ hồ ngưng thành thực chất xuất hiện trên đầu, mình gã như há ra vô số cái miệng, thủy linh nguyên khí tinh thuần cực độ cùng vô số kim đơn hà quang, không ngừng gột rửa.
"Loại quả này cũng dùng rồi." Ngụy Tác lạnh lùng nhìn tu sĩ ném hắc sắc mộc hạp. Y đứng trong ngũ sắc vân hà, không nhìn rõ diện mục. Mấy cái hộp đựng loại quả mà Huyền Phong môn sai Đông Hoang tông hái, có thể khiến nhục thân tu sĩ mộc hóa.
"Nguyên khí đó mà cũng gột rửa đuọc..." Thấy nhục thân gã không cương hóa, tu sĩ đứng trong ngũ sắc vân hà kinh hãi vô cùng.
Nhưng gã chưa kịp làm gì, một đạo ám lục sắc quang hoa đã ép xuống.
Âm Lệ Hoa thôi động Tà vương minh hạp, phát động công kích.
Tà vương minh hạp là huyền giai thượng phẩm pháp bảo, cũng như Phá diệt thần thương, Kim đơn tu sĩ thông thường khó đỡ nổi.
"A!"
Tu sĩ trong ngũ sắc vân hà phát ra mấy đạo quang hoa, chặn được Tà vương minh hạp nhưng cả vân hà cũng bị Tà vương minh hạp cấn vỡ.
Ngũ sắc vân hà là khăn lụa bảy màu nhưng bị đánh tan tành.
Một tu sĩ trẻ tuổi mặc bạch bào, diện mục tuấn tú hiển hiện, chân đứng trên lá sen do linh quang hình thành. Tu sĩ trẻ tuổi này không hề xuất hiện tại Hóa Thiên giáo đại hội, Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa không biết.
Miễn cưỡng chặn được Tà vương minh hạp, tu sĩ trẻ tuổi này đột nhiên tỏ rõ thần sắc tuyệt vọng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Chát!" Đỉnh đầu y vang lên tiếng như mở nắp bình, máu tóe lên, ẩn ước hiện rõ thân ảnh Phệ tâm trùng.
Còn lại bốn tu sĩ, một thụ trọng thương, Tự Nhiên tông tông chủ liên tục thổ huyết, lão bất tử Đông Tú sơn và trung niên tu sĩ như khất cái và một người ẩn trong bạch ngọc họa phảng, không nhận ra hư thực.
"A!"
Bốn tu sĩ kinh hô.
"Xoẹt!!" Ngụy Tác không hề dừng tay, phát động Động Hư bộ pháp đến sau lưng trung niên tu sĩ ăn vận rách rưới như khất cái.
"Ầm!"
Đột nhiên, Ngụy Tác cảm nhận được khí tức cực kỳ nguy hiểm, liền toàn lực phát động Vô thủy kiếm kinh, hình thành vô số phi kiếm quay tít.
"Xoạt..." Tu sĩ ăn mặc rách rưới như khất cái đột nhiên cong tay phải, toàn bộ biến thành lục sắc thần diễm, hình thành năm con độc xà lấp lóe thần quang, xuyên qua dòng phi kiếm của Ngụy Tác, hất gã và ngân quang văng đi.
"Linh Xà tông tông chủ, lại một tông chủ!"
Nhãn quang Ngụy Tác lóe lên, tuy bị văng xa nhưng thần sắc vẫn thập phần bình tĩnh. Đạo thuật pháp này cũng là vô thượng bí thuật, là trấn tông chi bảo của Linh Xà tông, chỉ tông chủ mới được truyền thừa, Ngụy Tác từng nghe nhưng vô thượng bí thuật này phải tự tổn nhục thân mới có thể kích phát, vì thế nên gã không có bao nhiêu hứng thú, giờ đạo vô thượng bí pháp này tuy nhiên danh bất hư truyền, xuyên qua cả Vô thủy kiếm kinh nhưng chỉ khiến gã khí huyết sôi trào chứ không bị thương thật sự.
Vù!
Linh Xà tông tông chủ ra đòn là nhận ra khí tức Ngụy Tác bình ổn, không hề bị thương. Không hề dừng lại, y hiện rõ quyết tâm, đầu cháy rực lục sắc thần diễm.
Một đạo lục quang bay lên, như Động Hư bộ pháp xé toạch hư không, như vô hình chi vật đột phá phong tỏa của hắc sắc thần văn, lóe lên ở ngoài quang tráo.
"A!"
Âm Lệ Hoa kinh hô, Linh Xà tông tông chủ thi triển độn pháp là đoạt xá độn pháp, tốc độ tựa hồ còn hơn cả Động Hư bộ pháp. Nếu bị Linh Xà tông tông chủ đào thoát rồi đồn ra thì kế hoạch của Ngụy Tác sẽ thất bại, nhưng đó chỉ là việc nhỏ, quan trọng là y có thể tiết lộ về Linh Lung Thiên, Hóa Thiên giáo rất có thể đoán được Linh Lung Thiên và Ngụy Tác là kẻ trộm thần mộc thần căn.
"Muốn chạy, không dễ thế đâu."
Ngụy Tác vẫn thản nhiên, đến rìa hắc sắc thần văn, đồng thời một đạo huyết hồng sắc quang mang dấy động thần văn bắn ra, như nhảy nhót trong hư không, trực tiếp ấn lên lục quang do bản nguyên thần hồn Linh Xà tông tông chủ hóa thành.
"A!"
Linh Xà tông tông chủ kêu lên thảm thiết, lục quang bị uy năng hủy diệt đánh thành tro.
"Ngươi biết bọn ta là ai mà dám giết, có biết hậu quả, sẽ tạo thành chấn động thế nào không!" Tự Nhiên tông tông chủ kêu lên kinh hãi.
Y và hai tu sĩ còn lại không thể đột phá hắc sắc thần văn cấm chế, tu sĩ kích phát bạch sắc cổ trận kỳ đã chết, ba người thậm chí không thể qua được khe nứt không gian.
"Ngươi là ai? Không phải Tự Nhiên tông tông chủ hay sao?" Ngụy Tác cười lạnh với Tự Nhiên tông tông chủ.
"Ngươi... ngươi biết thân phận của bọn ta mà dám..." Tự Nhiên tông tông chủ rùng mình, kêu lên không dám tin.
"Cùng là tu sĩ Đại Hóa minh, các ngươi dám che giấu thân phận đến giết ta thì là đại địch của Đại Hóa minh, ta giúp Đại Hóa minh trừ đi." Ngụy Tác cười lạnh, trực tiếp xuất hiện sau lưng Tự Nhiên tông tông chủ.
"A!" Tự Nhiên tông tông chủ hãi hùng kêu lên, một đạo ám kim sắc kiếm quang trực tiếp xuyên qua tâm mạch y vốn không còn bao nhiêu sức kháng cự, lấy mạng luôn.
"Ngươi cố ý... chắc chắn ngươi có linh dược đề thăng thọ nguyên, không thì không thể duy trì dén giờ mà không chết, ngươi quá độc ác! Ngươi giết nhiều người như thế, không được chết an lành đâu!" Tu sĩ trong bạch ngọc họa phảng gầm lên oán độc cực độ. "Oành!" Bạch ngọc họa phảng nổ tung, biến thành quang diễm khổng lồ trên không trung.
Tu sĩ này thấy không thoát được, để tránh bị lộ thân phận, sợ liên lụy sư môn nên lui xa tự nổ liễu kim đơn.
"Để lại một kẻ sống!"
Ngụy Tác rống lên. Linh Lung Thiên đáng áp sát moojto đại tu sĩ, một lão bất tử Đông Tú sơn.
Đông Tú sơn chỉ là một tiểu tông môn, lão bất tử cấp này tuy là tu sĩ Kim đơn tam trọng hậu kỳ, nhưng trừ lão ra, cả Đông Tú sơn không còn Kim đơn đại tu sĩ.
"Ta hận!"
Lão bất tử này nghe Ngụy Tác nói thế thì gầm lên bất cam, toàn lực nhắm Linh Lung Thiên phát ra ngũ sắc quang trụ.
"Kêu cái gì, không kêu chưa biết chừng ta bắt được lão, đâu có cật lực thế này." Linh Lung Thiên bừng lên hôi sắc linh quang, chặn lại ngũ sắc quang trụ, đồng thời kêu lên bực mình với Ngụy Tác.
Ngũ sắc quang trụ uy năng hùng hậu, Linh Lung Thiên tuy đỡ được nhưng cũng lấp lóe tử quang, không nhẹ nhàng gì.
Một đạo thuật pháp này tựa hồ triệt để tiêu hao tinh khí thần của lão bất tử này, thọ nguyên hao tận, sinh cơ đoạn tuyệt.
"Nơi này xảy ra kịch liệt đấu pháp, khẳng định sẽ bị phát hiện, chúng ta đi đã!"
Ngụy Tác không hề dừng lại, thu hết thi thể tu sĩ, thi triển Động Hư bộ pháp lướt đi.

Chương 802: Bão lốc mạnh hơn nữa

"Có ngần ấy tông chủ, tiên bảo động lòng người, tiên khí đích xác khiến người ta điên cuồng... Phu quân, ngần ấy tông chủ bị giết, không biết sẽ sóng gió thế nào."
Âm Lệ Hoa hít sâu trấn tĩnh tâm thần.
Ngụy Tác liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, đi hơn hai vạn dặm, đáp xuống một hoang sơn vô danh, lách vào khe núi đoạn lấy hết thi thể tu sĩ ra.
Có mười ba tu sĩ đến giết gã, trừ tu sĩ ẩn thân trong bạch sắc họa phảng tự nổ kim đơn, hủy thi diệt tích thì mười hai thi thể lọt hết vào tay gã.
Trừ tu sĩ tự nổ kim đơn thì mười hai còn lại có sáu người chưa nhận ra thân phận, là một tu sĩ đứng trong hoàng quang thi triển lôi quang đại ấn, một tu sĩ đứng trong lam sắc hà quang phát ra tinh thần nguyên khí ngưng tụ thành ngân sắc quang trụ, một thanh bào tu sĩ mặc pháp y ngăn ngừa thần thức tra xét, một hoàng bào tu sĩ bị Phệ tâm trùng hạ sát, một ngân sam tu sĩ bị Tuyệt diệt kim đơn lấy mạng và tu sĩ trẻ tuổi đứng trong ngũ sắc vân hà.
Giả trang của các tu sĩ mất đi thì Âm Lệ Hoa cực kỳ chấn kinh.
Trong sáu người có hai tông chủ!Tu sĩ đứng trong lam sắc hà quang phát ra ngân sắc quang trụ, định hao hết thọ nguyên của Ngụy Tác lại là Vạn Tinh tông tông chủ!
Tông môn này hiện tại chỉ ngang với Hải Tiên tông, nhưng ba nghìn năm truyền thừa, lịch sử từng huy hoàng, có hai thần huyền đại năng.
Còn cả ngân sam tu sĩ bị Tuyệt diệt kim đơn nổ chưa chết, lại bị Phệ tâm trùng đánh lén, chùi hóa trang đi thì mặt mũi khá yêu dã, da trắng như nữ tu, là Tiểu Ngọc Thanh động thiên tông chủ.
Vạn Tinh tông tông chủ, Tiểu Ngọc Thanh động thiên tông chủ, cộng thêm Tự Nhiên tông tông chủ, Cửu Lê giáo tông chủ, Linh Xà tông tông chủ, Bắc Ngục tông tông chủ, có sáu tông chủ bị Ngụy Tác giết!
Trừ các tông chủ và tu sĩ trẻ tuổi tự nổ kim đơn thì còn lại đều có lai lịch.
Người đứng trong hoàng quang thi triển lôi quang đại ấn là chân truyền đại đệ tử Ngũ Lôi tông.
Thanh bào tu sĩ là Ngũ Lôi tông khách khanh trưởng lão.
Hoàng bào tu sĩ bị Phệ tâm trùng đánh lén là thái thượng trưởng lão Bắc Ngục tông.
Cộng thêm lão bất tử Đông Tú sơn, lão bất tử Xích Lôi tông... Tin về trận chiến này mà đồn ra khẳng định kinh thiên động địa, chấn động cả Vân Linh đại lục. Liên quan đến ngần ấy tông môn, so với khi Ngụy Tác giết Lâm Thái Hư và mấy lão quái Huyền Phong môn thì chấn động còn hơn.
"Chúng đều tự rước lấy, giết cũng phí! Đằng nào có bảo vật thì cơ hồ ai cũng muốn giết ta để đoạt bảo. Chỉ cần đại tông môn có thần huyền đại năng không đến thì không sợ gì!" Ngụy Tác cười lạnh.
Cây cao, gió cả, tu sĩ vượt trội tất trời cũng không dung, gã không ngại chống lại cả cõi đời nhưng nếu các tông môn tu sĩ liên miên đổ tới thì gã đành giết cho họ sợ, không dám tới nữa.
Thần huyền đại năng có thể chấn nhiếp tứ phương vì có tuyệt đối vũ lực, tuyệt đối thần thông.
"Chát"
Cười lạnh đoạn Ngụy Tác chụp nạp bảo nang của Tự Nhiên tông tông chủ.
"Giao dịch với ta chưa biết chừng còn có lợi, giờ thì cho không ta." Một viên lam sắc yêu đơn cỡ trứng ngỗng được gã lấy ra, thủy khí liễu nhiễu, ánh sáng lấp lánh. Là Băng cốt thủy mẫu yêu đơn, thất cấp trung giai thủy hệ yêu đơn mà gã chủ động muốn đổi với Tự Nhiên tông tông chủ.
"Đây là Bích ngọc hương chi, linh dược đề thăng thọ nguyên này mà đại hội thượng không giao dịch... Hiện tại coi như cho không ta."
"Còn cả Thiên vũ thần huyết mang..."
Ngụy Tác nhanh chóng lục lọi, Âm Lệ Hoa lấy nạp bảo nang của sĩ trẻ tuổi thân phận bất minh đứng trong ngũ sắc vân hà ra. "Phu quân, y rất có thể là chân truyền đệ tử của Thần Vũ động thiên." Đột nhiên, Âm Lệ Hoa kinh hô.
Nạp bảo nang của tu sĩ trẻ tuổi này trung cơ hồ trống trơn nhưng Âm Lệ Hoa lấy kim đơn của y xong thì hà quang ngưng thành một quang phù rất đặc biệt như vì sao.
Kim đơn rất giống với Thần vũ kim tinh công của Thần Vũ động thiên tu thành. Thần Vũ động thiên cũng là tông môn tương đương với Quảng Pháp thiên cung, Tử Dương cung.
Tông môn này không thuộc về phe Công Đức tông, cũng thuộc về Đại Hóa minh, lần này không tham gia Đại Hóa minh hội, không ngờ lại có tu sĩ xuất hiện tại đây.
"Chỉ có thế thôi hả!" Lục bào lão đầu bực bội kêu lên.
Các đỉnh cấp nhân vật như Tự Nhiên tông tông chủ lúc đến đã sử dụng mấy bí bảo, tự cho rằng vạn vô nhất thất, tất giết được Ngụy Tác, nhưng hành sự vẫn thập phần cẩn thận, chuẩn bị vạn nhất bị Ngụy Tác đào thoát, vì lúc trước gã thể hiện thần thông nhìn thấu nạp bảo nang nên không ai mang theo thứ gì là tiêu chí, ngay cả pháp bảo thuận tay cũng không mang theo.
Ngụy Tác quét sạch nạp bảo nang của mọi tu sĩ, hữu dụng chỉ có một viên thất cấp trung giai thủy hệ yêu đơn, một nhánh Bích ngọc hương chi khả dĩ đề thăng hai mươi năm thọ nguyên, một viên Thiên vũ thần huyết mang uy lực gần đạt tiên khí, Sấm linh thánh quả có thể nhanh chóng trị liệu thần thức tổn thương.
"Vật này ít nhất đủ hco ta trồng được thần căn Nguyên thủy thần mộc."
Đối với những tu sĩ thân phận cực kỳ tôn quý này, Ngụy Tác không hề thất vọng với những gì thu được, thu Bích ngọc hương chi thơm nức lại.
Chỉ một viên thất cấp trung giai thủy hệ yêu đơn, đối với gã đang bằng mọi tổn hao. Gã biết không phải mọi tu sĩ truy sát mình đều là tu sĩ tại Vân Linh đại lục như bọn Tự Nhiên tông tông chủ. Như toán của Thiên La chân nhân cùng cha của Tống Vật Ngữ bị gã giết cùng Lâm Thái Hư đều từ Thiên Huyền đại lục đến, tất cả bảo vật đều mang theo. Chúng lại ngăn cản gã giao dịch ở Hóa Thiên giáo đại hội, những thứ đó cũng mang theo.
Toán này truy sát tới tất mang theo nhiều đồ tốt, chưa biết chừng chỉ ngần đó đủ cho gã khôi phục thọ nguyên. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Cương nha muội, tạm thời không có tu sĩ bám theo. Chi bằng ngươi làm mẫu trồng thần căn Nguyên thủy thần mộc." Bọn Ngụy Tác đang ở sâu mấy dặm dưới lòng đất, thần thức của gã quét khắp, thấy không còn vật sống, nhưng để an toàn thì gã kích phát Bất diệt tịnh bình để đứng vào, triệt để kích phát uy năng Hắc đồng, chung quanh tối om.
"Hừ." Linh Lung Thiên liếc Ngụy Tác, không nói gì, vạch ngón tay qua sau gáy.
Một cọng rễ xanh được nó lấy ra từ tay áo không đáy.
Nguyên thủy thần mộc là thứ Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, lục bào lão đầu chưa từng thấy nên đều xem kỹ. Cọng rễ chỉ cỡ ngón tay, trông như cọng nhân sâm nhưng xanh biếc, bên trong có vô số đường nh vô số thần văn nối lại.
Linh Lung Thiên không hề dừng tay, cho rễ cây vào vết thương, thanh quang lóe lên, như bản mệnh pháp bảo chui vào kim đơn.
Linh Lung Thiên tỏ rõ thần sắc thống khổ, tử sắc quang mang lóe lên liên tục, khí tức nhanh chóng suy nhược.
Chừng sau một tuần hương, gáy Linh Lung Thiên lóe lên thanh quang, vết thương lành lại, thân thể hơi run lên, sắc mặt nhợt đi, như lúc ở Bắc Mang di tích cố xuyên qua cấm chế chỗ đại năng dưỡng thương.
"Được rồi?" Ngụy Tác hỏi, "Thế nào, tiêu hao gần hai mươi năm thọ nguyên hả?"
"Kệ ngươi, không chết được đâu..." Linh Lung Thiên hữu khí vô lực, điều tức một lúc thì lấy ra một mảnh tinh kim ăn đoạn vung tay, một đoạn rễ thần mộc được ném cho Ngụy Tác.
Ngụy Tác hít sâu một hơi, thi triển Thủy hoàng phệ nhật quyết, luyện hóa Bích ngọc thanh chi đoạn trồng thần căn.
"Được rồi, khá giống."
Chừng một tuần hương sau, Ngụy Tác thu Bất diệt tịnh bình.
Thần căn hấp nạp nguyên khí khiến thọ nguyên của gã tổn hao hai mươi ba, hai mươi bốn năm, khiến gã còn già hơn.
"Nhiều đại tu sĩ đã kịch chiến ở đây, bị y giết rồi..." Chỗ Ngụy Tác và bọn Tự Nhiên tông tông chủ giao chiến lại có mấy toán tu sĩ đến tra xét rồi đi ngay.
"Âm tông chủ... Ngụy tiền bối..." Trên tầng không hoang nguyên cách thành trì ước bốn nghìn dặm, mấy tu sĩ "vô tình" chạm mặt bọn Ngụy Tác, Âm Lệ Hoa, là tu sĩ của hai tông môn tham gia Đại Hóa minh nên rất cung kính chào hỏi.
"Ngụy Tác đã già hơn, thọ nguyên còn lại không bao nhiêu..." Rất nhanh, mấy đại tu sĩ tụ tập lại nhận được tin này.
"Ngụy Tác sắp hết thọ nguyên... Trường đại chiến đó tạo cho y tổn hao không nhỏ..."
Trong hoang nguyên, bọn Ngụy Tác đi qua chưa lâu, một hoàng bào tu sĩ che mặt, đột nhiên từ xa lao tới, hút hoàng thạch lên xem, lớp vỏ vỡ tung, bên trong là một mảnh nhũ hoàng sắc tinh thạch, một đạo chân nguyên được dồn vào thì hình ảnh bọn Ngụy Tác đi qua hiện rõ. Ngụy Tác cực kỳ già nua, nhục thân như huyền giai pháp bảo cũng còng xuống.

Chương 803: Giết chết ba đợt tu sĩ!

"Chết rồi, ngần ấy tông chủ và tu sĩ đồng cấp đều nhắm vào đệ, quá điên cuồng..." Âm Lệ Hoa lắc đầu truyền âm với Ngụy Tác.
Giết xong toán của Tự Nhiên tông tông chủ và trồng thần căn, họ không ngừng đi về Chập Khí hải, vòng qua Hải Tiên thành vào hải vực, ở trên một vùng biển cách Hải Tiên thành hơn bốn vạn dặm.
Nơi này thập phần hoang tích, bình thường không có bao nhiêu tu sĩ đi qua, nhưng họ "vô tình" gặp hai toán tu sĩ, không cần nghĩ cũng biết có tông môn an bài sẵn để điều tra tung tích bọn gã.
"Những kẻ này chưa đủ đẳng cấp khiến người ta sợ, tiên khí còn dụ hoặc lắm."
"Lại có định động thủ, mặt biển có tu sĩ ẩn thân và cấm chế." Cách Chập Khí hải gần vạn dặm, Linh Lung Thiên đột nhiên nhãn quang lóe lên, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Ở Chập Khí hải động thủ an toàn hơn, ta có thể liên tục thi triển Địa Mẫu cổ kinh, chúng ta chỉ cần bỏ chạy, chúng sẽ tưởng chúng ta hụt hơi, sẽ đuổi đến Chập Khí hải. Cương nha muội, nếu không gì đặc biệt thì đừng động thủ." Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Đừng vào trong phạm vi cấm chế, khi nào ta bảo thì động thủ." Linh Lung Thiên không tranh cãi với Ngụy Tác mà truyền âm."Được." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, tiếp tục cất bước. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ở đây có thể động thủ." Đi chừng bảy, tám mươi dặm, Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác động thủ.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác đột nhiên tế xuất Bất diệt tịnh bình, trực tiếp kích phát toàn bộ pháp trận, mấy chục dặm mặt biển biến thành màn đêm đen kịt.
Vù!
Cùng lúc, theo Linh Lung Thiên chỉ dẫn, Ngụy Tác cố ý chịu lép, phát ra một đạo Ám hoàng kiếm khí.
"Oành!"
Bạch quang từ mặt biển đột nhiên bắn lên, nước biết trong vòng trăm trượng và đạo Ám hoàng kiếm khí tan tành.
"Choang!"
Một đạo hắc quang hất tung băng tử sắc thần văn phòng ngự của Bất diệt tịnh bình ngoại, giáng vào thai thể. Đạo hắc quang là một tiểu chùy như làm bằng đá, không có phù văn nhưng tựa hồ chuyên khắc chế băng hệ thuật pháp, không bị cực hàn hàn khí của Bất diệt tịnh bình ảnh hưởng.
"Choang!"
Cơ hồ đồng thời, pháp bảo lộc giác trượng giáng lên Bất diệt tịnh bình. Lộc giác trượng phát ra ngũ sắc đích hà quang, toát lên viễn cổ khí tức, uy năng thập phần kinh nhân, khiến Bất diệt tịnh bình lõm xuống, cả bối giáp Hoang cổ cự ngao cũng xuất hiện, phát ra thanh khí. Pháp bảo này thuộc loại thuấn di, trực tiếp xuất hiện ngay trước Bất diệt tịnh bình, cực khó chặn trước.
"Là lão đầu tử của Tống Vật Ngữ, quả thật huênh hoang, không cần che mặt." Bảy tu sĩ từ mặt biển bay lên, một lão giả mặc bạch sắc vân cẩm pháp y thêu cửu sắc lộc đồ văn, là Kim đơn tứ trọng lão nhân đã hớt tay trên một nhánh Hoàng huyết kim thảo của gã tại Hóa Thiên giáo đại hội, còn nói là cha của một kẻ bị gã giết ngoài U Minh thành, trong lần giao chiến với Lâm Thái Hư và mấy lão bất tử Huyền Phong môn.
Trừ lão giả, sáu tu sĩ ki đều chìm trong quang hoa vân vụ, chỉ bằng thần thức và mục quang không thể nhận ra thân phận.
"Ngụy tiểu tử, ta đến đưa ngươi lên đường, báo thù cho con ta!" Lộc giác trượng phát ra ngũ sắc hà quang do lão nhân điều khiển. Lao khỏi mặt biển, lão nhân vung tay, tế xuất một pháp khí hình trường sinh quả, hai viên xích hồng sắc đơn hoàn nối lại, phát ra xích hồng sắc hỏa diễm vào Bất diệt tịnh bình.
"Đây là Dung nguyên thần hỏa đơn! Dùng kim đơn của hỏa hệ tu sĩ và nội đơn hỏa hệ yêu thú bát cấp cao giai trở lên luyện chế thành pháp khí! Pháp khí này từ thời thượng cổ chỉ có số ít luyện khí tông sư biết luyện chế. Tuy nhiên là pháp khí tiêu hao nhưng kích phát đơn hỏa còn kinh nhân hơn Cửu tiêu ly hỏa lô. Không nên chạm vào ngọn lửa này lâu, không thì thai thể pháp bảo cũng tổn hại!" Lục bào lão đầu kinh hô.
"Ta đã gia nhập Hóa Thiên minh, ngươi dám công khai lộ diện giết ta, không sợ Hóa Thiên minh đối phó hả?" Ngụy Tác trực tiếp phát động Động Hư bộ pháp, mang Bất diệt tịnh bình thoát khỏi phạm vi thần hỏa.
Trong toán đại tu sĩ chặn đường gã tuy chỉ bảy người nhưng đều có bí bảo, không hiểu nhờ pháp khí của ai mà không bị ảnh hưởng bởi bóng đen, nếu không có Linh Lung Thiên xuất thủ tương trợ, Ngụy Tác không chắc đối phó được.
"Chân nguyên của y sắp cạn... không gánh được tổn hao. Chúng ta cứ truy kích, ép chết y." Ngụy Tác đang ở mặt biển, không thể thi triển Địa Mẫu cổ kinh, nhục thân và kim đơn dần suy bại lại thêm thi triển Động Hư bộ pháp chi hậu, chân nguyên có vẻ đứt quãng. Lão giả mặc pháp y có thêu cửu sắc lộc lạnh lùng vung tay, thu Dung nguyên thần hỏa đơn, pháp y bắn ra cửu sắc quang hoa, với tốc độ kinh nhân đổ vào gã.
"Y nhận ra cấm chế!" Hai tu sĩ sau lưng lão nhân tỏ vẻ giận dữ.
"Vù! Vù!" Đạo đạo quang hoa gần như trong suốt từ mặt biển không ngừng bắn lên, bị hai tu sĩ thu lại.
Hai tu sĩ theo lão nhân và các tu sĩ, nhất tề đổ về phía Ngụy Tác.
"Oành!"
Ngụy Tác thu Bất diệt tịnh bình, vung tay, lấy thất cấp trung giai thủy hệ yêu đơn ra, thủy linh nguyên khí bao lấy luyện hóa. Đoạn lại phát động Động Hư bộ pháp.
"Y có thể trực tiếp luyện hóa thủy hệ yêu đơn bổ sung chân nguyên! Cũng là một môn vô thượng cường pháp!"
"Chả trách trước kia y đối địch thì chân nguyên cơ hồ liên miên bất tuyệt. Lúc tại đại hội, y tìm cao giai thủy hệ đơn dược, hóa ra có thể trực tiếp luyện hóa thủy hệ yêu đơn bổ sung chân nguyên!"
"Chả trách y định đến Chập Khí hải khứ... Cao giai thủy hệ yêu đơn hữu dụng với y! Thủy hệ yêu đơn này là thất cấp trung giai... chắc lấy được của tu sĩ bị giết."
"Chắc y chỉ còn một viên cao giai thủy hệ yêu đơn này, đừng để y lấy thêm được nữa... Nhất định phải giết y."
"Đuổi! Càng sử dụng thuật pháp cực hao chân nguyên này, nhục thân và kim đơn suy bại càng nhanh!"
Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp kéo giãn cự ly, đối phương khó đuổi kịp. Gã cố ý nên nhục thân đích xác còn già hơn lúc rời đại hội, tất cả đều bị gã gạt, tưởng gã chỉ có thể sử dụng cao giai thủy hệ yêu đơn, chân nguyên bất tuyệt như trước là do liên tục luyện hóa thủy hệ yêu đơn, gã vội đến Chập Khí hải, vì cần tìm cao giai thủy hệ yêu đơn đề thăng tu vi, để có thêm thọ nguyên.
"Lại có tu sĩ trực tiếp hiển lộ độn quang."
"Chắc sợ chậm chân."
"Tin tức của chúng khá linh thông, không hiểu dùng phương pháp gì mà đến nhanh thế nhỉ!"
Giãn cách được gần trăm dặm, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa đồng thời phát hiện giữa hai tầng mây có độn quang với tốc độ cực kỳ kinh nhân lấp lánh, rõ ràng có tu sĩ ngầm bám theo, thấy gã bị truy đuổi thì cũng toàn lực áp sát, sợ đồ tốt của gã bị toán của lão nhân mặc bạch bào thêu cửu sắc lộc phù văn cướp mất.
Từ tốc độ độn quang của hai toán tu sĩ thì đều là cường giả Kim đơn trở lên, số lượng không ít chỉ vì quá xa nên Linh Lung Thiên cũng chưa thể xác định thân phận.
"Mấy toán này sao lại không biết tốt xấu gì thế..."
"Lừa đảo, đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, chỉ khi ngươi chết, cướp được đồ của ngươi rồi thì chúng mới liều mạng, còn không thì chúng sẽ tìm cách giết ngươi đã."
Liên tục thi triển mấy lần Động Hư bộ pháp, Ngụy Tác thu thất cấp thủy hệ yêu đơn, tỏ vẻ không đành sử dụng, thi triển linh quang độn pháp lao về Chập Khí hải.
Liên tục chạy hơn mười vạn dặm, thế giới trắng xóa xuất hiện trước mắt bọn Ngụy Tác.
Sau rốt cũng đến Chập Khí hải!
"Cương nha muội, tìm giúp ta chỗ nào có hải đảo liên miên!"
Vào trong Chập Khí hải đầy bạch sắc vụ khí, Ngụy Tác mã bảo Linh Lung Thiên.
Cổ kinh của gã cần mặt đất mới có thể triệt để phát huy uy lực, hải đảo liên miên là chỗ tốt nhất để diệt hết tu sĩ truy sát. Linh Lung Thiên có mục lực và cảm tri siêu phàm tại chỗ thế này.
"Ở đó có hải đảo!" Liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, vào sâu trong Chập Khí hải, theo chỉ dẫn của Linh Lung Thiên, Ngụy Tác đến một hải đảo mấy trăm dặm.

Chương 804: Giết trong tích tắc!

Đây là một dải hải đảo đen ngòm, hình thành từ núi lửa dưới đáy biển phun trào, không hề mọc cây cối, chỉ có những khe nứt do gió biển thổi vào tạo thành.
Ngụy Tác đáp xuống, thần thức dồn vào, vận chuyển Địa Mẫu cổ kinh, gã thở phào vì nhanh chóng nối thông với địa mạch, Địa Mẫu cổ kinh vận chuyển như thường.
"Oành!"
Gã lấy ra một tấm thanh bào, đồng thời lấy ra một viên thất cấp trung giai thủy hệ yêu đơn và Thiên long huyết hóa thạch để luyện hóa.
Thanh bào này lấy được của toán tu sĩ lúc trước, có thể đề phòng thần thức tra xét, đã tới Chập Khí hải – nơi gã định giết toán tu sĩ này – có thêm thanh bào thì nếu không có cảm tri bằng Linh Lung Thiên tất không thể phát hiện biến hóa của gã.
Đoạn gã thả cả Phệ tâm trùng thực lực kinh nhân ra, ném lên không.
Mấy toán tu sĩ có năng lực truy tung được thì gã không cần lo họ không tới, chỉ là vấn đề thời gian."Một toán nữa sắp đến rồi." Linh Lung Thiên nhe răng theo quán tính, truyền âm cho Ngụy Tác. Mục lực và cảm tri của nó khó tưởng tượng nổi, ở nơi đầy bạch sắc chập khí này, ngay cả Ngụy Tác cũng không thấy được bao xa nhưng nó tựa hồ coi màn sương dày cũng như vạn dặm trời trong.
Ngụy Tác gật đầu, vận chuyển tiên âm truyền pháp, mi tâm như có kim sắc thần chi, thần thức bao trùm vạn trượng.
"Toán này không phải của lão đầu tử của Tống Vật Ngữ, có hai thái thượng trưởng lão Quảng Pháp thiên cung, Đề Đăng chân nhân và Hoằng Pháp chân nhân. Bất quá đáo không thấy người Tử Dương tông và Hoàng Thiên đạo, chắc toàn người bị Quảng Pháp thiên cung lung lạc." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa.
"Hai lão bất tử của Quảng Pháp thiên cung?" Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa nhìn nhau, Quảng Pháp thiên cung đến đây không ngoài dự liệu, chỉ không ngờ toán này đến nhanh thế.
"Lừa đảo, chốc nữa ngươi giết tu sĩ trong hôi quang trước, y có đến dự Hóa Thiên giáo đại hội, có Phượng quan thần quả, nạp bảo nang trung của y có một vật ta không nhận ra hư thực, nhưng khí tức rất nguy hiểm, chắc là thứ có uy lực trên bán tiên khí." Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang, nghiêm túc nói.
"Là y?" Ngụy Tác nhíu mày. Là tu sĩ trẻ tuổi mặc tử y đến từ một tu đạo thế gia bên ngoài Thiên khung, tại Hóa Thiên giáo đại hội không nhận ra tu vi cụ thể, thần bí hơn Kim đơn tu sĩ khác nhiều.
"Lại có một toán tu sĩ đến rồi..." Linh Lung Thiên hừ lạnh, "Có vài kẻ đã tham gia Hóa Thiên đại hội, là tông chủ và lão bất tử các tiểu tông môn."
Ngụy Tác lãnh tĩnh chờ đợi trên đảo, ở đây gã mới có thể phối hợp cùng Địa Mẫu cổ kinh phát huy tối đa chiến lực, chỉ cần hai toán tu sĩ không áp sát, bố trí cấm chế phong thì gã sẽ chọn thời cơ xuất thủ.
"Cả hai toán đều nhận ra phe kia, nhưng không can thiệp đến nhau... đều muốn giết ngươi trước rồi tranh chấp đồ sau." Linh Lung Thiên cười lạnh, tất cả đều che giấu thân phận, giao chiến không cần e dè.
"Đứng đầu toán này là lão đầu đã gặp ở Hóa Thiên giáo đại hội, pháp y như mấy nghìn năm chưa giặt." Linh Lung Thiên quan sát đoạn không ngừng truyền âm cho Ngụy Tác.
"Luyện Tâm tông thái thượng tông chủ." Âm Lệ Hoa nhớ ra, lão là nhân vật mà tuyệt đại đa số tu sĩ đô tưởng đã chết rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Toán này không có gì quá lợi hại, mang theo không nhiều đồ, có cả lão thái bà áo đỏ xất hiện tại Hóa Thiên giáo đại hội, có mấy khối cổ ngọc, chắc để bố trí cấm chế hạn chế ngươi."
"Đó là lão bất tử Hồng Sơn giáo." Hóa Thiên giáo đại hội không có nhiều nữ tu, lão thái bà này là mọt nên Ngụy Tác nhớ ra.
"Lạn Kha quan tông chủ cũng tới, tại đại hội y cự tuyệt đổi thất cấp cao giai thủy hệ yêu đơn, giờ lại mang theo." Linh Lung Thiên cười lạnh.
"Y cũng tới?" Ngụy Tác mắt hơi ánh lên. Lạn Kha quan chỉ là một tiểu tông môn, duy nhất tông chủ là tu sĩ Kim đơn kỳ. Tại đại hội từng từ chối giao dịch nên gã nhớ rõ. "Thiên diệt tuyệt thể có đến không?" Ngụy Tác đột nhiên hỏi.
"Đến rồi. Hóa trang thành một hắc bào tu sĩ tóc xõa như quỷ sứ, dùng một món nội giáp âm khí nồng hậu che thân thể, giả thành tu sĩ của âm nguyên tông môn. Lão giả Cổ Phù tông dùng Tà vương nhãn trao đổi không tới." Linh Lung Thiên truyền âm.
"Không ngờ y cũng tới." Ngụy Tác thở dài lắc đầu.
Gã đột nhiên hỏi Thiên diệt tuyệt thể đến không vì gã nhớ rõ Lạn Kha tông tông chủ sau khi Thiên diệt tuyệt thể lấy được Tục thiên tinh thì chủ động thân cận, tựa hồ rất xoắn xuýt. Khi đó hôi y lão nhân của Cổ Phù tông dùng Tà vương nhãn đổi Tục thiên tinh thì lại bị coi rẻ. Người sắp tọa hóa, không có giá trị lợi dụng bị coi thường khiến gã thầm thở dài.
Hôi y lão nhân vì Cổ Phù tông mà tạo ra một thiên tài tu sĩ, bỏ cơ hội dùng Tà vương nhãn đổi lấy linh dược kéo dài thọ mệnh, lão không xuất hiện tại đây vì không tán thành Bất diệt tuyệt thể mạo hiểm, nhưng tu sĩ trẻ tuổi đó vẫn đến.
Ngụy Tác hiện tại không hề tiếc cho tu sĩ trẻ tuổi Cổ Phù tông được Tục thiên tinh chữa trị, sánh với thiên linh căn tu sĩ này, mà chỉ tiếc cho lão nhân áo xám.
Hai toán tu sĩ cộng lại đến hơn hai mươi người, cực kỳ ăn khớp, từ bốn phương tám hướng áp sát, rõ ràng nắm kỹ phương vị của Ngụy Tác.
"Đề Đăng chân nhân, Hoằng Pháp chân nhân, Luyện Tâm tông lão quỷ, lão thái bà Hồng Sơn giáo... các ngươi đến giết ta thì quá coi thường Đại Hóa minh." Ngụy Tác cười lạnh, trực tiếp chỉ rõ hết danh hiệu.
"Giết ngươi chỉ là tu sĩ bên ngoài Thiên khung."
"Đại Hóa minh hội sẽ tra ra dấu vết do tu sĩ gần Tịch Hàn đại lục gây ra."
Mấy lão bất tử bị chỉ danh đều thản nhiên, Đề Đăng chân nhân và lão thái bà Hồng Sơn giáo lên tiếng.
"Các ngươi chắc là giết được ta?" Ngụy Tác lạnh giọng.
"Giết ngươi lại còn không dễ? Đừng giẫy giụa vô vị nữa." Tu sĩ trẻ tuổi mặc tử y có dự Hóa Thiên giáo đại hội, xuất thân tu đạo thế gia thần bí cười thập phần cuồng ngạo, không coi Ngụy Tác ra gì.
"Bằng vào ngươi? Nếu ngoan ngoãn quỳ xuống cầu xin thì ta chưa biết chừng sẽ tha mạn co ngươi." Ngụy Tác cười lạnh khinh khỉnh, thi triển vô thượng bí pháp từ chân tiên thần văn, thần bao trùm phạm vi gấp mấy đối phương, cả toán lọt vào phạm vi thần thức của gã khóa chặt trong khi họ không khóa chặt được gã mà lại áp sát.
"Chết đến nơi còn lớn lối." Tu sĩ trẻ tuổi xuất thân tu đạo thế gia thần bí lạnh giọng.
Ngụy Tác mục quang lóe lên, tay lấy ra hắc sắc cổ phù, là tấm Linh Lung Thiên hoài nghi là Vô ảnh thần đao phù.
Chân nguyên vô thanh vô tức từ tay Ngụy Tác dồn vào.
Không hề có tiếng động và linh khí dao động, hắc sắc cổ phù triệt để biến thành vô hình chi vật.
"Đích xác là Vô ảnh thần đao phù." Linh Lung Thiên hầm hừ.
"Chát!"
Tu sĩ trẻ tuổi chưa dứt lời, còn đang cười lạnh thì hôi sắc linh quang quanh mình đột nhiên tách ra, chưa kịp phản ứng thì thân thể bị cắt làm đôi.
"Phù!"
Cùng lúc, lão thái bà Hồng Sơn giáo vừa nói "Đại Hóa minh hội sẽ tra ra dấu vết do tu sĩ gần Tịch Hàn đại lục gây ra", chợt run lên, đầu tóe máu, mắt trợn trừng.
"A!" Hai toán tu sĩ biến sắc, lạnh buốt cõi lòng.
"Không có pháp khí lợi hại tự động hộ chủ mà dám lớn lối?" Ngụy Tác cười lạnh, triệt để kích phát pháp trận Bất diệt tịnh bình. "Cương nha muội, động thủ thôi." Nói với Linh Lung Thiên đoạn gã phát động Động Hư bộ pháp, mang theo Bất diệt tịnh bình đến gay sau lưng Đề Đăng chân nhân và Hoằng Pháp chân nhân.
"Choang!"
Đề Đăng chân nhân dựng tóc gáy, phản ứng với tốc độ kinh nhân, mấy đạo quang hoa từ mấy khiếu vị chi trung bắn ra, chặn đứng Bất diệt tịnh bình. Đồng thời Hoằng Pháp chân nhân cách lão không xa lại gào lên kinh hãi, hôi ảnh tựa hồ bị Bất diệt tịnh bình ném ra trước mặt lão, quang hoa quanh lão tắt ngóm, không thể ngự không nữa.
"Phù!"
Hoằng Pháp chân nhân, một trong hai lão bất tử tu vi tối cao của Quảng Pháp thiên cung bị đánh lõm ngực, máu trong miệng và nhục thân tan nát phun ra!
Vô tận sát lục và khí tức huyết tinh bao trùm thinh không, tất thảy nghẹt thở!

Chương 805: Chiến trường giết chóc

"Đây là ai!"
Bọn Đề Đăng chân nhân kinh hãi đến mức thần hồn thoát khiếu. Hoằng Pháp chân nhân có tu vi được xếp hạng ở Vân Linh đại lục, mà trước mặt đối phương lại không kịp hoàn thủ đã mất mạng. Lẽ nào là thần huyền đại năng! Lẽ nào Ngụy Tác có một thần huyền đại năng đi cùng?!
"Xoẹt!"
Cùng lúc, một lão giả cầm hắc bạch lưỡng sắc cổ kính, mặc hắc bào, bị huyền băng đông cứng đờ. Bị Hoằng Pháp chân nhân chặn đòn, Ngụy Tác không hề dừng lại, dùng Động Hư bộ pháp mang theo Bất diệt tịnh bình đến cạnh lão giả.
Pháp bảo phòng ngự của lão không ngăn được cực hàn thần vực uy lực huyền giai, bị đông cứng.
"Oành!"
Năm tu sĩ ập đến, kể cả Đề Đăng chân nhân, cùng tấn công Linh Lung Thiên khiến mấy trăm trượng quanh nó kêu tanh tách như sắp tan vỡ.Linh Lung Thiên tránh khỏi kim hồng lưỡng sắc quang mang của Đề Đăng chân nhân rồi lao khỏi quang hoa của bốn người kia. Hai pháp bảo tắt linh quang trước mặt nó, bị thu mất.
"Phù!"
Một tu sĩ có huyền giai hộ thể linh quang bao quanh cũng tan sạch, một cái bát gỗ có hoa văn quỳ hoa từ trên đỉnh đầu rơi xuống.
"Chát!"
Tu sĩ đó lập tức bị đánh nát tâm mạch, mặt mũi méo mó, thuật pháp che giấu dung mạo tan đi, khôi phục chân dung.
"Hoàng Long tông tông chủ!" Tu sĩ này hơn năm mươi tuổi, mặt mũi uy nghiêm, có hai hàng lông mày màu vàng đặc biệt, là tông chủ một tông môn.
"A!"
Mọi tu sĩ kinh hãi như thấy thượng cổ ma thần giáng lâm, đồng thời phát ra kinh thiên nhất kích mà không chặn được đối thủ, ngược lại mất mạng một tông chủ. Cùng lúc, khí tức hùng hậu xuất hiện trong cảm tri của Ngụy Tác.
"Ngụy tiểu tử, chạy đi đâu? Mau chịu chết." Lão nhân mặc cửu sắc lộc phù văn pháp y và sáu tu sĩ cũng đến rồi, còn chưa kịp hiểu rõ tình thế, có mấy người đi cùng quát to, từ bốn phương tám hướng ập đến Bất diệt tịnh bình.
"Lẽ nào ta sợ? Bức người như thế thì giết ngươi trước!" Ngụy Tác cười lạnh, thi triển Động Hư bộ pháp, đến phía dưới lão.
"Chết đến nơi rồi còn lớn lối..." Lão nhân cười khẩy, ngũ sắc hà quang và xích hồng sắc thần hỏa chặn đứng hắc hỏa và bạch sắc viễn cổ thiên long của Ngụy Tác.
"Oành!" Âm Lệ Hoa tế xuất Tà vương minh hạp, bị ngũ sắc đạo tôn cầm phất trần của lão nhân đỡ được.
"A...!"
Toán đại tu sĩ mới đến triệt để biến sắc, lão nhân mặc cửu sắc lộc phù văn pháp y được truyền thừa kinh nhân, nhất thân thần thông hơn xa các lão bất tử khác, tuy một đấu hai nhưng cầm chân Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa liên thủ mà không hạ phong, lão vừa cười khẩy chưa dứt thì đỉnh đầu tóe máu, trợn mắt mất mạng!
Tu sĩ như thế mà bị Ngụy Tác nói giết là giết, tất thảy đều lạnh buốt trong lòng.
"Ngươi cố ý chịu lép?" Mấy đại tu sĩ nhận ra nguy hiểm, độn quang lao đi.
"Phù!"
Ngụy Tác thản nhiên, kích phát mảnh thần văn hắc ngọc vỡ, hắc sắc thần văn bao trùm hơn hai mươi dặm. Đồng thời gã không chủ động xuất thủ, liên tục phát động Động Hư bộ pháp, xuyên đi xuyên lại trong phạm vi thần thức của đối phương để cầm chân.
"Y định giết hết chúng ta!"
"Đây là pháp bảo gì mà không thể thoát được!"
Tu sĩ có lòng tin nhất, bình tĩnh nhất cũng kinh hãi, nhận ra kích phát hắc sắc thần văn bao trùm rộng như thế tất mỗi thời mỗi khắc tiêu hao chân nguyên kinh nhân, cộng thêm thi triển Động Hư bộ pháp thì càng tiêu hao nhưng chân nguyên của Ngụy như vô cùng vô tận.
"Y cố ý bày ra, nếu thọ nguyên gần hao tận, sử dụng chân nguyên thế này thì còn sống được sao!"
Một tu sĩ phát ra nhũ bạch sắc thần quang, khí tức cuồng bạo như núi lửa, hình thành một đóa bảo liên, hư không bên dưới uốn khúc, như sắp xé không gian bay đi khỏi hắc sắc thần văn cấm chế. Tu sĩ này kích phát pháp bảo gì đó cần chân nguyên kinh nhân, nên không thể che được linh khí, linh khí hình thành một nhánh Diêu tiễn thụ, hóa ra y là Kim Hư tông tông chủ Hoàng Xích Tiêu. Tu sĩ này tuy tu vi Kim đơn lưỡng trọng, nhưng biết mấy loại thuật pháp lợi hại, ngang danh với Hiên Viên lão tổ.
"A!"
Kim Hư tông tông chủ định lao đi thì hôi quang va trúng mình, y kêu lên thê thảm, quang hoa tan tành, thân thể văng đi, vừa phun máu vừa tắt sinh cơ.
"Thọ nguyên của y không hề hao kiệt... bên mình còn có một tu sĩ khác!" Không ai chặn được Linh Lung Thiên, khiến các đại tu sĩ cực kỳ tôn quý đều kinh hãi, vốn định đến giết Ngụy Tác cướp đoạt tiên bảo, hiện tại phát hiện mình thành con mồi.
"Chúng ta tụ lại, dù thần huyền đại năng cũng không phá được phòng ngự!" Đề Đăng chân nhân của Quảng Pháp thiên cung gầm lên, có sáu, bảy tu sĩ tụ lại. Sáu, bảy nhân vật cấp tông chủ và lão bất tử tụ lại, khả năng phòng ngự đều từ huyền giai trở lên, đích xác thần huyền đại năng cũng khó phá.
"Oành!"
"A!"
Nưng các tu sĩ này hít hơi lạnh kinh hãi vì Ngụy Tác ném thẳng vào đám đông một viên Tuyệt diệt kim đơn. Quang diễm bừng lên khiến tất cả bỏ chạy tan tác.
"Chát!"
Lại một tu sĩ tóe máu trên đầu mà mất mạng. Tu sĩ này là một lão nhân mặt choắt tai nhọn, pháp hiệu Quảng Nguyên chân nhân, Ngụy Tác đã gặp ở Hóa Thiên giáo đại hội, là Kim đơn tam trọng tán tu, rất nổi danh tại Vân Linh đại lục tây bộ.
Tích tắc Quảng Nguyên chân nhân bị giết, Đề Đăng chân nhân nhợt nhạt mặt mày tế xuất một vật đặc biệt như gỗ mục trắng ngần, không biết là bí bảo gì mà hóa thành hỗn độn hôi quang, xuyên qua đỉnh đầu Quảng Nguyên chân nhân. Hư không trên đỉnh đầu Quảng Nguyên chân nhân đột nhiên tách ra, chảy xuống các loại dịch thể màu xanh, đỏ, vàng. Một vật trong suốt bị đánh thủng, chảy ra dịch thể thì đồng thời bị uy năng đánh bắn lên không.
"Phệ tâm trùng! Phệ tâm trùng sao lại phi độn được!" Các tu sĩ đều kiến thức bất phàm, không ít người đoán ra ngay.
"Chết rồi, Phệ tâm trùng chết chắc!" Cơ hồ mọi tu sĩ đều cho rằng Phệ tâm trùng bị uy năng như thế oanh kích dù còn sống cũng khó mà đánh lén tu sĩ nữa.
"Chát!"
Lại một tu sĩ bị Linh Lung Thiên đánh hộc máu văng đi, đỉnh đầu một tu sĩ bị uy năng Tuyệt diệt kim đơn phá được pháp bảo phòng ngự tóe máu. Tựa hồ pháp bảo phòng ngự đạo giai thượng phẩm cũng không ngăn được đánh lén!
"Lẽ nào y không chỉ có một con Phệ tâm trùng?!"
"Phệ tâm trùng cỡ này có thể dễ dàng giết được Kim đơn tu sĩ không có pháp bảo hộ thân... Có hơn một con thì đánh gì nữa!" Trong phạm vi hắc sắc thần văn như biến thành một đồ tể trường với các Kim đơn tu sĩ, mỗi vài tích tắc là một tông chủ, lão bất tử bình thường hiếm thấy lại mất mạng.
Ai nấy sợ hãi cực điểm, đối thủ khiến họ không thể hoàn thủ thì ai lại không sợ.
"Ngụy tiểu tử, ngươi đúng là dụng tâm quá âm hiểm ác độc, sẽ không được chết yên lành!" Một toán đến cùng nhóm Đề Đăng chân kêu to.
"Chết cười, ta định đến Chập Khí hải tu luyện, các ngươi tự đến để giết người cướp của, hiện tại hối hận không kịp nữa rồi." Ngụy Tác cười lạnh, không ngừng phát động Động Hư bộ pháp và đạo đạo thuật pháp, khiến các tu sĩ triệt để hỗn loạn xen lẫn hoảng sợ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ngươi khinh người quá mức, không để bọn ta chạy mà muốn diệt hết thì bọn ta liều với ngươi!..." Ba tu sĩ tỏ rõ thần sắc dị thường oán độc, đồng thời phát động bí bảo cuối cùng. Ba làn quang hoa kinh nhân bắn vào Linh Lung Thiên. Ngụy Tác hơi biến sắc.
Các tông chủ và lão bất tử này có những thứ cả Linh Lung Thiên cũng không biết, ba tu sĩ này phát ra quang hoa, uy năng gần như ngang với thần huyền đại năng, ép Linh Lung Thiên chựng lại trên không trung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau