THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 786 - Chương 790

Chương 786: Cổ hoàng đoạt binh thuật

"Vật thì đạo hữu nào có hứng xin mời đi theo xem."
Tô Thần Huyết phất tay, một đạo thanh quang bắn ra, trong mây trắng liễu nhiễu xuất hiện một thông đạo, đi ra sau núi.
Ai cũng biết được đối thủ cỡ Ngụy Tác và Lưu Chân Võ giao đấu sẽ kinh thiên động địa, Tô Thần Huyết sẽ đưa cả hai đến một nơi được phong bế, tránh xảy ra thiệt hại nặng. Cũng chỉ có kẻ ngốc mới không đi theo xem náo nhiệt. Nhất thời, bạch ngọc bình đài liên tục có quang hoa bay lên, như vô số tiên nhân tuần du, đi theo Tô Thần Huyết và bọn Ngụy Tác.
Tô Thần Huyết đi trước dẫn đường, trong mấy trăng liên tục xuất hiện đình đài lâu các, thậm chí có đá văng khỏi thác nước, như tiên cảnh chân chính.
Chốc sau, chúng nhân đến gần lưng núi phía đông Hóa Thiên giáo.
Hóa Thiên giáo được bạch sắc thần quang bao phủ, không thể nhìn rõ cảnh tượng cụ thể.
"À!" Linh Lung Thiên đi cạnh Âm Lệ Hoa, không ngừng rảo mắt, chợt biến sắc.
"Việc gì hả?" Ngụy Tác rõ ràng cảm giác được khí tức của nó biến hóa, truyền âm hỏi."Nguyên thủy thần mộc! Trong linh viên Hóa Thiên giáo có một nhánh Nguyên thủy thần mộc!" Linh Lung Thiên chấn động, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Nguyên thủy thần mộc là gì?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi. Gã chưa từng nghe nói đến thần mộc này nhưng khiến Linh Lung Thiên rúng động thì khẳng định phi phàm.
"Là một loại thần mộc rất khó nói, trong rễ tự hình thành đại đạo pháp văn, cho một khúc rễ này vào minh đài khiếu vị, bình thường rễ thần mộc này mỗi ngày hút một phần nguyên khí, ngưng tụ vào. Vạn nhất tu sĩ gặp tổn thương trí mệnh, rễ thần mộc sẽ tuôn ra sinh mệnh nguyên khí, chỉ cần rễ trong minh đài khiếu vị không bị hóa thành tro thì dù nửa nhục thân tan nát cũng có thể phục sinh." Linh Lung Thiên nghiến răng, nắm hai tay.
"Có hai thần huyền đại năng... đừng đi lung tung." Ngụy Tác biết nó thèm thuồng nên cảnh cáo.
Tiểu cô nương đầu mọc sừng nay tuy là thượng cổ lão quái vật, nhưng thấy đồ tốt là hai mắt sáng lên, khác nào chó đói thấy xương, tại Bắc Mang di tích suýt nữa bị dư uy mảnh vỡ thần khí đánh cho mất mạng. Có vẻ thần mộc này cũng hữu dụng với nó, Ngụy Tác dám khẳng định, Linh Lung Thiên trừ biết ngự không ra, tựa hồ không thể động dụng thuật pháp, cũng như cửu cấp yêu thú thuộc nhóm sức mạnh, thiên về xáp lá cà, có thứ khiến nửa nhục thân thành tro vẫn phục sinh thì tất nhiên tốt hơn Huyết tinh thạch nhiều. Linh Lung Thiên nói đến linh đài khiếu vị ở sau gáy, tức là chỉ cần không rụng đầu, thân thể trọng thương trí mệnh cũng có thể mọc ra, không kém gì Binh giải cổ kinh mà nó từng nhắc.
"Nguyên thủy thần mộc này sắp thành rồi..." Linh Lung Thiên nhìn về phía xa, rõ ràng không nghe lời Ngụy Tác cảnh cáo đô một.
"Đây là sơn môn Hóa Thiên giáo, ngần ấy đa đại tu sĩ tề tụ, ngươi đi lung tung mà bị phát hiện thì không thể thoát được." Ngụy Tác vội truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Ta biết rồi." Linh Lung Thiên kêu lên, không vừa lời với lời khuyên của Ngụy Tác.
"Đây là..."
Cùng lúc, Tô Thần Huyết vung tay, bạch sắc thần quang bao bọc ngọn núi của Hóa Thiên giáo xuất hiện một thông đạo. Một loạn thạch sơn cốc đầy Hoang cổ khí tức xuất hiện trước mắt, Hoang cổ khí tức và sát khí xung thiên khiến tất cả chấn kinh. Trong sơn cốc không hề có sinh khí, toàn là dấu vết thuật pháp và pháp bảo oanh kích. Cổ đồng sắc quang hoa tràn ra từ các khe nứt.
"Cốc này là chỗ Hóa Thiên giáo đấu pháp từ xa xưa, bất kỳ tu sĩ nào đạt tới Kim đơn tam trọng đều có thể khiêu chiến một thái thượng trưởng lão, thành công thì sẽ tấn thăng thái thượng trưởng lão, hưởng thụ đãi ngộ tương đương. Ở đây có cấm chế, tu sĩ ở ngoài không thể can thiệp vào đấu pháp, đấu ở đây chắc không có vấn đề gì?" Tô Thần Huyết để Ngụy Tác và Lưu Chân Võ cùng hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo đáp xuống, những tu sĩ khác đều dừng lại, cổ đồng sắc quang mạc bay lên bao lấy sơn cốc, chỉ để lại trong cốc những đối thủ sắp giao đấu.
"Được, mỗ không sao." Ngụy Tác mục quang lóe lên, thầm hoan hỉ, vì cấm chế trong sơn cốc tuy thập phần bất phàm, tựa hồ đã tồn tại vạn năm nhưng không ngăn cản nguyên khí, sử dụng Địa Mẫu cổ kinh không thành vấn đề.
"Đa tạ Tô tông chủ, tại hạ không có vấn đề gì." Lưu Chân Võ cười lạnh.
"Vậy thì bắt đầu." Tô Thần Huyết gật đầu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Hai người lui ra rìa, lúc nào cần ta sẽ gọi." Lưu Chân Võ nói với hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo đoạn bảo Ngụy Tác. "Hôm nay ta sẽ giết ngươi tế vong linh đệ đệ!" Lưu Chân Võ bừng lên vô biên sát ý, bạch sắc thần quang ngưng thành bảo bình, rừng rực quang hoa, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Oành!"
Mục quang y lóe lên, khối Tiên vương thần tinh bị nuốt chửng, uy áp ngùn ngụt dâng lên.
Đại đế thần tượng trong bảo bình sau lưng y ngưng thành thực chất, trong mắt như có sao sáng.
Chỉ chân nguyên tu vi, Lưu Chân Võ đích xác trên Ngụy Tác, nuốt Tiên vương thần tinh thì khí tức lên cao, tu vi vượt mức Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ điên phong!
Y nói không sai, nếu Ngụy Tác thất bại tất mất mạng nhưng y thì khác, nếu gã định ra tay tất Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết sẽ ngăn cản. Lưu Chân Võ vô hình trung tạo cho Ngụy Tác áp lực.
"Nếu không có Ngụy Tác, Lưu Chân Võ e rằng không có địch thủ trong các Kim đơn tu sĩ."
"Thiên tài tu sĩ trẻ tuổi thế này vốn một cũng hiếm, Hoàng Thiên đạo có một, không ngờ Thiên Huyền đại lục cũng có một... tiếc là hai thiên tài tu sĩ thiên hiếm có lại là tử địch, dù hôm nay không phân sinh tử, sau này cũng sẽ có người gục ngã..."
Nhiều lão bất tử sắp xuống ba tấc đất đều mắt lóe thần quang nhìn chằm chằm Lưu Chân Võ và Ngụy Tác. Đều nhận ra cả hai tu luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp.
"Xem ngươi có thủ đoạn đó không." Ngụy Tác thập phần bình tĩnh, nhạt giọng.
"Chịu chết đi!"
"Xoẹt!!"
Lưu Chân Võ và Ngụy Tác đồng thời động thủ, khí tức chấn động thiên địa.
Băng tử sắc thần quang sáng rực trên mình Ngụy Tác, gã tế xuất Bất diệt tịnh bình, từng vòng băng tử sắc thần văn tỏa ra, lưu động vô thượng thần vận, khiến ánh mắt các đại tu sĩ tại trường đều sáng lên.
Bất diệt tịnh bình sung mãn chân tiên khí tức, dù Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết cũng không nhận ra là pháp bảo gã mới luyện mà tưởng là tiên khí.
Tiên khí, ai cũng muốn có!
Thần thức Lưu Chân Võ tựa hồ hơn nhiều tu sĩ thông thường, tốc độ thi pháp ngang ngửa Ngụy Tác.
"Đoạt!"
Ngụy Tác tế xuất Bất diệt tịnh bình thì tay Lưu Chân Võ bắt một pháp quyết, một cổ tự quang hoa sáng lòa bán ra, thấu qua tử sắc quang văn ấn lên Bất diệt tịnh bình.
"Cổ hoàng đoạt binh thuật!"
Linh Lung Thiên đang cúi đầu ngẫm ngợi chợt biến hẳn sắc mặt!
"Đây là... Cổ hoàng đoạt binh thuật! Vô thượng bí thuật của Thiên Đạo thánh hoàng ở thượng cổ Thiên Giới tông! Chuyên môn đoạt pháp bảo! Đạo thuật pháp này lại xuất hiện ở tu đạo giới!" Cùng lúc, một lão bất tử già cỡ Vũ Hoàng chân nhân, vết nhăn trên mặt như đao khắc, mắt cơ hồ không mở ra nổi lại trợn tròn mắt, kêu lên không dám tin.
"Phù!"
Bất diệt tịnh bình tắt ngóm quang hoa, hất Ngụy Tác ra, tịnh bình bị uy năng kéo về phía Lưu Chân Võ!
Ngụy Tác tỏ rõ thần sắc kinh hãi.
Đạo thuật pháp của Lưu Chân Võ có thể cắt đứt tâm thần liên hệ giữa gã và Bất diệt tịnh bình, cắt được chân nguyên trong bình!
Vù!
Chân nguyên và Huyền sát âm khí đồng thời từ trên mình Ngụy Tác bạo phát, bao lấy Bất diệt tịnh bình.
Bất diệt tịnh bình rung lên, bị Ngụy Tác kéo lại.
Thuật pháp Lưu Chân Võ dùng để hút Bất diệt tịnh bình không mạnh, chỉ ngưng với bản thân chân nguyên của y.
Dù thế cũng khiến mọi tu sĩ giật mình.
Thuật pháp này của tuy chưa lấy được Bất diệt tịnh bình nhưng ít nhất khiến cho tịnh bình không thể điều khiển bình thường, coi như phá được một món tiên khí phòng ngự.
"Chả trách y biết ta giết thần huyền mà dám đơn độc quyết đấu! Đạo thuật pháp này mà do chân thân Vương Vô Nhất thì Huyền sát âm khí cũng không cản nổi!" Ngụy Tác chợt lóe lên ý nghĩ này.
"Thế nào, tưởng với một, hai pháp bảo là có thể tung hoành hả! Cho ngươi biết, ở tu đạo giới thì pháp khí do tu sĩ chế ra, chỉ có tu vi và cường pháp mới là căn bản!" Lưu Chân Võ cười lạnh.
Cùng lúc, mi tâm y bừng lên bạch sắc thần quang vô tận, hình thành một con mắt!
Chính giữa con ngươi có thần văn! Khí tức chấn động thiên địa!
"Là thuật pháp gì!" Nhiều lão bất tử kinh hô, cả sơn cốc sôi trào, thần thông của Lưu Chân Võ vượt khỏi tưởng tượng của mọi tu sĩ tại trường!

Chương 787: Quyết đấu bằng vô thượng bí thuật

Tích tắc mi tâm Lưu Chân Võ hình thành con mắt trắng thì quanh Ngụy Tác rực thần quang, bước đến sau lưng y.
Ngũ sắc thần quang bừng lên sau lưng Lưu Chân Võ, Ngụy Tác mặc kệ Bất diệt tịnh bình lơ lửng trên không, trực tiếp thi triển Động Hư bộ pháp tấn công trước, trong sát na cả hai đã đấu mấy lần, quá nửa tu sĩ tại trường không nhìn rõ.
Quanh Tứ thần vương pháp tọa, bốn kim sắc thần vương hư ảnh tan vỡ, pháp tọa lao đi.
"Oành!" Tận lúc đó tiếng nổ kịch liệt mới vang lên, từng dải đỏ bay ra mang theo những tia lưa kinh nhân.
"Động Hư bộ pháp! Lẽ nào là bất thế cường pháp của Đông Hoang tông tổ sư!"
"Nhục thân của y sánh với huyền giai pháp bảo! Thần thức siêu phàm, tốc độ thi pháp kinh nhân như thế, phổ thông Kim đơn tu sĩ dù có huyền giai pháp bảo tự động hộ chủ cũng không chống nổi!"
Nhiều lão bất tử nhìn rõ đều kinh hãi, Ngụy Tác trực tiếp đáp xuống sau lưng Lưu Chân Võ, phát ra hắc sắc hỏa quang, không ngừng tung cước như muốn giẫm lên y. Lưu Chân Võ xuất hiện một hồng sắc tiểu tháp tự động hộ chủ bị Ngụy Tác đánh vỡ, y lại rực lên bạch sắc quang hoa ngăn đỡ hắc sắc hỏa quang, cũng bị Ngụy Tác đá vỡ, mãi khi Tứ thần vương pháp tọa bừng lên kim quang mới chặn được.
Nhục thân Ngụy Tác lấp lóe ngân sắc thần quang, sánh với cửu cấp Hoang cổ cự thú, đòn này e là mấy lão bất tử cũng không đỡ được, khiến tuyệt đại đa số tu sĩ rùng mình.
Trong khi họ suy nghĩ thì đối quyết càng kinh nhân bắt đầu, trên Tứ thần vương pháp tọa bị Ngụy Tác đánh văng đi, con mắt trong mi tâm Lưu Chân Võ mở ra.Vô cùng vô tận bạch sắc thần quang bắn ra từ con mắt, cả sơn cốc bị biển thần quang nuốt chửng.
Cổ đồng sắc quang tráo ràn rạt bạch sắc thần quang!
"Trời đất! Đây là thuật pháp gì! Như triệt để cách tuyệt lục thức!"
"Tình hình này... không thể cảm tri được đối thủ, như biến thành kẻ mù!"
Bên ngoài sơn cốc sôi trào, Nhiều đại tu sĩ, thậm chí Kim đơn ngũ trọng cũng kinh hô!
Bạch sắc thần quang không chỉ ngăn cản mục quang, thanh âm, ngay cả thần thức chỉ tiến vào được chút xíu, phía trong thần quang như biến thành một đại dương chết, ngay cả các tu sĩ quan chiến cũng không thấy gì.
"Đây là Hoàng Thiên diệt thức nhãn, một trong ba môn thiên cấp đỉnh giai thuật pháp của Hoàng Thiên đạo!" Một chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo cực kỳ đắc ý.
"Phù!"
Cùng lúc, thần quang từ tay Vương Vô Nhất bắn ra, ngưng thành bức tranh trên không.
Bức tranh hiện rõ tình hình trong sơn cốc.
Ngụy Tác cách Lưu Chân Võ mười dặm, không nhìn vào Lưu Chân Võ. Rõ ràng gã không nắm được vị trí của y.
Đạo thuật pháp của Lưu Chân Võ tựa hồ không ngăn được thị tuyến thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất, mọi tu sĩ ở ngoài không nhìn được thì y dùng vô thượng thần thông, lấy thần quang ngưng thành cảnh tượng cho họ nhìn rõ.
Ngụy Tác như sa vào bạch sắc thần hải.
Đạo thuật pháp của Lưu Chân Võ không có lực sát thương đặc biệt nhưng có công hiệu đoạn tuyệt lục thức, mới phát ra thì thần thức của gã chi vươn được mấy chục trượng, không nghe thấy hay nhìn thấy gì, như người vừa câm vừa mù vừa điếc, không biết Lưu Chân Võ ở đâu, nên đành phát động Động Hư bộ pháp, tránh bị y đánh lén.
Gã không thể cảm tri vượt ngoài mấy chục trượng, cứ như người mù.
"Thần thức của ta cũng chỉ vươn được mấy chục trượng, chả trách ta giết thần huyền mà y vẫn huênh hoang như vậy, muốn đơn độc đối quyết, hóa ra vì có đỉnh giai thuật pháp này! Thuật pháp này thì dù một trăm Kim đơn đại tu sĩ vây giết y trong sơn cốc này cũng như mắt mù tai điếc, chỉ còn cách chịu đòn."
Ngụy Tác hiểu rõ cũng như gã biết Địa Mẫu cổ kinh và Động Hư bộ pháp, Lưu Chân Võ cũng biết mấy môn vô thượng cường pháp, thần thông cũng hơn xa Kim đơn tu sĩ thông thường!
Ngụy Tác thập phần lãnh tĩnh, theo ấn tượng mà bước về phía Bất diệt tịnh bình.
Cùng lúc, mi tâm gã lóe kim quang, vận chuyển thuật pháp của tiên âm truyền pháp.
Mi tâm như có kim sắc thần chi, trải thần thức ra.
Thần thức xuyên thêm gấp mấy lần, thấu qua bạch sắc thần hải, bao trùm hơn hai trăm trượng.
Một hắc sắc tiểu nhân xuất hiện, khí tức chấn động thiên địa!
Trấn thiên pháp tướng!
Ngụy Tác đồng thời tế xuất Trấn thiên pháp tướng.
Thần thức của gã lại gấp đôi, cảm tri rõ trong vòng năm trăm trượng.
Bất diệt tịnh bình cách gã bốn trăm trượng, đang lao đi, Lưu Chân Võ còn cách năm trăm trượng, rõ ràng dùng "Cổ hoàng đoạt binh thuật hút pháp bảo này. Cách y không đầy bốn trăm trượng, hai Hoàng Thiên đạo chân truyền đệ tử đã xông tới.
Tựa hồ hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo không bị ảnh hưởng bởi đạo thuật pháp nên nhận được chỉ dẫn của Lưu Chân Võ.
"
Đó là chí bảo Trấn thiên pháp tướng gần đạt mức tiên khí? Y bằng vào vật này mà giết Huyền Phong môn chân truyền đại đệ tử và mấy lão bất tử?"
"
Trấn thiên pháp tướng, uy năng chấn động thiên địa, quả nhiên sánh được với thần huyền pháp tướng."
"
Uy năng này e không một Kim đơn tu sĩ nào chống nổi, nhưng cũng vô dụng, tiên khí sắp bị thu mất. Lưu Chân Võ có tiên bình thì y càng không phá được phòng ngự... hà huống y không thấy Lưu Chân Võ ở đâu, chưa biết chừng sẽ chết trong tay hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo."
Vương Vô Nhất dùng thần quang thu lấy mọi biến hóa trong cốc, Trấn thiên pháp tướng tế xuất như thượng cổ chiến thần đột nhiên giáng lâm, sau gáy rực vầng mặt trời đen, chân đứng trên vô số hắc sắc thần quang, khí tức chấn động hư không, cơ hồ khiến mọi Kim đơn đại tu sĩ quan chiến, kể cả những lão bất tử cũng thấy không địch nổi. Nhưng không ai nghiêng về Ngụy Tác.
"
Pháp bảo cỡ nào cũng chỉ như người mù. Tiên khí đã bị thu mất, vùng vẫy cũng chỉ là vô dụng, với thần thuật của đại sư huynh thì y sẽ thành xương khô." Hoàng Thiên đạo chân truyền đệ tử lúc trước lại cười lạnh, thập phần tự phụ.
Y chưa nói xong thì Trấn thiên pháp tướng vun tay phát ra phù văn huyền ảo, thinh không rung lên.
"Phù!"
Không có tiếng động nhưng mọi tu sĩ đều nhướng mày, như nghe thấy tiếng uy năng vỗ lên nhục thân.
Trấn thiên pháp tướng dấy lên uy năng, chuẩn xác vỗ vào hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo lúc trước kích phát thuật pháp và pháp bảo với Ngụy Tác.
Cả hư không tựa hồ chấn động, hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo tắt hết quang hoa rồi nhục thân tan nát, huyết nhục tung tóe. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đòn này kinh thiên động địa, quanh sơn cốc vang lên tiếng hít hơi lạnh, đệ tử Hoàng Thiên đạo vừa cười nhạo chợt nhợt nhạt mặt mày.
Hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo bị Ngụy Tác giết trong tích tắc!
"Vô thượng thần thuật này lẽ nào không thể ngăn được thần thức y?"
"
Không thể nào, trong uy năng ngăn cách thần thức này dù thần huyền đại năng cũng chỉ cảm tri được trong hai trăm trượng, không thể cảm tri được hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo!"
Nhiều lão bất tử nhận ra Ngụy Tác không mù mà cảm tri được cảnh vật!
Trấn thiên pháp tướng không hề dừng lại, khí tức chấn động thiên địa, tựa hồ định hút lấy Bất diệt tịnh bình.
"
Sao lại như thế!"
Cách Ngụy Tác nghìn trượng, Lưu Chân Võ tỏ rõ vẻ không dám tin.
"
Dù có thể phá giải thuật này thì ngươi cũng sẽ chết!"
"
Đoạt!"
Lưu Chân Võ nhăn nhúm mặt mày, một cổ tự rực quang hoa ấn lên Trấn thiên pháp tướng.
Trấn thiên pháp tướng rung lên, linh quang tan đi, biến thành hắc sắc tiểu nhân.
Hắc sắc tiểu nhân bị kéo về phía Lưu Chân Võ.
"
Ngươi kịp sao?" Như bị cởi mất khôi giáp song Ngụy Tác thập phần trấn định, cười lạnh.
Tay gã ánh lên ngân quang, trực tiếp kéo hắc sắc tiểu nhân lại. Cùng lúc, chân nguyên dồn vào Bất diệt tịnh bình.
"
Ngươi cũng thử làm kẻ mù xem sao." Ngụy Tác cười lạnh.
Bất diệt tịnh bình lóe lên băng tử sắc thần quang, thân bình biến thành một hắc động, mọi ánh sáng không chỉ trong sơn cốc mà ngay cả bên ngoài sơn cốc cũng tối om.
Trong mấy chục dặm trở nên tối om, thò tay ra không thấy ngón, ngay cả thần quang Vương Vô Nhất hóa ra cũng tan biến.
"
Hắc đồng! Tiên khí của y có Hắc đồng! Tiên khí này còn pháp trận uy năng như thế! Lúc ở Mi Sơn thành đối địch vói thần huyền đại năng mà y chưa dốc toàn lực!"
Cả Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất đều biến sắc.
"
A!"
Trong sơn cốc tối om chợt vang lên tiếng Lưu Chân Võ gào thảm.

Chương 788: Âm thầm giở trò

Trong sơn cốc tối om, Ngụy Tác lăng không, Bất diệt tịnh bình lơ lửng trên đầu, hút hết ánh sáng.
Mi tâm như có kim sắc thần chi, tiên âm lưu chuyển, trải thần thức ra
Một cây bạch cốt trượng ở trước mặt, là pháp khí gã dùng xương Hoang cổ bạch trạch luyện chế thành.
Hoàng Thiên diệt thức nhãn của Lưu Chân Võ tựa hồ không thể thi triển liên tục vì tổn hao cực lớn, Ngụy Tác giết liền hai đệ tử Hoàng Thiên đạo, đoạt lại quyền khống chế Bất diệt tịnh bình, kích phát pháp trận trên bình thì vô thượng bí pháp của y thành vô dụng, nên y dừng kích phát Hoàng Thiên diệt thức nhãn.
Kích phát pháp trận trên Bất diệt tịnh bình, thi triển uy lực của Hắc đồng, Ngụy Tác thực tế vẫn không cảm tri được vị trí cụ thể của Lưu Chân Võ nên gã đồng thời kích phát pháp bảo xương sống Hoang cổ bạch trạch, hoang cổ chướng khí cuồn cuộn.
Lưu Chân Võ dừng Hoàng Thiên diệt thức nhãn, Ngụy Tác thi triển vô thượng bí pháp có được từ chân tiên thần văn, thần thức gần như bao trùm cả sơn cốc.
"nhìnn" rõ Lưu Chân Võ ở cách chừng sáu trăm trượng, mặt nhăn nhúm với thần sắc không dám tin, đang phun ra từng đụn tro, chống lại Hoang cổ bạch trạch chướng khí.
Hoàng Thiên diệt thức nhãn và Cổ hoàng đoạt binh thuật đích xác là vô thượng cường pháp chấn thế hãi tục nhưng Ngụy Tác cũng có Địa Mẫu cổ kinh, Động Hư bộ pháp, và vô thượng cường pháp do tiên âm truyền pháp.Vô thượng cường pháp, khó mà phân biện cao thấp, đấu pháp lại trong tích tắc, dùng song phương vô thượng cường pháp giao đấu nhưng gã chiếm thượng phong tuyệt đối!
Thấy Lưu Chân Võ bị Hoang cổ bạch trạch chướng khí xâm tập, Ngụy Tác không hề dừng tay, lại thi triển Động Hư bộ pháp đến sau lưng y.
Một đạo ám kim sắc kiếm khí cắt vào gáy Lưu Chân Võ, đoạn lại tung cước vào lưng y.
Gã vốn định nghe theo lời Linh Lung Thiên truyền âm, cố ý tạo thành dấu hiệu mình thân thụ trọng thương nhưng thần thông của Lưu Chân Võ hơn cả tưởng tượng, khiến gã thập phần nguy hiểm, nên không cho y cơ hội nữa, muốn giết chết luôn!
Bạch sắc thần quang sáng lên trên mình Lưu Chân Võ để chặn ám kim sắc kiếm quang, nhưng bị Ngụy Tác đá tung.
"A!"
Tứ thần vương pháp tọa bừng lên kim quang, bị Ngụy Tác đánh tan.
"Xoẹt!!"
Khí tức cực độ lại chấn động thiên địa, Ngụy Tác tế xuất Trấn thiên pháp tướng, không bị Hoàng Thiên diệt thức nhãn ngăn cản nên mọi tu sĩ đều nghe thấy tiếng nổ chấn động hư không mà biến sắc.
"Đoạt!"
Lưu Chân Võ lại phát ra một chữ cổ ấn vào Trấn thiên pháp tướng, Trấn thiên pháp tướng lại hóa thành một hắc sắc tiểu nhân.
"Đang đợi ngươi đây." Ngụy Tác hừ lạnh, chân ánh lên bảy vì sao bạc, đồng thời bảy ngân sắc quang trụ trút xuống, hóa thành đạo tôn, trấn áp lên Tứ thần vương pháp tọa.
"Tinh thần nguyên khí kinh nhân như thế... Lại một đạo vô thượng cường pháp!"
Ngoài sơn cốc, mọi tu sĩ trầm tịch trong bóng tối, không thấy cảnh tượng bên trong, nhưng thấy bảy tinh thần quang trụ chói lòa từ vô tận hư không trút xuống thì đều biến sắc.
"A!"
Lưu Chân Võ và Tứ thần vương pháp tọa bị đánh văng đi, trong pháp y như có vô số ngọn lửa bạc lấp lóe, máu từ miệng y phun ra.
Ngụy Tác không hề truy kích, thi triển Động Hư bộ pháp giãn cự ly với Lưu Chân Võ thành ba nghìn trượng.
Mi tâm Ngụy Tác như có kim sắc thần chi rải thần thức, thần thức bao trùm vạn trượng còn Lưu Chân Võ chỉ được hơn hai nghìn trượng, sơn cốc tối om khiến y biến sắc, hoàn toàn không cảm tri thấy Ngụy Tác, không biết gã ở đâu, thuật pháp từ hướng nào ập tới.
Không thể đoán trước, không kịp phản ứng, coi như đã hạ phong.
"Phù!"
Dưới chân Ngụy Tác ánh lên bảy vì sao bạc, thi triển Thiên đế vẫn tinh tàn thiên, nhắm Lưu Chân Võ phát đạo tôn.
Cùng lúc, gã lại thi triển Động Hư bộ pháp, đến ngay sau lưng Lưu Chân Võ.
"Oành!"
Lưu Chân Võ rực lên bạch sắc hà quang, kim đơn hà quang ngưng hình và linh khí ngưng hình thành hình thần đế trên bạch sắc thần bình bay lên khỏi thiên linh đánh vỡ đạo tôn, nhưng Ngụy Tác tung cước đá y và Tứ thần vương pháp tọa văng đi, khiến y kêu to thê thảm, há miệng phun máu.
"Ngụy Tác đang chiếm thượng phong..."
"Lưu Chân Võ có đạo vô thượng bí pháp, mà cũng không địch nổi!"
"Y không chỉ trông vào một món tiên khí, thần thông e rằng cũng vô địch trong các Kim đơn tu sĩ, lại đáng sợ đến mức đó!"
Cả sơn cốc chìm trong bóng tối, nhưng Lưu Chân Võ liên tục kêu thê thảm, qua khí tức cảm ứng, tuyệt đại đa số tu sĩ ở ngoài đoán được Ngụy Tác thử đang chiếm ưu thế tuyệt đối, mỗi đòn đều khiến Lưu Chân Võ thụ thương.
"Lão quỷ, tính nhầm rồi hả? Ngươi cho Lưu Chân Võ khối Tiên vương thần tinh, đúng là cho không, đó gọi là tự mình hại mình." Cùng lúc, một giọng chế nhạo vang trong tai Thiên La chân nhân.
Trong bóng tối, Thiên La chân nhân vốn trông cực kỳ khó coi, lại nghe thấy có người truyền âm như thế thì giận xì khói.
Thiên La chân nhân quét thần thức, phát hiện người truyền âm là một tu sĩ gần Âm Lệ Hoa, là một trong hai tu sĩ Hắc Phong tông theo Ngụy Tác đến.
"Chán sống rồi hả!" Thiên La chân nhân không dám làm quá, giọng truyền âm đấy sát cơ đáp trả.
"Loại có mắt không tròng như ngươi mà dám uy hiếp ta, ngu xuẩn!" Tiếng cười nhạo lại vang trong tai Thiên La chân nhân.
"Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi!" Thiên La chân nhân tức xì khói, nhận ra đối phương chỉ tu vi Phân niệm cảnh, dù có dùng thuật pháp che giấu đi, thì y với tu vi Kim đơn tứ trọng tất không tin dối phương hơn mình.
"Ở chỗ này ngươi dám giết ta sao? Ta mắng ngươi cũng chả sao. Ngu xuẩn, có giỏi đến giết ta đi." Kẻ đó thập phần đắc ý, liên tục truyền âm cho Thiên La chân nhân.
"Ngươi chết chắc rồi!" Thiên La chân nhân méo mó mặt mày, vô thanh vô tức áp sát.
Tuy đang ở trong sơn môn Hóa Thiên giáo nhưng Âm Lệ Hoa và hai tu sĩ Hắc Phong tông ở sát rìa, cách Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất cực xa, ngoài tầm thần thức cảm tri. Đối phương lại nhảy nhót, càng lúc càng xa, có khác gì tự tìm cái chết.
Trong bóng tối xòe bàn tay không thấy ngón, chỉ dựa vào thần thức này thì chút xíu tiếng động và nguyên khí dao động tất khó đoán được do ai xuất thủ. Thiên La chân nhân cho rằng thần thức ép tới là xong, không phí tí sức nào.
"A! Ngươi dám đến hả!" Ngươi đó phát giác Thiên La chân nhân dén gần thì thập phần kinh hoàng.
"Ta đưa ngươi đi đầu thai!" Thiên La chân nhân cười gằn, thần thức ép tới. "Sao hả?!" Nhưng y chợt nín thở vì đối phương không hề hấn gì.
"Lão quỷ, mắc lừa rồi!" Giọng nói vang lên, người đó loáng lên, y dựng tóc gáy vì nhận ra mình không thể thi triển thuật pháp, cả ngự không tránh né cũng không thể.
"Phù!"
Như thể ai đó giậm chân, gáy Thiên La chân nhân trúng đòn nặng, sau đó y không biết gì nữa.
"Linh Lung Thiên, ngươi định làm gì?" Cơ hồ đồng thời, Âm Lệ Hoa nhận được truyền âm, đi đến chỗ Thiên La chân nhân bị đánh ngất đi.
"Y là tử địch của lừa đảo... ta không biết thuật pháp chế trụ y... Âm Thi tông lại có nhiều thuật pháp khống chế người khác không cho lên tiếng... Ngươi khống chế y, giả thành ta..., nếu được, nghe có tiếng lão quỷ ré lên thì bảo lừa đảo kích phát pháp trận của Bất diệt tịnh bình..." Linh Lung Thiên nhanh chóng truyền âm cho Âm Lệ Hoa.
Nó nhét một vật vào ngực Thiên La chân nhân rồi lén ra ngoài sơn cốc. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ngươi định... y đã bảo đừng..." Trong bóng tối, Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mày, hiểu Linh Lung Thiên định làm gì nhưng chưa kịp nói thì nó đã ra ngoài phạm vi thần thức cảm tri.
"Oành!"
Trong sơn cốc, Ngụy Tác hoàn toàn chiếm phần chủ động, thi triển Động Hư bộ pháp đánh Lưu Chân Võ thổ huyết. Không vì Tứ thần vương pháp tọa nối làm một với y thì y đã tan xác từ lâu.
"Oành!"
Lại một đạo tôn trấn áp xuống, tuy Lưu Chân Võ chặn được nhưng phần nào ngân sắc tử quang vẫn găm vào thể nội y.
Lưu Chân Võ già đi không chỉ mười tuổi.
"Oành!"
Ngụy Tác bước tới, chân đạp xuống như cự chùy, cả hư không lõm xuống, Tứ thần vương pháp tọa và Lưu Chân Võ rơi xuống xốc. Lưu Chân Võ tan hết bạch sắc thần quang, tựa hồ bị liên tục chấn động kịch liệt nên chân nguyên gần như không thể lưu chuyển.

Chương 789: Dấu hiệu sắp chết

Ngụy Tác dùng Địa Mẫu cổ kinh phối hợp với Động Hư bộ pháp, bất liên tục vượt hư không, triệt để chiếm thượng phong.
"Đưa ngươi quy tây!"
Lưu Chân Võ tắt hết bạch sắc thần quang, chân nguyên gần như không thể lưu chuyển, Tứ thần vương pháp tọa tắt kim quang, Ngụy Tác cùng sát ý phát ra đạo tôn, đồng thời đạp vào Lưu Chân Võ.
"Keng!"
Lưu Chân Võ đột nhiên phát quang, khí tức kinh nhân tràn ra.
"Kia là..." Ngụy Tác cả kinh, thi triển Động Hư bộ pháp, không áp sát Lưu Chân Võ mà lùi lại mười dặm. Lưu Chân Võ phát ra khí tức quá đáng sợ khiến gã cảm thấy nguy hiểm.
Thân ảnh Ngụy Tác vừa khuất, toàn thân Lưu Chân Võ như kim sắc lưu ly bảo đăng, hà quang lấp lóe, đỉnh đầu ngưng thành một cây kim sắc thánh kiếm, phát ra vạn trượng kim quang.
Kim sắc thánh kiếm hóa ra, không gian uốn khúc, đạo tôn của Ngụy Tác lại tan tành.
Kim sắc thánh kiếm phát ra thần quang, Hắc đồng không thể hút được, như vầng mặt trời đột nhiên giáng lâm, cả sơn cốc được chiếu sáng!
"Lưu Chân Võ bị đánh thê thảm như thế?""Kia là..."
Mọi tu sĩ ngoài sơn cốc lại thấy cảnh tượng Ngụy Tác và Lưu Chân Võ đối quyết. Lưu Chân Võ máu nhuộm pháp y, đầu tóc rối bù nhưng kim sắc thánh kiếm trên đầu lại chấn động tâm phách, khí tức khiến cổ đồng sắc linh quang quang tráo chấn động, khiến mọi lão quái vật ở gần thấy khó chịu như thổ huyết.
"Là đại năng thần văn!" Ngụy Tác rùng mình, kim sắc thánh kiếm xuất hiện, gã cảm nhận được khí tức như Lôi vương đế tôn kiếm trong Bắc Mang di tích, giờ lại nhìn rõ thánh kiếm tịnh phi không phải thai thể chân chính mà do kim sắc thần văn ngưng thành, nguyên khí toát ra dệt lên pháp vực uy năng, cả Hắc đồng cũng không hút được.
Kim sắc thánh kiếm dấy lên thần huyền uy năng nghẹt thở, khẳng định không phải pháp bảo do Lưu Chân Võ tôi luyện mà là thần văn ấn ký Vương Vô Nhất phong ấn trong thể nội y!
"Muốn diệt ta! Chết đi!"
Lưu Chân Võ không chỉ toàn thân đầy máu mà miệng và mũi cũng rỉ máu, nhìn Ngụy Tác một cách cực kỳ oán độc.
"Vù!"
Kim sắc thánh kiếm chém ra kiếm quang, đến ngay trước mặt Ngụy Tác.
"Choang!"
Bất diệt tịnh bình đón đỡ kim sắc thánh kiếm, hai loại cực đạo pháp vực va nhau, rung lên từng vòng trên không.
"Kim sắc thánh hoàn toàn sánh được với bản mệnh kiếm nguyên của Hoàng Phủ Tuyệt Luân!" Ngụy Tác run lên, Bất diệt tịnh bình xuất hiện mấy vết kiếm, thanh khí mờ mờ dấy lên, bối giáp Hoang cổ cự ngao xuất hiện mới ngăn được. Nếu không vì nhục thân của gã sánh với Hoang cổ cự thú, thì tất đã không thể khống chế chân nguyên, nhục thân bị thương.
Đại đạo uy năng của kim sắc thánh kiếm khiến Ngụy Tác không dám thi triển Động Hư bộ pháp áp sát, nếu bị chém trúng thì nhục thân sẽ nát bét.
"Choang!!"
Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp, giãn cách với Lưu Chân Võ, cho Bất diệt tịnh bình thời gian hồi phục, khiến Cổ hoàng đoạt binh thuật vô dụng. Nhưng Động Hư bộ pháp vừa kéo Bất diệt tịnh bình lướt đi thì kim sắc thánh kiếm kiếm quang lại chém lên thân bình.
Thấy thế, Âm Lệ Hoa vốn thở phào lại nhợt nhạt mặt mày.
"Có khác gì đấu với một thần huyền đại năng cộng một Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ..."
"Thần huyền tứ trọng đại năng, thủ đoạn thật khó tưởng tượng nổi."
Nhiều lão bất tử thầm lắc đầu, nhận ra kim sắc thánh kiếm hoàn toàn không phải sức Lưu Chân Võ mà là một phần thần uy được Vương Vô Nhất phong ấn tại thể nội y, kim sắc thánh kiếm xuất thủ hoàn toàn vượt tốc độ thi pháp của Lưu Chân Võ, tự hồ có ý thức độc lập. Như thể một thần huyền đại năng cầm kim sắc thánh kiếm hiệp trợ Lưu Chân Võ đối địch, nhưng Vương Vô Nhất hiện không hề xuất thủ, thần uy này là Vương Vô Nhất phong ấn từ trước, hiện tại Lưu Chân Võ như đang cầm pháp bảo do sư môn luyện chế, nên không thể coi là bất công.
Mọi tu sĩ Hoàng Thiên đạo tại trường đều hớn hở, mấy chân truyền đệ tử nhìn Ngụy Tác, đắc ý cười lạnh.
"Tiểu tử ngươi lấy gì đấu với ta!" Lưu Chân Võ vung tay, vô số bạch sắc thần quang giáng vào Ngụy Tác.
"Hoàng thiên thánh tháp! Thuật pháp này là thiên cấp trung giai, bất truyền chi bí của Hoàng Thiên đạo, Lưu Chân Võ biết ngần ấy bí pháp, xem ra Vương Vô Nhất đích xác coi y là người kế thừa ngôi tông chủ, khó trách, y đã tu vi Kim đơn ngũ trọng, tất thành thần huyền! Ngụy Tác không xong rồi..." Ngoài sơn cốc, một lão bất tử lầm bầm.
"Vù!" "Vù!"
Bạch sắc thần quang đều hóa thành bảo tháp sáng chói.
Mỗi bạch sắc bảo tháp phát ra đều không tan vỡ ngay mà lượn vòng trên không, ràn rạt uy năng, như từng trọng bảo.
Đạo thuật pháp này là bí thuật của Hoàng Thiên đạo, hiện tại Lưu Chân Võ có Tiên vương thần tinh, tu vi sánh với nửa thần huyền đại năng, thi triển ra thì nửa sơn cốc rợp bóng bạch sắc bảo tháp phi hành, Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp khiến thần thức không thể chốt chặt vào cũng bị bao trùm.
"Choang!"
Kim sắc thần văn kiếm quang lại chém lên Bất diệt tịnh bình, mấy bạch sắc bảo tháp cũng ép lên thân bình.
"Cách!"
Tuy chỉ một phần thần uy, nhưng kim sắc thánh kiếm không kém gì Hoàng Phủ Tuyệt Luân, tương đương với một thần huyền đại năng và nửa thần huyền đại năng dùng thuật pháp uy năng xung kích Bất diệt tịnh bình khiến bảo bình có tiếng nứt vỡ.
"Tiên khí đó cũng không chịu nổi!"
"Còn tiếp thì cả tiên khí cũng phá tổn!"
"Thần huyền tứ trọng đại năng quả nhiên thủ đoạn hơn hẳn Thần huyền tu sĩ thông thường, chả trách hôm nọ đẩy lui được hai thần huyền đại năng của đại lục khác!"
Mọi tu sĩ ngoài sơn cốc đều tính toán, nhiều lão bất tử tiếc rẻ, nhưng Ngụy Tác biết Động Hư bộ pháp, trừ phi chân thân Vương Vô Nhất giáng lâm xuất thủ, không thì không ai có thể đoạt được Bất diệt tịnh bình, mong gì giết được gã.
"Vù!"...
Tiếng xé không gian vang lên, Ngụy Tác vẫn thập phần lãnh tĩnh, phát động Vô thủy kiếm kinh.
Bên ngoài Bất diệt tịnh bình chợt xuất hiện một dòng chảy do vô số phi kiếm hình thành, ban đầu là tiếng xé không gian kịch liệt rồi chuyển thành tiếng thủy triều vỗ bờ.
"Kia là..."
"Lại một môn vô thượng cường pháp! Y vẫn còn một môn vô thượng cường pháp!"
Nhiều tu sĩ kinh hô. Thi triển Vô thủy kiếm kinh, Ngụy Tác lại thi triển Động Hư bộ pháp giãn cách Lưu Chân Võ, kim sắc thánh kiếm của y rực kiếm quang nhưng tuy phá được dòng kiếm, chém vào Bất diệt tịnh bình nhưng bị thanh khí chặn lại.
Phi kiếm trong suốt của Ngụy Tác không ngừng xuất hiện, gã như đang thôi động một kiếm trận khổng lồ vận chuyển, liên tục phát kiếm.
Cơ hồ mọi đại tu sĩ đều nhận ra đạo thuật pháp này của gã là một môn thiên cấp đỉnh giai vô thượng cường pháp. Hơn nữa mọi lão bất tử đều chưa từng thấy.
"Môn thuật pháp này chỉ cần đủ sức mạnh là liên tục hóa thành phi kiếm, kiếm lưu càng lúc mạnh, như đẩy một bánh xe ngày càng lớn dần, uy năng phòng ngự càng kinh nhân... Đó mới là vô thượng cường pháp, chỉ tiếc tiêu hao chân nguyên quá kinh nhân, khó tránh được bại vong." Một lão bất tử áo trắng của Hóa Thiên giáo không biết xuất hiện cách Tô Thần Huyết không xa từ bao giờ, chợt thở dài.
Trong sơn cốc, Ngụy Tác lóe ngân sắc thần quang, thể nội vang lên tiếng sóng vỗ.
Gã như đang đẩy bánh xe khổng lồ, nhưng tâm cảnh vô cùng bình tĩnh.
Vô thủy kiếm kinh đích xác là vô thượng cường pháp, chỉ cần đủ chân nguyên là tạo thành kiếm lưu càng mạnh, gã tuy thôi động mấy vạn đạo phi kiếm, trông có vẻ cật lực nhưng phối hợp với Bất diệt tịnh bình thì đủ chống lại kim sắc thánh kiếm của Lưu Chân Võ. Nếu gã dùng Địa Mẫu cổ kinh thì không hề tiêu hao bao nhiêu chân nguyên, thể nội gã lại có mảnh vỡ Diệu thụ, không cần động dụng Thủy hoàng phệ nhật quyết, thôi động bao nhiêu ngày cũng không thành vấn đề.
Quan trọng là gã qua chăm chú cảm ngộ thần uy của kim sắc thánh kiếm, thánh kiếm chỉ phong ấn một đoạn thần uy, mượn sức Vương Vô Nhất chứ không phải thần binh thai thể. Gã nhận ra kim sắc thánh kiếm đang giảm uy năng, dù không rõ ràng. Kim sắc thánh kiếm không thể tồn tại mãi.
Ai cũng thấy gã không chịu đựng được kiểu chân nguyên tổn hao như thế nhưng thật ra gã hiểu nếu đua tiêu hao thì Lưu Chân Võ tuyệt đối không địch nổi.
Giao đấu đến mức sức mạnh Vương Vô Nhất phong ấn cũng phá thể thì Lưu Chân Võ đã hết bài tẩy, với Ngụy Tác coi như y bại chắc!
Mắt hơi ánh lên, Ngụy Tác đột nhiên hạ chủ ý, lại phát ra đạo tôn vào Lưu Chân Võ.
"Phù!"
Kim sắc thánh kiếm rải kiếm quang, dễ dàng xé tan đạo tôn, xung phá dòng kiếm, giáng vào Bất diệt tịnh bình.
"Phù!" "Phù!"... Nguồn: http://truyenfull.vn
Đạo tôn liên tục xuất ra, đạo đạo kim sắc kiếm quang liên tục chém vào dòng kiếm và Bất diệt tịnh bình.
Ngụy Tác liên tục thi triển Vô thủy kiếm kinh và Thiên đế vẫn tinh tàn thiên, đợi Lưu Chân Võ đến gần là lại thi triển Động Hư bộ pháp kéo giãn khoảng cách khiến y không thể sử dụng Cổ hoàng đoạt binh thuật áp chế.
Một bên là thần huyền thần uy, một bên là hai môn vô thượng bí thuật, đều là cực đạo uy năng va chạm khiến hư không trong sơn cốc sôi lên, cả hai đều có chiến lực sánh với thần huyền đại năng, khiến các đại tu sĩ, lão bất tử ỏa ngoài liên tục hít hơi lạnh.
"Có lẽ là trận chiến ác liệt nhất giữa tu sĩ Kim đơn kỳ trong gần nghìn năm qua."
"Chân nguyên của y hùng hậu quá, không hề khô kiệt."
"Chúng ta đều sắp xuống lỗ mà không có thần thông cỡ đó, hai người này đều còn trẻ đã có chiến lực này... Nhất là Ngụy Tác không như Lưu Chân Võ phải mượn sức Vương Vô Nhất, nhưng rồi y cũng chết ở đây..." Nhiều lão bất tử thở dài.
Song phương đã dốc bài, đạo quân của gã phát ra ngân sắc quang ti, tuy khiến Lưu Chân Võ như luôn rực cháy ngân sắc hỏa diễm, không ngừng già đi, giảm hẳn mấy chục tuổi, khóe mắt đã nhăn, nhưng gã vì liên tục thi triển Thiên đế vẫn tinh tàn thiên thì càng già hơn, đầu tóc bạc phơ, như lão đầu tám mươi.
Tuy mỗi lần hóa ra đạo tôn đều khiến Lưu Chân Võ giảm hai, ba năm thọ nguyên nhưng Ngụy Tác tự thân cũng tiêu hao gần mười năm thọ nguyên.
Cứ thế thì dù gã đốt hết thọ nguyên, tối đa hao phí của Lưu Chân Võ sáu, bảy mươi năm thọ nguyên. Tai cũng cho rằng gã đang dốc vốn liều mạng.
"Y định làm gì..." Chỉ Âm Lệ Hoa biết, Ngụy Tác phối hợp với Địa Mẫu cổ kinh là chắc thắng, có điều gã lại không luyện hóa Thiên long huyết hóa thạch. "Y nghe lời..." Đột nhiên đôi mắt đẹp đẽ sáng lên, hiểu dụng ý.

Chương 790: Tiên bảo động lòng người

"Linh Lung Thiên..." Âm Lệ Hoa liếc "Linh Lung Thiên" đứng cạnh.
"Nó lớn mật quá, hy vọng không xảy ra chuyện gì." Đáy mắt nàng hiện rõ thần sắc khẩn trương.
Có Bắc Mang hóa hình phù, đại hán mặt đỏ "Linh Lung Thiên" đứng cạnh đó bất động. Cách đó khá xa, mấy tu sĩ vốn đứng cạnh Thiên La chân nhân tỏ vẻ kinh nghi bất định vì chỗ y đứng trống trơn.
"Ngụy tiểu tử, nếu ngoan ngoãn quỳ xuống làm nô bộc cho ta, ta sẽ tha mạng." Trong sơn cốc, Lưu Chân Võ tuy không dễ chịu gì nhưng cười vang chấn động thiên địa.
Bất diệt tịnh bình lơ lửng trên đầu Ngụy Tác, dòng kiếm như bánh xe được thôi động. Gã không ngừng phát ra đạo tôn nhưng bị kim sắc kiếm quang chẻ tan, khí tức và dung nhan gã ngày càng già đi.
"Nằm mơ hả?" Ngụy Tác gầm lên, giọng nói có phần già đi.
"Y cũng cứng cỏi nhưng vô bổ... cơ hội lật ngược đã hết." Không ít lão bất tử lắc đầu thở dài, cho rằng hiện tại Ngụy Tác tốt nhất nên nhận thua, bảo Tô Thần Huyết hòa Vương Vô Nhất trung chỉ đối quyết, giá dạng Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất dừng giao đấu thì còn giữ được tính mạng.
"Ta không ngại đập gãy bộ xương già của ngươi." Lưu Chân Võ cười lạnh, Ngụy Tác có mấy môn vô thượng bí pháp và tiên khí khiến y động lòng, quyết ý khiến gã không còn chiến lực thì ngoài mặt tha mạng nhưng ngầm sai người bắt gã, dù tổn thất chút thọ nguyên nhưng giành được những thứ đó thì đều là lập công lớn cho Hoàng Thiên đạo, mấy chục năm thọ nguyên thì với năng lực của Hoàng Thiên đạo tất dễ dàng bù lại. Nếu lấy được cả mấy môn vô thượng bí thuật thì càng được thưởng kinh nhân.
Ngụy Tác ra vẻ nghiến răng chống chọi, liên tục thi triển Thiên đế vẫn tinh tàn thiên."Kích phát chừng hai mươi đạo thuật pháp này nã là y thọ nguyên hao tận..." Nhiều tu sĩ nhìn nhau, liên tục kích phát hơn mười đạo giá thuật pháp, Ngụy Tác đã già cốc như lão đầu hai trăm lai tuổi, khí tức suy nhược như chỉ còn một trăm mấy chục năm thọ nguyên.
"Còn đánh nữa? Hiện tại đã là lão đầu rồi, tha cho ngươi cũng không sao."
"Đại sư huynh nhất chiến thành danh, vượt lên mọi thiên tài tu sĩ của các đại lục! Còn không mau quỳ xuống cầu xin!" Mấy Hoàng Thiên đạo chân truyền đệ tử càng cực kỳ đắc ý, không ngừng cười nhạo Ngụy Tác.
"Xoẹt!!"
Đột nhiên, Ngụy Tác phản kích, chui vào Bất diệt tịnh bình, thi triển Động Hư bộ pháp, xuất hiện ngay sau Lưu Chân Võ, bạch sắc chướng khí từ Bất diệt tịnh bình tràn ra.
"Cắn càn hả!"
Lưu Chân Võ cười lạnh, kim sắc thánh kiếm xoay vòng, kiếm quang quét sạch bạch sắc chướng khí, chém lên Bất diệt tịnh bình.
"Choang!"
Bất diệt tịnh bình rung lên, bối giáp Hoang cổ cự ngao lại xuất hiện ngăn đỡ vết nứt. "Oành!" Bạch sắc thiên long cưỡi sóng tràn ra, oanh kích Tứ thần vương pháp tọa.
"A!"
Lưu Chân Võ thét lên thảm thiết, chưa kịp thi triển Cổ hoàng đoạt binh thuật, hà quang ngưng hình bèng lên trên đầu, bị bạch sắc viễn cổ thiên long cưỡi sóng đánh nát, cùng Tứ thần vương pháp tọa văng đi, phun máu ồng ộc!
"Đây là sao?" Ai cũng chấn động, ngay cả Tô Thần Huyết, Vương Vô Nhất cùng mấy lão bất tử Hóa Thiên giáo hiện thân sau đó, đang thoạt ẩn thoạt hiện sau lưng Tô Thần Huyết cũng ngẫm ngợi.
"Kim sắc thánh kiếm giảm bớt không ít uy năng! Chỉ là một đoạn thần uy chứ không phải thần binh của đại năng, uy năng đã tiêu hao gần nửa, Ngụy Tác ẩn nhẫn lâu như vậy, đã liều mình rồi!"
"Đây là kim đơn hà quang ngưng hình, y còn luyện bản mệnh pháp bảo! Kim đơn uy năng đáng sợ thế này, cộng với bản mệnh pháp bảo thì còn hơn hà quang uy năng Kim đơn ngũ trọng của Lưu Chân Võ!" Không ít tu sĩ hiểu ra, lạnh ngắt cõi lòng.
Vốn kim sắc thánh kiếm gần như phá được Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác đồng thời phát động Vô thủy kiếm kinh mới giữ được tịnh bình, nhưng hiện giờ kim sắc thánh kiếm tuy vẫn thần uy vô song, khí tức chấn động thiên địa, nhưng không tổn hại được cho Bất diệt tịnh bình nữa.
"Chết đi!"
Trong Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác diễn kịch tuyệt hảo, gầm lên đọng trời, lại ngưng ra đạo tôn giáng vào Lưu Chân Võ, đồng thời thi triển Động Hư bộ pháp, xuất hiện sau lưng y.
"Chát!"
Kim sắc thánh kiếm kiếm quang rải ra, chém tan đạo tôn nhưng Ngụy Tác lại ngưng thành viễn cổ thiên long cưỡi sóng ép xuống Lưu Chân Võ và Tứ thần vương pháp tọa.
"A!"
Lưu Chân Võ rống lên, đỉnh đầu phun ra vô số bạch sắc thần quang, một viên bạch sắc kim đơn ngang ngửa với viên của Ngụy Tác lúcn vừa đột phá đến Kim đơn tứ trọng bay lên. Lưu Chân Võ thấy không chống nổi nên kim đơn cũng tế xuất.
"Kim đơn to thế này... thiên cấp công pháp, kim đơn của Kim đơn ngũ trọng!" Lưu Chân Võ tế xuất kim đơn lớn như thế khiến các đại tu sĩ đều hít hơi lạnh. "Kim đơn cũng tế xuất, không còn bài tẩy nữa." Trong Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác bình tĩnh cười lạnh.
"Oành!"
Bạch sắc viễn cổ thiên long đứng trên làn sóng bị kim đơn của Lưu Chân Võ đánh tan nhưng kim đơn và thân thể y run lên, há miệng phun máu.
Lại một đạo tôn và bạch sắc viễn cổ thiên long hóa ra, trừ sợ kim đơn bị kim sắc thánh kiếm chém nên không dám trực tiếp tế xuất thì Ngụy Tác toàn lực phát động đòn công kích mạnh nhất.
"Phù!" Lưu Chân Võ rúng động, mắt mũi rỉ máu, bạch sắc thần quang gần như tan hết.
"A!" Mấy chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo vừa mới trào phúng, trợn tròn mắt kêu lên.
Lưu Chân Võ đã lại trọng thương nội phủ, sắp thổ hết máu.
"Chết đi!"
Ngụy Tác gầm lên khiến mọi đại tu sĩ và lão bất tử biến sắc, đạo tôn và bạch sắc viễn cổ thiên long tái hiện!
"A!"
Lưu Chân Võ tan hết bạch sắc thần quang, bị đánh bay khỏi Tứ thần vương pháp tọa. Bạch sắc kim đơn văng theo.
"Trời đất! Lưu Chân Võ chiến bại..."
"Có hai đạo vô thượng bí thuật, mượn được kim sắc thánh kiếm, như có một thần huyền đại hiệp trợ mà vẫn bại... Không thể tưởng tượng nổi!"
Nhiều tu sĩ tại trường, cả những lão bất tử cũng kinh hô thành tiếng, đều nhận ra Lưu Chân Võ đã bại, cả kim đơn cũng không khống chế bất trụ, căn bản vô pháp để đnổi, khó lòng đỡ đòn tiếp của Ngụy Tác.
"Vương Vô Nhất khẳng định sẽ xuất thủ ngăn cản!"
Nhiều người cũng nghĩ như thế, vì Vương Vô Nhất không ngăn cản, Lưu Chân Võ khẳng định sẽ xong đời.
"Cùng xuất thủ?"
Nhưng ai cũng không ngờ là không chỉ Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết cũng xuất thủ.
Tô Thần Huyết phát ra mấy đạo hồng quang, cổ đồng sắc quang tráo bao kín sơn cốc tan đi, "Ngụy đạo hữu, thắng bại đã phân, dừng tay." Một làn thanh quang chặn trước Ngụy Tác. Nguồn truyện: Truyện FULL
Cùng lúc, thân thể Vương Vô Nhất hóa thành vô số thần quang quang văn, như vô số quang ti tỏa khắp hư không chỉ vào Lưu Chân Võ đang văng đi, giữ y lại.
"Thắng bại đã phân." Vương Vô Nhất nói đoạn lạnh tanh.
Ngụy Tác không truy kích, băng tử sắc quang hoa lóe lên, Bất diệt tịnh bình được thu lại, trong gã nhăn nheo, tóc bạc trắng, không chỉ nhục thân, ngay cả kim đơn cũng có khí tức già nua.
"Thuật pháp này tổn thương thọ nguyên đáo đến thế... thọ nguyên của y không còn bao nhiêu..."
"Y tuy thắng nhưng là thảm thắng... Kim đơn khí tức già thế rồi, đừng nói phát ra thuật pháp đó mà phát động cường pháp khác cũng tổn hao sinh cơ."
"Y đã gần như kiệt quệ, không thể thoải mái xuất thủ... y lại có bảo vật, tất gặp tai họa."
"Tiên khí... Tiên khí nhất định về tay ta!"
"Lấy được một, hai thứ của y đủ hoành hành thiên hạ!"
"Cơ hội tốt nhất giết y đến rồi..."
Nhất thời vô số mục quang dồn lên Ngụy Tác, không ít người tỏ rõ vẻ tham lam.
Vương Vô Nhất phất tay, một đạo tinh quang từ miệng Lưu Chân Võ bắn về phía Ngụy Tác. Cùng lúc, nạp bảo nang của y và của hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo bị Ngụy Tác đánh chết, Tứ thần vương bảo tọa đều bay về phía gã.
Lưu Chân Võ được Vương Vô Nhất đẩy về phía hai thái thượng trưởng lão Hoàng Thiên đạo ngoài sơn cốc.
Lưu Chân Võ nghiến răng kèn kẹt, oán độc nhìn Ngụy Tác.
Vương Vô Nhất theo đúng song phương ước định, đưa hết đồ của Lưu Chân Võ cho Ngụy Tác.
Tiên vương thần tinh ấp lánh, cơ hồ không tổn hao bao nhiêu, bị Ngụy Tác chụp lấy.
Khí tức huyền ảo và dị hương tác động đến mọi tu sĩ tại trường.
Tiên bảo động lòng người!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau