THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 781 - Chương 785

Chương 781: Bí mật về việc gục ngã

"Ta xưa nay rất có chữ tín, chắc ngươi cũng biết việc của Đông Dao thắng địa." Ngụy Tác liếc Vũ Hoàng chân nhân.
"Phì, chữ tín là vấn đề đấy." Linh Lung Thiên thầm càu nhàu, "Gian thương!"
"Tối đa chỉ dùng kim đơn của ngươi." Ngụy Tác nhìn Vũ Hoàng chân nhân, bổ sung.
"Phì, ta biết mà." Linh Lung Thiên lại lẩm bẩm, "Gian thương!"
"Ngươi muốn biết gì?" Vũ Hoàng chân nhân nhợt nhạt, triệt để thỏa hiệp.
"Mảnh hắc ngọc vỡ này lai lịch thế nào?" Ngụy Tác chỉ vào mảnh hắc ngọc vỡ có thần văn. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Đây là vật do khai sơn tổ sư của Vô Kỵ thiên cung để lại, có phong thiên thần văn, trong vòng cương tỏa của phong thiên thần văn thì pháp bảo không gian truyền tống cũng vô dụng." Vũ Hoàng chân nhân từ tốn nói."Không chỉ truyền tống pháp trận, ngay cả pháp bảo của Tử Dương cung trong tay Chung Hi cũng không thể sử dụng?" Ngụy Tác nhớ rõ lúc giết Chung Hi thì Vũ Hoàng chân nhân đã thu hắc ngọc. Cộng với lần đấu cùng Hứa Thiên Ảo, gã lần thứ hai gặp pháp bảo này, cực kỳ e dè với đồ của nhân vật thái tử cấp của siêu cấp tông môn. Vạn nhất lần tới giết một tu sĩ như thế, kết quả đột nhiên xuất hiện một đại năng Thần huyền tam trọng, tứ trọng thì cực kỳ nguy hiểm.
"Đây là Thiên lan đế ngọc luyện chế thành, khiến uy năng thần văn khuếch đại mấy lần, trừ phi đại năng Chân tiên tam trọng trở lên, hoặc thuật pháp hay pháp bảo mới phá được thần văn cấm chế."
"Nạp bảo nang của ngươi còn bảo vật gì?" Ngụy Tác vẫn sử dụng Động Hư bộ pháp, vừa đi vừa hỏi.
"Còn một lọ Cửu âm luyện binh thủy, ngoài ra không còn bảo vật đặc biệt nào nữa." Vũ Hoàng chân nhân đáp.
"Không sao, trừ Cửu âm luyện binh thủy không còn gì." Linh Lung Thiên đưa nạp bảo nang của Vũ Hoàng chân nhân cho Ngụy Tác.
"Cửu âm luyện binh thủy? Là cái gì?" Ngụy Tác quét thần thức, lấy ra một cái lọ màu đồng lớn cỡ hai, ba bàn tay, nhưng cực nặng như đựng mấy nghìn cân.
"Viễn cổ Âm Dương giáo có một loại thần thủy, khi họ luyện chế một món thần binh thì dùng để tôi luyện thần binh, hút một phần uy năng của thần binh." Lục bào lão đầu đã từng nghe nói, khi Vũ Hoàng chân nhân tỉnh lại, lão đã ẩn đi thân ảnh, giải thích trong tai Ngụy Tác: "Thần thủy này khi kích phát thì uy năng thập phần kinh nhân, chuyên phá hỏa hệ nguyên khí."
"Vật này có thể chống được lôi hỏa trong thiên kiếp. Thượng cổ đại năng tìm vật này không được, không ngờ thứ chống lại thiên kiếp mà ngươi cũng lấy được một món." Linh Lung Thiên hầm hừ.
"Thần thủy này như pháp khí, trực tiếp dùng chân nguyên kích phát?" Ngụy Tác nhận ra Cửu âm luyện binh thủy rất đặc biệt, thủy trung có hỗn độn nguyên khí sôi trào, nguyên khí đặc biệt này không phải thần văn, nhưng lại có pháp tắc riêng. "Uy năng vật này cỡ nào?"
"Dùng chân nguyên dồn vào là được, sẽ bạo phát uy năng đặc biệt, như khống chế chân nguyên, uy năng bán tiên giai, nhưng khi chống lại hỏa hệ thuật pháp và hỏa hệ pháp bảo, uy năng là tiên giai." Vũ Hoàng chân nhân nói.
"Nước rửa pháp bảo mà có uy năng đó thì thần binh Âm Dương giáo luyện chế còn thế nào?" Ngụy Tác rúng động, biết viễn cổ Âm Dương giáo khẳng định phi phàm, nhưng gã không vội hỏi mà thu mảnh hắc ngọc vỡ và Cửu âm luyện binh thủy đoạn hỏi Vũ Hoàng chân nhân, "Ngươi còn công pháp cùng thuật pháp thiên cấp trung giai trở lên nữa không?"
"Công pháp của ta là thiên cấp đê giai, chỉ có môn thuật pháp công kích là thiên cấp trung giai."
"Thiên cấp trung giai thuật pháp thế nào?"
"Vô kỵ thần châm..."
"Còn viên đơn này?" Ngụy Tác nghe xong thiên cấp trung giai thuật pháp Vô kỵ thần châm, thấy vị tất sánh được Ám hoàng kiếm khí nên không bắt Vũ Hoàng chân nhân ghi ra, lấy viên đơn dược phong ấn trong huyền băng ra hỏi.
"Đây là Dương hòa tiên đơn." Vũ Hoàng chân nhân hơi chấn kinh, tỏ rõ thần sắc tham lam, nhưng rồi xám xịt mặt mày vì nhớ đến tình cảnh hiện tại, "Dương hòa tiên đơn có thể đề phòng khi đột phá thần huyền thời, nhục thân mộc hóa."
"Nhục thân mộc hóa?" Mắt Ngụy Tác lóe lên, gã định hỏi Vũ Hoàng chân nhân về thần huyền tu vi vì lão đã rất gần cấp này, theo lý tất phải có chuẩn bị đột phá thần huyền. Bốn chữ đột phá thần huyền khiến tim gã đập nhanh.
"Nhục thân mộc hóa là gì?" Gã hỏi gặng.
"Đột phá thần huyền thì kim đơn phá bích, tràn ra đơn khí kinh nhân, đơn khí tẩm vào nhục thân, khiến nhục thân biến hóa đặc biệt, thọ nguyên và sinh cơ, thần thức đều đề thăng. Nhưng nhục thân hứng quá nhiều đơn khí sẽ khiến toàn thân mộc hóa, như hóa thành một nhánh linh dược cổ mộc thật sự. Đơn khí bạo phát kiểu này rất khó khống chế, có không ít tu sĩ sẽ mộc hóa, nên để đề phòng, những ai sắp đạt tới Thần huyền tu sĩ đều chuẩn bị thuật pháp hoặc linh dược kiểu này. Nếu ngăn được một phần đơn khí, hoặc dựa vào dược lực của linh dược sẽ ngăn nhục thân hóa thành linh mộc." Vũ Hoàng chân nhân đáp, "Bất quá dùng linh đơn phòng ngừa nhục thân mộc hóa thì tốt hơn dùng thuật pháp vì nhục thân được tưới nhuần đơn khí càng nhiều, các phương diện đề thăng càng nhiềuthì thần huyền pháp tướng càng có uy năng."
"Ngươi hiểu gì nữa về Thần huyền cảnh tu vi, đột phá thần huyền cần chuẩn bị gì?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, hỏi vào chính đề.
"Kim đơn phá bích, nhục thân thành huyền, hóa thành pháp tướng, đó là tự nhiên pháp tắc khi đột phá đến thần huyền. Kim đơn đạt ngũ trọng điên phong sẽ tự nhiên phá bích, kim đơn tan ra, hóa thành nguyên khí." Lão sợ Ngụy Tác luyện chế mình thành quỷ vật âm độc nên không dám cãi, nói hết, "Trừ tâm ma xâm tập và nhục thân mộc hóa thì khi tự nhiên ngưng tụ pháp tướng cần nguyên khí kinh nhân, không thì thần huyền pháp tướng không hút đủ nguyên khí cũng sẽ hút hết tinh huyết từ thể nội tu sĩ thì sẽ chết khi pháp tướng chưa thành, việc xung kích thần huyền sẽ thành bọt nước, triệt để thất bại. Nguyên khí cần thiết này cùng hệ với công pháp."
"Ta luyện thủy hệ công pháp, khi đột phá thần huyền pháp tướng thì cần chuẩn bị thứ bổ sung thủy hệ linh khí?" Ngụy Tác lĩnh hội hàm ý của Vũ Hoàng chân nhân, trầm ngâm hỏi.
"Đúng thế, thần huyền pháp tướng tương đương với thân thể khác của tu sĩ, thi pháp cũng như tu sĩ bình thường thi pháp, chỉ là càng khổng lồ hơn, lúc pháp tướng tất nhục thân không thể điều khiển, pháp tướng cứ theo công pháp mà luyện hóa linh dược. Nên những linh dược mà bình thường vẫn để tu luyện, đề thăng tu vi không nên dùng ngay mà phải chuẩn bị sẵn cho khi pháp tướng mới thành này. Không thì linh dược ở trong nhục thân, nhục thân lại không thể động dụng, dược lực không tan được tất sẽ khiến nhục thân tan nát." Vũ Hoàng chân nhân chỉ mong Ngụy Tác để mình thống khoái nên nói thập phần tường tận.
"Hóa ra thế..." Ngụy Tác hỏi thêm mấy câu, sau rốt cũng hiểu. Khi đột phá thần huyền, phổ thông linh thạch vô dụng, cần rất nhiều bổ sung linh dược bản hệ nguyên khí. Các hệ công pháp không hiện rõ trong kim đơn nhưng đạt tới thần huyền pháp tướng thì sẽ thể hiện rõ khác biệt, như tu sĩ tu luyện hỏa hệ công pháp gần như sẽ hình thành hỏa diễm thần quân, có điều bề ngoài và thần thông sẽ khác nhua theo tính chất của công pháp, tu luyện lôi hệ khẳng định sẽ hình thành lôi tiêu thần quân, vô tận lôi cương, công pháp của Ngụy Tác sẽ hình thành thủy hệ thần linh pháp tướng. Gã vẫn luyện hóa thủy hệ yêu đơn nên khi đột phá thần huyền phải chuẩn bị thật nhiều thủy hệ yêu đơn cho pháp tướng luyện hóa, bổ sung nguyên khí. Đổi lại thủy hệ tu sĩ khác, đột phá thần huyền sẽ dùng thật nhiều thủy hệ yêu đơn đã trừ đi dược lực bất lợi để luyện thành thủy hệ linh đơn.
"Cần chuẩn bị bao nhiêu linh đơn?"
"Ta không biết cụ thể nhưng theo ghi lại... bằng với Kim đơn ngũ trọng sơ kỳ đột phá đến Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ điên phong..."
"Đột phá thần huyền xong thì các trọng có gì nguy hiểm khi đột phá chăng?"
"Theo ta biết tựa hồ chỉ đến Thần huyền tứ trọng mới có một ngưỡng nhưng cụ thể như hà tì ta không biết, mỗi trọng tu vi nghe nói cần lượng linh đơn linh khí gấp mấy lần."
"Ngần ấy? Thần huyền... Quả nhiên là thần huyền..." Ngụy Tác hít sâu một hơi, thầm nhăn nhó.
Ngần ấy ngày ở Âm Thi tông liên tục luyện hóa yêu đơn, đột phá đến Kim đơn tứ trọng trung kì, theo tính toán số thủy hệ yêu đơn cần gần tám vạn viên tứ cấp mời từ Kim đơn tứ trọng đột phá đến Kim đơn ngũ trọng. Từ Kim đơn ngũ trọng sơ kỳ đến Kim đơn điên phong, ít nhất cũng mười mấy vạn viên tứ cấp thủy hệ yêu đơn.
Chỉ đột phá thần huyền đã phải chuẩn bị như thế... sau đó mà đột phá nữa... thật khó như lên trời. Gã đã đành, có thể trực tiếp luyện hóa thủy hệ yêu đơn, cao giai thủy hệ yêu đơn đối với gã là linh dược hiếm có, còn với thần huyền đại năng thì đột phá đến thần huyền xong mà muốn đề thăng tu vi e rằng phải chất các loại thiên tài địa bảo kinh nhân lại. Linh dược và linh đơn thông thường chỉ cung cấp được lượng linh khí gần như bằng không đối với thần huyền đại năng.
Vũ Hoàng chân nhân cũng chỉ biết về khi đột phá thần huyền thời còn sau đó thi không hiểu lắm. Ghi chép về Thần huyền tam trọng trở lên càng hiếm, vì nhiều thần huyền đại năng đều chỉ dừng ở tu vi nhất trọng, nhị trọng.
"Vô Kỵ thiên cung hiện tại có thần huyền đại năng hay không?" Ngụy Tác hỏi thêm mấy câu về thần huyền tu luyện, xác định Vũ Hoàng chân nhân không còn gì để tiết lộ nữa thì hỏi.
" Vô Kỵ thiên cung..." Vũ Hoàng chân nhân xám ngoét mặt mày, không nói thành lời.
"À!" Ngụy Tác liếc lão.
"Vô Kỵ thiên cung không có thần huyền đại năng nữa." Vũ Hoàng chân nhân ấp úng.
"Ngươi trông thế kia là có ẩn tình gì?" Ngụy Tác vừa quan sát vừa hỏi.
"Sao ta lại nghe nói Vô Kỵ thiên cung có thần huyền đại năng?" Gã cố ý nói.
"Vốn Vô Kỵ thiên cung cung chủ có thần huyền tu vi nhưng trước khi xảy ra thú triều thì đã chết ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ." Vũ Hoàng chân nhân do dự một chốc, bị ánh mắt Ngụy Tác ép bức nên nói.
Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, lục bào lão đầu đều hít sâu một hơi.
Thần huyền đại năng chết tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ? Tin này quá kinh nhân, khiến họ thập phần chấn kinh.
"Sao lại gục ngã?" Ngụy Tác biết rằng có bí ẩn lớn.
"Cùng Bắc Minh tông tông chủ, U Minh cung cung chủ thử uy năng của Thiên khung, kết quả bị uy năng của Thiên khung phản ngược, toàn bộ mất mạng." Vũ Hoàng chân nhân ỉu xìu, "Bắc Minh tông tông chủ cũng là thần huyền đại năng, thần thông còn trên Diệp Huyền Thành mà cũng chết. Thiên khung liên tục nứt ra, Bắc Minh tông hoài nghi Thiên khung thọ mệnh không còn nhiều... Vô Kỵ thiên cung và Bắc Minh tông giao hảo, không vì cung chủ bản cung mất mạng, Vô Kỵ thiên cung không cần dựa vào Huyền Phong môn và Chân Võ."
"Cái gì!" Bọn Ngụy Tác trợn tròn mắt.
Bắc Minh tông tông chủ quả nhiên đã chết! Chả trách Bắc Minh tông không thể chống chọi thú triều!
Chả trách U minh thiên long của U Minh cung cung chủ U đế lại trong tay Lý Tả Ý, Lý Tả Ý lại biết Liệt khuyết tàn nguyệt, vì y là cung chủ kế nhiệm!

Chương 782: Thật sự đến đây

Bắc Minh tông tông chủ và U Minh cung cung chủ đã chết, còn cả Vô Kỵ thiên cung tông chủ, ngần ấy đỉnh cấp nhân vật Thiên Huyền đại lục cùng chết trong lần thử uy năng của Thiên khung.
Tin này quá kinh nhân.
"Thiên Huyền đại lục vốn có bao nhiêu thần huyền đại năng?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, trấn định tâm thần hỏi tiếp.
"Theo ta biết thì có bảy người, Huyền Phong môn tông chủ, Chân Võ tông chủ, Ngọc Thiên tông tông chủ, Tây Tiên nguyên thái thượng tông chủ, hiện tại trừ bốn người này thì Thiên Kiếm tông, Bắc Minh tông và Vô Kỵ thiên cung đều không còn thần huyền đại năng." Vũ Hoàng chân nhân run lên, lão tu luyện mấy trăm năm vẫn chưa đạt thần huyền, nên biết khó như lên trời, cả Thiên Huyền đại lục chỉ có bảy người, càng như thế thì càng khiến lão run lên, một thần huyền đại năng thần lực thông huyền mà chết trong tay Ngụy Tác. Có khác nào đồ thần.
"Tổng cộng bảy người, chỉ còn bốn..." Ngụy Tác trầm ngâm.
"Cả đại lục mới có bốn thần quân, tu đạo giới hiện tại quá tệ." Linh Lung Thiên thầm lẩm bâm, ở thời nó tuy nhiên thần huyền đại năng cự hiếm nhưng các nhân vậ đỉnh nhọn của tu đạo giới không chỉ thế. Mỗi mấy trăm năm lại xuất hiện đại năng kinh tài tuyệt diễm.
"Vô Kỵ thiên cung có thiên cấp đỉnh giai công pháp cùng thuật pháp gì chăng, còn tiên khí truyền thừa?" Ngụy Tác hơi trầm ngâm."Vô Kỵ thiên cung không có tiên khí truyền thừa, có một môn thiên cấp công pháp Vô kỵ cổ kinh, cùng thiên cấp thuật pháp Vô vũ đại cấm thuật." Vũ Hoàng chân nhân nghiến răng nói.
"Môn công pháp cùng thuật pháp này có yêu thần diệu gì? Hiện tại truyền cho ai? Chỉ người kế thừa tông chủ mới có thể tu luyện?" Ngụy Tác hỏi kỹ, Vô Kỵ thiên cung là đại địch tương lai, thiên giai công pháp và thiên cấp thuật pháp, đối với ai cũng là uy hiếp.
"Vô kỵ cổ kinh tu đến kim đơn, nhục thân dù bị đánh nát mà kim đơn bất diệt thì có thể ngưng tụ nhục thân. Vô vũ đại cấm thuật là một môn phong ấn cường pháp, cấm cố đối phương trong một khu vực nhất định, uy năng kinh nhân, đạt tới thần huyền thì sẽ lĩnh ngộ hư không pháp tắc, thậm chí đẩy đối thủ vào khe nứt hư không, cụ thể thế nào thì ta cũng chưa tận mắt thấy công pháp cùng thuật pháp này." Vũ Hoàng chân nhân đáp: "Hai môn này chỉ người kế thừa ngôi tông chủ mới có thể tu luyện. Hiện tại người kế thừa Vô Kỵ thiên cung cung chủ là chân truyền đệ tử Lý Vô Khuyết."
"Vô kỵ cổ kinh, cũng như thượng cổ Binh giải chân kinh... Vô vũ đại cấm thuật, tựa hồ tương tự thượng cổ Hư không kinh giải..." Linh Lung Thiên nhíu mày, môn công pháp đó cùng thuật pháp của Vô Kỵ thiên cung khiến nó nhận ra bất phàm.
"Lý Vô Khuyết hiện tại tu vi gì?" Ngụy Tác nhíu mày, thiên cấp đỉnh giai công pháp và thiên cấp đỉnh cấp thuật pháp, Vô Kỵ thiên cung đều có, phối hợp lại mà có một đại tu sĩ tu vi kinh nhân thì nguy hiểm. Gã đang cân nhắc cần đối phó Vô Kỵ thiên cung trước nếu có.
"Tu vi Kim đơn tam trọng." Vũ Hoàng chân nhân đáp.
"Ngươi có biết Đề hồ thánh quả không?" Ngụy Tác liếc Vũ Hoàng chân nhân, "Hoặc biết tin gì về thánh quả này?"
"Đề hồ thánh quả, ta có nghe nói nhưng thánh quả này vạn cổ hiếm có, ta không biết ở đâu có." Vũ Hoàng chân nhân nhăn nhó.
"Ngươi còn di ngôn gì không?" Ngụy Tác gật đầu, bình tĩnh nói. Gã đã hỏi xong, có thể đưa Vũ Hoàng chân nhân lên đường.
"Ta..." Vũ Hoàng chân nhân run lên, nhất thời không nói thành lời, nghiến răng bảo, nếu các hạ đồng ý, mỗ sẽ trả lời thêm."
"
Sao hả?" Ngụy Tác liếc lão.
"
Trong Vô Kỵ thiên cung có một tạp dịch đệ tử tên Lưu Chung, thiên sinh tư chất cực tệ, lại là người câm, không thích hợp tu đạo, nhưng lại có duyên với ta, lúc ta tu luyện tại hậu sơn Vô Kỵ thiên cung thì y tưởng ta là một phổ thông lão nhân nên rất quan tâm." Vũ Hoàng chân nhân nhìn Ngụy Tác, "Ta chỉ xin nếu có ngày Vô Kỵ thiên cung đấu với ngươi, ngươi đánh lên sơn môn Vô Kỵ thiên cung thì tha cho y."
Ngụy Tác hơi ngẩn ra, mục quang lóe lên: "
Nếu ta đáp ứng thì ngươi cho ta biết gì?"
Vũ Hoàng chân nhân do dự một chốc, "
Nhờ cơ duyeeta n xảo hợp, phát hiện một khối đá trông như đá thường nhưng sau lớp vỏ ngoài lại có hình như thần văn lại như điển tịch. Ta đã dùng chân nguyên cùng thuật pháp oanh kích đều không thấm vào được, cùng lắm chỉ cắt được lóp vỏ bao ngoài. Khối đá đó nặng như núi, không thể hút nổi, cả nạp bảo nang cũng không thu được, khẳng định là vật thượng cổ đại năng để lại. Chỉ cần điều kiện, ta sẽ cho ngươi biết tảng dđá ở đâu."
"
Chất liệu chỉ là đá thường?" Linh Lung Thiên cả kinh hỏi.
"
Khố đá đó không khác gì đá thường, đặt lẫn vào nhau rất khó phân biệt, thần thức quét vào cũng vậy nhưng lại cảm nhận được hình ảnh và thần quang chói lòa." Vũ Hoàng chân nhân nói.
"
Khối đá đó khẳng định không phải phàm phẩm." Vũ Hoàng chân nhân nhìn Ngụy Tác, "các hạ đáp ứng điều kiện?"
Ngụy Tác trầm ngâm đáp: "
Nếu mỗ thả, các hạ có đảm bảo Vô Kỵ thiên cung không đối địch với mỗ?"
"
Cái gì?..." Vũ Hoàng chân nhân run lên, nhìn gã không dám tin. Lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa cũng ngẩn người, tựa hồ gã định thả Vũ Hoàng chân nhân.
"
Ta vốn không có thù gì với Vô Kỵ thiên cung, chỉ vì các vị có tu sĩ giúp Huyền Phong môn đối phó mỗ nên bị giết ngược lại." Ngụy Tác không đổi sắc, nhìn Vũ Hoàng chân nhân, "Chúng ta cũng không có cừu oán ghê gớm, chỉ cần các hạ đảm bảo Vô Kỵ thiên cung không chống lại mỗ thì vị tất mỗ không thể tha cho các hạ, không cần lo mô không tha cho tạp dịch đệ tử đó."
"
Lão phu chắc chắn mình không đối địch với đạo hữu nhưng không dám chắc mọi người trong Vô Kỵ thiên cung đều thế, lão phu không còn nhiều thọ nguyên, Vô Kỵ thiên cung còn một thái thượng trưởng lão vai vế tương tự, nếu y và người kế nhiệm cung chủ quyết định thì lão phu không ngăn được." Vũ Hoàng chân nhân ngẩn ra.
"
Mỗ sẽ hạ một đạo cấm chế, các hạ về Thiên Huyền đại lục, bình thường sẽ không sao, nhưng nếu đối địch với mỗ, chỉ một ý nghĩ là các hạ mất mạng. Đây là đạo cấm chế đó, các hạ dám chắc không chống lại mỗ thì để mỗ thi pháp." Ngụy Tác vung tay, chân nguyên ngưng thành một thiên thuật pháp, lơ lửng trước mặt Vũ Hoàng chân nhân.
"
Được." Vũ Hoàng chân nhân chỉ liếc, rồi thở dài. Tuy Ngụy Tác hạ cấm chế, đnhưng lão nhậ ra ra nói thật, chỉ phòng bị tha vạn nhất, nếu gã không định thả thật thì không cần dùng thủ đoạn, đạo thuật pháp này đích xác như gã nói, không có vấn đề gì.
"
Vậy thì mỗ thi pháp." Ngụy Tác gật đầu, vung tay, mấy dải lục quang ấn vào thể nội Vũ Hoàng chân nhân.
Ngụy Tác lấy một viên đơn dược liệu thương và Huyết tinh thạch nhỏ dược dịch, dùng chân nguyên làm tan rồi đẩy vào thể nội Vũ Hoàng chân nhân, giải khai cấm chế.
"
Đa tạ Ngụy đạo hữu lấy đức báo oán." Vũ Hoàng chân nhân hít sâu một hơi, hành đại lễ.
"
Mẹ nó chứ, tổn thất một viên Tuyệt diệt kim đơn." Lục bào lão đầu thầm kêu lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"
Nếu Vô Kỵ thiên cung sau này quyết định đối địch với mỗ thì các hạ cứ sắp xếp để những người không muốn chống lại mỗ rời Vô Kỵ thiên cung. Giữ lại cho Vô Kỵ thiên cung chút huyết mạch." Ngụy Tác bảo Vũ Hoàng chân nhân. Gã không quá lời, Vô Kỵ thiên cung không còn thần huyền đại năng, với thần thông của gã thì Vô Kỵ thiên cung không ai chống nổi. Gã biết Động Hư bộ pháp, nếu giết Vô Kỵ thiên cung thì không ai chống nổi. Thêm Linh Lung Thiên liên thủ thì hộ sơn cấm chế của Vô Kỵ thiên cung vị tất chống nổi.
"
Như đạo hữu nói." Vũ Hoàng chân nhân gật đầu: "Khối đá đó ở loạn thạch sơn cốc sau Vô Kỵ thiên cung. Đạo hữu đến Vô Kỵ thiên cung lúc nào, cứ liên lạc với lão phu, lão phu sẽ đưa đi."
"
Ở sơn môn Vô Kỵ thiên cung?"
"
Tuy ở trong sơn môn Vô Kỵ thiên cung nhưng do thượng cổ hữu đại năng để lại, không liên quan đến bản cung. Điển tịch của Vô Kỵ thiên cung cũng không ghi lại có đại năng nào tu hành ở đó." Vũ Hoàng chân nhân giải thích.
"
Từ biệt." Thêm mấy câu, Vũ Hoàng chân nhân cáo từ ly khai.
"
Lừa đảo, không ngờ ngươi cũng thiện lương. Ngươi thấy lão nhờ chăm sóc kẻ câm thì mềm lòng thả đi. Bất quá ngươi vẫn là gian thương, có bản lĩnh thì trả cả hắc ngọc vỡ và Cửu âm luyện binh thủy..."
"
Thọ nguyên của lão không còn nhiều, giữ lại cũng vô dụng, để ta giữ hộ."
"
Phì! Chỉ nói là hay."
Ngụy Tác lại thi triển Động Hư bộ pháp nhanh chóng đến thành trì kế tiếp.
"
Tu sĩ họ Ngụy đến rồi..." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên xuất hiện tạo thành động. Hóa ra pháp trận nối Mi Sơn thành và thành trì này đã chữa xong, cộng thêm các tu sĩ có nhiều cách liên lạc nên bọn Lưu Chân Võ trực tiếp truy kích Ngụy Tác chưa tới thì tin gã giết thần huyền đại năng và bọn Lưu Duy Chân tại Mi Sơn thành đã lan đi.
Ngụy Tác mặc kệ tu sĩ trong thành, trung chuyển qua pháp trận, đến sơn môn Hóa Thiên giáo.
Vòng ngoài Hóa Thiên giáo là Hóa Thiên thành, xây trên năm ngọn núi.
Trong năm đỉnh núi là một sơn cốc bao trùm bạch quang, không biết bao nhiêu dặm, ở giữa là một ngọn núi cao gấp mấy lần, bạch sắc vân vụ liễu nhiễu, thần quang lấp lánh, như tiên cảnh trong truyền thuyết.
Sơn cốc mịt mù vân vụ chi có mấy bạch ngọc bình đài, sau đài là một tấm gương dài nối lên ngọc sơn.
Nhiều độn quang từ năm đỉnh núi trong Hóa Thiên thành lướt qua, đáp xuống bạch ngọc bình đài.
Trong độn quang đều là nhân vật đỉnh nhọn của các tông môn.
Trừ nhân vật đỉnh nhọn các tông môn thì còn không biết bao nhiêu lão bất tử, đại tu sĩ đến dự thiên cổ thịnh hội.
"Y đến rồi..." Ngụy Tác xuất hiện, sơn môn Hóa Thiên giáo chấn động.

Chương 783: Thiên cổ thịnh hội

Giết thần huyền, liên tục giết ba nhân vật thái tử cấp, cả lão bất tử Tử Dương cung theo pháp bảo đến cứu viện cũng giết luô, việc như thế thật quá kinh nhân, tốc độ truyền bá khó tưởng tượng nổi.
"Cả Hoàng Thiên đạo chân truyền đệ tử cùng giết mà còn tham gia Hóa Thiên đại hội."
"Y giết cả thần huyền đại năng, thật sự có thần thông kinh nhân như thế? Đại hội này sẽ không bình tĩnh."
"Một toán lão bất tử của Tử Dương tông và Quảng Pháp thiên cung đợi sẵn, chưa biết chừng sẽ có đánh nhau." Nhưng ai thấy Ngụy Tác đến thì chụm đầu bàn tán.
"Ngụy tiểu tử, dám đến hả!" Tiếng hừ lạnh vang lên, năm lão giả từ bạch ngọc đài lướt ra chặn bọn Ngụy Tác.
"Các vị là ai?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường. Gã biết là tu sĩ Tử Dương tông và Quảng Pháp thiên cung.
"Tu sĩ Thiên Huyền đại lục đều không hiểu quy củ hả?" Một mặc lão giả hắc y lạnh lùng, "Thấy bọn lão phu, ít nhất cũng phải xưng tiền bối."
"Đạo lữ của mỗ là Âm Thi tông tông chủ, luận bối phận thì chỉ ngang với mỗ là cùng." Ngụy Tác bình tĩnh.
"Quả nhiên giỏi ăn nói." Một hoàng bào lão giả lạnh giọng."Thanh niên bồng bột dễ hỏng lắm, từ cổ đến nay không biết bao nhiêu thiên tài vì quá ngông cuồng mà đều gục ngã lúc còn trẻ." Một hoa phục lão giả lạnh giọng, sát ý lộ rõ.
Chung Hi và Ôn Thù được lưỡng đại tông môn dốc tâm tư tài bồi, là chân truyền đại đệ tử, là người kế nhiệm tông chủ, kết quả bị Ngụy Tác lấy mạng, nên họ đều giận dữ, nếu không vì ngại gã giết thần huyền thì chưa biết chừng đã động thủ.
"Các hạ có lí." Ngụy Tác cười với hoa phục lão giả, "Bất quá mỗ không phải đệ tử tông môn các vị, bình thường các hạ nên dạy đệ tử như thế."
"Ngươi!" Hoa phục lão giả đỏ mặt, khí tức dấy lên.
"Ngươi không coi lưỡng đại tông môn ra gì hả." Một tử y lão giả ra hiệu cho mấy lão giả chuẩn bị xuất thủ. Dù không địch nổi Ngụy Tác nhưng ở Hóa Thiên giáo mà gã công nhiên diệt họ thì không dễ xử lý. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Muốn đánh thì đợi Tô tông chủ đến đã. Các vị định động thủ ở đây, gây loạn đại hội, không sợ Tô tông chủ giận hả?" Ngụy Tác nhận ra dụng ý, cười lạnh bước đi, thân ảnh tan biến ngay. Trực tiếp động dụng Động Hư bộ pháp, đưa bọn Linh Lung Thiên lên bạch ngọc bình đài.
"Đây là độn pháp gì..." Mọi tu sĩ đều cả kinh. Bọn Ngụy Tác cách bạch ngọc bình đài ít nhất cũng tám, chín dặm mà bước tới được ngay, bỏ xa toán lão bất tử.
"..." Năm lão bất tử Tử Dương tông và Quảng Pháp thiên cung giận run người. Độn pháp và tốc độ thi pháp của Ngụy Tác hơn xa tưởng tượng, dù họ thi triển thuật pháp cũng không ngăn được, nói đi là đi, quả thật cả toán đều mất mặt.
Ngụy Tác đánh thức lão giả Hắc Phong tông, lão nhợt nhạt mặt mày không nói được nửa câu.
"Bọn mỗ là tu sĩ Âm Thi tông và Hắc Phong tông, hiện tại vào được chưa?" Ngụy Tác hiện thân tại bạch ngọc bình đài, thập phần bình tĩnh nói với mấy đệ tử Hóa Thiên giáo đứng đón. Mấy đệ tử này đều mặc bạch sắc pháp y, hai mươi mấy tuổi nhưng tu vi Phân niệm cảnh, thấy Ngụy Tác đột nhiên xuất hiện trước mặt thì thập phần chấn kinh.
"Lưu Chân Võ... cả Đề Đăng chân nhân? Hai lão bất tử của Quảng Pháp thiên cung! Hai lão vẫn còn sống..."
Cùng lúc, nhiều tu sĩ chưa kịp vào sơn môn Hóa Thiên giáo lại kinh hô.
Năm lão bất tử của Tử Dương tông và Quảng Pháp thiên cung dừng lại.
Kim sắc thần quang và bạch sắc hồng quang đồng thời giáng lâm, theo sau là mười mấy đạo quang hoa, như thần vương tuần du, khí thế rình rang, là Lưu Chân Võ cùng Đề Đăng, Hoằng Pháp dẫn theo một toán đệ tử Hoàng Thiên đạo.
"Mấy lão tặc này không chậm, chưa biết chừng truy không đuổi kịp thì quay lại Mi Sơn thành sửa truyền tống pháp trận." Linh Lung Thiên hầm hừ.
"Nhìn giúp xem chúng có chí bảo gì khó đối phó không." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Tông chủ!" Cùng lúc, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Âm Lệ Hoa hơi sững lại, khí tức hùng hậu từ sơn môn Hóa Thiên giáo toát lên, mấy đệ tử trên bạch sắc ngọc đài đều hành lễ.
Bạch sắc vân khí xuất hiện một đạo nhân mặc ma sắc đạo bào, da dẻ như ngọc lăng không lướt tới, uy áp kinh nhân, chính thị Hóa Thiên giáo tông chủ Tô Thần Huyết.
"Tô Thần Huyết tự thân xuất hiện!"
"Khó trách, y giết chân truyền đệ tử của tam đại tông môn Hoàng Thiên đạo, Quảng Pháp thiên cung và Tử Dương tông, hiện tại Hoàng Thiên đạo chân truyền đại đệ tử và lão bất tử của Quảng Pháp thiên cung, Tử Dương tông đều đến sơn môn, chưa biết chừng Quảng Pháp thiên cung và Tử Dương tông, Hoàng Thiên đạo cũng có tu sĩ đỉnh nhọn tham gia đại hội. Ông ta phải ra..."
"Đúng thế, những người đến đây đẳng cấp quá cao, cấp trưởng lão ra mặt cũng vô dụng."
Tô Thần Huyết tự thân hiện thân, nhiều tu sĩ hít sâu. Bầu không khí ngoài sơn môn Hóa Thiên giáo quá khẩn trương.
"Lớn mật thật!" Tô Thần Huyết hiện thân là trừng mắt nhìn Ngụy Tác, thần quang như thực chất, quát to.
"Tô Thần Huyết vừa ra đã thể hiện lập trường? Lẽ nào định trấn áp Ngụy Tác?"
"Chẳng phải là một trường đại chiến?" Nhiều tu sĩ tham gia đại hội đều có ý nghĩ này.
"Tô tông chủ, tại hạ không biết tông chủ sao lại bảo tại hạ lớn mật." Đối diện Tô Thần Huyết, Ngụy Tác vẫn bình tĩnh như thường.
"Ngươi chân truyền đệ tử của Hoàng Thiên đạo, Tử Dương cung và Quảng Pháp thiên cung, cả Tử Húc chân nhân cũng giết mà còn không lớn mật?" Tô Thần Huyết sầm mặt lạnh giọng.
"Là do tình thế, tại hạ đến đây là để giải thích trước mặt Tô tông chủ." Ngụy Tác bình tĩnh.
"Tức là có lý do?" Tô Thần Huyết nhìn Ngụy Tác.
"Có lý hay vô lý, cứ để các tu sĩ nhận định." Ngụy Tác bảoTô Thần Huyết: "Tô tông chủ tự nhiên cũng có nhận định riêng."
"Tô tông chủ, y giết đệ đệ của vãn bối, chính miệng thừa nhận, không cần lắm lời, để vãn bối đưa y về Hoàng Thiên đạo, tất nhiên sẽ biết ngay." Tứ thần vương pháp tọa từ phía sau lướt tới, Lưu Chân Võ hành lễ với Tô Thần Huyết, đoạn lạnh lùng nhìn Ngụy Tác.
"Ngươi đến đúng lúc lắm, ta đang định nhờ Tô tông chủ nhận xét xem đệ đệ Lưu Duy Chân của ngươi lại cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân ám toán ta." Ngụy Tác liếc Lưu Chân Võ.
"Cứ đến Hoàng Thiên đạo là rõ, ngươi không dám đi, chứng tỏ có vấn đề." Lưu Chân Võ nhìn Ngụy Tác.
"Tô tông chủ, Âm Thi tông đã gia nhập Đại Hóa minh, trên đường tại hạ đến tham gia Đại Hóa minh hội mới xảy ra việc như thế. Tạ hạ đến gặp Tô tông chủ để xin định luận." Ngụy Tác ngó lơ Lưu Chân Võ, bảo Tô Thần Huyết: "Đại Hóa minh có việc, Tô tông chủ chắc nên hiểu rõ trước?"
"Vậy thì vào sơn môn Hóa Thiên giáo đã, phát sinh đại sự này cần phải làm rõ ở đại hội." Tô Thần Huyết gật đầu, liếc Lưu Chân Võ, "phân thân sư tôn hiền điệt sẽ tới, để Vương huynh quyết định?"
"Vương Vô Nhất sẽ đến. Lừa đảo, tuy Vương Vô Nhất chỉ vừa tiến giai Thần huyền tứ trọng, uy năng phân thân tối đa Thần huyền lưỡng trọng, nhưng hai thần huyền đại năng trở lên, ngươi chắc chắn không địch nổi, nhớ khéo một tí." Linh Lung Thiên truyền âm.
"Sư tôn cũng tới thì không thành vấn đề." Lưu Chân Võ sầm mặt nhìn Ngụy Tác.
"Theo ta." Tô Thần Huyết lạnh lùng đi trước dẫn đường.
"Xem ra lần này có cơ hội." Ngụy Tác đi sau, nhận ra Tô Thần Huyết ngoài mặt nghiêm khắc nhưng không có sát ý, với thế lực Hóa Thiên giáo chắc y đã biết tình hình hôm đó, giờ thêm thái độ này thì gã có hy vọng.
"Lừa đảo, vạn nhất có chạy thì sang ngọn núi phía đông..." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác.
Chúng nhân đi trong bạch sắc vân khí, sơn môn Hóa Thiên giáo đều ở trong bạch sắc vân khí khiến người ta không nhìn rõ, nhưng mục quang Linh Lung Thiên ngầm lóe lên, nhìn rất rõ, cả chỗ cấm chế yếu nhất cũng biết.
"Y và hai lão đầu không có pháp bảo đặc biệt gì. Chỉ là y có số lượng bảo vật khá nhiều, hai pháp bảo phòng ngự huyền cấp hạ giai, một món pháp bảo phòng ngự huyền cấp trung giai và huyền cấp thượng giai." Linh Lung Thiên hựu tiếp trứ truyền âm đ*o.
"Trừ Tứ thần vương pháp tọa lạ lùng ra thì một món pháp bảo bán tiên khí trở lên cũng không có?" Ngụy Tác hơi nhíu mày.
"Hóa Thiên giáo quả nhiên bất phàm, bố trí này thì tông môn bình thường không so được." Rất nhanh, vân khí tách ra, nhãn quang Ngụy Tác lại lóe lên.
Trên không lơ lửng một bình đài mấy nghìn trượng, như một ngọn bạch ngọc tiểu sơn cắt thành.
Bạch ngọc bình đài lơ lửng trên không đã tụ tập mấy trăm tu sĩ.
Đến một nửa có linh khí tràn ra, ngưng thành các loại hình trạng, ngồi trên bạch ngọc liên đài. Ngần ấy Kim đơn tu sĩ tề tụ, cực kỳ kinh nhân.
"Thần Tinh tông tông chủ..."
"Vô Cấu cung cung chủ..."
"Luyện Thần đạo tông chủ..."
"Thần Tuyền chân nhân..."
Không chỉ tông chủ các đại tông môn, ngay cả nhiều Kim đơn đại tu sĩ bình thường ở ngoài Thiên khung cũng xuất hiện.
"Quy Phàm tông Hàn Ly chân nhân... Thanh Chúc môn Ngũ Long chân nhân... cả hai vẫn chưa chết?" Âm Lệ Hoa liếc mấy lão bất tử như xác khô.
Thịnh hội thiên cổ này chưa biết chừng sẽ có không ít linh dược, thiên tài địa bảo xuất hiện, thu hút vô số lão bất tử sắp tọa hóa đến thử vận khí. Nhiều người không nhận được Đại hóa kim giản nhưng chủ động liên lạc với Hóa Thiên giáo.
"Y đã giết thần huyền..." Ngụy Tác theo chânTô Thần Huyết đáp xuống, vô số mục quang tụ vào gã.

Chương 784: Không lùi bước

Bạch ngọc bình đài lơ lửng trên không không có bao nhiêu quang hoa, nhưng lại chưa nhiều cường giả, trong đó không ít lão bất tử sắp xuống ba tấc đất, tu sĩ Kim đơn tam trọng trở lên cũng không thiếu, linh khí xung thiên, từng dải linh khí ngưng hình kinh nhân khiến tầng không chói lòa, rực rỡ.
"Các vị đạo hữu, còn một tuần hương nữa đại hội sẽ chính thức bắt đầu, có việc cần nhờ chư vị đạo hữu cùng quyết."
Tô Thần Huyết đáp xuống đài sen lớn nhất ở đầu bạch ngọc bình, giọng nói vang khắp.
"Chắc là xử lý việc bọn Lưu Duy Chân bị giết..." Ai cũng biết việc ở Mi Sơn thành, thấy Tô Thần Huyết dẫn Ngụy Tác và bọn Lưu Chân Võ đáp xuống thì ai cũng nghĩ thế.
"Thiên Tông đạo hữu, viện này liên quan đến Hoàng Thiên đạo chân truyền đệ tử, đạo hữu mời phân thân Vương tông chủ giáng lâm." Tô Thần Huyết nói với một lão đạo gầy khô trên bạch ngọc liên đài.
Lão đạo này mặc tử sắc đạo bào, cầm phất trần trắng, bạch sắc linh quang hình thành một tấm gương sau lưng.
Tô Thần Huyết nói thế, lão đạo vung tay, một đạo kim quang bắn ra, như xuyên qua hư không.
"Ầm!"
Cơ hồ đồng thời, hư không trước mặt chấn động, kim quang dấy lên, một thân ảnh bước ra.Thân ảnh là một bạch diện nam tử, ngũ quan phân minh, ăn vận theo lối đế vương, đầu đội kim quan, mặc kim sắc cửu long bào, chân đi kim sắc bàn long thiên ngoa, eo thắt tử kim đái. Tất cả đều do quang văn ngưng thành, phát ra vạn trượng thần quang khiến người ta không thể nhìn thẳng, khí thế kinh đào hãi lãng cuốn ra như thiên tôn giáng thế.
"Lừa đảo, xem ra mấy tên Hoàng Thiên đạo có không gian truyền tống pháp bảo, bất quá dùng mảnh hắc ngọc vỡ đủ để khắc chế..." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác.
"Sư tôn!"
"Tông chủ!"
Thấy thần quang pháp thân giáng lâm, tu sĩ Hoàng Thiên đạo trông càng kiêu ngạo, cúi người hành lễ.
Hoàng Thiên đạo tông chủ Vương Vô Nhất tu vi Thần huyền tứ trọng, uy thế khiến đại đa số tu sĩ tại trường biến sắc, càng như thế bọn Lưu Chân Võ càng đắc ý.
"Các hạ giết Lưu Duy Chân?" Vương Vô Nhất hiển hiện thần quang pháp thân, mục quang nhìn vào Ngụy Tác, uy áp trùm lấy gã.
Thần quang chói lòa cùng vô số quang văn trên mình Vương Vô Nhất phát ra khí tức khiến Ngụy Tác nghẹt thở, nhưng thần sắc của gã không đổi, vẫn thản nhiên, "Đúng thế, mỗ giết, y cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân liên thủ đối phó mỗ, mỗ hỏi thân phận thì y che giấu, nói mình là tu sĩ Thiên Huyền đại lục."
"Sư tôn, hiện tại người chết rồi, y nói gì chả được." Lưu Chân Võ cười lạnh.
"Tại Mi Sơn thành cơ hồ mọi tu sĩ đều nhìn thấy, mỗ có một đạo thuật pháp phân biệt được lời nói dối, các hạ không tin cứ tìm họ mà hỏi." Ngụy Tác thập phần bình tĩnh.
"Y trấn định như thế, khí độ phi phàm..."
"Dưới uy áp của Vương Vô Nhất mà thần sắc bất biến, thần thức khẳng định thập phần kinh nhân." Nhiều tu sĩ tại trường đều thấy Ngụy Tác đích xác phi phàm.
"Linh Nham chân nhân, Tử Dương tông có Mạt nhãn thiên đăng, Chung Hi chắc có 'Đăng nhãn', đạo hữu hiện lại cảnh tượng Chung Hi chết là biết ngay." Vương Vô Nhất lạnh lùng nhìn ra sau Ngụy Tác, bao một trong năm lão bất tử vây gã lúc trước.
"Tử Dương tông có pháp khí hóa lại được cảnh tượng chân truyền đệ tử chết?" Âm Lệ Hoa lỏng người,, chỉ cần cảnh tượng Ngụy Tác đấu với Hoàng Phủ Tuyệt Luân, Lưu Duy Chân xuất hiện thì rất cosl ợi với gã. Bọn Lưu Duy Chân đều cải biến dung mạo chặn giết gã là sự thực.
"Tử Dương tông Mạt nhãn thiên đăng đã tan nguyên khí, lâu ngày không sử dụng, tại hạ không mang theo." Hoàng bào lão nhân lắc đầu.
"Lừa đảo, hỏi xem Mạt nhãn thiên đăng có phải đĩa đèn dầu màu tím không, bên trên có phù văn như mắt người." Linh Lung Thiên co rúm cạnh Âm Lệ Hoa nhưng truyền âm cho Ngụy Tác. "Vật đó trong nạp bảo nang của y, còn nguyên."
"Mạt nhãn thiên đăng là một món tử sắc pháp bảo như đĩa đèn?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường, hỏi lõ bất tử Tử Dương tông.
"Ngươi..." Lão bất tử Tử Dương tông ngẩn ra.
"Vật đó vẫn trong nạp bảo nang của y đấy thôi." Ngụy Tác nhìn Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất, "Xin Tô tông chủ và Vương tông chủ giao nạp bảo nang đó cho tại hạ, nếu không lấy ra được pháp bảo này sẽ do lưỡng vị tông chủ xử trí."
Lão bất tử Tử Dương tông chợt chụp lấy nạp bảo nang, thần thái đó khiến tu sĩ tại trường hiểu ngay, Mạt nhãn thiên đăng khẳng định trong đó.
"Sư huynh, xem ra sư huynh cao tuổi nên hay quên." Lão bất tử Tử Dương tông đó mặt thoạt xanh thoạt trắng thì một lão giả mặc tử y lên tiếng: "Hai hôm trước đã chữa xong, tiểu đệ cho vào nạp bảo nang của sư huynh."
"Vậy hả? Lẽ nào ta quên?" Lão bất tử Tử Dương tông vỗ lên nạp bảo nang, "Vẫn ở đây, xem ra giadf rồi thì hay quên." Lão thập phần vô sỉ, nói đoạn thì trên tay xuất hiện đĩa đèn màu tím có hắc sắc văn lộ, như có tinh thạch kỳ dị khảm vào.
"Da mặt lão dày quá, Ngụy Tác khẳng định như thế, lẽ nào nhìn thấu được nạp bảo nang, chứ không phải cố ý dọa?"
"Linh Nham chân nhân có mang theo nhưng lại nói dối, xem ra tình thế đứng như y nói."
Mọi tu sĩ đều tính toán.
"Đang mang theo thì mời chân nhân kích phát." Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết lạnh lùng nhìn lão bất tử Tử Dương tông.
"Chát!" Mọi tu sĩ tại trường nín thở ngưng thần, muốn xem Ngụy Tác giết thần huyền đại năng thế nào thì trên mình Linh Nham chân nhân sáng rực linh quang, đĩa đèn nứt ra rồi vỡ thành mấy mảnh. "A!" Linh Nham chân nhân rống lên, "Mạt nhãn thiên đăng quả nhiên đã tổn hại, vỡ rồi..."
"...Quá ư vô sỉ ?" Các tu sĩ đều ngẩn ra, thầm mắng Linh Nham chân nhân mặt dày, cố ý làm hỏng pháp khí.
"Lão tặc, da mặt dày thật, cả tiên khí cũng không đâm thủng được." Linh Lung Thiên đang đắc ý, thấy Linh Nham chân nhân làm thế thì mắng.
"Ngươi là ai mà vô lễ như thế, muốn chết hả?" Linh Nham chân nhân đổi từ đau xót sang sát khí lẫm liệt nhìn Linh Lung Thiên.
"Xin lỗi đã vô lễ." Ngụy Tác bảo: "Các hạ vốn không cần mặt, mông ở đó rồi, cần gì da mặt nữa."
"Ngươi!" Linh Nham chân nhân nghe nửa câu trước thì đắc ý, nửa câu sau lại giận xì khói, chỉ tay vào mặt Ngụy Tác.
"Mặc kệ ai đúng ai sai, các hạ mau trả lại di vật của đệ tử tông môn bọ lão phu đã." Đề Đăng chân nhân và Hoằng Pháp chân nhân nhìn nhau.
"Được." Ngụy Tác vung tay, đưa nạp bảo nang của bọn Lưu Duy Chân cho Đề Đăng chân nhân và Lưu Chân Võ.
"Ngươi tưởng bọn ta ngốc hả! Họ chỉ có thế hả?" Ngụy Tác sảng khoái quá khiến bọn Đề Đăng chân nhân ngẩn ra, quét thần thức vào nạp bảo nang thì đều kêu lên.
Nạp bảo nang chỉ có đơn dược liệu thương tối phổ thông, không có nổi một món pháp bảo.
"Họ sợ khi giao đấu bại lộ thân phận nên không mang theo gì, lúc bọn mỗ lấy được nạp chỉ có thế thôi." Ngụy Tác vẫn bình tĩnh.
"Ngươi dám đường hoàng nói dối..." Linh Nham chân nhân giận xì khói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Yên tâm, để mỗ lật tẩy y. Quảng Pháp thiên cung có đặt cấm chế ở những vật trọng yếu mà chi Quảng Pháp thiên cung mới phá giải được." Hoằng Pháp chân nhân phất tay áo, hóa ra mấy đạo quang hoa, cười lạnh nhìn Ngụy Tác.
Nhưng rồi nụ cười lạnh cứng lại, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Thế nào, cả cấm chế của Quảng Pháp thiên cung mà y cũng phá được?" Sắc mặt Hoằng Pháp chân nhân khiến Linh Nham chân nhân hiểu ra, kêu lên.
"Vốn không có thì phá cái gì." Ngụy Tác cười lạnh.
"Lấy hết nạp bảo pháp khí của y ra là biết." Lưu Chân Võ sầm mặt quát to.
"Tô tông chủ, thị phi thì chắc mọi tu sĩ tại trường đã biết, lẽ nào còn cần nói toẹt ra!" Ngụy Tác cười lạnh, "Theo lý lẽ của tu đạo giới dù những tu sĩ đó có đồ khác nhưng câu kết cùng Thiên Huyền tu sĩ giết mỗ, bị mỗ giết thì mọi thứ đó thuộc về mỗ."
"Đủ rồi!" Lưu Chân Võ mắt lóe lệ mang, không đợi Tô Thần Huyết nói gì đã gầm lên, "Ta thừa nhận đệ đệ đã ẩn giấu thân phận, nhưng rất có khả năng bị Thiên Huyền đại lục thần huyền đại năng khống chế. Sau rốt Hoàng Thiên đạo có một đệ tử lên tiếng nhưng bị ngươi giết, ngươi có thừa nhận không?"
"Họ hoàn toàn không bị thần huyền đại năng khống chế, khi thần huyền đại năng bị mỗ giết, họ đều không thể hiện thân phận." Ngụy Tác cười lạnh, "Khi đó mỗ còn tưởng đệ tử Hoàng Thiên đạo đó là đồng bọn của họ."
"Sư tôn, Lưu Duy Chân là em ruột đệ tử, mối thù này phải báo, tình hình khi đó ai biết rõ được." Lưu Chân Võ gầm lên rồi quỳ trước Vương Vô Nhất, "Khẩn thỉnh sư tôn cho đệ tử và y công bình đối quyết!"
"Y giết được thần huyền đại năng, Lưu đạo hữu..." Lưu Chân Võ gầm gào, bọn Đề Đăng chân nhân cả kinh, lên tiếng can.
"Thế nào, hiện tại ta thừa nhận ngươi có lý do nhưng ta cũng có lý do giết ngươi!" Lưu Chân Võ bỏ ngoài tai lời can, nhìn Ngụy Tác gầm lên: "Ta muốn công bình quyết đấu, ngươi dám không?"
Ngụy Tác nhướng mày, mục quang lóe lên, không nói gì, nhìn Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất.
"Lưu Chân Võ, con muốn thế hả?" Vương Vô Nhất liếc Ngụy Tác và Lưu Chân Võ, lạnh giọng. Lưu Chân Võ nói thế là chứng minh Ngụy Tác có lí, Vương Vô Nhất đã nhận ra, không thì Lưu Chân Võ không cần dùng thủ đoạn này.
"Khẩn thỉnh sư tôn ân chuẩn!" Lưu Chân Võ nói.
"Các hạ thấy thế nào?" Vương Vô Nhất hỏi Ngụy Tác.
"Nếu Vương tông chủ không truy cứu việc giết Lưu Duy Chân, mỗ sẽ đấu với y." Ngụy Tác hơi trầm ngâm.
"Được, việc này coi như xong. Giao đấu là ân oán cá nhân, trận này thắng hay bại, Hoàng Thiên đạo không được đối địch với y." Vương Vô Nhất gật đầu.
"Đa tạ sư tôn thành toàn!" Lưu Chân Võ nhìn Ngụy Tác, sát ý lẫm liệt, "Quyết đấu trơn thì làm đại hội mất hứng, cứ như ngươi nói, theo quy định của tu đạo giới, bên chiến bại có gì sẽ thuộc về đối phương, thế nào!"

Chương 785: Một người không đủ, thêm hai nữa đi

"Lưu Chân Võ có bài tẩy gì mà dám đặt cược... Vương Vô Nhất tại trường, dù trận này thắng hay thua, Lưu Chân Võ cũng vạn vô nhất thất, Vương Vô Nhất ít nhất không để để y mất mạng, nhưng song phương đã đưa ra điều kiện, y mà thua, Vương Vô Nhất cũng đành nhìn pháp bảo của y đổi chủ."
"Tiên khí! Ngụy Tác có một món tiên khí mà thần huyền đại năng cũng không thể công phá. Nếu thần huyền đại năng lấy được thì đấu với thần huyền đại năng khác coi như ở vào thế bất bại! Tiên khí, Vương Vô Nhất chắc cũng động lòng nên muốn thừa cơ lấy được, thành thử mới cho Lưu Chân Võ và Ngụy Tác đối quyết, nhưng Ngụy Tác có tiên khí, Lưu Chân Võ bằng vào đâu mà đấu! Ngụy Tác còn pháp bảo công kích có uy năng gần đạt thần huyền pháp tướng! Có khác gì dâng hết đồ của Lưu Chân Võ cho y đâu?"
"Lưu Chân Võ chắc chắn như thế, tất có bài tẩy?!"
Lưu Chân Võ dứt lời, cả đại hội hội trường xôn xao.
Ngụy Tác với kim đơn tu vi giết thần huyền đại năng là vạn cổ độc nhất, cực kỳ nghịch thiên, lẽ nào hôm nay lại thêm một Kim đơn tu sĩ thủ đoạn nghịch thiên, thần thông đủ giết thần huyền đại năng?
"Sao y chắc chắn như vậy nhỉ?" Ngụy Tác nhíu mày, nhất thời không đáp. Linh Lung Thiên đã nhìn rõ, Lưu Chân Võ trừ có nhiều huyền giai pháp bảo thì không có chí bảo đặc biệt kinh nhân, càng như tthế gã càng nghi ngờ, vì dù Lưu Chân Võ ngu xuẩn nhưng Vương Vô Nhất có mặt, Lưu Chân Võ không có bài tẩy thì y đời nào để đệ tử đối quyết với gã."Thế nào, không dám?" Thấy Ngụy Tác do dự, một đệ tử Hoàng Thiên đạo mặc lục sam đứng sau lưng Lưu Chân Võ cười lạnh.
"Không dám thì quỳ xuống cầu xin để đại sư huynh phế trừ u vi, giao mọi thứ ra thì sẽ được tha mạng!" Một đệ tử Hoàng Thiên đạo mặc bạch sắc pháp y lạn giọng.
"Cá cược như thế e không công bằng." Ngụy Tác liếc hai đệ tử Hoàng Thiên đạo, chưa kịp nói gì thì một thanh âm vang lên.
"À!" Ánh mắt Lưu Chân Võ và mấy tu sĩ Hoàng Thiên đạo lạnh lại, quét tới.
"Y hả?" Ngụy Tác hơi ngẩn người. Tu sĩ vừa nói mặt mũi vuông vắn uy nghiêm, linh khí ngưng thành hình kim giáp kỳ lân khổng lồ, là Thiên La chân nhân mà Ngụy Tác gặp khi tham gia Kim đơn tu sĩ giao dịch hội ở Cực Lạc cung! Thiên La chân nhân khi đó ước đấu ba trận với gã, kết quả trận đấu pháp sau cùng, bị Ngụy Tác dùng Tuyệt diệt kim đơn kích bại. Không ngờ y lại đến dự đại hội của Hóa Thiên giáo, hơn nữa khi xưa chỉ tu vi Kim đơn tam trọng, hiện tại gã liếc qua là thấy đã đột phá thành Kim đơn tứ trọng. Ngụy Tác còn tưởng ai lên tiếng giúp mình, nhìn rõ là y thì hiểu ngay không phải việc hay ho gì.
"Vị đạo hữu này thấy công bình ở chỗ nào?" Lưu Chân Võ uy thế lăng nhân nhìn Thiên La chân nhân, nhãn quang băng hàn. Y không biết Thiên La chân nhân và Ngụy Tác có thù, tưởng Thiên La chân nhân bênh Ngụy Tác.
"Nghe nói y có tiên khí và chí bảo khác, e rằng Lưu đạo hữu không có đủ bài tẩy." Thiên La chân nhân lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, vung tay, một đạo quang hoa bay tới chỗ Lưu Chân Võ. "Tiên vương thần tinh này sánh với mấy viên tiên giai đơn dược, cộng thêm những gì Lưu đạo hữu có thì đủ đấu với Ngụy đạo hữu rồi. Đổ đấu như thế mới công bình."
"Tiên vương thần tinh! Là Tiên vương thần tinh! Trời đất, là tinh hạch tự nhiên hóa sinh trong linh thạch khoáng mạch, vạn năm khó thấy, không chỉ có thể liên miên cung cấp linh khí kinh nhân, cho vào thể nội thì sẽ khai tích khiếu vị một cách huyền ảo, tương đương với đề thăng tu vi! Trời đất, vật này mấy vạn năm mới có một viên, giờ lại xuất hiện!"
"Đây là thần tinh khiến thượng cổ đại năng cũng thèm muốn! Lưu Chân Võ dĩ có tu vi Kim đơn ngũ trọngcó viên thần tinh này chẳng phải tương đương với bán giai thần huyền!"
"Y cho Lưu Chân Võ vật này là có ý gì?"
Thiên La chân nhân nói xong, vung tay ra là toàn trường hít hơi lạnh.
"Cả vật này cũng có. Lừa đảo, xem ra ngươi đúng là tai tinh, chọc vào không ít người." Thấy Thiên La chân nhân lấy ra, Linh Lung Thiên cũng hít sâu một hơi, truyền âm.
"Y có được thứ này." Ngụy Tác cũng hít sâu một hơi, rúng động.
Thiên La chân nhân lấy ra khối Tiên vương thần tinh cỡ trứng gã, mau trắng sữa lấp lánh, khối tinh thạch đặc biệt này tự nhiên hình thành một hình người xếp bằng.
Trên thân người dày đặc những lỗ nhỏ có quang hoa, trông như khiếu vị của khối nhân hình tinh thạch, toát lên khí tứ huyền hoặc.
Ngụy Tác đọc được từ điển tịch rằng Tiên vương thần tinh hình thành trong linh thạch khoáng mạch, viễn cổ đại năng chết đi, tinh huyết thấm vào linh thạch khoáng mạch, trải qua vạn cổ mới tự nhiên hình thành.
Thần tinh này mà luyện hóa hế thì linh khí sánh với mấy viên tiên giai đơn dược, Ngụy Tác hiện giờ tu vi Kim đơn tứ trọng trung kỳ, nếu hoàn toàn luyện hóa khối thần tinh sẽ vượt được bán giai tu vi, trực tiếp đột phá đến Kim đơn ngũ trọng. Thần tinh này huyền diệu nhất ở điểm nếu uống vào thì linh khí tự chảy ra, thần tinh thai thể chấn động tu nhục thân sĩ, như khuếch đại khiếu vị, trong quá trình tự nhiên luyện hóa tương đương với đề thăng tu vi.
Ngụy Tác mà nuốt Tiên vương thần tinh, Tiên vương thần tinh sẽ lập tức khiến tu vi của gã tương đương với Kim đơn ngũ trọng cho tới khi Tiên vương thần tinh tan hết, tu vi của gã sẽ đạt tới Kim đơn ngũ trọng thật sự.
Vật này từ cổ đã sánh với mấy viên tiên giai đơn dược, không ngờ Thiên La chân nhân lấy được một khối.
"Tiên vương thần tinh!"
Lưu Chân Võ không ngờ Thiên La chân nhân lấy ra vật này, nhìn nhân hình tinh thạch lơ lửng trước mặt thì y run lên. Vật này ai thấy thì cũng động lòng.
"Ngươi cho ta bảo vật này là có yêu cầu gì?" Lưu Chân Võ phản ứng, biết Thiên La chân nhân có thù với Ngụy Tác nên thu liễm tâm thần, nhìn y rồi truyền âm hỏi.
"Chỉ cần Lưu đạo hữu giết y hoặc trọng thương y là được, y có mấy đạo thuật pháp cực kỳ bất phàm, rời đại hội thì bọn tại hạ sẽ bắt y bức hỏi pháp quyết." Thiên La chân nhân bình tĩnh như thường truyền âm cho Lưu Chân Võ.
"Được, pháp quyết của y, chúng ta chia nhau." Lưu Chân Võ nhận ra quanh Thiên La chân nhân, mấy Kim đơn tu sĩ là cùng nhóm. Y truyền âm, vung tay cầm Tiên vương thần tinh.
"Lừa đảo, nhưng kẻ này định ngầm đối phó ngươi... Chốc nữa ngươi có thắng dễ dàng cũng cố ý ra vẻ trọng thương để chúng động thủ." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác. Thiên La chân nhân tương không ai biết y truyền âm cho Lưu Chân Võ nhưng bị Linh Lung Thiên nghe rõ.
"Thiên La chân nhân còn định chạm vào ta... Quanh y có ngần ây Kim đơn tu sĩ, thật ra bao nhiêu kẻ định vây giết ta?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường, trừ Thiên La chân nhân thì mấy tu sĩ quanh y đều phải đều tu vi Kim đơn lưỡng trọng tam trọng, nhưng không nhìn gã mà nhắm mắt dưỡng thần nên càng khả nghi.
Tại Thiên Huyền đại lục, gã giết Kim đơn tu sĩ của nhiều tông môn, những tu sĩ này rất có thể đã liên thủ đến tìm cơ hội giết gã, trong đó có cả tu sĩ của đại tông môn như Chân Võ đẳng cũng nên.
Ai cũng tưởng gã có tiên khí chân chính, không biết có bao nhiêu người muốn cướp đoạt, trong đại hội này sẽ có bao nhiêu địch thủ ẩn tàng?
"Thế nào, Tiên vương thần tinh giá trị kinh nhân, nuốt xuống thì khi đấu pháp cũng chỉ luyện hóa được một phần trăm linh khí, ngươi đánh bại ta, khối Tiên vương thần tinh này là của ngươi." Lưu Chân Võ cầm Tiên vương thần tinh, nhìn Ngụy Tác cười lạnh, "Nếu ngươi không dám chấp nhận thì theo ta về Hoàng Thiên đạo, quỳ thủ linh mười năm cho đệ đệ của ta!"
"Lừa đảo, muốn đùa thì đến cùng, y quá huênh hoang, ta không thích. Hai đệ tử Hoàng Thiên đạo sau lưng y vừa mới to mồm, nạp bảo nang của tên bên trái có một khối tinh kim hữu dụng với ta, tên còn lại có một đốt linh mộc, thủy linh nguyên khí kinh nhân, không kém gì thất giai thủy hệ yêu đơn." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác, "Bảo chúng cùng xông lên, lấy hết đồ luôn, uy hiếp đến ngươi chỉ mình Lưu Chân Võ, thêm hai tên tôm tép cũng vậy."
"Được!" Ngụy Tác lén truyền âm cho Linh Lung Thiên, cười lạnh nhìn Lưu Chân Võ, chỉ vào chân truyền đệ tử hai Hoàng Thiên đạo ban nãy mắng mỏ, "Lưu Chân Võ, một mình ngươi không phải đối thủ của ta, thêm hai kẻ vừa lắm lời lúc này nữa."
"Cái gì! Y muốn có thêm hai kim đơn đối thủ... quả nhiên huênh hoang!" Ngụy Tác dứt lời, cả hội trường xôn xao.
Hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo sau lưng Lưu Chân Võ, một Kim đơn nhất trọng, một Kim đơn lưỡng trọng, là cao thủ trong các chân truyền đệ tử. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hoàng Thiên đạo là siêu cấp tông môn, chân truyền đệ tử đều thần thông hơn xa Kim đơn tu sĩ thông thường, Lưu Chân Võ tu vi Kim đơn ngũ trọng, tiện đã dám khiêu chiến Ngụy Tác vừa giết thần huyền còn Ngụy Tác muốn có thêm hai kim đơn đối thủ.
"Ngươi nói gì!" Hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo nhảy như choi choi, cho là Ngụy Tác cực kỳ miệt thị.
"Được lắm! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận!" Lưu Chân Võ mắt lóe lên hàn quang, nhưng quay lại bảo Tô Thần Huyết đạo: "Xin Tô tông chủ chỉ chỗ quyết đấu!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau