THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 776 - Chương 780

Chương 776: Giết sạch!

Thần vương thật sự, thần huyền đại năng có thể dễ dàng diệt một thành trì lại mất mạng.
Khắp Mi Sơn thành, mọi tu sĩ đều không dám tin.
Nhưng quả là thế, thi thể không đầu của Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân rơi xuống, không hề còn sinh khí.
"Phù!"
Ngụy Tác tạm dừng kích phát Bất diệt tịnh bình, phát ra Huyền sát âm khí, hút thi thể Hoàng Phủ Tuyệt Luân về.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân khô kiệt khí huyết và chân nguyên, ngay cả nội phủ cũng thành tro.
"Tìm xem có gì không đã." Không hề dừng lại, Ngụy Tác đưa thi thể Hoàng Phủ Tuyệt Luân cho Âm Lệ Hoa và Linh Lung Thiên.
Một thần huyền đại năng bị gã giết, cả gã cũng chấn động, tuy chưa biết như thế sẽ có hậu quả gì nhưng chắc chắn sẽ dậy sóng, Hoàng Phủ Tuyệt Luân có gì dùng được thì gã cứ lấy dùng đã.
Hà huống Ngụy Tác lần này không chỉ định giết mình Hoàng Phủ Tuyệt Luân!
"Ngươi tìm đi.""Lừa đảo, ta lấy bản mệnh kiếm nguyên và hai bán tiên giai cổ bảo. Tinh kim đó hữu dụng với ta, ba người này giao cho ngươi, còn cả lão đầu có thần văn hắc ngọc vẫn ẩn trốn trong Mi Sơn thành."
Linh Lung Thiên nói với Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác đoạn thân ảnh loáng lên, lao xuống.
"A! A! A! Y đã giết Hoàng Phủ Tuyệt Luân! Hoàng Phủ Tuyệt Luân tuy chỉ tu vi Thần huyền nhất trọng, nhưng tu luyện thượng cổ kiếm kinh, uy năng đối địch hoàn toàn kém hơn tu sĩ Thần huyền lưỡng trọng,..." Trong Mi Sơn thành, Vũ Hoàng chân nhân xếp bằng trong một pháp trận, cho rằng đã thoát cũng run lên.
"Ba tên ngu xuẩn, ta đưa các ngươi quy tây!"
Bất diệt tịnh bình lại lướt tới, xuất hiện trước mặt Lưu Duy Chân, Chung Hi và Ôn Thù.
"A!"
Ôn Thù hãi hùng kêu to, Bất diệt tịnh bình phát ra cực hàn khí tức, khiến nhục thân y sắp nát. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Oành!"
Bạch quang từ thinh không trút xuống, hình thành một ngọn roi, vung lên như vung cả ngọn núi, chống lại cực hàn pháp vực của Bất diệt tịnh bình.
"Đây là Đề sơn pháp tiên của Quảng Pháp thiên cung! Lẽ nào y..." Trong Mi Sơn thành có tu sĩ run lên, há miệng không dám tin.
Vù!
Ôn Thù miễn cưỡng vung ngọn roi như núi quét lùi băng hàn thần văn, Ngụy Tác đột nhiên như đứng trương mặt trời bước tới.
"Ngươi không thể giết ta, ta là..." Ôn Thù biết mình tuyệt đối không chặn được đòn này.
"Là cái gì? Ngu xuẩn!" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh, không cho y cơ hội. Gã không đời nào tha cho đối phương, hôm nay y lãnh đủ, ngày sau tất tông môn của y sẽ thành đại địch.
"Chát!"
Ngụy Tác vung tay, ngân sắc thần quang lấp lóe, lưng Ôn Thù lõm vào, xương cốt và nội phủ nát vụn, y há miệng định nói gì đó nhưng không còn cơ hội, mau phun như suối khỏi miệng.
"A! Chết rồi! Y biết bất truyền chi bí Đề sơn pháp tiên của Quảng Pháp thiên cung, chắc cũng là nhân vật đỉnh cấp hoặc có quan hệ không thường với Quảng Pháp thiên cung..."
Ngụy Tác truy sát, uy thế khó tưởng tượng nổi. Ai cũng nhận ra Ôn Thù đã xong đời.
"Ta..." Ôn Thù bị Ngụy Tác giết, Lưu Duy Chân và Chung Hi đều kinh hãi, Chung Hi định để lộ thân phận.
Vù!
Ám kim sắc kiếm khí chém tới.
Ám hoàng kiếm khí!
Với tu vi hiện tại của gã thi triển Ám hoàng kiếm khí, không chỉ tốc độ cực kỳ kinh nhân, uy năng cũng ngoàn tầm chống đỡ của tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng như Chung Hi. Cuồng bạo nguyên khí và thần thức uy áp khiên y không nói thành lời.
"A!"
Chung Hi biến sắc, biết rõ dù đỡ được đòn này của Ngụy Tác cũng không nổi đòn kế tiếp.
Tử kim sắc yêu bài bay lên, phát ra khí tức mênh mông, hóa thành tử kim sắc ảo quang.
"Bùng!"
Ngụy Tác kích phát ám kim sắc kiếm khí, bị tử kim sắc ảo quang bắn ra một đạo quang hoa chấn tan.
"Thần thánh phương nào dám giết...!"
Cùng lúc, giọng nói già nua vang lên, một lão giả mặc hắc sắc pháp bào, già như Vũ Hoàng chân nhân, mặt mũi khô quắt như thây khô, đầu tóc rụng gần hết từ trong tử kim sắc ảo quang đi ra. Lão giả tuy cực già nhưng linh quang cực kỳ chói lòa, ngưng thành vầng mặt trời sau lưng.
Lão giả rõ ràng là một lão bất tử cỡ bài tẩ.
"Đây là Tử..." Tròng mắt nhiều tu sĩ đồng co lai tỏ rõ thần sắc không dám tin.
Lão giả vừa đi ra, chưa kịp nói gì thì mắt trừng lớn, thần sắc uy nghiêm biến thành hãi hùng.
"Oành!"
Một viên Đại tuyệt diệt kim đơn ràn rạt khí tức hủy diệt nổ tung trên tử kim sắc ảo quang, vô số hủy diệt quang diễm với tốc độ kinh nhân khuếch trương đi, hình thành một dai sáng khổng lồ.
Cùng lúc, Ngụy Tác lại cùng Bất diệt tịnh bình lướt ngang hư không.
Tất cả sững sờ.
"A!"
Lão giả mặc hắc sắc pháp bào và Chung Hi đi ra khỏi dải sáng hủy diệt, khắp người toàn máu, lắc lư chực ngã.
"Chát!"
Bất diệt tịnh bình còn ở xa, linh vận động lòng người nhưng Ngụy Tác đột nhiên từ phía sau lão giả và Chung Hi thò ra, vung tay đánh tan linh quang của cả hai, cả hai va vài nhau, nửa người lõm xuống, khó lòng sống sót.
"Tử Húc chân nhân! Là Tử Húc chân nhân của Tử Dương cung trăm năm trước đã hoành tảo chư thành! Lão bất tử này chưa chết... Mà thò ra lại bị giết ngay... A! A! A!"
"Lão bất tử của Tử Dương cung... y không phải thiên tài đệ tử của Tử Dương cung mà là chân truyền đại đệ tử, a, Ngụy Tác lại giết luôn y!"
Mi Sơn thành sôi trào, nhiều người nhận ra lão giả và Chung Hi nhưng không ai ngờ chưa kịp hô lên thì cả hai đã bị Ngụy Tác lấy mang.
Ngụy Tác phất tay, ném thi thể Chung Hi và Tử Húc chân nhân vào Bất diệt tịnh bình.
Tấ cả đều theo đúng kế hoạch, nếu không vì muốn lấy đồ của Chung Hi và Tử Húc chân nhân thì cả hai tất bị gã giết trong một chiêu, vì gã vẫn chưa dùng đến viên Tuyệt diệt kim đơn có uy lực mạnh nhất.
"A! Ngươi không thể giết ta! Ta là Lưu..." Lưu Duy Chân hãi hùng, Ngụy Tác giết Chung Hi và Tử Húc chân xong lại thi triển Động Hư bộ pháp, đến trước mặt y.
"Ngươi không thể giết y, y là chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo!" Một tu sĩ mặc tử sắc pháp y từ trong Mi Sơn thành cấp tốc bay lên, kêu to.
"Đù hả, Hoàng Thiên đạo chân truyền đệ tử sao lại lén lút giả thành tu sĩ Thiên Huyền đại lục cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân vây đánh ta. Hoàng Phủ Tuyệt Luân và Hoàng Thiên đạo tông chủ đạt thành hiệp nghị, cả Vân Linh đại lục đều biết, đệ tử Hoàng Thiên đạo lại câu kết với Hoàng Phủ Tuyệt Luân thì là phản bội sư môn và sư tôn. Có Hoàng Thiên đạo chân truyền đệ tử nào làm thế?" Ngụy Tác lóe ngân quang, đạo tôn cùng một chưởng vỗ xuống.
"A!"
Lưu Duy Chân sáng rực hào quang nhưng không chống nổi, tỏ rõ thần sắc tuyệt vọng. Nửa người thành tro.
Ngụy Tác hút lấy nạp bảo nang của Lưu Duy Chân.
"A!" Tu sĩ mặc tử sắc pháp y không ngừng run lên.
Y không ngờ Ngụy Tác lại giết Lưu Duy Chân!
"Ngươi dám...!" Sau thoáng thất thần, y gào lên.
Y càng không ngờ là Ngụy Tác nhất bước đến trước mặt y.
"Ngươi yêu ngôn hoặc chúng để cứu y, chắc là đồng bọn của Hoàng Phủ Tuyệt Luân! Không giết ngươi sao có thể lập uy!"
Một đạo ám kim sắc kiếm quang xuyên qua đầu đệ tử Hoàng Thiên đạo mặc tử sắc pháp y đoạn Ngụy Tác lôi nạp bảo nang của y ra, hắc hỏa thiêu đốt thân thể y thành tro.
"Sát nhân hủy thi.. Hủy thi diệt tích... quả quyết quá."
"A! Tu sĩ mặc tử sắc pháp y đúng là đệ tử Hoàng Thiên đạo! A, cũng bị giết rồi!"
"Cái gì, đúng là đệ tử Hoàng Thiên đạo?! Người kia là chân truyền đệ tử?"
Mi Sơn thành sôi sùng sục, cơ hồ mỗi tu sĩ đô đều kêu to hoặc hít hơi lạnh.
"Vũ Hoàng chân nhân, trốn ở đó ta không tìm được sao!"
Ngụy Tác không dừng tay, nói to vào Mi Sơn thành.
"Không thể nào!Y không phát hiện được ta, chỉ dọa thôi." Vũ Hoàng chân nhân run người.
"A!" Nhưng rồi lão phát hiện Bất diệt tịnh bình lao thẳng đến chỗ lão ẩn thân.

Chương 777: Quảng pháp ngọc tượng, Thần vương pháp tọa

"Còn định giết nữa?! Lão giả thi triển cấm chế trốn trong thành mà cũng bị phát hiện?"
"A! Đi mau, đừng để bị vạ lây!"
Mi Sơn thành có vô số tu sĩ kinh hoàng bỏ chạy.
Đầu tiên giết thần huyền đại năng rồi đến Kim đơn đại tu sĩ, lão bất tử dùng thượng cổ truyền tống pháp bảo đến cứu viện cũng bị giết rồi đệ tử Hoàng Thiên đạo đứng ra chỉ trò cũng mất mạng, trong mắt mọi tu sĩ, Ngụy Tác quá quyết đoán.
"Xoẹt!!"
Vũ Hoàng chân nhân lao ra nhưng Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp, cơ hồ trực tiếp ép xuống đỉnh đầu.
"Đừng bức người quá." Vũ Hoàng chân nhân tuyệt vọng, gầm lên.
"Lẽ nào ta bức người, ta đã sang Vân Linh đại lục, các ngươi còn đến giết ta, giờ định thế nào?" Ngụy Tác cười lạnh."Ngươi!" Vũ Hoàng chân nhân nghẹn họng.
"Vậy thì..." Vũ Hoàng chân nhân thấy đạo quân chói lòa bắn vào mình thì nhăn nhúm mặt mãy, định tự nổ kim đơn, khí diễm hủy diệt phát ra.
"Phù!"
Linh Lung Thiên đột nhiên xuất hiện ngay sát lưng Vũ Hoàng chân nhân.
"Lẽ nào ai cũng có thể cưỡi lên đầu ta! Vậy thì chết đi!" Vũ Hoàng chân nhân thấy đáo Linh Lung Thiên hóa thành tử quang lao tới thì giận xì khói, định tự nổ kim đơn, hạng cắc ké mà cũng định bắt nạt lão hả.
"Sống." Ngụy Tác thản nhiên cất giọng trong Bất diệt tịnh bình.
"Chết đi...!" Vũ Hoàng chân nhân gầm lên, một đạo quang hoa bắn ra, định hất Linh Lung Thiên văng đi, lúc tự nổ kim đơn mà nhục thân trọng thương, chân nguyên không chảy vào thì kim đơn không thể tự nổ. Dù kích phát đạo thuật pháp này không giết được Linh Lung Thiên nhưng chặn được một, hai tích tắc là đủ cho kim đơn nổ.
Nhưng mắt lão lồi lên, không nói được chữ nào vì Linh Lung Thiên không hề dừng lại, quang hoa lão phát ra tan biến. Chát! Linh Lung Thiên đá trúng lưng lão, chấn gãy xương sống khiến lão không thể tự nổ kim đơn.
"Phù!"
Vũ Hoàng chân nhân hộc máu, "Ngươi..." Xem ra Hoàng Phủ Tuyệt Luân đã giấu lão không ít việc, cả việc Linh Lung Thiên là Linh tộc đào được trong linh thạch khoáng mạch cũng giấu.
Linh Lung Thiên nhờ Bắc Mang hóa hình phù biến thành đại hán mặt đỏ vỗ gãy một rẻ xương sườn Vũ Hoàng chân nhân, hất lão văng đi.
Ngân quang lóe lên, Ngụy Tác thu Bất diệt tịnh bình, chụp lấy Vũ Hoàng chân nhân.
"A! Bắt sống! Y nói sống là bắt sống!"
"Trợ thủ của y cũng lợi hại quá! Lão giả này tu vi Kim đơn ngũ trọng, cách thần huyền chỉ một bước mà cũng bị đánh bay!"
Nhiều tu sĩ rợn tóc gáy.
"Lại có đại tu sĩ đến rồi... không phải Kim đơn đại tu sĩ thông thường!" Cùng lúc, khí tức hùng hậu từ trên không toát ra.
Khí tức này như tinh hà cuồn cuộn, đại tu sĩ thông thường không so được. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Là Quảng pháp ngọc tượng của Quảng Pháp thiên cung! Quảng Pháp thiên cung đại tu sĩ đến rồi!" Nhiều người kinh hô.
Bạch quang hùng hậu lao tới Mi Sơn thành là một con bạch ngọc thần tượng khổng lồ lấp lánh tinh quang, phía trên có hai tu sĩ.
"Oành!" Cơ hồ bọn Ngụy Tác vừa kịp nhìn lên bạch ngọc thần tượng thì một dải khí tức càng chấn động thiên địa phun trào.
Như một vi sao băng đột nhiên giáng xuống.
Kim quang chói lòa kéo theo dải đuôi dài, thậm chí hình thành kim sắc hỏa vân trên không.
Lim quang là một kim sắc liên đài, đáy có bốn thiên tôn phù văn, kim sắc quang diễm hình thành bốn thần vương hư ảnh, cao hơn mười trượng, cầm cổ cầm, trường kiếm, bảo tán, hàng ma xử.
"Ai dám giết đệ đệ của ta!" Giọng nói chứa sát ý kinh thiên cùng khí tức uy nghiêm từ kim sắc liên đài như vẫn tinh giáng lâm, chấn động thiên địa.
"Tứ thần vương pháp tọa! Tứ thần vương pháp tọa của Hoàng Thiên đạo, chân truyền đại đệ tử Lưu Chân Võ đến rồi! Lẽ nào Ngụy Tác vừa giết Lưu Duy Chân! A a a a! Đấy là nhân vật cỡ thái tử của Hoàng Thiên đạo!"
"Lưu Duy Chân, trời ạ! Vừa nãy lẽ nào y giết Lưu Duy Chân. Không thì Lưu Chân Võ không thể biết, không đến đây. Tử Húc chân nhân đến... Quảng Pháp thiên cung đại tu sĩ cũng đến... Lẽ nào hai người còn lại bị y giết có quen Lưu Duy Chân, Tử Dương cung chân truyền đại đệ tử Chung Hi và Quảng Pháp thiên cung chân truyền đại đệ tử Ôn Thù? A, nếu thế thì…"
Tu sĩ Mi Sơn thành hãi hùng đến tê dại.
"Làm sao đây?" Âm Lệ Hoa liên tuc hít sâu, bình phục tâm thần.
"Mặc kệ, thu hết đồ của chúng đã, chúng ta đợi chúng đến." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, đợi Quảng pháp ngọc tượng và Tứ thần vương pháp tọa đến. Xem ra chân truyền đệ tử của Quảng Pháp thiên cung và Hoàng Thiên đạo cũng có pháp khí kiểu Nguyên thần đăng như Huyền Phong môn, vừa chết là tông môn đến ngay.
"Quảng pháp ngọc tượng có chứa thần văn, do thần huyền đại năng vừa ngộ ra thần văn luyện chế, chỉ là bán tiên khí."
"Tứ thần vương pháp tọa lại lắm, có thể tự hút thiên địa nguyên khí..." Linh Lung Thiên đứng sau lưng Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, xách lão giả Hắc Phong tông còn đang ngất xỉu, lén quan sát tình hình.
"Oành..."
Kim sắc khí diễm như thần hải sôi tròa, dấy lên vân khí vô hư không. Tứ thần vương pháp tọa có tốc độ hơn cả Quảng pháp ngọc tượng, đến Mi Sơn thành trước.
Tứ thần vương pháp tọa có bốn thần vương hư ảnh, Lưu Chân Võ đứng giữa.
Chân truyền đại đệ tử của Hoàng Thiên đạo tuấn tú dị thường, mặc kim hoàng sắc trường bào dài quét đất, như cánh hoa sen tách ra bay máu trên hư không.
Đồng tử của y sâu thẳm, lóe lên như có sao trời ánh lên, bạch sắc thần quang hình thành một bảo bình cao năm trượng sau lưng, trong bảo bình có đại đế thần tượng như bạch ngọc.
"Không hổ là đệ tử kiệt xuất nhất của siêu cấp đại tông môn... y có khác gì thần chi chân chính... Nếu tu thành thần huyền thì còn thế nào nữa." Uy thế của Lưu Chân Võ khiến tuyệt đại đa số tu sĩ Mi Sơn thành run rẩy.
"Ngươi là ai, đệ đệ của ta do ngươi giết?" Lưu Chân Võ lạnh lùng, như tượng thần vương, hỏi Ngụy Tác nhưng mục quang cực kỳ băng lãnh.
"Đề Đăng chân nhân và Hoằng Pháp chân nhân... Đề Đăng chân nhân cùng thời với Tử Dương tông Tử Húc chân nhân, thế mà chưa chết... hai thái thượng trưởng lão Quảng Pháp thiên cung cùng tới..."
Quảng pháp ngọc tượng trắng toát, dưới chân có linh quang ngưng thành lá sen, khác nào cưỡi lá sen lướt trên không, càng lúc càng đến gần, hai tu sĩ Quảng Pháp thiên cung cũng hiện rõ. Bên phải là thanh bào lão đạo tó bạc còng lưng, linh khí không hiện lên nhưng mi tâm lấp lánh thanh quang tự đĩa đèn, còn lại là một lão giả mặc huyền sắc pháp bào, chân đi tử kim ngoa, thân thể cao lớn, mục quang uy nghiêm, linh khí cực kỳ nồng, ngưng thành hư ảnh tử kim sắc đạo tôn đưa tay ra phía trước, tựa hồ không ngừng tụng kinh truyền pháp.
Hai tu sĩ nay đều là thái thượng trưởng lão Quảng Pháp thiên cung, bình thường không mấy khi xuất hiện, nhất là Đề Đăng chân nhân cùng thời với Vũ Hoàng chân nhân, Tử Húc chân nhân, bối phận cao hơn Quảng Pháp thiên cung tông chủ một bậc, những nhân vật già cỡ này, cả tu đạo giới không còn bao nhiêu.
"Hoàng Thiên đạo còn tu sĩ nữa... Biết đâu tiếp theo có đại tu sĩ của Tử Dương tông đến, trong một ngày, chân truyền đệ tử và thái thượng trưởng lão đều cứu đều bị giết, khẳng định toàn tông chấn động, chưa biết chừng cả tông chủ cũng sẽ tới, mang theo bí bảo."
Ngoài xa còn bạch sắc thần quang ràn rạt khí tức lao tới, mọi tu sĩ Mi Sơn thành đều thấy khó tưởng tượng nổi, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
"Hoàng Thiên đạo?" Cùng lúc, mọi tu sĩ Mi Sơn thành thấy Ngụy Tác thập phần kinh ngạc nhìn Lưu Chân Võ, "Các là Hoàng Thiên đạo chân truyền đại đệ tử Lưu Chân Võ? Tại hạ ban nãy vừa giết một thần huyền đại năng, cả mấy Kim đơn tu sĩ, nhưng họ đến giết mỗ, lại là tu sĩ Thiên Huyền đại lục, các hạ có ý gì."
"Cái gì! Giết thần huyền!"
Bọn Lưu Chân Võ mang theo vô thượng sát ý xông tới, cao cao tại thượng, nhưng nghe Ngụy Tác nói xong thì nhãn quang Lưu Chân Võ lóe lên, Đề Đăng chân nhân và Hoằng Pháp chân nhân khí thế hung hung cũng sững lại.
Mi Sơn thành còn vương khí tức thần huyền đại năng.
Họ nhìn rõ lão giả bị Ngụy Tác chế trụ là tu vi Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ.
"Đại sư huynh!" Có hai tu sĩ rời Mi Sơn thành, trên mình tỏa bạch sắc thần quang, tựa hồ là nội môn đệ tử của Hoàng Thiên đạo, tu vi Phân niệm cảnh.
"Liễu sư huynh... cả Tử Dương cung Chung Hi sư huynh và Tử Húc chân nhân đều bị y giết..." Hai tu sĩ run lên, nói năng cũng không liền mạch, cực kỳ sợ hãi Ngụy Tác và Lưu Chân Võ.
"Cái gì!"
Hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung biến hẳn sắc mặt.

Chương 778: Muốn đi, không ai ngăn được

"Lưỡng vị thái thượng trưởng lão sao lại đến đây?" Lưu Chân Võ lạnh lùng nhìn Ngụy Tác đoạn hỏi hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung.
Ngoài mặt y thập phần bình tĩnh, nhưng trong lòng kinh đào hãi lãng. Thần huyền đại năng mất mạng sẽ khiến cả tu đạo giới chấn động, hà huống chết trong tay Kim đơn tu sĩ.
"Bọn lão phu cảm ứng được Ôn Thù chết nên tới." Hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung không dám tin, cứ nhìn Ngụy Tác. Lẽ nào y mật lớn bằng trời, giết cả ba nhân vật thái tử cấp của Hoàng Thiên đạo, Tử Dương cung, Quảng Pháp thiên cung rồi giết cả Tử Húc chân nhân.
"Tức là đệ đệ của ta và Ôn Thù, Chung Hi, đều chết trong tay y?" Lưu Chân Võ thần sắc băng lãnh, liếc hai đệ tử Hoàng Thiên đạo.
"Đại... Đại sư huynh, đích xác đều bị y giết." Hai đệ tử Hoàng Thiên đạo run rẩy đáp.
"Ngươi là tu sĩ họ Ngụy của Âm Thi tông?" Lưu Chân Võ nhìn Ngụy Tác, khí thế bức nhân, "Ngươi dựa vào đâu mà dám giết chân truyền đệ tử của ba tông môn!"
"Mỗ không hiểu ý các hạ." Ngụy Tác tỏ vẻ vô tội, "Lẽ nào trong các tu sĩ Thiên Huyền đại lục giết mỗ có người của tông môn các vị? Không thể nào.""Ngươi không biết thân phận họ?" Lưu Chân Võ hơi nheo mắt lại, cười lạnh.
"Tu sĩ Mi Sơn thành đều biết, không tin các hạ cứ hỏi họ." Ngụy Tác chỉ vào hai đệ tử Hoàng Thiên đạo, "Mỗ đấu với Hoàng Phủ Tuyệt Luân cùng mấy tu sĩ khác, không chỉ một lần hỏi lai lịch, tất cả đều nói là tu sĩ Thiên Huyền đại lục. Họ cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân liên thủ đối phó mỗ, còn giúpHoàng Phủ Tuyệt Luân chống lại thuật pháp của mỗ."
"Y nói thật chứ?" Lưu Chân Võ hỏi hai đệ tử Hoàng Thiên đạo, lạnh giọng.
"Y..." Cả hai không dám nói.
"Nói mau!" Lưu Chân Võ mục quang lóe lên, sát cơ kinh nhân.
"Y nói thật..." Một đệ tử Hoàng Thiên đạo nén kinh hãi cúi đầu.
"Qua cách ăn mặc, mỗ không nhận ra thân phận chân thực của họ." Ngụy Tác tiếp lời, "Quý tông tông chủ và Hóa Thiên giáo tông chủ cùng lưỡng vị thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân, Diệp Huyền Thành của Thiên Huyền đại lục giao chiến, bức lùi họ đi thì Lưu Duy Chân cũng có mặt, biết Hoàng Phủ Tuyệt Luân cùng Diệp Huyền Thành và quý tông tông chủ đạt thành hiệp nghị, rút về Thiên Huyền đại lục, không đối phó mỗ. Mỗ sao biết được họ cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân đối phó mình. Y làm thế là phản lệnh của sư tôn hả? Chắc các vị nhầm rồi."
"Cái gì mà nhầm, chắc bọn Lưu Duy Chân thèm thuồng bảo vật của y nên cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân liên thủ giết y! Chân truyền đệ tử của siêu cấp đại tông môn đều là thần vương thái tử, có việc gì mà không dám làm."
"Là Lưu Duy Chân... lần này đúng là dính phải thứ dữ. Không cướp được đồ mà lại bị giết như cướp vặt, Hoàng Thiên đạo phải ngậm bồ hòn rồi."
"Hoàng Thiên đạo thì dù đuối lý, Ngụy Tác mà giết chân truyền đệ tử kiệt xuất, em ruột của Lưu Chân Võ thì tất họ không bỏ qua... đại họa rồi."
Nhiều tu sĩ Mi Sơn thành hít hơi lạnh, không ngờ bị giết là Lưu Duy Chân, Chung Hi và Ôn Thù.
"Dù thế, khi bọn đệ đệ không địch nổi tất sẽ lên tiếng, chắc ngươi nhận ra nhưng không có họ cơ hội." Tình hình không có lợi cho Lưu Chân Võ chất vấn nhưng y vẫn nhìn Ngụy Tác, băng lãnh nói, "Tử Húc chân nhân đã tới, dù ngươi không phải tu sĩ Vân Linh đại lục, thì còn Âm Lệ Hoa có mặt, không thể nào không nhận ra."
"Hoàng Thiên đạo đã nhắc nhở mà ngươi vẫn giết, rõ ràng giả đò!" Lưu Chân Võ bước lên, thần đài khổng lồ cùng di động, khí thế cực kỳ bức nhân.
"Lão giả đó là Tử Húc chân nhân? Đấu pháp kiểu đó chỉ trong tích tắc là thay đổi vạn lần, tu vi của mỗ không bằng thần huyền, phải dốc toàn lực, đã ném Tuyệt diệt kim đơn rs thì đâu có kịp nhìn là ai." Ngụy Tác thập phần bình tĩnh, nhìn Lưu Chân Võ khí thế bức nhân, nhạt giọng, "Mỗ chưa thấy ai nói ra thân phận."
"Theo ta về Hoàng Thiên đạo, ta sẽ biết ngươi nói thật hay giả." Lưu Chân Võ mắt lóe lên hàn quang, bước tới một bước.
"Tại hạ nhận được Đại hóa kim giản, phải tham gia Hóa Thiên đại minh. Nếu có việc, cứ đến Hóa Thiên giáo thuyết." Ngụy Tác lắc đầu.
"Ta không tin ngươi có thể giết thần huyền đại năng, mà hoài nghi ngươi cùng thần huyền đại năng của Thiên Huyền đại lục bày trò giết đệ đệ của ta." Lưu Chân Võ lạnh giọng.
"Ta có thể giết thần huyền đại năng là dựa vào một món pháp bảo phòng ngự mà thần huyền đại năng không thể công phá." Ngụy Tác thản nhiên: "Tu sĩ Mi Sơn thành đều thấy, còn thần huyền đại năng chết như thế nào, thì họ cũng thấy rõ, ta không cần giải."
"Đê giai tu sĩ sao nhận ra được." Lưu Chân Võ lạnh lùng nhìn khắp Mi Sơn thành, "Tốt nhất theo ta về Hoàng Thiên đạo, không thì bọn ta đành xuất thủ."
"Các hạ định vô lễ hả." Ngụy Tác liếc xéo Lưu Chân Võ, "Mỗ muốn đi, các hạ không cản được."
"Xem ra ngươi coi thường Hoàng Thiên đạo, định chống lại bản tông!" Lưu Chân Võ lạnh lùng, "Để ta xem ngươi đi kiểu gì."
"Đừng có chụp mũ!"
"Ngụy Tác giết cả thần huyền, Lưu Chân Võ có thủ đoạn càng kinh nhân?"
"Hoàng Thiên đạo quả nhiên ngang ngược, môt câu là phủ nhận điều mọi tu sĩ Mi Sơn thành nhìn thấy."
"Y định đối phó!"
"Nếu trong sơn môn Hoàng Thiên đạo tất tùy tiện tìm cơ trấn áp được y ngay." Tu sĩ Mi Sơn thành thập phần khẩn trương, lo rằng một trường đại chiến sắp bạo phát.
"Ta không đi được?" Ngụy Tác không nhiều lời với Lưu Chân Võ, sáng rực thần quang bước đi.
Chỉ một bước, Ngụy Tác đưa Âm Lệ Hoa, Linh Lung Thiên và Vũ Hoàng chân nhân, cùng lão giả Hắc Phong tông chưa tỉnh lại đi liền mười dặm. Bỏ Lưu Chân Võ và hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung xa lắc.
"Đây là độn pháp gì, thoáng cái đã vượt mười dặm!"
Hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung kinh hãi, quả là vô thượng cường pháp khó tưởng tượng nổi, ngai ngăn được.
Lưu Chân Võ biến sắc, Tứ thần vương pháp tọa rực kim sắc thần huy đuổi theo bọn Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Chặn lại!"
Lưu Chân Võ thập phần lãnh tĩnh hô to, "Thuật pháp này tiêu hao chân nguyên cực kỳ kịch liệt, không thể liên tục thi triển."
"Không hổ là thân truyền cao túc của thần huyền đại năng, nhãn quang khá lắm..."
Hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung thấy Lưu Chân Võ thoáng nhìn là nhận ra vấn đề thì cũng y đuổi theo.
Lưu Chân Võ xanh lét mặt mày vì Ngụy Tác thi pháp liên hoàn, một mạch thi triển Động Hư bộ pháp, thoáng sau đã bỏ y và hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung xa lắc, ngay cả bóng gã cũng mất hút.
"Nhanh quá, vô thượng cường pháp này cả thần huyền đại năng cũng không kịp, chả trách Hoàng Phủ Tuyệt Luân lai lần xuất thủ đều mang theo Vũ Hoàng chân nhân, không ngờ tính toán đủ đường vẫn chết trong tay y."
"Chả trách y tại Thiên Huyền đại lục cũng giết được chân truyền đại đệ tử và mấy lão bất tử Huyền Phong môn, thần thông này trong số tu sĩ Kim đơn kỳ khẳng định vô địch."
"Lưu Chân Võ định dựa vào sư môn bối cảnh, không ngờ không làm gì được người ta."
Ngụy Tác trước đây mang theo Bất diệt tịnh bình, mỗi lần chỉ lướt được mấy dặm nhưng giờ toàn lực thi triển Động Hư bộ pháp, mỗi bước là mười dăm khiến mọi tu sĩ Mi Sơn thành kinh thán.
"Ta sẽ bắt y trả giá!" Lưu Chân Võ mắt ánh lên rồi khôi phục bình tĩnh, lạnh lùng bảo hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung: "Y đến Hóa Thiên giáo, chúng ta cũng đến đối phó y! Lưỡng vị thái thượng trưởng lão thấy thế nào?"
"Tất nhiên không thể để y chết là xong, chúng ta đến Hóa Thiên giáo, nhất tề đối phó y!" Hai lão bất tử Quảng Pháp thiên cung nhìn nhau, gật đầu.

"Phu quân, chúng ta thật sự tham gia đại hội của Hóa Thiên giáo?" Ngụy Tác liên tục thi triển Địa Mẫu cổ kinh phối hợp với Động Hư bộ pháp, Âm Lệ Hoa bèn hỏi.
"Lần này chúng ta có lý do giết những kẻ đó, nếu không đi thì không thể giải thích. Chúng ta cứ đưa ra lý lẽ tại Hóa Thiên giáo, mọi tông môn tham gia Đại Hóa minh đều có mặt, Hóa Thiên giáo không thể bỏ qua, trừ phi họ không cần Đại Hóa minh nữa. Chỉ cần khiến họ không thể quang minh chính đại động thủ đối phó Âm Thi tông, ta sợ gì ai." Ngụy Tác không hề e dè, "Xem những kẻ này có đồ tốt không đã."
Ngụy Tác biết khi đến Hóa Thiên giáo, dù Hoàng Thiên đạo đuối lý, không thể đối phó bọn gã nhưng sẽ đồi đồ, cả ba cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân giết gã thì nuốt được gì gã sẽ nuốt, không đời nào chịu trả lại.

Chương 779: Đại hội là cơ hội

"Nạp bảo nang của chúng có cấm chế. Cương nha muội, ngươi xử lý đi."
Ngụy Tác vung tay, lấy nạp bảo nang của bọn Lưu Duy Chân, Tử Húc chân nhân và chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo mặc tử sắc pháp y cùng của Vũ Hoàng chân nhân ra đưa cho Linh Lung Thiên.
"Phù!"
Linh Lung Thiên thu hai bán tiên giai pháp bảo, tâm tình tựa hồ vui vẻ hẳn, không đưa ra điều kiện gì với Ngụy Tác, hôi sắc thủ trạc sáng lên, bốn nạp bảo nang lóe sáng rồi tan tành.
"Người bắt sống lão làm gì?" Đồng thời, Linh Lung Thiên liếc Vũ Hoàng chân nhân đã bị Ngụy Tác chế trụ không nói thành lời, trên mình dính đầy vết máu tự ộc ra, trông thoi thóp nhưng đôi mắt oán độc nhìn gã."Ta muốn hỏi lão mấy câu." Ngụy Tác không vội, chỉ đánh ngất Vũ Hoàng chân nhân lấy rồi Dưỡng quỷ quán ra, gọi lục bào lão đầu.
"Lại giết được một toán đối đầu?" Vừa hiện thân đã thấy trước mặt Linh Lung Thiên có bốn nạp bảo nang, lục bào lão đầu kêu lên.
"Đây là Vũ Hoàng chân nhân! Y cũng bị bắt, lẽ nào Hoàng Phủ Tuyệt Luân..." Liếc Vũ Hoàng chân nhân đã ngất xỉu, lục bào lão đầu rùng mình.
"Hoàng Phủ Tuyệt Luân câu kết với bọn Lưu Duy Chân giết ta nhưng bị ta giết hết rồi." Ngụy Tác giải thích đoạn bảo Âm Lệ Hoa đạo: "Âm đại tông chủ, Hoàng Phủ Tuyệt Luân có đồ gì tốt chăng?"
Mọi thứ của Hoàng Phủ Tuyệt Luân, gã đã bảo Âm Lệ Hoa và Linh Lung Thiên xem xét truóc.
"Có một tấm gương." Âm Lệ Hoa đã trấn định, lấy nạp bảo nang của Hoàng Phủ Tuyệt Luân ra, lấy ra một tấm hoàng sắc cổ kính.
Cổ kính hình tròn, màu vàng sáng, linh quang lấp lánh, trên mặt kính có phù văn như sóng nước, tuy bằng tinh kim nhưng cực cứng.
"Chắc là pháp bảo Hoàng Phủ Tuyệt Luân dùng để truy đuổi chúng ta." Ngụy Tác liếc kim hoàng sắc cổ kính, là tấm Hoàng Phủ Tuyệt Luân đã chặn đường gã và Linh Lung Thiên ở rìa Vân Linh đại lục.
"Thiên hải thần lan kính, pháp bảo truy tung của thượng cổ Thần Lan tông, do một loại không gian tinh thạch kỳ dị luyện chế thành, dồn một chút khí tức ở chỗ đấu pháp vào thì sẽ cảm ứng được mỗi tu sĩ có mặt ở đó, biết cả tu sĩ đó đang ở đâu. Mỗi ngày chỉ kích phát được một lần." Lục bào lão đầu nhìn kỹ cổ kính, hít sâu một hơi kêu lên.
"Ví như tại một nơi có mấy người cùng đấu pháp, đến đó dồn khí tức vào, nếu mấy người này chưa chết thì cổ kính sẽ hiện rõ họ đi đâu?" Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa nhìn nhau. Nếu thế thì pháp bảo này là chí bảo hiếm có, không chỉ có thể truy tung, mà còn biết có ai từng qua, đang ở đâu.
"Đích xác như thế. Cổ kính này cực kỳ huyền ảo, nghe nói dù có hơn nghìn người cùng động thủ ở một nơi, nếu còn sống hết thì cổ kính có thể hiện rõ những người này ở đâu, cảnh tượng chung quang, trùng trùng điệp điệp phía trên tấm kính." Lục bào lão đầu khẳng định.
"Đồ của thần huyền đại năng, quả nhiên phi phàm." Ngụy Tác thu cổ kính vào nạp bảo thủ trạc.
"Còn một ngọc giản, tỷ đã đọc quá, chắc là một môn thượng cổ kiếm kinh." Âm Lệ Hoa lấy ra mặc sắc cổ ngọc phù, đưa đến trước mặt Ngụy Tác.
"Thượng cổ kiếm kinh!" Ngụy Tác sáng mắt lên, thập phần kích động, đón lấy cổ ngọc phù, thần thức dồn vào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Kiếm quyết của Hoàng Phủ Tuyệt Luân uy lực cực kỳ kinh nhân, không có Linh Lung Thiên hiệp trợ, chưa biết chừng hôm nay Ngụy Tác thắng được mà bị lão giết. Nếu lấy được thượng cổ kiếm kinh đó, dù đem Bất diệt tịnh bình trọngluyện thành kiếm, uy lực tất không kém gì tiên khí.
"Vô thủy kiếm kinh?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra, cho rằng môn kiếm kinh này không phải thuật pháp tiến công mà thiên về phòng ngự.
"Vô thủy kiếm kinh?" Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, tra xét nạp bảo nang của bọn Lưu Duy Chân, nghe thế cũng cả kính đưa tay ra.
Ngụy Tác thấy nó muốn xem thiên kiếm kinh này thì không nhiều lời, trực tiếp đưa cổ phù giao. "Đúng là môn kiếm kinh này." Linh Lung Thiên liếc nhanh đoạn hít sâu một hơi, "Không ngờ đạo thuật pháp của y còn lưu truyền."
"Ai? Môn kiếm kinh này bất phàm lắm hả?" Ngữ khí và thần sắc Linh Lung Thiên khiến Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, lục bào lão đầu đều nhậ ra kiếm kinh này tuyệt đối phi phàm.
"Là một siêu cấp đại năng tham gia trận chiến Bắc Mang hơn sáu vạn năm trước, kiếm uy vô song... bị Hoang tộc dùng một món chí bảo giết chết. Không ngờ còn lại một môn kiếm kinh." Linh Lung Thiên trả mặc sắc cổ ngọc phù cho Ngụy Tác, "Kiếm kinh này ngưng thành vô số phi kiếm trong suốt quay quanh mình trong vòng ba mươi trượng, là kiếm quyết phòng ngự. Lúc trước Hoàng Phủ Tuyệt Luân có dòng kiếm khí, ta tưởng là thần huyền uy năng, không ngờ lão lấy được môn kiếm kinh này."
"Thuật pháp này sẽ khiến vạn kiếm hình thành dòng chảy trong suốt quanh mình?" Ngụy Tác hiểu ra. Hoàng Phủ Tuyệt Luân lúc giao đấu với quanh mình có hơn vạn kiếm khí, hình thành một dòng thác chảy, khí thế cực kỳ kinh nhân.
"Hoang tộc vì phá đạo thuật pháp phòng ngự của siêu cấp đại năng đó mà tổn hủy một món vô thượng tiên khí. Môn kiếm kinh này khẳng định là thiên cấp đỉnh giai phòng ngự thuật pháp." Linh Lung Thiên bảo.
"Thiên cấp đỉnh giai phòng ngự thuật pháp?" Ngụy Tác nuốt nước bọt. Gã tuy có Bất diệt tịnh bình nhưng chưa có thuật pháp phòng ngự đặc biệt lợi hại. Đối với nhất tu sĩ thì pháp bảo, thuật pháp, công pháp đều cực kỳ trọng yếu. Tế xuất pháp bảo cũng đồng thời thi triển thuật pháp. Ngụy Tác hiện tại có toàn địch thủ cấp cao, ngay cả bọn Lưu Duy Chân cũng có bán tiên giai pháp khí khiến gã cả kinh. Số lượng pháp bảo của Vân Linh đại lục không bằng Thiên Huyền đại lục nên siêu cấp đại tông môn cua họ tích lũy lại hơn hẳn, với gã có thêm một thứ phòng ngự kinh nhân sẽ càng an toàn.
"Còn vật gì nữa?" Nuốt nước bọt nhưng Ngụy Tác không vội nghiên kiếm kinh mà hỏi Âm Lệ Hoa. Thần huyền đại năng có toàn những thứ phẩm giai cực kỳ kinh nhân, hai thứ lấy ra đều là chí bảo, thành thử gã càng mong chờ xem thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân vượt nghìn dặm đến tặng đồ còn thứ gì hay ho nữa.
"Còn cả mặc châu, không biết có tác dụng gì, ngoài ra chỉ là phổ thông đơn dược." Âm Lệ Hoa lấy ra một viên hắc sắc châu tử cỡ mắt rồng, đưa cho Ngụy Tác và Linh Lung Thiên. Viên ngọc tròn xoe, không có quang hoa hay mùi vị gì, cũng không có phù văn nhưng khí tức cực kỳ xa xưa, thoạt nhìn là biết có từ viễn cổ.
"Đây là Bất lão minh đơn." Linh Lung Thiên giật giật châ mày, không ngờ lại thấy thứ này.
"Bất lão minh đơn là gì?" Lục bào lão đầu hơi hổ thẹn, vì chưa từng nghe thấy tên đơn dược này.
"Dùng Bất lão thảo và Minh hà âm sa luyện chế thành tiên giai đơn dược, nhưng vô dụng với tu sĩ bình thường mà chỉ hữu dụng với những lão bất tử sắp cạn thọ nguyên." Linh Lung Thiên liếc Ngụy Tác và lục bào lão đầu, "Vật này khiến tu sĩ dù nhục thân sinh cơ đoạn tuyệt, thần thức không tan đi mà biến thành âm minh tử vật."
"Linh dược này khiến tu sĩ dù nhục thân tử vong nhưng ý thức không tan mà thành cương thi?" Ngụy Tác hít hơi lạnh, gã từng nghe Linh Lung Thiên giải thích về cọng âm thảo để hại người và âm minh tử vật thì biết tu sĩ như thế vẫn còn thần thông kinh nhân.
"Nếu phổ thông tu sĩ uống vào sẽ biến thành âm minh tử vật, dược lực đơn dược này có thể tồn tại ba trăm năm." Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác: "Đơn dược này đối với mọi tông môn đều là chí bảo, những lão bất tử sắp tọa hóa có được cũng tương đương với sống thêm ba trăm năm, trấn thủ tông môn thêm ba trăm năm, chỉ là thành âm minh tử vật thì trừ phi tham ngộ được tu hành chi pháp, không thì tu sẽ đứng im."
"Hoàng Phủ Tuyệt Luân vốn còn hơn một trăm năm thọ nguyên, nhưng đã chuẩn bị đơn dược này, chỉ là lão không ngờ lại chế trong tay ta." Ngụy Tác mục quang lóe lên, tuy gã không dùng đến nhưng chưa biết chừng giao hoán đại hội lần này sẽ có tông môn hoặc lão bất tử muốn có nên có thể đem ra trao đổi. Ngụy Tác cơ hồ biết trước, Hoàng Thiên dù đối phó gã cũng không phá hoại đại hội, tối đa chỉ tìm cơ hội ám toán. Đại hội lần này khẳng định nhiều dị bảo, cũng là cơ hội đề thăng thực lực.
"Nếu ta không lầm, trong này có một mảnh vỡ của thượng cổ đại năng để lại." Thấy nạp bảo nang của Hoàng Phủ Tuyệt Luân không còn đồ tốt, Linh Lung Thiên chỉ vào một cái của bọn Lưu Duy Chân.

Chương 780: Nuốt sạch

Một mảnh ngói vỡ vàng rực lơ lửng tại trước mặt Ngụy Tác.
Mảnh ngói lấy được từ nạp bảo nang của Chung Hi, chỉ nửa bàn tay nhưng toát lên khí tức hơn xa thần huyền. Mảnh ngói tuy như gốm nhưng cực cứng, không hiểu do chất liệu gì luyện chế thành, bề mặt có những lỗ cực nhỏ, mắt thường khó thấy, những lỗ này như phù văn, khúc khúc chiết chiết găm sâu vào, huyền ảo khôn tả.
"Ngươi thử dồn chân nguyên vào kích phát, rồi phát một đạo lôi hệ thuật pháp vào nó." Lục bào lão đầu cha từng thấy, còn Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, nhìn kỹ rồi bảo Ngụy Tác.
"Thật ra là cái gì?"
Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, lục bào lão đầu cả kinh, Ngụy Tác dồn chân nguyên vào thì mảnh ngói đột nhiên lóe sáng kim khí, như vân khí sôi lên, gã phát Kim xà lôi quyết thì mọi lôi quang đều bị hút hết."Ngươi gặp may rồi, đây là mảnh vỡ Độ ách kim ngõa. Độ ách kim ngõa là tiên khí của thượng cổ siêu cấp đại năng luyện chế, cơ hồ có thể hấp nạp tất thảy lôi cương. Hoàng Thiên đế tôn độ kiếp đã dùng vật này chống lại thiên kiếp nên bị phá tổn. Hoàng Thiên đế tôn chết trong thiên kiếp nên những gì mang theo đều bị đại năng khi đó gom sạch, vật này chắc nhờ thế mà lưu truyền lại." Linh Lung Thiên tựa hồ không vui khi Ngụy Tác lấy được đồ tốt, "Vật này còn lại không ít thần uy, khả dĩ chống lạilôi nguyên thuật pháp, là chí bảo kháng cự thiên kiếp."
"Chí bảo có thể hấp nạp lôi cương, chống lại thiên kiếp!" Ngụy Tác lại nuốt nước bọt, lúc ở long trủng gã được bạch sắc viễn cổ thiên long nhắc nhở, cảm thụ được thiên kiếp, biết mình đạt tới Thần huyền tứ trọng sẽ có thiên kiếp. Từ khi gặp Linh Lung Thiên, gã qua nó mà biết thêm không ít về thiên kiếp, tuy nhiên mỗi tu sĩ vì công pháp khác nhau mà thiên kiếp cũng khác nhưng cơ hồ mỗi tu sĩ khi đón thiên kiếp đều vì thiên địa nguyên khí chấn động quá kịch liệt mà phải hứng chịu vô tận lôi cương trút xuống. Đối với mọi tu sĩ, đây đều là chí bảo.
"Độ ách kim ngõa nguyên lành cũng bị tổn hại, đối diện thiên kiếp chân chính, Độ ách kim ngõa đã vỡ chỉ có đôi chút tác dụng mà thôi." Thấy Ngụy Tác hưng phấn, Linh Lung Thiên bực mình.
"Hai viên này là đơn dược gì?"
Ngụy Tác không tranh cãi với Linh Lung Thiên, mục quang bị hai viên đơn dược nó lấy ra hấp dẫn.
Hai viên đơn dược này tuyệt đối bất phàm, một viên băng phong trong vạn niên huyền băng có màu vàng sáng, ánh vàng lấp lánh như biết hô hấp. Viên còn lại đựng trong hắc sắc tiểu đỉnh, cỡ mắt rồng, gần như trong suốt nhưng quang hoa ngưng tụ thành hình một phi thiên tiên nữ.
"Đây là Động hư tiên đơn! Do thượng cổ Động Hư tông luyện chế! Cũng là tiên giai đơn dược, có thể đề thăng tu vi cho nữ tu!" Thấy viên đơn dược trong veo trong hắc sắc tiểu đỉnh, Âm Lệ Hoa và lục bào lão đầu đồng thời kêu lên, thập phần kích động.
"Tiên giai đơn dược? Lưu Duy Chân không nói dối, y quả có tiên giai đơn dược. Có thể đề thăng tu vi cho Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi." Ngụy Tác cười lạnh. Viên đơn dược này lấy được của Lưu Duy Chân, lúc gã hỏi nhường Thủy Linh Nhi có nói sẽ cho Ngụy Tác một viên tiên giai đơn dược.
"Viên đơn dược này còn xưa hơn vạn tái huyền băng bọc ngoài. Chắc không phải phàm phẩm." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, nhìn viên hoàng sắc đơn dược.
"Ngươi không biết viên đơn dược này?" Lục bào lão đầu liếc Linh Lung Thiên, viên đơn dược này chắc vì giữ cho dược lực không tan mà phong ấn tại huyền băng, lão cũng không biết.
"Đại đạo như hải, sao mà biết hết được." Linh Lung Thiên hầm hừ, chỉ vào Vũ Hoàng chân nhân, "Lão giả này đã sống ít nhất năm, sáu trăm năm rồi, ngươi cần hỏi lão thì hỏi luôn xem có thứ gì tốt không."
"Không còn đồ gì tốt nữa hả?" Ngụy Tác lấy hết nạp bảo nang của bọn Lưu Duy Chân ra.
"Còn muốn gì nữa? Lừa đảo tham lam quá." Linh Lung Thiên nhe răng, thu hoạch lần này thập phần kinh nhân, như Độ ách kim ngõa, Bất lão minh đơn, Thiên hải thần lan kính, Vô thủy kiếm kinh, đối với siêu cấp đại năng cũng là chí bảo.
"Pháp y của y không tệ... cả mấy phi độn pháp bảo..." Tuy tu sĩ Vân Linh đại lục ít pháp bảo bình quân hơn tu sĩ Thiên Huyền đại lục nhưng nhân vật như Lưu Duy Chân lại có không ít pháp bảo, nạp bảo nang bị Ngụy Tác lấy ra toàn bộ, mấy tấm pháp y quang hoa lấp lánh, phẩm giai đều từ đạo giai trở lên, mấy phi độn pháp bảo và pháp bảo công kích cũng như phòng ngự, Ôn Thù có một mũi tên vàng, uy năng huyền giai trung phẩm, mấy món còn lại tuy không phải huyền giai nhưng ít nhất cũng đạo giai trung phẩm. Tuy những thứ này vô dụng với Linh Lung Thiên nhưng đối với tu sĩ Kim đơn kỳ đều rất hữu dụng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Những thứ này xử lí thế nào?" Âm Lệ Hoa liếc Ngụy Tác, hơi nhíu mày: "Phu quân lấy nạp bảo nang của họ, nhiều người trông thấy, sau này Hoàng Thiên đạo không dám công khai đối phó thì cũng sẽ đòi lại đồ. Chúng ta không thể giữ lại."
"Để lại phổ thông đơn dược và nạp bảo nang. Cấm chế đã bị Cương nha muội phá đi, chúng không thể cảm ứng được. Nạp bảo nang thì cứ trả lại, nói là trong đó chỉ có thế." Ngụy Tác vung tay, cuốn pháp y, pháp bảo đẳng vật, đến chỗ Linh Lung Thiên, cho phổ thông đơn dược vào nạp bảo nang của bọn Lưu Duy Chân, "Cương nha muội, pháp y của ngươi rất đặc biệt, dùng thần thức cũng không lần ra, ngươi thu nhận thì đối phương không thể phát hiện."
"Ngươi tham quá." Linh Lung Thiên bất mãn hầm hừ, nhưng vẫ cho hết vào tay áo, tay áo nó rất đặc biệt, không thể nhận ra là nạp bảo pháp bảo, thần thức quét vào cũng thấy trống trơn, không thấy gì dị thường, nhưng lại là cá động không đáy, cho bao nhiêu vào cũng không đủ.
"Lừa đảo, nếu đại hội lần này có thứ gì ta thích, ngươi phải đổi được cho ta, coi như lợi tức." Linh Lung Thiên gom xong lại bổ sung.
"Được." Ngụy Tác đáp nhanh, tiếp xúc với Linh Lung Thiên lâu như thế, tuy Cương nha muội thập phần cổ quái, gã biết nó cần lợi dụng mình nhưng cũng biết nó không có ác ý, tạm coi là minh hữu.
"Lừa đảo, ngươi đồng ý nhanh thế, không giống tác phong thường ngày, ta hoài nghi lắm." Ngụy Tác đáp gọn thì Linh Lung Thiên hoài nghi, liếc gã nói.
"Xem lão có hay không, khối hắc ngọc tựa hồ thập phần hữu dụng." Ngụy Tác liếc Linh Lung Thiên, ném nạp bảo nang của Vũ Hoàng chân nhân cho nó. Tử Húc chân nhân khiến gã thập phần thất vọng, chắc vì vội cứu người nên nạp bảo nang không có gì, trừ một, hai pháp bảo đã bị hủy trong lúc chống lại Tuyệt diệt kim đơn. Tử Húc chân nhân cũng tu vi Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ, kim đơn uy năng kinh nhân, Ngụy Tác hiện tại không chắc áp chế được phải tới Kim đơn tứ trọng hậu kì mói có thể luyện chế kim đơn của lão thành Tuyệt diệt kim đơn.
"Đây là đơn nhất thần văn, chuyên môn dùng để bố trí cấm chế. Pháp bảo hoàn chỉnh thế này có thể cấm cố hơn vạn dặm. Thần văn này chắc do thần quân cấp đại năng lĩnh ngộ, không có chân tiên khí tức, không cấm cố được thần huyền đại năng như Vương Vô Nhất." Linh Lung Thiên lấy mảnh hắc ngọc ra đọc kỹ, mảnh ngọc có hình vảy cá, tạo cảm giác như cả pháp khí có thể là một cái đĩa có vảy cá hoặc là một tấm gương ngọc phẳng lỳ.
Ngụy Tác gật đầu, vung tay, chân nguyên trực tiếp lay tỉnh Vũ Hoàng chân nhân.
"Muốn giết cứ giết, Vô Kỵ thiên cung và Thiên Kiếm tông, Huyền Phong môn, Chân Võ nhất định không tha cho ngươi!" Vũ Hoàng chân nhân gào lên, oán độc vô cùng.
"Đừng lắm lời, ngoan ngoãn trả lời ta thì ta để ngươi thống khoái. Không thì ta dùng đạo thuật pháp này đối phó ngươi." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh, vung tay, dùng thủ pháp chân nguyên ngưng phù, hóa ra một thiên điển tịch cho Vũ Hoàng chân nhân xem.
"Ngươi..." Liếc Ngụy Tác ngưng thành điển tịch, Vũ Hoàng chân nhân biến hẳn sắc mặt.
Trong chỗ Âm Thi tông tàng kinh, Ngụy Tác tuy trừ hôi sắc cốt quan ra thì không có phát hiện kinh nhân nào nhưng thủ đoạn xử lý tu sĩ thì không ít. Âm Thi tông là tông môn thiên về dùng thi thể các loại yêu thú, tu sĩ luyện khí. Thuật pháp này là Cửu lệ hủ thi thuật, khiến nhục thân tu sĩ rữa nát, hấp nạp âm lệ độc khí, biến thành độc thi, độc thi này phải dùng thân thể Kim đơn tu sĩ hoàn chỉnh mới có thể luyện chế, trong quá trình đó thì Kim đơn tu sĩ bị luyện chế không chết mà bị người thi pháp khống chế, lúc đối địch bị biến thành một món pháp khí mà nổ tung.
"Nếu không ngoan ngoãn trả lời, ta không ngại luyện chế ngươi thành độc thi, rồi lệnh cho ngươi về Vô Kỵ thiên cung, tự nổ ở đó." Ngụy Tác liếc Vũ Hoàng chân nhân, "Trừ thuật pháp này, Âm Thi tông còn thuật pháp kiểu Khiên hồn thuật, hoặc luyện chế ngươi thành một Đồng giáp thi, dung mạo không đổi, cùng ta đi đối địch, chắc cũng thú vị."
"Ngươi... ngươi âm độc như thế sẽ bị trời đánh!" Vũ Hoàng chân nhân run rẩy gầm to. Lão bất tử không còn bao nhiêu thọ nguyên như lão mà bị người ta thao túng, hoặc luyện chế thành thi hình pháp khí, thì không chỉ lão mà ngay cả Vô Kỵ thiên cung cũng mất mặt.
"Bị trời đánh?" Ngụy Tác cười lạnh, "Tông môn như ngươi ỷ thế hiếp người, không biết hại chết bao nhiê người, trời đánh cũng không đến lượt ta."
"Ngươi mau giữ lời... để ta thống khoái, không đem thi thể đi luyện khí?" Vũ Hoàng chân nhân run giọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau