THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 761 - Chương 765

Chương 761: Càng kiêu ngạo hơn

"Thủy Linh Nhi, nữ tu này là của Thủy Linh Nhi Thiên Huyền đại lục Huyền Phong môn? Tu sĩ này lẽ nào là Bá Khí chân nhân tại Thiên Huyền đại lục giết chân truyền đại đệ tử và mấy lão bất tử của Huyền Phong môn?"
"Bá Khí chân nhân đó tên Ngụy Tác, hình như cũng tên thiên tài tu sĩ của Hải Tiên tông?"
"Không thể nào là cùng người, thiên tài tu sĩ của Hải Tiên tông đã đến sơn môn Âm Thi tông gào hét, giết Kim đơn đại tu sĩ Diệp Linh, là tử địch của Âm Thi tông, sao lại trốn trong sơn môn Âm Thi tông được. Hơn nữa tu sĩ của Hải Tiên tông đó chỉ Kim đơn nhất trọng, sao lại đến được Thiên Huyền đại lục, giết kinh thiên đại tu sĩ Kim đơn tam trọng, tứ trọng trở lên..."
Tu sĩ Linh Cữu thành thấy Diệp Huyền Thành và Hoàng Phủ Tuyệt Luân, Vũ Hoàng chân nhân đi khỏi thì thở phào, nghị luận nhi nhao, suy đoán lai lịch của Ngụy Tác.
"Âm tông chủ, tại hạ có việc, xin được cáo từ." Tô Thần Huyết trên Hóa Thiên kim hồ dịu giong bảo Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa đoạn lướt đi.
"Đa tạ Tô tông chủ và Vương tông chủ ra mặt hóa giải." Âm Lệ Hoa hành lễ với Tô Thần Huyết và thần quang pháp thân Vương Vô Nhất trên bạch sắc ngọc sơn thượng."Bất tất đa lễ." Vương Vô Nhất như vầng mặt trời, thân thể rực thần quang khiến cả thành trì chìm trong cực đạo thần uy, gật đầu, quang hoa lóe lên, tan biến vào lâu các trên bạch sắc ngọc sơn.
"Hóa ra vừa đột phá đến Thần huyền tứ trọng không lâu... Thần niệm hóa thân không thể duy trì lâu, xem ra vị tất lĩnh ngộ được bao nhiêu nguyên khí pháp tắc..." Linh Lung Thiên từ chỗ Âm Thi tông tàng kinh đi ra thì đã kích phát Bắc Mang hóa hình phù, đứng sau lưng bọn Âm Lệ Hoa, lén quan sát Vương Vô Nhất.
"Âm tông chủ, tại hạ có việc cần thương lượng với Âm tông chủ và vị đạo hữu này, không biết có thể vào sơn môn quý tông?" Cùng lúc, tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú đến gần như yêu tà trên Vô lượng ngọc sơn chợt thân ảnh loáng lên, lăng không lướt tới, sau lưng nhật nguyệt đồng sinh, phong thái kinh nhân.
Âm Lệ Hoa hơi ngẩn ra.
"Y là ai?" Ngụy Tác truyền âm hỏi, gã đã chú ý đến tu sĩ trẻ tuổi có linh khí ngưng hình kinh nhân này, Vọng khí thuật quét vào thì phát hiện tu vi của y là Kim đơn tứ trọng trung kì, chỉ chân nguyên tu vi thì còn hơn gã một chút.
"Linh khí ngưng hình của y là nhật nguyệt đồng thăng, chắc là một trong Hoàng Thiên tông tứ đại chân truyền đệ, Lưu Duy Chân, chân truyền đại sư huynh Lưu Chân Võ là ca ca của y, không biết có ý gì." Âm Lệ Hoa truyền âm cho Ngụy Tác đoạn bình tĩnh như thường nói với Lưu Duy Chân, "Lưu đạo hữu quang lâm bản môn, tự nhiên không dám chối từ."
"Hoa sư đệ, Liễu sư đệ, theo ta." Âm Lệ Hoa nói thế, Lưu Duy Chân hơi mỉm cười, quay lại nói với Vô lượng ngọc sơn.
Trên Vô lượng ngọc sơn, một tu sĩ trẻ tuổi mặc hồng sắc pháp y, phù văn lá trúc và một người mặc tử sắc pháp y, lưng có mấy chục phù văn sao vàng lướt xuống. Vô lượng ngọc sơn lướt về hướng Hóa Thiên giáo tông chủ Tô Thần Huyết ly khai.
"Hoàng Thiên tông tứ đại chân truyền đệ tử đều tu vi và thần thông hơn xa những người khác. Hai người kia tương tự Lưu Duy Chân nhưng chân truyền đại sư huynh Lưu Chân Võ thì đã là tu vi Kim đơn ngũ trọng, Lưu Chân Võ chỉ hơn bốn mươi tuổi, đột phá thần huyền tu vi là việc sớm muộn." Âm Lệ Hoa lén truyền âm cho bọn Ngụy Tác.
Vương Vô Nhất lực áp Diệp Huyền Thành, xem ra thực lực siêu cấp tông môn của Vân Linh đại lục này còn trên Huyền Phong môn.
"Dẹp cấm chế." Âm Lệ Hoa truyền âm đoạn ra lệnh.
Hộ sơn cấm chế Âm minh quỷ phủ đại trận phong bế cả sơn môn, không triệt đi thì không ai ra vào được. Nguồn truyện: Truyện FULL
Thần huyền đại năng đã động thủ thì thần thông song phương đều đáng sợ, phe thắng cũng không dễ chịu gì nên các thần huyền đại năng không dám phạm ước định, Âm Lệ Hoa cũng không sợ Hoàng Phủ Tuyệt Luân và Diệp Huyền Thành nuốt lời, dùng hồi mã thương.
Lưu Duy Chân được hai chân truyền đệ tử hộ tống, đáp xuống sơn môn Âm Thi tông, thần quang lấp lánh như thần vương thế tử giáng lâm phàm trần.
"Lưu đạo hữu đại giá quang lâm có việc gì thương lượng?" Âm Lệ Hoa không đưa bọn Lưu Duy Chân vào sâu mà đến một gian điện tiếp khách của Âm Thi tông. Quanh điện trồng tử sắc ngọc trúc, cách tuyệt âm khí, đại điện do thúy ngọc thế thành, không hề có âm lệ khí tức.
"Âm tông chủ, tại hạ muốn bàn riêng với hai vị, nếu có thể mong cho những người khác tạm thời lui đi?" Lưu Duy Chân và hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên tông ngồi xuống, động tác cũng như kiểu Lâm Thái Hư, phong phạm cao cao tại thượng, coi thường thiên hạ.
"Tất nhiên." Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác nhìn nhau, hơi kinh nghi. Bọn Cơ Nhã đi trước, cả đại điện chỉ còn lại Âm Lệ Hoa, Ngụy Tác và Lưu Duy Chân cùng hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên tông.
"Thần huyền đại năng của Thiên Kiếm tông và Huyền Phong môn tự thân đến nơi giết các hạ, chắc đây là Bá Khí chân nhân Ngụy đạo hữu?" Lưu Duy Chân hỏi Ngụy Tác.
"Tại hạ chính thị họ Ngụy." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, không hiểu ý Lưu Duy Chân.
"Ban nãy Thủy Linh Nhi nói là đã kết thành đạo lữ với các hạ, không biết có đúng chăng?" Lưu Duy Chân liếc Ngụy Tác đầy thâm ý.
Ngụy Tác ngẩn ra, hơi nhíu mày, Lưu Duy Chân hỏi thập phần đột ngột, khiến gã không thoải mái. "Đúng vậy, không hiểu Lưu đạo hữu hỏi thế là sao?" Gã hỏi Lưu Duy Chân.
"Tại hạ thật sự xiêu lòng với Thủy Linh Nhi, nếu không lầm thì Thủy Linh Nhi là cực phẩm thủy linh căn tu sĩ, tại hạ có một môn thuật pháp, cần thủy linh nguyên khí như thế gột rửa nhục thân mới đại thành." Lưu Duy Chân thản nhiên nói với Ngụy Tác, "Tại hạ định hỏi Ngụy đạo hữu có thể nhường Thủy Linh Nhi làm đạo lữ của tại hạ chăng."
"Cái gì?!" Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác biến sắc. Cả hai tưởng chân truyền đệ tử Hoàng Thiên tông này tìm gặp vì có việc gì, không ngờ y mở mồm là đòi Thủy Linh Nhi!
Thủy Linh Nhi là đạo lữ của Ngụy Tác, là người sống chứ không phải nguyên liệu luyện khí, pháp bảo gì, Lưu Duy Chân hỏi thế, tuy ngữ khí bình tĩnh nhưng thật sự vô lễ, kiêu cuồng đến cực điểm.
"Đương nhiên mỗ không để Ngụy đạo hữu thiệt." Thấy Ngụy Tác sầm mặt, Lưu Duy Chân thập phần bình tĩnh, chỉ tay như đang nắm quyền, "Mỗ sẽ cho Ngụy đạo một viên tiên giai linh đơn."
"Tại hạ không thiếu đơn dược." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh liếc liễu Lưu Duy Chân, "Đạo hữu nên bỏ ý nghĩ đó đi."
"Ngươi dám nói thế với sư huynh thì thật vô lễ." Tu sĩ trẻ tuổi mặc hồng sắc pháp y mặt mũi lạnh lùng đứng cạnh Lưu Duy Chân, tỏ vẻ cao cao tại thượng uy hiếp.
"Vậy hả? Các hạ nói thế thì lễ lạt lắm chắc?" Ngụy Tác liếc đối phương, nhạt giọng. Tu sĩ của các siêu cấp đại tông môn đều ngông nghênh như nhau, ngay cả việc hỏi xin đạo lữ mà cũng nói ra được.
"Ngươi nên nghĩ cho kỹ đang nói chuyện với ai." Một chân truyền đệ tử mặc tử sắc pháp y của Hoàng Thiên cười lạnh: "Nếu không có tông chủ bản tông giải vây thì ngươi đã tan xác."
"Vị tất." Ngụy Tác ơ hờ, hỏi Lưu Duy Chân, "Đạo hữu còn việc gì nữa không?"
"Thủy Linh Nhi thuộc về mỗ, mỗ giúp các hạ chặn Huyền Phong môn." Lưu Duy Chân vẫn nói đến Thủy Linh Nhi.
"Không cần." Ngụy Tác không hề do dự.
"Đừng có không biết tốt xấu!" Đệ tử mặc tử sắc pháp y nổi giận, nhìn Ngụy Tác, "Ngươi đừng tưởng Âm Thi tông gia nhập Đại Hóa minh thì vạn vô nhất thất. Đại Hóa minh còn cần Hoàng Thiên đạo chống lưng."
"Ngươi đã chạm vào Huyền Phong môn và Thiên Kiếm tông, nếu chọc vào cả Hoàng Thiên đạo thì ta không tin ngươi có chỗ đứng tại tu đạo giới." Một tu sĩ trẻ tuổi mặc hồng sắc pháp y khác cười lạnh.
"Nếu không còn việc, không cần lắm lời nữa." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh, cụp mắt xuống.
Đệ tử mặc hồng sắc pháp y và tử sắc pháp y của Hoàng Thiên đạo chỉ tu vi Kim đơn nhất trọng, cỡ này thì gã có thể giết trong tích tắc, hiện tại dám lớn lối trước mặt gã, nếu không vì là đệ tử Hoàng Thiên đạo tất bị gã đập chết tươi từ lâu.
Với Lưu Duy Chân, Ngụy Tác không tin y đấu được với Động Hư bộ pháp và Trấn thiên pháp tướng. Không vì Hóa Thiên giáo tông chủ Tô Thần Huyết đột nhiên xuất hiện, chưa biết chừng gã đã dùng Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp trọng thương Hoàng Phủ Tuyệt Luân, sau đó dù Diệp Huyền Thành đến thì sức mình y cũng không phá được sơn môn Âm Thi tông.
Lưu Duy Chân rõ ràng không coi gã ra gì, khiến gã nổi sát ý, chỉ là chưa phải thời cơ, không thể phát tác. Nhưng bảo phải dịu giọng với y thì không thể.
"Được, Ngụy đạo hữu cứ cân nhắc." Lưu Duy Chân phất tay đứng dậy, vẫn bình tĩnh nhưng mắt hơi ánh lên. Đoạn không chào Âm Lệ Hoa mà rời Âm Thi tông.

Chương 762: Tiên khí không phải là tiên khí?

"Sư huynh, y không hiểu gì tình thế, cho một viên tiên giai linh đơn mà còn có thái độ đó thì thật đáng ghét."
"Sư huynh, đối phó y thế nào?"
Rời sơn môn Âm Thi tông, hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo nói với Lưu Duy Chân đi đầu.
Hai chân truyền đệ tử này trước mặt Ngụy Tác ra vẻ cao cao tại thượng, nhưng trước mặt Lưu Duy Chân thì lại quấn quít lấy lòng.
"Nàng ta thập phần trọng yếu với Thái hoàng cổ kinh, ta phải giành được." Lưu Duy Chân hơi nheo mắt, suy nghĩ phương pháp đối phó Ngụy Tác."Sư huynh sao không tìm thẳng tới Thủy Linh Nhi mà thương lượng với y? Với tu vi và thân phận của sư huynh, chưa biết chừng Thủy Linh Nhi sẽ theo sư huynh." Đệ tử mặc áo đỏ rất có khả năng vỗ mông ngựa, "Y chỉ đang xách giày cho sư huynh."
"Thủy Linh Nhi cả cơ hội mà sư tôn thần huyền đại năng đưa ra cũng chối, nên ta đành bắt đầu từ y, nếu y đáp ứng, Thủy Linh Nhi sẽ thương tâm thất vọng, thế thì dễ thôi. Không ngờ y lại dám coi thừng ta." Lưu Duy Chân chắp tay sau lưng, bạch sắc thần quang lóe sáng, lạnh lùng, "Hoa sư đệ, Liễu sư đệ, mau xem thần huyền đại năng của Thiên Kiếm tông và Huyền Phong môn ở đâu rồi chặn lại."
"Chặn được hai thần huyền đại năng Thiên Huyền đại lục? Lưu sư huynh định làm gì?" Hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo cả kinh, Hoàng Phủ Tuyệt Luân đã đành, lúc họ tới thì thần uy đã bị Tô Thần Huyết áp chế, nhưng Diệp Huyền Thành chỉ liếc là chấn bay một sư huynh tu vi cao hơn họ, làm sao họ dám chọc vào.
"Muốn đối phó y, không cần chúng ta động thủ." Lưu Duy Chân cười lạnh: "Chỉ cần dụ y ra, để lộ cho thần huyền đại năng đó là xong."
"Lưu sư huynh muốn bọn đệ giao dịch với hai thần huyền đại năng Thiên Huyền đại lục, dụ y ra rồi báo cho họ giết y?" Hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo ngẩn người đoạn hiểu ra.
Lưu Duy Chân lấy ra ngọc phù, dồn chân nguyên ghi vào.
Chỉ mấy tích tắc sau, Lưu Duy Chân đưa ngọc phù cho hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo, "Trong này có nội dung ta cần cho hai thần huyền đại năng đó biết, cứ đưa cho họ là xong."
"Sư huynh, kế này quả nhiên tuyệt diệu." Chân truyền đệ tử mặc áo tím tựa hồ chưa yên tâm, lại hỏi, "Nhỡ may y bị hai thần huyền đại năng dọa cho vỡ mật, không dám rời Âm Thi tông, sư huynh có phương pháp gì dụ y ra chưa."
"Ba mươi ngày sau, Hóa Thiên giáo sẽ cử hành hội minh đại hội cho Đại Hóa minh, các tông môn đều nhận được Đại hóa đạo đơn, tiếp đó còn đại hội trao đổi, quy mô cỡ này nghìn năm khó gặp. Lúc đó lấy danh nghĩa Hóa Thiên giáo phát Đại hóa kim giản mời đích danh. Đại hội này tất chúng động lòng, lại do Hóa Thiên giáo mở, có thần huyền đại năng tọa trấn, y dù nhát gan đến đâu cũng sẽ yên tâm rời Âm Thi tông." Lưu Duy Chân cười lạnh.
"Sư huynh diệu kế vô song, bọn đệ đi sắp xếp." Hai chân truyền đệ tử Hoàng Thiên đạo nhìn nhau, xem nhanh nội dung ngọc phù rồi lướt đi.
...
"Y thật quá cuồng vọng, định cậy thế cướp đạo lữ của người khác?"
"Ngụy Tác, chắc y sẽ giở trò."
Trong sơn môn Âm Thi tông, ở đại điện tiếp khách, bọn Âm Lệ Hoa đều thập phần ngưng trọng.
Khí phẫn đã đành nhưng hoàn cảnh của Ngụy Tác hiện tại mà bị Hoàng Thiên đạo ngầm đối phó thì không ổn.
"Cương nha muội, ngươi không hiểu gì về tu luyện Thần huyền cảnh nhưng ít nhất cũng biết rõ về thực lực cảnh giới của thần huyền đại năng. Thần huyền cảnh có khác biệt gì về thực lực ở mỗi cảnh giới?" Ngụy Tác nghiến răng, trong số thiên tài đệ tử của siêu cấp đại tông môn, trừ Thủy Linh Nhi và Phong Ngô Thương ra, gã chưa gặp ai không ngang ngược. Nếu không vì hiện tại có quá nhiều đối đầu, tạm thời ẩn trong Âm Thi tông để tu luyện, luyện khí, là trước kia, Ngụy Tác chưa biết chừng đã giáo huấn Lưu Duy Chân rồi.
"Theo cách gọi thời của ta, Thần huyền nhất trọng là Trọng Huyền, ngưng thành thần huyền pháp thân, có uy năng lay non dốc biển. Thần huyền nhị trọng là Ngộ Huyền, đại năng cấp này qua cảm ngộ thiên địa nguyên khí, lĩnh ngộ đôi chút thần văn, không chỉ mô phỏng đại năng đời trước mà khắc thần văn luyện khí bố trận. Thần huyền tam trọng là Chủng Huyền, có đại năng đạt tới giai đoạn này sẽ ngưng được pháp văn trong thần huyền pháp thân, thần huyền pháp thân càng hùng hậu hơn, như tôi luyện thần huyền pháp thân thành bảo khí. Thần huyền tứ trọng là Hóa Huyền, thần niệm kinh nhân, có thể dệt thành thần niệm thần văn, hóa ra phân thân, cách vạn dặm giết địch. Thần huyền ngũ trọng là Lâm Tiên, vô hạn tiếp cận chân tiên. Thường thì, trừ phi có được vô thượng cường pháp hoặc tiên khí, thực lực mỗi cấp gấp mấy lần nhau." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, "Hoàng Thiên đạo tông chủ đạt tới Hóa Huyền, tại thời đại của bọn ta cũng miễn cưỡng là nhân vật có máu măt. Lừa đảo ngươi đúng là đại tai tinh, ở đâu cũng có cường địch, theo ngươi có khi tự châm lửa đốt mình, ta phải tìm kẻ khác hợp tác."
"Ngươi tìm người khác hợp tác cũng được nhưng giúp ta luyện xong tinh kim đã." Ngụy Tác nói với Linh Lung Thiên nhưng lúc nói không nhìn nó mà mắt ánh lên, rõ ràng đang tính toán.
"Không nên trở mặt với Hoàng Thiên đạo hoặc Hóa Thiên giáo, không thì lại liên lụy Âm Thi tông." Nam Cung Vũ Tinh nói.
"Cương nha muội, Hoang cổ cự ngao cần bao lâu mới luyện chế thành pháp bảo?" Ngụy Tác gật đầu, hỏi Linh Lung Thiên.
"Tính mạng quan trọng, ta không muốn chết mà không được lợi gì. Đưa Cửu u minh thiết và Hoang cổ trọng kim cho ta rồi ta giúp ngươi tôi luyện tinh kim, để xem ngươi có khắc thành công đạo thần văn đó không." Linh Lung Thiên bĩu môi: "Nếu không khắc được thì chúng ta tách ra, ta rời Âm Thi tông, nngươi đừng mong ta giúp ngươi luyện chế Hoang cổ cự ngao. Ngươi đúng là tai tinh, hai thần huyền đại năng đã tới, chưa biết chừng không cần bao nhiêu ngày nữa sẽ còn những việc tệ hơn hôm nay."
"Trong tinh kim khắc thần văn, có quan hệ gì với luyện chế Hoang cổ cự ngao?" Ngụy Tác hiểu ý là hai thứ có liên quan.
"Hiện tại không phải quan trọng nhất là giữ mạng sao? Ngươi chạm vào toàn đối đầu không tầm thương, không có nhiều thời gian đâu." Linh Lung Thiên liếc Ngụy Tác, thấy thái độ của gã dễ chịu hơn nhiều, "Ngươi đúng là tiện khí xung thiên, chết đến nơi rồi còn muốn luyện kiếm. Phi kiếm luyện chế thành thì tu vi hiện tại của ngươi không thể so được với bản mệnh kiếm nguyên của Hoàng Phủ lão đầu, chưa biết chừng còn tự dâng lễ vật, cho lão cơ hội đổi kiếm."
"Ý ngươi là luyện chế pháp bảo khác?" Hàn Vi Vi hiểu ngay.
"Luyện chế pháp bảo gì?" Âm Lệ Hoa hỏi Linh Lung Thiên.
"Nếu gã miễn cưỡng khắc được thần văn, phối hợp với bối giáp Hoang cổ cự ngao thì đủ luyện chế một món pháp bảo phòng ngự cả thần huyền đại năng không thể công phá." Linh Lung Thiên khá khách khí với bọn Âm Lệ Hoa.
"Thần huyền đại năng cũng không phá được?" Linh Lung Thiên nói xong, chúng nhân đều hít sâu một hơi.
"Lẽ nào pháp bảo này có uy năng phòng ngự đạt tiên giai?" Ngụy Tác cả kinh.
"Với chút thủ đoạn luyện khí của ta, cộng thêm thần văn đó thì sao đạt được tiên khí. Bất quá trong tinh kim này có Thiên tức tinh kim, cả Cổ khanh kim và Đế văn tinh kim, dù bị đánh thủng thì dùng bối giáp Hoang cổ cự ngao luyện chế được, tất sẽ khôi phục. Tuy nhiên không phải tiên khí chân chính, nhưng đối diện một, hai thần huyền đại năng chắc không bị đánh vỡ ngay, dù ngươi không dùng Động Hư bộ pháp thì cũn còn nhiều thủ đoạn hại người, trốn vào pháp bảo phòng ngự này thì lo gì." Linh Lung Thiên hầm hừ: "Khi tai tinh ngươi có được thủ đoạn giữ mạng đã mới tìm cách đem tinh kim luyện chế thành phi kiếm. Chỉ cần không gặp đại năng vô hạn tiếp cận chân tiên thì tinh kim thai thể này sẽ không bị đánh thành tro."
Ngụy Tác tròn mắt, không ngờ Linh Lung Thiên tính toán như thế.
Gã còn đủ Thiên long huyết hóa thạch, chỉ cần thần huyền đại năng không thể công phá phòng ngự, gã có thể dùng Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp đấu lại, theo tình hình hiện tại thì việc đó đáng kể hơn luyện chế được bán tiên giai phi kiếm.
Theo Linh Lung Thiên thì tinh kim thai thể có hơn nữa thì với thủ đoạn hiện tại cũng không thể luyện chế xuất được tiên khí, tối đa là bán tiên giai. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Được, ta đáp ứng điều kiện." Ngụy Tác mục quang lóe lên, trực tiếp lấy tinh kim ra cho Linh Lung Thiên đoạn gật đầu, lướt đến tĩnh thất của Cơ Nhã.
Áp lực từ thần huyền và Lưu Duy Chân khiến gã không dám lãng phí thời gian. Gã không cho rằng Lưu Duy Chân có bao nhiêu kiên nhẫn nên chắc rằng y sẽ hạ thủ nhanh thôi.

Chương 763: Thần văn hoàn thành, tiên âm truyền đến!

Trong thiên hỏa lô phòng của Cơ Nhã tử khí liễu nhiễu, một khối tinh kim lớn cỡ hai người lớn lơ lửng trên Cửu tiêu ly hỏa lô.
Ngọn lửa đã kích phát đến mức cao nhất, tử sắc thủy tinh hỏa diễm thậm chí liên tục ánh lên thần mang.
Linh Lung Thiên im lặng ngồi trước Cửu tiêu ly hỏa lô, trước mặt là cả núi nguyên liệu đủ loại, các loại tinh kim, linh mộc, bột xương và đồ chứa dung dịch. Dưỡng quỷ quán cũng ở cạnh nó, lục bào lão đầu liên tục thò ra, thần sắc ngưng trọng nhìn tinh kim trên Cửu tiêu ly hỏa lô.
Ngụy Tác xếp bằng cạnh Cửu tiêu thần hỏa lô, Thủy hoàng thần linh trên đầu thủy khí liễu nhiễu, như há miệng, không ngừng phun ra nguyên khí.
Cùng lúc, chân nguyên mỏng manh từ tay gã chảy ra, kết thành thần văn hình sóng.
"Chát!"
Thần văn huyền ảo toát lên thần vận, kết thành một nửa thì đột nhiên rung lên rồi tan vỡ, hình thành vô số vết nứt không gian trước mặt gã chừng một trượng, rồi tan biến không dấu vết.Lưu Duy Chân rời Âm Thi tông đã năm ngày.
Năm ngày này, Ngụy Tác không hề ngơi tay, toàn lực tôi luyện tinh kim và ngưng luyện thần văn Linh Lung Thiên truyền cho. Nguồn truyện: Truyện FULL
Vì hai Thần huyền tu sĩ liên thủ đến đây, vượt ngoài dự tính của gã, cộng thêm Lưu Duy Chân uy hiếp, nên gã vừa ngưng luyện thần văn vừa dùng thủy hệ yêu đơn tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết.
Hiện tại tình thế thập phần nghiêm trọng, buộc gã phải quyết định không đợi có tin về Đề hồ thánh quả, cứ dùng thủy hệ yêu đơn đề thăng tu vi. Thủy hoàng phệ nhật quyết không xung đột với thuật pháp khác, không ảnh hưởng gã ngưng luyện thần văn.
Lô thủy hệ yêu đơn đầu tiên Hải Tiên tông thu mua đã tới, đồng thời kèm cả thủ dụ rằng Hiên Viên lão tổ kinh ngạc trước tu vi tiến cảnh hiện tại của Ngụy Tác, đợi gã về Hải Tiên tông hội ngộ. Lô thủy hệ yêu đơn này số lượng thập phần kinh nhân, hơn bốn nghìn viên, còn hơn số lượng Âm Thi tông mua được.
Theo tin Âm Lệ Hoa truyền đến, Âm Thi tông và Hải Tiên tông gom được hơn hai vạn viên thủy hệ yêu đơn, hai ngày nữa sẽ tới, so với kế hoạch trong mười ngày gom được ba, bốn vạn viên thi không cách biệt nhiều.
Năm ngày này, Ngụy Tác mỗi mấy chục giây ngưng luyện thần văn một lần, không biết thử ngưng luyện bao nhiêu lần rồi mà thần văn vẫn như trên hư không, chỉ mỗi việc tưởng tượng một pháp trận khổng lồ nhưng tinh tế đó thì qua vô số lần, gã chưa lần nào thành công, cơ hồ chỉ được nửa đường là vỡ.
Đãn thị Ngụy Tác căn bản không hề tự tang, y cựu không ngừng thí trứ ngưng luyện thần văn.
Đạo thần văn này cả Linh Lung Thiên cũng chỉ biết là thích hợp cho khí, do đại năng phen nó để lại, còn có thần diệu gì thì chỉ khi thần văn hoàn toàn ngưng thành mới biết.
Càng luyện, gã càng cảm giác được đạo thần văn này mênh mông, có lúc uy năng thần văn tan vỡ khiến gã kinh hãi vì tựa hồ khả dĩ xuyên thủng hư không, cả thai thể huyền giai pháp bảo lọt vào phạm vi này cũng sẽ tan nát, gã đồng thời phát hiện, đại năng để lại thần văn này quả thủ đoạn nghịch thiên, vì thần văn tan vỡ, uy năng cũng chỉ trong vòng một trượng, không ảnh hưởng đến tính mạng tu sĩ luyện khí.
Một ngày... hai ngày... thần thức Ngụy Tác cực kỳ tập trung, như dùng tâm tôi luyện thần văn, liên tục bảy ngày liền, Linh Lung Thiên hoàn thành giai đoạn đầu tôi luyện tinh kim, Cửu tiêu ly hỏa lô đạt hỏa lực cao nhất, thiêu rụi chỗ tinh kim vô dụng rồi giảm còn bảy phần hỏa lực, đồng thời mỗi mấy trăm tích tắc lại cho tinh kim vào huyết dịch ngũ cấp kim hệ yêu thú để tôi luyện.
Cả Thủy Linh Nhi cũng bị Linh Lung Thiên gọi đến, chuyên môn phụ trách thụ giúp nó điều khiển, cách một khoảng thời gian lại cho tinh kim nóng bỏng vào yêu thú huyết dịch để tôi luyện. Sau mười hai ngày, khối tinh kim chỉ còn bằng nửa thân người, màu cũng thành u lam sắc. Nhưng màu sắc này chưa cố định, tôi luyện bằng yêu thú huyết dịch hơn mười lần nữa thì lại thành màu lam pha vàng.
Hom đó Ngụy Tác luyện thần văn đạt được tiến triển đột phá, từ chỗ được một nửa là vỡ thì đột nhiên tiến bộ, cả dải thần văn vươn lên ba phần tư.
Mỗi lần thần văn đạt mức đó, trước khi vỡ đều nổ vang nhe tiếng sấm trên chín tầng trời, như có thần lôi chuyển động trong thần văn huyền ảo khiến bọn Ngụy Tác đâm hoài nghi, thần văn mà ngưng thành, khắc vào tinh kim thì liệu thai thể pháp bảo có uy năng như Đế vương lôi tôn kiếm chăng.
Tiếp đó, Ngụy Tác không có thêm tiến triển, thần văn cứ vươn ra trên không, ở mức ba phần tư rồi trận trận thần lôi ngừng nổ.
Linh Lung Thiên lại hoàn thành thêm một giai đoạn tôi luyện, cả khối tinh kim được yêu thú huyết dịch và linh mộc thảo dịch tôi luyện, tuy vẫn bằng nửa thân người nhưng màu đã thành vàng sậm một cách lạ lùng, ánh lên hoàng sắc bảo quang. Chỉ bản thân tinh kim đã phát ra bảo quang, thoạt nhìn là tu sĩ nào cũng thấy cực kỳ bất phàm.
Linh Lung Thiên không dừng, lại mở hết Cửu tiêu ly hỏa lô, gọi cả Cơ Nhã vào để nàng và Thủy Linh Nhi dùng chân nguyên thôi động hỏa nguyên, không ngừng xung kích tinh kim đã biến thành vàng sậm.
Một ngày... hai ngày...
Tới hôm thứ tư, Linh Lung Thiên mới để Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi dừng lại, dồn sức lửa của Cửu tiêu thần hỏa lô còn sáu phần, rồi dùng Tử văn ngọc phấn tôi luyện.
Bốn ngày nay, quá trình luyện chế tinh kim đã được mười sáu ngày, Ngụy Tác tập trung toàn bộ tâm thần ngưng luyện thần văn nhưng không có gì tiến triển, vẫn chỉ dừng ở mức ba phần tư.
Ba ngày tiếp đó, khi tinh kim biến sắc thành đỏ tía thì thần văn lại đột phá, vươn lên thành bốn phần năm.
Càng huyền ảo là thần văn càng vươn đi, càng lúc càng hoàn chỉnh, tiếng sấm trong thần văn tan đi, chỉ còn tiếng như gõ chuông.
Tiếng chuông cực kỳ vang vọng, như cách không biết bao nhiêu vạn dặm, vận luật kỳ diệu khôn tả, tựa tiên nhân ở trên không gõ pháp chung.
"Đây là đại đạo tiên âm." Linh Lung Thiên vốn ngó lơ cũng liếc Ngụy Tác: "Chân tiên cảnh tu sĩ lĩnh ngộ thần văn mới có thể chấn động vô tận hư không, phát ra đại đạo tiên âm. Tiên âm này có thể xuyên việt hư không, truyền đi mấy chục vạn dặm, như truyền đạo, hàm chứa vô thượng pháp lực. Đạo thần văn này ít nhất cũng do chân tiên đại năng để lại, chỉ cần ngươi hoàn chỉnh ngưng luyện thì sẽ luyện chế được thứ chống lại thần huyền đại năng."
"Đại đạo tiên âm... Chân tiên có thể truyền thanh âm đi mấy chục vạn dặm, thần thông này khó tưởng tượng nổi..."
Ngụy Tác được cổ vũ, chỉ thiếu chút xíu là thần văn ngưng luyện thành.
Lần này ngưng luyện thần văn như liên tục luyện chế phù lục kinh nhân, luyện phù khắc trận cũng mang lại lợi ích lớn cho gã, gã dám chắc giờ mà luyện chế pháp bảo, tốc độ khắc phổ thông pháp trận sẽ hơn nhiều.
Gã vẫn không ngừng tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết và ngưng luyện thần văn.
Hải Tiên tông và Âm Thi tông liên miên đưa thủy hệ yêu đơn đến, cộng với số đã luyện hóa thì tới hơn năm vạn viên.
Hai mươi ba ngày luyện chế tinh kim, Linh Lung Thiên cũng đã tôi luyện xong tinh kim!
Cả khối tinh kim vốn đã tinh luyện thu từ cao bằng hai người còn bằng nửa thân người.
Khối tinh kim chuyển thành màu băng trắng xen tím, chút màu đen của Hắc đồng và Cửu u minh thiết không còn nữa, tất cả trong suốt, lấp lánh. Nhìn kỹ sẽ thấy cả những đường văn huyền ảo như thiên nhiên ngưng thành, như vô số sợi tóc vàng.
Tinh kim sáng rực băng tử sắc thần quang khiến người ta không dám nhìn thẳng, nêu không tận mắt nhìn rõ quá trình luyện chế, thần quang này sẽ khiến gã cho là pháp bảo kinh nhân gì đó chứ không ngờ vẫn là tinh kim.
"Tuyệt phẩm tinh kim thai thể, luyện thành rồi sẽ có thần quang, được gọi là thần thiết... có thể luyện tiên binh." Khối tinh kim này khiến Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi cực kỳ chấn kinh. Tinh kim thai thể có thần quang thì chỉ được ghi trong điển tịch, thượng cổ siêu cấp đại năng trong truyền thuyết luyện binh khí, tu đạo giới hơn vạn năm nay không xuất hiện. Không ngờ họ lại luyện chế được.
Khối tinh kim này thần quang lưu chuyển, chứa thần vận khôn tả.
Tinh kim luyện thành, Ngụy Tác tuy chấn động vì thần vận kinh nhân nhưng gã không hề nóng nảy ngưng luyện thần văn. Gã nhận ra thần văn chỉ còn một bước nữa, như khi viết bằng bút lông, chỉ thiếu một nét là hoàn thành.
Quả nhiên, một ngày sau, thiên hỏa lô phòng như có chớp lóe, sáng trắng thần quang.
Thần văn hoàn chỉnh ngưng kết trước mặt Ngụy Tác, như khắc lên hư không, nhất thời không xóa được!
Thần văn hoàn chỉnh sau cùng cũng được Ngụy Tác thành công ngưng thành!
Thần văn ngưng thành, thần quang bao trùm, tiên âm với vận luật đặc biệt vượt qua thời gian và không gian truyền lại.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"...
Ngụy Tác run lên, tiên âm tựa hồ có mười hai tiết tấu đặc biệt, khi vang lên là thể nội chân nguyên chấn động theo, như dây đàn được gảy, một mi tâm khiếu vị cũng theo đó mà rung động.
"Tiên âm truyền đạo... Đạo thần văn này hàm chứa thuật pháp!" Ngụy Tác nín thở.

Chương 764: Chạm đến "Tiên"

"Lừa đảo, sao thế?" Linh Lung Thiên cảm tri hơn xa người thường, phát hiện ngay khí cơ của Ngụy Tác biến hóa.
"Đạo thần văn này hàm chứa thuật pháp đặc biệt." Ngụy Tác chìm đắm vào tiên âm do đạo thần văn phát ra, giọng nói cũng phiêu diêu. Gã cảm nhận được trong mi tâm khiếu vị tựa có thứ gì đó bật ra.
"Đạo thần văn này hàm chứa đạo pháp?" Linh Lung Thiên cùng Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi cả kinh. Thần văn chứa đại đạo tiên âm đều do tự nhiên sinh thành, truyền đạo tiên âm từ thời đại của Linh Lung Thiên cũng rất hiếm.
Thần văn ngưng trên không chưa tan, tiên âm vẫn truyền ra.
Linh Lung Thiên cùng Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi cả kinh, đoạn lắng nghe.
"Thượng cổ tu sĩ gọi mi tâm khiếu vị là 'Thần cung', thần thức tuy là vô hình chi vật, nhưng đại bộ phận thần thức đều từ 'Thần cung' mà ra... Tiên âm đ*o pháp này... không phải tăng thần thức, nhưng có thể khuếch đại 'Thần cung', tăng thêm phạm vi cảm tri...!" Ngụy Tác lắng nghe tiên âm, càng lúc càng chấn kinh, chân nguyên theo tiên âm mà lưu chuyển, nội thị thì mi tâm khiếu vị lóe rạng kim sắc thần quang.Khiếu vị này, gã không lạ, Tử Huyền chân quyết của gã sản sinh kim đơn trong khiếu vị đó, theo thuật pháp đó mà vận chuyển chân nguyên, kim sắc thần quang tựa hồ ngưng thành kim sắc thần chi, thần thức cảm tri khuếch đại kinh nhân.
Gã khẳng định thần thức không tăng cường về thực chất, thuật pháp trong tiên âm đề thăng sức xuyên thấu của thần thức, hữu như ngưng thủy thành băng.
Thuật pháp do chân tiên để lại này huyền ảo cực độ, không đề thăng bản thân thần thức nhưng như thần chi ẩn vào thể nội khiếu vị, giúp thần thức vươn xa hơn.
Ngụy Tác hít sâu một hơi, toàn lực trải thần thức, tâm thần lại chấn động vì kim sắc thần chi trong mi tâm khiếu vị tựa hồ có thần văn lấp lánh, thần quang như dải dây lưng màu vàng thôi động thần thức của gã quét ra vạn trượng, gấp ba lần trước kia!
Có những nơi cách tuyệt thần thức tra xét, thần thức của gã vẫn xuyên vào được thêm, chứng tỏ vận chuyển thuật pháp này thì ở những nơi đó, cảm tri của gã sẽ hơn tu sĩ thông thường
"Đây là một môn huyền pháp đề thăng phạm vi thần thức cảm tri?... Ở mi tâm khiếu vị như có thần chi hóa sinh..."
"Đạo thuật pháp này dẫn thiên địa nguyên khí xuống, phạm vi thần thức cảm tri của ta gấp ba lần..."
Chốc sau, thần văn Ngụy Tác ngưng thành trên không trung dẫn tan đi, tiên âm nhỏ dần nhưng Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi cảm giác được đó là môn thuật pháp thế nào.
"Khẳng định là do nhân tộc chân tiên để lại." Linh Lung Thiên ấm ức, nghiến răng ken két. Nó cảm nhận được đạo vận đặc biệt trong tiên âm, nhưng với nó lại không có hiệu quả, rõ ràng do thượng cổ tu sĩ đại năng để lại, chứ không phải cho nó dùng. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Lại như 'Đại trí tuệ luân' cường pháp?" Lục bào lão đầu không có hình thể, đương nhiên không biết kỳ vận, nghe Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi nói thì gã cũng dị thường chấn kinh.
Thuật pháp này tuy không công kích hoặc phòng ngự, cũng không đề thăng bản chất thần thức, không đề thăng tốc độ thi pháp, nhưng có thể cảm tri mà khóa chặt đối thủ trước. Thời đại của lục bào lão đầu có tông môn là Di Tịnh tông, xuất hiện đại năng Đại trí tuệ thần quân, lĩnh ngộ được 'Đại trí tuệ luân' khiến thần thức cảm tri đề thăng mấy lần, phối hợp với tu vi kinh thiên, y thậm chí khả dĩ từ mấy trăm dặm mà giết đối thủ! Như thần vương giáng xuống thần phạt.
Có một tông môn khiến y bất mãn, nên từ mấy trăm dặm tung đòn đánh hóa thành tro!
Tu sĩ chết trong tay y, thậm chí không thấy thân ảnh đại năng thế nào.
Cường pháp này đối với đê giai tu sĩ không có nhiều tác dụng, vì đề thăng mấy lần, phạm vi cảm tri cũng chỉ mấy trăm trượng, pháp khí của họ vị tất năng uy hiếp được tu sĩ cách mấy trăm trượng. Nhưng đối với tu sĩ càng cao giai, tác dụng càng lớn, tu sĩ Thần huyền cảnh nhất trọng thường thì thần thức chỉ từ Ngụy Tác hiện tại trở lên. Thần huyền tam trọng tứ trọng trở lên thì thần thức gấp mấy lần, có thuật pháp này, thần thức thậm chí quét được mấy chục dặm.
Thần huyền đại năng có thần uy trực tiếp từ mấy chục dặm lướt tới, cộng thêm thuật pháp có thể dùng thần niệm dẫn động, ảo hóa ngay trước đối phương thì chống lại bằng cách nào?
"Không được, ta thiệt quá, luyện chế tinh kim phẩm giai này cho ngươi, từ thần văn ta cho, ngươi lại có thêm một đạo cường pháp." Thấy quá nhiều kinh thiên đại năng thần huyền trở lên nên Linh Lung Thiên biết một đạo thuật pháp này có ý nghĩa gì, lại không thể sử dụng nên nó phẫn hận bảo Ngụy Tác, "Mau cho ta thêm tinh kim."
"Ta còn tinh kim gì vừa mắt ngươi?" Ngụy Tác không tranh cãi với Linh Lung Thiên: "Chi bằng nếu có tu sĩ đến làm phiền ta, tinh kim gì ta không dùng tới thì thuộc hết về ngươi?"
"Chỉ cần ngươi có chữ tín, đừng nói là dùng hết mọi tinh kim thì ta miễn cưỡng đáp ứng." Linh Lung Thiên nghiến răng nói, tuy ngữ khí vẫn không dễ chịu gì nhưng thực tế đã nhượng bộ.
"Ta không thủ tín, sẽ bị thiên kiếp đánh chết, được chứ?" Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên.
"Ta tin ngươi một lần." Linh Lung Thiên hầm hừ, đột nhiên nhớ ra, nhìn gã nói: "Tử hà huyết linh tán có phần phạm phải đức hiếu sinh, ta khuyên ngươi mau hủy đi, không thì thiên kiếp giáng xuống sẽ là đại họa. Đừng chỉ thấy nó có uy năng mà bỏ qua hậu quả."
Ngụy Tác bình tĩnh như thường: "Mau lên, ta nghĩ sẽ nhanh chóng có kẻ làm phiền, sẽ có cơ hội động thủ."
"Ngươi muốn dùng nó để gạt đối thủ..." Linh Lung Thiên hơi ngẩn ra, hiểu ý thì không nhiều lời, cười lạnh: "Ngươi nên ngưng luyện thêm thần văn, để vạn vô nhất thất, đừng lãng phí thời gian."
"Dạo chân tiên thần văn có truyền đạo tiên âm này sẽ giúp thai thể pháp bảo có thần diệu gì?"
Tu vi càng cao, từ khi chạm vào siêu cấp tông môn Huyền Phong môn và Chân Võ, Thiên Kiếm tông, tiếp xúc với thần huyền tu sĩ, nhất là gặp được Linh Lung Thiên thì gã càng lúc càng có cảm giác đại đạo như thiên, mình chỉ ếch ngồi đáy giếng. Chỉ một đạo thần văn này khiến gã có cảm giác ngưỡng vọng như nhìn lên trời sao mênh mông.
Dù là áp lực từ bên ngoài hay bản thân đạo thần văn đều khiến Ngụy Tác có cảm giác khôn tả.
Gã lại ngưng luyện tiên âm thần văn.
Đạo đạo thần quang lại lóe lên trong gian thiên hỏa lô phòng.
Như lục bào lão đầu dự tính, Ngụy Tác có thiên phú về luyện phù chi đạo, gã ngưng luyện được thần văn không phải do ngẫu nhiên, mà là nắm được cách. Liên tục mấy lần, Ngụy Tác đều thành công, ngưng thành thần văn, phát ra tiên âm.
"Ngươi giao thi thể Hoang cổ cự ngao cho họ, nơi này nhỏ quá, ta cho họ biết cách xử lý."
Gã liên tục thành công ngưng thành thần văn, thần sắc Linh Lung Thiên ngưng trọng hẳn, "Ngươi có thể khắc thần văn lên khối tinh kim này, ta không biết có thể chứa bao nhiêu thần văn, ngươi sẽ nhận ra khi không thể khắc thêm thì dừng lại."
"Được." Ngụy Tác không hề do dự, đưa nạp bảo thủ trạc cho Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi. Gại lại chăm chú nhìn băng tử sắc tinh kim.
Tinh kim chói lòa thần quang, thoạt nhìn đã thấy là thần phẩm.
Ngụy Tác chạm vào, khối tinh kim toát lên khí tức khôn tả, có viễn cổ tinh thần khí tức, có khí tức đến từ vô tận hoang cổ... Tinh kim sáng loáng, cực kỳ linh động, như hàm chứa sinh cơ. Khối tinh kim cũng như vạn kiếp, như giao long sau rốt biến thành thiên long. Gã chưa từng nghĩ rằng phẩm giai và thần của nó lại kinh nhân cỡ này.
Khối tinh kim này nếu Ngụy Tác lấy được trước kia tất coi là vô thượng chí bảo, nào còn tính đến khắc thần văn như hiện tại.
Linh Lung Thiên đã nói, vì thủ đoạn và phương pháp luyện chế còn hạn chế nên chỉ với khối tinh kim này chỉ đạt tới bán tiên giai, tiên khí thai thể thật sự còn đến thế nào?
"Tiên khí... khối tinh kim này chạm tới mức 'Tiên'... Nếu ta đột phá đến thần huyền, lĩnh ngộ được thần văn rồi mới khắc thì sẽ chế thành một món tiên khí chân chính..."
Ngụy Tác chợt có ý nghĩ này.
Gã không ngừng tay, thiên hỏa lô phòng lóe thần quang, thần văn lại xuất hiện.
Thần quang lấp lánh, tiên âm thần văn ấn vào băng tử sắc thần quang trong thần vận tinh kim thai thể.
"Choang!"
Đạo thần văn được ấn vào, phát ra tiếng như rèn thép, băng tử sắc tinh kim thai thể rung lên, thần quang sáng hơn, bạch sắc thần văn như tự nhiên sinh thành xuất hiện trên tinh kim thai thể.

Chương 765: Phỏng chế Tiên khí

Đạo thần văn ấn vào tinh kim thai thể, tiên âm không phát ra nữa, thần văn và tinh kim thai thể hòa làm một, như thiên nhiên sinh thành.
Ai nấy đều quan sát khối tinh kim thai thể biến hóa, ngay cả Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi biết thời gian thập phần khẩn yếu, được Linh Lung Thiên bảo xử lý Hoang cổ cự ngao cũng ở lại xem.
Chân tiên thần văn dù đã hóa ra thì cũng không biết cách dùng, chỉ khi khắc vào tinh kim mới biết có uy năng gì.
Băng hàn khí tức đột nhiên từ thần vận tinh kim thai thể rực tử sắc thần quang phát ra.
"Là chân tiên thần văn cho thêm băng linh nguyên khí!" Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang.
"Là pháp văn ngưng tụ băng hệ nguyên khí!" Lục bào lão đầu kinh hỉ vạn phần, kêu thành tiếng.
"Công thủ toàn diện..." Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi nhìn nhau, đều hoan hỉ.Trong các hệ pháp bảo cùng thuật pháp, lực công kích mạnh nhất là lôi hệ, hỏa hệ.
Nhưng lôi hệ, hỏa hệ nguyên khí không mạnh về phòng ngự, không ít lôi cương và hỏa nguyên cực mạnh không thể ngưng thành thực chất, bỏ qua pháp bảo thì trong các thuật pháp cùng đẳng cấp, hầu hết tu sĩ sẽ chọn băng hệ thuật pháp. Băng hệ thuật pháp và nguyên liệu luyện chế băng hệ pháp bảo, tại phách mại hội đều được hoan nghênh nhất, vì băng hệ nguyên khí công phòng toàn diện, băng linh nguyên khí không chỉ có lực công kích mạnh mẽ mà thậm chí có thể làm tê cứng đối phương, khiến pháp bảo và việc thi pháp của đối phương khá chậm.
Chân tiên thần văn phi phàm, có thể sản sinh phần nào uy năng của đại năng thần vực, khi pháp bảo thành hình, kích phát sẽ tạo thành cực hàn băng phong, có điều hiệ giờ dung vào luyện chế pháp bảo phòng ngự thì thật quá đúng, ngay cả tương lai để luyện chế pháp bảo tiến công cũng thập phần hữu dụng.
"Không biết khắc thần văn, luyện thành pháp bảo thì hình thành cực hàn pháp vực thế nào."
"Phu quân, bọn mội đi xử lý Hoang cổ cự ngao..." Nhận ra công dụng chân tiên thần văn, Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi đi ngay, cả hai rất mong chờ khối tinh kim thai thể thành hình.
"Choang!"
Lại một đạo thần văn ngưng thành, được Ngụy Tác ấn vào băng tử sắc tinh kim thai thể, lại thêm một đường nét thần vận cực độ.
Gã thập phần kích động, luyện khí đối với gã cũng như ngộ đạo, không ngừng cảm ngộ cảnh giới của thượng cổ đại năng, tiếp xúc với thế giới rộng hơn, có cảm giác lần theo bậc thang đi tìm dấu chân của thượng cổ đại năng.
Vốn gã cho rằng tu đạo giới không có viễn cổ thiên long, không có chân tiên... nhưng hiện giờ đã thấy viễn cổ thiên long, cảm thụ được thiên long thần uy, rồi lại được cảm nhận tiên âm thần văn mà chân tiên để lại. Nhưng thứ vốn hư vô phiêu diêu, thậm chí không tồn tại lại hiện ra trước mắt.
"Choang!" "Choang!"...
Ngụy Tác như cầm thần chùy, giáng xuống liên tục, không ngừng ra thần văn, ấn vào tinh kim thai thể.
Tốc độ ngưng luyện thần văn không chậm, mấy chục tích tắc là được một thần văn.
Mỗi một thần văn thêm vào, tinh kim thai thể lại thêm linh vận.
"Có thể cho vào ngần ấy thần văn..." Tinh kim thai thể này tựa hồ có thể dung nạp vô cùng vô tận thần văn, Linh Lung Thiên tuy vô tình trong lần đại chiến đó lấy được chân tiên thần văn thích hợp luyện khí nhưng chưa từng thấy ai dùng để luyện khí, nên lẩm bẩm, trong một ngày, Ngụy Tác cho vào hơn vạn thần văn mà khối tinh kim thai thể vẫn dung nạp được.
Rõ ràng bạch sắc thần văn dày đặc trong tinh kim thai thể, cơ hồ chỉ cho thêm một vào là sẽ cắt ngang thần văn đã tồn tại nhưng cực kỳ huyền ảo là mỗi thần văn thêm vào đều hóa sinh không gian huyền ảo để dung nạp.
Một ngày sau, bạch sắc thần văn trong tinh kim thai thể mênh mông như khói, nhưng choang một tiếng, mọi bạch sắc thần văn đột nhiên ẩn đi.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rùng mình, khối tinh kim thai thể thần vận cực độ trong suốt, như băng tử sắc tinh thạch, thậm chí không giống tinh kim, quang hoa chói mắt như vô số vì sao lưu động.
Băng hàn khí tức hoàn toàn siêu việt Thần huyền tu sĩ chảy trên tinh kim thai thể.
Tinh kim thai thể sau rốt cũng tôi luyện thành!
Ngụy Tác thập phần kích động, càng nhìn khối tinh kim thai thể, càng thích.
Tinh kim thai thể lấp lánh như tinh thạch, tuy chưa luyện chế thành nhưng toát lên tự nhiên đại đạo khí tức.
"Lừa đảo, vận khí của ngươi không tệ nên đã luyện thành, bất quá chỉ là bán thành phẩm." Linh Lung Thiên thấy Ngụy Tác bất động nhìn tinh kim thai thể thì không hề khách khí, tuy không nói rõ nhưng cũng có ý bội phục Ngụy Tác với tu vi đó mà luyện thành tinh kim chỉ thần huyền đại năng mới luyện chế được.
"Đây là cách ta biết về luyện chế pháp bảo phòng ngự. Lão đầu, nếu có phương pháp tốt hơn thì cứ theo." Linh Lung Thiên nói đoạn thì hôi sắc thủ trạc rực quang hoa, phát ra hôi sắc linh quang, ngưng thành một tịnh bình khắc đầu hình thần thú thần điểu.
Nửa câu sau là nói với lục bào lão đầu. Nó cũng gọi là lão đầu như Ngụy Tác vẫn gọi, nhưng vì cùng là lão bất tử nên nó khách khí hơn.
Có vẻ nó không biết gì về luyện khí sư, chỉ là có chút kiến thức, biết mấy cách luyện khí, nhưng cách nào với luyện khí đại năng khi xưa không phải lại đỉnh nhọn nhất nhưng hiện tại lục bào lão đầu nhìn thấy là giật mình, suýt nữa chui lại vào Dưỡng quỷ quán.
Tịnh bình lóe quang hoa, thoạt nhìn có sáu pháp trận chồng nhau. Mỗi một pháp trận phức tạp gấp mấy lần pháp trận mà lục bào lão đầu biết.
"Đây là pháp bảo gì?" Lục bào lão đầu lắc đầu, hổ thẹn hỏi. Thứ Linh Lung Thiên tiếp xúc ở đẳng cấp khác với lão, Linh Lung Thiên tiếp xúc toàn là thượng cổ đại năng, siêu cấp đại năng, còn chủ nhân của lão trước kia thạm chí không có Kim đơn tu sĩ đô.
"Đây là đồ phỏng chế Chứng đạo tịnh bình, là Bất diệt tịnh bình. Ta từng thấy người ta luyện chế Bất diệt tịnh bình, dùng tinh kim gia này và bối giáp Hoang cổ cự ngao tất sẽ thành công." Linh Lung Thiên giải thích với lục bào lão đầu.
"Đồ phỏng chế Chứng đạo tịnh bình..." Lục bào lão đầu lắc le như lá trong gió thu.
"Chứng đạo tịnh bình là cái gì?" Ngụy Tác thấy lục bào lão đầu như thế thì biết Chứng đạo tịnh bình là thứ kinh nhân đến mức biến thái.
"Không có kiến thức thật đáng sợ, cả thế mà cũng không biết." Linh Lung Thiên trợn tròng trắng.
"Chứng đạo tịnh bình là tiên giai pháp bảo mạnh nhất viễn cổ tu đạo giới mười vạn năm trước, thai thể là một vì sao xuyên việt vô số tinh không, rơi vào vẫn tinh nội hạch trong Thiên khung mà tự nhiên hóa sinh, tự nhiên hình thành hình tịnh bình, phù văn là hình cổ kinh, thai thể do một tán tu lấy được, y quan sát phù văn mà tham ngộ thành kinh văn có thể dẫn động tinh thần nguyên khí, sau đó đột phá chân tiên tu vi, tôi luyện thai thể thành vô thượng tiên khí, thành tu sĩ mạnh nhất thời đại mười vạn năm trước na, là Chứng Đạo đại đế. Hóa Nhất tông vốn mạnh nhất tu đạo giới khi đó bị y diệt gọn, sơn môn thành tro." Lục bào lão đầu định thần, giải thích với Ngụy Tác, "Cơ hồ mọi vô thượng tiên khí khi đó đều không thể công phá Chứng đạo tịnh bình, sau này Chứng Đạo đại đế hành sự quá tàn bạo, bị một thiên ngoại thần vương giáng lâm giết chết, Chứng đạo tịnh bình cũng bị đánh vỡ."
"Thiên ngoại thần vương?" Ngụy Tác không dám tin, nêu không gặp Linh Lung Thiên, biết tu đạo giới có nhiều siêu cấp đại năng không được ghi lại thì gã đã cho rằng những gì lục bào lão đầu đọc được là bịa đặt. Vô thượng tiên khí tương đương với một vì sao, như thế mà còn bị hủy thì là thần thông gì?
"Sự thực là thế, còn lại thì hậu thế ghi chép về thiên ngoại thần vương không đúng." Linh Lung Thiên liếc lục bào lão đầu, "Đánh vỡ Chứng đạo tịnh bình, tru sát Chứng Đạo đại đế là một ẩn thế siêu cấp đại năng, không phải thiên ngoại thần vương hư vô phiêu diêu nào hết."
"Ẩn thế siêu cấp đại năng?" Lục bào lão đầu tròn mắt.
"Có những siêu cấp đại năng thần thông khó tưởng tượng nổi hóa thân vào tu đạo nên không được ghi lại." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, dáng vẻ nó khiến Ngụy Tác nhớ đến trận chiến kinh thiên hủy diệt Bắc Mang... tu đạo giới mười vạn năm nay đã đản sinh bao nhiêu cao thủ kinh thiên?
"Bất diệt tịnh bình, đồ của sáu vạn năm trước là pháp bảo cỡ nào?" Ngụy Tác vừa nhìn kỹ tịnh bình Linh Lung Thiên hóa ra và mỗi tàng pháp trận, lấy kí sự thanh phù ra ghi lại. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Tiên khí không phải là tiên khí, lực phòng ngự vô hạn tiếp cận tiên khí. Dùng Hằng vũ tinh kim và một khối tinh thạch do chân tiên luyện chế để luyện chế, Hằng vũ tinh kim được một luyện khí đại năng tôi luyện mấy chục năm, bản thân thai thể còn hơn tinh kim của bọn ta, chỉ là khối tinh thạch đó không khắc thần văn, không phải tiên khí chân chính, có thể chống lại uy năng thuật pháp của thần huyền đại năng xâm thực." Linh Lung Thiên không ngẩng mắt lên.
"Dùng bối giáp Hoang cổ cự ngao thay tinh thạch của Bất diệt tịnh bình thượng?" Ngụy Tác hiểu ý, một pháp trận trên tịnh bình tựa hồ có không gian chi lực, có thể thu nạp vật lớn, trong hình mây trên bình khảm một mảnh tinh thạch, trông như lá sen. Khối tinh thạch chắc cực lớn, chỉ là thu vào pháp trận nên chỉ nhỏ thế.
Linh Lung Thiên gật đầu, "Đối địch thì tịnh bình sẽ thu ngươi vào, khi tịnh bình đón đỡ uy năng công kích tất bối giáp Hoang cổ cự ngao sẽ tự động kích phát, đỡ hộ một phần, đủ co thai thể pháp bảo cs thời gian phục nguyên."
Ngụy Tác không hề lãng phí thời gian, trực tiếp vung tay, cho băng tử sắc tinh kim khỏa lên trên Cửu tiêu ly hỏa lô rồi kích phát hỏa lô.
Như Linh Lung Thiên đã nói, thần văn khắc vào tựa hồ không ảnh hưởng đến đặc tính khác của tinh kim, chỉ khi pháp bảo luyện chế thành rồi kích phát mới phát ra thần uy, khối băng tử sắc tinh kim mềm dần ra trong Cửu tiêu ly hỏa lô, bị Ngụy Tác dùng thần niệm khống hỏa, ép thành hình tịnh bình.
Gã bắt tay vào khắc pháp trận, đã tham ngộ rõ rằng pháp trận trên bối giáp Hoang cổ cự ngao tương đối giản đơn, chỉ có hai tầng, cho vào xong thì khi tịnh bình luyện thành, luyện xong cả bối giáp Hoang cổ cự ngao sẽ kết thành nhất thể.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau