THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Vạn linh thạch hộ, năm quả trứng

Ngụy Tác cực kỳ hớn hở đứng lên "vịt nướng lớn", sau khi lớn vụt lên, ngọc hạc vốn có vẻ ngoài bạch quang liễu nhiễu như tiên khí trông càng xấu, nhiều chỗ đã cháy đen, không khác gì một con vịt nướng quá lửa.
Ngụy Tác thử dồn chân nguyên vào, ngọc hạc bay lên, thiếu chút nữa khiến gã va vào mái nhà.
Ngụy Tác giật mình, lại thiếu chút nữa rơi xuống đất, chật vật khống chế ngọc hạc lơ lửng trên không, xiên xiên xẹo xẹo bay mấy lần trong phòng thì trán gã đã đổ mồ hôi, đáp xuống thu ngọc hạc lại.
Vật này cần có chân nguyên để khống chế phương hướng, gã phải luyện tập vài ngày mới thuần thục được.
Ngọc hạc bị âm lân cốt hỏa thiêu đốt bề ngoài thành xơ xác, pháp trận khắc trên mình phần nào phá tổn, lúc bay không được bình ổn như thường mà hơi lắc lư.
Bất quá ít nhất đó cũng là một phi độn pháp bảo thật sự.
Gã đã thử nghiệm được pháp bảo này không tiêu hao bao nhiêu chân nguyên, với tu vi Thần hải cảnh tứ trọng tương đương với huyền cấp trung giai công pháp, điều khiển liền hai canh giờ không thành vấn đề. Tốc độ của ngọc hạc thì thời gian này đủ để bay hơn một nghìn mấy trăm dặm.Dù là tu sĩ Chu thiên cảnh, thi triển phi độn thuật pháp tầm thường cũng không thể liên tục trong một canh giờ.
Ngụy Tác cũng muốn mình như cao thủ Chu thiên cảnh trở lên, bay lên không xem cảm giác thế nào nhưng phi độn pháp bảo và nạp bảo nang đều khó kiếm, tu sĩ may mắn có được đều đem sử dụng, hơn nữa dù xuất hiện trên thị trường thì cũng bị tu sĩ có hậu đài mua mất, tán tu như gã dù có tiền cũng không mua được.
Hơn nữa ngọc hạc này không dễ dàng tổn hại như pháp khí có tốc độ phi hành cực chậm kiểu Tự tại chỉ diên của Thiên Nhất môn. Nên dù hơi khó coi nhưng Ngụy Tác vẫn hớn hở thu nhận.
Lục tìm xong mọi thứ của Văn Đạo Các, gã tìm sang đồ của đạo sĩ lùn mập. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đạo sĩ này cũng không khiến gã thất vọng, trong linh thạch đại chưa các loại linh thạch giá trị hơn bốn nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Trừ Hỗn kim đoản mâu, đạo sĩ lùn mập còn một cây hàng ma xử hoàng đồng sắc tựa hồ là bán linh khí để sử dụng khi cần. Ngoài vài thứ linh tinh khác, Ngụy Tác còn tìm hai viên Kim linh đơn, xem ra đạo sĩ lùn mập cũng có lúc xa xỉ, dùng loại đơn dược dễ luyện hóa này để tu luyện thay cho linh thạch.
Tử bào lão đạo, lão đạo lùn mập, cả hai đạo sĩ này đều có Kim linh đơn, vô tình nhắc nhở gã rằng trong số này còn Thanh lão đạo có một món linh khí chân chính.
Cơ hồ cùng lúc kịp phản ứng, Ngụy Tác tìm được một cái hồ lô trắng toát trên mình Thanh lão đạo, món linh khí hoàng quang bảo tán đã bị hủy diệt, cái hồ lô này xem ra cũng uy thế phi phàm, khiến bọn Nam Cung Vũ Tinh luống cuống.
Nhưng rồi gã thập phần thất vọng vì trong hồ lô không còn bao nhiêu Hủ thi thủy, gần như cạn đến đáy.
Thanh lão đạo trừ hơn ban nghìn hạ phẩm linh thạch và vài thứ bình thường, Ngụy Tác không phát hiện thêm gì nữa, chỉ có tấm hộ tâm đồng kính lớn cỡ miệng bát gã nhặt ở trong ngôi mộ khiến gã chú ý.
Lúc nguy hiểm, tấm hộ tâm đồng kính này đã đỡ được mảnh vỡ pháp bảo của Nam Cung Vũ Tinh khiến Thanh lão đạo chỉ bị cắt một tai.
Hiện tại giữa tấm đồng kính bị xuyên thủng một lỗ chừng nửa thước, nhưng lúc cầm lên gã nhận ra linh khí không tiêu tan bao nhiêu, tựa hồ tổn hại không nghiêm trọng.
Kinh ngạc nhất là khi gã thử dồn chân nguyên vào, cơ hồ tâm ý mới máy động, đồng kính đã rời tay, lơ lửng trước mắt.
Kích phát đồng kính chuyên dụng phòng ngự còn nhanh hơn cả đôi vòng tay màu đỏ của Văn Đạo Các!
Phát hiện này khiến gã hớn hở, học theo Thanh lão đạo, để đồng kính vào vị trí ngực ở trong pháp y.
Pháp khí phòng ngự có tốc độ kích phát cỡ này, khi bị người khác hoặc yêu đánh lén thì có thể cứu mạng gã.
Ba tu sĩ còn lại, gã cũng tìm được ba pháp bảo công kích bán linh khí là nửa cái ấn màu bạc hình đầu sư tử, một cái thanh sắc mộc ngư, và cây búa bằng ngọc màu vàng đã tặng Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi.
Lấy thêm được một mớ linh thạch từ ba tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng này xong, gã còn tìm được hai tấm pháp thuẫn ngang ngửa với Huyền quy thuẫn.
Một tấm huyền thiết tiểu thuẫn nặng trịch, được luyện chế từ xương Xuyên vân mãng.
Qua lần giao thủ với Văn Đạo Các, gã biết phòng ngự pháp thuẫn có bao nhiêu cũng không thừa, gã có nạp bảo nang để chứa đủ.
Trừ vài thứ linh tinh không đáng kể, thứ khiến gã kinh ngạc là trên mình ba người này có một quyển sách ghi lại thuật pháp Thổ thần chân pháp.
Môn thổ hệ thuật pháp này là khôi lỗi thuật pháp, chia làm năm tầng.
Tầng thứ nhất, tu sĩ Thần hải cảnh tam trọng có thể sử dụng, chỉ cần ở nơi có đất đá là hóa thành một thổ khôi lỗi lực khí bất phàm.
Tầng thứ hai, tu sĩ Thần hải cảnh tứ trọng có thể sử dụng, có thể hóa ra hai thổ khôi lỗi.
Tầng thứ ba phải tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng mới có thể sử dụng, có thể hóa thành thạch khôi lỗi có sức lực và độ cứng gấp mấy lần thổ khôi lỗi.
Tầng thứ tư phải tu sĩ Chu thiên cảnh tam trọng trở lên mới có sử dụng, có thể hóa thành thạch cự nhân cao mấy trượng.
Tầng cuối cùng phải tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên mới có thể sử dụng, ở nơi bình thường sẽ hóa thành thạch cự nhân cao lớn hung mãnh hơn, ở nơi đặc thù, ví như dung nham chi địa sẽ hóa thành dung nham cự nhân uy lực càng phi phàm.
Tử bào lão đạo có hơn ba nghìn hạ phẩm linh thạch, tu sĩ mặt ngựa có hơn ba nghìn, tên mặc áo choàng đen có hơn hai nghìn, độc nhãn tu sĩ cũng hơn hai nghìn, Lưu Tam Pháo có một nghìn năm trăm viên, Văn Đạo Các có hơn năm nghìn, đạo sĩ lùn mập hơn bốn nghìn, Thanh lão đạo hơn ba nghìn, ba tu sĩ sau chót cộng lại có hơn sáu nghìn.
Tổng cộng là ba vạn ba nghìn năm trăm viên được gã đổ ra chất thành đống, nhìn đống linh thạch mà gã cơ hồ phát khóc.
Cả đời gã chưa thấy ngần ấy linh thạch chất trước mặt.
Con bà nó chứ, sau cùng cũng thành vạn linh thạch hộ, còn chưa kể đến rất nhiều bán linh khí bình thường khó mà chạm tay vào, chỉ riêng linh thạch cũng đủ phát tài rồi.
Quan trọng nhất là còn năm quả Phệ tâm trùng noãn.
Trung niên tu sĩ ăn vận áo xanh kiểu văn sĩ của Thiết Sách tựa hồ cũng hơi hiểu biết về Phệ tâm trùng, trên đường về Linh Nhạc thành cho gã biết Phệ tâm trùng noãn chắc mới đẻ, chừng trong vòng một tháng là sẽ tự động nở, hiện giờ gã bày năm quả trứng trước mặt một cách thoải mái, bằng không cứ nghĩ đến hình dáng đáng sợ của Phệ tâm trùng mà đột nhiên nở được mấy con trùng non biết ẩn hình là gã rợn tóc gáy.
Gã có trong tay hai cái nô thú đại, không cần hai con mà chỉ cần như độc nhãn tu sĩ, có thể điều khiển một con Phệ tâm trùng thành niên gã không đi giết người cướp thì thật lãng phí.
Mang theo một con Phệ tâm trùng, mặt mũi tươi như hoa nở chào hỏi rồi lén thả Phệ tâm trùng đánh lén, chỉ nghĩ thế là gã đã thấy âm hiểm, thấy sảng khoái vô cùng.
"Sao lại cũng như chó đẻ con thế nhỉ, có to có nhỏ hả?"
Năm quả trứng bày trước mặt gã, đặt trên thảm Ngân ti thảo gã đang ngồi xếp bằng lên, gã nhận thấy có to có nhỏ, quả to nhất lớn gấp đôi quả khác, trứng đã trông uy mãnh như thế thì nở ra nhất định rất khỏe mạnh, quả nhỏ nhất chỉ bằng nữu, Ngụy Tác hoài nghi ở ra liệu có chết yểu không.
Ấp nở rồi thì khống chế bằng cách nào, nuôi bằng cách nào?
Ngụy Tác vội vàng mở nô thú tàn thiên của độc nhãn tu sĩ ra đọc.
Đọc đến trang viết về Phệ tâm trùng, ghé mắt vào là gã trợn tròn mắt gào lên rồi nhanh chóng lật lại đọc kỹ, đọc xong thì mặt mày nhăn nhó cực độ.
Nô thú tàn thiên ghi rất tường tận về cách nuôi dưỡng Phệ tâm trùng, cách cho ăn, cách khiến chúng tiến giai thì dùng não tủy yêu thú nào, dùng linh dược nào là tốt nhất.
Nhưng cách khống chế thì nô thú tàn thiên chỉ có một phương pháp cho mọi yêu thú là bàn tay sắt bọc nhung, là thông qua uy bức lợi dụ mà thuần phục yêu thú. Nghe lời thì cho ăn, không nghe lời thì đánh, thế thôi.
Quả thật Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt.
Yêu thú khác may ra còn sử dụng được nhưng với Phệ tâm trùng thù sao có thể sử dụng được? Lẽ nào mang theo mấy trăm túi Bạch lân thú cốt phấn liên tục rải rồi huấn luyện?
Càng khiến gã muốn khóc mà không có nước mắt nô thú tàn thiên nói rõ là nuôi yêu thú có nguy hiểm, tu sĩ nên cẩn thận, đừng quên cho ăn bằng không yêu thú đói thì cả chủ nhân cũng sẵn sàng ăn thịt. Yêu thú khác đã đành, huấn luyện Phệ tâm trùng mà quên một lần, nó chi cầm chạm vào đầu gã hai lần thì không chết cũng thành ngớ ngẩn, hà huống sách còn bảo não tủy tu sĩ là bổ phẩm khiến chúng tiến giai nhanh nhất. Ngụy Tác không muốn mình thành bổ phẩm của yêu thú mình nuôi.
Rõ ràng đây là sách còn thiếu, không cần lục bào lão đầu nhắc nhở gã cũng biết nhưng môn phái nuôi yêu thú bây giờ đều có thuật pháp dùng linh thức khống chế yêu thú. Chỉ thuật pháp đó mới có thể hoàn toàn khống chế yêu thú, không chỉ khi đối địch an toàn hơn mà lúc nuôi dưỡng cũng vậy.
Nhưng trong một tháng thì lấy đâu ra thuật pháp đó? Gã nhăn nhó cơ hồ muốn khóc.

Chương 77: Lại thêm một món

Ngụy Tác ngẫm nghĩ một chốc rồi quyết định đến Kim Ngọc các xem có bán thuật pháp dùng linh thức khống chế yêu thú không, thuận tiện chuộc đồ lại, mua chút nội đơn Thanh giáp trùng, đồng thời bán mấy thứ không dùng đến.
Bán đồ cướp của giết người cho nơi như Kim Ngọc các là an toàn nhất. Kim Ngọc các có quy củ chỉ quản giao dịch, trăm phần trăm bảo vệ bí mật cho khách.
"Ngụy tiền bối!"
Ngụy Tác hiện tại cũng coi là người quen của Kim Ngọc các, cơ hồ vừa vào là một hoa phục thiếu niên phụ trách tiếp đãi vội cung kính đưa gã vào một gian quý tân sảnh. "Ngụy tiền bối muốn chuộc đồ chăng?"
"Trừ chuộc lại còn muốn bán mấy thứ cho Kim Ngọc các." Ngụy Tác gật đầu.
Hoa phục thiếu niên tựa hồ biết lần nào gã đến cũng mang đồ tốt nên không dám chậm chễ, lễ mạo nói: "Xin hỏi tiền bối, có phải đồ lần này đều có giá trị cao không, nếu phải, tại hạ sẽ đi mời Điền chưởng quỹ."
Ngụy Tác mỉm cười, "chắc vậy, mời ông ta ra đi.""Được, tại hạ sẽ mang cả đồ của tiền bối ra rồi mời mời Điền chưởng quỹ, tiền bối đợi một chốc." Hoa phục thiếu niên nói xong liền quay đi ngay.
"Ngụy huynh đệ, đến chuộc đồ nhanh thế chắc là chuyến này phi thường thuận lợi?" Thoáng sau, Điền chưởng quỹ đi ra, sau lưng là một hoa phục thiếu niên bưng một cái khay gỗ đỏ, trên đó là Bảo nguyên ngọc hạp và Ngọc vân chi cùng mấy món đồ của gã.
"Nhờ phúc của Điền chưởng quỹ." Ngụy Tác cười ha hả, "chuyến này cũng hoàn thành được, không đến nỗi mất mạng."
Điền chưởng quỹ cũng mỉm cười, "thật ra sư thúc của lão phu tiếc rẻ lắm, sư thúc rất coi trọng Bảo nguyên ngọc hạp, bất quá Ngụy huynh đệ xưa nay xuất thủ bất phàm, không rõ lần này mang đến đồ tốt gì nhỉ?"
"Tại hạ chuộc đồ lại đã rồi tính, đồ tại hạ mang đến bán lần này khá nhiều." Ngụy Tác đưa một linh thạch đại cho Điền chưởng quỹ, "trong này có năm trăm năm mươi viên trung phẩm linh thạch, Điền chưởng quỹ đếm cho."
"Được!" Điền chưởng quỹ nghe gã nói lần này có nhiều đồ tốt thì mắt sáng lên liên tục, không nói gì mà đưa toàn bộ đồ trên cái khay đỏ được hoa phục thiếu niên đằng sau bưng cho Ngụy Tác, đoạn bảo y đếm linh thạch.
"Con rắn này giá trị không cao, bất quá tại hạ lười đến chỗ khác bán, Điền chưởng quỹ thuận tiện mua giúp luôn." Ngụy Tác nhận lại Bảo nguyên ngọc hạp cùng mọi vật khác đoạn lấy ra Thanh trúc dực xà được độc nhãn tu sĩ thuần dưỡng đã bị chặt làm mấy khúc .
"Hả?" Điền chưởng quỹ liếc qua: "Tứ cấp hạ giai Thanh trúc dực xà, những bộ phận khác đều vô dụng rồi, bất quá yêu đơn còn nguyên, hai trăm hai mươi hạ phẩm linh thạch được chăng?"
"Được", Ngụy Tác gật đầu, lấy Long hổ tử vi đạo bào của tử bào lão đạo ra đưa cho Điền chưởng quỹ. Đạo bào này có uy năng phòng ngự không tệ, đủ chống lại công kích của pháp khí bán linh khí, bất quá lục bào lão đầu nói rằng không thể đồng thời sử dụng cùng với pháp y của gã. Ngụy Tác cho rằng nếu pháp y của gã mà cũng bị đánh thủng thì tính mạng xong rồi, vật này lại lấy từ trên mình tử bào lão đạo, mặc vào có khi là họa hại nên bán luôn.
"Long hổ tử vi đạo bào, phòng ngự pháp y bán linh giai!" Điền chưởng quỹ cũng nhận ra, tỏ vẻ hơi ngưng trọng hỏi gã: "Ngụy huynh đệ có cần bản các đấu giá vật này? Giá khởi điểm một nghìn hạ phẩm linh thạch."
"Đấu giá là được rồi." Ngụy Tác hiện không thiếu linh thạch, phách mại có khi có thứ hay ho để mua, đương nhiên đồng ý.
"Điền chưởng quỹ xem thử hai vật này có thể xuất hiện tại phách mại hội?" Ngụy Tác lại lấy Hắc bạch bát quái y của đạo sĩ lùn mập và thanh sắc mộc ngư của một tu sĩ Thần hải cảnh ra.
Ngụy Tác đã nghiên cứu Hắc bạch bát quái y, có thể hóa thành Hắc bạch bát quái pháp thuẫn, uy năng phòng ngự hơi kém hơn Long hổ tử vi đạo bào nhưng sử dụng được nhiều lần. Hiện gã có rất nhiều pháp bảo công kích đẳng cấp bán linh khí, thanh sắc mộc ngư và mấy vật khác không có gì đặc sắc, chất liệu cũng hơi kém, dễ bị phá tổn, lại là thứ lấy được từ giết người cướp của, gã quyết định bán lấy linh thạch rồi tính.
"Bát quái y này hơi kém hơn nhưng đưa vào phách mại hội thì không thành vấn đề, giá khởi điểm bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch. Thanh mộc ngư là pháp bảo công kích bán linh giai, giá khởi điểm khoảng một nghìn hạ phẩm linh thạch." Điền chưởng quỹ thấy gã lấy thêm ra hai vật, thần sắc càng ngưng trọng.
"Chưởng quỹ xem yêu thú này giá trị bao nhiêu linh thạch?" Ngụy Tác vung tay, lấy con Phệ tâm trùng bị Văn Đạo Các dùng đôi vòng tay đánh thủng bụng ra.
"Ngũ cấp yêu thú Phệ tâm trùng!" Điền chưởng quỹ và hoa phục thiếu niên đứng sau lưng đều động dung. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Gần như nguyên vẹn! Phệ tâm trùng toàn thân là bảo vật, cực khó săn được, thậm chí có thể luyện chế pháp bảo, pháp y che giấu tung tích!" Điền chưởng quỹ biến sắc nói, "Giá khởi điểm của con Phệ tâm trùng này ít nhất cũng hai nghìn viên hạ phẩm linh thạch. Nếu người của các tông môn luyện khí có mặt thì e giá thành giao sẽ thập phần kinh nhân. Ngụy huynh đệ, vốn ba ngày sau có một tiểu hình phách mại hội, nhưng Phệ tâm trùng thì nên để đến đại phách mại hội sau hơn mười ngày nữa do Kim Ngọc các và mấy đại phường thị liên thủ tổ chức thì giá sẽ cao hơn!"
"Được." Điền chưởng quỹ động dung khiến Ngụy Tác thầm sảng khoái, Kim Ngọc các là chố ngày trước gã không đủ tư cách đến, gật đầu xong gã lại ung dung đầy ra vẻ, giơ hai ngón tay lên, "Hai con."
"Hai con?" Điền chưởng quỹ ngẩn người.
Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh ném tiếp ra một con Phệ tâm trùng. Còn Phệ tâm trùng trưởng lão, gã cho rằng còn có chỗ dùng tới, lại chưa nghiên cứu kỹ nên đợi lục bào lão đầu có thể ra khỏi Dưỡng quỷ quán thì tính.
"Hai con Phệ tâm trùng! Huynh đệ giết được hai con Phệ tâm trùng!" Điền chưởng quỹ trợn trừng mắt, "Hóa ra việc mà huynh đệ nói là thập phần nguy hiểm là giết Phệ tâm trùng khứ, chả trách huynh đệ hỏi lão phu có Bạch lân thú cốt phấn không!"
"Chắc là thế." Ngụy Tác cười hắc hắc không chối.
"Oa ha ha ha ha!" Điền chưởng quỹ cũng đột nhiên bật cười ha hả.
Ngụy Tác hơi sững sờ, "Điền chưởng quỹ?"
"Xin lỗi, lão phu thất thái." Điền chưởng quỹ ho khan ngượng ngập, giải thích: "Tuy chỉ thay mặt Ngụy huynh đệ đấu giá nhưng Ngụy huynh đệ đã mang lại danh dự cho Kim Ngọc các. Phệ tâm trùng cực khó săn được, hơn mười năm nay trên thị trường chưa từng xuất hiện, bản thân Kim Ngọc các nổi danh vì nguyên liệu luyện khí phong phú, lần này mang bán hai con Phệ tâm trùng thì danh tiếng Kim Ngọc các sẽ tăng thêm mấy phần."
"Mới hai con Phệ tâm trùng bình thường đã thế, nếu lấy ra Phệ tâm trùng trưởng lão chắc lão đầu này cười méo miệng mất?" Ngụy Tác đắc ý nghĩ thầm, còn khối Thanh tác ngân lấy được từ tu sĩ mặt ngựa chắc cũng bất phàm, lục bào lão đầu còn hơi kinh ngạc, nói là khi trở về sẽ cho gã biết công hiệu.
"Ngụy huynh đệ xuất thủ quả nhiên bất phàm." Không đợi gã nói gì, Điền chưởng quỹ đã tiếp lời, "Lão phu có đề nghị, không rõ Ngụy huynh đệ có chấp nhận không?"
Ngụy Tác đạo: "Đề nghị gì?"
Điền chưởng quỹ nghiêm mặt: "Sau này Ngụy huynh đệ có đồ tốt thế này, nhất là nguyên liệu luyện khí thì ưu tiên bán cho Kim Ngọc các, Kim Ngọc các sẽ bớt đi ba phần phí dụng khi thay huynh đệ đấu giá, được chăng?"
"Đương nhiên là được, Điền chưởng quỹ quả thật chu đáo." Ngụy Tác đảo mắt: "Bất quá tại hạ cũng có nhờ vả."
"Nhờ vả gì?"
"Tại hạ biết trước mỗi phách mại hội, một số phường thị thường cho những khách nhân trọng yếu biết đồ tốt sẽ bán. Như thế khách nhân sẽ không lỡ mất thứ muốn mua, lại không vì nghi ngờ mà phí mất một chuyến đi." Ngụy Tác nói với Điền chưởng: "Không rõ Điền chưởng quỹ sau này có thể báo trước cho tại hạ chăng?"
"Hóa ra là chuyện đó." Điền chưởng quỹ cười hắc hắc, "với tóc độ kiếm linh thạch của Ngụy huynh đệ gần đây e rằng toàn Linh Nhạc thành cũng được liệt vào nhóm đầu, vốn có tư cách để Kim Ngọc các làm vậy. Ngụy huynh đệ chỉ cần cho biết chỗ ở trong Linh Nhạc thành, sau này ba ngày trước phách mại hội, lão phu sẽ sai người mang đến đầy đủ thông tin. Huynh đệ cứ yên tâm, Kim Ngọc các xưa nay vẫn kín kẽ, không tiết lộ thông tin về huynh đệ cho ai biết."
"Không thành vấn đề." Ngụy Tác do dự nhìn hắc sắc nạp bảo nang, vốn gã định bán luôn cái này vì cái màu vàng của gã có phẩn cấp cao hơn một chút nhưng nghĩ rằng nạp bảo nang là vật khó kiếm, nên do dự một lúc thì gã quyết định bán hết những thứ kia đã rồi tính.
"Hôm nay tại hạ tạm bán thế đã." Ngụy Tác thu sắc nạp bảo nang lại, "có một việc tại hạ muốn nhờ Điền chưởng quỹ giúp. Tại hạ muốn mua một môn thuật pháp dùng linh thức để nô thú, không rõ Kim Ngọc các có không."
Điền chưởng quỹ nói: "Kim Ngọc các không có, bất quá Trân Bảo các Cơ Nhã thường bán nhiều thuật pháp, khả năng sẽ có, Ngụy huynh đệ muốn tự hỏi hay để bản các hỏi hộ?"
"Nhờ chưởng quỹ hỏi hộ." Nhắc đến ngân sam tiểu mỹ nữ mông cong của Trân Bảo các là Ngụy Tác toát mồ hôi, vội lắc đầu: "Bất quá việc này đang gấp, mong Điền chưởng quỹ nhanh cho."
Điền chưởng quỹ hơi trầm ngâm, "Nếu cần gấp thì chi bằng lão phu phát tin cần mua, dù Trân Bảo các không có, chưa biết chừng sẽ có người bán. Chỉ là giá sẽ cao hơn một chút."
"Chỉ cần có là được, giá cao cũng không sao." Ngụy Tác nói: "Con nữa, tại hạ cần số lượng yêu đơn Thanh giáp trùng rất lớn, Điền chưởng quỹ có giúp được không."
Điền chưởng quỹ hơi ngẩn người, "Số lượng rất lớn, là khoảng bao nhiêu?"
Ngụy Tác đạo: "Đại khái một trăm viên trước đi đã."
"Một trăm viên? Ít nhất phải hai, ba hôm mới gom đủ." Điền chưởng quỹ gật đầu, "Vốn Kim Ngọc các bán với giá sáu mươi viên hạ phẩm linh thạch một viên yêu đơn Thanh giáp trùng, Ngụy huynh đệ cần, số lượng nhiều vậy thì năm mươi lăm viên hạ phẩm linh thạch một viên, được chăng?"
Ngụy Tác gật đầu biểu thị không thành vấn đề, Điền chưởng quỹ vỗ tay, một hoa phục thiếu lại bưng một khay linh thạch đến trước mặt Ngụy Tác.
Tổng cộng bảy trăm chín mươi hai viên trung phẩm linh thạch.
Ngoài năm trăm năm mươi viên trung phẩm linh thạch gã chuộc đồ về, còn đưa thêm hai trăm bốn mươi hai viên nữa. Đó còn chỉ là giá khởi điểm thứ gã bán, sau phách mại hội gã sẽ lại thu thêm một món lớn linh thạch nữa.

Chương 78: Cùng tắm suối nóng

Lại hỏi mua của Điền chưởng quỹ định một khối Thiên luyện ngân để thử uy lực pháp bảo xong xuôi, Ngụy Tác mới ra khỏi Kim Ngọc các.
Giao dịch với Điền chưởng quỹ lần này cả hai đều vui vẻ, vì đợi khi khi gom Thanh giáp trùng đơn sẽ đưa cùng cả Thiên luyện ngân gã cần đến cho gã, hiện trong túi gã có tới ba vạn năm nghìn hơn chín trăm viên hạ phẩm linh thạch. Dù một tu sĩ Chu thiên cảnh tam tứ trọng có ngần ấy linh thạch cũng khiến người ta kinh ngạc, còn gã mới chỉ là tu sĩ Thần hải cảnh tứ trọng.
Ra khỏi Kim Ngọc các, Ngụy Tác dồn chân nguyên vào truyền tấn ngọc phù.
Đằng nào gã đã chuẩn bị xong danh sách mọi thứ, sớm giao cho Nam Cung Vũ Tinh coi như xong một tâm sự.
Nhưng gã không đến chỗ công cáo bài lớn nhất mà đi qua thành bắc tập thị, về chỗ ở.
Gã biết lần này bọn Văn Đạo Các còn nhiều kẻ thoát thân, nếu gã bị chú ý sẽ gặp nguy hiểm, có thể kín đáo thì cứ kín đáo, chỗ gã và Nam Cung Vũ Tinh gặp nhau đã đôi thành phía ngoài chỗ gã ở. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cho rằng Nam Cung Vũ Tinh không nhanh như mình, lúc đi qua Nhất Tâm điện được Thiên Nhất môn chuyên dụng để quản lý việc thuê chỗ ở, gã liền ghé vào.
Nhất Tâm điện trống trơn, không có tu sĩ nào khác, chỉ hai đệ tử Thiên Nhất môn vẫn thế, vẫn hai kẻ một gầy một béo cực kỳ hám lợi."Vị huynh đài này đến Nhất Tâm điện có việc gì chăng?" Bất quá hai đệ tử Thiên Nhất môn tu vi Thần hải cảnh tam trọng này không nhận ra Ngụy Tác, đệ tử mặt dài nhọn, trông thập phần tinh minh nghênh đón, hỏi gã luôn.
Ngụy Tác hỏi: "Tại hạ muốn hỏi chỗ ở tại thành bắc chia thành chia thành bao nhiêu cấp, có gì khác biệt, giá là bao nhiêu linh thạch?"
"Chắc ngươi muốn thuê chỗ ở?" Ánh mắt đệ tử Thiên Nhất môn nhìn vào tấm pháp y xám xịt của gã thầm nghĩ, bĩu môi không đáp mà hỏi lại, "các hạ định thuê chỗ ở giá bao nhiêu?"
Ngụy Tác thản nhiên lấy linh thạch đại ra, đổ xuống một chút, "Mỗ thấy linh thạch không thành vấn đề, quan trọng là chỗ ở thế nào."
Đệ tử Thiên Nhất mặt dài cùng đồng bạn béo lùn chuyển ánh mắt từ khinh thị sang trợn tròn xoe.
Ngụy Tác tùy tiện đổ ra hơn ba mươi viên thượng phẩm linh thạch! Tức là hơn ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch, hơn nữa trong linh thạch đại của gã tựa hồ còn nhiều linh thạch loại khác.
"Vị huynh đài này, nơi ở tại thành bắc tốt nhất trong toàn Linh Nhạc thành." Trong tích tắc, cả hai đệ tử Thiên Nhất môn đổi ngay thái độ thành xun xoe, tranh nhau giới thiệu, "Chỗ ở được Thiên Nhất môn phân thành thiên địa huyền hoàng như phân chia công pháp. Hoàng cấp thường chỉ có tĩnh thất tu luyện, huyền cấp có tiểu viện độc lập, địa giai đều bố trí linh điền hoặc địa hỏa lô phòng, có cả cấm chế phòng hộ, tuy nhiên uy năng cấm chế không mạnh nhưng có kẻ nào phá hoại thì đệ tử tuần sơn của Thiên Nhất môn sẽ phát hiện ngay, thiên cấp ở vị trí tối cao, sát với sơn môn Thiên Nhất môn, trực tiếp có đệ tử tuần sơn bảo vệ, ra vào đều do đệ tử Thiên Nhất môn kiểm nghiệm ngọc bài. Hơn nữa trừ đơn thất, luyện khí thất, linh điền đều cao cấp hơn địa giai còn có bố trí đặc biệt tùy theo công pháp tu luyện, ví như có nham tương trì phòng cho ngươi tu luyện hỏa hệ công pháp, hàn ngọc cho người tu luyện băng hệ công pháp. Nơi ở thiên cấp có hoàn cảnh ưu việt, đại đa số có linh hoa viên, ôn tuyền trì. Ôn tuyền trì có thể cải thiện phần nào thể chất, Thanh tâm hoa trồng trên bờ khiến tâm thần người ta thanh tĩnh, bớt đi mệt mỏi."
"Không phải chứ, có cả ôn tuyền trì?" Vốn chỉ định hỏi qua loa, nghe vậy thì Ngụy Tác cũng hơi ngứa ngáy.
Dù hiện tại khi luyện phù luyện đơn xong, toàn thân đầm đìa mồ hôi, gã cũng chỉ dùng nước lạnh tắm qua loa, nếu tu luyện xong mà có ôn tuyền trì rũ sạch mồ hôi thì nghĩ thôi cũng dễ chịu.
"Có những chỗ ở thiên cấp còn bố trí linh quả viên, bốn mùa trong năm đều có hoa quả rất ngon." Đệ tử Thiên Nhất môn mặt dài bổ dung.
Vừa ăn trái cây vừa ngâm ôn tuyền, thật sự quá thoải mái. Ngụy Tác không nén được lên tiếng hỏi: "Nếu chỗ có địa hỏa lô phòng, có cả ôn tuyền trì và linh quả viên, một tháng tốn bao nhiêu linh thạch?"
Đệ tử Thiên Nhất môn này xun xoe: "Nếu chỉ thế, không có yêu cầu đặc biệt thì ba trăm viên hạ phẩm linh thạch một tháng."
"Ba trăm viên hạ phẩm linh thạch?" Ngụy Tác nuốt nước bọt ừng ực. Tu sĩ Thần hải cảnh tam tứ trọng thường tiết kiệm từng viên linh thạch, mỗi tháng bớt ra mười mấy viên hạ phẩm linh thạch đã khá lắm rồi. Ngụy Tác hiện tại thuê chỗ có linh điền cũng chỉ tám mươi viên hạ phẩm linh thạch mỗi tháng, ba trăm viên hạ phẩm linh thạch quả thật có phần hơi kinh nhân.
Bất quá nghĩ đến việc dùng Thanh giáp trùng đơn luyện Bổ thiên đơn không khác gì đốt linh thạch, gã vì quá ngứa ngáy trong lòng, quyết định thuê một tháng khai nhãn giới rồi tính.
"Vậy ta lấy một chỗ như thế, nếu không thích thì đổi sau." Ngụy Tác lên mặt nói với hai tu sĩ Thiên Nhất môn.
"Tiền bối, mời!"
Hai đệ tử Thiên Nhất môn càng xun xoe với gã, đoán rằng gã là nhân vật cực kỳ có hậu đài. Gã trả linh thạch xong, nhận thông hành ngọc phù xong, cả hai còn cung kính đưa ra tận ngoài Nhất Tâm điện, xưng hô cùng từ huynh đài biến thành tiền bối.
"Có linh thạch thật dễ chịu!" Việc này khiến gã ra khỏi điện, không nén được bật lên tiếng cảm khái.
Hiện tại gã có hai chỗ ở, có thể tùy tiện ở một nơi, để trống một nơi.
"Nam Cung Vũ Tinh?"
Về chỗ ở địa cấp trú sở, Ngụy Tác ngẩn người, Nam Cung Vũ Tinh mặc bạch sắc trường bào như hôm dự phách mại hội của Kim Ngọc các đang đợi sẵn.
"Sao ngươi đến nhanh thế?" Gã rảo bước nhanh đến hỏi.
Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười: "Trước đây không bảo ngươi, ta ở chỗ này."
"Ngươi cũng ở đây?" Ngụy Tác há hốc miệng, không khép lại được.
"Có gì lạ đâu?" Nam Cung Vũ Tinh trợn tròng trắng nhìn gã, "Ít nhất một phần ba tu sĩ Linh Nhạc thành đều ở đây. Đại bộ phận người của Thiết Sách chỉ ở đây, có điều không xa xỉ như ngươi, chỉ ở chỗ hoàng cấp bình thường mà thôi."
"Xa xỉ hả?" Ngụy Tác cười hắc hắc, "Chi bằng ngươi dọn qua chỗ ta mà ở?"
"Dẻo mỏ, không thể nghiêm chỉnh một chút hả." Nam Cung Vũ Tinh cắn môi, "lại dám trêu thư thư."
"Thư thư? Từ lúc nào ngươi thành thư thư của ta. Tại phách mại hội ta còn gọi ngươi là Nam Cung Vũ Tinh muội muội."
"Ta hơn ba mươi rồi." Nam Cung Vũ Tinh nhìn gã: "Luận tuổi tác thì hơn người hơn mười tuổi, đương nhiên là thư thư rồi."
Ngụy Tác lắc đầu, "Đối với tu sĩ chúng ta, tuổi tác là cái gì, tu đạo giới thiếu gì nữ tu vài ba trăm tuổi song tu với nam tu mười mấy tuổi."
"Ta thừa nhận ngươi nói có lý, nếu ngươi nghiêm túc, ta sẽ cân nhắc xem sao." Nam Cung Vũ Tinh nói với gã: "Bất quá ngươi còn chưa đến những nơi khác ở Thiên Huyền đại lục để hiểu đời, ta e tương lai ngươi sẽ hối hận."
"Được rồi, ngươi nghiêm túc là ta lại sợ." Ngụy Tác vò đầu bứt tai, "Kỳ thực chỗ này của ta thật sự có thể nhường cho ngươi, ta vừa thuê một chỗ ở thiên cấp."
"Chỗ ở thiên cấp?" Nam Cung Vũ Tinh hơi ngẩn ra, khẽ nhíu mày, "Ngụy Tác, ta biết mấy lần này ngươi thu hoạch không tệ, nhưng đối với tán tu chúng ta, kiếm linh thạch còn phải dựa vào vận khí, có thể lần này được nhiều nhưng rất lâu sau đó vận khí săn yêu thú không tót, tiêu hao pháp khí mà không săn được yêu thú, kiếm không nổi bao nhiêu linh thạch đâu. Nên lúc có nhiều cũng không nên vung vít."
"Được rồi được rồi, ngươi nói thế không giống thư thư của ta mà giống mẹ ta hơn. Ta chỉ thuê một tháng xem chỗ ở thiên cấp có linh tuyền trì và linh quả viên thật ra thé nào." Ngụy Tác nhăn nhó, gã biết Nam Cung Vũ Tinh không rõ gã có bảo bối là lục bào lão đầu, đối với thì tốc độ kiếm linh thạch luôn được bảo đảm.
"Được thôi." Thấy gã có vẻ cầu xin, Nam Cung Vũ Tinh cũng không làm căng: "Những thứ đó ngươi đã liệt kê đủ chưa?"
"Ghi đủ hết trong này." Ngụy Tác đưa một quyển da dê cho nàng, hỏi: "Các vị lần ra manh mối chưa."
"Kẻ đó không nói sai." Nam Cung Vũ Tinh đạáp: "Bất quá từ hôi sam tu sĩ đào tẩu tên Lưu Trung Chu, bọn ta tra được có kẻ có lẽ liên quan đến một tổ chức là Hắc Sát ở Thất Tinh thành."
Ngụy Tác hiếu kỳ hỏi: "Hắc Sát? Là tổ chức thế nào?"
"Là tổ chức chuyên nhận linh thạch rồi giết ai đó cho người ta. Nhưng tổ chức này không có mâu thuẫn gì với Thiết Sách, nên đứng sau chắc chắn có kẻ nào đó, bọn ta chỉ còn cách từ từ điều tra." Nam Cung Vũ Tinh nói với gã: "Thời gian này ngươi nên cẩn thận, không có việc gì thì không nên rời Linh Nhạc thành, đợi khi bọn ta điều tra xong sẽ an toàn hơn."
"Biết rồi." Ngụy Tác gật đầu, hiện tại tha gã có một mớ linh thạch, vốn định bế quan luyện Bổ thiên đơn, căn bản không định rời Linh Nhạc thành.
"Cho ngươi." Thấy gã, Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười, đưa cho một cái túi da đen.
Ngụy Tác sững sờ, "Là cái gì vậy?"
Nam Cung Vũ Tinh đạo: "Trong đó là Xung thiên diễm của Thiết Sách. Nếu vạn nhất ngươi gặp nguy hiểm ở gần Linh Nhạc thành, kích phát Xung thiên diễm thì gần đó mà có người của Thiết Sách, sẽ lập tức đến cứu viện. Đây là Thiết Sách nợ ngươi, không cần khách khí. Ngươi cho Liễu Ngũ một đôi ô trảo, y áy náy nên tặng ngươi vật này, nói sau này có lẽ ngươi sẽ dùng đến. Ta lấy Lưu huỳnh phi nhận của ngươi, tạm thời không có gì tốt cho ngươi, đừng nghĩ là ta keo kiệt."
"Không có gì tốt thì để ta hôn một lần là được rồi." Ngụy Tác cười hắc hắc. Lúc trước gã ngại không đòi hai người, không ngờ Liễu Ngũ còn tặng một vật, quả thật là thu hoạch ngoài ý muốn.
Nam Cung Vũ Tinh hình như có nghe gã nói nhưng không rõ, hỏi lại, "Ngươi nói gì hả?"
"A?" Ngụy Tác vội bảo: "Không có gì, ta bảo là ngươi không coi ta nhỏ nhen là may rồi, sao ta dám bảo ngươi keo kiệt. Liễu Ngũ huynh đệ khách khí quá, tặng ta gì vậy?"
"Ta còn phải giao thứ này cho Nạp Lan Băng điều tra, Liễu Ngũ tặng gì thì ngươi tự xem đi." Nam Cung Vũ Tinh liếc gã, "không có gì thì ta đi đây."
"Được thôi." Ngụy Tác còn hơi chột dạ nên không nói gì, nhưng Nam Cung Vũ Tinh đi được một đoạn, nhìn theo bóng nàng đầy quyến rũ, gã chợt mỉm cười nhăn nhỏ gọi: "Nam Cung Vũ Tinh, ta lại đấu giá mấy món, lần tới ngươi có rỗi để đi cùng ta không?"
"Để xem đã." Nam Cung Vũ Tinh không ngoái lại, xua xua tay.
"Nam Cung Vũ Tinh, rỗi thì đến chỗ ta chơi, ngâm suối nóng, thuê thì thuê rồi, không ngâm thật lãng phí."
"Được." Lần này Nam Cung Vũ Tinh quay đầu lại mỉm cười, "Rỗi thì chưa biết chừng sẽ tới."
"Oa!" Câu trả lời cùng cùng việc Nam Cung Vũ Tinh ngoái lại tuyệt đối vượt ngoài ý liệu của gã khiến gã há hốc miệng.
Thân thể như Nam Cung Vũ Tinh thế này... nàng ta sẽ mặc gì cùng ngâm suối nóng với gã nhỉ?
Gã há miệng hồi lâu không khép lại được, thiếu chút nữa chảy cả nước miếng.
"Lão lưu manh! Ngươi quả nhiên là lão lưu manh vô sỉ!" Nhưng bóng Nam Cung Vũ Tinh vừa khuất khỏi thị tuyến gã, miệng gã còn chưa khép lại thì một giọng nói lảnh lót đột nhiên vang lên.

Chương 79: Phi lễ này

Giọng nói này sao quen thế nhỉ?
Ngụy Tác hơi nghi hoặc ngoái lại, lập tức thầm bật lên tiếng kêu mẹ ơi.
Người đang tỏ ra bất bình đừng gần mé trái sau lưng gã là sư muội của Trân Bảo các băng tuyết mỹ nữ Cơ Nhã, ngân sam tiểu mỹ nữ khiến gã đau đầu hơn hết.
"Ngươi lén lén lút lút nghe trộm ta trò chuyện với Nam Cung Vũ Tinh?" Ngụy Tác ngậm miệng lại, tỏ vẻ không tin nổi nhìn ngân sam tiểu mỹ nữ từ trong rừng trúc bước ra.
"Ta lén lén lút lút nghe trộm ngươi?" Hàn Vi Vi bị gã chọc giận, "ngươi câu dẫn người khá ở cạnh chỗ ta ở mà còn bảo ta lén lén lút lút nghe trộm? Còn nói là rỗi rãi thì đến chơi, bảo người ta ngâm ôn tuyền, đúng là tởm lợm, thứ bản tiểu thư ăn từ năm ngoái cũng suýt thổ ra."
"Chỗ ở của ngươi?" Ngụy Tác trợn tròn mắt.
"Linh điền trong này còn cây ta trồng, không phải của ta thì của người chắc?" Hàn Vi Vi cấm cảu.
"Không phải chứ?" Ngụy Tác tức thì muốn khóc mà không có nước mắt, hóa ra chỗ ở địa cấp này của gã lại nằm ngay cạnh của mỹ nữ mông cong khiến gã nhức óc này sao? Quá xảo hợp thì phải?
Trời cao đất dày ơi, cũng may gã đã thuê một chỗ ở thiên cấp.Tắt tiếng lắc đầu, Ngụy Tác quay lại đi theo bậc đá đến chỗ ở thiên cấp. Mọi thứ của gã đều đựng trong nạp bảo nang, không còn gì ở đây nữa.
"Thế nào, bị ta thấy được thái độ xấu xa này, ngươi định chuồn hả?" Hàn Vi Vi cười lạnh.
"Thái độ xấu xa?" Ngụy Tác thiếu chút nữa trước mắt tối sầm, quay lại nhìn Hàn Vi Vi với vẻ nhăn nhở: "Thế nào, mỹ nữ kỹ thuật kém cỏi, định cùng ta ngâm ôn tuyền hả?"
"Đồ lưu manh!" Hàn Vi Vi giận đế nhợt nhợt mặt mày, "Ai kỹ thuật kém, ai muốn cùng ngươi ngâm ôn tuyền! Lần trước vì ngươi dùng âm mưu quỷ kế, ta mới thua ngươi. Lần này sẽ giáo huấn ngươi đến nơi đến chốn!"
"Được thôi." Ngụy Tác nhìn Hàn Vi Vi đang trắng nhợt mặt mày vì giận, "Một phút ta kiếm mấy trăm viên linh thạch, không có thời gian đùa với ngươi. Ngươi làm gì cứ làm, đừng bám lấy ta như oán nữ bị bỏ rơi."
"Ta giống oán nữ bị bỏ rơi?" Hàn Vi Vi giận đến mắt mũi tối sầm lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn gã, "Hôm nay ta nhất định tỷ thí với ngươi, đánh cho ngươi rơi răng."
Ngụy Tác hừ một tiếng coi thường, "Ngươi tưởng mình là môn chủ Thiên Nhất môn chắc, nói gì cũng xong hả, trong Linh Nhạc thành không cho đấu pháp, ta không đấu với ngươi thì ngươi bức ta được sao."
Hàn Vi Vi ngẩn người, đột nhiên khước đắc ý bật cười, như hồ ly, "được rồi, ngươi không đấu với ta thì ta đứng đây kêu to ngươi phi lễ với ta. Ta mà hô to chắc sẽ có nhiều người đến giúp, với quy của của Linh Nhạc thành chưa biết chừng ngươi bị đuổi khỏi thành."
"Không phải chứ?" Ngụy Tác tròn mắt, "Tuyệt tình thế hả?"
Hàn Vi Vi hừ một tiếng, nghiến răng nói: "Ngươi nghĩ đi, ngươi không đồng ý thì ta sẽ hô to, giọng ta to lắm."
"Ngươi nói vậy thì ta đành đồng ý." Ngụy Tác đau lòng đáp.
"Ha ha, thế mới đúng." Hàn Vi Vi cười hớn hở.
"Phi lễ này! Phi lễ này! Có nữ lưu manh định phi lễ ta!" Nhưng nàng ta chưa kịp phản ứng, chưa kịp bảo Ngụy Tác ngoan ngoãn đi theo mình thì gã đột nhiên lao vút lên núi như con thỏ, vừa chạy vừa hô to.
Lúc nàng ta kịp hiểu ra chuyện gì thì Ngụy Tác đã chạy mất bóng. Càng khiến nàng ta trước mắt tối sầm còn nói lại một câu, "mấy năm nay đáng sợ quá, còn có nữ tu muốn phi lễ nam tu, bức ta phải cởi hết y phục cùng nàng ta tắm ôn tuyền."
"Ở đâu có nữ tu phi lễ nam tu?"
"Đâu đâu? Đến phi lễ ta đi."
"..."
Tu sĩ từ trong nơi ở túa ra khiến Hàn Vi Vi đang mặt mũi tối sầm vội vàng quay về chỗ ở.
"Lão lưu manh đáng chết! Ngươi tưởng thế là xong hả?"
Về chỗ chuyên dụng bế quan tu luyện, Hàn Vi Vi bình tĩnh lại, nghiến răng nghiến lợi nói, "ta nhất định khiến ngươi ngoan ngoãn đấu một trận với ta!"
...
"Ha ha, vô sỉ, đúng là vô sỉ."
Sau khi đệ tử Thiên Nhất môn kiểm tra thông hành ngọc phù, Ngụy Tác vừa cười ha hả vừa đi vào chỗ ở thiên cấp lấy mất của gã ba trăm hạ phẩm linh thạch.
Chỗ ở thiên cấp này so với địa cấp quả nhiên hơn nhiều.
Nơi này ở lưng núi, có thể nhìn xuống gần hết Linh Nhạc thành. Cảnh trí chung quanh cũng khá, chỗ nào cũng trồng linh hoa dị thảo, mỗi chỗ ở cách nhau rất xa, cơ hồ chỗ nào cũng có hoa viên.
Rõ ràng cấm chế bên ngoài chỗ ở thiên cấp mạnh hơn nhiều, ngập trong quang tráo màu lam nhạt, không thể nhìn rõ cảnh tượng trong đó.
Trên hắc sắc thạch trụ ở bên ngoài có xâu một sợi chỉ vàng, không rõ để làm gì.
Ngụy Tác nhìn quanh, đặt thông hành ngọc phù phóng lên hắc sắc thạch trụ, trụ đá lóe quang hoa, quang tráo lập tức xuất hiện một lối đủ cho một người vào. Ngụy Tác đi qua lối đó.
"Không phải chứ?"
Cơ hồ vừa vào, Ngụy Tác lập tức ré lên.
Trước mắt gã là một sơn cốc, chính giữa là một gốc tùng cổ thụ phải hai mươi người ôm mới hết, thân cây leo kín năm, sáu loại dây leo có quả. Có bồ đào tím đen to cỡ trứng chim câu, có quả phật thủ vàng rực như bàn tay người, có xà lân quả có cứng, hữu lam hắc sắc, có lam tương quả vỏ màu lam, nước ngọt trong ruột quả cơ hồ sắp chảy ra ngoài.
Quanh cây tùng ít nhất cũng trồng hơn trăm cây quả các loại.
Ở góc gần vách đá có một tòa điện vũ hai tầng. Cạnh điện vũ có một thác nước xinh đẹp, nước bắn tứ tán, hình thành một dải cầu vồng bay sắc trên không.
Cách thác nước không xa là hoa viên được bài trí đẹp đẽ, bên ngoài là giả sơn nhấp nhô và cây cối vây quanh, hơi sương mờ mịt, Ngụy Tác biết là linh hoa viên và linh tuyền trì.
Phía trước điện vũ là linh điền, linh điền phân tán giữa đá và cây cối nhưng diện tích rất lớn, cảnh trí cũng đẹp đẽ hơn.
Sợi tơ vàng trên hắc sắc thạch trụ là mấy cái chuông vàng xâu lại với nhau, có ai đến tìm, đệ tử Thiên Nhất sẽ rung dợi dây này đến thông báo.
Nếu không từ bên ngoài đi vào, chí thấy cảnh tượng này có khác gì thế ngoại tiên cảnh cách tuyệt với đời.
"Linh Nhạc thành chỉ là ngôi thành nhỏ ở biên thùy Thiên Huyền đại lục. Nếu là những ngôi thành lớn nhất đại lục như Huyền Nhất thành, Thượng Thanh thành, nơi ở cao cấp nhất sẽ còn đến thế nào nữa?"
Dấy lên ý nghĩ này, Ngụy Tác đi qua linh điền vào linh hoa viên.
Gã lại kêu lên kinh hỉ vì trong linh hoa viên toàn là thanh tâm hoa tím nhạt, ở góc đông có thể nhìn thấy cả thác nước, rải cát trắng mịn màng, có ôn tuyền trì chừng năm, sáu trượng vuông đang bốc hơi nghi ngút, nước trong ao ánh lên màu xanh vàng.
"Có linh thạch vẫn hơn!"
Ngụy Tác cơ hồ hái một chùm bồ đào cỡ trứng chim câu và mấy loại hoa quả gã chưa thấy bao giờ, ném vào bãi cát cạnh ao đoạn cởi sạch quần áo, ré lên oai oái, nhảy xuống với tư thế rất khó coi, thoải mái bơi lội.
Nửa canh giờ sau, gã mới thần thanh khí sảng mặc y phục đi vào tòa điện vũ hai tầng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vào tòa điện vũ hai tầng, gã lại bật lên tiếng cảm thán.
Tuy không lớn hơn phòng địa cấp nhưng bài trí xa hoa hơn nhiều.
Bàn ghế cơ hồ đều chế tác từ trầm hương mộc thượng đẳng và san hô thạch đẹp đẽ, chiếc giường lớn trải hồ cừu trắng muốt mềm mại.
Trong tĩnh thất tu luyện không rõ bố trí pháp trận gì, đi vào là có cảm giác mát mẻ như trong rừng núi.
Khiến gã vui nhất là địa hỏa lô phòng.
Địa hỏa lô phòng của chỗ ở thiên cấp lý có bức tường đối diện địa hỏa lô chế tác từ hàn ngọc, tuy chỉ là hạ phẩm hàn ngọc, không thể luyện chế pháp bảo, nhưng hàn khí phát ra khiến địa hỏa lô phòng giảm hẳn nhiệt độ, lúc gã luyện đơn sẽ không thấy nóng nực quá độ nữa. Cái lò ở giữa địa hỏa lô phòng cũng khác thanh thiềm hỏa lô ở chỗ ở địa cấp, miệng lò bốn chân có khắc mười hai hình chu tước.
Không có lục bào lão đầu chỉ đạo, Ngụy Tác không dám chạm vào địa hỏa lô gã vốn không hiểu gì này.
Thăm địa hỏa lô phòng xong, gã về tĩnh thất chuẩn bị tu luyện mới đột nhiên nghĩ đến vật Liễu Ngũ tặng, vội móc cái túi da Nam Cung Vũ Tinh đưa cho.
"Đây Xung thiên diễm của Thiết Sách?"
Ngụy Tác thấy năm ống như năm ngọn nến bạc. Thiết Sách còn có vài tu sĩ Chu thiên cảnh, lúc nguy hiểm chưa biết chừng thứ này sẽ cứu được mạng gã, ngắn nghía một lúc thì gã thu lại. "Tam muội thần hỏa", nhìn thứ Liễu Ngũ tặng mình, Ngụy Tác ngẩn người.
Liễu Ngũ hóa ra đưa cho gã ngọc giản có ghi một môn thuật pháp.
Đọc kỹ nội dung môn hỏa hệ thuật pháp này, mắt gã ánh lên kinh hỉ.
Môn hỏa hệ thuật pháp này không chỉ gồm đủ cả công kích và phòng ngự mà còn cả khống hỏa chi pháp, đạt đến tu vi nhất định có thể phát ra chân hỏa đủ nhiệt độ để nung chảy tinh kim!
Lần trước luyện Bổ thiên đơn, lục bào lão đầu bảo gã rằng nếu có chân hỏa thuật pháp, này sẽ không cần dùng đơn lô, trực tiếp dùng chân hỏa luyện đơn, chỉ là tu vi của gã quá thấp, biết chân hỏa thuật pháp cũng không luyện đơn nổi. Nhưng gã biết sớm muộn gì mình cũng phải tìm lấy một môn chân hỏa thuật pháp kiểu này, vì không chỉ luyện đơn mà cả để luyện khí nữa. Luyện chế pháp bảo đơn giản nhất cũng cần dùng chân hỏa ngưng hình, hỏa lô không thực hiện được.
Không ngờ Liễu Ngũ lại tặng gã thuật pháp này, hơn nữa đẳng cấp môn Tam muội thần hỏa này rất cao, tương lai dùng để luyện khí chỉ cần đủ tu vi là được.

Chương 80: Thần hải cảnh ngũ trọng!

Giữa màn đêm, trong một sơn cốc cách Linh Nhạc thành đông năm trăm dặm, một tu sĩ thận trọng lướt vào một sơn động bình thường.
Hắn vào trong là bê mấy khối đá chặn cửa, cơ hồ định qua đêm trong này.
Tu sĩ này mặc áo chàng đen che mặt, mặc một tấm hôi sắc pháp y. Hắn là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng Lưu Trung Chu bị Ngụy Tác và Phệ tâm trùng trưởng lão tại địa lăng Thanh Phong lăng dọa cho cúp đuôi chạy mất.
Cơi áo choàng ra, Lưu Trung Chu xếp bằng, mục quang hơi hơi lóe lên, không rõ nghĩ gì.
Không đầy nửa canh giờ sau, hắn đột nhiên biến hẳn sắc mặt, nhảy vọt lên, tựa hồ định lao nhanh khỏi sơn động đan ẩn mình.
Cơ hồ trong tích tắc đó, thân thể hắn cứng lại, nhìn cửa động lấp kín đá, mắt tỏ vẻ nét kinh hoảng.
Xoạt một tiếng, mấy tảng đá chặn cửa động rung lên, văng đi tứ tán, cửa động xuất hiện một tu sĩ mặc thanh sắc pháp bào thêu hình vô số thanh kim sắc tiểu kiếm. Tu sĩ này đeo một cái mặt nạ bạc, chỉ lộ ra hai con mắt, nhìn Lưu Trung Chu với ánh mắt không còn chút cảm tình nào của con người.
Uy áp hắn phát ra còn hơn cả Văn Đạo Các.Lưu Trung Chu tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng đứng trước người này lại không dám động đậy.
"Ta không thích thích rườm lời, từ giờ ngoan ngoãn trả lời ta, nếu dám di động thì ta sẽ lấy mạng ngươi ngay." Nhìn Lưu Trung Chu đầy lạnh lẽo một lúc, tu sĩ đeo mặt nạ bạc đột nhiên buông ra một câu bình đạm.
Lưu Trung Chu nhợt nhạt mặt mày, run rẩy gật đầu.
Tu sĩ đeo mặt nạ bạc y vẫn thản nhiên: "Ngươi có biết lai lịch kẻ làm hỏng đại sự, khiến bọn ta thiệt hại mấy hảo thủ không?"
Lưu Trung Chu lắc đầu: "Không biết, tại hạ chỉ biết người của Thiết Sách xưng hô y là Ngụy Tác, pháp khí của hắn thập phần cổ quái, tựa hồ còn có một món linh giai pháp bảo công kích chân chính."
"Ta cho ngươi một tháng, tính từ hôm nay." Tu sĩ đeo mặt nạ bạc nhìn Lưu Trung Chu, "Trong một tháng phải điều tra rõ mọi thứ và hành tung của kẻ đó. Xong việc thì ta tha mạng cho ngươi, không xong chắc ngươi biết thủ đoạn của Hắc Sát bọn ta rồi."
Thấy tu sĩ đeo mặt nạ bạc nói vậy, Lưu Trung Chu gật đầu như búa bổ. Liếc hắn một chốc, tu sĩ đeo mặt nạ bạc quay người lướt đi, thoáng sau đã khuất bóng vào màn đêm.
...
Trong Linh Nhạc thành, Ngụy Tác hoàn tòa không biết gì, vẫn bất động trong tĩnh thất.
Da gã ánh lên kim sắc quang hoa nhàn nhạt.
Đêm qua đi, mặt trời nhô lên ở hướng đông, quang hoa vàng nhạt trên da gã mờ dần, gã mở mắt ra nhưng không dừng lại mà lấy một viên đơn dược vàng nhạt ra nuốt nhanh, rồi tiếp tục tu luyện, thoáng sau làn da lại ánh lên kim sắc quang hoa nhàn nhạt.
Thời gian như ngưng đọng trong tĩnh thất lặng ngắt như tờ.
Ba ngày cũng như nước chảy, vô thanh vô tức qua đi.
Tối ba ngày sau đó, Ngụy Tác mở mắt với vử hơi kinh hỉ, lấy một viên thượng phẩm linh thạch trắng muốt, cấp tốc tu luyện.
Kim linh đơn!
Ba hôm nay, lục bào lão đầu đỡ hộ gã thần thức xung kích của Phệ tâm trùng trưởng lão vẫn khôi phục nguyên khí trong Dưỡng quỷ quán, gã dùng Kim linh đơn lấy được của bọn tử bào lão đạo để bế quan tu luyện.
Kim linh đơn luyện chế từ yêu đơn tam giai yêu và mấy loại linh dược, tốc độ luyện hóa quả nhiên gấp nhiều lần hút linh khí từ linh thạch.
Tốc độ trước kia của gã, mỗi ngày có thể luyện hóa mười viên hạ phẩm linh thạch. Uống Bổ thiên đơn xong, tương đương với đề thăng Tử Huyền chân quyết thành huyền cấp trung giai công pháp, Ngụy Tác mỗi ngày tối đa cũng chỉ luyện hóa được hai mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Tức là hiện giờ mỗi ngày gã có thể luyện hóa một phần năm linh khí trong một viên thượng phẩm linh thạch. Một viên thượng phẩm linh thạch đủ cho gã bế quan tu luyện năm ngày.
Một viên Kim linh đơn có lượng linh khí tương đương với tám phần mười một viên thượng phẩm linh thạch, bằng tám mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Nhưng gã trong một ngày có thể luyện hóa hai viên Kim linh đơn!
Ba hôm nay, gã đã luyện hóa toàn bộ sáu viên Kim linh đơn.
Lợi dụng đơn dược luyện chế từ yêu đơn để tu luyện, quả nhiên nhanh gấp mấy lần trực tiếp luyện hóa linh thạch, tuy giá Kim linh đơn cao hơn một viên thượng phẩm linh thạch nhưng với tốc độ tu luyện này khiến gã quyết tâm sau này khi tu luyện, phải tận dụng đơn dược luyện chế từ yêu đơn.
Ba ngày bế quan tu luyện liên tục, lòng gã sôi trào, cảm ứng được mình sắp hình thành thần hải thứ năm, tấn thăng thành tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng!
Từ từ dẹp yên niềm kinh hỉ, gã tuân theo Tử Huyền chân quyết, điều động chân nguyên rút linh khí trong thượng phẩm linh thạch.
Linh khí trắng ngần ôn hoàn từ thượng phẩm linh thạch lấp lánh, tranh nhau chui vào thể nội gã.
Tích tắc sau, da gã ánh lên quầng sáng trắng nhạt.
Tiếng chân nguyên lưu động trong thể nội gã ngày càng lớn, từ rỉ rỉ như nước nhỏ giọt biến thành tựa dòng nước đang chảy.
Thời gian vô thanh vô tức trôi qua.
Đêm qua đi, gần tới chính ngọ, bựt một tiếng, thể nội gã đột nhiên phát ra tiếng động khẽ như tiếng vỏ trứng nứt ra, chân nguyên đang chảy nhanh chợt bình tĩnh lại.
Phù! Thân thể gã hơi run lên, trọc khí từ miệng phun ra, thể nội ánh lên năm dải tử sắc quang hoa.
"Con bà nó chứ, sau cùng cũng đạt Thần hải cảnh ngũ trọng... "
Gã mở mắt, hơi ngẩn người đoạn tỏ ra cực kỳ hoan hỉ.
"Cũng như năm quả trứng nhỉ, còn phân chia lớn nhỏ, cần dùng Bổ thiên đơn dù lại, con bà nó chứ, có vấn đề gì không nhỉ?"
Nằm giang chân giang tay trên tấm thảm Ngân ti thảo trong tĩnh thất, say mê trng cảm giác tổng lượng chân nguyên đề thăng lên nhiều, Ngụy Tác cũng nhận ra thần hải mới kém xa thần hải cũ. Rõ ràng bốn thần hải kia đã thành huyền cấp trung giai, thần hải mới vẫn là huyền cấp đê giai, cần Bổ thiên đơn để tăng kích thước.
Nằm nghỉ một chốc, gã nhảy bật lên đi vào phòng chuyên dụng thử nghiệm thuật pháp của chỗ ở thiên cấp.
So với phòng địa cấp, phòng của chỗ ở thiên cấp không chỉ lớn hơn nhiều mà tứ phía bao kín huyền thiết, dù sử dụng linh khí oanh tạc cũng không thể đánh đổ gian phòng được.
Gã phất tay, trước mặt gã xuất hiện kim sắc điện xà dày đặc kêu tanh tách.
Kim sắc điện xà như vật sống, nối liền nhau đan thành một tấm lưới năm, sáu trượng, trùm lên bức tường trước mặt gã, trog tích tắc đã biến thành vô số toa chớp lấp lánh.
Tấm lưới cơ hồ bao kín cả bức tường khiến gã không khỏi đắc ý.
Kim xà điện võng!
Thuật pháo của Kim Xà lôi quyết trung chi có tu sĩ Thần hải cảnh đệ ngũ trọng mới thi triển được, gã tham ngộ rất kỹ rồi nhưng nay mới có thể phát ra.
Năm thần hải tuy chia ra to nhỏ nhưng thi triển thuật pháp lại không có vấn đề gì.
Thành công phát ra kim xà điện võng, trở thành tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, gã lại lấy Thổ thần chân quyết của bọn Văn Đạo Các ra xem.
Tu sĩ Thần hải cảnh đệ ngũ trọng có thể sử dụng tầng thứ hai của môn thuật pháp này, hóa ra được hai thổ khôi lỗi.
Ngụy Tác chỉ nhìn một chốc là ngẩng lên, tựa hồ đã học được cách thi triển. Nhưng đúng lúc đó tiếng đinh đang vang lên, khung cảnh thập phần u tĩnh vang vọng tiếng chuông. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hơi ngẩn người một chốc, gã mới nhận ra là thanh âm từ pháp linh xâu trên sợi tơ vàng dùng để truyền tin.
"Ai đến tìm ta nhỉ?"
Ngụy Tác hơi ngạc nhiên, thu lại Thổ thần chân quyết điển tịch, ra ngoài chỗ ở thiên cấp.
Chỉ có Nam Cung Vũ Tinh và ngân sam tiểu mỹ nữ mới biết gã thuê chỗ ở thiên cấp, nhưng dù là Nam Cung Vũ Tinh cũng không biết gã thuê vị trí nào.
"Xin hỏi tiền bối có phải họ Ngụy?" Thấy gã hiện thân, một lam y đệ tử Thiên Nhất môn ở ngoài đợi sẵn cung kính hỏi.
"Mỗ họ Ngụy, có việc gì hả?" Ngụy Tác liếc y, gật đầu. Đệ tử Thiên Nhất môn này có tu vi Thần hải cảnh tứ trọng, kém hơn gã một cấp.
Lam y đệ tử Thiên Nhất môn càng trở nên cung kính, "Có người Kim Ngọc các đến tìm tiền bối, không rõ tiền bối có muốn gặp?"
"Người Kim Ngọc các?" Ngụy Tác hơi toát mồ hôi. Gã nhớ ra mình để đại địa chỉ cho Kim Ngọc các là chỗ ở địa cấp, bị ngân sam mỹ nữ quấy loạn khiến gã đến luôn đây, quân cho người Kim Ngọc các biết, không rõ vì sao họ tìm được chỗ này. Chả trách đệ tử Thiên Nhất môn cung kính như thế, thuê được khởi chỗ ở thiên cấp đã không phải tu sĩ tầm thường rồi, còn liên quan đến cả Kim Ngọc các khiến người của họ đăng môn bái phỏng thì càng không tầm thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau