THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 756 - Chương 760

Chương 756: Trấn áp toàn thành

"Thần huyền đại năng, sao có thể!"
"Sao lại có thần huyền đại năng đến Linh Cữu thành!"
"Truyền tống pháp trận sao lại đột nhiên không thể sử dụng!"
Nhiều tu sĩ tận mắt thấy Hoàng Phủ Tuyệt Luân và lão đạo còn già hơn, sau cùng cũng định thân, kêu lên không dám tin, Hoàng Phủ Tuyệt Luân và lão đạo đã ở cách tầng không Linh Cữu thành mấy nghìn trượng.
"Oành!"
Dừng lại trên hư không, đầu tóc cơ hồ rụng hết, lão đạo đột nhiên sáng rực huyết sắc hà quang, ngưng thành hình huyết sắc phượng hoàng.
Linh khí ngưng hình, lão đạo cực kỳ bất phàm tạo cho người ta cảm giác ngang với Hoàng Phủ Tuyệt Luân, ngay cả Hoàng Phủ Tuyệt Luân tựa hồ cũng tôn kính này không phải Thần huyền cảnh đại năng, chỉ là Kim đơn cảnh đại tu sĩ, nhưng huyết sắc phượng hoàng dài hơn mười trượng, mấy chiếc lông huyết hồng sắc gần như thực chất, phát ra hà quang kinh nhân, uy áp kinh thiên, như cửu cấp phượng hoàng chân chính giáng lâm. Lão đạo là kinh thế đại tu sĩ Kim đơn kỳ ngũ trọng hậu kỳ điên phong, đã chạm đến thần huyền.
Hắc sắc tàn ngọc từ tay lão đạo bay lên, lơ lửng trước mặt.Khối hắc sắc tàn ngọc chỉ cỡ bàn tay, dày một đốt ngón tay, rìa không nhẵn nhụi, như một mảnh ngọc đã vỡ.
Khối hắc sắc tàn ngọc toát ra khí tức cực kỳ hoang cổ, ràn rạt quang văn!
Quang văn cực kỳ huyền ảo, toát ra thần quang siêu việt thần huyền đại năng, rõ ràng là thần vực pháp văn của siêu cấp đại năng mà Linh Lung Thiên đã nói!
Khối hắc sắc tàn ngọc là một mảnh vỡ có thần văn khó tưởng tượng nổi của siêu cấp đại năng.
"Phù!"
Hắc ngọc được lấy ra, đầu lão đạo có hắc quang lóe lên, xuất hiện một lá cờ đen.
Hắc sắc đại kỳ không phải kim loại hay ngọc, từng quang điểm như vì sao nối lại, hình tinh vân phù văn huyền ảo, lá cờ hiện lên liền dài ra cả trượng, liễu nhiễu hồng sắc hà quang, là bản mệnh pháp bảo của lão đạo.
Lão đạo xếp bằng trên hư không, chắp tay nhắm mắt.
Trông lão vẫn cực kỳ già nua nhưng toát lên từng vòng hồng sắc thần quang, hình thành hơn một trăm vòng sáng khổng lồ.
Từng vòng thần quang và thân ngoại linh khí ngưng thành huyết sắc phượng hoàng không ngừng chấn động, rõ ràng lão thôi động chân nguyên đến cực độ.
Cùng lúc, hắc sắc đại kỳ trên đỉnh đầu phát ra hắc sắc nguyên khí, mảnh hắc ngọc cũng lan rộng từng dải thần văn, dệt thành những nét khó tưởng tượng nổi, đan vào vân khí của hắc sắc đại kỳ phát ra, bắn xuống Linh Cữu thành và sơn môn Âm Thi tông, như vô số ngân hà trút xuống.
Thoáng sau, vô số hắc sắc quang hoa rơi xuống, hình thành một hắc sắc quang mạc khó tưởng tượng nổi, như một cái lồng bao trùm Linh Cữu thành, cả sơn môn Âm Thi tông cũng nằm trong.
Linh Cữu thành đột nhiên tối sầm, nguyên khí dao động kỳ dị tỏa khắp toàn thành, hắc sắc quang hà bay lên, như cả ngôi thanh cháy rực hắc sắc hỏa diễm.
"Việc gì hả! Mọi truyền tống pháp trận đều không thể sử dụng!"
"Có người dùng nghịch thiên thần thông, thi triển cấm chế kinh nhân vây kín cả Linh Cữu thành và sơn môn Âm Thi tông!"
"Ai định làm gì đây, chúng ta không ra được!"
"Thật ra là cấm chế gì? Bao trùm trời đất..."
Tu sĩ cả Linh Cữu thành đều hoảng sợ, nhiều người ré lên, chạm vào hắc sắc quang mạc là bị uy năng chấn bay đi.
Hắc sắc quang mạc có khí tức và uy năng quá đáng sợ, nhiều quang văn như thiểm điện ngoằn ngoèo, nhiều người muốn phá vỡ nhưng không ai thành công.
"Là hai tu sĩ trên kia! Họ phong ấn toàn thành!"
"Các ngươi là ai mà định phong tỏa tu sĩ toàn thành!"
Tin tức truyền tống pháp trận xuất hiện thần huyền đại năng chưa đồn ra, tuyệt đại đa số tu sĩ Linh Cữu thành chưa biết. Có tu sĩ phát hiện Hoàng Phủ Tuyệt Luân và lão đạo trên không thì lớn tiếng hỏi, không ít tu sĩ cũng đằng không, có thêm tu sĩ Âm Thi tông từ sơn môn lên theo khiến thinh không lấp lánh quang hoa, cảnh tượng thập phần kinh nhân.
"Bọn ta chỉ định giết một tu sĩ. Ai ngăn cản, giết!" Lão đạo xếp bằng bất động trên hư không tựa hồ nối làm một với cấm chế này, còn Hoàng Phủ Tuyệt Luân mặc bạch bào đáp xuống, giọng nói băng hàn cực độ vang khắp toàn thành.
"Ai mà dám phong tỏa toàn thành, dù các ngươi báo thù thì cũng không nên chọc vào chúng nhân chứ nhỉ?" Một thanh y tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng hỏi to trên không trung.
"Mau triệt cấm chế triệt, ta có việc gấp phải đi! Phụ thân ta là Truy Cổ tông tông chủ, Kim đơn tam trọng đại tu sĩ." Một tu sĩ mặc kim sắc pháp y, chừng hai mươi mấy tuổi lớn tiếng mắng.
Vù!
Một đạo ô kim sắc kiếm quang từ trên không giáng xuống, uy áp và sát ý thấu xương trấn áp toàn thành khiến mọi tu sĩ rúng động. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"A!"
Thanh y tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng và tu sĩ mặc kim sắc pháp y tan vỡ thân thể, bị đạo kiếm quang cắt nát.
"Phù..." Nhiều người hít hơi lạnh, mọi tu sĩ định lên tiếng đều biến sắc. Một đạo kiếm quang này như thần vương chém ra, vượt ngoài hiểu biết của họ.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân đi trên hư không về phía sơn môn Âm Thi tông, khóe môi treo nụ cười lạnh.
"Thần huyền đại năng!"
"Trời đất, là thần huyền đại năng!"
Hoàng Phủ Tuyệt Luân toát lên khí tức và uy nghiêm chấn động thiên địa, không ít tu sĩ không biết lão là ai cũng nhận ra.
"Các hạ không phải thần huyền đại năng của Vân Linh đại lục mà phong tỏa cả thành trì, giết chóc tu sĩ, không sợ thần huyền đại năng của Vân Linh đại lục trút giận hả!" Một lão giả mặc y phục hoa quý phẫn nộ.
Lão giả tựa hồ là trưởng lão cùng tông môn với thiếu chủ mặc kim sắc pháp y, rất có kiến thức.
"Chết!"
Một đạo sát ý bao trùm lão giả đang phẫn nộ, pháp y hóa thành tro, nhục thân tan rã, không còn lại gì.
"A! Đó là thần thông của thần vương, ngay cả Kim đơn đại tu sĩ cũng bị giết trong tích tắc, ai ngăn được."
"Thần huyền đại năng là nhân vật chí cao của tu đạo giới trung, hành sự không cần e dè... đáng sợ."
Mọi tu sĩ đều run lên, không ai dám lên tiếng, cả Linh Cữu thành lặng ngắt, mọi tu sĩ đều sợ hãi.
Thần huyền đại năng và phổ thông tu sĩ là hai đẳng cấp khác nhau, Hoàng Phủ Tuyệt Luân đang chứng mình răng dù thần huyền đại năng chế ước lẫn nhau nhưng khi thần huyền đại năng của Vân Linh đại lục đến thì lão đã giết sạch rồi đi từ lâu.
...
"Đây là cái gì?"
Âm Thi tông vang lên tiếng chuông cảnh báo, vô số tu sĩ kinh hãi nhưng bọn Ngụy Tác ở chỗ tàng kinh lại không biết Hoàng Phủ Tuyệt Luân giáng lâm. Họ đã vào sâu trong chỗ Âm Thi tông tàng kinh, tứ bề tối tăm, như đi vào tử địa, phía trước có mất chữ viết bằng máu đã khô, toát lên khí tức rợn người.
"Ta không cam lòng! Thần huyền… Thần huyền!"
Bọn Ngụy Tác đi lên, trên mặt đất có tám chữ này, như một cường giả dùng máu viết lên, chứa đầy bất cam.
"Ai để lại tám chữ này?" Hàn Vi Vi khẩn trương, nhìn quanh như sợ có thứ gì đó trong bóng tối đột nhiên lao ra.
"Huyết Linh lão tổ! Tám chữ này chắc do Huyết Linh lão tổ xung kích thần huyền thất bại, viết lại trước khi chết!" Âm Lệ Hoa cảm giác được khí tức, tâm thần rung lên, "Huyết Linh lão tổ sai lại để lại tám chữ này?"
"Chuyện đó..." Âm Lệ Hoa run người, thân thể Linh Lung Thiên đột nhiên trầm xuống.
Cách tám chữ máu không xa, trên mặt đất bằng phẳng có thông đạo thông xuống dưới.
"Đây là chỗ nào? Sao lại có quan tài... Lẽ nào Huyết Linh lão tổ chôn mình ở đây?" Âm Lệ Hoa và bọn Ngụy Tác theo chân Linh Lung Thiên, Hàn Vi Vi kinh hô vì ở cuối thông đạo là một mộ thất.
Bốn vách trầm trọng, lạnh lẽo như thép, trong đó có một cỗ quan tài xám, tạo ra cảm giác rợn người.
"Tỷ cũng không biết nơi này, trước đây đã vào chỗ tàng kinh mấy lần cũng đâu thấy mộ thất này." Âm Lệ Hoa hít sâu một hơi. Hôi sắc quan mộc không có linh quang nhưng tạo cho nàng ta áp lực cực độ, tựa hồ chứa thứ gì đó rất đáng sợ.
"Không phải quan tài của Huyết Linh lão tổ, do xương yêu thú nào đó điêu khắc thành, bố trí cấm chế, không phải đại năng Thần huyền tam trọng trở lên không thể mở được." Linh Lung Thiên nheo mắt, kim quang bắn ra hơn trượng, ngưng thành thực chất.

Chương 757: Chân tiên huyết luyện

"Có cấm chế?" Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã nhìn nhau.
Gã nhận ra cỗ quan tài xám đen là chất xương, cũng như tấm bia lúc vào, chắc từ khi Âm Thi tông khai sơn lập tông, kiến lập chỗ tàng kinh thì đãinh tồn tại. Nhưng bề ngoài cho thấy hôi sắc cốt quan trừ khí tức mênh mông thì không có linh quang, không rõ có cấm chế gì.
Nơi này cả Âm Lệ Hoa cũng không biết, chắc là mật địa chỉ có tông chủ truyền thừa mới biết, rất có thể ở ngoài cũng có cấm chế, trước khi Huyết Linh lão tổ chết mới mở được. Có lẽ Huyết Linh lão tổ đột nhiên đối diện với xung kích thần huyền, sau cùng thất bại nên không kịp ghi lại gì.
Ngụy Tác lặng lẽ quan sát thần sắc Linh Lung Thiên, gã sợ trong hôi sắc cốt quan có bảo vật kinh nhân, Cương nha muội chỉ cố ra vẻ thần bí, có điều thần sắc nó thập phần ngưng trọng, không hề giả dối.
Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, vi đi quanh hôi sắc cốt quan.
"Còn có chữ viết bằng máu!"
Chúng nhân cơ hồ cùng thấy dưới nền đối diện hôi sắc cốt quan có bốn chữ viết bằng máu đã khô.
"Bí mật là gì..."Tám chữ gần như đen kịt, phát ra khí tức cực kỳ nghi hoặc, như một cường giả gầm lên vào cuối cùng.
"Là do Huyết Linh lão tổ để lại, xem ra y cũng không biết huyền ảo của hôi sắc cốt quan." Ngụy Tác nhíu mày nhìn hôi sắc cốt quan. Rõ ràng Huyết Linh lão tổ trước khi chết đã đến đây, như muốn tìm hiểu ảo diệu của cốt quan xem có cách gì để khỏi chết nhưng sau cùng đã thất bại.
Cả Âm Thi tông nhất đại tông chủ, Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ, mà cũng nuốt hận để lại mấy chữ này, khiến hôi sắc cốt quan càng bất phàm.
"Lẽ nào trong này là tối cao điển tịch của Âm Thi tông, là kinh văn do khai sơn tổ sư để lại? Không thì Huyết Linh lão tổ trước khi chết sao lại đến đây tìm hi vọng?" Kỳ Long Sơn nói.
"Cương nha muội thấy gì không? Bên trong có gì?" Ngụy Tác thấy Linh Lung Thiên đi quanh hôi sắc cốt quan rồi dừng lại thì hỏi.
Ánh mắt Linh Lung Thiên thập phần cổ quái, cả không gian pháp bảo như nạp bảo thủ trạc giá cũng bị nhìn thấu, như nhìn qua hư không, chưa biết chừng có thể nhìn được thứ trong đó.
"Cấm chế này do Thần huyền tứ trọng đại năng để lại, chứa thần văn đặc biệt, như có trật tự riêng, thập phần cổ quái, ta không thể thấu." Linh Lung Thiên ngưng trọng, không tranh cãi mà nói.
"Cấm chế này có phá giải được không?" Hàn Vi Vi hỏi Linh Lung Thiên.
"Đến cách ta một trượng, ta sẽ mở hôi sắc cốt quan." Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang.
"Làm theo đi." Ngụy Tác gật đầu với Âm Lệ Hoa cùng bọn Cơ Nhã. Gã cùng Linh Lung Thiên vào Bắc Mang di tích nên biết thủ đoạn của nó, cả cấm chế do siêu cấp đại năng bố trí còn vào được thì cấm chế của thần huyền đại năng tất không uy hiếp được.
Chúng nhân lùi ra sau Linh Lung Thiên, hôi sắc thủ trạc trên tay nó sáng rực, hình thành một hôi sắc quang tráo bao kín ba trượng. Nó ấn tay lên hôi sắc cốt quan.
"Cách!"
Linh Lung Thiên đẩy mạnh, hôi sắc quan hơi hé nắp.
Vù!
Vô số lục sắc quang văn đột nhiên tràn ra, vô thượng khí tức phun trào.
"A!"
Bọn Ngụy Tác biến sắc. Hôi sắc quang mạc của Linh Lung Thiên có tác dụng, ngăn hết quang văn đna nhua lại, nhưng khí tức của hôi sắc cốt quan khiến cả Ngụy Tác cũng gần như không thở nổi, gã có cảm giác cực kỳ nhỏ bé, không như Linh Lung Thiên nói là tựa hồ vượt xa thần huyền đại năng mà đứng trước khí tức này gã như đối diện Lôi vương đế tôn kiếm, hoàn toàn bị cái thế thần uy trấn áp.
"Sao lại có uy nghiêm của đế tôn! Không đúng!"
Linh Lung Thiên biến sắc.
Nó cảm tri rõ hơn bọn Ngụy Tác, hôi sắc cốt quan cũng nằm ngoài tưởng tượng, bên trong không chỉ có một loại khí tức. Trừ thần văn của thần huyền đại năng bố trí cấm chế này, còn có khí tức của chân tiên cấp đại năng.
"Lẽ nào trong đó là thi thể chân tiên đại năng?"
Hôi sắc quang tráo của Linh Lung Thiên bị lục sắc quang văn đích xung kích, co lại còn hai trượng nhưng nó không dừng mà tiếp tục đẩy nắp.
"Phù!"
Âm lục sắc thần văn mở ra gần nữa, tựa hồ thất bại khi đấu với hôi sắc quang hoa của Linh Lung Thiên, bị tan hết nguyên khí. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Chuyện đó..." Bọn Ngụy Tác thấy trong quan tài có tử hắc sắc quang hoa, tạo cảm giác cực kỳ âm lệ. Bên dưới tử hắc sắc quang hoa là hồng quang, chân tiên khí tức khiến người ta biến sắc, hoàn toàn siêu việt thần huyền từ trong hồng quang toát ra.
Bọn Ngụy Tác nhìn rõ tử hắc sắc quang hoa là một cây dù.
"Đây là Tử hà huyết linh tán! Pháp bảo mạnh nhất của Huyết Linh lão tổ, y xung kích thần huyền, hóa thành tro mà nó không xuất thế, tỷ tỷ tưởng cũng tan nát cùng nhục thân của y... sao lại ở trong này?" Âm Lệ Hoa kinh hô không dám tin.
"Tử hà huyết linh tán?" Ngụy Tác cả kinh. Gã từng nghe Lý Dực Triển và Hiên Viên lão tổ nói Tử hà huyết linh tán dùng hơn nghìn anh nhi mới sinh để luyện chế, cực kỳ ác độc.
Linh Lung Thiên không nói gì, lấy Tử hà huyết linh tán ra.
Tử hà huyết linh tán tanh nồng, cán và vành đều chế tạo bằng chất xương gì đó, khắc phù văn nhỏ hơn con kiến. Cả cái dù như do máu và dầu ngưng thành, tử hắc sắc khí diễm loáng qua, hình thành nhiều thân ảnh uốn éo.
"Tựa hồ không hề tổn hại, Tử hà huyết linh tán có uy năng huyền giai thượng phẩm! Linh quang bao trùm nghìn trượng, có công dụng kinh nhân ô uế pháp bảo của đối phương!" Âm Lệ Hoa liếc Tử hà huyết linh tán, nói ngay.
"Phạm vi kinh nhân thế hả?" Ngụy Tác liếc Linh Lung Thiên, hàm ý giao pháp bảo này cho gã.
"Vật này quá âm lệ, tu sĩ luyện chế pháp bảo này quá phạm đức hiếu sinh, không có kết cục ra gì, dù tu vi nghịch thiên thì vẫn bị thiên kiếp đánh chết." Linh Lung Thiên không cự tuyệt, ném cho Ngụy Tác, đồng thời cười lạnh, "Tốt nhất ngươi hủy pháp bảo này đi, không thì sẽ bị báo."
"Cương nha muội, ngươi thường đề cập đến thiên kiếp, thiên kiếp có liên quan đến hành vi bình thường cùng pháp bảo?" Ngụy Tác tại thiên long long trủng được bạch sắc viễn cổ thiên long nhắc nhờ, tu sĩ quá ưu tú như gã có thể sẽ dẫn động thiên kiếp sớm nên Linh Lung Thiên nói thế thì gã tạm bỏ qua hôi sắc cốt quan mà hỏi.
"Công pháp và pháp bảo dẫn động nguyên khí khác nhau nên thiên kiếp cũng khác." Linh Lung Thiên cười lạnh: "Pháp bảo này có pháp trận cực kỳ độc ác, tụ lại oán niệm kinh nhân, với oán niệm này chuyển hóa thành uy năng pháp trận, oán niệm này không phải do nhục thân siêu cấp đại năng chết rồi nhưng thần hồn bất diệt mà là ý thức còn lại của phổ thông phàm nhân và tu sĩ, ý thức đó mà bất diệt thì không hiểu tu sĩ luyện chế pháp bảo này dùng thủ đoạn độc ác gì. Thế sự nhân quả là thứ duy nhất mà thượng cổ siêu cấp đại năng tu vi tối vi nghịch thiên cũng không nhìn thấu. Theo Linh tộc truyền thừa, có được pháp bảo này mà không hủy đi sẽ gặp xui xẻo."
"Pháp bảo này có pháp trận đặc biệt, muốn hủy thì phải từ bên ngoài kích phát cường lực công kích khiến chất pháp trận mất đi uy năng, bằng không sẽ trực tiếp hủy hoại thai thể, huyết luyện nguyên khí phun ra thì phiền." Linh Lung Thiên bổ sung.
"Hồng quang nhạt dần, xảy ra chuyện gì?" Âm Lệ Hoa kêu khẽ.
"Không có thi thể... Chuyện đó..."
Bọn Ngụy Tác đồng thời nhìn thấy hồng quang ở đáy hôi sắc cốt quan tan đi, không có gì ngoài phù văn hình người màu máu.
"Quan tài này như thể pháp bảo... Tựa hồ là thần huyền đại năng lấy được nhục thân của đế tôn cấp đại năng, dùng huyết nhục đó bố trí pháp trận. Cấm chế ban nãy không liên quan gì đến thai thể này." Linh Lung Thiên mắt ánh lên kim quang kịch liệt.
"Chân tiên đại năng lấy khí huyết luyện chế pháp bảo? Quan tài này là pháp bảo?" Bọn Ngụy Tác hít một hơi lạnh.
"Bất quá ta chưa thấy pháp trận này, rất đặc biệt, không phải pháp bảo cứ chân nguyên dồn vào là kích phát, chắc có cách dùng riêng." Linh Lung Thiên thần sắc ngưng trọng, chân tiên đại năng tựa hồ khiến nó tôn trọng.
"Đây là?" Cái vòng tay của Linh Lung Thiên tắt hôi quang, bọn Ngụy Tác thấy tuy hôi sắc cốt quan vẫn khí tức kinh nhân nhưng nắp không càn toát ra uy năng đáng sợ, cả toán do dự một chốc, chân nguyên bao lại mở nắp ra.
"Xoẹt!!"
Cùng lúc, cả tàng kinh các rung lên.
"Việc gì hả?" Ai nấy biến sắc.
"Xoẹt!..."
Tiếng rung động không ngớt, tiếng hú như quỷ khóc vang tới.
"Không phải do hôi sắc cốt quan. Có đại địch, hộ sơn cấm chế đã khởi động! Phu quân, thu lại, chúng ta ra xem sao!"
Âm Lệ Hoa biến hẳn sắc mặt, nói đoạn lướt ra.

Chương 758: Thần huyền cùng đến giết Ngụy Tác

"Hộ sơn cấm chế đã khởi động, lẽ nào có thần huyền đại năng đánh lên sơn môn?"
Ngụy Tác thu hôi sắc cốt quan lại rồi theo Âm Lệ Hoa ra ngoài.
Lúc đến Âm Thi tông, gã đã hỏi Âm Lệ Hoa, biết hộ sơn cấm chế mạnh nhất là Âm minh quỷ phủ đại trận, có thể chống nổi thần huyền đại năng, Âm Thi tông là tông môn mạnh nhất ba mươi hai thành trì quanh đây, bọn Phong Tri Du cũng thời xung kích kim đơn thành công, khác nào cho người ta biết Âm Thi tông mới có ba Kim đơn đại tu sĩ, tu sĩ dám đánh vào sơn môn, bức được Âm Thi tông khởi động hộ sơn cấm chế thì dù không phải Hoàng Phủ Tuyệt Luân cũng là cao thủ cùng cấp.
"Là một bạch phát bạch bào thần huyền đại năng tu luyện vô thượng kiếm đạo công kích sơn môn cấm chế!"
Cùng Âm Lệ Hoa lướt ra khỏi chỗ tàng kinh thì gã nghe thấy tiếng Dạ Vô Thương.
"Hoàng Phủ Tuyệt Luân, y dám đánh vào sơn môn Vân Linh đại lục."
Ngụy Tác và bọn Âm Lệ Hoa đã biết người tấn công sơn môn là Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
"Xoẹt!!"Ngụy Tác và bọn Âm Lệ Hoa không hề dừng lại, vừa hiện thân trong sơn cốc có hôi sắc cốt bi thì trên không vang lên tiếng nổ lớn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hư không bên ngoài sơn môn Âm Thi tông rung lên như mảnh vải bố rách.
Cổ đồng sắc kiếm tôn đứng trên thinh không được mây đen bao phủ, hơn vạn đạo kiếm quang do nguyên khí ngưng thành xoay quanh, hình thành dòng chảy khó tưởng tượng nổi.
Trong sơn môn Âm Thi tông, ngọn núi và nhiều công trình cổ kính cùng phát quang, vô số quang hoa đan nhau, hình thành vô số quang văn chói lòa trên không.
Quang văn huyền ảo như dây đàn vây kín sơn môn Âm Thi tông, phát ra tiếng quỷ gào kinh rợn, hóa thành hắc sắc ma thần song đầu lục tí.
Hắc sắc ma thần và thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân ngang nhau.
"Xoẹt!" "Xoẹt!", đạo đạo kiếm quang va vào sáu cánh tay của hắc sắc ma thần.
Trừ tu sĩ Âm Thi tông trấn thủ các loại cấm chế thì đều ra ngoài, xem ra hộ sơn cấm chế tựa hồ có thể chống nổi Hoàng Phủ Tuyệt Luân công kích, nhưng cơ hồ tất cả đều kinh hãi, mặt mày nhợt nhạt, cả những nhân vật già đời cũng run rẩy.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân thi triển thần huyền uy năng, vô thượng uy nghiêm như trấn áp đến tận xương cốt mỗi người, khiến họ như dang đối diện thần minh.
"Đó là thần huyền pháp tướng..." Âm Lệ Hoa cùng bọn Cơ Nhã, cả Thủy Linh Nhi đều chấn kinh.
Huyền Phong môn tông chủ Diệp Huyền Thành tuy cũng là thần huyền đại năng, nhưng ngay cả Thủy Linh Nhi cũng chưa được thấy cực đạo uy nghiêm khi thần huyền đại năng thi triển pháp tướng.
"Thần huyền đại năng đáng sợ đến mức này?" Hàn Vi Vi không nói thành lời, nguyên thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân ngưng nguyên khí thành hơn vạn đạo kiếm quang, đạo nào cũng đáng sợ hơn nàng ta.
Pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân như trấn áp sơn môn, đấu với ma thần do cấm chế của Âm Thi tông hóa thành, vô số kiếm quang và quang văn tan vỡ, cảnh tượng thật khó tưởng tượng nổi.
Âm Lệ Hoa trấn định tâm thần, nhìn Ngụy Tác đoạt rời sơn cốc, ngự không.
"Tông chủ ra rồi!"
"Có nhiều người đi theo tông chủ, là trưởng lão của trưởng lão điện?"
"Tông chủ! Là hai kinh thiên tu sĩ từ đại lục khác đến, trừ tu sĩ này còn một tu sĩ kích phát kinh thiên cấm chế, phong tỏa cả Linh Cữu thành và Âm sơn môn Thi tông. Cấm chế đó thập phần cổ quái, truyền tống pháp trận trong Linh Cữu thành đều không thể sử dụng, nhiều phòng hộ pháp trận trong sơn môn cũng vô dụng, đành kích phát cấm chế này." Âm Lệ Hoa và bọn Ngụy Tác xuất hiện, có hai lão giả lướt tới bẩm báo.
"Hai kinh thiên tu sĩ? Phong tỏa cả Linh Cữu thành và sơn môn Âm Thi tông?" Bọn Ngụy Tác thầm hít hơi lạnh. Sự tình nghiêm trọng hơn dự liệu.
"Người đi cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân là ai?"
"Lão bất tử, nhàn quá đến đánh sơn môn làm gì?" Ngụy Tác kêu to với thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân trấn áp tầng không. Quang văn cấm chế của Âm Thi tông không dày, bọn Ngụy Tác bay lên, nhìn rõ thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân thì lão cũng thấy thân ảnh bọn gã. Chỉ còn lão đạo bọc trong hắc sắc quang tráo thì bọn Ngụy Tác không nhìn rõ.
"Tu sĩ Âm Thi tông, giao y ra, ta sẽ đi." Giọng Hoàng Phủ Tuyệt Luân như thần chi vang lên từ vạn đạo kiếm quang lưu động, ngó lơ Ngụy Tác.
Âm Lệ Hoa sầm mặt, lăng không đứng cạnh Ngụy Tác, tỏ rõ phong phạm nữ tông chủ một phái, "Các hạ trực tiếp phong tỏa Linh Cữu thành, tấn công sơn môn, coi thường bản tông mà còn muốn bản tông giao người hả, tốt nhất mau đi khỏi đây."
"Lẽ nào Âm Thi tông muốn trừ danh khỏi Vân Linh đại lục?" Hoàng Phủ Tuyệt Luân cười lạnh.
"Lão bất tử, ngươi không thể phá được đạo cấm chế này, lớn lối cái gì." Ngụy Tác kêu to, "Lão còn lại thân phận thế nào? Đến giết mỗ mà lại giấu đầu giấu đuôi, không dám cồng khai thân phận hả?"
"Tại hạ Vũ Hoàng chân nhân." Giọng nói già nua từ trên hư không vọng xuống lạnh lùng, nhạt nhẽo, như đang làm một việc bình thường.
"Vũ Hoàng chân nhân, thái thượng trưởng lão của Vô Kỵ thiên cung! Lão bất tử già nhất Vô Kỵ thiên cung." Thủy Linh Nhi khẩn trương truyền âm cho Ngụy Tác.
"Lão bất tử của Vô Kỵ thiên cung cũng tới?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, thần sắc bất biến: "Hoàng Phủ lão bất tử, ngươi còn trợ thủ nào thì có gọi ra, không thì ta không rời sơn môn, ngươi không làm gì được?"
"Cho các ngươi biết cũng không sao, Huyền Phong môn tông chủ sắp tới, cả Linh Cữu thành đã bị Vũ Hoàng chân nhân bày Diệt sát thần văn đại trận, độn pháp của ngươi không thể thi triển." Hoàng Phủ Tuyệt Luân thản nhiên, giọng nói cùng uy áp kinh nhân buột ra.
"Cái gì, tông chủ siêu cấp tông môn Huyền Phong môn của Thiên Huyền đại lục Diệp Huyền Thành... lại thêm một thần huyền đại năng!"
"Lại một thần huyền đại năng nữa tới!"
"Tu sĩ này là ai mà có tới hai thần huyền đại năng truy sát?"
"Diệp Huyền Thành cũng tới?" Âm Lệ Hoa cùng bọn Cơ Nhã không thể bình tĩnh, nhất là Thủy Linh Nhi càng như kinh đào hãi lãng. Hoàng Phủ Tuyệt Luân không thể công phá sơn môn Âm Thi tông nhưng vẫn bình tĩnh thì không phải lão nói khoác, Huyền Phong môn tông chủ Diệp Huyền Thành sẽ tới.
Hai thần huyền đại năng vây giết Ngụy Tác!
"Cấm chế của Âm Thi tông có ngăn tu sĩ ở trong phát uy năng thuật pháp?" Giọng Ngụy Tác vọng rõ vào tai Âm Lệ Hoa.
"Chỉ cần không chạm vào màn sáng, sẽ không uy hiếp đến tu sĩ, cũng không ảnh hưởng tới thi pháp." Âm Lệ Hoa đáp.
Ngụy Tác không đổi sắc, thân ảnh loáng lên, lướt tới rìa quang văn bao trùm sơn môn Âm Thi tông.
"Các vị đừng lại đây, gọi Dương chi điểu mau." Bọn Âm Lệ Hoa ngẩn người, không biets gã định làm gì, toan đi theo thì bị gã cản.
Ngụy Tác đến sát màn sáng do quang văn hình thành, ngay sát dưới chân ma thần do cấm chế của Âm Thi tông hóa thành.
Không ai ngờ lúc đó gã muốn giết thần huyền đại năng, giết Hoàng Phủ Tuyệt Luân!
Diệp Huyền Thành mà đến, cấm chế của Âm Thi tông khó chống nổi. Hoàng Phủ Tuyệt Luân để xung kích tâm thần gã nên nói thế, ngay cả hiện thời, dù Động Hư bộ pháp cũng bị ảnh hưởng, rất có thể không tài nào thi triển. Ngụy Tác đã thấy trong hắc sắc quang mạc chi có vô số quang văn lan tràn, rõ ràng lão bất tử Vô Kỵ thiên cung đã kích phát thần văn pháp bảo của thượng cổ đại năng để lại.
Thần thông của Ngụy Tác không thể so với Hoàng Phủ Tuyệt Luân nhưng gã có số lượng kinh nhân Thiên long huyết hóa thạch để phối hợp thi triển Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp!
Vô thượng cường pháp diễn hóa từ Thiên đế vẫn tinh thiên này bao trùm nghìn trượng, Hoàng Phủ Tuyệt Luân chưa chắc đỡ được.
Ngụy Tác dùng đạo thuật pháp này để phối hợp tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật nhưng lúc trước ngừng lại để sau này thi triển đánh lén!
Gã còn một nhánh Minh vương thảo, nếu không thành thì sẽ bảo Dương chi điểu đốt Minh vương thảo!
Âm Thi tông là âm minh chi địa, địa mạch bên dưới mênh mông, có thể dụ được âm minh sinh vật đáng sợ.
"Lừa đảo, xem ra định liều một phen rồi." Thấy Ngụy Tác đến gần thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân, Linh Lung Thiên đứng sau lưng Âm Lệ Hoa khẽ lẩm bẩm.
"Ầm ầm ầm..."
Cùng lúc, thinh không ngoài xa đột nhiên nổ vang, như có người kéo vật nặng trên không, chấn động thiên địa.

Chương 759: Thần quân tụ hợp

Mấy vạn tu sĩ trong Linh Cữu thành vốn kinh hoàng như sắp đến ngày tàn, tuy không biết Ngụy Tác mà Hoàng Phủ Tuyệt Luân muốn đối phó có lai lịch gì những khiến hai thần huyền đại năng đến vây giết thì cũng là cường giả phi phàm. Ai cũng sợ hãi bị vạ lây, thành vật hy sinh của đại năng đấu pháp.
"Lẽ nào là Huyền Phong môn thần huyền đại năng đến rồi?" Nghe thấy tiếng ầm ầm từ xa, mấy vạn tu sĩ càng kinh hãi, vì dù là gì thì âm thanh đó tạo cho người ta cảm giác một đại nhân vật đang tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Không phải Huyền Phong môn tông chủ thì là đại nhân vật nào?" Ngụy Tác vốn biến hẳn sắc mặt, tưởng Diệp Huyền Thành tới nhưng lại nhận ra thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân hơi run lên, tựa hồ chấn kinh, nên y đoán được người tới không phải Diệp Huyền Thành.
Bọn Ngụy Tác kinh nghi bất định thì lão đạo xếp bằng trên không mở bừng mắt, song mục phun ra hồng sắc thần quang.
Thinh không phía nam có một dải kim quang với tốc độ khó tưởng tượng nổi lao tới.
Kim quang là một đạo sĩ.
Kim quang và tiếng nổ do dồn ép hư không là từ một kim sắc hồ lô dưới chân phát ra, hồ lô lớn như ngọn núi, cực kỳ nặng.Đạo sĩ mặc đạo bào xám nhạt, đầu tóc cài thanh sắc mộc trâm, dưới chân là chày gỗ cùng màu, da như bạch ngọc, trông chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi nhưng mắt chưa đầy thần quang trí tuệ, cơ hồ thấu hết nhân gian thương tang.
Tu sĩ này cất bước, thể nội tự phát ra tiếng nói, tu sĩ tầm thường nhất chỉ thoáng nhìn cũng nhận ra so với Vũ Hoàng chân thì tu sĩ này có thần thông càng kinh nhân.
Tu sĩ này, thể nội như có đạo tôn liên tục ngâm kinh, cũng là một thần huyền đại năng!
"Hóa Thiên hồ lô..." Lão bất tử già nhất Vô Kỵ thiên cung mắt ánh lên thần quang, tựa hồ tùy nhận ra thần huyền đại năng sắp tới nhưng không nói gì, cũng không dừng thi pháp.
"Đạo hữu phương nào mà phong bế cả Linh Cữu thành, tấn công sơn môn Âm Thi tông?"
Tiếng nói không linh hàm chứa uy áp cực độ đột nhiên từ đạo nhân phong thần như ngọc ngoài xa vọng vào Linh Cữu thành.
"Không phải Huyền Phong môn thần huyền đại năng sao?"
"Lẽ nào đại nhân vật của Vân Linh đại lục tới?" Linh Cữu thành và trong Âm Thi tông, nhiều tu sĩ đều nghĩ thế.
"Chắc là đại năng của Vân Linh đại lục, sao tới nhanh thế?" Ngụy Tác tỏ vẻ kinh ngạc, truyền tống pháp trận trong Linh Cữu thành không thể sử dụng, dù từ thành trì gần nhất đến đây cũng không thể nhanh thế. Diệp Huyền Thành vẫn chưa tới, chưa biết chừng vì đến thành trì khác bố trí cản chân đại năng của Vân Linh đại lục để tránh chính diện xung đột. Thần huyền đại năng của Vân Linh đại lục đến nhanh thế chỉ vì đang ở cách Linh Cữu thành không xa.
"Cạch!"
Hư không bên dưới thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân rung lên, thần huyền pháp tướng co lại, sắc mặt lão sầm sì, lướt lùi một bước.
Màn sáng đen tách ra để Hoàng Phủ Tuyệt Luân xuyên qua, đứng ngay trên Vũ Hoàng chân nhân.
"Tại hạ Thiên Kiếm tông Hoàng Phủ Tuyệt Luân, đạo hữu ứng chắc là Hóa Thiên giáo Tô tông chủ." Thấy đạo nhân từ xa, Hoàng Phủ Tuyệt Luân đã lên tiếng.
"Tại hạ chính thị Tô Thần Huyết." Đạo nhân tuấn tú cất giọng ngoài xa, "Hoàng Phủ đạo hữu vì sao lại từ Thiên Huyền đến Vân Linh, đại động can qua?"
"Hóa Thiên giáo tông chủ đến rồi." Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa nhìn nhau. Hóa Thiên giáo tông chủ tới nơi, không ai ngờ được điều này.
"Trong sơn môn Âm Thi tông có một tu sĩ ở Thiên Huyền đại lục, hủy hoại một linh thạch khoáng mạch của Thiên Kiếm tông. Âm Thi tông không chịu giao người, nên tại hạ đành động thủ." Hoàng Phủ Tuyệt Luân thấy Hóa Thiên giáo tông chủ Tô Thần Huyết sắp tới Linh Cữu thành thì nheo mắt nói.
"Âm Thi tông đã gia nhập Đại Hóa minh, cùng Hóa Thiên giáo có quan hệ công thủ đồng minh. Hoàng Phủ đạo hữu báo thù mà phong tỏa cả Linh Cữu thành là không hợp lý, thu cấm chế lại đã." Tô Thần Huyết bình tĩnh nói.
"Tô Thần Huyết bảo vệ chúng ta vì chắc đã nhận được Hóa Thiên tông kim giản, các tông môn còn chần chừ qua đó sẽ gia nhập Đại Hóa minh. Âm Thi tông là tông môn mạnh nhất ba mươi hai thành trì quanh đây, đã theo Hóa Thiên giáo thì y không thể để Âm Thi tông tổn thất." Tô Thần Huyết buông lời, Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa nghe ra được y có y bênh vực.
"Nếu y chỉ chọc vào một tông môn, có lẽ tại hạ nể mặt Tô tông chủ." Hoàng Phủ Tuyệt Luân lạnh lùng: "Nhưng y còn giết đại tu sĩ của Vô Kỵ thiên cung, kết oán với Huyền Phong môn. Dù tại hạ đáp ứng, Diệp tông chủ e rằng không."
"Tức là Diệp tông chủ sẽ tới?" Đôi mắt lấp lánh thần quang nhìn thấu dâu bể của Tô Thần Huyết ánh lên kinh ngạc, một tu sĩ khiến hai thần huyền đại năng cùng một đại tu sĩ Kim đơn ngũ trọng tự thân xuất thủ truy sát, thật khiến y ngạc nhiên.
"Chắc sắp đến rồi." Hoàng Phủ Tuyệt Luân gật đầu, dù Tô Thần Huyết ngăn cản thì lão cũng công phá sơn môn Âm Thi tông, giết Ngụy Tác.
"Diệp tông chủ tới cũng nên nghe lời mỗ, hóa can qua thành ngọc bạch." Tô Thần Huyết càng cứng cỏi, liếc Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
"Tô đạo hữu cho rằng đủ thần thông đủ ngăn mỗ và Diệp tông chủ công phá sơn môn này?" Hoàng Phủ Tuyệt Luân cất giọng lạnh lùng.
Tô Thần Huyết nhất thời không nói gì, khẽ xoay người nhìn về phía chân trời.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân và Vũ Hoàng chân nhân hơi biến sắc, chân trời sau lưng Tô Thần Huyết ánh lên bạch sắc quang ảnh.
Bạch sắc quang ảnh là một ngọn núi ngọc lơ lửng trên không. Bạch sắc ngọc sơn được mây lành bao bọc, bên trên tựa hồ có đình đài lâu các, trên bình đài cao nhất có hơn mười thân ảnh.
"Vô lượng ngọc sơn..." Nhìn rõ bạch sắc ngọc sơn, Hoàng Phủ Tuyệt Luân và Vũ Hoàng chân nhân nhăn nhó.
"Tô tông chủ, là đạo hữu phương nào?" Bạch sắc ngọc sơn cách bọn Hoàng Phủ Tuyệt Luân nghìn dặm, giọng nói vô thượng uy nghiêm đã vang len.
"Vương tông chủ, là Thiên Kiếm tông Hoàng Phủ đạo hữu." Tô Thần Huyết thản nhiên đáp.
"Lẽ nào là Hoàng Thiên đạo tông chủ Vương Vô Nhất? Ngụy Tác, Hoàng Thiên đạo cũng là siêu cấp đại tông môn của Vân Linh đại lục, Vương Vô Nhất từ trăm năm trước đã đột phá đến Thần huyền cảnh!" Âm Lệ Hoa truyền âm cho Ngụy Tác, nàng ta có vẻ không dám tin, quên xưng hô gã là phu quân mà gọi thẳng tên.
"Lại có thần huyền đại năng đến nơi?" Ngay cả Ngụy Tác ở trong Âm Thi tông cũng tròn mắt.
Thần huyền đại năng cũng như cửu cấp yêu thú trong man hoang hoang nguyên, đều là đỉnh nhọn của cõi đời, dù Kim đơn đại tu sĩ thì suốt đời cũng chưa chắc thấy một thần huyền đại năng. Nhưng giờ thần huyền đại năng như đi chợ, đua nhau xuất hiện.
"Hoàng Phủ đạo hữu đến Vân Linh đại lục, phong tỏa cả thành trì, tựa hồ không coi tu sĩ Vân Linh đại lục ra gì nhỉ?" Bạch sắc ngọc sơn tiếp tục vang lên giọng nói, ngữ khí không hiền hòa như Tô Thần Huyết.
"Vương tông chủ định cùng Tô tông chủ bảo vệ tu sĩ trốn trong sơn môn Âm Thi tông?" Hoàng Phủ Tuyệt Luân nheo mắt, "Tu sĩ này không chỉ có thù với Thiên Kiếm tông mà cả Vô Kỵ thiên cung, Chân Võ, Huyền Phong môn. Huyền Phong môn Diệp tông chủ sắp tới."
"Diệp tông chủ tới thì sao? Mỗ và Tô tông chủ sẵn sàng, thế nào, Thiên Huyền đại lục tu đạo giới muốn khai chiến với Vân Linh đại lục tu đạo giới hả?" Bạch sắc ngọc sơn vang lên tiếng cười lạnh.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân cười lạnh: "Thế nào, Vương tông chủ vì một tu sĩ không liên can mà chống lại mấy đại tông môn Thiên Huyền đại lục?"
"Các hạ uy hiếp hả?" Giọng nói trên bạch sắc ngọc sơn không hề khách khí, "Mỗ không thấy tu sĩ Thiên Huyền đại lục đủ bản lĩnh để uy hiếp mỗ."
"Hoàng Thiên đạo gần gũi với Hóa Thiên giáo như vậy, chắc đứng cùng trận tuyến, hai thần huyền đại năng tới nhanh như vậy, chưa biết chừng vốn ở gần đây thương nghị sự tình." Trong sơn môn Âm Thi tông, Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác nhìn nhau, hiểu ý đối phương.
Khác với thập đại siêu cấp tông môn của Thiên Huyền đại lục, Vân Linh đại lục có bốn siêu cấp đại tông môn, thực lực cao hơn mọi tông môn khác, là Hóa Thiên giáo, Công Đức tông, Hoàng Thiên đạo và Đăng Tiên tông.
Bốn tông phái này, trong tu đạo đế quốc, vốn trừ Hóa Thiên giáo và Công Đức tông có nhiều cừu oán thì hai đại tông môn kia, ít nhất với các tông môn khác là đứng ngoài cuộc, không thể đoán được là đứng về Hóa Thiên giáo hay Công Đức tông. Giờ Hoàng Thiên đạo tông chủ Vương Vô Nhất tuy chỉ đứng ra nhưng có vẻ đứng cùng trận tuyến với Hóa Thiên giáo.
Hóa Thiên giáo đã tổ chức Đại Hóa minh, động thái của Hoàng Thiên tông tạo cho Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa cảm giác phi phàm, tu đạo giới Vân Linh đại lục sắp nổi sóng.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân lạnh lùng đứng trên không trung.
Hoàng sắc lưu quang từ xa lao tới Linh Cữu thành.
Hoàng sắc lưu quang càng lúc càng gần, khí tức kinh nhân dồn vào Linh Cữu thành và sơn môn Âm Thi tông.
Thiên Huyền đại lục siêu cấp đại tông môn Huyền Phong môn tông chủ, Diệp Huyền Thành đến rồi!

Chương 760: Ân đoạn nghĩa tuyệt

Diệp Huyền Thành bình tĩnh, mặc phổ thông hoàng sam, đi trên hư không như nối liền cùng thiên địa.
Y tuy hiện thân sau bạch sắc ngọc sơn của Hoàng Thiên đạo nhưng lại đến trước, đứng cạnh Hoàng Phủ Tuyệt Luân, đối diện Hóa Thiên giáo tông chủ Tô Thần Huyết, đợi bạch sắc ngọc sơn của Hoàng Thiên đạo tới.
Bạch sắc ngọc sơn nhanh chóng giáng lâm, đến cạnh Tô Thần Huyết.
Bạch sắc ngọc sơn cao hơn hai trăm trượng, chung quanh là mây lành trắng muốt, thập phần phiêu diêu, chứa đầy thần vận.
Trên đỉnh ngọc sơn, trước đình đài các lâu là hơn mười tu sĩ.
Trong đó có năm lão giả gầy gò chỉ còn lại bộ xương, trông như Vũ Hoàng chân nhân, cơ hồ từ quan tài bò ra, khác gì một cọng củi khô. Bảy, tám tu sĩ còn lại khác hẳn, đều phong thần như ngọc, như thần vương thế tử, phát ra bạch sắc thần quang chói lòa.
Đứng đầu là một nam tử trẻ tuổi mắt mày như vẽ, đẹp đẽ gần như yêu tà, bạch sắc thần quang trên mình cơ hồ gấp đôi các tu sĩ trẻ tuổi còn lại, linh khí, ngưng thành hình mặt trăng trắng ngần cùng mặt trời vàng rực, nhật nguyệt đồng sinh!
Nhật nguyệt đồng sinh, hiện tượng kinh nhân này chứng tỏ nam tử trẻ tuổi tu luyện công pháp cực kỳ bất phàm.Linh khí của các tu sĩ trẻ tuổi và bốn lão giả khác đều ngưng thành bạch sắc vũ hạc, kỳ lân tôn, khí thế bất phàm.
Hơn mười tu sĩ này đều là đại nhân vật cỡ thái thượng trưởng lão và chân truyền đệ tử của Hoàng Thiên đạo, tông chủ Vương Vô Nhất lên tiếng lúc trước không hề hiện thân.
"Thế nào, Hoàng Phủ Tuyệt Luân, Diệp Huyền Thành, bằng vào hai vị cũng định chèn ép tu đạo giới Vân Linh đại lục hả?" Diệp Huyền Thành không hiện quang hoa nhưng mặt mũi và thân thể tạo ra cảm giác rất sáng sủa, thấy bạch sắc ngọc sơn giáng lâm, y vẫn không chủ động lên tiếng mà trong điện vĩ sau lưng hơn mười tu sĩ Hoàng Thiên tông vang lên giọng nói uy nghiêm của tông chủ Vương Vô Nhất. Nguồn truyện: Truyện FULL
Giọng nói như chấn động hư không, thinh không cũng lập lòe.
"Bốn thần huyền đại năng, a a a, Linh Cữu thành có đến bốn thần huyền đại năng!"
"Bốn thần huyền đại năng... Vạn nhất đấu pháp thì cả Linh Cữu thành sẽ hóa thành tro."
"Hoàng Thiên đạo tông chủ Vương Vô Nhất rất cứng cỏi, e rằng sẽ giao chiến thật..."
Tu sĩ ở Linh Cữu thành và sơn môn Âm Thi tông không nhìn rõ cảnh bốn thần huyền đại năng ghìm nhau trong màn sáng đen nhưng nghe thấy tiếng bọn Vương Vô Nhất đối thoại, cơ hồ ai cũng kinh hoàng nhũn ra.
Thần huyền kịch đấu vì Âm Thi tông, e rằng Linh Cữu thành không ai sống sót.
Thần huyền đại năng, tại tu đạo giới là thần vương chân chính, có thể nám trong tay sinh tử của phổ thông tu sĩ, búng tay là mấy chục tu sĩ hóa thành tro.
"Thắng làm vua, Vương Vô Nhất, Tô Thần Huyết, mỗ không muốn giao đấu vô vị, các vị muốn cản thì thể hiện thực lực đi." Vương Vô Nhất cứng rắn nhưng giọng Diệp Huyền Thành vẫn thập phần bình tĩnh như đá tảng.
"Cuồng vọng! Dám thách thử tông chủ bản môn, không muốn chết tại Vân Linh đại lục thì đi mau." Tren bình đài ở bạch sắc ngọc sơn, một tu sĩ trẻ tuổi linh khí ngưng thành đoán sen trắng khổng lồ, mặc ngọc lũ pháp y quát to.
Diệp Huyền Thành liếc tu sĩ trẻ tuổi.
"A!"
Không hề có dấu hiệu gì, thiên tài tu sĩ khí vũ cực kỳ bất phàm đó đột nhiên kêu to bắn lùi lại phun máu, tỏ vẻ kinh hoảng.
Y không hề xuất thủ nhưng một thiên tài Kim đơn tu sĩ cách năm trăm dư trượng bị ánh nhìn chấn lui. Đây là thần uy cỡ nào?
Hơn mười tu sĩ trên bạch sắc ngọc sơn vốn tỏ ra trào phúng nhưng thấy ngọc y tu sĩ hào như thế thì đều cảm nhận được áp lực, không dám coi thường nữa.
"Phù diêu cổ kinh... Hóa ra các hạ tham ngộ Phù diêu đại thức. Có thể bức mỗ hiển lộ thực lực."
Vương Vô Nhất cất tiếng, thân ảnh từ lâu các hiện ra.
Là một trung niên nam tử mặt mũi trắng trẻo, ngũ quan rõ ràng, ăn vận như đế vương, đầu đội kim quan, mặc kim sắc cửu long bào, chân đi kim sắc bàn long thiên ngoa, lưng thắt tử kim đái.
Trên mình y ánh lên quang mang chói lòa khiến người ta không thể nhìn thẳng, khác nào vầng mặt trời, kim quang như vạn trượng trường kiếm đâm ra.
Khí thế kinh đào hãi lãng dâng lên.
Ánh mắt y lăng lệ, đứng giữa thiên địa như thiên tôn giáng thế.
Nhưng thân thể này không phải nhục thân mà do quang văn tết thành, kể cả y phục cũng do quang văn, quang hoa kỳ dị ngưng tụ thành, tất thảy rực lên vạn trượng thần quang.
"Thần niệm hóa thân!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân buộc phải lùi lại, thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất lần đầu tiên khiến lão thấy rợn người.
Diệp Huyền Thành vốn bình tĩnh cũng ánh lên quang hoa trong mắt, "Không ngờ Vương tông chủ đã đạt Thần huyền tứ trọng."
"Các vị đi đi." Vương Vô Nhất oai vệ vô cùng, thần quang pháp thân len tiếng cực kỳ uy nghiêm, mang theo vô thượng uy áp.
"Vũ Hoàng chân nhân, thu cấm chế đi." Diệp Huyền Thành nói với Vũ Hoàng chân nhân.
Sắc mặt Hoàng Phủ Tuyệt Luân cực kỳ âm trầm, kiếm khí tung hoành, biết Diệp Huyền Thành bị bức phải nhượng bộ, hôm nay không làm gì được Ngụy Tác.
Vũ Hoàng chân nhân không nói gì, linh khí từ từ thu liễm, hắc sắc tàn ngọc quay về trên tay, hắc sắc đại kỳ ẩn vào thiên linh, hắc sắc quang tráo bao trùm Linh Cữu thành tan biến.
"Hóa Thiên kim hồ! Trời đất, đó là chí bảo trong truyền thuyết của Hóa Thiên giáo tông chủ, Hóa Thiên kim hồ! Là bán tiên giai pháp bảo dùng mảnh vỡ một món pháp bảo của thượng cổ đại năng luyện chế thành! Không ai thoát được pháp bảo này."
"Vô lượng ngọc sơn! Đây là chí bảo do Hoàng Thiên đạo tông chủ Vương Vô Nhất tự thân luyện chế."
"Bốn thần huyền đại năng! Đúng là bốn thần huyền đại năng! Hiện tại không đánh nữa! Không ngờ ta được thấy vô thượng uy nghiêm của bốn thần huyền đại năng."
Hắc sắc quang mạc tan đi, mọi tu sĩ Âm Thi tông trong Linh Cữu thành đều thấy bọn Tô Thần Huyết trên không, nên đều chấn động.
"Thần huyền tứ trọng... ít ra tu đạo giới hiện tại còn tu vi này..." Thấy thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất, Linh Lung Thiên lẩm bẩm.
"Là dùng thần niệm ngưng thành phân thân, có một phần thần thông của đại năng, không phải nhục thân thật." Ngụy Tác nhận ra không phải chân thân Vương Vô Nhất giáng lâm mà dùng vô thượng thần thông ngưng thành hóa thân. Lúc này chân thân y chưa biết chừng đang ở trên bạch sắc ngọc sơn hoặc cách không biết bao nhiêu vạn dặm, thông qua giá hóa thân mà cảm tri tất cả.
"Hóa Thiên kim hồ có thần uy siêu tuyệt." Cơ hồ đồng thời, Ngụy Tác cảm giác được Vô lượng ngọc sơn đã đành, còn Hóa Thiên kim hồ của Tô Thần Huyết khiến gã như cảm thấy khí tức lúc đối diện Lôi vương đế tôn kiếm - pháp bảo của thượng cổ đại năng. Hóa Thiên kim hồ có lẽ có thần văn.
"Thủy Linh Nhi." Vũ Hoàng chân nhân thu hắc sắc quang mạc, Diệp Huyền Thành mặc kệ Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất, mục quang nhìn vào Thủy Linh Nhi trong sơn môn Âm Thi tông.
"Âm Thi tông có ngần này tuyệt sắc nữ tu!"
"Ai cũng tư chất thập phần bất phàm, là nhân tuyển tốt nhất làm đạo lữ."
"Hoàng Thiên đạo và mấy chục thành trì quanh đây không có nữ tu như thế."
Hắc sắc quang mạc tan đi, tu sĩ Linh Cữu thành trung còn chưa nhìn rõ cảnh tượng trong Âm Thi tông trung nhưng tu sĩ Hoàng Thiên đạo trên bạch sắc ngọc sơn đều nhìn thấy Âm Lệ Hoa và Thủy Linh Nhi, bọn Cơ Nhã ở trong pháp trận. Mấy tu sĩ trẻ tuổi mắt ánh lên nóng bỏng, nhất là tu sĩ đứng đầu có linh khí ngưng thành nhật nguyệt đồng sinh tỏ rõ thần sắc tham lam, mục quang nhìn lên Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã.
"Sư tôn!" Thủy Linh Nhi hơn run lên, hành lễ với Diệp Huyền Thành.
"Ta cho con một cơ hội." Diệp Huyền Thành chỉ vào Ngụy Tác đứng trước Thủy Linh Nhi, "Chỉ cần con định rõ giới hạn với y, theo ta về Huyền Phong môn, ta sẽ bỏ qua tất cả, con vẫn là chân truyền đệ tử, được học vô thượng điển tịch của Huyền Phong môn."
Thủy Linh Nhi run người không đáp.
"Thế nào, con còn e ngại gì?" Diệp Huyền Thành nhìn Thủy Linh Nhi, "Con lên biết ta xa nay nhất ngôn cửu đỉnh."
"Con đã kết đạo lữ với huynh ấy." Thủy Linh Nhi lắc đầu, ngẩng nhìn Diệp Huyền Thành, nét cố chấp hiện rõ trên gương mặt thanh thuần cực độ, không vương khí tức nhân gian, "Con phải theo huynh ấy."
"Tức là con vì y mà chấp nhận phản lại Huyền Phong môn?" Diệp Huyền Thành sầm mặt, hơi nheo mắt nhìn Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi.
"Xin lỗi sư tôn, tâm ý đệ tử đã quyết." Thủy Linh Nhi hơi nhợt đi nhưng nghiến răng vái Diệp Huyền Thành.
"Từ hôm nay chúng ta ân đoan nghĩa tuyệt, ngươi không cần gọi ta là sư tôn nữa. Sau này gặp ngươi, ta sẽ không lưu tình." Diệp Huyền Thành khôi phục bình tĩnh, liếc xéo Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi.
"Tiểu tử, không phải lần nào cũng may mắn thế này đâu!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, xoay người hóa thành một đạo lưu quang.
"Nàng ta là đạo lữ của y?" Cùng lúc, tu sĩ trẻ tuổi của Hoàng Thiên đạo ở trên bạch sắc ngọc sơn nhìn Thủy Linh Nhi và bọn Ngụy Tác, không biết có chủ ý gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau