THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 751 - Chương 755

Chương 751: Mệnh không dài lâu?

Linh Lung Thiên nhanh hơn nhiều trước, toàn thân chìm trong tử quang, thoáng sau đến trước mặt Ngụy Tác, nó vã gã đã có kinh nghiệm giao chiến, hạ thủ thập phần âm hiểm, trông như vả vào mặt gã nhưng thật ra lại đá vào tiểu phúc.
"Chát".
Ngụy Tác đứng im phất tay, chặn đòn của Linh Lung Thiên.
"Lừa đảo, cứng quá, đau quá!"
Tử sắc thần quang và ngân sắc thần quang lóe lên, Linh Lung Thiên rụt chân kêu đau.
"Lừa đảo, đánh ngươi thành mặt lợn!" Chân đau nhói, Linh Lung Thiên càng giận, nghiến răng nghiến lợi vả vào gã. "Việc gì hả?" Đồng thời, nó tròn mắt.
Với nhục thân trước kia của gã thì kém nó, mỗi lần va nhau là bị chấn bay mười mấy trượng, nhưng giờ chặn đòn cước xong thì gã đứng yên, khí định thần nhàn, ngân sắc thần quang chói lòa.
Chát! Sóng khí dấy lên quanh Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, gã phất tay chặn đòn của Linh Lung Thiên."Cứng thật! Đau quá..."
Linh Lung Thiên bịt tay lùi mấy bước kêu đau. Ngụy Tác tạo cho nó cảm giác như một khối thần thạch không thể lay chuyển, cứng khó tưởng tượng nổi.
"Sao lại thế được, mấy ngày thôi, dù có thượng cổ luyện thể vô thượng cường pháp cũng không thể đề thăng nhục thân như thế." Linh Lung Thiên không dám tin nhìn ngân quang trên mình Ngụy Tác, cảm được nhục thân của gã khác xa.
"Cương nha muội đáng chết, quả nhiên giở trò, nói là dưỡng thương, kết quả lấy ngần ấy tinh kim còn dám làm phiền ta. Tiếc là ngươi lầm rồi, tốt nhất nên chịu phép, theo đúng ước định, ngoan ngoãn luyện khí." Ngụy Tác nói, gã nhận ra nhục thân của mình đã vượt xa Linh Lung Thiên. Cách biệt cũng như một thiếu nữ chừng mười tuổi mà một thiếu niên hai mươi, hiện tại Linh Lung Thiên tấn công, gã giơ tay lên đỡ, chỉ thấy như gỗ gõ vào, không hề đau đớn, dù gã đứng bất động cho nó đánh cũng không sao.
"Không thể nào, khẳng định là ảo giác." Linh Lung Thiên gầm lên lao tới, nó ủ mưu đã lâu, muốn đánh gã một trận, giờ thế này sao có thể cam tâm.
"Cương nha muội đáng chết, tự đâm đầu vào."
Chát! Ngụy Tác chặn đòn, gõ mạnh lên đầu Linh Lung Thiên.
"A! A! A!"
Linh Lung Thiên kêu đau liên hồi, nhưng vẫn đấu chan chát với gã.
"A! Lừa đảo!"
Đột nhiên Linh Lung Thiên ré lên, đầu lại bị Ngụy Tác gõ sưng vù.
Ngụy Tác vốn tay chân dài hơn nên khi không bị chấn bay, hoàn toàn chiếm ưu thế.
"Còn không dừng tay? Không sợ tay chân sưng hả?" Ngụy Tác khí định thần nhàn nói với Linh Lung Thiên đang phát cuồng. Tay chân nó lúc này ửng đỏ như lúc trước gã đấu với nó.
"Ta không, lừa đảo, đâm mù mắt ngươi!... A!"
Linh Lung Thiên kêu lên thê thảm, định đánh lén mắt Ngụy Tác nhưng bị gã đá trả một cước, mặt sưng đỏ lên. Ngọn cước này dù gã ghìm lực nhưng vẫn khiến nửa mặt nó sưng vù.
"Phu quân, đừng đánh nữa." Thủy Linh Nhi lên tiếng khuyên, nhục thân Linh Lung Thiên và hôi quang kỳ dị của hôi sắc thủ trạc khiến nàng kinh. Đời sau của thượng cổ hóa hình đại yêu quả nhiên có tiên thiên ưu thế so với đời sau của thần huyền đại năng, thần thông cực kỳ cổ quái.
"Được, dừng tay, lừa đảo, sau lưng ngươi là ai hả?"
Linh Lung Thiên thấy Thủy Linh Nhi nói thế thì dừng lại, ra vẻ nhìn ra sau lưng Ngụy Tác, đồng thời với tốc độ nhanh hơn, hóa thành tử quang tung cước vào mặt gã.
"Trò này đã dùng rồi... còn định lừa ta hả." Ngụy Tác cười ha hả, không hề mắc lừa mà tung cước.
"A!" Linh Lung Thiên ré lên, chân chưa đá trúng mặt gã thì mặt đã bị gã đá trúng.
"Lừa đảo..." Linh Lung Thiên tối sầm mắt mũi, chân tay đau đến như không còn là của mình, giật cơ hồ thổ huyết. Nguồn: http://truyenfull.vn
Bị Ngụy Tác đá bay, nó không dám lap lên liều mạng nữa vì biết chỉ tổ tự nếm đòn.
"Lừa đảo, ngươi giở trò gì sao nhục thân đề thăng đến mức này. Cứng thế, không sợ thạch hóa hả!" Chốc sau, Linh Lung Thiên cố nén xung động thổ huyết, kêu lên không hiểu.
"Cứng hả? Không hề." Ngụy Tác vẩy vẩy tay, da gã cực kỳ đàn hồi, không có vẻ gì cứng như thần thiết.
"Ngươi!" Linh Lung Thiên nhìn tay gã thì giận đỏ mặt, tay nó sưng đỏ, đau như kim châm, tay gã mịn màng, như không hề hấn gì.
"Thiên long huyết hóa thạch... Thiên long huyết hóa thạch của ngươi đã ít đi, không đúng, Thiên long huyết hóa thạch tối đa chỉ tăng cường khí huyết, đề thăng thọ nguyên, không thể khiến nhục thân đề thăng như thế." Gã không đáp, Linh Lung Thiên mắt rực kim quang, như xuyên hư không, quan sát biến hóa trên mình Ngụy Tác. "Thật ra là sao!" Nhưng nó nhanh chóng kêu lên, vì tuy đã thấy hết mọi bảo vật của gã, tất cả đều thập phần kinh nhân nhưng không có kỳ trân tôi luyện nhục thân.
"Chi bằng chúng ta giao dịch, ngươi cho ta biết là linh dược gì, cụ thể có công hiệu thế nào, ta cho ngươi biết nguyên nhân nhục thân đề thăng nhanh như thế." Ngụy Tác nhìn Linh Lung Thiên, mục quang lóe lên, lấy ra năm bạch ngọc đơn bình.
Trong năm bạch ngọc đơn bình đều đựng một nhánh linh dược, bốn nhánh thân cỏ, màu sắc khác với cọng, nhánh còn lại là một đóa thâm hồng sắc tiểu hoa.
Hiện tại trong năm nhánh linh dược, trừ một nhánh ô kim sắc tiểu thảo còn tươi, tất cả đều khô.
Năm nhánh linh dược này là Ngụy Tác lấy được từ Thanh Thành khư, lúc đó gã lấy được không ít linh dược giá trị kinh nhân, kể cả Tiếp dẫn tiên thảo khả dĩ luyện chế tiên cấp đơn dược, hiện tại đã giao hết cho Cơ Nhã, năm nhánh này cả nàng và lục bào lão đầu đều không biết nên còn trong tay gã. Gã đã định hỏi Linh Lung Thiên vì đời sau của hóa hình đại yêu tu như nó có kiến thức khó tưởng tượng nổi, như được nhiều đại năng truyền thừa, gã phải tìm cách khai thác giá trị tốt nhất.
Trong năm nhánh linh dược có bốn đã khô, nhưng đều có số năm sinh trưởng cực kỳ kinh nhân, dược lực khiến Ngụy Tác thấy không hề tầm thường. Trong dược viên ở Thanh Thành khư, cả Thanh hư đằng cũng không hẳn là linh dược tối đỉnh cấp, trong năm nhánh này chưa biết chừng có vật kinh nhân.
"Muốn ta làm giám định sư miễn phí, đừng mơ..."
"Thế ngươi đừng mơ biết được bí mật của ta. Sau này trước mặt ta nên ngoan một chút, chưa biết chừng ta không vui lại đánh ngươi trút giận."
"Lừa đảo, dám uy hiếp ta thì kết quả thê thảm lắm!"
Linh Lung Thiên không sợ Ngụy Tác uy hiếp, độn tốc của nó không kém hơn gã, và khi cách ba trượng thì gã không thể động dụng thuật pháp, dù Động Hư bộ pháp thì nó chưa biết chừng cũng có thể liên tục đổi vị trí mà tránh né Trừ phi thần thông của gã hơn nữa, không thì tuy nó đánh không lại nhưng muốn chạy thì không thành vấn đề.
Nhưng nhục thân gã tăng tiến nhanh trong thời gian ngắn lại là dụ hoặc trí mạng với nó.
Chi của nó thiên về sử dụng nhục thân chiến đấu, nhục thân là tu vi, nhục thân có thể đối phó vô thượng pháp. Nó muốn biết gã dùng thuật pháp gì để đạt như thế.
"Lừa đảo, trừ phi ngươi để ta đá một cước thì ta đồng ý, cho ngươi biết năm thứ này là gì?"
"Ngươi biết hết năm nhánh này?"
"Linh tộc bọn ta thọ nguyên cực kỳ lâu dài, tu sĩ các ngươi không thể tưởng tượng, đời đời truyền thừa, tu vi cũng bị thiên địa biến thiên hạn chế, nhưng biết hết những thứ này cũng có gì lạ."
"..."
Rồi Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đạt thành hiệp nghị, Ngụy Tác để nó đá một cú rồi nó cho gã biết năm nhánh linh dược là gì, sau đó gã cho nó biết với thủ đoạn gì khiến cảnh giới nhục thân đề thăng kinh nhân như thế.
"Chát!"
Linh Lung Thiên đá gã một cước Ngụy Tác.
"A!" Linh Lung Thiên cực kỳ hối hận đến phát cuồng vì Ngụy Tác bất động, thủy linh nguyên khí dâng lên, mặt gã không mảy may dính bụi còn chân nó vốn xưng vù lại đau đớn như bị cương châm đâm vào.
...
"Hay lắm, tiểu tử, mạng ngươi không còn lâu nữa đâu!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không biết rằng lúc đó, một lão nhân mặc bạch bào, mặt mũi nhăn nhúm, tóc bạc xòa vai nhưng khí tức còn kinh nhân hơn Hoang cổ cự thú đang ở trên hoang nguyên rìa Vân Linh đại lục, đột nhiên nhìn về phía sơn môn Âm Thi tông nói thế. Chính thị Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
Tay lão ánh lên thanh sắc quang diễm có tự phù lưu động, hàm chứa thần huyền khí tức, tựa hồ một Thần huyền tu sĩ khác truyền tin tới.

Chương 752: Nữ nhân

"Đây là Tử phát linh thảo, là Thần long quả, cả hai hái xong đều phải sử dụng ngay, một nhánh chưa kết quả, cả hai đều vô dụng rồi."
"Cái gì! Đây là Tử phát linh thảo để luyện chế Tử tiêu kim đơn và Thần long quả để luyện chế Thần long ngộ chân đơn!"
Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân ở ngoài Thiên khung Vân Linh đại lục, bọn Ngụy Tác tất nhiên không biết gì. Cơ Nhã vốn là luyện dược sư, Ngụy Tác đã ngừng lợi dụng Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp tôi luyện nhục thân nên cùng Thủy Linh Nhi tiên đến tĩnh thất của Cơ Nhã, gọi lục bào lão đầu ra xem năm nhánh linh dược thật ra là gì, Linh Lung Thiên chỉ ngay được hai loại khiến Cơ Nhã và lục bào lão đầu chấn kinh.
Tử phát linh thảo là nhánh có lông tím nhẹ, Thần long quả là nhánh đã khô lá, có gân như vảy.
Tử phát linh thảo là chủ dược để luyện chế Tử tiêu kim đơn, địa cấp đơn dược đề thăng tu vi kim đơn trở xuống. Thần long ngộ chân đơn là tiên cấp đơn dược, dược lực thấu vào kim đơn.
"Hai ngươi biết đến Tử tiêu kim đơn và Thần long ngộ chân đơn cũng coi là có kiến thức, không như ai đó tứ chi phát đạt, vô học thật đáng sợ, hai loại linh dược này gần như tuyệt tích mà lại bị lãng phí, đúng là đáng bị trời phạt." Linh Lung Thiên xoa tay, chế nhạo Ngụy Tác.
Lục bào lão đầu ngượng ngùng, lão nhận biết mấy nhánh linh dược này xong đã bảo Ngụy Tác là vô dụng."Ba nhánh còn lại là gì?" Ngụy Tác bĩu môi, Linh Lung Thiên trào phúng, nhưng với lão gian thương như gã thì không hề hấn gì.
"Đây là Tế binh thảo, dược lực gần đạt rồi, có thể miễn cưỡng tôi luyện tinh kim của ngươi." Linh Lung Thiên chỉ tay, Ngụy Tác không tỏ vẻ gì khiến nó không vui.
"Tế binh thảo! Là Tế binh thảo mà thượng cổ đại năng dùng để luyện chế thai thể pháp bảo?"
Ngụy Tác và lục bào lão đầu, Thủy Linh Nhi và Cơ Nhã đều cả kinh.
Linh Lung Thiên chỉ vào ô kim sắc linh thảo còn tươi duy nhất trong năm nhánh.
Tế binh thảo, trong nhiều điển tịch đều ghi lại rằng thượng cổ đại năng dùng để đề thăng phẩm chất thai thể pháp bảo lúc mới thành, không chỉ tinh kim mà với tuyệt đại đa số ngọc thạch và chất xương cũng hữu dụng.
Linh thảo này biến mất không biết bao nhiêu vạn năm, từ thời đại lục bào lão đầu cũng không còn, không ngờ tại Thanh Thành khư lại có.
"Linh thảo này có thể đề thăng phẩm chất thai thể pháp bảo?" Ngụy Tác biết Linh Lung Thiên hiểu cách sử dụng Tế binh thảo.
"Khi thai thể sơ thành thì đem nó tôi lửa khiến tinh kim càng mịn, tương đương với đề thăng phẩm chất tinh kim..." Linh Lung Thiên không thèm nhìn Ngụy Tác.
"Còn hai nhánh, là linh dược gì?" Ngụy Tác hỏi tiếp.
Hai nhánh còn lại, đóa thâm hồng sắc tiểu hoa và thanh hắc sắc tiểu thảo đều khô héo, ánh lên kim thiết u quang.
"Đấy là Hoàng dương hoa, không có gì linh diệu, trồng tại linh điền để đề thăng dược lực hỏa hệ linh dược. Hiện tại bị ngươi bẻ rồi, chỉ còn có thể đem pha trà xem có vị gì thôi." Linh Lung Thiên bĩu môi.
"Nhánh kia?" Ngụy Tác thấy Linh Lung Thiên nhiều lần liếc nhánh thanh hắc sắc tiểu thảo thì ánh mắt lạnh lại. Thượng cổ Linh tộc tiếp xúc ở cấp vượt xa Kim đơn tu sĩ, khiến nó như vậy thì không thể tầm thường, chưa biết chừng nó cố ý để lại sau cùng mới nói, nếu nó bảo đó là phổ thông linh dược, Ngụy Tác khẳng định không tin. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Nhánh này có thể hại chết ngươi hoặc giúp ngươi hạ kẻ khác." Linh Lung Thiên bảo, "Là Minh vương thảo, cả tu đạo giới từ cổ chí kim, tổng thể xuất thế không quá năm nhánh."
"Minh vương thảo là gì?" Cơ Nhã và lục bào lão đầu nhìn nhau, cả hai chưa từng nghe tên linh thảo này.
"Còn gọi là Dẫn minh thần thảo, nếu ở nơi nồng âm khí úc mà dùng thái dương chân hỏa đốt lên thì sẽ dụ ra âm hồn bất tán chi vật." Linh Lung Thiên cười lạnh, "Nơi này đầy âm khí, không biết dưới địa mạch có hình thành hay mai táng âm minh chi vật lợi hại không, ngươi thích thì cứ đốt lên thử xem, Dương chi điểu của ngươi thái dương chân hỏa thập phần thuần chính, nhưng nếu đốt thì bảo trước để ta chạy đã."
"Đây là Thi thần minh thảo!"
Lục bào lão đầu kinh hãi, "Ta đã đọc được... Hóa ra tại thời đại trước thượng cổ, âm thảo này được gọi là Minh vương thảo!"
"Linh thảo có thể hấp dẫn âm minh tử vật?" Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi nhìn nhau.
"Âm minh tử vật có hai loại, một là trùng trĩ, yêu thú sinh ra ở nơi nhiều âm khí, ngày đêm hút âm khí, hóa thành âm thú, hai là nhưng yêu thú hoặc tu sĩ đại năng khi sinh tiền có dùng linh dược hay tu luyện công pháp gì đó, thọ nguyên hết mà ý thức không tan, hóa thành cương thi. Loại nào thì đẳng cấp đỉnh nhọn đều có tu luyện chi pháp đặc biệt." Lục bào lão đầu nhìn chăm chăm thanh hắc sắc linh thảo, "Linh thảo này được thái dương chân hỏa đốt lên thì nguyên khí sinh ra là thần dược đối với âm minh tử vật, nếu đốt ở âm minh chi địa thì có thể dụ ra những âm minh tử vật không thích xuất thế. Ta đọc được rằng... có mấy chục tu sĩ đỉnh nhọn của một tông môn bị đối thủ hại bằng thứ này, trong đó thậm chí có thần huyền đại năng nhưng đều mất mạng."
"Tông môn đó là Bách Thánh tông." Linh Lung Thiên nhìn lục bào lão đầu: "Không chỉ một thần quân cấp tu sĩ, tổng cộng ba thần quân bị đối phương cho vào tròng."
"Ngươi bảo nhánh này có thể hại chết ta hoặc giúp ta hại người vì âm minh tử vật không có ý thức, bị dẫn xuất thì sẽ công kích loạn xạ?" Ngụy Tác giần giật chân mày.
"Ngươi tưởng có Động Hư bộ pháp thì không sợ, đem vật này ra hại người?" Linh Lung Thiên nhe răng khinh miệt, "Vô học thật đáng sợ, nếu gặp phải âm minh chi vật mà ba thần huyền đại năng đồng thời tại trường mà không ai thoát thì dù ngươi thi triển tất cũng bị trấn áp. Âm minh tử vật như thế thì nguyên khí đủ để dệt thành thần văn, nhất phương thiên địa sẽ biến thành thần vực, biết đâu nguyên khí ở đó sẽ thác loạn, Động Hư bộ pháp căn bản không thể thi triển cũng nên."
"Tiểu tử, nó nói sự thực. Nhiều âm minh thâm uyên cũng nguy hiểm như cổ địa trong sâu man hoang, nhất là mộ táng của viễn cổ, thượng cổ đại năng thường có vật âm minh khó tưởng tượng nổi. Tu đạo giới có mấy lần tu sĩ tìm bảo vật ở quy mô lớn, khiến bất tử cổ thi siêu việt cả cửu cấp yêu thú xuất hiện khiến máu chảy thành sông."
"Không được thái dương chân hỏa đốt thì không thể hấp dẫn âm minh chi vật?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên: "Đốt xong rồi chạy tất không sao."
"Không hẳn. Âm minh chi vật trời sinh khát máu, nếu vô tình dụ ra được một kinh thế đại năng tu vi kinh nhân, chưa biết chừng độn tốc còn hơn Động Hư bộ pháp." Linh Lung Thiên nhìn gã, biết gã không vứt đi mà giữ lại.
Ngụy Tác thu Minh vương thảo lại.
Nhánh linh dược này tuy nhiên nguy hiểm nhưng gã biết Động Hư bộ pháp, dù sao cũng nhanh hơn tuyệt đại đa số thần huyền đại năng. Gã đương nhiên không dễ dàng sử dụng nhưng nếu có ngày bị bức đến tuyệt lộ sơn cùng thủy tận thì sẽ đem ra liều mạng.
Gã đã chọc vào nhiều thần huyền đại năng, có càng nhiều thứ thế này càng tốt.
"Đúng rồi, ngươi biết cách luyện chế Thiên vân tinh không?" Nghĩ đến linh dược, Ngụy Tác nhớ ra chỉ còn chút xíu Thiên vân tinh, nên hỏi Linh Lung Thiên, "Hoặc giả ngươi biết thứ gì có hiệu quả như Thiên vân tinh chăng?"
"Thiên vân tinh là cái gì?" Linh Lung Thiên hơi ngẩn ra.
"Là một loại khiến dược vật yêu thú phát tình, tạo ra thú triều, nhưng đã thất truyền." Lục bào lão đầu giới thiệu sơ qua, lão cho rằng vật này để hại người khác thì thập phần hữu dụng, nhất là tại bên ngoài Thiên khung, vô số đê giai yêu thú bị kinh động, dã có thể thu hút cả cao giai yêu thú.
"Phì! Sao ta biết thứ đó được." Linh Lung Thiên nhổ nước bọt trừng mắt, "Hiện tại đến lượt ngươi nói."
"Tiếc là chút Thiên vân tinh đó đã gần hết, không rõ còn đủ một lần dùng không." Ngụy Tác biết nó không biết nên lắc đầu tiếc rẻ.
"Thiên long quần tinh tôi thể thuật của ta dùng tinh thần nguyên khí tôi luyện nhục thân, ta lấy được Thiên đế vẫn tinh tàn thiên, có thể dẫn động tinh thần nguyên khí..."
Đoạn gã giải thích với Linh Lung Thiên về nhục thân của mình.
"Lừa đảo, lợi dụng công phạt thuật pháp giảm đi thọ nguyên mà tu luyện, óc ngươi đã bị tinh thần nguyên khí thiêu đốt rồi hả?... Đúng là người làm sao của bào hao làm vậy, sao ngươi có lắm thứ hại người thế." Linh Lung Thiên tắt tiếng, Ngụy Tác vừa thi triển Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp vừa tu luyện, đồng thời đánh lén. Thiên long huyết hóa thạch tuy giảm công hiệu nhưng gã không thương tổn gì, còn mỗi một đạo thuật pháp của gã phát ra, đối phương đều lãnh đủ.
"Mảnh vỡ Diệu thụ còn có thể luyện hóa bằng cách đó?"
Tiếp đó, Cơ Nhã đưa mảnh vỡ Diệu thụ đã qua xử lý dược dịch cho Ngụy Tác, mọi đồ tẩy của gã đều bị Linh Lung Thiên thấy hết nên gã không giấu, cho luôn mảnh vỡ Diệu thụ vào huyết mạch. Phương pháp này khiến Linh Lung Thiên cực kỳ bực mình vì biết như thế có nghĩa là khí huyết tự nhiên gột rửa cũng có thể tạo ra linh khí, tương đương với Ngụy Tác dù không làm gì cũng coi như liên tục tu luyện. Hơn nữa thể nội khí huyết của gã sánh với nhục thân của bát cấp đỉnh giai yêu thú, tốc độ gột rửa cực kỳ kinh nhân. Mảnh vỡ Diệu thụ khiến gã như có thê một trái tim cực lớn liên miên sản xuất linh khí kinh nhân.

"Âm Thi tông sao lại đột nhiên mua thủy hệ yêu đơn với số lượng lớn?"
"Không chỉ Âm Thi tông, Hải Tiên tông cũng thế, thủy hệ yêu đơn càng cao giai, giá cũng càng cao."
"Mặc kệ, giá cao hơn là được, có thủy hệ yêu đơn thì bán cho mau."
Cùng lúc, thủy hệ yêu đơn chảy hành dòng vào Hải Tiên tông và Âm Thi tông...

Chương 753: Vào tàng kinh các xem qua

"Chỉ mảnh vỡ Diệu thụ cũng tương đương với mấy vạn viên thủy hệ yêu đơn ngũ cấp trở lên."
Sau khi lấy được mảnh vỡ Diệu thụ ở Bắc Mang di tích, dùng dược dịch phụ trợ xử lí, cho vào thể nội, Ngụy Tác cảm giác rõ mảnh vỡ Diệu thụ chứa linh khí cực kỳ kinh nhân, chỉ cần luyện mảnh có sẵn và mảnh này thì đủ cho gã trực tiếp đột phá đến Kim đơn ngũ trọng tu vi cũng nên.
Nhưng luyện hóa mảnh vỡ Diệu thụ không thể nhanh thế được, dù dùng Thủy hoàng phệ nhật quyết tu luyện cũng phải vài năm mới hoàn toàn luyện hóa. Nhưng có mảnh vỡ Diệu thụ tại thể nội, dù gã không tu luyện, hơn mười năm sau, chưa biết chừng cũng sẽ trực tiếp đột phá đến Kim đơn ngũ trọng.
"Lừa đảo, lấy tinh kim ra." Thấy Ngụy Tác xử lý mảnh vỡ Diệu thụ xong, có vẻ thư thái thì Linh Lung Thiên nghiến răng ken két kêu lên.
"Cái gì?" Ngụy Tác nhìn nó.
"Cái gì? Đầu óc ngươi bị tinh thần nguyên khí thiêu rồi hả, lẽ nào không cần tôi luyện tinh kim đó?" Linh Lung Thiên vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi nghĩ quân tử báo cừu, mười năm không muộn, biết nhục thân tu vi của Ngụy Tác dù có Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp để phối hợp, cũng cần linh dược đề thăng thọ nguyên, nhục thân tiến cảnh không thể nhanh mãi như thế, vẫn còn hy vọng trả thù, cứ giúp gã luyện xong tinh kim, lấy được Cửu u minh thiết và Hoang cổ trọng kim đã."Đợi ta xử lý đã." Ngụy Tác gật đầu, nói vọng ra ngoài điện, "Mời Âm tông chủ đến gặp."
"Lại giở trò gì đây?" Linh Lung Thiên lẩm bẩm, nhưng không nói gì, cho rằng Ngụy Tác có quá lắm thứ cổ quái, vốn chỉ cho rằng gã là thiên tài tu sĩ được một thượng cổ khí linh giúp sức nhưng giờ thì không hiểu gì về gã. Nếu không vì kiến thức của gã quá kém, nó đã cho rằng gã là thượng cổ đại năng chuyển thế.
"Bọn đệ ở tĩnh thất của Cơ Nhã." Thoáng sau, Ngụy Tác đột nhiên lên tiếng.
Gió thổi vào, Âm Lệ Hoa xuất hiện ở cửa.
"Tìm tỷ gấp thế, có việc gì hả?" Âm Lệ Hoa cười cười nhìn Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi, bọn Cơ Nhã.
"Âm đại tông chủ, đệ có việc cần nhờ." Ngụy Tác cười ha hả, "Đệ muốn vào chỗ Âm Thi tông tàng kinh xem qua, không biết được chăng."
"Đệ muốn vào chỗ Âm Thi tông tàng kinh?" Âm Lệ Hoa ngẩn người, tựa hồ không ngờ gã đề nghị như thế.
"Thế nào, không tiện hả?" Ngụy Tác hỏi, "Nếu có hạn chế, không thể vào được thì thôi."
"Theo môn quy, trừ phi là tu sĩ lập công cho Âm Thi tông mới được vào xem điển tịch." Âm Lệ Hoa đột nhiên mỉm cười: "Bất quá đệ là phu quân của Âm đại tông chủ, giúp Âm đại tông chủ đoạt vị trí tông chủ, công lao vô thượng, muốn xem gì chả được."
"Ha ha, đa tạ Âm đại tông chủ thành toàn." Ngụy Tác bật cười.
Linh Lung Thiên nói ngay, "ta cũng đi."
"Cương nha muội chỉ vào xem náo nhiệt. Đưa vào là trái môn quy." Ngụy Tác liếc nó.
"Ai biết các ngươi có âm mưu quỷ kế gì." Linh Lung Thiên nhe răng: "Chưa biết chừng ta sẽ phát hiện những thứ các ngươi không biết cũng nên. Ngươi yên tâm để ta ở lại hả? Ta không ăn tinh kim, nhưng đi dạo mà không cẩn thận phá hoại cấm chế thì đừng trách ta."
"Cương nha muội đáng chết, ngứa ngáy hả?" Ngụy Tác nhíu mày, trừng mắt.
"Cái gì, đánh hả, ta không đánh lại ngươi nhưng ngươi không đuổi kịp được ta." Linh Lung Thiên vung quyền lên. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Thôi vậy, để nó theo." Âm Lệ Hoa có ấn tượng không tệ với Linh Lung Thiên, vì Ngụy Tác nói chung không thiệt gì vì nó. "Chỉ cần các hạ không phá hoại gì thì cứ vào. Dù gì cũng hộ tống tông chủ phu quân về, đã lập đại công." Âm Lệ Hoa mỉm cười với Linh Lung Thiên.
"Cô nương nói rất lọt tai ta, cùng là đạo lữ, là tu sĩ, sao lại khác nhau thế, đúng là hoa nhài cắm bãi *** trâu." Linh Lung Thiên trừng mắt nhìn Ngụy Tác đoạn gật đầu với Âm Lệ Hoa, "Yên tâm đi, ta có chữ tín, vào đó sẽ không phá hoại gì."
"Số thủy hệ yêu đơn này cho đệ." Âm Lệ Hoa mỉm cười, đưa một nạp bảo nang đến trước mặt Ngụy Tác, "Hải Tiên tông ngày mai sẽ đưa lô thủy hệ yêu đơn đầu tiên đến."
"Ngần ấy?" Ngụy Tác quét thần thức, chợt cả kinh. Âm Lệ Hoa đưa cho gã nạp bảo nang ddwnghj hơn ba nghìn viên thủy hệ yêu đơn.
"Thủy hệ yêu đơn trong các tiệm của Âm Thi tông đã được thu về, lại mua thêm từ các đại thương hành. Cộng với Hải Tiên tông thì trong mười ngày gom được ba, bốn vạn viên thủy hệ yêu đơn không thành vấn đề." Âm Lệ Hoa bảo: "Chỉ là thủy hệ yêu đơn vốn thích hợp luyện chế đơn dược, nên ngũ cấp cao giai trở lên rất hiếm. Tỷ chỉ gom được mấy viên."
"Xem ra đích xác có đạo lữ là đại tông môn tông chủ vẫn hơn." Ngụy Tác lắc đầu thở dài.
Số lượng thủy hệ yêu đơn hơn cả tưởng tượng.
Hiện tại gã mới hiểu đại tông môn thu mua khác với tán tu đứng ra, tán tu dù trả giá cao thì nhiều tiệm vẫn giữ lại, đề phòng khách quen không mua được hàng. Nhưng đại tông môn thì khác, khách quen không dám tránh chấp, bản thân đại tông môn cũng khống chế không ít tiệm nên có thể gom hết.
Nên gã cho rằng trong mười ngày gom được vài nghìn viên thủy hệ yêu đơn là tốt rồi, dù khu vực này của Vân Linh đại lục tuy nhiều nhưng không gặp thú triều thì trong một ngày, mấy thành trì quanh đây chưa biết chừng săn được vài nghìn viên thủy hệ yêu đơn là cùng, tán tu có thể đã dùng mất một nửa, bán cho các tiệm một nghìn mấy trăm viên mà thôi. Bình thường vào một tiệm lớn, mua trên một trăm viên thủy hệ yêu đơn chưa chắc có đủ ngay, như lúc gã mua Thanh giáp trùng yêu đơn, đều phải đặt trước, hoặc bỏ tiền mua của tán tu. Nhưng nếu cơ hồ mọi tiệm đều thiếu thủy hệ yêu đơn thì không gom được.
Hiện tại Âm Lệ Hoa bảo trong mười ngày, Âm Thi tông và Hải Tiên tông ít nhất cũng gom được ba, bốn vạn viên thủy hệ yêu đơn, gấp mười lần gã dự liệu.
Tông môn so với tán tu thì căn cơ thâm hậu, nhiều người cũng là ưu điểm.
"Có tin về Đề hồ thánh quả không?" Ngụy Tác nhìn Âm Lệ Hoa đang mỉm cười, lại hỏi. Gã đâm do dự vì mấy vạn viên đê cấp thủy hệ yêu đơn có lẽ không đủ cho gã trực tiếp đột phá đến tu vi Kim đơn ngũ trọng, hơn nữa gom hết thủy hệ yêu đơn của các thành trì gần đây, muốn gom mấy vạn viên nữa thì gấp mấy lần thời gian. Nhưng dù gấp mấy lần thời gian thì tối đa chỉ một, hai tháng, lúc đó dù gom được bảy, tám vạn viên thủy hệ yêu đơn trở lên, dù chỉ tứ cấp thì cũng đủ cho gã đột phá đến Kim đơn ngũ trọng.
Cộng thêm thời gian luyện hóa, chưa biết chừng sẽ không quá ba tháng.
Ba tháng từ Kim đơn tứ trọng đột phá đến Kim đơn ngũ trọng... Ý nghĩ này khiến gã chấn động, cảm thấy thiên cấp đỉnh giai công pháp Thủy hoàng phệ nhật quyết có tốc độ tu luyện cỡ nào.
Chả trách khi xưa thanh niên thần bí được Tam Hoàng tông truyền thừa bị gã đánh tan nhục thân, lúc gặp tại thiên long trủng thì tu vi phản còn cao hơn gã gặp không ít kỳ ngộ.
Vốn gã còn không chỉ vài nghìn viên thủy hệ yêu đơn, vốn gã định nếu không lấy được Đề hồ thánh quả, lợi dụng Tiên căn ngũ mật để đột phá đến Kim đơn ngũ trọng, tu thành hai viên kim đơn thì mới động dụng thủy hệ yêu đơn, tiếp tục đề thăng tu vi, nhưng hiện tại Âm Thi tông và Hải Tiên tông gom được ngần này thủy hệ yêu đơn thì gã cũng lay động, cho rằng nên bế quan đột phá đến Kim đơn ngũ trọng đã.
"Nghe nói Công Đức tông có một mật địa trồng thánh dược bí ẩn nhưng nơi đó chỉ thái thượng trưởng lão và tông chủ mới vào được, nên khó nghe ngóng có phải Đề hồ thánh quả không." Âm Lệ Hoa nhìn Ngụy Tác, "Bất quá tỷ đã dùng hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo nhờ mấy đại phường thị đồng thời phát tin cần biết về Đề hồ thánh quả, chưa biết chừng sẽ có tin hữu dụng."
"Hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo, đổi được Đề hồ thánh quả cũng đáng." Ngụy Tác gật đầu. Nếu gã tu thành Tiên căn ngũ mật, có hai viên kim đơn, đừng nói hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo, dù hai pháp bảo huyền giai trung giai trở lên gã cũng không tiếc.
"Nếu trong hai tháng có được tin chính xác về Đề hồ thánh quả thì ta cứ gom yêu đơn, nếu quá hai tháng mà không có tin thì tìm cách đột phá đến Kim đơn ngũ trọng đã." Đồng thời, Ngụy Tác quyết định, theo ghi chép về Tiên căn ngũ mật, đến Kim đơn ngũ trọng mới luyện Tiên căn ngũ mật, tuy nhiên vẫn có hai viên kim đơn, nhưng không có hiệu quả kinh nhân đề thăng nhất giai tu vi như khi dưới ngũ trọng. Nếu không vì thế, chỉ cần có thủy hệ yêu đơn, e rằng Ngụy Tác đã liên tục tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết.
"Đi thôi. Tỷ đưa đệ đến chỗ Âm Thi tông tàng kinh. Thủy Linh Nhi, Cơ Nhã, các vị có hứng thì đi cùng, chốc nữa hỏi Vi Vi và Vũ Tinh có hứng đi cùng không." Âm Lệ Hoa phất tay, đi trước dẫn đường.

Chương 754: Đại năng tiến đến!

"Lần này triệt để bế quan, không gặp ai?" Ngụy Tác hỏi Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh.
Âm Lệ Hoa ở ngoài tĩnh thất truyền âm, hai người ra ngay.
"Đang đến lúc quan trọng." Hàn Vi Vi thản nhiên.
"Tỷ đang nghiên cứu Đại hoang vấn đạo kinh." Nam Cung Vũ Tinh mim cười nhìn Ngụy Tác đáp.
"Xảo hợp thế hả?" Ngụy Tác trợn tròng trắng, truyền âm cho Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh, "Mỗ lấy được của Đông Hoang tông một môn thuật pháp, tuy vô dụng với Cương nha muội nhưng có thể nhận ra tu sĩ nói dối, cẩn thận bị ta tét mông."
Nam Cung Vũ Tinh mặt hơi ửng lên, Hàn Vi Vi chu môi, giả như không nghe thấy."Lừa đảo, xem ra ngươi không ra gì, bị đạo lữ coi rẻ." Linh Lung Thiên đắc ý liếc Ngụy Tác.
"Cương nha muội biết gì ha, chỉ là bề ngoài thôi." Ngụy Tác thảnh nhiên nhìn Nam Cung Vũ Tinh: "Tỷ dã hoàn toàn tham ngộ Đại hoang vấn đạo kinh?"
"Đại hoang vấn đạo kinh khác công pháp thông thường, tách làm hai quyển Thần hải và Khuy huyền, kim đơn trở xuống là Thần hải quyển, kim đơn trở lên là Khuy huyền, phương pháp tu luyện khác nhau, Thần hải quyển thì tỷ đã tham ngộ xong. Hạ quyển Khuy huyền cũng đã đọc qua, tuy chưa hoàn toàn tham ngộ, nhưng hai quyển khác nhau, lúc nào cũng có thể đổi sang công pháp khác." Nam Cung Vũ Tinh nhớ đến Ngụy Tác hiện tại còn có nhục thân man thú hơn cả lúc ở thiên long long trủng, sợ gã "báo thù" nên đỏ mặt đáp.
"Tây tịnh lưu ly thì ta đã hiểu, muốn tu luyện lúc nào cũng được." Hàn Vi Vi đắc ý.
"Tây tịnh lưu ly có lẽ hơi lạ lùng, kinh văn tựa hồ không khó tham thấu, nhưng U Minh cung lấy được lâu như vậy mà không xuất hiện nữ tu tu luyện công pháp này." Ngụy Tác bảo Hàn Vi Vi: "Nên nghiên cứu kỹ xem có huyền cơ gì không."
"Không có gì, không được thì lại luyện Đại hoang vấn đạo kinh, đều là tuyệt thế cường pháp." Hàn Vi Vi nói.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng. Hàn Vi Vi nói cũng có lý, Tây tịnh lưu ly và Đại hoang vấn đạo kinh có ưu điểm riêng, đều là tuyệt thế cường pháp, đối với tu sĩ thì môn nào cũng là tế ngộ kinh nhân.
"Hiện tại Kỳ đạo hữu và Phong đạo hữu đều là Âm Thi tông trưởng lão thì gọi họ vào chỗ tàng kinh luôn. Biết đâu có gì hữu dụng với họ." Âm Lệ Hoa mỉm cười dẫn đường.
"Âm đại tông chủ, Âm Thi tông tổ sư dưới suối vàng mà biết, liệu có trách không?" Ngụy Tác cố ý hỏi.
"Bọn Phong Tri Du cùng ngày xung kích kim đơn thành công, cộng thêm Kỳ đạo hữu và Thanh Bình đạo hữu, chúng ta, Thủy Linh Nhi, Cơ Nhã, cả Mặc Thanh Phong thì không tính thỏ huynh đệ, Kim đơn tu sĩ đã hơn mười người, là thời khắc Âm Thi tông rực rỡ nhất." Âm Lệ Hoa mím môi, phong tình vạn chủng, "Dù Âm Thi tông tổ sư dưới suối vàng có biết cũng lấy làm kiêu ngạo, hà huống đạo lữ của tông chủ rất có khả năng thành thần huyền đại năng trẻ nhất tu đạo giới. Sao lại trách tỷ."
"Thần huyền, đâu có dễ thế." Linh Lung Thiên tỷ bĩu môi.
"Cương nha muội, ngươi hiểu bao nhiều từ kim đơn đến thần huyền?" Ngụy Tác máy động, thần huyền đại năng trở lên, lâu nay vẫn là cao thủ đỉnh nhọn của tu đạo giới, hiện tại gã không hiểu gì về Thần huyền cảnh.
"Lừa đảo, ngươi tưởng ta vạn thông vạn hiểu hả, ta không phải tu sĩ, căn bản không quan tâm thứ đó, ta - không – biết! Bất quá thái độ của ngươi tạm coi là thành khẩn, ta cho ngươi biết từ Phân niệm đến kim đơn như leo cự sơn, còn từ kim đơn đến thần huyền như lên trời." Linh Lung Thiên ngạo nghễ nói.
"Nếu không khó thì đã không có chữ 'Huyền'." Ngụy Tác không hề đấu khẩu, nhớ lại lần trước Thiên Kiếm tông Hoàng Phủ Tuyệt Luân phát ra kiếm khí hơn vạn trượng, hóa thành vô thượng kiếm tôn, như thần chi, hoàn toàn vượt khỏi khái niệm nhục thân của tu sĩ.
"Âm Thi tông từng có thần huyền đại năng chưa, có gì ghi chép về Thần huyền cảnh không?" Ngụy Tác lại hỏi Âm Lệ Hoa.
"Âm Thi tông từng có hai thần huyền đại năng, nhưng không biết có gì ghi lại cụ thể không. Âm Thi tông tàng kinh chi địa có cấm chế đặc biệt, mỗi tu sĩ vào đó, tối đa chỉ đọc được ba điển tịch, khí tức sẽ bị cấm chế ghi lại, nhanh nhất ba năm sau mới có thể vào tiếp. Tỷ cũng chỉ đọc được mấy chục thiên điển tịch trong đó." Âm Lệ Hoa nhìn Ngụy Tác: "Cả Huyết Linh lão tổ cũng chưa chắc đọc hết mọi điển tịch."
"Chỉ là thượng cổ cấm chế tối phổ thông 'Chỉ vụ tiểu cấm', thường dùng để thưởng cho đệ tử có cống hiến kiệt xuất mới được vào đọc điển tịch." Linh Lung Thiên nói: "Theo ta, ta để các ngươi đọc hết điển tịch."
"Cương nha muội, ngươi không phá hoại chứ?" Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa nhìn nhau.
"Không cần phá hoại, ta cũng vào được." Linh Lung Thiên trợn tròng trắng, nếu không nể Âm Lệ Hoa chắc nó không hồi đáp Ngụy Tác.
"Mỗ phải xem qua thỏ huynh đệ, Âm đại tông chủ truyền tin cho bọn Kỳ đạo hữu nhé." Ngụy Tác đã quen, nói với Âm Lệ Hoa đoạn đi về phía tĩnh thất của Lý Tả Ý.
"Thỏ huynh đệ đến rồi."
"Chuyện đó..."
Ngụy Tác lướt vào, Lý Tả Ý chào hỏi, Ngụy Tác cả kinh, thần thức quét qua y.
Cảnh tượng trong tĩnh thất thập phần kinh nhân, mặt đất rải ngọc vụn, trừ nền bị Ngụy Tác khắc kinh văn Liệt khuyết tàn nguyệt và hoàng ngọc tường bích vẽ hình, ba bức tường khác đã bị Lý Tả Ý khắc đầy kinh văn. Qua lớp bột ngọc thì ba bức hoàng ngọc tường bích đã bị Lý Tả Ý cạo không chỉ một lần.
Càng khiến Ngụy Tác khẩn trương vì trên mình Lý Tả Ý không có linh khí lộ ra. Kim đơn kết thành, đơn khí tưới nhuần nhục thân, khiến nhục thân linh khí sung mãn, vì công pháp khác nhau mà ảo hóa thành các loại hình dạng. Linh khí ngưng hình là cách biệt rõ nhất giữa Kim đơn tu sĩ và tu sĩ thấp hơn, Lý Tả Ý tu luyện công pháp thập phần bất phàm, thân ngoại linh khí ngưng thành dãy núi liên miên, dù thần thức hỗn loạn, chỉ khi gã dùng pháp khí giúp y hấp nạp linh khí thì linh khí trên mình mới không tan, giờ y lại không hiển hiện linh khí khiến gã cho rằng y gặp bất trắc, đến lúc đèn khô dầu cạn.
"À!" Ngụy Tác quét thần thức vào, chợt ngẩn ra.
Lý Tả Ý khí tức bình ổn, sinh cơ không tan, thể nội chân nguyên hòa linh khí ở trong trạng thái đáng kinh ngạc.
Chân nguyên lưu động chậm hơn bình thường, linh khí tự nhiên nạp vào thể nội, không lãng phí chút nào, như thể đang tự động tu luyện, thần thức tuy nhiên hỗn loạn nhưng tựa hồ nhục thân đạt tới trạng thái kỳ diệu tự ngã điều tiết, làm chậm quá trình nhục thân suy lão.
Trạng thái này thật khó tưởng tượng nổi, không ai đoán được, như thể sau khi thần thức y triệt để hỗn loạn, trong óc tách thành nhiều người, có người khống chế chân nguyên, có người điều tiết nhục thân, có người lại ngớ ngớ ngẩn ngẩn. Như thể Lý Tả Ý tự nhiên sáng tạo được công pháp đặc biệt.
Ngụy Tác nhận ra thọ nguyên của y cao hơn trước nhiều, chứ không chỉ còn một, hai mươi năm.
"Thỏ huynh đệ, mấy câu kinh văn này không có vấn đề... còn nữa, hình kia là hình đầu tiên." Ngụy Tác đang kinh ngạc vì trạng thái của Lý Tả Ý thì y chỉ vào hoàng sắc ngọc bích nói.
Ngụy Tác giật giật chân mày, chỗ Lý Tả Ý chỉ đã chỉnh chỉnh tề tề khắc một hàng kinh văn, đại khái hơn mười câu, hơn hai trăm chữ. Bên cạnh là một hình ảnh.
"Quả nhiên là hình đầu tiên!" Ngụy Tác chợt nín thở, nhận ra chính là hình ảnh lúc gã tham ngộ đã coi là hình đầu tiên.
"Thỏ huynh đệ, ta chỉ nghĩ được thế..." Thấy gã chăm chú chép lại kinh văn, Lý Tả Ý đầu tóc hoa râm, trông như lão nhân sắp chết nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Không sao, cứ từ từ, đồng thời từ từ luyện hóa thứ này đã." Ngụy Tác dùng kí sự thanh phù ghi lại kinh văn, đồng thời lấy ra hơn hai mươi khối Thiên long huyết hóa thạch chất cạnh Lý Tả Ý. Công pháp của y luyện hóa Thiên long huyết hóa thạch không thể kinh nhân như Thủy hoàng phệ nhật quyết, ít nhất gã cần nửa tháng trở lên mới xong.
Hỏi thêm mấy câu, phát hiện Lý Tả Ý đích xác không biết, thậm chí không nhận ra bản thân đang trong trạng thái kỳ dị, Ngụy Tác rời tĩnh thất. Bọn Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, Phong Tri Du đã đến, nhất cả toán theo Âm Lệ Hoa đến chỗ Âm Thi tông truyền kinh thụ đạo.
...
Bọn Ngụy Tác không biết rằng, cùng lúc đó, lưỡng đạo độn quang đã lướt qua rìa Thiên khung Vân Linh đại lục.
Một đạo màu cổ đồng, là Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân!
Đạo còn lại không hề có linh khí, khí tức còn già nua hơn Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
Lão đạo đầu tóc khô cháy này mặt mũi khắc khổ, hai mắt lại ánh lên thần quang. Đạo bào lão mặc màu xanh nhưng có viền đỏ như sao băng, cực kỳ cổ kính, khí tức như từ viễn cổ xuyên việt về.

Chương 755: Đại năng đến nơi!

"Âm Thi tông tuy không được như siêu cấp đại tông môn Huyền Phong môn nhưng là đại tông môn thực lực hùng hậu nhất ba mươi hai thành trì duyên hải Vân Linh đại lục, đời nào cũng không thiếu Kim đơn đại tu sĩ, tông môn thông thường không so được..."
Ngụy Tác theo Âm Lệ Hoa vào sâu trong sơn môn Âm Thi tông, thấy trên nhiều điện vũ, sơn cốc, thậm chí vách núi có khắc phù văn, mọi phù văn đều cổ xưa nhưng vẫn phát ra khí tức đặc hữu của Thần huyền tu sĩ, có những phù văn tạo cho gã cảm giác như quang văn trong Ma văn hung mạch, trên Thiên kiếm đồng điện của Thiên Kiếm tông.
"Đây là chỗ vào nơi tàng kinh của Âm Thi tông."
Âm Lệ Hoa dẫn bọn Ngụy Tác vào một sơn cốc sáng trắng, từ bên ngoài không thể nhìn được gì, cả thần thức của Ngụy Tác cũng không quét vào được, khi Âm Lệ Hoa thi pháp phát ra một đạo lục sắc quang hoa thì quang hoa màu trắng tách ra một thông đạo.
Lúc bọn gã đi vào, trong sơn cốc không hề có bạch sắc quang hoa, trên mặt đất trải một lớp bôt xương trắng muốt, sơn cốc trống trơn, ở giữa có một tấm bia màu xám cao cỡ năm, sáu người, khí tức cổ xưa, không khắc chữ nào.
"Tông môn này quả nhiên như Bắc Mang khi xưa, quá quỷ bí." Thấy hôi sắc đại bi, Linh Lung Thiên lẩm bẩm, tựa hồ không vui vẻ gì với Bắc Mang của sáu, bảy vạn năm trước.
"Âm Thi tông tổ sư lấy được tàn thiên và pháp khí của thượng cổ Bắc Mang, tương đương với được Bắc Mang truyền thừa một phần." Âm Lệ Hoa liếc Linh Lung Thiên và bọn Ngụy Tác, bổ sung: "Chốc nữa vào trong, cứ nói các vị là trưởng lão cùng đạo lữ của tôi gia nhập Âm Thi tông, bên trong đó có trấn thủ tu sĩ, trước kia là trụ cột của bản tông, khống chế cấm chế trọng yếu, tôi không muốn xung đột với y."
"Trấn thủ tu sĩ? AI?" Hàn Vi Vi hiếu kỳ."Dạ Vô Thương, chỗ y bế quan là trong âm quật, tu vi ứng còn trên tỷ, ít nhất cũng Kim đơn lưỡng trọng hậu kì, chưa biết chừng đã đột phá đến Kim đơn tam trọng cũng nên. Lần này tỷ đoạt vị trí Âm Thi tông tông chủ, y không cản trở." Âm Lệ Hoa giải thích.
"Hóa ra là tu luyện cuồng tối ngày chỉ biết tu luyện." Hàn Vi Vi và Ngụy Tác, bọn Cơ Nhã nhìn nhau.
Âm Lệ Hoa đi đến trước hôi sắc đại bi.
Hôi sắc đại bi bằng xương, không hề có kẽ hở, là một gióng xương nguyên lành điêu khắc thành.
Chỉ xương đã đẽo thành được tấm bia cao bằng năm, sáu người, thì thể hình sinh vật này to lớn cỡ nào?
Phía trước hôi sắc đại bi mà bọn Ngụy Tác đứng toát lên áp lực, nhưng tấm bia khí tức nội liễm, không thể đoán được do xương của yêu thú nào chế thành.
Linh Lung Thiên nheo mắt, kim quang lóe lên, tựa hồ muốn hiểu rõ lai lịch hôi sắc cốt bi, nhân thể đả kích Ngụy Tác không có kiến thức. Đánh nhau không lại gã, gian thương cũng không so được, nên đành mượn kiến thức để đả kích, nhưng rồi nó bực mình lắc đầu. Kim quang đại nhãn của nó chỉ thấy được là do một gióng xương luyện chế thành, ở giữa có lỗ, chắc là lục địa yêu thú khổng lồ nhưng nó chưa từng thấy.
Thiên địa mênh mông, không biết có bao nhiêu dị thú, nhiều loài đã tan biết trong dòng sông năm tháng, dù Linh tộc, dù thượng cổ siêu cấp đại năng còn đến ngày nay cũng vị tất biết hết.
Đứng trước hôi sắc đại bi, Âm Lệ Hoa vung tay, tam giác lệnh phù dính lên tấm bia, mấy đạo quang phù bắn vào, hơi sương xám nhạt tỏa rộng, ngưng thành một mặt quỷ hai sừng.
"Cương nha muội, mặt quỷ này giống ngươi lắm, thân thích cuản gươi hả?" Ngụy Tác cố ý bảo Linh Lung Thiên.
Linh Lung Thiên giận đến xì khói, mặt quỷ đó nhăn nhúm, nó thì thanh lệ, không thể giống nhau.
"Ta thấy ngươi giống lợn, không, lợn còn dễ coi hơn."
Linh Lung Thiên vốn định nói thế nhưng chưa kịp thành tiếng thì tam giác lệnh phù như bằng sắt mà Âm Lệ Hoa chỉ vào đột nhiên rực quang hoa, hình thành một hắc sắc quang mạc bao kín mười mấy trượng.
Màn sáng lóe lên, cảnh vật biến đổi thành ở dưới đáy nước.
"Đó là chỗ Âm Thi tông tàng kinh." Âm Lệ Hoa gật đầu với chúng nhân, đoạn đi trước dẫn đường.
Thế giới vô tận dưới lòng đất mênh mông, tựa hồ rộng hơn thiên long long trủng bọn Ngụy Tác từng thấy, tĩnh lặng khôn cùng, âm âm trầm trầm, mông mông lung lung.
Trừ bình đài dưới chân chúng nhân và hình bán nguyệt xám đem phía trước, thế giới dưới đất này phẳng lỳ như sa mạc, không có sinh cơ.
"Chỗ tàng kinh cũng mô phỏng tàng kinh tiên trủng của Bắc Mang, xấu quá đi mất, bất quá các tu sĩ quen với cương thi làm gì biết đến thẩm mĩ." Linh Lung Thiên lại bất mãn lẩm bẩm.
"Thế nào, chỗ tàng kinh của thượng cổ Bắc Mang năm xưa cũng thế này hả?" Linh Lung Thiên có mục lực lợi hại hơn Ngụy Tác nhiều, gã theo Âm Lệ Hoa đi gần trăm trượng, nhìn rõ chỗ Âm Thi tông tàng kinh thì là một công trình như phần mộ. Chỗ vào có ba đại tự "Âm Thi tông".
"Bắc Mang tàng kinh có Tiên táng, có mai táng nhục thân một đế thiên cấp siêu cấp đại năng, kinh thiên thần văn bất diệt, phối hợp với pháp trận của Bắc Mang đại năng bố trí sau này, dù Chân tiên tu sĩ xông vào cũng sẽ mất mạng. Ở đây so sao được." Linh Lung Thiên nó. Âm Thi tông tựa hồ khiến nó nhớ lại việc hơn sáu vạn năm trước, nói đoạn nét mặt khôn tả.
"Đế thiên cấp siêu cấp đại năng..." Ngụy Tác hít sâu một hơi. Đế thiên từ thời đại Linh Lung Thiên là vô thượng tu sĩ trên cả chân tiên tu vi. Thần huyền đại năng là cao thủ đỉnh nhọn nhất tu đạo giới, ngay cả thượng cổ tu đạo giới cũng xưng là thần quân, là quân vương như thần chi của tu đạo giới. Chân tiên, càng là vô thượng đế vương tôn giả, tu đạo giới hiện tại lâu lắm chưa từng có chân tiên xuất thế. Siêu việt chân tiên là tu vi kinh nhân không thể tưởng tượng được. Ngụy Tác cũng hiểu... Linh Lung Thiên từ lúc cùng gã vào Bắc Mang di tích đã nói trong đó có hai môn vô thượng công pháp nhưng chỗ tàng kinh từ lúc đại chiến bắt đầu đã bị Hoang tộc công phá.
Đế thiên cấp siêu cấp đại năng còn lại dư uy, cộng thêm bố trí của Bắc Mang đại năng mà bị kích phá, Hoang tộc đại năng quả thật có thần thông kinh thiên.
"Âm Lệ Hoa, muội định cho tất cả vào? Họ là ai?" Âm Lệ Hoa dẫn bọn Ngụy Tác đi tiếp chừng hai nghìn trượng, cách cửa vào mộ trủng không đầy năm trăm trượng, trong một lòng động đủ cho mấy người đi vào vang lên tiếng nói.
Lòng động dẫn xuống dưới sâu hút, có bố trí cấm chế, Ngụy Tác không thể dồn thần thức vào nhưng Dạ Vô Thương ở trong lại cảm tri rõ bọn gã tới.
"Dạ sư huynh, họ đều là trưởng lão Âm Thi tông." Âm Lệ Hoa dừng lại, bình tĩnh nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Ta không cần biết thân phận của họ nhưng ngần này người vào là không hợp lý, muội có lý do thuyết phục ta chăng?" Dạ Vô Thương thập phần bình tĩnh nói.
"Vật này họ mang tới cho muội. Không biết Dạ sư huynh thấy thế nàoà?" Âm Lệ Hoa vung tay, tế xuất Tà vương minh hạp.
"Đây là Tà vương minh hạp! Chí bảo của thượng cổ Tà Vương tông! Có thể đề thăng tốc độ tu luyện của tu sĩ Âm Thi tông! Không ngờ muội có cơ duyên này, họ mang lại lợi ích như thế... dù có lòng dạ nào thì cho xem điển tịch cũng đáng. Các vị có thể vào... Xem ra ta phải dốc sức tu luyện, không thì tu luyện tiến cảnh sẽ không so được..." Dạ Vô Thương thập phần chấn kinh, câu sau cùng rõ ràng nói cho bản thân nghe, tu luyện cuồng lấy tu luyện làm vui này thật thú vị.
Âm Lệ Hoa không nhiều lời, gật đầu với bọn Ngụy Tác, mở cấm chế đi vào ngôi mộ.
"Sao tối thế này, Lệ Hoa tỷ tỷ, có gì lạ không?" Hàn Vi Vi hỏi.
Ngôi mộ tối om, mục lực của bọn Hàn Vi Vi chỉ nhìn được teong vòng mười trượng, mặt đất trải hắc sắc ngọc thạch, tựa hồ phẳng lì, cách mười trượng lại có một ám lục sắc quang trụ lớn cỡ thân người, bên trong lơ lửng hai tấm hôi sắc ngọc phù.
"Trong này bố trí pháp trận đặc biệt, hút hết linh quang, trong này lại trống trải, như đi vào bóng tối vô biên, tìm điển tịch lâu thì sẽ hoảng sợ. Làm như thế để rèn luyện tâm trí cho đệ tử, ai không dám vào sâu thì không thể lấy được điển tịch cao cấp. Âm Thi tông xưa nay thường để đệ tử đơn độc vào trong, hôm nay ta để đông người vào cùng, Dạ Vô Thương sư huynh thế nào cũng phản đối."
"Không cần động vào, điển tịch nào ta cũng lấy được cho các ngươi xem rồi đặt lại."
Linh Lung Thiên đổi khách thành chủ, nói đoạn hôi sắc thủ trạc sáng rực bao lấy nó, ung dung đi vào một ám lục sắc quang trụ lấy một mảnh hôi sắc ngọc phù ra.
"Thi du luyện tâm pháp..."
"Sát thi huyết tiễn."
"Quỷ ảnh độn."
"Dạ kiêu hóa huyết đao!"...
Âm Lệ Hoa không ngăn, hôi sắc ngọc phù bị Linh Lung Thiên lôi khỏi ám lục sắc quang trụ, chúng nhân đọc xong nội dung lại để vào, Linh Lung Thiên không nói gì, nó ra khỏi là quang trụ khép lại, không hề phá hoại cấm chế.
...
Thử thời, Linh Cữu thành bên ngoài sơn môn Âm Thi tông đang lúc sẩm tối, nhiều tu sĩ qua truyền tống pháp trận về thành, thập phần bình tĩnh.
Nhưng trong truyền tống pháp trận ở thành đông, linh quang lóe lên, mọi tu sĩ quanh truyền tống pháp trận chựng lại.
Hai lão giả ung dung đi ra.
Hai lão giả, một mặc bạch bào, da màu cổ đồng, tóc bạc rủ vai, toát lên mùi đàn hương.
Uy nghiêm của lão khiến mọi tu sĩ quanh truyền tống pháp trận đều rúng động, nghẹt thở.
Lão giả chính thị Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân!
Lão giả còn lại đầu tóc khô cong, chi còn mấy trăm sợi, mặc thanh hồng sắc đạo bào cực kỳ cổ xưa, còn già hơn Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
Cả hai đi vào truyền tống pháp trận, pháp trận sau lưng không hề tổn hại, nhưng linh quang đột nhiên mờ đi, không thể sử dụng nữa.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân và lão đạo tựa hồ chỉ đi một bước, thân ảnh đã dấy lên một đạo hồng quang kinh nhân bắn lên tầng không vô tận của Linh Cữu thành.
"Thần huyền... đại năng!"
Cả hai vừa khuất bóng khỏi truyền tống pháp trận, một tu sĩ kêu lên như bị ai đó chẹn họng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau