THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 741 - Chương 745

Chương 741: "Chào hàng" đỉnh giai công pháp

"Muốn tu luyện lại thì vẫn còn một môn thiên cấp đỉnh giai công pháp." Ngụy Tác nhìn Hàn Vi Vi, lấy kí sự thanh phù đưa cho.
"Còn một môn thiên cấp đỉnh giai công pháp?" Tất cả lại triệt để chấn kinh.
"Lừa đảo này sao lắm đồ tốt thế nhỉ." Ngay cả Linh Lung Thiên cũng ngẩn người.
Một môn thiên cấp đỉnh giai công pháp đã đủ kinh thế hãi tục, dù siêu cấp đại tông môn có thần huyền đại năng cũng chưa chắc có thiên cấp đỉnh giai công pháp. Hện tại Ngụy Tác trừ Đại hoang vấn đạo kinh thì có một môn nữa, bản thân gã luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết, tổng cộng tới ba môn thiên cấp đỉnh giai công pháp!"Ba môn thiên cấp đỉnh giai công pháp, Bổ thiên đơn, ngần ấy pháp bảo... Chỉ cần tu vi y cao hơn một chút thì đủ khai sơn lập tông, thậm chí tông môn đó sẽ có thành tựu kinh nhân chứ không phải tiểu tông môn." Âm Lệ Hoa nhìn Ngụy Tác, óc lóe lên ý nghĩ này.
"Tây tịnh lưu li, chỉ băng linh căn nữ tu mới có thể tu luyện, là vô thượng băng hệ công pháp, có thể luyện thành băng hàn thần vực..." Hàn Vi Vi dồn thần thức vào đọc nội dung.
"Công pháp này ta lấy được ở mật địa U Minh cung, là của thượng cổ thần huyền đại năng Tây Tịnh huyền nữ, khẳng định phi phàm." Ngụy Tác gật đầu, "Môn công pháp này chỉ băng linh căn nữ tu mới có thể tu luyện, đạt tới kim đơn thì chân nguyên có thể kích phát lĩnh vực đặc biệt khiến đối thủ như chìm trong giá rét, đạt tới thần huyền thì tạo thành đại đạo pháp văn, hình thành băng hàn thần vực, uy lực dị thường kinh nhân. Nhưng môn công pháp đó ở U Minh cung lâu như thế mà phái này không có nữ tu nào từng tu luyện, ta cũng không biết vì nguyên nhân gì, phải thử luyện mới biết."
"Đại hoang vấn đạo kinh và Tây tịnh lưu ly đều có ưu điểm, tỷ đều luyện được, chọn môn nào là tùy." Gã bảo Nam Cung Vũ Tinh: "Vũ Tinh thư thư có đỉnh đổi công pháp luyện lại?"
"Tỷ đổi sang Đại hoang vấn đạo kinh." Nam Cung Vũ Tinh hơi trầm ngâm, đoạn gật đầu. Nam Cung Tu vi của nàng không cao, cũng như Hàn Vi Vi có Thiên tinh đế đơn chưa dùng, gặp thiên cấp đỉnh giai công pháp thì nên đổi.
"Vũ Tinh tỷ tu luyện Đại hoang vấn đạo kinh, muội thử Tây tịnh lưu ly xem sao, hai môn thiên cấp đỉnh giai công pháp đều có thần diệu kinh nhân. Nếu Tây tịnh lưu ly không thể tu luyện, muội quay lại Đại hoang vấn đạo kinh." Hàn Vi Vi hào hứng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ngụy Tác tắt tiếng, chọn công pháp vốn là việc cực kỳ thận trọng nhưng vào tay nàng ta lại thành trò chơi, như thể hiếu kỳ nên xem hai loại công pháp có gì khác nhau nên quyết định chọn Tây tịnh lưu ly. Bất quá đối với Ngụy Tác, bảo chọn giúp Hàn Vi Vi thì gã cũng chọn Tây tịnh lưu li. Đại hoang vấn đạo kinh đối với tu sĩ thì khi tu luyện, cường độ nhục thân sẽ thế này mãi, trở thành nhược điểm. Nam Cung Vũ Tinh quyết tâm chọn môn công pháp này, tương gã sẽ tìm một món pháp bảo phòng ngự xứng đáng cho nàng, không thì thần thông đến đâu, lực công kích cỡ nào mà nhục thân không chống nổi xung kích, nhỡ may trúng đòn của đối phương thì rất dễ mất mạng.
"Trần thúc, có nên đổi công pháp không, nếu muốn thì tu luyện Đại hoang vấn đạo kinh cũng được." Ngụy Tác hỏi tu sĩ họ Trần. Ông ta kỳ thực tên Trần Văn Lượng, chỉ là Ngụy Tác sau khi hiểu ra chân tướng thì rất kính trọng, luôn coi là trưởng bối, xưng bằng Trần thúc chứ không hỏi tên.
"Hiền điệt cũng như cha mẹ, hết lòng vì bằng hữu hào, lòng như trăng sao." Tu sĩ họ Trần nhìn gã lắc đầu, "Tư chất lão phu bình thường, nên cứ với công pháp vốn có xung kích kim đơn, đổi sang tu luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp thì không đủ thọ nguyên tu luyện đến kim đơn mất."
"Thọ nguyên thì không cần lo, tiểu điệt có rất nhiều linh dược tăng tiến thọ nguyên." Ngụy Tác bảo tu sĩ họ Trần.
"Đa tạ hiền điệt. Linh dược đó đối với ai cũng hữu dụng, nếu lão phu luyện Đại hoang vấn đạo kinh sẽ tiêu hao rất lớn, cả lão phu và Nam Cung đạo hữu đều có hạn chế, chi bằng tập trung hết cho Nam Cung đạo hữu." Tu sĩ họ Trần nói: "Có hiền điệt giúp, dù với công pháp này thì rất có thể lão phu cũng có thành tựu. Hiền điệt và Nam Cung đạo hữu có thành tựu càng cao, lão phu càng có nhiều lợi ích."
"Được." Ngụy Tác gật đầu. Tu sĩ họ Trần thuyết nói thật, muốn đồng thời bồi dưỡng hai tu sĩ tu luyện đỉnh cấp công pháp, đích xác tiêu hao thập phần kinh nhân, với tình hình hiện tại, Nam Cung Vũ Tinh và ông ta trong tương lai gẫn vần phải trông vào gã và bọn Âm Lệ Hoa.
"Lừa đảo, ngươi sao lại rộng rãi với họ như vậy, gặp ai cũng hỏi có cần không mà với ta thì quá keo kiệt, mấy khối tinh kim đấy sao không lấy ra hỏi xem ta có cần không." Linh Lung Thiên thấy gã "chào hàng" đỉnh cấp công pháp thì bực mình kêu lên.
"Được, mấy khối tinh kim này ngươi cần nữa không?" Ngụy Tác lấy ra mấy khối phổ thông huyền thiết, hoàng đồng ném cho Linh Lung Thiên.
"Mẹ nó chứ! Tưởng ta vơ bèo vạt tép thế hả!" Linh Lung Thiên bực mình mắng.
Dáng vẻ nó rất tức cười, khiến bọn Hàn Vi Vi đều cười thầm.
"Hiện tại ta cũng hối hận vì tu vi cao quá, không thì cũng tu luyện lại." Âm Lệ Hoa thấy Ngụy Tác ngó lơ Linh Lung Thiên thì mỉm cười nhìn Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi.
"Không vội, ta có đồ tốt cho tỷ." Ngụy Tác thấy Linh Lung Thiên giận dữ thì thập phần đắc ý, cười ha hả, lấy Tà vương minh hạp ra, đưa cho Âm Lệ Hoa, "Tỷ giữ cẩn thận, đừng để Cương nha muội cướp mất, Cương nha muội rất giảo trá, chưa biết chừng sẽ nói đồ trong tay đệ không phải của tông môn mà cướp đấy."
"Đánh rắm chó của ngươi đi!" Linh Lung Thiên càng bực mình, "Toàn tà khí thế này có cho ta cũng không lấy, ta đã bảo không ăn tinh kim ở đây là không ăn, ta có chữ tín chứ không như ai đó, nói rồi không giữ lời."
"Đây là... Tà vương minh hạp! Đây là chí bảo của thượng cổ Tà Vương tông, huyền giai thượng phẩm pháp bảo. Vật này đối với tu sĩ tu luyện âm nguyên công pháp thì là vô thượng chí bảo! Ngụy Tác, vật này sẽ đề thăng tốc độ tu luyện của tỷ rất nhiều, đệ lấy được ở đâu!" Âm Lệ Hoa thấy Tà vương minh hạp thì cứng người, run giọng.
"Huyền giai thượng phẩm pháp bảo?!" Phong Tri Du cùng bọn Cơ Nhã biến sắc. Huyền giai thượng phẩm pháp bảo là gì, họ hiểu rất rõ. Pháp bảo cỡ này, ngay cả Huyền Phong môn của Thủy Linh Nhi cũng chỉ có một hai món, là trấn sơn pháp bảo của siêu cấp đại tông môn. Bọn Ngụy Tác lúc trước chỉ có huyền giai trung phẩm pháp bảo. Từ huyền giai trở lên, tông môn như Âm Thi tông cũng không có, Âm Lệ Hoa có một món cổ bảo uy năng tiếp cận huyền cấp trung giai là Hỏa tước hóa yêu kính, mà đủ tung hoành Âm Thi tông. Đạo giai thượng phẩm pháp bảo, đối với Kim đơn đại tu sĩ thông thường cũng là hiếm có. Diệp Linh lấy được hai món đạo giai thượng phẩm kim sắc pháp bảo mà tự nhận rằng trong hơn mười thành trì quanh đó, y là vô địch trong các Kim đơn tu sĩ, huyền giai thượng phẩm pháp bảo xuất hiện, Phong Tri Du cùng bọn Cơ Nhã cực kỳ chấn động.
"Vật này ta lấy được của một lão bất tử." Ngụy Tác cười ha hả, một đạo kim quang xuất hiện trên tay, "Huyền giai thượng phẩm pháp bảo, ta lấy được mấy món, Cương nha muội chưa biết chừng sẽ cướp."
"Đánh rắm! Ta nói không là không, rồi ta có những thứ mà chưa biết chừng ngươi cầu xin ta trao đổi." Linh Lung Thiên nghiến răng, nếu được, chắc nó đã bóp cổ gã không biết bao nhiêu lần.
"Phá diệt thần thương!" Mục quang bọn Cơ Nhã nhìn vào, vật này không lạ lẫm với họ, là chí bảo của Huyền Phong môn, Phá diệt thần thương của Lâm Thái Hư.
"Vật này là cướp của Huyền Phong môn, trả lại cho nàng." Ngụy Tác đưa Phá diệt thần thương cho Thủy Linh Nhi. Thủy Linh Nhi e thẹn, từ lúc thấy gã vẫn im lặng, nhìn vào mắt gã thì lại đỏ mặt khiến gã ngứa ngáy trong lòng, chỉ muốn ôm lấy nàng hỏi han.
"Vật này cũng.. hữu dụng đích, huynh giữ lại đi." Ánh mắt Thủy Linh Nhi trong ngần, siêu phàm thoát tục, như tiên tử hạ phàm.
"Nữ tu thiên tư thế này đều lọt vào ma trảo của tiểu tử, lại một lòng một dạ, đúng là không còn thiên lý." Linh Lung Thiên nhìn Thủy Linh Nhi, ấm ức cực độ.

Chương 742: Thật sự đoàn tụ

"Tiếp theo ta sẽ luyện chế pháp bảo, pháp bảo này nàng cầm lấy, cũng hữu dụng." Ngụy Tác đưa Phá diệt thần thương cho Thủy Linh Nhi. Tu vi như nàng mà có một món huyền giai thượng phẩm pháp bảo thì đối phó tu sĩ Kim đơn tam trọng cũng không thành vấn đề, vạn nhất tới đây phải đối địch, gã cũng yên tâm. Gã khẳng định với số tinh kim đang có, chỉ cần thành công luyện chế phi kiếm thì phẩm giai không thể kém hơn Phá diệt thần thương.
"Còn một thứ cho nàng." Đặt Phá diệt thần thương vào tay Thủy Linh Nhi, Ngụy Tác vung tay, lấy Quảng hàn nguyệt cung ra.
"Quảng hàn nguyệt cung!" Thủy Linh Nhi tỏ vẻ kinh hỉ.
"Ta thấy vật này vốn thuộc về nàng nên đoạt lại từ tay Hàn Nguyệt Nhi." Ngụy Tác bảo.
"Pháp bảo này vốn muội sử dụng tại Huyền Phong môn, sau này tông chủ đáp ứng Hứa Thiên Ảo nên bảo muội giao lại." Thủy Linh Nhi nhìn gã, nàng vốn không coi trọng lắm bảo vật vốn của mình, nhưng gã có lòng thì nàng cũng cảm động.
"Quảng hàn nguyệt cung công thủ vẹn toàn, muội dùng cũng quen. Lệ Hoa tỷ tỷ có Tà vương minh hạp, Phá diệt thần thương nên cho Cơ Nhã tỷ tỷ, thế này khi đối địch, ai cũng có một món pháp bảo huyền giai trung phẩm trở lên, sẽ phát huy được uy lực." Thủy Linh Nhi nói đoạn vung tay, Quảng hàn nguyệt cung hóa thành lam quang, như một viên lam bảo thạch ấn lên trán nàng, khiến nàng càng cao quý, càng như tiên nữ từ trên trời xuống, đồng thời nhét Phá diệt thần thương vào tay Cơ Nhã."Vậy cũng tốt." Ngụy Tác định cho Cơ Nhã gì đó, giờ Thủy Linh Nhi đem Phá diệt thần thương cho nàng thì gã cũng tốt nên gật đầu.
"Vũ Tinh, tỷ luyện Đại hoang vấn đạo kinh, Đại âm la thiên bào này có uy năng phòng ngự huyền giai trung phẩm, chống được thần thức tra xét và thần thức xung kích, giữ lấy phòng thân." Ngụy Tác hựu lấy Đại âm la thiên bào cho Nam Cung Vũ Tinh.
"Đúng là gặp nạn không chết tất có phúc. Huynh đệ thu hoạch khá quá."
Thấy Ngụy Tác lên tục lấy ra toàn huyền giai trở lên, bọn Phong Tri Du tròn mắt, ai cũng hiểu những thứ như thế rất hiếm, dù Kim đơn đại tu sĩ lưỡng trọng tam trọng trở lên chưa chắc có, gã có ngần ấy thì đủ khai tông lập phái.
"Thiên khung tan vỡ, thú triều tràn vào sẽ có không biết bao nhiêu tu sĩ mất mạng nhưng thú triều mang theo nhiều nguồn, tu đạo giới trung chưa biết sẽ mọc ra nhiều thiên tài." Âm Lệ Hoa nói, "Sau tai họa, tu sĩ sống sót luôn có phúc duyên."
"Đúng, lúc bọn mỗ đi, các loại nguyên liệu của tu đạo giới Thiên Huyền đại lục đã nhiều lên, giá cũng giảm xuống. Nếu Thiên khung không nứt tiếp thì một thời kỳ hoàng kim của tu đạo giới sẽ tới." Trương Châu Dự gật đầu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Mỗ thấy đến lúc tu đạo giới phong vân tế hội rồi, không thì sao lại có tu sĩ như Ngụy huynh đệ, lại có thượng cổ Linh tộc như Linh Lung Thiên hiện thế." Phong Tri Du nói.
"Một tông môn trong một ngày, ba tu sĩ đồng thời xung kích kim đơn, cũng coi là phong vân tế hội. Âm đại tông chủ, họ chuẩn bị xung kích kim đơn ở đâu, đưa đệ đến xem Thanh Bình đạo hữu và Kỳ Long Sơn đạo hữu chuẩn bị sao rồi, đệ biết mấy cấm chế, thuận tiện giúp họ một tay." Ngụy Tác mỉm cười.
Còn về Địa Mẫu cổ kinh, Ngụy Tác định truyền cho Phong Tri Du cùng bọn Cơ Nhã, còn Động Hư bộ pháp thì gã từng thử, với tu vi như gã cũng chỉ chật vật thi triển. Theo gã tính, bọn Cơ Nhã ít nhất phải đến Kim đơn tam trọng hậu kì mới có thể miễn cưỡng thi triển được Động Hư bộ pháp.
"Đang ở bạch cốt điện, chỗ Diệp Linh tu luyện trước kia."
Âm Lệ Hoa mỉm cười liếc Ngụy Tác, thân ảnh loáng lên đi trước dẫn đường. "Vậy thì tỷ sai người trả lời Hóa Thiên giáo, Âm Thi tông nguyện ý gia nhập Đại Hóa minh." Âm Lệ Hoa vừa đi vừa bàn với Ngụy Tác.
"Được." Ngụy Tác theo sát Âm Lệ Hoa, gật đầu, "Đúng rồi, lúc ta đấu với bọn Lâm Thái Hư thì được Hàn Nguyệt Nhi cho biết Vân Linh đại lục có tông môn rất có thể trồng Đề hồ thánh quả. Cương nha muội nói Đề hồ thánh quả thì thượng cổ tông môn tu luyện phật tông công pháp có trồng. Không biết Vân Linh đại lục có đại tông môn nào tu luyện phật tông công pháp không?"
"Lừa đảo, không được gọi Cương nha muội!" Linh Lung Thiên vẫn đi theo Ngụy Tác, dùng Bắc Mang hóa hình phù biến hóa trung niên tu sĩ, nghe gã gọi mình là Cương nha muội thì nó kêu lên.
"Đại tông môn tu luyện phật tông công pháp?" Âm Lệ Hoa hơi ngẩn ra, "Công Đức tông có mấy kỉ môn công pháp, xuất phát từ thượng cổ phật tông."
"Công Đức tông?" Ngụy Tác ngẩn người.
"Tỷ sẽ dốc sức nghe ngóng tin tức xem sao, xem Công Đức tông có Đề hồ thánh quả không." Âm Lệ Hoa dừng lại, nhìn Ngụy Tác, "Có đổi quyết định, không gia nhập Đại Hóa minh nữa chăng?"
"Không cần." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, "Dù Hóa Thiên giáo có Đề hồ thánh quả cũng không vì chúng ta gia nhập mà chịu lấy ra, cứ ở trong tay đối phương thì sau này giao dịch hoặc cướp đoạt lại càng không e dè. Công Đức tông cũng chưa chắc có Đề hồ thánh quả."
"Được. Đệ về Vân Linh đại lục, đã báo cho Hải Tiên tông biết chưa?"
"Chưa, đệ đến ngay đây."
"Có cần ta truyền tin cho Hiên Viên lão tổ giúp đệ gom thủy hệ yêu đơn? Hải Tiên tông là nơi có nhiều thủy hệ yêu đơn nhất, tiện cho đệ tu luyện. Ta cũng sẽ gom hệ yêu đơn..."
"Được, tỷ giúp đệ truyền tin, nói ít lâu nữa đệ sẽ về Hải Tiên tông. Sẽ mang pháp khí tới, không để họ thiệt..."
Bàn về thủy hệ yêu đơn với Âm Lệ Hoa, Ngụy Tác lại nhớ đến lúc ở Chập Khí hải đã thấy Bàn cổ cự chập. Thủy hệ cự thú này là thất cấp cao giai, ẩn thân trong Chập Khí hải, tu sĩ kho gặp được, nghe nói hơn nghìn năm không ăn săn được nó, cự thú này đều sống lâu, chưa biết chừng những con còn lại này đều không còn là phẩm giai ban đầu. Thủy hệ yêu đơn của nó, nguyên khí có thần diệu riêng. Chúng hay ở đáy biển sâu, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã khi xưa ở Chập Khí hải có thấy một con, giờ mà đến đó, lấy được một viên Bàn cổ cự chập yêu đơn thì với Ngụy Tác sẽ rất hữu dụng.
Sơn môn Âm Thi tông chiếm trọn một ngọn núi cao, mọc đầy cây cối um tùm và xương yêu thú, âm khí trầm trầm. Cả Âm Thi tông đều xây dựng trong sơn cốc đọng nhiều âm khí, cộng lại hơn vạn gian phòng, Âm Lệ Hoa đi trước, nhưng không e dè gì, lướt trên không, thoáng sau đã đến phía trên một sơn cốc.
Trong núi có một bạch sắc đại điện nghìn trượng do xương cốt yêu thú chất thành
"Đây là chỗ Diệp Linh ở trước kia? Âm đại tông chủ, Âm Thi tông giàu thật. Mỗi Kim đơn tu sĩ đều có chỗ ở thế này hả?" Thấy điện vũ như cung điện vương hầu, Ngụy Tác khen.
Không thể không thừa nhận, Âm Thi tông hơn Hải Tiên tông mấy lần, sơn môn Hải Tiên tông không bằng một phần mười, chỉ có gian điện của Hiên Viên lão tổ mới sánh được với bạch cốt đại điện.
"Âm Thi tông có bảy mươi hai cốc địa, mười nơi chuyên dành cho Kim đơn tu sĩ. Có thêm một Kim đơn tu sĩ là được phân một nơi, tùy ý xây dựng điện vũ, có thể triệu tập một trăm nội môn đệ tử để sai khiến." Âm Lệ Hoa mỉm cười, dừng trước cửa đại điện, "Âm Thi tông khi mạnh nhất từng có mười Kim đơn đại tu sĩ. Hiện tại trừ chỗ ở của bọn Diệp Linh còn trống thì vẫn có ba chỗ nữa chờ người đến ở."
"Tông chủ." Cửa bạch cốt đại điện có hai đệ tử Âm Thi tông mặc thúy lục sắc pháp y, thấy Âm Lệ Hoa đáp xuống thì tỏ vẻ kính sợ, hành lễ.
Âm Lệ Hoa chỉ gật đầu, đi đến bạch cốt đại điện.
Nhất phái tông chủ, nắm đại quyền sinh sát mọi đệ tử, Âm Lệ Hoa lại không có thái thượng trưởng lão chèn ép, là chí tôn chân chính của Âm Thi tông.
Nhìn từ cửa đại điện vào có một chiếc bạch cốt bảo tọa, khí thế thập phần kinh nhân.
Âm Lệ Hoa đi trước, vòng qua bạch cốt bảo tọa, vào một thông đạo, vòng tiếp qua mười mấy gian phòng rồi dừng lại trước một.
"Ngụy... Ngụy đạo hữu! Đạo hữu về rồi!"
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình cảm tri được bọn Âm Lệ Hoa tới, khi Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác đến cửa tĩnh thất thì cả hai bố trí pháp trận trong đó ngẩn ra rồi kinh hỉ cực độ. Kỳ Long Sơn lướt ra cầm tay Ngụy Tác.
"Lão đại về rồi?!"
Cơ hồ đồng thời, nóc đại điện có tiếng rít, không phải khẩu âm Vân Linh đại lục hay Thiên Huyền đại lục.
Hàng sắc quang diễm xé không gian lao tới, cơ hồ sau tích tắc đã đến gian tĩnh thất bọn Ngụy Tác có mặt.
"Lão đại, đúng là lão đại!"
Quang hoa bao bọc một linh điểu, thần tình thập phần nhân hóa, là Dương chi điểu.

Chương 743: Tứ nữ chạy trốn

"Dương chi điểu? Đã khai linh trí? Y có lắm thứ quỷ quái quá!" Thấy Dương chi điểu, Linh Lung Thiên tròn mắt.
Cao giai yêu thú vẫn là cao giai yêu thú, như viễn cổ thiên long dù ở tu đạo giới thời kì nào cũng thuộc hàng đỉnh nhọn. Tại thời đại của Linh Lung Thiên, Dương chi điểu đã khai linh trí cũng là yêu thú không thể xem thường.
Linh Lung Thiên chưa hết chấn kinh thì một đạo thanh quang theo sát Dương chi điểu lướt tới.
"Thanh loan?!" Linh Lung Thiên suýt rớt tròng.
Linh Lung Thiên chưa biết việc giữa thanh loan do Mị ma nữ lộc hóa thành và Dương chi điểu cùng Ngụy Tác, nhưng nó cho rằng Dương chi điểu khai linh trí cũng chỉ là nguyên liệu đỉnh nhọn, rèn thành pháp bảo gì là do tu luyện và tế ngộ. Nhưng thanh loan là đỉnh cấp linh thú, viễn cổ phượng tộc huyết mạch! Thiên sinh cửu cấp linh thú!
Thiên sinh cửu cấp linh thú, cơ hồ ngang cấp với Linh tộc.
"Y..." Nhất thời Linh Lung Thiên cũng thấy quay cuồng, thần huyền đại năng có Dương chi điểu, có thanh loan đi theo đã đành, nhưng một Kim đơn tu sĩ âm hiểm giảo trá nham nhở vô sỉ lại được như thế thì nó không tưởng tượng được."Thương thế của ngươi thế nào rồi?" Ngụy Tác không chú ý đến thần sắc Linh Lung Thiên, mà mỉm cười với Dương chi điểu.
Lúc này lông nó sáng bóng, thân thượng linh quang lóe sáng, không vẻ gì thụ thương.
"Lão đại, tiểu đệ không chỉ khỏi thương thế mà tu vi đề thăng không ít, xem này!" Dương chi điểu thập phần hưng phấn, thanh sắc hỏa diễm dấy lên, nhiệt lực kinh nhân lan tỏa, ngọn lửa ngưng tụ như thanh ngọc, lơ lửng kim sắc quang hoa tựa tơ óng, rất đặc biệt.
"Tu vi đề thăng nhanh thế hả?" Thanh sắc hỏa diễm ngưng thành, Ngụy Tác cũng cả kinh. Thanh sắc hỏa diễm ngưng tụ không ít thái dương chân hỏa, tạo cho gã cảm giác không kém gì thái cổ hung hỏa với tu vi Kim đơn lưỡng trọng của gã ngưng thành. Lúc trước hỏa nguyên của Dương chi điểu còn kém thế này nhưng chỉ mấy chục ngày mà nó đạt được, tốc độ đề thăng quá kinh nhân.
"Hỏa nguyên này uy năng quá mạnh, thực lực ít nhất cũng bát cấp yêu thú!" Linh Lung Thiên thấy ngọn lửa Dương chi điểu ngưng thành thì nuốt nước bọt.
Khai mở linh trí, Dương chi điểu đạt đến bát cấp trở lên thì dù không theo tu sĩ, một mình ở man hoang hoang nguyên thì cũng dễ dàng có thành tựu kinh nhân.
Linh thú đã khai linh trí, đại đa số đều khi thất cấp trở xuống chết vì thiên địch, đạt tới bát cấp trở lên, cơ bản đều thành tựu tuyệt đỉnh.
"Cần đa tạ tẩu tử." Dương chi điểu gật đầu với Âm Lệ Hoa, khiến nàng ta đỏ mặt, "Âm Thi tông có bao nhiêu linh dược thích hợp cho bọn tiểu đệ tu luyện thì đều hết rồi. Bà nương, thấy lão đại về còn không chào?"
"Lão đại..." Thanh loan cúi đầu gọi.
"Ngươi chọn cùng Dương Thanh theo ta thì ta sẽ không để ngươi thiệt, có gì có lợi cho ngươi sẽ không tiếc. Quá khứ cho qua luôn, ta sẽ coi ngươi là người cũng phe, mong ngươi cũng quên đi cừu hận." Ngụy Tác nhìn thanh loan, lén truyền âm. Thanh loan đi theo Dương chi điểu thì lúc nguy cấp tại Bắc Linh thành đã cùng tiến cùng thoái, coi như thông qua khảo nghiệm, nên gã mới nói thế với nó.
Thanh loan hơi run lên, ngẩng nhìn ánh mắt gã đầy thẳng thắn, nó tuy không nói gì nhưng khẽ gật đầu.
"Y đúng là biết lôi kéo... Mẹ nó chứ, không biết có phải giả bộ không. Mẹ nó chứ, sao ta lại toàn nói thô bỉ như y nhỉ..." Linh Lung Thiên bực mình lẩm bẩm.
"Kì đạo hữu, Thanh Bình đạo hữu." Bị Dương chi điểu cắt ngang, tới lúc nào Ngụy Tác mới kịp chào Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
"Không sao, chỉ đợi Ngụy đạo hữu đến nên nóng lòng, nghe nói Ngụy đạo hữu tung hoành tứ phương, chắc có tế ngộ kinh nhân, không biết có thể kể lại." Kỳ Long Sơn cười ha hả.
"Chúng ta không nên ngăn cản họ xung kích kết đơn, vừa bố trí vừa trò chuyện." Ngụy Tác mỉm cười, "Lưỡng vị đạo hữu hiện tại bố trí sao rồi?"
"Hai chỗ khác đã bố trí xong, chỗ này cần gần nửa canh giờ nữa..."
"Cả ba cùng ở đây xung kích kim đơn, cùng hút nguyên khí, liệu có bị ảnh hưởng tới kết đơn?"
"Không, ba gian tĩnh thất cách nhau hơn hai trăm trượng, xung kích kim đơn lại có cấm chế phòng hộ, không thể ảnh hưởng, tại hạ có đọc được rằng mấy người cùng xung kích kim đơn, hút thiên địa nguyên khí càng nhiều nên càng có lợi..."
Tiếp đó, Ngụy Tác vừa cùng Kỳ Long Sơn, Thanh Bình bàn về bố trí cấm chế vừa kể lại việc thoát khỏi Bắc Linh thành trung. Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nghe đến việc Linh tộc và Hoang tộc, thượng cổ siêu cấp đại năng, cùng Thiên Kiếm tông Hoàng Phủ Tuyệt Luân tự thân truy sát, tất nhiên cả kinh.
Gần canh giờ sau, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình bố trí xong cấm chế, Ngụy Tác tăng thêm cho bọn Phong Tri Du một đạo cấm chế.
Phong Tri Du, Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh cùng vào tĩnh thất, xung kích kim đơn.
Chúng nhân bàn bạc một lúc, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, tu sĩ họ Trần, Dương chi điểu và thanh loan ở lại tòa điện của Diệp Linh hộ pháp cho Phong Tri Du hòa Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh.
Bọn Ngụy Tác được Âm Lệ Hoa dẫn đến một.
Đại điện này vốn dành cho Âm Thi tông Kim đơn tu sĩ nhưng lâu này để không, giờ là chỗ bọn Cơ Nhã pử.
"Cương nha muội đáng chết, sao không tìm tĩnh thất mà dưỡng thương, theo ta làm gì."
"Ngươi quá giảo trá, ta sợ ngươi dùng âm mưu quỷ kế đối phó ta."
"Ta bận lắm, làm gì có thời gian đối phó ngươi, ta mà dùng Động Hư bộ pháp thì sao ngươi theo được..."
"Lừa đảo, Động Hư bộ pháp là do ta phiên dịch cho ngươi, ngươi có nhân tính không..."
Vào điện, Ngụy Tác định bỏ lại Linh Lung Thiên, bàn việc riêng cùng bọn Cơ Nhã nhưng Linh Lung Thiên không chịu. Tranh cãi một lúc, cả hai đạt thành hiệp nghị, Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã vào một gian tĩnh thất, Linh Lung Thiên đợi ở gian gần nhất.
Vù!
Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã và Lý Tả Ý vào tĩnh thất, Ngụy Tác lấy ra hai tấm kí sự thanh phù, dồn chân nguyên khắc lên tường.
Gã khắc lên tường là toàn bộ kinh văn và năm hình ảnh mà Lý Tả Ý đọc ra.
Ngụy Tác vội khắc ra vì thần trí Lý Tả Ý thập phần hỗn loạn, ai biết được tiếp đó sẽ là gì, chưa biết chừng sẽ thật sự điên khủng, không nhân lúc này thì có khi y quên hết mọi việc về Liệt khuyết tàn nguyệt cũng nên.
"Thỏ huynh đệ, đây là kinh văn và hình vẽ để phát ra hôi sắc loan nguyệt, nhưng thứ tự không chuẩn, huynh đệ có nhớ không?"
Khắc xong, Ngụy Tác hỏi Lý Tả Ý.
"Kinh văn... quen lắm..." Lý Tả Ý thấy Ngụy Tác khắc xong thì nói.
"Không vội, cứ từ từ nghĩ." Ngụy Tác lại nhìn lên năm hình ảnh.
Năm hình ảnh thập phần hoàn chỉnh, trầm ngâm một lúc đoạn Ngụy Tác tự đoán được ba trật tự khiến chân nguyên lưu.
Lý Tả Ý rất có thể nhớ được trật tự chính xác của Liệt khuyết tàn nguyệt, kinh văn thượng còn có nhiều điểm vi diệu, nên gã không dám thử. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Chúng ta sang tĩnh thất khác, ta còn một cổ kinh cần tham ngộ cùng mọi người." Lý Tả Ý nhất thời không thể lần ra trật tự, Ngụy Tác định để y ở lại một mình nên bảo bọn Cơ Nhã.
"Ta có việc cần sắp xếp, truyền tin cho Hiên Viên lão tổ gom thủy hệ yêu đơn... Đệ có việc gì cứ dặn đệ tử Âm Thi tông là được, ta sẽ bảo họ nghe lệnh..." Âm Lệ Hoa đỏ mặt lướt đi.
"Ta đi nghiên cứu Tây tịnh lưu li xem có thể tu luyện được không." Hàn Vi Vi đỏ mặt lướt đi.
"Tỷ cũng lĩnh ngộ Đại hoang vấn đạo kinh đã." Nam Cung Vũ Tinh thoáng đỏ mặt, theo gót.
"Ta... ta đi xem sao..." Thủy Linh Nhi nói đoạn, không tìm được cớ gì nên đỏ bừng mặt, nói xong là chạy.
"Chuyện đó..." Ngụy Tác tròn mắt, chỉ còn lại Cơ Nhã. "Cái gì đây, ta có Địa Mẫu cổ kinh cần tham ngộ, không phải ý đó đâu." Gã hiểu ngay bọn Hàn Vi Vi hiểu lầm, thật muốn khóc mà không có nước mắt.

Chương 744: Ba đợt cao trào

"Địa Mẫu cổ kinh là kinh văn gì?" Cơ Nhã đỏ lựng mặt mày vì ban nãy nghĩ lầm, tưởng Ngụy Tác bảo sang gian tĩnh thất khác vì có cổ kinh cần tìm hiểu sâu hơn.
"Vào tĩnh thất đã." Ngụy Tác liếc theo hướng bọn Hàn Vi Vi đào tẩu đoạn bảo Cơ Nhã.
"Được." Cơ Nhã đi trước, lên tầng trên gian điện, vào một tĩnh thất có thiên hỏa lô phòng và đơn phòng.
Gian tĩnh thất này ở đỉnh hoàng ngọc điện vũ, có hai linh quang cấm chế bao trùm nên bên ngoài không nhìn được bên trong nhưng ở trong lại thấy quá nửa sơn môn Âm Thi tông, cả bạch cốt đại điện bọn Phong Tri Du bế quan xung kích kim đơn.
Nền trải Ngân ti thảo thảm, bốn vách khảm thanh ngọc, mấy tử đồng hạc hương lô bốc khói trắng, tỏa mùi thơm ngát.
"Tĩnh thất này không tệ, cảnh sắc Âm Thi tông cũng được. Cương nha muội không bám theo, coi như biết điều. Vợ ngoan, bình thường mình nàng một gian tĩnh thất này?" Đi vào, Ngụy Tác cầm tay Cơ Nhã hỏi.
"Ai cũng có một gian tĩnh thất, mấy hôm nay muội ở một mình... A..." Cơ Nhã đột nhiên kinh hô, hổ thẹn vô cùng vì bị Ngụy Tác ôm lấy, tay gã thò vào pháp y.
"Huynh đã bảo là có một môn Địa Mẫu cổ kinh cần tham ngộ mà...""Ta vốn không có ý gì, nếu ta không có thì họ cũng cho là ta có, nên chúng ta cứ nghiên cứu Huyền sát đại pháp đã."
"Ô..." Cơ Nhã định nói gì nữa nhưng môi đã bị Ngụy Tác khóa chặt, thân thể nhũn ra, làn da trắng ngần cũng đỏ lên.
"Xoạt", pháp y của nàng bị gã nhanh nhẹn cởi ra, ném lên thảm Ngân ti thảo, tĩnh thất chìm trong xuân quang.
"Lừa đảo, quả nhiên cầm thú, quay về là làm chuyện xấu, bẩn cải tai ta, phì!" Linh Lung Thiên đang ở trong tĩnh thất đột nhiên đỏ mặt, nhổ nước bọt, hình như nó nghe được lời Ngụy Tác cùng Cơ Nhã trò chuyện nên lập tức dừng nghe lén.
"Phu quân..."
Trong tĩnh thất của Cơ Nhã, nàng hoàn toàn trần trụi quấn lấy Ngụy Tác. Da nàng mịn màng như lụa, ấm áp như noãn ngọc, ánh lên tựa minh châu, đôi mắt trong veo hấp háy, dung nhan cao quý điển nhã sung mị lực.
Ngụy Tác vòng tay qua ngọc thể Cơ Nhã, liên tục di chuyển khiến nàng rên lên.
"Phu quân... Đừng... Muội không... chịu nổi nữa..." Không biết bao lâu sau, Cơ Nhã triệt để vô lực, ngọc thể co lại van xin.
Ngụy Tác ôm eo nàng, còn hôn lên cần cổ đầy tham lam.
"Ầm", cùng lúc, sơn môn Âm Thi tông đột nhiên phát ra tiếng nổ trầm trầm.
Tiếng nổ từ bạch cốt đại điện vang lên khiến cả sơn môn Âm Thi tông và không khí tựa hồ đồng thời rung rinh.
"Bọn Phong đại ca đã có người xung kích kết đơn, sắp thành công." Ngụy Tác ôm Cơ Nhã, kinh hỉ nhìn ra. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tầng mây phía trên bạch cốt đại điện đột nhiên cuồn cuộn, xuất hiện gợn như vảy cá.
"A! Phu quân..." Cùng lúc, Cơ Nhã đột nhiên kinh hô,cơ hồ không thở được, bởi gã đang tăng tốc.
"Vừa song tu, vừa xem xung kích kết đơn, đạo lữ khác lấy đâu ra cơ hội này, vợ ngoan... Cố gắng đến khi họ kết đơn xong."
"..." Cơ Nhã hơi cứng người, "sao huynh lại lắm trò như thế..." Nàng vừa thẹn vừa cuống lên, nhưng rồi đầu óc bị Ngụy Tác dùng nhưng động tác càng mãnh liệt khiến cho mất đi khả năng suy nghĩ.
"A..." Cơ Nhã rên lên, như vừa cực kỳ vui sướng, lại như đang khóc, cùng lúc đó đám mây hình nấm xuấ hiện trên nóc bạch cốt cự điện.
"Kết đơn dị tượng! Âm Thi tông có người xung kích kim đơn thành công!"
Sau tiếng nổ đầu tiên, mọi tu sĩ Âm Thi tông và tuyệt đại bộ phận tu sĩ trong Linh Cữu thành bị kinh động.
Họ đều nhận ra thiên địa nguyên khí và tầng mấy phía trên Âm Thi tông biến hóa, tu sĩ Âm Thi tông cũng rời chỗ ở, nhìn về bạch cốt đại điện, tu sĩ Linh Cữu thành lại nhìn lên sơn môn Âm Thi tông.
Kết đơn dị tượng hình thành, Âm Thi tông đều chấn động.
"Sư huynh, trưởng lão nào xung kích kim đơn thành công! Âm Thi tông lại có thêm một Kim đơn đại tu sĩ!"
"Âm Thi tông liên tục thiệt hại Kim đơn đại tu sĩ, cả Huyết Linh lão tổ cũng chết, không ngờ lại có thêm một Kim đơn đại tu sĩ! Xem ra hổ chết vẫn còn da."
"Lại có một Kim đơn đại tu sĩ thì sao, còn không bằng số đã chết đi..."
"Việc gì hả!"
Các tu sĩ ở trong và ngoài Âm Thi tông còn đang chấn kinh vì kết đơn dị tượng của Kim đơn đại tu sĩ thì đột nhiên, sơn môn Âm Thi tông lại vang lên tiếng nổ trầm, mây trên không lại cuồn cuộn, thiên địa nguyên khí tụ lại.
"Sao lại như thế?!" Tu sĩ Âm Thi tông đều tròn mắt. Tiếng nổ lại vang lên từ bạch cốt đại điện. Do tu sĩ khác tạo thành.
"Lại thêm một người thuận lợi xung kích kim đơn thành công." Trong tĩnh thất, Ngụy Tác ghé tai Cơ Nhã, hưng phấn nói khẽ.
"A...!" Nàng lại run lên, đôi tay ngọc ôm chặt gã, cơ hồ cứng lại.
Cùng lúc, đám mây hình nấm đầu tiên chưa tan thì một vầng mây tương tự ngưng thành, nối với bạch cốt đại điện.
"A! Sao lại như thế, liên tục có hai kết đơn dị tượng!"
"Kết đơn dị tượng là khi tu sĩ thành đơn, kim đơn hút thiên địa nguyên khí, dấy động vân khí, Âm Thi tông đồng thời có hai tu sĩ xung kích kim đơn thành công."
"Âm Thi tông đồng thời có hai tu sĩ xung kích kim đơn, có hai Kim đơn đại tu sĩ!"
"Một ngày mà Âm Thi tông liên tục có hai Kim đơn đại tu sĩ?!"
Linh Cữu thành chấn động, mọi tu sĩ đều ngừng lại, ra khỏi chỗ ở, cửa tiệm nhìn lên đám mây phía trên sơn môn Âm Thi tông với thần sắc không dám tin.
Kim đơn đại tu sĩ, với tuyệt đại đa số tu sĩ vẫn là cao cao tại thượng, một phổ thông tu sĩ có khi cả đời không thấy kết đơn dị tượng, nói gì đồng thời thấy hai tu sĩ xung kích kim đơn thành công.
"Ầm!"
Nhưng trong sơn môn Âm Thi tông, chấn kinh còn chưa dừng.
Cơ hồ kết đơn dị tượng thứ hai ngưng thành mấy giây, sơn môn Âm Thi tônglại bị tiếng nổ lớn kinh động, thinh không đột nhiên lấp lóe, vân khí càng hỗn loạn.
Cơ hồ mọi tu sĩ Âm Thi tông đều đi ra ngoài, tiếng nổ thứ ba vang lên thì ai cũng nhìn thấy.
Tiếng động từ bạch cốt đại điện chi truyền ra.
Xác xác thực thực, lại thêm một tu sĩ xung kích kim đơn tại Âm Thi tông.
"A! A! A! Ba kết đơn dị tượng! Trời đất! Âm Thi tông trong một ngày, ba tu sĩ đồng thời xung kích kim đơn thành công!"
Sau tiếng nổ, vân khí trên không lại bị hút tới, hình thành một hình nấm.
Ba dải mây như thế từ trên không rủ xuống, cơ hồ liên thành một thể, thanh thế khó tưởng tượng nổi.
"Âm Thi tông trong một ngày có thêm ba Kim đơn đại tu sĩ!"
"Âm Thi tông lẽ nào không chỉ đơn giản như bề ngoài, mất mấy Kim đơn tu sĩ rồi lại có thêm ba Kim đơn đại tu sĩ!"
"Vân Linh đại lục gần nghìn năm này tựa hồ không có tông môn nào trong một ngày xuất hiện liền ba Kim đơn đại tu sĩ, không phải, một tháng, thậm chí một năm có ba Kim đơn đại tu sĩ cũng không..."
"Họ đều xung kích kim đơn thành công!" Trong tĩnh thất của Cơ Nhã, Ngụy Tác kinh hỉ.
"A...!" Cơ Nhã ngẩn lên, thân thể co lại, tay rời khỏi người Ngụy Tác đưa lên bịt miệng. Dù vậy tiếng hô của nàng cũng khá rõ.
Cơ Nhã hư thoát lại hổ thẹn, cơ hồ ngất xỉu.

Chương 745: Cầm thú! Phì!

"Sơn môn Âm Thi tông không chịu được hả?"
"Ta xem qua rồi, nền Âm Thi tông không như Bắc Linh thành, dù trồng Diệt tiên đằng, vạn nhất thú triều đổ tới, có thổ độn yêu thú thì hiệu quả phòng ngự không cao..."
"..."
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã vừa nói, thân ảnh hai người xuất hiện ở một linh điền.
Linh điền này nằm giữa hoàng ngọc điện vũ trong Âm Thi tông. Hoàng ngọc điện vũ chừng nghìn trượng, trừ chủ điện bọn Cơ Nhã thường tu luyện, phía sau có điện ngách và chỗ cho nội môn đệ tử được Kim đơn tu sĩ chọn. Hiện tại hoàng ngọc đại điện chỉ có bọn Cơ Nhã ở nên điện ngách và những chỗ khác còn trống. Linh điền nằm trong điện ngách, có cấm chế không ngăn linh khí, nhưng hạn chế tu sĩ đi vào. Linh điền, vốn dành cho Kim đơn đại tu sĩ của Âm Thi tông trồng linh dược quan trọng.
Bọn Cơ Nhã mới ở trong tòa đại điện này chưa bao nhiêu ngày nên linh điền trống trơn, không trồng gì.Cơ Nhã còn thoáng đỏ mặt, ánh mắt đong đưa, cùng Ngụy Tác đến trước linh điền, nét mặt thoáng e thẹn.
Đến trước linh điền, Ngụy Tác mục quang lóe lên, lấy từ nạp bảo thủ trạc một khối Thanh nham ngọc, khoét một hốc đoạn lấy ra một viên lục sắc tinh thạch nhét vào, vùi Thanh nham ngọc xuống đất.
Tay Ngụy Tác có bạch quang lóe lên, lấy Bảo nguyên ngọc hạp ra.
Mở Bảo nguyên ngọc hạp, gã lấy một cọng rễ xanh biếc, vỏ ánh lên tử kim sắc quang hoa, thơm như lan hoa ra đặt vào lỗ trên tảng Thanh nham ngọc.
Cọng rễ này là Thanh hư đằng.
Trồng Thanh hư đằng, quan sát gần một tuần trà, thấy Thanh hư đằng đã ăn vào Thanh nham ngọc thì gã mới thở phào.
Bọn Phong Tri Du đã xung kích kim đơn thành công, những thứ có thể giúp bọn Cơ Nhã tăng tiến thần thông cũng đều cho họ rồi, viên ngọc ghi Địa Mẫu cổ kinh thì gã đã đưa cho Cơ Nhã từ từ tham ngộ, giờ là lúc gã tính chuyện đề thăng tu vi và thần thông.
Nhánh Thanh hư đằng này gã lấy được không dễ, vì nó mà chọc đến cả ba đại địch: Huyền Phong môn, Chân Võ và Vô Kỵ thiên cung. Phần lớn nhánh Thanh hư đằng đại đã bị gã luyện hóa cùng Kim lôi thần mộc, tu thêm hai linh căn. Nhưng Thanh hư đằng có thể tăng cường thần huyền pháp tướng, đối với gã đương nhiên hữu dụng.
Gã định sẽ lập động phủ tại Vân Linh đại lục, phòng bị thú triều có thể tới bất cứ khi nào, Thiên khung ở đây tuy khá hơn Thiên Huyền đại lục nhưng theo ghi chép thì cũng như các đại lục khác, chỉ còn mấy chục năm.
Lúc đến Linh Cữu thành, gã đã tra xét địa mạch chung quanh, sơn môn Âm Thi tông tuy địa thế hiểm yếu, dễ thủ công khó nhưng địa mạch không vững, lại cách Thiên khung không xa nên gã định chọn chỗ khác kiến lập một động phủ.
Theo kinh nghiệm đối phó thú triều, mười vạn dặm trong ngoài Thiên khung dày đặc yêu thú, nên động phủ phải gần Vân Linh đại lục trung bộ, không thì phải ngoài mười vạn dặm trong man hoang hoang nguyên.
Hiện tại Ngụy Tác định chọn một hòn đảo ở Chập Khí hải. Chập Khí hải cách Thiên khung cực xa, cơ bản không lo bị đại quy mô thú triều quét qua, động phủ ở hải vực thì yêu thú không phải thủy hệ, không biết phi độn sẽ không tới được.
The kế hoạch, Ngụy Tác chuẩn bị cùng bọn Cơ Nhã hội hợp xong sẽ đến Hải Tiên tông gặp Hiên Viên lão tổ rồi từ Hải Tiên thành vào Chập Khí hải lập động phủ.
Thiên Kiếm tông thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân xuất hiện khiến gã phải e dè, Hoàng Phủ Tuyệt Luân có pháp bảo tựa hồ tìm được gã, nên đành thay đổi kế hoạch, ở lại Âm Thi tông một thời gian, đến khi đủ sức chống lại Hoàng Phủ Tuyệt Luân thì sẽ kiến lập động phủ. Không thì dù bị Hoàng Phủ Tuyệt Luân truy sát, gã thoát được nhưng động phủ lập lên bị hủy thì cũng không dễ chịu gì. Thần thông và kiến thức của thần huyền đại năng hơn xa tu sĩ thông thường, gã không chỉ chạm vào một thần huyền đại năng, ai dám chắc Hoàng Phủ Tuyệt Luân và Hứa thần quân, thậm chí Huyền Phong môn chủ Diệp Huyền Thành sẽ không moi ra thứ gì khiến Động Hư bộ pháp cũng bó tay.
Với tuổi tác và tu vi của gã, xung kích Thần huyền cảnh cơ hồ là tất nhiên, dược lực Thanh hư đằng tích lũy thêm ngày nào có lợi ngày ấy nên gã cứ trồng xuống đã rồi tính. Vạn nhất có việc phải rời Âm Thi tông thì gã có Bảo nguyên ngọc hạp, mang Thanh hư đằng đi di thực không thành vấn đề.
Thanh hư đằng là thứ Ngụy Tác luôn quan tâm.
Phệ tâm trùng và Hỗn nguyên ngân oa cũng cần xử lý.
Phệ tâm trùng còn đang ngủ, không hề có dấu hiệu tỉnh lại, nhưng gã có nhiều thi thể cao giai yêu thú, số lượng phổ thông yêu thú tới mười vạn, trong đó có không ít yêu đơn thích hợp cho Hỗn nguyên ngân oa tu luyện. Sắp tới sẽ dùng để nuôi dưỡng Phệ tâm trùng và giúp Hàn Vi Vi nuôi dưỡng Hỗn nguyên ngân oa.
Hiện tại Lý Tả Ý có lần rõ ra kinh văn Liệt khuyết tàn nguyệt hay không còn là câu hỏi, nhưng gã có Thiên đế vẫn tinh tàn thiên của Phong Ngô Thương, tức là Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp, dùng để phối hợp với Thiên long quần tinh tôi thể thuật và Thiên long huyết hóa thạch thì sẽ tôi luyện nhục thân.
Trừ ra, quan trọng nhất là luyện chế phi kiếm. Hiện tại gã có luyện bảo trọng khí Cửu tiêu ly hỏa lô lấy được từ Đông Hoang tông, tinh kiem luyện từ vỏ tinh kim khôi lỗi và Tinh thần bạch lạc kim tinh thì còn nửa Đông hoang trấn yêu tháp chứa Cửu u minh thiết và Hoang cổ trọng kim, cả Thiên huyết vẫn thiết lấy được ở phái này, rồi Phần thiên thần lô chứa đỉnh cấp tinh kim cùng cấp với Hằng vũ tinh kim, Đế văn tinh kim lấy được của các lão bất tử Huyền Phong môn, Hắc đồng và Cổ khanh kim...
Đỉnh cấp tinh kim nằm hết trong tay một tu sĩ thì quả cực kỳ kinh nhân, thiên cổ hiếm có, dù siêu cấp đại tông môn như Huyền Phong môn và Thiên Kiếm tông muốn có ngần ấy đỉnh cấp tinh kim, tốn mấy trăm năm vị tất có đủ.
Dùng các tinh kim này mà luyện chế phi kiếm thành công, phẩm giai tất thập phần kinh nhân.
"Thanh hư đằng này di thực ổn rồi. Vợ ngoan, chúng ta về tĩnh thất, ta phải tôi luyện tinh kim để luyện chế phi kiếm." Thở phào đoạn Ngụy Tác bảo Cơ Nhã.
"Không cần nữa... không phải huynh lất được Long thiềm châu của các lão bất tử Huyền Phong môn sao... huynh có ngần ấy yêu đơn, muội sẽ đi bảo Âm Lệ Hoa chuẩn bị nguyên liệu phối hợp, để luyện chế địa giai đơn dược... tĩnh thất của muội không rộng bằng gian của Vũ Tinh, huynh qua đó tôi luyện tinh kim đi." Cơ Nhã đỏ mặt, xua tay đoạn lao đi ngay.
"Không phải chứ? Làm gì có chuyện vợ ngoan lâu rồi không gặp phu quân lại chạy." Ngụy Tác thấy thế thì kêu lên, nhưng nhìn theo bóng Cơ Nhã, lại nở nụ cười ám muội.
"Không phải chứ? Làm gì có chuyện để đạo lữ đứng ngoài..." Ngụy Tác thấy Cơ Nhã đi rồi, gã đến tĩnh thất của Nam Cung Vũ Tinh thì bực mình kêu lên vì ở cửa treo ngọc phù viết "tu luyện Đại hoang vấn đạo kinh, bế quan ba ngày."
"Không phải chứ? Cũng thế hả?" Đến tĩnh thất của Hàn Vi Vi, Ngụy Tác tròn mắt kêu lên.
"Tu luyện Tây tịnh lưu li, bế quan ba ngày." Cửa tĩnh thất treo ngọc phù.
"Không có!" Ngụy Tác nước mắt lưng tròng.
Vòng thêm mấy lần, gã đến trước một tĩnh thất xa nhất, nơi Thủy Linh Nhi tu luyện, cửa không treo bế quan ngọc phù.
"Huynh... sao lại đến đây? Không phải huynh đi cùng Vũ Tinh và Vi Vi hả?" Ngụy Tác mới đến, Thủy Linh Nhi đã nhận ra, có vẻ ngạc nhiên, ánh nhìn có phần trốn tránh.
"Họ đều treo ngọc bài bế quan tu luyện." Ngụy Tác giải thích.
"Chuyện đó..." Thủy Linh Nhi tựa hồ cùng tròn mắt rồi ấp úng: "Huynh... huynh tìm muội... có việc gì?"
"Ta..." Ngụy Tác ngẩn người. Gã vốn định nói là ta có một bộ Địa Mẫu cổ kinh rất hữu dụng nhưng nghĩ lại, Địa Mẫu cổ kinh đang trong tay Cơ Nhã. "Thế nào, lâu rồi không gặp, gặp đạo lữ còn cần lý do hả. Ta đến cùng nàng lĩnh ngộ Huyền sát đại pháp." Cộng thêm Thủy Linh Nhi lúc này như tiên nữ lại đang né tránh ánh mắt, cực kỳ hổ thẹn khiến gã không nén được, hất đầu bước tới, đóng cửa tĩnh thất lại. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"A...!" Hồi lâu sau, trong tĩnh thất của Thủy Linh Nhi tựa hồ vang lên tiếng động như lúc ở chỗ Cơ Nhã.
"Cầm thú! Phì!" Linh Lung Thiên ở trong tĩnh thất đang nhắm mắt, đột nhiên mở bừng mắt, bực mình mắng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau