THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 736 - Chương 740

Chương 736: Trở lại Vân Linh

"Phải hơn mười vạn năm trước mới có cổ kinh thế này?" Ngụy Tác mất một lúc mới định thần được.
"Viễn cổ siêu cấp đại năng, động thủ đều dẫn động thiên địa nguyên khí kinh nhân, có nhiều thuật pháp khắc chế đối phương rút lấy thiên địa nguyên khí. Bất quá thiên địa linh khí linh mạch đều biến mất, công pháp cùng thuật pháp của tu đạo giới thay đổi, tuyệt đại đa số công pháp thời viễn cổ vì không thể sử dụng nên triệt để đoạn tuyệt. Ngươi đắc ý cái gì mà chảy cả nước miếng, tu vi như ngươi, dù chân nguyên hơn nữa vẫn bị người ta giết chết như thường." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, cực kỳ bực mình vì gã nhận ra mình chiếm tiện nghi thì hỉ hả.
"Vật ghi lại Địa Mẫu cổ kinh tuy cổ nhưng không đến mức đó, chắc sau này có đại năng lấy được viễn cổ cổ kinh, dịch thành kinh văn này." Ngụy Tác rực kim sắc thần văn, thi triển Động Hư bộ pháp lướt đi.
"Ha ha!" Ngụy Tác càng hỉ hả.
Gã vượt hư không, cách mặt đất trăm trượng, thông đạo trong thể nội nối với địa khí, từng bước cất lên là chân nguyên cơ hồ lấp đầy, phối hợp với Địa Mẫu cổ kinh thì vô hạn chế sử dụng Động Hư bộ pháp. Làm gì có chuyện gã không hớn hở?
Thế này dù bỏ chạy thì gã cũng không lo, Hoàng Phủ Tuyệt Luân có lén bám theo cũng không bắt được, không cần lo không đủ thủy hệ yêu đơn và đơn dược bổ sung chân nguyên.Linh Lung Thiên tắt tiếng, "Ta khuyên ngươi thu liễm một chút, không nên dùng Động Hư bộ pháp nhiều, đó là vô thượng cường pháp của Linh tộc, vạn nhất Hoang tộc còn kẻ chưa chết, biết việc đó thì ngươi thảm rồi. Hoang tộc đại năng lợi hại hơn lão tạp mao ban nãy không biết bao nhiêu lần."
"Ngươi mà dám gọi đối phương là lão tạp mao? Bị người ta một chiêu đánh cho thổ huyết. Không biết ai kêu gào với ta thê lương thế nhỉ, đừng vỗ nữa, không thì ta chết thật đấy..." Ngụy Tác hầm hừ, bất quá cũng thấy Linh Lung Thiên nói có lý, không thi triển Động Hư bộ pháp nữa. Còn cách Thiên khung của Vân Linh đại lục không xa, dù không gặp tu sĩ nào thì chỉ hai, ba ngày nữa là sẽ đến tu sĩ thành trì ở rìa đại lục.
"Đã bảo ta thụ thương trước rồi!" Linh Lung Thiên thẹn quá hóa giận, chỉ muốn xé xác gã.
"Thôi vậy, gặp họ đã, nó có việc gì sẽ cho ta biết ngay." Ngụy Tác cười ha hả, thầm nhủ.
Kinh văn Đông Hoang tông ghi lại Động Hư bộ pháp và Đại hoang vấn đạo kinh vốn theo trật tự lọa xạ, chỉ Linh tộc mới nhận ra, tất nhiên câu cuối cùng phải có ý nghĩa đặc biệt. Bất quá hiện tại Ngụy Tác không vội nghe ngóng vì Linh Lung Thiên đi theo là cần gã giúp, lúc cần sẽ nói ra.
"Không biết có lần ra được kinh văn Liệt khuyết tàn nguyệt không." Ngụy Tác nhìn lướt qua Lý Tả Ý. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lý Tả Ý chưa hóa ra được hình ảnh sau cùng của Liệt khuyết tàn nguyệt t. Nếu có môn đỉnh cấp công kích thuật pháp này để phối hợp với Địa Mẫu cổ kinh, dù trước mắt tu vi của gã không đột phá thì trong các tu sĩ Kim đơn kỳ cũng là vô địch. Liệt khuyết tàn nguyệt được xếp vào thượng cổ thập đại công phạt chi pháp, Ngụy Tác tu luyện đến Thần huyền cảnh cũng vẫn có thể sử dụng. Sau này mà tấn thăng Thần huyền cảnh thì thi triển ra tất uy lực khó tưởng tượng nổi.
"Cương nha muội, thượng cổ kiếm kinh của Hoàng Phủ Tuyệt Luân là gì, phi kiếm sao lại ở trong thể nội, uy lực kinh nhân như thế."
"Sao lại nói thế, còn gọi ta là Cương nha muội thì ta không trả lời... Hoàng Phủ Tuyệt Luân tu luyện thượng cổ kiếm kinh có thể luyện hóa phi kiếm thành bản mệnh pháp bảo, liên tục đề thăng uy năng phi kiếm, phi kiếm này phối hợp với chân nguyên chi lực, uy năng cực kỳ đáng sợ. Nếu không vì phi kiếm đó cấp thấp, đạt tới bán tiên thì Trấn thiên pháp tướng của ngươi xong rồi."
"Ngươi có thể thông qua truyền tống pháp trận không?"
"Thừa lời, Thiên khung ta còn qua được, đương nhiên có thể dùng truyền tống pháp trận."
...
Liên tục nhắm hướng Vân Linh đại lục, cách Thiên khung chừng tám nghìn dặm thì Ngụy Tác thấy lưỡng đạo độn quang của tu sĩ.
Có vô thượng cường pháp như Động Hư bộ pháp, Ngụy Tác không hề e dè, lướt thẳng đến chỗ hai làn độn quang.
Lưỡng đạo độn quang một đỏ một trắng, là phi độn pháp bảo bạch sắc phất trần và hồng sắc ngọc trúc giản ngoại hình phát ra. Trên hai pháp bảo này là hai tu sĩ, tu vi Phân niệm cảnh tam trọng, một người là hoàng bào lão giả hơn năm mươi tuổi và một bạch diện lục bào tu sĩ hơn ba mươi tuổi.
Thấy bọn Ngụy Tác có tốc độ độn quang cực kỳ kinh nhân, rõ ràng đang lao tới, hai tu sĩ đều tỏ vẻ khẩn trương nhưng biết không tránh được nên nhìn nhau dừng lại. Ngụy Tác và Lý Tả Ý, Linh Lung Thiên đến cách mấy trăm trượng, thần thức khẽ quét vào, hai tu sĩ biến sắc.
Cả ba đều không hiển hiện linh khí, Linh Lung Thiên đã đành, Bắc Mang hóa hình phù khiến nó chỉ như tu vi Phân niệm cảnh, nhưng Ngụy Tác và Lý Tả Ý lại khiến hai tu sĩ này nhận ra cả hai không phải tu sĩ tầm thường.
"Tại hạ Hợp Thiên tông Tiền Lê, vị này là của hảo hữu tại hạ, Tam Nguyên tông Tôn Tân. Không biết tam vị tiền bối đến đây có việc gì?" Cả hai tu sĩ cung kính thi lễ, đồng thời hoàng bào lão giả hơn năm mươi tuổi chủ động chào hỏi.
"Không cần lo, bọn mỗ chi qua đường, gặp lưỡng vị đạo hữu, thuận tiện nghe ngóng tin tức." Ngụy Tác bình tĩnh như thường gật đầu, hỏi: "Thành trì gần đây nhất là gì, ở đâu?"
"Là Hợp Thiên thành của Hợp Thiên tông, ngay phía sau bọn tại hạ." Hoàng bào lão giả và lục bào tu sĩ hơi ngẩn ra nhưng không dám chậm chễ, hoàng bào lão giả chỉ tay.
"Hợp Thiên thành..." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, hỏi: "Gần đây các vị có nghe nói đến ở Thiên Huyền đại lục có một tán tu giết chân truyền đại đệ tử và mấy lão bất tử Huyền Phong môn?"
"Tiền bối nói đến tán tu Ngụy Tác?" Hoàng bào lão giả và lục bào tu sĩ sững người nhìn nhau, hoàng bào lão giả cẩn thận hỏi.
"Hiện tại Thiên khung của Vân Linh đại lục có vết nứt không, truyền tống pháp trận đều có sử dụng bình thường?" Ngụy Tác không nói gì, bình tĩnh như thường hỏi.
"Thiên khung gần đây không nứt. Truyền tống pháp trận giữa các thành trì đều có thể sử dụng bình thường." Hoàng bào lão giả ngẩn ra rồi gật đầu trả lời.
"Đa tạ lưỡng vị đạo hữu." Ngụy Tác không hỏi gì nữa mà vòng tay, đưa mát ra hiệu cho Linh Lung Thiên và Lý Tả Ý rồi nhắm hướng Hợp Thiên thành.
Hoàng bào lão giả và lục bào tu sĩ nhất thời không dám làm gì, đợi ba người đi được mười mấy dặm mới thở phào.
"Tiền huynh, hình như họ không phải tu sĩ Vân Linh đại lục, chả lẽ vượt man hoang đại lục mà tới..."
"Lão giả đó có vẻ ngốc, lẽ nào..." Hoàng bào lão giả nói thế thì sững lại cùng lục bào tu sĩ nhìn nhau, cùng kinh hãi.
"Còn hỏi đối phương có nghe nói đến tán tu đã giết chân truyền đại đệ tử và lão bất tử Huyền Phong môn không, quá ư vĩ cuồng." Cách đó mười mấy dặm, Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác đầy khinh thị.
"Ngươi biết gì, ta chỉ nghe ngóng xem đạo lữ của ta biết tin chưa." Ngụy Tác hầm hừ. Gã đã yên tâm, hai tán tu ở thành trì rìa Vân Linh đại lục đã nghe thấy rồi thì bọn Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã không thể nào không biết.
"Đạo lữ? Như ngươi mà có đạo lữ?" Linh Lung Thiên phì cười.
Hiện tại nó có Bắc Mang hóa hình phù thì không hiểu có ý gì, không vội vàng mà cứ đi theo Ngụy Tác, không hỏi xem gã đi đâu. Có thể thương thế của nó chưa triệt để khôi phục, gã lại biết Động Hư bộ pháp, đối với nó chính là bảo tiêu tốt nhất.
Ngụy Tác hiện tại chỉ muốn gặp bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi nên ngó lơ nó.
"Khẳng định xấu lắm, hợp với tên lừa đảo ngươi." Linh Lung Thiên không vui nên lẩm bẩm.
"Vậy hả?" Ngụy Tác bảo, "rồi ngươi sẽ biết."

Chương 737: Là đạo lữ của ngươi hả?

Trong một đại điện bằng hắc sắc tinh kim, có một hoàng sắc bảo tọa cực lớn phát ra khí tức cực kỳ viễn cổ man hoang.
Cái ghế rộng chừng ba trượng vuông, cao một trượng, nửa dưới khắc u minh hỏa diễm, phía trên là minh thần phù văn mặc chiến giáp.
Là Minh thần bảo tọa mà Âm Thi tông tông chủ Huyết Linh lão tổ ngồi trước kia, có một nữ tu mỹ lệ mặc mặc hắc sắc pháp bào.
Nữ tu như tranh vẽ, kiều mị trời sinh lại là Âm Lệ Hoa.
Nàng ta đang nhíu mày, tay cầm thuần kim kim giản mỏng dính, có vẻ khó quyết.
Bên dưới có hơn mười tu sĩ Âm Thi tông, phần lớn đều già nua, âm khí cực nồng, là những nhân vật vị cao quyền trọng trong tông môn. Trong đó có một trung niên nam tử trọc đầu, hắc sắc linh khí ngưng thành hình song đầu hắc sắc tiểu xà, là Kim đơn tu sĩ Mặc Thanh Phong mà lúc trước Ngụy Tác đến sơn môn Âm Thi tông khiêu chiến Diệp Linh đã gặp.
"Tông chủ, việc này tuy lạ nhưng thực lực Hóa Thiên giáo thì chúng ta không thể cự tuyệt Hóa Thiên kim giản. Hóa Thiên giáo nói là chỉ muốn lập đồng minh, không can thiệp vào nội bộ tông môn, cũng không hại gì đến Âm Thi tông." Một trưởng lão mặc pháp y đầy phù văn bạch sắc khô lâu, mắt ánh lửa xanh nói.
"Khương trưởng lão, việc này không hề giản đơn." Mặc Thanh Phong lạnh giọng: "Hóa Thiên giáo và Công Đức tông xưa nay không ưa nhau, việc này tất có dụng ý, tuy không can thiệp vào việc của tông môn nhưng vạn nhất xảy ra đại chiến, Hóa Thiên giáo sai khiến thì tông môn như chúng ta sẽ là vật hy sinh."
"Mặc trưởng lão nói không sai, nếu chúng ta không đáp ứng, Hóa Thiên giáo sẽ ra tay." Một trưởng lão đầu tóc vàng cháy lo lắng."Đáp ứng thì dù không có đại chiến, Công Đức tông cũng sẽ ra tay, không áp ứng thì bị Hóa Thiên tông ra tay." Âm Lệ Hoa lên tiếng, "Hiện tại chúng ta cần quyết định ngả về Công Đức tông hay Hóa Thiên giáo. Bị đối phó đã đành nhưng nếu thật sự có đại chiến, phe chúng ta ngả theo mà thu thì cơ nghiệp Âm Thi tông cũng xong."
"Hóa Thiên tông ra tay trước chắc có cớ gì đó, tại hạ thấy nên xem xét Hóa Thiên tông." Một trưởng lão thập phần trầm ổn mặc tử bào trầm giọng.
"Công Đức tông có gần vạn năm tích lũy, hơn hẳn Hóa Thiên tông..."
"Song phương thực lực đều siêu cấp, không thể biết ai nuốt được ai..."
"Hóa Thiên tông chỉ cho chúng ta ba ngày, không đủ thời gian thăm dò nữa."
...
Âm Lệ Hoa và các đại trưởng lão Âm Thi tông thương nghị, Âm Lệ Hoa có vẻ đã thuận lợi đoạt được ngôi tông chủ, hình như giờ đang có hai đại tông môn giao chiến, một đại tông môn lôi kéo thực lực, còn phe Âm Lệ Hoa và Âm Thi tông lại không thể.
Đột nhiên, một đạo phù lục lóe bạch sắc lân hỏa bay vào.
"À!"
Âm Lệ Hoa nhíu mày, "Vào đi!"
"Tông chủ!" Một tu sĩ Âm Thi tông mặc bạch sắc pháp y lướt vào, hành lễ với Âm Lệ Hoa và các trưởng lão.
"Có việc gì." Âm Lệ Hoa phất tay, tỏ rõ uy nghiêm nhất phái tông chủ, hoàn toàn không còn tư thái tiểu nữ nhi như trước mặt Ngụy Tác.
"Có ba tu sĩ nói rằng có việc gấp. Mã trưởng lão..." Tu sĩ này hơi do dự.
"Mã trưởng lão sao rồi?" Âm Lệ Hoa mục quang lóe lên.
"Mã trưởng lão bảo là tông chủ không phải thích thì gặp, xung đột với đối phương mấy câu thì đã bị bắt. Đối phương không muốn động thủ, chỉ cần báo nửa câu là tông chủ sẽ biết." Tu sĩ này nói.
"Câu nào! Nói mau!" Âm Lệ Hoa kích động.
"Trăng trên trời trắng." Đệ tử này nói ngay, "Chỉ có nửa câu đó."
"Mau mời vào." Âm Lệ Hoa run lên, nói đoạn dặn bọn Mặc Thanh Phong: "Chư vị trưởng lão cứ lui trước."
"Lui trước?" Các trưởng lão ngẩn người, "Hóa Thiên kim giản..."
"Chốc nữa ta sẽ quyết định." Âm Lệ Hoa mỉm cười, trở nên tự tin.
Bọn Mặc Thanh Phong nhìn nhau kinh nghi, các đại trưởng lão Âm Thi tông không nói gì đoạn lui đi.
Vù!
Bọn Mặc Thanh Phong lui đi, Âm Lệ Hoa vung tay, kích phát một đạo diễm hỏa.
"Tông chủ!"
Chỉ một hai tích tắc sau, một tu sĩ Âm Thi tông mặc bạch sắc pháp y cung kính xuất hiện ở cửa điện.
"Gọi hết các khách khanh trưởng lão lại đây, nói có quý khách đến." Âm Lệ Hoa hít sâu một hơi, phất tay.
"Tuân mệnh." Tu sĩ Âm Thi tông này lướt đi.
"Đệ đến rồi." Tu sĩ này vừa đi, Âm Lệ Hoa đứng dậy khỏi Minh thần bảo tọa, mặt đỏ lên vì vui mừng.
Ban nãy còn tỏ rõ khí độ nhất phái tông chủ, nàng ta có vẻ đứng ngồi không yên.
"Tông chủ, họ đến rồi." Chốc sau, một đệ tử Âm Thi tông ở ngoài lên tiếng.
"Mời họ vào, ngươi không cần vào theo, chốc nữa các khách khanh trưởng lão đến rồi, bảo họ cứ vào." Âm Lệ Hoa hít sâu một hơi.
Ba tu sĩ mặc áo choàng đen đi vào đại điện.
Tấm áo choàng đen được thu lại, Ngụy Tác mỉm cười nhìn Âm Lệ Hoa.
"Làm ta lo quá." Âm Lệ Hoa đỏ mắt, không còn uy nghiêm nhất phái tông chủ mà như chim én về tổ, lao vào lòng gã.
"Âm đại tông chủ, hình như đã gầy hơn." Ngụy Tác luống cuống kho khan, nhưng mồm miệng không thật thà tí nào.
"Hôm đó đệ chưa khôi phục tu vi, lại bị vây trong Bắc Minh thành thì sống sót bằng cách nào." Ngụy Tác không nói thì thôi, vừa nói là Âm Lệ Hoa ầng ậng nước mắt.
"Nói thì dài... Cương nha muội, định làm gì!" Ngụy Tác đột nhiên kêu lên.
Âm Lệ Hoa ngẩn người.
Một thân ảnh cạnh Ngụy Tác lao đến Minh thần bảo tọa cắn mạnh.
Minh thần bảo tọa vốn linh quang lóe sáng chợt tắt ngóm.
"Ngụy Tác..." Âm Lệ Hoa tròn mắt, quên cả gạt lệ.
"Cương nha muội đáng chết, ngươi!" Ngụy Tác giận suýt ngất xỉu, là Thiết chủy Cương nha muội Linh Lung Thiên nhào tới cắn hỏng Minh thần bảo tọa. "Pháp bảo này phẩm giai gì?" Ngụy Tác nén xung động đập chết nó, hỏi Âm Lệ Hoa.
"Yên tâm, chỉ là phòng ngự đạo giai trung phẩm, bên trên có pháp trận như truyền tống pháp trận, tương đương với đưa tu sĩ truyền tống đi vài nghìn trượng chứ không thể đưa ra ngoài sơn môn. Vô dụng thôi, đừng có keo kiệt, mau cho ta để liệu thương." Linh Lung Thiên khôi phục diện mục, nhe răng thản nhiên. Âm Lệ Hoa ngẩn ra, nên nó nói với Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Phù!" Linh Lung Thiên đột nhiên tròn mắt, ôm cổ họng thổ nước dãi, co người kêu to, "Thai thể pháp bảo này sao có lắm Âm vân tinh thế!"
"Ngụy Tác, là ai?" Âm Lệ Hoa định thần, hỏi Ngụy Tác. Linh Lung Thiên cắn được cả Minh thần bảo tọa, trông giống yêu thú nhưng khí tức và lời nói của nó lại không giống, thật sự kỳ quái.
"Cái quỷ gì nhỉ." Ngụy Tác há miệng, chưa kịp nói gì thì Linh Lung Thiên đang co quắp thổ nước dãi chợt nhìn Minh thần bảo tọa kêu lên, "Thứ quỷ quái này do ai luyện, sao trong Cổ minh tinh kim lại có lắm Âm vân tinh thế, lẽ nào không biết Âm vân tinh thiêu đốt tinh huyết!"
"Đây là thượng cổ sinh vật sống hơn sáu vạn năm. Chốc nữa sẽ giải thích." Ngụy Tác nói với Âm Lệ Hoa rồi nghiến răng nghiến lợi: "Cương nha muội đáng chết, ngươi là chó hả mà thấy xương là gặm, chốc nữa ngươi còn dám ăn lung tung, ta sẽ cho tu sĩ Vân Linh đại lục biết có một thượng cổ Linh tộc Cương nha muội tại đây!"
"Thượng cổ sinh vật hơn sáu vạn năm trước?" Âm Lệ Hoa hít một hơi lạnh, không dám tin quan sát Linh Lung Thiên.
"Đồ ở tông môn này cũng như ở Bắc Mang, quỷ khí âm u, cho ta cũng không ăn được. Lừa đảo, luyện Âm vân tinh trong này cho ta, ta đảm bảo không ăn pháp bảo ở đây." Linh Lung Thiên thổ khan hai lần nữa mới dễ chịu hơn. "Lẽ nào nàng ta là đạo lữ của ngươi?" Thấy Âm Lệ Hoa, nó lẩm bẩm, "Có phải đã chỉnh sửa dung nhan rồi không?"
"Mặc kệ, tinh kim ăn lắm vào thì thần kinh rồi." Ngụy Tác nghiến răng.
"Hình như chưa trang điểm… ngươi mà có đạo lữ thế này?" Linh Lung Thiên sáng mắt nhìn Âm Lệ Hoa đoạn ấm ức.
Âm Lệ Hoa băng cơ ngọc cốt, nhu mị khắc cốt, là mĩ nhân chính hiệu.
"Mẹ nó chứ, tên khốn này còn có đạo lữ như thế, cư lại là một tông chủ." Linh Lung Thiên liếc Âm Lệ Hoa, càng nhìn càng bực.
"Ngụy Tác!"
Ngụy Tác định hỏi Âm Lệ Hoa về bọn Cơ Nhã, qua thần sắc và việc nàng ta nói về Bắc Linh thành thì gã biết bọn Cơ Nhã không sao, cùng lúc đó có tiếng kêu lên ở cửa điện, một thân ảnh xinh đẹp lao tới.

Chương 738: Hình vẽ cuối cùng

Thân ảnh đó phất phơ tóc dài, cần cổ trắng ngần, diện dung vũ mị, phi thường quyến rũ, cặp mong cong vút lôi cuốn, mặc ngân sắc pháp y, chính thị Hàn Vi Vi.
"Giờ ngươi mới tới!" Nàng ta nhào vào lòng gã, đột nhiên kêu lên đau đớn vì cắn gã, không ngờ lại đau răng.
"Sống sót cũng khó lắm rồi." Ngụy Tác ôm Hàn Vi Vi, nhìn dung nhan vẫn nhớ tới thì gã lại xao xuyến, nếu không có Linh Lung Thiên và Lý Tả Ý tất gã đã xử lý Hàn Vi Vi rồi.
"Ngươi quá tệ..." Hàn Vi Vi ôm răng, bật khóc như bị bắt nạt. Nàng ta khóc không vì đau răng mà vì lúc truyền tống pháp trận Bắc Linh thành bị tổn hủy, Ngụy Tác ở lại, bọn nàng ta đều cho rằng gã khó lòng sống sót nên gần đây rất đau đớn.
"Không trách ta được, ta cũng muốn đi cùng nhưng còn Lâm Thái Hư." Ngụy Tác nhớ lại, vỗ vỗ lưng Hàn Vi Vi. Nếu là Hàn Vi Vi hoặc Cơ Nhã bị kẹt lại Bắc Linh thành, gã chắc cũng lo lắng khó tưởng tượng nổi.
"Ai đấy? Lẽ nào cũng là đạo lữ của ngươi?" Linh Lung Thiên đang bực mình vì gã có tuyệt sắc đạo hữu như Âm Lệ Hoa, kết quả lại thấy một mỹ nhân nhào vào lòng gã, hơn nữa gã có vẻ muốn cùng mỹ nhân làm gì đó thì nó trợn tròn mắt không dám tin.
"A... Ngụy Tác, đây là?" Hàn Vi Vi lúc đó mới thấy Linh Lung Thiên, chui vào ngực gã trong lúc đông đủ thế này thì cũng thẹn, nàng ta tránh ra, rồi hỏi.
"Thượng cổ sinh vật hơn sáu vạn năm trước, mặc kệ đi, cẩn thận tinh kim pháp bảo, không thì bị ăn mất đấy." Ngụy Tác bảo Hàn Vi Vi.Bao nhiêu ngày không gặp bọn Âm Lệ Hoa và Hàn Vi Vi, lại đi trong man hoang hoang nguyên không một bóng người, giờ thấy hai người như tranh vẽ thì Ngụy Tác càng nhìn càng thấy đẹp hơn.
"Sao lại nói thế, coi ta là gì hả, ta đã bảo ngươi là không ăn pháp bảo trong tông môn này." Linh Lung Thiên ấm ức, nhìn Hàn Vi Vi rồi Ngụy Tác, càng nhìn càng bực, "Có phải muội muội hay biểu muội của ngươi không?"
"Là đạo lữ của ta." Ngụy Tác liếc Linh Lung Thiên.
"Gặp quỷ, hoa nhài cắm bãi phân trâu, không, hai đóa cơ." Linh Lung Thiên nghiến răng lắc đầu tỏ vẻ không dám tin.
"Ngụy Tác..."
Rồi tiếng nói dịu dàng cất lên, một thân ảnh băng thanh ngọc khiết xuất hiện.
Dung nhan vô song, mỗi một đừng nét đều cực kỳ tinh trí, băng tuyết cao khiết, thập phần điển nhã. Tuyệt sắc nữ tử này là Cơ Nhã.
Dung nhan và khí chất của Cơ Nhã khiến Linh Lung Thiên ngẩn người.
Tuyệt sắc nữ tu như thế, nó không gặp mấy ai.
"Cơ Nhã." Cơ Nhã đứng đó run run, như có thiên ngôn vạn ngữ nhưng không nói được. Ngụy Tác không nén được, thân ảnh loáng lên lao tới ôm nàng.
"Ta về rồi." Ngụy Tác khẽ vỗ lưng Cơ Nhã, lòng đầy cảm xúc, có người vợ như thế còn cần gì nữa.
"Lẽ nào nàng ta cũng là đạo lữ của ngươi?." Linh Lung Thiên lại tròn mắt kêu lên.
"Ngụy Tác, đây là?" Cơ Nhã bị câu hỏi của Linh Lung Thiên kinh động, dứt khỏi tình cảm lâu ngày gặp lại.
"Thượng cổ lão bất tử từ hơn sáu vạn năm trước..." Ngụy Tác giải thích. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Không còn thiên lý nữa. Ngươi có ba đạo lữ? Kẻ gian trá âm hiểm như ngươi mà có ba đạo lữ?" Linh Lung Thiên cơ hồ tắt tiếng.
"Ai nói chỉ có ba?" Ngụy Tác cầm tay Cơ Nhã mát lạnh, trơn nhẵn, cực kỳ vui vẻ, thấy Linh Lung Thiên bị đả kích thì càng đắc ý, mỉm cười.
"Không chỉ ba?" Linh Lung Thiên nuốt khan.
"Ngụy Tác, đệ đến rồi." Thân ảnh loáng lên ở cửa điện, Nam Cung Vũ Tinh xuất hiện, cắn môi, thần sắc tựa hồ hơi bình tĩnh, có điều thân thể không ngừng run lên, thập phần kích động.
"Đây cũng là?... Các nữ tu này mù hết sao?" Linh Lung Thiên thấy Nam Cung Vũ Tinh, nghiến răng nghiến lợi, "có tới bốn?"
"Chuyện đó..." Nhưng rồi nó suýt nghẹn nước miếng vì quang hoa lóe lên, Thủy Linh Nhi cũng xuất hiện.
Dung nhan Thủy Linh Nhi thanh thuần cực độ, siêu nhiên thoát trần, khí tức và thần tình như tiên nữ đủ khiến tuyệt đại đa số nam tu điên cuồng.
"Sao lại như thế!"
Qua ánh mắt Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi nhìn nhau, Linh Lung Thiên đã biết nàng ta đạo lữ của gã. Kì thực nó biết rõ, tuổi như gã mà có tu vi và thần thông này, dù tại thượng cổ tu đạo giới mà có một đạo lữ tư sắc và tư chất tuyệt đỉnh cũng là bình thường. Nó cố ý đả kích nên bảo đạo lữ của gã không ra sao cả, nhưng rồi Âm Lệ Hoa cho đến Thủy Linh Nhi, năm nữ tu đều tuyệt sắc, nữ tu như thế không thể nào cùng nữ tu khác thành đạo lữ của một người.
Tu đạo giới thập phần hiện thực, một nữ tu thành đạo lữ của một nam tu thì cùng hưởng mọi thứ, nếu nam tu đó nhiều đạo lữ thì mọi thứ phải chia năm xẻ bảy.
"Lừa đảo, các nữ tu này đều bị ngươi cưỡng ép hả?" Linh Lung Thiên cho rằng như thế nên kêu lên.
"Hừ." Ngụy Tác hầm hừ.
"Chắc do ngươi dùng thủ đoạn hạ lưu, dùng thuốc hả?" Linh Lung Thiên không cam lòng.
Bọn Thủy Linh Nhi nhớ đến thiên long trủng, mặt hơi ửng lên.
"Được lắm, quả nhiên là thế!" Linh Lung Thiên kêu lên, "Lừa đảo, ngươi quá ti bỉ."
"Kệ ngươi." Ngụy Tác lúc ở man hoang hoang nguyên thì còn thích tranh hơi với nó, giờ mỹ nhân đầy ra đấy, gã nào còn hơi sức để ý đến nó.
"Bọn Phong Tri Du đến rồi?" Ngụy Tác hỏi Cơ Nhã.
"Huynh đệ!"
"Đại ca!"
Ngụy Tác không đáp, một toán tiến vào.
Không chỉ Phong Tri Du, Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân, cả tu sĩ họ Trần cũng có mặt.
"Trần thúc." Tu sĩ họ Trần vốn là trưởng bối, Ngụy Tác thập phần kính trọng, Địa Mẫu cổ kinh cũng là y cho gã nên gã vội hành lễ.
"Đại ca, sao lại có tiểu nữ hài mọc sừng ở đây?" Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân vốn là hai kẻ đầu óc đơn giản, thấy Linh Lung Thiên thì Chân Sùng Minh kinh ngạc hỏi.
"Tiểu nữ hài gì, tiểu nữ hài mọc sừng sao, khẳng định là yêu thú mà đại ca thu phục." Chu Khiếu Xuân nhìn Ngụy Tác, như thể có đại ca cỡ đó là vinh dự khôn xiết.
"Cái gì mà yêu thú, nói lung tung nữa ta sẽ bẻ răng ngươi." Linh Lung Thiên nhe răng.
"Huynh đệ, chuyện gì vậy?" Phong Tri Du và Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh thấy Ngụy Tác, thập phần kinh hỉ nhưng cũng nhận ra khí tức của Linh Lung Thiên cổ quái, nên hỏi.
"Đúng rồi! Đúng rồi!"
Đúng lúc đó Lý Tả Ý bị bỏ qua đột nhiên kêu lên, cởi tấm áo choàng đen ra.
"Y... Y chưa chết? Ngụy Tác, lại gặp rồi?"
Lý Tả Ý lộ diện, bọn Cơ Nhã mới nhận ra, cùng kinh hô. Y giúp họ lôi kéo Lâm Thái Hư, sau này Lâm Thái Hư xuất hiện tại Bắc Linh thành, họ đều tưởng y đã chết. Không ngờ hiện tại người theo Ngụy Tác là Lý Tả Ý.
"Thỏ huynh đệ, đúng rồi!" Lý Tả Ý nhất thời bỏ qua bọn Cơ Nhã, cuống quýt kéo tay Ngụy Tác dùng chân nguyên ngưng thành hình ảnh.
"Đây là hình gì!" Linh Lung Thiên đang nhe răng với Chu Khiếu Xuân tức thì sáng mắt, nhận ra hình ảnh đó cực kỳ huyền ảo.
Ngụy Tác vốn ngẩn người, không hiểu Lý Tả Ý kêu lên có ý gì, nhìn hình ảnh thì hít sâu một hơi, tỏ rõ thần sắc chấn động.
Không hề dừng lại, tha thủ xuất liễu nhất phiến kí sự thanh phù, nhãn quang liên liên thiểm động, tương Lý Tả Ý ngưng xuất đích giá phó đồ lục kí lục tại nội.
Hình ảnh này thập phần hoàn chỉnh, ở giữa là một tu sĩ, thể nội có vô số quang điểm và quỹ tích, đối với Ngụy Tác thì hình ảnh đã rất quen, đã thấy nhiều lần, mỗi lần đều có thay đổi, không hề hoàn chỉnh. Hình ảnh này là hình ảnh Lý Tả Ý vẫn theo đuổi, hình ảnh cuối cùng của Liệt khuyết tàn nguyệt!
Hiện tại Lý Tả Ý đã ngưng được hoàn chỉnh hình ảnh sau cùng!
"Thỏ huynh đệ, còn nhớ kinh văn và hình vẽ khác không?" Vội ghi lại, Ngụy Tác lại hỏi Lý Tả Ý.
"Hình như... hết rồi." Lý Tả Ý thoáng nghĩ đoạn mỉm cười với bọn Cơ Nhã, "các vị, lâu rồi không gặp."

Chương 739: Khó quyết định

"Ngụy Tác, y là ai? Hình ảnh này là gì?" Thấy Ngụy Tác chấn động ghi lại hình ảnh Lý Tả Ý ngưng thành, Hàn Vi Vi hỏi.
"Nói ra thì dài, bất quá tuyệt đối không thể đồn ra..."
Ngụy Tác kể lại rõ ràng việc thoát khỏi Bắc Linh thành, gặp Lý Tả Ý, giết Lâm Thái Hư và các lão bất tử Huyền Phong môn, rồi đi qua Ma văn hung mạch, gặp Linh Lung Thiên.
"Huynh thoát bằng cách đó hả, Lâm Thái Hư quá độc ác, đáng giết!"
"Hơn sáu vạn năm trước... Linh tộc? Còn cả Hoang tộc..."
"Các vị bị huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân của Thiên Kiếm tông thần truy sát.""Hình ảnh này là... kinh văn đồ giải?"
"..."
Những gì Ngụy Tác trải qua ly kỳ cực độ, khiến Hàn Vi Vi cùng bọn Cơ Nhã liên tục biến sắc.
"Đúng rồi, Dương chi điểu và thanh loan đâu?" Ngụy Tác kể lại, nhớ ra hai linh điểu thì hỏi.
"Chúng đang bế quan tu luyện ở Âm Thi tông. Chốc nữa sẽ đến đó." Âm Lệ Hoa giải thích. Ngụy Tác trải qua những việc kinh tâm động phách, nên ánh mắt nàng ta nhìn Linh Lung Thiên có phần không dám tin, không ngờ tiểu nữ hài có sừng này lại lai lịch kinh nhân như thế.
"Đúng rồi, sao các vị lại gặp Âm đại tông chủ? Âm đại tông chủ, làm cách nào mà thuận lợi ngồi lên cái ghếÂm Thi tông tông chủ?" Ngụy Tác liếc Âm Lệ Hoa, Vọng khí thuật quét vào, liền kinh ngạc, "Đã đột phá đến tu vi Kim đơn lưỡng trọng?"
"Còn không nhờ thứ đệ cho ta..." Âm Lệ Hoa thấy gã gọi mình là Âm đại tông chủ, vừa bực vừa buồn cười trừng mắt đoạn giải thích.
Hóa ra hôm đó Âm Lệ Hoa về Vân Linh đại lục không lâu thì tìm kế dụ Âm Mị Ly ra. Âm Lệ Hoa có Hỏa tước hóa yêu kính mà Ngụy Tác cho, phẩm giai gần đạt huyền cấp trung giai, cả Đơn sát kiếm uy năng không kém gì Tuyệt diệt kim đơn nên dễ dàng bắt được Âm Mị Ly. Nàng ta lại bắt luôn mấy tâm phúc của y, đem việc y dùng bất truyền chi bí của Âm Thi tông trao đổi với Lý Tả Ý ra làm chứng cớ giết y.
Vốn Huyết Linh lão tổ chết đi, số trưởng lão và đệ tử ủng hộ Âm Lệ Hoa và Âm Mị Ly lên làm tông chủ ngang nhau, giờ Âm Lệ Hoa chiếm thượng phong áp đảo, lại có chứng cớ, cộng thêm một món huyền giai pháp bảo, Âm Thi tông không ai chống nổi nên nàng ta không cần mượn sức Hải Tiên tông Hiên Viên lão tổ cũng thuận lợi ngồi lên ghế tông chủ.
Khi đó thượng cổ truyền tống pháp trận trong Bắc Linh thành hủy hoại, Ngụy Tác bị rớt lại, bọn Cơ Nhã tuy đau xót, cho rằng gã không thể sống sót nhưng phương thức họ ứng đối thì gã cũng không ngờ.
Rồi do Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã co tu vi tối cao sử dụng đỉnh cấp Hộ thần cổ phù, liên tục trung chuyển qua truyền tống pháp trận đến một thượng cổ truyền tống pháp trận khác nối Vân Linh đại lục với Thiên Huyền đại lục nghe ngóng tin tức. Sau đó họ được tin một tán tu tên Ngụy Tác tung hoành tại tại U Minh thành, giết tổng cộng hơn mười Kim đơn đại tu sĩ, kể cả chân truyền đại đệ tử Lâm Thái Hư và bốn lão bất tử Huyền Phong môn.
Họ biết gã bình an, sẽ đến Vân Linh đại lục gặp mặt, nên cả nhóm đến Âm Thi tông gặp Âm Lệ Hoa. Không lâu sau bọn Phong Tri Du được gã truyền tin cũng tới, mang theo tin gã yên lành, càng khiến họ yên tâm, biết gã rất có khả năng vượt man hoang nên chỉ lo gã gặp nguy hiểm dọc được.
"Các tu sĩ đào thoát khỏi Bắc Linh thành đã tách khỏi các vị?" Ngụy Tác hỏi. Thú triều đó đúng là kinh tâm động phách.
"Các tu sĩ đó được đưa vào Thiên An thành." Hàn Vi Vi đáp.
"Thiên An thành?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra, biết đó là một tiểu thành, cách sơn môn Âm Thi tông không xa, chỉ hai thành trì, lúc từ Hải Tiên tông đến khiêu chiến Diệp Linh, gã có đi qua.
"Đúng, Nam Cung tỷ tỷ cho rằng họ sẽ hữu dụng sau này, nên những ai không đủ linh thạch thì tặng linh thạch, Thiên An thành có nhiều chỗ trống nên đại đa số đhọ được sắp xếp ở đó." Hàn Vi bảo: "Đúng rồi, Hàn Thiên Mặc và Trần An Viễn cũng ở đó."
"Đúng thế, các tu sĩ đó chưa biết chừng lại hữu dụng." Ngụy Tác nhìn Nam Cung Vũ Tinh đầy khen ngợi, mỉm cười nháy mắt với Âm Lệ Hoa. "Âm đại tông chủ, nên chăng mời Hàn Thiên Mặc và Trần An Viễn đến Âm Thi tông."
Từ khi biết Thiên khung thọ mệnh sắp hết, lại thấy đại quy mô thú triều thì gã biết lúc nào cũng có thể đối diện với thú triều như ở Bắc Linh thành, trong thú triều đó, một nghìn tu sĩ trấn định còn có tác dụng hơn một, hai vạn danh tu sĩ hoảng loạn. Trong tình hình đó mà không hoảng loạn, trừ đại tu sĩ tu vi kinh nhân chỉ có những người từng trải qua, Hàn Thiên Mặc và Trần An Viễn đã qua mấy lần thú triều, rất có kinh nghiệm chỉ đạo.
"Được rồi, chỗ nữa tỷ sẽ gọi họ tới." Âm Lệ Hoa vừa bực vừa buồn cười, trừng mắt nhìn Ngụy Tác gật đầu.
"Đúng rồi, sơn môn cấm chế của Âm Thi tông có chống nổi thần huyền đại năng? Ta hoài nghi Hoàng Phủ Tuyệt Luân có pháp bảo truy tung. Tuy lúc ta dùng truyền tống pháp trận thời, lão không bám theo nhưng vạn nhất lão đuổi đến Âm Thi tông thì phiền." Ngụy Tác đột nhiên nhớ ra nên nghiêm túc hẳn.
"Âm minh quỷ phủ đại trận của bản tông miễn cưỡng chống nổi một thần huyền đại năng. Bất quá không cần lo, tu đạo giới các đại lục đã phân định, thần huyền đại năng của đại lục khác đánh đến sơn môn Vân Linh đại lục thì tu sĩ đỉnh nhọn Vân Linh đại lục sẽ không bỏ mặt. Công nhiên công kích tông môn ở đại lục khác bị coi là xâm lược. Tu đạo sử ghi rõ mấy lần đại lục đại chiến, mọi đại tông môn và đại tu sĩ đều hiểu." Âm Lệ Hoa hấp háy cặp mi dài, "Tỷ có việc cần thương lượng với đệ."
"Có việc cần thương lượng? Sao hả?" Ngụy Tác lấy làm lạ. Âm Lệ Hoa sao trong lúc song phương chưa nói gì thì lại nhắc đến thương lượng, việc này tất không giản đơn.
"Đây là cái gì?" Gã hơi ngẩn ra, Âm Lệ Hoa đưa một tấm kim giản mỏng dính cho gã. Nguồn truyện: Truyện FULL
Kim giản chỉ có hai chữ "Đại Hóa" nhưng lấp lánh quang hoa, toát lên khí tức chỉ Thần huyền tu sĩ mới có.
"Đây là lệnh phù của Hóa Thiên giáo, Đại hóa kim giản. Cũng như Hóa Thiên giáo tông chủ đích thân tới, đại biểu cho vô thượng uy nghiêm của Hóa Thiên giáo."
"Hóa Thiên giáo? Đại hóa kim giản này là ý gì?" Ngụy Tác hơi nhíu màylại, Hóa Thiên giáo là siêu cấp đại tông môn của Vân Linh đại lục, cũng như Huyền Phong môn, lúc gã ở Hải Tiên tông có nghe nói đến. Lúc đó gã không biết Hóa Thiên giáo có một hữu thần huyền đại năng, nhưng khí tức của kim giản cho thấy là có.
"Hóa Thiên giáo không hiểu gần đây bị làm sao mà liên tục phát Đại hóa kim giản, tuyệt đại đa số tông môn ở Vân Linh đại lục bắc bộ và trung bộ đều nhận được. Hải Tiên tông chắc cũng nhận được rồi." Âm Lệ Hoa cũng nhíu mày lại, "Tin truyền miệng cũng là định kiến lập một công thủ đồng minh, là Đại Hóa minh. Nếu gia nhập Đại Hóa minh thì sau đó tông môn nào bị công kích, Đại Hóa minh sẽ cùng trận tuyến, cũng không bị can thiệp vào nội bộ của tông môn, có điều Hóa Thiên giáo rõ ràng muốn làm minh chủ, hiệu lệnh cho ngần ấy tông môn."
"Đây là công khai lôi kéo thế lực." Ngụy Tác giật giật chân mày, "Các siêu cấp đại tông môn khác để yên hả?"
"Vì không thể ngồi yên nên mới khó quyết đoán." Âm Lệ Hoa nói: "Hóa Thiên giáo và Công Đức tông xưa nay bất hòa, thiếu điều chính diện xung đột. Hiện tại Hóa Thiên giáo làm thế, Công Đức tông khẳng định không thể ngồi yên, theo tin thì Công Đức tông đã ngầm lung lạc một số tông môn. Hóa Thiên giáo công nhiên như thế, các đại tông môn khác cũng không để yên. Thông thường như thế này sẽ khiến tu đạo giới đại loạn, dấy lên đại chiến cũng nên."
"Lẽ nào thị Hóa Thiên giáo đột nhiên có gì đó, định hạ luôn Công Đức tông?" Ngụy Tác trầm ngâm.
"Khó biết lắm. Dù hai siêu cấp đại tông môn đấu với nhau cũng sẽ ngấm ngầm, qua các phương thức như cướp nguồn lực, bồi dưỡng thiên tài đệ tử, có thêm tu sĩ Kim đơn trở lên mà cạnh tranh, đấu mấy trăm năm đến khi một bên suy bại. Chính diện xung đột thì tu đạo sử đã ghi lại, phe thắng cũng nguyên khí đại thương, không có kết quả ra gì. Hóa Thiên giáo làm thế thật sự quá lạ lùng." Âm Lệ Hoa khẽ cắn môi: "Giờ cần quyết định nên gia nhập Hóa Thiên hay Công Đức tông. Phe nào cũng có thần huyền đại năng chống lưng, không sợ thần huyền đại năng của đại lục khác."
Thoáng ngừng lại, Âm Lệ Hoa tiếp lời, "Tỷ đã triệu tập trưởng lão hội, thương nghị một lượt, Hóa Thiên giáo làm thế vì chắc có nhân tố gì đó hoặc Công Đức tông đột nhiên có phát hiện bức Hóa Thiên giáo yếu chủ động ra tay, thành ra vẫn chưa quyết định được chọn bên nào."
"Hóa Thiên giáo và Công Đức tông, tông môn nào được các phổ thông tu sĩ cho là khẩu bi tốt hơn?" Ngụy Tác thoáng nghĩ đoạn hỏi.
"Siêu cấp đại tông môn, cũng như Thiên Kiếm tông, dù làm việc xấu thì cũng không để ai biết. Luôn tạo ra ấn tượng vô thượng uy nghiêm, cao cao tại thượng. Mỗi năm không ít tu sĩ chết trong tay hai tông môn này." Âm Lệ Hoa nói.

Chương 740: Lựa chọn công pháp

"Hóa Thiên giáo và Công Đức tông đều có một thần huyền đại năng?"
"Đều có một thần huyền đại năng. Trừ ra thì số lượng và thực lực Kim đơn tu sĩ cũng tương tự."
"Các siêu cấp đại tông môn thì sao, vạn nhất Hóa Thiên tông và Công Đức tông đại chiến thì sẽ liên quan đến tông môn nào?"
"Các siêu cấp đại tông môn khác quan hệ thế nào, bọn tỷ không nghe ngóng được..."
"..."
Nói chuyện với Âm Lệ Hoa mấy câu, Ngụy Tác phát giác khó lòng cân nhắc từ thực lực để chọn gia nhập Hóa Thiên giáo hay Công Đức tông.
"Vậy thì gia nhập Hóa Thiên tông cũng được." Ngụy Tác lại trầm ngâm đoạn bảo Âm Lệ Hoa.Hiện tại ngoại giới đều biết thực lực Hóa Thiên giáo và Công Đức tông ngang nhau, có điều Hóa Thiên giáo và Âm Thi tông khá gần, ở phía bắc Vân Linh đại lục trung bộ, nhiều tông môn quanh đó đều chọn gia nhập Đại Hóa minh, Âm Thi tông không gia nhập thì tương đương với bị kẹp ở giữa. Lúc ấy dù Công Đức tông có trò hoa dạng gì, thực lực cao hơn Hóa Thiên giáo, song phương giao chiến thì Âm Thi tông sẽ xui xẻo, không chừng sẽ thành cái đinh bị nhổ đầu tiên.
Đối với Ngụy Tác thì không cách thần thông của thần huyền đại năng quá xa, nếu có Đề hồ thánh quả, tu thành Tiên căn ngũ mật thì đủ để đấu với một thần huyền đại năng. Gã biết Thiên khung thọ mệnh sắp hết, ai biết được Thiên khung của Vân Linh đại lục chống chọi được bao lâu, gã muốn nhân khoảng thời gian bình ổn này mà chuẩn bị.
Hiện tại gia nhập Đại Hóa minh thì dù Công Đức tông đối phó Âm Thi tông cũng không thể xong ngay, gã chỉ cần một thời gian để chuẩn bị, đề thăng tu vi, khi đủ khả năng đấu với thần huyền đại năng thì dù Hóa Thiên tông hay Công Đức tông cũng mặc.
"Cương nha muội, thế nào?" Ngụy Tác cố ý hỏi Linh Lung Thiên.
Hiện tại đối với Ngụy Tác, nhân tố duy nhất không thể yên tâm là Linh Lung Thiên. Vạn nhất nó có việc gì thì sẽ quấy tung lên, không thể dàn xếp được.
"Ngương muốn theo ai thì theo, liên quan gì đến ta, đừng chọc vào thần quân nào đó truy sát ta là được." Linh Lung Thiên hầm hừ.
"Ta đã theo ước định đưa ngươi đến Vân Linh đại lục, ta sẽ ở lại Âm Thi tông một thời gian, còn ngươi định thế nào?" Ngụy Tác thấy Linh Lung Thiên có vẻ không định đi thì hỏi luôn, "Ngươi đã bảo là nhờ ta nghe giúp tin tức, thật ra là tin gì?"
"Không có gì tin gì hết, bảo ngươi cùng ta đi đến một nơi tìm bảo vật." Linh Lung Thiên do dự một chốc, mắt lóe kim quang.
"Cương nha muội, lừa gạt thì cẩn thận thiên kiếp." Ngụy Tác thấy Linh Lung Thiên khác lạ thì hừ lạnh, dùng thủ đoạn quen thuộc.
"Ai bảo ta gạt ngươi, đi tìm bảo vật thôi mà." Linh Lung Thiên cứng miệng.
"Ngươi không đi một mình mà đưa ta theo, chỗ đó chắc chắn hung hiểm. Ta không có hứng." Ngụy Tác dò hỏi tiếp. Gã khẳng định Linh Lung Thiên theo đến Vân Linh đại lục vì có bí mật, chứ không chỉ đơn giản là tìm bảo vật, gã vẫn nhớ trong điển tịch Đông Hoang tông, câu cuối cùng có nhắc đến hai chữ Vân Linh, chắc là Vân Linh đại lục.
"Ngươi không thích Hắc đồng? Theo ta đi tìm bảo vật thì ta sẽ cho ngươi một nữa, hơn nữa thế nào cũng có lợi." Linh Lung Thiên nghiến răng nghiến lợi, không biết nghĩ đến một nửa Hắc đồng, hay lúc ở Bắc Mang di tích bị Ngụy Tác cướp mất mảnh tinh kim có chứa Toái hư đại đạo.
"Cùng tìm bảo vật với ngươi thật quá nguy hiểm, ta sợ sẽ mất mạng. Ta muốn bế quan ở Âm Thi tông, chi bằng ngươi tìm hai thần huyền đại năng đi cùng." Ngụy Tác lại khôi phục bản sắc gian thương, bình tĩnh như thường. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Không cần vội, ta cũng phải liệu thương." Linh Lung Thiên hầm hừ, như răng: "Thần huyền đại năng tu vi cao một chút, ngươi là vừa, không cao không thấp, nhưng không phải đối thủ của ta."
"Không phải đối thủ của ngươi? Không biết ai kêu là đừng vỗ nữa, vỗ nữa thì chết nhỉ." Ngụy Tác khinh thị.
"Thế nào, muốn đánh hả? Không sợ lật tung cả tông môn này thì ta sẵn sàng." Linh Lung Thiên hung hăng.
"Còn nữa, đừng để lộ hành tung của ta, không thì sẽ phiền hà lắm, hủy sơn môn này không liên quan đến ta." Linh Lung Thiên bĩu môi.
"Ngươi đảm bảo trong lúc ta tu luyện thì ngươi không động đến tinh kim trong tông môn này, ta sẽ đồng ý đi tìm bảo vật cùng ngươi, nhưng chỉ thế thôi." Ngụy Tác bó tay với Linh Lung Thiên nên nhượng bộ.
Gã có mấy loại đỉnh cấp tinh kim, trong lúc ở lại Âm Thi tông thì sẽ luyện chế phi kiếm. Ngần ấy đỉnh giai tinh kim khẳng định có thể luyện chế được phi kiếm có phẩm giai thập phần kinh nhân. Gã biết, cấm chế có uy năng thần huyền trở xuống, đối với Linh Lung Thiên chỉ là làm cảnh, gã không muốn đang luyện chế tinh kim, thì Cương nha muội đột nhiên xuất hiện cướp mất.
Quan trọng nhất là thượng cổ Linh tộc như Linh Lung Thiên, tiếp xúc với toàn những thứ cao cấp, biết những thứ nhiều đại năng không biết, cùng tìm bảo vật với nó thì rất có thể tế ngộ kinh nhân.
Như lúc trước, không có nó thì gã không lấy được Cổ khanh kim, không thể có được vô thượng cường pháp Động Hư bộ pháp.
"Ta đã nói rồi, tinh kim trong tông môn này cũng lạ như ở Bắc Mang, không ăn nữa." Linh Lung Thiên có vẻ đắc ý, nói thế.
"Ngươi thề là không được ta cho phép thì không ăn tinh kim của tông môn này, không thì sẽ bị thiên kiếp đánh chết." Ngụy Tác nói.
"Được rồi, phiền quá! Ta thề không ăn tinh kim trong tông môn, không thì bị thiên kiếp đánh chết, được chưa." Linh Lung Thiên nghe đến hai chữ thiên kiếp là rợn tóc gáy, "đừng nhắc được không."
"Thanh Bình và Kỳ Long Sơn đâu?" Ngụy Tác đột nhiên nhớ ra, hỏi bọn Cơ Nhã.
"Họ cũng ở Âm Thi tông giúp bọn Phong đại ca bố trí trận pháp và cấm chế, nên chưa biết tin. Đệ muốn gặp thì tỷ sai người gọi." Âm Lệ Hoa mỉm cười.
"Giúp bố trí trận pháp và cấm chế?" Ngụy Tác liếc bọn Phong Tri Du rồi tỉnh ngộ, thập phần kinh hỉ, "Các vị định xung kích kim đơn?"
"Đệ muội cho bọn mỗ đơn dược của Âm Thi tông." Trương Châu Dự chỉ Âm Lệ Hoa, đoạn liếc Cơ Nhã: "Cơ đại chưởng quỹ cho thêm Thiên tinh đế đơn."
Ngụy Tác tỉnh ngộ. Gã chuẩn bị Thiên tinh đế đơn cho bọn Phong Tri Du nhưng đều giao cho nàng giữ, bọn Cơ Nhã thấy nhóm Phong Tri Du sắp xung kích kim đơn nên chia Thiên tinh đế đơn cho họ.
"Ba người đều chuẩn bị xung kích kim đơn?" Tam vị huynh đệ sắp xung kích kim đơn, tức là có thêm ba Kim đơn đại tu sĩ trợ lực, Ngụy Tác dĩ nhiên thập phần hưng phấn. Gã nhận ra bọn Phong Tri Du đã đạt mức có thể xung kích kim đơn.
"Bọn mỗ định cùng một ngày, đồng thời xung kích kim đơn. Nếu thành công, Âm Thi tông sẽ có liền ba Kim đơn đại tu sĩ." Trương Châu Dự cười ha hả.
"Các vị cố ý hả." Ngụy Tác nghe Trương Châu Dự tính cách gần giống gã nói thế thì trợn tròng trắng.
"Công pháp của họ đã dùng Bổ thiên đơn đề thăng đến thiên cấp đê giai, Lệ Hoa chuẩn bị cho họ đơn dược đề cao xác suất kết đơn thành công. Cơ Nhã đã liên lạc với Hải Tiên tông, nói là đệ có huynh đệ sắp kết đơn, xin được của Hiên Viên lão tổ mấy nhánh linh dược. Họ đều luyện môn thuật pháp tôi luyện tâm trí mà đệ truyền cho Cơ Nhã. Xác suất xung kích kim đơn thành công không tệ đâu." Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười: "Với tốc độ của Thanh Bình đạo hữu và Kỳ đạo hữu thì một canh giờ là họ có thể xung kích kết đơn."
"Xung kích kim đơn là việc tốt nhưng có việc cần các vị chọn lựa." Ngụy Tác gật đầu, thần sắc đột nhiên ngưng trọng hẳn, "Mỗ mới lấy được thiên cấp đỉnh giai công pháp..."
"Thủy hoàng phệ nhật quyết hả? Cần thủy linh căn, cần cả thủy hệ pháp bảo phối hợp..." Phong Tri Du lắc đầu.
"Không phải Thủy hoàng phệ nhật quyết, Thủy hoàng phệ nhật quyết có nhiều hạn chế, các vị không thể tu luyện, đây là Đại hoang vấn đạo kinh lấy được ở Đông Hoang tông, vốn của Linh tộc." Ngụy Tác lắc đầu vung tay, đưa kí sự thanh phù chép Đại hoang vấn đạo kinh cho bọn Phong Tri Du.
"Thiên cấp đỉnh giai công pháp mới? Tu sĩ nào cũng có thể tu luyện?" Tất thảy đều nín thở.
Ai cũng hiểu một môn thiên cấp đỉnh giai công pháp là gì.
"Có cổ kinh huyền ảo như thế... Tu đến Thần huyền cảnh là vạn năm thọ nguyên!"
Bọn Phong Tri Du quét thần thức vào kí sự thanh phù, bọn Hàn Vi Vi cũng làm theo, đọc kỹ công pháp đoạn cùng biến sắc.
"Môn công pháp này quá quyến rũ." Đọc Đại hoang vấn đạo kinh xong, Phong Tri Du thở hắt ra, lắc đầu: "Chỉ là tốc độ tu luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp này cực chậm, cần tế ngộ kinh nhân mới thành kim đơn. Nếu bảo mỗ tu lại thì không dám tin sẽ thành như hiện giờ, tốt nhất cứ với thiên cấp đê giai, tu thành kim đơn đã."
"Con bà nó chứ. Xem ra ta nên quên đi chứ không thì tăng thêm tâm ma khi xung kích kim đơn." Trương Châu Dự cũng nghiến răng, hạ quyết tâm: "Mỗ cũng thấy nếu chỉ tu vi Phân niệm nhất trọng lưỡng trọng thì nên chọn tu luyện lại, nhưng đến thế này rồi thì sẽ cần không biết bao nhiêu linh đơn, dù huynh đệ toàn lực giúp đỡ cũng không chắc trong mấy chục năm sẽ thành công."
"Kết kim đơn thì hơn. Thiên cấp đê giai kim đơn cũng không tệ. Kim đơn thành rồi thì tìm cách tăng cường thần thông. Hơn nhiều mấy chục năm khổ tu." Sư Phi Thanh thở dài, nhăn nhó quyết định.
"Mỗ cũng thấy với các vị thì nên tu thành kim đơn đã. Ai biết được Thiên khung còn tồn tại bao lâu, vạn nhất Thiên khung tan tành, tu đạo giới sẽ thế nào. Tu thành kim đơn rồi mà có tế ngộ phi phàm, tích lũy nhiều đã rồi quyết định luyện lại cũng được." Ngụy Tác gật đầu. Đại hoang vấn đạo kinh không như Thủy hoàng phệ nhật quyết là cứ đủ nguồn tất nhanh chóng đột phá, đổi lại là gã mà ở hoàn cảnh như họ, có Đại hoang vấn đạo kinh, chưa biết chừng cũng sẽ chọn như thế.
"Ta muốn luyện Đại hoang vấn đạo kinh! Tu vi của ta thấp, tu lại cũng không sao." Hàn Vi Vi chợt nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau