THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 731 - Chương 735

Chương 731: Hoàng Phủ Tuyệt Luân

"Lừa đảo, không có ta, chưa biết chừng ngươi đã sa vào tổ Hoang cổ lôi bằng, bị đánh thành tro rồi, không thể gặp được Ngọc quỳnh hoa lâm đẹp thế này."
"Mẹ nó chứ, có nên cho thêm chữ đáng chế trước tên gọi ngươi không. Ngọc quỳnh hoa lâm tuy không tệ nhưng ngươi quá xấu, cho ngươi đi cùng làm hỏng hết."
"Lừa đảo, sao lại nói thế, lẽ nào ngươi dễ coi lắm hả?"
"...
Ngụy Tác và Lý Tả Ý, Linh Lung Thiên đi trong hoang nguyên dị thường mĩ lệ.
Hoang nguyên vô tận có vô vàn những dòng suối trong veo, mọc đầy ngọc quỳnh hoa cao cỡ vài người. Ngọc quỳnh hoa cành lá như bích ngọc, sinh cơ ràn rạt, hoa trắng như tuyết liên, mùi thơm nức mũi, tình thoảng có phấn hoa như tuyết rơi xuống.
Vô tận man hoang thật khó tưởng tượng nổi, Ngọc quỳnh hoa tuy không phải linh dược nhưng kéo dài hơn nghìn dặm như tiên cảnh, tạo thành xung kích thị giác, tiên cảnh này không thể thấy được trong Thiên khung.Rời Bắc Mang di tích, Ngụy Tác và Lý Tả Ý, Linh Lung Thiên đi liền hơn mười ngày, cách Vân Linh đại lục chỉ còn bảy, tám vạn dặm, đi qua chỗ nguy hiểm nhất của man hoang hoang nguyên. Với độn tốc của bọn Ngụy Tác thì cùng lắm vài ngày nữa là gặp được tu sĩ Vân Linh đại lục, hỏi thăm tin tức.
Linh Lung Thiên đã kích phát Bắc Mang hóa hình phù, hóa thành một đại hán mặt đỏ lùn xủn, trông như đồ phu, hóa hình phù rất đặc biệt, pháp y cũng có thể hóa ra, thành một tấm pháp y màu đen, có phù văn đồng tiền, có phần tục khí.
Linh Lung Thiên tựa hồ đã đến những chỗ sâu trong man hoang hoang nguyên, có lúc lên tiếng giúp Ngụy Tác tránh được hung hiểm, như Ngọc quỳnh hoa lâm này, nó từng qua nên bảo gã tới.
Bất quá nó và Ngụy Tác tranh cãi suốt dọc đường, đều muốn thu lợi của đối phương.
"Ngọn núi đó khí thế bất phàm..." Đi trong Ngọc quỳnh hoa lâm dị thường mĩ lệ một lúc, Ngụy Tác đột nhiên nói.
Ngoài xa mé trái, hình ảnh man hoang cô sơn hiện lên hoàn chỉnh.
Man hoang cô sơn cực kỳ bắt mắt trên man hoang bình nguyên, cao chừng hai nghìn trượng trở lên, từ lưng núi phủ đầy tuyết trắng.
"
Ngọn núi đó từng hình thành một khối khối Vô thủy thần ngọc, bất quá bị lấy rồi. Lừa đảo ngươi đừng mơ lấy được gì nữa." Linh Lung Thiên đã biến thành một nam tử râu quai nón hừ lạnh.
"
Vô thủy thần ngọc... nguyên liệu có thể hấp nạp nhiều nguyên khí, luyện chế tiên khí, ngọn núi này hình thành được thứ kinh nhân thế hả." Ngụy Tác không đổi sắc nhưng ánh mắt lóe lên.
Hóa ra mấy ngày trước tham ngộ Động Hư bộ pháp không thành, gã quay sang tham ngộ Địa Mẫu cổ kinh, hiện tại chỉ còn mấy chục hình vẽ và kinh văn chú giải chưa xem xong, hiểu phần nào tổng cương, tựa hồ có đại đạo sắp hình thành, chỉ còn một lớp sa mỏng là mở ra được.
Hiện tại gã xem qua hơn một vạn hình vẽ của Địa Mẫu cổ kinh, câu "
ngọn núi này khí thế bất phàm" là cố ý thử Linh Lung Thiên, theo Địa Mẫu cổ kinh thượng thì man hoang cô sơn đó là tụ linh tuyết đỉnh, trong lòng có thể có chí bảo kinh nhân. Linh Lung Thiên từng đến nên có thể sẽ hiểu, không gã mới hỏi dò thì biết thật sự từng có dị bảo, chỉ là đã bị lấy đi.
"
Tụ linh tuyết đỉnh..."
Ngụy Tác tiếp tục đọc đại cương Địa Mẫu cổ kinh, đọc được câu nào mà nghĩ đến địa mạch địa hình thì đột nhiên, thiên linh mát hẳn, tựa hồ có nguyên khí chảy vào.
"
Chuyện đó..." Ngụy Tác rúng động, có cảm giác như hòa làm một với địa mạch, với ngọn núi bên dưới.
"
Lừa đảo, ngươi giở trò gì!" Linh Lung Thiên ngoái lại, thấy khí tức của gã thập phần cổ quái, tựa hồ thân thể gã cực kỳ cao lớn, có điều thực tế thân thể vẫn thế.
"
Liên quan gì đến ngươi." Ngụy Tác hầm hừ.
"
Oành!" Gã ngầm đọc Địa Mẫu cổ kinh, cảm giác càng rõ là chân nguyên lưu động theo quy tắc cực kỳ cổ quái, tựa hồ theo đúng địa mạch của Tụ linh tuyết đỉnh. Trong thiên linh gã mát rượi, như có một lỗ mở ra, định hút nguyên khí vào nhưng hơi sững lại, cảm giác đó từ từ tan đi.
"
Thật ra thiếu gì?" Ngụy Tác thập phần kinh nghi. Liên tục thử mấy lần, cảm giác càng lúc càng rõ. Địa Mẫu cổ kinh, cực kỳ huyền diệu, khẳng định là đại đạo khôn cùng, có thể qua chân nguyên hành tẩu theo quỹ tích đặc biệt mà nối với địa mạch, có thể rút lấy nguyên khí kinh nhân.
Mỗi lần thử thì lại không biết thiếu chỗ nào, rõ ràng các khiếu vị đặc biệt nối thông với địa mạch đã mở, tạo thành một thông đạo kinh nhân nhưng không rút được nguyên khí, nên thông đạo lại đóng vào.
"Cổ quái... y giở trò gì nhỉ?" Linh Lung Thiên nhận ra khí tức của gã cực kỳ cổ quái.
"
Thôi vậy, xem hết mọi hình vẽ rồi tính." Ngụy Tác thử liền mấy lần nhưng còn thiếu gì đó nên bỏ cuộc, Địa Mẫu cổ kinh không còn lại nhiều hình, cùng lắm nửa ngày nữa là gã nhớ hết.
"
Lừa đảo, ta thấy ánh mắt ngươi gian lắm, thật ra muốn gì!" Linh Lung Thiên bị khí tức cổ quái của gã khiến cho khẩn trương, kêu lên.
"
Ta tu luyện cổ kinh, nếu thành công thì thực lực tăng cao, tốt nhất ngươi nên khách khí." Ngụy Tác nửa thật nửa đùa, "Không thì lúc đó ta cho ngươi một trận."
"
Đừng có khoác lác." Linh Lung Thiên lại nhe răng thị uy. "Không đúng!" Đột nhiên nó biến sắc, nhìn về phía ngọn núi đơn độc.
"
Không đúng cái gì?" Linh Lung Thiên khiến Ngụy Tác giật mình hỏi.
"
Có khí tức rất mạnh... Chúng ta mau ẩn thân, không hiểu là tu sĩ lợi hại hay Hoang cổ yêu thú!" Linh Lung Thiên nói với Ngụy Tác đoạn lướt xuống khu rừng.
"
Thỏ huynh đệ, chúng ta xuống dưới, đừng lên tiếng." Ngụy Tác nhướng mày, bảo Lý Tả Ý đáp xuống. Nguồn: http://truyenfull.vn
Chỉ mười mấy tích tắc sau, trên đỉnh núi đột nhiên luost uaq một đạo ô kim sắc hồng quang.
"
Là tu sĩ!" Ngụy Tác lóe mắt lên, trong ô kim sắc hồng quang là thân ảnh tu sĩ, khí tức khác xa yêu thú.
"
Người này có tu vi thần quân." Linh Lung Thiên đích thần tình dã cực kỳ khẩn trương.
"
Thần quân cấp tu vi... Là thần huyền đại năng!" Cách ô kim sắc hồng quang rất xa, Ngụy Tác chỉ thấy dải sáng uy thế cực kỳ kinh nhân, khí tức ngút trời chứ không nhìn rõ tu sĩ đó tu vi thế nào, Linh Lung Thiên nói thế thì gã giật mình.
Thần huyền đại năng!
Lúc trước qua Chân Võ chi môn gã có thấy thần huyền đại năng Hứa thần quân, chứ chưa thấy thần huyền đại năng thật sự!
Tại man hoang man hoang này sao lại đột nhiên xuất hiện một thần huyền đại năng bình thường dù Kim đơn tu sĩ cũng không mấy khi được thấy?!
"Ngươi đối phó được thần huyền đại năng?" Thần huyền đại năng đột nhiên xuất hiện khiến Ngụy Tác có dự cảm không lành, mục quang lóe lên, gã mặc Đại âm la thiên bào lấy được trong Bắc Mang di tích đoạn hỏi Linh Lung Thiên.
"
Nếu không thụ thương, cò có thể miễn cưỡng đối phó. Hiện tại thì không." Linh Lung Thiên do dự một chốc.
"
Đối phó cái đầu ngươi, còn tưởng ngươi lợi hại, hóa ra chỉ được cái mẽ!" Ngụy Tác trước mắt tối sầm, mắng mỏ.
"
Lừa đảo, ta nói thật, ngươi tưởng uy năng mảnh siêu cấp tiên binh tàn phiến dễ đỡ lắm hả, là ngươi chắc chết rồi." Linh Lung Thiên suýt nữa buột miệng mắng.
"
Mẹ nó chứ, ai nhỉ." Ngụy Tác rùng mình, độn quang và uy áp kinh thiên động địa dồn tới khiến gã rợn tóc gáy.
"
Sao lại như nhắm vào chúng ta. Khẳng định là cừu nhân của ngươi, lần này bị ngươi hại chết rồi!" Linh Lung Thiên kêu lên, ô kim sắc hồng quang tựa hồ đang nhắm vào nó và Ngụy Tác.
"
Sao ngươi biết, chưa biết chừng là cừu nhân của ngươi." Ngụy Tác không hiểu, ở Vân Linh đại lục thì gã không chạm vào thần huyền đại năng nào.
"
Ta ở trong linh thạch khoáng mạch hơn sáu vạn năm, sao lại là địch nhân của ta được, nếu đúng thì ta ăn hết cây cỏ trong khu rừng này!" Linh Lung Thiên nghiến răng nghiến lợi. Nhưng vừa dứt lời thì nó tắt tiếng.
"
Lão phu là Thiên Kiếm tông Hoàng Phủ Tuyệt Luân, thế nào, các ngươi dám giết Thiên Kiếm tông đại tu sĩ, hủy linh thạch khoáng mạch mà không dám hiện thân hả?" Giọng nói uy nghiêm từ độn quang vang lên, như ép lên Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
Hoàng Phủ Tuyệt Luân! Thần huyền đại năng của Thiên Kiếm tông!
Thần huyền đại năng lại xuất hiện tại đây, hình như đang đợi bọn gã.
Thần huyền đại năng này cũng là địch nhân của Linh Lung Thiên, Thiên Kiếm tông thái thượng trưởng lão Tiết Siêu Nhiên bị nó ngồi lên mà chết.

Chương 732: Không cần vỗ nữa

"Bản mệnh kiếm nguyên! Y tu luyện thượng cổ kiếm kinh!" Thoáng cái, Linh Lung Thiên cảm nhận được, sắc mặt càng khó coi, nói nhanh.
Ô kim sắc hồng quang với tốc độ kinh nhân lao tới, Ngọc quỳnh hoa lâm bị sức mạnh kinh nhân xé tan.
"Thỏ huynh đệ, y quá đáng sợ, ta giúp các vị hút y đi, các vị mau chạy." Lý Tả Ý run lên bảo Ngụy Tác.
"Lão đầu này tu luyện cổ kinh uy lực kinh nhân, chúng ta liên thủ mới đối phó được." Linh Lung Thiên lo lắng gã để Lý Tả Ý lên ngăn chặn còn gã bỏ chạy. "Ngươi tìm cách cầm chân y, ta đến gần thì chúng ta mới mong sống sót."
"Được!" Ngụy Tác mục quang lóe lên, lập tức đáp ứng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Lừa đảo, ngươi đồng ý nhanh như vậy khiến ta rất hoài nghi." Linh Lung Thiên nhìn gã không tin, "Ngương định thừa cơ ta liều mạng với y rồi bỏ chạy."
"Cương nha muội đáng chết! Xuẩn ngốc. Y chặn chúng ta ở đây thì tất có pháp bảo tìm kiếm, chạy được đi dâu." Ngụy Tác mắng.
"Ngương biết là tốt rồi, chốc nữa đừng hại ta chết cùng." Linh Lung Thiên nhìn ô kim sắc hồng quang, thần tình thập phần khẩn trương.
Mục lực của Linh Lung Thiên và Ngụy Tác nhìn rõ ô kim sắc hồng quang là một lão nhân mặc bạch bào, mặt mũi nhăn nhúm, làn da màu cổ đồng, tóc bạc rủ xuống vai nhưng khí tức hoàn toàn không kém gì Hoang cổ cự thú.Ô kim sắc hồng quang là một đạo kiếm khí cắt đứt hư không, đưa lão lướt đi.
Độn tốc này hơn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hai phần.
"Tấm gương trong tay y chắc là pháp bảo truy tung! Chốc nữa phải đập vỡ." Linh Lung Thiên như răng nói.
Thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân sầm mặt, tay cầm kim hoàng sắc cổ kính có quang hoa lưu động.
"Ta cho các ngươi một cơ hội, quỳ xuống đợi phát lạc, chưa biết chừng ta sẽ chừa cho đường sống." Hoàng Phủ Tuyệt Luân lại lên tiếng.
"Chết cười, Thiên Kiếm tông lừa gạt tán tu bang đào khoáng mạch, không biết đã hại chết bao nhiêu tu sĩ, không phản tỉnh mà ngông cuồng như thế, xem ra ngày tông môn bại vong không còn xa." Ngụy Tác không hề khách khí, dấy lên sát ý băng lãnh. Thiên Kiếm tông có thù lớn với gã, Hoàng Phủ Tuyệt Luân là tu sĩ mạnh nhất của chúng, cũng là địch nhân số một của gã.
"Một tiểu bối mà dám vô lễ như thế! Ngươi chết chắc rồi." Hoàng Phủ Tuyệt Luân cất giọng băng lãnh, như đá vàng va nhau.
"Lão bất tử, ngươi không có nhân tính, sống cũng lãng phí linh thạch, ta đưa ngươi lên đường."
"Xoẹt!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân đến gần chừng mười dặm thì Ngụy Tác trực tiếp tế xuất Trấn thiên pháp tướng. Hắc sắc pháp tướng như Hoang cổ chiến thần mang theo sát ý kinh thiên hiện ra.
"Đom đóm cũng dám đua với ánh trăng? Ta lấy vật này đã." Hoàng Phủ Tuyệt Luân tới cách gã hai nghìn trượng thì từng làn sóng thực chất trực tiếp xung kích tới.
Sóng âm như thực chết là thần thức của Hoàng Phủ Tuyệt Luân, gần như ngưng hình, định dùng thần thức uy áp khiến Ngụy Tác không chống nổi.
Kim đơn tu sĩ dù có pháp bảo lợi hại thì thần thức cũng không thể sánh với thần huyền đại năng.
Thần huyền đại năng được gọi là thần huyền, vì tu sĩ cấp này thì thần thông huyền ảo vô cùng, tu sĩ thông thường không thể tưởng tượng nổi.
"Lão bất tử, lớn lối quá nhỉ." Hoàng Phủ Tuyệt Luân dốc hết thần thức mà Ngụy Tác vẫn trơ ra, Trấn thiên pháp tướng lướt tới, ngùn ngụt chiến ý, phát ra quang văn.
"Chả trách Lâm Thái Hư chết trong tay ngươi."
Gương mặt khô gầy âm trầm của Hoàng Phủ Tuyệt Luân thoáng kinh ngạc.
"Khứ!"
Nhưng đối diện Trấn thiên pháp tướng cao hơn không biết bao nhiêu lần, ràn rạt khí tức thì lão chỉ chỉ tay.
"Xích!"
Khí tức của lão đột nhiên mãnh dâng lên, đám mây trên đầu bị khí diễm xuyên qua, hình thành quang trụ chiếu rọi, trước mặt lão cũng bừng lên ô kim sắc kiếm quang cỡ thùng nước.
Vù! Vù! Vù! Không khí trước mặt bị kiếm khí xung kích tan tành, trong vòng nghìn trượng trước làn kiếm quang xuất hiện một lỗ chân không lớn.
Tình cảnh kinh nhân, kiếm quang như thùng nước có tốc độ và sức xuyên khó tưởng tượng nổi, Trấn thiên pháp tướng dấy lên đạo đạo quang văn, không ngừng tan vỡ.
"Choang!"
Kiếm quang trực tiếp xung kích lên một tay của Trấn thiên pháp tướng, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, tuy không phá nát cánh tay đó nhưng khiến Trấn thiên pháp tướng sững lại lắc lư.
"Đây là phi kiếm? Phi kiếm mà có uy năng đến mức đó hả?!"
Ngụy Tác ở ngực Trấn thiên pháp tướng, không hề bị thương nhưng trong lòng kinh đào hãi lãng.
Kiếm quang có uy năng tương đương với Trấn thiên pháp tướng, khí tức ập tới cơ hồ giữu gã sững lại trên không, da như nứt ra.
Nếu không có Trấn thiên pháp tướng thì gã không chống nổi một đòn, bị nhát kiếm vừa rồi lấy mạng!
Trong số tu sĩ Kim đơn kỳ, gã gần như không có địch thủ nhưng một đòn của thần huyền đại năng cũng gần như không đỡ nổi, đến giờ gã mới hiểu thần huyền đại năng có thần thông cỡ nào.
"Vật này lại sánh với thần huyền pháp tướng!"
"Tiếc là chân nguyên của ngươi không đủ điều khiển vật này, yêu đơn này không duy trì được lâu, giét ngươi rồi lấy vật đó cũng bù lại tổn thất của Thiên Kiếm tông."
Bị chặn lại, kiếm quang chỉ lóe lên rồi ân vào thể nội Hoàng Phủ Tuyệt Luân. Thần huyền đại năng như lão chỉ thế cũng đã nhận ra hư thực của Ngụy Tác,mười ngón tay búng ra, đạo đạo kiếm khí kinh nhân không ngừng xẹt ra.
Đạo đạo kiếm khí đều màu trắng, như huyền băng ràn rạt, tuy không phải phi kiếm thật mà do thuật pháp ngưng thành nhưng uy năng mỗi một đạo kiếm khí đều hơn nhiều Ám hoàng kiếm khí, phất tay làm ười đạo cùng phát ra, như mười thành băng phong trường kiếm, không ngừng quay quanh gã.
"Chát!" "Chát!"...
Ngụy Tác điều khiển Trấn thiên pháp tướng vỗ ra liên tục, dấy lên vô số quỹ tích huyền ảo khiến thiên địa chấn động, chấn tan kiếm khí.
Đánh tan mấy chục đạo kiếm khí, Trấn thiên pháp tướng không thể lọt vào phạm vi nghìn trượng quanh Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
Dù là phi kiếm ban đầu hay đạo thuật pháp này, lực công kích đều cực mạnh, lão chưa động dụng toàn lực hay thần huyền pháp tướng mà Trấn thiên pháp tướng chỉ đánh ngang ngửa, cứ thế thì khi Thủy chúc yêu yêu đơn bị luyện hóa hết, Ngụy Tác tất bại vong.
Hiện tại Hoàng Phủ Tuyệt Luân như thần linh, mấy trên đỉnh đầu rẽ ra, quang trụ chiếu lên lão.
"Y cũng giảo trá như ngươi, không để ngươi có cơ hội xáp lá cà, lừa đảo đáng chết, đánh ta sát vào y!" Linh Lung Thiên đột nhiên từ phía sau Trấn thiên pháp tướng thò lên trước.
"Chát!"
Trấn thiên pháp tướng vỗ ra, mấy trăm dải quang văn xung kích lên Linh Lung Thiên. Tử quang và hôi quang lóe lên, quang văn sững lại chứ không tan, nó như một viên vẫn tinh lao vút về phía Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
Vù!
Hoàng Phủ Tuyệt Luân co ngón tay, năm làn bạch sắc kiếm khí xẹt đến trước Linh Lung Thiên nhưng lọt vào phạm vi ba trượng thì tan thành nguyên khí.
Thân ảnh Linh Lung Thiên cách Hoàng Phủ Tuyệt Luân không đầy trăm trượng.
"Thượng cổ sinh vật trong Ma văn hung mạch?!"
Hoàng Phủ Tuyệt Luân nhíu mày, khí tức chấn động, một đạo ô kim sắc kiếm quang như thùng nước bổ vào Linh Lung Thiên.
"Phù!"
Tiếng động như tiếng hơi xì ra vang lên.
Kiếm quang mờ đi, thu về thể nội Hoàng Phủ Tuyệt Luân, lão hộc một tiếng lùi liền năm, sáu bước, sắc mặt hơi nhợt đi. "Cái gì nhỉ!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân nhìn chằm chằm hôi sắc thủ trạc của Linh Lung Thiên, không giấu được kinh hãi.
Linh Lung Thiên trùm trong tử quang bắn lùi lại.
"Hữu dụng!"
Ngụy Tác sáng mắt, Trấn thiên pháp tướng vung cả hai tay, phát ra quang văn đẩy Linh Lung Thiên bắn vụt vào Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
"Đừng vỗ nữa... Ngươi định cố ý vỗ chết ta đúng không..." Linh Lung Thiên muốn khóc mà không có nước mắt, kêu lên thảm thiết.
"Phù!"
Hôi sắc thủ trạc của Linh Lung Thiên sáng rực, ngạnh tiếp kiếm quang của Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
"Chát!" "Chát!" "Chát!" "Chát!"...
Hoàng Phủ Tuyệt Luân lùi liền mấy bước trên không, khí tức dấy động như không dễ chịu gì.
"Đừng vỗ nữa... vỗ nữa ta chết thật đấy." Linh Lung Thiên phun máu như muốn ngất xỉu, kêu lên với Ngụy Tác.

Chương 733: Pháp tướng đại chiến

"Khẩu khí ngươi như thế mà thổ huyết hả?" Thấy Linh Lung Thiên thê thảm như thế, Ngụy Tác suýt nữa ngất xỉu vì giận.
Thần huyền đại năng chỉ với khí tức cũng đủ phá được trời xanh, cất tay cất chân là giết được Kim đơn tu sĩ, Trấn thiên pháp tướng này cũng chỉ giúp được gã giữ mình chứ không mong hạ được Hoàng Phủ Tuyệt Luân, với thần thức và tốc độ thi pháp của lão, Tuyệt diệt kim đơn không thể tạo thành uy hiếp, hi vọng của gã kí thác hết lên Linh Lung Thiên, vốn tưởng tiểu cô nương mọc sừng này được lắm, ai ngờ chỉ thế đã không xong.
"Ta bị thần uy của mảnh vỡ đả thương chưa lành, không thì đâu đến nỗi thế." Linh Lung Thiên lắc lắc lư lư, như bị ăn đòn từ rất lâu, miệng cũng hơi sưng lên, "Lừa đảo, còn đồ gì thì mau lấy ra, không thì chúng ta đều chết trong tay lão."
"Ta còn thì đã lấy ra bổ chết ngươi lâu rồi!" Ngụy Tác cuống lên, Thủy chúc yêu yêu đơn tổn hao quá nhanh, cùng lắm được nửa tuần hương nữa, sau đó dù đổi sang thủy hệ yêu đơn khác, Trấn thiên pháp tướng không thể vận chuyển trong tích tắc đủ cho Hoàng Phủ Tuyệt Luân giết gã mấy lần.
Cách Vân Linh đại lục không xa, gục ngã ở đây thì chết không nhắm mắt.
"Không còn đồ gì hả. Vô dụng quá, thế thì mau tham ngộ kinh văn này, nếu trước khi Thủy chúc yêu yêu đơn tổn hao hết mà chưa tham ngộ xong thì chúng ta đều xong đời, khi ấy mới là không sợ đối thủ như thần huyền mà sợ trợ thủ ngu như heo." Linh Lung Thiên run rẩy nhưng quyết đoán, đọc ngay kinh văn, truyền âm cho Ngụy Tác.
Một thiên kinh văn? Đối phó được thần huyền đại năng? Gã tức thì sáng mắt, đúng là may mắn, không nhiên được nó truyền cho vô thượng cổ kinh. Nhưng được mấy câu thì gã suýt hộc máu, "Cương nha muội đáng chết, kinh văn này sao quen quá, là Động Hư bộ pháp thật sự đúng không? Lúc trước là ngươi nói dối hả, Cương nha muội đáng chết, không sợ bị thiên kiếp đánh chết sao!"Hóa ra Linh Lung Thiên truyền âm kinh văn cho gã lại rất quen, là kinh văn trong Động hư cổ kinh trung, có điều trật tự khác.
"Đừng lãng phí thời gian." Linh Lung Thiên bực mình vì gã chen lời, "Mau tham ngộ kinh văn."
"Cương nha muội đáng chết, cho ta kinh văn giả, lãng phí bao nhiêu thời gian, đánh chết ngươi cũng đáng." Ngụy Tác suýt phát khùng, Hoàng Phủ Tuyệt Luân chắc thắng nên thập phần đắc ý, thong thả búng ra đạo đạo kiếm khí, đợi khi chân nguyên gã khô kiệt, Trấn thiên pháp tướng liên tục lắc lư, thiên địa chung quanh như bị kiếm khí cắt nát, Trấn thiên pháp tướng và Lý Tả Ý sát nhau nên quang văn ép cho Lý Tả Ý không thể giúp được, Ngụy Tác cũng chỉ có thể dùng Trấn thiên pháp tướng che cho y, cực kỳ nguy ngập, có điều gã không nén được, lại mắng chửi. Gã tham ngộ Động Hư bộ pháp ngần ấy ngày, vắt óc rồi còn tốn nước bọt khiến Linh Lung Thiên phiên dịch lại, không ngờ kinh văn Động Hư bộ pháp lúc trước là giả.
"Ta không lừa ngươi, trật tự của kinh văn Linh tộc là bí mật, ta phiên dịch không sai câu nào, giờ chỉ chỉnh lại giúp ngươi mà thôi. Ngươi không nghe thì ta chạy, chưa biết chừng y hận ngươi hơn mà không đuổi theo." Linh Lung Thiên kêu lên.
"Mẹ nó chứ, Cương nha muội đáng chết, đọc mau đi!" Ngụy Tác có nén xung động vỗ Linh Lung Thiên văng đến chỗ Hoàng Phủ Tuyệt Luân, trước mắt tói sầm.
Linh Lung Thiên kỳ thực cũng thập phần khẩn trương, mặt nhợt đi, đọc đúng trật tự của kinh văn Động Hư bộ pháp.
"Tiểu tử, còn chống cự hả? Công pháp của ngươi không tệ, nếu ngoan ngoãn đầu hàng để ta hạ cấm chế, chịu nghe lệnh ta thì ta sẽ tha mạng." Hoàng Phủ Tuyệt Luân phát ra uy thế khôn tả, tấm thân khô đét lại toát lên khí tức mà Hoang cổ cự thú khó sánh, mùi thơm đặc biệt của thần huyền đại năng tỏa khắp mười dặm. Nhìn Trấn thiên pháp tướng và hôi sắc thủ trạc của Linh Lung Thiên, lão không giấu được tham lam.
Vù!
Lão vung tay bắn ra mười đạo kiếm khí hợp thành bạch sắc cự kiếm, chém vào tay Trấn thiên pháp tướng, ấn Trấn thiên pháp tướng tụt xuống, quang văn dưới chân tan vỡ.
"Lão bất tử, kiếm kinh của ngươi không tệ, nếu ngoan ngoãn giao ra, đầu hàng ta thì chưa biết chừng ta sẽ nương tay khi diệt Thiên Kiếm tông sau này." Ngụy Tác mặt mũi cực kỳ băng hàn, ngân quang lấp lánh, không giấu sát ý với Hoàng Phủ Tuyệt Luân trong quang trụ.
"Chết đến nơi còn cứng họng." Hoàng Phủ Tuyệt Luân mỉm cười, "Thé thì chỗ nữa ta chỉ phê tu vi của ngươi, tống vào khoáng sơn thì sẽ quỳ xuống xin thôi."
"Có phải mọi lão bất tử đều lắm lời như ngươi?" Ngụy Tác cười lạnh, "Một thần huyền đại năng không hạ được một Kim đơn tu sĩ còn mặt mũi nào nói lắm thế, ta tu thành thần huyền, một tay cũng đánh chết ngươi."
"Muốn chết!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân biến sắc, nguyên khí như cuồng phong lan tỏa, cây cối trong vòng mấy dặm nát vụn.
Thần huyền đại năng là đế vương của cả tu đạo giới, cao cao tại thượng, tu sĩ nhìn thấy cũng phải lễ độ nhưng Ngụy Tác dám nhục mạ, khiến lão dù công phu hàm dưỡng cực tốt cũng nổi giận.
"Xoẹt!!"
Hoàng Phủ Tuyệt Luân rực lên ô kim sắc nguyên khí.
Thoáng sau, bên ngoài lão hình thành hình thần linh hơn mười trượng!
Thần linh này mặc cổ đồng sắc chiến giáp, lưng đeo một kiếm luân, tay cầm ô kim sắc trường kiếm, toát lên kiếm ý kinh nhân, tựa hồ cả thân thể cũng do vô số phi kiếm ngưng tụ thành.
Thần huyền pháp tướng!
Thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân là một kiếm tôn khổng lồ.
"Cách!"
Ô kim sắc trường kiếm trong tay thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân chém vào Trấn thiên pháp tướng, một đạo kiếm quang huyền ảo xung kích tới.
"Chát!"
Trấn thiên pháp tướng như bị sét đánh, văng ngược mấy chục trượng.
"Trấn thiên pháp tướng quả nhiên gần đạt mức thần huyền pháp tướng thật sự, nhưng vẫn kém một chút." Ngụy Tác lóe ngân quang, phun trào nguyên khí, không hề bị thương. Gã hiểu nếu là Kim đơn tu sĩ thông thường, chỉ nguyên Trấn thiên pháp tướng chấn động cũng đủ trọng thương.
"Cách!"
Cơ hồ siêu việt giới hạn thời gian, lại một đạo kiếm quang xung kích vào Trấn thiên pháp tướng, hất lùi lại với tốc độ nhanh hơn.
"Lừa đảo, tham ngộ sao rồi!" Cái vòng xám của Linh Lung Thiên tắt hết hôi quang, co trong quang văn Trấn thiên pháp tướng, không uy hiếp được uy năng của Trấn thiên pháp tướng.
"Chát!" Trấn thiên pháp tướng lại bị đánh bay đi, dải sáng đen sau lưng cơ hồ tan biến.
"Nói mau." Ngụy Tác hung hãn nhìn Linh Lung Thiên, "Độn pháp này mang theo được mấy người?"
Hiện tại Linh Lung Thiên cho gã biết trật tự kinh văn Động Hư bộ pháp thì gã hiểu thông ngay, hiểu cách để chân nguyên lưu chuyển. Chỉ cần lĩnh hội mấy nét nhỏ là thì triển được vô thượng cường pháp này. Thời gian còn đủ nên gã thập phần lãnh tĩnh.
"Mấy người cũng được." Linh Lung Thiên sáng mắt hồi đáp.
"Nguyên khí của ngươi ảnh hưởng đến ta, không thể đưa ngươi theo được." Linh Lung Thiên sáng mắt thì Ngụy Tác vừalĩnh hội vừa hừ lạnh.
"Dù gì ta cũng cùng ngươi đấu với y, bị đánh thổ huyết, suýt nữa bị ngươi vỗ chết. Cả thỏ huynh đệ cuả ngươi cũng biết nếu không dẫn động uy năng cái vòng của ta, thì sẽ không làm tiêu tan uy năng thuật pháp và chân nguyên." Linh Lung Thiên kêu lên.
"A? Ta không nhìn thấy..." Lý Tả Ý sợ run người đột nhiên nói.
"Ta..." Linh Lung Thiên trợn tròng trắng.
"Ta đã theo ước định, cho ngươi một nửa Đông hoang trấn yêu tháp, ngươi biết thứ tự đúng nhưng lại không cho ta biết Động hư cổ kinh thật sự. Ít nhất ngươi phải cho ta một nửa Hắc đồng." Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên.
"Lừa đảo, ta đã gọi ngươi là đại ca... Chạy đi đã rồi tính, Hắc đồng thôi mà, thương lượng được." Linh Lung Thiên ấm ức cực độ, nhưng đang ở thế yếu, Ngụy Tác mà bỏ lại thì xong, sáu vạn năm không chết nhưng sẽ chết ở đây.
"Được rồi, chuẩn bị đi, đừng chạm lung tung vào vòng tay." Ngụy Tác trừng mắt.
"Ngươi đã hoàn toàn lĩnh ngộ?" Linh Lung Thiên ngẩn người, trợn tròn mắt. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Tiếc thật." Ngụy Tác không đáp lời nó mà nói với thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân đang phát ra vô thượng uy thế.

Chương 734: Nguyên khí dâng tràn!

"Tiếc cái gì?" Thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân lại chém ra kiếm quang, hất Trấn thiên pháp tướng văng đi, đồng thời cất giọng sang sảng, "Tiếc là ngươi còn trẻ thế đã chết ở đây, biết vậy lúc trước đừng có làm."
"Ta lại thấy tiếc cho ngươi." Ngụy Tác nheo mắt nhìn thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân toát lên uy nghiêm kinh tâm động phách, cười lạnh: "Tiếc là hôm nay ngươi không giết được ta, sau này Thiên Kiếm tông tất hủy trong tay ta."
"Ha ha ha ha." Hoàng Phủ Tuyệt Luân cười vang, thần huyền pháp tướng khổng lồ phát ra khí tức hình thành từng dải quang văn như ô kim sắc trường kiếm xé tan mấy trăm trượng quanh đó. "Chết đến nơi rồi còn cứng miệng?"
"Ngày khác ta sẽ đánh lên Thiên Kiếm tông, giẫm ngươi dưới châm xem ngươi có cười được không." Ngụy Tác nhìn thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân, nói từng chữ.
"Cái gì, giẫm ta dưới chân!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân nổi giận, thần huyền đại năng là đỉnh nhọn của tu đạo giới, như bậc đế vương, bảo giẫm thần huyền đại năng dưới chân thì cuồng vọng thế nào.
"Đây là..." Thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân sững lại.
Lúc đó, Ngụy Tác đột nhiên bước tới.
Một bước của gã thi trên mình đột nhiên rực kim quang thần văn huyền ảo, như bao trong vầng mặt trời bay lên, hư không tựa hồ uốn cong.Trấn thiên pháp tướng chợt thu nhỏ, biến thành hắc sắc tiểu nhân như cũ.
Kiếm quang mà thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân chém ra, trượt vào hư không.
Ngụy Tác và Lý Tả Ý, Linh Lung Thiên như thể chui vào trong dải hư không đó.
Chám hụt, thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân ngoắt lại.
Vô số kiếm khí quay tít sau thần huyền pháp tướng, ít nhất cách đó sáu, bảy dặm có quang hoa chói lòa hiện ra. Ngụy Tác đứng trên hư không, kim sắc thần văn tan dần nhưng trên mình ngân quang lấp lánh, nhìn thẳng vào thần huyền pháp tướng.
"Đây là độn pháp gì?" Thấy ánh mắt Ngụy Tác băng lãnh, thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân sững lại.
Tại tu đạo giới, thần huyền đại năng đứng đầu mà lại bị mục quang một Kim đơn tu sĩ khiến cho rùng mình.
"Oành!"
Hoàng Phủ Tuyệt Luân như bị vũ nhục, đột nhiên kinh nộ khôn tả, thần huyền pháp tướng phun ra vô số kiếm quang, lao bổ đến chỗ gã.
Thần huyền pháp tướng còn nhanh hơn tốc độ độn quang lúc trước mấy phần, như thần linh đi trên không.
Thấy thần huyền pháp tướng truy kích, Ngụy Tác lại bước tới.
Vô số kim sắc thần văn lại rực lên, trực tiếp đạp phá hư không, tích tắc sau vượt qua gần mười dặm, cách càng xa Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
"Lão bất tử, cố lên, chưa biết chừng sẽ kịp." Ngụy Tác lại nói với thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
"Cách!"
Hoàng Phủ Tuyệt Luân cuồng nộ, kiếm luân sau lưng thần huyền pháp tướng hóa thành dòng thác kiếm quang khó tưởng tượng nổi đổ về phía gã.
Kiếm quang lao được mấy dặm, Ngụy Tác lại bước tới, đạp phá hư không, cách đó càng xa.
"Lão bất tử, tốc độ chậm quá, chả lẽ thần huyền đại năng chỉ thế thôi? Không làm gì được một Kim đơn tu sĩ như ta? Đồn ra chắc người ta cười rụng răng?" Ngụy Tác lại chế nhạo Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
"Ngươi!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân cơ hồ ngất xỉu. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Lừa đảo, không được. Chọc giận quá thì y sẽ bám sát không rời." Linh Lung Thiên thập phần khẩn trương.
"Ngươi mới là lừa đảo, Cương nha muội, khôn một tí đi, đừng để lão nhận ra có thể thừa cơ." Ngụy Tác nghiến răng nghiến lợi truyền âm.
Động Hư bộ pháp quả nhiên là vô thượng cường pháp, thoáng cái đã vượt được mười dặm nhưng tiêu hao chân nguyên cực kỳ kinh nhân, với tu vi hiện tại của gã mà thi triển tất cật lực, cơ hồ mỗi lần hụt mất hơn nửa chân nguyên trở lên, thành ra gã không ngừng luyện hóa Thủy chúc yêu yêu đơn.
Đương nhiên Ngụy Tác còn không ít thủy hệ yêu đơn và đơn dược bổ sung chân nguyên nhưng mỗi lần thi triển Động Hư bộ pháp thì cần có thời gian bổ sung chân nguyên, Hoàng Phủ Tuyệt Luân cứ đuổi riết thì quả thật phiền hà.
"Hóa ra là dọa nạt..." Linh Lung Thiên bĩu môi, ra vẻ kêu lên với Hoàng Phủ Tuyệt Luân, "Lão đầu, có ngần ấy kiếm khí, tức là người là kiếm, kiếm là người, nhân kiếm hợp nhất, là đại kiếm nhân... Đại kiếm nhân lợi hại thế, chắc đuổi mười bảy, mười tám tám nắm chắc được."
"Tiểu bối... ngươi!" Hoàng Phủ Tuyệt Luân gầm vang.
"Tiểu cái đầu ngươi, ta sống hơn sáu vạn năm rồi mà dám gọi ta là tiểu bối, xấu hổ."
"Ta..." Hoàng Phủ Tuyệt Luân suýt điên cuồng. Đích xác, so với Linh Lung Thiên thì lão không đáng là tiểu bối.
"Lão bất tử, đến đây, ta đưa ngươi du lịch Vân Linh đại lục, để tu sĩ Vân Linh đại lục chiêm ngưỡng vô thượng phong thái của thần huyền pháp tướng." Ngụy Tác lại phát động Động Hư bộ pháp.
Thần huyền pháp tướng của Hoàng Phủ Tuyệt Luân thì thuật pháp và nhục thân của gã hiện không đấu nổi, không thì với Động Hư bộ pháp tất đủ để giết Thiên Kiếm tông đệ nhất nhân.
"Tiểu tử, ta sẽ khiến ngươi trả giá!"
Thấy gã nói thế, lại vượt hơn ba mươi dặm thì Hoàng Phủ Tuyệt Luân dừng truy kích, thần huyền pháp tướng lóe quang hoa rồi hóa thành nguyên khí, thu lại vào thể nội, mái tóc bạc của lão dựng lên, mắt rực lên như lão quỷ.
"Mẹ nó chứ, Cương nha muội đáng chết, muốn đập chết ngươi luôn!" Thủy chúc yêu yêu đơn chỉ còn lại cỡ nửa hạt đậu, Ngụy Tác thu lại để trực tiếp toàn bộ luyện hóa, đồng thời nghiến răng nghiến lợi với Linh Lung Thiên. Lần này gã không ngờ thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân của Thiên Kiếm tông chặn đường nên đúng là cực kỳ hung hiểm, tí nữa đã chết không nhắm mắt. Gã dám chắc thần huyền đại năng chặn đường cũng vì thượng cổ sinh vật như Linh Lung Thiên, không thì với thân phận của lão sẽ không vì tổn thất Kim đơn đại tu sĩ mà vượt đại lục đến đây.
"Thế nào, vừa thoát được thần quân lão đầu truy sát, định qua cầu rút ván hả? Ngươi có nhân tính đích không." Linh Lung Thiên nhe răng gầm lên với Ngụy Tác.
"Ta không có nhân tính? Ta không có thì đã ném ngươi cho lão đầu đó rồi. Biết đâu lão có hứng với cô nương có sừng." Ngụy Tác càng nghĩ càng giận nên nghiến răng, "Cho ta kinh văn giả còn bảo tư chất ta kém, không lĩnh ngộ được. Mẹ nó chứ, ngươi có thể nghi ngờ ta không có nhân tính, lại dám cười nhạo trí tuệ của ta."
"Phiền quá, ta đã phiên dịch đúng hết, kinh văn vốn theo trật tự đó mà, nếu ta không biết trật tự chính xác thì phiên dịch đâu thể thành kinh văn như thế. Mau cảm tạ ta. Không có ta, lần này sao ngươi thoát được, còn không gọi ta là đại ân nhân." Linh Lung Thiên hầm hừ: "Ai biết được ngươi cứu ta có phải vì Hắc đồng."
"Đại ân nhân? Đại cái đầu ngươi! Mau lấy một nửa Hắc đồng ra! Cả Đại hoang vấn đạo kinh không biết có phải vì trật tự sai không nữa, mau cho ta biết trật tự đúng, không thì biết tay ta."
"Ngươi định cho ta biết tay thế nào... Ta sợ ngươi chắc..."
"..."
Dọc đường, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không ngừng tranh cãi, đấu chủy, gần một canh giờ sau, Linh Lung Thiên cũng thỏa hiệp, cho Ngụy Tác một nửa Hắc đồng, và trật tự đúng của Đại hoang vấn đạo kinh.
"Cương nha muội đáng chết thực quá giảo trá, không biết còn gạt gì ta nữa... Bất quá cũng còn chút nhân tính."
"Y vừa gian vừa đê tiện, không thu được lợi gì của y, nhưng dù gì cũng còn chút nhân tính..."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tiếp đó vẫn như không đội trời chung, chi muốn giết ngay đối phương, nhưng qua lần bị Hoàng Phủ Tuyệt Luân truy sát này thì ca hai đã thay đổi cách nhìn về nhau, ít nhất là khi quan trọng còn có thể trông mong được.
"Địa Mẫu cổ kinh thật ra thiếu gì?"
Tiếp đó, Hoàng Phủ Tuyệt Luân không đuổi theo, Ngụy Tác không sử dụng Động Hư bộ pháp mà dùng linh quang độn pháp, đồng thời vẫn tham ngộ Địa Mẫu cổ kinh.
Chỉ nửa ngày, Ngụy Tác nhớ hết phần còn lại của Địa Mẫu cổ kinh. Các hình vẽ và tổng cương hợp lại trong óc gã, hình thành quỹ tích huyền ảo khôn tả. Dọc đường, chỉ cần cảm giác được mặ đất có địa mạch là thể nội gã đột nhiên mở ra một thông đạo, nối với địa mạch đó, hòa làm một, cơ hồ có thể rút đại địa nguyên khí để sử dụng. Mỗi lần như thế, không hiểu sao lại không rút được nguyên khí, rồi thông đạo lại khép lại.
"Tiểu tử, ngươi tu luyện cổ kinh gì mà cổ quái thế." Khí tức của Ngụy Tác liên tục biến hóa, Linh Lung Thiên cũng thập phần kinh nghi.
"Địa Mẫu cổ kinh, nghe đến chưa?" Ngụy Tác thử mấy chục lần vô hiệu thì muốn hỏi dò xem Linh Lung Thiên có biết gì về cổ kinh này.
"Địa Mẫu cổ kinh? Chưa từng nghe." Linh Lung Thiên lắc đầu. Có vẻ nó không biết cổ kinh này thật.
"Kim sơn chưng hà... Địa mạo này dễ hình thành tinh kim khoáng mạch..." Hai ngày sau đó, Ngụy Tác tiếp tục tìm hiểu Địa Mẫu cổ kinh. Cách Thiên khung của Vân Linh đại lục chỉ ba, bốn vạn dặm, đi qua một ngọn núi Kim sơn chưng hà thì gã đột nhiên cảm nhận được gáy rung lên, thông đạo mở ra, nguyên khí ùa vào!

Chương 735: Vô cùng vô tận

"Việc gì hả?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đồng thời cả kinh. Ngụy Tác cảm giác được nguyên khí kinh nhân chay vào thể nội, Linh Lung Thiên lại thấy gã "to lớn lên", lần này là thật sự "khổng lồ", khí tức đột nhiên mênh mang, như nối liền với mặt đất.
"Chuyện đó..."
Ngụy Tác rùng mình, định thần lại.
Nguyên khí kinh nhân từ địa mạch chảy lên, khiến gã có cảm giác nối thành một thể với mặt đất.
Nguyên khí liên miên chảy vào thể nội ngưng thành một luồng, không chỉ hòa cùng chân nguyên vốn có của gã mà có xu hướng thể nội hình thành luồng chân nguyên thứ hai, như thể gã đồng thời tu thành hai loại chân nguyên.
Chân nguyên đặc biệt này hình như không thể trữ lại trong thể nội, chỉ chảy mãi trong kinh mạch, đến mức độ trình độ là không còn nguyên khí đổ vào nữa nhưng thông đạo cũng không đóng, mà nối với đại địa thành một.Nhất thời, Ngụy Tác chợt thấy chân nguyên dâng tràn.
Nhãn quang gã lóe lên, tựa hồ đã có chủ ý, đoạn ánh lên vô số kim sắc thần văn, bước đi được hơn mười dặm.
"Không hề tiêu hao bao nhiêu chân nguyên? Đây là sao nhỉ?" Chấn kinh vì khí tức của gã biến hóa, được Động Hư bộ pháp đưa đi nhưng Linh Lung Thiên cũng kêu lên không dám tin.
Cảm giác "to lên" như núi của gã tan đi nhưng chân nguyên tựa hồ không hề tiêu hao. Lúc trước mỗi lần thi triển Động Hư bộ pháp thì chân nguyên của gã đều dao động cực kỳ kịch liệt, tổn hao quá nửa, khí tức suy nhược hẳn.
"Địa Mẫu cổ kinh quả nhiên cực kỳ huyền ảo!" Ngụy Tác cũng chấn động.
Thông đọa do Địa Mẫu cổ kinh hình thành đã đóng lại, không còn nối với mặt đất nhưng thi triển Động Hư bộ pháp thì gã sử dụng địa khí chân nguyên. Chân nguyên đặc biệt này tuy không thể hòa cùng bản thân chân nguyên nhưng có thể sử dụng thay thế được!
Gã thi triển Động Hư bộ pháp, không hề hao tổn chân nguyên, tựa hồ mở được thông đạo với địa mạch thì không cần tiêu hao nữa.
"Vì sao bình thường thử luyện Địa Mẫu cổ kinh thì dù mở được thông đạo nhưng không thể nối với đại địa, mà ở đâylại rút được địa khí?" Ngụy Tác động dụng tự thân chân nguyên, thi triển Động Hư bộ pháp, lướt đến ngọn núi toàn hoàng sắc sơn thạch, sau núi có vầng ráng rực rỡ.
Ngụy Tác nhận ra tựa hồ không phải vì địa mạo nơi này đặc biệt.
"Oành!"
Quay lại ngọn núi cách Vân Linh đại lục ba, bốn vạn dặm thì quả nhiên dễ dàng nối với địa khí, nguyên khí kinh nhân như sông lớn đổ vào khiến thể nội Ngụy Tác sôi trào.
Vù! Vù! Vù!...
Lần này gã không thi triển Động Hư bộ pháp mà thi triển Ám hoàng kiếm khí. Địa khí chân nguyên quả nhiên có thể thay cho bản thân chân nguyên, mỗi lần kích phát một đạo Ám hoàng kiếm khí là có địa khí tràn vào bổ sung cho chân nguyên tiêu hao.
"Lừa đảo, ngươi giở trò gì, tu luyện cổ kinh gì hả?! Thi pháp mà không tiêu hao chân nguyên?" Linh Lung Thiên tròn mắt, kêu lên. Tích tắc đó, Ngụy Tác đã hướng lên không kích phát không biết bao nhiêu làn Ám hoàng kiếm khí, nhưng chân nguyên không hề tổn hao bao nhiêu, như thể vô cùng vô tận.
"Sao ở chỗ khác lại không rút được... ở đây lại dễ dàng..." Ngụy Tác mặc kệ Linh Lung Thiên mà đang chìm vào cảm ngộ Địa Mẫu cổ kinh.
"Lẽ nào?" Đột nhiên, mục quang gã lóe lên, tựa hồ nghĩ ra, thân thể lướt lên không.
"Quả nhiên như thế!" Lướt lên hơn một trăm trượng, nhãn quang Ngụy Tác lóe sáng, rồi lại đáp xuống, thi triển Động Hư bộ pháp, mang theo Linh Lung Thiên và Lý Tả Ý lướt đến bình nguyên cách mười dặm.
Cách mặt đất không đầy một trăm trượng thì dừng lại.
"Oành!"
Ngụy Tác hơi rúng động, khí tức lại trầm trọng như sơn, cơ hồ nối liền với lòng đất.
"Địa Mẫu cổ kinh lại là một bộ khoáng thế cổ kinh! Cổ kinh này chắc chắn là thiên cấp đỉnh giai!" Ngụy Tác tỏ vẻ không tin nổi, Địa Mẫu cổ kinh vượt ngoài tưởng tượng của gã!
Không phải lúc trước gã cảm ngộ sai mà Địa Mẫu cổ kinh nối với địa khí không thể ở cự ly quá xa. Đấy là điểm lúc trước gã thiếu!
Hóa ra Địa Mẫu cổ kinh chỉ cách mặt đất trong vòng hai trăm trượng mới nối thông được địa khí.
Lúc ở trên đỉnh núi, gã nối thông được với địa khí vì cùng Linh Lung Thiên vượt qua đỉnh núi thì chỉ cách sườn núi không đầy trăm trượng!
Hiện tại Ngụy Tác ở trên man hoang bình nguyên nên dễ dàng nói với địa mạch, nguyên khí tràn vào thể nội khiến chân nguyên sung mãn.
Đích xác như gã cảm nhận, không cần phải ở địa mạo đặc biệt mới rút được nguyên khí, chỉ là cự ly có hạn chế.
Chỉ cần cách hai trăm trượng, Địa Mẫu cổ kinh khiến gã có chân nguyên liên miên, vô cùng vô tận, thế là thế nào?
"Xoẹt!!"
Mắt Ngụy Tác ánh lên, lại vung tay tế xuất Trấn thiên pháp tướng. Trấn thiên pháp tướng cực độ uy nghiêm, như Hoang cổ chiến thần đứng giữa thiên địa.
"Xoẹt!!"
Thoáng sau, Trấn thiên pháp tướng thu nhỏ thật nhanh, hóa thành hắc sắc tiểu nhân, bị Ngụy Tác cầm lấy.
"Chân nguyên tu vi vẫn chưa đủ..."
Ngụy Tác hít sâu một hơi, trấn định tâm thần.
Tha cương tài thị thí xuất, địa khí ngưng tụ thành chân nguyên cũng như một môn thổ hệ công pháp ngưng thành, hoàn toàn có thể thay thế cho chân nguyên thông thường, có thể khu động Trấn thiên pháp tướng. Chỉ là Trấn thiên pháp tướng tiêu hao quá nhiều, địa khí ngưng tụ thành chân nguyên hao hết trong tích tắc, sẽ khiến quá trình ngừng lại trong tích tắc.
Gã đã thử ra chân nguyên do Địa Mẫu cổ kinh nối với địa khí ngưng thành kém hơn chân nguyên bản thân một chút, vì thi triển Động Hư bộ pháp cơ hồ tiêu hao hết lượng chân nguyên đó.
Chỉ Địa Mẫu cổ kinh không ngừng rút nguyên khí cũng đủ cho gã thi triển thuật pháp và pháp khí, nhưng riêng Trấn thiên pháp tướng thì chưa đủ, vẫn còn giãn cách. Tương đương trút cả ao nước ra dùng, tuy có nước chảy vào nhưng cần thời gian cho đầy ao như cũ.
Ngụy Tác cũng nhận ra địa khí ngưng tụ thành chân nguyên không đủ, thật ra vì kinh mạch không chứa được lượng như thế, có thể nói "cái ao" là gã còn nhỏ lắm.
Chỉ cần tu vi đề thăng, kinh mạch sẽ dung nạp được nhiều chân nguyên, nguyên khí hơn, gã sẽ chứa được cả địa khí. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tức là Địa Mẫu cổ kinh hút địa khí ngưng thành chân nguyên cũng sẽ không ngừng đề thăng!
Nếu Địa Mẫu cổ kinh ngưng đủ chân nguyên để điều khiển Trấn thiên pháp tướng, coi như gã không cần tiêu hao chân nguyên, có thể vô cùng vô tận điều khiển Trấn thiên pháp tướng!
"Tu vi thêm chút nữa, đột phá đến Kim đơn ngũ trọng... Tối đa luyện thành Tiên căn ngũ mật, tu thành song kim đơn, phối hợp với Địa Mẫu cổ kinh là đủ điều khiển Trấn thiên pháp tướng!" Ngụy Tác thu Trấn thiên pháp tướng, tay run lên.
Trấn thiên pháp tướng tuy kém hơn thần huyền pháp tướng thật sự đôi chút nhưng đối diện Hoàng Phủ Tuyệt Luân thì chỉ cần điều khiển được là không thành vấn đề. Dù thần huyền đại năng mà điều khiển thần huyền pháp tướng thì cũng tiêu hao chân nguyên, không thể thôi động mãi.
Nếu cứ liên tiếp điều khiển Trấn thiên pháp tướng giao đấu, Hoàng Phủ Tuyệt Luân khẳng định sau rốt cũng sẽ phải bỏ chạy.
Chưa tính sau này gã có tu vi và thuật pháp cao hơn!
Nếu Ngụy Tác đạt tới thần huyền trở lên, thi triển thuật pháp kinh thiên thì sẽ liên miên, chân nguyên vô cùng vô tận, đối thủ cùng cấp mấy ai so được?
Địa Mẫu cổ kinh là vô thượng điển tịch khiến tu sĩ có được chân nguyên vô cùng vô tận!
Tuyệt đối là thiên cấp đỉnh giai!
"Lẽ nào ngươi tham ngộ cổ kinh... giúp cho ngươi không ngừng nối với địa khí, hóa thành chân nguyên? Có khác gì chân nguyên vô cùng vô tận!" Ngụy Tác dùng Động Hư bộ pháp lướt đến bình nguyên, chân nguyên khí tức lại dâng tràn, Linh Lung Thiên nhận ra, hai mắt sáng lên không dám tin, "Lừa đảo ngươi lấy đâu ra cổ kinh đó! Cổ kinh này từ viễn cổ tu đạo giới mười mấy vạn năm trước mới có lưu truyền, đến giờ đã biến mất không biết bao nhiêu vạn năm."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau