THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 716 - Chương 720

Chương 716: Không cách nào chạm đến

"Cánh tay gã có lai lịch gì? Công dụng ra sao?" Ngụy Tác hỏi. "Để ta xem đốt cổ hương đã." Tiểu nữ hài nhíu mày, "Để cả hai lại thì ta mới có thể xác định."
Ngụy Tác liếc tiểu nữ hài nhíu mày, không nói gì, lấy cổ hương kỳ dị màu hổ phách ra.
Khúc cổ hương chừng ba tấc phát ra khí tức huyền ảo, tạo cảm giác còn to hơn lam sắc đoạn tí.
"Là..." Tiểu nữ hài cả kinh, sáng mắt hơn cả lúc thấy bàn tay, "Để ta nhìn rõ."
"Được rồi, với mục lực của ngươi thì hai, ba mươi trượng có gì khác nhau. Định cướp hả." Ngụy Tác hừ lạnh.
"Ta không cướp." Tiểu nữ hài bĩu môi, mắt ánh lên không hiểu nghĩ gì, "Ta không dùng được thứ đó, chỉ muốn nhìn rõ xem. Vật đó có phải khi được trăng sao chiếu vào thì có vô số quang hoa lấp lánh như chữ?"
"Đúng thế. Xem ra ngươi biết lai lịch cổ hương?" Ngụy Tác ngoài mặt thản nhiên nhưng trong lòng cả kinh."Nhận ra." Tiểu nữ hài gật đầu, "Bàn tay là của một kẻ từ thượng cổ, cổ hương cũng do thượng cổ nhất tu sĩ để lại."
"Cái gì? Thế là xong?" Ngụy Tác ngẩn ra, thấy tiểu nữ hài đắc ý thì biết mình mắc lừa nên kêu lên.
"Lẽ nào đó không phải lai lịch, hơn nữa thì ta cũng không biết." Tiểu nữ hài thấy gã biến sắc thì càng đắc ý.
"Nói dối sẽ bị thiên kiếp đánh chết. " Ngụy Tác sầm mặt.
"..." Vừa đắc ý vạn phần, tiểu nữ hài rùng mình, "Tại ngươi không nói rõ thế nào mới là lai lịch."
"Ngươi vừa bảo để cả hai lại thì mới có thể xác định cơ mà. Không bị thiên kiếp đánh chết?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh. Gã biết tiểu nữ hài cực sợ hai chữ thiên kiếp, lại biết lai lịch hai vật đó.
"Được rồi, chủ nhân bàn tay và cổ hương là tử đối đầu. Được rồi chứ." Tiểu nữ hài tựa hồ rất sợ thiên kiếp nên nói.
"Khúc cổ hương thật ra là gì, pháp bảo hả?" Ngụy Tác hỏi.
"Trừ phi ngươi cho ta khúc tinh kim, hoặc hắc tháp, không thì kim sắc lô tử, ta mới cho ngươi biết." Tiểu nữ hài nhe răng đắc ý, "kim thương và hắc sắc tiểu nhân cũng được."
"Xuẩn ngốc! Đi càng xa càng tốt cho ta." Ngụy Tác bực mình, không muốn dây dưa với tiểu nữ hài.
"Ta đi đây." Tiểu nữ hài đảo mắt, trực tiếp hóa thành tử sắc lưu quang.
Ngụy Tác ngẩn người, không ngờ tiểu nữ hài giá lại sảng khoái như thế nhưng rồi kịp phản ứng. "Mẹ nó chứ!" Gã nhăn nhó kêu lên, Ngụy Tác thu lam sắc đoạn tí và cổ hương lại rồi hút Lưu Tương Thành lao đi.
Vừa ra khỏi Thiên kiếm đồng điện thì thấy tiểu nữ hài đánh thủng một gian như nhà kho cách đó không xa, lao vào vung chân vung tay, không rõ tìm thấy thứ gì nhát vào tay áo.
Lúc gã nhăn nhó lướt tới thì tiểu nữ hài đắc ý dương dương lướt ra, trong đó bày phổ thông tinh kim như Huyền thiết tinh, ngọc thạch tinh thạch, có vẻ là kho chứa nguyên liệu luyện khí.
"Trong đó có thượng phẩm tinh kim gì?" Ngụy Tác méo mặt hỏi Lưu Tương Thành.
Lưu Tương Thành vốn định ngang ngạnh nhưng với uy áp và nhãn thần cực kỳ băng hàn của gã thì y mất hết dũng khí, đáp: "Trong đó có một khối Hắc đồng mới đào được."
"Hắc đồng?" Ngụy Tác trông càng khó coi hơn, gầm to với tiểu nữ hài, "Đồ như thế cũng muốn ăn hả? Lẽ nào không sợ ăn vào cũng sẽ đen như Hắc đồng?"
Khó trách gã, Hắc đồng nghe có vẻ bình thường nhưng là cực phẩm tinh kim cùng cấp với Hằng vũ tinh kim, dùng để luyện chế pháp bảo thì có công hiệu đặc biệt ngăn cách ánh sáng và thần thức, khiến đối thủ ở ban ngày cũng như đang trong đêm đen, thần thức cực khó xác định, nếu cho vào phi kiếm thì sẽ thần xuất quỷ một, uy lực càng kinh nhân. Ngụy Tác chi bất cẩn mà mắc hỡm tiểu nữ hài, bị nẫng tay trên khối tinh kim này.
"Lừa đảo... ta không đen đâu, mặt ngươi bây giờ mới đen." Tiểu nữ hài mắt ánh lên, thập phần đắc ý.
"Trong Thiên kiếm đồng điện còn bảo vật gì?" Ngụy Tác nghiến răng truyền âm hỏi Lưu Tương Thành. Tiểu nữ hài ngưng tụ thần niệm được vào mắt, thập phần cổ quái, như có thể nhìn thấu mọi thứ, không hỏi trước thì sẽ bị nó lấy hết.
"Không còn gì nữa, thượng phẩm bảo vật đều chuyển về sơn môn Thiên Kiếm tông, khối Hắc đồng nay mới đào được nên cha kịp chuyển về." Lưu Tương Thành đáp.
"Ha ha." Tiểu nữ hài đắc ý bật cười.
"Cả cách âm quang tráo cũng nghe được? Quái thai!" Ngụy Tác sầm mặt, gã kích phát cách âm quang tráo, nhưng tiểu nữ hài hình như nghe được cả truyền âm, không hiểu tai mắt cỡ nào.
Bất quá tiểu nữ hài càng cổ quái, gã càng không muốn dây dưa, hít sâu một hơi, đoạn hút lấy Lưu Tương Thành lướt ra ngoài Thiên kiếm đồng điện.
"Lúc đó ngươi và Vạn Kiếm Tam bức bách cha mẹ ta, còn đồng bọn nữa không?" Ngụy Tác tay lóe quang hoa như ngọn nến, "Ngươi nói dối nữa câu thì ta sẽ khiến ngươi muốn chết không được, sống không xong. Đày đọa mấy chục năm cũng không để ngươi chết!"
"Còn Tào Dực và Đỗ Vĩ." Lưu Tương Thành biết Ngụy Tác nói được làm được thì run lên, không dám giấu.
"Cả hai ở đâu, hiện thế nào?" Ngữ khí Ngụy Tác cực kỳ băng hàn, như cửu thiên âm phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Đều ở sơn môn Thiên Kiếm tông. Đỗ Vĩ vẫn là phổ thông đệ tử, Tào Dực đã đạt tu vi Kim đơn lưỡng trọng, là chân truyền đệ tử của tông chủ."
Ngụy Tác lạnh lùng lao đi, đến chỗ Thiên Kiếm tông thái thượng trưởng lão Tiết Siêu Nhiên bị tiểu nữ hài ngồi chết, lấy Thực huyết pháp đao cắm vào ngựa y đoạn thu cả thi thể y lại.
Tiểu nữ hài tựa hồ chỉ thích tinh kim đặc biệt chứ không phải với thi thể tu sĩ, nên không động đến bọn Tiết Siêu Nhiên ở dưới đất.
"Cha mẹ ta chết ở đâu?" Thu hết thi thể bọn Tiết Siêu Nhiên lại, gã hỏi tiếp.
"Họ... bị phân thành mấy toán, ta cũng biết chỗ cụ thể." Lưu Tương Thành rn rẩy đáp.
"Lúc họ thăm dò hướng của linh khí linh mạch đã khô thì sụp đổ, cha mẹ ta chắc ở trong chỗ sụp." Ngụy Tác hít sâu một hơi, "Chỗ sụp đó ở đâu."
"Ở trong khe thứ bảy." Lưu Tương Thành ngẩn ra, không hiểu sao gã lại biết việc năm xưa rõ thế.
"Ở trong khe số bảy?" Ngụy Tác run lên, hai tay khẽ động.
Tuy đã biết cha mẹ chết rồi nhưng giờ biết họ chết trong khe nứt trước mắt thì gã vẫn không khống chế được tâm thần.
Gã hận không thể xé tan cả khe nứt… hận không thể đánh lên Thiên Kiếm tông, kéo cả tông chủ, trưởng lão khỏi bảo tọa, đánh tan thành tro!
"Ngươi có biết cụ thể chỗ họ chết trong khe nứt?" Thoáng sau, Ngụy Tác hít sâu một hơi, hỏi tiếp, "Các ngươi phát hiện di tích viễn cổ tông môn, định vào qua linh khí linh mạch, là di tích cỡ nào? Các ngươi tìm kiếm được đến đâu rồi?"
"Lúc đó linh khí linh mạch đã khô sập ở năm lối vào." Lưu Tương Thành càng nhợt nhạt, "di tích viễn cổ tông môn thì Hoàng Phủ lão tổ tự thân tra xét, cũng không thể phá được cấm chế, không biết bên trong có gì, chi biết là nằm sâu dưới lòng đất. Hiện tại bọn ta theo hướng của linh khí linh mạch đã khô mà đi, còn cách di tích hơn nghìn dặm nhưng linh mạch lại đứt gãy, tình hình cực kỳ phức tạp, có những việc không thể lý giải được xảy ra trong đó, hơn năm nay cơ hồ không cách nào tiến bước thêm."
"Linh khí linh mạch có năm chỗ sụp... toán của phụ mẫu ta có ai sống sót?"
"Không... lúc đó chỗ ấy sụp hết, chìm xuống địa tâm hỏa mạch dưới vực sâu... ngươi để ta thống khoái." Lưu Tương Thành do dự, nhưng thần tình và khí tức của Ngụy Tác khiến y nghẹt thờ, chỉ mong chết nhanh.
"Lừa đảo... Quả đến báo thù..." Ngụy Tác vô lực chưa từng có, tựa hồ cảm giác thấy cha mẹ ở đây nhưng không thể chạm tới, thật muốn khóc to, thậm chí không cảm giác thấy tiểu nữ hài lọt vào phạm vi nghìn trượng, mắt nó ánh lên, mím môi không rõ nghĩ gì.

Chương 717: Mọi thứ đều đã qua

"Để ta thống khoái, nếu ngươi là tu sĩ Thiên Kiếm tông, chưa biết chừng lúc đó cũng vậy. Khi đó đứng đầu không phải ta mà là sư huynh Tào Dực, bọn ta vâng lệnh sư môn nên không thể cãi." Lưu Tương Thành không xin mà chỉ mong chết nhanh.
Ngụy Tác bình tĩnh đứng nhìn khe thứ bảy huyết quang xung thiên.
Không ai biết lúc này gã nghĩ gì.
Hồi lâu sau, mắt gã ánh lên, chân nguyên cuốn lấy, tựa hồ định ném tương Lưu Tương Thành vào khe.
"Lệ khí công tâm... Lệ khí công tâm... Thiên kiếp tất ngươi không qua được..."
Tiểu nữ hài vẫn bình tĩnh như thường, tỏ vẻ mong chờ, tựa hồ muốn thấy Ngụy Tác chìm vào diên cuồng, dùng vô số thủ đoạn đày đọa Lưu Tương Thành, thấy gã định giết ngay Lưu Tương Thành thì nó cực kỳ thất vọng, lẩm bẩm đoạn lướt tới kêu lên, "Lừa đảo, đợi dã!"
"Ngươi định làm gì." Ngụy Tác ngoái nhìn tiểu nữ hài.
"Gặp quỷ." Tiểu nữ hài tròn mắt. Hiện tại Ngụy Tác lạnh lùng, khí tức khôi phục lại bình tĩnh, tạo cho người ta cảm giác như được mưa gột sạch bụi, bừng bừng sức sống, tâm cảnh tu vi đề thăng không ít.
"Gặp quỷ!"Tiểu nữ hài tròn mắt, suýt nữa cắn trúng lưỡi.
Nó nghe rõ Ngụy Tác và Lưu Tương Thành đối thoại, biết gã đến để báo thù chuyện cha mẹ bị hại chết năm xưa.
Ngụy Tác hỏi nó đoan nhìn vào khe nứt, nở nụ cười.
"Tiểu Tác... Lúc con nhìn thấy những thứ này thì cha mẹ không còn, con phải tự lo cho mình... Kì thực cho mẹ không mong gì nhiều, chỉ hi vọng con sống tốt, sống thật vui vẻ... Nếu có ngày con đến chỗ cha mẹ thì mỉm cười a... Cha mẹ thấy con cũng sẽ rất vui..."
Tâm cảnh Ngụy Tác vô cùng bình tĩnh, trong óc hiện lên câu sau cùng của Tử Huyền chân kinh.
Nếu họ nhìn thấy gã lúc này… tất sẽ yên lòng... Họ hi vọng thấy gã mỉm cười chứ không phải một kẻ điên cuồng.
Không ai biết gã nghĩ gì, gã cũng không biết, thoát khỏi cơn giận vô biên, vô hình trung như một viên bảo thạch được mài giũa, khiến khí tức khác trước, khiến tiểu nữ hài không dám tin.
"Lẽ nào y là...?" Mắt tiểu nữ hài lóe lên kim quang, thần sắc càng đích kinh nghi.
"Thật ra ngươi định làm gì?" Ngụy Tác hỏi tiểu nữ hài vốn đang ngơ ngẩn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ta định hỏi về di tích dưới lòng đất, hình như ta nhớ ra gì đó." Tiểu nữ hài định thần lại.
"Ngươi định hỏi gì?" Ngụy Tác không vội vàng.
"Bên ngoài di tích đó thế nào?" Tiểu nữ hài mắt lóe kim quang.
Lưu Tương Thành sợ Ngụy Tác đổi ý, sẽ dùng thủ đoạn mới đày đọa mình nên vội đáp: "Ta chỉ biết cấm chế ngoài di tích đó hình vuông, rất cổ kính, Hoàng Phủ lão tổ nói là dù mấy thần huyền đại năng liên thủ cũng không phá được, ta chỉ biết thế thôi."
"Hả?" Tiểu nữ hài nhe răng. "Được rồi, ngươi giết y đi." Tiểu nữ hài nói thế với Ngụy Tác.
"Phù!"
Ngụy Tác dùng Huyền sát quỷ trảo nhất trảo hạ sát Lưu Tương Thành rồi cho vào nạp bảo thủ trạc.
"Ngươi vừa định ném y đi sao giờ thu lại." Tiểu nữ hài ngẩn ra.
"Ta đổi ý rồi."
"Người xấu!"
Ngụy Tác ném lại một câu nhẹ tênh khiến tiểu nữ hài nghiến răng.
"Sao còn theo ta?" Ngụy Tác giết Lưu Tương Thành đoạn nhìn xuống khe nứt thứ bảy, lướt về phía tham khoáng tu sĩ tụ tập, tiểu nữ hài bám theo khiến gã dừng lại.
"Ngươi vừa hỏi về di tích đó, có muốn vào xem không?" Tiểu nữ hài hỏi Ngụy Tác.
"Không." Ngụy Tác không nói thừa nửa chữ, Ma văn hung mạch cực kỳ hung hiểm, Thiên Kiếm tông dốc toàn phái cũng bó tay, gã không cho rằng mình có thể thu lợi gì từ đó, hà huống tiểu nữ hài có vẻ không có kinh nghiệm làm gian thương, hiện tại nói năng như một tiểu gian thương.
"Ngươi! Không thể khách khí chút hả!" Tiểu nữ hài suýt nhảy dựng lên nhưng thấy gã định đi thì gọi lại.
"Thiên kiếm âm văn của Thiên Kiếm tông không thể giải được, vài năm sau sẽ tự tan biến, các vị quay lại Thiên Huyền đại lục, rất có khả năng bị Thiên Kiếm tông tìm được. Thiên Kiếm tông mất ngần ấyKim đơn tu sĩ, tổn thất trọng đại, nhất định sẽ rút giận lên các vị, mỗ thấy hay nhất là vượt man hoang đến Vân Linh đại lục. Mỗ hộ tống một đoạn, đảm bảo không có tu sĩ Thiên Kiếm tông bám theo." Ngụy Tác mặc kệ tiểu nữ hài, lướt đến chỗ gần nghìn tham khoáng tu sĩ tụ tập, nói thế.
Gã được tu sĩ họ Trần cho biết Thiên kiếm âm văn cấm chế thi triển rồi thì ngay cả tu sĩ Thiên Kiếm tông cũng không thể giải trừ, Thiên khung của Thiên Huyền đại lục sắp vỡ, gã cho rằng lựa chọn tốt nhất của họ là đến Vân Linh đại lục.
"Đa tạ tiền bối!" Các tu sĩ đều cảm tạ.
"Người xấu... Ngươi mua chuộc lòng người?" Tiểu nữ hài như âm hồn bất tán.
"Tùy tiện ngươi nói thế nào cũng được." Ngụy Tác càng để ý tiểu nữ hài cổ quái cực độ thì nó càng kiêu, không để ý thì nó dễ gần hơn nhiều, trong Ma văn hung mạch này cực kỳ cổ quái, không có ngần ấy tham khoáng tu sĩ, Thiên Kiếm tông không thể đào linh thạch, nên không cần mạo hiểm đi hủy hoại linh thạch khoáng mạch. "Đi, chúng ta rời đi." Nói đoạn Ngụy Tác bỏ mặc tiểu nữ hài, cùng toán tham khoáng tu sĩ cất bước. Gã định đưa họ năm nghìn dặm rồi đi thăm dò Bắc Mang di chỉ.
Thiên Kiếm dù đích thân thần huyền đại năng Hoàng Phủ Tuyệt Luân đến thì cũng phải vài ngày mới tới được Ma văn hung mạch, lúc đó thì gã đi được vài ngày rồi, ở ngoài Thiên khung thì một thần huyền đại năng cực khó tìm được tung tích bọn gã. Ngần ấy tu sĩ Thiên Kiếm tông thấy tiểu nữ hài cổ quái, chân nguyên cùng thuật pháp đều vô hiệu nên e rằng Hoàng Phủ Tuyệt Luân cũng không dám đuổi theo.
"Người xấu... Chúng ta giao dịch nhé?" Tiểu nữ hài thấy gã ngó lơ thì không giận mà nhe răng, mắt ánh lên kim quang.
"Giao dịch? Giao dịch gì?" Ngụy Tác liếc tiểu nữ hài, thân ảnh không dừng mà lao ra ngoài Ma văn hung mạch.
"Ngươi cho ta khối tinh kim hoặc hắc tháp và kim sắc lô tử cũng được, ta cho ngươi biết những thứ cần thiết."
"Tinh kim ngươi cần cứ tìm trong khoáng mạch." Ngụy Tác cự tuyệt, "Không có hứng."
"Xuẩn ngốc, tinh kim đó cũng rác rưởi như khối ngươi cho ta, ở đâu chả có. Dù lật tung mấy nghìn dặm quanh đây cũng vị tất tìm được tinh kim ta cần." Tiểu nữ hài lại nghiến răng nghiến lợi, không hiểu sao tựa hồ nhẫn nại với gã hơn, "Ngươi không muốn biết thêm về bàn tay và cổ hương?"
"Không muốn, trừ phi ngươi cho ta biết đỉnh cấp thuật pháp và công pháp hữu dụng." Ngụy Tác biết tiểu nữ hài muốn đi theo vì nhắm vào tinh kim của gã. Gã cũng muốn biết về hai vật đó nhưng từ bé đã xuất thân gian thương, nên bình tĩnh như thường hỏi dò.
"Ta biết ngươi cũng không thể sử dụng." Trình độ gian thương của tiểu nữ hài không thể so với Ngụy Tác nên nghiến răng, "Chi bằng đổi điều kiện. Ngươi cho ta tinh kim, ta đưa ngươi đi tìm bảo vật, chưa biết chừng có điển tịch công pháp cùng thuật pháp lợi hại hơn."
"Ngươi tìm thấy rồi đổi cho ta." Ngụy Tác không nhìn tiểu nữ hài, lao đi.
"Cho ta khối tinh kim hoặc hắc tháp. Ta chỉ cho ngươi biết di tích viễn cổ tông môn." Tiểu nữ hài giận đến độ không muốn nói với gã nữa nhưng chốc sau liền bám theo, bàn sinh ý.
Ngụy Tác liếc nó đang tỏ ra không biết mệt, "Chi bằng ngươi đưa pháp y hoặc khối Hắc đồng cho ta, ta cho ngươi biết di tích viễn cổ tông môn."
Tiểu nữ hài tắt tiếng, nghiến răng nghiến lợi, tử quang lóe lên lao tới, thoáng sau bãi đá sau lưng Ngụy Tác tung tóe, vô số tảng đá bị nó coi là gã, đánh cho nát vụn.
"Thỏ huynh đệ!"
"Thật sự có trợ thủ?" Khi Ngụy Tác và Lý Tả Ý đợi ở ngoài gặp nhau, tiểu nữ hài lại bám theo, nghe y gọi Ngụy Tác thỏ là huynh đệ, nó cả kinh.
"À, thỏ huynh đệ, ai đi theo đấy, sao trên đầu lại có sừng?" Nhìn thấy tiểu nữ hài, Lý Tả Ý phi thường hiếu kì.
"Chát!"
Tiểu nữ hài mắt lóe lên kim quang, đột nhiên lướt đến chỗ Lý Tả Ý bổ mạnh tay, Ngụy Tác nhận ra lên đứng trước Lý Tả Ý chặn đòn.
"Sợ quá...!" Lý Tả Ý ngẩn ra, tiểu nữ hài áp sát, y chỉ thấy khí tức thập phần cổ quái, nhưng vì thần trí hỗn loạn nên y chỉ thấy tiểu nữ hài quá hung hãn.
"Ha ha! Lừa đảo, y không hề lợi hại." Tiểu nữ hài đắc ý cười vang, rõ ràng nó cố ý thăm dò xem Lý Tả Ý có khó chơi như Ngụy Tác không nhưng giờ thì đã biết, Lý Tả Ý không thể uy hiếp được, chỉ mình Ngụy Tác là khó chơi.
"Ngươi nên biết, tu đạo giới không chỉ mình ta đối phó được ngươi, không sợ chết thì cứ dính lấy ta."
"Chi bằng chúng ta bàn chuyện đã?"
"Không có hứng."
"..."
"Được rồi, chi bằng thế này, bỏ qua tinh kim, chúng ta mỗi người trả lời một câu hỏi của nhau?" Dây dưa một lúc, Ngụy Tác và Lý Tả Ý lướt đi nghìn dặm, tiểu nữ hài vẫn bám theo cũng nhượng bộ, nhe răng nói.
"Ngươi chả bảo ta lừa đảo, không tin ta là gì?" Ngụy Tác động lòng nhưng ngoài mặt bình tĩnh như thường.
"Đều là việc trong quá khứ." Tiểu nữ hài thuyết đạo.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng, tiểu nữ hài có lúc rất có phong phạm và tiềm chất gian thương.

Chương 718: Thượng cổ đại năng tranh đấu?

"Cổ hương của ta có lai lịch gì, là pháp bảo hay điển tịch ghi lại thuật pháp?" Ngụy Tác muốn hỏi nhiều, hơi trầm ngâm rồi hỏi câu trọng yếu nhất.
Tiểu nữ hài có vẻ biết cổ hương không tầm thường, nếu là pháp bảo hoặc ghi lại kinh thiên thuật pháp, gã sẽ tăng trưởng thực lực.
"Không biết."
"Không biết?" Ngụy Tác giáng một đạo thuật pháp vào tiểu nữ hài, nói hồi lâu mà đại gian thương như gã lại mắc hỡm.
"Đừng vội." Tiểu nữ hài cố ý, tỏ vẻ đắc ý: "Cổ hương do một thượng cổ đại năng để lại, ta nói không biết vì khi xưa đồn răng ai có được nó là được đại năng đó truyền thừa,nhưng từ thời ấy đã không ai biết nó ở đâu, nên không biết là pháp bảo hay điển tịch."
"Thượng cổ đại năng, ở thời đại nào, danh hiệu gì, ngươi không nói mà còn bảo là một câu hỏi?" Ngụy Tác cười lạnh: "Thế thì ngươi đừng hỏi ta nữa."
"Được rồi. Chủ nhân vật này là Thông thiên giáo chủ, siêu cấp đại năng sáu vạn năm trước, qua được thiên kiếp. Được chưa?" Tiểu nữ hài tuy được đào từ linh thạch khoáng mạch nhưng tựa hồ hiểu rõ năm tháng."Thông thiên giáo chủ? Qua được thiên kiếp... chân tiên tu vi?" Ngụy Tác cả kinh.
Đại lục khác thì gã không biết nhưng Thiên Huyền đại lục, mấy nghìn năm không có một tu sĩ Chân tiên cảnh nào. Thần huyền đại năng là cao thủ đỉnh nhọn nhất tu đạo giới, Chân tiên cảnh tu vi thật khó tưởng tượng nổi, trên Chân tiên cảnh là thần thông cỡ nào?
"Đây là câu hỏi thứ hai." Tiểu nữ hài nhe răng chằm chằm nhìn gã, "đến lượt ta hỏi."
"Được." Ngụy Tác gật đầu.
"Ngươi lấy được bàn tay cụt từ ai, lai lịch thế nào?" Tiểu nữ hài hỏi.
"Từ một tu sĩ trẻ tuổi thần bí tên Lâm Phong Hoa, y được cơ hồ thượng cổ Tam Hoàng tông hoàn chỉnh truyền thừa, lúc ta ở Vân Linh đại lục gặp y, sau này y bị ta giết, qau nạp bảo thủ trạc của y mà phát hiện cánh tay." Ngụy Tác không dấu, quan sát dáng vẻ của tiểu nữ hài, gã biết nó sẽ hỏi vấn đề quan trong nhất đầu tiên, giờ nó hỏi về cánh tay cụt chứng tỏ vật này không tầm thường, ít nhất rấ có quan hệ với nó.
"Thượng cổ Tam Hoàng tông truyền thừa? Thượng cổ Tam Hoàng tông có công pháp cùng thuật pháp gì? Có phải như công pháp của ngươi, ngươi có được công pháp cùng thuật pháp của y?" Tiểu nữ hài thần sắc cực kỳ ngưng trọng, mắt ánh kim quang suy tư.
"Đó là câu thứ hai, đến ta hỏi." Ngụy Tác không ngừng lướt vè phía Bắc Mang di tích, đồng thời bình tĩnh như thường nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Được rồi!" Tiểu nữ hài không vui nhe răng với Ngụy Tác, kêu lên.
"Ngươi có lai lịch gì, là yêu thú nào?" Ngụy Tác mặc kệ nó có giận hay không.
"Chọc mù đôi mắt chó của ngươi, ngươi mới là yêu thú." Tiểu nữ hài phẫn nộ kêu ầm lên.
"Gì hả? Ngươi không phải yêu thú?" Ngụy Tác nhíu mày, tỏ rõ thần sắc kinh nghi.
"Ta thuộc Linh tộc, còn cao cấp hơn nhân tộc." Tiểu nữ hài kêu to.
"Linh tộc là cái gì?" Ngụy Tác ngẩn người, Linh tộc là danh xưng gã chưa từng nghe, lục bào lão đầu cũng chưa từng nói đến, có lẽ lão cũng không biết.
"Linh tộc không phải cái gì, ngươi mới là cái gì, đây là câu thứ hai, đến lượt ta hỏi!" Tiểu nữ hài kêu to: "Thượng cổ Tam Hoàng tông có công pháp cùng thuật pháp thế nào? Ngươi tu luyện loại đó?"
"Mỗ luyện công pháp y lấy được từ thượng cổ Tam Hoàng tông, bất quá ta không biết thuật pháp." Ngụy Tác lấy làm lạ tiểu nữ hài, không biết nó hỏi thế có ý gò.
"Công pháp của ngươi có thể trực tiếp nuốt thủy hệ yêu đơn tu luyện?" Tiểu nữ hài trở nên cực kỳ khẩn trương, mắt rực kim quang như muốn nuốt sống.
"Không sai." Ngụy Tác phi thường kỳ quái, lần này nhanh chóng gật đầu.
"Lừa đảo! Ngươi lừa ta đúng không!" Tiểu nữ thấy Ngụy Tác gật đầu thì biến hẳn sắc mặt, lộ rõ sát cơ, "Y mà có công pháp như thế thì sao ngươi giết được, y dạy ngươi đúng không?"
"Ta luyện công phá mới, tụ lại kim đơn." Ngụy Tác liếc tiểu nữ hài, lạnh lùng nói, tiểu nữ hài tuy nhiên hung thần ác sát nhưng gã nhận ra nó sợ hãi, nên càng khiến gã lấy làm lạ.
"Kim đơn tu vi... tu luyện lại, tụ lại kim đơn?" Tiểu nữ hài giãn sắc mặt hơn, vẫn hoài nghi, "Ngươi dám thề là nói dối sẽ bị thiên kiếp đánh chết."
"Ta nói dối sẽ bị thiên kiếp đánh chết." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nói.
"Được rồi. Tạm tin ngươi." Tiểu nữ hài thở phào.
"Hiện tại đến lượt ta hỏi, sao ngươi quan tâm tới thượng cổ Tam Hoàng tông, lẽ nào thượng cổ Tam Hoàng tông và chủ nhân bàn tay là đối đầu của ngươi?" Ngụy Tác hỏi.
Tiểu nữ hài do dự, nhưng vẫn nghiến răng đáp, "Chủ nhân cánh tay cụt được truyền thừa cũng là người của y, là địch nhân của bọn ta. Tam Hoàng tông chắc có được công pháp từ kẻ đó."
"Trên chủ nhân bàn tay cụt này còn đại năng lợi hại hơn? Ngươi cụt tay chỉ là đệ tử của đại năng đó? Công pháp Tam Hoàng tông từ đó lưu truyền đi?" Ngụy Tác hít một hơi lạnh. Chủ nhân bàn tay cụt tu vi tất chấn thế hãi tục, mà chỉ là truyền nhân của một đại năng thì đại năng đó thần thông cỡ nào.
"Đến lượt ta hỏi." Tiểu nữ hài mắt lóe kim quang nhìn Ngụy Tác, "Cổ hương của ngươi lấy được từ ai."
"Cổ hương lấy được từ một tu sĩ Long Quỳnh tông, Long Quỳnh tông chỉ là một tông môn tầm thường. Tu sĩ đó bị ta giết, y lấy được ở đâu thì ta không biết." Ngụy Tác đáp xong thì hỏi, "Chủ nhân cổ hương, Thông thiên giáo chủ, siêu cấp đại năng sáu vạn năm trước là đối đầu của chủ nhân bàn tay cụt? Ngươi và Thông thiên giáo chủ có quan hệ gì?"
"Ngươi không biết gì!" Tiểu nữ hài rất bực mình, nghiến răng đáp: "Ngươi nói không sai, Thông thiên giáo chủ và chủ nhân cánh tay cụt là địch nhân, Linh tộc bọn ta và Thông thiên giáo chủ... cùng phe."
"Thân thể ngươi sao lại cứng như vậy, lại có thiên long long khí." Tiểu nữ hài đáp xong liền hỏi.
"Ta luyện một môn thuật pháp khả dĩ tôi luyện nhục thân, dung hợp thiên long thần hồn, mô phỏng thiên long khiếu vị, nên có thiên long long khí." Ngụy Tác hỏi, "Hình như Linh tộc, cả Thông thiên giáo chủ, những siêu cấp đại năng không chỉ có một người, sao lại không có điển tịch ghi lại?"
"Thời đại lâu quá rồi, bọn ta không ở trong Thiên khung, thoát ly khỏi phổ thông tu sĩ." Tiểu nữ hài ngữ khí thập phần cao ngạo, nhưng thần tình buồn buồn, không hiểu nghĩ gì.
"Sao ngươi lại ở trong linh thạch khoáng mạch? Hình như phe tay gã có truyền thừa lưu truyền lại, lẽ nào các ngươi và họ giao chiến, các ngươi thất bại?" Ngụy Tác càng lúc càng chấn kinh, quên cả thứ tự.
"Đến lượt ta hỏi." Tiểu nữ hài nhìn Ngụy Tác, "Ngươi định đi đâu? Hình như ngươi định đến Bắc Mang di tích?"
"...!" Ngụy Tác tròn mắt. Tiểu nữ hài hiểu cả về Bắc Mang di tích?
"Xem ra ngươi định đến Bắc Mang di tích, sau đó đi đâu?" Ngụy Tác nhất thời không đáp, nhưng tiểu nữ hài nhận ra.
"Tiếp theo ta sẽ đến Vân Linh đại lục." Ngụy Tác tắt tiếng, nhìn tiểu nữ hài lai lịch thập phần thần bí nghiến răng, "Trả lời câu ta vừa hỏi."
"Bọn ta bị đánh lén... có thể chỉ mình ta may mắn. Còn bọn Thông thiên giáo chủ và chúng giao chiến, ai thắng ai bại thì ta không biết." Tiểu nữ hài tỏ vẻ uể oải, "Hiện tại, trong tu đạo giới, tu vi tối cao là ai, cỡ nào?"
"Thiên Huyền đại lục thì tu vi tối cao là Thần huyền cảnh... Đại lục khác thì ta không biết, chắc không có Chân tiên đại năng... Cái vòng của ngươi là pháp bảo gì, bản thân ngươi hay cái vòng có thể tiêu trừ uy năng thuật pháp? Cái vòng này đối phó được thần huyền đại năng?"
"Không được, ta không muốn để lộ thực lực, ngươi hỏi câu khác đi."
"... Di tích dưới lòng đất cách Ma văn hung mạch không xa là chỗ nào, có gì ở trong?"
"Là phần mộ của một đại đế Bắc Mang. Chỉ có xương cốt chứ không có gì hay, tu vi Chân tiên cấp trở xuống vào đó chỉ có nước chết, dù Thông thiên giáo chủ đến phá hoại cấm chế, tối đa ngọc thạch câu phần, biến chỗ đó thành tro."
"..."
Ngụy Tác vừa đi và hỏi, càng lúc càng không dám tin. Tựa hồ thời đại thượng cổ trước lục bào lão đầu có nhiều đại năng và kinh thiên cường giả mà phổ thông tu đạo giới không biết, còn cả những trận đại chiến kinh thiên, cách hơn sáu vạn năm nên khó tưởng tượng nổi.

Chương 719: Kết quả tốt nhất

"Môn luyện thể thuật pháp của ngươi khiến thân thể mạnh dần?"
"Đương nhiên. Cho ta biết hôi sắc thủ trạc của ngươi có hữu dụng với yêu thú không?"
"Đây là bí mật, không thể tiết lộ! Nhỡ may ngươi thèm muốn nó thì sao, hỏi câu khác đi."
"Động phủ của Thông thiên giáo chủ ở đâu, có ghi chép gì về cổ hương ở đó không?"
"Y tung hoành thiên hạ, căn bản không cần động phủ. Ngươi nên vứt cổ hương đi, giữ lại cũng vô dụng."
"Mẹ nó chứ, ngươi định khiến ta mất mặt hả, cẩn thận không thì thiên kiếp đánh chết ngươi."
"Người xấu như ngươi sao nói năng ác độc thế, có biết gần Vân Linh đại lục có những chỗ quỷ dị mà thường xuất hiện việc tu sĩ thất tung, dù đại tu sĩ vào cũng chưa chắc ra được?""Chập Khí hải, Đạo Huyền điện, nhiều lắm. Ngươi hiểu bao nhiêu về Bắc Mang di tích? Trong đó có đồ gì tốt không?"
"Ta chỉ biết chỗ khắc Thi hoàng kinh và Vãng sinh cực lạc kinh lợi hại nhất Bắc Mang đã bị hủy, còn thứ gì khác không thì ta không biết... Đối với ngươi, chưa biết chừng rác rưởi cũng thành thành bảo bối..."
"..."
"..."
"Được rồi, đừng hỏi nữa, ta không còn gì cần hỏi ngươi, ngươi muốn hỏi thì cho ta khối tinh kim."
"Chết đi!... Không giao dịch nữa thì âm hồn bất tán theo ta làm gì, dù đem tinh kim cho chó ăn ta cũng không cho ngươi."
"Người xấu lừa đảo! Ngươi cho chó thì chó ăn được sao, ta đi đâu là việc của ta. Chết đi..."
...
Tiểu nữ hài khẩu khí hùng hồn, Ngụy Tác phát hiện tựa hồ tu sĩ như gã, với nó thì chẳng là gì.
Qua lời lẽ và khẩu khí thì có vẻ nó nói không sai, tựa hồ hơn sáu vạn năm trước, tu đạo giới có nhiều kinh thiên cường giả mà phổ thông tu đạo giới không biết đến, thời đó tu đạo giả cũng xưng Kim đơn tu sĩ là chân nhân, thần huyền đại năng là thần quân, chân tiên đại năng là đế tôn, trên chân tiên là đế thiên. Nhưng tu đạo giới hiện tại căn bản không có đế tôn chân tiên mà tiểu nữ hài khẩu nói, tính gì đến "Đế thiên". Tựa hồ khi đó phe chủ nhân cánh tay cụt và Linh tộc, Thông Thiên đại đế có nhiều tu sĩ siêu việt đế tôn cấp.
Cao thủ như thế vì sao lại xảy ra khoáng thế đại chiến, vì sao không được ghi trong tu đạo giới? Hiện tại ở Ma văn hung mạch sâu trong Hoang cổ hoang nguyên thâm lại xuất hiện tiểu nữ hài Linh tộc thế này, các kinh thiên đại năng có còn truyền thừa không? Tam Hoàng tông tựa hồ chỉ là một chi trong phái bàn tay cụt.
Đông Hoang tông được đại năng thần bí truyền công, đại năng đó không giống tu sĩ, có phải Linh tộc hoặc tộc khác mà gã không biết? Văn tự trong chí cao điển tịch của Đông Hoang tông và minh văn trên mảnh tinh kinh khổng lồ, không biết tiểu nữ hài có biết?
Ngụy Tác còn muốn hỏi nhiều nhưng tiểu nữ hài thấy không hỏi được gì từ gã nên lại nhắm vào khối tinh kim.
"Chi bằng cho ngươi mảnh tinh kim như gian phòng đó?"
"Thôi vậy, tinh kim đó ta không tiêu hóa được."
"Ngươi theo ta, à ta biết rồi, hôi sắc thủ trạc không thể đối phó yêu thú nên đi theo ta mới an toàn."
"Nói nhăng, ta lại sợ yêu thú?"
"Nói dối thì cẩn thận bị thiên kiếp đánh."
"Ngươi! Mặc xác ngươi!"
Bất quá gian thương Ngụy Tác đương nhiên tiểu nữ hài không so được, qua dò hỏi và quan sát, gã đoán được không phải mọi tinh kim đều hữu dụng với tiểu nữ hài, nó tiêu hao thuật pháp và chân nguyên tu sĩ, tựa hồ chủ yếu dựa vào hôi sắc thủ trạc, uy năng này rất có thể vô dụng với yêu thú nhưng nó theo gã không chỉ vì an toàn hoặc thèm muốn tinh kim, mà có nguyên nhân khác.
"Cương nha muội, cứ bám theo ta có phải vì phe cánh tay gãy vẫn còn, sợ chúng đối phó ngươi nên định nhờ ta tìm tung tích?"
"Thực lực như ngươi..."
"Nói dối cẩn thận bị thiên kiếp phách!"
"Nếu giúp ta nghe ngóng tin tức, ta sẽ tiết lộ đôi chút."
"Không có hứng. Đừng theo ta là ta tạ thiên tạ địa rồi, hơn nữa ngươi cho ta biết những thứ đó cũng vô dụng, trừ phi ngươi cho ta khối Hắc đồng."
"Ta sẽ đưa ngươi vào Bắc Mang di chỉ, ta rất quen thuộc trong đó..." Tiểu nữ hài thấy gã không chịu thì đem Bắc Mang di tích ra dụ hoặc.
"Thôi vậy, ta không muốn bị ngươi quay đến chết trong đó. Ngươi thích làm gì thì tùy."
"Thế thì ta vào đó hủy hết mọi thứ, mặc kệ có ích với ngươi hay không."
"Tùy tiện, không có gì còn hơn bị hại chết trong đó."
Đàm phán lại tan vỡ, tiểu nữ hài bị Ngụy Tác chọc giận nên hóa thành tử sắc lưu quang lao về phía Bắc Mang di tích, được mấy dặm thì quay lại.
"Nếu ngươi chịu hợp tác, ta sẽ ch ngươi biết một tin tức kinh thiên động địa, tuyệt đối chấn động cả tu đạo giới, rất có thể liên quan đến ngươi, nếu ngươi có bạn bè thì việc này liên quan đến sinh tử của họ." Quay lại, tiểu nữ hài tựa hồ nắm chắc, bảo gã.
"Liên quan đến sinh tử của nhiều người? Ngươi nói đến việc Thiên khung thọ nguyên sắp hết?" Ngụy Tác máy động,.
"Ngươi biết Thiên khung..." Tiểu nữ hài tròn mắt, không nói lên lời.
"Tu sĩ khác thì không chứ ta rất rõ. Được rồi, không còn gì hữu dụng với ta thì đừng cản đường." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh xua tay.
"Được rồi, chỉ cần ngươi thề sẽ giúp ta nghe ngóng tin tức, hiệp trợ ta đến một nơi, ta sẽ đưa ngươi vào Bắc Mang di tích, cho ngươi cả Hắc đồng." Tiểu nữ hài ngẩn ra rồi thỏa hiệp, nghiến răng kèn kẹt nói.
"Hôi sắc thủ trạc của ngươi phá giải được mọi cấm chế trong Bắc Mang di tích? Theo ta biết trong đó có nhiều cấm chế lắm." Ngụy Tác bình tĩnh như thường.
"Ta biết hết cấm chế trong đó, sẽ cho ngươi biết cách phá giải. Ta phải phá giải hết thì mệt chết mất." Tiểu nữ hài nhe răng, vô tình để lộ tin tức là sử dụng hôi sắc thủ trạc cũng như tu sĩ điều khiển pháp bảo, phải tiêu hao chân nguyên.
"Không được, Hắc đồng thì ngươi không cho ta, vạn nhất ta đồng ý, trong Bắc Mang di tích không có gì hữu dụng với ta thì không ổn." Ngụy Tác bảo tiểu nữ hài: "Trừ phi ngươi trả lời thêm mấy câu hỏi."
"Được rồi." Tiểu nữ hài bó tay, gật đầu đáp ứng.
Tiểu nữ hài đáp ứng, Ngụy Tác hớn hở, qua lời lẽ và dáng vẻ nó thì gã biết nó còn e dè thần huyền đại năng nhưng không sợ hãi nên vẫn thong thả bám theo. Trấn thiên pháp tướng vô dụng với nó nên hôi sắc thủ trạc cũng có tác dụng với thuật pháp và chân nguyên của thần huyền đại năng, chỉ là tiểu nữ hài sẽ tiêu hao nhiêu hơn, chỉ có thể miễn cưỡng ứng phó.
Có tiểu nữ hài đi cùng, vạn nhất thần huyền đại năng đuổi tới thì hệ số an toàn của gã đại tăng.
Tiểu nữ hài tuy giảo trá, không thể đoán được dụng ý, nhưng nó chưa có kinh nghiệm làm gian thương nên có lúc nói không thật là mắt lóe kim quang. Hiện tại Ngụy Tác ít nhất đoán được nó cần nhờ gã nên không thể hại chết gã, gã có ngọc phù Kim gia tổ đường, biết được phần nào cấm chế trong Bắc Mang di tích, sẽ so sánh phá giải trong đó và cách tiểu nữ hài bảo là biết.
Tiểu nữ hài giúp gã thăm dò Bắc Mang di tích, trả lời các câu hỏi, có thể lấy được đỉnh cấp tinh kim của tu đạo giới là Hắc đồng, giá đối với Ngụy Tác là kết quả giao dịch tốt nhất.
"Thế đi. Bất quá ngươi phải thề, nếu gây bất lợi cho ta thì bị thiên kiếp đánh chết." Ngụy Tác hớn hở nhưng ra vẻ không vui. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ngươi không được tiết lộ thân phận chân chính của ta, chốc nữa ta sẽ giả bộ đi khỏi, không để ai biết ta đi theo ngươi. Ngươi dẫn toán tu sĩ này đi trước." Tiểu nữ hài thấy Ngụy Tác gật đầu đồng ý, cho rằng mình thiệt nên không hề hoan hỉ, nghiến răng dặn.
"Không thành vấn đề, nhưng ta phải đưa thỏ huynh đệ theo. Những người khác thì ta chỉ đưa một đoạn, chỉ rõ hướng để họ tự đi. Ngươi vòng ra sau xem có tu sĩ Thiên Kiếm tông lén theo không, tránh bị thần huyền đại năng của chúng theo gót." Ngụy Tác gật đầu, gã định để các tham khoáng tu sĩ chia thành mấy nhóm rời đi, tụ tập đông quá sẽ thu hút yêu thú lợi hại, hoặc bị tu sĩ Thiên Kiếm tông đuổi kịp. Toán tham khoáng tu sĩ này có năng lực quan mạch xem lành dữ, đi trong man hoang hoang nguyên thì xác suất sinh tồn cao hơn tu sĩ thông thường nhiều. Đi trong man hoang hoang nguyên thì yếu tố để sống sót quan trong nhất là vận khí, không may gặp phải cao giai yêu thú, dù Ngụy Tác mà gặp Hoang cổ cự thú bát cấp cao giai trở lên thì vẫn mất mạng như thường, đê giai tu sĩ thì linh khí ít, không mấy khi khiến yêu thú chú ý.
"Thế đi! Ta giả bộ đi trước, vòng ra phía sau họ, xem không có tu sĩ Thiên Kiếm tông bám theo thì ngươi để họ đi. Họ đi rồi ta sẽ đi tìm ngươi." Tiểu nữ hài nhe hàm răng nhọn, hóa thành tử sắc lưu quang lướt lên tầng không sau lưng Ngụy Tác.
"Lừa đảo, ta về Thiên Huyền đại lục, sau này sẽ không tha cho ngươi!" Tiểu nữ hài vừa lướt đi vừa nói, cố ý để gần nghìn tu sĩ đi theo Ngụy Tác nghe thấy.

Chương 720: Chí cao điển tịch

"Linh tộc? Hơn sáu vạn năm trước? Siêu cấp đại năng chân tiên cấp trở lên?..."
"Sao lại không có gì ghi lại, quá cổ quái!"
Đêm sâu như nước, Ngụy Tác và Lý Tả Ý tiến về Bắc Mang di tích, lục bào lão đầu liên tục kêu lên không dám tin trong tai gã.
Tiểu nữ hài giả bộ đi khỏi, Ngụy Tác để các tham khoáng tu sĩ đi trước, đồng thời lấy Dưỡng quỷ quán khỏi nạp bảo thủ trạc.
Ngụy Tác cho lục bào lão đầu biết những lời đã nói cùng tiểu nữ hài, lão cũng cực kỳ kinh hãi, vì chưa từng nghe nói đến Thông thiên giáo chủ và Linh tộc.
"Nó quay lại rồi." Ngụy Tác thản nhiên hạ giọng. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tử sắc lưu quang từ sau lưng hiện ra, đuổi theo gã và Lý Tả Ý."Tiểu tử, hỏi xem thêm, có khi còn ẩn bí kinh thiên." Tiểu nữ hài có cảm tri cực kỳ cổ quái, linh mẫn hơn tu sĩ không biết bao nhiêu lần, cả ngưng thanh truyền âm cũng nghe rõ nên lục bào lão đầu nói xong là im ngay.
"Quay lại nhanh thế, không sợ các tu sĩ đi chưa xa, nhìn thấy chúng ta gặp nhau hả?" Tiểu nữ hài có độn tốc cực kỳ kinh nhân, đến cạnh Ngụy Tác, gã liếc nó bảo.
"Ta chỉ sợ ngươi không giữ lời, lén bỏ đi." Tiểu nữ hài nghiến răng, không có vẻ gì là minh hữu.
"Ngươi tên gì?" Ngụy Tác không bực mình.
"Đây là bí mật riêng, ta có quyền không đáp." Tiểu nữ hài ngạo nghễ.
"Được, ta gọi ngươi là Cương nha muội." Ngụy Tác tỏ vẻ ơ hờ.
"Ngươi! Ta tên Linh Lung Thiên!" Tiểu nữ hài nghiến răng nghiến lợi, nếu cắn được Ngụy Tác thì đã cắn rồi.
"Được rồi, thì Linh Lung Thiên." Ngụy Tác không tranh hơi, hiện tại song phương đều thấy đối phương không tin được, ai biết quan hệ này duy trì được bao lâu, nên Ngụy Tác tranh thủ thời gian: "Sao ngươi lại hiểu Bắc Mang di tích như thế? Ngươi có quan hệ gì với Bắc Mang, sao lại ở trong linh thạch khoáng mạch?"
"Cho ngươi biết cũng không sao, vì bọn ta và Linh tộc khác, cùng đối đầu đại chiến ở đó. Bắc Mang vì thế mà biến thành phế khư." Tiểu nữ hài mắt lóe kim quang, không nhìn Ngụy Tác mà nhìn về phía Bắc Mang di tích.
Ngụy Tác cách Bắc Mang di tích ghi trong tổ đường ngọc phù của Kim gia hơn nghìn dặm, nhưng trong màn đêm nên không nhìn rõ, chỉ thấy mấy Hoang cổ đại sơn cao vút.
"Bắc Mang vì trận chiến đó mà biến thành phế khư! Còn ai thuộc Linh tộc nữa không?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu hít một hơi lạnh, thập phần chấn kinh.
Bắc Mang là tông môn có sau khi hình thành Thiên khung, từng xuất hiện nhiều kinh thiên đại năng, vì trận chiến đó mà tan biến? Linh tộc không chỉ như tiểu nữ hài mà còn nhiều dạng khác?
"Lẽ nào Linh tộc... là viễn cổ yêu tu?!" Lục bào lão đầu đột nhiên nhớ ra, quên mất rằng tiểu nữ hài tự xưng tên Linh Lung Thiên nghe được nên kêu to trong tai Ngụy Tác.
"Khí linh này cũng có kiến thức, biết cả viễn cổ yêu tu." Tiểu nữ hài quả nhiên nghe được lời lục bào lão đầu, tựa hồ cảm tri được lão nên không kinh ngạc, liếc Dưỡng quỷ quán ở ngực Ngụy Tác đoạn cao ngạo nói, "Nhưng ngươi chắc biết cổ yêu tu sinh ra không phải nhân hình, còn Linh tộc sinh ra đã có nhân hình."
"Ta biết rồi! Linh tộc là đời sau của viễn cổ yêu tu và hóa hình đại yêu kết thành đạo lữ!" Lục bào lão đầu như tỉnh mộng kêu lên.
Tiểu nữ hài mắt lóe kim quang, mặc nhận lời lục bào lão đầu.
"Chả trách nó bảo Linh tộc cao cấp hơn tu sĩ!" Ngụy Tác hít sâu một hơi, kiệt lực trấn định tâm thần.
Qua đọc điển tịch và nói chuyện với lục bào lão đầu, Ngụy Tác biết trước khi trời đất sụp đổ, Thiên khung hóa sinh thì có không ít linh thú, có những loài lĩnh ngộ tu hành chi pháp, khai mở linh trí mà được xưng là viễn cổ yêu tu, như Dương chi điểu và thanh loan, cả viễn cổ thiên long thật ra cũng là yêu tu này. Hóa hình đại yêu là yêu tu tu thành nhân hình.
Theo ghi chép, hóa hình đại yêu ít nhất cũng có thần thông như thần huyền đại năng. Linh tộc là đời sau của hóa hình đại yêu kết thành đạo lữ! Đối với tu sĩ cũng tương đương với phu thê đạo lữ đều là thần huyền đại năng, sinh hạ con cái. Như thế địa vị còn tôn sùng hơn Hứa Thiên Ảo, tế ngộ cũng kinh nhân hơn một thiếu chủ chỉ có cha là Thần huyền cảnh như y.
"Linh tộc có tồn tại sao lại không được ghi lại? Không thể nào vì xa xưa quá." Đã bị phát hiện, lục bào lão đầu lên tiếng đầy chấn kinh.
"Linh tộc không đông, chỉ qua lại với vài siêu cấp đại năng, cũng như viễn cổ thiên long và yêu thú đỉnh cấp trong vô tận man hoang, dù thần huyền đại năng cũng không biết nên tất nhiên không được ghi lại."
"Các ngươi có thể ra vào Thiên khung?" Ngụy Tác hỏi.
"Có người được, có người không, ta thì khả dĩ." Tiểu nữ hài nhìn Ngụy Tác, "Đừng có lợi dụng Thiên khung cắt đuôi ta."
"Mẹ nó chứ, ngươi không sợ bị đại tu sĩ coi là cao giai yêu thú hả? Dù các đại năng đó biết ngươi là Linh tộc, e rằng ngươi cũng có giá trị nghiên cứu, chưa biết chừng sẽ cắt ngươi thành từng mảnh." Ngụy Tác nghĩ đến việc nó đi theo, tuy có lợi nhưng cũng đau đầu nên bực mình mắng.
"Ta sẽ có cách, không cần ngươi lo." Tiểu nữ hài liếc Ngụy Tác, không có hảo cảm với gã.
"Đời sau của hóa hình yêu tu thì đối đầu của các ngươi, chủ nhân cánh tay cụt có lai lịch gì?" Ngụy Tác hỏi.
"Việc này không liên quan đến ngươi, ta không trả lời." Tiểu nữ hài nghiến răng.
Ngụy Tác trợn tròng trắng, không tranh cãi mà hỏi: "Bắc Mang là của các ngươi của phe đối đầu, các ngươi và phe chủ nhân cánh tay cụt này đại chiến hả? Các ngươi thua trận đó?"
"Lưỡng bại câu thương." Tiểu nữ hài tựa hồ không muốn nhắc lại quá khứ, đáp cực kỳ giản đơn.
"Trước khi đại chiến kết thúc, ta trọng thương trí mệnh, thi triển Vô thượng phục sinh đại pháp, chìm xuống lòng đất, lúc bị đào lên mới tỉnh lại, còn linh thạch linh mạch gì đó thì ta không biết đã hóa sinh lúc nào, chắc là ta nằm lên." Như biết Ngụy Tác chưa ngã lòng, sẽ hỏi sao nó lại ở linh thạch khoáng mạch nên tiểu nữ hài hựu chủ động bổ sung.
"Hôi sắc thủ trạc và thạch bi là sao?" Ngụy Tác hiển nhiên muốn biết nguồn cơn trận chiến, và những việc cổ quái liên quan đến nó.
"Cái vòng này vốn là của ta, bọn ta biết cách chỗ đó không xa có lăng mộ một đại đế thuộc Bắc Mang, có đại năng của Bắc Mang mượn vòng của ta, dựa vào lăng mộ cấm chế cùng địa hình quanh đó để bố trí cấm chế, đối phó địch nhân của bọn ta." Tiểu nữ hài nghiến răng, "Ngươi đừng hỏi về trận đó, đây là câu trả lời cuối cùng của ta về vấn đề này."
"Nó không dễ đối phó tí nào." Ngụy Tác rợn tóc gáy, cái gì mà vô thượng phục sinh đại pháp, cả hôi sắc thủ trạc và thạch bi đều là vật đáng sợ, chưa biết chừng tiểu nữ hài vì chưa khôi phục tu vi chứ thực lực không chỉ như hiện giờ.
"Trước kia ngươi có tu vi gì?" Ngụy Tác hỏi.
"Thế nào, sợ rồi hả? Đây là bí ẩn riêng, không cho ngươi biết." Tiểu nữ hài khinh thị nhìn Ngụy Tác, nhe răng như nhìn thấu gã.
"Ta thấy cũng không ra gì, không thì sợ gì phe cụt tay." Ngụy Tác lên gân, cố ý nói thế để thử phản ứng của tiểu nữ hài.
"Ngươi!" Tiểu nữ hài nghiến răng nhưng bó tay, không hề phản bác.
"Xem ra đích xác như thế, dù trước kia có tu vi kinh thiên, nhất thời cũng không thể khôi phục." Tiểu nữ hài khiến Ngụy Tác nhận ra manh mối, nhẹ lòng hẳn.
"Mảnh tinh kim như gian phòng đó có lai lịch gì, ngươi biết minh văn khắc trên đó không?" Ngụy Tác tranh thủ thời gian, vung tay ngưng thành văn tự trên đó.
"Là mãnh vỡ của một món viễn cổ pháp bảo, vô dụng thôi, nghe nói có ghi nhiều công pháp cùng thuật pháp. Chỉ có điều văn tự là mật văn của viễn cổ na cá tông môn, thời của ta còn có người biết, hiện tại trừ phi..." Tiểu nữ hài mắt lóe lên kim quang, dừng lại.
"Trừ phi cái gì?" Ngụy Tác hỏi dồn.
"Trừ phi ngươi giúp ta tìm được tung tích của phe cụt tay, nếu chúng truyền thừa tốt, chưa biết chừng có kẻ biết mật văn này." Tiểu nữ hài nheo mắt.
"Ngươi mượn việc công làm việc riêng hả?" Ngụy Tác hoài nghi.
"Ta nói với ngươi, ai nói dối sẽ trực tiếp bị thiên kiếp đánh chết." Tiểu nữ hài khinh bỉ nhìn Ngụy Tác.
"Ngươi thấy văn tự này chưa?" Ngụy Tác vung tay, hóa ra văn tự cổ quái trong chí cao điển tịch của Đông Hoang tông.
"Ngươi lấy được văn tự này ở đâu!" Tiểu nữ hài vốn không thèm để ý Ngụy Tác chợt biến hẳn sắc mặt, cực kỳ kích động, như muốn lao tới bóp cổ gã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau