THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Phát tài lớn

Cường quang trắng xóa đột nhiên từ tay Ngụy Tác phun lên, trùm kín người Phệ tâm trùng trưởng lão.
Ngụy Tác lại phát ra Nhật chước bảo phù, kích phát xong lần này, Nhật chước bảo phù nứt toác, hóa thành bột.
Uy năng của Nhật chước bảo phù đã triệt để hao tận.
"Tránh khỏi ống hút đi!" Gã gầm to, Lưu huỳnh phi nhận và đôi ô trảo của Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ đánh trúng ống hút của Phệ tâm trùng trưởng lão cắm vào Âm mị nhận.
"Xoạt!"
Phệ tâm trùng trưởng lão bị đốt đến co rúm lại, không thể phát ra quang hoa xám đen có thể ăn mòn pháp bảo, ống hút của nó cũng không có lực phòng ngự kinh nhân như lớp da, như cái lưỡi bị dao bén cắt ngang, bị Lưu huỳnh phi nhận và đôi ô trảo chém trúng.
"Chát!"
Ống hút Phệ tâm trùng trưởng lão phun trào máu, thân thể co rút kịch liệt, xem ra cực kỳ thống khổ, nhưng không hề rít lên thê thảm, tuy nhiên đầu óc Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh, Liễu Ngũ lại bị tiếng rít khiến cho rùng rợn.Hủ thi liên tục tràn vào sơn cốc, chìm trong hoảng sợ bất ngờ.
"Không ổn!"
Đúng lúc đó, miệng Phệ tâm trùng trưởng lão đang phun máu đột nhiên há to, mở lớn hơn bao giờ hết, sóng âm trong veo như cái chuông chụp xuống Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh, Liễu Ngũ.
Cả ba đều hóa thạch, ngay cả tròng mắt cũng không thể động đậy!
Cùng lúc, con Phệ tâm trùng thụ thương nhẹ vì bị Nam Cung Vũ Tinh chém trúng sáu đao đã đến trên đỉnh đầu họ, há rộng miệng.
Đầu óc Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ trống trơn, ý nghĩ duy nhất là sẽ bị con Phệ tâm trùng này giết chết. Nhưng đúng lúc đó Ngụy Tác vốn cứng đờ lại động đậy!
Tựa hồ cả con Phệ tâm trùng há mồm ra định thò vòi hút cũng ngẩn người giật mình, không hiểu sao bị thần thức của trưởng lão của chúng xung kích mà lại có kẻ hành động được.
Gã vung tay, một viên đơn dược như viên đường nhét vào miệng Phệ tâm trùng ở trên.
"Loạt xoạt!"
Con Phệ tâm trùng như bị xương cá đâm vào cuống họng, tám cái chân đều cào vào cổ họng, thân thể như bong bóng cá từ trên không rơi xuống, cách Ngụy Tác chỉ mấy thước.
Rơi xuống đất, thân thể Phệ tâm trùng biến thành đen ngòm, miệng không trào ra máu màu vàng mà là màu đen.
"Ta không gượng được nữa rồi, ngươi tự lo cho mình đi." Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai Ngụy Tác rồi tan biến.
"Tiểu trùng xong rồi hả?"
Cũng cực chẳng đã gã mới mạo hiểm sử dụng Phong hầu hoàn, kết quả lại như ý, Ngụy Tác nhìn qua, con Phệ tâm trùng bị Văn Đạo Các trọng thương lúc đầu đã nằm chết dưới đất, còn Phệ tâm trùng trưởng lão miệng đang phun máu tựa hồ cực kỳ sợ gã, thấy gã còn nguyên lành thì như gặp quỷ, định bỏ chạy về phái sau. Tình hình này, Ngụy Tác đời nào chịu để yêu thú thiếu chút nữa mấy lần lấy mạng gã thoát được.
Gã bèn lấy Lưu huỳnh phi nhận khỏi tay Nam Cung Vũ Tinh, trực tiếp kích phát.
Tích tắc Lưu huỳnh phi nhận phát ra, gã còn lo Phệ tâm trùng trưởng lão có thiên phú dị năng nào khác sau khi tiến giai, sẽ hủy mất pháp khí này. Lưu huỳnh phi nhận là pháp khí theo bộ, tuy sáu miếng bay ra thì phạm vi bao trùm rất rộng nhưng chỉ cần hủy một là năm miếng còn lại sẽ vô dụng.
Nhưng ống hút đã bị cắt đứt, Phệ tâm trùng trưởng lão tựa hồ thụ thương nặng hơn gã tưởng. Toàn bộ sáu phiến Lưu huỳnh phi nhận đều chém trúng.
Tuy chỉ tạo ra được sáu vết thương nhẹ nhưng khiến cho Phệ tâm trùng trưởng lão va vào nóc động, rơi ngay xuống đất.
Ngụy Tác đương nhiên không nương tay, sáu phiến Lưu huỳnh phi nhận lại được kích phát..
Phệ tâm trùng trưởng lão lại bị đánh bay lên.
Tiếp đó nó rơi xuống thì bị gã đánh bay lên một lần nữa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Liễu Ngũ cùng Nam Cung Vũ Tinh chật vật mới hồi phục khỏi hần thức xung kích, có lại chút năng lực tư duy, cơ hồ suýt bị nghẹn chính nước miếng của mình. Cả hai nhìn thấy Phệ tâm trùng trưởng lão cực kỳ đáng sợ lại đang như quả bóng da bơm căng, bị Ngụy Tác đánh cho hết bắn lên lại rơi xuống.
Đàn Hủ thi trùng tựa hồ cũng bị Ngụy Tác dọa khiếp, không dám xông lên mà rút lui như nước triều, tựa hồ cách tiểu tử đang biến lão đại của chúng thành quả bóng kia càng xa càng tốt.
"Cuối cùng cũng chết rồi hả?"
Đại khái liên tục chém hai, ba chục lần, không nhớ đã uống bao nhiêu bình Hồi khí tán, thể nội chân nguyên khôi phục tương đối đầy đủ, Ngụy Tác nhìn xuống, thân thể Phệ tâm trùng trưởng lão gần như không con chỗ nào lành lặn, tám cái chân dài cũng rủ xuống.
Đợi cho nó rơi xuống đất bất động một lúc, gã còn không yên tâm, dùng Lưu huỳnh phi nhận chém thêm hai lần, khi Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ triệt để khôi phục thì gã mới giao Lưu huỳnh phi nhận cho Nam Cung Vũ Tinh, nhặt Âm mị nhận lăn lóc một bên lên rồi đến gần con Phệ tâm trùng trưởng lão đã hồn quy tây thiên từ lâu.
Nhìn thi thể Văn Đạo Các và đạo sĩ lùn mập, cùng mấy con Phệ tâm trùng nằm cạnh đó, Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh, Liễu Ngũ đều có cảm giac trở về từ cõi chết.
Bất cứ phe nào cũng hơn xa họ.
Chỉ tích tắc sau, Ngụy Tác đã cực độ hưng phấn, hai mắt sáng rỡ.
Theo lời Văn Đạo Các, địa lăng chỉ có một con Phệ tâm trùng trưởng lão, với trí tuệ của nó thì nếu ở đây có bốn con Phệ tâm trùng không đời nào nó chịu chỉ chỉ huy có ba con. Nên trong địa lăng chắc không còn Phệ tâm trùng nữa.
Vậy thì với uy lực pháp khí bọn gã nắm trong tay, số lượng Hủ thi trùng tuy nhiều nhưng không khó đối phó.
Ngụy Tác cảm nhận được Hủ thi trùng cực kỳ sợ Phệ tâm trùng trưởng lão, đối với kẻ có thể trọng thương rồi giết chết nó thì chúng càng sợ. Chỉ cần mang theo thi thể Phệ tâm trùng trưởng lão, nếu có Hủ thi trùng dám chặn đường, chỉ cần giơ ra tất chúng sẽ cắm cổ bỏ chạy.
Đàn Phệ tâm trùng này, gã cũng muốn mang đi một cách hoàn hoàn chỉnh chỉnh. Toàn thân Phệ tâm trùng đều là nguyên liệu luyện khí tuyệt hảo, con nào cũng giá trị cực cao, đủ để đưa ra phách mại hội ở Linh Nhạc thành.
Những kẻ bị giết ở đây, tệ nhất cũng là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng!
Trong ngôi mộ ban nãy chết khá nhiều tu sĩ, những thứ trên mình họ còn giá trị hơn một con Phệ tâm trùng.
Giết người cướp của là phương thức kiếm linh thạch nhanh nhất của tu đạo giả, chỉ là việc này quá nguy hiểm, không giết được người ta thì có thể sẽ bị giết, hoặc giết phải kẻ có chỗ dựa thì cũng chỉ còn nước đợi chết.
Nhưng hiện giờ tất cả đều đã chết, không lấy chả hóa là kẻ ngốc.
Không nói đâu xa, ngay thanh đại đao đặc biệt có lực công kích ít nhất cũng là bán linh khí, phòng ngự gần đạt mức linh khí của Lưu Tam Pháo đó, Ngụy Tác nhất định thu lấy.
Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ không phản đối quyết định của gã, còn một tiểu đội người của Thiết Sách chưa rõ sống chết, hơn nữa bọn tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng đều là bằng hữu cùng họ vào sinh ra tử, cả hai không nhẫn tâm bỏ lại thi thể bằng hữu ở đây.
Ngụy Tác cực kỳ thành thạo vơ hết gia tài của Văn Đạo Các và đạo sĩ mập thu vào nạp bảo nang, đoạn nhìn kỹ địa đồ chạy vào ngôi mộ.
"Oa ha ha ha! Lần này phát tài rồi!"
Lục bào lão đầu đã quay lại Dưỡng quỷ quán nghỉ ngơi, không còn lão cảnh báo, gã càng cẩn thận hơn, mất cả canh giờ mới đến ngôi mộ lúc trước. Trước lúc đến đây, gã còn lo thi thể đã bị Hủ thi trùng cướp đi nhưng đi vào thì gã lập tức cười tươi như hoa, xem ra Hủ thi trùng không hứng thú với thi thể chưa thối rữa, không thi thể tu sĩ nào bị mất đi. Thanh đại đao Ngụy Tác hứng thú nhất vẫn tựa bên tường. Chỉ là ở đây dù gì cũng chết mất ba bằng hữu của Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ, tuy gã không quen biết gì họ, lòng không thấy đau xót gì nhưng cũng cố nén niềm vui lại không bật thành tiếng cười vang.
"Linh thạch đại, lại một linh thạch đại..."
Ngụy Tác đương nhiên không động đến ba người của Thiết Sách, nhưng bọn Lưu Tam Pháo thì gã không khách khí. Chỉ muốn rời nhanh khỏi đây, gã cuốn hết y phục của chúng lại, thu dọn sạch sẽ pháp bảo rải rách quanh đó, trong lúc cởi y phục, gã lần mò được tất cả đều có đeo linh thạch đại đựng đầy linh thạch.
"Xem ra sau này phải siêng năng làm việc tốt anh hùng cứu mỹ nhân tất được đền đáp, chuyến này không hề uổng công."
Chỉ bọn tử bào lão đạo thôi đã có nhiều linh thạch như thế, hiện tại bọn Lưu Tam Pháo dù bình quân chỉ mỗi người một nghìn viên hạ phẩm linh thạch, cộng thêm pháp khí pháp bảo nữa thì với gã quả thật đã phát tài lớn.
"Nặng quá!"
Khiến gã hưng phấn nhất là thanh đao của Lưu Tam Pháo, tuy bị Âm mị nhận chém mẻ một vết nhưng không ảnh hưởng gì lớn, vẫn có thể sử dụng được!
"Ai đó!" Ngay lúc Ngụy Tác cầm đại đao lên, trong thông đạo đã sụp đổ quẩn đột nhiên có tiếng xé không khí.

Chương 72: Ai tin được

Bốn tu sĩ có phần mệt mỏi từ trong thông đạo lao ra.
Ba nam một nữ, nữ tử mặc tử sắc pháp y, da tuy hơi đen nhưng gương mặt trái xoan khá xinh đẹp cùng cặp mắt phương, thân thể không có tí mỡ thừa nào, uyển chuyển linh lung, quả thật có phong tình cực kỳ quyến rũ.
Trong ba nam tu có một ngươi thân thể cao lớn cỡ Diệp Tiêu Chính mặc hắc sắc bì giáp, cừng hơn ba mươi tuổi, tay cầm đôi lưu tinh chùy cỡ trái dưa. Một người mặc áo xanh theo lối văn sĩ, tay cầm cây quạt xám, đầu đội mũ nho sĩ, chừng hơn bốn mười, còn lại là một tu sĩ trẻ tuổi mặc pháp y vàng nhạt, tuổi cỡ Ngụy Tác, trừ cằm hơi chẻ thì cũng đáng coi là cây ngọc trước gió, sánh được với bạch y tú sĩ đã bị gã dọa khiếp.
Bốn tu sĩ thấy trong mộ có người thì đều rúng động, dáng vẻ như lâm đại địch.
"Nam Cung Vũ Tinh, Liễu Ngũ!"
"Nạp Lan Băng!"Nhìn rõ nhau, song phương đều thu lại pháp khí chực phát ra.
"Tu vi nữ tử này cao thật!" Qua phản ứng của song phương, Ngụy Tác biết họ là người của Thiết Sách, gã dùng Vọng khí thuật liếc một vòng, ba ma tu đã đành, đều chỉ là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, nhưng nữ tu da ngăm ngăm lại là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng.
Ngụy Tác hiểu ngay, ba tổ đội của Thiết Sách đều do một tu sĩ Chu thiên cảnh cầm đầu, như vậy thì đối phó một con Phệ tâm trùng bình thường sẽ không vấn đề gì, chỉ là ở đây không chỉ có một con Phệ tâm trùng mà cả bọn Văn Đạo Các sẵn sàng làm chim sẻ rình rập bọ ngựa bắt ve.
"Mộc Phong đâu?"
Thấy chỉ có bốn người, Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ lại hơi biến sắc.
"Hoàng Y Y!"
Nạp Lan Băng liếc một vòng cảnh tượng trong mộ, tức thì biến sắc, nhưng nàng ta chưa kịp nói gì, tu sĩ áo vàng nhạt nhìn thấy nữ tu lõa lồ bị Lưu Tam Pháo giết chết thì gầm lên xé tim xé gan.
"Bọn ta bị một tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng và mấy cao thủ Thần hải cảnh ngũ trọng đánh lén. Mộc Phong bị giết, bọn ta miễn cưỡng thoát thân, lần theo dấu vết đấu pháp dọc đường đến đây, đã thấy thi thể bọn Lưu Bạch Vũ ở ngoài kia." Sắc mặt Nạp Lan Băng cực kỳ khó coi khi nói ra câu đơn giản này, rồi nhìn Ngụy Tác, hỏi Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ: "Bên các vị xảy ra chuyện gì? Y là ai?"
Ngụy Tác thấy Nạp Lan Băng trong lúc này còn trầm tĩnh được thì máy động, "nữ tử này còn có phong phạm đại thư."
Nam Cung Vũ Tinh cùng Liễu Ngũ nhăn nhó nhìn nhau, đã đã biết đội của Lưu Bạch Vũ và Hoàng Y Y lành ít dữ nhiều, nhưng giờ được nghe tin chính xác thì cả hai đều đau lòng, "bọn muội gặp người của đối phương ở đây." Nam Cung Vũ Tinh hít sâu một giải thích: "Vốn bọn muội đã chiếm thượng phong nhưng bị bốn con Phệ tâm trùng mai phục, chỉ hai bọn muội may mắn thoát thân. Y tên Ngụy Tác, phát hiện âm mưu của đối phương nên đến Thanh Phong lăng nhắc nhở muội, nếu không có y thì bọn muội đều không thể sống sót."
"Phát hiện âm mưu của đối phương?" Mắt phượng của Nạp Lan Băng lóe sáng, hỏi Ngụy Tác: "Các hạ biết những gì?"
"Lúc mỗ ở thành bắc tập thị gặp hoàng sam tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng cùng một tử bào lão đạo và mọto hôi y tu sĩ bày mưu, nói rằng không chỉ có một con Phệ tâm trùng, định nhân lúc các vị và Phệ tâm trùng lưỡng bại câu thương thì chúng sẽ quét sạch một mẻ." Ngụy Tác đáp: "Còn những việc khác, mỗ cũng không rõ."
"Ai đã giết nàng! Ai đã giết nàng!" Nạp Lan Băng định mở miệng nói thì thanh niên tu sĩ mặc áo vàng, lao bổ đến thi thể hoàng sam thiếu nữ dùng y phục nàng ta cởi ra che đi thân thể lõa lồ, mắt đỏ ngầu gầm lên vang vọng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngụy Tác thấy y như điên như cuồng thì thầm lắc đầu, rõ ràng tu sĩ trẻ tuổi này không phải thầm yêu mà là một đôi với hoàng sam thiếu nữ đó. Lúc trước gã nhận ra nàng ta vì muốn sống sót nên định cho Lưu Tam Pháo phát tiết thú dục, hai tay đã đặt lên tảng đá, ưỡn cặp mông trắng lên mọi chỗ bí ẩn đều phơi ra cho Lưu Tam Pháo và gã nhìn rõ, Ngụy Tác còn thấy nàng ta nhắm chặt mắt, nếu thật sự định nhân lúc Lưu Tam Pháo mê muội sắc dục mà đánh lén hắn thì nàng ta đã không nhắm nhắm, không cầm pháp khí gì trong tay như thế. Nữ tử như thế, gã cho rằng không đáng vì nàng ta mà đau đớn, nhưng thấy tu sĩ trẻ tuổi gầm vang đau khổ thì gã chỉ vào Lưu Tam Pháo, "bị hắn giết."
"Do hắn giết?!" Tu sĩ trẻ tuổi lại gầm lên đau đớn, ném một quả hỏa cầu vào thi thể Lưu Tam Pháo, thiêu đốt tan tành.
"Lúc đó ngươi cùng có mặt?" Nhìn thi thể Lưu Tam Pháo với vẻ đầy sát khí xong, y lại ngước đôi mắt đỏ ngầu lên hỏi Ngụy Tác, "vì sao nàng chết, ai cởi y phục của nàng ra!"
Ngụy Tác hơi ngần ngừ, cho rằng nên nói thật thì hơn, gã mà bịa đặt hộ hoàng sam thiếu nữ chưa biết chừng sẽ có sơ hở, bị tu sĩ trẻ tuổi và bọn Nạp Lan Băng nhận ra, cho rằng gã có vấn đề thì thật làm ơn mắc oán, nên gã đáp thành thật, "Y phục do nàng ta tự cởi."
"Cái gì!" Tu sĩ trẻ tuổi ngẩn ra, sát khí rực lên trong mắt nhìn Ngụy Tác, "ngươi nói ra xem là chuyện gì. Nếu ngươi nói sai một câu, Lưu An Đình ta tuyệt đối không tha cho ngươi!"
Nạp Lan Băng và hai tu sĩ Thiết Sách đều tỏ vẻ không vui. Qua lời Nam Cung Vũ Tinh thì rõ ràng Ngụy Tác đã giúp đỡ Thiết Sách không nhỏ, hơn nữa gã vì bằng hữu mà không ngại mạo hiểm, vốn cực kỳ hiếm thấy nhưng ngữ khí của Lưu An Đình không hề khách khí, thậm chí có ý uy hiếp. Bọn Nạp Lan Băng biết quan hệ giữa y và Hoàng Y Y nên tuy không vui nhưng không nền tiếng ngăn cản.
Ngụy Tác liếc Lưu An Đình, không rườm lời mà kể lại việc gã vô tình thấy cảnh Hoàng Y Y bị Lưu Tam Pháo truy sát, bị Lưu Tam Pháo uy hiếp, rồi nàng ta tự cởi y phục để đổi lấy đường sống nhưng không ngờ Lưu Tam Pháo lại cực kỳ biến thái, nói rằng không thích nữ nhân, giét chết nàng ta.
"Không thể nào! Ngươi nói láo hết!" Ngụy Tác chưa dứt lời, Lưu An Đình đã như dã thú thụ thương, mặt mũi méo mó gầm lên: "Ngươi cố ý làm hại danh tiết của nàng, thật ra có ý gì!!"
Ngụy Tác tắt tiếng trước kẻ không phân phải trái như y.
"Ta biết rồi!" Đột nhiên Lưu An Đình nhìn sang bọn Văn Đạo Các, mấy thi thể đã bị Ngụy Tác lột sạch, ra vẻ hiểu hết, gầm lên đầy sát khí, "khẳng định là ngươi tham lam đồ trên mình nàng, cố ý thấy chết mà không cứu, để nàng bị hắn giết rồi thừa cơ giết hắn, lấy hết đồ trên mình họ, y phục của họ và Hoàng Y Y đều do ngươi lột sạch, đúng không?"
"Chà!" Ngụy Tác không nén nổi nữa, "Ngươi đừng có ăn nói hàm hồ. Y phục những kẻ này là mới bị ta lột xuống?"
Lưu An Đình lạnh giọng: "Ngươ bảo là tên râu rậm này không thích nữ nhân, chỉ thích nam nhân, ai tin được? Ngươi không khai thật thì ta không khách khí nữa!"
Ngụy Tác không nói gì mà cười lạnh.
Liên tục giết mấy tu sĩ Chu thiên cảnh xong, kinh nghiệm đối địch và lòng tin của gã cao hơn nhiều, hà huống Lưu An Đình có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng nhưng qua uy lực phát ra Hỏa cầu thuật trong lúc tức giận ban nãy thì công pháp tu luyện tối đa là huyền cấp trung giai, với số pháp khí trên mình gã mà đối phó y nào khó gì. Hơn nữa gã cũng không ưa y, hai nữ tử như Nạp Lan Băng cùng Nam Cung Vũ Tinh trong lúc gặp biến cố mà vẫn lãnh tĩnh, còn nam nhân như y lại gầm gào, nếu biết rõ đối phương thế nào thì đã đành, ngay cả đối thủ còn chưa rõ đã hung hung hăng hăng, lại ở chỗ nguy hiểm thế này, có khác gì đầu óc có vấn đề?
"Ta tin y." Đúng lúc đó, Nam Cung Vũ Tinh đột nhiên lên tiếng.
Liễu Ngũ liếc Lưu An Đình tựa hồ chi cần một câu không hợp là sẽ động thủ giáo huấn Ngụy Tác, cũng gật đầu, "ta cũng tin y, Lưu An Đình huynh đệ."
"Các ngươi thà tin y chứ không tin Hoàng Y Y?" Liễu Ngũ chưa khuyên xong, Lưu An Đình đã đỏ ngầu hai mắt, trợn trừng cắt lời.
"Nhưng việc này..." Liễu Ngũ còn định nói nữa, Lưu An Đình đã quay lại bảo Ngụy Tác, "ngươi không thu hồi những lời vừa nói, khai thật mọi sự thì hôm nay ta tuyệt đối không để ngươi ra khỏi địa lăng."
"Lưu An Đình, chú ý phân thốn!" Nạp Lan Băng cũng không nén được nữa, quát to: "Việc của Hoàng Y Y để ra ngoài mới tính, hiện tại cần làm rõ đối phương là ai, còn bao nhiêu người trong địa lăng."
"Cái gì, Nạp Lan Băng, ngươi cũng giúp người ngoài! Ta biết bình thường quan hệ giữa ngươi và Hoàng Y Y không tốt nhưng ngươi không cần lấy việc công làm việc tư như thế!" Lưu An Đình méo mó mặt mày nhìn Ngụy Tác rồi nói, "Sao ngươi biết hắn không phải cố ý lấy được tín nhiệm của chúng ta, có khi hắn là người của đối phương!"
"Người của đối phương?" Nam Cung Vũ Tinh cười lạnh, "nếu là người của đối phương, cố ý lấy được tín nhiệm của chúng ta, đâu cần giết hết mấy tu sĩ Chu thiên cảnh của địch?"
"Được lắm! Các ngươi đều giúp người ngoài, với tu vi như hắn mà giết được tu sĩ Chu thiên cảnh? Nam Cung Vũ Tinh, ngươi muốn giúp hắn cũng không cần đổ hết công lao lên đầu hắn." Lưu An Đình nhìn Ngụy Tác bằng ánh mắt băng lạnh cực độ, "xuất thủ đi, để ta xem ngươi có thực lực gì mà giết được tu sĩ Chu thiên cảnh!"

Chương 73: Trứng yêu trùng!

"Đủ rồi!" Nạp Lan Băng lạnh sắc mặt, "Lưu An Đình, hiện tại không phải lúc ngươi làm loạn."
Lưu An Đình cười gằn, "Làm loạn? Ngươi cho rằng ta gây chuyện?"
Nạp Lan Băng lạnh lùng: "Hiện tại đang gặp nguy hiểm, y rõ ràng không phải địch nhân, ngươi lại bức y đấu pháp, không phải gây chuyện thì là gì?"
"Được lắm!" Lưu An Đình nheo mắt, "ta không ngại nói rõ, chỉ bằng việc hắn có cơ hội cứu Hoàng Y Y nhưng thấy chết không cứu, hắn và Hoàng Y Y gặp tu sĩ đó nhưng Hoàng Y Y chết mà hắn không mảy may gì thì ta không đời nào tha cho hắn."
"Im mồm!" Nạp Lan Băng quát to: "Lưu An Đình, ngươi đừng quên ở đây không do ngươi làm chủ, ta không cho phép ngươi động thủ với y."
Lưu An Đình mắt lóe sát cơ, liếc Nạp Lan Băng và Ngụy Tác rồi lạnh giọng, "Thiết Sách hiện tại không do ta làm chủ phải không, được, từ giờ ta rời Thiết Sách! Đằng nào ta cùng vì Hoàng Y Y mới gia nhập Thiết Sách, từ hôm nay ra và Thiết Sách ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn là người của Thiết Sách!""Lưu An Đình, ngươi nên nghĩ cho kỹ!" Câu nói của Lưu An Đình khiến bọn Nạp Lan Băng đều tỏ vẻ giận dữ.
"Ta đương nhiên nghĩ kỹ rồi, như thế ta sẽ được làm chủ." Lưu An Đình cười lạnh, ngoái nhìn Ngụy Tác, "ngươi giết được tu sĩ Chu thiên cảnh, chắc không đến nỗi không dám cùng tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng như ta giao thủ chứ."
Ngụy Tác cũng không nhịn được nữa, muốn giáo huấn hắn một phen nhưng chưa kịp nói gì thì mặt Nạp Lan Băng đã lạnh như sương: "Lưu An Đình, Thiết Sách đến hay đi đều tự do, không hạn chế ngươi rời khỏi tổ chức nhưng hiện tại ngươi không còn là người của Thiết Sách, y lại là bằng hữu của chúng ta, muốn đối phó y thì phải cửa ải của ta đã."
"Mỹ nữ này khá lắm." Ngụy Tác thấy Nạp Lan Băng đứng về phía mình thì có hảo cảm với mỹ nữ da ngăm ngăm này.
Lưu An Đình cười lạnh, không nhìn Nạp Lan Băng, màn nhìn Ngụy Tác chằm chằm: "Thế nào, nam nhân như ngươi chỉ biết đứng sau lưng nữ nhân, không dám ra ứng chiến hả?"
Nạp Lan Băng biến sắc, nàng ta nhận ra tu vi của Ngụy Tác kém hơn Lưu An Đình. Theo nàng ta thì Ngụy Tác giết được môt, hai tu sĩ Chu thiên cảnh, cũng nhờ vào pháp bảo đánh lén hoặc cơ duyên xảo hợp, vị tất là đối thủ của Lưu An Đình, hiện tại Lưu An Đình nói vậy, nàng ta sợ y bị khích tướng, sẽ động thủ với hắn.
"Được, không phải đánh một trận thôi sao?" Nhưng bất ngờ là Ngụy Tác không giận mà chỉ mỉm cười, liếc Lưu An Đình, "Bất quá các hạ đợi một chút, mỗ phải lựa chọn nên sử dụng pháp khí gì."
Nạp Lan Băng và hai tu sĩ Thiết Sách thấy Ngụy Tác lấy ra một cái hắc sắc nạp bảo nang, liên tục móc đồ ra.
Đại đao của Lưu Tam Pháo, Hỗn kim đoản mâu của đạo sĩ lùn mập, một cái pháp ấn ngân sắc sư tử đầu, thanh sắc mộc ngư, hoàng ngọc tiểu phủ của hôi y tu sĩ và ba tu sĩ khác đã bị giết... thoáng sau đã xuất hiện cả đống trước mặt.
Nạp Lan Băng và hai tu sĩ Thiết Sách mở mắt mỗi lúc một lớn.
Rõ ràng những thứ Ngụy Tác ít nhất cũng là pháp khí từ bán linh khí trở lên, những thứ này dù tu sĩ Chu thiên cảnh cũng chỉ có một, hai món, nhưng Ngụy Tác lại cón hiều như thế. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ngay cả hoàng y tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng cũng chết trong tay y?"
Khiến Nạp Lan Băng và hai tu sĩ Thiết Sách biến sắc là Ngụy Tác thuận tay lấy từ nạp bảo nang ra, trừ vài thứ có vẻ là pháp bảo tàn khí thì còn vài tấm pháp y, có Long hổ tử vi bào của tử bào lão đạo, Hắc bạch bát quái y của đạo sĩ lùn mập, thậm chí cả hoàng sắc pháp y của Văn Đạo Các cũng được lấy ra.
Bọn Nạp Lan Băng lúc trước bị Văn Đạo Các dẫn mấy thủ hạ chặn đường, chật vật lắm mới thoát được, đến giờ nàng ta vẫn lo lắng nhất việc bị hoàng sam tu sĩ đuổi kịp, không ngờ tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng này đã mất mạng.
Mắt Lưu An Đình cứng lại, miệng bất tri bất giác há ra.
"Bịch"!
Ngụy Tác cố ý lấy ra cả thi thể Phệ tâm trùng trưởng lão, ném mạnh xuống, "À, lấy nhầm rồi. Vật này không thể đem ra đối địch."
"Được rồi, là hai vật này cùng với linh khí của mỗ là được rồi."
Ngụy Tác chọn đi chọn lại, cầm Âm mị nhận lên lẩm bẩm, đoạn cầm đại đao của Lưu Tam Pháo và Hỗn kim đoản mâu của đạo sĩ lùn mập, trực tiếp kích phát pháp y đã thay đổi, một con hỏa phượng và một tầng cương phong bao lấy gã.
"Mỗ chuẩn bị xong rồi, các hạ có cần chuẩn bị pháp khí chăng?" Gã bảo Lưu An Đình.
"Nguyên nhân ngươi thản nhiên như thế hóa ra vì có ngần này pháp khí lợi hại." Lưu An Đình hít sâu một hơi, không làm gì mà nhìn Ngụy Tác cực kỳ âm trầm: "Ngươi có ngần đấy pháp khí, ta tự nhận không địch nổi, nhưng ngày sau gặp lại, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì những gì xảy ra hôm nay."
"Ta làm gì nhỉ, ta chẳng phải có gì nói nấy cũng vì muốn tốt cho ngươi hả?" Ngụy Tác ấm ức, gã không sợ điều tiếng gì nhưng sợ nhất những kẻ lạnh lùng bám dai như đỉa. Lưu An Đình lạnh lùng nhìn bọn Nạp Lan Băng và gã rồi không nói gì, ôm thi thể Hoàng Y Y lên, dùng y phục che lại rồi quay mình lướt vào thông đạo, thoáng sau đã khuất bóng khỏi tầm mắt.
"Không ngờ y lai là kẻ không biết phân biệt thị phi, không phân phải trái." Nhìn theo Lưu An Đình đi không ngoái lại, Nạp Lan Băng nhăn nhó nói với Ngụy Tác, "Các hạ yên tâm, việc hôm nay bọn tại hạ đều thấy, sau này y dám làm gì, Nạp Lan Băng ta là người đầu tiên không tha cho y."
"Bằng vào y mà định đối phó Ngụy Tác có khác gì tự chuốc khổ." Nam Cung Vũ Tinh lẩm bẩm.
Từ lúc mới quen, nàng đã biết gã không phải tu sĩ tầm thường, hơn nữa dọc đường đến đây, ngay cả thần thức xung kích của Phệ tâm trùng trưởng lão cũng không khiến gã cứng người, việc đó khiến nàng cùng Liễu Ngũ chấn kinh quá mức.
"Bọn tại hạ không địch nổi tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng đó, không ngờ hắn chết trong tay các hạ." Nạp Lan Băng nhanh chóng nhìn đến thi thể Phệ tâm trùng trưởng lão và hoàng sắc pháp y của Văn Đạo Các.
"Bọn tại hạ chỉ may mắn thôi, nếu không có mấy con Phệ tâm trùng xen vào, chưa biết chừng bọn tại hạ đã chết trong tay chúng." Ngụy Tác tỏ ra khiêm hư hiếm thấy.
Nạp Lan Băng nói, "Không hiểu Ngụy huynh có thể kể lại tường tận việc phát hiện âm mưu của chúng chăng, bọn tại hạ hoàn toàn không biết gì viề chúng."
"Đương nhiên rồi." Đối với Ngụy Tác, đến nơi này, hốt sạch đồ của bọn Lưu Tam Pháo thì gã đã đại phát tài, không còn gì nữa thì gật đầu kể lại ngắn ngọn việc vô tình gặp bọn Văn Đạo Các và hôi y tu sĩ, rồi bám theo Văn Đạo Các và tử bào lão đạo, nghe được việc liên quan đến Thanh Phong lăng, sau đó gã Kim Ngọc các phát tin tức, việc gã đến đây như thế này, gặp bọn Nam Cung Vũ Tinh ra sao, vì cớ gì bị Phệ tâm trùng trưởng lão truy sát, quá trình gặp bọn Văn Đạo Các đoạn may mắn thoát thân, chỉ là giấu biến việc khí linh lão đầu.
"Nam Cung Vũ Tinh kết giao với bằng hữu như các hạ đúng là may mắn của Thiết Sách. Nếu không có các hạ, hôm nay e rằng tất cả bọn tại hạ dều mất mạng ở đây." Nghe nói Ngụy Tác đặt cược toàn bộ gia tài đến đây nhắc nhở Nam Cung Vũ Tinh, bọn Nạp Lan Băng đều động dung. Đợi khi gã nói xong thì nàng ta bảo: "Đại ân không thể cảm tạ bằng lời, sau này Ngụy huynh có việc gì cần, bọn tại hạ sẽ tận tâm tận lực."
"Cũng không có gì, chỉ là vận khí hơi tệ, không gặp được các vị sớm hơn." Ngụy Tác đáp: "Hơn nữa chuyến này mỗ thu hoạch cũng không tệ."
"Không ngờ ở đây lại có tới bốn con Phệ tâm trùng, còn cả một trưởng lão đã tiến giai. Nếu không vì chúng truy sát các hạ, bọn tại hạ mà qua sào huyệt của chúng thì đừng mong sống sót.." Nạp Lan Băng trầm ngâm: "Địa lăng nguy cơ bốn bề, chúng ta thoát ra rồi tính."
"Các vị đã đến sào huyệt của chúng?" Nam Cung Vũ Tinh hiếu kỳ hỏi.
"Lúc trốn tránh hoàng sam tu sĩ truy sát, bọn tỷ đã đi qua sào huyệt của Phệ tâm trùng, phát hiện ở đó năm quả Phệ tâm trùng noãn. Giờ nghĩ lại mới thấy chắc hoàng sam tu sĩ tảo biết chỗ đó là sào huyệt Phệ tâm trùng nên e ngại, vì thế bọn tỷ mới thoát." Nạp Lan Băng vừa kể vừa hồi hộp.
"Phát hiện năm quả Phệ tâm trùng noãn?!" Nạp Lan Băng nói là đi qua sào huyệt Phệ tâm trùng, Ngụy Tác thấy bình thường, gã cũng có địa đồ địa lăng, biết chỗ họ đi qua là nơi có ghi chú về Phệ tâm trùng, nhưng bảo phát hiện năm quả Phệ tâm trùng noãn, thì gã không khỏi chấn kinh. Nơi Phệ tâm trùng đẻ trứng là sào huyệt chân chính của chúng, càng khiến gã kinh ngạc là trong bản nô thú tàn thiên lấy được từ độc nhãn tu sĩ tựa hồ có ghi cách nuôi dưỡng Phệ tâm trùng, nếu thuần dưỡng được một con thì chả phải còn lợi hại hơn một món linh khí sao?
"Phệ tâm trùng noãn, có thể cho tại hạ xem qua không?" Vốn định rời khỏi nơi này ngay, Ngụy Tác buột miệng hỏi Nạp Lan Băng.
"Tất nhiên là được." Nạp Lan Băng gật đầu, thanh sam văn sĩ hơn bốn mươi tuổi đứng cạnh nàng ta cũng gật đầu lấy ra một cái hắc sắc nạp bảo nang, lấy một quả Phệ tâm trùng noãn đưa cho Ngụy Tác.
"Chà! Cũng to nhỏ khác nhau nhỉ?" Đón lấy quả Phệ tâm trùng noãn, Ngụy Tác chợt kêu thầm.
Phệ tâm trùng trông xấu xa không để đâu cho hết, nhưng trứng của chúng lại chỉ lớn cỡ quả trứng gà, hình bầu dục, vỏ như thủy tinh, màu hồng phấn, trông thập phần khả ái.

Chương 74: Thế nào là bằng hữu!

"Trứng còn sống, có thể ấp nở hả?" Ngụy Tác nhìn kỹ năm quả Phệ tâm trùng noãn đẹp đẽ, lên tiếng hỏi. Nên biết nếu không thể ấp nở thì vô dụng với gã.
Nạp Lan Băng nhìn gã đang hào hứng, gật đầu, "Bọn tại hạ từ lúc lấy ra vẫn chưa hề tác động gì, chắc có thể áp được. Thế nào, Ngụy huynh có hứng thú với Phệ tâm trùng noãn?"
Ngụy Tác không phủ nhận: "Đúng vậy, tại hạ rất có hứng thú với Phệ tâm trùng noãn."
"Vậy thì tại hạ có một lời nhờ vả sỗ sàng, không rõ Ngụy huynh có thể đồng ý chăng." Nạp Lan Băng hơi do dự.
Ngụy Tác hỏi: "Nhờ vả gì?"
"Lần này số lượng tu sĩ chặn giết bọn tại hạ không ít, có vẻ chúng đều là tán tu nên bọn tại hạ không nhận ra thân phận nhưng chúng đều không phải là tu sĩ cấp thấp bình thường, đều có tu vi đáng kể và thủ đoạn khác thường." Nạp Lan Băng nới với Ngụy Tác: "Nếu chúng bị ai đó triệu tập thì kẻ đó tất có lai lịch không nhỏ. Nếu không có Ngụy huynh, bọn tại hạ đều chết hết ở đây, thứ trên mình chúng đương nhiên thuộc về Ngụy huynh, bất quá tại hạ muốn nhờ Ngụy huynh lúc lấy đồ trên mình chúng thì lưu ý giùm một chút hoặc cho bọn tại hạ biết là những thứ gì, chưa biết chừng bọn tại hạ qua đó tìm được manh mối nào chăng về kẻ đứng sau lưng, báo thù cho những bằng hữu đã chết hôm nay. Chỉ cần Ngụy huynh giúp đỡ, Phệ tâm trùng noãn sẽ tặng hết cho huynh."
"Sao lại vậy được." Ngụy Tác nuốt nước bọ. Cho người của Thiết Sách biết những kẻ đó có thé gì thật sự chỉ là việc đơn giản.
Nạp Lan Băng tỏ vẻ khó xử: "Ngụy huynh giúp bọn tại hạ như vậy, coi như có ơn cứu mạng, huynh có hứng thú với Phệ tâm trùng noãn thì lẽ ra nên tặng không nhưng viếc đó lại rất quan trọng với Thiết Sách, mong Ngụy huynh hiểu cho.""Không được, không được." Nạp Lan Băng nói vậy, Ngụy Tác thật sự khó xử, dù gì người ta cũng chuẩn bị bao nhiêu lâu, đến đây lại chết nhiều người như thế, bao nhiêu lợi ích đều cho gã hết thì quả thật gã cũng khó xử, lắc đầu nói: "Cho các vị biết có những vật gì chỉ là việc đơn giản, thế này đi, các vị đến đây vì Phệ tâm trùng, ngoài việc vừa nãy, tại hạ sẽ tặng các vị hai con coi như đổi lấy mấy quả trứng, các vị thấy thế nào?"
"Phệ tâm trùng?" Nạp Lan Băng nhăn nhó, "Vốn trong Thiết Sách có người cần mấy thứ của Phệ tâm trùng để luyện chế pháp bảo, Phệ tâm trùng cực kỳ trọng yếu với bọn tại hạ. Ngụy huynh nói vậy thì bọn tại hạ không chối nữa, nhưng chỉ cần một con Phệ tâm trùng là đủ."
"Hai con đi, dù gì tại hạ cũng có bốn con Phệ tâm trùng." Ngụy Tác vừa bào vừa than thầm, thật tra bọn Nạp Lan Băng không quen biết gã, lại vừa có lòng tốt bảo vệ gã, nàng ta càng khách khí gã càng ngại ngùng, xem ra gã thật sự không thích hợp làm gian thương – một nghề rất có tiền đồ.
Nạp Lan Băng nói: "Một con thôi, chúng ta rời khỏi đây hẵng tính, nếu Ngụy huynh còn khách khí, bọn tại hạ chắc không dám lấy cả một con đó."
"Được thôi." Thấy nàng ta cả quyết như thế, Ngụy Tác không nói gì mà lấy một con Phệ tâm trùng từ nạp bảo nang ra đưa cho nàng ta, lúc lấy ra gã nhìn rất kỹ, trọng bụng con có hai cái vòng tay của Văn Đạo Các thì gã không đành lòng cho bọn Nạp Lan Băng.
"Còn hai con nữa, đồ keo kiệt!" Hành động của gã lọt vào mắt Nam Cung Vũ Tinh, nàng trợn tròng trắng nhìn gã, khẽ ghé tai thì.
Ngụy Tác cười hắc hắc, coi như không nghe thấy gì, đón bốn quả Phệ tâm trùng noãn được thanh sam văn sĩ đưa cho xong liền lấy địa đồ ra tìm xem lối nào thoát thân ngắn nhất.
Nạp Lan Băng cũng lấy ra một cái nạp bảo nang màu vàng, tựa hồ cùng cấp với cái của Ngụy Tác, gom hết thi thể mấy người của Thiết Sách, kể cả bọn hôi y tu sĩ, chắc nàng ta muốn qua thi thể đối phương điều tra xem có lai lịch gì.
... Nguồn truyện: Truyện FULL
"Sau cùng cũng không cần chui lỗ nữa!"
Hơn một canh giờ sau, trong một động quật của Thanh Phong lăng đột nhiên vang lên tiếng cảm thán.
Ngụy Tác cùng bọn Nam Cung Vũ Tinh chui ra.
Thanh Phong lăng lúc này rực rỡ mặt trời, khiến Ngụy Tác có cảm giác như vừa sống lại, tính mạng đã quay lại với gã.
"Có người đang đấu pháp?"
Nhưng gã chưa kịp cảm thán đã nghe thấy trong một vạt rừng ngoài xa có tiếng nổ ì ùng, tựa hồ là thuật pháp hoặc pháp khí nào đó đang không ngừng oanh kích phòng ngự pháp khí hoặc phòng ngự quang tráo.
Kinh ngạc nhìn bọn Nam Cung Vũ Tinh, Nạp Lan Băng, Ngụy Tác liền vô thanh vô tức lướt nhanh đến chỗ đó.
"Diệp Tiêu Chính, Diệp Cố Vi?"
Lén áp sát vạt rừng, nhìn rõ hai bên đang đấu pháp, Ngụy Tác liền ngẩn người.
Diệp Tiêu Chính, Diệp Cố Vi đang đấu pháp với một trung niên tu sĩ áo lam viền vàng.
Trung niên tu sĩ mặt vuông chữ điền, má trái có một sẹo như con rết từ lưỡng quyền ăn xuống cằm, chỉ lệch một chút là mắt trái và mũi không thể giữ được, nhưng chỉ vết sẹo đó đủ khiến hắn trông cực kỳ hung tợn rồi.
Không rõ dụng hắn dùng thuật pháp hay pháp bảo gì bay vút lên hơn mười trượng, khiến Diệp Tiêu Chính không thiện nghệ giao chiến tầm xa không thể công kích tới, còn hắn liên tục phát ra mộc hệ thanh sắc quang hoa, trông như một thanh mộc đao, từ trên không giáng xuống Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi.
Bạch sắc quang tráo bao quanh Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi đã quang hoa tán loạn, nguy ngập đến nơi.
Ngụy Tác dùng Vọng khí thuật liếc nhanh, lập tức yên tâm vì trung niên tu sĩ mặt sẹo trên không chỉ có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng.
Khẽ đưa mắt ra hiệu với Nam Cung Vũ Tinh và Nạp Lan Băng, cả hai liền vô thanh vô tức tách ra bao vây tu sĩ đó, nhi Ngụy Tác nghênh ngang bay ra gọi to, "Vị huynh đệ này, bay trên không trông rất được, không rõ huynh đệ bay lên cách nào, có thể cho mỗ biết không?"
"Ai hả?" Vốn trung niên tu sĩ mặt sẹo đang đắc ý liền kinh nãi quay lại nhìn về phía phát ra tiếng nói.
"Ngụy Tác?" Thấy gã xuất hiện, Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi đều vui mừng.
Trung niên tu sĩ mặt sẹo sầm mặt quát: "Linh Nhạc thành Thiết Sách ở đây, muốn nhúng vào thì nên xem thử mình phân lượng thế nào."
"Nếu huynh đệ là người của Thiết Sách, thế họ là ai?" Ngụy Tác cười ha hả.
"Các ngươi... " Trung niên tu sĩ mặt sẹo lúc đó mới phát hiện bốn phía toàn là thân ảnh tu sĩ, tức thì biến hẳn sắc mặt.
"Ngươi chắc cùng bọn với tên mặc áo vàng và tử bào lão đạo phải không?" Ngụy Tác trực tiếp lấy từ nạp bảo nang ra pháp y của Văn Đạo Các và tử bào lão đạo, cười hắc hắc với tu sĩ mặt mũi đang méo xệch đi, "Tên mặc áo vàng bị ta cắt đôi, viết thành hai chữ thảm dưới đất, lão đâọ bị ta trồng lông. Ngươi muốn giống tên mặc áo vàng hay muốn bị trồng lông thì cứ đấu với bọn ta một trận. Không muốn thì đừng bay cao thế nữa, mau hạ xuống ngoan ngoãn đầu hàng."
Trung niên tu sĩ mặt sẹo trắng bệch mặt mày, "Trồng lông là gì?"
Ngụy Tác cười ha hả, "Trồng lông là nhổ hết tóc trên đầu ngươi xuống rồi chọc thủng vô số lỗ trên người ngươi rồi cắm tóc vào đó, nếu ắm khéo thì ngươi không thể chết được, lúc tóc dài ra thì chẳng phải toàn thân ngươi có lông là gì."
Trung niên tu sĩ mặt sẹo mềm nhũn hai chân, thiếu chút nữa từ trên không rơi phịch xuống. Quan sát bọn Ngụy Tác và Nạp Lan Băng một chốc, hắn nghiến răng đáp xuống: "Không liên quan đến ta, ta chỉ thu của Văn Đạo Các ba trăm viên hạ phẩm linh thạch, giúp chúng ngăn mọi tu sĩ vào Thanh Phong lăng mà thôi."
"Văn Đạo Các, là hoàng sam tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng đó?" Nạp Lan Băng hỏi trung niên tu sĩ mặt sẹo, "thật ra hắn là ai?"
"Đúng, là y." Tu sĩ mặt sẹo lạnh người: "Ta chỉ biết y là tán tu ở gần Thất Tinh thành còn những thứ khác đều không rõ."
Nạp Lan Băng lạnh giọng: "Ngươi nói lao, chỉ vì ba trăm viên hạ phẩm linh thạch, ngươi lạo chịu mạo hiểm đi đối phó với Thiết Sách?"
"Nếu ta nói dối nửa lời sẽ bị thiên lôi đánh chết." Tu sĩ mặt sẹo cười khổ: "Chỉ ba trăm viên hạ phẩm linh thạch mà ta đồng ý vì ta có điểm yếu bị y bắt thóp."
Nạp Lan Băng hỏi dồn: "Có điểm yếu gì bị hắn bắt thóp? Điểm yếu gì?"
Tu sĩ mặt sẹo nuốt nước bọt, "Có lần ta giết một tu sĩ có lai lịch, bị y đi qua trông thấy. Theo ta biết những người còn lại không là bằng hữu của Văn Đạo Các thì cũng được hắn thuê."
"Hóa ra là giết người cướp của bị trông thấy." Ngụy Tác máy động, "Văn Đạo Các hình như mời toàn kẻ như thế? Chả trách mấy tu sĩ đó đều xuất thủ độc ác như hung thần ác sát, trên mình có không ít đồ tốt, thì ra quen với việc giết người cướp của rồi."
"Ngụy huynh, giao kẻ này cho bọn tại hạ xử trí được chăng?" Nạp Lan Băng hỏi gã.
Ngụy Tác nhún vai, gật đầu hàm ý không có ý kiến.
Thấy vậy, tu sĩ mặt sẹo thở phào.
"Ngươi để bọn ta chế trụ đã, theo bọn ta về, bọn ta còn nhiều việc phải hỏi, nếu ngươi nói thật thì rõ ràng mọi sự xong, bọn ta sẽ để ngươi an lành ra đi." Nạp Lan Băng nói với mặt sẹo: "Ngươi tin vào chữ tín của Thiết Sách?"
Tu sĩ mặt sẹo nhăn nhó, xòe hai tay: "Hiện tại đành vậy thôi."
"Các vị sao lại động thủ với y ở đây?" Thấy bọn Nạp Lan Băng đã chế trụ tu sĩ mặt sẹo bị gã dọa trồng lông mà không dám kháng cự nữa, Ngụy Tác đến chỗ Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi hỏi.
"Bọn mỗ lo cho huynh đệ, trời sáng là đến đây." Diệp Tiêu Chính giải thích: "Chỉ có điều có người tuyên xưng rằng Thiết Sách săn yêu thú ở trong, không cho ai vào Thanh Phong lăng, mỗ và Tiểu Vi khẳng định chúng không phải người của Thiết Sách, nên lén vào, không ngờ bị y phát hiện."
Nghe thấy Diệp Tiêu Chính nói vậy, còn Diệp Cố Vi cực kỳ ôn nhu, cúi đầu hổ thẹn không dám nhìn thì Ngụy Tác ấm lòng. Vẫn còn người không kể an nguy đến cứu gã.

Chương 75: Tiểu tán tu, vịt nướng to

"Tiểu muội, Ngụy huynh đệ cứ nhét gì cho muội thế hả?"
Đến gần chỗ bố trí truyền tống pháp trận trong bụng núi gần Thanh Phong lăng, Diệp Tiêu Chính quay lại hỏi Diệp Cố Vi.
Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi cũng phải ghé đến đây, định qua truyền tống pháp trận ở đây trung chuyển, nên xong xuôi mọi việc thì chia tay Ngụy Tác. Nguồn: http://truyenfull.vn
Sau khi ôm ấp chia tay nhau, Ngụy Tác nhét hai tấm truyền tấn ngọc phù và một cái túi da đen cho Diệp Cố Vi, bảo hai người sau này đến Linh Nhạc thành mà có việc tìm gã thì dùng truyền tấn ngọc phù này thông báo. Gã còn nói truyền tấn ngọc phù này quá tệ, sau này có cơ hội nhất định đổi sang Thiên lý truyền âm thạch gì đó. Lần này gã dùng Linh vụ châu và một tấm Ẩn thân phù của họ nên thứ trong túi da là để tặng, nhất định phải nhận.
Diệp Tiêu Chính đương nhiên sống chết gì cũng không nhận, Ngụy Tác trực tiếp chụp tay Diệp Cố Vi nhét vào, nói là không nhận thì không coi gã là bằng hữu, đoạn đi vào truyền tống pháp trận.
"Xem cái dáng mạt rệp đó còn học người ta tán gái nữa chứ, chắc rằng đồ tặng cũng chả ra gì."Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi nhìn theo Ngụy Tác khuất bóng trong truyền tống pháp trận với vẻ lưu luyến, nhưng người phụ trách trông coi nơi này là một tu sĩ Thiên Nhất môn thì cực kỳ coi thường khi nhìn cái túi da đen gã nhét vào tay Diệp Cố Vi.
Y cho rằng Ngụy Tác mặc tấm áo rách xám xịt đó chỉ là tán tu cấp thấp nghèo mạt, thế mà con vô sỉ đến mức cho rằng sau này đến Linh Nhạc thành nhất định phải tìm gã, rõ ràng muốn muốn tán tỉnh mỹ nữ hiền lành này, có ghẻ lại định ăn thịt thiên nga thì ít nhất cũng phải tỏ chút thành ý chứ, cái túi da đen trong tay mỹ nữ trông lép kẹp, dù đựng linh thạch cũng chả được bao nhiêu.
Trong lúc đệ tử Thiên Nhất môn khinh bỉ Ngụy Tác thì Diệp Cố Vi cũng hơi hiếu mở cái túi dốc ra xem gã tặng nàng và Diệp Tiêu Chính cái gì.
"Không phải chứ!"
Diệp Cố Vi đổ ra, hai mắt đệ tử Thiên Nhất lồi ra không khác gì mắt cóc.
Linh thạch, đúng như y nghĩ, cái túi lép kẹp đó đựng không nhiều linh thạch, chỉ hai mươi viên.
Nhưng hai mươi viên này là thượng phẩm linh thạch trắng ngần lấp lánh!
Một viên thượng phẩm linh thạch là một trăm viên hạ phẩm, hai mươi viên thượng phẩm tức là hai nghìn viên hạ phẩm linh thạch!
Hai nghìn viên hạ phẩm linh thạch, đệ tử Thiên Nhất môn này không rõ trông coi pháp trận bao nhiêu ngày mới kiếm được.
Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi ngẩn người, giá trị cái túi da thú Ngụy Tác nhét cho họ quá cao.
Trừ hai mươi viên thượng phẩm linh thạch còn hai, ba chục tấm Hỏa cầu phù, và một quyển đạo thư mỏng, một cây hoàng ngọc tiểu phủ chừng một thước.
Chân nguyên công pháp nghi trong đạo thư là Kim dịch lưu đơn quyết, huyền giai cao cấp. Cây phủ khắc hai chữ khai sơn và hình thú vật lại là pháp khí bán linh giai có thể sử dụng nhiều lần.
Hai vật này dù Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi không dùng mà đem đấu giá thì giá trị không chỉ hai nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
"Tiểu tử đó là ai nhỉ, biến thái quá."
Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi kinh ngạc thu những thứ đó lại thì đệ tử Thiên Nhất môn vô tình nhìn thấy cây tiểu phủ phát ra ánh vàng, thêm một lần nữa ngơ ngẩn.
...
Cùng lúc đệ tử Thiên Nhất môn cảm thấy Ngụy Tác biến thái thì gã đã về đến Linh Nhạc thành.
Ngụy Tác không muốn dính vào việc của Thiết Sách, với gã thì tu vi càng cao, tính mạng càng an toàn, quan trọng nhất là luyện thêm Bổ thiên đơn để công pháp tiến giai, nâng cao thực lực. Khiến gã thích thú nhất là còn cả mớ đồ vật đợi gã tính toán xem xét.
Gã không đến Kim Ngọc các mà về chỗ ở tại thành bắc, thuận tiện ghé qua chỗ bố cáo bài trả nốt tán tu cấp thấp giơ biển hộ gã năm viên hạ phẩm linh thạch.
Có thẻ vì đi lên từ tán tu cấp thấp cực kỳ cùng khốn nên tuy gã hiện giờ lúc nào cũng vẫn như kẻ keo bẩn, không bao giờ tiêu hoang dù chỉ một viên hạ phẩm linh thạch nhưng lại có phần thông cảm với các tán tu cấp thấp, không hề nuốt không năm viên linh thạch này.
Về đến chỗ ở, Ngụy Tác vào tĩnh thất trải thảm dệt bằng Ngân ti thảo, cuống quít đổ mọi thứ trong hắc sắc nạp bảo nang ra.
"Đại đao của tên biến thái đó không tệ."
Trong đống đồ gã đổ ra, đại đao của Lưu Tam Pháo trông nổi bật nhất, cầm rất thích tay. Cây đao này công thủ vẹn toàn, phòng thủ linh giai, công kích bán linh giai, ít nhất cũng là linh khí. Càng khiến gã thích là cây đao này cũng như một số pháp bảo, pháp trận được khắc ở trong, bên ngoài không có phù văn nên trông như một thanh đao bình thường cực độ.
Lấy thanh đao này ra, rất dễ khiến đối thủ coi thường, chắc chắn uy lực của nó sẽ khiến đối thủ giật mình, đối với người không quan tâm đến hình thức, chỉ cần thực dụng, càng âm hiểm càng tốt như Ngụy Tác thì không còn gì bằng. Pháp trận khắc ở trong, xem ra lực phòng ngự kinh nhân của thanh đao tựa hồ là do chất liệu tinh kim của nó. Âm mị nhận giáng toàn lực cũng chỉ lưu lại một vệt mờ thì thanh đao này đón đỡ mười mấy đòn, thậm chí cả trăm đòn của linh khí cũng được.
"Chà, tên mạt rệp này, trừ thanh đại đao ra thì không có gì đáng giá?"
Ngụy Tác tìm luôn mọi thứ còn lại của Lưu Tam Pháo, đổ linh thạch đại lấy được của hắn ra, linh thạch đựng trong đó giá trị chừng một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch. Vố như vậy không ít nhưng so với những tu sĩ trước đó thì chút linh thạch này khiến gã cho rằng Lưu Tam Pháo quả thật nghèo mạt.
Trừ ra, Lưu Tam Pháo chỉ còn mấy tấm pháp phù bình thường và Hồi khí đơn, cùng một cái chuông dẹt màu đồng xanh.
Dồn chân nguyên vào cái chuông, gã liền lập tức hơn hở. Cái chuông chỉ chừng một thước này phát ra thanh sắc quang hoa, hình thành quang tráo bao lấy gã. Gã còn nhớ lúc Lưu Tam Pháo kích phát thanh sắc quang tráo này đã miễn cưỡng đỡ được một đòn của Âm mị nhận, tiếp đó gã phải phát ra Lưu huỳnh phi nhận mới phá được quang tráo, lấy mạng tu sĩ biến thái này.
Tìm xong mọi thứ của Lưu Tam Pháo, Ngụy Tác lại lục lọi đồ của Văn Đạo Các, không ngại bẩn thỉu, thò tay vào bụng Phệ tâm trùng móc hai cái vòng tay màu đỏ ra.
Văn Đạo Các là lão đại của cả bọn, tu vi tối cao, đồ trên mình hắn khiến gã thập phần kinh hỉ.
Món hoàng sắc pháp khí hình mỏ chim của hắn đúc từ tinh kim, linh khí đã tan hết, lại nứt nẻ nhiều chỗ, coi như phá tổn hoàn toàn nhưng đôi vòng tay đỏ lấy từ bụng Phệ tâm trùng ra thì còn nguyên.
Chất liệu đôi vòng tựa hồ bằng san hô đỏ, khắc phù văn nhỏ xíu như hoa tường vi, cực kỳ đẹp đẽ, qua màu sắc thì là hỏa hệ pháp bảo, nhưng nắm trong tay lại cảm nhận được thủy khí cực nồng, chắc chắn là thủy hệ nguyên khí pháp bảo. Chỉ một đòn đã đánh thủng bụng Phệ tâm trùng, uy lực của đôi vòng ít nhất cũng là bán linh khí.
Có quá nhiều thứ nên nghiên cứu đôi vòng tay một lúc mà không thể xác định uy lực cụ thể, Ngụy Tác thậm chí quyết định lúc đến Kim Ngọc các chuộc đồ sẽ mua luôn một khối Thiên luyện ngân.
Thiên luyện ngân là tinh kim chuyên dùng để thử nghiệm uy lực của pháp bảo từ đạo giai trở xuống, cực kỳ chắc chắn nhưng chất liệu lại dẻo, pháp bảo xung kích vào cũng không bị tổn thương bản thân thai thể, nhưng thông qua độ sâu nhát cắt vào Thiên luyện ngân để xác định uy lực của pháp bảo đó.
Ngụy Tác đeo đôi vòng đỏ vào tay thử xem sao, khiến gã há hốc miệng là đôi vòng không chỉ có tốc độ kích phát kinh nhân, cơ hồ chân nguyên mới đồn vào đã rời tay ngay, mà tốc độ bay trên không cũng thập phần kinh nhân, cơ hồ như thuấn di, rõ ràng uy lực còn hơn cả Hỗn kim đoản mâu của đạo sĩ lùn mập. Hai cái vòng lại không phải là bộ, có thể đồng thời kích phát hoặc kích phát riêng lưer.
Thử thêm mấy lần, gã phát hiện đôi vòng tay chỉ bay được chừng mười trượng là tự động quay về.
Bán kính thi pháp chỉ mười trượng, nhưng tốc độ kích phát và phi độn cực nhanh, rõ ràng là pháp khí chuyên dụng trong cận chiến.
Chả trách Phệ tâm trùng đó đã cắm vòi vào óc Văn Đạo Các chưa kịp hút thì bị hắn hất bay.
Văn Đạo Các không có nạp bảo nang, nhưng linh thạch đại quả nhiên bất phàm, đựng hơn năm mươi đa viên thượng phẩm linh thạch, tương đương với hơn năm nghìn viên hạ phẩm linh thạch. Ngoài ra, còn có một tấm pháp thuẫn không rõ luyện bằng xương yêu thú nào, uy năng cũng ngang với Huyền quy thuẫn. Ít nhất cũng bù lại tổn thất hai tấm Huyền quy thuẫn cho gã.
Khiến gã vui mừng nhất là phi độn pháp bảo bạch ngọc hạc của Văn Đạo Các tuy bị Âm lân cốt kiếm thiêu phải, bề mặt có không ít điểm đen, trông không giống ngọc hạc mà giống một con vịt nướng nhưng linh khí không tan đi bao nhiêu, gã hơi dồn chân nguyên vào là "vịt nướng" lớn vụt lên, biến thành một con vịt nướng rất to!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau