THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 696 - Chương 700

Chương 696: Ma văn hung khoáng

"Bọn ta bị Thiên Kiếm tông lừa." Huyết tinh thạch thần hiệu dị thường, vết thương trên mình tu sĩ họ Trần cơ hồ lành lại trong tích tắc nhưng y lại tỏ vẻ thống khổ, lúc trước bị Ngụy Tác dùng Huyền sát âm khí bao phủ bất động mà y không hề đau đớn, rõ ràng hiện tại đang nhớ lại chuyện cũ.
"Lúc trước lão phu và cha mẹ hiền điệt và hai hảo hữu đều biết đôi chút về quan mạch tham khoáng chi thuật, lần dó rời Thiên khung định săn yêu thú, dọc đường xem có khoáng mạch gì không. Nhưng rồi gặp mấy tu sĩ Thiên Kiếm tông, biết bọn lão phu hiểu quan mạch tham khoáng chi thuật thì nói là thuê đến thăm dò một linh thạch khoáng mạch. Thiên Kiếm tông quyền thế ngút trời, tu vi nhưng tu sĩ đó đều hơn xa bọn lão phu, chúng lại đưa ra thù lao rất cao nên bọn lão phu không dám cãi."
"Năm xưa bọn ta theo chúng đến linh thạch khoáng mạch thì phát hiện, chúng không phải định thăm dò khoáng mạch thông thường mà là Ma văn hung mạch! Nơi đó có không ít tu sĩ như bọn ta, rõ ràng chúng định dùng mạng người lấp vào để thăm dò hung mạch!"
"Sao lại là Ma văn hung mạch?" Ngụy Tác lặng im nghe đến đây thì hỏi.
"Ma văn hung mạch là địa mạo đặc biệt. Trong mấy dãy núi hoặc một hoang nguyên, có mấy chục vực sâu đan nhau, từ trên nhìn xuống như ma vương cự trảo cào một vết. Những vết nứt đó đều nối với địa để hỏa mạch, tỏa ra hồng quang. Cơ hồ mọi điển tịch về tham mạch chi thuật đều ghi lại rằng bên dưới địa mạo này có thể có linh thạch khoáng mạch, đồng thời thêm khoáng mạch loại khác nhưng loại từ địa mạo viễn cổ thiên địa tan vỡ đã hình thành thì rất có thể có nhiều thâm uyên yêu thú tụ tập, thậm chí hóa sinh cả ma vật kinh nhân. Nên nơi như thế đối với mọi tham khoáng tu sĩ đều là chốn đại hung, chỉ cần hơi hiểu biết thì tất nhìn thấy là gan vỡ mật, bỏ chạy ngay, sách vở đều nói địa mạo đó, dù bên ngoài cũng cực kỳ hung hiểm, không biết bao nhiêu người đã chết ở đó, những quỷ dị nhiều đến độ tu sĩ khó mà lý giải." Tu sĩ họ Trần tỏ vẻ hoảng sợ."Chúng biết rõ là Ma văn hung mạch mà vẫn ép các vị xuống, chống lại là lấy mạng?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, từ từ hỏi.
"Không sai. Lúc bọn ra đến đó đang ban đêm, chỉ thấy huyết quang xung thiên, bọn ta nhận ra Ma văn hung mạch, phát hiện điều không ổn thì tu sĩ Thiên Kiếm tông trở mặt, nếu bọn ta không vào Ma văn hung mạch thì chúng giết ngay." Tu sĩ họ Trần run lên, nghiến răng nói.
Ngụy Tác không hỏi gì, từ từ ngẩng nhìn thinh không, sắc mặt bình tĩnh, tay run lên.
Đêm sâu như nước, trăng sáng dịu dàng.
Gã cảm nhận được năm xa cha mẹ và tu sĩ họ Trần đến Ma văn hung mạch, thấy trong màn đêm có huyết quang xung thiên thì kinh hoàng thế nào.
Hiện tại gã có tu vi kinh thiên Kim đơn tứ trọng, có Trấn thiên pháp tướng, cả Lâm Thái Hư và ngần ấy lão bất tử liên thủ mà cũng không phải đối thủ của gã, nhưng gã không thể cải biến quá khứ. Thần thông cỡ nào cũng không thể xuyên qua thời không, cải biến quá khứ, gã không thể xuất hiện ở đây trước khi cha mẹ đến Ma văn hung mạch, mà giết hết các tu sĩ Thiên Kiếm tông cứu họ.
Hiện tại có thần thông cỡ này nhưng cha mẹ không còn.
"Sau đó xảy xa chuyện gì?" Đứng im hồi lâu, Ngụy Tác cúi đầu nhìn tu sĩ họ Trần, hỏi tiếp.
"Bọn ta bị các tu sĩ Thiên Kiếm tông lừa đến đó thì đã có tu sĩ bị chúng lùa vào hung mạch thăm dò. Đã xác định được có mấy linh thạch khoáng mạch." Tu sĩ họ Trần bảo Ngụy: "Nhưng người Thiên Kiếm tông trừ bắt các tu sĩ đó tiếp tục thăm dò linh thạch khoáng mạch thì sai các tu sĩ bị các loại thủ đoạn lừa đến thăm dò mấy viễn cổ linh mạch đã khô kiệt linh khí. Muốn bọn ta tìm hiểu rõ hướng chảy của mỗi linh mạch khô kiệt, xem linh mạch chảy đến đâu."
"Linh mạch khô kiệt? Lẽ nào Thiên Kiếm tông định tìm xem còn linh mạch đứt gãy nhưng chưa tan hết linh khí như của Hải Tiên tông? Không đúng! Hiểu rõ hướng chảy của linh mạch... Có thể là định tìm di tích viễn cổ tông môn! Viễn cổ thời địa, linh mạch nhất đều do tông môn chiếm cứ. Nhất là khi mấy linh mạch tụ lại, không bị tông môn chiếm cứ cũng khó. Linh mạch lớn thì từ viễn cổ đã đủ tạo thành tông môn lợi hại. Đúng rồi, chưa biết chừng chúng định qua linh mạch khô kiệt mà vào di tích viễn cổ tông môn!" Lục bào lão đầu nghe tu sĩ họ Trần nói xong thì kêu vang, càng lúc càng kích động. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Sau đó tu sĩ hơn trăm biết về tham mạch chi thuật bị đẩy vào Ma văn hung mạch tìm hướng đi của linh mạch khô kiệt. Vì sợ các tu sĩ quen mặt ở một chỗ gây ra biến cố, tu sĩ Thiên Kiếm tông tách lão phu và cha mẹ hiền điệt ra, cùng năm, sáu tu sĩ khác thành một tổ, vào Ma văn hung mạch." Tu sĩ họ kể tiếp, "Lúc thấy Ma văn hung mạch, bọn lão phu đã biết lành ít dữ nhiều, cùng để lại di ngôn. Nếu có ai sống sót, những người khác còn việc gì chưa hoàn thành thì người sống sót đó sẽ giúp đỡ. Di ngôn của cha mẹ hiền điệt là nếu họ chết, dù thế nào cũng không được cho hiền điệt biết tin đó."
Ngụy Tác mặt mũi cực kỳ bình thản nhưng hai tay run rẩy, rõ ràng trong lòng khó mà bình tĩnh.
Trừ Lý Tả Ý còn chưa hiểu gì, chỉ đọc kinh văn thì ai cũng biết cha mẹ y di ngôn như thế vì không muốn Ngụy Tác biết họ chết gì tay Thiên Kiếm tông, sợ gã biết được sẽ tự tìm đường chết. Đối với tu sĩ thì siêu cấp đại tông môn như Thiên Kiếm tông cao cao tại thượng, như ngọn núi ngất trời, không thể lay động.
"Bọn ta tuy chia ra nhưng vì có Liên tâm thằng nên biết được sống chết của mấy hảo hữu. Ma văn hung mạch quỷ dị tuyệt luân, sau đó lão phu và mấy tu sĩ cùng vào chưa lâu, địa mạch phía bắc rung dộng, trong vòng trăm dặm đều sập xuống, Liên tâm thằng của lão phu cháy hết, trừ lão phu ra, cha mẹ hiền điệt và hai hảo hữu đều chết. Sau đó bọn lão phu, tại một linh mạch khô kiệt gặp một ma vật vô danh và bị nó truy sát, những tu sĩ khác đều chết, chỉ lão phu và một người khác may mắn chạy vào một khe hở, tu sĩ đó tinh thông tuần mạch chi thuật, cả hai luồn vào được một huyền thiết tinh kim khoáng mạch, chạy khỏi Ma văn hung mạch."
"Lão phu và đạo hữu họ Liêu đó những tưởng đã được triệt để an toàn, không ngờ Thiên Kiếm tông còn lém hạ cấm chế, bọn lão phu chạy khỏi Ma văn hung mạch hơn hai nghìn dặm thì bị một tu sĩ Thiên Kiếm tông truy đuổi. Vốn lão phu và Liêu đạo hữu sắp chết trong tay tu sĩ Thiên Kiếm tông đó thì không hiểu do tính mạng chưa đến lúc hết hay tu sĩ Thiên Kiếm tông đó quá xui xẻo mà gặp một yêu thú lợi hại đi qua, y và yêu thú lưỡng bại câu thương, bị yêu thú đánh trọng thương, lạc vào tay bọn lão phu. Nhờ bức hỏi y mà lão phu và Liêu đạo hữu biết được đã trúng Thiên kiếm âm văn, cấm chế này phải mấy năm mới triệt để tiêu tan, trừ tu sĩ Thiên Kiếm tông ra thì không ai giải được, chỉ cần có tu sĩ Thiên Kiếm tông trong vòng năm nghìn dặm thì sẽ cảm ứng được. Lão phu và Liêu đạo hữu không dám dừng lại mà chạy về phía tây bắc Thiên Huyền đại lục, mấy năm liền cứ ở bên ngoài Thiên khung, sau đó Liêu đạo hữu chết vì yêu thú tại hoang nguyên." Tu sĩ họ Trần hít sâu một hơi, nhìn Ngụy Tác: "Ma văn hung mạch đó không có tin gì đồn ra, có thể những tu sĩ năm xưa bị Thiên Kiếm tông dùng các loại thủ đoạn đẩy vào chỉ còn lại mình lão phu."
Thoáng ngừng lại, tu sĩ họ Trần tiếp lời: "Lần đó lão phu về Linh Nhạc thành để nghe ngóng tin về hiền điệt, lúc bọn lão phu rời thành thì hiền điệt còn nhỏ, lão phu cho rằng hiền điệt vị tất còn sống, dù còn cũng chưa chắc ở Linh Nhạc thành, nhưng không ngờ mới vào thành chưa lâu, chưa biết tin gì thì đã bị hiền điệt chạm mặt, sợ hiền điệt truy hỏi việc năm xưa mà gặp họa sát thân nên lão phu bỏ chạy để chôn vùi việc này. Không ngờ hiện nay hiền điệt có thần thông này."
"Trần thúc, lúc trước tiểu điệt hiểu lầm nên bất kính, xin nhận một lạy." Ngụy Tác hành lễ với tu sĩ họ Trần, xưng là trưởng bối.
Tu sĩ họ Trần run lên một lúc mới nhìn gã bằng ánh mắt phức tạp, "Dáng vẻ hiền điệt rất giống phụ... Giờ có thần thông này, cha mẹ hiền điệt biết thì sẽ cực kỳ tự hào."
"Trần thúc, có nhớ danh hiệu của mấy tu sĩ Thiên Kiếm tông năm xưa hại chết ch mẹ tiểu điệt không?" Ngụy Tác hỏi tu sĩ họ Trần.
"Ta chỉ nhớ được một tên." Tu sĩ họ Trần do dự một chốc: "Hiền điệt nếu coi lão phu là trưởng bối, nể tình quen biết giữa lão phu và cha mẹ thì nên nghe lời, thế lực Thiên Kiếm tông quá mạnh, nếu lão phu không lầm thì Thiên Kiếm tông có một lão bất tử tên Hoàng Phủ Tuyệt Luân đã xung kích thần huyền thành công, là thần huyền đại năng. Tốt nhất hiền điệt đừng xung động mà quyết tử với họ."
"Thiên Kiếm tông cũng có thần huyền đại năng?" Ngụy Tác nhãn quang lóe lên: "Trần thúc yên tâm, tiểu điệt báo cừu thì sẽ nghĩ cách vẹn toàn, chưa chắc thì không đấu với Thiên Kiếm tông."
"Vậy thì tốt." Tu sĩ họ Trần thở phào: "Mỗ chỉ nhớ một tu sĩ Thiên Kiếm tông tên Vạn Kiếm Tam."
Ngụy Tác gật đầu, hỏi tiếp: "Ma văn hung mạch ở đâu?"
"Ma văn hung mạch cách Thiên khung cực xa, nằm trong man hoang hoang nguyên giữa Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục chi gian, gần đó có một Hoang cổ đại hà nối với một Hoang cổ đại hồ, điển tịch ghi lại tên cái hồ là Thiên mẫu trạch."
"Thiên mẫu trạch?" Lục bào lão đầu lại kinh hô.
"À!" Chân mày Ngụy Tác giần giật, Thiên mẫu trạch mà tu sĩ họ Trần nói, nằm giữa Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục khiến gã nhớ tới tổ đường ngọc phù của Kim phủ. Theo đó, cách phía đông Bắc Mang di chỉ hơn một vạn dặm là Thiên mẫu trạch!
Tức là Ma văn hung mạch cách Bắc Mang di chỉ không xa.

Chương 697: Đứng ra vì người khác

"Trần thúc, sau này có đến Ma văn hung mạch tra xét không?" Ngụy Tác thoáng nghĩ.
Tu sĩ họ Trần gật đầu, "Lão phu tất nhiên cũng muốn biết Thiên Kiếm tông thế nào ở Ma văn hung mạch đó nên suốt mấy năm đã gom được mấy món pháp khí ẩn thân vào đó xem. Nhưng mấy nghìn dặm quanh Ma văn hung mạch dã bị Thiên Kiếm tông phong tỏa. Lão phu ẩn thân nhiều ngày tại đó, phát giác nhiều nơi quang hoa xung thiên, như đang đào bới đại quy mô, số lượng tu sĩ tựa hồ cực nhiều. Có mấy đêm, lão phu còn thấy cả bảo quang chỉ xuất hiện khi rất nhiều linh thạch được đào lên mới hình thành. Xem ra dù thế nào, Thiên Kiếm tông ít nhất cũng qua Ma văn hung mạch mà tìm được linh thạch khoáng mạch, không ít tu sĩ ngày đêm ở lại đào bới. Lão phu dừng lại nhiều ngày, phát hiện liên tục có tiểu đội tu sĩ Thiên Kiếm tông từ hung mạch lướt ra vội vàng, nhiều ngươi mang theo nạp bảo nang, chắc phụ trách vận tống linh thạch về Thiên Kiếm tông. Nhưng bên trong thế nào, vì lão phu tu vi kém cỏi nên không biết."
"Thiên Kiếm tông cũng có thần huyền đại năng, tiểu tử, với tu vi của ngươi mà đánh lên sơn môn thì khẳng định không thể nào, Thiên Kiếm tông ở sâu phía tây Thiên Huyền đại lục, dù ngươi gây loạn, chiếm đại tiện nghi thì cũng khó thoát thân, Huyền Phong môn và Chân Võ sẽ vây giết ngươi, bất quá vị trí Ma văn hung mạch rất được. Nằm sâu ở man hoang thì có thể thuận tiện tr xét Bắc Mang di tích, phá hoại luôn linh thạch khoáng mạch của Thiên Kiếm tông đã, rồi vượt man hoang sang Vân Linh đại lục." Lục bào lão đầu lên tiếng trong tai gã.
Ngụy Tác không nói gì, thầm tính như thế.
Ma văn hung khoáng có nhiều linh thạch, khi được đào lên sẽ hình thành bảo quang, hàm lượng thập phần kinh nhân, dù hiện tại không địch nổi Thiên Kiếm tông thì hủy linh thạch khoáng mạch đó cũng tương đương với đoạn tuyệt một nguồn thu cực kỳ trọng yếu của Thiên Kiếm tông, đả kích trầm trọng đến chúng.Quan trọng nhất, Ngụy Tác muốn xem nơi cha mẹ ngã xuống... Ngần ấy năm rồi, gã biết dù thần thông, đến đâu cũng không thay đổi được kết quả đó, nhưng ít nhất gã cũng muốn xem cha mẹ ngã xuống chốn nào.
"Đúng rồi, Trần thúc, các vị sao lại đến đây đào Kim cương tinh khoáng thạch?" Ngụy Tác lại hỏi.
Ban nãy bạch phát lão nhân cho gã biết, tổng cộng có mười sáu tu sĩ tại ở trong Kim cương tinh bần khoáng tìm khoáng thạch, nhưng giờ cộng cả tu sĩ họ Trần mới là bảy người, chín người kia chưa lộ diện, chứng minh tu vi của họ không ra sao cả, bằng không dù vào trong sâu hơn thì khí tức và một đạo thuật pháp của Ngụy Tác ban nãy chấn động thiên địa, tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng, tứ trọng trở lên sẽ nhận ra mà chui ra ngoài.
Cả tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng, từ trọng trở lên cũng không có mà dám đào Kim cương tinh khoáng thạch, thế thôi cũng dã không ổn, cộng thêm trước đó đều cầu xin cho tu sĩ họ Trần cầu nên Ngụy Tác càng nghĩ càng thấy cổ quái.
"Họ cũng như bọn mỗ, bị bức đến đây đào Kim cương tinh khoáng thạch." Tu sĩ họ Trần cười khổ.
"Sao vậy?" Ngụy Tác nhướng mày. Gã xuất thân từ đê giai tiểu tán tu, không ưa nhân vật cao cao tại thượng, ỷ thế hiếp người như Đổng Thanh Y và Hứa Thiên Ảo. Nhất là sau việc cha mẹ ngộ hại, càng khiến gã căm thù việc này.
"Lục đạo hữu này biết chút tham mạch chi thuật." Tu sĩ họ Trần chỉ vào bạch phát lão nhân, "Họ vốn là tán tu phục vụ một thương hành ở Cổ Động thành, thú triều ập đến mà trốn sang Gia Cơ thành, kết quả gặp mấy tu sĩ Long Quỳnh tông, bị hạ cấm chế, buộc trong một tháng đào đủ nghìn cân Kim cương tinh khoáng thạch. Mỗ chỉ qua đường, gặp họ nên mới dừng lại, dùng tham mạch chi thuật ta biết giúp họ đào Kim cương tinh khoáng thạch."
"Long Quỳnh tông là tông môn gì?" Ngụy Tác ho tu sĩ tóc bạc và cả toán. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Là một trung hình tông môn trong Ngọc Quỳnh thành trung, không có Kim đơn tu sĩ, nhưng tu sĩ bức bách bọn họ đều là trưởng lão Long Quỳnh tông, tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng ngũ trọng, ta không phải đối thủ của chúng nên chỉ đành ở lại giúp họ đào đủ số lượng Kim cương tinh khoáng thạch." Tu sĩ họ Trần cười khổ.
"Ta thấy các vị có đào đủ Kim cương tinh khoáng thạch, tu sĩ Long Quỳnh tông vị tất tha cho các vị, chưa biết chừng sẽ ép phải làm việc khác." Ngụy Tác thoáng giận, "Tông môn không có cả tu sĩ Kim đơn kỳ mà dám như thế hả."
"Tu đạo giới xưa nay vẫn thế, tu vi cao chèn ép tu vi thấp, có bối cảnh chèn ép không có bối cảnh." Tu sĩ họ Trần bảo Ngụy Tác: "Trước khi Thiên Huyền đại lục bắc bộ bị thú triều quét qua, Gia Cơ thành bị nhiều tông môn không chế nên không ai dám làm loạn nhưng giờ thì đã triệt để hỗn loạn, không ai quản lý."
"Thiên khung sắp tan vỡ, địa vị yêu thú và tu sĩ sắp thay đổi mà giữa các tu sĩ còn đàn áp, tranh đấu."
Ngụy Tác chợt có ý nghĩ này nhưng chỉ mặc nhiên lắc đầu. Gã hiểu tình huống này không thể thay đổi, lại không muốn loan tin Thiên khung thọ nguyên sắp cạn bởi như thế chỉ các đại tông môn có lợi. Siêu cấp đại tông môn khẳng định sẽ dốc sức thu gom từ mọi nguồn, cá lớn nuốt cá bé để giữ an toàn cho mình, đại nạn đang tới, họ sẽ càng không e dè gì nữa, tu sĩ tầm thường không có lợi gì. Cả tu đạo giới có thể sẽ hỗn loạn trước khi Thiên khung tan vỡ.
"Long Quỳnh tông bố trí cấm chế gì với cac vị? Người Long Quỳnh tông hiện ở đâu?" Ngầm lắc đầu, Ngụy Tác hỏi tiếp.
"Chúng đang ở 'Thực vận mạch' cách đây nghìn dặm." Bạch phát lão giả đáp: "Bọn vãn bối không biết bị hạ cấm chế gì, chỉ thấy ngực có nguyên khí dao động. Chúng cảnh cáo bọn vãn bối không được dùng chân nguyên chạm vào nguyên khí đó, không thì chúng sẽ nhận ra. Nếu chúng tới thì sẽ giết ngay người tiêu hủy làn nguyên khí."
"Theo lão phu thì là cấm chế do khí tức dẫn phát. Cấm chế này chỉ hữu hiệu trong vòng hai nghìn dặm, nên chúng không ở cách đây quá xa. Tu sĩ trúng cấm chế này phá đi không khó nhưng mấy canh giờ tiếp theo sẽ bị chúng tìm ra phương vị." Tu sĩ họ Trần tựa hồ hiểu về các loại cấm chế, giải thích với Ngụy Tác.
"Các vị thử phá cấm chế xem sao, những đồng bạn khác thì các vị cứ gọi họ ra cùng phá cấm chế." Ngụy Tác bao bạch phát lão giả thuyết: "'Thực vận mạch' là gì?"
Bạch phát lão nhân biết Ngụy Tác muốn giúp bọn lão đối phó tu sĩ Long Quỳnh tông, thập phần kích động, hít sâu mấy hơi giải thích: "Là một dạng địa mạo trong quan mạch điển tịch. Hai ngọn núi tạo thành hình chữ bát, trên núi có nhiều gò đống như mụn mọc, hiếm có cây cối, địa mạo này sẽ mạng lại xui xẻo cho tu sĩ. Tu sĩ có thể không tin nhưng ai đã quan mạch điển tịch, biết chút xíu tham mạch chi thuật thì đều tin, thấy là tránh xa, không dám đi vào. Long Quỳnh tông bức bách bọn vãn bối nên dù nhận ra địa mạo đó nhưng bọn vãn bối không nhắc nhở chúng."
"Hiện tại thì những gì ghi trong quan mạch điển tịch không sai." Lão tỏ vẻ kính sợ. Rõ ràng, với thần thông và tu vi của Ngụy Tác, tiếp Long Quỳnh tông khẳng định xui xẻo.
Thiên địa huyền diệu, dù chân tiên cấp đại năng trong truyền thuyết cùng không hiểu được toàn bộ ảo bí, nói gì đến phổ thông tu sĩ. Địa mạch từ xưa đã liên quan đến khí vận, không thể hiểu nổi ảo diệu, đối với tu sĩ thăm dò linh khoáng thì số lượng chết mỗi năm tại các loại địa mạo càng nhiều nên tu sĩ kiểu này càng kính sợ thiên địa mạch tượng.
"Có đại tu sĩ đứng ra vì chúng ta..."
"Chúng đang ở 'Thực vận mạch', quả nhiên xui xẻo."
"Cấm chế ta trúng giảm rồi."
"..."
Trong lúc bọn lão nhân họ Lục thiên ân vạn tạ, những tu sĩ khác được gọi từ khoáng mạch ra. Cấm chế của Long Quỳnh tông không khó phá nên mọi việc giải quyết rấ nhanh.
"Họ đến rồi..."
Không đầu nửa tuần hương sau, ngoài xa có tiếng xé không khí, hắc sắc lưu quang bắn tới chỗ bọn Ngụy Tác.
Ngụy Tác thu liễm khí tức, lặng lẽ nhìn lưu quang đến gần.

Chương 698: Một khúc cổ hương

Chốc sau, hắc sắc lưu quang đến gần phía trên bọn Ngụy Tác.
Hắc sắc độn quang là một món pháp khí độc mộc chu chở bốn tu sĩ.
Mục lực của Ngụy Tác hơn xa người khác, những tu sĩ khác chưa nhìn rõ thì gã đã quan sát kỹ càng bốn tu sĩ.
Là ba nam một nữ, gồm một lão giả, một trung niên nam tử và một đôi nam nữ trẻ tuổi.
Lão giả mặt dài hẹp, có chòm râu dê, mặc áo da xanh khảm hơn hai mươi viên minh hoàng sắc bảo thạch, trông rất đặc biệt. Trung niên nam tử lại gũ quan thập phần đoan chính, nhưng mắt đầy sát khí, toát lên nét thập phần hung ác, mặc xích hồng sắc pháp bào, hai bên ngực là phù văn tam cước thiềm thừ. Đôi nam nữ trẻ tuổi thì nam mặc sắc đạo bào, đầu đội ngọc quan, da khá trắng, nữ mặc thúy lục sắc pháp y, cầm ngân sắc trường tiêu, mi tâm đính một đóa mai hoa, đầu cài kim bộ diêu, mặt hơi tròn, dung mạo thập phần diễm lệ.
Bốn tu sĩ đều tỏ ra kinh nghi bất định.
Đến gần thêm mấy trăm trượng, bốn tu sĩ nhìn thấy Ngụy Tác và bọn Lý Tả Ý.
"Các ngươi là ai?" Bốn tu sĩ thập phần cẩn thận, thấy toán bạch phát tu sĩ tụ tập sau lưng Ngụy Tác và Lý Tả Ý rồi thấy cả hai khí thế bất phàm thì không vội ra tay mà nhìn nhau, đoạn lão giả mặt dài, râu dê lên tiếng hỏi."Bọn ta không là ai, mà là thỏ." Ngụy Tác chưa đáp thì Lý Tả Ý nãy giờ lầm rầm đọc kinh văn lại đáp.
"Thỏ?" Đừng nói bốn tu sĩ Long Quỳnh tông, ngay cả toán tu sĩ sau lưng Ngụy Tác đều ngẩn ra.
"Ngươi có ý gì?" Lý Tả Ý trông rất già, linh khí đuọc Ngụy Tác dùng pháp khí hấp nạp, nên bốn tu sĩ không nhận ra, ngẩn ra đoạn nữ tu duy nhất nhíu mày, hỏi Lý Tả Ý.
"Không có gì... Các vị cũng là thỏ?" Lý Tả Ý nghiêm túc hỏi nữ tu.
Tựa hồ trước kia bên Ngụy Tác có nhiều nữ tu, Hàn Vi Vi cùng bọn Cơ Nhã đều cực kỳ xinh đẹp nên y có hảo cảm với nữ tu xinh đẹp, cho rằng họ có thể là thỏ.
"Ngươi! Ngươi mới là thỏ!" Nữ tu Long Quỳnh tông tưởng Lý Tả Ý cố ý mắng người thì kêu lên.
"Đúng, mỗ là thỏ." Lý Tả Ý nhìn nữ tu với vẻ không hiểu.
"Ngươi!" Nữ tu giận đỏ mặt.
"Sư muội, đừng giận, y là kẻ ngốc." Nam tu trẻ tuổi mặc tử sắc đạo bào nhắc.
"Ngươi mới là kẻ ngốc, ta là thỏ." Lý Tả Ý nghe thấy thì giận giữ trừng mắt nhìn nam tu trẻ tuổi.
"Dù ngươi là thỏ, chốc nã cũng là người chết." Nam tu hừ lạnh, hỏi Ngụy Tác, "Các ngươi là ai?"
"Cấm chế trên mình họ là các vị hạ? Các vị nói là họ đào đủ Kim cương tinh khoáng thạch thì tha cho họ?" Ngụy Tác không đáp mà hỏi ngược.
"Thế nào, ngươi định bênh chúng?" Mắt nam tu hơi nheo lại.
"Đừng lỗ mãng." Trong bốn tu sĩ, lão giả cẩn thận nhất, quát khẽ với nam tu rồi ôm quyền với Ngụy Tác: "Tại hạ trưởng lão Long Quỳnh tông Trương Nhược Ly. Không biết các hạ là tu sĩ tông môn nào."
"Mỗ không lắm lời, với những gì các ngươi gây ra thì dù mỗ giết hết các ngươi cũng không có gì quá đáng. Bỏ lại nạp bảo nang và pháp khí thì mỗ sẽ chừa đường sống, để các ngươi đi." Ngụy Tác không đáp lời Trương Nhược Ly mà lạnh giọng.
"Khẩu khí lớn lắm!" Nữ tu trẻ tuổi không nén được kêu lên, "Ngươi tưởng mình là Bá Khí chân nhân Ngụy Tác hả?"
"Hơ..." Lục bào lão đầu kêu lên trong tai Ngụy Tác, lão không ngờ nữ tu trẻ tuổi lại nói thế. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngụy Tác hơi ngẩn ra, liếc nữ tu, "Thế nào, nếu ta là Ngụy Tác thì các ngươi ngoan ngoãn nghe lời, còn không phải thì không nghe?"
"Đương nhiên." Nữ tu trẻ tuổi khinh bỉ nhìn Ngụy Tác: "Muốn bọn ta để lại nạp bảo nang và pháp khí thì ít nhất cần thể hiện thần thông khiến bọn ta nghe lời đã."
"Nếu mỗ bảo mình là Ngụy Tác?" Ngụy Tác nhạt giọng.
"Ngươi là Ngụy Tác, thì ta là Thủy Linh Nhi." Nữ tu trẻ tuổi như nghe thấy chuyện cười, cười rũ rượi.
"Đê tiện..." Lục bào lão đầu kêu lên, "Tiểu tử, Thủy Linh Nhi là đạo lữ của ngươi, ả dám tự xưng như thế mà muốn đem thân cho ngươi... Chi bằng ngươi xử lý ả luôn... cho ta xem."
"Được ta chỉ là một phổ thông tán tu, nhưng muốn đứng lên cho họ." Ngụy Tác làm lơ lục bào lão đầu, bảo nữ tu: "Các ngươi định làm gì?"
"Chỉ là một phổ thông tán tu mà khẩu khí như thế, hại bọn ta mạo hiểm đi ban đêm ở hoang nguyên bên ngoài Thiên khung, thế thì phải giết các ngươi để chúng đào tinh kim cho bọn ta." Nữ tu cười lạnh, ngoái lại bảo Trương Nhược Ly: "Trương trưởng lão, y có vẻ không phải yêu tông môn tu sĩ, chỉ là một tán tu."
"Khẩu khí lớn như thế tất có chỗ dựa, đừng lỗ mãng." Trương Nhược Ly già đời nên truyền âm đoạn lớn tiếng hỏi Ngụy Tác, "Vị đạo hữu này khí vũ phi phàm, sao chúng ta không kết giao bằng hữu, hà tất vì mấy đê giai tán tu mà tổn thương hòa khí."
"Ta đã bảo rồi, để lại nạp bảo nang và pháp khí thì ta chà cho đường sống." Ngụy Tác bình tĩnh nói.
"Cuồng vọng quá! Trương trưởng lão, đừng lắm lời với y, chúng ta đông thế này lẽ nào không giết được y?" Nữ tu trẻ tuổi nhìn Ngụy Tác, cười lạnh.
"Nể tình ngươi là nữ, ta cho ngươi cơ hội nữa, nói lại một lần, ta là Ngụy Tác." Ngụy Tác liếc nữ tu trẻ tuổi.
"Chết đi!"
Nữ tu trẻ tuổi cười lạnh, trực tiếp vung tay, một đạo thanh sắc quang hoa nhắm Ngụy Tác bắn tới. Cùng lúc, ba Long Quỳnh tông tu sĩ còn lại cũng lóe quang hoa, tế xuất pháp bảo.
"Mỗ đã cho cơ hội nhưng ngươi không cần." Ngụy Tác đứng im vung tay. Chát! Một đạo ám kim sắc kiếm khí chém nát thanh sắc viên bàn quang hoa, trong khi nữ tu trẻ tuổi tròn mắt thì kiếm khí vẫn bắn tới, cắt ả làm đôi.
"Tiểu tử, quá ư không có nhân tính!" Lục bào lão đầu ấm ức: "Đây là nữ tu... Có giết cũng phải tiền gian hậu sát, để ta nhìn xem."
"A!"
Cùng lúc, bọn Trương Nhược Ly thấy nữ tu trẻ tuổi không hề kịp chống cự thì đã mất mạng.
"Ngươi!" Trung niên tu sĩ mặc xích hồng sắc pháp y vung tay phát ra hồng quang, bắn vào Ngụy Tác.
Vù! Lại một đạo ám kim sắc kiếm quang chém tan hồng quang do trung niên tu sĩ kích phát đoạn chém vào y. Pháp y của y vừa lóe lên xích hồng sắc linh quang thì rách toạc như tờ giấy, thân thể đứt làm đôi.
"Oành!"
Cùng lúc, kim hoàng lưỡng sắc quang hoa xuất hiện trước mặt Ngụy Tác, khí thế như núi đổ, Trương Nhược Ly và tu sĩ trẻ tuổi kích phát một đạo hôi sắc quang hoa và một đạo lục sắc quang hoa bị chấn tan.
Kim hoàng lưỡng sắc quang hoa là phi kiếm cánh cửa, vì chất liệu và pháp trận cây kiếm này có thể giúp Ngụy Tác hình thành kim linh căn nên gã hay mang ra sử dụng.
"Nhĩ muội yêu phi kiếm!"
"Đúng là Bá Khí chân nhân Ngụy Tác!"
"Trời đất, đúng là Bá Khí chân nhân Ngụy Tác đã giết Lâm Thái Hư và lão bất tử Huyền Phong môn!"
Ngụy Tác tế xuất phi kiếm cánh cửa, Trương Nhược Ly và tu sĩ trẻ tuổi run rẩy, hô to không dám tin.
"Chát!"
Nhưng họ vừa kinh hô thì phi kiếm cánh cửa đã ép tới, cả hai tan nát xương cốt, như con ruồi nhặn từ trên không bị vỗ trúng, rơi xuống.
"Một chiêu là bị giết... Bốn tu sĩ Phân niệm cảnh tứ trọng, ngũ trọng, cũng không có sức trả đòn."
"Y thật sự giết Lâm Thái Hư và lão bất tử Huyền Phong môn..."
Nghe thấy Trương Nhược Ly và tu sĩ trẻ tuổi kinh hô, toán tu sĩ sau lưng kinh hãi dị thường, cơ hồ nín thở.
"Xem ra tin bọn Lâm Thái Hư bị giết đã lan đi, chỉ là chúng chỉ nghe tin chứ không biết cụ thể tình hình, chúng mà biết Lý Tả Ý bị điên, được ta cứu tất không có phản ứng như ban nãy." Ngụy Tác quét thần thức, lấy hết nạp bảo nang của bốn tu sĩ.
"Đây là cái gì?"
Long Quỳnh tông không phải đại tông môn, bốn tu sĩ này kém mấy lão bất tử bị gã giết khi trước không biết bao nhiêu lần, nên Ngụy Tác không mong chờ gì, ba nạp bảo nang đều bình thường nhưng cái còn lại có một thứ khiến gã cả kinh.
Là một đoạn hổ phách sắc cổ hương cỡ một tấc, rất mảnh, không khác gì loại hương vẫn được đốt trong lò, nhưng cảm giá đầu tiên là rất cổ xưa, toát lên khí tức cực kỳ huyền ảo, ngay cả Ngụy Tác nhìn vào cũng thấy so với khúc hương, mình thật nhỏ nhoi.

Chương 699: Địa Mẫu cổ kinh, vượt qua man hoang

Ngụy Tác lấy được từ Đông Hoang tông, từ các đại tu sĩ, lão bất tử bị giết số lượng nạp bảo nang kinh nhân. Tất cả được đựng trong một cái rương huyền thiết thông thường, vốn đặt lên lưng Phượng lân thanh ưng, hiện tại Phượng lân thanh ưng bị gã cho vào nô thú đại thì cái rương được Lý Tả Ý xách.
Cái rương này là đồ bình thường, chỉ vì huyền thiết đủ dày để ngăn thần thức tu sĩ tra xét, không biết là pháp bảo gì, nên Lý Tả Ý xách cái rương, với bốn tu sĩ vừa rồi thì thập phần hoạt kê, ngay cả Ngụy Tác nói mình là Bá Khí chân nhân, họ đều không tin.
Ngụy Tác có được ngần ấy nạp bảo nang, tuy có không ít linh dược và nguyên liệu không biết cách sử dụng nhưng trừ mảnh vỡ cỡ gian nhà và cánh tay khổng lồ lấy được từ nạp bảo thủ trạc của thanh niên thần bí được Tam Hoàng tông truyền thừa thì không thứ gì khiến gã thấy cổ quái.
"Khí tức này sao đáng sợ như thế... Không phải một đoạn hương mà như ngọn núi, không phải khí tức của thần huyền đại năng." Nãy giờ cứ trách Ngụy Tác không có nhân tính, không tiền gian hậu sát, lục bào lão đầu cũng kinh ngạc.
Cổ hương không hề có phù văn, trong như do bột hương liệu nặn thành, có dấu bị bẻ chứ không phải là cây hương hoàn chỉnh.
Cổ hương ánh lên màu hổ phách, cực nặng, chỉ một khúc nhỏ mà mấy chục cân, toát lên mùi thơm u uẩn, màu sắc như đã trải vô số tuế nguyệt, như từ rất xa xưa.Ngụy Tác hiện tại cầm một khúc cổ hương, có cùng cảm giác như lục bào lão đầu, co hồ đứng truosc ngọn núi, còn bản thân cực nhỏ bé.
Không phải khí tức của thần huyền đại năng... Lẽ nào pháp khí do Chân tiên cảnh đại năng luyện chế?
Lục bào lão đầu nói thế, óc gã hiện lên ý nghĩ đó, chợt run lên.
"Hình như có văn tự!"
Ánh trăng chiếu vào khúc cổ hương, Ngụy Tác rùng minh vì khúc hổ phách sắc cổ hương thượng tựa hồ có chữ ánh lên, dù rất bé, đến độ gã không nhìn rõ.
"Cổ quái, chưa từng nghe thấy!" Lục bào lão đầu lại kêu lên.
"Biết thế này bỏ chút sức bắt chúng lại."
Ngụy Tác cảm thất vật đó phi phàm, nhưng không nhận ra ảo diệu, khí tức lại quá kinh nhân, gã không dám thử bừa, đành phải nén hiếu kỳ lại. Gã tự nhủ sau này gặp đối thủ có thể bắt được thì nên bắt lại để hỏi tin về Đề hồ thánh quả.
"Đúng rồi, Trần thúc, các vị biết tin về Đề hồ thánh quả không?" Ảo nào thu lại khúc cổ hương cổ quái, Ngụy Tác thuận tiện hỏi bọn tu sĩ họ Trần. Tuy qua miệng Hàn Nguyệt Nhi biết được Vân Linh đại lục có thể có tông môn trồng Đề hồ thánh quả, nhưng cụ thể là tông môn nào thì lại không biết, tông môn đó dù có thì cũng không rõ hiện tại còn không.
"Đề hồ thánh quả? Lão phu chỉ biết Hoang cổ kỳ quả có công dụng với cả Thần huyền tu sĩ nhưng cụ thể thế nào thì không biết." Tu sĩ họ Trần lắc đầu.
Những tu sĩ khác cũng lắc đầu, không biết tin tức gì về Hoang cổ thánh quả hiếm có.
"Các vị có thể giúp cho một việc chăng?" Lắc đầu vì vẫn không có tin tức hữu dụng, Ngụy Tác bảo bọn tu sĩ họ Trần: "Giúp mỗ đến Thiên Huyền đại lục nam bộ, tìm mấy tu sĩ, cho họ biết tin."
"Nếu không có tiền bối, bọn vãn bối dù đào đủ tinh kim, chúng cũng cha chắc đã tha cho, tính mạng này là do tiền bối cứu, việc nhỏ thế này, bọn vãn bối sẽ tận lực." Bạch phát tu sĩ cùng đồng ý.
"Lão phu biết hiền điệt đã bị lộ hành tung, thập phần nguy hiểm, không thể tự truyền tin. Yên tâm đi, việc này để bọn lão phu là được, nếu việc này trọng đại, bọn lão phu sẽ chi thành ba, bốn nhóm, ít nhất một nhóm sẽ truyền được tin đến mấy tu sĩ đó." Tu sĩ họ Trần bảo Ngụy Tác.
"Việc này phiền Trần thúc và Lục đạo hữu." Ngụy Tác hành lễ với bọn tu sĩ họ Trần đoạn trên tay lóe quang hoa, lấy ra không ít pháp bảo, pháp khí.
"Chuyện đó..." Bọn tu sĩ họ Trần cơ hồ sững ra vì Ngụy Tác đưa cho pháp bảo và pháp khí đều phát ra linh áp cực kỳ kinh nhân, khiến họ giật mình.
"Hiện tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ và chỗ nối với trung bộ đang rất hung hiểm, nơi này cách Thiên khung rất xa, các vị mang theo những pháp bảo này sẽ an toàn hơn." Ngụy Tác lấy bốn viên đơn châu toát ra khí tức kinh rợn đưa cho tu sĩ họ Trần, "Bốn viên này là Tuyệt diệt kim đơn, cộng thêm số pháp bảo tiểu điệt đưa, chỉ cần không gặp phải đại tu sĩ Kim đơn tam trọng trở lên thì không thành vấn đề."
Hóa ra Ngụy Tác lấy mấy pháp bảo đạo giai trở lên, kể cả pháp bảo công kích thập phần huyền diệu của Đông Hoang tông và bốn viên Tuyệt diệt kim đơn luyện từ kim đơn của Bạch Vũ chân nhân, Huyền Vũ chân nhân, Bạch Kiếm Không và Kim Dao chân nhân cho tu sĩ họ Trần.
Hiện tại Ngụy Tác có Phá diệt thần thương và Tà vương minh hạp là hai huyền cấp đỉnh giai pháp khí, lại có Trấn thiên pháp tướng, cộng với tám viên kim đơn, dọc đường sẽ nhanh chóng luyện thành Tuyệt diệt kim đơn.
Tu sĩ họ Trần có liên hệ rất sâu với cha mẹ gã, cũng là thân nhân, trưởng bối, Ngụy Tác tất nhiên phải giữ an toàn cho y. Gã định bảo tu sĩ họ Trần đến Vân Linh đại lục, Tuyệt diệt kim đơn mà không dùng đến thì cứ mang giao cho bọn Cơ Nhã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Yên tâm, lão phu ẩn thân nhiều năm bên ngoài Thiên khung, hiểu rõ dấu tích và tập tính của nhiều yêu thú, đưa họ đi sát mặt đất hoang nguyên thì không có gì nguy hiểm." Tu sĩ họ Trần biết Ngụy Tác hiện tại có thần thông khó tưởng tượng, nên thu nhận Tuyệt diệt kim đơn rồi phân phát pháp bảo được gã cho.
"Trần thúc, đây là phương thức liên hệ và tin tức tiểu điệt muốn cho họ biết, thúc đọc xong rồi hủy đi." Tu sĩ họ Trần thà chết cũng không muốn lộ tin Thiên Kiếm tông hại chết cha mẹ gã, vì sợ gã tìm thù mà xảy ra bất trắc, quan tâm gã còn hơn bản thân nên gã rất tin tưởng, lấy ra hai tấm ký sự thanh phù, đưa cho y.
Tu sĩ họ Trần gật đầu, thoáng sau hủy cả hai tấm ký sự thanh phù.
"Trần thúc, truyền tin xong thì theo họ đếnVân Linh đại lục, tiểu điệt sẽ đến gặp họ." Thấy tu sĩ họ Trần nhớ phương pháp liên lạc với bọn Phong Tri Du, Ngụy Tác truyền âm dặn.
Tu sĩ họ Trần biết Ngụy Tác có dụng ý, nên gật đầu hít sâu một hơi hỏi: "Hiền điệt định tới Ma văn hung mạch?"
Ngụy Tác nhìn y thật sâu: "Ít nhất tiểu điệt cũng muốn thấy tận mắt nơi cha mẹ chết."
"Cẩn thận, cái này cho hiền điệt." Tu sĩ họ Trần nhìn Ngụy Tác với ánh mắt khôn tả, lấy một thứ đưa cho gã.
"Đây là?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra. Tu sĩ họ Trần đưa cho gã một mảnh thúy lục sắc quy xác, thập phần cổ kính, dày đặc phù văn.
"Đây là Địa Mẫu cổ kinh, dùng thần thức là đọc được." Tu sĩ họ Trần giải thích: "Lúc xưa lão phu và cha mẹ hiền điệt chỉ hơi hiểu về quan mạch chi thuật, còn tu sĩ họ Liêu cùng thoát khốn với lão phu lại là đại hành gia quan mạch tham khoáng. Đây là một thiên quan mạch cổ kinh y để lại trước khi chết, quan mạch thần thông của y đều từ đây mà ra. Trong mọi quan mạch điển tịch, dù thô thiển nhất hay huyền ảo nhất, Ma văn hung mạch đều là chỗ vi hung hiểm nhất, lão phu cũng từng chứng kiến, những quỷ dị trong đó vô vàn, hiề điệt muốn đến đó thì chưa biết chừng vật này hữu dụng. Sau này lập động phủ, có thể dùng cổ kinh chọn nơi phúc duyên thâm hậu."
Thoáng ngừng lại, tu sĩ họ Trần bổ sung, "Mười mấy năm lão phu đi lại bên ngoài Thiên khung, cũng căn cứ vào cổ kinh mà tránh được những nơi hung hiểm."
"Quan mạch tham khoáng chi thuật?" Ngụy Tác thập phần hiếu kỳ, đón lấy quy xác cổ kinh.
Vật này tuy giống mai rùa nhưng là ngọc thạch cực cứng, phù văn như núi như sông.
Thần thức quét vào cực kỳ dễ dàng, có rất nhiều phù văn, hình vẽ, cách dùng cũng như phổ thông ký sự thanh phù.
Thu cổ kinh xong lại trò chuyện với bọn tu sĩ họ Trần một lúc, cho họ không ít các loại đơn dược thì gã cáo từ ly khai, đi về phía nam.
Có bọn tu sĩ họ Trần truyền tin, gã không cần đến Gia Cơ thành mà đến Ma văn hung mạch, Bắc Mang di tích, sau đó vượt man hoang hoang nguyên, đến Vân Linh đại lục!

Chương 700: Cổ kinh khôn tả

Man hoang hoang nguyên bên ngoài Thiên khung mênh mông, không thể tưởng tượng.
Khu vực tu sĩ biết tới và thường tới chỉ là một, hai phần mười man hoang hoang nguyên bên ngoài Thiên khung, hơn vạn năm nay không biết đã chết ở đó bao nhiêu Kim đơn kỳ đại tu sĩ, thậm chí thần huyền đại năng.
Nhiều kinh thiên tu sĩ, thần huyền đại năng gục ngạc cùng chí bảo, mấy vạn năm nay có không biết bao nhiêu đại tu sĩ lập động phủ tại man hoang, cộng với di tích của viễn cổ tu sĩ, khoáng nguyên trong man hoang, và linh dược, thành ra man hoang hoang nguyên có vô số bảo vật.
Những bảo vật đó phân tán trong khu vực rộng đến không tưởng, như hạt cát trong biển lớn, chỉ khi có cơ duyên kinh nhân mới lấy được. Trong man hoang vô tận có không biết bao nhiêu dị thú, thậm chí những vật quỷ dị mà tu sĩ không biết. Vượt man hoang là việc tu sĩ nào nghe thấy cũng rùng mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ngụy Tác không dám coi thường, chia tay bọn tu sĩ họ Trần xong thì thả Phượng lân thanh ưng ra để đi đường, đem tám viên kim đơn luyện chế thành Tuyệt diệt kim đơn.
Dọc đường, Lý Tả Ý không ngừng ngâm vịnh kinh văn Liệt khuyết tàn nguyệt, Ngụy Tác cầm ký sự thanh phù và lục sắc ngọc thạch, vừa ghi những gì Lý Tả Ý đọc ra mà xác định không sai sót, vừa nghiên cứu Địa Mẫu cổ kinh."Khí tụ về hình, gọi là mạch... Mạch tồn tại trong thiên địa, cùng với người..."
Ngụy Tác càng đọc Địa Mẫu cổ kinh, mắt càng ánh lên kinh ngạc.
Nội dung cổ kinh rất phức tạp, gồm tới mấy vạn hình vẽ, có văn tự chú giải.
Đại đa số ghi chép đều về địa mạo nào thì có khoáng nguyên nào, địa mạo nào sản sinh linh vật, địa mạo nào sẽ càng quỷ dị, thập phần hung hiểm. Nhưng có một thiên như tổng cương, nói về thiên nhân cảm ứng, diễn giải thể nội tu giả có thể cảm ứng địa mạch, liên thông địa khí, nhân địa hợp nhất.
"Điểu thú ngư trùng, nhật nguyệt tinh thần, đều có hình... Ưng bay rắn bò, nước dâng triều rút, đều có nguyên nhân... Vạn vật tươi héo, âm dương biến hóa, nội ngoại tương hình..."
Tổng cương chỉ hơn bảy trăm chữ, có chỗ thô thiển, có chỗ huyền ảo, nhất thời không hiểu được.
"Tuyệt đối không phải quan mạch cổ kinh!"
Liên tục đọc tổng cương xong, Ngụy Tác hiểu biết khác hẳn đối với Địa Mẫu cổ kinh.
Nếu đổi lại người khác sẽ không có cảm giác này nhưng Ngụy Tác biết Địa Biến chân quyết của Hải Tiên tông, công pháp do Hải Tiên tông tổ sư Hải tiên tử sáng tạo là cách quán thông địa khí đặc biệt, để khi thi triển thổ nguyên thuật pháp sẽ được đề cao ba thành uy lực. Vì thế Hiên Viên lão tổ trong số đồng cấp tu sĩ thì cơ hồ không có đối thủ.
Ngụy Tác tuy không có thổ nguyên thuật pháp lợi hại nhưng lúc gã ngưng đơn đã thi triển môn pháp quyết này, khi ấy có cảm giác mình nối với địa mạch, rút được không ít nguyên khí.
Tổng cương Địa Mẫu cổ kinh tạo cho Ngụy Tác cảm giác là dạy tu sĩ cách cảm ứng nói thông địa mạch. Không chỉ đơn thuần là quan mạch, quan sát địa mạo, nghiên cứu khoáng mạch mà là một môn đại đạo!
Gã có cảm giác, tựa hồ là một thiên thuật pháp hoàn chỉnh, cực kỳ huyền ảo, phẩm giai tuyệt đối thập phần kinh nhân!
Hiên Viên lão tổ truyền Địa Biến chân quyết cho Ngụy Tác cũng chỉ cảm ứng hữu hạn được vài địa mạch. Còn cổ kinh này dạy cách nối mỗi kinh mạch với vô số địa mạch!
"Lẽ nào cần lĩnh ngộ mỗi hình ảnh, kinh văn, cảm ngộ rõ ràng địa mạch trong đó, ghi vào tâm thì mới triệt để lĩnh ngộ được thiên tổng cương nàytư? Sau cùng sẽ lĩnh ngộ được thiên thuật pháp này? Cả bộ cổ kinh, ngần ấy hình ảnh, ghi chép và văn tự mới tụ thành một thiên thuật pháp? Thế thì phẩm giai cỡ nào?"
Ngụy Tác càng đọc Địa Mẫu cổ kinh, càng thấy không phải chỉ là quan mạch cổ kinh, mà là thuật pháp.
"Lão đầu, ngươi hiều gì về quan mạch kinh văn không, có đọc gì về Địa Mẫu cổ kinh chăng?" Cảm giác này khiến Ngụy Tác gọi lục bào lão đầu ra hỏi.
"Vật này ghi lại quá nhiều thứ! Ngần ấy hình vẽ kinh nhân! Tuyệt đối không phải quan mạch cổ kinh thông thường!" Lục bào lão đầu đọc nội dung lục sắc ngọc thạch xong thì kêu lên không dám tin.
"Sao hả?" Ngụy Tác hỏi. Vốn lục bào lão đầu thập phần hiếu kỳ với những thứ lạ lùng, nhưng tu sĩ họ Trần đưa vật này thì lão lại không hứng thú, giờ lão phản ứng như vậy, càng khiến gã xác định Địa Mẫu cổ kinh không tầm thường.
"Quan mạch cổ kinh thông thường chỉ là xem về địa mạo, lấy đâu ra những hi chép kinh nhân này! Ta từng đọc quan mạch kinh văn nhưng khác hẳn... Ngay cả về khoáng mạch bên dưới cũng chỉ nói rõ trong khoáng mạch thì chỗ nào nhiều khoáng thạch nhất, lấy đâu ra ghi chép kỹ từ đầu đến đuôi cả địa mạch. Như đào hết cả địa mạch để mổ thịt, ai lại vô liêu, lại kiên nhẫn như thế! Ai hiểu rõ được ngần này địa mạo địa mạch? Dù là một tông môn có thập đại tu sĩ cũng không làm được, vật này trừ phi là khoáng cổ truyền thừa mấy chục đời, không thì do kinh thế đại năng để lại... Nhất định không tầm thường." Lục bào lão đầu càng đọc càng chấn kinh.
"Ngươi có biết gì về Địa Mẫu cổ kinh?" Ngụy Tác hỏi.
"Không." Lục bào lão đầu lắc đầu, giải thích: "Thượng cổ tu đạo giới có không ít tông môn tinh thông tham mạch chi thuật nhưng những tông môn đó phần lớn ở man hoang hoang dã bên ngoài Thiên khung, chuyên đào các loại khoáng thạch để sống, thập phần ẩn bí, hành tung nan trắc, dù thượng cổ tu đạo giới cũng không có bao nhiêu người hiểu."
"Thứ này chắc ở thời đại trước ta nhiều, thậm chí do viễn cổ để lại. Vật này do hậu nhân chế thành." Liếc lục sắc ngọc thạch đoạn lục bào lão đầu khẳng định.
"Đây là do hậu nhân chế thành?" Ngụy Tác mắt ánh lên kinh ngạc, khối lục sắc ngọc thạch rõ ràng tạo cho gã cảm giác thập phần thương tang.
"Bì xác... Bì khâu... Hoang khí... những chữ trong cổ kinh để hình dung địa mạo là cách nói của viễn cổ tu đạo giới, thượng cổ tu đạo giới đã không dùng nữa." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác gật đầu, "Chắc do hậu nhân phiên dịch viễn cổ kinh văn, lưu truyền lại. Không ngờ tu sĩ họ Trần có cổ kinh này."
"Xem ra thứ này rất có thể là thuật pháp của thượng cổ, thậm chí viễn cổ đại hiền để lại. Nếu thế thì phẩm giai và thần diệu hơn xa Địa Biến chân quyết của Hải Tiên tông." Nghe lục bào lão đầu giải thích, Ngụy Tác cũng kích động.
"Nếu có tàng kinh của một siêu cấp đại tông môn như Thiên Kiếm tông thì tốt quá."
Ngụy Tác quyết định, dọc đường sẽ tham ngộ Địa Mẫu cổ kinh, đồng thời có ý nghĩ như trên.
Hiện tại vật kinh nhân không biết trên mình gã càng lúc càng nhiều, càng lúc gã càng thấy kiến thức trọng yếu. Tuy có siêu cấp lão quái như lục bào lão đầu, kiến thức của gã hơn hẳn tuyệt đại đa số tu sĩ, nhưng bảo vật càng nhiều, gã càng thấy thiếu kiến thức. Đệ tử đại tông môn, siêu cấp đại tông môn đều cao cao tại thượng, tu sĩ thông thường không so được, trừ việc họ được cung cấp nguồn lực tu luyện hơn hẳn thì kiến thức hơn người cũng là nguyên nhân quan trọng. Ngụy Tác tăng trưởng nhiều kiến thức tại chỗ Đông Hoang tông tàng kinh, nhưng có nhiều thứ, ngay cả tông môn như Đông Hoang tông cũng không được mấy nghìn năm tích lũy của siêu cấp đại tông môn.
Siêu cấp đại tông môn tàng trữ điển tịch, khẳng định ghi lại cả biển kiến thức kinh nhân.
Nếu thấy sách vở của một siêu cấp đại tông môn, chưa biết chừng Ngụy Tác sẽ phát hiện cách dùng nhiều vật đang có.
...
"Đây là Quỷ khốc hải... bên dưới có hoàng sa địa mạch vô tận, rất có thể có Hoàng vân tinh."
"Đây là Huyết lão vĩ, bên dưới có thể có Xích huyết tinh khoáng mạch..."
"Đây là Thiên ma ngốc địa mạo... Chốn không lành, cần phải tránh đi, không thể đi qua trong chu vi trăm dặm..."
Ngụy Tác vừa tham ngộ Địa Mẫu cổ kinh, vừa đi qua hoang nguyên, hướng vào Ma văn hung mạch ở vô tận man hoang.
Gã cứ đi, man hoang vô tận càng lúc càng hoang vu, càng lúc càng không có dấu tích tu sĩ hoạt động, Hoang cổ khí tức càng lúc càng nồng hậu. Như thể thiên địa chỉ còn lại gã và Lý Tả Ý. Gã đi qua những dãy núi mọc đầy cổ thụ mấy trăm trượng, xuyên qua đầm lầy hơn nghìn dặm, xuyên qua những dãy núi nghìn trượng khó tưởng tượng nổi, không thấy điểm núi kết thúc... Dọc đường gã còn thấy nhiều địa mạo ghi trong Địa Mẫu cổ kinh, có nơi vang tiếng quỷ khóc, liên miên mấy vạn dặm, có hoàng sa sa mạc không một bóng cây, có dãy núi mọc toàn cây màu máu, hoặc dãy núi như đuôi chó sói, được hôi sắc vụ khí bao trùm, chỉ trên đỉnh núi là trọc lóc.
Dọc đường, Ngụy Tác thấy nhiều công trình cổ kính khó tưởng tượng nổi, có những công trình không khác gì sơn môn hoang phế, có những công trình không có phù văn, chỉ là chỗ phổ thông phàm nhân tụ tập. Tại một sơn cốc, gã còn thấy cổ điệ hình mũi dùi do hoàng thạch chất thành, hoàn toàn không cóphù văn và linh khí, không hiểu có lai lịch gì.
Ngày nối ngày, thiên địa mênh mông, Lý Tả Ý cứ đọc kinh văn, Ngụy Tác cơ hồ một mình đi giữa thiên địa, được thấy vô số địa mạo, cổ di tích khó tưởng tượng nổi, liên tục tham ngộ Địa Mẫu cổ kinh nên với gã là rèn luyện khôn tả, khí độ và khí tức thay đổi nhiều.
Đi trong hoang nguyên không biết bao nhiêu ngày, cuối tầm mắt xuất hiện một Hoang cổ đại hồ kinh nhân.
Rìa hồ có một ngọn núi trông như một lão ẩu. Cái hồ tựa hồ vạn cổ chưa ai ghé qua là Thiên mẫu trạch!
Nơi này cách Ma văn hung mạch không xa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau