THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 661 - Chương 665

Chương 661: Tự tìm đường chết

Tất cả đều nhìn Ngụy Tác.
"Ngươi đùa hả?" Thanh sam thiếu niên đọc ác nhìn Ngụy Tác, sát cơ lạnh lẽo trùm lấy gã.
"Còn có người."
Lúc đó Tiếu Lâm trong quy xác chăm sóc Dương Phong cũng đi ra, toán tu sĩ Đông Hoang tông không nhìn đến y vốn đang nhợt nhạt mặt mày.
Tiếu Lâm đã quyết xá thân vì nghĩa, y và Dương Phong được bọn Chu Vũ Các cứu, giờ tình hình không ổn thì y định nghiến răng liều mạng.
Nhưng Ngụy Tác bị sát khí nồng hậu bao trùm vẫn tỏ ra bình thường.
"Mỗ không có nạp bảo nang." Gã còn nghiêm túc nói thế."Quý đạo hữu!" Hạ Ngữ Băng và Đỗ Duy càng nhợt nhạt mặt mày, nhìn gã kêu khẽ. Ngụy Tác làm thế có khác gì tự tìm cái chết.
"Bất quá mỗ có nạp vật cổ giới, được không?" Thanh sam thiếu niên mắt lóe lệ mang, chuẩn bị xuất thủ, Ngụy Tác đột nhiên bồi một câu.
"Nạp vật cổ giới?" Toán tu sĩ Đông Hoang tông sáng mắt.
Ngụy Tác nói xong thì trên tay linh quang lóe sáng, xuất hiện một cái nhẫn cổ xưa.
"Giao ra." Thanh sam thiếu niên ngẩn ra, thấy Ngụy Tác đầy thành khẩn thì cho rằng mình gặp kẻ ngốc.
"Được." Ngụy Tác ném cho thanh sam thiếu niên.
"Đúng là nạp vật cổ giới." Đón cái nhẫn Ngụy Tác ném ra, chỉ liếc qua rồi dồn thần thức vào, thanh sam thiếu niên tỏ vẻ kinh hỉ, quay lại ra hiệu cho nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y.
"Mỗ đã giao nạp vật cổ giới, các vị định phát lạc thế nào?" Ngụy Tác hỏi thanh sam thiếu niên đang kinh hỉ và đắc ý.
"Nể tình ngươi nghe lời, chỉ cần hái hộ ta mấy quả kia thì ta để ngươi đi." Thanh sam thiếu niên đeo nạp vật cổ giới lên tay, thoáng nghĩ rồi chỉ ra một cây ngoài xa ở mé phải.
"Cái gì!"
Tiếu Lâm và bọn Đỗ Duy biến sắc. Cái cây mà thanh sam thiếu niên chỉ là loại kết quả đỏ, đã khiến Dương Phong cắt mất nửa huyết nhục mới sống sót.
"Các ngươi quá độc ác, người ta đã giao nạp vật cổ giới mà còn không tha, bảo đi hái loại quá đó thì sống được sao." Hạ Ngữ Băng giận run người, nhìn thanh sam thiếu niên mắng.
"À, tức là các ngươi hiểu về loại cây này?" Thanh sam thiếu niên vẫn cười cợt, nhìn Ngụy Tác với vẻ chế nhạo, "Bất quá chỉ cần nhanh một chút, hái xong là cắt huyết nhục đi thì vẫn sống."
"Ngươi...!" Hạ Ngữ Băng giận nói thành lời, một tu sĩ mà cắt đi toàn thân huyết nhục, không có liệu thương thánh dược địa cấp đỉnh giai trở lên, khẳng định mất mạng, hà huống dù có thì cắt đi như thế sẽ tàn nhẫn thống khổ cỡ nào, nhưng thanh sam thiếu niên nói ra nhẹ tênh thì thật quá độc ác.
"Được rồi, ta không còn kiên nhẫn, mau hái đi." Thanh sam thiếu niên ngó lơ Hạ Ngữ Băng, lạnh lùng nhìn Ngụy Tác uy hiếp: "Không thì ta sẽ giết ngươi."
"Ngươi còn nhỏ tuổi, sao lại độc ác như thế?" Ngụy Tác nhìn thanh sam thiếu niên, thở dài. Vốn Ngụy Tác định kéo dài thời gian, đợi bọn Trương chưởng quỹ về, đối phó toán tu sĩ này càng chắc hơn nhưng tiểu tử này còn nhãi ranh mà độc ác đến thế thì gã đành chuẩn bị động thủ.
"À!" Thanh sam thiếu niên và toán tu sĩ Đông Hoang tông hơi ngẩn ra. Lúc trước Ngụy Tác có vẻ ngớ ngẩn nhưng giờ ngữ khí và thần thái của gã khác hẳn, vô hình trung như có mây đen phát ra, như quái thú bao trùm cả toán.
"Kỳ quái, giờ y có vẻ như đại nhân vật." Thanh sam thiếu niên còn chưa rụng hết lông mép lẩm bẩm nhưng ngoài mặt lạnh lại, "Ngươi là cái thá gì mà dám giáo huấn ta?"
"Ta không có bao nhiêu kiến thức, không biết ngươi có thân phận gì?" Ngụy Tác liếc xéo thanh sam thiếu niên kiêu ngạo cực độ.
"Cho ngươi biết cũng không sao, ta là chân truyền đệ tử Phương Hóa Vũ của Đông Hoang tông tông chủ." Thanh sam thiếu niên thập phần đắc ý.
"Đông Hoang tông so với Chân Võ thì sao?" Ngụy Tác mỉm cười,
Bọn Hạ Ngữ Băng và Đỗ Duy nhìn gã với ánh mắt kinh nghi.
"Ngươi muốn gì." Thanh sam thiếu niên mắt lóe sát cơ, hai pháp bảo rực linh quang, như hai con độc xà không ngừng thè lưỡi, định mổ vào Ngụy Tác. Ai cũng nhận ra gã khác thường, dù dầu óc có vấn đề thì cũng biết Đông Hoang tông và Chân Võ là khác nhau, một là ánh đom đóm, một là vầng trăng trên trời, khiến tuyệt đại đa số tu sĩ phải ngước nhìn.
"Ta không có ý gì, thấy ngươi thiên tư không tệ, lại trẻ như thế, giết ngươi thật sự không đành nên cho ngươi cơ hội. Chỉ cần ngươi xin lỗi ra thì ta chừa cho ngươi đường sống. Nếu không nghe lời, định giết ta thì ta đành phải giết ngươi." Ngụy Tác nhìn Phương Hóa Vũ, nói nghiêm túc.
"Cái gì?! Y dám nói thế? Dựa vào đâu?" Bọn Đỗ Duy nhìn nhau, có cảm giác không dám tin.
"Khẩu khí của y lớn thế!"
Toán tu sĩ Đông Hoang tông cả kinh.
"Không biết vị đạo hữu này thân phận thế nào?" Nguyệt bạch sắc pháp y nam tử hơi nhíu mày, cướp lời Phương Hóa Vũ.
"Không cần biết thân phận của ta. Lẽ nào ta thân phận cao tuyệt thì các ngươi không dám chạm vào, còn ta bình thường thì các ngươi sẽ hành hạ sao?" Ngụy Tác lắc đầu, "Ta cho các ngươi lựa chọn rồi, ta đã bảo là có năng lực giết các ngươi, để xem các ngươi có tin không, lựa chọn thế nào."
"Cuồng vọng quá! Hoa sư huynh, y đang cố lộng huyền hư, nếu là tu sĩ thân phận cao tuyệt, sao lại trốn ở đây với toán tu sĩ bất nhập lưu này!" Một tu sĩ trẻ tuổi mày rậm mặc mặc lục sắc bào tử đứng sau nguyệt bạch sắc pháp y nam tử nổi giận, Phượng lân thanh ưng gầm lên trầm trầm.
"Y không phải thị tu sĩ Huyền Phong môn và Chân Võ, chúng ta sợ gì. Dù có pháp bảo lợi hại cũng không phải đối thủ của chúng ta." Một tu sĩ trẻ tuổi mặc hoàng đồng khôi giáp cười lạnh, nhìn Ngụy Tác như người đã chết.
"Sư huynh, đừng lãng phí khẩu thiệt, giết." Một tu sĩ Đông Hoang tông đứng trong màn sương vàng mong mỏng nói gọn lỏn.
Nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y chưa quyết đoán, nhìn Ngụy Tác một lúc.
"Ngươi chọn thế nào?" Ngụy Tác coi như không nghe thấy lời các tu sĩ Đông Hoang tông, bình tĩnh nhìn Phương Hóa Vũ.
Bị Ngụy Tác bình tĩnh liếc nhìn, thiếu niên vốn hung hăn càn quấy, nói câu nào cũng đòi cắt huyết nhục người lại lại run lên sợ hãi. "Muốn chết! Giả thần lộng quỷ, định dọa ta?" Mục quang lóe lên, y bước tới hung hãn, "Sư huynh, dù y có đại bối cảnh, chúng ta cứ giết đi thì cũng không ai biết, dù là tu sĩ của siêu cấp đại tông môn cảm ứng được y mất mạng thì khi tới, chúng ta cũng đi lâu rồi, hơn nữa trên mình y chưa biết chừng còn nhiều bảo vật!"
Thanh niên mặc nguyệt bạch sắc pháp y không nói, rõ ràng đồng ý với Phương Hóa Vũ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ngụy Tác lắc đầu, thở dài.
Gã không hề giả đò, vì không ai phát giác Phệ tâm trùng đã ở sau lưng Phương Hóa Vũ, nhảy lên đỉnh đầu y.
Đầu Phương Hóa Vũ đã treo sẵn một thanh đồ đao, chỉ cần Ngụy Tác muốn là chém xuống mà y không biết.
Phương Hóa Vũ thấp hơn gã một cái đầu, trước mặt gã, y chỉ là trẻ nít.
Tuổi đó mà có thiên tư và tu vi này không dễ nên gã cho y một cơ hội. Đồ đao treo trên đầu, sắp chết mà y còn như vậy khiến gã thấy vừa đáng cười vừa đáng buồn.
"Chết đi!" Phương Hóa Vũ gầm lên vung tay.
Ngụy Tác chỉ liếc y.
"Phù!"
Hai pháp bảo trước mặt Phương Hóa Vũ lấp lánh linh quang còn chưa bắn ra thì thân thể run lên, đỉnh đầu tóe máu.
Ai cũng chỉ thấy nét mặt y đầy hoảng sợ và hối hận thì sinh cơ triệt để đoạn tuyệt!

Chương 662: Liên quan gì đến mỗ?

Không có dấu hiệu gì, không cần xuất thủ, Ngụy Tác chỉ nhìn Phương Hóa Vũ là đỉnh đầu y tóe máu, sinh cơ triệt để đoạn tuyệt.
"Phương sư đệ!"
Toán Đông Hoang tu sĩ nín thở, cảnh tượng này khiến lỗ chân lông tất cả đều phun ra hàn khí.
Một dải quang văn như nước triều, nhìn rõ được bằng mắt thường xung kích lên toán tu sĩ Đông Hoang tông.
Quang văn phát ra từ Ngụy Tác, tốc độ khó tưởng tượng nổi, mang theo uy áp cực độ.
Mọi tu sĩ Đông Hoang tông run lên, đầu óc trống trơn, không còn suy nghĩ được gì.
Vù!
Mấy dải bạch sắc thủy nhận quang hoa từ đỉnh đầu tóe máu của Phương Hóa Vũ bắn lên, giáng vào tu sĩ mặc xích hồng sắc pháp y. Tu sĩ Phân niệm ngũ trọng vừa run lên này bị bạch sắc thủy nhận quang hoa đánh nát!
"Thật ra ngươi là ai!"Tu sĩ Đông Hoang tông mặc xích hồng sắc pháp y bị giết, nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y vừa phản ứng lại, linh quang lóe lên, kêu to kinh hãi cực độ.
"Đây là...! Thần thức hóa hình! Thần thức uy áp cỡ này thì tu vi thế nào?" Đỗ Duy và bọn Hạ Ngữ Băng đầu óc trống trơn, thấy sĩ lợi hại Phân niệm ngũ trọng bị giết thì dấy lên ý nghĩ này.
"Việc gì hả!"
Nam tử nguyệt bạch sắc pháp y chỉ kịp phản ứng, linh quang lóe sáng, tựa hồ định kích phát pháp bảo cùng thuật pháp, cả năm con Phượng lân thanh ưng cạnh y lại phát cuồng hất mạnh, không chỉ khiến năm tu sĩ Đông Hoang tông văng đi mà năm viên thanh sắc yêu đơn cùng được tế xuất, giáng lên nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y.
"Chát!"
"A!"
Nam tử trẻ tuổi không kịp làm gì thì bạch sắc linh quang lóe lên, bị đánh tan nát pháp y, kêu lên thảm thiết, hất văng đi cùng máu văng tứ tán.
"Trời đất! Lẽ nào y là Kim đơn đại tu sĩ!" Mấy tu sĩ Đông Hoang tông còn lại mới tỉnh khỏi chấn động, tu sĩ trẻ tuổi mặc hoàng đồng khôi giáp kinh hãi cực độ kêu lên.
"Không thể nào! Chắc y có pháp thuật thần thức xung kích, đừng sợ! Một mình y không phải đối thủ của chúng ta!" Cùng lúc, một tu sĩ Đông Hoang tông được sương vàng bao phủ kêu to.
Tu sĩ Đông Hoang tông có vẻ bất phàm này là kẻ ban đầu đã nói luôn là không cần lắm lời, giết Ngụy Tác là xong.
"Phù!"
Y vừa kêu lên là đỉnh đầu tóe máu, sinh cơ đoạn tuyệt.
"A!"
Các tu sĩ Đông Hoang tông còn lại vốn hỗn loạn đều kinh hãi rợn tóc gáy.
Ngụy Tác thậm chí vẫn đứng im bất động.
"Là ẩn hình yêu thú!" Một tu sĩ Đông Hoang tông phản ứng, kinh hãi kêu lên. Vừa há miệng thì Phượng lân thanh ưng cạnh y đột nhiên phát điên, hai trảo cắm vào lưng y thấu ra ngực, máu chảy như suối, đoạn khí tức thì.
"Phượng lân thanh ưng cùng bị y dùng thuật pháp gì đó khống chế!" Một tu sĩ Đông Hoang tông hãi hùng kêu lên, quang hoa lóe lên, chặt đầu Phượng lân thanh ưng đang cưỡi, cổ nó phun máu như suối.
"A!"
Một tu sĩ Đông Hoang tông chợt tóe máu gan bàn chân, cứng người ngã xuống.
Thoáng sau chỉ còn lại bốn tu sĩ Đông Hoang tông bình an.
"A!"
Một tu sĩ Đông Hoang tông mất hết chiến ý, trực tiếp thi triển độn thuật, đằng không bỏ chạy. Một con Phượng lân thanh ưng đồng thời đằng không ngăn cản. "Xoạt!" Tu sĩ Đông Hoang tông này bắn ra một đạo tử hồng sắc quang diễm, đốt Phượng lân thanh ưng thành huyết vụ.
Rồi y cảm ứng được gì đó, nhìn lên, chưa kịp làm gì thì phập, thiên linh phun máu, tắt hêt sinh cỡ rơi xuống.
"Đây là yêu thú gì!"
"Liều thôi! Giết y thì mới có đường sống!"
Ba tu sĩ Đông Hoang tông còn lại đều kinh hãi, đạo đạo quang hoa đổ về Ngụy Tác.
Ngụy Tác thong thả kích phát bạch sắc bảo tháp không hiểu lấy ra từ lúc nào.
Động tác của gã không nhanh nhưng thật ra hơn ba tu sĩ Đông Hoang tông không biết bao nhiêu lần. Ba tu sĩ Đông Hoang tông kích phát quang hoa chưa tới thì bạch quang lóe lên, thân ảnh Ngụy Tác xuất hiện cách đó năm, sáu mươi trượng.
"Chát!"
Lại linh quang quang tráo của một tu sĩ Đông Hoang tông bị bạch sắc thủy nhận quang và một thứ vô hình đánh tan rồi đỉnh đầu y tóe máu.
Lại một ban nãy còn tu sĩ Đông Hoang tông bất khả nhất thế, thịnh khí lăng nhân mất mạng.
"Thần thức của y quá mạnh, tốc độ thi pháp hơn chúng ta không biết bao nhiêu lần, thi phóng thuật pháp và pháp bảo cũng vô dụng!"
Hai tu sĩ Đông Hoang tông còn lại, một bạch diện tu sĩ mặc hắc hồng sắc pháp y thêu kim sắc quỳ hoa phù văn chợt nghiến răng, tam sắc quang hoa lóe lên, xuất hiện sau lưng Ngụy Tác.
"A!"
Bọn Hạ Ngữ Băng và Đỗ Duy vốn hoa mắt, liên tục bị chấn nhiếp, không nhúng tay vào được chợt khẩn trương kinh hô.
Tu sĩ Đông Hoang tông đeo ngân sắc lợi trảo chụp vào Ngụy Tác, linh quang lóe sáng, ít nhất cũng là linh giai hạ phẩm pháp bảo.
"Sao lại như thế!"
"Thân thể y còn hơn cả thai thể linh giai pháp bảo?!"
Bọn Hạ Ngữ Băng chợt dừng kinh hô vì Tác hơi nghiêng người, để cho lợi trảo của tu sĩ Đông Hoang tông quét qua vai. "Cách cách!" Ngân sắc lợi trảo vỡ vụn, gã co tay búng vào mi tâm y.
Tu sĩ này run người. Mi tâm bừng lên gợn sóng, lõm vào rồi nổ tung, máu văng tứ tán.
Không hề có linh khí dao động kịch liệt!
Ngụy Tác không dùng thuật pháp, chỉ bằng nhục mà giết một tu sĩ trng tích tắc.
Gã vẫn thập phần bình tĩnh, nhưng tích tắc đó trên mình lấp lánh ngân sắc thần quang, toát lên vô thượng uy thế khó tưởng tượng nổi.
"Sao lại có sức mạnh kinh nhân như thế! Nhục thân thế này còn bị thương đến bất động thì y gặp phải yêu thú cỡ nào? Thật ra y là tu sĩ cấp nào?" Đỗ Duy và bọn Hạ Ngữ Băng cực kỳ chấn động.
"Đừng giết tôi, xin hãy tha mạng!"
Còn lại một tu sĩ Đông Hoang tông mặc ngân sắc pháp y, ngân quang lấp lánh, khí thế lăng nhân, giờ chợt đổ mồ hôi lạnh, mất hết đấu chí, trực tiếp quỳ xuống cầu xin.
Bạch quang lóe lên, Ngụy Tác trực tiếp xuất hiện trước mặt, bình tĩnh nhìn tu sĩ Đông Hoang tông đang run rẩy.
"Tiền bối, xin tha mạng, muốn vãn bối làm gì cũng được!" Tu sĩ Đông Hoang tông này sợ vỡ mật, quỳ xuống cầu xin.
"Mang y lại đây." Ngụy Tác thản nhiên chỉ sang bên, lúc trước gặp toàn đối thủ ở siêu cấp đại tông môn như Chân Võ và Huyền Phong môn, đối phương đều thần thông kinh nhân, nên gã đối địch thập phần cẩn thận, sợ trong toán tu sĩ Đông Hoang tông có kẻ có thần thông kinh nhân. Có điều đối phó lần này quá dễ dàng, hình như đã đánh giá quá cao đối thủ.
"Y chưa chết..." Ngụy Tác chỉ, bọn Hạ Ngữ Băng mới phát hiện tu sĩ trẻ tuổi mặc nguyệt bạch sắc pháp y chưa chết, trên mình có mấy lỗ thủng, đang thống khổ rên rỉ, định lấy đơn dược liệu thương từ nạp bảo nang ra nhưng chân nguyên không thể lưu chuyển.
Tu sĩ Đông Hoang tông mặc ngân sắc pháp y cuống lên ôm tu sĩ thủng mấy lỗ trên người đến trước mặt Ngụy Tác, rồi lại quỳ xuống. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Ngươi là ai?" Tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông này không cam lòng, phun máu hỏi.
"Hiện tại ngươi hỏi danh hiệu của ta thì có ý nghĩa ysao?" Ngụy Tác nhìn tu sĩ Đông Hoang tông thập phần thê thảm, bình tĩnh nói.
"Ít nhất để ta chết minh bạch. Không thì ta chết không nhắm mắt." Tu sĩ này cố chấp.
"Ngươi chết không nhắm mắt có quan hệ gì với ta?" Ngụy Tác liếc y.
"Ngươi!" Tu sĩ này giận run người, lại hộc máu.
"Không cần lắm lời, ngoan ngoãn trả lời thì có lẽ ta sẽ chưa cho ngươi đường sống." Ngụy Tác thản nhiên nhìn tu sĩ vừa nãy thịnh khí lăng nhân cực độ, giờ run như chó mắc mưa.
"Đỗ đạo hữu, phiền các vị lục nạp bảo nang và pháp khí của chúng." Ngụy Tác ngoái lại bảo bọn Đỗ Duy, tức thì trừ năm con Phượng lân thanh ưng ra thì số còn lại lắc lắc lư lư lạc rồi gáy tóe máu, bị giết sạch.
Sát thủ không nhìn thấy này khiến tất cả run người.

Chương 663: Y còn chưa chết

"Ta biết lần này đã lầm, ngươi vị tất coi Đông Hoang tông ra gì nhưng ngươi chắc không biết ngoài kia thế nào, không biết bọn ta làm việc cho ai đâu." Thổ máu đoạn nam tử trẻ tuổi mặc nguyệt bạch sắc pháp y gằn giọng, "Dù ngươi là ai, giết ta thì chỉ còn đường chết."
"Hả?" Nam tử trẻ tuổi nói thế, Ngụy Tác hơi bất ngờ, liếc y, "Hiện tại bên ngoài thế nào, các ngươi làm việc cho ai, nói ra đi xem nào?"
"Hiện tại cả Thiên Huyền đại lục bắc bộ đã bị thú triều xâm tập, U Minh cung đã hủy, Bắc Minh tông rời Thiên Huyền đại lục bắc bộ. Thiên Huyền đại lục bắc bộ trở thành địa bàn của yêu thú, không còn tông môn nào quản hạt!" Nam tử trẻ tuổi mặc nguyệt bạch sắc pháp y nhìn Ngụy Tác đầy oán độc. Y bị thương cực nặng, còn đang đổ máu nhưng Ngụy Tác chỉ cần nghe y nói chứ vết thương của y thì mặc kệ.
"Cái gì! Cả Thiên Huyền đại lục bắc bộ bị thú triều quét qua! Là địa bàn của yêu thú?" Đỗ Duy và bọn Hạ Ngữ Băng đều kinh hô không dám tin.
"Đùa hả?" Ngụy Tác biến sắc, nhìn nam tử trẻ tuổi cười lạnh: "Nếu U Minh cung đã hủy, Bắc Minh tông rút đi, Thiên Huyền đại lục bắc bộ là địa bàn của yêu thú, Đông Hoang tông lại tung hoành được sao?""Ngươi không biết gì! Hiện tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ còn không nổi một phần ba số tông môn, trừ Đông Hoang tông và Ảo Thú tông, còn lại đã rút khỏi Thiên Huyền đại lục bắc bộ. Đông Hoang tông và Ảo Thú tông lợi dụng thủ đoạn nuôi dưỡng yêu thú để che đi khí tức, bọn ta cưỡi Phượng lân thanh ưng phi độn thì không bị yêu thú phát hiện."
"U Minh cung nhiều đại năng thần thông kinh nhân mà cũng bị hủy? Bắc Minh tông còn có Thần huyền cảnh đại năng, Bắc Minh tông không cản được thú triều thì thật khó tin?" Ngụy Tác mắt ánh lên, mặt mũi lạnh tanh hỏi tu sĩ đó.
"U Minh cung tông chủ U đế, cả khi U Minh thành không giữ được cũng không xuất hiện, trước đó Lý Tả Ý biết Liệt khuyết tàn nguyệt chỉ người kế nhiệm tông chủ mới biết thì có lẽ U Minh cung đại năng như bọn U đế đã chết từ trước! Thú triều ập tới, Bắc Minh tông tuy có phái Kim đơn đại tu sĩ và nhiều chân truyền đệ tử, nhưng Thần huyền cảnh đại năng, tông chủ Vũ Hóa Phàm và đỉnh cấp nhân vật như Ngọc Kiếm chân nhân cũng không xuất hiện. Thú triều chưa tràn tới Bắc Minh thành thì Bắc Minh tông đã rút đi. Nên ngoại giới tu sĩ hoài nghi, Vũ Hóa Phàm chưa biết chừng chết rồi." Ngừng lại thở hồng hộc đoạn nam tử trẻ tuổi lại nghiên răng, "Dù mấy đại nhân vật Bắc Minh tông còn sống cũng vị tất ngăn được thú triều, Thiên khung có tới sáu vết nứt, đến giờ vẫn chưa phong bế được vết nào!"
"Thần huyền đại năng của Bắc Minh tông có thể đã chết? Sáu vết nứt?" Bọn Đỗ Duy nín thở, chân mày Ngụy Tác nhíu lại.
"Nếu đúng như ngươi nói, Thiên khung có sáuc vết nứt, chưa phong bế đượcvết nào, các tông môn Thiên Huyền đại lục bắc bộ đã rút đi, nơi này thành địa bàn của yêu thú thì ngần ấy yêu thú đi đâu? Hình như yêu thú ở Thiên Huyền bắc bộ chưa bị giết hết, không cần đâu xa, chỉ Chân Minh thành thì không chỉ có số lượng yêu thú ít thế này chứ?" Hhơi trầm ngâm, Ngụy Tác hỏi tiếp.
"Yêu thú tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ chiếm ưu thế tuyệt đối, tất nhiên không bị giết sạch, đại bộ phận yêu thú đang hướng tới trung bộ. Các tông môn của Thiên Huyền đại lục đang đổ về bắc bộ, còn yêu thú lan đến đâu, số lượng lớn nhất đổ về đâu thì Đông Hoang tông có tu sĩ chuyên tra xét, tình hình thì ta không biết."
"Tức là Đông Hoang tông còn nguyên? Sơn môn cũng chưa bị hủy? Bắc Minh tông và U Minh cung thì sao? Sơn môn bị hủy chưa?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh, thật ra trong lòng kinh đào hãi lãng. Gã cho rằng Thiên khung ít nhất nứt năm vết, nhưng giờ lại tới sáu. Lúc còn ở Hải Tiên tông, chỉ qua họ là thấy sơn môn hùng vĩ, mấy trăm năm, nghìn năm tích lũy không hề tầm thường, U Minh cung và Bắc Minh tông có thực lực và tích lũy gấp trăm Hải Tiên tông tất tráng quan khó tưởng tượng nổi, thượng cổ đại năng để lại bố trí thì các công trình cùng cấm địa, dù tu sĩ như gã cũng thấy cực kỳ huyền ảo, như thần tích. Nhưng sơn môn tông môn như thế còn bị hủy thì thật quá chấn động.
"Đông Hoang tông tuy không còn sơn môn nhưng đại đa số đồ đạc đã được chuyển đi, dựng lại quá nửa rồi. Còn tình hình cụ thể của U Minh cung và Bắc Minh tông, khi bọn ta đến Chân Minh thành thì các thái thượng trưởng lão bản môn đã đi tra xét, khẳng định đã có kết quả."
"Ngươi có bảo Đông Hoang tông làm việc cho người khác, là cho ai?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh hỏi nam tử trẻ tuổi.
"Đông Hoang tông phục vụ Huyền Phong môn! U Minh cung đã hủy, Bắc Minh tông nguyên khí đại thương, Đông Hoang tông và Huyền Phong môn liên hợp, tương lai sẽ thành đệ nhất tông môn Thiên Huyền đại lục bắc bộ." Nam tử trẻ tuổi mặc nguyệt bạch sắc pháp y nói nhanh quá nên lại hộc máu, y trọng thương không ra hình người nhưng nói về việc này thì vẫn cuồng nhiệt, mong chờ.
"Huyền Phong môn?" Hạ Ngữ Băng và bọn Đỗ Duy nhợt nhạt mặt mày, với họ thì Huyền Phong môn là bậc mà họ không có tư cách ngưỡng vọng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Ta biết ngươi thần thông bất phàm, nhưng chắc không đến mức chống nổi Huyền Phong môn? Ngươi nên biết chống đối Huyền Phong môn có kết quả gì." Nam tử trẻ tuổi oán độc nhìn Ngụy Tác.
"Huyền Phong môn? Không ngờ lại là Huyền Phong môn." Ngụy Tác ngẩn người. Gã không ngờ Đông Hoang tông liên quan đến Huyền Phong môn. Thú triều mang lại vô số nguồn lợi cho Thiên Huyền đại lục bắc bộ, nếu Huyền Phong môn khống chế được Thiên Huyền đại lục bắc bộ, thế lực sẽ bành trướng, quyền thế càng nghiêng trời.
"Thế nào, ngươi chưa sợ? Còn định tung hoành? Bọn ta ra ngoài, có gì sơ xảy thì những tu sĩ còn sống trong khu vực này khó thoát." Thấy Ngụy Tác ngẩn người, nam tử trẻ tuổi tưởng gã sợ nên cười nanh ác.
"Các ngươi đến Chân Minh thành thu yêu thú và pháp bảo của tu sĩ, còn gì nữa không?" Ngụy Tác mỉm cười, nhìn loại cây quả đỏ mà tu sĩ Đông Hoang tông bảo gã hái, "Các ngươi bảo ta hái loại quả đó, có tác dụng gì? Các ngươi tất có hiểu biết về loại cây này, nói ra đi."
"Cho ngươi biết cũng không sao." Nam tử trẻ tuổi mặc nguyệt bạch sắc pháp y cho rằng Ngụy Tác khẳng định không có kết cục tốt nên cười lạnh: "Bọn ta đến Chân Minh thành ngoài làm những đó còn vì tu sĩ Huyền Phong môn phát hiện Lý Tả Ý hiển lộ thân ảnh, rất có thể y đang ở trong vòng mười mấy vạn dặm quanh đây."
"Lý Tả Ý, y chưa chết?" Ngụy Tác giật mình kinh hỉ.
Lý Tả Ý giúp bọn gã lôi kéo Lâm Thái Hư, sau này Lâm Thái Hư xuất hiện tại Bắc Linh thành, Ngụy Tác tưởng Lý Tả Ý đã chết trong thú triều, không ngờ hiện giờ nghe được y còn sống! Còn thể còn trong khu vực này!
"Huyền Phong môn phát hiện tung tích Lý Tả Ý khi nào?" Hít sâu một hơi, Ngụy Tác hỏi, "Dọc đường các ngươi có phát hiện tung tích y chăng?"
"Hai hôm trước đã phát hiện tung tích thi pháp của Lý Tả Ý. Nên bọn vãn bối đi tìm theo, nhưng chưa tìm ra." Nam tử trẻ tuổi lấy làm lạ với dao động của Ngụy Tác.
Không tìm được, Lý Tả Ý rất có thể còn sống!
Ngụy Tác hít sâu một hơi, cố nén kích động hỏi tiếp, "Còn ba loại cây?"
"Ba loại cây này không có ghi chép gì, có lẽ đến từ vùng sâu man hoang, hai loại kia không có tác dụng gì nhưng loại kết quả đỏ lại rất đặc biệt, nguyên khí của quả sẽ khiến linh khí, chân nguyên và nhục thân tu sĩ cương ngạnh hủ hóa, uy năng pháp bảo cũng không ngăn được, Kim đơn tam trọng tứ trọng đại tu sĩ cũng phải dốc nhiều kim đơn uy năng mới ngăn được. Nhưng cho vào thiết mộc mộc hạp thì có thể cách tuyệt nguyên khí này. Huyền Phong sai bọn ta hái quả để đối phó Lý Tả Ý hoặc tu sĩ khó dối phó khác." Nam tử trẻ tuổi nói.
"Khiến linh khí, chân nguyên và nhục thân cương ngạnh hủ hóa, tức là không thể dùng chân nguyên hút lấy? Nên các ngươi bức tu sĩ hái?" Ngụy Tác trở lại bình tĩnh, nhìn nam tử trẻ tuổi nói đến Huyền Phong môn thì tuy trọng thương nhưng vẫn ngông cuồng, "Các ngươi gặp tu sĩ sống sót thì cướp đồ rồi bức họ hái? Các ngươi có gặp tu sĩ nào sống sót không?"
Nam tử trẻ tuổi sững người, Ngụy Tác tuy nhiên ngữ khí bình tĩnh, nhưng toát lên vô hình uy áp khiến y rùng mình, không nói thành lời.
"Nói mau!" Ngụy Tác lạnh lùng thốt lên, quay lại gật đầu với bọn Hạ Ngữ Băng, "Chư vị đạo hữu, xem giúp mỗ trong nạp bảo nang của chúng có loại quả này không."
"Có năm quả." Bọn Đỗ Duy nhanh chóng dùng thần thức tra xét, lấy ra mười lăm hộp gỗ lớn, trong đó có năm hộp đựng quả c.
"Bọn vãn bối đã gặp sáu tu sĩ, có ba người bị bức phải hái loại quả này." Bị Ngụy Tác quát, nam tử trẻ tuổi rúng động khai ra.
"Nguyên khí một quả bao trùm bao nhiêu trượng?" Ngụy Tác hít sâu một hơi.
"Vãn bối không biết." Nam tử trẻ tuổi nhợt nhạt nói.
"Không biết gì hết thì đi hái quả đó cho ta." Ngụy Tác liếc nam tử trẻ tuổi, chỉ vào một gốc cây.

Chương 664: Ta muốn gặp lại y

"Cái gì, ngươi không sợ Huyền Phong môn! Nếu ngươi để ta liệu thương, khôi phục như trước, thần phục Đông Hoang tông và Huyền Phong môn thì ta đảm bảo an toàn. Gia nhập Đông Hoang tông có lợi lộc vô tận!" Nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y nhợt nhạt mặt mày kêu lên.
"Thôi vậy, loại tôm tép như ngươi, nói ra thì cũng không biết ta và Huyền Phong môn, Chân Võ có ắc mớ gì." Thấy nam tử trẻ tuổi định dùng Huyền Phong môn dọa mình, Ngụy Tác tựa hồ định báo danh hiệu nhưng thoáng nghĩ nén lại, đá bắn y đi, ném hai hắc sắc đại mộc hạp cạnh người y, "Mau đi hái, hái về thì ta tha cho ngươi đi."
"Ngươi...!" Nam tử trẻ tuổi bị Ngụy Tác chọc giận suýt thổ huyết, "Ngươi... ta hái loại quả đó còn sống được sao! Ngươi còn bảo để ta đi... Ngươi... quá vô sỉ !"
"Thế nào." Ngụy Tác liếc tu sĩ trẻ tuổi đang điên cuồng, chỉ muốn cắn gã, "Ban nãy các ngươi bảo ta đi hái đã nói chỉ cần nhanh một chút, hái xong là cắt huyết nhục đi thì vẫn sống."
"Mau hái đi!"
Ngụy Tác lại đá tu sĩ trẻ tuổi.
"A!"
Tu sĩ trẻ tuổi này thật sự cắn chân Ngụy Tác nhưng kêu lên thảm thiết, răng gãy mấy cái mà chân gã như cục sắt, không hề hấn gì.
"Mau hái, ta nói rồi, chỉ cần ngươi hái về ta sẽ để ngươi đi." Ngụy Tác lạnh nhạt giục tu sĩ trẻ tuổi."Ngươi..." Tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông lại hộc máu, "Ta bị thương không thể động dụng chân nguyên, bò còn không nổi thì hái thế nào."
"Không sao, ta chữa được."
Ngụy Tác tỏ vẻ rất dễ thỏa thuận, lấy ra Huyết tinh thạch, dồn chân nguyên vào nhỏ ra một giọt huyết hồng sắc dược dịch lên vết thương của tu sĩ trẻ tuổi.
Hiện tại thi thể yêu thú cực kỳ phong phú, Huyết tinh thạch sẽ sinh ra vô cùng dược dịch, cơ hồ không cần tiếc.
"Huyết tinh thạch!"
Tu sĩ trẻ tuổi của Đông Hoang tông rúng động, nhận ra tinh thạch kỳ dị chói lòa hồng quang trong tay Ngụy Tác.
Thoáng sau, mọi vết thương trên mình y được chữa lành với tốc độ kinh nhân, chân nguyên lại khôi phục lưu động.
Tu sĩ trẻ tuổi này tuy thể nội chân nguyên vẫn lưu động, chuẩn bị thi pháp liều mạng với Ngụy Tác thì đột nhiên cảm thấy trán lạnh buốt, hàn ý thấu xương lan khắp toàn thân.
"Phệ tâm trùng! Đây là Phệ tâm trùng!" Tu sĩ trẻ tuổi này đột nhiên nhớ ra, kêu lên.
"Thừa lời, hái đi." Ngụy Tác lại tung cước, "Không thì ta để Phệ tâm trùng hút sạch não tủy ngươi."
"Ngươi... quá vô sỉ !" Tu sĩ trẻ tuổi này tuy khỏi năm phần thương thế nhưng lại giận dữ thổ huyết. Trị thương xong bắt y đi hái quả thì khác gì vỗ béo lợn rồi giết thịt. "Nạp bảo nang của bọn ta bị các ngươi lấy rồi, không còn linh dược liệu thương, ta hái quả thì sống thế nào được."
"Được, có lý, Đỗ đạo hữu, cho họ mấy bình Bách thảo sinh cơ tán." Ngụy Tác gật đầu, nói với Đỗ Duy.
Mấy bích ngọc đơn bình đựng Bách thảo sinh cơ tán được ném cho tu sĩ trẻ tuổi. Nghĩ đến việc tu sĩ Đông Hoang tông cướp đồ của tu sĩ sống sót rồi bức họ hái quả thì bọn Đỗ Duy phẫn nộ khôn tả, không hề đồng tình với y.
"Ngươi... Ngươi..." Ban nãy dù trọng thương nhưng vẫn ngông cuồng, dùng Huyền Phong môn đe dọa Ngụy Tác, giờ tu sĩ trẻ tuổi uất ức không để đâu cho hết, lại hộc máu, tóm Bách thảo sinh cơ tán rồi kêu lên, "Đưa đao cho ta!"
Tu sĩ trẻ tuổi này chỉ muốn cắn rồi nuốt Ngụy Tác nhưng y không phải đối thủ, trên trán lại là Phệ tâm trùng, quan trọng hơn có cắn Ngụy Tác cũng vô dụng...
Không hái quả sẽ bị hút não tủy, hái thì chưa biết chừng còn sống sót.
Tu sĩ trẻ tuổi sắp phát cuồng quyết định đi hái quả.
"Đưa đao cho y." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, gật đầu với bọn Đỗ Duy. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Một thanh ngân bạch sắc tiểu đao, chưa đạt cả bán linh giai được ném cho tu sĩ trẻ tuổi.
"A!"
Y đón lấy, điên cuồng kêu lên, không ngoái lại mà dùng toàn tốc lao đến cây kết quả đỏ mà Ngụy Tác chỉ.
Cách tàng cây hơn hai mươi trượng, Ngụy Tác lệnh cho Phệ tâm trùng ly rời khỏi tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông. Y lão thẳng đến tàng cây, với tốc độ nhanh nhất chụp hai quả, cho vào hắc sắc thiết mộc mộc hạp.
Rời khỏi tàng cây mười trượng, tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông rú lên, liên tục vung đao cắt nhanh huyết nhục.
Thoáng sau, y triệt để biến thành huyết nhân, huyết nhục cắt xuống đã cương ngạnh, như hủ mộc.
Ngụy Tác không hề dao động, mục quang bình tĩnh, lạnh lùng.
Gã hiểu nếu tu vi và thần thông cuarm ình không bằng toán tu sĩ Đông Hoang tông, hiện tại chính gã mới phải cắt thịt.
"Ngươi xin tha mạng trước, ta không giết ngươi, lấy hai thiết mộc mộc hạp lại đây." Ngụy Tác vung tay, bắn ra thanh quang, phong ấn chân nguyên tu sĩ Đông Hoang tông đang run rẩy rồi nói.
Tu sĩ Đông Hoang tông đó như được đại xá, vội đến trước tu sĩ trẻ tuổi toàn thân máu thịt bầy nhầy lấy hai hắc sắc thiết mộc mộc hạp về.
"Ngươi hiểu gì về loại quả này không?" Ngụy Tác hỏi tu sĩ Đông Hoang tông còn lại, thần thức tra xét hai hắc sắc thiết mộc mộc hạp, cảm giác hai quả cây phát ra nguyên khí cuồn cuộn như liệt diễm nhưng bị hắc sắc thiết mộc mộc hạp ngăn cản.
"Không biết." Tu sĩ Đông Hoang tông nói đoạn thì run lên sợ hãi, vội bổ sung, "Bất quá tông chủ có thể sẽ biết."
"Đông Hoang tông hiện ở đâu? Tông môn các ngươi có thu gom loại quả này không?" Ngụy Tác không thu hai hắc sắc thiết mộc mộc hạp, mục quang lóe lên.
"Đông Hoang tông hiện tại đặt sơn môn tại Kê Lung sơn, thu được cụ thể bao nhiêu quả này thì bọn vãn bối không biết nhưng Đông Hoang tông phái tám toán tu sĩ đi, chắc không hái được bao nhiêu." Giá danh tu sĩ Đông Hoang tông đảm chiến tâm kinh đích thuyết Y run rẩy đáp.
Tu sĩ trẻ tuổi vẫn kêu lên thê thảm, xen với tiếng chửi rủa, gần như cắt hết huyết nhục xuống.
"Kê Lung sơn ở đâu?" Ngụy Tác lại hỏi.
"Kê Lung sơn là dãy núi thấp nằm giữa Chân Minh thành và U Minh thành. Có mọc Kê lung độc chướng thảo phát ra chướng khí, có nhiều sơn cốc phủ dày độc chướng." Chu Vũ Các sau lưng Ngụy Tác giải thích.
"Kê Lung sơn thường có tu sĩ Huyền Phong môn có mặt không? Quanh Chân Minh thành có tu sĩ Huyền Phong mônchằng?" Ngụy Tác gật đầu, hỏi tiếp.
"Lúc bọn vãn bối đi, không có tu sĩ Huyền Phong môn ở lại, mấy vạn dặm quanh Chân Minh thành chắc không có. Nhiều tu sĩ Huyền Phong môn hình như có việc khác nhưng cụ thể thì chỉ tông chủ biết."
"A!"
Tu sĩ trẻ tuổi gầm lên, rơi thanh đao xuống, cắt hết lớp huyết nhục bên ngoài, như một bộ xương phủ lớp đỏ, bắt đầu bôi Bách thảo sinh cơ tán.
Tu sĩ trẻ tuổi này sinh cơ rất mạnh, chưa chết ngay được.
Ngụy Tác mặc kệ, mục quang nhìn sang chỗ khác. Tu sĩ trẻ tuổi này dù không chết cũng không ít nhất cả tháng mới khôi phục, trong phế khư thành trì đầy yêu thú này thì đừng mong sống sót.
Gã nhìn vào phế khư, xuất hiện thân ảnh một toán tu sĩ.
Trương chưởng quỹ và Tiền chưởng quỹ quay về.
"Quý đạo hữu, Đỗ đạo hữu... chuyện gì vậy!"
"Phượng lân thanh ưng, là Đông Hoang tông?"
Liếc quanh bọn Ngụy Tác, bọn Trương chưởng quỹ biến sắc, tỏ vẻ kinh hãi.
"Toán tu sĩ Đông Hoang tông định cướp đồ rồi giết bọn tại hạ nhưng không địch nổi thần thông của Quý đạo hữu..."
"Cái gì!"
Chốc sau, bọn Trương chưởng quỹ đến trước mặt bọn Ngụy Tác, nghe Đỗ Duy giải thích, Trương chưởng quỹ run lên, nhìn Ngụy Tác với thần sắc không dám tin.
"Quý tiền bối khẳng định là đại năng thần thông kinh nhân, thật ra thân phận thế nào?" Hạ Ngữ Băng không nén được, lấy hết dũng khí hỏi.
"Tên thật của mỗ là Ngụy Tác." Ngụy Tác không giấu, bảo bọn Hạ Ngữ Băng.
"Ngụy Tác... Bá Khí chân nhân Ngụy Tác? Người bị Chân Võ thiếu chủ..." Hạ Ngữ Băng dừng lời, tỏ ra không dám tin.
"Xem ra các vị đã nghe đồn. Chuyện mỗ bị Hứa Thiên Ảo bắt là lời đồn y loan ra để đối phó mỗ." Ngụy Tác mỉm cười.
"Quý... Ngụy tiền bối... Tiền..." Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ ngẩn ra, há miệng không biết nên nói gì.
"Lúc trước mỗ thương thế trầm trọng, thần thông chưa khôi phục, có thù oán với Huyền Phong môn, Chân Võ nên không dám lộ thân phận, xin chư vị đạo hữu bỏ quá. Cũng xin đa tạ chư vị đạo hữu cứu mệnh, không thì tại hạ đã mất mạng." Ngụy Tác khiêm hòa nhìn bọn Tiền chưởng quỹ: "Các vị đừng đa lễ, cứ gọi mỗ là đạo hữu, coi như Quý đạo hữu lúc trước là được."
"Chuyện đó..." Cả toán sững ra, Tiền chưởng quỹ cười khổ, "Ngụy đạo hữu, từ một Chu thiên cảnh tu sĩ, trực tiếp biến thành Kim đơn đại tu sĩ, nhất thời không ai thích ứng kịp."
"Có một việc, nếu nói ra chắc chư vị còn choáng váng nữa." Ngụy Tác lắc đầu: "Cả Thiên Huyền đại lục bắc bộ, e rằng đã là địa bàn của yêu thú."
"Cái gì!" Bọn Tiền chưởng quỹ run lên nín thở.
"Ngụy đạo hữu tin lời họ là thật?" Hạ Ngữ Băng hít sâu một hơi: "U Minh cung U đế và thần huyền đại năng của Bắc Minh tông đều chết, thật khó mà tin được. Trước đó không có tin đồn, hà huống thần huyền đại năng thần thông kinh nhân, ai giết được?"
"Có phải không thì đến Đông Hoang tông là biết." Ngụy Tác nhìn Hạ Ngữ Băng gật đầu.
"Tiền bối định đến Đông Hoang tông..." Hạ Ngữ Băng nín thở, "Tiền bối đến Đông Hoang tông, rất có thể có tu sĩ Huyền Phong môn."
"Tu sĩ Huyền Phong môn... Lâm Thái Hư, ta cũng muốn gặp y." Ngụy Tác hơi nheo mắt, nhìn về ngoài xa lắc Chân Minh thành.

Chương 665: Trấn thiên rung động

"Ngụy đạo hữu định đi?"
"Mỗ ra sơn cốc sau thành, quay về rồi tính. Phiền chư vị đạo hữu trông giúp mấy người này."
Một ngày rưỡi qua đi, thân ảnh Ngụy Tác từ quy giáp đi ra.
Đối phó toán tu sĩ Đông Hoang tông, một ngày rưỡi tiếp theo, gã ở lại đây tĩnh tu liệu thương.
Hiện tại thương thế của Ngụy Tác đã khôi phục gần xong, da bóng bẩy khôn cùng, đi đứng cũng ánh lên ngân quang.
Rời quy giáp, Ngụy Tác liếc tàng cây quỷ dị.
Tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông tuy sinh cơ hơn người, cắt toàn bộ lớp huyết nhục mà không chết, đêm qua bọn Ngụy Tác nghe có tiếng yêu thú đi qua, nghe cả tiếng y hô vang, quả nhiên hôm nay y biến thành đống xương.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác điểm chân, như không còn trọng lượng lướt đi, men theo phế khư vô cùng vô tận bàn lướt đi ra phía sau Chân Minh thành.
Trên đỉnh Chân Minh thành, thân ảnh Ngụy Tác dừng lại.
Trong vòng gần trăm dặm, dấu vết đấu pháp ngân kịch liệt hơn cả, chỗ nào cũng là những hố sâu mấy chục trượng, mặt đất chi chít vết nứt do sức mạnh va nhau.Các cung điện đổ nát, ngọc vỡ tứ tung rải rác.
Mặt đất rải đầy bột ngọc xanh, tựa hồ tròng vòng trăm dặm thì tuyệt đại đa số diện tích có lát loại gạch bằng ngọc.
Trong một dãy tường đổ của một tòa cung điện, còn không ít ngọc phù vỡ cùng vô số phiến mảnh ngọc bích, tuyệt đại đa số khắc phù văn, văn tự.
Còn cả đơn lô và hỏa lô rơi vỡ dưới đất.
Một ít linh mộc lâu năm đã bị thiêu cháy, vẫn đang tỏa khói.
"Con bà nó chứ, hỏng đến mức này, không còn gì hữu dụng." Cùng tiếng nói ấm ức, thân ảnh lục bào lão đầu từ ngực Ngụy Tác hiện lên
"Chân Minh tông không nhỏ, chưa biết chừng còn đồ tốt, chỉ là bị bọn Đỗ Duy lấy hết. Tiểu tử, giết sạch đi rồi tính." Quan sát phế khư, lục bào lão đầu kêu vang.
Ngụy Tác trợn tròng trắng.
Lục bào lão đầu hoạt nghe có vẻ độc ác, lục thân bất nhận, có thứ gì tốt là mờ mắt nhưng Ngụy Tác thừa hiểu lão chỉ được cái ác khẩu chứ không dám thực hiện thật sự.
Một ngày rưỡi trước, đối phó toán tu sĩ Đông Hoang tông xong, biết gã định đến đó, bọn Đỗ Duy chủ động lấy nạp bảo nang ra cho gã chọn đồ hữu dụng. Gã thừa biết không thể nào có chuyện họ lấy hết đồ tốt trong thành.
"Cả hỏa lô nguyên lành cũng không còn, Tử tâm đăng giao cho bọn Cơ Nhã, hiện tại ngươi muốn luyện khí cũng vô dụng." Thấy gã ngó lơ mình, lục bào lão đầu ấm ức kêu lên.
Ngụy Tác không đáp, lướt ra sau thành.
Dọc đường lục bào lão đầu cứ càm ràm, vì cả tòa thành thuộc về lão, bình thường mà như thế, lão muốn lấy gì thì lấy, sung sướng khôn cũng nhưng giờ không có gì thì lão bực mình hết biết.
"Ngần ấy yêu thú!"
Nhìn rõ núi thi thể yêu thú trong sơn cốc sau Chân Minh thành, lục bào lão đầu lồi mắt kêu lên: "Ngần ấy yêu thú! A! Tiểu tử, mau thu hết! Mau lên!"
"Ngần ấy yêu thú..."
Nhìn rõ sơn cốc, Ngụy Tác hít sâu một hơi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Sơn cốc dài mấy dặm, sâu hai trăm trượng chất đầy thi thể yêu thú!
Yêu thú chất thành núi, cơ hồ cao ngang đỉnh núi trên sơn cốc.
Yêu thú không phải vài vạn mà ít nhát từ mười vạn trở lên.
"Phát đạt rồi..."
Lục bào lão đầu run lên.
Yêu thú, đối với Ngụy Tác đềuhữu dụng, kể cả bị lấy hết yêu đơn và nguyên liệu luyện khí thì có thể đem nuôi dưỡng Phệ tâm trùng và Diệt tiên đằng. Vốn với nạp vật cổ giới và nạp bảo thủ trạc của Ngụy Tác thì không thể chứa hết ngần này thi thể yêu thú. Nhưng toán tu sĩ Đông Hoang tông lại có tới hơn mười nạp bảo nang, đủ không gian cho gã đựng.
Hiện tại Ngụy Tác mặc kệ, trừ thủy hệ yêu thú thích hợp ra thì yêu thú khác cũng không ngừng được nhét vào nạp bảo nang.
Ít nhất hơn mười vạn yêu thú được gã thu lấy.
Đựng xong, thân ảnh gã loáng lên, lướt đến một sơn cốc cạnh đó.
Đoạn gã vung tay, bộ hắc sắc hài cốt khổng lồ xuất hiện.
Nửa trên bộ hài cốt không còn nhưng phần còn lại vẫn phát ra man hoang khí tức kinh nhân.
Là U minh thiên long của U Minh cung mà gã chưa hoàn toàn luyện hóa.
Đồng thời, tay gã quang hoa xán lạn, lấy mười viên thủy hệ yêu thú yêu đơn ra.
"Phù!"
Đỉnh đầu Ngụy Tác dấy thủy linh nguyên khí, ngưng thành hình Thủy hoàng thần linh không lồ, hút cả U minh thiên long hài cốt và hơn mười viên yêu đơn của thủy hệ yêu thú.
Thủy linh nguyên khí tinh thuần cực độ không ngừng gột rửa yêu đơn và hài cốt U minh thiên long.
Vù! Vù! Vù!
Trên mình gã như há ra vô số cái miệng, hút và thở ra khí tức hùng hậu.
Từng cọng xương của thiên long hài cốt hóa thành tro, một viên yêu đơn lấp lánh liên tục co lại, sau cùng tan thành nguyên khí.
Thể nội chân nguyên không ngừng ngưng tụ, đề thăng.
Khôi phục tu vi, thần thông, khiến gã thống khoái khôn tả.
Chỉ không đầy nửa canh giờ, phần U minh thiên long hài cốt còn lại và hơn mười viên thủy hệ yêu thú yêu đơn đã bị gã luyện hóa.
Luyện hóa xong, ngân quang trên mình Ngụy Tác tựa hồ càng xán lạn, phong thái của nam tử trẻ tuổi Đông Hoang tông không so được.
Sau tích tắc, Ngụy Tác như cùng thiên địa tương thông.
Cộng cả số lấy được của bọn Trương chưởng quỹ và Đỗ Duy và từ sơn cốc, Ngụy Tác có mấy nghìn viên thủy hệ yêu đơn.
Luyện hóa xong, Ngụy Tác không vội tu luyện, hắc quang lóe lên, lấy ra một thứ.
Là một hắc sắc tiểu nhân hình phi giáp vũ sĩ, một tay chỉ xuống đất, một tay chỉ tới, khôi giáp chằng chịt phù văn huyền ảo và những chữ cổ không thể hiểu nổi, sau lưng là những lỗ nhỏ tựa hình sao trời.
Người tí hon này chỉ mấy tấc nhưng tạo ra cảm giác cực kỳ mênh mông cùng mùi thơm kỳ dị.
Trấn thiên pháp tướng!
Là Trấn thiên pháp tướng gã lấu được tại Thanh Thành khư, từ di hài Càn La chân nhân.
Trấn thiên pháp tướng là do một thiên tài tu sĩ thượng cổ Chiến Hoàng tông từ thời lục bào lão đầu luyện chế ra, pháp tướng sánh với thần huyền pháp tướng.
Hiện tại Ngụy Tác cơ hồ gửi hết pháp bảo lợi hại ở chỗ bọn Cơ Nhã, còn bọn Đỗ Duy và toán tu sĩ Đông Hoang tông không thiếu pháp bảo nhưng phẩm giai đối với gã lại quá thấp, không có món nào dùng được.
Lâm Thái Hư thần thông kinh nhân, lại có pháp bảo như Phá diệt thần thương, cạnh y có thể còn có cao thủ Huyền Phong môn.
Theo lý, gã không có pháp bảo gì đáng kể, không dám chạm vào Lâm Thái Hư.
Nhưng gã có số lượng thủy hệ yêu đơn kinh nhân, lại cả Trấn thiên pháp tướng!
Trấn thiên pháp tướng tuy cần Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ tu sĩ mới có thể sử dụng, lúc gã vừa tấn thăng o Kim đơn tứ trọng, giết Hứa Thiên Ảo thì đã thử nhưng không thể điều khiển, nhưng gần đây kim đơn của gã đã tăng trưởng.
Lấy ra Trấn thiên pháp tướng, thử xem có thể kích phát không.
"Ầm!"
Trấn thiên pháp tướng từ tay gã bay ra, lơ lửng trước mặt, từ ngực gã gầm vang, vô số đạo lam sắc kim đơn hà quang kinh nhân cực độ tụ thành một đạo hà quang quang trụ huyền ảo, liên miên dồn vào Trấn thiên pháp tướng.
"Xoẹt!!"
Trấn thiên pháp tướng đột nhiên như ngọn núi, rung lên, sau gáy ánh lên làn sáng đen, chân rực vô số vòng sáng, khí tức vút lên mây.
Chỉ rung lên rồi Trấn thiên pháp tướng bất động, quang hoa tan đi.
Không thể tác động!
Có vẻ Trấn thiên pháp tướng nhỏ xíu nhưng uy năng kim đơn của Ngụy Tác không thể triệt để kích phát.
"Xem ra vị đại năng đó ít nhất cũng luyện thiên cấp trung giai công pháp."
"Trấn thiên pháp tướng này uy năng khó tưởng tượng nổi!"
Đồng thời, Ngụy Tác dừng thi pháp, mắt ánh lên kinh hỉ cực độ.
Gã cảm giác được còn thiếu chút nữa mới có thể thật sự tác động, kích phát Trấn thiên pháp tướng, chỉ cần mấy trăm viên phổ thông ngũ cấp thủy hệ yêu đơn là san lấp được khoảng cách đó.
Mấy trăm viên ngũ cấp thủy hệ yêu đơn, với tu vi hiện tại và tốc độ luyện hóa của gã chỉ một, hai canh giờ là xong!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau