THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 656 - Chương 660

Chương 656: Còn thành trì nào nguyên vẹn?

"Có tu sĩ?"
Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ cùng Chương Niệm mặt mũi bình thường và Lưu Thành hiền lành đều cả kinh, nhìn sang Ngụy Tác.
Gã nhìn vào giữa Chân Minh thành, nhưng dù là thần thức hay mục quang, họ đều không tìm ra tu sĩ tồn tại.
"Họ đã phát hiện chúng ta, có lẽ thấy độn quang lúc chúng ta tới." Ngụy Tác gật đầu, bình tĩnh như thường.
"Họ ở đâu, Quý đạo hữu cảm giác được họ đến chỗ chúng ta? Có bao nhiêu người?" Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ kích động, đồng thời khẩn trương. Chỉ những thành trì còn nguyên, có tông môn quản hạt mới có trật tự, tu sĩ mới mong giữ được an toàn, hiện thời nếu đối phương thiện lương thì sẽ giúp đỡ còn là hạng chuyên môn giết người cướp của thì chưa biết chừng họ lại mất mạng.
"Ít nhất bảy, tám tu sĩ, bất quá không có nguy hiểm, chúng ta ra gặp họ." Ngụy Tác thập phần bình tĩnh, nói với bọn Tiền chưởng quỹ rồi đi trước dẫn đường.
"Xa thế hả?"Ngụy Tác đích xác đi về giữa Chân Minh thành, nhưng sau nghìn trượng thì gã không dừng lại, vẫn đi trước dẫn đường.
"Quý đạo hữu cảm tri được có tu sĩ từ xa như thế? Những tu sĩ đó ở đâu?" Theo Ngụy Tác di thềm gần nghìn trượng, Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ nhìn nhau, cực kỳ nghi hoặc. Họ cho rằng dù Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ, thần thức cũng không thể cảm tri được ngoài hai nghìn trượng, họ thậm chí hoài nghi Ngụy Tác giở trò.
Ngụy Tác dừng lại, ngoái lại định giải thích nhưng rồi nhãn quang hơi lóe lên.
"Chát!"
Cùng lúc, cách mấy dặm ngoại đột nhiên vang lên thuật pháp gì đó xung kích vật cứng, cả tiếng tu sĩ thập phần kinh hoảng hô khẽ.
"Có tu sĩ..." Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ cả kinh, không nói lên lời.
"Có đạo hữu hả?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường gọi về phía có tiếng động.
"Chư vị đạo hữu từ đâu tới?" Giọng nói có phần kinh hoảng vang lên.
"Bọn tại hạ là tu sĩ Cốc Khoáng thành." Tiền chưởng quỹ thấy Ngụy Tác liếc mình thì ngẩn người rồi đáp.
"Tu sĩ Cốc Khoáng thành? Đạo hữu..." Đối phương đột nhiên đứt giọng.
"Đạo hữu... Lẽ nào là Trương chưởng quỹ?" Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ như đồng thời nhó ra, run lên không dám tin.
"Tiền chưởng quỹ! Là đạo hữu hả? Còn ai nữa?" Đối phương lên tiếng cực kỳ kinh hỉ.
"Trương chưởng quỹ, Khổng Đại Niên đây!" Khổng chưởng quỹ cực kỳ kích động.
"Khổng chưởng quỹ! Không ngờ là các vị! Không ngờ gặp được các vị ở đây. Bất quá các vị cẩn thận, vừa rồi hình như có yêu thú." Đối phương kích động rồi khẩn trương nhắc nhở.
"Đối phương là người hai vị quen?" Ngụy Tác có vẻ không ngờ.
Gã biết bọn Khổng chưởng quỹ hoài nghi, nên cố ý sai Phệ tâm trùng tạo tiếng động ở sau đối phương khiến đối phương kinh động, qua cảm ứng với nó mà gã biết đối phương tuy nhân số đông nhưng tu vi không cao, nguyên Phệ tâm trùng cũng thừa khả năng đối phó, thành ra gã không hề khẩn trương, chỉ không ngờ đối phương có quen bọn Khổng chưởng quỹ. Thường thì các chưởng quỹ bận bịu sinh ý, tu vi thường không quá cao nhưng không ngờ lại có ngần ấy chưởng quỹ sông sót, ở đây đã có tới ba rồi.
"Trương chưởng quỹ là người Linh Tinh các ở Linh Tê thành, bọn tại từng gặp mấy lần ở giao dịch hội, giao tình không tệ. Không ngờ lại gặp ở đây." Tiền chưởng quỹ gật đầu, hít sâu một hơi.
U Minh thành ở phía nam Chân Minh thành, Linh Tê thành ở hía đông. Một thành là đi sâu vào Thiên Huyền đại lục bắc bộ, một rẽ ngang. Nhưng Linh Tê thành và Chân Minh thành cách nhau một Mộ Thiên thành. Hiện tại Trương chưởng quỹ ở đây chứng tỏ Mộ Thiên thành đã không còn.
Nếu thế thì thú triều đã quét qua bao nhiêu địa phương?! Chỉ những nơi chúng nhân biết cũng đã một tư, một phần năm Thiên Huyền đại lục bắc bộ.
"Đi, chúng ta ra." Ngụy Tác chấn kinh, nhưng không hề đổi sắc, gật đầu với Tiền chưởng quỹ, gã lại dẫn dường.
Thần thức của gã bao trùm nghìn trượng, yêu thú đó lại là Phệ tâm trùng nên gã không e dì gì, Kim linh phong không nhận ra có Phệ tâm trùng nên vì thế mà bọn Tiền chưởng quỹ đẳng nhân cho rằng trong Chân Minh thành không có cao giai yêu thú, bớt nhiều lo lắng. Có trong tay mấy món pháp khí linh giai trung phẩm trở lên thì ngũ cấp yêu thú không làm khó được họ.
Chốc sau, Phệ tâm trùng đến cách Ngụy Tác hai mươi trượng mà bọn Tiền chưởng quỹ không hề biết, gã nhận ra hai vòi của nó chưa lành hẳn nhưng không thụ thương gì, sinh cơ rất vượng.
"Trương chưởng quỹ, không ngờ gặp được ở đây!" Một toán tu sĩ xuất hiện trong phế khư. Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ chào hỏi một mặc lão giả mặc lục sắc bào tử, râu rất dài, xem ra đang kích động.
Ngụy Tác quan sát toán tu sĩ này.
Tổng thể có bảy người, trừ Trương chưởng quỹ mặc mặc lục sắc bào tử thì còn một trung niên tu sĩ, lưng đeo xích sắc trường kiếm, có vẻ là một kiếm tu, tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng. Năm người còn lại đều chưa đến ba mươi tuổi, tu vi Thần hải cảnh tứ trọng đến ngũ trọng.
"Trương chưởng quỹ, các vị sao lại ở đây, Linh Tê thành đã bị hủy tại thú triều?" Sau khi quá kích động, Tiền chưởng quỹ vòng tay hành lễ với phe Trương chưởng quỹ đoạn hỏi.
"Linh Tê thành đã hủy, các vị cũng ở đây, lẽ nào Cốc Khoáng thành... cũng bị hủy?" Trương chưởng quỹ hít sâu, trấn định tâm thần. Lão giả này mắt vằn tơ máu, mặt mũi lấm lem, có vẻ thập phần tiều tụy.
"Chư vị đạo hữu, chúng ta quay lại rồi nói, ở ngoài an toàn." Trung niên tu sĩ râu quai nón mặc áo da màu cổ đồng không ngừng nhìn quanh, nói thập phần nghiêm túc.
"Đây là Chu đạo hữu, tu sĩ Cổ Kiếm tông..."
"Quý đạo hữu là tu sĩ Bắc Linh thành?"
"Thiên Sơ thành, Cốc Khoáng thành, Bắc Linh thành, những thành trì này đã..."
"Còn bốn vị đạo hữu may mắn sống sót?"
"..."
Tiếp đó, bọn Ngụy Tác theo Trương chưởng quỹ đi vào phía sau Chân Minh thành.
Vừa đi vừa trò chuyện, bọn Ngụy Tác biết Linh Tê thành đích xác đã hủy tại thú triều. Trương chưởng quỹ đang áp tải một lô hàng luyện đơn đến Chân Minh thành, kết quả còn cách Chân Minh thành vạn dặm thì thú triều quét tới, ông ta nhờ vào cổ phù ẩn giấu khí tức mà ẩn thân trong đầm lầy mấy ngày mới thoát được, những am tu trẻ tuổi trong toán của ông ta đều là điếm viên trước ki đi áp tải cùng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Trung niên tu sĩ thì sau khi họ đến Chân Minh thành mới gặp. Tu sĩ này tên Chu Vũ Các, tu sĩ Cổ Kiếm thành ở Thiên Huyền đại lục trung bộ, y cùng mấy đạo hữu đang rèn luyện gần Chân Minh thành thì tao ngộ thú triều, chỉ ba người thoát thân, trên đường về Chân Minh thành, bọn Chu Vũ Các có cứu hai tu sĩ.
Hiện tại bốn tu sĩ khác đang ở trong một chỗ tạm dựng lên tại Chân Minh thành, có bố trí pháp trận che đi khí tức.
Họ đến Chân Minh thành rồi ở lại đã năm ngày, chưa hề gặp tu sĩ nào sống sót.
"Trương chưởng quỹ, yêu thú trong Chân Minh thành do các vị thanh lý?" Gần đến chỗ bọn Trương chưởng quỹ ẩn thân, Ngụy Tác hỏi.
"Đúng thế, bọn tại hạ sợ thi thể yêu thú thu hút yêu thú ăn xác đến nên thanh lý hết trong Chân Minh thành, chất vào một sơn cốc phía sau." Trương chưởng quỹ khách khí đáp. Những lúc thế này, quan hệ giữa các tu sĩ sống sót tựa hồ thân cận hẳn.
"Chất trong sơn cốc?" Ngụy Tác thoáng nghĩ, Phệ tâm trùng từ phía sau Chân Minh thành đến, rất có thể đang ở đó hút não tủy yêu thú.
Thoáng sau, bọn Trương chưởng quỹ dẫn bọn Ngụy Tác đến chỗ ẩn thân, là một quy giáp cực lớn.
Quy giáp còn to hơn Tử diễm cự giáp trùng mấy phần, màu đỏ rực, có nhiều hỏa diễm hoa văn, hỏa sát khí tức lộ rõ.
Là quy giáp của lục cấp trung giai yêu thú Xích nham cự quy, phái trên có dấu uy năng thuật pháp xung kích, cả mấy chỗ lõm vào. Xem ra lục cấp trung giai yêu thú này khi trước bị tu sĩ lợi hại của Chân Minh thành giết chết khi thành bị phá.
"À!"
Theo bọn Trương chưởng quỹ vào quy giáp, Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
Gã thấy bốn tu sĩ mà bọn Trương chưởng quỹ nói tới đều có mặt, trong bốn người này có một hoàng sam nữ tu xinh đẹp, một người nằm bất động dưới đất, thương thế thập phần nghiêm trọng.

Chương 657: Đổi lấy yêu đơn

Ngụy Tác tuy đã nghe Trương chưởng quỹ bảo còn bốn tu sĩ nhưng không ngờ có một nữ tu thanh lệ, nên quan sát kỹ.
Nữ tu chừng hai mươi mấy tuổi, tu vi Chu thiên tứ trọng, da trắng ngần, có phần nhu nhược, dáng vẻ hơi tiều tụy.
"Còn đạo hữu sống sót khác!"
Thấy có thêm mấy tu sĩ, bốn người trong quy giáp ngẩn ra rồi thập phần kinh hỉ.
"Vị đạo hữu này sao lại bị thương nặng thế?"
Ngụy Tác đảo mắt quan sát ba người kia, tức thì cả kinh kêu khẽ.Trong quy giáp, cạnh nữ tu thanh lệ là một hắc sam tu sĩ, tu vi Phân niệm nhất trọng, thân hình cao lớn, hơn ba mươi tuổi, vẻ mặt trơ khấc, có vẻ không giỏi ăn nói, trông như tòa thiết tháp. Một tu sĩ khác đang ngồi xổm chăm lo cho một tu sĩ trọng thương, là một thanh sam nho sinh hơn ba mươi tuổi, tu vi Chu thiên cảnh tam trọng. Tu sĩ nằm dưới đất là một đại hán hơn ba mươi tuổi, Ngụy Tác cũng cả kinh vì y thụ thương rất nặng, đại đa số huyết nhục trên nửa thân thể và một cánh tay như bị lợi khí cắt xuống, tuy bôi dược vật liệu thương, máu đã ngừng chảy nhưng lộ cả xương, cực kỳ ghê rợn.
"Dương đạo hữu đến dưới gốc cây kết quả đỏ nên mới bị thế này, huyết nhục là do Tiếu đạo hữu trừ giúp." Trương chưởng quỹ giải thích với bọn Ngụy Tác.
"Trương chưởng quỹ nói vậy là sao? Dọc đường bọn tại hạ thấy có tu sĩ chết dưới gốc cây đó nên không dám đến gần, có cổ quái chăng?" Thấy tu sĩ này trọng thương, lại biết huyết nhục do người khác trừ giúp thì bọn Khổng chưởng quỹ vội hỏi.
"Bọn tại hạ không thấy có tu sĩ chết dưới gốc cây đó nên không biết lợi hại, vì hiếu kỳ mà muốn đến xme là gì." Tu sĩ họ Dương tính thương tựa hồ tính mệnh không đáng ngại nên giải thích, "Kết quả mới lọt vào phạm vi năm trượng thì cảm thấy nguyên khí loại cây này phát ra cổ quái như kịch độc chướng khí, tuy vội vàng lui ngay nhưng gần nửa thần thể tại hạ cứng lại như gỗ trong nửa tuần hương, nguyên khí cổ quái đó còn theo thân thể và huyết nhục lan vào, may nhờ Tiếu đạo hữu ở phía sau, không bị nguyên khí xâm tập, đành khoét hết huyết nhục mộc hóa cho tại hạ, chỗ thịt đó như mủn nát nhiều năm, bị gió thổi bay."
"Huyết nhục biến thành hủ mộc, cổ quái thế hả?" Ngụy Tác và bọn Tiền chưởng quỹ nhìn nhau, lạnh buốt trong lòng.
"Nếu không quyết tâm khoét đi, có khi giờ tại hạ đã biến thành hủ mộc rồi." Đại hán họ Dương cười khổ: "Nguyên khí đó thập phần cổ quái, cả linh quang quang tráo cũng bị xuyên thấu. Bọn tại hạ đã tế xuất pháp thuẫn và linh quang quang tráo, không hề tổn hại, nhưng không thể ngăn cản được, tay phải tại hạ chỉ nhiễm một chút như dính nước mà huyết nhục cũng cứng lại."
"Bọn tại hạ chỉ nhìn từ xa thấy thân thể tu sĩ dưới gốc cây xám xịt nên không dám tới gần, không ngờ cổ quái như thế." Tiền chưởng quỹ sợ hãi, nhìn Trương chưởng quỹ, "Các vị có biết hai loại cây kia không?"
"Dương đạo hữu và Tiếu đạo hữu chỉ xem xét mà bất hạnh thế này, loại cây đó thập phần quỷ dị, bọn tại hạ không dám đến gần, nên cũng không hiểu gì về hai loại kia." Trương chưởng quỹ lắc đầu.
"Chư vị đạo hữu có không đơn dược liệu thương thượng đẳng chăng, bọn tại hạ hiện đang cho Dương đạo hữu dụng dùng Bách thảo sinh cơ tán. Nhưng Dương đạo hữu ít nhất phải một, hai tháng mới miễn cưỡng khôi phục." Hoàng sam nữ tu hành lễ với bọn Ngụy Tác hỏi.
"Mỗ có linh dược khiến Dương đạo hữu nhanh chóng khôi phục thương thế." Ngụy Tác nhãn quang lóe lên.
Tay gã rực hồng quang, bao trùm quy giáp, lấy Huyết tinh thạch ra.
Tất cả đều kinh ngạc, gã từ từ dồn chân nguyên vào rồi một giọt huyết hồng sắc dược dịch thơm nức từ Huyết tinh thạch thấm ra. Ngụy Tác vung tay, vẩy huyết hồng sắc dược dịch lên đại hán họ Dương đoạn lại dồn chân nguyên nhỏ ra một giọt nữa vào miệng y. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Giọt dược dịch đầu tiên nhỏ vào đại hán họ Dương thì y tỏ vẻ không dám tin, giọt huyết hồng sắc dược dịch thứ hai nhỏ xuống là y cơ hồ vội vàng há miệng nuốt lấy.
"Chuyện đó..." Hoàng sam nữ tu và mấy số tu sĩ tỏ vẻ thập phần chấn kinh.
Họ đều thấy vết thương của đại hán họ Dương nhưng chóng mọc thịt, khôi phục với tốc độ kinh nhân.
"Quý đạo hữu... lẽ nào là Huyết tinh thạch?!" Trương chưởng quỹ và Tiền chưởng quỹ ngẩn người tỏ vẻ không dám tin.
"Đích xác là Huyết tinh thạch." Ngụy Tác bình tĩnh như thường gật đầu, thu Huyết tinh thạch lại.
"Huyết tinh thạch là bảo vật gì?" Khổng chưởng quỹ thấyđại hán họ Dương khôi phục thương thế với tốc độ thập phần kinh nhân, hít một hơi lạnh hỏi.
"Huyết tinh thạch là chí bảo hiếm có từ thượng cổ, có thể dùng chân nguyên hấp nạp khí huyết yêu thú, tạo thành thánh huyết chữa thương thế nhục thân sánh với tiên cấp đơn dược." Trương chưởng quỹ tỏ ra không dám tin nhìn Ngụy Tác, không ngờ "đê giai tu sĩ" lại có bảo vật này.
"Đạo hữu họ Quý? Đạo hữu có bảo vật này đúng là may mắn của mỗ, vết thương này chắc chỉ mấy ngày là khôi phục như cũ. Đa tạ đạo hữu!" Đại hán họ Dương nằm dưới đất, hưng phấn cảm tạ Ngụy Tác.
"Chư vị đạo hữu là tu sĩ thành trì nào? Sao lại đến Chân Minh thành?"
Hoàng sam nữ tu trò chuyện với bọn Ngụy Tác.
Hoàng sam nữ tu tên Hạ Ngữ Băng, đại hán mặc hắc sắc pháp y như thiết tháp tên Đỗ Duy, cả hai là đạo lữ, đồng bạn của kiếm tu Cổ Kiếm tông Chu Vũ Các, là tán tu ở Cổ Kiếm thành tại Thiên Huyền đại lục trung bộ. Bảy người gặp thú triều, còn sống được ba. Đại hán Dương Phong và Tiếu Lâm là tu sĩ Chân Minh thành, lúc thú triều ập tới thì họ đang ở cách thành hơn năm nghìn dặm tìm tinh kim khoáng thạch, may mắn thoát thân, trên đường về thành vì hiếu kỳ đến gần loại cây đó mà trọng thương, được ba tu sĩ Cổ Kiếm thành cứu về.
Bàn luận một hồi, bọn Trương chưởng quỹ định ẩn náu nhiều ngày tại đây, họ cho rằng mười bữa nửa tháng nữa, rất có thể có đông tu sĩ tới.
Họ tưởng tượng rừng dù thú triều quét qua quá nửa Thiên Huyền đại lục bắc bộ thì rồi cũng bị áp chế, vì thú triều đối với tu sĩ cũng là tài phú kinh nhân, các tông môn Thiên Huyền đại lục rồi thì tán tu sẽ đổ xô đến.
"Chư vị đạo hữu, yêu thú trong Chân Minh thành trung được chư vị đạo hữu thanh lý thì chắc chư vị lấy được không ít yêu đơn, thủy hệ yêu thú yêu đơn đối với tại hạ rất hữu dụng, không biết chư vị có thể mang ra trao đổi với tại hạ chăng. Linh thạch, đơn dược hoặc giả pháp khí, tại hạ đều có." Đối với người đã biết Thiên khung thọ nguyên sắp cạn như Ngụy Tác thì hiểu rõ sự tình rất có khả năng không thuận lợi như bọn Trương chưởng quỹ tính, dù vậy gã không nói gì, tốt nhất là nhanh chóng khôi phục, đề thăng tu vi.
Tuy Thủy hoàng phệ nhật quyết có tốc độ tu luyện cực kỳ kinh nhân, nhưng từ kim đơn trở lên, đề thăng một tầng tu vi cần không biết bao nhiêu là linh khí. Gã lại tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, kim đơn hơn xa tu sĩ thông thường, đề thăng tu vi cần nhiều hơn Kim đơn tu sĩ bình thường không biết bao nhiêu lần.
Hà huống Ngụy Tác có tu vi Kim đơn tứ trọng, đột phá đến ngũ trọng thì lượng linh khí cần thiết cực lớn.
Một viên cửu cấp đỉnh giai viễn cổ thiên long yêu đơn tương đương với không biết bao nhiêu viên thủy hệ yêu thú yêu đơn ngũ cấp trở lên.
Ngụy Tác từ Kim đơn tam trọng đề thăng đến tu vi Kim đơn tứ trọng tốn mất mấy bộ thiên long hài cốt và mấy viên thủy hệ thiên long yêu đơn.
Từ Kim đơn tứ trọng đột phá đến Kim đơn ngũ trọng thì lượng linh khí không chỉ gấp đôi. Phổ thông thủy hệ yêu đơn, không rõ cần bao nhiêu vạn viên.
Thường thì thủy hệ yêu đơn ngũ cấp trung giai trở lên rất hiếm, trừ phi là thành trì tứ bề biển bọc như Hải Tiên thành, thủy vực chung quanh có nhiều thủy hệ yêu thú thì muốn gom yêu thú yêu đơn ngũ cấp trung giai trở lên cùng lắm được mấy chục viên. Muốn tự đi săn thì yêu thú ngũ cấp trung giai trở lên cũng khó thấy, có khi cả ngày chả được mấy con, còn chậm hơn đi mua.
Nhưng thú triều đối với Ngụy Tác cũng là cơ hội cực tốt.
Sự thực thì thú triều đối với mỗi tu sĩ cũng là cơ hội giành được tài phú gấp mấy chục lần thậm chí mấy trăm lần bình thường, chỉ là phải xem y có sống sót không đã.
"Thủy hệ yêu thú yêu đơn? Chắc có nhưng không nhiều. Bọn tại hạ chỉ chọn nguyên liệu cần thiết, không lấy yêu đơn và nguyên liệu của tuyệt đại đa số yêu thú." Bọn Trương chưởng quỹ nhìn nhau.
"Yêu thú chất trong sơn cốc sau Chân Minh thành, tuyệt đại đa số chưa bị thanh lý?" Ngụy Tác kinh ngạc, vì đối với mọi tu sĩ, những thứ đáng giá linh thạch đều không hiềm nhiều, nhất là những tu sĩ không biết rằng Thiên khung rất có thể sẽ tiếp tục nứt, cần lấy hết, dù không dùng cũng đem bán.
Ngay cả Ngụy Tác vì lúc trước trọng thương, không thể thu lấy thi thể yêu thú, hiện tại thương thế khôi phục đến mức có thể kích phát nạp bảo thủ trạc và nạp vật cổ giới, tiếp theo mà thấy thi thể yêu thú thì sẽ nhét cho đầy.

Chương 658: Tụ lại kim đơn

"Chân Minh thành không có bao nhiêu nạp bảo nang của tu sĩ hả?" Ngụy Tác biết đại thành cỡ này, dù có tu sĩ như Hàn Thiên Mặc cũng vị tất trong thời gian ngắn mà kịp tổ chức lại nên khi chống cự thú triều, rất có thể vô cùng hỗn loạn, những tu sĩ thấy không ổn sẽ bỏ chạy ngay, đại đa số tu sĩ sẽ chết trên đường chạy trốn chứ không thể quanh Chân Minh thành. Nhưng thành trì cỡ mười mấy vạn tu sĩ tụ tập lại này, dù chỉ một phần hai, ba mươi phần tu sĩ chết trong thành thì cũng phải vài nghìn, nạp bảo nang lẽ ra phải đầy rẫy.
"Chuyện đó...?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra vì đạo lữ của Hạ Ngữ Băng, hắc y đại hán như thiết tháp đưa cho gã mấy nạp bảo nang. Tất cả đều rách nát, không có gì ở trong.
"Bọn tại hạ tìm được một ít phổ thông pháp khí, nạp bảo nang cũng tìm được nhưng đều phá tổn thế này." Hắc y đại hán Đỗ Duy giải thích với Ngụy Tác: "Đơn dược và linh thạch đều rất ít."
"Đơn dược và linh thạch đều rất ít?" Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ nhìn nhau.
"Thú triều lần này có nhiều chủng loại yêu thú cực, đơn dược là dùng các loại linh dược luyện chế, yêu thú nuốt chúng thì còn hiểu được nhưng cả linh thạch cũng không còn lại bao nhiêu thì thật không hiểu." Trương chưởng quỹ chán nản.
"Phệ linh thú, xem ra Phệ linh thú đến Chân Minh thành." Ngụy Tác mục quang lóe lên.
"Phệ linh thú là yêu thú gì?" Trừ Ngụy Tác, không ai biết đến yêu thú này nên hỏi."Phệ linh thú là yêu thú có thể ăn nhục thân tu sĩ, linh thạch, thậm chí kim đơn của Kim đơn đại tu sĩ để đề thăng thực lực..." Ngụy Tác thong thả giải thích về Phệ linh thú.
"Lại có yêu thú như thế, nuốt nhiều huyết nhục tu sĩ và linh thạch thì tiến giai đến mức nào?"
Mọi tu sĩ tại trường biến sắc. Phệ linh thú dù là thất cấp đê giai, một thành trì phá diệt thì nó sẽ nuốt được bao nhiêu huyết nhục tu sĩ vành thạch? Qua mỗi thành trì, thực lực Phệ linh thú sẽ đề thăng bao nhiêu?
"Đây là thủy hệ yêu đơn bọn tại hạ có, ai cũng may mắn mới thoát chết, gặp nhau cũng là duyên phận, Quý đạo hữu không cần đổi." Bọn Đỗ Duy lấy ra hơn mười viên yêu đơn rất nồng thủy linh khí tức, đưa tới trước mặt Ngụy Tác.
Đỗ Duy tu vi Phân niệm nhất trọng, cao nhất trong số tu sĩ sống sót, bề ngoài có vẻ lạnh lùng, không hay cười nói nhưng xem ra là kiểu người xanh vỏ đỏ lòng, khiến Ngụy Tác có hảo cảm.
"Bọn tại hạ lấy được không ít yêu đơn, chỉ cần thoát ly hiểm cảnh, thu hoạch là chưa từng có, thủy hệ yêu đơn này sao còn cần đạo hữu trao đổi." Bọn Trương chưởng quỹ đều lấy thủy hệ yêu đơn ra cho Ngụy Tác, ngũ cấp trở lên có hơn hai mươi viên.
"Nếu Quý đạo hữu có nạp bảo nang trống thì nên ra đó đựng, không thì khi có nhiều tu sĩ tới, chắc những thứ đó không thuộc về chúng ta nữa. Hiện tại lấy được bao nhiêu cứ lấy, chỉ cần chú ý đừng để gặp yêu thú." Trương chưởng quỹ dặn.
"Lão Khổng, Kim linh phong đại khái còn một, hai ngày nữa sẽ chết, chi bằng chúng ta ra sơn cốc sau thành?" Tiền chưởng quỹ nghe Trương chưởng quỹ nói thì động lòng.
"Quý đạo hữu thấy thế nào?" Khổng chưởng quỹ hỏi Ngụy Tác, rõ ràng động lòng.
"Các vị đi đi, tại hạ sẽ toàn lực liệu thương." Ngụy Tác mỉm cười. Gã nhận ra những khiếu vị khép kín sắp mở, không nên đi đâu là hơn, đợi khi tu vi khôi phục hẵng đi lấy thi thể yêu thú. Cả thành trì này, tất số lượng yêu thú cực kỳ kinh nhân, bọn Tiền chưởng quỹ khẳng định không lấy hết được. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Quý đạo hữu đang bị thương?" Trương chưởng quỹ kinh ngạc nhìn Ngụy Tác, bề ngoài gã không có gì thương tổn.
"Quý đạo hữu bị man thú va vào, nội phủ thụ thương, lúc bọn tại hạ phát thì đạo hữu không thể động đậy." Tiền chưởng quỹ giải thích.
"Nội phủ tổn thương? Tại hạ có một viên Ngọc ngưng lộ đơn, không biết có hữu dụng với Quý đạo hữu chăng?" Hoàng sam nữ tu Hạ Ngữ Băng nhìn Ngụy Tác, hỏi.
Ngụy Tác dùng Huyết tinh thạch cứu Dương Phong, nên bọn Hạ Ngữ Băng có hảo cảm.
"Đa tạ hạ đạo hữu, bất quá không cần, tại hạ chỉ cần điều dưỡng hai ngày nữa là sẽ khôi phục." Ngụy Tác biết Ngọc ngưng lộ đơn có tác dụng xúc tiến nội phủ sinh cơ, đối với tu sĩ thông thường bị thương nội phủ thì quả hữu dụng, nhưng gã thì khác, đơn dược này coi như vô dụng nên lựa lời từ chối ý tốt của Hạ Ngữ Băng.
"Thương thế của đạo hữu không sao thì tốt quá." Hạ Ngữ Băng nhìn Ngụy Tác, ánh lên nét nghi hoặc khó nhận ra. Ngụy Tác rõ ràng là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, nhưng khiến nàng ta cảm thấy Chu thiên cảnh tu sĩ không thể so với gã, da gã thỉnh thoảng ánh lên ngân sắc quang huy, thập phần bất phàm.
Cả toán bèo nước gặp nhau nên y không tiện hỏi những việc bí ẩn của Ngụy Tác.
"Vậy thì, Quý đạo hữu cứ ở lại liệu thương, tại hạ và Khổng chưởng quỹ ra sơn cốc. Nếu thấy thủy hệ yêu đơn thĩ sẽ giúp đạo hữu."
"Tại hạ dẫn đường, thêm người thêm an toàn."
Nói thêm mấy câu, bọn Trương chưởng quỹ và Tiền chưởng quỹ đến sơn cốc. Trong quy xác chỉ còn lại Chu Vũ Các, Hạ Ngữ Băng, Đỗ Duy, cùng Dương Phong và Tiếu Lâm, nhất thời cực kỳ an tĩnh.
Ngụy Tác xếp bằng trong quy xác, không nói gì, nhắm mắt xem xét tình hình thể nội.
Tiềm long thổ châu quyết thập phần kỳ quái, không biết tu sĩ sáng tạo ra vì để triệt để ẩn giấu tu vi hay để tụ toàn thân tu vi vào một đòn. Từ lúc thi triển Tiềm long thổ châu quyết đến khi tới Chân Minh thành thì chính gã nội thị cũng không thấy mình là Kim đơn đại tu sĩ.
Kim đơn của gã không còn, nhưng khiếu vị mở ra sau khi đột phá đến kim đơn tu vi chỉ còn lại sáu khiếu vị trữ chân nguyên, còn lại khép kỹ.
Ngụy Tác khẳng định, trong thời gian này dù đại tu sĩ trên tài gã dùng Vọng khí thuật pháp, thậm chí dùng chân nguyên thấu thể tra xét cũng không lần ra tu vi chân thực của gã mà chỉ thấy có sáu thần hải, tu vi Chu thiên nhất trọng, ngay cả những tu sĩ có thể qua chân nguyên lưu động mà thấy kinh mạch của gã hơn hẳn tu sĩ thông thường, cũng sẽ cho rằng gã tu luyện thượng cổ luyện thể thuật, nhưng chân nguyên tu vi không cao.
Ngụy Tác cảm giác được tu vi sắp khôi phục, nên tĩnh tâm nội thị thì thấy thể nội biến hóa cực kỳ huyền diệu.
Sáu khiếu vị như sáu thần hải còn lại dần co rút, chân nguyên tự động chảy về hơn một vạn khiếu vị đã đóng, tất cả như hạt nảy mầm, tách vỏ ra.
"Phù!"
Quá trình này chừng một tuần hương, thân thể Ngụy Tác hơi run lên, kình phong dấy động, mọi khiếu vị đồng thời mở ra.
"Quý đạo hữu, không sao chứ?"
Đỗ Duy và bọn Hạ Ngữ Băng hơi ngẩn ra, đoạn khẽ kinh hô.
Ngụy Tác biến hóa như thế, cơ hồ một quả bóng da xì hơi, linh khí và chân nguyên tựa hồ nhanh chóng khô kiệt như sắp đèn khô dầu cạn.
"Không sao, chỉ là chân nguyên tổn hao quá kịch liệt ĩ." Ngụy Tác nhãn quang lóe lên, tựa hồ hơi kinh ngạc nhưng không đổi sắc. Đoạn gã lấy ra mấy viên đơn dược bổ sung chân nguyên nuốt ngay, chỉ gã mới biết việc gì xảy ra.
Hơn một vạn khiếu vị mở ra, tâm mạch khiếu vị kết kim đơn từ khi gã luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết như biến thành một vũng xoáy không ngừng hút chân nguyên vào.
Nguyên khí như thể đột nhiên sinh ra, vây quanh bản mệnh pháp bảo Trường hà thao thiên quyển, cảm giác rất rõ, chỉ cần đủ chân nguyên dồn vào là kim đơn sẽ lại hình thành.
Cũng may thể nội chân nguyên của gã không nhiều, hút vào không nhiều, không thì rất có thể sẽ khiến một vài vết thương vỡ ra.
Hiện tại thể nội Ngụy Tác còn mảnh vỡ Diệu thụ, liên miên sản sinh linh khí, nhanh chóng bổ sung chân nguyên, gã dùng đơn dược chỉ để bù vào cho lúc thể nội đột nhiên trống rỗng.
Tiềm long thổ châu quyết thập phần huyền ảo, tựa hồ thi triển xong thì hình thành nguyên khí cần thiết để tụ kim đơn, hoặc khi thi triển môn này, chỉ vì thể nội chân nguyên dốc hết, kim đơn tinh hoa tụ vào khiếu vị, chuyển biến hình thái, hóa thành các loại nguyên khí gã không cảm tri được.
"Thành rồi!"
Nhưng hơn Ngụy Tác tưởng tượng, chưa đầy nửa canh giờ là trong tâm mạch khiếu vị của gã rung lên, vô số nguyên khí co lại, cùng bản mệnh pháp bảo ngưng tụ làm một.
Nội thị thì một viên kim đơn như bánh xe phát sáng trong khiếu vị, rừng rực vô thượng hà quang.
Kim đơn gã đã tụ lại, khôi phục tu vi Kim đơn tứ trọng đại tu sĩ!

Chương 659: Thiếu niên ngạo mạn

"Xem ra không cần hai ngày, chỉ một ngày rưỡi là khôi phục, có thể tu luyện và động dụng chân nguyên."
Kim đơn của Ngụy Tác lại ngưng thành, đạo đạo đơn khí từ kim đơn toát ra tưới nhuần nhục thân. Tuy nhục thân gã tổn thương nghiêm trọng, như sa mạc hút nước, vẫn khô rang, không có linh khí hiển lộ, nhưng bên trong lại cảm giác được nhờ kim đơn đơn khí tưới nhuần nên tốc độ khôi phục thể nội tổn thương nhanh hơn mấy phần.
"Quý đạo hữu tu luyện tôi thể thuật?"
Kim đơn của Ngụy Tác tụ lại, tuy không lộ ra, nhưng bọn Hạ Ngữ Băng đột nhiên phát giác khí tức của gã thập phần huyền diệu. Gã hơi thở mạnh, da ánh lên ngân sắc thần huy, tụ xong kim đơn thì gã mở mắt, tựa hồ liệu thương vừa xong khiến Hạ Ngữ Băng không nén được, phải hỏi.
"Đúng thế, tại hạ luyện một môn tôi thể thuật." Ngụy Tác gật đầu, chợt mỉm cười. Hạ Ngữ Băng khiến gã nhớ đến Hàn Vi Vi. Hàn Vi Vi hiếu kỳ hơn ai hết, trong tình huống này, thế nào cũng sẽ hỏi như thế.
"Trương chưởng quỹ sao còn chưa về?" Hạ Ngữ Băng đảo mắt, tuy còn thập phần hiếu kỳ, định hỏi thêm nhưng Ngụy Tác hồi đáp đơn giản, tựa hồ không muốn nói nhiều thì không tiện hỏi thêm nữa, đành tìm cớ nói thế.
"Hiện giờ có ra ngoài cũng phải cẩn thận đi trong phế khư, không thể phi độn, mới hơn một canh giờ, họ không thể nhanh chóng về thế được." Hắc y đại hán Đỗ Duy hiểu Hạ Ngữ Băng, nói đoạn mỉm cười ôn nhu."Không biết họ hiện tại sao rồi." Thấy ngay cả khô cứng như Đỗ Duy mà con như thế với đạo lữ thì Ngụy Tác lại nhớ đến bọn Cơ Nhã.
"Không biết lão đầu hiểu gì về ba loại cây này."
Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác rời khỏi chỗ náu thân, định lấy Dưỡng quỷ quán ra cho lục bào lão đầu xem ba loại cây quỷ dị đó.
Đằng nào hiện tại gã không thể động dụng chân nguyên kích phát Trường hà thao thiên quyển tu luyện, đợi khi thể nội thương thế khôi phục đã, trong một ngày rưỡi này, gã không làm gì, cứ ở lại trong chỗ ẩn thân này, có Phệ tâm trùng thì còn gì nguy hiểm nữa.
"Tu... Tu... Tu..."
"À! Tiếng gì nhỉ."
Mắt Ngụy Tác ánh lên, chưa đứng lên thì ẩn ẩn ước ước nghe thấy ngoài xa có tiếng kêu kì dị.
"Tiếng yêu thú hả!"
Đỗ Duy biến sắc, khinh hô.
"Yêu thú gì, hình như không chỉ một con." Hạ Ngữ Băng thập phần khẩn trương, tiếng kêu càng lúc càng gần, tựa hồ sắp đến tầng không Chân Minh thành.
"Chắc không phải cao giai yêu thú, là yêu thú lục cấp trở lên, Kim linh phong của Tiền chưởng quỹ đã truyền tin, họ cũng sẽ cho chúng ta biết rồi." Ngụy Tác bình tĩnh như thường.
"Chúng ta ra xem?" Hạ Ngữ Băng giãn sắc mặt, hỏi dò Đỗ Duy và Chu Vũ Các.
"Bọn Trương chưởng quỹ đông như thế, không phải yêu thú lục cấp trở lên, họ sẽ không sao, chúng ta cứ ở đây, đừng để bị yêu thú phát hiện, nếu động thủ tạo thành động tĩnh, thu hút yêu thú lợi hại đến thì phiền." Đỗ Duy mục quang lóe lên, lãnh tĩnh nói.
"Những yêu thú này hình như đang áp sát chúng ta."
Tiếng kêu vang vọng, tựa hồ lượn quanh Chân Minh thành tìm chỗ đặt chân, càng lúc càng gần chỗ họ ẩn thân, Hạ Ngữ Băng mỗi lúc một khẩn trương.
"Sư huynh, là quy giáp Xích nham cự quy! Còn hoàn chỉnh! Ít nhất có thể luyện chế linh giai trung phẩm pháp thuẫn..."
"Xem ra có tu sĩ đã tìm kiếm, lâu như vậy chỉ thấy một bộ quy giáp."
"Ngần này thi thể yêu thú đã bị lấy đi mà còn nguyên liệu luyện khí thượng phẩm để lại là sao, hệ quy giáp này luyện chế thập phần giản đơn, luyện khí sư nào cũng có thể luyện chế thành pháp thuẫn, các vị cẩn thận, có thể có cổ quái..."
Thoáng sau, trừ tiếng tu tu thì còn có cả tiếng bàn luận.
"Là tu sĩ?"
Hạ Ngữ Băng và bọn Đỗ Duy rúng động, tỏ rõ thần sắc không dám tin, ngay cả Ngụy Tác cũng kinh ngạc.
Thần thức gã trải ra, cảm thấy được hơn mười con chim khổng lồ đang đến, chứ không thấy khí tức tu sĩ. Nghe thấy tiếng động, gã lại quét kỹ thần thức, cảm tri được yêu thú này đã ở phái trên đầu, trên lưng chúng tựa hồ có khí tức khác, xem ra có bố trí che giấu khí tức đặc biệt.
"Đi, chúng ta ra xem đạo hữ ở đâu." Tình hình này mà gặp tu sĩ cũng là quyến rũ cực lớn, lại thêm đối phương định tra xét chỗ họ ẩn thân nên gật đầu với bọn Ngụy Tác đoạn Đỗ Duy lướt ra ngoài, đồng thời kêu khẽ, "Đạo hữu phương nào?"
"Có tu sĩ!"
Đối phương lên tiếng, có vẻ cả kinh.
Ngụy Tác ra hiệu cho Tiếu Lâm tiếp tục chăm sóc Dương Phong, đoạn lướt ra, thấy trên không có mười hai con thanh sắc cầm điểu cực lớn.
Không tính hai cánh thì thân thể chúng cũng chừng hai trượng, bề ngoài rất giống phổ thông thương ưng, nhưng cổ rất dài, thanh sắc linh mao như thép đúc, mắt ánh lên hoàng sắc hung quang, thập phần hung ác.
Tên lưng chúng là những bình đài bằng thanh sắc ngọc thạch có lan can, được tinh kim và dây da buộc lại, đều có tu sĩ ngồi trên, phát ra thanh quang, hình thành một quang tráo.
"Phượng lân thanh ưng, chư vị là tu sĩ Đông Hoang tông?" Thấy rõ thanh sắc cầm điểu, Đỗ Duy mục quang lóe lên, hỏi ngay.
"Đông Hoang tông?" Ngụy Tác máy động, Đông Hoang tông là một tông môn chưởng quản Đông Hoang thành, Đông Hoang thành ở phía tây U Minh cung, là thành trì nằm ngăng với U Minh thành. Đông Hoang tông không nhỏ, có tới hai Kim đơn tu sĩ. Còn lại thì gã không biết.
"Không ngờ Chân Minh thành còn tu sĩ sống sót."
Bên trên là hai mươi con thanh sắc cự cầm, kêu lên lanh lảnh rồi từ từ đáp xuống.
Con bay đầu trong mười hai thanh sắc cự cầm có thể hình to nhất, có vẻ già hơn cả nhưng không mảy may toát ra khí tức suy lão, mà yêu khí nồng nhất, chứng tỏ thực lực cao cường. Bình đài trên lưng nó là một nam tử trẻ tuổi, chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc nguyệt bạch sắc pháp y, mặt mày tuấn lãng, mắt sáng rực, xứng danh phong thần như ngọc.
Thanh sắc cự cầm đáp xuống, nhìn rõ linh mao của chứng đều cứng đanh như vảy.
Mé trái nam tử đứng đầu là một thiếu niên mười sáu, mười tuổi, mặc thanh sắc pháp y, anh khí bức nhân, thập phần anh tuấn, nhưng thần sắc cực kỳ kiêu ngạo, tựa hồ không coi bọn Ngụy Tác ra gì.
Thanh niên dẫn chừng hơn ba mươi tuổi, mặc hỏa hồng sắc pháp y, liên tục có hỏa diễm nhảy nhót, mặt mũi lạnh lẽo.
Chín tu sĩ sau lưng cũng khí độ bất phàm, pháp y và tranh sức cũng linh quang lóe sáng, khí tức cao hơn Đỗ Duy, ít nhất cũng Phân niệm cảnh lưỡng trọng trở lên. Nguồn truyện: Truyện FULL
Những tu sĩ này khác bọn Đỗ Duy, Khổng chưởng quỹ là chỉ hơi cẩn thận chứ không hề sợ hãi, như thể đang đi săn yêu thú.
Toán tu sĩ đáp xuống, vô hình trung tạo cho Đỗ Duy và bọn Hạ Ngữ Băng áp lực rất lớn.
"Nhận ra Phượng lân thanh ưng, cũng có nhãn quang." Nam tử trẻ tuổi đứng đầu chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc nguyệt bạch sắc pháp y thấy Hạ Ngữ Băng, tựa hồ không ngờ nơi này có nữ tu, tỏ vẻ kinh ngạc, nở nụ cười không hiểu với ý gì, không hỏi bọn Ngụy Tác thân phận thế nào mà hỏi, "Xem ra đây là chỗ các ngươi ẩn thân, những thứ tu sĩ và yêu thú rơi xuống Chân Minh thành này, các ngươi lấy rồi hả?"
"Những thứ do tu sĩ trong thành rơi ra thì bọn tại hạ đã thu lấy, còn thi thể yêu thú đã được thanh lý ra sơn cốc sau thành." Đỗ Duy nhướng mày, có cảm giác không lành.
"Chư vị đạo hữu từ Đông Hoang thành đến đây? Xin hỏi thú triều đã được áp chế chưa?" Đỗ Duy hỏi.
"Sư huynh, đừng lãng phí thời gian." Nam tử chưa dứt lời thì thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, chợt nhíu mày, liếc Ngụy Tác và bọn Đỗ Duy, "Giao hết nạp bảo nang ra đã."

Chương 660: Không có thì giao thế nào?

"Giao nộp nạp bảo nang?"
Bọn Đỗ Duy biến sắc, tư thế của những kẻ này khiến họ thấy không lành, giờ thiếu niên nói thì càng khiến họ rùng mình.
Toán tu sĩ Đông Hoang tông không định giúp mà muốn cướp đoạt.
Tất nhiên họ không muốn giao nạp bảo nang, nhưng toán tu sĩ cưỡi Phượng lân thanh ưng này trừ thanh y thiếu niên ra, tu vi kém nhất cũng Phân niệm cảnh lưỡng trọng, cao hơn Đỗ Duy đứng đầu bên họ. Thanh y thiếu niên, căn cốt linh vận, cũng tu vi Phân niệm nhất trọng, toát lên mộc linh khí tức, rõ ràng là thiên tài tu sĩ thiên phú mộc linh căn.
"Sư đệ, đừng vội, hỏi rõ đã." Thanh sam thiếu niên hạ lệnh cho Đỗ Duy và bọn Ngụy Tác giao nạp bảo nang, nam tử trẻ tuổi mặc nguyệt bạch sắc pháp y, phong thần như ngọc lại mỉm cười hỏi Đỗ Duy, "Các vị có bao nhiêu tu sĩ sống sót?"
Mắt Đỗ Duy ánh lên không đáp, đánh tính thầm, nếu bọn Trương chưởng quỹ và Tiền chưởng quỹ quay về liên thủ thì có thể đối phó được toán tu sĩ Đông Hoang tông không. Toán tu sĩ Đông Hoang tông không thèm che giấu, định hỏi xong sẽ động thủ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL"Còn không đáp! Thế nào, coi lời sư huynh ta là gió thoảng hả!" Thanh sam thiếu niên trên Phượng lân thanh ưng thấy bọn Đỗ Duy không đáp thì hung quang lóe lên, gầm to. Y còn nhỏ, dáng vẻ chưa dứt hơi sữa nhưng tâm tính độc ác, không coi bọn Đỗ Duy ra gì, coi cả nhóm ở dưới là dân hạ tiện không bằng.
"Tu sĩ Đông Hoang tông ngông nghênh thế hả? Y còn nhỏ mà lại không coi ai ra gì thế này."
Ngụy Tác đứng sau Đỗ Duy, bình tĩnh như thường quan sát toán tu sĩ Đông Hoang tông khí thế lăng nhân.
Hiện tại không thể động dụng chân nguyên, cố thi pháp hoặc bị đối phương dùng thuật pháp kđành trúng, ảnh hưởng tới thương thế, sẽ kéo dài thời gian thần thông phục hồi. Bất quá trong số này, tu vi tối cao là nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y và nam tu mặc hỏa hồng sắc pháp y đều Phân niệm cảnh ngũ trọng, không có Kim đơn đại tu sĩ. Phượng lân thanh ưng trông hung mãnh nhưng chỉ là tứ cấp cao giai yêu thú, Phệ tâm trùng có thể khống chế. Phệ tâm trùng chỉ cần khống chế năm con công kích nhưng con khác rồi đánh lén thì có thể đối phó được toán tu sĩ Đông Hoang tông này.
Phệ tâm trùng khống chế yêu thú phải trong cự ly nhất định, các tu sĩ Đông Hoang tông đáp xuống gầ mặt đất, để Phệ tâm trùng đánh lén càng tiện.
"Chư vị đạo hữu, Đông Hoang tông cũng là danh môn đại tông, trong thú triều này lẽ ra phải giúp tu sĩ còn sống sót, vì sao lại đối phó bọn mỗ?" Đỗ Duy nhìn toán tu sĩ Đông Hoang tông thịnh khí lăng nhân, "Dù thú triều đã bị áp chế, ít nhất mấy vạn dặm này vẫn do yêu thú khống chế, lẽ nào các vị định hoành hành!"
"Đúng thế!" Hạ Ngữ Băng có vẻ nhu nhược, bước lên sóng vai Đỗ Duy, "Đông Hoang tông không phải U Minh cung và Bắc Minh tông, tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ này e chưa thể một tay che trời."
"Bắc Minh tông và U Minh cung hả..." Nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y, anh tuấn vô vàn tỏ vẻ cười cợt.
"Lẽ nào Bắc Minh tông và U Minh cung đã hủy trong thú triều?" Vẻ măt tu sĩ Đông Hoang tông này khiến Ngụy Tác giật giật chân mày.
U Minh cung có mấy đại tu sĩ thần thông kinh nhân, chỉ thực lực của Lý Tả Ý là biết U Minh cung cỡ nào, còn Bắc Minh tông là một trong mười siêu cấp đại tông môn của Thiên Huyền đại lục, thực lực thậm chí còn trên Huyền Phong môn, có Thần huyền cảnh đại tu sĩ tọa trấn. Nếu U Minh cung và Bắc Minh tông cũng bị hủy diệt thì thật quá chấn động. Thần huyền cảnh tu sĩ giậm chân là bát hoang chấn động, máu chảy thành sông, tại thượng cổ tu đạo giới cũng là đại nhân vật hàng đầu.
"Các ngươi không biết tình hình ngoài Chân Minh thành hả." Nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y không hề lưu ý Ngụy Tác, liếc Đỗ Duy và Hạ Ngữ Băng, thong thả nói: "Ta không muốn lắm lời nên cho các ngươi biết trong mười mấy vạn dặm này yêu thú nhan nhản, các ngươi đối địch với bọn ta dù có cá lợt lưới thì cũng không thể thoát chết, ngoan ngoãn nghe lời, bọn ta sẽ chừa cho đường sống."
"Mười mấy vạn dặm giờ yêu thú nhan nhản?" Ngụy Tác hít sâu một hơi. Gã hiểu rõ, U Minh thành và Chân Minh thành cách nhau chưa đến mười vạn dặm.
"Bọn tại hạ giao nạp bảo nang, các vị sẽ để bọn mỗ đi?" Đỗ Duy biến sắc mấy lần, hỏi nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y. Hiển nhiên cân nhắc rồi thì y đành vậy.
"Thừa lời!" Thanh sam thiếu niên thịnh khí lăng nhân, cười lạnh: "Sư huynh chỉ nói tha mạng cho các ngươi chứ có bảo để các ngươi đi đâu, mau giao nạp bảo nang rồi nghe phát lạc! Không thì bọn ta lập tức xuất thủ, giết hết các ngươi!"
Thanh sam thiếu niên mấy lần cướp lời nhưng bọn nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y không hề phật lòng, xem ra y tuy trẻ tuổi nhưng địa vị không kém.
"Muốn bọn mỗ giao nạp bảo nang rồi nghe phát lạc thì xem các vị có đủ thần thông không đã!" Chu Vũ Các mặc cổ đồng sắc pháp y không nén được lửa giận.
"Hay lắm, không phục thì ta sẽ giáo huấn mình người." Thanh sam thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi cười lạnh, Phượng lân thanh ưng từ từ đáp xuống.
"Tự tìm đến..." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, thật ra thầm cao hứng. Thanh sam thiếu niên đáp xuống, tu sĩ Đông Hoang tông khác xuống theo, Phượng lân thanh ưng đứng dưới đất, nếu gã muốn, Phệ tâm trùng đánh lén lúc nào cũng được.
"Đến đây, nếu đánh bại ta, chưa biết chừng sẽ để ngươi đi." Thanh sam thiếu niên đứng trên lưng Phượng lân thanh ưng, cực kỳ ngạo nghễ liếc Chu Vũ Các.
"Vậy thì đắc tội!"
Đối phương bức ép như thế, Chu Vũ Các mắt lóe lệ mang, bối cổ đồng sắc trường kiếm trên lưng theo ngón tay mà hóa thành cầu vồng, không phải một mà năm dải.
Năm dải cổ đồng sắc kinh hồng cả trượng xé không khí từ các hướng khác nhau đổ vào thanh sam thiếu niên, không nhìn rõ dải nào là phi kiếm.
"Đây là Càn qua đồng kiếm của Hoằng Sơn đạo nhân, linh giai thượng phẩm uy năng, xem ra các ngươi thu lợi không ít trong thú triều. Nhưng tưởng thế là đối thủ của ta hả?"
Đối diện năm dải cổ đồng sắc kinh hồng khí thế kinh nhân, thanh sam thiếu niên hừ lạnh, thanh quang đột nhiên bắn lên, với tốc độ kinh nhân quay một vòng chém vào năm dải sáng.
Chát! Một dải cầu bồng cong đi, tan thành vô hình, cổ đồng sắc phi kiếm bị thanh quang chém vỡ.
"Chát!"
Cơ hồ đồng thời, thanh sam thiếu niên bắn ra một đạo lam sắc quang hoa vào Chu Vũ Các, va vào tấm kim sắc phương hình pháp thuẫn Chu Vũ Các tế xuất.
Kim sắc pháp thuẫn rung lên, không vỡ nhưng va vào người chủ nhân. Chu Vũ Các không thể khống chế thân hình, văn ngược năm, sáu trượng.
"Đạo giai pháp bảo!"
Chu Vũ Các đứng dậy, miệng rỉ máu, mắt đầy kinh hãi, Đỗ Duy và Hạ Ngữ Băng nhă nhó kêu khẽ.
Cả hai nhận ra đạo lam sắc quang hoa và thanh sắc quang hoa đều là pháp bảo do thanh sam thiếu niên tế xuất, đạo lam sắc quang hoa chỉ có linh giai thượng phẩm uy năng, nhưng đạo thanh quang thì chém vỡ linh giai thượng phẩm phi kiếm, uy năng đạt mức đạo giai trung phẩm pháp bảo!
"Thế nào, đã biết bọn ta thần thông thế nào chưa." Lam sắc quang hoa và thanh sắc quang hoa kích phát, lơ lửng trước mặt thanh sam thiếu niên, lam sắc quang hoa là một viên tinh tinh kim tiểu châu cỡ trứng chim câu, có phù văn hình con rắn nhỏ. Thanh sắc quang hoa là loan đao mỏng tang, lấp lánh, không có phù văn, nhưng thanh sắc linh quang lấp lánh, nhìn là biết không tầm thường. Cười lạnh đoạn thanh sam thiếu niên vung tay, lam sắc tinh kim tiểu châu và thanh sắc loan đao rực quang hoa nhắm vào Chu Vũ Các, "Giao nạp bảo nang chờ phát lạc, hay để ta giết ngươi?"
"Sĩ khả sát bất khả nhục, giết ta đi." Chu Vũ Các đỏ lựng mặt mày gầm lên.
"Đừng!" Hạ Ngữ Băng chợt kinh hô, "Bọn tại hạ nguyện ý giao nạp bảo nang!"
"Hạ..." Chu Vũ Các đỏ mặt gầm lên.
"Muốn chết!" Thanh sam thiếu niên hơi nheo mắt, ánh lên sát cơ, hai pháp bảo sắp được kích phát.
"Đợi đã!" Một giọng nói đột nhiên kêu lên, "Mỗ không có nạp bảo nang, giao thế nào đây!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau