THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 646 - Chương 650

Chương 646: Thật sự đồng lòng

Yêu thú ngoài Thiên khung đều cá lớn nuốt cá bé, nhưng từ cổ đến nay khi thú triều bạo phát thì yêu thú đều như tích oán với Thiên khung và tu sĩ tới ngưỡng, ngay cả những loài trời sinh đối nghịch cũng không giết chóc nhau mà chỉ chăm chăm giết tu sĩ.
Hoang cổ cự ngao là Hoang cổ cự thú, qua hơn vạn năm mới trưởng thành, khí tức cực kỳ đáng sợ, nó lại tiến giai không chỉ một lần, như thủy giao hóa long, e rằng yêu thú bát cấp trở xuống đều nhiếp phục.
Thiên lôi kiêu chỉ là tứ cấp yêu thú, so với Hoang cổ cự thú tương tỷ chỉ là sâu kiến, vốn cực kỳ kính sợ Hoang cổ cự thú như nó, không phải trong thú triều thì e yêu thú bát cấp trở xuống e không dám đến gần nó trong nghìn dặm, nói gì dám phát động công kích.
"Chát!" "Chát!" "Chát!" "Chát!"
Năm con Thiên lôi kiêu phát ra lôi cầu, cùng nổ ở vết thương dưới bụng Hoang cổ cự ngao.
Hoang cổ cự ngao không ngờ trong lúc này Thiên lôi kiêu lại dám phát động tiến công với nó.
Thiên lôi kiêu kích phát lôi cầu, dù trúng vết thương thì cũng không tạo ra tổn thương đáng kể nhưng không ngờ yêu thú không bằng cả sâu kiến trong mát nó lại dám phát động công kích, khiến nó điên cuồng.
"Phù!"
Thanh quang khổng lồ quét qua, đuôi Hoang cổ cự ngao quất mạng, cơ hồ Thiên lôi kiêu, Bích diễm cưu trong mấy chục trượng bị uy năng cuồng bạo biến thành bột.
Thiên lôi kiêu, Bích diễm và yêu thú khác ở gần Hoang cổ cự thú đều nhận ra nó giận dữ, cùng gáy vang rồi bỏ chạy, thập phần kinh hoảng, thậm chí không dám dừng trong phạm vi nghìn trượng quanh nó."Oành!"
Cơ Nhã và bọn Kỳ Long Sơn toàn lực kích phát các loại quang hoa, xung kích lên Hoang cổ cự ngao.
Hoang cổ cự thú đã trải không biết bao nhiêu tuế nguyệt hình như có kinh nghiệm đấu pháp, điều chỉnh thân thể nghiêng chéo, bọn Cơ Nhã toàn lực ra đòn cũng hụt, chỉ đẩy nó tụt thêm mấy chục trượng.
"Sao lại như thế! Yêu thú điên rồi hả!"
"Sao còn có yêu thú dá phát động công kích với nó?!"
Hoang cổ cự ngao hung diễm ngút trời, yêu khí cơ hồ bao trùm nửa thành trì, nhưng tu sĩ Bắc Linh thành trung cảm thấy không dám tin vì trong tình hình đó mà có năm con Thiên lôi kiêu lại lao tới, nhắm vào vết thương của Hoang cổ yêu thú mà không ngừng phun lôi cầu.
"Chưa chết, tu sĩ đó chưa chết!"
"Sao lại như thế! Bị cự ngao đánh trúng, dù phổ thông tinh kim cũng vỡ!"
"Nhục thân y lẽ nào còn hơn cả thai thể pháp bảo!"
Mọi tu sĩ Bắc Linh thành đều ngưng đọng mục quang, thời gian tựa hồ dừng lại, Ngụy Tác ngân quang lấp lánh, như tảng đá rơi xuống thì vung tay, kim hoàng lưỡng sắc quang diễm bắn vào Hoang cổ cự ngao đang giận dữ quét năm con Thiên lôi kiêu thành bột.
"Phi kiếm?"
"Y dùng phi kiếm?"
"Phi kiếm to thế kia... Lẽ nào là..."
"Dù phi kiếm thì thủ đoạn khống chế này... phản ứng hòa tốc độ không kém gì giá đầu Hoang cổ cự ngao, thần thức của y kinh nhân quá!"
Mọi tu sĩ nhìn thấy Ngụy Tác tế xuất kim hoàng lưỡng sắc quang hoa, bắn đến sát bụng Hoang cổ cự ngao thì vòng qua, tránh khỏi hai cái chân xanh lè như cự trụ bổ qua mà giáng thẳng vào mảnh giáp xác vỡ.
"Vẫn chưa giết được!"
"Nhục thân Hoang cổ cự ngao quá bền! Nội tạng cũng như tinh kim!"
Mọi tu sĩ đều thấy Ngụy Tác kích phát kim sắc quang hoa chém vào huyết nhục Hoang cổ cự ngao nhưng chỉ ngập một phần ba.
Cùng lúc, Hoang cổ cự ngao lại gầm vang, mặc kệ đạo kim sắc quang hoa, tựa hồ không bị tổn thương dù trúng đòn, thân ảnh nó ép xuống, lao nhanh vào Ngụy Tác.
"Ngụy Tác!"
Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã nhợt nhạt mặt mày, hai viên kim đơn bắn vào Hoang cổ cự ngao, ràn rạt quang văn và khí tức hủy diệt.
Họ hiểu nhục thân gã tuy cực kỳ hùng mạnh nhưng uy năng đòn của Hoang cổ cự ngao lại kinh nhân, dù có huyền giai Nghiệp hỏa hồng liên ngăn trở thì gã cùng trọng thương. Dù gã không hề tổn thương, thì với tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng khẳng định không thể ngăn được đòn của Hoang cổ cự ngao đang thịnh nộ.
Tự nổ kim đơn!
Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã đã chuẩn bị tự nổ kim đơn, có lẽ chỉ dùng cách đó mới cứu được Ngụy Tác.
"Trời đất! Kim đơn đại tu sĩ đã liều mạng rồi! Định tự nổ kim đơn!" Nhiều tu sĩ Bắc Linh thành đã nhận ra dụng ý của Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã, kêu lên kinh hãi.
"Việc gì hả!"
"Hoang cổ cự ngao điên rồi hả!"
Nhưng biến cố phát sinh khiến mọi tu sĩ rúng động. Kim đơn của Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã không bừng lên quang văn hủy diệt.
"Phù!"
Hoang cổ cự ngao đang bổ xuống Ngụy Tác đột nhiên gầm vang, mặc kệ kim sắc quang hoa trong vết thương mà mấy cái chân cùng cắm vào đó, kéo cả quang diễm và huyết nhục ra!
Thanh sắc huyết nhục tung tóe, có cả nội tạng tan nát!
Hoang cổ cự ngao run lên trên không như điên cuồng.
Móc ra xong, tạo thành vết thương kinh rợn trên bụng, Hoang cổ cự ngao như bị thứ gì đó chui qua vết thương, bốn cái chân như chân cua cắm vào bụng lần nữa, móc ra không ít huyết nhục và nội tạng nát.
"Phệ tâm trùng!"
"Phệ tâm trùng đã chui vào vết thương của Hoang cổ cự thú!"
"Hoang cổ cự thú cảm tri thì Phệ tâm trùng không thể đến gần mười mấy trượng mà không bị phát giác, y đã tính kỹ, phi kiếm cánh cửa xuất ra thu hút Hoang cổ cự thú hấp để Phệ tâm trùng chui vào!"
Bọn Cơ Nhã phản ứng ngay, lao đến chỗ Ngụy Tác rơi xuống.
"Oành!"
Cùng lúc, đạo đạo quang hoa lại oanh kích Hoang cổ cự ngao.
Hoang cổ cự ngao lại bị oanh kích đến không khống chế được thân ảnh, như thanh sắc tiểu sơn rơi xuống.
"Ngao!"
Tích tắc rơi xuống, Hoang cổ cự ngao triệt để phát cuồng, chân và đuôi quật lung tung, mọi thứ trong vòng trăm trượng đều tan nát.
"Đi thôi! Tránh xa yêu thú này! Nó tự nổ yêu đơn thì chúng ta xong đời."
Bọn Cơ Nhã chưa lướt tới thì Ngụy Tác đã dừng thân ảnh, ngoái lại truyền âm.
"Ngụy Tác, sao rồi?"
Bám theo Ngụy Tác, bọn Cơ Nhã đều run giọng hỏi.
Pháp y của Ngụy Tác rách tan mé phải, chỗ eo lõm vào, tựa hồ xương cốt chỗ đó đã gãy nát.
"Ta dùng Chân ma phong thể thuật phong ấn thương thế, với nhục thân sinh cơ thì không quá nguy hiểm." Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày nhìn Hoang cổ cự ngao tung hoành, lấy ra pháp y mặc vào.
Phệ tâm trùng là chiêu sau cùng của gã, thật ra gã cũng không dám chắc nó có chui bào được bụng Hoang cổ cự ngao không.
"Oành!"
Cùng lúc, Hoang cổ cự ngao đột nhiên rực thanh quang, định lướt tới nhưng được hơn mười trượng thì rớt phịch xuống.
"Ngao...!"
Hoang cổ cự ngao giơ mấy cái chân lên run rẩy, như muốn làm gì đó nhưng lại không dám, rồi sau rốt cũng như đã quyết tâm, cắm chân vào bụng móc ra.
"Kia là... Cứ như tự móc nội tạng..."
Tu sĩ thấy cảnh này đều rùng mình lạnh sống lưng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Phù!"
Huyết nhục và nội tạng bị Hoang cổ cự ngao kéo ra.
"Chát!"
Cái đuôi màu xanh của Hoang cổ cự ngao đập xuống đất, mặt đất nứt nẻ.
"Chết rồi?..." Hiện tại Bắc Linh thành đang hỗn loạn bỗng lặng ngắt.
Hoang cổ cự ngao rơi xuống bất động.
Yêu khí cuồng bạo bá đạo tan đi như nước triều.
"Chết rồi... Yêu thú này bị chúng ta giết..."
Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã sững lại trên không, mọi việc khiến họ cũng không dám tin.

Chương 647: Đường lui, độn quang

Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã biết Hoang cổ cự ngao mạnh cỡ nào.
Hoang cổ cự ngao với viễn cổ thiên long diện thì chỉ là con trùng, một long trảo là đủ lấy mạng.
Nhưng chỉ với uy năng kinh nhân của viễn cổ thiên long mà thôi.
Hoang cổ cự ngao là bát cấp trung giai yêu thú, lực phòng ngự của giáp xác cực kỳ mạnh, tiến giai thành cửu cấp yêu thú thì càng đáng sợ, những thứ khác có lẽ không bằng cửu cấp yêu thú thông thường, nhưng riêng lực phòng ngự của giáp xác thì hơn xa.
Lực công kích của bọn Ngụy Tác không phá được, Hoang cổ cự ngao coi như bất bại, dù Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi tự nổ kim đơn, vị tất trọng thương được nó.
Yu thú cỡ này sánh với Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ, bọn Ngụy Tác hiện không thể ứng phó.
Nhưng trong mắt tu sĩ Bắc Linh thành thì khác.
Họ đều thấy Ngụy Tác lấp lánh ngân sắc thần huy, trúng đòn của Hoang cổ cự ngao mà vẫn không sao.Liên tục ba yêu thú bát cấp trở lên, ngay cả Hoang cổ cự thú hung diễm ngút trời, yêu khí nghẹt thở cũng bị họ giết.
Mọi tu sĩ Bắc Linh thành đều cho rằng của vô thượng thần thông bọn Ngụy Tác như thần linh!
"Yêu thú như thế cũng giết được! Đại tu sĩ thần thông cái thế, chúng ta sẽ giữ được thành!"
"Có đại tu sĩ tọa trấn, chưa biết chừng hôm nay sẽ sống sót!"
Hoang cổ cự ngao rơi xuống, yêu khí như nước triều rút đi, cả Bắc Linh thành sững lại rồi bạo phát tiếng kinh hô và hoan hô vang trời.
"Giết rồi... Giết rồi... Ngụy Tác, mau thu Hoang cổ cự ngao... giáp xác của nó như thế, để luyện khí, chưa biết chừng sẽ luyện thành pháp bảo phòng ngự huyền giai thượng phẩm, cả Phá diệt thần thương cũng không phá được!" Lục bào lão đầu run giọng. Ban nãy Ngụy Tác ngăn Hoang cổ cự ngao giết Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi thì nhét Dưỡng quỷ quán vào nạp bảo thủ trạc, giờ gã bỏ ra, lục bào lão đầu thấy trong tích tắc gã giết được Hoang cổ cự ngao thì cũng không dám tin.
Tế xuất phi kiếm cánh cửa, Ngụy Tác biết tu sĩ trong thành nhận ra, cộng thêm tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bị vỡ, gã không cần che giấu, vung tay tế xuất Ly Hỏa phảng.
Ngụy Tác và Phệ tâm trùng có tâm linh cảm ứng đặc biệt, biết nó thuận theo huyết mạch Hoang cổ cự ngao mà lọt vào não bộ nó, thậm chí đang hút não tủy. Hoang cổ cự ngao thật sự sinh cơ đoạn tuyệt, nên gã không cần cố kỵ, tế xuất Ly Hỏa phảng thì bắn tới ngay.
Một tiếng động khẽ, không ai nhận ra Phệ tâm trùng chui khỏi vết thương trên bụng Hoang cổ cự ngao.
Ngụy Tác định thu Hoang cổ cự thú vào nạp bảo thủ trạc nên lệnh cho Phệ tâm trùng ngừng ăn chui ra.
Phệ tâm trùng lui ra, bạch quang lóe lên, Hoang cổ cự thú bị gã cho vào nạp bảo nang.
"Phi kiếm cũng không tổn hại..."
Cạnh nó, trong một đống huyết nhục và tạng phủ nát, gã thấy phi kiếm cánh cửa.
Ngụy Tác định dùng phi kiếm cánh cửa để Phệ tâm trùng đến gần Hoang cổ cự thú, đã tính tới khả năng phi kiếm cánh cửa tổn hại. Nhưng Hoang cổ cự ngao bị Phệ tâm trùng lọt vào thể nội, thì đụng dùng cách "tráng sĩ đoạn oản" (tráng sĩ bẻ cổ tay - ND) mà móc huyết nhục và nội tạng cùng Phệ tâm trùng ra nên phi kiếm cánh cửa vẫn nguyên lành.
"Giết!"
Ngụy Tác thu phi kiếm cánh cửa, gầm lên vang trời, đồng thời Ly Hỏa phảng trực tiếp bắn đến chỗ nhiều yêu thú nhất Bắc Linh thành, đạo đạo quang hoa từ Ly Hỏa phảng phun ra, xé tan từng đàn.
"Phân thành bốn đội, trước và sau toàn lực phòng thủ! Hai đội ở giữa toàn lực công kích!"
Hàn Thiên Mặc lại quát to. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Bọn Ngụy Tác giết yêu thú như chẻ tre thì tu sĩ Bắc Linh thành cũng ổn định trận cước, không còn hỗn loạn như trước.
Từ bốn phương tám hướng, yêu thú liên miên tràn tới.
Tứ cấp đê giai Lang đầu biên bức, tứ cấp trung giai Thực hỏa bảo thạch tích mà Ngụy Tác thấy lúc trước đã tràn vào tường thành phía ngoài.
Yêu thú càng lúc càng nhiều, tứ cấp đê giai yêu thú Thạch giáp lão nha thú, ngũ cấp đê giai Hồng vân phong... thậm chí cả Tử diễm cự giáp trùng thể hình khổng lồ, kích cỡ đến hai, ba trượng, như phòng ốc di động cũng xuất hiện.
Tử diễm cự giáp trùng có ngoại hình không khác gì Địa biều trùng thông thường, chỉ là to hơn nhiều, tuy kinh nhân như thế nhưng chỉ biết phun tử sắc yên khí, thực lực chỉ tứ cấp cao giai, cự giáp trùng này vì bối giáp là nguyên liệu tốt để luyện chế pháp thuẫn nên dễ bị phát hiện, ở gần Thiên khung cơ hồ bị săn đến độ gần diệt tuyệt, nhưng quanh Bắc Linh thành lúc này, trong các loại yêu thú cít nhất có hơn nghìn giáp trùng này.
"Phù!" Hai con Bích diễm cưu mấy đạo quang hoa xuyên thủng.
"A!" Một tu sĩ bị Độc tiễn hoan bắn hắc quang xuyên người.
Một yêu thú bị một đạo quang hoa cắt làm đôi, nhưng trước khi chết cũng phát ra một đạo quang hoa, hất bay một tu sĩ.
...
Tình hình đó liên tục diễn ra trong tường thành bên trong Bắc Linh thành.
Mỗi một tích tắc lại có tiếng yêu thú và tu sĩ kêu la thảm thiết.
Không còn cao giai yêu thú ngăn được bọn Ngụy Tác, nên mỗi tích tắc, số yêu thú bị giết vượt xa số tu sĩ thương vong.
Yêu thú nhiều hơn số tu sĩ Bắc Linh thành không biết bao nhiêu lần.
Dù mười con, thậm chí hai, ba mươi yêu thú đổi một tu sĩ thì Bắc Linh thành vẫn không gánh được tổn hao đó.
Trên Ly Hỏa phảng, Ngụy Tác nhìn xa chứ không xuất thủ.
Tuy dùng Chân ma phong thể thuật phong ấn thương thế, có vẻ không bị thương nhưng một đòn ban nãy của Hoang cổ cự ngao, trừ cơ hồ đánh nát xương cốt của gã thì ngay cả nội phủ cũng tổn thương nghiêm trọng. Tuy nhục thân sinh cơ của gã siêu phàm, thương thế lại không trí mệnh, nhưng nếu giải trừ Chân ma phong thể thuật ngay thì sẽ phải liệu thương lập tức, mấy ngày tiếp theo đừng mong động dụng chân nguyên.
Theo thương thế, tất nhiên càng sớm liệu thương càng tốt, thời gian Chân ma phong thể thuật phong ấn càng lâu, lại phải động thủ, càng động dụng chân nguyên, khí huyết, thụ thương càng nghiêm trọng. Thương thế của gã mà nghiêm trọng thêm chút nữa sẽ trở thành trí mệnh. Nhưng hiện giờ gã không dám trực tiếp giải trừ Chân ma phong thể thuật phong ấn để liệu thương.
Nửa canh giờ, thời gian mới quá nửa, vốn bốn vạn tu sĩ, hiện tại chỉ còn chừng hai vạn.
"Yêu thú quá nhiều, tiền bối, chi bằng đưa bọn tại hạ thoát đi!" Tường Bắc Linh thành đã sụp nhiều chỗ, nhiều nơi vang lên tiếng hô đó.
Sau khi thấy bọn Ngụy Tác giết Hoang cổ cự ngao khiến khí huyết sôi trào nhưng thú triều vô tận, tu sĩ quanh mình liên tục mất mạng, nhiều tu sĩ dần hoảng sợ, chỉ muốn bỏ chạy. Cũng vì tu sĩ Bắc Linh thành không dám độn không mà co lại phòng thủ. Nếu họ cũng như bọn Ngụy Tác, có thể bay lên cao thấy được từ xa, thú triều cuồn cuộn tới thì tuyệt đại đa số tu sĩ tất mất hết đấu chí.
"Chư vị tiền bối, cứ thế này sẽ không chống nổi! Mong chư vị tiền bối cùng một ít đạo hữu tạo một đạo phòng tuyến ngoài truyền tống pháp trận." Hàn Thiên Mặc hú vang.
"Truyền tống pháp trận, vì sao phải giữ truyền tống pháp trận?"
"Vì sao không mời tiền bối cùng đột vây, lui về thành trì đằng sau?"
Hàn Thiên Mặc vừa nói thì không ít tu sĩ kêu lên.
"Thiên khung ở mấy vạn dặm quanh đây nứt bốn vết! Chỉ dọc đường bọn mỗ đã thấy ba nơi, trong mấy vạn dặm, thậm chí mười mấy vạn dặm, thú triều đều quét qua! Chưa biết chừng sẽ quét quá nửa Thiên Huyền đại lục bắc bộ, lùi lại thành trì khác cũng vô dụng!"
Ly Hỏa phảng bắn tới chỗ Hàn Thiên Mặc. Cùng lúc, Ngụy Tác cất giọng sang sảng, "Giữ vững truyền tống pháp trận mới có thể đào thoát. Mỗ có một món cổ bảo khiến cho tu sĩ Thần hải cảnh cũng sử dụng được thượng cổ truyền tống pháp trận! Giờ không còn lựa chọn, không muốn chết thì mau nghe theo Hàn đạo hữu điều khiển, nếu không tin lời bọn mỗ thì cứ việc đi, xem có đào thoát được không!"
Mỗ đảm bảo khi thượng cổ truyền tống pháp trận sử dụng được, chi cần không xuất hiện yêu thú bọn mỗ không đối phó nổi, tu sĩ tu vi càng thấp sẽ càng được đi trước!"
"
Cái gì... vết nứt Thiên khung có ở bốn nơi!"
"
Thú triều quét qua quá nửa Thiên Huyền đại lục bắc bộ?"
"
Mấy vạn dặm đã bị thú triều quét qua... Chúng ta đang ở trong thú triều lớn nhất tu đạo giới mấy vạn năm qua?!"
Ngụy Tác nói ra khiến tuyệt đại đa số tu sĩ Bắc Linh thành tê dại.
Bọn Ngụy Tác, trong mắt các tu sĩ thì như thần chi, Ngụy Tác nói thì họ đều kinh hãi, không dám hoài nghi, nhưng tu sĩ định đột vây vì muốn theo bọn gã, bọn gã bảo cần tử thủ, mọi tu sĩ hiểu là cầ giữ đường lùi.
...
Ngụy Tác và mọi tu sĩ Bắc Linh thành không biết là có một dải độn quang từ Cốc Khoáng thành lao về phía Bắc Linh thành.
Cốc Khoáng thành và Thiên Sơ thành là thành trì gần Bắc Linh thành nhất, cự ly giữa ba thành trì tương đương, là hình tam giác trên địa đồ Thiên Huyền đại lục bắc bộ.
Phía sau độn quang là hắc vân khổng lồ, sau nữa là mấy dải lục sắc yêu vụ, như đang truy đuổi.

Chương 648: Lâm Thái Hư xuất hiện

Độn quang này tốc độ thập phần kinh nhân, không kém gì tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
Tu sĩ cưỡi độn quang mặc hoàng sắc pháp y, mày kiếm mắt sao, mái tóc đen bóng được nhuyễn ngọc đái buộc vào sau gáy, ấn đường rộng rãi, phát ra uy nghiêm bao trùm thiên hạ.
Tu sĩ này là chân truyền đại sư huynh của Huyền Phong môn, Lâm Thái Hư!
Lâm Thái Hư được bọc trong thanh sắc thần quang, mọi yêu thú chạm vào thì bị uy năng chấn nát, y lướt tới, như thần vương trên không trung, uy thế khôn tả.
Lâm Thái Hư tuy mặt mũi lạnh tanh, nhưng không dám dừng lại, rõ ràng bị yêu thú trong hắc vân truy đuổi.
Lâm Thái Hư tu vi Kim đơn tứ trọng, có Phá diệt thần thương uy năng dị thường kinh nhân, dù Âm Thi tông Huyết Linh lão tổ năm xưa là Kim đơn ngũ trọng cũng vị tất là đối thủ của y.
Trong thú triều trước đó, Lâm Thái Hư cực kỳ nghênh ngang, có vẻ coi thường cả thú triều.Giờ yêu thú trong hắc vân đuổi y chạy vắt chân lên cổ thì thực lực kinh nhân cỡ nào?
Yêu thú trong lục sắc yêu vụ đứng thẳng như cá sấu, tựa hình người, dị thường hung hãn, là thượng cổ hung thú Phệ linh thú suýt nữa lấy mạng Dương chi điểu!
Bám theo Lâm Thái Hư có tới bốn con Phệ linh thú.
Lâm Thái Hư mặt mũi lạnh tanh không ngừng lướt về Bắc Linh thành, thấy yêu thú đầy rẫy thì didhj đổi hướng.
"Cốc Khoáng thành đã bị hủy, Bắc Linh thành lại còn tu sĩ?"
Đột nhiên, Lâm Thái Hư mặt mũi lạnh tanh mắt ánh lên, tỏ vẻ kinh nghi.
Qua cảnh tượng, y đoán được lần này không chỉ có một hai vết nứt Thiên khung, Thiên khung ở Bắc Linh thành khẳng định đã nứt, Cốc Khoáng thành còn lớn hơn mà đã bị thú triều triệt để hủy diệt, Bắc Linh thành lẽ ra phải không còn tồn tại, tu sĩ đào tẩu được đã đào tẩu rồi, nghìn dặm gần thành khu có khi không còn tu sĩ nào sống sót. Nhưng thấy Bắc Linh thành có tiếng đấu pháp thập phần kịch liệt, ít nhất còn cả nghìn tu sĩ đang giao đấu với yêu thú. Không thì y còn chưa thấy Bắc Linh thành thì đấu pháp quy mô nhỏ không thể nào truyền đến đây.
Liếc hắc vân và bốn con Phệ linh thú, Lâm Thái Hư vẫn nhất phó mặt mũi lạnh tanh nhưng nhãn quang lóe lên, lướt về Bắc Linh thành.
Độn tốc của y cực độ kinh nhân, tựa như thần vương trong truyền thuyết, thoáng sau Bắc Linh thành đã hiện lên.
Tiếng nổ không ngừng vang lên, thinh không không ngừng rung chuyển.
Vô số yêu thú bay quanh Bắc Linh thành, cơ hồ vây thành một cái kén đen ngòm, như cơn lốc đang quay tít.
Bên ngoài Bắc Linh đã bị hủy hoại, chỗ nào cũng là thi thể yêu thú và tu sĩ, nhưng trong thành còn một nơi có quang diễm tụ thành dòng, không ngừng hất vô số yêu thú văng đi hoặc trọng thương rên rỉ rơi xuống.
"Giao chiến khốc liệt, trong tình hình này còn chống được, xem ra có Kim đơn tu sĩ tại trường, tốt quá."
Nhìn từ xa thấy Bắc Linh thành như thế, Lâm Thái Hư mặt mũi lạnh tanh lẩm bẩm, vung tay, đột nhiên bừng lên bạch sắc vân khí, thân ảnh ẩn vào.
Thân ảnh Lâm Thái Hư ẩn trong bạch sắc vân khí lại vút lên cao, lao về Bắc Linh thành.
...
"Chư vị tiền bối, ơn cứu mạng suốt đời không quên!"
"Tiền bối, không có các vị, hôm nay bọn vãn bối chết chắc, ơn cứu mạng, cả đời không quên."
"..."
Trong Bắc Linh thành là cảnh tượng khác.
Quanh thượng cổ truyền tống pháp trận có một bức tường cao xây bằng phòng ốc, thi thể yêu thú, đất đá và băng đóng thành, nhưng đã bị xung phá tan tác, tu sĩ tụ quanh đó đấu với yêu thú, còn không đầy năm nghìn.
Uy năng cổ phù bao trùm thượng cổ truyền tống pháp trận đã tiêu tan, từng toán tu sĩ không ngừng tiến vào, linh quang lóe lên, họ được đưa đi.
Hóa ra may mắn giết xong Hoang cổ cự ngao thì không có thêm yêu thú bát cấp trở lên nữa, tuy tu sĩ Bắc Linh thành tổn thất dị thường thảm trọng, nhưng trụ được đến lúc uy năng cổ phù tan đi, có thể sử dụng thượng cổ truyền tống pháp trận.
Hiện tại vòng phòng ngự Bắc Linh thành co lại, số lượng tu sĩ càng lúc càng ít, số yêu thú bị giết kém xa số tràn đến, vây kín ngôi thành đến mức không nhìn rõ cảnh tượng.
Hiện tại yêu thú tựa hồ nhận ra tu sĩ Bắc Linh thành qua thượng cổ pháp trận trốn chạy, pháp trận mỗi lần hoạt động là "linh dược" của chúng thiếu bớt một phần, phía trên pháp trận có số lượng yêu thú dày nhất, chúng muốn hủy thượng cổ truyền tống pháp trận đi.
Ly Hỏa phảng của Ngụy Tác dừng trên thượng cổ truyền tống pháp trận, đạo đạo quang diễm không ngừng tràn ra. Ly Hỏa phảng như pháp thuẫn khổng lồ, bảo vệ thượng cổ truyền tống pháp trận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Vô số thi thể yêu thú từ phía trên thượng cổ truyền tống pháp trận rải xuống như mưa tuyết.
Thủy Linh Nhi ở trong thượng cổ truyền tống pháp trận, không ngừng kích phát đỉnh cấp Hộ thần cổ phù, hộ tống từng toán tu sĩ.
Như Ngụy Tác nói, đê giai tu sĩ đi trước.
Mỗi toàn tu sĩ đi khỏi, Ngụy Tác đều chỉ dẫn. Toán trước đi, toán sau đợi Thủy Linh Nhi quay lại đón, Ngụy Tác để họ lấy được bao nhiêu thi thể yêu thú thì lấy.
Hiện tại trong Bắc Linh thành, thi thể yêu thú chất như núi, không thể lấy hết.
Để giữ thượng cổ truyền tống pháp trận, tu sĩ Bắc Linh thành còn lại không nổi một phần tư. Hiện tại bọn Ngụy Tác đã hộ tống hơn bốn nghìn tu sĩ đào thoát. Trong quá trình này lại có hơn nghìn người mất mạng, mỗi tu sĩ con sống sót thấy bên ngoài là yêu thú ngút trời, vây kín cả truyền tống pháp trận thì hiểu tuy tiếp theo sẽ còn chết không biết bao nhiêu tu sĩ, bao nhiêu người may mắn thoát được nhưng không có bọn Ngụy Tác, toàn thể Bắc Linh thành chắc chắn không ai thoát.
Đối với tu sĩ Thần hải cảnh và Chu thiên cảnh thì khác.
Lúc Ngụy Tác còn là Thần hải cảnh lưỡng, tam trọng, cả lưỡng cấp Thạch vĩ bích tích mà đối phó cũng thập phần cật lực, trong thú triều này dù thoát khỏi Bắc Linh thành thì tu sĩ Thần hải cảnh và Chu thiên cảnh trăm phần mạng.
Bọn Ngụy Tác với thần thông cao cường giúp họ an toàn đào thoát, còn để họ lấy cả thi thể yêu thú.
Trong mắt đê giai tu sĩ, bọn Ngụy Tác cho họ ân huệ cực lớn. Dù là Cơ Nhã và Hàn Vi Vi ở trên thượng cổ pháp trận toàn lực ngăn cản yêu thú hay Thủy Linh Nhi ở trong trận kích phát đỉnh cấp Hộ thần cổ phù, hộ tống tu sĩ đào thoát, tất cả đều là nhân.
"Chư vị tiền bối, vãn bối tuy tu vi thấp kém nhưng ơn hôm nay, tương lai có cơ hội báo đáp, tại hạ nhất định gan óc lầy đất cũng không tiếc!"
Bắc Linh thành cũng có nhiều tu sĩ trọng tình trọng nghĩa, liều mạng ở lại chỉ mong thấy chí thân hảo hữu đào thoát, thấy họ được Thủy Linh Nhi thông qua truyền tống pháp trận đưa đi thì hô to.
Ngụy Tác dùng Chân ma phong thể thuật phong ấn thể nội thương thế không thi triển thuật pháp, đưa toán tu sĩ đi rồi thì mục quang nhìn ra rìa thượng cổ pháp trận, hai Hắc minh cốt quân không ngừng kích phát hắc sắc quang trụ.
"Là chúng! Đúng là ở đâu cũng gặp!"
Cùng lúc, Lâm Thái Hư bao trong bạch sắc vân khí từ trên cực cao, vượt qua tường thành. Thấy thượng cổ truyền tống pháp trận toát lên quang diễm thì y cười lạnh.
"À!"
Cùng lúc, Ngụy Tác đột nhiên cảm ứng được, biến sắc.
"Cơ Nhã, chúng ta đi!" Không hề dừng lại, gã thu Ly Hỏa phảng rồi bảo bọn Cơ Nhã.
"Thần thức của y cảm ứng được cao giai yêu thú đến, phản ứng cực nhanh. Muốn chạy, không dễ thế đâu!"
Lâm Thái Hư ở trên cao không hề do dự, hừ lạnh rồi thanh sắc thần quang lóe lên như vẫn thạch lao xuống thượng cổ truyền tống pháp trận. "Xoạt!" Lưỡng đạo quang hoa trực tiếp bắn tới.

Chương 649: Quá mức độc ác

Lâm Thái Hư lóe thanh sắc thần quang, bắn ra năm mươi trượng.
Yêu thú trong vòng năm mươi trượng, chạm vào thanh sắc thần quang đều hóa thành tro.
Lưỡng đạo quang hoa, trong đó một đạo kim sắc lưu quang dài ra hai, ba trăm trượng như tuệ tinh, xé toang thiên địa.
Thanh sắc lưu quang như những cánh sen có vô số thanh sắc quang hoa tràn ra, tựa hồ do vô số cương phong ngưng tụ thành.
Thanh sắc thần quang trên mình Lâm Thái Hư và nguyên khí dao động của lưỡng đạo quang hoa như biển lớn, khí thế tràn khắp đất trời, khiến cả Bắc Linh thành như đang bị một thượng cổ thần vương giẫm đạp.
Khí tức bạo phát trong tích tắc đó khiến vô số yêu thú trên thượng cổ truyền tống pháp trận rít vang run rẩy, định bỏ chạy.
Gần như mọi yêu thú trước mặt Lâm Thái Hư đều bị uy năng trấn áp đến bất động, con nào lơ lửng trên không thì như bị cố định trong tranh, quang hoa của gã cách yêu thú trăm trượng thì nó đã nổ tung, máu bắn tóe rồi hóa thành tro.
Uy thế như thần vương giáng hình phạt, như dòng chảy tuế nguyệt, không thể cản nổi!
"Ngụy Tác, sao vậy?""Lâm Thái Hư!"
Không có dấu hiệu gì, Ngụy Tác đột nhiên thu Ly Hỏa phảng, để bọn Cơ Nhã đáp xuống thượng cổ truyền tống pháp trận, họ chưa kịp phản ứng thì từ trên không, hai làn quang hoa bay trước và thanh sắc thần quang theo sau lao xuống khiến tất cả biến sắc. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Mau kích phát pháp trận!" Gầm lên với các tu sĩ trông coi pháp trận bị Lâm Thái Hư đột nhiên xuất hiện chấn nhiếp đến ngẩn ra, bọn Cơ Nhã vận linh khí đến cực hạn, phát động công kích mạnh nhất, đạo đạo quang diễm đổ vào y.
"Lâm Thái Hư! Y lại xuất hiện ở đây. Y định phá hoại truyền tống pháp trận!"
Ngụy Tác đáp xuống truyền tống pháp trận thì kéo Hàn Thiên Mặc và Trần An Viễn ở rìa vào trong.
Nhìn Lâm Thái Hư như thần vương giáng lâm, gã chợt giận dữ khôn tả.
Gã không phát hiện Lâm Thái Hư đến mà chỉ cảm được yêu khí kinh nhân dồn về Bắc Linh thành. Đạo yêu khí này khiến gã thấy quen thuộc, lại không kém gì Hoang cổ cự ngao.
Gã nhìn hai Hắc minh cốt quân vì từng toán tu sĩ theo truyền tống pháp trận ly khai, số còn lại chống cự càng lúc càng vất vả, gục ngã càng nhanh. Đối với Ngụy Tác, dù sau cùng bao nhiêu tu sĩ chết thì để càng nhiều tu sĩ đào mệnh càng tốt. Gã thậm chí chấp nhận bỏ cả hai Hắc minh cốt quân để có thêm tu sĩ ly khai.
Gã từ đầu đã không che giấu lòng riêng tư.
Ban đầu gã đã nói rõ phải tử thủ thượng cổ truyền tống pháp trận, nếu có yêu thú không thể đối phó đến, họ sẽ đi trước, với gã thì tính mạng tu sĩ không có giao tình không thể như bọn Cơ Nhã.
Nhưng hơn vạn tính mệnh trước mắt thì gã đành cân nhắc, thậm chí nguyện ý từ bỏ tất cả để cứu thêm một toán tu sĩ.
Dù gã hay bọn Thủy Linh Nhi đều tổn thương không nhẹ, yêu thú không kém gì Hoang cổ cự ngao đang tới, họ không thể đối phó, nên đành phải bỏ chạy. Thuận tay kéo Hàn Thiên Mặc và Trần An Viễn vào thượng cổ truyền tống pháp trận vì biết kinh nghiệm của họ thập phần hữu dụng, tương lai chưa biết chừng sẽ có ích khi trấn thủ thành trì khác, chống lại thú triều. Với tình huống Thiên khung của Thiên Huyền đại lục, dù sang Vân Linh đại lục, tối đa mấy chục năm nữa Thiên khung ở đó cũng tan vỡ.
Hiện tại đối với Ngụy Tác, đang kiệt tận toàn lực cũng chỉ giữ mạng được. Chỉ là gã không ngờ rằng Lâm Thái Hư lại đến Bắc Linh thành.
Lâm Thái Hư tuy với khí tức hủy thiên diệt địa trấn áp, định đánh tan thượng cổ truyền tống pháp trận!
Đánh tan thượng cổ truyền tống pháp trận tương đương với triệt để cắt đường lùi của bọn Ngụy Tác, ý nghĩ này của Lâm Thái Hư không khó đoán, nhưng thần thông kinh thế của y trong lúc này không ngăn cản yêu thú mà định đánh vỡ thượng cổ truyền tống pháp trận, thật sự quá độc ác!
"Y định hủy hoại thượng cổ truyền tống pháp trận!"
"Thần thông như thế mà không chặn yêu thú, mặc kệ chúng ta sống chết."
"Y quá ác độc, chúng ta nhất tề xuất thủ cùng chư vị tiền bối ngăn cản y!"
Quanh thượng cổ truyền tống pháp trận, nhiều tu sĩ gầm lên phẫn nộ, đạo đạo quang hoa đổ vào Lâm Thái Hư.
"Ngọc bằng hạt gạo cũng đòi tranh sáng!"
Tu sĩ thông thường, tu vi và thần thông kém xa Lâm Thái Hư, thần thức và phản ứng cũng kém hơn Kim đơn đại tu sĩ không biết bao nhiêu lần.
Quang hoa của họ chưa bắn đi được bao nhiêu trượng, Lâm Thái Hư hừ băng lãnh, bọn Cơ Nhã phát ra quang hoa đã va vào lưỡng đạo quang hoa của y.
"Oành!"
"Cách cách!" Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hắc sắc tinh kim cự ngạc nứt từ lúc đấu với Hoang cổ cự ngao vỡ nát từ đầu.
"Phù!"
Quanh thượng cổ truyền tống pháp trận, những tu sĩ khác kích phát quang hoa, cơ hồ bị bọn Cơ Nhã và lưỡng đạo quang hoa của Lâm Thái Hư thổi tan, nhiều người hộc máu lùi lại, suýt nữa gục ngã.
Kim đơn tứ trọng đại tu sĩ cùng kinh thế uy năng của Phá diệt thần thương, tu đạo giả dưới Kim đơn kỳ không thể chống nổi.
Thượng cổ truyền tống pháp trận tràn ra quang trụ thánh khiết.
Thượng cổ truyền tống pháp trận đã được kích phát, chỉ tích tắc là bọn Ngụy Tác có thể qua đó trốn sang Vân Linh đại lục.
Lâm Thái Hư không hề dừng lại, vẫn lao tới.
Dưới thần thức của y, thời gian tựa hồ trôi cực kỳ chậm, như ngưng trệ, một cái bung tay cũng phân giải thành mấy chục phần.
Y tựa hồ có đủ thời gian, trong tích tắc giữ bọn Ngụy Tác lại.
Vù!
Vù!
Lưỡng đạo hắc sắc quang diễm, một tả một hữu, bắn vào Lâm Thái Hư.
Hắc minh cốt quân!
Ngụy Tác có thần thức không kém Lâm Thái Hư, tính toán và phản ứng cực kỳ tinh chuẩn, Hắc minh cốt quân bay lên nhưng không cùng bọn Cơ Nhã mà phát động công kích vào Lâm Thái Hư đang nganh tiếp một đòn với bọn nàng.
Lâm Thái Hư xuất quyền, quyền đầu chưa kịp rụt lại thì một quyền đầu khác đã đến trước mặt y.
"Phù!" "Phù!"
Công kích như thế lại không cản được Lâm Thái Hư!
Lâm Thái Hư không hành động thêm, thân thể như thanh sắc lưu tinh vẽ một vòng trên không, chạm vào thanh sắc thần quang, hắc quang của hai Hắc minh cốt quân hóa thành tro.
"Toái tinh tàn thiên! Sư tôn truyền điển tịch này cho y!" Thủy Linh Nhi măt cắt không còn hột máu, tay nắm lấy tay Ngụy Tác.
Cùng lúc, Lâm Thái Hư chỉ ngón trỏ tay phải vào thượng cổ truyền tống pháp trận rực bạch quang.
Trên mình y rực vô số thanh sắc tinh quang, quang văn trong veo từ ngón tay bắn ra.
Quang văn phát ra khí tức cực kỳ huyền ảo, như siêu việt thời gian, kim đơn hà quang của bọn Cơ Nhã chưa kịp ngưng thì quang văn đã xung kích lên mình Ngụy Tác.
"Ngụy Tác!"
Bọn Cơ Nhã kinh hô vang trời.
Thủy Linh Nhi nhợt nhạt mặt mày, không buông tay gã nhưng thanh sắc quang văn xung kích lên gã, Ngụy Tác lại hất tay nàng.
Bọn Cơ Nhã vừa kinh hô thì quang trụ đã bao lấy cả thượng cổ truyền tống pháp trận. Thân ảnh họ tan biến, được truyền tống đi.
Ngụy Tác trong tích tắc truyền tống pháp trận kích phát, bị thanh sắc quang văn như siêu việt thời gian hất bay.
Lâm Thái Hư cười lạnh đầy thâm ý bàn liếc Ngụy Tác văng đi, không hề dừng lại, trên mình y bừng sáng thanh sắc thần quang, tan biến khỏi tầng không thượng cổ truyền tống pháp trận, thanh quang lóe lên trong đàn yêu thú, tích tắc đó đủ cho gã y lướt đi không biết bao nhiêu trượng.
Ngay khi thân ảnh Lâm Thái Hư tan biến trên thượng cổ truyền tống pháp thì khí tức đáng sợ hơn trấn áp lên vị trí của y.
Dải mây đen ép xuống thượng cổ truyền tống pháp trận, mặt đất tan tành, vô số tinh thạch vỡ vụn như rên rỉ.
Thượng cổ truyền tống pháp trận triệt để tổn hại!
"Chát!"
Một hắc sắc yêu thú cự trảo đáng sợ mọc đầy gai trắng từ trong hắc vân thò ra, hai Hắc minh cốt quân của Ngụy Tác kích phát quang hoa xung kích cự trảo, chỉ sau một tiếng nổ, cả hai Hắc minh cốt quân bị chụp tan thành từng mảnh!

Chương 650: Người ở trong thịt

Thân thể Ngụy Tác văng ngược lại.
"Tiền bối!"
Mấy tu sĩ định đỡ Ngụy Tác, nhưng chân nguyên của họ chạm vào thân thể thì tan vỡ.
Lâm Thái Hư điểm ra thanh sắc quang văn thì họ không địch nổi.
"Chát!" "Chát!"
Bắn đi mấy trăm trượng vẫn còn mấy yêu thú phát ra quang hoa, không hề khách khí xung kích Ngụy Tác.
Ngụy Tác run lên rồi rơi xuống.
"Lâm Thái Hư!"
Ngụy Tác bật lên ngay.Yêu khí trong đám mây đen trên thượng cổ truyền tống pháp trận cực kỳ đáng sợ, là yêu thú mà gã cảm nhận được căn bản không kém Hoang cổ cự ngao.
Chỉ uy năng yêu thú này trấn áp đã chấn tan thượng cổ truyền tống pháp trận.
Hai Hắc minh cốt quân trấn thủ thượng cổ truyền tống pháp trận đã hóa thành tro!
Yêu thú cự trảo này đối với Ngụy Tác thì quá quen.
Yêu thú này là con mà bọn Ngụy Tác đã gặp trong thú triều, lúc gặp Lâm Thái Hư và Huyết Tàn Dương, Huyết Tàn Dương đã đấu với nó!
Huyết Tàn Dương có Phần thiên thần lô vốn trấn áp cả bát cấp yêu thú Dung nham cự ma mà không phải đối thủ của yêu thú này, Phần thiên thần lô bị đánh đến méo mó.
Ngụy Tác khôi phục tu vi cũng vị tất là đối thủ.
Thể nội khí huyết không ngừng sôi lên, uy năng Chân ma phong thể thuật như sắp tan, chủ ysu vì lúc văng đi bị mấy yêu thú đánh trúng, còn thanh sắc quang văn của Lâm Thái Hư có lực đẩy nhu hòa kỳ dị, rất giống thuật pháp của Thủy Linh Nhi đẩy hết tu sĩ khỏi vòng vây của Phệ linh thú, không gây tổn thương lớn cho gã.
Lâm Thái Hư dùng một đạo thuật pháp đẩy gã khỏi truyền tống pháp trận... Từ đầu đến cuối, y không dừng lại mà vừa lướt đi vừa phát động công kích, y vừa đi thì yêu thú kinh nhân đó giáng lâm...
Lâm Thái Hư khẳng định đã giao thủ với yêu thú này, không địch nổi rồi bị nó truy sát, có vẻ y không địch nổi.
Tức là yêu thú này do Lâm Thái Hư lôi kéo đến!
Trong mắt yêu thú này, tu sĩ là linh dược, Lâm Thái Hư đưa yêu thú này vào thành trì để nó dừng lại giết tu sĩ còn y thừa cơ đào thoát.
Lâm Thái Hư vốn định dùng tu sĩ Bắc Linh thành hấp dẫn yêu thú này, nhưng phát giác bọn Ngụy Tác thì lập tức phá hoại thượng cổ truyền tống pháp trận.
Thượng cổ truyền tống pháp trận bị phá hoại, yêu thú này tới, bọn Ngụy Tác sẽ phải liều mạng, càng tạo cơ hội cho y.
Nên đòn này không tổn hủy thượng cổ truyền tống pháp trận, Lâm Thái Hư không hề ngừng lại mà chỉ lợi dụng đạo thuật pháp để hất Ngụy Tác ra.
Không trừ được những người khác, chỉ cần trừ được gã thì y không còn bị uy hiếp gì lớn lao. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Rớt phịch xuống, thấy yêu thú này giáng lâm, Ngụy Tác hiểu ngay dụng ý của y.
Lâm Thái Hư quá độc ác nhưng gã không còn lòng dạ nào mà rủa y nữa.
Nhục thân của gã tuy siêu phàm, đòn của yêu thú ban nãy không khiến gã dính thêm vết thương nào nhưng vết thương cũ thập phần nghiêm trọng, xương sườn trái và nội phủ cơ hồ nát vụn, chỉ cần kịch liệt động dụng chân nguyên, uy năng Chân ma phong thể thuật sẽ tan đi, dù lập tức liệu thương, chưa biết chừng cũng hư nhược đến không gượng nổi.
Vừa từ chỗ dày đặc thi thể yêu thú và tu sĩ nhảy lên, Ngụy Tác thấy yêu thú đáng sợ đó đánh nát hai Hắc minh cốt quân xong thì thò trảo ra chụp liên tục.
Từng toán tu sĩ không ngừng bị hút vào hắc vân.
Pháp thuẫn, linh quang quang tráo không khác gì hàng mã trước cự trảo đầy gai trắng từ trong hắc vân thò ra, các loại quang hoa xung kích lên nó cũng không mảy may thương tổn nên mọi tu sĩ đều biến thành sâu kiến với nó.
"Xong rồi... Truyền tống pháp trận đã vỡ..."
"Trời đất, có yêu thú thế này hả..."
Nhiều tu sĩ, khi yêu thú này chụp tới thì đã hoảng hồn, không động thủ chống đỡ mà ngẩn ra.
Yêu thú này trí tuệ không thấp, đuổi mãi không được Lâm Thái Hư thì biết có đuổi nữa cũng chưa chắc kịp, nên quyết định hủy hoại thượng cổ truyền tống pháp trận, xử lý hết tu sĩ ở đây.
Chỉ yêu thú này thì mấy nghìn tu sĩ may mắn sống sót đến giờ sẽ còn vận may thế nữa.
Ngụy Tác thấy có mấy dải lục sắc yêu vân từ trên không rủ xuống.
Phệ linh thú!
Có Phệ linh thú, lại tới bốn con!
Mấy chục dặm quanh thượng cổ truyền tống pháp trận đã triệt để hỗn loạn, mọi tu sĩ tản đi, không chống nổi yêu thú.
Có cảm giác là những tu sĩ may mắn sống sót đã biến thành trùng béo cho yêu thú tranh đoạt.
Thoáng sau, ít nhất mấy yêu thú tranh cướp một thi thể tu sĩ, chia năm xẻ bảy.
Ai cũng cho rằng gã trăm phần trăm mất mạng.
Mắt Ngụy Tác lóe lên, vỗ vào nô thú đại thả Phệ tâm trùng ra.
Đoạn gã lướt sang một vật to lớn cạnh đó.
Vật khổng lồ đó màu tím, như gian phòng di động, là Tử diễm cự giáp trùng vốn cực hiếm ở gần Thiên khung.
Chát! Lướt tới Tử diễm cự giáp trùng, lại một đạo hắc sắc quang hoa của Độc tiễn hoan xung kích trúng Ngụy Tác khiến gã rúng động.
Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày nhưng thân ảnh không hề dừng lại.
Cách Tử diễm cự giáp trùng còn to hơn gian nhà của gã ở Linh Nhạc thành chừng hai, ba mươi trượng, nó cảm nhận được gã xông tới nên tử quang lóe lên, định phát động công kích.
Đột nhiên, Tử diễm cự giáp trùng run lên, tử quang tan biến, áp sát Ngụy Tác rất nhanh.
Cùng lúc, hai con Thiên lôi kiêu và hai con Hắc phong điêu to hơn dừng lại, cơ hồ che kín thân thể Ngụy Tác.
Tích tắc Ngụy Tác và Tử diễm cự giáp trùng cơ hồ va nhau thì hai mảnh bối giáp của nó xòe ra, Ngụy Tác lướt xuống dưới.
Bên dưới còn có mấy cái cánh mỏng trong suốt, có điều cự giáp trùng này không biết phi độn, mấy cái cánh này chỉ để làm cảnh.
Bên dưới mấy cái cánh là làn da như da trâu màu tím, cực kỳ bền chắc.
Ngụy Tác lấy rahi kiếm cánh cửa, cắm lên lưng Tử diễm cự giáp trùng!
Tử diễm cự giáp trùng run lên, sắc mặt Ngụy Tác trắng dị thường cũng tỏ vẻ cực kỳ khẩn trương.
Nhưng rồi Tử diễm cự giáp trùng không hành động lạ lùng nữa, gã dùng phi kiếm cánh cửa khoét một mớ huyết nhục ra.
Tử diễm cự giáp trùng run lên nhưng vẫn không hành động gì lạ lùng, Ngụy Tác tỏ vẻ cuồng hỉ, nhìn kỹ vết thương gã mới móc ra rồi liên tục dùng phi kiếm, khoét một lỗ đủ cho gã dung thân trên lưng Tử diễm cự giáp trùng.
Mặc kệ máu tanh, Ngụy Tác nhảy vào lỗ đó, khép hai mảnh bối giáp lại.
Nhìn từ ngoài sẽ không thấy dấu vết gì!
Tử diễm cự giáp trùng lui ra khỏi Bắc Linh thành.
Trong tình hình chắc chết với bất cứ ai, Ngụy Tác lại dùng Phệ tâm trùng khống chế Tử diễm cự giáp trùng, khoét một lỗ trên lưng cự trùng để ẩn thân, mượn khí tức này che đi khí tức của mình mà thoát thân. Tử diễm cự giáp trùng khép bối giáp lại thì yêu thú như nước triều tràn qua nhưng không thấy gì dị thường, không ngờ thể nội Tử diễm cự giáp trùng chứa một tu sĩ.
Ngụy Tác ẩn trong thể nội Tử diễm cự giáp trùng không hề hưng phấn mà tay chân thập phần băng lãnh.
Phệ tâm trùng khống chế Tử diễm cự giáp trùng một cách đơn giản, nó cũng đang ở trên lưng Tử diễm cự giáp trùng, ngay trên đầu Ngụy Tác. Gã không phát thần thức, cứ dựa vào tâm thần liên hệ với nó để nắm tình hình. Tử diễm cự giáp trùng có sinh cơ rất khá, bị khoét mất không ít huyết nhục mà không trí mệnh.
Trốn khỏi Bắc Linh thành thì đi đâu? Quan trọng là thương thế của gã không còn phong ấn được nữa, phải nhanh chóng liệu thương, bằng không sẽ mất mạng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau