THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 641 - Chương 645

Chương 641: Ba con bát cấp yêu thú!

Phệ linh thú cách tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bất quá bốn, năm trăm trượng, đã nhìn rõ hình thể nó.
Thượng cổ hung thú cao gấp đôi người thường, có vảy như lục sắc bảo thạch.
Cái đầu quá lớn so với thân thể, nửa giống đầu rắn nửa giống đầu cá sấu, hai con mắt xanh thẫm lõm vào, tạo cảm giác thập phần hung tàn, âm hiểm.
Chân và thân thể không khác gì của người, chỉ hai tay như khô héo, co lại trước ngực, cái đuôi thô ngắn rủ xuống, trông như có ba cái chân.
Yêu thú này giống người, lại đứng thẳng ngự không, mục quang lóe lên như đang suy nghĩ, thành ra tạo cho người ta cảm giác không phải là yêu thú, mà là một tu sĩ đầu mọc sừng.
Không ai ngờ trong đàn Bích diễm cưu ẩn tàng một con Phệ linh thú!
Nhìn rõ nó, Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh kinh hô, toàn thân lạnh ngắt.
Yêu thú lục quang liễu nhiễu, âm u đáng sợ này lạnh lùng nhìn bọn Ngụy Tác rồi thân ảnh loáng lên, lướt ngang tránh bọn gã, lao về Bắc Linh thành.
Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi, Cơ Nhã nhìn nhau, thần sắc kinh hãi rõ hơn mấy phần.Không hề dừng lại, Thủy Linh Nhi vốn điều khiển tam túc hoàng ngọc đại đỉnh lại dồn chân nguyên đuổi theo Phệ linh thú.
Theo lý thì linh khí càng nồng hậu, càng dễ thu hút yêu thú. Vì nhục thân tu sĩ như thế với yêu thú là linh dược có công hiệu càng lớn.
Thú triều cũng rất đặc biệt, hung tính của yêu thú cũng hơn hẳn thông thường, bình thường mà yêu thú cảm giác thấy tu sĩ cao cường thì sẽ tránh đi nhưng trong thú triều, cơ hồ mọi yêu thú đều không sợ chết, điên cuồng muốn xé xác tu sĩ tê. Dù đê giai yêu thú, không đánh nổi cũng dựa vào số lượng hao tận chân nguyên, pháp khí, ép tu sĩ vào đường cùng.
Phệ linh thú lại vòng qua bọn Ngụy Tác, hướng đến Linh thành thì rõ ràng yêu thú này có năng lực phân tích, thượng cổ hung thú hung danh đình đám này dựa vào nuốt thi thể tu sĩ hoặc linh thạch để tiến giai, tốc độ tiến giai thập phần kinh nhân. Nếu nó cho rằng bọn Ngụy Tác không dễ đối phó, định xử lý một số đê giai tu sĩ trong Bắc Linh thành để đề thăng thực lực rồi mới đối phó bọn gã thì trí lực không kém gì tu sĩ.
"Cẩn thận, là thượng cổ hung thú Phệ linh thú! Ít nhất thất cấp trở lên! Toàn lực giết nó!"
Phệ linh thú có độn tốc cực kỳ kinh nhân, không kém hơn tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, bọn Ngụy Tác chỉ biết bám theo, chứ không thể vượt lên chặn đường, thấy nó cách tường Bắc Linh thành không đầy ba trăm trượng, Ngụy Tác chợt hú vang.
"Phệ linh thú?"
"Cái gì, ít nhất yêu thú thất cấp trở lên!"
Tu sĩ trên tường vốn thấy độn tốc yêu thú này bắn tới thì biết không tầm thường, nghe Ngụy Tác cảnh báo thì đều nhợt nhạt mặt mày. "Oành!" Ít nhất năm, sáu mươi tu sĩ đồng thời kích phát pháp khí và pháp bảo lợi hại nhất.
Đại đa số tu sĩ, đều có một, hai áp món bài tẩy, giờ ngần này tu sĩ đồng thời kích phát thì uy thế cực kỳ kinh nhân, các loại uy năng tụ thành một dòng mười mấy trượng xô vào Phệ linh thú.
Phệ linh thú cơ hồ không nháy mắt.
Trên mình nó đột nhiên lục quang sáng rực, thân thể co lại một nửa, từ gấp đôi thì chỉ còn bằng phổ thông tu sĩ. Cùng lúc, thân thể nó như nặng gấp trăm lần, nghìn lần, rơi xuống với tốc độ kinh nhân.
Dòng chảy kinh nhân, trừ mười mấy đạo quang hoa xung kích lên yêu thú này thì phần lớn chảy qua phía trên, đánh tan lục sắc tàn ảnh nó để lại trước khi rơi xuống.
"A!"
Tiếng kinh hô vang lên, yêu thú này bao trong lục quang, chát một tiếng, như một viên vẫn tinh va lên tường thành. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lục quang xuyê nqua dễ dàng như va vào đống cỏ, phía sau dải sáng, sáu, bảy trượng tường thành tan vỡ.
Trên tường thành vừa sập, tu sĩ Phân niệm cảnh vừa ngự không. "Chát!" "Chát!" Hai tu sĩ bên trái y vừa đằng không thì chợt tan nát thành hai dải máu. Tu sĩ Phân niệm cảnh mặc ngân bạch sắc pháp y mặt cắt không còn hạt máu, ánh lên bạch sắc quang tráo thì một đạo lam sắc pháp phù cổ kính xuất hiện trong tay, nhưng chưa kịp kích phát thì bạch sắc linh quang quang tráo bị phá tan rồi ngực ánh lên lục quang, toàn thân tan nát.
Phệ linh thú như quỷ mị, tu sĩ Phân niệm cảnh vừa bị giết thì nó ở phía sau há miệng hút sạch máu vào, hai cánh tay khô héo chợt rực lục quang, vang lên tiếng như xé lụa.
Nó cầm một nạp bảo nang.
Chỉ tích tắc sau, hai nạp bảo nang nát tan trong lục quang, mọi thứ đựng trong đó phun ra.
Thượng cổ hung thú này biết cách phá hoại nạp bảo nang!
Đồ trong nạp bảo nang vừa phun ra, thượng cổ hung thú chụp hai tay, mặt kệ mọi thứ rơi xuống, chỉ lấy hai linh thạch đại rồi xé tan, cho hết vào mồm nhai như nhai đậu rang.
Cơ hồ vừa nuốt linh thạch là khí tức thượng cổ hung thú tăng trưởng ngay, thực lực được đề thăng.
"Thượng cổ hung thú này quả nhiên như ghi chép lại, có thể ăn cả tu sĩ và linh thạch, tốc độ tu vi tăng trưởng cực kỳ kinh nhân!"
"Chả trách Phệ linh thú chiếm cứ linh thạch khoáng mạch diệt được cả tông môn có nhiều Kim đơn đại tu sĩ! Tốc độ tu vi đề thăng này còn hơn Thủy hoàng phệ nhật quyết!"
Bọn Ngụy Tác lạnh buốt trong lòng, thượng cổ hung thú thấy bọn gã bắn tới thì tiếng cười khèn khẹt, không hề dừng lại, nhắm vào chỗ có máy bắn đá trong thành.
Máy bắn đá trong Bắc Linh thành trung sát thương lớn với yêu thú, tuyệt đại đa số tu sĩ đều tụ tập trên bức tường phía ngoài nên chỗ có máy bắn đá khá ít tu sĩ, dễ bị giết chết.
Phệ linh thú có trí tuệ quả không kém tu sĩ.
"Nó quá giảo trá! Cứ thế này, tu vi nó đề thăng thì chúng ta không phải đối thủ!"
"Chúng ta đồng thời kích phát Băng Ly chân quyết, ngăn cản yêu thú này!"
Ngụy Tác quát to.
"Chát!" "Chát!"... Ngụy Tác kêu lên, bạch sắc băng long nổ tung quanh Phệ linh thú.
Bị hàn băng nguyên khí nồng hậu cực độ ba lấy, Phệ linh thú chậm hẳn.
Chỉ tích tắc đó, tam túc hoàng ngọc đại đỉnh đã cách Phệ linh thú hai trăm trượng, vào phạm vi Thủy Linh Nhi cùng bọn Cơ Nhã thi pháp.
Vù! Vù!
Mấy đạo ám kim sắc kiếm quang và mấy chục dải tử sắc thủy tinh hỏa quang trùm lên Phệ linh thú.
"Chát!"
Quanh Phệ linh thú đột nhiên hiện lên linh quang quang tráo ngưng kết như lục sắc thủy tinh, mấy đạo Ám hoàng kiếm khí và Tử tâm đăng của Thủy Linh Nhi xung kích lên, cùng tiếng nổ vang lừng, lục sắc linh quang quang tráo tan vỡ, uy năng còn lại hất văng Phệ linh thú.
"Còn may, Phệ linh thú này chưa tiến giai đến mức không thể đối phó!" Lục bào lão đầu kêu lên hớn hở.
Phệ linh thú tuy không tổn thương, thực lực khẳng định không chỉ thất cấp yêu thú nhưng uy năng yêu nguyên ngăn đón bọn Ngụy Tác công kích thì chưa vượt bát cấp trung giai. Chúng nhân liên thủ vẫn ứng phó được.
"A!"
"Kia là...!"
Đúng lúc đó trong Bắc Linh thành đột nhiên vang lên tiếng kêu kinh hãi và tiếng hít hơi lạnh động trời.
Ngụy Tác ngoái lại, sắc mặt khó coi cực độ!
Thanh sắc cự ảnh hiện lên giữa đàn Độc tiễn hoan. Yêu thú này to chừng sáu, bảy trượng, uy thế khó tưởng tượng nổi, so với nó thì Độc tiễn hoan còn bé hơn kiến!
Thanh sắc cự ảnh này không khác gì một con cua thông thường nhưng sau lưng có mọc một cái đuôi dài bảy, tám trượng, như ngọn roi bằng thanh sắc tinh kim.
Hoang cổ cự ngao!
Yêu thú này cũng không biết thuật pháp mà chuyên xáp lá cà, nhưng là bát cấp trung giai yêu thú như Hoang cổ cuồng hạt!
Cũng như Hoang cổ cuồng hạt, Dung nham cự ma, Hoang cổ cự thú chỉ mỗi thể hình cũng khiến nhiều tu sĩ mất hết đấu chí.
Từ phía bọn Ngụy Tác đến đây, trên thinh không hiện lên một bóng trắng.
Bóng trắng toát lên yêu khí kinh nhân.
Thủy chúc yêu!
Thủy chúc yêu vừa lướt tới vừa hút không khí chung quanh, cơ hồ Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi thấy nó thì nó cũng phát hiện ra bọn gã, tỏ vẻ thập phần hưng phấn.
Thủy chúc yêu là con bọn Ngụy Tác gặp lúc trước, vì Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi có thủy linh căn chi thân cùng thủy linh nguyên khí cực kỳ tinh thuần đã thu hút nó theo.
Ba con bát cấp yêu thú!

Chương 642: Phượng gáy chín tầng trời

"Giết Phệ linh thú đã!"
Ngụy Tác méo mó mặt mày, đồng thời quát to.
Thủy chúc yêu và Hoang cổ cự ngao đều là bát cấp trung giai yêu thú, thực lực tương đương với đại tu sĩ Kim đơn tam trọng, tứ trọng, tu sĩ trong Bắc Linh thành trung không chịu được một đòn của chúng.
Nếu bị ba bát cấp yêu thú tụ lại, bọn Ngụy Tác không thể là địch thủ, đành trừ đi một con.
Phệ linh thú tuy thực lực gần đạt bát cấp trung giai, nhưng trong ba con thì vẫn kém nhất, nhưng nếu để nó giết thêm một số tu sĩ, nuốt thêm linh thạch, thực lực e rằng còn đáng sợ hơn.
Càng trọng yếu là nếu họ không thể hiện thực lực giết được bát cấp yêu thú thì sĩ khí Bắc Linh thành sẽ tan vỡ, mọi tu sĩ hết hy vọng sẽ chỉ biết cắm đầu bỏ chạy.
"Chát!" "Chát!"
Bọn Cơ Nhã cơ hồ cùng ý nghĩ, gã vừa kêu to là bạch sắc băng long liên tục nổ quanh Phệ linh thú.
"Oành!"
Cùng lúc, vô số đạo hà quang từ Thủy Linh Nhi, Cơ Nhã, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình bừng lên.
"Bốn Kim đơn tu sĩ! Chúng ta còn có hi vọng!"Các tu sĩ tuyệt vọng chợt thấy ánh sáng cuối đường hầm, như đã sống lại.
Bốn viên kim đơn bay lên!
Thủy Linh Nhi, Cơ Nhã hòa Kỳ Long Sơn, Thanh Bình đều thấy Lý Tả Ý và Thủy chúc yêu kịch chiến, biết uy năng thuật pháp, phòng ngự và nhục thân bát cấp trung giai cỡ nào, chỉ với pháp bảo hiện có vị tất giết được Phệ linh thú nên đều tế xuất kim đơn.
Bốn tu sĩ cùng phát kim đơn hà quang, ngưng kết thành hình, Phệ linh thú bị băng hàn chi khí đông cứng nhưng mắt thượng cổ hung thú này không hề kinh hoảng.
"Phù!" Quanh nó rực lên lục sắc tinh quang quang tráo, thân thể đột nhiên nặng gấp trăm, nghìn lần, rơi xuống còn nhanh hơn độn tốc.
Theo nó tính toán, bọn Ngụy Tác phát động công kích, đại bộ phận sẽ đánh hụt.
Nó hơi ngẩn ra vì uy năng không giáng đến mà bạch quang lóe lên, bọn Ngụy Tác đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt.
Đỉnh đầu nó đột nhiên có linh khí dao động hùng hậu.
Nó chưa kịp làm gì thì đạo đạo quang hoa thuật pháp và pháp bảo cùng kim đơn uy năng đã giáng tới. Chưa chạm vào mình nó thì mặt đất phía dưới đã bị ép xuống cả thước.
"Chát!".
Lục sắc tinh quang quang tráo quanh nó tan vỡ, thân thể bị uy năng giáng trúng.
Phệ linh thú lún sâu xuống đất, thành một hố mười mấy trượng. Lớp vỏ như lục sắc bảo thạch vỡ quá nửa, máu thịt bầy nhầy. Thân thể và đầu đều bị ép bẹp, cơ hồ gần hết xương cốt bị bọn Ngụy Tác dốc toàn lực đánh vỡ.
Thương thế này với yêu thú khác khẳng định đã xong đời.
"Còn chưa chết?"
"Sinh cơ của yêu thú này mạnh thế?!"
Ánh mắt bọn Ngụy Tác tỏ vẻ không dám tin vì Phệ linh thú như bị giẫm bẹp lại lóe lên lục quang, lướt đi.
Đoạn tiếng hô kinh hãi vang lên, sắc mặt bọn Ngụy Tác khó coi dị thường. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Phệ linh thú được lục quang bao lấy, những chỗ máu thịt bầy nhầy lại sinh trưởng cực nhanh, nó vốn thông minh, nhắm vào chỗ tập trung tu sĩ trên tường thành, để bọn Ngụy Tác vì sợ ngộ sát nhiều tu sĩ, nên hơi chững lại.
Phệ linh thú tuy có vẻ trọng thương nhưng độn tốc không giảm, chỉ nháy mắt đã lao vào một lỗ thủng trên tường thành.
Tường thành bao lấy quá nửa Bắc Linh thành đang chìm vào hôn chiến với Bích diễm cưu và Độc tiễn hoan. Vô số hắc quang và bích diễm bắn vào, tu sĩ ở gần đoạn tường thành đó không có ưu thế gì, giờ Phệ linh thú quay lại thì họ đều kinh hãi, loạn cào cào lên, không cần Phệ linh thú ra tay thì tích tắc đã có hai, ba mươi tu sĩ bị Bích diễm cưu giết.
Hít sâu một hơi, Ngụy Tác lạnh lùng gật đầu với Thủy Linh Nhi cùng bọn Cơ Nhã.
Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã tỏ vẻ bất nhẫn, Thủy Linh Nhi nghiến răng, tiếp tục đuổi theo Phệ linh thú.
Họ biết Ngụy Tác vì giết yêu thú này, không tiếc hi sinh vài tu sĩ. Với họ hay gã đều thấy bất nhẫn nhưng không còn cách nào, nếu không nhanh chóng giết yêu thú này thì số tu sĩ chết dưới tay nó càng nhiều, thậm chí còn vì thế mà không giữ được Bắc Linh thành.
"A!"
Đúng lúc đó, bọn Ngụy Tác đột nhiên nghe thấy ở tường thành phía nam có tiếng hô kinh thiên động địa.
Ngoái nhìn, bọn Ngụy Tác lại nhăn nhó hơn mấy phần.
Hóa ra Hoang cổ cự ngao cách tường thành phía nam hơn nghìn trượng nhưng vừa chạy vừa vung trảo cào đất đá lớn cỡ gian phòng ném vào tường.
Từng tảng đất đá gào rít trên không, thanh thế thập phần kinh nhân.
Quan trọng nhất là mặt đất và đá bò đầy yêu thú như Độc tiễn hoan. Thậm chí Hoang cổ cự ngao còn xé xác mấy con Địa tê thú ném tới như đá cục.
Đất đã tuy bị quang hoa trên tường thành tràn ra đánh vỡ, nhưng yêu thú rơi xuống như mưa, không ít con vẫn an toàn, rơi vào trận thế tu sĩ thì khiến họ hỗn loạn. Tích tắc đó cũng khiến hơn trăm tu sĩ tử thương.
Hoang cổ cự ngao uy thế ngút trời, rõ ràng trí tuệ không thấp.
"Oành!"
Cùng lúc, mấy máy ném đá trong Bắc Linh thành bị Bích diễm cưu công kích đổ gục.
"Xong rồi! Bắc Linh thành xong rồi!"
"Bắc Linh thành khẳng định không giữ được! Chúng ta chạy mau! Đào tẩu được ai thì đào tẩu, ở lại chỉ có chết."
"Xong rồi, chúng ta đều chết ở đây."
Nhiều tu sĩ thậm chí lao ra ngoài chạy trốn.
Bắc Linh thành sắp sụp đổ. Ngay cả Hàn Thiên Mặc và Lý Hàn Lâm trên tường thành phía nam cũng xám ngoét mặt mày, biết binh bại như núi lở, chỉ bằng việc mắng mỏ hay giết vài tu sĩ bỏ chạy thì không áp chế được nỗi sợ hãi khi Hoang cổ cự ngao tiến đến.
"Dương Thanh, cùng thanh loan đến vây giết Phệ linh thú!" Ngụy Tác lại hú lên.
Vây giết Phệ linh thú, nhất định phải đồng thời.
Tại phát xuất lệ khiếu đích đồng thời, Ngụy Tác tương Phệ tâm trùng hòa pháp loan vương thái điệp dã đô phóng liễu xuất lai.
A!
Tiếng hú vang vọng đột nhiên vang lên trên không.
"Yêu thú gì nhỉ!"
"A! Ít nhất cũng yêu thú thất cấp trở lên!"
Một tu sĩ vừa kinh hô, thân thể nát thành từng mảnh trong một đạo bạch quang.
Thân thể như ngọn nến tan chảy, ngũ quan không còn nhìn rõ, Thủy chúc yêu chỉ còn hiện rõ bạch sắc nhãn cầu.
Thủy chúc yêu nhìn lên Thủy Linh Nhi và Ngụy Tác, cười âm u với vẻ khó hiểu.
"Nhìn mẹ ngươi à!"
Bắc Linh thành đang nguy ngập, Ngụy Tác đang nóng lòng, Thủy chúc yêu lại âm hồn bất tán, từ vạn dặm đuổi theo, khi trước Lý Tả Ý lôi kéo nó, y hiện thời không rõ sống chết nào mà nó lại tỏ ra như thế thì Ngụy Tác giận dữ vô biên.
"Phù!"
Ngụy Tác kích phát Đại tuyệt diệt kim đơn.
Thủy chúc yêu đang cười cợt, coi thường Ngụy Tác thi pháp thì đột nhiên cảm giác khí tức của Tuyệt diệt kim đơn thì ánh mắt cứng lại.
"Oành!"
Thiên địa như rung lên, quang diễm sáng bừng, đám mây hình nấm do uy năng hình thành và sóng xung kích khuếch tán ra.
Mọi tu sĩ Bắc Linh thành vốn chuẩn bị đào mệnh đều sững người.
Thinh không ít nhất có mấy trăm con Bích diễm cưu, bị quang diễm xé tan. A! Một bóng trắng tơi tả kêu thê thảm chạy khỏi quang diễm.
Mấy dải quang diễm kinh nhân xung kích lên bóng trắng.
Bóng trắng tơi tả sững lại rồi tan nát!
Ngụy Tác định giết Phệ linh thú uy hiếp lớn nhất đã nhưng Thủy chúc yêu quá đáng ghét khiến gã nổi giận, dùng một viên Tuyệt diệt kim đơn duy nhất. Bát cấp trung giai Thủy chúc yêu bị Tuyệt diệt kim đơn cộng bốn Kim đơn tu sĩ dốc kim đơn uy năng hạ sát!
Cùng lúc tiếng gáy kỳ dị từ Bắc Linh thành vang lên.
Như tiếng gáy của linh điểu nhưng chói lói tự đá vàng tan vỡ, vút lên mây cao, hàm chứa uy nghiêm vô tận và khí tức viễn cổ hồng hoang.
Tức thì Thiên lôi kiêu và Bích diễm cưu bay lượn trên không đều sững lại, tỏ vẻ sợ hãi.
Cùng lúc, một con thanh sắc linh điểu và hoàng sắc linh điểu từ Bắc Linh thành bay ra.
Thanh sắc linh điểu đuôi dài phất phới, rải xuống vô số thanh sắc hỏa diễm, như thiên nữ tán hoa trên không.
"Thanh loan, thượng cổ thanh loan!"
"Phượng gáy, là phượng gáy trên chín tầng trời! Thượng cổ thanh loan có huyết mạch phượng tộc!"
"Thanh loan là cửu cấp yêu thú! Lại bị tu sĩ thu phục? Bắc Linh thành được cứu rồi."
Tiếng kinh hô không dám tin lại vang lên.
Tu sĩ trong Bắc Linh thành không biết thanh loan đã mất đại bộ phận tu vi cho Dương chi điểu, giờ e bát cấp thực lực không đạt. Nhưng Tuyệt diệt kim đơn của Ngụy Tác và thanh loan khiến họ rất có lòng tin, cơ hồ tất cả đều điên cuồng, không còn ý niệm bỏ chạy mà quay sang giết yêu thú chung quanh.
"Không ngờ thanh loan lại giúp chúng ta vào lúc này!"
"Giết!" Ngụy Tác không ngờ đến việc này, mục quang băng lãnh sung mãn sát khí lại nhìn lên Phệ linh thú di chuyển giữa đàn yêu thú.
Chỉ trong tích tắc, Phệ linh thú rực lục quang, âm hiểm cực độ đã giết mười mấy tu sĩ, không ngừng nuốt huyết nhục và linh thạch của họ nên thương thế gần như lành hẳn.
"Ngụy Tác, là yêu đơn Thủy chúc yêu."
Cùng lúc, sóng quang cuốn một viên bạch sắc yêu đơn cỡ quyền đầu dấy lên thủy linh nguyên khí kinh nhân đến mặt Ngụy Tác.
Viên bạch sắc yêu đơn nhẵn nhụi, như được bọc nến. Hóa ra nhục thân Thủy chúc yêu tuy tan nát nhưng yêu đơn không tổn hủy, bị Thủy Linh Nhi thi pháp cuốn lấy.

Chương 643: Phá thành

Thủy chúc yêu là bát cấp trung giai thủy hệ yêu thú, thủy linh nguyên khí trong yêu đơn kinh nhân, rất có ích cho Ngụy Tác tu luyện.
Yêu đơn được Thủy Linh Nhi cuốn tới, Ngụy Tác liền thu lại.
"Ngụy Tác, số lượng tu sĩ quá nhiều, thi pháp sẽ ngộ thương không ít." Cùng lúc, Cơ Nhã nhợt nhạt nói.
Phệ linh thú thông minh không kém gì tu sĩ, hiện tại Dương chi điểu và thanh loan xuất hiện, nó nhận ra nguy hiểm, nên nhắm vào chỗ tu sĩ đông đúc.
Qua tình hình đối phó yêu thú này thì uy năng thuật pháp của nó tuy kém hơn Thủy chúc yêu nhưng lực phòng ngự và nhục thân sinh cơ cực kỳ kinh nhân, ít nhất chúng nhân dốc hết pháp bảo và kim đơn uy năng mới giết được, không thì dù trọng thương, yêu thú này trốn thoát là sẽ khôi phục.
Như lục bào lão đầu và bọn Kỳ Long Sơn biết, thượng cổ hung thú nổi danh này tuy ban đầu chỉ thất cấp đê giai, nhưng còn khó đối phó hơn nhiều loại bát cấp yêu thú.
Phệ linh thú toàn chọn chỗ đông người bọn Ngụy Tác toàn lực thì ít nhất sáu, bảy mươi tu sĩ sẽ mất mạng theo.
"Muội sẽ thi pháp đẩy dạt các tu sĩ!" Thủy Linh Nhi liếc Phệ linh thú tung hoành giữa đám đông tu sĩ , mắt ánh lên cả quyết.
Cơ hồ nàng vừa nói là thể nội vang lên tiếng chân nguyên lưu động như biển gầm.
Thủy văn trong veo tràn ra, cũng như sóng xung kích do Ngụy Tác kích phát Tuyệt diệt kim đơn, trong tích tắc quét khắp một nghìn mấy trăm trượng."A!"
Tiếng loan gáy vang vọng, cơ hồ mọi tu sĩ trong khu này, trừ tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng tam trọng trở lên thì đều bị sức mạnh vô biên đẩy bay đi.
Như bị sóng biển thật sự thổi tung, thủy văn không chứa lực sát thương hủy diệt, nên trừ những tu sĩ cấp thấp choáng váng thì còn lại đều chỉ không khống chế được thân hình, không hề tổn thương nghiêm trọng.
Phệ linh thú rực lục quang, như tảng đá trong sóng lớn.
Uy năng này không khiến yêu thú như nó không khống chế được thân hình.
Nhưng nhìn rõ không khí dấy lên thì vẻ mặt vốn âm lạnh, như thể thắng chắc của nó chợt biến sắc đầy nhân hóa.
"Ừ..." Cùng lúc, Thủy Linh Nhi hộc lên, miệng rỉ máu, linh khí hơi tán loạn. Rõ ràng đạo thuật pháp này điều động chân nguyên vượt cực hạn tu vi của nàng, tạo thành tổn thương không nhẹ với thể nội.
"Giết!" Ngụy Tác tất nhien hiểu ý đồ của Thủy Linh Nhi nên gầm vang.
Đạo đạo quang hoa hùng hậu và kim đơn hà quang ngưng thành giáng lên Phệ linh thú.
"Chát!" Phệ linh thú tan vỡ cả lục sắc tinh quang quang và nhục thân.
"Không xong!"
Đồng thời, một viên yêu đơn như lục sắc tinh cầu nổ tung. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Oành!"
Một lục sắc quang đoàn chói lòa quét khắp mấy trăm trượng.
"A!"
Vài tu sĩ Phân niệm cảnh nằm trong phạm vi, chỉ kịp kêu lên là thành tro.
"Chát!" "Chát!"
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh ngoại bao trong thanh sắc cương phong và ngũ sắc hà quang, bị uy năng kinh nhân thổi tan, xung kích đến đóa sen lửa do Cơ Nhã kích phát Nghiệp hỏa hồng liên pháp y mới bị ngăn lại.
"Dương chi điểu! Thanh loan!"
Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh cùng kinh hô.
Dương chi điểu và thanh loan văng đi trong quang diễm, lục quang lấp lánh trên mình, trông thập phần thê thảm.
Ngụy Tác nhăn nhó cực độ.
Tự nổ yêu đơn!
Phệ linh thú trực tiếp tự nổ yêu đơn, tốc độ nổ hơn xa yêu thú thông thường.
Không chỉ là Dương chi điểu và thanh loan mà Phệ tâm trùng cũng nằm trong uy năng phạm vi Phệ linh thú tự nổ kim đơn!
Gã vốn định khi Phệ linh thú rơi xuống mà chưa chết thì Phệ tâm trùng sẽ đánh lén. Thành ra Phệ tâm trùng ban nãy lén đến phía dưới Phệ linh thú.
Kết quả Phệ linh thú trí tuệ cực kỳ kinh nhân, nhận ra không chống nổi liền tự nổ yêu đơn!
Hiện tại Dương chi điểu và thanh loan đều chưa rõ sống chết, Phệ tâm trùng cũng bị nổ chết thì Ngụy Tác khẳng định sẽ trực tiếp thổ huyết.
"Còn may! Chưa chết!" Lục bào lão đầu hít hơi lạnh rồi kêu to trong tai Ngụy Tác.
Dương chi điểu và thanh loan như diều đứt dây trên không trung văng đi, lắc lắc lư lư, không khống chế được thân hình.
Thủy Linh Nhi tổn hao chân nguyên quá kịch liệt, nhất thời không kịp thôi động tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, nhưng một đạo ngân quang từ trên đỉnh bắn ra cuốn Dương chi điểu và thanh loan lại. Hỗn nguyên ngân oa ăn vaanh như tiểu nữ hài, được Hàn Vi Vi điều khiển cứu cả hai.
"Dương Thanh, sao rồi!"
Hàn Vi Vi hít một hơi lạnh, Dương chi điểu và thanh loan lúc này như hai con gà nướng cháy, linh mao đen xì, trên mình Dương chi điểu còn mấy lỗ thủng.
"Tiểu đệ..." Nghe Hàn Vi Vi hỏi, Dương chi điểu định nói nhưng không hết câu, như sắp đoạn khí.
"Oa.., ngươi không được chết! Ngươi chết thì ta làm sao đây, chặn cho ta làm gì, nhục thân của ta vốn hơn ngươi." Thanh loan lao bổ lên mình nó khóc ầm ĩ.
"Xú bà nương, ta đau chết mất nhưng thật sự không có mất mạng, khóc cái gì mà khóc. Khóc nữa ta đánh đấy! Mặc cho nhục với thân của ngươi, ta là nam nhân... không phải, là nam điểu, đương nhiên phải che." Thanh loan khóc lóc, Dương chi điểu hít hơi, ngoác miệng mắng.
"Ô ô!" Dương chi điểu mắng mỏ như hung thần ác sát nhưng thanh loan không nói gì, cứ nức nở.
"Tức là ngươi không chết?" Hàn Vi Vi hỏi.
"Con bà nó chứ, tự nổ yêu đơn, không bị thương trí mạng, một hai tháng nghỉ ngơi sẽ lành." Dương chi điểu đáp.
"Phệ linh thú vừa khó đối phó, vừa hung tàn."
Ngụy Tác giãn hẳn sắc mặt. Gã cảm giác được Dương chi điểu tuy trọng thương nhưng sinh cơ bình ổn, chắc không có vấn đề gì. Phệ tâm trùng theo lệnh của gã cũng đang tới.
Hiện tại phía dưới chỗ Phệ linh thú tự nổ yêu đơn là một hố sâu mấy chục trượng.
Phệ tâm trùng không chết mà bò lên.
Phệ linh thú tự nổ yêu đơn thì Phệ tâm trùng phản ứng cực nhanh, trốn xuống dưới đất. Bất quá nền Bắc Linh thành từ dưới mười trượng là lớp đá cực cứng nên nó không kịp xuống sâu, Ngụy Tác cảm giác được nó bị đứt mấy cái vòi, tổn thương không nhẹ.
Nếu bình thường, Phệ tâm trùng tổn thương cỡ này chắc gã kinh nộ dị thường nhưng lúc này mà nó sống sót, thụ thương không quá nặng thì gã thở phào.
"Yêu thú này bị họ giết!"
"Thần thông của Kim đơn đại tu sĩ khó tưởng tượng nổi!"
Bị thuật pháp của Thủy Linh Nhi xô đi, mấy trăm tu sĩ lúc đó mới đứng vững, thấy Phệ linh thú tự nổ yêu đơn mà bọn Ngụy Tác an lành thì hoan hô vang dội.
"Oành!"
"A!"
Đồng thời, tiếng hò hét và tiếng kêu động trời càng lớn hơn từ tường thành phía nam vang lên.
Bọn Ngụy Tác liếc sang, cùng biến sắc.
Trăm trượng tường thành tan vỡ, đổ ập xuống.
Đoạn tường này là nơi Hàn Thiên Mặc đứng, bên trên có lôi cầu như vầng trăng, cơ hồ chặn đứng Thiên lôi kiêu và Bích diễm cưu trên không, nhưng tường sập thì lôi cầu sáng chói cũng tan biến. Thanh sắc cự thú lại hung hãn xô vào.
Ít nhất mấy chục tu sĩ bị yêu thú khổng lồ hất bay, không ít người bị yêu thú này dùng càng như càng cua cắt đôi.
Hoang cổ cự ngao!
Hoang cổ cự ngao xô đổ trăm trượng tường thành, vô số Độc tiễn hoan xông vào theo, hắc quang loạn xạ, tích tắc sau đã mấy trăm tu sĩ kêu lên thảm thiết mất mạng.
"Toàn bộ lùi vào tường thành phía trong phòng thủ!" Hàn Thiên Mặc lại quát lên.
Hàn Thiên Mặc vẫn chưa chết!
"Đi thôi!" Ngụy Tác quát lên, tam túc hoàng ngọc đại đỉnh lao vào Hoang cổ cự ngao.
Hoang cổ cự ngao xô đổ tường thành, Độc tiễn hoan lại nhanh nhẹn, số lượng kinh nhân, như nước triều tràn vào hơn nghìn con. Bọn Ngụy Tác cách Hoang cổ cự ngao khá xa, vòng qua nửa thành trì mới đến được, thời gian này đủ cho mấy nghìn con Độc tiễn hoan tràn vào.
Tường thành phía trong rất thấp, ngần ấy Độc tiễn hoan tràn vào cùng Bích diễm cưu ngập trời, dù Hàn Thiên Mặc chưa chết, Bắc Linh thành khẳng định sẽ không thể chống cự có trật tự nữa, mà tất sẽ triệt để hỗn loạn.
Nhưng Ngụy Tác không còn lựa chọn, đành nhanh chóng giết Hoang cổ cự ngao, tạm thời không có cao giai yêu thú nữa đến thì sẽ sử dụng truyền tống pháp trận. Để Hoang cổ cự ngao tung hoành tất Bắc Linh thành tan vỡ trong sớm muộn!

Chương 644: Ngọc đỉnh vỡ

Đạo đạo quang hoa uy năng kinh nhân từ tam túc hoàng ngọc đại đỉnh không ngừng quấn lấy yêu thú.
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh do Cơ Nhã khống chế, Thủy Linh Nhi nhân cơ hội uống đơn dược liệu thương và bổ sung chân nguyên và điều tức.
Mọi tu sĩ trên tường phía ngoài đều chạy vào trong, lưu quang rợp trời, liên tục có yêu thú và tu sĩ rơi xuống.
Bên dưới, nhiều tu sĩ không biết phi độn, dựa vào pháp phù chạy trốn đang kêu thảm.
Bắc Linh thành chất dày thi thể yêu thú và tu sĩ, cơ hồ mọi máy bắn đá đã đổ gục, tuyệt đại đa số phòng ốc đã tổn hại, cực kỳ thảm liệt.
Số tu sĩ số trong thành vốn hơn bốn vạn nhưng giờ chỉ còn không đầy ba vạn, thời gian nửa canh giờ mới chưa được một phần tư.
Gặp thú triều, tốc độ tu sĩ thương vong cực kỳ kinh nhân.
Nhưng ngần ấy tu sĩ Bắc Linh thành lại như không ý thức được như thế, không có bao nhiêu tu sĩ vì quá kinh hãi mà bỏ chạy, ngược lại đều nghe Hàn Thiên Mặc chỉ huy, điên cuồng lui vào tường thành phía trong phòng thủ.
Bọn Ngụy Tác giết liền hai con yêu thú thật sự quá gây chấn động.Đối với đê giai tu sĩ chưa thấy Kim đơn kỳ đại tu sĩ, không hiểu thần thông của họ thì cho rằng Kim đơn đại tu sĩ thần thông như thế, giết phổ thông yêu thú như gió cuốn thì yêu thú bát cấp trở lên với họ cũng có khác gì.
Đối với hòa tu sĩ Phân niệm cảnh và Chu thiên cảnh hiểu rõ thần thông của Kim đơn kỳ đại tu sĩ thì biết Kim đơn đại tu sĩ thông thường tuyệt không có thần thông như bọn Ngụy Tác, cả yêu thú đẳng cấp như thanh loan và Hỗn nguyên ngân oa cũng có thể nhiếp phục, thuật pháp và uy năng pháp bảo khiến yêu thú không chống nổi.
Nhưng xuất hiện ba bát cấp yêu thú, tích tắc đã bị giết hai con, tu sĩ nào cũng có ý nghĩ rằng chỉ cần bọn Ngụy Tác có mặt thì thành trì không thể mất, trừ bọn Hàn Thiên Mặc ra thì họ không biết đường rút đã định, sẽ dùng thượng cổ truyền tống pháp trận đào thoát. Họ không biết rằng quy mô thú triều lần này chưa từng có!
...
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bắn tới Hoang cổ cự ngao, yêu thú trong vòng trăm trượng bị quang hoa phát ra chấn nát, yêu thú khổng lồ ràn rạt hoang cổ khí tức này ngẩng nhìn cái đỉnh, rõ ràng biết bọn Ngụy Tác nhắm vào mình.
Hoang cổ cự ngao rõ ràng trí tuệ không thấp, hơi trầm ngâm rồi đi tiếp, "chân tay" không ngừng phá hủy tường thành. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Thoáng sau, lại thêm năm, sáu trăm trượng tường thành bị hủy.
"Vù!"
"Vù!"
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh thế như chẻ tre cách Hoang cổ cự ngao gầ nghìn trượng thì nó vung cả tám cái chân, chụp từng mảnh thành vỡ ném tới.
Mảnh nhỏ cỡ cái bàn, to thì thậm chí bằng nửa chính thân thể Hoang cổ cự ngao, không kém gì một gian phòng.
Những mảnh này đều chứa tinh kim và đất đá nên rất nặng mà Hoang cổ cự ngao không hề phí sức, tám chân hai càng của nó tốc độ cực nhanh, chỉ vài tích tắc là thinh không như có mây đen, ít nhất hai, ba chục mảnh khác nào pháp bảo hạng nặng rít gió xô vào tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
Uy lực Hoang cổ cự ngao ném mảnh thành vỡ không kém gì trọng hình linh giai pháp bảo.
Uy lực này với bọn Ngụy Tác không có gì uy hiếp.
Để nhanh chóng áp sát Hoang cổ cự ngao, tam túc hoàng ngọc đại đỉnh cơ hồ lao thẳng tới. Đạo đạo quang hoa bắn ra thổi tan mọi mảnh thành vỡ.
Bọn gã định đến sát Hoang cổ cự ngao hai trăm trượng thì sẽ tung đòn tất sát.
Yêu thú có lực phòng ngự phi thường, một hai đạo uy năng xung kích vị tất phá được. Hoang cổ cự thú này to lớn, dù Tử tâm đăng đâm xuyên thì với nó cũng chỉ là mấy vết thương vặt, không hề nghiêm trọng.
Hoàng quang như tuệ tinh phá tna tất cả, bốn trăm trượng qua trong tích tắc, tam túc hoàng ngọc đại đỉnh chỉ cách Hoang cổ cự ngao chừng sáu trăm trượng.
Tuyệt đại đa số tu sĩ đã lui vào trong thành, thấy bọn Ngụy Tác với khí thế kinh nhân lao vào Hoang cổ cự ngao trực thì đều sôi máu, gầm lên điên cuồng.
"Phù!"
Hoang cổ cự ngao thong thả nhắm vào tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bắn tới mà phun ra thâm thanh sắc quang hoa.
"Không xong!" Thâm thanh sắc quang hoa phun ra, lục bào lão đầu cũng ré lên, "Ngụy Tác, là Hoang cổ cự ngao tiến giai thành trưởng lão!"
"Hoang cổ cự ngao lại biết kích phát thuật pháp!"
"Hoang cổ cự ngao là yêu thú cận chiến, không biết kích phát thuật pháp, nó đã tiến giai thành trưởng lão!"
Cùng lúc, Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã biến hẳn sắc mặt.
Bát cấp trung giai yêu thú kích phát uy năng thuật pháp tương đương với Kim đơn tam trọng tứ trọng tu sĩ kích phát thiên cấp thuật pháp, còn đã tiến giai thì không hiểu đáng sợ cỡ nào?
"Oành!"
Bọn Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt, đều tung ra đòn mạnh nhất vào thâm thanh sắc quang hoa.
"Thứ quỷ quái gì nhỉ!" Hàn Vi Vi ré lên.
Đòn công kích mạnh nhất của chúng nhân, quang hoa và quang diễm xung kích tới mà không đánh tan được thâm thanh sắc quang hoa.
Thâm thanh sắc quang hoa dính kinh người, bị xung kích trúng thì văng về phía sau rồi đổ tới, nhìn từ phía ngoài như tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bị bọc trong một cái kén xanh thẫm.
"Oành!"
Lại tiếng nổ kinh nhân vang lên, cái kén tan vỡ, tam túc hoàng ngọc đại đỉnh kéo theo quang diễm bay ra.
Cùng lúc, thâm thanh sắc quang hoa lại phun ra trước mặt tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
Hoang cổ cự ngao thong thả vòng qua, không ngừng phun ra quang hoa.
"Làm sao đây!" Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi đều kinh hô.
Sắc mặt Ngụy Tác càng lúc càng xanh lét.
Hoang cổ cự ngao phun ra thâm thanh sắc quang hoa, không chỉ uy năng xung kích hùng hậu mà cũng như chất nhầy của Pháp vương thái điệp, ngưng kết trên không. Chỉ là so ra thì dịch nhầy của Pháp vương thái điệp không khác gì trò trẻ nít.
Hoang cổ cự ngao phun ra liên tục, mấy trăm trượng quanh tam túc hoàng ngọc đại đỉnh như phủ đầy thanh sắc cự võng nối xuống đất, không khác gì có vô số căn cự trụ xanh đỡ lấy.
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bị áp chế tốc độ.
"Cơ hội!"
Đột nhiên, Kỳ Long Sơn gầm lên vì Hoang cổ cự ngao phun liên hồi thì như không còn đủ lực, hơi sững lại.
Cơ Nhã toàn lực thôi động tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, áp sát Hoang cổ cự ngao không đầy ba trăm trượng.
"Không xong!"
Đôi mắt cua của Hoang cổ cự ngao ánh lên âm lạnh, thâm thanh sắc quang hoa từ miệng nó phun ra.
Thâm thanh sắc quang hoa dày hơn trước nhiều.
"Oành!"
"Oành!"
Liên tục hai dải quang diễm xung kích vào thâm thanh sắc quang hoa mà không xé được.
Bọn Ngụy Tác công kích loạt thứ hai thì không khí dưới tam túc hoàng ngọc đại đỉnh nổ vang.
Bóng xanh xuyên qua thâm thanh sắc quang hoa, bọn Ngụy Tác chưa kịp phản ứng, thì sau hai tiếng nổ, ngũ sắc hà quang của tam túc hoàng ngọc đại đỉnh và Nghiệp hỏa hồng liên đều bị đánh tan.
"Cạch!"
Thanh ảnh va lên tam túc hoàng ngọc đại đỉnh khiến quang hoa lóe lên, thân đỉnh vỡ ra!
Bên dưới bóng xanh là một thân thể khổng lồ!
Hoang cổ cự ngao lại lơ lửng trên không, mắt trợn tròn băng lạnh như trào phúng bọn Ngụy Tác đang ở ngay phía trên tam túc hoàng ngọc đại đỉnh vỡ nát.

Chương 645: Toàn bộ phát cuồng

Ngự không!
Hoang cổ cự ngao lại biết ngự không!
Ngụy Tác tốn không biết bao nhiêu công sức để Phệ tâm trùng có năng lực phi độn ngự không nhưng nó tiến giai nhiều lần cũng chỉ lơ lửng được.
Hoang cổ cự ngao này có thể ngự không!
Tấm thân khổng lồ lơ lửng trên không khiến người ta nghẹt thở.
Tích tắc đánh vỡ tam túc hoàng ngọc đại đỉnh là cái đuôi của nó.
Đuôi lóe thanh quang, uy thế tựa hồ không kém Phá diệt thần thương của Lâm Thái Hư!
"Biết phun chất nhầy, lại cả ngự không, uy năng cỡ này, lẽ nào Hoang cổ cự ngao này đã tiến giai hai lần trở lên!"
Bọn Ngụy Tác cực kỳ kinh hãi, Hoang cổ cự ngao vốn là bát cấp trung giai Hoang cổ cự thú, nếu tiến giai hai lần thì như lý ngư hóa rồng, thành cửu cấp yêu thú!
"Hoang cổ cự ngao nặng như thế lại biết phi độn!"
"Phi độn pháp bảo của đại tu sĩ bị đánh vỡ rồi!"Hoang cổ cự ngao phun ra thâm thanh sắc quang hoa ngăn cản tam túc hoàng ngọc đại đỉnh cho đến khi nó đột nhiên bay lên, bọn Ngụy Tác cảm giác rằng song phương đã giao thủ nhiều chiêu nhưng với tu sĩ Bắc Linh thành thì chỉ là tích tắc. Với họ, Hoang cổ cự ngao phun ra hơn mười dải thâm thanh sắc quang hoa đoạn bay lên đánh vỡ tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
Cơ hồ mọi tu sĩ Bắc Linh thành kinh hãi kêu lên, đuôi Hoang cổ cự ngao rực thanh quang, quất vỡ tam túc hoàng ngọc đại đỉnh xong thì lại quét vào bọn Ngụy Tác.
"Oành!"
Phía trên hoàng ngọc đại đỉnh, bọn Ngụy Tác bừng lên quang hoa kinh nhân, xung kích vào đuôi Hoang cổ cự ngao thành tiếng động long trời lở đất.
Uy năng thậm chí khiến bọn Ngụy Tác không khống chế nổi thân hình, bay lùi lại.
"Không được, Hoang cổ cự ngao sẽ rằng đã tiến giai hai lần trở lên, là cửu cấp yêu thú rồi!"
"Bát cấp trung giai Hoang cổ cự thú tiến giai thành cửu cấp yêu thú, còn đáng sợ hơn cửu cấp yêu thú thông thường!"
"Ngụy Tác, chúng ta không phải đối thủ của yêu thú này!"
Hàn Vi Vi và bọn Thủy Linh Nhi mặt cắt không còn hột máu, đầu óc trống trơn.
Cùng lúc tam túc hoàng ngọc đại đỉnh tan vỡ, ai nấy phát ra công kích mạnh nhất. Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã, Kỳ Long Sơn, Thanh Bình toàn lực kích phát kim đơn uy năng. Ngần này người cùng với Hỗn nguyên ngân oa, thêm pháp bảo uy năng kinh nhân như Tử tâm đăng thì chắc chắn hơn hẳn Phá diệt thần thương cùng uy năng thuật pháp của Lâm Thái Hư.
Uy năng xung kích như thế chỉ khiến cái đuôi của Hoang cổ cự ngao bắn lùi lại.
Xem ra không hề thương tổn!
Chúng nhân liên thủ thì dù là cửu cấp đê giai yêu thú chắc cũng trọng thương.
Nhưng bát cấp trung giai Hoang cổ cự thú trứ danh về nhục thân và sức mạnh lại tiến giai thì cửu cấp đê giai yêu thú cũng không sánh được, nhất là lực phòng ngự nhục thân càng dị thường, ngay cả pháp bảo công kích như Phá diệt thần thương cũng không làm gì được mà bị cái đuôi của nó hất bật đi.
Hoang cổ cự ngao lướt trên không, đôi mắt lồi ra hiện rõ nét băng lãnh cười cợt, cái đuôi màu xanh lại nhắm vào bọn Ngụy Tác.
Động tác của nó rất chậm nhưng thật ra vì thân thể quá lớn, chỉ hơi lách là lướt đi mấy chục trượng, thanh sắc trường ảnh cùng uy áp hủy diệt ép không khí trong trăm trượng co lại, cố định bọn Ngụy Tác rồi lướt đến trước mặt bọn gã.
"Oành!"
Bọn Ngụy Tác không còn lựa chọn, đành toàn lực xuất thủ, lại ngạnh tiếp Hoang cổ cự ngao.
Bọn Ngụy Tác lại văng ngược.
"Hàn Vi Vi! Nam Cung Vũ Tinh!" Ngụy Tác nín thở.
Văng đi, Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh đều thổ máu.
Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã, Kỳ Long Sơn, Thanh Bình đều có kim đơn tu vi, nhục thân của gã cực kỳ siêu phàm nên chống nổi, còn Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh tu vi kém hơn, nhục thân không chịu nổi chấn động nên tổn thương. May mà pháp y của họ phẩm giai không tệ chứ không thì liên tục hai lần xung kích e đã mất mạng.
"Phù!"
Ngân quang chói lòa, ngân sắc hà quang bao lấy Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh.
Hỗn nguyên ngân oa được Hàn Vi Vi cho ăn vận như tiểu nữ hài cũng cảm giác thấy chủ nhân gặp nguy hiểm, nên tế xuất yêu đơn.
"Oành!"
Thanh sắc quang ảnh lại ép tới, Hỗn nguyên ngân oa lơ lửng trước Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh run lên, ngân sắc hà quang vừa phát ra đã bị tan nát.
"Không được! Thế này chúng ta đều chết dưới tay nó! Phu quân, các vị lùi lại đi, chỉ còn cách tự nổ kim đơn!"
Thủy Linh Nhi bảo Ngụy Tác.
Từ sau khi ở thiên long long trủng cùng Ngụy Tác song tu, Thủy Linh Nhi đã coi gã là đạo lữ, nhưng thiếu nữ thanh thuần vốn danh khí cực lớn mà thật ra tại Huyền Phong môn hiếm khi tiếp xúc với ai thì vẫn xưng hô với gã giống bọn Cơ Nhã: gọi thẳng tên. Giờ nàng gọi là phu quân, rõ ràng đã quyết tâm, hiện rõ hơi hướm sinh ly tử biệt.
"Oành!"
Một viên lam sắc đơn châu như kim đơn nhất bàn từ trước mặt Cơ Nhã bắn vào Hoang cổ cự ngao rồi nổ tung.
Khí tức âm hàn cực độ hình thành một dải sáng lớn, Hoang cổ cự ngao như kết trong thanh hắc sắc huyền băng.
Uy năng đơn châu nổ tung không kém gì phổ thông kim đơn tự nổ, thân thể Hoang cổ cự ngao sững lại trên không.
Nổ viên đơn châu thì Cơ Nhã cũng hộc lên, sắc mặt xám ngoét.
"Huyền sát hàn đơn!"
Bọn Thủy Linh Nhi đều kịp phản ứng. Đạo đạo lam sắc quang hoa từ miệng Thủy Linh Nhi phun ra, ai nấy tung đòn mạnh nhất vào Hoang cổ cự ngao.
"Oành!"
Hoang cổ cự ngao thoáng trì độn, đạo đạo quang hoa nổ tung trên mình nó.
"A!"
Bắc Linh thành lại vang lên tiếng hô kinh thiên động địa.
Hoang cổ cự ngao bị các loại quang diễm nuốt chửng, rơi xuống.
"Đi mau! Chúng ta không thể chiến thắng yêu thú này!"
"Uy năng này mà không khiến nó tổn thương quá lớn, giáp xác, nhục thân, phòng ngự của nó đạt cỡ nào!"
Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã càng kinh hãi, lắc lư chực rơi.
Họ thấy ngần ấy quang hoa xung kích lên Hoang cổ cự ngao, tuy nó rơi xuống giáp xác không phá tổn gì quá mức. Khí tức của nó thập phần bình ổn, vẫn yêu khí xung thiên.
"Mau nhìn kìa, dưới bụng nó! Phòng ngự ở đó kém hơn, công kích vào chưa biết chừng sẽ giết được yêu thú này!" Ngụy Tác gầm vang.
"Lẽ nào ở đó..."
Ngụy Tác hú vang, Cơ Nhã và bọn Thủy Linh Nhi dều thấy dưới bụng Hoang cổ cự ngao có một mảnh giáp xác nhạt màu nhất, hơi có vết nứt, mấy cái chân nó có vẻ co chặt vào đó.
"Liều thôi!"
Không hề dừng lại, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nghiến răng, hắc sắc tinh kim cự ngạc và hai dải kim đơn hà quang ngưng hình giáng vào chỗ đó của Hoang cổ cự ngao.
"Oành!"
Thanh quang lóe lên, Hoang cổ cự ngao vung đuôi, hất tung hai dải kim đơn hà quang ngưng hình, hất cả hắc sắc tinh kim cự ngạc văng đi.
Đầu tinh kim cự ngạc vang lên tiếng vỡ nát rồi xuất hiện vết nứt.
"Chát!"
Cơ Nhã và bọn Ngụy Tác bắn tới, tích tắc cái đuôi hất tinh kim cự ngạc đi thì quang hoa của họ xung kích vào đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Quang hoa bị đùi Hoang cổ cự ngao như cây trụ chặn lại, nhưng còn mấy đạo và tử sắc tinh trạng hỏa diễm do Tử tâm đăng phát ra vẫn xuyên qua, giáng lên.
"Cách!"
Giáp xác đột nhiên vỡ nát, chất nhầy xnah lè như máu tươi chảy ra, qua khe vỡ thấy rõ cả nội tạng.
"Ngao!!"
Hoang cổ cự ngao khổng lồ đột nhiên rống lên, trên mình như rẽ nước ra, bạo phát vô số thanh sắc khí lưu kinh nhân.
"Oành!"
Triệt để phát cuồng, tốc độ của nó nhanh hẳn, tích tắc đã đến trước mặt bọn Ngụy Tác. Cái đuôi và quang diễm chói lòa của bọn gã ngạnh tiếp, một càng của nó cắt vào hai tu sĩ bên phải.
Hai tu sĩ bị uy năng này hất văng là Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi.
"Chát!"
Nghiệp hỏa hồng liên của Cơ Nhã bị đôi càng lớn hơn thân thể nàng nhiều lần cắt phá.
Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi cơ hồ bị kẹp trúng, Ngụy Tác đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người, ngân quang lấp lánh.
"A!"
Bắc Linh thành lại bừng lên lên tiếng vô số tu sĩ kinh hô. Ngụy Tác bị đánh bay đi.
"Việc gì hả?"
Nhưng mọi tu sĩ đều tỏ vẻ không dám tin vì năm con Thiên lôi kiêu đột nhiên phun ra lôi cầu vào vết thương ở bụng Hoang cổ cự ngao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau