THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 636 - Chương 640

Chương 636: Đột kích!

"Cổ phù này phải nửa canh giờ mới tiêu tan uy năng?"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, sắc mặt hơi khó coi, tuy chưa thấy uy năng cổ phù thế nào nhưng qua lục bào lão đầu thì dám khẳng định không phải không giải được mà lão không biết cách.
"Theo những gì ghi lại thì sau nửa canh giờ mới tan uy năng." Lý Hàn Lâm xám ngoét mặt mày gật đầu với Ngụy Tác.
"Chỉ đành tử thủ." Hàn Thiên Mặc khôi phục nét lạnh lùng, mắt lóe lên, "Đại quy mô thú triều thế này, nếu toàn bộ tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên đột vây, chưa nói sau rốt có bao nhiêu sống sót đến được thành trì an toàn mà số đạo hữu còn lại vốn chiếm tới hơn bảy phần, thấy tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên đi hết tất không còn sĩ khí, chưa biết chừng sẽ triệt để đại loạn, mong gì chống chọi nửa canh giờ. Chỉ còn cách tử thủ thành trì nửa canh giờ, rồi nhờ thượng cổ truyền tống pháp trận truyền tống đi, lúc đó truyền tống được bao nhiêu tu sĩ là do trời."
"Nửa canh giờ... Được lắm! Nếu trong hắc vụ có yêu thú... Căn bản không cần nửa canh giờ, một tuần hương là quét sạch ở đây..." Lục bào lão đầu cuống lên."Hàn đạo hữu là tán tu hay tông môn tu sĩ?" Ngụy Tác trầm ngâm quan sát Hàn Thiên Mặc. Gã đương nhiên biết tử thủ Bắc Linh thành cực kỳ hung hiểm, nhưng không còn lựa chọn hơn nữa. Gã cố ý hỏi vì hiểu rõ thú triều sắp tới, thành trì mà loạn thì chỉ trong tích tắc. Dù thủ đoạn cứng rắn nhưng muốn ước thúc cả thành trì cần phản ứng cực nhanh, cơ hồ đợt đầu của thú triều ập tới thì đã phải quyết đoán, bằng không có muốn ước thúc cũng không nổi, không thể khiến các tu sĩ ở lại góp sức.
Những tu sĩ ở mấy chục dặm ngoài Bắc Linh thành ngăn cản yêu thú, khiến trong thành có thời gian bố trí lên tới cả nghìn. Để ngần ấy tu sĩ không bỏ đi thì không phải chỉ hiểu thú triều là được mà cần thủ đoạn kinh nhân.
"Tại hạ vốn là tông môn tu sĩ, nhưng giờ cũng là tán tu." Gương mặt Hàn Thiên Mặc vốn lạnh lùng chợt nhăn nhó. "Tại hạ vốn là tu sĩ Hoàng Đạo tông, nhưng Hoàng Đạo tông cơ hồ toàn hủy trong thú triều lần trước."
"Hóa ra thử nhân thị tu sĩ Hoàng Đạo tông." Ngụy Tác và bọn Kỳ Long Sơn, nhẫn bất trụ nhìn nhau.
"Thiên Mặc đạo hữu là chân truyền đệ tử của Hoàng Đạo tông, trước khi gia nhập Hoàng Đạo thành thùi là Hàn gia tu sĩ ở Phong Lâm thành." Bạch mi lão giả Lý Hàn Lâm nhìn bọn Ngụy Tác, bổ sung: "Phong Lâm thành Hàn gia là tu sĩ thế gia, có kinh nghiệm về tổ chức số lượng tu sĩ không ít đi săn yêu thú, Phong Lâm thành bị hủy mấy chục năm trước vì thú triều. Thiên Mặc đạo hữu là tu sĩ Hàn gia duy nhất thoát nạn, trước sau đã trải qua hai thú triều, hôm nay thấy yêu thú tràn tới là đoán được Thiên khung bị nứt, qua mật độ yêu thú bốn phương tám hướng đổ tới mà biết quy mô thú triều thập phần kinh nhân, không thể thoát thân được, nhưng bọn tại hạ không ngờ Thiên khung nứt tới ba vết!"
"Hóa ra là người sống sót qua hai lần thú triều." Ngụy Tác nhìn Hàn Thiên Mặc. Gã biết tông môn tu sĩ không như mình, thấy tình thế không ổn là chạy, mà sẽ cố thủ sơn môn, nên thành ra tỷ lệ sống sót rất ít, Hàn Thiên Mặc qua được hai lần thú triều thì đích xác mạng lớn.
"Chư vị đạo hữu qua được cự li kinh nhân như thế, xuyên việt thú triều thì thần thông khẳng định hơn xa bọn tại hạ. Nếu chư vị đạo hữu tương trợ, xác suất giữ Bắc Linh thành trong nửa canh giờ rất cao. Bên dưới Bắc Linh thành là đá thiên nhiên, dù thổ độn yêu thú cũng không qua được, chúng ta chỉ cần phòng thủ trên không và trên mặt đất, giảm được không ít nguy cơ." Hàn Thiên Mặc sợ bọn Ngụy Tác đi nên nói.
"Kỳ huynh, các vị ở lại đây giúp mỗ bố trí, mố có pháp phù, chắc sử dụng được." Ngụy Tác không hề do dự, lấy từ nạp bảo thủ trạc ra hơn nghìn tấm phù lục, đưa cho Kỳ Long Sơn, đoạn bảo Hàn Thiên Mặc và Lý Hàn Lâm: "Lưỡng vị đạo hữu có thể đưa mỗ đến truyền tống pháp trận xem qua uy năng cổ phù?"
"Đây là thượng cổ nạp bảo thủ trạc!"
"Ngần ấy pháp phù cơ hả!"
Ngụy Tác thuận tay lấy ra hơn nghìn pháp phù, Hàn Thiên Mặc và Lý Hàn Lâm tỏ vẻ kinh hỉ. Tuy bọn gã chỉ có Kỳ Long Sơn là Kim đơn đại tu sĩ, nhưng Hàn Thiên Mặc và Lý Hàn đều biết họ không phải tu sĩ Phân niệm cảnh thông thường, và có vẻ Ngụy Tác là đầu lĩnh. Có nạp bảo thủ trạc và lấy ra đượcn gay hơn nghìn phù lục thì khẳng định là tu sĩ phi phàm. Một tiệm chuyên bán pháp phù cũng vị tất lấy ra được ngần ấy, quan trọng nhất là hành động của gã chứng tỏ sẽ ở lại giữ thành.
"Hàn đạo hữu ở đây chỉ huy, tại hạ dẫn đạo hữu đi." Thoáng tỏ vẻ kinh hỉ đoạn Lý Hàn Lâm mã thượng với gật đầu Ngụy Tác, đi trước dẫn đường.
Kì thực Ngụy Tác nói qua quít cho xong, bọn gã từng đi bằng thượng cổ truyền tống pháp trận này nên quá rõ vị trí.
Thoáng sau, Lý Hàn Lâm và Ngụy Tác đã đến phía trên thượng cổ truyền tống pháp trận.
Một màn sáng vàng nhạt bao lấy cả truyền tống pháp trận, lưu động không ít trường kiếm quang văn.
Quanh màn sáng còn hơn mười tu sĩ Vạn Linh tông.
"Hết rồi... Xong rồi... đúng là Trọng Huyền thần phù." Lục bào lão đầu cuống quít kêu lên. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Thật ra là cổ phù gì?" Lục bào lão đầu không chủ động nói nên Ngụy Tác hỏi Lý Hàn Lâm.
"Cổ phù này là vật đặc hữu của một thượng cổ tông môn, mỗi đệ tử nhập môn trở thành nội môn đệ tử đều được một tấm. Nếu gặp hung hiểm ở ngoài, không phải đối thủ của đối phương thì kích phát, đợi đồng môn đến cứu. Nếu đối phương có tu vi đủ để đột phá uy năng cổ phù thì cổ phù sẽ nổ tung, ngọc thạch câu phần, đối phương không lấy được gì." Lý Hàn Lâm giải thích với Ngụy Tác.
"Cổ phù này từ thượng cổ đã không giải được, đừng lãng phí thời gian." Lục bào lão đầu oa oa kêu trong tai Ngụy Tác.
Ngụy Tác không nói gì, gật đầu với Lý Hàn Lâm, thả hai Hắc minh cốt quân và Dương chi điểu, thanh loan ra.
"Dương Thanh, trấn thủ ở đây." Ngụy Tác bảo Dương chi điểu. Thượng cổ truyền tống pháp trận là chỗ để bọn gã có thể thoát thân, nếu Thiên khung của Thiên Huyền đại lục liên tục nứt vỡ thì dù thoát được cũng lành ít dữ nhiều, hơn nữa bọn gã còn đối thù lợi hại hơn yêu thú nhiều: Chân Võ và Huyền Phong môn.
Theo Ngụy Tác tưởng tượng, nếu có kẻ giết thân nhân, hoặc đạo lữ như Cơ Nhã, gã lại là Thần huyền cảnh đại tu sĩ thần thông nghịch thiên như Chân Võ tông chủ thì chỉ cần biết tung tích đối phương thì sẽ không tiếc giá nào, thậm chí lật tung cả thiên địa lên cũng phải giết bằng được.
Nếu có số lượng kinh nhân yêu thú ập tới thì thinh không cũng có, tu sĩ Vạn Linh tông trấn thủ ở đây chỉ tu vi Phân niệm lưỡng trọng, Ngụy Tác không yên tâm.
"Đây là Dương chi điểu... Đây là thượng cổ thần điểu, phượng tộc... thanh loan!"
"Hai pháp bảo gì mà khí tức mạnh thế nhỉ!"
Thấy Ngụy Tác thả Dương chi điểu, thanh loan và Hắc cốt minh quân, Lý Hàn Lâm rúng động.
Đối với tu sĩ như y, Hỗn nguyên ngân oa hoặc Hắc minh cốt quân thực lực tương đương với Kim đơn nhất trọng đã là phi phàm, nói gì đến thượng cổ thanh loan.
"Có yêu thú tấn công!"
Lý Hàn Lâm đột nhiên rùng minh.
Thinh không ngoài Bắc Linh thành lại có bạch quang chói lòa bay lên, nổ tung, hình thành một bạch sắc quang đoàn.
Từ bốn phương tám hướng, vô số đạo độn quang đổ về Bắc Linh thành.
"Phóng!"
Cùng lúc, Hàn Thiên Mặc đứng trên tường Bắc Linh thành quát to.

Chương 637: Thiên lôi kiêu, Kim xác trùng

Cùng lúc, nhiều tu sĩ đang ở mấy chục dặm ngoài thành đều kích phát hỏa hệ thuật pháp vào hố sâu, tức thì hỏa trụ xung thiên bốc lên bốn, năm mươi trượng. Trừ một vài khu vực bố trí cấm chế thì những nơi khác cứ vài trượng lại có hỏa trụ, cơ hồ bên ngoài Bắc Linh thành là biển lửa.
Trừ một phần vẫn ở dung luyện tinh kim, luyện chế pháp khí, mọi tu sĩ khác đều lên bức tường mới dựng.
"Hừ!" Lục bào lão đầu không nói gì mà chỉ hầm hừ.
Lão và Ngụy Tác hiểu rõ trong thú triều, ít nhất một nửa yêu thú không biết phi độn. Nếu bị yêu thú này đột nhập vào thành hỗn chiến cùng tu sĩ thì cục diện rất khó khống. Còn dựa và tường thành và cấm chế phòng ngự, chặn yêu thú dưới đất lại thì tuy trên không dày đặc yêu thú nhưng cũng bớt đi một mối uy hiếp.
Thành trì đối diện thú triều thì trên trời dưới đất và dưới lòng đất, có ba nhánh yêu thú tấn công, đại quy mô tràn tới, thành trì sẽ thủng như tổ ong.
Bắc Linh thành vốn có ưu thế đặc biệt, dưới đất cực kỳ rắn, khó lòng thổ độn qua được nham thạch nên chỉ cần chặn đàn yêu thú dưới đất thì áp lực nhẹ hẳn. Lục bào lão đầu chỉ hầm hừ vì cho rằng tình hình này, không có yêu thú quá mạnh đến thì Bắc Linh thành kiên trì nửa canh giờ không thành vấn đề.
"Hàn huynh, là Thiên lôi kiêu và Kim xác trùng, ít nhất hơn vạn con!" Giọng nói hùng hồn cất lên."Thiên lôi kiêu, Kim xác trùng?" Ngụy Tác và Lý Hàn Lâm lướt đến sau Hàn Thiên Mặc, mắt gã ánh lên.
Thiên lôi kiêu là tứ cấp cao giai lôi hệ yêu thú, độn tốc trên không trung cực nhanh, thần thức tu sĩ Chu thiên cảnh trở xuống khó nắm bắt.
Kim xác trùng có ngoại hình như Xích giáp trùng, không biết thi triển thuật pháp, chuyên xáp lá cà nhưng giáp xác kim quang còn cứng hơn nhiều Xích giáp trùng, là tứ cấp cao giai yêu thú.
Hai loại yêu thú này đối với bọn Ngụy Tác không là gì nhưng Bắc Linh thành và thành trì khác đều có đến tám phần mười là tu sĩ Phân niệm cảnh trở xuống, nghe nói số lượng yêu thú này hơn vạn con thì nhợt nhạt mặt mày, chân tay run rẩy, không cầm vững cả pháp khí.
"Kim xác trùng không to, bố trí hỏa trụ ờ ngoài cũng không ngăn được. Lý đạo hữu, truyền lệnh cho các tu sĩ thi phóng băng hệ thuật pháp, những tu sĩ khác đừng vọng động!"
"Các vị tiền bối, tuyệt đại đa số tu sĩ trong thành chưa từng trải qua thú triều, hiện tại mới là bắt đầu của thú triều đại quy mô, nhân tâm dao động, chiến lực sẽ đại giảm, mong chư vị tiền bối thi triển thần thông, nâng cao sĩ khí!"
Hàn Thiên Mặc càng bình tĩnh, nói với Lý Hàn Lâm và bọn Ngụy Tác. Thú triều liên tục hai lần hủy sạch gia môn, sư môn, đối với y thì thú triều là địch nhân lớn nhất.
Trong bọn Ngụy Tác, trừ Kỳ Long Sơn và Thanh Bình vẫn kích phát thổ hệ pháp phù, giúp xây tường thàn thì còn lại đều bất động. Họ hiểu khi có hơn vạn yêu thú tập kích, nhất thời không thể giết sạch, không giết hết hơn vạn con Thiên lôi kiêu và Kim xác trùng trở lên thì yêu thú khác sẽ có đủ thời gian tràn đến ngoài Bắc Linh thành.
Khi có đàn yêu thú đại quy mô tràn tới, mới là thú triều chân chính. Quanh Bắc Linh thành sẽ tụ tập càng lúc càng nhiều yêu thú. Xông ra giết yêu thú, chi bằng ở lại bố trí, tốc độ giết yêu thú còn nhanh hơn.
Ngụy Tác thấy Hàn Thiên Mặc ra mệnh lệnh xong, hơn trăm tu sĩ được Lý Hàn Lâm chỉ huy, thi triển các loại băng hệ thuật pháp và pháp phù. Đủ loại băng lăng, băng sương, băng trụ, băng phiến rải xuống, bức tường xây bằng thổ hệ thuật pháp và tinh kim lỏng được bao một lớp băng dày, đến gần trong vòng trăm trượng là một thảm băng, mặt đất cũng chi chít mũi băng.
Bố trí kiểu này khiến yêu thú đến gần thành sẽ hành động bất tiện, khó leo lên.
Ngụy Tác nhìn thấy băng hệ pháp phù hiện tại kích phát đều là pháp phù hạn chế và uy lực sát thương kém. Hàn Thiên Mặc đã tính đến việc chống lại thú triều lâu dài, được Vạn Linh tông phối hợp mà sử dụng tiết kiệm.
"Được, chúng ta hiệp trợ Lý đạo hữu, bọc băng cho tường thành." Mắt Ngụy Tác ánh lên, bảo bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi.
Cơ Nhã gật đầu, không nhiều lời, bạch sắc băng long mười mấy trượng đột nhiên ngưng thành.
Bạch sắc băng long nổ tung trên tường thành, băng hàn nguyên khí tràn lên, một đoạn tường dài mười mấy trượng kết thành một lớp băng dày.
"Kim đơn tu sĩ! Nàng ta cũng là một Kim đơn đại tu sĩ!" Hàn Thiên Mặc tõ rõ thần sắc chấn kinh.
Uy năng băng long cùng đạo thuật pháp Cơ Nhã thi phóng và linh khí dao động, khiến y nhận ra nàng là một Kim đơn kỳ đại tu sĩ.
"Kim đơn kỳ đại tu sĩ! Kim đơn kỳ đại tu sĩ!"
Cơ Nhã dùng Băng Ly chân quyết hóa ra bạch sắc băng long cực lớn, cơ hồ thu hút ánh mắt của mọi tu sĩ trên tường thành, những tu sĩ đang thi pháp và kích phát băng hệ pháp phù phải mấy lần mới khiến vài trượng đóng băng, còn nàng chỉ một đạo thuật pháp là băng phong được mười mấy trượng, uy năng này khiến nhiều tu sĩ nhận ra mà kêu lên.
"Kim đơn đại tu sĩ, có Kim đơn đại tu sĩ tọa trấn!"
Nhiều tu sĩ phía sau cũng kêu lên. Bắc Linh thành dâng tràn sĩ khí. Trong tình hình này, một thành trì có Kim đơn tu sĩ tọa trấn hay không rất khác nhau.
Vù!
Vù!
Trong tiếng kinh hô và hoan hô, Cơ Nhã không ngừng thi triển Băng Ly chân quyết, bạch sắc băng long không ngừng xuất hiện trên không trung. Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh cũng dùng Băng Ly chân quyết. Chỉ là bạch sắc băng long của hai người nhỏ hơn của Cơ Nhã một phần ba.
"Oành!"
Đột nhiên, cả Bắc Linh thành vang lên tiếng kinh hô thanh và hoan hô vang trời.
Cơ Nhã lại phát ra bạch sắc băng long, còn lớn hơn con trước, uy thế phi phàm!
Hàn Thiên Mặc tỏ vẻ không dám tin, ngoái lại nhìn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bạch sắc băng long này do Thủy Linh Nhi kích phát. Trong thời gian vừa qua, Ngụy Tác đã truyền Băng Ly chân quyết cho nàng, với thiên tư thập phần kinh nhân thì lĩnh ngộ không khó. Ngụy Tác cũng phát ra bạch sắc băng long.
Bọn Ngụy Tác trở nên thần bí cực độ trong mắt y!
Ba Kim đơn đại tu sĩ! Hiện tại bọn Ngụy Tác đã hiển lộ ba Kim đơn đại tu sĩ!
Kích phát thuật pháp thì Ngụy Tác tu vi thấp nhất, chỉ Chu thiên cảnh nhất trọng nhưng trong cả toán thì gã lại đứng đầu.
Ngụy Tác không chỉ khiến y chấn kinh như thế.
Không ngừng kích phát bạch sắc băng long, Ngụy Tác lấy từ nạp bảo thủ trạc ra mấy băng hệ pháp bảo, đưa cho Thủy Linh Nhi cùng bọn Cơ Nhã.
Từng món băng hệ pháp bảo kiểu ngọc bội, băng bàn, hồ lô được bị kích phát, băng hàn nguyên khí nhưng thành từng băng trụ sững sững.
"Đến rồi!"
Thoáng sau, bức tường bên ngoài vừa khép lại, còn một phần ba bức tường chưa được phủ băng, hơn nghìn đạo độn quang từ thông đạo chưa đốt thành hỏa trụ xung thiên bắn về, sau lưng họ, thinh không đã vàng rực.
Thinh không có vô số quang điểm bắn tới, mặt đất như có vạn con ngựa tung vó, trong lớp bụi cuồn cuộn có vô số kim quang lấp lánh.
Mười mấy tích tắc mà có quá nửa tu sĩ phi độn về bức tường ngoài Bắc Linh thành, đàn yêu thú đã hiện rõ.
Thiên lôi kiêu không khác gì phổ thông cự ưng, nhưng lôi quang liễu nhiễu, cơ hồ do thiểm điện ngưng thành, Kim xác trùng trông như một viên vàng, không thấy cả đầu và mắt, nhưng tám cái chân như liêm đao di động với tần suất phi thường kinh nhân, thậm chí dấy lên tàn ảnh.
Những tu sĩ còn lại tiếp tục rút về Bắc Linh thành, mười mấy tu sĩ dừng lại cuối cùng, kích phát hỏa hệ thuật pháp và pháp phù, đốt cháy hố đựng dầu đỏ tía tạo thành hỏa trụ.

Chương 638: Tiếng hò hét vang nghìn dặm

Thiên lôi kiêu và Kim xác trùng từ bốn phương tám hướng tràn về.
Thiên lôi kiêu rít vang liên miên bất đoạn.
Tiếng kêu chói lòi như kim loại va nhau, càng lúc càng gần, nối thành một dải như thực chất.
Đối với tu sĩ lai có tu vi không thấp chỉ hơi biến sắc nhưng tu sĩ dưới Phân niệm cảnh đều kinh hãi, cảm giác thiên địa toàn là yêu thú.
Chỉ mới là bắt đầu, Kim xác trùng chậm hơn Thiên lôi kiêu sau khi đến thì cào đất xoàn xoạt, tuy không kêu ré như Thiên lôi kiêu nhưng cũng như kinh đào hãi lãng, khiến người ta lạnh sống lưng.
Tích tắc sau, Thiên lôi kiêu đi đấu đã lọt vào khu vực mấy chục dặm quanh Bắc Linh thành.
Yêu khí cuồn cuộn như cơn mưa lôi quang trút xuống, tiếng rít vang vang, Bắc Linh thành như cô đảo giữa kinh đào hãi lãng, có thể đổ bất cứ lúc nào.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Thinh không đột nhiên nổ tung tử hồng sắc quang đoàn, vô số tử hồng sắc quang phiến bắn ra, ít nhất hơn trăm Thiên lôi kiêu bay đầu kêu lên thê thảm rồi rơi xuống, nhiều con cháy thành than.Tiếng nổ là do thanh bào tu sĩ kích phát một viên tử hồng sắc tinh châu cỡ nắm tay.
Lúc này mấy chục dặm ngoài Bắc Linh thành lơ lửng mấy nghìn viên tử hồng sắc tinh châu. Tinh châu này cách mặt đất một trăm năm mươi trượng trở lên, quang diễm và uy năng khi nổ đều trong vòng một trăm trượng nên không ảnh hưởng tới cấm chế dưới đất, hay những tu sĩ bay thấp.
Pháp khí này uy năng không tệ, trong phạm vi ảnh hưởng thì Thiên lôi kiêu cũng không chống nổi.
"Không xong!"
Hơn trăm con Thiên lôi kiêu bị giết, Hàn Thiên Mặc vốn lạnh lùng như nước đứng trên tường thành chợt biến sắc.
Thiên lôi kiêu không ngốc, pháp khí giáng đến là những con bay sau hạ thấp thân ảnh, cách mặt đất năm mươi trượng.
Vô số lôi quang trút xuống, hình thành một ngọn thác, mười mấy tu sĩ vừa đoạn hậu vừa lui vào Bắc Linh thành bị vô số Thiên lôi kiêu xung kích.
"A!" "A!"
Hai tiếng kêu thảm vang lên, hộ thể linh quang của hai tu sĩ bị cơn mưa lôi cầu phá nát, nổ tan tành.
"Các vị mau chạy đi! Chết đi!"
Một tu sĩ râu quai nón, tướng mạo thập phần uy vũ quát vang, ngân sắc lưu tinh chùy như trái dưa hóa thành ngân sắc lưu quang, đánh nát xác năm con Thiên lôi kiêu.
Cùng lúc, tu sĩ râu quai nón không ngừng kích phát hỏa quang, đốt cháy mọi vật trong hố.
Cùng lúc tu sĩ râu quai nón quát to, những tu sĩ khác vốn kinh hãi, vội vàng chạy ngay.
"Chát!" "Chát!"
Uy năng ngân sắc lưu tinh chùy của tu sĩ râu quai nón thập phần kinh nhân, y ở lại sau cùng mới lùi lại, hơn mười con Thiên lôi kiêu áp sát y đều máu thịt bầy nhầy.
Dưới đất đột nhiên vọt lên kim quang, nhắm vào lưng y.
"Muốn chết!"
Tu sĩ râu quai nón lại quát to, thân ảnh lui nhanh hơn mấy phần, kim quang thành ra lướt trước mặt, đồng thời ngân quang lóe lên, ngân sắc lưu tinh chùy giáng tới.
Kim quang là Kim xác trùng cỡ hạt vừng.
"Chát!" Ngân sắc lưu tinh chùy chưa giáng xuống Kim xác trùng thì đầu nó đột nhiên phát ra kim quang, khiến ngân sắc lưu tinh chùy rung lên, uy năng tương đương.
"Trưởng lão Kim xác trùng!"
Y biến sắc lạc giọng, vỗ nhanh lên nạp bảo nang, ô kim sắc thuẫn bài xuất hiện cùng với một linh quang quang tráo trắng lạnh.
Tích tắc đó, hơn bốn mươi con Thiên lôi kiêu đã chỉ còn cách tu sĩ râu quai nón trăm trượng.
"Xoạt!" "Xoạt!" Lôi cầu cỡ trứng gà, trùm xuống tu sĩ râu quai nón.
"Chát!"
Bạch sắc linh quang rung lên, lôi cầu dày đặc phá tan. Cùng lúc, Kim xác trùng không biết bay liền rơi xuống, lại phát ra kim quang nhàn nhạt.
Tu sĩ râu quai nón nhợt nhạt mặt mày.
Ngân sắc lưu tinh chùy của y là linh cấp trung giai pháp bảo. Kim xác trùng phát ra kim quang cũng tương đương, chứng tỏ nó tiến giai hai lần trở lên, thành trưởng lão Kim xác trùng. Dù y dùng ngân sắc lưu tinh chùy đón đỡ kim quang, thì pháp thuẫn phòng ngự cũng không ngăn được ngần ấy Thiên lôi kiêu xung kích, tất sẽ mất mạng.
Đột nhiên tu sĩ râu quai nón chợt nghe tiếng nổ vang sau lưng, linh khí dao động kịch liệt.
Một đạo ám kim sắc kiếm quang mấy chục trượng lướt qua, cắt tan nát hơn mười con Thiên lôi kiêu, tiếp đó mấy chục dải tử sắc thủy tinh hỏa diễm quét qua, thiêu mấy chục con Thiên lôi kiêu và trưởng lão Kim xác trùng đang rơi xuống thành tro.
Trưởng lão Kim xác trùng phát ra kim quang, nhưng không chống nổi tử sắc thủy tinh hỏa diễm, bị đánh mất tăm mất tích.
"Đây là pháp bảo cỡ gì nhỉ!"
Uy năng này khiến tu sĩ râu quai nón đầu óc trống trơn, hít sâu một hơi, ngoái lại mới nhìn rõ là bạch diện tu sĩ và hai nữ tu mặc thanh bạch lưỡng sắc pháp y đứng trên một đóa sen, linh quang không lộ.
"Đi thôi!"
Y không kịp nói gì, bạch diện nam tu gật đầu, đón y lên phi độn pháp bảo hình cánh sen, lùi lại.
"Tu sĩ Kim đơn kỳ! Là tu sĩ ban nãy đột phá yêu thú vào Bắc Linh thành!"
Y tỏ vẻ kinh hỉ. Nhận ra nữ tu kích phát ám kim sắc kiếm quang và tử sắc thủy tinh hỏa diễm là Kim đơn kỳ đại tu sĩ.
"Uy năng hai pháp bảo này... Lẽ nào là pháp bảo đạo giai thượng phẩm trở lên?"
Thấy trước một nữ tu có hai kim sắc pháp bảo không ngừng kích phát kim sắc thiểm điện và kim sắc tinh quang, đánh thành tro Thiên lôi kiêu lao tới thì tu sĩ râu quai nón mắt ánh lên không dám tin.
Tu sĩ râu quai nón tên Trần An Viễn, sư đệ của Hàn Thiên Mặc, cũng sống sót sau thú triều Hoàng Đạo thành, lần này Bắc Linh thành có y và Hàn Thiên chỉ đạo nên mới giữ được cục diện.
Cứu y là Ngụy Tác, Thủy Linh Nhi và Hàn Vi Vi.
Vù! Vù! Vù!
Điều khiển Tịnh hoa phi liên lùi vào Bắc Linh thành, Ngụy Tác không ngừng kích phát đạo đạo tiên thiên chân hỏa vào hố sâu, cháy lên hỏa trụ xung thiên.
Thấy bọn Ngụy Tác dễ dàng cứu được Trần An Viễn, lại diệt sạch Thiên lôi kiêu truy kích thì Bắc Linh thành sĩ khí cao vời.
"Giết!"
Hàn Thiên Mặc ở trên tường thành tỏ vẻ cuồng nhiệt, gầm vang trời!
"Oành! Oành! Oành!"
Tử sắc tinh cầu lơ lửng trong mấy chục dặm ngoài Bắc Linh thành liên tục bị dẫn nổ, cấm chế phía dưới cũng được kích phát, vô số quang hoa nổ tung, yêu thú nát tan văng tứ tan. Thú triều đã cách Bắc Linh thành chỉ mười dặm.
Từng con yêu thú xuyên qua quang hoa và mảnh thi thể yêu thú khác, hiện rõ trong tấm mắt mỗi tu sĩ.
Nhiều con Thiên lôi kiêu bay lên cực cao, vượt qua tuyệt đại đa số cấm chế, bổ vào Bắc Linh thành.
"Giết!"
Hàn Thiên Mặc gầm vang, Bắc Linh thành cũng bừng lên tiếng hô kinh đào hãi lãng.
"Xoẹt!!" "Xoẹt!!" "Xoẹt!!"
Tiếng máy ném đá và tiếng da rách vang lên trong thành, mấy trăm tử hồng sắc hỏa cầu mấy trượng bắn ra, hình thành đường sáng chói lòa trên không rời xuống đàn thú.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Tử hồng sắc hỏa cầu rơi xuống là nổ tung, bên ngoài Bắc Linh thành như có vô số hoa sen tím bừng nở, không biết bao nhiêu yêu thú bị nổ tan xác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hỏa cầu do máy bắn đá mới dựng trong thành bắn ra còn ngọn lửa tím là do Tử tiêu lôi thạch chế thành, đều là nguyên liệu luyện pháp phù nên không cần khắc pháp trận thì sức nổ cũng thập phần kinh nhân.
Chỉ thoáng sau, Kim xác trùng sống sót khỏi đủ loại cấm chế và lửa thiêu chỉ cách tường thành bên ngoài trăm trượng.
"Chát! Chát! Chát"
Toán Kim xác trùng đầu tiên va vào tầng băng, không khống chế được, co cụm thành đám.
Kim xác trùng tốc độ thập phần kinh nhân, va vào tường thành khiến bức tường rung lên, kêu vang canh cách, ngạnh tiếp nên Kim xác trùng tử thương không ít, nhưng số phía sau giẫm lên xác số đi trước tiến lên, thoáng sau không ít Kim xác trùng bò lên tường thành, bên trên là Thiên lôi kiêu như mưa lao xuống.
Hơn vạn đạo quang hoa từ Bắc Linh thành dâng lên, tiếng hò hét và tiếng thú gầm đan vào nhau.

Chương 639: Nửa tuần hương!

Tu sĩ Bắc Linh thành đã định sẵn cách hợp tác, nên tu sĩ bên ngoài lui vào thì đều dừng lại khoảng giữa tường thành phía ngoài và tường vốn có để tĩnh tu, khôi phục chân nguyên.
Những tu sĩ khác, chỉ chừng một phần năm xuất thủ, phân công rõ ràng ai giết yêu thú trên không, ai giết dưới đất. Những ai có thuật pháp và pháp bảo phạm vi công kích xa thì phụ trách trên không, gần hơn thì phụ trách dưới đất, trấn thủ tường thành.
Liên tục kích phát thuật pháp và pháp bảo, chân nguyên tiêu hao gần hết thì toán khác lại lên thay.
Thiên lôi kiêu tuy có trí khôn nhưng không thông minh đến độ lao vào thành công kích máy ném đá có tính sát thương cao, cứ thấy có tu sĩ là công kích. Phần lớn Thiên lôi kiêu tụ tập gần hai tường thành.
Tuy tứ phía đều có tiếng thú gầm như thể cả thiên đại đều bị yêu thú chiếm cứ nhưng tu sĩ Bắc Linh thành thương vong không nhiều, chống cự không đến nỗi cật lực.
"Đa tạ chư vị tiền bối, bằng không Trần mỗ đã mất mạng."
"Không cần khách khí, muốn giữ thành, cần có Hàn đạo hữu và Trần đạo hữu chỉ huy."
"Cái gì... ba vết nứt Thiên khung?!"Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi, Hàn Vi Vi đưa Trần An Viễn đến chỗ Hàn Thiên Mặc. Kết quả nghe Hàn Thiên Mặc nói sơ qua về tình thế Bắc Linh thành thì Trần An Viễn càng xám ngoét mặt mày.
"Đệ sẽ truyền lệnh, nghiêm cách hạn chế sử dụng pháp khí tiêu hao từ linh giai, không thì khó kiên trì nửa canh giờ trở lên." Qua một lần thú triều, Trần An Viễn biết vết nứt Thiên khung ở ba nơi là gì, hít sâu một hơi, trấn định tâm thần rồi lướt lên tường thành.
"Tạm theo tại hạ." Trần An Viễn lướt đi, Ngụy Tác bảo Hàn Thiên Mặc.
Ngụy Tác nhìn ra tu sĩ Bắc Linh thành phân thành hai bộ phận, một do Lý Hàn Lâm chỉ đạo, một do Trần An Viễn. Mỗi mấy chục tu sĩ thành một tổ, cài vào mấy tu sĩ Vạn Linh tông. Hàn Thiên Mặc tương đương với tổng chỉ huy, kích phát pháp khí hoặc điều động nhiều tu sĩ đều do y phát hiệu lệnh, y có vấn đề gì tất Bắc Linh thành chiến lực đại giảm.
"Được." Hàn Thiên Mặc hiểu ý Ngụy Tác nên không cự tuyệt, thân ảnh loáng lên, lướt lên Tịnh hoa phi liên.
Bọn Ngụy Tác hướng đến chỗ Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
Bức tường ngoài Bắc Linh thành còn một phần bảy, tám chưa được phủ băng. Kỳ Long Sơn và Thanh Bình ở trên, không ngừng thi pháp ngăn chặn yêu thú. Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh mặc kệ yêu thú, cứ thi triển Băng Ly chân quyết để phủ băng.
Vù! Vù! Vù! Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi, Hàn Vi Vi đến cạnh Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, đồng thời không ngừng kích phát Băng Ly chân quyết và băng hệ pháp bảo, tốc độ kết băng nhanh hơn nhiều.
"Bốn Kim đơn đại tu sĩ! Là bốn Kim đơn đại tu sĩ! Họ có nhiều cao giai pháp bảo như thế..." Ở trên Tịnh hoa phi liên, Hàn Thiên Mặc thấy Thanh Bình kích phát pháp bảo cùng thuật pháp thì nhận ra cũng là Kim đơn đại tu sĩ, tỏ rõ thần sắc chấn kinh.
"Mau nhìn kìa! Cái gì đấy?"
"Lại có yêu thú đến!"
Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã thi pháp, chúng còn cách hơn một trăm trượng nữa thì tường thành đã phru dày băng, Bắc Linh thành đột nhiên vang lên tiếng kinh hô.
Ở chính nam Bắc Linh thành, ngoài xa xuất hiện hắc sắc hồng lưu cuồn cuộn, tựa hồ do yêu thú còn nhỏ hơn Kim xác trùng kết thành, nhưng đà tới cho thấy số lượng tuyệt đối không ít hơn Kim xác trùng, phải hai, ba vạn con.
"Cơ Nhã, Vũ Tinh, Kỳ đạo hữu, Thanh đạo hữu, các vị ở đây, rải băng xong thì tới." Ngụy Tác điều khiển Tịnh hoa phi liên chở Hàn Vi Vi, Thủy Linh Nhi và Hàn Thiên Mặc lao về phía chính nam, truyền âm cho bọn Cơ Nhã.
Gã không lo rằng mình và bọn Thủy Linh Nhi không ngăn đươc yêu thú, mà trong tình huống hung hiểm này, gã cho rằng ở gần nhau sẽ an toàn hơn, yên tâm hơn.
"Độc tiễn hoan!"
Chưa lướt đến tường thành phía nam, Ngụy Tác nhướng mày, hỏi Hàn Thiên Mặc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Độc tiễn hoan?"
Hàn Thiên Mặc còn chưa nhìn rõ hắc sắc hồng lưu là yêu thú gì nhưng thấy thần thông của bọn Ngụy Tác thì y đương nhiên không hoài nghi mà biến hẳn sắc mặt, "Lý đạo hữu! Là Độc tiễn hoan!" Không hề do dự, Hàn Thiên Mặc hú vang với Lý Hàn Lâm.
"Độc tiễn hoan! Là Độc tiễn hoan!"
"Là yêu thú này!"
Bắc Linh thành vang lên tiếng hít hơi lạnh, đồng thời bốn, năm trăm tu sĩ được Lý Hàn Lâm dẫn lướt đến.
Lý Hàn Lâm và hơn mười tu sĩ Vạn Linh tông chỉ huy, hơn hai trăm tấm pháp thuẫn được tế xuất, chặn trước tu sĩ trên tường, hình thành một bức tường rực quang hoa.
Tu sĩ trên tường thành đều cực kỳ khẩn trương và sợ hãi.
Vì Độc tiễn hoan tuy chỉ to như chuột thường nhưng lông trên lưng có độc tố, hắc quang có thể bắn ra như lợi tiễn. Phạm vi công kích lại tứi hai trăm trượng, Độc tiễn hoan là ngũ cấp đê giai yêu thú chính tông, uy năng hắc quang tương đương với uy năng thuật pháp của tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng.
Ngần ấy Độc tiễn hoan thì số lượng kích phát hắc quang thập phần kinh nhân.
"Tiếng gì nhỉ!"
Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi, Hàn Vi Vi vừa đáo lên tường thành, cùng kích phát một đạo Băng Ly chân quyết, đóng băng một góc vừa bị Kim xác trùng xung kích, mục quang Ngụy Tác đột nhiên lóe lên.
"Cách! Cách! Cách!"
Tiếng động đặc biệt từ dưới đất vang lên.
Cách tường thành mấy dặm, mặt đất đột nhiên vỡ ra, chui lên một yêu thú đen xì, đầu như tê ngưu, có một chiếc sừng độc nhất, da là một lớp hắc sắc giáp xác dày. Thân thể nó bẹt ra như thân gián, cực kỳ khổng lồ, dài chừng bốn trượng, kiểu thân trùng, cũng có một lớp vỏ dày.
"Địa tê thú!"
Tu sĩ trên tường vây ngoài Bắc Linh kinh hô.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"
Yêu thú này chui lên là chạy bổ vào tường thành, ban đầu cực kỳ nặng nề, động tác không nhanh nhưng rồi tốc độ tăng dần, đi trên băng như trên đất bằng. Tu sĩ trên tường thành cơ hồ vừa kinh hô thì hơn yêu thú này đã xuyên qua chướng ngại của các tu sĩ ở trên, đến sát chân thành. Hắc sắc yêu thú không bò lên mà dùng đầu húc mạnh.
Địa tê thú là lục cấp đê giai yêu thú, thuộc nhóm thổ hệ yêu thú đi dưới lòng đất dễ dàng, đến bên ngoài Bắc Linh thành mới nhận ra bên dưới thành có lớp đá không kém gì tinh kim nên đành chui lên. Chúng là yêu thú thuần túy thiên về sức mạnh, lớp giáp dày và sức mạn bản thân đưa chúng vào hàng lục cấp đê giai, thành ra khi vào tường thành cũng không kém gì một tu sĩ Phân niệm cảnh toàn lực phát động thuật pháp oanh kích.
Tường thành phía ngoài Bắc Linh thành tuy dùng tinh kim lỏng và yêu thú giáp xác kết thành, nhưng không thể so với thai thể pháp bảo, hơn mười con Địa tê thú va vào thì nhiều chỗ kịch liệt chấn động, có hai chỗ còn rụng băng.
Có mấy chục người không kịp phản ứng, rơi xuống là bị Kim xác trùng và Địa tê thú xé xác, nhục thân yếu ớt càng khiến sinh mệnh tu sĩ mong manh hơn yêu thú. Không ít Kim xác trùng thừa cơ bò lên chỗ khuyết, nhảy vào thành, tạo thành hỗn loạn.
"Trần sư đệ, tổ chức nhân thủ, giết Địa tê thú!" Hàn Thiên Mặc kêu lên.
Tựa hồ đã hiểu Hàn Thiên Mặc, cơ hồ Hàn Thiên Mặc vừa kêu lên là Trần An Viễn quát to, mười mấy dòng tu sĩ đang bất động từ tường thành nhảy bổ vào Địa tê thú.
"Cái quỷ quái gì nhỉ!"
Tiếng kinh hô lại vang lên.
Phía tây Bắc Linh thành, một dải mây lục khí thế hung hung bay tới, cảnh tượng kinh nhân cực độ.
"Bích diễm cưu!"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, thốt lên mấy tiếng.
Hàn Thiên Mặc nhợt nhạt mặt mày.
"Bích diễm cưu! Mọi tổ đội tu sĩ giới bị!" Tiếng y thét vang toàn thành.
Bích diễm cưu!
Đám mây lục là số lượng kinh nhân lục cấp đê giai Bích diễm cưu, ngang cấp với Địa tê thú!
Hàn Thiên Mặc hiểu rõ thú triều quy mô này rất khó chống, nhưng từ lúc Thiên lôi kiêu và Kim xác trùng xông tới chỉ chưa đầy nửa tuần hương mà tu sĩ toàn thành đã phải động thủ!

Chương 640: Gặp lại Phệ linh thú

"Bích diễm cưu!"
Hàn Thiên Mặc kêu lên, cơ hồ tuyệt đại đa số tu sĩ Bắc Linh thành mặt cắt không còn hột máu.
Pháp thuẫn và nhiều linh quang quang tráo sáng lên, Bắc Linh thành ít nhất cũng hiện rõ hơn vạn pháp thuẫn và hơn vạn cá linh quang quang tráo.
"Chát!" "Chát!" "Chát!" "Chát!"... Nguồn truyện: Truyện FULL
Tiếng nổ vang lên liên hồi, mười mấy con Địa tê thú xông vào bị Trần An Viễn dẫn mười mấy toán tu sĩ đẩy lui, hắc sắc giáp xác tứ tan, những con phía sau cũng bị chặn lại.
"A!"
Mười mấy toán tu sĩ xông ra, tu sĩ trên thành vẫn giết chóc Kim xác trùng và Thiên lôi kiêu không ngừng xông tới, với thuật pháp và uy năng pháp bảo bắn ra thì có mấy tu sĩ bị quang hoa ngộ sát.
"Cẩn thận!"
Cùng lúc, ở phía chính nam, Độc tiễn hoan như thủy triều đen ngòm tràn tới.
Cơ hồ toàn bộ tử sắc tinh cầu trong vòng mấy chục dặm ngoài tường Bắc Linh thành đã nổ tung, cấm chế bên dưới gần như tổn hại hết, nhưng hố sâu phun ra hỏa trụ xung thiên đã chất đầy yêu thú, tắt ngóm. Một dải mấy chục dặm này không còn tác dụng ngăn yêu thú nữa.Thiên địa gần như lặng ngắt, ngay cả tiếng nổ khi thuật pháp và uy năng pháp bảo xung kích Địa tê thú thân cũng tan biến. Thời gian như ngưng trệ, thiên địa chỉ còn lại tiếng Độc tiễn hoan giẫm xoàn xoạt lên đệm thịt.
Gió tanh phả tới, lại một hàng đem nhánh do ngũ cấp đê giai Độc tiễn hoan hình thành xuất hiện trong tầm mắt.
Độc tiễn hoan này chỉ cỡ con chuột, trông như nhím biến dị nhưng lớp gai đen trên lưng có ba cái dài hẳn lên, hắc quang liễu nhiễu. Hắc quang nối nhau, tạo ra áp lực.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Một ngọn lửa tím từ Bắc Linh thành bốc lên, nổ tung giữa đàn Độc tiễn hoan.
Mọi máy ném đá trong thành đã điều chỉnh phương vị, công kích Độc tiễn hoan.
Vô số Độc tiễn hoan bị uy năng thổi bay, như mưa rơi xuống.
Độc tiễn hoan phía sau vẫn tràn tới.
Màu đen nối nhau, số lượng Độc tiễn hoan không chỉ ba, bốn vạn con, ít nhất cũng phải sáu, bảy vạn.
"Dừng mọi pháp phù và pháp khí công kích, toàn bộ nghe lệnh của mỗ!" Hàn Thiên Mặc lại quát to.
Được Lý Hàn Lâm chi đạo, tường thành chính nam có đến hơn bốn nghìn tu sĩ, chia thành bốn lớp, cũng run lên.
"Chư vị đạo hữu yên tâm, bọn mỗ sẽ xuất thành chặn Bích diễm cưu, các vị nghe lệnh Hàn đạo hữu ngăn cản Độc tiễn hoan là được!" Cùng lúc, giọng nói băng lãnh uy nghiêm vang khắp toàn thành.
Hàn Thiên Mặc hơi nín thở, mục quang nhìn vào Ngụy Tác.
Vì gã vừa lên tiếng.
"Họ sẽ xuất thành ngăn cản Bích diễm cưu! Kim đơn đại tu sĩ sẽ xuất thành ngăn cản Bích diễm cưu!" Tuyệt đại đa số tu sĩ Bắc Linh thành run lên vì tưởng rằng dù chặn được Độc tiễn hoan cũng không ngăn được Bích diễm cưu. Ngụy Tác nói thế thì sĩ khí dâng cao.
Ngụy Tác vừa lên tiếng thì đạo đạo quang hoa kinh nhân từ chỗ bọn Cơ Nhã bắn ra, quét sạch yêu thú đến gần, ngay cả Địa tê thú khổng lồ cũng không chống nổi.
Đây là Cơ Nhã và bọn Kỳ Long Sơn đến cùng Ngụy Tác hội hợp, thuận tiện kích sát yêu thú.
"Hàn đạo hữu, chốc nữa bọn mỗ ra giết yêu thú, nhỡ may không thể ngăn được Bích diễm cưu thì chưa biết chừng Bắc Linh thành sẽ bị phá, không mong gì chống chọi nổi nửa canh giờ trở lên." Thấy Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đến, Ngụy Tác mục quang lóe lên, trực tiếp tế xuất tam túc hoàng ngọc đại đỉnh. Gã không thể cẩn thận được nữa, bởi đang vô cùng chấn động, không phải vì số lượng kinh nhân Độc tiễn hoan và Bích diễm cưu, mà vì mục lực của gã hơn xa tu sĩ thông thường, thấy được những thứ từ rất xa.
Gã nhìn thấy trong thú triều xuất hiện Lang đầu biên bức và Thực hỏa bảo thạch tích.
Lang đầu biên bức và Thực hỏa bảo thạch tích không lạ lùng gì với gã, gã từng dùng vỏ của Thực hỏa bảo thạch tích luyện chế một bộ hồng bảo thạch pháp thuẫn. Phẩm giai của chúng cũng không cao, Lang đầu biên bức là tứ cấp đê giai yêu thú, Thực hỏa bảo thạch tích tứ cấp trung giai. Không tính yêu thú khác, chỉ so với Độc tiễn hoan đang áp sát, bình thường mà giao đấu thì hai loại này, cùng số lượng như nhau, tất bị Độc tiễn hoan đánh cho tơi tả.
Nhưng hai loại yêu thú này, đối với Ngụy Tác lại có ý nghĩa khác.
Chúng không có độn tốc quá nhanh, chậm hơn nhiều Thiên lôi kiêu, Kim xác trùng, Độc tiễn hoan.
Nếu từ vết nứt Thiên khung bọn Ngụy Tác gặp trên đường tràn vào thì Lang đầu biên bức và Thực hỏa bảo thạch tích không thể kịp đến đây vào lúc này.
Nhưng hai loại yêu thú này chỉ chậm hơn Thiên lôi kiêu khoảng nghìn dặm, Độc tiễn hoan lại từ phía bắc đổ tới, số lượng yêu thú sau chúng cũng nhiều hơn từ các phía khác, chứng minh Thiên khung phía bắc Bắc Linh thành đã nứt một vết nữa!
Không phải ba vết nứt mà ít nhất cũng bốn vết!
Vết nứt Thiên khung ở đây so với ở Thiên Sơ thành thì gần Bắc Linh thành hơn, theo thời gian Lang đầu biên bức và Độc tiễn hoan đổ tới thì chỉ cách Bắc Linh thành tám, chín nghìn dặm, chỉ là vết này nứt muộn hơn vết ở Thiên Sơ thành một chút.
Liên tục bốn vết, Thiên khung liên tục nứt ra!
Dù chỉ nứt bốn vết, đại tông môn như Bắc Minh tông và U Minh cung dốc hết cao giai tu sĩ cũng không thể phong ấn vết nứt trong thời gian ngắn, thậm chí còn có cao giai tu sĩ mất mạng, thú triều chưa biết chừng còn tiếp diễn trong mấy tháng. Hoặc không chỉ bốn vết nứt mà tới mười mấy vết trở lên, thậm chí cả Thiên khung của Thiên Huyền đại lục bắc bộ đều nứt thì toàn bộ Thiên Huyền đại lục sẽ sa vào thú triều kéo dài không biết bao nhiêu năm! Tu đạo giới sẽ thật sự đến ngày tàn!
Đối với Ngụy Tác, lựa chọn duy nhất là giữ vững nửa canh giờ, rồi qua truyền tống pháp trận, sang Vân Linh đại lục.
"Bộ pháp bảo này tạm cho các hạ mượn để giữ an toàn." Tuy còn chấn động, tế xuất tam túc hoàng ngọc đại đỉnh đoạn Ngụy Tác lấy Minh nguyệt lôi châu của Huyền Vũ chân nhân ra đưa cho Hàn Thiên Mặc. Minh nguyệt lôi châu không thể sử dụng khi di động, nhưng có thể bố trận ở khu vực cố định, uy năng bán huyền giai, Hàn Thiên Mặc tuy không đủ kích phát toàn bộ uy năng, nhưng không bị yêu thú thất cấp trở lên tấn công thì giữ an toàn không thành vấn đề.
"Chuyện đó..." Ngụy Tác đưa huyền giai pháp bảo ra, Hàn Thiên Mặc cảm giác được bộ pháp bảo này thập phần kinh nhân. Nhưng y chưa kịp nói gì thì tam túc hoàng ngọc đại đỉnh đã hóa thành hoàng sắc lưu quang, bắn tới đón Cơ Nhã và bọn Kỳ Long Sơn rồi trong tiếng kinh hô kinh thiên động địa, lao vào thủy triều Độc tiễn hoan.
Một nghìn trượng... Tám trăm trượng... Bảy trăm trượng...
Cách thủy triều của Độc tiễn hoan hình thành ước bảy trăm trượng thời, mọi tu sĩ Bắc Linh thấy bên ngoài hoàng sắc lưu quang đột nhiên hiển hiện một ngũ sắc hà quang quang tráo.
Rồi bạch sắc băng vụ bao lấy ngũ sắc hà quang quang tráo. Vô số thanh sắc cương phong như lưỡi dao từ bạch sắc băng vụ bắn đi bốn phương tám hướng.
Còn cách năm trăm trượng, đạo đạo ám kim sắc kiếm khí và quang hoa cũng từ bạch sắc băng vụ không ngừng bắn vào Độc tiễn hoan.
"Oành!"
Tiếng kinh hô kinh thiên động vang lên.
"Thần thông của Kim đơn đại tu sĩ..."
"Uy năng quá đáng sợ!"
Tuyệt đại đa số tu sĩ nín thở vì từng đàn Độc tiễn hoan hóa thành tro bay đi.
Chỉ chừng hai phần mười Độc tiễn hoan thoát khỏi quang hoa bắn ra từ bạch sắc băng vụ.
"Hàn đạo hữu, bọn mỗ chặn Bích diễm cưu, chỗ này giao cho đạo hữu!"
Thoáng sau, bạch sắc băng vụ vang lên tiếng nói rồi lướt sang mé trái, nơi có lục sắc yêu vân xô đến.
Vô số tiếng yêu thú gáy vang thiên địa.
"Vù!"
Bạch sắc băng vụ vừa đến trước lục sắc yêu vân tựa hồ định đâm thủng Bắc Linh thành thì trong lục sắc yêu vân vang lên tiếng tanh tách như tên bay, vô số lục sắc diễm quang trút xuống.
Thanh sắc cương phong và bạch sắc băng đoàn quanh tam túc hoàng ngọc đại đỉnh tan vỡ, vô số cương phong và lục sắc diễm quang tràn ngập thinh không.
Nhưng diễm quang của tam túc hoàng ngọc đại đỉnh hình thành một đạo hồng lưu, như quang trụ quét qua, cắt đôi lục sắc yêu vân.
Vô số thi thể yêu thú như quạ đen khổng lồ, toàn thân lục quang lấp lánh rơi xuống.
"Chát! Chát! Chát!..."
Cùng lúc, chính nam Bắc Linh thành, vô số hắc quang phá tan hơn trăm pháp thuẫn, lớp băng bao lấy tường thành cũng thủng lỗ chỗ như tổ ong.
Ít nhất mấy chục tu sĩ bị đòn tấn công của Độc tiễn hoan như nước triều khiến cho tóe máu văng ngược.
"Dừng đã!... Được! Phóng!"
Hàn Thiên Mặc không hạ lệnh, đợi khi Độc tiễn hoan cơ hồ bò đầy tường thành mới gầm lên.
"Oành!"
Gần nghìn tu sĩ ở hàng đầu đang run rẩy,đồng thời xuất thủ, pháp khí cùng thuật pháp đồng thời kích phát. Các màu quang hoa đan thành dòng khó tưởng tượng nổi. Trong vòng trăm trượng trước tường thành, Độc tiễn hoan cơ hồ bị chấn nát bay tứ tán. "A!" Tu sĩ Bắc Linh thành cùng hoan hô rền trời.
Cùng lúc, bọn Ngụy Tác ở trong tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, nhờ vào độn tốc mà bay vòng quanh Bích diễm cưu, đồng thời với tốc độ nhanh nhất kích phát thuật pháp và pháp bảo.
Có kinh nghiệm xuyên việt thú triều nên Bích diễm cưu không uy hiếp được gì bọn Ngụy Tác, bọn gã chỉ cố gắng giết được càng nhiều càng tốt.
"À!"
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi, Kỳ Long Sơn, Thanh Bình đồng thời biến sắc, mục quang nhìn vào lục sắc yêu vân.
"Việc gì hả?... Phệ linh thú!" Thần thức Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi không bằng bọn Ngụy Tác, thấy bọn gã khác thường thì nhìn theo, tức thì nhợt mặt mày kinh hô!
Trong lục sắc yêu vân có yêu thú to hơn Bích diễm cưu, thoạt ẩn thoạt hiện, cảm giác như cá sấu nhưng đứng thẳng, đầu chiếm mất nửa thân thể, cực kỳ hung hãn.
Phệ linh thú!
Yêu thú này là thượng cổ hung thú Phệ linh thú hiếm có mà bọn Ngụy Tác đã thấy!
Lúc bọn gã ở bên ngoài Thiên khung đến Bắc Linh thành thì thấy chúng tràn vào, không ngờ tại đây lại thấy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau