THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 631 - Chương 635

Chương 631: Lửa cháy ngút trời

"Là tên điều khiển gian phòng..." Lại bừng lên hôi hắc sắc loan nguyệt chấn bay Thủy chúc yêu, Lý Tả Ý tỏ vẻ hoảng sợ, kêu to với Thủy chúc yêu: "Cùng là yêu thú, muốn đánh thì đánh y kìa, đánh thỏ làm gì."
Thủy chúc yêu sững lại, vẫn lao tới, không bị những lời của Lý Tả Ý tác động.
Cao giai yêu thú trong Hoang cổ hoang nguyên đều có lãnh địa riêng, yêu thú như nó khác nào quốc vương, cao cao tại thượng, mấy lần bị Lý Tả Ý hất bay thì nổi giận cực độ.
"Oành!"
Cùng lúc, trên không sau lưng cả toán, thinh không như bị đâm thủng, trút xuống vô số kim sắc hỏa quang. Một kim sắc thần lô mấy chục trượng giáng xuống, mấy sợi xích vàng quấn quanh thân lô liễu nhiễu kim sắc hỏa diễm, bừng lên vạn đạo kim quang, thiêu vô số yêu thú quanh đó thành tro, uy thế khó tưởng tượng nổi.
"Là tên đốt lò..." Thấy kim sắc thần lô như xuyên thủng bầu trời, Lý Tả Ý run lên, cảng tỏ vẻ sợ hãi."Phần thiên thần lô! Phần Thiên Phàm đến cùng Lâm Thái Hư." Ngụy Tác run lên. Gã từng thấy kim sắc thần lô đấu với Lý Tả Ý, tuy chỉ có uy năng huyền giai hạ phẩm, nhưng thai thân pháp bảo không hiểu dùng nguyê liệu gì luyện chế, cực kỳ bền dai, ngay cả Liệt khuyết tàn nguyệt cũng chỉ hất bay đi chứ không gây ra phá tổn.
"Phần thiên thần lô có hồng quang như huyết, không phải Phần Thiên Phàm điều khiển mà là Huyết Tàn Dương sư thúc, sư thúc cũng có tu vi Kim đơn lưỡng trọng hậu kỳ, nhưng "Hỏa lân xích huyết quyết" là thiên cấp trung giai công pháp, có thể phối hợp với uy năng Phần thiên thần lô ở mức cao nhất... Sư tôn khẳng định đã nổi giận." Thủy Linh Nhi nhợt nhạt mặt mày nhìn Phần thiên thần lô trấn áp xuống, truyền âm với Ngụy Tác.
Ngụy Tác mặt lạnh như băng, phía trên Phần thiên thần lô quả nhiên có huyết hồng sắc hồng quang liễu nhiễu, nhiệt lực cực kỳ kinh nhân, yêu thú bị cuốn vào đều hóa thành lửa rơi xuống tựa tro tàn.
Đại tông môn thường không để đại tu sĩ trong môn phái giao pháp bảo cho tu sĩ khác sử dụng, dù tu sĩ kia có công pháp phối hợp cao hơn, nhất là siêu cấp đại tông môn như Huyền Phong môn có nhiều bảo vật lại càng không để một Kim đơn đại tu sĩ vị cao quyền trọng giao chí bảo cho tu sĩ khác sử dụng. Không dưng tặng bảo vật là thủ đoạn kích thích tu sĩ trong môn phái đi rèn luyện tìm bảo vật.
Chỉ khi tu sĩ lợi hại ra ngoài rèn luyện, lấy được pháp bảo lợi hại, tông môn mới càng lúc càng nhiều bảo vật, những tu sĩ đó khi thọ nguyên hao tận, bảo vật sẽ để lại cho tông môn, nếu tu sĩ được cử đi mà chết ở ngoài thì trọng bảo của một tông môn càng lúc càng ít. Phần thiên thần lô là pháp bảo thành danh của Phần Thiên Phàm, hiện tại do Huyết Tàn Dương điều khiển thì đúng như Thủy Linh Nhi nói, Huyền Phong môn bị tổn hại uy nghiêm môn phái nghiêm nên tông chủ đả nổi giận.
"Oành!"
Nắp Phần thiên thần lô xuất hiện trên cao tít đột nhiên hé ra, phun trào kim sắc hỏa diễm, đốt cả đàn yêu thú thành tro.
"Họ đã khóa chặt phương vị của chúng ta." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình run giọng. Rõ ràng, h kim sắc thần lô khổng lồ vạch ra quỹ tích kinh nhân trên không trung bổ tới.
Huyền phong thiên điện chưa hiện ra nhưng tiếng ấm ầm phát ra ở phía trên kim sắc thần lô, đến cùng.
"Ngụy Tác, chỗ đó bị hắc vụ bao trùm, không biết có phải do yêu thú hình thành không nhưng đành liều, mượn hắc vụ che hắn, chưa biết chừng có thể đào thoát." Lục bào lão đầu oa oa kêu lên.
Cách chúng nhân hơn mười dặm, lệch về phía Thiên khung có một màn sương đen kịt, bao trùm mấy trăm dặm, không nhìn rõ tình hình phía trong, yêu thú xuyên qua hắc vụ như mưa đổ. Tuy biết hắc vụ từ vết nứt Thiên khung trên đường đến Thiên Sơ thành, yêu thú còn lại cũng qua vết nứt Thiên khung tràn vào nhưng vì chúng xuyên qua hắc vụ nên thoạt nhìn cứ tưởng chúng được hắc vụ sinh ra.
"Đi thôi!" Ngụy Tác không hề dừng lại, chỉ vào màn sương cho Thủy Linh Nhi thấy, nàng điều khiển tam túc hoàng ngọc đại đỉnh lao tới. Nàng hiểu hơn ai hết, độn tốc của Huyền phong thiên điện không kém phi độn pháp bảo của Bàn Long chân nhân, khó mà đào thoát. Lâm Thái Hư và Huyết Tàn Dương điều khiển Phần thiên thần lô, cộng thêm hai bát cấp trung giai yêu thú lại càng đáng sợ.
"Liệt khuyết tàn nguyệt, Hạnh hoàng bàn long đỉnh, không ngờ ở cùng nhau, muốn đi không dễ đâu!" Giọng Lâm Thái Hư vang lên.
"Ầm!"
Không gian rung lên, không khí trong mấy nghìn trượng thắt lại, cùng uy áp kinh nhân tràn ra, Huyền phong thiên điện hiển hiện trên Phần thiên thần lô.
"Sư muội, chúng ta là đồng môn, nếu sư muội hồi tâm chuyển ý còn kịp." Đồng thời, hai thân ảnh toát lên khí tức vô thượng uy nghiêm xuất hiện ở cửa Huyền phong thiên điện, một người không nhiễm bụi trần, mày kiếm mắt sao, mái tóc sáng bóng buộc bằng bạch sắc nhuyễn ngọc đái, ấn đường rộng rãi, hiện rõ vẻ cao cao tại thượng, nhìn xuống chúng sinh, mục quangcủa y trực tiếp phong tỏa Thủy Linh Nhi trên tam túc hoàng ngọc đại đỉnh. Là chân truyền đại sư huynh của Huyền Phong môn, Lâm Thái Hư!
Tu sĩ còn lại mặc tử hồng sắc pháp y, hơn bốn mươi tuổi, mặt mũi gầy gò, lông mày và râu tóc cũng màu đỏ tía, phát ra huyết hồng sắc linh quang hình thành một vòng sáng. Rõ ràng là Huyết Tàn Dương có thần thông trên cả Phần Thiên Phàm.
Thủy Linh Nhi run lên nhưng không đáp mà không ngừng điều khiển tam túc hoàng ngọc đại đỉnh lao vào chỗ có hắc vụ.
"Sư muội, đừng chấp mê bất ngộ, bức huynh phải giết muội!" Lâm Thái Hư mắt lóe lệ mang, thanh quang bừng lên, mấy chục yêu thú đến gần Huyền phong thiên điện bị chấn thành bột, uy thế kinh nhân.
"Sư muội gì hả, ở đây không có sư muội gì hết, các hạ nhận lầm người rồi." Thủy Linh Nhi không nói gì nhưng Lý Tả Ý lại phẫn hận nhìn Lâm Thái Hư, kêu lên. Với y, trên hoàng ngọc đại đỉnh chỉ có thỏ, làm gì có sư muội của Lâm Thái Hư.
"Chấp mê bất ngộ, lũ nghiệt súc!" Nghe Lý Tả Ý nói rồi thấy Thủy Linh Nhi như không nghe thấy, Lâm Thái Hư cười lạnh, gió trên không như bị y dấy động. "Chấp mê bất ngộ, lũ nghiệt súc!... Chấp mê bất ngộ, lũ nghiệt súc!..." Giọng nói vang vọng không ngừng rung lên, như cửu thiên thần vương phán quyết.
Vù! Kim sắc trường thương toát lên khí diễm hủy diệt cực kỳ man hoang, xuất hiện, chói lòa kim sắc quang hoa.
Kim sắc trường thương phát ra quang diễm, tạo thành cái đuôi hai, ba trăm trượng trên không tựa sao băng.
Kim sắc lưu quang đi qua, mọi yêu thú đều bị xung kích hóa thành tro tàn.
"Choang!"
Hôi hắc sắc loan nguyệt từ hư không dâng lên, va vào kim sắc lưu quang, nổ vang kinh thiên động. Trong vòng hai trăm trượng, hư không như tan vỡ, yêu thú nằm trong phạm vi này đều tan xác.
Lý Tả Ý toát lên linh khí kịch liệt chưa từng có, ngọn núi do thân ngoại linh khí hình thành không ngừng vỡ vụn, Ngụy Tác thậm chí cảm giác được khí tức già nua trên mình y, rõ ràng đòn này đã vượt cực hạn, kim đơn uy năng cũng tổn hao nhiều.
Nhưng hai luồng uy năng kinh thiên va nhau, hôi hắc sắc loan nguyệt tan vỡ, kim sắc lưu quang vẫn còn là, kéo cái đuôi dài đâm tới.
"Phù!"
Tử tâm đăng trong tay Thủy Linh Nhi tràn ra mấy chục dải tử sắc thủy tinh hỏa diễm, giáng lên kim sắc lưu quang. Kim sắc lưu quang mờ đi, thu lại. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Phá diệt thần thương!
Huyền giai thượng phẩm trọng bảo, cả Lý Tả Ý thi triển Liệt khuyết tàn nguyệt cũng không bằng, chả trách hôm đó Lý Tả Ý tuy thoát được Lâm Thái Hư truy sát, nhưng cũng trọng thương, thoi thóp.
"Nghiệt súc! Ngươi phản lại sư môn! Tự tìm đường chết!" Thủy Linh Nhi thi triển pháp bảo đón đỡ Phá diệt thần thương, Lâm Thái Hư lạnh lùng, hiện rõ sát cơ vô biên.
"Dung nham cự ma đuổi tới rồi! Hình như còn yêu thú rất mạnh khác đuổi tới, chúng quá lộ liễu!" Cơ Nhã kinh hô.
Hỏa sát khí tức kinh nhân nhuộm đỏ nửa bầu trời xô tới.
Hỏa sát khí tức cuồng bạo cực độ bao quanh một cự nhân bằng đá, bề ngoài toàn là nham thạch đỏ rực, nhưng sau lưng có cánh thịt: Dung nham cự ma. Yêu thú vốn giẫm đạp cả Thiên Sơ thành giờ lướt ngang hư không, thân thể cực kỳ nặng nề nhưng đôi cánh vỗ lên thì độn tốc còn hơn cả tam túc hoàng ngọc đại đỉnh và Huyền phong thiên điện, Cơ Nhã vừa kinh hô thì nó chỉ cách Huyền phong thiên điện không đầy một nghìn năm trăm trượng.
"Oành!" Một ngọn lửa đường kính ít nhất mấy chục trượng từ tay thâm uyên cự thú như hỏa diễm ma thần đổ vào Lâm Thái Hư và Huyết Tàn Dương.

Chương 632: Huynh đệ, huynh đệ

Lâm Thái Hư và Huyết Tàn Dương quá mạnh và bắt mắt, đối với yêu thú thì tu sĩ có tu vi càng cao, linh khí càng đủ thì là linh dược càng quý.
Dung nham cự ma từ thành trì phía sau đuổi tới, phát động công kích với Lâm Thái Hư và Huyết Tàn Dương. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Được! Đánh chúng, yêu thú không đánh yêu thú!" Thấy man hoang cự thú như hỏa diễm ma thần tấn công Lâm Thái Hư và Huyết Tàn Dương, Lý Tả Ý kêu lên.
Mặt mũi gầy gò, toàn thât toát lên khí tức cao cao tại thượng, Huyết Tàn Dương cười lạnh, tử hồng sắc pháp y không gó mà tung bay, phát ra đạo đạo quang văn huyền ảo, như linh hoa kỳ dị nở bừng. "Choang!", lão vung tay, Phần thiên thần lô va vào ngọn lửa, kim quang rung lên, ngăn được đòn của Dung nham cự ma.
Vù!
Cùng lúc, Lâm Thái Hư mặt mũi lạnh lẽo như thần vương bước lên, Phá diệt thần thương hóa thành kim sắc lưu quang vạch ngang trời đêm, cửu thiên cương phong tựa hồ y triệt để dẫn động, cùng cơn lốc phía trên Huyền phong thiên điện tạo ra vô số thanh sắc nguyên khí ngưng kết lại, đột nhiên ngưng thành một quyển sách mấy trượng.
"Đây là "Thiên đế thanh thư", thiên cấp trung giai công kích thuật pháp!" Thủy Linh Nhi khẽ hô."Ăn cây táo rào cây sung!" Lâm Thái Hư lạnh lùng liếc, thinh không không ngừng vang vọng.
"Oành!"
Tiếng nổ kinh thiên động cùng hôi hắc sắc loan nguyệt và quang hoa do Hắc minh cốt quân, Dương chi điểu và thanh loan kích phát ngăn cản Lâm Thái Hư.
"Choang!"
Đồng thời, một bóng đen bay ngược lại chỗ bọn Ngụy Tác, ngũ sắc linh quang quang tráo bên ngoài tam túc hoàng ngọc đại đỉnh vang lên tiếng như xé lụa.
Thủy chúc yêu!
Lâm Thái Hư công kích bọn Ngụy Tác thì Thủy chúc yêu bị bức lùi liên tục cũng xông lên phát động công kích. Bọn Kỳ Long Sơn nhận ra nguy cấp, đành kích phát tinh kim cự ngạc, có điều tinh kim cự ngạc không địch nổi uy năng bạch quang của Thủy chúc yêu phát ranên văng đi còn bạch quang vẫn xung kích lên Ngũ sắc hỉ thước liên cùng ngũ sắc linh quang quang tráo.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"...
Phá diệt thần thương vạch lên quỹ tích kinh nhân, "Thiên đế thanh thư" không ngừng hình thành trước mặt Lâm Thái Hư, chỉ Phá diệt thần thương và thuật pháp này của Huyền Phong môn khiến cho vô số yêu thú không thể áp sát. Bọn Ngụy Tác toàn lực kích phát các loại thuật pháp và pháp bảo mới ngăn được đòn công kích của Lâm Thái Hư và Thủy chúc yêu.
Phần thiên thần lô lại to lên, cao hơn cả Dung nham cự ma vốn như một tòa cự tháp, không khác gì vầng mặt trời rực rõ, sợi xích vàng to bằng cây trụ, có vô số quang phù lưu động quấn lên nó.
Nắp lô hé ra, kim sắc hỏa quang không ngừng đổ vào Dung nham cự ma, sợi xích vàng căng ra trói Dung nham cự ma, định kéo vào trong luyện hóa.
"Choang!" "Choang!"
Hỏa sát khí tức ngưng thành đủ loại hình dạng va vào Phần thiên thần lô, trong mấy trăm dặm như có tiếng chuông.
Phần thiên thần lô không ngừng rung lên, nhưng thai thể không hề thương tổn, tựa hồ bị xung kích mấy nghìn mấy vạn lần nữa cũng không tổn hại. Huyết Tàn Dương toàn thân sáng rực huyết hồng sắc quang hoa đứng trên nắp lô, mặt mũi lạnh tanh, để kim sắc hỏa diễm trút xuống Dung nham cự ma.
"A! Pháp bảo và thần thông của cả hai quá mạnh, còn chưa dốc toàn lực, dù Thủy chúc yêu công kích chúng thì chúng ta cũng khó tẩu thoát! Ngụy Tác, có nên động dụng "Đại tuyệt diệt kim đơn" không, chưa biết chừng sẽ tạo thành tổn thương với chúng để chúng ta thoát thân!" Lục bào lão đầu ré lên.
Huyết Tàn Dương đối phó dung nham cự thú nhưng chiếm thượng phong, vừa dùng Phần thiên thần lô kéo nó vừa truy kích bọn Ngụy Tác, rõ ràng định bắt cả người và bát cấp yêu thú.
Bọn Ngụy Tác tuy miễn cưỡng ngăn được Lâm Thái Hư và Thủy chúc yêu công kích nhưng không kịp tiêu diệt yêu thú lẻ tẻ áp sát, không ít quang hoa xung kích lên linh quang quang mạc của tam túc hoàng ngọc đại đỉnh. Ngụy Tác kích phát bạch sắc băng vụ, cứ vừa ngưng kết là bị đánh tan, lúc có lúc không, không có bao nhiêu tác dụng.
Ngũ sắc linh quang quang tráo có có thêm một tầng đạo giai thượng phẩm kim sắc linh quang quang tráo ở trong và Nghiệp hỏa hồng liên do Cơ Nhã kích phát. Uy năng phòng ngự này không thể bị công phá ngay.
Nhưng tốc độ của tam túc hoàng ngọc đại đỉnh chậm dần, e rằng chưa vào được chỗ có hắc vụ thì "Hạnh hoàng bàn long đỉnh" đã bị Lâm Thái Hư bắt kịp, Huyền phong thiên điện mà trực tiếp ép xuống thì họ không thể đào thoát.
Thời gian trôi đi, có khi sẽ có thêm tu sĩ Huyền Phong môn đến, muốn thoát thân càng khó.
Nạp bảo thủ trạc trên tay Ngụy Tác lóe lên quang hoa, lấy Đại tuyệt diệt kim đơn ra.
Thủy Linh Nhi chợt nghiến răng. Bị Lâm Thái Hư phát hiện rồi thì nàng không định che giấu tu vi cùng thuật pháp nữa.
Nàng vung tay lên, thủy văn trong suốt tỏa quanh, hình thành một vũng xoáy, chân nguyên không ngừng tràn ra khiến vũng xoáy càng lúc càng lớn, lực hút kinh nhân.
Yêu thú tứ bề đang điên cuồng lao tới, đột nhiên kinh hoảng kêu vang, lùi lại.
Dòng xoáy càng lúc càng lớn tạo ra uy năng vô hình kéo chúng vào.
Yêu thú mạnh hơn thì thoát được lực hút, còn tuyệt đại đa số đê giai yêu thú không thể, bị hút vào trong.
Bị hút vào, yêu thú không mất mạng mà chỉ như bị đẩy vào dòng nước, quay tít theo hướng của dòng xoáy.
"Tỷ ấy dùng đạo thuật pháp này hút hắc vụ đến! Đừng để Thủy chúc yêu và Lâm Thái Hư phá hoại!" Hàn Vi Vi thấy Thủy Linh Nhi phát ra thuật pháp kinh nhân, kêu to.
Bọn Ngụy Tác đã ở rìa màn sương, chỉ cách mấy dặm, đạo thuật pháp của Thủy Linh Nhi vừa phát ra thì hắc vụ bị dẫn động, ào ào cuốn tới.
"Được lắm! Dám dùng thuật pháp Huyền Phong môn đối phó ta! Ngươi chết chắc rồi, tưởng hữu dụng sao!" Lâm Thái Hư nổi giận, giọng nói hiện rõ uy thế và tự tin. Hàn Vi Vi vừa kêu thì y cũng vung tay, hoàng quang bay lên.
Hoàng quang là một viên hoàng sắc tinh cầu cỡ trái dưa, Lâm Thái Hư dồn chân nguyên vào, hoàng quang càng lúc càng sáng.
"Cổ mang nhãn!" Thủy Linh Nhi thoáng nín thở.
"À!"
Lâm Thái Hư nhãn quang lóe lên, nhíu mày, tỏ vẻ kinh nghi bất định.
Hoàng sắc tinh cầu như lồng đèn lớn, hoàng quang xuyên qua yêu khí, buộc yêu thú hiện rõ ngoại hình. Rõ ràng là pháp bảo thuộc loại chiếu sáng. Thủy Linh Nhi biết rõ công dụng pháp bảo này nên thấy Lâm Thái Hư tế xuất thì nàng mới như thế.
Nhưng hoàng quang của hoàng sắc tinh cầu chiếu vào màn sương thì chỉ được mấy trượng, không thể xuyên thấu, không nhìn rõ bên trong có gì.
"Hắc vụ này cổ quái, không phải yêu khí của phổ thông yêu thú."
Ngụy Tác giần giật chân mày, liếc thấy Thủy chúc yêu cũng hơi ngừng thi pháp, tựa hồ e dè hắc vụ.
"Vù!"
Như sóng gió quét qua, làn sương đen tràn tới, cuốn cả bọn Ngụy Tác và Lâm Thái Hư, Huyết Tàn Dương ở phía sau vào.
Làn sương không hề có linh khí, không có mùi tanh thường thấy của yêu khí, nhưng có thể ngăn cản thần thức một cách thập phần quỷ dị, Ngụy Tác cũng chỉ đưa thần thức vào được mấy trăm trượng.
"Thủy chúc yêu đuổi kịp rồi!"
Một đạo bạch quang từ phía sau xé màn sương, đổ vào tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, bị Lý Tả Ý phát ra hôi hắc sắc loan nguyệt đánh tan.
"Thỏ huynh đệ, huynh đệ định làm gì!" Ngụy Tác cũng kinh hô vì phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt đoạn thân ảnh Lý Tả Ý loáng lên, nhảy khỏi tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
"Ta dẫn yêu thú này đi... Không thì ta thi triển hôi hắc sắc loan nguyệt đối địch với yêu thú này, có hắc vụ già che chắn nữa cũng khẳng định bị tu sĩ điều khiển gian phòng cảm tri được... Ta đấu với yêu thú này sẽ khiến y tưởng chúng ta đi cùng, sẽ bám theo, đành thế thôi... Thỏ huynh đệ, rất vui được biết các vị..." Mắt Lý Tả Ý đỏ lên nói với bọn Ngụy Tác.

Chương 633: Nơi nào có tiên khí

"Thỏ huynh đệ..."
Ngụy Tác cứng người, há miệng những chỉ kịp nói ra mấy chữ, Lý Tả Ý nhảy vào hắc vụ rồi biến mất.
"Oành!"
Cơ hồ đồng thời, lại một đạo Liệt khuyết tàn nguyệt phát ra.
Thủy chúc yêu rõ ràng đuổi theo hướng Lý Tả Ý bỏ chạy.
Tất thảy đứng trên tam túc hoàng ngọc đại đỉnh đều ngẩn ra, không ngờ Lý Tả Ý thành "thỏ" rồi lại trọng tình trọng nghĩa như thế. Ai cũng hiểu thu hút bát cấp trung giai yêu thú hung hiểm cỡ nào.
"Để ta khống chế Hạnh hoàng bàn long đỉnh, chúng ta tránh đi, đừng kích phát pháp bảo." Ngụy Tác hít sâu một hơi, cực kỳ chấn động.Tuy Lý Tả Ý ban đầu là đối đầu, thần trí y thác loạn cũng vì gã nhưng từ khi gã cứu y, y coi gã là thỏ huynh đệ, cùng chung sinh tử rồi giờ y lại vì bọn gã mà lôi kéo yêu thú thì gã như thấy một hảo hữu chí thân đi mất.
Chỉ thoáng sau, Lý Tả Ý và Thủy chúc yêu đã vượt ngoài phạm vi thần thức của gã, không thể đuổi kịp y được.
Trong hắc vụ dày đặc, thần thức của Thủy Linh Nhi cũng không vươn nổi trăm trượng, Ngụy Tác điều khiển phi độn pháp bảo, tuy độn tốc chậm nhưng thần thức của gã hơn cả Lâm Thái Hư nên càng an toàn.
Ngụy Tác phát thần thức điều khiển Hạnh hoàng bàn long đỉnh đi trong hắc vụ, liên tục đổi phương vị, vòng qua những chỗ có yêu khí kịch liệt, cảm giác là có yêu thú cấp cao.
"Lâm Thái Hư cũng bị thu hút." Chốc sau, Thủy Linh Nhi nhợt nhạt mặt mày bảo Ngụy Tác.
Huyền phong thiên điện phi độn, phát ra tiếng ầm ầm, càng lúc càng nhỏ dần, rõ ràng đã đi xa.
"Thỏ, nhất định phải thoát thân." Hàn Vi Vi méo xệch miệng như muốn khóc.
"Đến sát Thiên khung rồi men theo mấy nghìn dặm." Lục bào lão đầu băng lãnh khác thường, "Yêu thú sợ uy năng Thiên khung, xuyên qua vết nứt Thiên khung cũng không dám ở sát. Dọc theo Thiên khung chắc không có bao nhiêu yêu thú."
"Phần thiên thần lô đã vào rồi! Kim sắc hỏa diễm của nó đốt được hắc vụ, Ngụy Tác, cách xa Phần thiên thần lô, không thì chúng ta sẽ bị phát hiện!" Đột nhiên, Cơ Nhã khẽ kinh hô.
Trong màn sương đen phía sau, Phần thiên thần lô hiển hiện ra, trong vòng trăm trượng là vương quốc của kim sắc thần hỏa. "Choang! Choang! Choang!" Trong lô vang lên tiếng va chạm như chuông gõ, có thể nhìn rõ nắp lô bị đậy lại.
Kim sắc thần hỏa sau mỗi lần tiếng va chạm phát ra là lại lóe lên, từ nắp tràn ra.
Mấy chục sợi xích to lớn trên thân lô đều quấn lấy nắp. Bọn Ngụy Tác cảm giác được Dung nham cự ma đã bị kéo vào trong Phần thiên thần lô.
"Không xong!" Cơ hồ Cơ Nhã vừa kinh hô, tất cả lại nhìn lên nắp Phần thiên thần lô, Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày như họa lớn đang tới.
"Việc gì hả?" Chúng nhân giật mình, ai cũng biết gã thường thập phần trấn định, khiến gã biến sắc như thế tức là có hung hiểm kinh nhân.
Trán Ngụy Tác toát mồ hôi, nhưng mục quang vẫn nhìn về phía Phần thiên thần lô, "Ban nãy có yêu thú đáng sợ đến gần, thần thức yêu thú này không kém gì mỗ, đã cảm tri được chúng ta. Phần thiên thần lô quá bắt mắt, hiện tại nó bị thần lô hấp dẫn rồi."
Cơ Nhã và bọn Thủy Linh Nhi nhìn nhau hãi hùng.
Thần thức hiện tại của Ngụy Tác thậm chí còn hơn Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ, yêu thú như thế tất phẩm giai thập phần kinh nhân.
"Mau nhìn kìa!" Hàn Vi Vi đột nhiên kinh hô.
"Choang!"
Một bóng đen không kém gì Phần thiên thần lô xuất hiện trước thân lô, vang lên tiếng va chạm chói lói. Thần lô vốn biến hình vì bị Dung nham cự ma oanh kích, giờ chỗ đối diện bóng đen lại hiện lên vết lõm rõ rệt.
Bóng đen chìm trong hắc vụ, hắc vụ này đậm hơn lớp sương không biết bao nhiêu lần, ngay cả kim sắc thần hỏa của Phần thiên thần lô cũng không xua tan được, là một ngọn trảo đen ngòm mọc đầy gai trắng đã đánh lõm Phần thiên thần lô.
Ngọn trảo dài dừng hai trượng, so ra thì tu sĩ không khác gì tôm tép.
Huyết Tàn Dương trên Phần thiên thần lô kinh nộ dị thường, hú vang. Hơn trăm đạo huyết hồng sắc tinh quang như phi kiếm từ kim quang bắn vào hắc vụ.
"Chát chát chát chát...!" Tiếng va như mưa rào vang lên trong hắc vụ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Choang!"
"Choang!"
"Choang!"
Yêu thú trong đó tựa hồ không hề ảnh hưởng, không ngừng phát trảo vỗ vào Phần thiên thần lô.
Yêu thú vô danh tựa hồ thiên về cận chiến, không dùng thuật pháp gì hết, nhưng sức mạnh g kinh nhân cực độ, khiến Phần thiên thần lô không ngừng rung động, biến hình.
Huyết Tàn Dương trên nắp lô bị đánh đến mức kêu vang, không thể thi triển thuật pháp và pháp bảo, mà liều mạng kích phát uy năng Phần thiên thần lô.
Đừng nói ngăn cản yêu thú này, ngay cả Dung nham cự ma bị khốn trong Phần thiên thần lô cũng định hất nắp xông ra.
Thoáng sau, Huyết Tàn Dương thậm chí phải dốc toàn lực giãn cách với yêu thú này, nếu không có Phần thiên thần lô ngăn cản, chắc lão bị nó đánh chết lâu rồi.
"Thứ gì đây! Thật ra là yêu thú gì!" Lục bào lão đầu không ngừng kêu lên kinh hãi trong tai Ngụy Tác. Xem ra hắc vụ không biết bao trùm bao nhiêu dặm lại do yêu thú này hình thành. Trảo của nó như vuốt mèo nhưng không có lông, làn da đen nhăn nhúm lại, mọc ra gai trắng, trông cực kỳ kinh nhân. Yêu thú này, đừng nói Thủy Linh Nhi mà ngay cả lục bào lão cũng chưa từng nghe đến.
"Yêu thú này ít nhất cũng bát cấp cao giai! Thậm chí có thể là cửu cấp yêu thú." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình hoàn toàn choáng váng, Phần thiên thần lô bị đánh đến biến hình, so ra thì Thủy chúc yêu chỉ là tiểu đệ đệ.
"Phần thiên thần lô như thế thì có tổn hại không? Thủy Linh Nhi, pháp bảo này luyện chế bằng gì? Có vẻ không phải pháp bảo công kích huyền giai hạ phẩm, mà là một món pháp bảo phòng ngự huyền giai trung phẩm trở lên!" Hàn Vi Vi hỏi.
Họ cách Phần thiên thần lô càng lúc càng xa, vẫn thoáng thấy kim sắc thần lô bị đánh lõm vào, như một cái chén móp, nhưng không tổn hại, uy năng không hề mất đi.
"Tỷ chỉ biết Phần thiên thần lô là phỏng chế của tiên khí, cụ thể bằng nguyên liệu gì thì không rõ. Vật này vẫn trong tay Phần Thiên Phàm, bình thường không mấy ai thấy." Thủy Linh Nhi nhìn về nơi kịch chiến, hít sâu một hơi, trấn định lại nói.
"Tiên khí?" Ngụy Tác hít sâu một hơi. Gã không biết trong tu đạo giới còn tiên khí hay không, nhưng Thủy Linh Nhi cho biết Huyền Phong môn cũng chỉ có huyền giai thượng phẩm pháp bảo, chứ không có tiên giai pháp bảo. Đồ phỏng chế cũng có uy năng này thì tiên khí chắc chắn chấn động thiên địa, có một món tiên giai pháp bảo chân chính trong tay tất đối phó Lâm Thái Hư không thành vấn đề. Trừ phi Thần huyền cảnh đại tu sĩ như Huyền Phong môn môn chủ và Chân Võ tông chủ tự thân giá lâm.
Tiên khí ở đâu? Thanh Thành khư không có! Không thì hôm nay đâu đến nỗi hung hiểm thế này.
Không biết Bắc Mang di chỉ có tiên khí hay không.
Óc Ngụy Tác chợt hiện lên Bắc Mang di tích mà gã vốn chuẩn bị nhưng chưa kịp đến thăm dò. Gã cũng biết, tiên khí tại thượng cổ thậm chí viễn cổ tu đạo giới cũng là thứ nghịch thiên. Thanh niên thần bí cơ hồ được Tam Hoàng tông truyền thừa hoàn chỉnh, có cao giai thượng cổ khí linh như Lân vương còn không có tiên khí, thậm chí không có huyền giai thượng phẩm pháp bảo. Tiên khí, uy năng tất nhiên chấn động thiên địa nhưng đối với tu sĩ lai thì cũng thập phần hư vô phiêu diêu.
"Đề hồ thánh quả, không biết ở đâu có Đề hồ thánh quả. Nếu tu thành Tiên căn ngũ mật, đột phá Kim đơn ngũ trọng, có Trấn thiên pháp tướng, ngay cả Thần huyền tu sĩ thì cũng có thể đấu được." Cảm giác được Thiên khung sắp sụp đổ càng lúc càng đến gần, Ngụy Tác thầm cảm thán.
"Pháp bảo này rất có thể do Hằng vũ tinh kim luyện chế thành, dù biến hình thì cũng sẽ từ từ khôi phục. Hằng vũ tinh kim rơi kèm theo thiên ngoại vẫn tinh, rất hợp với hỏa hệ nguyên khí. Có thể dùng để luyện hỏa hệ pháp bảo." Lục bào lão đầu cất giọng băng lãnh không ngờ
"Mau nhìn kìa! Huyết Tàn Dương không trấn áp nổi pháp bảo. Dung nham cự ma đã thoát khốn!" Nam Cung Vũ Tinh khẽ kêu lên.
Nắp Phần thiên thần lô bị hất văng, kim sắc thần hỏa phun đi mấy trăm trượng, một xích hồng sắc thân ảnh to lớn lao ra.
Tích tắc sau, vì quá xa, hắc vụ khép lại, không còn nhìn rõ cảnh tượng nữa.

Chương 634: Toàn thành tử thủ!

"Đề hồ thánh quả, loại Hoang cổ thánh quả này chỉ có trong ghi chép, Huyền Phong môn khẳng định không có..."
" Hoang cổ thánh quả này quá hiếm, hơn cả Tử hồ hoa, không phải muốn là được."
"Bắc Linh thành chưa biết chừng đã bị thú triều lan đến..."
Sáng sớm, tam túc hoàng ngọc đại đỉnh cơ hồ men sát Thiên khung lướt về phía bắc, bọn Ngụy Tác đều tỏ vẻ ngưng trọng.
Yêu thú trong hắc vụ quá mạnh, may mà bị Phần thiên thần lô hấp dẫn, không thì cả toán rất có khả năng mất mạng ở đó.
Hiện tại cả toán cách hắc vụ chừng vạn dặm, cách Bắc Linh thành không đầy nửa ngày nhưng ngút tầm mắt vẫn như thấy yêu thú thiên di, tuy không đến dày đặc như mưa như trong mấy nghìn dặm gần vết nứt Thiên khung nhưng điểm đen trên trời dưới đất cũng thập phần kinh nhân.
Bắc Linh thành chỉ là tiểu thành không có tu sĩ Kim đơn kỳ, quy mô bằng nửa Hoàng Đạo thành và Thiên Sơ thành, đối với tu sĩ Thiên Huyền đại lục bắc bộ thì Bắc Linh thành chỉ như khách sạn dừng chân, tổng số tu sĩ ở lại không mấy khi hơn bốn vạn. Nếu Bắc Linh thành thất thủ, thượng cổ truyền tống pháp trận tổn hại, bọn Ngụy Tác không thể tới Vân Linh đại lục, rất có khả sẽ bị Chân Võ và Huyền Phong môn vây giết.Lâm Thái Hư đã phát hiện tung tích, hiện tại bọn Ngụy Tác tưởng tượng được cảnh cả đại đội tu sĩ Huyền Phong môn và Chân Võ đổ xô tới.
Nhưng tệ nhất không phải việc đó, đến giờ bọn Ngụy Tác không biết Thiên khung nứt bao nhiêu vết.
E rằng không ai biết.
Vì không có tu sĩ khác, trong tình huống này lại với tốc độ kinh nhân như thế không ngừng xuyên việt qua yêu thú. Dù có tu sĩ muốn truyền tin đi thì cũng không thể nhanh như họ. Hiện tại tuyệt đại đa số tu sĩ Thiên Huyền đại lục bắc bộ chỉ biết Thiên khung nứt một, hai vết chứ không biết trong mấy vạn dặm có tới ba vết nứt Thiên khung!
Nếu chỉ có ba vết, thực lực tông môn như Bắc Minh tông còn phong ấn được nhưng thêm mấy vết nứt, dù thêm một siêu cấp tông môn như Bắc Minh tông cũng không thể lấp đầy mọi chỗ.
Truyền tống pháp trận ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ cơ hồ tổn hủy toàn bộ hoặc ngừng sử dụng. Đại tu sĩ của siêu cấp tông môn dù thần thông kinh nhân hơn thì từ nơi này sang nơi khác cũng tốn thời gian.
Với ba vết nứt Thiên khung, nhanh nhất cũng bảy, tám ngày mới phong ấn xong. Ngần ấy thời gian, thú triều kinh nhân cỡ này đã quét qua mười mấy thành trì!
Tình hình đó còn là tốt nhất, vết nứt Thiên khung mà không được phong bế ngay thì sẽ có yêu thú hùng mạng từ sâu man hoang đổ tới.
Man hoang hoang nguyên có số lượng cao giai yêu thú cực nhiều, có những con ở vùng sâu, từ khi Thiên khung tồn tại thì chưa biết chừng chưa từng xuất hiện trước mặt tu sĩ.
Như yêu thú kinh nhân trong hắc vụ, lục bào lão đầu cũng chưa nghe nói đến.
Thiên khung tan vỡ, nếu đã bắt đầu thì cũng như Ngụy Tác đã liệu trước, không cần lúc sụp hẳn mà chỉ lần liên tục nứt mười mấy vết, tu sĩ Thiên Huyền đại lục bắc bộ đã không thể chống nổi.
Dù không phải cả Thiên Huyền đại lục, ít nhất cả bắc bộ sẽ triệt để hỗn loạn, không một thành trì nào nguyên lành.
Lúc đó mà từ Thiên Huyền đại lục bắc bộ vượt man hoang hoang nguyên vô tận bên ngoài Thiên khung sang Vân Linh đại lục khứ lại càng khó.
Chỉ khi có vết nứt Thiên khung, yêu thú đi qua được thì bên trong Thiên khung đối với yêu thú cũng như Linh Diệu cốc trong Thanh Thành khư, chỗ nào cũng là linh dược, nhiều yêu thú sẽ từ xa đổ đến. Lúc đó số lượng yêu thú bên ngoài Thiên khung Thiên Huyền đại lục bắc bộ sẽ cao vọt.
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, được giao lại cho Thủy Linh Nhi, tận hết khả năng đi về Bắc Linh thành.
...
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh càng lúc càng gần Bắc Linh thành.
Ngoài thành là tình cảnh tuyệt đại đa số tu sĩ chưa từng thấy.
Trên hoang nguyên cách Bắc Linh thành mấy chục dặm, chỗ nào cũng là mảnh vụn yêu thú và tu sĩ, thủng lỗ chỗ, dấu vết của thuật pháp và pháp bảo xung kích.
Khu vực này tạo cho người ta cảm giác là một chiến trường thập phần thảm liệt.
Nhưng không còn yêu thú nào sống sót.
Cách mấy chục dặm, bốn phương tám hướng có mấy nghìn đạo quang hoa lấp lóe, liên tục vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.
Có vẻ Bắc Linh thành đã cùng yêu thú kịch chiến, triệt để ngăn cản yêu thú từ mấy chục dặm.
Trong mấy chục dặm đã yên tĩnh ở ngoài thành có mấy trăm tu sĩ không ngừng chân tay.
Mấy trăm tu sĩ này có người khắc phù văn, khảm tinh thạch, bố trí pháp trận cấm chế. Có tu sĩ đào hố sâu, vùi pháp khí ngăn cản yêu thú.
Có tu sĩ liên tục kích phát trứ đạo đạo thuật pháp và pháp phù, hóa ra đầm lầy, đầm băng cũng đống lửa ngút trời.
Một thanh bào tu sĩ mặt sẹo có vẻ là đầu lĩnh không ngừng kích phát xích hồng sắc tinh cầu cỡ nắm tay.
Xích hồng sắc tinh cầu trơn tru láng mịn, chảy ra hỏa sát khí tức, y vung tay thì lơ lửng bất động.
Hiện tại mọi tu sĩ đều như lâm đại địch.
Tường ngoài Bắc Linh thành có cả trăm tu sĩ không ngừng đi lại, được một bạch mi lão giả mặc thổ hôi sắc bào tử và một trung niên tu sĩ gầy gò mặc hoàng sắc đạo bào chỉ huy.
Bên ngoài Bắc Linh thành vốn không cao, lớp đá mọc đầy cỏ dại, được các tu sĩ thi pháp thì hiện lên hơn nửa vòng tường thành.
Bức tường này cao hơn hai mươi trượng, gấp bảy, tám lần bức chỉ để chia thành nội và thành ngoại, căn bản không có bao nhiêu tác dụng thực chất.
Trong hơn trăm tu sĩ có nhiều người không ngừng thi triển thổ hệ pháp quyết hoặc thổ hệ pháp phù, có gì dùng nấy, hóa ra gò đất, thạch tường, thạch trụ để hình thành bức tường ở ngoài thành rồi có tu sĩ hút đá lên lấp đầy. Rồi không ít tu sĩ từ trong Bắc Linh thành lao ra, mang theo các loại tinh kim lỏng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Những tu sĩ này trực tiếp đổ tinh kim lỏng lên tường thành rồi quay lại lấy tiếp. Còn không ít tu sĩ cho những mảnh vỏ yêu thú cứng rắn lên khiến tường thành càng chắc chắn.
Trong Bắc Linh thành đông nghị, tu sĩ được điều động toàn bộ.
Trừ cơ hồ sở mọi hỏa lô phòng đang dung luyện tinh kim chi thì các tiệm đều bỏ pháp phù và pháp khí, nguyên liệu luyện khí ra ngoài, để tu sĩ miễn phí sử dụng.
Nhiều chỗ trong thành đặt mấy thứ như máy ném đá, chứa toàn Lôi tiêu hỏa thạch.
Bạch mi lão giả và trung niên đạo sĩ đứng trên bức tường mới dựng ngoài Bắc Linh thành, còn chưa quy củ nhưng rất vững chãi, do tinh kim và yêu thú giáp xác xây thành. Liên tục có tu sĩ đến chỗ hai người rồi quay lại thành, tựa hồ thay mặt họ truyền đạt mệnh lệnh.
Bạch mi lão giả và trung niên đạo sĩ có vẻ bình tĩnh, nhưng liên tục giật giật chân mày, rõ ràng nội tâm thập phần khẩn trương.
"Thiên Mặc đạo hữu, may mà có đạo hữu và An Viễn đạo hữu, không thì yêu thú đã vào được trong thành, Bắc Linh thành tất đã triệt để hỗn loạn, không biết có bao nhiêu tu sĩ mất mạng rồi." Nhìn ra mấy chục dặm, thấy vô số quang hoa bừng lê như pháo hoa, bạch mi lão giả nói với trung niên đạo sĩ.
"Thú triều quy mô này ngập trời nhưng số lượng không dày đặc như thế, khẳng định từ vết nứt Thiên khung nào đó tới, hơn vạn dặm ngoài này toàn là yêu thú, mật độ cũng tương tự. Bắc Linh thành đã thành trung tâm cơn bão, phổ thông tu sĩ rời Bắc Linh thành cũng không thoát được, chỉ có cố thủ Bắc Linh thành, mới có đường sống." Trung niên đạo sĩ gật đầu, giọng như sấm động khiến toàn thành nghe rõ. "Thú triều này dù vết nứt Thiên khung đã phong ấn được, không còn yêu thú vào tiếp cũng sẽ kéo dài mấy canh giờ, chỉ khi tề tâm hiệp lực mới giữ được Bắc Linh thành. Giữ Bắc Linh thành, số yêu thú giết được sẽ chia nhau, mỗi người không ít đâu, cũng là tế ngộ kinh nhân!"
"Tử thủ Bắc Linh thành, giết hết yêu thú rồi chia nhau!" Trung niên đạo sĩ vừa dứt lời, vô số tu sĩ kêu to.
Quả thật thấy lợi sáng mắt, thường thì tu sĩ thông thường sẽ không liều mạng với yêu thú nhưng nếu giết được vô số yêu thú, mỗi người sẽ được phân không biết bao nhiêu con, như thế đủ khiến tuyệt đại đa số tu sĩ biến thành hạng vong mệnh.
"Thiên Mặc đạo hữu, không hổ là nhân vật từng trải hai lần thú triều, Bắc Linh thành may mắn còn lại thì đều nhờ đạo hữu và An Viễn đạo hữu, nhưng hôm nay vì để phục chúng mà đạo hữu giết mấy người, có hai kẻ có quan hệ với U Minh cung, e rằng sau này sẽ phiền hà." Nghe tiếng hô vang, bạch mi lão giả thêm phần kính trọng trung niên đạo sĩ nhưng không giấu được lo lắng.
"Cũng đành thôi." Trung niên đạo sĩ liếc bạch mi lão giả, cười khổ, "Gặp thú triều này thì còn sống sót đã rồi tính."

Chương 635: Vây thành

Bạch mi lão giả há miệng, chưa kịp nói gì thì một đạo bạch quang chói lòa nổ tung, hình thành một bạch sắc quang đoàn, trong mấy trăm dặm đều nhìn rõ.
"Không xong! Có một đàn yêu thú áp sát!"
Trung niên đạo sĩ biến sắc, đưa tay định ra lệnh.
"Việc gì hả?"
Bạch mi lão giả biến hẳn sắc mặt đồng thời ngẩn ra, tỏ vẻ cực kỳ kinh nghi, cơ hồ bạch sắc quang đoàn truyền tin hình thành thì lại một đạo lam sắc quang trụ bay lên.
Trung niên đạo sĩ hơi sững lại, im lặng nhìn chỗ bừng lên bạch sắc quang hoa và lam sắc quang trụ.Chốc sau, cơ hồ mọi tu sĩ Bắc Linh thành đều thấy bạch sắc băng vụ với tốc độ kinh nhân từ thinh không phía đó tiến về thành.
"Có tu sĩ lợi hại! Yêu thú bị giết không ít, tạm thời không uy hiếp nhiều đến những tu sĩ phòng thủ vòng ngoài!"
Thấy bạch sắc băng vụ với tốc độ kinh nhân, trung niên đạo sĩ phản ứng ngay, nói với bạch mi lão giả rồi tỏ vẻ kinh hỉ cực độ. Dù là độn tốc của bạch sắc băng vụ hay tu sĩ trong đó giết được số lượng kinh nhân yêu thú thì khẳng định thần thông phi phàm. Có tu sĩ như thế đến, họ thêm mấy phần hi vọng.
"Đi, chúng ta đón đạo hữu mới đến!"
Bạch mi lão giả hớn hở ra mặt, nói nhanh với trung niên đạo đoạn vung tay tế xuất phi độn pháp bảo bạch sắc ngọc giản nghênh đón bạch sắc băng vụ.
"Đạo hữu ở đâu, đừng bay quá năm mươi trượng trở lên, bằng không sẽ dẫn nổ pháp khí!" Đồng thời, bạch mi lão giả cất tiếng.
Bạch sắc băng vụ là tam túc hoàng ngọc đại đỉnh đi hết tốc độ.
Bạch mi lão đạo vừa lên tiếng, Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi nhìn nhau, hoàng quang lóe lên, thu tam túc hoàng ngọc đại đỉnh lại. Tiếp trứ, Thanh Bình tế xuất phi độn pháp bảo như sợi dây chở chúng nhân.
Cả toán hiện đang cực kỳ kinh ngạc.
Có vẻ thú triều lấn tới Bắc Linh thành tít nhất cũng gần nửa canh giờ.
Gần nửa canh giờ, nếu là hai tu sĩ ngang nhau đấu pháp, không biết đã bao nhiêu chiêu, thể nội chân nguyên có thể cạn mấy lần rồi, nên theo bọn Ngụy Tác thì hiện tại Bắc Linh thành đã không giữ được, dù chưa bị yêu thú đồ sát thì ít nhất cũng có vô số yêu thú vào thành, cũng như khi bọn gã đến Hoàng Đạo thành, thấy vô số tu sĩ và yêu thú kịch chiến trong thành.
Ngụy Tác càng đến gần Bắc Linh thành thì càng lo lắng, e rằng thượng cổ truyền tống pháp trận không còn.
Không ngờ Bắc Linh thành chân chính xuất hiện trước mặt thì vẫn còn nguyên, tu sĩ ngăn cản thú triều rất có trật tự.
Ngụy Tác xuyên qua chiến trường giữa tu sĩ và yêu thú, thấy ngoài Bắc Linh thành có mấy trăm tu sĩ không ngừng bày cấm chế, như mọi tu sĩ đều dừng lại chung quanh, không có ai hoảng loạn đào mệnh thì càng khiến bọn gã không dám tin.
"Tu sĩ toàn thành đô được tổ chức lại, sao lại thế được?" Lục bào lão đầu cũng kêu lên.
"Hai tu sĩ đầu lĩnh đều chỉ tu vi Phân niệm ngũ trọng. Xem sao đã rồi tính."
Bạch mi lão giả và hoàng bào đạo sĩ bay lên lên tiếng, bọn Ngụy Tác mới chú ý, mục quang quét vào là Ngụy Tác giật giật chân mày, tỏ vẻ không hiểu. Cảnh tượng bên ngoài Bắc Linh thành khiến bọn gã tưởng có không ít đại tu sĩ lợi hại tọa trấn. Nhưng xem ra không phải.
"Kim đơn kỳ đại tu sĩ!"
Bạch mi lão giả và hoàng bào trung niên đạo sĩ thấy bọn Ngụy Tác thì không giấu được thần sắc kinh hỉ.
Hóa ra Ngụy Tác dùng Vọng khí thuật quét vào, phát giác tu sĩ đứng đầu Bắc Linh thành chỉ là Phân niệm ngũ trọng, liền bảo Kỳ Long Sơn không cần che giấu linh khí, chấn nhiếp đối phương.
"Tại hạ là tán tu có việc đến Bắc Linh thành, không rõ lưỡng vị đạo hữu danh hiệu thế nào." Kỳ Long Sơn không hề rườm lời.
"Tại hạ là Vạn Linh tông tông chủ Lý Hàn Lâm, đây là hảo hữu Hàn Thiên Mặc." Bạch mi lão giả đáp ngay.
"Hóa ra là Vạn Linh tông tông chủ." Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi nhìn nhau. Lúc họ từ Vân Linh đại lục về có biết Bắc Linh thành thị do Vạn Linh tông chưởng quản nhưng Vạn Linh tông là tiểu tông môn thực lực không bằng Đông Dao thắng địa. Giờ thấy tông chủ cũng chỉ tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, đầu tóc bạc phơ, khóe mắt đã nhăn, không phải do tu luyện công pháp mà vì đã già. Quả thật thực lực Vạn Linh tông đích đích không có gì.
"Hình như yêu thú đều bị cản lại ngoài thành, thượng cổ truyền tống pháp trận trong thành vẫn còn nguyên chứ hả?" Kỳ Long Sơn gật đầu, hỏi bạch mi lão giả Lý Hàn Lâm và trung niên tu sĩ Hàn Thiên Mặc.
"Chuyện đó..." Lý Hàn Lâm và Hàn Thiên Mặc sững người, tỏ vẻ khó coi, rồi Hàn Thiên Mặc hỏi: "Chư vị hỏi về thượng cổ truyền tống pháp trận có việc gì?"
"Nói thật, bọn mỗ đến Bắc Linh thành là định qua thượng cổ truyền tống pháp trận đến Vân Linh đại lục." Kỳ Long Sơn và bọn Ngụy Tác nhìn nhau, mặt mũi lạnh tanh.
"Chư vị đạo hữu đều thần thông kinh nhân." Hàn Thiên Mặc nghiến răng: "Nếu chư vị giúp đỡ thủ thành, khả năng chúng ta giữ được Bắc Linh thành cao hơn mấy phần. Nếu thành phá, không biết có bao nhiêu đạo hữu sẽ mất mạng, e rằng không tới một phần mười thoát được. Chư vị đạo hữu lẽ nào định mặc kệ sống chết của ngần ấy đạo hữu mà dùng truyền tống pháp trận đào thoát?"
"Thừa lời. Các hạ không biết gì rồi." Kỳ Long Sơn nhíu mày, lạnh giọng: "Các hạ không biết rằng bọn mỗ từ Lạc Lê thành, Thiên Sơ thành đến đây, Thiên khung dọc đường nứt ba vết, các vị đã hiểu thú triều lần này quy mô thế nào rồi chứ. Mỗ cho các hạ biết, thú triều lần này, chỉ bát cấp trở lên yêu thú, bọn mỗ đã gặp không ít, cả yêu thú thực lực bát cấp cao giai trở lên cũng xuất hiện. Tình thế này các vị còn định giữ Bắc Linh thành hả?"
"Cái gì!"
Lý Hàn Lâm và Hàn Thiên Mặc nhợt nhạt mặt mày, cả hai biết Thiên khung nứt ba vết là thế nào!
"Lạc Lê thành và Thiên Sơ thành đã bị hủy. Các vị muốn cứu tu sĩ thì chỉ còn cách đột vây." Ngụy Tác nhìn hai tu sĩ nhợt nhạt mặt mày, thập phần kính trọng việc họ lãnh đạo tu sĩ toàn thành chống lại thú triều, đoạn lãnh tĩnh nói, "Nên tổ chức tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên lại, theo hướng khác đột vây, đê giai tu sĩ cấp dưới nữa thì qua thượng cổ truyền tống pháp trận đến Vân Linh đại lục. Mỗ có một món hộ thần pháp khí, đủ cho tu sĩ như họ qua được thượng cổ truyền tống pháp trận. Nếu chắc chắn họ thoát qua Vân Linh đại lục được, bọn mỗ thậm chí sẽ cầm chân yêu thú. Bộ phận tu sĩ có thực lực đột vây, kém hơn thì dùng pháp trận rút đi, như thế sẽ giảm tử thương xuống thấp nhất. Quy mô thú triều này mà muốn giữ thành trì là bất khả thi."
"Đạo hữu đại nghĩa!" Lý Hàn Lâm và Hàn Thiên Mặc tỏ ra thập phần kính trọng, đồng thời hành lễ với Ngụy Tác, nhưng rồi nhăn nhó. "Có điều thượng cổ truyền tống pháp trận ít nhất nửa canh giờ nữa mới dùng được!" Hàn Thiên Mặc nói.
"Nửa canh giờ nữa, vì sao?" Bọn Ngụy Tác đều ngẩn người.
"Vì bọn tại hạ không biết quy mô của thú triều, nếu cả thành trì hỗn loạn thì số lượng và thực lực yêu thú dù không đến mức diệt cả thành trì thì thành đó cũng tan rã trước, thành ra Hàn đạo hữu và một vị đạo hữu khác dùng thủ đoạn lôi đình giết vài tu sĩ lập uy, lệnh cho mọi tu sĩ không được rời Bắc Linh thành, ở lại thủ thành." Lý Hàn Lâm hít sâu một hơi, trấn định tâm thần, giải thích với Ngụy Tác: "Sợ có nhiều tu sĩ nhắm vào truyền tống pháp trận mà hỗn loạn, Vạn Linh tông kích phát cổ phù bên ngoài thượng cổ truyền tống pháp trận để triệt để phong tỏa. Uy năng huyền giai trở xuống thì không thể đột phá uy năng phong ấn, uy năng hơn huyền giai thì phong ấn sẽ nổ tung, thượng cổ truyền tống pháp trận cũng hủy hoại."
"Cổ phù gì! Ngụy Tác, mau hỏi y!" Lục bào lão đầu kêu lên cực kỳ kích động.
"Cổ phù? Cổ phù gì?" Ngụy Tác hỏi ngay.
"Trọng Huyền thần phù." Lý Hàn Lâm đáp. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ngươi... ngươi được lắm!" Lục bào lão đầu gầm lên như ngất xỉu đến nơi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau