THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 626 - Chương 630

Chương 626: Phệ linh thú

"Oành!"
Một con yêu thú hình giao long dài hơn năm trượng, vảy như cái bát, đầu có hai cái sừng như huyết hồng san hô, bị quang hoa đánh nát.
Ngũ sắc hà quang từ chỗ yêu thú này bị giết bắn lên, đàn yêu thú màu đỏ mọc cánh ở phía sau tràn tới, phun hồng sắc quang diễm vào.
"Oành!"
Một con tinh kim cự ngạc hắc quang liễu nhiễu từ trong ngũ sắc hà quang trung xông ra, hất mấy chục con yêu thú văng đi máu thịt bầy nhầy.
"Chát chát chát chát!"
Nhiều hỏa hồng sắc tiểu viên hầu mọc cánh phát ra hồng quang xung kích lên hắc sắc tinh kim cự ngạc, tạo thàn tiếng nổ vang."Xoạt!"
Cùng lúc, hoàng sắc quang trụ cỡ thùng nước đột nhiên giáng xuống hắc sắc tinh kim cự ngạc.
Hoàng sắc quang trụ là một con chim ưng dài hơn hai trượng, ngoại hình trừ hơi to thì không còn gì đặc biệt, nhưng yêu khí cực mạnh, hơn xa đàn hỏa hồng sắc tiểu thú.
Giờ mà có tu sĩ từ trên cao nhìn xuống, khẳng định sẽ nhợt nhạt mặt mày vì kinh hãi.
Quanh ngũ sắc hà quang, nơi nào nhìn đến được, dù trên trời hay dưới đất đều là yêu thú dày đặc. Chủng loại cũng thập phần kinh nhân, trong có mười mấy dặm mà có tới mười mấy loại.
"Phù!"
Hoàng sắc quang trụ do hoàng sắc cự ưng yêu khí dao động thập phần kịch liệt phát ra chưa xung kích đến hắc sắc tinh kim cự ngạc thì trong ngũ sắc hà quang đột nhiên bắn ra kim sắc tinh quang quang trụ, ngăn đỡ hoàng sắc quang trụ. Cơ hồ đồng thời, hoàng sắc cự ưng vốn cô ngạo tỏ vẻ kinh hãi, thanh sắc hỏa diễm đột ngột ngưng tụ lại, biến thành một bức tranh chụp lên nó.
Hoàng sắc cự ưng không còn sức chống cự, bị thiêu sạch sẽ, còn bức tranh xanh biếc có thêm hình con chim ưng.
Trong ngũ sắc hà quang là kim sắc linh quang quang tráo.
Trong kim sắc linh quang quang tráo, Ngụy Tác đã tế xuất tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, cả toán đứng trong đó, thần sắc chấn kinh càng lúc càng nồng.
Từ lúc gặp mấy tu sĩ Thiên Đông thành Đông Uyển thương hào đến đây, bọn Ngụy Tác đã đi được hơn hai trăm dặm. Nhưng quy mô thú triều lần này hơn cả chúng nhân tưởng tượng, hơn hai trăm dặm rồi mà vẫn còn yêu thú tràn tới, không hiểu nổi lần này thú triều cụ thể đạt mức nào.
Ngụy Tác không chỉ thả hai Hắc minh cốt quân cùng Dương chi điểu, thanh loan, Phệ tâm trùng, ngay cả pháp bảo lợi hại đều được lấy ra.
Như hắc sắc tinh kim cự ngạc đạt uy năng huyền giai do Kỳ Long Sơn điều khiển.
Vù!
Hoàng sắc cự ưng bị Dương chi điểu hạ sát, Cơ Nhã vung tay, một đạo ám kim sắc kiếm khí cắt hơn hai mươi hồng sắc tiểu viên hầu có cánh làm đôi.
"Ngụy Tác, không xong, số lượng yêu thú quá nhiều." Cơ Nhã ngoái lại bảo Ngụy Tác.
Từ tam túc hoàng ngọc đại đỉnh nhìn ra chỉ toàn thấy yêu thú dày đặc và yêu khí ngút trời.
"Mau nhìn kìa! Hàn ngọc hung giao!" Ngụy Tác nhướng mày, định nói gì đó thì Thủy Linh Nhi đột nhiên thanh kinh hô.
"Bát cấp đê giai yêu thú Hàn ngọc hung giao!"
Nhìn theo Thủy Linh Nhi, cả toán thấy thinh không xuất hiện bạch quang, là một con giao long cỡ tám trượng, vảy đều như bàn tay, trông không khác gì bạch sắc hàn ngọc, đầu nó không có long giác, chỉ mấy u thịt nhô lên, dáng vẻ cũng khác giao long thông thường, bốn cái răng nhọn thò ra như hung thần ác sát.
"Chúng ta giết Hàn ngọc hung giao rồi lui về phía Thiên khung, các vị thấy sao?" Thấy yêu thú này, Ngụy Tác mục quang lóe lên, hỏi bọn Kỳ Long Sơn.
Vốn Cơ Nhã lên tiếng, Ngụy Tác định đổi chủ ý, lùi về phía Thiên khung.
Quy mô thú triều quá kinh nhân, cách Bắc Linh thành chỉ hơn nghìn dặm nhưng chỗ nào cũng là yêu thú.
Càng lâu càng xuất hiện nhiều chủng loại yêu thú, cao giai yêu thú cũng càng lúc càng nhiều. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hoàng sắc cự ưng ban nãy là lục cấp cao giai Dao quang ưng.
Hiện tại bọn Ngụy Tác phòng thủ và giết yêu thú tuy dễ dàng nhưng trừ Lý Tả Ý chưa xuất thủ thì còn lại đã dốc toàn lực.
Bát cấp đê giai yêu thú, đối với Ngụy Tác cũng rất có giá trị, không chỉ dùng để nuôi dưỡng Phệ tâm trùng mà nhiều bộ phận có thể đem luyện chế cao giai pháp bảo. Có vẻ không cần Lý Tả Ý xuất thủ, đối phó yêu thú này cũng không thành vấn đề, Ngụy Tác định săn bát cấp yêu thú này đã rồi lui về Thiên khung.
"Được!... Phệ linh thú!" Kỳ Long Sơn đáp gọn nhưng rồi chợt biến hẳn sắc mặt, kêu lên danh xưng của yêu thú này.
"Phệ linh thú!"
Ngụy Tác rùng mình nhìn về phía Kỳ Long Sơn nhìn, sắc mặt gã cực kỳ khó coi.
Ở một góc thinh không không hiểu từ bao giờ có thêm lục sắc vụ khí quỷ dị.
"Nhiều quá! Xuất hiện ngần này Phệ linh thú! Ngụy Tác, chúng ta rút đi, không thì sẽ nguy hiểm!" Thủy Linh Nhi cũng nhợt nhạt mặt mày bảo gã.
"Phệ linh thú! Là Phệ linh thú?" Nam Cung Vũ Tinh cùng Cơ Nhã nín thở.
"Phệ linh thú là yêu thú cấp nào?" Hàn Vi Vi thấy yêu thú trong lục sắc vụ khí quỷ dị thì hỏi.
Lục sắc vụ khí tuy cùng Hàn ngọc hung giao áp sát nhưng lục sắc vụ khí tỷ xa hơn một chút nên chỉ thấy yêu thú bên trong có vẻ là cá sấu nhưng đứng thẳng, đầu chiếm gần nửa thân thể, tạo cảm giác cực kỳ hung ác.
"Linh nhi, điều khiển phi độn pháp bảo này." Hàn Vi Vi hỏi, Ngụy Tác dặn Thủy Linh Nhi, nàng lập tức điều khiển tam túc hoàng ngọc đại đỉnh lui về phía Thiên khung.
Phi độn pháp bảo này vốn do Ngụy Tác điều khiển nhưng vì hiện tại chân nguyên tu vi của gã không đủ nên không phát huy được, mà Thủy Linh Nhi không dám thi triển thuật pháp của Huyền Phong môn nên để nàng điều khiển phi độn pháp bảo.
"Phệ linh thú là thượng cổ hung thú cực kỳ hiếm có, phẩm cấp chỉ thất cấp đê giai." Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bắn về phía Thiên khung, Kỳ Long Sơn với giải thích Hàn Vi Vi: "Vốn ở thời thượng cổ, yêu thú này không khiến tu đạo giới chú ý, nhưng sau này xảy ra một việc, một con Phệ linh thú cấp giết!"
"Mấy Kim đơn tu sĩ mà bị một Phệ linh thú hạ sát?" Hàn Vi Vi biến sắc nhìn yêu thú hung hãn trong màu xanh quỷ dị lục, trong màn sương có vẻ phải đến mấy chục con.
"Đúng thế, trừ mấy Kim đơn tu sĩ ra thì những tu sĩ tại trường đến mấy trăm người, không ít đệ tử tinh anh và nội môn đệ tử." Kỳ Long Sơn hít sâu một hơi, nói nhanh với Hàn Vi Vi, "Linh thạch khoáng mạch đó vốn do tông môn đó chưởng quản, luôn có mấy trưởng lão Phân niệm cảnh tứ ngũ trọng và hơn một trăm danh đệ tử tọa trấn, các Kim đơn tu sĩ và đệ tử tinh anh được tin các trưởng lão và hơn trăm đệ tử bị giết nên đến tăng viện. chỉ hữu thất cấp đê giai, nhưng nhục thân tu sĩ và linh thạch, đối với chúng đều là linh dược! Chúng có thể ăn linh thạch để đề thăng tu vi! Chỉ cần có đủ linh thạch thì tốc độ tiến giai của chúng thập phần kinh nhân. Thượng cổ từng có một đại tông môn bắt một con Phệ linh thú thí nghiệm, một viên thượng phẩm linh thạch mà chỉ mấy chục tích tắc là nó tiêu hóa sạch. Sau đó không chỉ yêu nguyên tăng trưởng, thân thể cũng tăng tiến theo."
Hơi ngừng lại, Kỳ Long Sơn bảo Hàn Vi Vi, "Xương chúng mọc ra ngoài bao lấy da như lớp vỏ. Đồn rằng Phệ linh thú trong linh thạch khoáng mạch đồ sát cao giai tu sĩ của cả một tông môn đó đã tiến giai đến cửu cấp đê giai. Nhưng số lượng yêu thú này từ thượng cổ đã rất hiếm."
"Có thể ăn linh thạch để tiến giai? Tiêu hóa một viên thượng phẩm linh thạch chỉ cần mấy chục tích tắc, không phải không kém gì Thủy hoàng phệ nhật quyết hả?" Hàn Vi Vi nghe giải thích thì nhợt nhạt mặt mày, hiểu vì sao Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi phản ứng như thế.
Ăn cả tu sĩ và linh thạch... Phệ linh thú tạo cho người ta cảm giác không còn trẻ, Hàn Vi Vi không tin chúng không tìm thấy gì ăn trong nhiều năm, phẩm giai vẫn là thất cấp đê giai.

Chương 627: Chia làm hai nhánh

Yêu thú phân chia đẳng cấp, trước thời lục bào lão đầu đã có, phải lùi đến tận khi Thiên khung hình thành.
Cơ hồ mọi tu sĩ khi săn yêu thú kiếm tiền đều phải hiểu rõ về chúng, như lúc Ngụy Tác là tiểu tán tu tại Linh Nhạc thành, ít nhất hiểu rõ tuyệt đại đa số yêu thú thường gặp.
Kiến thức này có liên quan đến tính mạng.
Nếu gặp một yêu thú ngoại hình bình thường, không bằng cả lưỡng cấp yêu thú, kết quả một đê giai tu sĩ xông lên mới nhận ra là tứ cấp, ngũ cấp yêu thú, thì rất có thể y sẽ xong đời.
Nhất cấp, lưỡng cấp đến cửu cấp, tới cửu cấp cao giai trở lên thì không chia đẳng cấp nữa, kiểu phân chia này không hiểu từ thời nào, theo điều kiện gì mà chia nhưng đối với tu sĩ hiện nay thfi ai cũng hiểu, lục cấp cao giai yêu thú có uy năng thuật pháp ngang với Kim đơn nhất trọng kích phát uy năng huyền giai, địa giai.
Đương nhiên lục cấp cao giai yêu thú mà một đấu một thường không địch nổi tu sĩ Kim đơn nhất trọng. Vì yêu thú không biết sử dụng pháp khí, khi đối địch chỉ dùng nhục thân, thuật pháp và yêu đơn, còn tu Kim đơn nhất trọng thường có nhiều năm rèn luyện, thế nào cũng có mấy món pháp bảo vừa tay, có những món còn hơn cả uy năng thuật pháp. Tu sĩ thông minh hơn tuyệt đại đa số yêu thú, thường sử dụng âm mưu quỷ kế.
Thất cấp đê giai yêu thú đối địch với tu sĩ Kim đơn nhất trọng thì khó biết ai thắng ai bại.Không ai biết phẩm cấp của Phệ linh thú là gì, dù là Ngụy Tác khi chưa giảm tu vi mà được chọn thì gã cũng bỏ chạy chứ không đấu với yêu thú quỷ dị này.
"Phệ linh thú có độn tốc nhanh thế hả!"
"Vì sao mà số lượng yêu thú kinh nhân thế nhỉ!"
Ngụy Tác lấy được tam túc hoàng ngọc đại đỉnh của Bàn Long chân nhân, nhanh hơn hẳn Ly Hỏa phảng, là pháp bảo có tốc độ phi độn nhanh nhất của gã, Thủy Linh Nhi toàn lực kích phát thì tốc độ cực kỳ kinh nhân, thoáng sau cắt đuôi được đàn ngũ cấp đê giai Phi hỏa viên. Nhưng có không ít yêu thú với tốc độ phi độn cực kỳ kinh nhân vẫn bám theo, lục vụ quỷ dị của Phệ linh thú trông không nhanh nhưng bọn Ngụy Tác toàn tốc bỏ chạy mà cự ly giữa lục vụ với tam túc hoàng ngọc đại đỉnh vẫn thế, xem ra chúng còn nhanh hơn bát cấp đê giai Hàn ngọc hung giao.
Thoát khỏi yêu thú cuồng triều, nhìn rõ mấy nghìn dặm sau lưng là một dòng thác lũ yêu thú.
"Phù!" Ngụy Tác kích phát Mê thần đăng, bạch sắc mê vụ bao lấy tam túc hoàng ngọc đại đỉnh. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tuy được bao trong bạch sắc mê vụ lao đi trong mây, tam túc hoàng ngọc đại đỉnh có độn tốc quá kinh nhân nếu có tu sĩ khác sẽ nhận ngay ra, song dù gì bị phát hiện có bạch sắc mê vụ vẫn hơn bị nhận ra là phi độn pháp bảo của Bàn Long chân nhân.
Hiện tại trong bọn Ngụy Tác, không tính gã thì còn Kỳ Long Sơn, Thanh Bình, Thủy Linh Nhi cùng Cơ Nhã là Kim đơn tu sĩ, còn Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh có Hỗn nguyên ngân oa cùng pháp bảo lợi hại, uy lực đối địch không kém gì Kim đơn tu sĩ. Hiện tại Dương chi điểu có một nửa tu vi của thanh loan, tuy nhiên thực lực thanh loan giảm xuống, không đạt mức Kim đơn tu sĩ nhưng uy năng thuật pháp của Dương chi điểu lại hơn tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng. Cộng thêm Lý Tả Ý sánh ngang Kim đơn tứ trọng đại tu sĩ, bọn gã có đấu với một đại tông môn cũng không thành vấn đề, bọn gã vì tránh mặt tu sĩ Huyền Phong môn và Chân Võ, chỉ muốn rời Thiên khung nhưng bị yêu thú bức quay lại thì thật tắt tiếng.
Hơn một canh giờ sau, trước mặt bọn Ngụy Tác là Thiên khung.
Trừ lục vụ quỷ dị cách bọn gã mười mấy dặm thì cơ hồ mọi yêu thú đều bị cắt đuôi.
Nếu từ trong Thiên khung nhìn ra sẽ có cảm giác cả đàn yêu thú do bọn Ngụy Tác dẫn theo, như thể bọn gã dẫn yêu thú đại quân vô cùng vô tận công kích Thiên khung.
"Thiên khung hình như không nứt, sao nhỉ?" Cách Thiên khung chừng hơn nghìn dặm, nhìn rõ phía trước thì Hàn Vi Vi nghi hoặc.
Ngụy Tác nhìu mày, mục lực của gã hơn xa bọn Hàn Vi Vi nên nhận ra Thiên khung không bị nứt.
"Ngụy Tác, mau xem kìa!" Cơ Nhã đột nhiên kinh hô.
"Chuyện đó...?" Bọn Ngụy Tác ngoái nhìn, nàng đang trông về phía sau, cả bọn liền nín thở.
"Yêu thú làm gì nhỉ? Mô phỏng thỏ hả?" Lý Tả Ý tròn mắt.
Yêu thú như nước triều tràn tới phía sau, những con đi đầu phân thành hai luồng tụ vào hai nơi, mộ nơi cách mé trái bọn Ngụy Tác ước năm trăm dặm xử, còn lại cách mé phải sáu trăm dặm. Nhìn từ xa, thủy triều yêu thú như biến thành một đầu thỏ, hai luồng trông như hai cái tai dài.
Lý Tả Ý cảm thấy thú triều sau lưng hình đầu thỏ nhưng y không nghĩ được rằng, mình là "Thỏ" song tai không dài.
Lúc khác mà Lý Tả Ý bảo thứ khác mô phỏng thỏ tất chúng nhân sẽ thấy buồn cươi nhưng bây giờ họ không cười nổi.
Không có dấu hiệu gì, lúc bọn Ngụy Tác cách Thiên khung không đầy ba trăm dặm thì phía trước hai luồng yêu thú đột nhiên lóe lên bạch quang, Thiên khung xuất hiện hai vết nứt!
Vết nứt Thiên khung!
Thiên khung đột nhiên nứt ra!
Trực tiếp nứt hai vết! Giữa hai vết không quá một nghìn hai trăm dặm!
Thiên khung ở mé trái bọn Ngụy Tác đột nhiên nứt ra ở lưng chừng không, mỗi chiều mấy chục trượng, Thiên khung mé phái nứt ra một vết dài không quá mười trượng, rộng chừng năm, sáu trượng nhưng sát mặt đất.
"Đúng là vết nứt Thiên khung! Gần như thế mà có tới hai vết nứt!"
"Yêu thú cảm tri được vết nứt Thiên khung, nên hình thành thú triều kinh nhân thế này!"
Ngụy Tác và Kỳ Long Sơn, Thanh Bình tuy từng thấy vết nứt Thiên khung tại Hoàng Đạo thành nhưng giờ tận mắt chứng kiến thì chấn động khó tưởng tượng nổi.
"A! vết nứt Thiên khung! Chạy mau!"
"Trời đất, Thiên khung lại nứt! Có liền hai vết nứt!"
"A! Mau truyền tin!"
"..."
Vốn bọn Ngụy Tác cách Thiên khung chỉ gần ba trăm dặm thì bên trong Thiên khung có không ít độn quang lấp lánh, nhiều đạo là tu sĩ mới ra ngoài Thiên khung chưa lâu hoặc đang ở hoang nguyên gần đó thu hái, thấy thú triều kinh nhân tràn tới, những tu sĩ chưa hiểu nguyên nhân vốn ở trong Thiên khung, trong mấy nghìn dặm có tới mấy chục quang diễm truyền tin bay lên.
"Ngụy Tác, làm sao bây giờ?" Bị hai vết nứt đột nhiên vô thanh vô tức xuất hiện chấn động đến mức không còn khả năng suy nghĩ, Cơ Nhã buột miệng hỏi.
"Gần Thiên khung ở đây nhất là Lạc Lê thành, gần Lạc Lê thành nhất là Thiên Đông thành mà hcungs ta mới gặp mấy tu sĩ lúc trước, hai thành trì này đều là tiểu thành, không có đại tông môn tọa trấn, thú triều thế này tất không chống nổi! Hai vết nứt này sẽ biến thành giếng phun, số lượng yêu thú đông nhất, tiếp đó khuếch tán đi bốn phương tám hướng." Ngụy Tác hít sâu một hơi, nói đoạn bảo Thủy Linh Nhi: "Chúng ta lui vào trong Thiên khung hai nghìn dặm, rồi chạy về Bắc Linh thành!"
Thủy Linh Nhi tỏ vẻ bất nhẫn nhưng rồi nghiến răng gật đầu, không ngừng toàn lực thôi động tam túc hoàng ngọc cự đỉnh, lao vút tới.
Nàng biết thú triều quy mô này thì thành trì gần nhất không hiểu sẽ có bao nhiêu tu sĩ mất mạng, thậm chí mấy tu sĩ của Thiên Đông thành Đông Uyển thương hào họ cứu lúc trước cũng không thoát, nhưng nàng hiểu dù cả bọn ở lại, hoặc lùi về thành trì ở sau nữa cũng vô bổ, không ngăn được cảnh thành trì diệt vong và vô số tu sĩ ngã xuống.
"Hoang cổ cuồng hạt! Trời đất, Hoang cổ cuồng hạt!"
Bọn Ngụy Tác xuyên qua Thiên khung, vừa đi thêm mấy trăm dặm, Thanh Bình đột nhiên kinh hô.
Mé trái phía sau họ, một yêu thú khổng lồ gần như ép sát vết nứt Thiên khung dưới mặt đất lách vào.
Yêu thú này mới thò đầu nhưng cơ hồ chiếm cứ quá nửa vết nứt Thiên khung!
Là một con bọ cạp tỏa ánh cổ đồng sắc quang hoa, hoang cổ khí tức kinh nhân!

Chương 628: Xuyên qua thú triều!

"Bên ngoài Thiên khung thật ra có bao nhiêu cao giai yêu thú... Yêu thú cỡ này cũng xuất hiện!"
Ngụy Tác biến sắc.
Phàm có yêu thú hai chữ "Hoang cổ" phải rất nhiều năm tháng mới trưởng thành, đều là cao giai yêu thú.
Hoang cổ cuồng hạt, bát cấp trung giai yêu thú!
Bát cấp trở lên đều là yêu thú đáng sợ, ngay cả Hoang cổ bạch trạch ở Hoàng Đạo thành cũng chỉ bát cấp đê giai.
Mị ma nữ lộc đã khiến bọn Lệ Nhược Hải không đối phó nổi, bát cấp trung giai yêu thú có thực lực hơn hẳn Kim đơn tu sĩ thông thường, tương đương với đại tu sĩ Kim đơn tam trọng tứ trọng.
Hoang cổ cự thú này đều sinh cơ dị thường, trừ phi dùng uy năng hủy diệt, không thì dù khoét một lỗ lớn cũng không ảnh hưởng đến chúng.Bát cấp trung giai Hoang cổ cự thú, không có đại tu sĩ Kim đơn tam trọng trở lên tọa trấn thì mình nó đủ diệt cả một thành trì tu sĩ!
Vừa thấy Phệ linh thú mấy vạn năm hiếm có thì lại xuất hiện Hoang cổ cự thú cỡ này, thật quá kinh nhân.
"Cách lần Hoàng Đạo thành nứt ra chưa lâu... Hiện tại trong một nghìn mấy trăm dặm nứt liền hai vết, Thiên khung đích xác sắp cạn thọ nguyên..." Thấy ở vết nứt Thiên khung, Hoang cổ cuồng hạt thò đầu vào, Thủy Linh Nhi chấn động khôn cùng.
Bình thường cao giai tu sĩ rời Thiên khung săn yêu thú, đừng nói yêu thú thất cấp trở lên, ngay cả yêu thú lục cấp trở lên cũng khó thấy nhưng Thiên khung vừa nứt là vô số cao giai yêu thú đổ về, đối với tu sĩ lai thông thường thì tứ cấp ngũ cấp yêu thú cũng khó đối phó, giờ trong thú triều lại là cấp thấp.
Không phải cao giai yêu thú ít mà man hoang hoang nguyên bên ngoài Thiên khung quá rộng, cao giai yêu thú phân bố thưa, dấu chân tu sĩ chỉ đặt đến một hai phần nên khó thấy chúng. Số lượng yêu thú trong hoang nguyên, chỉ tính cao giai yêu thú cũng hơn nhiều số yêu thú trong tu đạo giới.
Thiên khung tan vỡ, địa vị giữa tu sĩ và yêu thú sẽ triệt để đảo chuyển. Như Lạc Lê thành gần đây nhất, tu sĩ tựu khẳng định chỉ còn biết đào mệnh, bị săn đuổi trối chết.
"Ngụy Tác, Hoang cổ cuồng hạt này tốc độ nhanh quá!" Hàn Vi Vi kinh hô.
"Phệ linh thú đã xuyên qua Thiên khung!" Cơ Nhã cũng bảo.
Ở hai vết nứt Thiên khung, Hoang cổ cuồng hạt cúi ngươi chui qua.
Hoang cổ cuồng hạt trông không khác gì bọ cạp độc thông thường nhưng to lớn kinh nhân, tính cả vòi thì không chỉ dài mười trượng, như một cự điện di động. Bát cấp trung giai Hoang cổ cuồng hạt xuyên qua Thiên khung thì cách di chuyển cũng đặc biệt, dùng lực ấn xuống đất, toàn thân phủ cát vàng lao đi như thuấn di liền sáu, bảy mươi trượng. Độn tốc này không kém gì lúc Lý Tả Ý bỏ chạy.
Trong vết nứt Thiên khung còn lại, lục sắc vụ khí yêu dị bao vào, Phệ linh thú xuất hiện dày đặc. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Xem kìa, không ít tu sĩ đã bị yêu thú bắt kịp!" Hàn Vi Vi lại kêu lên.
Phía sau lưng, cách họ không đầy năm mươi dặm, hữu hơn hai mươi tu sĩ hơi chậm chân, đang giao thủ với yêu thú.
Mấy chục đạo quang diễm va nhau, có hai tu sĩ và mấy con yêu thú rớt xuống.
"Chúng ta không cứu được họ, không thì sẽ bị Hoang cổ cuồng hạt và Phệ linh thú bắt kịp." Ngụy Tác liếc Hàn Vi Vi, hít sâu một hơi. Gã nhận ra Hàn Vi Vi muốn cứu các tu sĩ nhưng nếu vòng lại tất Hoang cổ cuồng hạt và Phệ linh thú sẽ tới đó trước. Chỉ hai loại yêu thú này, họ vị tất đối phó được, rồi còn sa vào yêu thú cuồng triều, không thể có cơ may sống sót.
"Hoang cổ cuồng hạt bắt kịp họ rồi, những yêu thú khác đều chạy..." Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh không ngừng lao đi, thoáng sau, Hàn Vi Vi, vẫn quan sát phía sau tỏ vẻ bất nhẫn.
Hoang cổ cuồng hạt tốc độ cực kỳ kinh nhân, xông đến trước mấy tu sĩ đó.
Mấy chục đầu yêu thú vốn vây quanh không dám tranh mồi với Hoang cổ cuồng hạt, vội vàng dạt ra bay tiếp.
So với Hoang cổ cuồng hạt, hơn mười tu sĩ còn lại cực kỳ nhỏ bé, chỉ chân nó cũng như cự trụ còn họ chỉ là tôm tép.
Bị Hoang cổ cuồng hạt bắt kịp, hơn mười tu sĩ hãi hùng, mọi pháp khí cùng thuật pháp đều giáng vào man hoang cự thú này.
Nhưng những tu sĩ này kích phát quang hoa xung kích man hoang cự thú đều nổ tung, nó không hề dùng thuật pháp, không hề coi họ ra gì, quét đuôi xuyên qua ba tu sĩ như xâu lại, đồng thời hai cái càng cắt đôi hai tu sĩ trực khác.
Mấy thi thể tu sĩ bị Hoang cổ cuồng hạt nhai như nhai tôm nhai cá.
"Chỉ Phệ linh thú và Hoang cổ cuồng hạt, cộng thêm Hàn ngọc hung giao, trừ phi đại tông môn như Bắc Minh tông có mấy thái thượng trưởng lão đến, không thì không chống nổi." Ngụy Tác ngoái lại, không nhìn nữa, biết số tu sĩ còn lai này cũng sẽ có kết cục tương tự, bị Hoang cổ cuồng hạt giết.
Bọn Hàn Vi Vi cũng không nhìn nữa, quay về phía sau, hai vết nứt Thiên khung như đê vỡ, mỗi hơi thở là có vô số yêu thú "phun ra", bên trong dày đặc yêu thú như mặt hồ, "mặt hồ" này to lên với tốc độ kinh nhân.
Thủy Linh Nhi nhợt nhạt mặt mày im lặng, theo lời Ngụy Tác bảo, lướt đi liền hai nghìn dặm rồi thẳng tiến Bắc Linh thành.
Dọc đường đều thấy tu sĩ độn quang lóe lên, cơ hồ sở đều từ Lạc Lê thành lao ra, nhìn rõ thú triều thì đều cực kỳ kinh hoảng bỏ chạy.
"Việc gì hả?!"
Từ vị trí bọn Ngụy Tác bị thú triều bức quay lại Thiên khung đến Bắc Linh thành chừng bốn vạn dặm, ở giữa là hai thành trì. Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh độn tốc thập phần kinh nhân, nhắm Bắc Linh thành lướt đi năm, sáu nghìn dặm thì sau lưng không còn yêu thú nào. Nhưng đi thêm không đầy ba nghìn dặm thì bọn Ngụy Tác đều biến sắc, Thủy Linh Nhi điều khiển tam túc hoàng ngọc đại đỉnh cũng sững lại.
Tịch dương lặn xuống trời tây, trời tối dần.
Ngoài xa nhìn như có mây đen, sắp trút mưa xuống.
Đến gần, bọn Ngụy Tác nhìn thấy không phải mưa mà là thân ảnh yêu thú và tu sĩ! Quang hoa cũng ki phải sấm chớp mà là số lượng kinh nhân tu sĩ và yêu thú đấu pháp!
"Chỗ đó cách Thiên Sơ thành ba nghìn dặm... Sao lại có số lượng yêu thú kinh nhân như thế." Thanh Bình mặt cắt không còn hột máu, không ít tu sĩ đang lao về phía họ, yêu thú cũng tản theo.
"Độn tốc của chúng ta vượt xa thú triều, lại đi thẳng về Bắc Linh thành, yêu thú không thể vượt trước." Cơ Nhã run giọng bảo Ngụy Tác.
"Lẽ nào Thiên khung thạt sự sụp đổ?" Hàn Vi Vi ướt đầm lòng tay.
Có lẽ Thiên khung ở đó nứt thêm một vết!
Cách hai vết nứt đó hơn một vạn dặm, Thiên khung cũng nứt một vết!
Thiên khung nứt liền ba vết!
Bọn Ngụy Tác bắt đầu hoài nghi, Thiên khung trong một ngày nứt ba vết thôi hay chỗ khác cũng nứt ra nữa.
Chả trách thú triều bên ngoài Thiên khung lại có quy mô kinh nhân như thế!
"Thiên Sơ thành và Bắc Linh thành cách hai vạn mấy nghìn dặm, cùng Cốc Khoáng thành tạo thành một tam giác, từ Thiên Sơ thành đến Cốc Khoáng thành hay Bắc Linh thành cũng tương tự, tức là từ Thiên Sơ thành đến Bắc Linh thành không có thành trì cách trở, yêu thú đến Bắc Linh thành và Cốc Khoáng thành đều mất thời gian như nhau." Nhìn khung cảnh cuồng loạn phía trước, Ngụy Tác bình thản, mắt ánh lên nói, "Chúng ta mau đến Bắc Linh thành, nếu Bắc Linh thành bị phá, thượng cổ truyền tống pháp trận sẽ bị hủy hoại!"
"Chúng ta nên làm gì?" Thủy Linh Nhi hít sâu một hơi, hỏi Ngụy Tác.
"Thiên Sơ thành chắc đang nguy ngập. Khu vực này không có bao nhiêu tu sĩ, đại đa số là yêu thú, còn lại chắc là những người chậm chân không chạy kịp. Thú triều ở đây bạo phát lâu rồi." Ngụy Tác bảo Thủy Linh Nhi và bọn Kỳ Long Sơn: "Chúng ta đi sát Thiên Sơ thành, không thì không kịp."
"Đành xuyên qua thú triều không thì khi hiên khung của Thiên Huyền đại lục đã tan vỡ, không kịp đến Vân Linh đại lục tất lành ít dữ nhiều." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nhìn nhau, phía trước biến ảo mạc trắc, vô số hắc điểm khuếch tán ra thì nghiến răng nói.

Chương 629: Bóng trắng dưới bầu trời đêm

"Đi thôi!"
Tất cả đều lấy ra pháp bảo lợi hại nhất, đi qua thú triều cực kỳ hung hiểm, dù không gặp yêu thú như Hoang cổ cuồng hạt nhưng bị cả đàn lục cấp, thất cấp yêu thú vây kín thì mất mạng như thường.
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh vẫn do Thủy Linh Nhi điều khiển, lướt về phía Bắc Linh thành.
"Cơ Nhã, nàng mặc Nghiệp hỏa hồng liên pháp y của ta" Ngụy Tác cởi pháp y đưa cho Cơ Nhã.
Hiện thời gã không đủ tu vi triệt để kích phát uy năng pháp y này, Cơ Nhã mặc vào coi như tạo thêm cho chúng nhân một đạo phòng hộ.
Đưa Nghiệp hỏa hồng liên pháp y cho Cơ Nhã, Ngụy Tác thả cả Dương chi điểu, thanh loan và hai Hắc minh cốt quân ra rồi lấy bạch sắc băng châu cỡ trứng chim câu đặt vào lòng tay. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bạch sắc băng châu bàn lá lấy được trong nạp bảo nang của hai tu sĩ Chân Võ, chỉ có uy năng linh giai thượng phẩm. Chân truyền đệ tử của siêu cấp đại tông môn Chân Võ tông quả thật hơn xa phái khác, như Âm Thi tông mà Diệp Linh là Kim đơn đại tu sĩ cũng chưa chắc có một món đạo giai pháp bảo. Nhưng hai chân truyền đệ tử này có một món pháp bảo công kích đạo giai trung phẩm và đạo giai hạ phẩm, linh giai pháp bảo cũng có mấy món. Hiện tại Ngụy Tác chỉ lấy ra bạch sắc băng châu vì gã đang tương đương với tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, dùng đạo giai trở lên pháp bảo sẽ không phát huy nổi uy năng. Băng nguyên pháp bảo này tuy chỉ linh giai thượng phẩm nhưng dù gì cũng có phạm vi bao phủ rộng, kích phát bạch sắc băng vụ trong mấy trăm trượngCũng như tuyệt đại đa số băng hệ pháp bảo kích phát uy năng, bạch sắc băng vụ còn có công hiệu làm chậm đối phương.
Thủy Linh Nhi trừ điều khiển tam túc hoàng ngọc đại đỉnh thì còn cầm một cái đèn dầu tím có phù văn kỳ trân dị thú cổ kính, là cổ bảo của thượng cổ Đạo Tâm tông mà Ngụy Tác lấy được của Thất Diệp chân nhân, hỏa hệ pháp bảo này có uy năng huyền giai hạ phẩm.
Thanh Bình sử dụng Ngũ sắc hỉ thước liên và đạo giai thượng phẩm pháp bảo có thể kích phát kim sắc quang tráo, phòng ngự quanh tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
Kỳ Long Sơn điều khiển hắc sắc tinh kim cự ngạc mà Ngụy Tác lấy được của Cổ Ngạc động chủ, trước mặt còn lơ lửng một thanh sắc phương đỉnh không có chữ mà chỉ có phù văn thanh sắc giao long phun mây, là đồ Ngụy Tác lấy được của Huyền Vũ chân nhân, uy năng đạo giai thượng phẩm, kích phát cương phong phong nhận bao trùm năm, sáu trăm trượng, rất hữu dụng để đối phó cả đàn yêu thú.
Hỗn nguyên ngân oa như tiểu nữ hài đứng cạnh Hàn Vi Vi, nàng ta kích phát pháp bảo tiến công đạo giai thượng phẩm phát ra kim sắc tinh quang và kim sắc sư tử đầu thiểm điện.
Trước mặt Nam Cung Vũ Tinh là một món đạo giai thượng phẩm pháp bảo có thể phát ra thanh liên và liêm đao Ngụy Tác lấy được của Âu Nhiên Mạnh tại Hải liệp đại hội.
Cơ Nhã trừ Nghiệp hỏa hồng liên pháp y thì không còn pháp bảo lợi hại gì, nhưng là tu sĩ Kim đơn kỳ nên kích phát Ám hoàng kiếm khí có lực thập phần kinh nhân, băng long do Băng Ly chân quyết kích phát càng hùng hậu, làm tê cứng đối phương. Thành thử uy lực còn hơn đạo giai pháp bảo.
Hiện tại bọn Ngụy Tác trừ một bộ bán huyền giai lôi hệ pháp trận, nhưng đang phi độn nên không thể bố trận, thành thử bao nhiêu pháp bảo lợi hại đều đã sử dụng.
Đi thêm mấy trăm dặm, lại có vô số yêu thú tràn tới.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Bạch sắc băng vụ bao lấy tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, không ngừng phát ra đạo đạo quang diễm, yêu thú đến gần trong mấy trăm trượng đều bị đánh nát xác.
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh tốc độ kinh nhân, được bạch sắc băng vụ bao quanh thì như bạch sắc lưu tinh nhất bàn lao đi với thế chẻ tre.
Đ ithêm gần hai nghìn dặm, số lượng yêu thú cực kỳ dày đặc, các loại yêu thú như cuồng phong cuốn là khô mịt trời. Tuy trong tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, các loại pháp bảo cùng thuật pháp phát ra quang diễm chủ động giết chết yêu thú đến gần nhưng bốn phương tám hướng đều có yêu thú đổ tới. Nếu nhìn tè bên ngoài như có vô số yêu thú không ngừng va vào quang diễm từ hoàng ngọc đại đỉnh thượng phát ra, kêu lên tanh tách. Diễm quang từ ngọc đỉnh và thuật pháp của yêu thú va nhau, thậm chí cách hoàng ngọc đại đỉnh mấy trăm trượng cũng hình thành màn sáng rực rỡ.
Tuy đã tối trời nhưng cả toán đang ở trong tam túc hoàng ngọc đại đỉnh đâu biết được?
Tuy đã tối rồi nhưng cả đoán ở trong tam túc hoàng ngọc đại đỉnh có cảm giác đang đứng trên con thuyền nhỏ giữa biển khơi tối tăm, chống chọi với kinh đào hãi lãng, không nhận rõ phương hướng, may mà còn nhìn được thấp thoáng trên dãy núi ngoài xa có một thành trì. Tòa thành xây dọc theo sườn núi, trông như một con rồng ép mình lên núi.
"Đây là Thiên Sơ thành."
"Thiên Sơ thành xong rồi!"
"Dung nham cự ma! Hoang cổ cự thú chỉ ở dưới vực lửa mà cũng xuất hiện!"
Nhìn thành trì ngoài xa, lục bào lão đầu ra khỏi Dưỡng quỷ quán, cùng bọn Cơ Nhã liên tục kinh hô.
Thiên Sơ thành lấp lánh quang diễm, cả thành trì như đang cháy rực.
Rõ ràng là quang hoa do tu sĩ phát ra pháp khí cùng thuật pháp, loạn xạ vô cùng, không còn đông đảo tu sĩ tụ tập lại. Tầng không thành trì có số hắc ảnh, tu sĩ lao ra là bị hắc ảnh nuốt chửng.
Phía đông tòa thành có một xích hồng sắc thân ảnh.
Xích hồng sắc thân ảnh như cự nhân do dung nham ngưng thành, ít nhất cũng cao mười trượng, thân thể tựa đá bị nung đỏ, nhưng sau lưng là đôi cánh thịt tỏa hỏa sát khí tức kinh nhân. Cả toán cách nghìn dặm nhìn vào mà con thấy hỏa sát khí tức dị thường bay lên, hình thành hình một cự tháp.
Liên tục có một đạo hỏa diễm từ miệng yêu thú này phun vào Thiên Sơ thành. Nhìn từ xa như có ma thần uy thế lệnh nhân khó tưởng tượng nổi giáng lâm phía trên một toàn thành trì, thoải mái tung hoành.
"Ầm!"
Chúng nhân chú ý đến yêu thú khổng lồ như ma thần đó thì nó vốn đứng yên chợt nhấc chân ấn mạnh.
Rõ ràng, có mấy đạo quang hoa của tu sĩ bị giẫm trúng, tan biến vô ảnh vô tung. Cách nghìn dặm mà khi nó đạp chân vẫn tạo thành uy thế núi non sụp đổ.
Dung nham cự ma, cũng như Hoang cổ cự hạt, bát cấp trung giai yêu thú, sánh với Kim đơn tam trọng tứ trọng đại tu sĩ của tu đạo giới.
Thiên Sơ thành không có đại tu sĩ tu vi kinh nhân nên không tu sĩ nào chống nổi một đòn của yêu thú đó.
Tu sĩ nào có thể thì đã rời Thiên Sơ thành, còn lại chỉ là một trường đồ sát.
"Mau nhìn kìa!" Đột nhiên, Thủy Linh Nhi điều khiển tam túc hoàng ngọc đại đỉnh kinh hô.
"Hình như có gì đó không ổn!" Kỳ Long Sơn cũng gầm lên.
"Chuyện đó...?" Ngụy Tác chợt tỏ vẻ kinh nghi cực độ.
Trên mặt đất cách họ một nghìn mấy trăm trượng có một vùng trắng toát. Nhìn kỹ thì là rải kín cát trắng, khu vực đó đường kính cỡ bảy, tám trăm trượng, hình thành một vòng tròn.
Quanh vòng tròn đó cây cối um tùm nhưng mặt đất lại màu trắng.
"Không đúng! Tiểu tử, hình như có yêu thú hút hết mọi thủy khí của khu vực này, biến nó thành cát, tuy không biết là yêu thú gì nhưng phẩm giai khẳng định thập phần kinh nhân. Mau vòng đi, đừng đi qua đó!" Lục bào lão đầu giục giã trong tai Ngụy Tác.
"Mau vòng qua chỗ đó, ít nhất phải cách hai nghìn trượng!" Với độn tốc của tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, nghìn trượng chỉ là tích tắc nên Ngụy Tác biến sắc bảo Thủy Linh Nhi.
"Có tu sĩ! Có tu sĩ đến!"
Đột nhiên, Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh đô kinh hô.
Một bạch sam nam tu đang lướt tới.
Tu sĩ này mặc pháp y trắng muốt, chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, diện mạoc thập phần anh tuấn, trên mình rực bạch sắc linh quang, như con đom đóm lai giữa trời đêm
"Cứu tại hạ!" Bạch y tu sĩ trẻ tuổi lên tiếng cầu cứu.
"Vẫn còn tu sĩ sống sót!" Kỳ Long Sơn và Thanh Bình tỏ rõ thần sắc không dám tin.
Bạch y tu sĩ tránh né yêu thú, linh quang lấp lóe, rất nguy ngập.
"Chúng ta cứu y?" Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi cùng hỏi Ngụy Tác.
"Không đúng, thần sắc y quá bình tĩnh! Không ổn!" Cơ Nhã chợt lên tiếng.
"Khí tức của y... hình như không phải của tu sĩ..." Lý Tả Ý nãy giờ im lặng, đột nhiên run giọng.

Chương 630: Huyền phong thiên điện tới!

"Không phải khí tức của tu sĩ?"
Vô số yêu thú lao qua trời đêm, chỉ có bạch y tu sĩ trẻ tuổi này lướt tới, cùng bạch sắc linh quang nhu hòa như sắp tắt, thập phần nguy cấp.
Y nhìn bọn Ngụy Tác, thần sắc thập phần chân thành, không khác gì tu sĩ thông thường, không có vẻ gì bị yêu thú khống chế.
Nhưng ánh mắt y thập phần bình tĩnh, bọn Hàn Vi Vi nhìn vào chỉ thấy mục quang của y trong đến quỷ dị, tựa hồ không có tình cảm, chỉ là một vũng nước lặng.
"Không đúng, khẳng định có điều cổ quái!" Ngụy Tác nhướng mày.
Linh quang trên mình bạch y tu sĩ trẻ tuổi không do thuật pháp hình thành, không phải linh khí ngưng hình của Kim đơn tu sĩ, đích xác không giống khí tức của tu sĩ. Nhìn kỹ thì yêu thú quanh bạch y tu sĩ trẻ tuổi tuy nhiên dày đặc, y có vẻ tránh né ở giữa nhưng trong vòng trăm trượng quanh y, yêu thú không hề phát động công kích, mà lọt vào phạm vi này là như cảm ứng, sợ hãi tránh đi."Nhân hình yêu thú, lẽ nào là nhân hình yêu thú? Yêu thú nào mà giống tu sĩ thế nhỉ?" Cảnh tượng quỷ dị như thế khiến Thủy Linh Nhi nín thở, nàng nhận ra bạch y tu sĩ không hề có ảo quang, không dùng thuật pháp che đi hình thể thật.
"Thủy linh nguyên khí! Thủy linh nguyên khí quá nồng nhưng không phải khí tức của tu sĩ!" Thủy Linh Nhi thất sắc kinh hô.
"Thủy linh nguyên khí? Không xong!" Lục bào lão đầu đột nhiên nhớ ra, "Thủy chúc yêu! Bát cấp trung giai Hoang cổ yêu thú! Mau lên, đừng để nó đến gần!"
"Đây là Thủy chúc yêu! Mau lên! Tránh đi, đừng để nó đến gần!" Ngụy Tác biến sắc, quát to.
"Thủy chúc yêu!" Thủy Linh Nhi run rẩy, nhợt nhạt mặt mày.
A!
Cơ hồ đồng thời, tiếng kêu quỷ dị vang lên. Bạch y tu sĩ trẻ tuổi đột nhiên biến thành cực kỳ hung hãn, bạch sắc linh quang bừng lên. "Chát!" Pháp y của y nát vụn, không rơi xuống mà hóa thành bạch sắc thủy linh nguyên khí, quấn quanh "bạch y tu sĩ trẻ tuổi". Nguồn: http://truyenfull.vn
Bạch y tu sĩ trẻ tuổi đã thành cao cả trượng, tuy còn tứ chi nhưng ngũ quan biến mất, đầu nhọn hoắt, toàn thân uốn éo, nhìn từ xa như ngọn nến trắng bị lửa nung, hoặc như một ngọn lửa nến trong gió, quỷ dị cực độ.
"Cái quỷ quái gì nhỉ!" Hàn Vi Vi hít một hơi lạnh, nhắm "Thủy chúc yêu" mà kích phát hai kim sắc pháp bảo.
"Ầm!" Một đạo kim sắc kim tinh quang trụ và kim sắc thiểm điện giáng vào bóng trắng.
"Chát!"
Thủy chúc yêu thò tay phải như ngọn nến trắng tan chảy ra, bạch quang bừng lên, dễ dàng chấn tan kim tinh quang trụ và kim sắc thiểm điện, đồng thời thân ảnh tiếp tục tiến đến tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
Hai món đạo giai thượng phẩm pháp bảo công kích mà không ngăn nổi, khí tức của yêu thú quỷ dị cực độ này khiến người ta không lạnh mà run.
Vù!
Tử tâm đăng trong tay Thủy Linh Nhi sáng rực, mấy chục ngọn tử sắc hỏa diễm bắn vào Thủy chúc yêu.
"Chát!" Lại một đạo bạch quang từ Thủy chúc yêu bắn ra, mấy chục ngọn tử sắc hỏa diễm ngừng lại rồi tan ra, hóa thành tử sắc lưu diễm.
"Choang!" Bóng đen văng đi, hắc quang tứ tán, tiếng nổ như chấn động màng nhĩ.
Bóng đen là tinh kim cự ngạc do Kỳ Long Sơn đồng thời kích phát. Đầu pháp bảo này hơi lõm xuống.
Kỳ Long Sơn biến sắc, tinh kim cự ngạc tuy chưa tan linh khí nhưng bị Thủy chúc yêu oanh kích mấy lần nữa tất sẽ phá tổn. Y không dám tế xuất pháp bảo đối phó nó nữa.
"Cái quỷ quái gì nhỉ!" Hàn Vi Vi lại kêu lên. Hất bay tinh kim cự ngạc xong, Thủy chúc yêu lao tới, bạch quang chói lòa ép xuống.
"Thủy chúc yêu là bát cấp trung giai Hoang cổ yêu thú! Chúng không những có thể thay đổi diện mạo mà thân thể cũng như cục bùn, có thể tùy ý biến đổi, nhục thân tự có năng lực tự lành rất cao, dù bị chặt làm đôi cũng dính lại được, chỉ khi dùng uy năng hùng hậu xung kích mới giết được! Yêu nguyên của nó rất mạnh, giao chiến lâu thì uy năng thuật pháp cũng không giảm!" Vốn theo sau Dương chi điểu, không hề nói gì, thanh loan chợt kêu lên, "Huyền giai hạ phẩm pháp bảo không thể ngăn được nó, chỉ có y thôi."
"Thỏ huynh đệ, hiện tại do huynh đệ xuất thủ." Ngụy Tác biết thanh loan nói ai nên không hề do dự, bảo Lý Tả Ý còn đang hoảng sợ.
"Oành!"
Lý Tả Ý vẫn nghe lời gã, dù cực kỳ sợ hãi nhưng vì đồng ý với gã là không xuất thủ nên vẫn cố nén, giờ gã bảo thì y vung tay, linh khí ngưng thành hư ảnh hắc sắc viễn sơn, hôi hắc sắc loan nguyệt kinh nhân bay lên.
A! Hoang cổ yêu thú vốn chỉ ở trong thủy vực cực sâu của Hoang cổ hoang nguyên, hơn vạn năm mới trưởng thành, đột nhiên kêu vang.
Bạch quang và hôi quang lóe lên, yêu thú này liên tục lóe bạch quang lùi lại.
"Thượng cổ thập đại đỉnh cấp công kích thuật pháp có khác, quả nhiên uy lực khó tưởng tượng nổi, khiến yêu thú này không thể áp sát! Tiểu tử, tiếp tục lao đi!" Lục bào lão đầu kêu lên.
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh vẫn lao đi.
"Oành!"
Thủy chúc yêu văng đi tựa hồ không hề tổn thương, định lao tới thì lại một dải Liệt khuyết tàn nguyệt từ Lý Tả Ý bắn ra, bạch quang và hôi quang lóe lên, hơn hai mươi đê giai yêu thú đến gần bị uy năng tản đi chấn nát, Thủy chúc yêu lại văng đi, không áp sát được tam túc hoàng ngọc đại đỉnh.
"Quá mạnh! Thực lực này ở Thiên Huyền đại lục nam bộ coi như vô địch, Cực Lạc chân nhân và Thiên La chân nhân không so được." Thấy yêu thú mình không chặn được bị hất văng, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nhìn Lý Tả Ý, thập phần chấn động. Đứng cạnh cảm thụ uy năng thiên cấp đỉnh giai thuật pháp và nhìn từ xa khác hẳn nhau.
"Bát cấp yêu thú cỡ này... cộng thêm Phệ linh thú, thú triều này dù tông môn như Bắc Minh tông toàn bộ xuất động cũng chưa chắc dẹp được." Mắt Thủy Linh Nhi như nước ánh lên.
"Thêm mấy chục tích tắc nữa là cắt đuôi được yêu thú này. Yêu thú bát cấp trở lên tựa hồ đều có uy nghiêm, dù liên thủ đối địch cũng không mấy khi hai con ở cùng một chỗ. Như thế chúng ta có thể thuận lợi xuyên qua thú triều." Ngụy Tác nhìn Thủy chúc yêu, nhanh chóng phán đoán tình thế.
Nếu tu vi hiện tại của gã không giảm, vẫn là Kim đơn tứ trọng thì chưa biết chừng sẽ thử giết Thủy chúc yêu. Thủy chúc yêu là thủy hệ yêu thú hàng đầu, thủy linh nguyên khí trong nhục thân và yêu đơn có khi không kém hơn một viên thủy hệ thiên long yêu đơn bao nhiêu. Thiên long yêu đơn đã trải qua không biết bao nhiêu vạn năm, linh khí tan mất nhiều rồi. Nhưng Ngụy Tác không dám chần chừ, vì thực lực hiện giờ của họ đối phó bát cấp trung giai yêu thú tuy có bảy, tám thành nắm chắc nhưng dừng lại mà bị thêm một con yêu thú bát cấp trở lên vây công thì chết chắc.
"Cũng may, có thỏ bảo tiêu này." Lục bào lão đầu thở phào.
"Tiếng gì nhỉ?"
Cơ hồ đồng thời, thinh không có tiếng ầm ầm như tiếng sấm trên chín tầng trời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau