THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 616 - Chương 620

Chương 616: Nhu tình như nước

"Sao lại động tĩnh lớn thế!"
Vốn bọn Cơ Nhã định đợi khi Ngụy Tác gọi thì mới đi ra nhưng gã khiến cho núi non rung chuyển thì họ đành đi ra xem là chuyện gì.
"Việc gì hả?"
Ở tĩnh thất xa nhất, Lý Tả Ý vốn nhắm mắt ngủ gật, đột nhiên giật mình nhìn về tĩnh thất của Ngụy Tác.
"A!"
Vừa nhìn rõ cảnh tượng, Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi, Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi, Âm Lệ Hoa, và cả Lý Tả Ý đều kinh hô.
Thủy linh nguyên khí của gã lấp lánh ngân sắc thần huy.
Trước mặt gã, kim đơn tỏa vạn đạo hà quang, thủy linh nguyên khí ngưng tụ thành từng làn sóng trong veo quanh kim đơn.Bên trên viên kim đơn, linh khí ngưng thành một vầng trăng.
Kim đơn của gã trông như vầng trăng thật sự, soi bóng xuống biển xanh.
Hơn nữa lại to cỡ một người lớn vòng tay mới ôm vừa.
Kim đơn cỡ này, chỉ nhìn cũng nghẹt thở.
"Thỏ huynh đệ,.. yêu đơn sao lại to thế." Lý Tả Ý cho rằng mình và bọn Ngụy Tác là thỏ, thấy kim đơn của gã thì hỏi.
"Thỏ cũng có yêu đơn thế này." Kim đơn cỡ này, Ngụy Tác chưa từng thấy, hơn nữa chỉ là của Kim đơn tam trọng, đến Kim đơn tứ trọng, ngũ trọng tất còn to hơn. Gã cũng chấn động vì kim đơn của mình, không biết đáp thế nào nên nói bừa cho qua.
"Xem ra thỏ cũng có thiên tư khác nhau... ta già quá rồi..." Lý Tả Ý lắc đầu, cảm thán.
"Kim đơn hà quang chưa ngưng thành phù lục, là Kim đơn tam trọng, chưa đạt tứ trọng. Kim đơn tam trọng đã thế này thì tứ trọng còn thế nào?"
"Bốn ngày... Mới hơn bốn ngày đã tu vi Kim đơn tam trọng... Tốc độ này so với trước kia không khác gì trực tiếp vượt qua. Thiên cấp đỉnh giai công pháp, cộng thêm công pháp phối hợp thiên cấp đỉnh giai, thật quá đáng sợ. Tu đạo giới vạn năm nay không ai có tốc độ tu luyện nhanh hơn!"
"Không biết thiên long hài cốt, long đơn trong long trủng còn nữa không, còn thì tốc độ tu luyện sẽ thập phần kinh nhân!"
Ngụy Tác và Lý Tả Ý đối thoại, bọn Cơ Nhã mới tỉnh khỏi cơn chấn hãi, nhãn quang lóe lên.
Định thần lại, Hàn Vi Vi cảm giác mình sắp ngất xỉu, kim đơn của Kim đơn tam trọng đã như thế thì tứ trọng sẽ đến mức nào, ít nhất cũng cỡ bánh xe ngựa.
Kim đơn như bánh xe mà tế xuất, Kim đơn nhất trọng thông thường chỉ có kim đơn cỡ trứng gà, nhìn thấy như của gã không phải sẽ xông máu lên não mà chết hay sao.
"Thỏ huynh đệ, thương thế khôi phục chưa?" Ngụy Tác liếc Lý Tả Ý, thấy khí tức y thập phần bình ổn, thể nội chân nguyên cũng sung mãn.
"Gần rồi, thế nào, đi cứu hai con thỏ hả?" Lý Tả Ý sáng mắt lên.
"Vậy thì chúng ta đi..." Ngụy Tác quyết định ngay.
Thời gian vẫn nằm trong vòng khống chế của gã, kỳ hạn mà Thất Diệp chân nhân nói rằng Hứa Thiên Ảo cho gã còn bốn ngày nữa, Thủy hoàng phệ nhật quyết vẫn có thể tu luyện trên đường đi.
Hiện tại gã còn bảy bộ thiên long hài cốt hoàn và ba viên kim đơn, đủ cho đột phá đến tu vi Kim đơn tứ trọng!
Ngụy Tác không tin với thiên cấp công pháp, phối hợp cùng Thiên long quần tinh tôi thể thuật tu luyện đến Kim đơn tứ trọng mà thần thông của Hứa Thiên Ảo còn hơn được gã. Khi ấy nhục thân của gã khẳng định khó tưởng tượng nổi.
"Ngụy Tác, Đơn sát kiếm đã tế luyện xong. Tỷ có mấy lời nói riêng trước khi về Vân Linh đại lục." Âm Lệ Hoa nhìn gã, ánh mắt đầy lưu luyến.
Nàng ta gặp Ngụy Tác tại Đạo Huyền điện, ban đầu chỉ là có hảo cảm nhưng dần dà thì tính tình và thần thông của gã khiến nàng ta say mê, cường giả không khó tìm nhưng đến mức như gã lại có tính tình đó thì không dễ.
"Sao... Người là thỏ từ Vân Linh đại lục đến hả?" Âm Lệ Hoa đang chứa chan tìm cảm biệt ly thì Lý Tả Ý tỏ vẻ hiếu kỳ, "Vân Linh đại lục có nhiều thỏ không?"
"Thỏ của Vân Linh đại lục chỉ còn lại ta." Âm Lệ Hoa hơi nhăn mũi, nhìn Ngụy Tác, cười tươi như hoa.
"Thỏ ở Vân Linh đại lục ít quá..." Lý Tả Ý thương cảm.
"Đi, bọn tỷ ra ngoài đợi." Nam Cung Vũ Tinh gật đầu với Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa. Cả Lý Tả Ý cũng ra theo. Tĩnh thất chỉ còn lại Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác.
"Âm..." Ngụy Tác vừa định nói thì Âm Lệ Hoa đã nhào vào lòng gã, môi bịt lấy môi gã, lưỡi thò vào miệng.
"Chuyện đó..." Ngụy Tác hơi cứng người.
"Dù đệ nghĩ thế nào, trong lòng thư thư, đệ là đạo lữ duy nhất, là phu quân." Lưỡi Âm Lệ Hoa rút khỏi miệng gã, đến môi thì rà xuống, đồng thời còn thầm thì, "Lần này không biết bao giờ mới gặp lại, đừng có quên thư thư..."
"Đây là Diệu ngọc triền long..."
Ngụy Tác run lên, "Là bí thuật gì?"
Ngụy Tác vừa có ý nghĩa đó thì cảm giác cực kỳ thoải mái dâng lên khắp người, tay gã được Âm Lệ Hoa đưa vào trong pháp y của nàng ta.
Một tay nắm đôi tuyết lê mềm mại của Âm Lệ Hoa, tay kia đặt lên mông.
Ngụy Tác bị khiêu khích cùng cực, ngưng gã không cầm làm gì, pháp y của Âm Lệ Hoa đã rơi xuống, thân thể nõn nà như con rắn quấn lấy gã.
"Đệ phải đi cứu họ... Thời gian không đủ... Tiểu hoại đản, nếu có cơ hội, tỷ sẽ..." Âm Lệ Hoa lại thò lưỡi vào miệng gã, cổ họng ngân lên.
"A!" Thoáng sau, cảm giác kỳ dị khiến thần hồn rung động dâng lên, dương nguyên của Ngụy Tác không thể khống chế được mà phun ra, vào thể nội Âm Lệ Hoa. Âm nguyên tinh thuần cũng chảy ngược lại.
Ngụy Tác như sôi trào thần hồn.
"Phù!"
Cùng lúc, trên mình Âm Lệ Hoa sáng rực, đột nhiên hiện lên hình ảnh huyền ảo khôn tả rồi tan đi.
"Âm Lệ Hoa, là…?"
Ngụy Tác hơi ngẩn ra, cảm nhận được thể nội linh khí của Âm Lệ Hoa lưu động, cực kỳ đặc biệt.
"Đây là Vi quân tỏa ngọc quan (khóa ngọc giữ cho chàng - ND)." Làn da như ngọc của Âm Lệ Hoa đột nhiên ửng lên hổ thẹn, nhìn gã cười ranh mãnh, "Đạo thuật pháp này là khi nhận định đạo rồi, nếu có kẻ khác xâm phạm thư thư như kiểu đệ thì thể nội chân nguyên và kim đơn của tỷ sẽ nổ tung, ngọc thạch câu phần. Từ rày, trừ đệ, không ai động được vào tỷ."
Âm Lệ Hoa đột nhiên lướt người khỏi gã, cúi đầu xuống.
Khoái cảm nhấn chìm Ngụy Tác.
...
Một lúc sau, Âm Lệ Hoa đứng dậy, mặc pháp y vào.
Chỉ một thoáng nhưng dư vị thật khôn tả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Đây là Đơn sát kiếm..." Âm Lệ Hoa giơ ngọc thủ, trên tay là một viên đơn hoàn phát ra hôi hắc sắc khí diễm, Ngụy Tác không đợi nàng ta nói xong mà nắm tay nàng ta lại, không nhận vật đó, "Tu vi tiến cảnh của đệ còn nhanh hơn tưởng tượng. Khi đạt Kim đơn tứ trọng thì mọi kim đơn đã có đều sẽ được luyện thành Tuyệt diệt kim đơn. Đơn sát kiếm, thư thư cứ giữ lại."
"Được, Ngụy Tác, thư thư đi đây." Âm Lệ Hoa không nhiều lời, đặt môi lên trán gã rồi như sợ mình không nỡ, quyết tâm đi ngay.
"Ngụy Tác, đừng quên thư thư..." Rời khỏi gian tĩnh thất, Âm Lệ Hoa nói vòng vào.
"Ta sẽ không quên nàng, sẽ đợi nàng về, nếu nàng nguy hiểm, dù thế nào ta cũng đi tìm."
Âm Lệ Hoa không thấy rằng lúc lướt đi, Ngụy Tác đưa tay định kéo lại nhưng rồi tôn trọng lựa chọn của nàng ta, để nàng ta đi.
Mắt Ngụy Tác lóe lên.
Đoạn gã lướt đi.
Vốn gã chỉ có hảo cảm với Âm Lệ Hoa nhưng nhu tình như nước này để lại dấu ấn thật sâu với gã.

Chương 617: Kim đơn như bánh xe!

"Đi rồi... thỏ ở Vân Linh đại lục đi rồi..." Ngụy Tác vừa ra ngoài thì Lý Tả Ý chỉ lên không nói.
Trên thinh không, còn thoáng thấy độn quang của Âm Lệ Hoa.
"Ngụy Tác, tỷ ấu nói sẽ sai người truyền tin, thu hút người của Huyền Phong môn." Cơ Nhã bảo.
Ngụy Tác nhìn theo Âm Lệ Hoa, lòng thoáng chút buồn.
Gã biết Âm Lệ Hoa trên đường về sẽ thuê người loan tin đã gặp Lý Tả Ý. Huyền Phong môn rất có thể bị tin tức đó thu hút. Mặc Ngọc lĩnh chỉ còn lại người của Chân Võ.
"Đi, chúng ta đến Mặc Ngọc lĩnh! Cơ Nhã, nàng điều khiển phi độn pháp bảo lướt giữa tầng mây, ta tiếp tục tu luyện." Thoáng sau, Ngụy Tác thu liễm tâm tình, gật đầu với Cơ Nhã.
Âm Lệ Hoa và gã đều có người cần cứu, gã lại không thể phân thân nên cứ xử lý gọn ghẽ mọi sự với có cơ hội trùng phùng.
"Nếu không vì Hứa Thiên Ảo bức bách, giờ ta đã cùng tỷ ấy đến Vân Linh đại lục, xử lý việc của Âm Thi tông xong rồi quay về."
Gã đổ tội cho Hứa Thiên Ảo luôn.
Còn vương lại hương thơm của người ngọc, sát cơ của gã với Hứa Thiên Ảo càng lúc càng mạnh.
"Ầm!"Lướt lên mây, đỉnh đầu Ngụy Tác phun ra thủy linh nguyên khí kinh nhân, ngưng thành hình thần linh, hút một viên thiên long yêu đơn vào, vô số nguyên khí không ngừng gột rửa. Cùng lúc, vô số lỗ chân lông trên mình gã mở ra, phun trào nguyên khí. Lượng phun ra cực kỳ kinh nhân, tạo cho người ta cảm giác như kình ngư phun nước.
"Vù, vù, vù."
Không cần thi triển thuật pháp, nguyên khí hỗn tạp được phun ra dấy lên cuồng phong, thổi cuồn cuộn quanh chúng nhân, nếu có ai nhìn vào cũng chỉ thấy một trận gió bao trùm mấy trăm trượng mà thôi.
"Tốc độ nguyên khí gột rửa này thật quá kinh nhân."
"Với tốc độ luyện hóa này, một viên ngũ cấp thủy hệ yêu đơn phổ thông chỉ tích tắc là xong. Bất quá kim đơn của y to thế này, nguyên khí cần tới quá lớn, không hiểu cần bao nhiêu viên ngũ cấp thậm chí lục cấp yêu đơn. Nguyên khí hữu dụng trong đó với y chỉ là một phần nhỏ."
"Đây là cách tu luyện của thỏ?"
Vì đi trong man hoang hoang nguyên bên ngoài Thiên khung nên không gặp tu sĩ, Ngụy Tác không ngừng tu luyện, tốc độ khiến Lý Tả Ý cũng rùng mình.
"Không đầy ba nghìn dặm nữa là đến Mặc Ngọc lĩnh!"
Hai ngày sau, bọn Cơ Nhã thấy trên man hoang bình nguyên xuất hiện một dải hồ không theo quy tắc nào, hình chiếc răng hổ, biết là Hổ Nha hồ, cách Mặc Ngọc lĩnh không đầy ba nghìn dặm.
Lúc này miệng vị thần trên đỉnh đầu Ngụy Tác đang nuốt thiên long hài cốt và một viên thiên long yêu.
Hai ngày này, gã đã luyện hóa sáu bộ viễn cổ thiên long hài cốt và hai viên thiên long yêu đơn, trừ hơn nửa bộ hài cốt U minh thiên long thì số thiên long hài cốt và thiên long yêu đơn lấy được ở long trủng, chỉ còn lại chỗ này!
So với hai ngày trước, nguyên khí phun ra càng kinh nhân, thần linh do nguyên khí gột rửa hình thành tên đỉnh đầu đã đạt trăm trượng, thủy linh nguyên khí khiến phạm vi mấy trăm trượng quanh chúng nhân có một đám mây đen bao phủ.
Uy thế này dù thanh niên thần bí khi trước tu đến Kim đơn tứ trọng cũng không so nổi.
Nhục thân thanh niên thần bí được thượng cổ Tam Hoàng tông truyền thừa chỉ như của phổ thông tu sĩ còn Ngụy Tác hiện tại có nhục thân cực kỳ siêu phàm, như thân thể giao long đang phun mây nhả suonge.
"Cách! Cách! Cách!"
Chúng nhân vừa tới Hổ Nha hồ, thiên long hài cốt sau cùng trên đỉnh đầu Ngụy Tác được nguyên khí gột rửa mà mủn ra, đột nhiên vỡ vụn, hóa thành bột trắng.
Viên thiên long yêu đơn sau cùng nảy lên rồi tan ra, hóa thành bột.
"Y sắp đột phá tu vi! Từ Kim đơn tam trọng đột phá đến Kim đơn tứ trọng!"
Cơ Nhã và bọn Thủy Linh Nhi rúng động, cảm nhận được khí tức kinh nhân từ mình Ngụy Tác bừng lên.
"Không xong, hình như không đủ!"
Bọn Cơ Nhã biến sắc, cũng cảm nhận được khí tức đó rung lên mấy lần trong thể nội Ngụy Tác nhưng tựa hồ thiếu chút nữa mới thoát ra được.
"Cách!"
Thể nội Ngụy Tác chợt vang lên tiếng vỡ nhẹ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đồng thời, khí tức của gã dâng tràn!
"Oành!"
Như đóa hoa sen bừng nở, thủy khí kinh nhân cực độ từ Ngụy Tác bừng lên.
"Xoạt! Xoạt!"
Trong vòng mấy nghìn trượng đổ mưa.
Ngụy Tác vốn nhắm mắt, uốn theo long hình đột nhiên mở bừng mắt.
Khí tức kinh thiên dâng lên, gã bước tới, sóng nước theo chân khuếch tán ra hơn nghìn trượng.
"Kim đơn tứ trọng!"
Trừ Lý Tả Ý thì ai cũng biết gã đột phá Kim đơn tam trọng, đạt tới Kim đơn tứ trọng.
"Bảy bộ thiên long hài cốt hoàn chỉnh, còn là thủy hệ thiên long thích hợp nhất, thêm ba viên thiên long yêu đơn có lượng nguyên khí càng kinh nhân. Như thế mới từ Kim đơn tam trọng đột phá đến Kim đơn tứ trọng. Kim đơn của huynh ấy thật ra cỡ nào?" Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh nhìn nhau, đọc được ý nghĩ của nhau.
"Thỏ huynh đệ, yêu đơn của huynh đệ đến mức nào rồi, cho bọn ta xem đi..." Người đầu tiên muốn xem kim đơn của Ngụy Tác lại là Lý Tả Ý.
"Được!" Ngụy Tác gật đầu, ngực tỏa rạng vạn đạo hà quang.
"...!"
Thấy kim đơn tỏa vạn đạo hà quang bay lên, Hàn Vi Vi suýt nữa mất hết phong phạm thục nữ mà kêu to nhĩ muội yêu, rồi ngất xỉu.
"Ực", Lý Tả Ý nuốt nước bọt.
Lớn như bánh xe!
Kim đơn của gã đúng như Hàn Vi Vi tưởng tượng, lớn như bánh xe ngựa!
Tế xuất kim đơn thì thân thể gã cũng bị che kín.
"Đây có còn là kim đơn không."
Bọn Hàn Vi Vi tỏ ra không dám tin nhìn viên kim đơn khó tưởng tượng nổi đó, cùng rên rỉ.
Nhưng là một viên kim đơn chân chân chính chính! Kim đơn tứ trọng!
Vien kim đơn lơ lửng trước mặt Ngụy Tác, như một tiểu tinh cầu, còn lớn hơn thân thể gã, phát ra quang văn huyền ảo, ngưng kết thành hình, thành phù lục hình vuông.
Khi trước Hứa Thiên Ảo đột phá đến Kim đơn tứ trọng, kim đơn phát ra quang văn huyền ảo cũng ngưng thành phù lục, nhưng phù lục này đều rất nhỏ, chỉ như con kiến, không thể nhìn rõ, còn của gã thì như ngón tay, nhìn rất rõ ràng.
Có cảm giác là cứ theo phù văn này, dùng nguyên liệu luyện khí tầm thường thuộc thủy hệ nguyên khí luyện phù lục thì uy năng cũng cực cao
Kim đơn khổng lồ ánh lên linh quang như nước triều, khiến thần hồn bọn Cơ Nhã cũng rung lên.
Nếu không phải Ngụy Tác, mà là đối thủ ngay lúc đối địch tế xuất một viên kim đơn như thế, e là bọn Cơ Nhã sẽ kinh hoảng đến độ không phát ra nổi thuật pháp và pháp bảo.
"Chát"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, toàn lực phát thần thức.
Như có sóng nước lờ mờ tràn đi.
Ba nghìn trượng!
Mắt gã sáng rực lên!
Thần thức gã gấp đôi trước kia, trong vòng ba nghìn trượng là cảm giác rõ ràng mọi thứ.
"Huynh ấy không cần thuật pháp thần thức xung kích hay ngưng tụ thần thức mà cũng đạt mức hóa thì e là còn hơn cả Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ."
Thấy tình cảnh gã phát thần thức, bọn Cơ Nhã tỏ vẻ chấn động vô cùng.
Nhưng gã không chỉ khiến họ chấn động như thế.
"Có tu sĩ đến! Ngụy Tác, có tu sĩ bị hiện tượng ở đây thu hút."
Ngụy Tác lóe lên nhãn quang, tựa hồ định thử thứ gì khác nữa thì hắc sắc độn quang từ xa lao tới.
"Là đạo hữu ở đâu hả?"
Giọng nói cao ngạo băng lãnh từ hắc sắc độn quang vang lên.
"Các hạ là ai?" Ngụy Tác bước lên hỏi.
"Hừ!" Hắc sắc độn quang vang lên tiếng hừ lạnh, "Tại hạ Lưu Chân Yến của Chân Võ."
"Ngụy Tác, là chân truyền đệ tử của Chân Võ đích, với Chân Võ chỉ đệ tử tinh anh được thái thượng trưởng lão trở lên chân truyền mới có chữ "chân" trong tên." Thủy Linh Nhi truyền âm.
"Là chân truyền đệ tử của Chân Võ, bắt lấy hỏi thăm." Không hề dừng lại, Ngụy Tác tiến về phía hắc sắc độn quang.
"Ngươi... lớn mật!" Cùng tiếng quát cực lớn, một đạo ô quang bắn đến trước mặt Ngụy Tác.
Đạo ô quang là một món pháp bảo kiểu tam đầu xoa bàn, quang hoa như dây leo, uy thế thập phần kinh nhân, ít nhất cũng là đạo giai thượng phẩm cường hoành bảo.
"Cách cách!"
Ngụy Tác không dùng thuật pháp và pháp bảo, tung quyền đấm ra, tiếng nổ vang vọng, quyền đầu của gã hơi rung lên nhưng pháp bảo đó vỡ thành mười mấy mảnh!

Chương 618: Cút ra đây cho ta!

"Ám cổ thần kích của ta!"
"Sao lại như thế! Y có pháp bảo gì hả?"
Chân Võ chân truyền đệ tử này hơn ba mươi tuổi, mặc lục sắc pháp y, linh khí ngưng thành hình hắc sắc thái dương, tu vi Kim đơn nhất trọng, rõ ràng là cao thủ xuất chúng trong số chân truyền đệ tử. Dù tông môn như Huyền Phong môn và Chân Võ có nhiều lão quái vật Kim đơn kỳ thì trong số chân truyền đệ tử lứa này, đạt tới Kim đơn kỳ cũng không nhiều, tối đa bảy, tám người.
Chân Võ chân truyền đệ tử này mặt mày anh tuấn, pháp y cói lòa linh quang, nhất cử nhất động đều khí độ phi phàm, khí tức cao cao tại thượng, ngạo thị vạn vật, nhìn bọn Ngụy Tác như vương hầu nhìn bình dân.
Nhưng lúc này y lại tỏ vẻ cực kỳ hoảng sợ.
Ngụy Tác lướt tới, trên mình ánh lên ngân sắc thần huy.
Quyền đầu của gã lại rắn như thế, một món pháp bảo kinh nhân đạo giai thượng phẩm bị gã dùng tay không đánh vỡ!
"Nhục thân! Nhục thân của y lại đạt mức này, cả đạo giai thượng phẩm pháp bảo cũng dám ngạnh tiếp!""Nhục thân này e không chỉ Tinh quang giao thân, mà đạt Tinh quang long thân, hơn hẳn nhục thân của bát cấp yêu thú."
Bọn Cơ Nhã chấn động khôn tả, biết gã chỉ dùng nhục thân ngạnh tiếp chứ không phải thuật pháp hay pháp bảo gì, có điều họ không ngờ gã đột phá đến tu vi Kim đơn tứ trọng đích thì thân lại kinh nhân như thế.
"Oành!"
Đấm vỡ pháp bảo đoạn trên mình Ngụy Tác bừng lên nhiệt khí cực kỳ dương hòa như lò lửa.
"A!"
Chân Võ chân truyền đệ tử trên không chấn động khôn tả, cảm nhận được nhiệt khí trên mình Ngụy Tác đều là khí tức do thể nội khí huyết lưu động phát ra.
"Đây là nhục thân gì nhỉ! Hoang cổ cự thú cũng không thể có khí huyết và sinh cơ như thế. Nhục thân này dù người thủng mười mấy lỗ cũng lành lại được."
"Chát!"
Y kinh hãi vung tay, trên đỉnh đầu, hắc sắc cự bi mấy chục trượng nhanh chóng ngưng thành.
"Đây là "Trấn thiên đại bi"! Y là thân truyền đệ tử của Cổ Vũ chân nhân trong Chân Võ." Thủy Linh Nhi hô khẽ.
Uy năng từ đỉnh đầu Chân Võ chân truyền đệ tử tràn ra.
Chân truyền đệ tử của siêu cấp tông môn như Chân Võ tông, thần thông còn hơn cả kim đơn tán tu.
Ngụy Tác lại dấy lên khí tức kinh nhân.
"Chát!"
Mục quang gã lóe lên, hắc sắc cự bi chưa rơi xuống đã bị một đạo ám kim sắc kiếm khí uy thế khó tưởng tượng nổi chém vỡ.
Cùng lúc, uy áp ép cho thân thể Chân Võ đệ tử này run lên.
Y chưa kịp làm gì thì thanh hắc sắc âm khí đã cuốn tới, kéo y về trước mặt Ngụy Tác.
Chân Võ chân truyền đệ tử vốn cao cao tại thượng như vương hầu cũng run lên. Da và pháp y của y đều đóng một lớp hôi hắc sắc huyền băng, thể nội chân nguyên cứng lại.
Y biết mình và đối phương không cùng đẳng cấp thượng, đối phương muốn giết y chỉ búng tay là xong.
"Ngươi là ai mà dám ngênh ngang như vậy, lẽ nào coi thường cả Chân Võ!" Nhưng y vẫn lên tiếng dọa dẫm.
Đến giờ y vẫn không dám tin là khi mình thể hiện rõ thân phận mà còn tu sĩ dám đối phó mình.
"Ta là ai? Thiếu chủ của các ngươi không phải đang ở Mặc Ngọc lĩnh đợi ta hả?" Mục quang Ngụy Tác lóe lên, một viên hoàng sắc kim đơn từ nạp bảo thủ trạc bay lên.
"Thiếu chủ đợi ngươi... Ngươi là Ngụy Tác... Bàn Long chân nhân!" Chân Võ chân truyền đệ tử này tròn mắt, cảm nhận được khí tức trên viên hoàng sắc kim đơn gã lấy ra thì y run lên, nín thở.
Ngụy Tác lấy viên hoàng sắc kim đơn ra, tâm mạch rực lên vô số đạo hà quang trong suốt trấn áp.
Hoàng sắc kim đơn cũng rực lên hà quang, quang phù nhanh chóng bị kim đơn hà quang của Ngụy Tác trấn áp.
Ngụy Tác lúc này đã đạt tu vi Kim đơn tứ trọng, đủ thực lực trấn áp kim đơn của Bàn Long chân nhân, gã không bắt sống Chân Võ chân truyền đệ tử này là lấy kim đơn cỡ đó ra luyện chế thành Tuyệt diệt kim đơn.
"Mặc Ngọc lĩnh trừ Hứa Thiên Ảo còn ai nữa?" Vừa trấn áp kim đơn của Bàn Long chân nhân luyện chế Tuyệt diệt kim đơn, Ngụy Tác vừa hỏi. Hai chân gã đứng phía trên Chân Võ chân truyền đệ tử này, như thể đang giẫm lên, trông cực kỳ đặc biệt.
"Là ngươi! Ngươi dám đến Mặc Ngọc lĩnh! Hay lắm, ngươi chết chắc rồi!" Chân Võ chân truyền đệ tử gầm lên, tỏ vẻ dữ dằn. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ta và ngươi vốn không có ân oán. Ta hỏi ngươi mà ngươi không đáp thì ta phế trừ tu vi và kinh mạch ngươi, cắt lưỡi ngươi rồi sai ngươi tống ngươi vào linh thạch khoáng mạch, làm khổ sai đến chết." Ngụy Tác mặc kệ y gầm hét, nhạt nhẽo nói, "Ngươi nói thì ta đưa ngươi đến Mặc Ngọc lĩnh, nếu ngươi nói thật, ta sẽ chừa sinh lộ, nếu ngươi nói sai thì ta biến ngươi thành phế nhân rồi tính."
"Ngươi..." Chân truyền đệ tử này biến sắc. Nhân vật như y đều tâm tính cực kỳ cao ngạo, không hề sợ chết nhưng y hiểu rõ trong linh thạch khoáng mạch đều tối tăm, phế nhân ở đó là sâu kiến thật sự. Chỉ nghĩ thế là y tắt hết kiêu ngạo, hoảng sợ vô cùng.
"Được, được lắm, ngươi dám chống lại Chân Võ! Ta cho ngươi biết. Trong nghìn dặm quanh Mặc Ngọc lĩnh, Chân Võ chỉ có mấy người nhưng trừ thiếu chủ thì còn Bạch Vũ chân nhân!" Thoáng ngừng lại, chân truyền đệ tử này tuy không chịu lép về lời lẽ nhưng không nén được sợ hãi.
"Trừ Hứa Thiên Ảo và Bạch Vũ chân nhân, còn tu sĩ Kim đơn kỳ nữa không? Huyền Phong môn có ai ở gần Mặc Ngọc lĩnh chăng?" Ngụy Tác tiếp tục luyện chế Tuyệt diệt kim đơn, đồng thời hỏi.
"Còn có một tu sĩ Kim đơn kỳ, là sư đệ Triệu Chân Viên, nhưng thường truyền tin tức, vị tất ở gần Mặc Ngọc lĩnh." Chân Võ chân truyền đệ tử đáp: "Huyền Phong môn trừ phi có tu sĩ đột nhiên có việc gì đó mà đến chứ quanh Mặc Ngọc lĩnh không có ai."
"Kỳ Long Sơn và Thanh Bình thế nào rồi?" Ngụy Tác hỏi.
"Họ bị trấn áp tại Mặc Ngọc lĩnh, chưa bị giết." Chân Võ chân truyền đệ tử này đáp.
"Gần như lời Thất Diệp chân nhân nói, chúng ta đến Mặc Ngọc lĩnh xem Hứa Thiên Ảo có thần thông gì!" Ngụy Tác mục quang lóe lên, một đạo hoàng quang bay ra, gã tế xuất tam túc hoàng ngọc đại đỉnh của Bàn Long chân nhân vốn độn tốc kinh nhân, gật đầu với Cơ Nhã, không ngừng trấn áp hoàng sắc kim đơn, đồng thời đưa cả Chân Võ chân truyền đệ tử lên phi độn pháp bảo.
"Có phải đi cứu hai con thỏ đó không?" Lý Tả Ý tỏ vẻ hưng phấn, bám theo Ngụy Tác.
"Đúng, chúng ta qua cứu hai con thỏ đó." Ngụy Tác gật đầu.
"Thỏ?... Bàn Long chân nhân cũng chết trong tay y... Y dám tới thẳng là vì sao?... Không thể nào!" Chân truyền đệ tử dưới chân gã cực kỳ chấn động, tuy không biết thỏ mà Lý Tả Ý và Ngụy Tác nói là gì nhưng theo y thì tu sĩ Kim đơn ngũ trọng cũng không địch nổi Bạch Vũ chân nhân và Hứa Thiên Ảo liên thủ!
Y không biết rằng người điên khùng đi theo Ngụy Tác, trông có vẻ chỉ là tu sĩ Phân niệm cảnh, là Lý Tả Ý chấn động cả tu đạo giới Thiên Huyền đại lục!
Ngụy Tác đã đột phá đến Kim đơn tứ trọng, nhục thân cũng đạt tầng thứ ba của Thiên long quần tinh tôi thể thuật, tương đương với nhục thân của bát cấp trung giai cự long. Trên đường đến Mặc Ngọc lĩnh, gã đủ thời gian luyện chế kim đơn của Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc chân nhân thành Tuyệt diệt kim đơn.
Lòng tin và khí thế của gã đạt đỉnh cao chưa từng có.
Nếu lúc này mà còn rụt rè thì Ngụy Tác có tu luyện cũng mất hết nhuệ khí, tâm cảnh gặp trở ngại.
"Vù!"
Bọn Cơ Nhã lướt lên tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, cái đỉnh hóa thành hoàng sắc lưu quang, xé không khí lao tới Mặc Ngọc lĩnh.
"Bàn Long chân nhân? À! Không phải? Tại hạ Chân Võ..."
Cách Mặc Ngọc lĩnh không đầy một nghìn dặm thời, một đạo thanh sắc độn quang từ trong tầng mây xẹ tới. Tu sĩ trong đạo độn quang tu vi không tệ, phát giác trên hoàng ngọc đại đỉnh không phải Bàn Long chân nhân thì định tra xét.
Vù!
Thanh hắc sắc quỷ trảo mang theo lam quang chụp xuống, tu sĩ trong thanh sắc độn quang không kịp phản ứng, linh quang vừa sáng lên đã vỡ nát, bị hút lên hoàng ngọc đại đỉnh.
Tam túc hoàng ngọc đại đỉnh, không hề dừng lại, nhắm thẳng Mặc Ngọc lĩnh.
"Hứa Thiên Ảo, ra đây ngay!"
Thoáng sau, trước mắt Ngụy Tác xuất hiện đỉnh núi như mặc ngọc. Gã hú vang, tiếng hú hàm chứa sát ý kinh thiên vang vọng đất trời.

Chương 619: Đúng là cầm thú

Ngụy Tác còn cách Mặc Ngọc lĩnh không đầy một nghìn dặm, bắt một tu sĩ Chân Võ thì ở chỗ gần đỉnh núi có hai tu sĩ đang xếp bằng.
Một người ngồi trên ngọc trụ, mặc bạch sắc pháp y viền vàng, phong độ rỡ ràng, mặt mày tuấn mĩ, chính thị Chân Võ thiếu chủ Hứa Thiên Ảo.
Tu sĩ còn lại ngồi dưới, trên một thanh ngọc liên đài, mặc xích hồng sắc pháp y.
Trung niên tu sĩ này mặt dài, nhẵn nhụi, linh khí hình thành hỏa hồng sắc kim tiền hình vuông.
"Mạnh Phong Vũ, Lưu Vân tông tuy đồng ý trung thành với mỗ nhưng nên biết sau lưng Cổ Việt tông là Ngọc Thiên tông. Các hạ cũng biết tông môn như Chân Võ và Ngọc Thiên tông tuy không nói ra nhưng đều hiểu hết tẩy của nhau." Hứa Thiên Ảo vẫn thản nhiên, rõ ràng đang cùng tu sĩ tên Mạnh Phong Vũ bàn bạc việc gì đó.
"Tại hạ biết." Mạnh Phong Vũ tỏ vẻ nịnh nọt: "Bất quá Chân Võ và Huyền Phong môn liên thủ, Ngọc Thiên tông tất không thể so được với Chân Võ, Hứa thiếu chủ thần thông thế này, tại hạ thấy bàn việc này không hề sớm."
"Hả? Xem ra tin tức của các hạ khá linh thông." Hứa Thiên Ảo mỉm cười, liếc Mạnh Phong Vũ đầy thâm ý: "Hình như các hạ và một vài trưởng lão U Minh cung có giao tình không tệ?"
"Việc này cực kỳ cổ quái. Tại hạ đã nghe ngóng nhưng không biết tin gì. U Minh cung cho biết, Lý Tả Ý ăm trộm điển tịch Liệt khuyết tàn nguyệt trốn đi, nhưng tại hạ biết cấm địa chứa Liệt khuyết tàn nguyệt thì chỉ có chí bảo trong tay tông chủ U đế mới vào được. Rất có thể là U minh thiên long của U đế! Nhưng dù sao, Lý Tả Ý có chí bảo vào cấm địa thì cũng không thể vào đó mà không bị phát giác. Lý Tả Ý phản bội thì từ đầu U Minh cung khẳng định đã toàn lực vây ráp, không thể không có động tĩnh gì như thế." Mạnh Phong Vũ hiểu ý bạch Hứa Thiên Ảo.
"Lý Tả Ý vào được cấm địa, thì chí bảo để vào cấm địa U Minh cung ở trong tay y." Hứa Thiên Ảo nhíu mày, tỏ vẻ khinh miệt, "Bạch Vũ chân nhân, con chuột đó không dám đến rồi, muốn tìm y tất mất công lắm. Chuột đúng là chuột, tu sĩ như thế mà dám xưng Bá Khí chân nhân."Hứa Thiên Ảo dứt lời, trong vân khí trước mặt y hiện ra một thân ảnh.
Thân ảnh này bao trong bạch quang, căn bản không nhìn rõ diện mục, thập phần thần bí.
Chính là nhân vật số hai Chân Võ, trừ Hứa Thiên Ảo, Bạch Vũ chân nhân. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đại tu sĩ này hiện rõ thân ảnh thì không đáp mà nhìn về man hoang hoang nguyên phía sau Mặc Ngọc lĩnh.
"À! Bàn Long chân nhân?"
Hứa Thiên Ảo và Mạnh Phong Vũ thấy tam túc hoàng ngọc đại đỉnh bắn tới, vẽ thành lưu quang trên không.
"Bàn Long chân nhân về rồi, lẽ nào y bắt được kẻ sâu kiến đó?" Hứa Thiên Ảo nhếch môi đắc ý.
"Hứa Thiên Ảo, ra đây ngay!"
Không khí quanh Mặc Ngọc lĩnh như rung lên, trong hoàng sắc lưu quang vang lên tiếng hú khí thế ngút trời.
"Hứa Thiên Ảo, không phải ngươi muốn gặp ta hả? Ta đến rồi mà ngươi chưa cút ra sao."
Bọn Hứa Thiên Ảo không hiểu là thần thánh phương nào, nhưng tiếng hú thứ hai cất lên thì thân phận người đến đã rõ ràng.
"Ngụy đạo hữu! Ngụy đạo hữu đến rồi!"
Trên bãi đất cách bọn Hứa Thiên Ảo không xa, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình vốn mệt mòi vì thể nội chân nguyên bị phong ấn, mà mục quang cũng lóe lên, tỏ vẻ không dám tin.
"Người này là tán tu y định đối phó? Tán tu này lớn mật tới mức dám tới đây kêu gào..."
Mạnh Phong Vũ ngồi dưới Hứa Thiên Ảo tỏ vẻ kinh ngạc cực độ, nhìn lên.
"Hỗn xược!"
Hứa Thiên Ảo không hề biến sắc, bạch quang xẹt vào hoàng quang đang lướt tới.
"Y giận rồi, đây là thời cơ lấy lòng tốt nhất." Mạnh Phong Vũ nhãn quang lóe lên, vung tay tế xuất phi độn pháp bảo hình xích hồng sắc phất trần bám theo.
Hứa Thiên Ảo tuy không đổi sắc nhưng Mạnh Phong Vũ biết y đang giận điên người.
Ngụy Tác đến quá đúng lúc.
Hứa Thiên Ảo vừa mới nói Ngụy Tác chỉ là chuột bọ, không dám tới thì gã tới ngay.
Đối với nhân vật cao quý cực điểm, cao ngạo cực điểm như Hứa Thiên Ảo thì như thế khác nào một cái tát đích đáng!
Với cá tính của y, dù Ngụy Tác đến thì phải nghĩ cách hành hạ gã, kiểu như mèo vờn chuột.
"Ngụy Tác, Hứa Thiên Ảo ra rồi."
Hứa Thiên Ảo bắn ra, Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã nhìn rõ.
"Tu sĩ đó là ai?" Thấy đi cùng Hứa Thiên Ảo còn Mạnh Phong Vũ, bọn Cơ Nhã tỏ vẻ lo lắng.
"Chỉ tu vi Kim đơn lưỡng trọng, không sao!"
Ngụy Tác nhãn quang lóe lên, vỗ mạnh lên người, quang hoa lóe liên tục.
"Ngần ấy thứ hả!"
Hai tu sĩ Chân Võ bị gã ném trong hoàng ngọc đại đỉnh tỏ vẻ chấn kinh.
Hóa ra Ngụy Tác thả hai Hắc minh cốt quân và thanh loan, Phệ tâm trùng họ không thấy, thậm chí cả Pháp vương thái điệp.
Tuy lòng tin và khí thế đạt cao độ chưa từng có nhưng đối diện Hứa Thiên Ảo thì gã không hề khinh địch.
"À!"
Ngụy Tác vung tay, quang hoa trong suốt điểm lên cổ họng hai Chân Võ tu sĩ trên hoàng ngọc đại đỉnh, cả hai bị chân nguyên phong bế, tắt tiếng ngay.
Cùng lúc, linh khí của gã ngưng thành nhiều đóa hoa sen tim tím trông không có vẻ gì là cao cấp.
"Hay lắm, quả nhiên là ngươi, không ngờ ngươi còn chút gan dạ, dám đến gặp ta."
Thoáng cái, Hứa Thiên Ảo ngự không lao tới cách Ngụy Tác không đầy hai nghìn trượng. Y lại khôi phục vẻ bình thản như du sơn ngoạn thủy.
Hứa Thiên Ảo đã tan đi tâm hỏa, không bị ngoại vật tác động.
Đối địch mà chỉ cần không bị đối phương ảnh hưởng rồi sai lầm thì mới nắm đối phương trong lòng tay mà đày dọa.
Tâm cảnh tu vi này tu sĩ thông thường so được sao? Tâm cảnh của ta thật quá cao.
Ngay cả Hứa Thiên Ảo cũng bội phục tâm cảnh tu vi của mình.
Để xem sâu kiến như ngươi có thủ đoạn gì.
Hứa Thiên Ảo nhếch nụ cười trào lộng.
"Thủy Linh Nhi, cô nương chịu hiện thân rồi hả."
Thủy Linh Nhi vẫn ăn vận kiểu nam tu, mục quang y quét vào, nhận ra ngay.
"Thủy Linh Nhi, ngươi!"
Nhưng nuụ cười nhạo của y vừa hé đột nhiên ngưng lại. Mọi nét nhẹ tênh, mèo vờn chuột, công tử rỡ ràng, rồi thì thoát trần phiêu dật... đều tan biến, nét mặt méo đi trong tích tắc.
"Thủy Linh Nhi, đồ tiện phụ! Nguyên âm đã mất! Tiện phụ, ngươi là vị hôn thê của ta mà lại không biết liêm sỉ thế hả!"
"Hứa thiếu chủ, xin tự trọng. Tôi là đạo lữ của huynh ấy, cũng không đáp ứng gì thiếu chủ, sao là vị hôn thê được." Thủy Linh Nhi thoáng giận, băng lãnh nói.
"A! A! A!"
Nếu Hứa Thiên Ảo có thể tách ý thức làm đôi thì một trong hai người hóa thành này sẽ điên cuồng thổ huyết, mắng chính y "Tâm cảnh tu vi, mặc kệ tâm cảnh tu vi, ngươi cứ việc mà tâm cảnh với tu vi! Kệ cái tâm cảnh tu vi của ngươi!"
"Thủy Linh Nhi... Đây là Thủy Linh Nhi dịch dung... Nàng ta vốn là hôn thê của Hứa Thiên Ảo, hiện tại lại cùng kẻ khác hợp thể song tu... Chuyện đó..." Mạnh Phong Vũ run lên.
Hôn thê mà mình cha chạm tới, chưa biết mùi vị ra sao thì bị kẻ khác xơi mất. Mạnh Phong Vũ biết không ai nuốt trôi được việc này.
"Được! Được lắm!"
Tóc Hứa Thiên Ảo vốn tung bay, không nhiễm bụi trần cũng rối tung. Y giận quá hóa cười, xanh lét mặt mày, gầm lên điên cuồng: "Được lắm! Những nữ nhân này có vẻ đều có quan hệ với ngươi. Ngươi cướp nữ nhân của ta thì ta cũng cướp lại hết của ngươi, ta sẽ không giết ngươi mà sẽ để ngươi thấy chúng bị ta giày vò thế nào! Ta sẽ cho ngươi biết mùi vị sống không bằng chết! Ta sẽ đem chúng ra làm đồ chơi, tất cả mọi bộ phận, ngay trước mặt ngươi! Thanh Bình có phải bằng hữu của ngươi không, ta không tha cả ả! Ta sẽ không giết cả Kỳ Long Sơn! Để y nhìn thấy ta vui vầy với toán nữ nhân của ngươi và Thanh Bình, rồi ta bắt cả y cũng chung vui! Bằng hữu gian dâm nữ nhân của ngươi thì có mùi vị gì nhỉ!"
"Ngươi tưởng mớ đồng nát này là đối thủ của ta hả..." Hứa Thiên Ảo định gầm lên tiếp.
"A!" Nhưng rồi y đột nhiên tắt tiếng.
Một vầng hôi hắc sắc loan nguyệt quang hoa đột nhiên bừng lên, tỏa ra khí tức hủy thiên diệt ép tới.
"Cầm thú!"
Lý Tả Ý phát ra đạo quang hoa rồi lẩm bẩm, "Một kẻ cả thỏ cũng định cường bạo, đúng là cầm thú."

Chương 620: To hả?

"Oành!"
Bạch quang và hồng quang chặn hôi hắc sắc loan nguyệt quang hoa của Lý Tả Ý, uy năng kinh đào hãi lãng khuếch tán ra, thổi tung cả Hứa Thiên Ảo và Mạnh Phong Vũ bám theo y.
"Liệt khuyết tàn nguyệt!"
Hứa Thiên Ảo được bao trong kim bạch lưỡng sắc quang hoa, tay cầm hồng sắc pháp bảo hình lu cá, tuy không tổn thương gì nhưng mắt y ánh lên thần sắc không dám tin.
Bạch Vũ chân nhân xuất hiện sau lưng Hứa Thiên Ảo và Mạnh Phong Vũ, bạch quang do y kích phát.
Bạch sắc thần quang vốn bao quanh y dâng lên, hình thành từng mớ lông trắng muốt trên đỉnh đầu, thanh linh phiêu dật khôn tả.
Người có thực lực đứng đầu trong số các Chân Võ thái thượng trưởng lão này lại là một bạch y tu sĩ hơn ba mươi tuổi.
Bạch Vũ chân nhân đứng trên lớp lông trắng do linh khí hóa thành, pháp y không nhiễm bụi trần, thần sắc lạnh lùng, không hề dao động. Trên mình y bao trùm ánh sáng thần thánh, tỏ rõ phong phạm tuyệt đại cao thủ."Lý Tả Ý, ngươi điên thật hay giả mà dám đối địch với Chân Võ?" Giọng y thập phần bình tĩnh vọng vào tai mỗi người.
"Đó là thực lực chân chính của tuyệt thế nhân vật của Chân Võ, y cũng tu luyện thiên cấp công pháp!"
Cùng lúc, uy áp khó tưởng tượng nổi như nước triều toát lên, Cơ Nhã hòa Thủy Linh Nhi không thể động đậy như bị cố định tại không trung.
"Ngươi nói ta hả? Chân Võ tông là cái gì?" Lý Tả Ý quay lại ra hiệu cho Ngụy Tác: "Hai con thỏ đó chắc ở trong núi trước mặt, ta cứu họ xong sẽ chạy."
Ngụy Tác chưa kịp đáp, Lý Tả Ý đã lướt tới Mặc Ngọc lĩnh.
Lý Tả Ý bước ra, Thanh minh pháp y không giấu được linh khí, ngọn núi liên miên lại hiển hiện, khí thế cực kỳ kinh nhân.
"Nhất định có gì đó không ổn." Hứa Thiên Ảo cùng Mạnh Phong Vũ đều thấy khác thường, y định lấy lòng Hứa Thiên Ảo, lướt lên bảo Lý Tả Ý: "Lý đạo hữu, còn nhớ mỗ không, Lưu Vân tông Mạnh Phong Vũ đây, chúng ta có giao tình."
"Có giao tình, ngươi cũng là thỏ?" Lý Tả Ý hơi bất ngờ.
"Thỏ?" Mạnh Phong Vũ ngẩn người, "Tại hạ Mạnh Phong Vũ, đương nhiên không phải thỏ. A...!"
Mạnh Phong Vũ chưa dứt câu thì trước mặt nổ vang, bạch quang và hôi hắc sắc quang hoa hất văng đi.
"Không phải thỏ còn làm phiền ta, cái gì mà giao với tình." Phát ra một đạo hôi hắc sắc loan nguyệt, bị một đạo bạch quang của Bạch Vũ chân nhân ngăn lại, nhưng vẫn hất Mạnh Phong Vũ đi, Lý Tả Ý khinh bỉ nói.
"Muốn chết!"
Bạch Vũ chân nhân bạch y phiêu động, chặn đòn của Lý Tả Ý xong thì vẫn bình tĩnh thốt lên, khí tức đột nhiên như dâng tràn như biển gầm.
Trán y dấy lên vạn trượng thần huy, một viên tinh thạch pháp bảo đột nhiên bắn ra.
Pháp bảo này như con mắt, là một viên bạch sắc tinh thạch khảm một dải hắc sắc bảo thạch.
"Bản mệnh pháp bảo! Bạch Vũ chân nhân cũng tu luyện bản mệnh pháp bảo!"
"Bản mệnh pháp bảo của y mạnh thế này, bao trùm phạm vi rộng quá."
Lục bào lão đầu kêu ầm trong tai Ngụy Tác. Nguồn: http://truyenfull.vn
Bạch Vũ chân nhân tế xuất pháp bảo, như có một dòng thác trút xuống, bạch sắc thần huy kinh nhân, từ bốn phương tám hướng như nước triều ép tới bọn Ngụy Tác.
"Oành!"
Lý Tả Ý phất tay, lại một vầng hôi hắc sắc loan nguyệt chấn tan quá nửa bạch sắc thần huy, nhưng bản mệnh pháp bảo trên tràn Bạch Vũ chân nhân ngạch liên miên đổ ra thần huy bịt lỗ hổng lại.
"Chát!" "Chát!" Chát!"... Cơ Nhã và bọn Thủy Linh Nhi cùng thi triển thuật pháp pháp bảo, cạnh Hàn Vi Vi lóe lên ngân quang, Hỗn nguyên ngân oa ăn vận như bé gái cũng được thả ra. Nhất thời, tuy đánh tan bạch sắc thần huy nhưng bản mệnh pháp bảo của Bạch Vũ chân nhân có phạm vi bao trùm thập phần kinh nhân.
Tựa hồ Bạch Vũ chân nhân định một mình cầm chân cả bốn!
"
Tưởng ngươi gan dạ thế nào, hóa ra có tên điên này giúp sức." Hứa Thiên Ảo không vội xuất thủ với bọn Ngụy Tác.
Tay y xuất hiện một tấm cổ phù trong suốt, dồn chân nguyên vào thì phát ra khí tức viễn cổ thương tang đoạn hóa thành bụi, trong vòng bốn, năm trăm dặm, từ thinh không đến mặt đất hiện rõ chướng ngại trong suốt.
"
Đây là Lưu ly tịnh thổ, thần phù của thượng cổ Lưu Ly tông, ngang với thần vực của Thần huyền cảnh đại năng, hiện tại sâu kiến như ngươi muốn chạy cũng đừng mơ." Hứa Thiên Ảo cũng lên tiếng.
"
Thất Diệp chân nhân cũng nói thế, loại chó cậy chủ như ngươi thì ta cần gì dựa vào ai mới giết được!"
Vừa cười lạnh, phía trước Ngụy Tác chém ra một đạo ám kim sắc kiếm quang, xuyên thấu bạch sắc thần huy. Ngụy Tác cùng kiếm quang bước về phía Hứa Thiên Ảo, phát ra ngân sắc thần quang.
"
Công pháp như ngươi mà dám huênh hoang như thế hả, được, dám bảo ta chó cậy oai chủ thì ta sẽ bắt các ngươi lại, chơi bời chán chúng trước mặt ngươi rồi tìm một trăm con chó đến! Ngay trước mắt ngươi mà gian dâm chúng!" Hứa Thiên Ảo nổi giận, toát ra hàn khí vô cùng vô tận, thủy khí trong không gian đông lại thành băng văn, hơi thở rung lên vỡ vụn.
"
Cách cách!"
Không hề có dấu hiệu gì, Ngụy Tác vừa từ bạch sắc thần huy của Bạch Vũ chân nhân bước ra thì Nghiệp hỏa hồng liên pháp y của gã đột nhiên rực linh quang, hình thành một đóa sen đỏ to lớn.
Sáu đạo kim sắc quang mang đột ngột xuất hiện, xuyên qua Nghiệp hỏa hồng liên, đâm lên mình Ngụy Tác.
"
Sâu kiến mà thôi. Lấy được một đạo thuật pháp của Huyền Vũ chân nhân mà dám cuồng vọng, thân phận như ta thì hạng rác rưởi ngươi so được sao? Chân Võ tích lũy được vô số chí bảo, chỉ Cửu dương huyền châm là ngươi cũng không chống nổi, ngươi muốn xem ai trong số chúng bị yêu cẩu gian dâm trước?" Thấy lục đạo kim sắc quang mang đâm vào Ngụy Tác, Hứa Thiên Ảo nở nụ cười tàn nhẫn cực độ.
"Chát!"
Nhưng nụ cười tàn nhẫn của Hứa Thiên Ảo ngưng lại. Ngụy Tác phát ra ngân sắc thần quang, lục đạo kim mang đâm lên mình gã vỡ thành bụi.
Khí tức như mặt trời từ trên mình Ngụy Tác dấy lên, khác nào Hoang cổ cự thú từ hư không bước ra.
Cùng lúc, một đạo ám kim sắc kiếm quang và một đạo hồng quang từ mũi hắc sắc tiểu đao lơ lửng trước mặt gã bắn đến Hứa Thiên Ảo.
"Sao lại như thế!"
Hứa Thiên Ảo không kịp phản ứng, chỉ kịp phát thủ trung hồng sắc pháp bảo. "
Oành", hồng quang trong tay y tan vỡ, uy năng Ngụy Tác kích phát lưỡng đạo quang hoa không ngừng xung kích lên, hất bay y.
"
Lẽ nào thuật pháp giành được thì không giết được người?" Ngụy Tác bước tới, một đạo ám kim sắc kiếm quang với tốc độ kích phát khó tưởng tượng nổi chém vào Hứa Thiên Ảo.
Vù!
Bạch sắc lưu kim pháp y trên mình Hứa Thiên Ảo phát ra linh quang, lại chặn đòn của Ngụy Tác lại nhưng tấm pháp y cao quý đó cũng vang lên tiếng rách toạc, y bị hất bay đi.
"
Nhục thân... Nhục thân... Nhục thân..."
Hứa Thiên Ảo nói liên ba lần nhục thân, hiển nhiên nhục thân của Ngụy Tác khiến y rúng động.
"
Ngươi tưởng cứ nhục thân cao cường thì là đối thủ của ta hả! Thiên mệnh huyền băng quyết của ta là thiên cấp trung giai công pháp. Cho ngươi xem kim đơn của ta thế nào! Nhục thân của ngươi mạnh hơn nữa thì chống nổi kim đơn uy năng sao!" Hứa Thiên Ảo càng tỏ vẻ hung hãn.
Ngụy Tác không ngừng lại, đạo ám kim sắc kiếm quang thứ ba xung kích đến y thì vô số đạo băng tinh hà quang từ thiên linh bừng lên.
Như băng tuyết thần vương đột nhiên giáng lâm, không gian trước mặt y đông cứng lại, đạo ám kim sắc kiếm quang cách y không đầy hai trượng, cơ hồ chém lên mình y nhưng cũng bị đông lại trên không trung.
Tức thì một viên kim đơn như chậu băng cầu bay lên, toát ra hàn khí kinh nhân vô cùng vô tận.
Trong vòng trăm dặm như đang giữa mùa đông lạnh.
"Kim đơn to thế này đáng sợ quá!" Mạnh Phong Vũ bị hất bay hai lần, cho rằng mình không nhúng tay vào được. Bạch Vũ chân nhân cùng Lý Tả Ý, Ngụy Tác cùng Hứa Thiên Ảo đấu pháp thì y đều không nhúng vào được, thấy kim đơn của Hứa Thiên Ảo bay lên, y chợt rùng mình, cho rằng to quá mức.
"
Thế nào, to hay không, ta hay không?" Tế xuất kim đơn, Hứa Thiên Ảo nhìn Ngụy Tác với vẻ khinh bỉ, nếu lúc này ý thức của y có tách thành thêm một người thì cũng hô như thế.
"
Kia là...!"
Mạnh Phong Vũ cứng người, Hứa Thiên Ảo cũng thế, mắt lồi ra như bị kim đơn uy năng của chính mình biến thành cá muối.
"
To hả?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhìn gã, một viên kim đơn từ ngực gã bay ra.
Viên kim đơn này che kín cả mặt Ngụy Tác, như một bánh xe!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau