THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Địa đồ, nô thú tàn thiên

"Thế nào, lẽ nào ngươi định đấu với ta?" Độc nhãn tu sĩ trừng con mắt độc nhất, như thể kịp phản ứng lại, "à, ngươi muốn chống chọi một chút, kỳ vọng người của Thiết Sách năng nghe thấy động tĩnh đến đây hả? Bất quá đừng si tâm vọng tưởng nữa, đừng nói người của Thiết Sách nhất thời không thể đến đây, ta muốn giết ngươi đâu cần gây ra động tĩnh gì ghê gớm."
Ngụy Tác nhìn độc nhãn tu sĩ, không đáp mà lấy ra một vật, "không, ta muốn cho ngươi thấy thứ này."
"Cái gì hả... A!" Độc nhãn tu sĩ hơi hiếu kỳ trừng con mắt duy nhất lên, đột nhiên cạnh hắn như xuất hiện mặt trời, con mắt cơ hồ bị kim châm, không thể mở ra được.
"Chà! Cái gì đây? Rắn hả? Con bà nó chứ, ngươi không sợ chuột của ngươi bị rắn nuốt chửng hả!"
Dùng Nhật chước bảo phù khiến độc nhãn tu sĩ không mở mắt nổi, Ngụy Tác định dùng tiếp Ngũ hành đồng hoàn và Âm mị nhận hạ sát đối thủ. Nhưng cùng lúc hắn gào lên thê thảm thì một dải thanh quang từ trong cái túi trên tay bắn ra, vòng qua Huyền quy thuẫn trước mặt Ngụy Tác.
Thanh quang có tốc độ kinh nhân này là một con rắn nhỏ toàn thân xanh biếc, có hai cái cánh thịt.Vòng qua Huyền quy thuẫn, tiểu xà cắn thẳng vào cổ họng gã.
Ngụy Tác nào dám để nó cắn trúng, ré lên rồi bỏ mặc cả sử dụng Ngũ hành đồng hoàn và Âm mị nhận, dồn chân nguyên vào tấm áo xám xịt đang mặc. Lúc gã nhìn rõ con rắn đang há miệng trước mặt thì một dải cương phong xanh đen cùng một con hỏa phượng đồng thời xuất hiện, hất văng con rắn đi.
"Còn thuần dưỡng cả yêu thú thế này, chả trách hắn chỉ Thần hải cảnh ngũ trọng mà dám coi ta như người chết rồi." Ngụy Tác sởn gai ốc nhìn con rắn nhỏ xanh lè.
Tu sĩ có yêu thú đã thuần dưỡng, lúc đối địch coi như có thêm trợ thủ, đương nhiên lợi hại hơn tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng phổ thông nhiều.
"Lẽ nào con mắt lành của ta cũng hỏng rồi?" Đằng kia, độc nhãn tu sĩ cố mở mắt ra cũng biến hẳn sắc mặt, xoa mạnh lên con mắt duy nhất.
Tấm pháp y tầm thường xám xịt kia sao lại xuất hiện cả cương phong lẫn hỏa phượng, chặn được cả tứ cấp Thanh trúc dực xà của hắn?
Cùng lúc một chiếc vòng đồng từ tay Ngụy Tác bay ra, lớn vụt lên trong tích tắc, trói chặt độc nhãn tu sĩ.
Độc nhãn tu sĩ tỏ rõ vẻ kinh hoảng, con rắn cũng cảm nhận được chủ nhân gặp nguy hiểm, liều mạng vòng ra phía sau Ngụy Tác, cắn vào gáy gã.
"Không cần lo, Thanh trúc dực xà chỉ là tứ cấp hạ giai, không phá được phòng ngự của pháp y ngươi mặc đâu."
Ngụy Tác vốn rợn tóc gáy, định ngăn đỡ con rắn thì nghe thấy giọng lục bào lão đầu cất lên, gã liền nghiến răng mặc kệ, vụt một tiếng chói tai, kích phát Âm mị nhận.
"A!"
Thiết thuẫn chặn trước mặt độc nhãn tu sĩ và đầu hắn, trực tiếp bị Âm mị nhận cắt làm đôi như cắt giấy.
"Còn muốn đánh? Ngươi không thông minh một tí như con chuột kia hả?"
Ngụy Tác nuốt một viên Hồi khí đơn, độc nhãn tu sĩ bị giết thì cùng lúc, con chuột vằn đen pha bạc khiến gã bại lộ chạy mất tích, nhưng lục sắc tiểu xà ở sau lưng không bỏ cuộc, vẫn liên tục xung kích hỏa phượng bay lượn quanh gã. Thoáng sau, hỏa phương do Hỏa phượng đỗ đâu phát ra mờ đi nhiều, uy năng sắp bị Thanh trúc dực xà tiêu ma hết.
Thừa cơ Thanh trúc dực xà lại bị hỏa phượng hất văng, một dải bạch sắc băng vụ nổ tung, Ngụy Tác phát ra một tấm nhị giai Hàn băng phù sử dụng đã quen tay, đông cứng Thanh trúc dực xà trên không, rồi một quả kim sắc lôi cầu bay ra tiếp theo, đánh cho con rắn giật giật liên hồi.
Ngụy Tác lại lấy Lưu huỳnh phi nhận của tử bào lão đạo từ nạp bảo nang ra, chém vào Thanh trúc dực xà đã hoàn toàn không còn khả năng chống cự nữa.
Sáu dải kim quang cắt qua, Thanh trúc dực xà bị chém thành mấy đoạn rơi xương.
Ngụy Tác lại thu hết đồ vật trên mình độc nhãn tu sĩ, cả Thanh trúc dực xà bị chém làm mấy đoạn cũng không lãng phí, nhét hết vào hắc sắc nạp bảo nang, ném thi thể độc nhãn tu sĩ xuống hạp cốc không đáy rồi lao qua cây cầu đá.
Qua cầu, qua một con đường dưới thành môn, lại là một phế khư đổ nát tan tành.
Đã vào sâu rồi nên không khí trong lành khó vào theo, đâu đâu cũng một mùi ẩm mốc khó ngửi khiến gã khó hít thở bình thường.
Càng khiến gã đau đầu là gã và lục bào lão đầu đã hoàn toàn mất phương hướng, khó lòng đoán ra âm thanh lúc trước phát ra từ đâu, cứ đi loạn xạ trong thành thị đổ nát dưới địa lăng, không gặp bất kỳ tu sĩ nào.
Suy tính một hồi, Ngụy Tác ẩn mình vào trong tiểu cung điện đổ nát, vừa đợi cho chân nguyên khôi phục, vừa tính toán chiến lợi phẩm lấy được từ danh độc nhãn tu sĩ mới bị gã giết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Mấy tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng này ít nhất cũng có gia tài mấy nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Tu sĩ mặc áo choàng đen bị gã dùng Ảo quang phù thu hút chú ý rồi đánh lén lấy mạng, có tổng cộng chừng hơn hai nghìn viên hạ phẩm linh thạch. Còn cả đôi pháp khí hình chân chim không rõ luyện chế từ chân yêu thú nào, cũng có uy lực bán linh khí, chỉ là tốc độ không bằng Lưu huỳnh phi nhận của tử bào lão đạo, nên hiện thời vô dụng với gã. Có điều đôi trảo này cùng vài thứ khác, ít nhất cũng trá trị hai, ba nghìn thiên viên hạ phẩm linh thạch.
"Hai cái túi này là nô thú đại."
Trong đống đồ của độc nhãn tu sĩ, Ngụy Tác tìm được hai cái túi da màu xanh, nhưng pháp trận khác hoàn toàn với của nạp bảo nang. Nhìn kỹ một chốc, không cần lục bào lão đầu giải thích, Ngụy Tác cũng nhận ra là nô thú đại chuyên dùng nhốt yêu thú đã thuần dưỡng. Bên trong nô thú đại có không gian với thể tích nhất định, đủ để mang yêu thú to lớn theo bên mình, nhưng hai cái túi hoa văn khá đơn giản này chỉ là hàng cấp thấp, không gian bên trong không lớn lắm, e rằng không chứa đủ yêu thú có thể hình đặc biệt lớn.
"Mảnh vỡ pháp bảo?" Tiếp đó gã lại bị một cái thanh mộc hồ lô vỡ thu hút chú ý, không rõ dùng loại gỗ nào luyện chế thành mà nặng hơn cả sắt, bên ngoài vẽ hoa văn trôn ốc, liên tục lóe lên thanh quang.
"Thanh hoàng hồ lô!" Lục bào lão đầu tựa hồ hơi chấn kinh, từng dải lục bao quanh thanh mộc hồ lô đã thủng mấy lỗ, thoáng sau lục quang thu về Dưỡng quỷ quán, lục bào lão đầu thở dài, "vốn Thanh hoàng hồ lô là đạo giai mộc hệ pháp bảo, không chỉ vừa công vừa thủ được mà mộc khí có thể tưới tắm linh điền, có tác dụng thúc chín với một số linh dược. Nhưng Thanh hoàng hồ lô này đã bị hỏng mất mấy pháp trận trọng yếu, lực công kích còn không bằng bán linh khí, tối đa chỉ phát ra được một dải thanh mộc khí, bao lấy ngươi sẽ khiến những loại yêu thú không dùng thị lực mà dựa vào khí tức, xúc giác để cảm tri coi ngươi là một khúc gỗ, không bị chúng phát hiện."
"Chà! Đạo giai mộc hệ pháp bảo! Nếu pháp bảo này còn nguyên thì chẳng phải ta đối phó tu sĩ Chu thiên cảnh lưỡng trọng đó cũng đươc còn gì?" Ngụy Tác há hốc miệng rên lên.
"Còn nguyên cái đầu ngươi, còn nguyên thì ngươi công phá được phòng ngự của Thanh mộc lâm do Thanh hoàng hồ lô hóa ra chắc? Lúc đó đối thủ cứ dùng Thanh hoàng ất mộc là đủ đập chết ngươi rồi."
"Địa đồThanh Phong địa lăng? Nô thú tàn thiên?"
Trừ linh thạch đại đựng gần hai trăm viên trung phẩm linh thạch và vài vật giá trị không cao như Hồi khí đơn, hai vật này của độc nhãn tu sĩ khiến Ngụy Tác hớn hở.
Độc nhãn tu sĩ quả nhiên có một tấm địa đồ địa lăng làm từ da dê!
Tuy tấm địa đồ này chỉ vẽ một phần của địa lăng nhưng nhiều nơi và ngã rẽ quan trọng đều có chú giải rõ ràng. Hơn nữa nhiều chỗ còn ghi chú chữ Phệ tâm trùng, rõ ràng là nơi Phệ tâm trùng có khả năng xuất hiện nhất.
Chả trách bọn hoàng sam tu sĩ dám trực tiếp xông vào đây, chuẩn bị vây giết người của Thiết Sách. Hiển nhiên chúng hiểu rõ hoàn cảnh nhiều nơi trong địa lăng này, coi như đã chiếm địa lợi.
Thứ khiến Ngụy Tác cuồng hỉ còn lại là một quyển sách bìa đen, ghi lại cách sai khiến, nuôi nấng và khiến yêu thú tiến giai.
Lúc đối địch mà có vài yêu thú tiểu đệ thì quả phi thường hữu dụng, như độc nhãn tu sĩ trong lúc không kịp phản ứng thì yêu thú hắn nuôi đã bức được Ngụy Tác phòng thủ, thiếu chút nữa khiến gã mất hẳn tiên cơ.
Vì vài vạn năm trước, số lượng yêu thú không nhiều như bây giờ nên lục bào lão đầu không rõ kinh nghiệm thuần dưỡng yêu thú kiểu này.
Quan trọng hơn, cuốn sách này là do đại môn phái hoặc tán tu lợi hại nào đó để lại, vì Kim Thứu cung trong Linh Nhạc nổi danh nuôi yêu thú cũng chỉ có phương pháp nuôi nấng, khiến yêu thú trưởng thành chứ không có cách thông qua cho ăn hoặc qua thủ đoạn nào đó khiến yêu thú tiến giai.
Muốn có một con cao giai yêu thú non cực kỳ khó khăn, nhưng trong tàn thiên này ghi chép rất nhiêu cách tiến giai cho yêu thú cấp thấp. Dù thuần phục một yêu thú cấp thấp cũng có thể từ từ khiến chúng tiến giai, hơn nữa yêu thú cấp thấp tiến giai rồi sẽ có thêm vài loại thiên phú dị năng, lợi hại hơn yêu thú cùng cấp.

Chương 62: Tu sĩ biến thái

Đọc qua nô thú tàn thiên của độc nhãn tu sĩ, Ngụy Tác lại dùng thanh quang của Thanh hoàng hồ lô để nghiên cứu địa đồ địa lăng.
Địa lăng được chia thành hai phần càn, khôn; chính thâm cốc gã vừa đi qua là điểm phân chia ranh giới hai bộ phận.
Trên địa đồ, vực sâu như hộ thành hà vây một vòng, tổng cộng có mười tám cây cầu đá như ban nãy nối càn cung ở bên ngoài và không cung ở bên ngoài. Bất quá theo ghi chú trên địa đồ, mười trong mười tám cây cầu đã hoàn toàn gãy nát, chỉ người thiện nghệ phi độn pháp quyết mới qua được, tu sĩ như Ngụy Tác phải dựa vào Phong vân lý mới đằng không được mấy trượng thì không thể đột nhiên bay qua được cự ly dài như thế.
Địa đồ ghi lại địa hình của một phần ba địa lăng, hai phần ba còn lại có lẽ bọn hoàng sam tu sĩ chưa tìm hiểu, nhưng chỉ những nơi có ghi chú trên địa đồ cũng lớn không kém gì Linh Nhạc thành.
Ngụy Tác mà không mua hàng cao cấp như Phong vân lý, tốc độ hơn bình thường mấy lần thì chỉ đi xuyên ngang sang đầu kia cũng mất nửa ngày.
Nơi có Phệ tâm trùng thường xuất hiện gần gã nhất là Thiết Tượng cốc. Tựa hồ chủ nhân địa lăng này là hoàng đế một nước lớn, lại tin vào âm gian hoàng tuyền, lúc xây dựng thì cho rằng mình chết đi còn phải xuống âm gian dẫn quân đội kiến lập cương thổ, nên trong địa lăng không chỉ có nhiều nơi mai táng quy mô lớn chôn vùi nhiều quân sĩ binh mã, mà còn chôn sống vô số thợ thuyền. Thiết Tượng cốc là nơi họ rèn binh khí cho ông ta, bên dưới có huyền thiết khoáng mạch, bên trên được khai tạc thành một sơn cốc, xây không ít lò nung của phàm nhân.
Bất quá qua địa đồ thì sơn cốc đó đổ nát tan tành, địa hình thập phần phức tạp.Ngụy Tác cho rằng người của Thiết Sách đến đây vì Phệ tâm trùng, rất có thể gần đó sẽ gặp họ.
Gã nghiến răng, quyết định mạo hiểm lén đến đó xem sao, đột nhiên trong Thanh Phong lăng vang lên tiếng đấu pháp đùng đục. Hơn nữa tiếng động lần này mãnh liệt hơn mọi lần trước.
Ngụy Tác hơi biến sắc, nghe một chốc xác định qua địa đồ, nơi phát ra âm thanh là ở bên trái, được gọi là Đông hậu lăng.
Đông hậu lăng tựa hồ là mộ của một phi tử của hoàng đế kiến tạo ra địa lăng, nhìn trên địa đồ là một ngôi mộ hình tròn không khác gì cung điện, bày nhiều quan tài đá rất lớn.
Ngụy Tác nhìn kỹ địa đồ một lượt rồi cất đi, như còn dơi xám lao đi trong phế khư, vô thanh vô tức lướt về phía Đông hậu lăng.
Cách Đông hậu lăng chằng năm sáu dặm, gã đột nhiên dừng lại trong một ngôi mộ hình vuông. Lúc đó tiếng đấu pháp ở phía Đông hậu lăng đã tan hết.
"Phía trước có người đến."
Cơ hồ đồng thời, giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai Ngụy Tác, nhắc nhở gã.
Gã nhìn quanh thấy không có nơi nào ẩn thân liền lui nhanh lại. Gã vừa rời con đường, ẩn mình vào bóng tối sau một bức tượng đổ nát thì vang lên tiếng xé không khí.
Một nữ tử thân hình đẹp đẽ mặc áo vàng, sắc mặt trắng nhợt, mồ hôi đầm đìa từ trong thông đạo nhảy ra, rồi một trung niên tu sĩ râu quai nón cao lớn, mặc hồng bào nhảy theo sát sạt.
Cả hai đều không phát hiện Ngụy Tác ẩn thân gần đó, cứ việc truy đuổi nhau, tốc độ của hoàng sam nữ tử kém xa trung niên tu sĩ râu quai nón, sắp bị bắt kịp.
Thấy không thể thoát khỏi, hoàng sam thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp nghiến răng dừng lại, vung tay phát ra một pháp khí như con bướm năm màu, hóa thành một đạo ngũ sắc quang mang, vù một tiếng lao vào tu sĩ râu quai nón đang đuổi ngày càng sát, đồng thời nữ tử mặt trái xoan trắng ngần này, lại kích phát một tấm pháp phù, hóa thành một lớp quang tráo trắng muốt bao quanh mình.
"Nhĩ muội yêu!" (1)
Râu quai nón gầm lên một tiếng thuận miệng, phất tay như không có gì, hàn quang lóe lên, trước mặt liền xuất hiện một thanh hậu bối đại đao chém mạnh xuống, hồ điệp pháp khí của hoàng sam thiếu nữ bị chém làm đôi như một con bướm thật, rơi nhanh xuống đất.
"Chà!" Ngụy Tác thiếu chút nữa sặc nước miếng. Lần đầu tiên gã thấy có người sử dụng pháp khí hình dáng như phổ thông đại đao, nhưng theo tình hình vừa rồi thì cây đại đao trông không thể bình thường hơn của tu sĩ râu quai nón ít nhất cũng có uy lực của bán linh khí.
Ngụy Tác còn chưa kịp dùng Vọng khí thuật tra xét tu vi của râu quai nón thì hắn lại kêu to: "Nhĩ muội yêu! Với chút bản lĩnh này mà còn chống cự gì hả, tu vi cao hơn ngươi còn chết dưới tay lão tử, còn không mau ngoan ngoãn đầu hàng."
Giọng râu quai nón thập phần thô kệch, còn vương khẩu âm phương ngôn miền bắc Thiên Huyền đại lục.
Ngụy Tác cảm thấy tên râu quai nón bắt nạt nữ nhân này không phải người tốt lành gì, chỉ là nhất thời tình huống chưa rõ ràng, gã không tiện xuất thủ, chỉ lén dùng Vọng khí thuật nhìn qua.
Râu quai nón mặc áo đỏ và hoàng sam thiếu nữ đều có tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng, chỉ là thần hải quang hoa của thiếu nữ mờ hơn nhiều, rõ ràng râu quai nón tu luyện công pháp cao hơn mấy bậc, hơn nữa trong tay hoàng sam thiếu nữ không có pháp khí có thể sánh với đại đao của râu quai nón.
"Các ngươi thật ra là ai là dám ngầm hạ thủ người của Thiết Sách bọn ta, lẽ nào ngươi không sợ bị Thiết Sách truy sát?" Hoàng sam thiếu nữ lại lấy ra một tấm pháp phù không rõ là loại gì, nhất thời không dám xuất thủ, chỉ run giọng hỏi.
"Tên râu rậm này quả nhiên cùng bọn với hoàng sam văn sĩ." Ngụy Tác nghe ra.
Râu quai nón lại dùng phương ngôn khẩu âm bắc phương cực nặng: "Nhĩ muội yêu, trông muội tử cũng khá thông minh, sao lại nói ra hai câu ngu xuẩn như thế. Từ hôm nay Thiết sẽ trừ danh khỏi tu đạo giới, muội tử còn định dùng Thiết Sách ra dọa Lưu Tam Pháo mỗ hả. Ngoan ngoãn đầu hàng mau, lão tử thấy muội muội da thơm thịt mát, nếu để lão tử được thoải mái sung sướng ở đây, lão tử không những không giết mà con cho muội tử lợi lộc nữa."
"Làm luôn ở đây? Chà, tặc tử này dâm đãng quá!" Ngụy Tác trợn tròn mắt, cầm Ngũ hành đồng hoàn và Âm mị nhận chỉ muốn cho râu quai nón một đòn lập tức.
Nhưng gã không ngờ là hoàng sam thiếu nữ sắc mặt trắng nhợt do dự một chốc rồi nghiến răng, nói với Lưu Tam Pháo đang cười hắc hắc đầy dâm đãng: "Chỉ cần chuyện đó là đại ca sẽ tha cho muội?"
"Nhĩ muội yêu, mau cởi y phục. Lão tử bảo muội tử làm gì thì cứ làm cái đấy, cái gì chuyện với chả đó. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, Lưu Tam Pháo mỗ đành lòng giết muội tử sao?" Lưu Tam Pháo nói tiếp những lời cực kỳ thô tục.
"Chà, không phải chứ, vì sống sót mà cả việc đó cũng làm?"
Khiến Ngụy Tác há hốc miệng là hoàng sam thiếu nữ đối diện râu quai nón, trong lúc sinh tử quan đầu, để giữ được mạng nên bất chấp hổ thẹn, cởi sạch từng lớp y phục ra.
Chốc sau, hoàng sam thiếu nữ đã trần trụi, bộ ngực tròn vo trắng ngần cùng vùng đen đen thần bí dưới tiểu phúc đều phơi bày hết trước Ngụy Tác và râu quai nón.
Đối diện nữ nhân thế này, Ngụy Tác không vội ra tay. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Đợi đến khi tu sĩ râu quai nón bắt đầu "chiến đấu" thì xác suất thành công sẽ cao hơn nhiều.
Tu sĩ râu quai nón tựa hồ rất vừa ý với thân thể hoàng sam thiếu nữ, "Nhĩ muội yêu, bỏ nốt cả quang tráo đi, còn nữa, quay đầu lại nằm trên tảng đá, quay mông về phía lão tử."
Hoàng sam thiếu nữ đã mất hết liêm sỉ, rất nghe lời quay đi, hai tay tỳ lên tảng đá mà tu sĩ râu quai nón yêu cầu, tạo thành tư thế khiến máu nóng của Ngụy Tác chạy giần giật.
Cả lục bào lão đầu cũng tròn mắt, không nói được gì.
Râu quai nón cười ha hả đi về phía hoàng sam thiếu nữ như con dê đợi mổ thịt.
Những tưởng hắn sẽ thỏa thuê dâm dục thì tu sĩ tự xưng là Lưu Tam Pháo đột nhiên chỉ tay, thanh đại đao chém nhanh tới, mục tiêu là thiếu nữ đã trần như nhộng, nàng ta thậm chí không kịp kêu lên một tiếng nào, trợn trừng cặp mắt không dám tin, ngã gục xuống.
"Nhĩ muội yêu, lão tử nói thế mà ngươi cũng tin. Ngươi tưởng lão tử thích làm chuyện đó hả. Ngươi chắc chưa biết lão tử ghét nhất là nữ nhân, chỉ thích nam nhân."
Râu quai nón hạ sát thiếu nữ xong, tỏ rõ vẻ khinh bỉ, tiếp đó giơ ngón tay áp út ra, hừ một tiếng miệt thị.
"Nhĩ muội yêu, kẻ nào lén lén lút lút đánh lén ta!"
Đột nhiên, râu quai nón gầm to, đại đao chém mạnh lên, choang một tiếng tóe rực hoa lửa, chém tróm một cái vòng đồng lớn cỡ thùng nước từ trên không lao xuống, khiến vòng đồng nứt một vết lớn.
"Chà!"
Ngụy Tác không ngờ râu quai nón này không chỉ con người biến thái, mà phản ứng cũng biến thái nốt, trán gã tức thì toát mồ hôi lạnh, vù một tiếng, Âm mị cũng được phát ra, mười mấy hắc sắc khô lâu đầu cùng một đạo ô quang, hòa theo âm phong rít gào lao vào râu quai nón.
-------o0o-------------
(1): Này cô em!

Chương 63: Giả chết, giao đấu dữ dội

"Nhĩ muội yêu, tiểu tử này trông khá lắm."
Râu quai nón không nhận ra Âm mị nhận gào rít âm phong mà mắt sáng lên khi thấy Ngụy Tác.
"Chà!" Ngụy Tác ớn lạnh, choang một tiếng, đại đao của râu quai nón lại chặn đứng được Âm mị nhận, thân đao chỉ xuất hiện một vết chém nhẹ.
Thanh đao trông cực kỳ tầm thường của hắn trừ lực công kích kinh nhân còn có thể sử dụng như pháp bảo phòng ngự linh khí cấp.
"Phệ tâm trùng!"
"Đừng mắc lừa! Hắn gạt ngươi đó!" Cùng lúc chặn Âm mị nhận, râu quai nón nhìn về phía sau Ngụy Tác, kêu lên như thấy ma quỷ. Nếu không có lục bào lão đầu nhắc nhở, Ngụy Tác đã tưởng sau lưng đột nhiên xuất hiện Phệ tâm trùng.
"Xoạt!" một tiếng nhẹ tênh, Ngụy Tác giả bộ ngoái lại, không hề khách khí phát động Nhật chước bảo phù.
"Nhĩ muội yêu!"Râu quai nón kêu lên thê thảm, mắt hoa lên không thấy gì nữa.
Ngụy Tác hiện tại cũng có chút kinh nghiệm đối địch, cùng lúc phát động Nhật chước bảo phù, thân hình hơi rướn sang trái, ra vẻ muốn dịch ngang nhưng khi cường quang sang lên thì lại lướt sang phải.
"Chát!"
Đại đao của đối phương chém vào bên trái gã, chém vào nền đá.
Đối diện với tu sĩ vừa biến thái vừa âm hiểm như thế, Ngụy Tác không dám tiết kiệm chân nguyên, nghiến răng tiếp tục phát động Âm mị nhận.
"Nhĩ muội yêu! Đúng là linh khí hả?!"
Râu quai nón thét lên the thé, Âm mị nhận tựu sắp lao vào người thì quanh hắn chợt dấy lên màn sáng màu xanh đồng, Âm mị nhận chém xuống cũng chỉ tạo ra mấy vết nứt, không đánh tan được màn sáng.
Hai đòn Âm mị nhận phát ra, chân nguyên của Ngụy Tác cơ hồ cạn hết, không thể tiếp tục kích phát Âm mị nhận, vung tay dồn hết chân nguyên còn lại, kích phát Lưu huỳnh phi nhận ra, lấy cả con bài tẩy Âm lân cốt kiếm, chuẩn bị khi Lưu huỳnh phi nhận của tử bào lão đạo không phá được màn sáng thì sẽ dùng Âm lân cốt kiếm đối phó tên biến thái này.
"Xoạt!"
Sáu tấm Lưu huỳnh phi nhận giáng xuống, sau rốt cũng phá tan màn sáng. Râu quai nón chật vật mở mắt ra, nhìn rõ phương vị của Ngụy Tác thì Lưu huỳnh phi nhận đã cắm vào ngực hắn, xuyên thâu ra đằng sau.
Bị sáu lưỡi dao dài cả thước xuyên ngực thì khẳng định không giữ được mạng.
Nhưng tu sĩ râu quai nón vẫn đứng vững như không hề hấn gì.
"Nhĩ muội yêu!" Ngụy Tác đầm đìa mồ hôi lạnh, đứng lại một chốc liền không nén được, buột ra câu râu quai nón vẫn nói.
Biến thái quá, râu quai nón hiện tại mắt lồi ra, đã ô hô ai tai từ lâu nhưng vẫn đứng vững. Cũng khó trách Ngụy Tác buột ra câu "Nhĩ muội yêu" như hắn, vì nếu không phải ban nãy thấy hắn cứ một câu Nhĩ muội yêu hai câu Nhĩ muội yêu, kết quả hiện tại bị chém sau đao, không kêu lên một tiếng như thế thì hình như không ổn, Ngụy Tác vừa hao tận chân nguyên chắc đã sử dụng Âm lân cốt kiếm uy lực đáng sợ nhất của mình rồi.
"Thanh đao gì đây nhỉ, đúng là người biến thái dùng đao biến thái." Ngụy Tác lau mồ hôi lạnh, nhổ thanh đao cắm trên vách núi ra.
Ngụy Tác chưa kịp lột sạch tài sản của râu quai nón biến thái tự xưng là Lưu Tam Pháo thì giọng lục bào lão đầu đột nhiên vang lên cực kỳ cấp thiết trong tai gã, "không ổn, đông lắm, cả trước và sau đều có người!"
"Không phải chứ?"
Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày. Chỗ gã đứng là một ngôi mộ nhỏ trong thông đạo, tựa hồ để chôn nha hoàn nô bộc bồi táng, chỉ gồm mấy chục trượng vuông, không có lối thoát.
Ban nãy râu quai nón từ trong một thông đạo lao ra, chú ý hết đến hoàng sam nữ tử nên gã mới không bị phát hiện, hiện tại hai đầu đều có người bao vây, gã trốn vào đâu cũng sẽ bị phát hiện.
Giọng lục bào lão đầu kinh hãi như vậy, bảo là rất đông người thì từ hai đầu vây lại tuyệt đối không chỉ một hai người.
Ngụy Tác lại toát mồ hôi lạnh, nghiến răng móc ra một tấm áo rách đầy máu từ nạp bảo nang ra.
Tấm pháp y này của độc nhãn tu sĩ bị gã giết ở đầu cầu, vốn còn công dụng ẩn mình nhưng bị gã dùng Âm mị nhận phát ra âm phong khô lâu đầu xé tan nên mất công hiệu.
Gã vội mặc lên, rồi đá một cước vào râu quai nón đứng trước mặt, khi hắn ngã xuống thì gã nằm bất động ở dưới, để thi thể hắn đè lên. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hình thể của gã tương tự độc nhãn tu sĩ, nằm dưới đất thế này không khác gì thi thể độc nhãn tu sĩ thật sự.
Ngụy Tác cơ hồ vừa giả chết thỏa đáng, thì từ thông đạo ban nãy hoàng sam thiếu nữ và râu quai nón xuất hiện lao ra năm tu sĩ.
Trong đó có cả hôi y tu sĩ Chu thiên cảnh mà Ngụy Tác gặp lúc đầu tại thành bắc tập thị, sau đó lại đến bờ đầm nước, chứng kiến thi thể tử bào lão đạo.
"Lưu Tam Pháo! Hàn Ưng Nhãn!"
Nhìn thấy thi thể Lưu Tam Pháo và kẻ bị Ngụy Tác giả trang nằm giữa đống đá, năm tu sĩ đều biến sắc, nắm chặt pháp khí như lâm đại địch.
Cùng lúc chúng kinh hô sắc biến, tiếng động lại vang lên phía sau lưng Ngụy Tác, lại thêm năm tu sĩ xuất hiện.
Năm người này là nhóm Nam Cung Vũ Tinh và Liễu Ngũ bị Hủ thi trùng cầm chân lúc trước.
"Hoàng Y Y!"
Cũng vậy, năm người này thấy năm tu sĩ đối diện thì đều kinh hãi, đồng thời hô lên kinh hãi nhin ánh mắt chạm vào thi thể lõa hồ của thiếu nữ.
"Các vị là ai?" Chỉ qua địch ý trong mắt bọn hôi y tu sĩ, phe Nam Cung Vũ Tinh đã biết đối phương là đối địch, tu sĩ Chu thiên cảnh trẻ tuổi mặt vàng của Thiết Sách chợt mắt lóe hàn quang, lạnh giọng hỏi.
"Bọn ta là ai hả?" Một lão giả gầy khô, mặt xanh lét, mặc pháp y lấp lánh lục sắc huỳnh quang đứng bên cạnh hôi y tu sĩ Chu thiên cảnh hừ một tiếng, "bọn ta là người đến kết liễu các ngươi."
Hắc bào tu sĩ nhỏ thó bên Thiết Sách cười cười lạnh chói tai, "bằng vào các ngươi e là chưa đủ tư cách?"
"Vậy hả?" Lão giả gầy khô bị pháp y ánh màu xanh lét lên mặt lạnh giọng: "Lưu Bạch Vũ ban nãy cũng nói thế."
"Cái gì!" Lão giả nói ra câu này, năm tu sĩ phe Nam Cung Vũ Tinh đều biến hẳn sắc mặt.
Lưu Bạch Vũ là đầu lĩnh một đội khác của Thiết Sách, cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng.
"Giết!"
Thoáng biến sắc, tu sĩ Chu thiên cảnh phe Nam Cung Vũ Tinh thốt ra một từ sung mãn sát khí.
Liền đó, đại hán áo gai trong nhóm vung hai tay, hai tấm lôi quang thuẫn bài lớn cỡ cánh cửa xuất hiện, cơ hồ bảo vệ được cả nhóm.
Một lưỡi dao hình trăng khuyết từ tay tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng xẹt ra, biến thành mấy chục đạo bạch quang hình trăng khuyết, không thể nhận ra đâu là thật, đâu là giả.
Nam Cung Vũ Tinh lấy ra một mớ Hỏa cầu phù Ngụy Tác cho, kích phát một tấm, đồng thời nắm lấy mảnh vỡ pháp bảo uy năng kinh nhân của mình.
Liễu Ngũ cũng lấy ra một chiếc hỏa hồng sắc cương hoàn, xoay một vòng trên đầu y rồi bắn ra vô số sợi lửa, bao trùm mấy chục trượng quanh năm người phe đối phương.
Đông thời, hắc bào tu sĩ cũng vung tay phát ra hai luồng sương vàng đầy thổ tinh khí, như hai con rồng vàng quẫy lộn trước mặt năm người, quang trào vàng sẫm cũng phát ra, bao lấy bọn Nam Cung Vũ Tinh. Ban nãy lúc đối phó Hủ thi trùng, chi mình đại hán áo gai phụ trách phòng thủ, nhưng giờ đối phương có tới năm tu sĩ lợi hại, hắc bào tu sĩ tựa hồ cũng chuyên tâm phòng thủ.
Năm người phe Nam Cung Vũ Tinh đồng thời xuất thủ, trong đó gồm cả một tu sĩ Chu thiên cảnh, uy thế cực kỳ kinh nhân.
"Hừ!"
Nhưng lão giả mặt xanh lét thản nhiên vung tay, lấy ra một chiếc tán lớn màu vàng, đính nhiều lục sắc bảo thạch, có vẽ vô số phù văn hồng sắc hỏa diễm.
"Bùng, bùng, bùng!" Mọi pháp khí và thuật pháp công kích của phe Nam Cung Vũ Tinh đều bị cây tán đỡ hết!
"Linh khí!"
Tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng biến hẳn sắc mặt, đồng thời lão giả gầy khô nheo mắt đưa tay điểm ra, tế xuất một cái hồ lô rực bạch quang.
Miệng hồ lô chưa mở ra, phun ra vô số giọt nước đen, chạm vào pháp bảo của Liễu Ngũ và tu sĩ mặt vàng thì phát ra tiếng xèo xèo, bốc lên từng luồng khói trắng.
"Không ổn, đấy là Hủ thi thủy! Có thể hủy hoại pháp khí!"
Tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng kinh hô, nhanh chóng thu loan đao hình trăng khuyết lại, thân đao đã lỗ chỗ, quang hoa ảm đạm. Nguyệt hoa luân của y cũng là bán linh khí, phát ra có thể ảo hóa thành mấy chục đạo quang ảnh, khiến đối thủ không nhận ra đâu là thật, uy lực vượt xa bán linh khí bình thường, không ngờ chỉ vừa va chạm, thiếu chút nữa bị đối phương triệt để hủy hoại.

Chương 64: Ai âm hiểm hơn

Chả trách đối phương thản nhiên, hóa ra là có một món linh giai pháp bảo phòng ngự thật sự và một pháp bảo có thể hủy hoại pháp khí của đối thủ!
Hơn nữa lão giả gầy khô còn có thân phận cao hơn hôi y tu sĩ, cũng là một tu sĩ Chu thiên cảnh.
Cùng lúc tu sĩ Chu thiên cảnh của Thiết Sách biến hẳn sắc mặt nhìn Nguyệt hoa luân, bốn người còn lại được hoàng sắc bảo tán che chở, không phải lo phòng ngự, cùng lấy ra pháp khí tấn công đối phương.
Hôi y tu sĩ Chu thiên cảnh mà Ngụy Tác gặp tại thành bắc tập thị cũng lấp ra một bộ pháp khí, lúc lấy ra trông như một bộ xương cá nhưng lập tức hóa thành mấy chục đạo bạch quang trùm lên phe Thiết Sách.
Ba tu sĩ còn lại cũng lấy ra một tấm pháp ấn đầu sư tử lấp lánh ngân quang, một chiếc thanh sắc mộc ngư, một cây búa lấp lánh ánh vàng.
Bốn pháp khí cùng phát ra, hai tấm lôi quang thuẫn do tu sĩ áo gai thi triển liền bị xé tan như xé giấy. Dai sương vàng quay quanh năm người phe Thiết Sách chợt hợp lại, hình thành một bức hoàng sắc thổ tường dày cả trượng, bốn pháp khí giáng vào đó, cát bụi mù mịt nhưng bị chặn đứng.
Hắc bào tu sĩ thi triển đạo thuật pháp này nhợt nhạt mặt mũi, uống liền hai viên Hồi khí đơn, đủ thấy đạo thuật pháp lực phòng ngự cực mạnh này chỉ thi triển một lần cũng cơ hồ hao tận chân nguyên của y."Nam Cung Vũ Tinh!"
Thấy phe mình hoàn toàn hạ phong, tu sĩ Chu thiên cảnh đầu lĩnh của Thiết Sách nghiến răng hạ quyết tâm, quát to với Nam Cung Vũ Tinh, đồng thời vung tay ném ra một viên ngọc màu vàng sậm, giáng vào tấm hoàng sắc bảo tán che trên đầu năm người đối phương.
Lão giả gầy khô vừa mới tỏ ra chế nhạo, cho rằng đối phương căn bản không phá được linh giai phòng ngựpháp bảo của mình thì viên ngọc vàng sậm chạm vào hoàng sắc bảo tán thì đột nhiên vô thanh vô tức nổ tung hóa thành một vạt kim sắc quang mang chói lòa.
Ánh mắt lão biến thành cực kỳ kinh hãi, hoàng sắc bảo tán của lão cơ hồ vô thanh vô tức tan đi trong màn sáng vàng, quá nửa lập tức hóa thành tro tàn.
Cùng lúc tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng quát to, Nam Cung Vũ Tinh tâm lĩnh thần hội, kích phát mảnh vỡ pháp bảo.
Hoàng sắc bảo tán bị đánh tan, mảnh vỡ pháp bảo hóa thành lam quang hào xuyên thảng qua, lao đến trước mặt lão giả gầy khô.
Những tưởng lão bị mảnh vỡ pháp bảo của Nam Cung Vũ Tinh hạ sát thì ngực lão lóe lên một tấm gương đồng sáng rực ánh vàng. Choang một tiếng, tấm gương bị đánh thủng một lỗ, linh khí tan hết rơi xuống đất, nhưng lão cũng kịp lách sang bên, đạo lam quang vốn sẽ xuyên qua trán lão chỉ cắt cụt một tai.
"A!" Lão kêu lên thê thảm, kinh hồn ôm lấy vết thương. Năm người phe Nam Cung Vũ Tinh đều biến sắc.
Viên ngọc vàng sậm của tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng và mảnh vỡ pháp bảo của Nam Cung Vũ Tinh là con bài tẩy của họ, cùng nhắm vào lão giả gầy khô mà chỉ khiến lão bị thương nhẹ chứ không lấy mạng được.
"Lui!"
Tiếng quát lẫm liệt từ miệng tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng vang lên, lôi quang thuẫn như hai cánh cửa lại lóe lên trước mặt họ, năm người phe Thiết Sách nhảy vào thông đạo sau lưng, khí vàng trong tay hắc y tu sĩ liên miên tràn ra, biến thành từng đống đất, tựa hồ định phong tỏa tất cả.
"Đả thương lão phu mà còn định chạy! Quay lại!"
Lão giả gầy khô đã định thần sau đòn liên thủ của tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng cùng Nam Cung Vũ Tinh gầm lên, hồ lô rực bạch quang xuyên qua khe hở của đống đất, bắn đến phía sau nhóm người của Thiết Sách, phun ra một vùng nước đen.
Phe Thiết Sách biến sắc dừng lại, ầm một tiếng, bị vùng nước đen bức cho phải phá tan đống đất, quay lại chỗ cũ.
Phe lão giả chia thành hình rẻ quạt vây phe Thiết Sách lại, cùng lúc phe chưa hết kinh hồn, thi triển thuật pháp chống lại đòn đối phương sắp phát ra, thì một bạch y tu sĩ lặng lẽ xuất hiện trong thông đạo phía sau năm người.
Bạch y tu sĩ này môi đỏ răng trắng, anh tuấn tiêu sái, nhưng cực kỳ âm hiểm, xuất hiện như quỷ mị, bạch sắc pháp y tỏa ra khói trắng, cách tuyệt khí tức và pháp lực dao động.
Hắn vừa xuất hiện liền đưa mắt ra hiệu cho lão giả gầy khô, lén lấy ra pháp khí trong suốt như mũi băng.
"Cho các ngươi thấy một linh khí khác của ta!"
Lão giả tựa hồ biết trước bạch y tu sĩ xuất hiện, kêu to hư trương thanh thế thu hút chú ý của phe Thiết Sách, đồng thời đợi bạch y tu sĩ xuất thủ. Lão hiểu rõ bạch y tu sĩ cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng như mình, có trong tay mấy món pháp khí lợi hại, thực lực không kém gì lão.
Theo lão ít nhất đối phương cũng bị giết hai, đến ba người. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nhưng khiến lão như thấy quỷ là đã hư trương thanh thế hô to mình còn linh giai pháp bảo thu hút chú ý của năm người đối phương, tạo cơ hội đánh lén cực tốt cho bạch y tu sĩ nhưng hắn lại đứng ngẩn ra không xuất thủ.
"Lẽ nào ngươi mặc cái áo trắng đó rồi thì biến thành đần độn?" Bị cắt mất một tai, lão giả gầy khô cơ hồi tức xì khói.
Cũng chính lúc đó bạch y tu sĩ lén lén lút lút ở phía sau mới thấy mình thật sự gặp quỷ.
Lúc trước bạch y tu sĩ đã thấy thi thể Lưu Tam Pháo và "Hàn Ưng Nhãn", nhưng lúc hắn chuẩn bị xuất thủ thì cực kỳ kinh ngạc nhận ra thi thể Hàn Ưng Nhãn ở sau lưng bọn lão giả gầy khô chợt trở nên phi thường linh hoạt bò dậy, còn vẫy tay với hắn.
Trong lúc hắn ngẩn ra, vù một tiếng, một mớ hắc sắc khô lâu đầu và một đạo ô quang tòng từ người cực kỳ linh hoạt đó bắn ra, nhắm vào lão giả còn chưa kịp phản ứng.
Bọn Nam Cung Vũ Tinh cũng tròn mắt nhìn một thi thể đột nhiên linh hoạt bò dậy xuất thủ với lão giả.
Nàng và bốn người Thiết Sách không kịp phản ứng gì, đầu lão giả đã bị đạo ô quang cắt đứt, thân thể cũng bị hắc sắc khô lâu đầu đánh ngã.
"Ai đó!"
Bọn hôi y tu sĩ đều rợn tóc gáy, liều mang thi triển phòng ngự pháp khí, quay người lại. Kẻ đánh lén giết chết lão giả gầy khô đã trượt lui về bên phải hơn mười trượng, đồng thời liên tục phóng ra hai tấm Huyền quy thuẫn che chắn đồng thời gọi to: "Nam Cung Vũ Tinh, cẩn thận sau lưng có tên mặt trắng lén lén lút lút tập kích!"
"Là ngươi!"
Nam Cung Vũ Tinh cơ hồ cùng hôi y tu sĩ đồng thời kêu lên. Chỉ là một người hưng phấn, một người cực kỳ kinh, như thể thật sự gặp quỷ.
Vù một tiếng, lúc Ngụy Tác kêu to, bạch y tu sĩ cũng kịp phản ứng, pháp khí phun ra hàn khí lạnh buốt, đông cứng tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng, hắc y tu sĩ nhỏ thó cùng tu sĩ áo gai.
Đồng thời, tay hắn cũng xuất hiện một pháp khí lấp lánh hắc quang như mũi dùi nhọn.
Bạch y tu sĩ âm hiểm đã nhận ra phe Nam Cung Vũ Tinh chỉ có ba người đó phòng ngự khá lợi hại, vừa động thủ là kiềm chế họ rồi sử dụng pháp khí có lực công kích mạnh mẽ giết chết.
Nhưng hắn chợt dựng tóc gáy, thiếu chút nữa sợ đến độ nội khố ướt đẫm vì đột nhiên nhìn thấy một con Phong linh hống trọc lông đang đứng gần đó, giương mắt nhìn hắn.
"Sao ở đây lại đột nhiên có Phong linh hống!"
Bạch y tu sĩ kêu lên thê thảm, hắc sắc tiêm trùy giáng vào Phong linh hống, đồng thời cuống quít móc ra một tấm bạch sắc tiểu thuẫn.
Chỉ tích tắc trì hoãn đó, cách một tiếng, tảng băng bị Liễu Ngũ phát ra hỏa quang xung phá, bọn tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng thoát khốn.
Phong linh hống bị hắc quang tiêm trùy xuyên qua vẫn bất động, trợn mắt nhìn bạch y tu sĩ.
"Chà! Là giả!"
Sau rốt hắn cũng kịp phản ứng.
"Bọn Tử Tiêu tán nhân bị người giết?" Hôi y tu sĩ Chu thiên cảnh lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, lạnh giọng hỏi. Ngụy Tác chỉ là tu sĩ cấp thấp Thần hải cảnh, căn bản không đáng cho hắn để ý, nhưng vừa rồi gã đã giết chết lão giả gầy khô còn lợi hại hơn hắn, thậm chí trước đó Tử Tiêu tán nhân cũng tựa hồ mất mạng trong tay gã, tức thì trong lòng hắn lạnh buốt, không dám xuất thủ với Ngụy Tác.
"Hôm nay giết mấy tên, cũng không nhớ rõ nữa." Ngụy Tác vừa thấp thỏm cầm Âm lân cốt kiếm, vừa ra vẻ ta đây lắc lắc đầu, "ngươi nhắc đến tử bào lão đạo bị ta giết ở cạnh đầm nước, còn cả tên mặc áo vàng gặp ngươi ở thành bắc tập thị mới bị ta giết lúc nãy hả?"
"Cái gì, cả Văn Đạo Các cũng bị hắn giết!"
Bọn hôi y tu sĩ đương nhiên không rõ Ngụy Tác cố ý khoác lác, nghe thấy hoàng sam tu sĩ cũng bị gã giết thì cả bọn biến sắc, ánh mắt nhìn gã như nhìn quỷ dữ.

Chương 65: Phệ tâm trùng âm hiểm hơn

"Ngụy Tác, sao ngươi lại đến đây?" Nam Cung Vũ Tinh hơi ngẩn người nhìn gã, gã đã mang lại cho nàng quá nhiều bất ngờ và kinh ngạc. Lúc nãy tưởng rằng chết chắc, trong óc nàng có mong gã đột nhiên xuất hiện, nhưng lại thấy dù gã đến kịp thì tu vi cũng không phải đối thủ của địch nhân, tốt nhất là không nên gặp. Nhưng không thể ngờ rằng, Ngụy Tác bò dậy ngày trước mặt, hơn nữa còn giết chết lão giả gầy khô tu vi lợi hại nhất phe đối phương, hơn nữa qua lời đối thoại giữa gã và hôi sam tu sĩ Chu thiên cảnh thì tu sĩ lợi hại phe đối phương không chỉ chết trong tay gã một, hai người.
"Thư thư, đừng có gọi tên ta có được không." Nghe Nam Cung Vũ Tinh gọi mình, Ngụy Tác tức thì méo xệch mặt mày. Con bà nó chứ, nếu bọn chúng thoát thân được mấy tên, sau này tìm gã trả thù thì phiền hà to. Lúc trước Nam Cung Vũ Tinh thông minh như thế, Phong linh hống Ảo quang phù cũng ném ra kịp thời, sao hiện tại đột nhiên biến thành ngốc thế, có gì cũng đợi giải quyết xong địch nhân đã rồi từ từ nói. Lẽ ra nên nhân lúc chúng bị dọa khiếp, phát thêm tấm Băng tuyết đao lang Ảo quang phù, giết một, hai tên địch cũng tốt.
Tuy bực bội nghĩ thế, Ngụy Tác vẫn cố ý giơ Âm mị nhận vừa giết chết lão giả gầy khô và Âm lân cốt kiếm lên cho bọn hôi sam tu sĩ nhìn rõ rồi hừ một tiếng: "Tử bào lão đầu đó quá tệ, không chống nổi cả linh khí của ta, tên mặc áo vàng còn miễn miễn cưỡng cưỡng đỡ được, phải dùng tới hai thanh Âm lân cốt kiếm mới giết được hán."
Bọn hôi sam tu sĩ đều ướt đầm mồ hôi lạnh, chật vật nuốt nước bọt. Chúng đều thấy rõ uy lực của Âm mị nhận, lực công kích linh khí cấp thật sự, hơn nữa nhãn quang của chúng cũng nhân ra Âm lân cốt kiếm là hàng thật luôn, đối với Chu thiên cảnh thì pháp khí tiêu hao như Âm lân cốt kiếm giá là xa xỉ phẩm không chạm tới được, dùng một lần tương đương với trực tiếp đốt cháy một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch.
Nhưng nghe Ngụy Tác nói thì hình như pháp khí uy lực kinh nhân, giá trị một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch này là mớ rau không bằng, tùy tiện ném đi là xong. Quan trọng là mớ rau đó, mọi người có mặt ở đây, kể cả hôi y tu sĩ cũng không chạm vào được.
"Này tên mặt trắng mặt bạch y, nhĩ muội yêu, ta chưa nói xong, chưa cho ngươi đi mà ngươi dám chạy?"Trong khi bọn hôi sam tu sĩ chật vật nuốt nước bọt, lòng buốt lạnh thì Ngụy Tác đột nhiên chỉ ra sau lưng bọn Nam Cung Vũ Tinh.
"Ta có chạy đâu?" Bị Nam Cung Vũ Tinh kịp thời phát ra một tấm Ảo quang phù khiến đánh lén không thành, bạch y tu sĩ nhất thời cũng không dám động thủ, thấy Ngụy Tác chỉ vào mình thì hắn trợn tròn mắt, nghĩ lại là mình vẫn đứng im, có chạy đâu.
"Chạy?"
Câu của Ngụy Tác vừa rời khỏi miệng, bọn hôi sam tu sĩ như tỉnh mộng, tựa đàn ong vỡ tổ điên cuồng lao vào thông đạo.
"Chà!" Cảnh tượng này khiến bạch y tu sĩ tròn mắt, quay người bỏ chạy.
"Còn ngẩn ra làm gì, giết!"
Tiếng rít chói lói vang lên, Âm mị nhận lại được Ngụy Tác phát ra, chém vào tu sĩ đầu hói trong bọn hôi sam tu sĩ, là kẻ gần gã nhất.
Bọn Nam Cung Vũ Tinh lập tức phản ứng, thi triển pháp khí, oanh kích bọn hôi y tu sĩ. Nguồn truyện: Truyện FULL
"A!"
Phòng ngự quang tráo của tu sĩ đầu hói không tệ, Âm mị nhận của Ngụy Tác không hoàn toàn kích phá được mà chỉ tạo thành vô số vết rạn. Nhưng thuật pháp và pháp khí của bọn Nam Cung Vũ Tinh tràn tới thì cả phòng ngự quang tráo lẫn thân thể tu sĩ đầu hói bị xé tan.
Trong tích tắc, tình thế đã xoay chuyển hoàn toàn.
"Tìm cách bắt một tên, tra xem lai lịch của chúng thế nào!"
Tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng đương nhiên không muốn để bọn hôi sam tu sĩ đào tẩu, hai tay vung lên phát ra ngân quang chói lòa, hất một đại hán mặt vuông phe địch cùng với hộ thân pháp văng vào vách đá.
Đồng thời, hắc y tu sĩ nhỏ thó bị đông cứng lúc nãy, giờ còn hơi run rẩy ấn mạnh hai tay xuống đất, bộp một tiếng, mặt đất rung chuyển, thông đạo trước mặt bọn hôi sam tu sĩ sụp xuống quá nửa, trong thông đạo còn mọc lên những cột đá nhọn như mầm măng.
Ngụy Tác nuốt nhanh một viên Hồi khí đơn, đồng thời cầm sẵn một tấm Thạch trụ phù.
Nhị giai Thạch trụ phù này gã lấy được trên mình tu sĩ mặt ngựa bị giết ở cạnh đầm nước cùng tử bào lão đạo, chỉ cần kích phát là liên tục mọc lên trụ đá lớn cỡ bắp đùi người. Hiện tại hắc y tu sĩ của Thiết Sách đã chấn sụp nửa thông đạo, tấm Thạch trụ phù này xuất thủ thì lối thoát thân của bọn hôi y tu sĩ sẽ bị trụ đá vây kín.
Bạch y tu sĩ đã cắm đầu chạy miết, ba người còn lại của bọn hôi y tu sĩ khẳng định không phải đối thủ của Ngụy Tác và Thiết Sách.
Ngụy Tác đã thò tay ra, dồn chân nguyên lên nhưng lập tức cứng lại.
Chát! Chát!
Hai tiếng khẽ khàng như bật nút chai vang lên, thanh sam tu sĩ bên cạnh hôi y tu sĩ và tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng của Thiết Sách đều thẳng người lên, miệng kêu ú ớ, gương mặt khô quắt đi với tốc độ cực nhanh.
Bọn Nam Cung Vũ Tinh đều tỏ ra kinh hãi, đột nhiên nhớ ra gì đó, một dải phấn trắng từ tay Nam Cung Vũ Tinh và hôi sam tu sĩ mặt cắt không còn hột máu rải ra.
Trong không khí đột nhiên lóe lên lam sắc huỳnh quang.
"Phệ tâm trùng!"
Ngụy Tác ngẩn ra đoạn sởn gai ốc.
Phệ tâm trùng!
Loại ngũ cấp yêu thú biết ẩn hình này không chỉ gã mà đại bộ phận cao giai tu sĩ của Thiên Huyền đại lục chưa tận mắt thấy qua đã xuất hiện hình hài dưới phản ứng của Bạch lân thú cốt phấn.
Hơn nữa xuất hiện trước mắt tất cả không phải một mà là bốn con Phệ tâm trùng!
Chúng có ngoại hình tương tự như bạch tuộc tròn vo, có tám cái tua rua, toàn thân trơn bóng chất nhầy ghê người, loại chất nhầy này chạm vào Bạch lân thú cốt phấn phát ra lam sắc huỳnh quang, cái đầu như mang cá, thậm chí không có cả mắt, miệng dẹp lép phẳng lỳ nhưng lại mọc ra một cái ống hút có mũi nhọn.
Phệ tâm trùng hình thù ghê rợn đó từ trên nóc mộ hạ xuống, tua rua giúp chúng đi lại trên nóc mộ như đất bằng. Trên đầu thanh sam tu sĩ bên cạnh hôi y tu sĩ và tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng của Thiết Sách lúc này đều có một con Phệ tâm trùng, chúng như đang ôm trái dưa, ống hút cắm vào não cả hai, hút ra xoàn xoạt.
Tích tắc Nam Cung Vũ Tinh và hôi y tu sĩ ném ra Bạch lân thú cốt phấn, một con Phệ tâm trùng đã vô thanh vô tức đến sát đầu tu sĩ áo gai đứng cạnh Nam Cung Vũ Tinh há miệng cắm ống quản xuống.
Ngụy Tác vì thế nhìn rõ cái ống hút từ miệng nó thò ra.
Cái ống này giống một vòi lớn, trên đầu có mũi nhọn rỗng giữa. Mũi nhọn chừng một tấc này gặp Bạch lân thú cốt phấn thì ánh lên lam quang, bằng không không thể nhìn rõ.
Tròng mắt tu sĩ áo gai co lại trong tích tắc, vốn với phản ứng của y, kịp thời nhìn thấy Phệ tâm trùng thì vẫn kịp tránh đi hoặc phát ra thuật pháp, nhưng tất cả lại nhìn thấy từ miệng Phệ tâm trùng phát ra gợn sóng trong veo, như cái chuông trong suốt trùm lên y.
Y cứng người lập tức như hóa đá, chát một tiếng, ống hút của Phệ tâm trùng cắm vào não y, hút ra xoàn xoạt.
Ngụy Tác chật vật nuốt nước bọt, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.
Ngần này tu sĩ mà không có ai, thậm chí cả lục bào lão đầu cũng không cảm tri được Phệ tâm trùng đến từ lúc nào. Xem ra năng lực che giấu khí tức của Phệ tâm trùng đã tới mức kinh nhân, Ngụy Tác chẳng qua may mắn hơn, cả tu sĩ Chu thiên cảnh mặt vàng còn không kịp phản kháng đã bị hút sạch não, nếu Phệ tâm trùng đánh lén gã thì gã cũng không thoát khỏi số phận tương tự.
Càng khiến chân tay gã mềm nhũn là còn một con Phệ tâm trùng có hình thể lớn hơn ba con còn lại, trên làn da trơn như bong bóng cá xuất hiện những vết nhăn rõ rệt.
Tích tắc tu sĩ áo gai bị xuyên óc, hắc y tu sĩ nhỏ thó đứng cạnh gầm vang giận dữ, một mầm măng đá đột nhiên từ đỉnh mộ đâm xuống, nhắm vào con Phệ tâm trùng vừa giết đồng bạn, nhưng mũi đá vừa thò ra, âm ba vô hình từ con Phệ tâm trùng to nhất phun ra, chấn tan múi đá thành bột. Âm ba không ngừng đà lao tới, khiến hắc y tu sĩ run người, ánh mắt đờ đẫn, đứng trơ ra như kẻ ngốc.
Đồng thời, Liễu Ngũ phát ra hỏa nhận trảm chém vào mình con Phệ tâm trùng đó nhưng bị hất bắn ra. Thuật pháp của y hoàn toàn không làm gì được nó!
"Phệ tâm trùng trưởng lão!"
Thân phận con Phệ tâm trùng có năng lực hơn hẳn bình thường, mình đầy nếp nhăn đó đã được tiết lộ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau