THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 601 - Chương 605

Chương 601: Không có hạn chế!

"Phát đạt! Lần này phát đạt rồi!"
Kiểm kê thu hoạch ở long trủng, lục bào lão đầu cũng run rẩy.
Thu hoạch quá kinh nhân!
Mười ba, tổng cộng có mười ba bộ thủy hệ thiên long hài cốt hoàn chỉnh!
Mỗi bộ đều sáng bóng như ngọc, lan tràn thanh linh khí tức.
Trên nhiều bộ thiên long hài cốt ngưng kết sương mai lấp lánh.
Trừ mười ba bộ hoàng chỉnh, còn ba bộ phong hóa hoặc tàn khuyết phần nào.Ba bộ thiên long hài cốt này toát lên khí tức vô tận thương tang.
Trong số các bộ thủy hệ thiên long hài cốt, cũng có viên long đan đã tan linh khí, nhưng còn bảy viên nguyên lành!
Cả ngũ sắc ngọc sơn là ngọc thạch do thiên long huyết ngưng thành được cắt ra cho vào nạp bảo nang.
Thiên long tinh quả như hồng bảo thạch ở trên núi gồm hơn chín mươi trái. Loại linh quả trừ long trủng ra không có ở đâu, theo điển tịch thì cũng như Thanh hư đằng, có thể tăng cường thần huyền pháp tướng. Viễn cổ thiên long diệt tuyệt, Ngụy Tác không thể lấy đâu ra long huyết, Thiên long tinh quả cũng không thể nuôi tiếp, đành hái xuống.
Bảy viên thiên long yêu đan còn nguyên lơ lửng trước mặt Ngụy Tác, hà quang rực rỡ.
Bảy viên viễn cổ thiên long yêu đan đều như trái dưa, nhìn vào là kính sợ, đủ thấy thiên long có yêu đan thế này mạnh cỡ nào.
Bảy viên thủy hệ thiên long yêu đan đều trắng ngần, tỏa quang hoa trong suốt, bề ngoài nhẵn mịn, không có phù văn như kim đan của tu sĩ nhưng bên trong có vô số quang hoa lấp lánh như sao trời.
"Lợi hại thật! Một viên viễn cổ thiên long yêu đan sẽ có bao nhiêu thủy nguyên nguyên khí?" Hàn Vi Vi nhìn bảy viên thiên long yêu đan, hỏi ngay.
Vốn với tính cách nàng ta thế nào cũng không nén được lấy một viên lên xem.
Khí tức bảy viên thiên long yêu đan phát ra khiến nàng ta thở cũng khó khăn, mỗi một viên long đan tạo cho nàng ta cảm giác như do vô tận đại hải ngưng thành, cơ hồ nhấn chìm tất cả.
"Thiên long thần uy, thật khó tưởng tượng nổi. Kim đan của phổ thông tu sĩ kém quá xa." Ngụy Tác không nén được cảm thán.
"Ngụy Tác, huynh nhớ hết Thủy hoàng phệ nhật quyết chưa?" Cơ Nhã hơi đỏ mặt, xinh đẹp khôn cùng, chỗ đó còn đau, thể nội âm nguyên trống rỗng nhắc nhở nàng rằng lúc trước, với tác dụng của Thiên dục tinh, Ngụy Tác điên cuồng thế nào.
Cơ Nhã nói ra, tất cả lại nhìn Ngụy Tác.
Lúc thiên long sát khí ập tới, gã đã nhớ nhưng vì chưa kịp lĩnh ngộ, rồi bị ảnh hưởng bởi Thiên dục tinh nên không rõ có còn nhớ không.
Nếu chưa nhớ được chí cao điển tịch Thủy hoàng phệ nhật quyết của thượng cổ Tam Hoàng tông thì đối với bọn Ngụy Tác, bảy viên thiên long yêu đan coi như vô dụng, hữu dụng chỉ còn là thủy hệ thiên long hài cốt.
Không có Thủy hoàng phệ nhật quyết, thiên long yêu đan sẽ không cách nào luyện hóa, đừng nói thủy linh nguyên khí trong đó mà nguyên khí do tinh thần nguyên khí chuyển hóa thành cũng đành bỏ. Thủy hệ thiên long hài cốt còn có thể nghiền nát rồi qua Thiên long quần tinh tôi thể thuật để rút nguyên khí, còn thiên long yêu đan không thể phá được, bởi có thể nổ tung như kim đan. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Thiên hạ chân thủy... đều do ta sử dụng..."
Ngụy Tác nhướng mày, lấy ra một tấm ký sự thanh phù, trầm ngâm quan sát.
Bọn Cơ Nhã ngừng nói, biết gã đang nhớ lại nội dung Thủy hoàng phệ nhật quyết, sợ nhớ nhầm nên đã ghi lại vào ký sự thanh phù.
"Không có gì, nhớ hết rồi." Ngụy Tác gật đầu, tỏ vẻ rất tự tin, bảo Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh.
"Nhớ hết, nếu ngươi luyện hóa toàn bộ thiên long yêu đan..." Ngụy Tác nói vậy, Hàn Vi Vi chợt kinh hô.
Nguyên khí của thiên long yêu đan tuy mất đi phần nào nhưng bảy viên cộng lại cũng cực kỳ nhiều, thanh niên thần bí lúc trước vừa luyện hóa thiên long yêu đan vừa đấu với Ngụy Tác chứng tỏ Thủy hoàng phệ nhật quyết có tốc độ luyện hóa thập phần kinh nhân. Tức là Ngụy Tác đừng nói trực tiếp đột phá nhất trọng tu vi, mà lưỡng trọng thậm chí tam trọng tu vi cũng có thể.
"Cây cao gió cả... Ngư giao hóa long... trời cũng ghen ghét... Nếu để Lâm Phong Hoa lấy được cả long trủng, sẽ nhanh chóng đột phá đến Thần huyền cảnh cũng nên. Giống như viễn cổ thiên long đã nói, quá bạo phát thì trời sẽ giáng tai họa. Nếu không vì y quá thể hiện, đừng đối phó ta tại Vân Linh đại lục, lúc xưa không bị đánh tan nhục thân mà cứ tu luyện thì dù hôm nay ta vào long trủng cũng vị tất là đối thủ của y." Ngụy Tác nói chi hậu, đoạn bảo Hàn Vi Vi đang kinh hô, "Bất quá môn công pháp đó có hạn chế rất lớn."
"Hạn chế rất lớn là hạn chế gì?" Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã nhíu mày, không nén được hỏi.
Cả hai cùng nói, xong thì hơi đỏ mặt.
"Các vị đọc là biết." Ngụy Tác vung tay ném thanh sắc ngọc phù cho Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã, đồng thời nhãn quang lóe lên, nhân cơ hội lĩnh ngộ vô thượng công pháp của thượng cổ Tam Hoàng tông.
"Hạn chế gì, để ta xem." Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã nhất thời đều ngượng ngùng, đợi người kia xem trước, bất quá lục bào lão đầu lại không khách khí thế, nói đoạn dồn thần thức vào.
"Cần thủy linh căn nam tu... Cần phế trừ tu vi, tu luyện lại? Cần cả huyền giai trung phẩm thủy hệ pháp bảo phối hợp mới có thể tu luyện?" Lục bào lão đầu không nén được kêu lên.
"Cái gì?!" Lục bào lão đầu nói vậy, Cơ Nhã hơi biến sắc, không nén được dùng thần thức đọc.
"Công pháp này còn có hạn chế thế hả?!" Hàn Vi Vi nhìn xong thì không nén được cực kỳ bực bội kêu lên.
"Có hạn chế..." Chỉ mấy câu là bọn Nam Cung Vũ Tinh đã hiệu.
Hóa ra công pháp này không phải công pháp phụ trợ như Thiên long quần tinh tôi thể thuật mà là công pháp chủ tu chân nguyên.
Ngụy Tác muốn tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết thì phải phế tu vi hiện tại!
Hiện tại Ngụy Tác đã có tu vi Kim đan lưỡng trọng, phế đi luyện lại thì thật quá kinh nhân!
Môn công pháp đó cần thủy linh căn nam tu mới có thể tu luyện. Chả trách thượng cổ Tam Hoàng tông không có nữ tu, có công pháp cỡ này mà vẫn tuyệt diệt khỏi tu đạo giới.
Chỉ mỗi thủy linh căn tu sĩ đã rất khó rồi, trong một trăm năm không có bao nhiêu người, hà huống còn là nam tu, thành thử Thủy hoàng truyền thừa đứng đầu trong Tam Hoàng tông khó tìm được đệ tử, số lượng đệ tử cực kỳ ít.
Hiện tại mọi nữ tu tại trường đều không thể tu luyện môn công pháp đó, đối với Ngụy Tác không hề hạn chế, gã thậm chí còn là ngũ linh căn tu sĩ, trong đó có thủy linh căn. Dù sau này gã tu luyện Tiên căn ngũ mật, hình thành tiên linh căn cũng không sao, vì tiên linh căn tương đương với những linh căn đó hợp lại, tiến giai mà thành, tư chất càng kinh nhân.
Môn công pháp đó còn một hạn chế chân chính khác là cần một món huyền giai trung phẩm thủy hệ pháp bảo để gột rửa nhục thân.
Thủy hoàng phệ nhật quyết vô cùng bá đạo, trực tiếp luyện hóa các loại nguyên liệu hàm chứa thủy nguyên nguyên khí, cứ hút hết vào thể nội rồi dựa vào công pháp, thủy linh nguyên khí trong thân thể và trong thủy hệ pháp bảo sẽ gột rửa mọi nguyên khí bất lợi, đề thăng tu vi.
Nhiều nguyên khí, dược lực, chất liệu hỗn độn sẽ tổn hại đến thân thể của tu sĩ nên chỉ thủy linh nguyên khí của huyền giai trung phẩm thủy hệ pháp bảo mới đủ để phối hợp tu luyện môn công pháp đó.
Vì nhiều nguyên khí bất lợi và tạp chất tích tụ thì tu luyện không lâu sẽ cứng đờ nhục thân mà chết.
"Huyền giai pháp bảo dù một món cùng khó, nhất là huyền giai trung phẩm thủy hệ pháp bảo, bỏ mấy chục năm chắc gì đã tìm được. Công pháp này có khác gì vô dụng." Hàn Vi Vi nghe Nam Cung Vũ Tinh giải thích thì ấm ức. Nàng ta biết bản mệnh pháp bảo Trường hà thao thiên quyển của Ngụy Tác tuy là thủy hệ pháp bảo, nhưng uy năng cách xa huyền cấp trung giai, dùng kim đan uy năng bồi dưỡng cũng phải mấy chục năm mới xong.
"Vốn không thể nhanh được, muốn tu luyện môn công pháp đó phải mấy chục năm, nhưng giờ dã khác." Mắt Ngụy Tác lúc đó dừng lóe lên, đã tham ngộ được cách tu luyện công pháp. Nghe Hàn Vi Vi nói thì gã chỉ mỉm cười, đoạn nhìn Thủy Linh Nhi.
Cùng lúc, "oành", mi tâm gã rực lên vạn đạo tử sắc hà quang, tế xuất kim đan.
"Cái này...!!" Thấy Ngụy Tác tế xuất kim đan, đừng nói lục bào lão đầu, ngay cả Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh đều trợn tròn mắt, kinh hô không dám tin.

Chương 602: Không được phép nhiều hơn nữa

Tuy bề ngoài không có gì to hơn nhưng kim đan của Ngụy Tác hiện tại lại có thủy linh khí tức kinh nhân, thủy văn trong veo hình thành từng chiếc lá sen.
Bản mệnh bảo Trường hà thao thiên quyển của gã từ kim đan hà quang bay lên.
Trước kia Trường hà thao thiên quyển mà xanh trắng tì giờ thuần trắng, bạch sắc phù văn lan tràn thủy linh nguyên khí như sợi dây.
Linh khí dao động không ngừng từ Trường hà thao thiên quyển tràn ra.
Rõ ràng, Trường hà thao thiên quyển hiện tại có uy năng không chỉ huyền giai hạ phẩm!
"Việc gì hả, Ngụy Tác, uy năng Trường hà thao thiên quyển sao lại đề thăng nhiều thế?" Lục bào lão đầu càng hiểu rõ tu vi của Ngụy Tác. Lúc trước thanh niên thần bí tan nát nhục thân, máy người tí hon trong veo cũng nổ tan thì thủy linh nguyên khí tuy được Thủy Linh Nhi dùng thuật hấp phụ nhưng sau đó bị thiên long sát khí làm tan mất, coi như phí hoài, gã không hút được gì, không thể dùng để đề thăng uy năng Trường hà thao thiên quyển."Lẽ nào?" Thấy Ngụy Tác nhìn Thủy Linh Nhi, bọn Cơ Nhã đều máy động.
Gương mặt Thủy Linh Nhi thanh thuần cực độ đỏ lên, nhưng thấy Ngụy Tác nhìn sang như dò hỏi thì hổ thẹn cúi đầu, tỏ vẻ dị thường trang trọng.
"Vì tôi." Nàng ngẩng lên, lấy can đảm đối diện với sự tình, gật đầu với Ngụy Tác, "Thủy mẫu thánh thân của tối cộng với công pháp đặc biệt nên người đầu tiên được xử tử chi thân của tôi, có được thuần âm âm nguyên sẽ nhận được nhiều thủy nguyên nguyên khí. Dù là tu sĩ tư chất tệ nhất cũng thậm chí trực tiếp ngưng thành thủy linh căn. Thủy nguyên nguyên khí này vào thẳng được kim đan, thành thử bản mệnh pháp bảo của huynh mới thay đổi uy năng như thế."
"Không phải tương đương với đạo lữ cùng cô nương song tu lần đầu sẽ nhận được tu vi? Khác gì bà nương của tiểu đệ đâu?" Dương chi điểu trợn tròn mắt.
"Tôi tu luyện Nhược thủy tam thiên, tu luyện mỗi thập thành sẽ có tam thành thủy nguyên linh khí dồn vào âm nguyên, coi như luyện gì người khác, vì thế người Huyền Phong môn coi tôi là bình hoa còn tu sĩ như Hứa Thiên Ảo tìm mọi cách có được tôi." Thủy Linh Nhi gật đầu, tỏ vẻ buồn bã.
"Nhược thủy tam thiên, là thượng cổ Thần Thủy tông. Xem ra Huyền Phong môn được không ít từ thượng cổ Thần Thủy tông. Nàng ta tu luyện môn này, đúng là tiện nghi cho tiểu tử ngươi." Lục bào lão đầu thầm lầm bầm.
"Thế chả phải tương đương với ba thành tu vi?" Âm Lệ Hoa liếc Thủy Linh Nhi.
Thủy Linh Nhi mấy năm nay tuy nổi tiếng nhưng Âm Lệ Hoa biết tuổi nàng không hơn Hàn Vi Vi. Lúc Thủy Linh Nhi thi pháp thì Nhược thủy tam thiên ít nhất cũng là thiên cấp trung giai. Tuổi đó, công pháp như thế mà đã ngưng thành kim đan thì thập phần kinh nhân. Nhưng Thủy Linh Nhi nói thì nếu không tu luyện thuật pháp đó thì còn có thể đề thăng ba thành tu vi trở lên. Quả thật thiên tư tu luyện của nàng kinh nhân. Nhưng tư chất như thế chỉ là con cờ của Huyền Phong môn thì thực lực chân chính của siêu cấp tông môn qua mấy nghìn năm tích lũy thật sự đáng sợ.
"Tức là sau này song tu coi như tam thành nguyên khí lúc tu luyện đó đều dồn cho lão đại? Xem ra khác với bà nương của tiểu đệ." Dương chi điểu sững người, nói thẳng tuột.
Thủy Linh Nhi tức thì đỏ lựng mặt mày, chỗ đó của nàng còn đang đau rát.
"Tự nhiên có người được lợi." Âm Lệ Hoa liếc Ngụy Tác.
"Khụ khụ..." Gã ngượng ngùng ho khan.
"Tôi phải đi." Thủy Linh Nhi liếc gã thật sâu.
"Vì sao?" Bọn Ngụy Tác ngẩn người, lục bào lão đầu hỏi.
"Chân Võ tông khẳng định cho Huyền Phong môn rất nhiều lợi ích, không thì sư tôn đời nào gả tôi cho Hứa Thiên Ảo. Nếu tôi đi cùng các hạ, lại bị phát hiện đã mất nguyên âm tất người không tha cho các hạ." Thủy Linh Nhi nhợt nhạt mặt mày.
"Sau này vạn nhất cô nương bị bắt cũng sẽ nói ra mỗ hả." Ngụy Tác nhìn tuyệt sắc giai nhân như vừa giáng lâm trần thế, lắc đầu, "Đùa gì vậy, lẽ nào dùng mỗ xong là phủi tay hả?"
Bịch! Dương chi điểu và lục bào lão đầu cùng bọn Cơ Nhã suýt nữa bổ chửng.
Hàn Vi Vi tắt tiếng hoàn toàn, mặt dày cỡ nào mới nói ra được những lời đó? Rõ ràng là gã dùng xong... Kết quả lại bảo Thủy Linh Nhi dùng xong.
Sắc mặt Thủy Linh Nhi vốn hơi nhợt nhạt chợt đỏ ửng, tuy giật mình vì câu nói của gã nhưng teong mắt lại ầng ậng "Tôi..."
"Đừng có tôi tôi gì hết, cho cô nương biết, việc này phải phụ trách." Ngụy Tác trực tiếp cắt lời, gương mặt vốn vô lại hiện rõ ngạo khí, toát lên tự tin rõ ràng "Mỗ lấy được Thủy hoàng phệ nhật quyết và long trủng. Sau này Huyền Phong môn cũng không lần lo lắng quá nhỉ?"
Thủy Linh Nhi mở lớn mắt, không nói thành tiếng.
Lục bào lão đầu và Dương chi điểu nháy mắt, tưởng nàng còn nói gì nhưng cả hai không ngờ là Thủy Linh Nhi chỉ nhìn Ngụy Tác, gật đầu.
"Ngụy Tác, tức là ngươi cần bọn ta cũng phải phụ trách với ngươi." Hiện tại Ngụy Tác đã nêu ra, Hàn Vi Vi cũng nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Đương nhiên, không thì ngươi thế nào cũng dùng xong rồi bỏ." Không ngờ Ngụy Tác bình thường dễ bắt nạt nhưng lúc mặt dày thì quá mức. Hàn Vi Vi nói thế, gã tức thì gật đầu.
"Ta..." Hàn Vi Vi suýt nữa ngất xỉu.
"Tiểu đệ đệ định phụ trách với thư thư hả?" Âm Lệ Hoa tỏ vẻ kỳ quái.
"Mỗ đương nhiên sẽ phụ trách." Ngụy Tác gật đầu, bảo Âm Lệ Hoa, "Nếu thư thư không muốn, mỗ cũng đành chịu."
Âm Lệ Hoa nhìn gã thật sâu, mắt hơi tỏ vẻ khác lạ.
"Năm người, đệ đều sẽ phụ trách." Liếc bọn Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa không nói gì thêm mà tỏ vẻ bội phục, "Tiểu hoại đản, lợi hại."
"Trông y chưa biết chừng còn mong được sáu, bảy!" Hàn Vi Vi vừa đỏ mặt vừa hầm hừ.
"Sao lại như thế!" Ngụy Tác kêu lên.
"Thê nữa đệ cũng không quản được." Âm Lệ Hoa mỉm cười, nhìn bọn Cơ Nhã, "Năm là đủ rồi, thư thư nói thay bọn Cơ Nhã, chỉ được năm chứ không có thêm thứ sáu, thứ bảy nữa đâu."
"Chắc chắn không, chắc chắn không." Ngụy vội gật đầu. Thật ra gã dở khóc dở cười, nhưng lòng hư vinh lại rất thỏa mãn.
Gã vốn không quá tham luyến nữ sắc, chỉ Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh thì gã đã vừa lòng, tuy từ đầu gã và Hàn Vi Vi mưa dầm thấm lâu mà có tình cảm, Cơ Nhã chỉ là người đến sau nhưng nếu không có việc trước kia, với tính của gã và Hàn Vi Vi thì chắc vẫn giữ quan hệ bất luân bất loại đó.
Thủy Linh Nhi tuy là tình nhân trong mộng lúc gã ở tại Linh Nhạc thành, Âm Lệ Hoa tuy quyến rũ cực độ, nhưng gã vốn không nghĩ hươu nghĩ vượn gì, nếu cứu như bình thường, dù thân phận của Thủy Linh Nhi rõ ràng, rất có thể chỉ là bằng hữu.
Gã không ngờ lại có tới năm...
Nhưng năm tuyệt sắc giai nhân đều thành đạo lữ, lòng hư vinh của gã đương nhiên được thỏa mãn, Hứa Thiên Ảo còn đang tìm mọi cách đối phó gã, muốn lấy Thủy Linh Nhi nhưng Thủy Linh Nhi đã thành đạo lữ của gã, cứ nghĩ thôi là gã thấy sảng khoái vô cùng.
Bất quá đối với Ngụy Tác, gã không vì trả thù Hứa Thiên Ảo mà có trách nhiệm với Thủy Linh Nhi. Xảy ra chuyện như thế, ít nhất gã cũng cho đối phương danh phận đạo lữ, ít nhất cũng phải giữ cho họ không thương tổn gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Huynh định phế tu vi, luyện lại Thủy hoàng phệ nhật quyết?" Ngụy Tác thoáng tỏ vẻ ngưng trọng còn Thủy Linh Nhi nhận ra ngay, đôi mắt trong trẻo cực độ tỏ vẻ cảm động. Nàng lại nhìn kim đan và Trường hà thao thiên quyển thượng của gã mà hỏi.

Chương 603: Quỷ trảo thay đổi

Luyện lại công pháp, quả thật quá quan trọng.
Nhiều tu sĩ dù có công pháp phẩm giai cao hơn cũng không luyện lại vì phế hết tu vi, không hiểu sẽ phải tốn bao nhiêu thời gian mới tu luyện lại được như cũ.
Nhất thân tu vi trôi theo dòng nước, nhiều người không dám.
Tu sĩ càng cao giai thì càng ít chọn cách tu lại công pháp.
Cơ bản thì tu sĩ đạt tới kim đan trở lên, luyện lại công pháp gần như xác suất bằng không. Vì đạt được như thế đều cần không biết bao nhiêu năm, phế đi kim đan tu vi để tu luyện từ đầu chắc gì ngưng lại được kim đan.
"Đúng thế, mỗ định phế tu vi, tu lại Thủy hoàng phệ nhật quyết." Ngụy Tác gật đầu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm."Tiểu tử, hiện tại ngươi đã tu vi Kim đan lưỡng trọng, dù không luyện lại công pháp, tiếp tục tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, kim đan cũng sẽ càng to, kim đan uy năng không kém gì của thiên cấp đỉnh giai công pháp." Lục bào lão đầu nheo mắt, trầm giọng. Bàn đến vấn đề quan trọng, lão rất nghiêm túc.
"Lão đầu, ngươi đương nhiên không sai. Bất quá Thiên long quần tinh tôi thể thuật và Thủy hoàng phệ nhật quyết không hề xung đột." Ngụy Tác có vẻ như thương thảo với lục bào lão đầu: "Nếu dùng Thủy hoàng phệ nhật quyết kết kim đan, lại dùng Thiên long quần tinh tôi thể thuật tu luyện, đỉnh cấp thêm đỉnh cấp, kim đan sẽ càng to. Tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật chủ yếu cần có nguyên khí của thiên long hài cốt. Hết rồi thì tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật sẽ chậm, không luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết thì bảy viên thiên long yêu đan vô dụng. Nên cần phải tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết."
"Xem ra ngươi đã cân nhắc." Lục bào lão đầu lại lùng bảo Ngụy Tác: "Nói ra xem nào."
"Ta sẽ phế tu vi, tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết, bảy viên thiên long yêu đan đủ cho ta kết kim đan, thậm chí không chỉ Kim đan lưỡng trọng cũng nên." Ngụy Tác không hề rườm lời, "Sau đó ta sẽ dùng Thiên long quần tinh tôi thể thuật luyện hóa thiên long hài cốt, lúc ấy chắc sẽ không chỉ như bây giờ, nhục thân khẳng định sẽ thay đổi, về lâu dài thì tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn không biết bao nhiêu lần."
"Bảy viên viễn cổ thiên long long đan không thể làm gì khác, chi bằng dùng để đổi tu vi hiện tại lấy tu vi cao hơn, tiếp đây sẽ luyện hóa thiên long hài cốt, tôi luyện nhục thân và tăng cường kim đan. Được lắm! Xem ra ngươi đã cân nhắc rồi!" Lục bào lão đầu tỏ rõ thần sắc cuồng nhiệt, "Ngươi còn không ít thủy hệ yêu đan để luyện hóa đề thăng tu vi!"
Thiên cấp công pháp ngưng tụ thành kim đan, lại cùng công pháp phối hợp thiên cấp đỉnh giai như Thiên long quần tinh tôi thể thuật thì sẽ thành thế nào?
Nghe Ngụy Tác và lục bào lão đầu đối thoại, bọn Hàn Vi Vi đều hít một hơi lạnh, lóe lên ý nghĩ này.
"Đợi đã, Ngụy Tác, Trường hà thao thiên quyển còn chưa đạt huyền cấp trung giai. Nếu trực tiếp tu luyện sẽ nguy hiểm." Thủy Linh Nhi nhìn Trường hà thao thiên quyển trên đầu gã, noisn gay.
"Mỗ cũng nhận ra nhưng không sao, cứ luyện hóa thiên long hài cốt, đề thăng uy năng đến huyền cấp trung giai đã." Ngụy Tác liếc Trường hà thao thiên quyển thủy quang liễu nhiễu, linh khí kinh nhân cực độ: "Hiện tại uy năng này gần đạt rồi, cùng lắm vài ngày nữa là xong."
"Ngươi không muốn lãng phí thiên long hài cốt thì còn phương pháp khác nhanh chóng đề thăng uy năng Trường hà thao thiên quyển đến huyền cấp trung giai." Lục bào lão nhìn Ngụy Tác và Thủy Linh Nhi, tựa hồ nghĩ đến việc cực kỳ không vui nên hầm hừ.
"Chuyện đó..." Ngụy Tác hơi ngẩn ra nhưng hiểu ý lục bào lão đầu, Thủy Linh Nhi chợt run lên, gương mặt thanh lệ cực độ ửng hồng.
"Đệ định phế tu vi ở đây rồi luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết." Âm Lệ Hoa chợt hỏi.
"Thư thư vẫn quyết tâm về Vân Linh đại làm Âm Thi tông tông chủ?" Ngụy Tác hiểu ý, nhìn người đẹp mê hồn, cần cổ Âm Lệ Hoa vốn trắng ngần có không ít vết đỏ, rõ ràng do gã lưu lại.
"Tông chủ có thể không làm nhưng nếu thư thư không về, những người cùng phe khẳng định sẽ bị Âm Mị Ly trừ diệt." Âm Lệ Hoa bảo: "Nếu đệ cần thư thư phụ trách thì xử lý xong việc đó, thư thư sẽ quay lại."
"Đương nhiên phải phụ trách." Ngụy Tác gật đầu, nghiêm túc bảo Âm Lệ Hoa: "Mỗ định ở đây đề thăng Trường hà thao thiên quyển đến huyền cấp trung giai, long trủng toàn là long cốt, chưa biết chừng tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật có khi còn hấp thu thêm được nguyên khí. Mỗ đồng ý đưa thư thư về Vân Linh đại lục, chi bằng đợi thêm hai ngày nữa, mỗ sẽ hoàn thành đề thăng Trường hà thao thiên quyển thì sẽ đưa, sau đố mỗ sẽ tìm nơi để phế tu vi, luyện lại Thủy hoàng phệ nhật quyết, được không?"
"Được, chưa biết chừng Âm Mị Ly đã nhận được tin Lý Tả Ý phát điên, y nhất thời nghi thần nghi quỷ, không biết thư thư chết chưa, chắc không dám động thủ ngay." Âm Lệ Hoa mỉm cười.
"Không thể chần chừ, ngươi nên tu luyện luôn." Lục bào lão đầu liếc Ngụy Tác, hừ lạnh: "Còn việc ta chưa nhắc ngươi, lần trước ngươi lấy được của Bàn Long chân nhân mớ Thiên tinh đế đan, giờ ngươi tu luyện Thủy hoàng phệ nhật quyết thì tốc độ tu luyện cực nhanh, trực tiếp luyện hóa thủy hệ yêu đan cũng thế, số đan dược đó thành vô dụng, thôi thì lấy ra cho họ dùng."
"Thiên tinh đế đan?" Ngụy Tác ngẩn người, tâm niệm máy động, lấy một đan bình từ nạp vật cổ giới ra.
"Đều là Thiên tinh đế đan? Ngần này?" Nghe lục bào lão đầu và Ngụy Tác đối thoại, lại nhìn đan bình ít nhất cũng có hơn một trăm viên đan dược, bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi cả kinh.
Thiên tinh đế đan của Ngọc Thiên tông là gì, ai cũng hiểu.
"Từ khi rời Thanh Thành khư, mải luyện chế hai thứ kia nên quên mất, ngươi nhớ thì sao lúc Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh đến lại không nhắc ta?" Lấy đan bình ra, Ngụy Tác ấm ức nhìn lục bào lão đầu, "Với tu vi của hai người đó và Phong Tri Du, cho mấy chục viên tất có hi vọng xung kích Kim đan cảnh."
"Ta sao biết là ngươi không nhớ, ta còn tưởng là ngươi không đành sử dụng." Lục bào lão đầu trợn tròng trắng.
"Nhĩ muội yêu!" Ngụy Tác tắt tiếng.
Nếu bọn Phong Tri Du cùng đạt Kim đan cảnh, bọn gã sẽ thành một thế lực kinh nhân, không tính Âm Lệ Hoa cũng là sáu tu sĩ Kim đan kỳ.
"Không sao, chúng ta cũng sẽ về, để cho họ một phần là được." Cơ Nhã thấy Ngụy Tác tắt tiếng thì bảo: "Thiên tinh đế đan để cho Vi Vi và Vũ Tinh thư thư, chúng ta đã là kim đan tu vi, đan dược này có tác dụng nhất với họ."
"Được, họ không tiện thì cứ theo lời ta, để lại cho ba người đó ba mươi viên, còn lại Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi mỗi nguồi một nửa." Lục bào lão đầu như một quản gia, giục giã: "Hết việc rồi, ngươi tu luyện mau."
"Phải tốn thêm chút thời gian, còn hai thứ cần xem." Ngụy Tác đưa đan bình cho Nam Cung Vũ Tinh rồi mỉm cười thần bí ấn lên không.
"Chát!" Thanh hắc sắc quang hoa không rõ bắn đi bao nhiêu trượng.
Là một ngọn thanh hắc sắc quỷ trảo!
Huyền sát quỷ trảo!
Hiện tại Huyền sát quỷ trảo của gã sần sùi, như do nhiều khối thanh hắc sắc tinh thạch ngưng tụ thành, mười móng tay tựa phi kiếm, tỏa thanh hắc sắc hàn khí. Quan trọng nhất là ngoài quỷ trảo có mọc một lớp lông màu lam!
Từng sợi lông màu lam đều không có vấn đề gì, nhưng nhìn kỹ thì do nguyên khí ngưng thành, chất liệu rất giống với hàn đan của Cơ Nhã.
Hiện tại xem ra như ma trảo của thượng cổ ma vương, cực kỳ đáng sợ, khiến người ta rùng mình.
"Huyền sát quỷ trảo sao lại lợi hại thế này?" Cơ Nhã tròn mắt, nàng hiểu Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác hơn ai hết, uy năng rõ ràng cao hơn trước nhiều.
"Ta cũng không hiểu." Ngụy Tác lại mặt dày, liếc Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, "Thiên long sát khí và Thiên dục tinh không ảnh hưởng đến Huyền sát âm khí. Hàn đan của hai người thay đổi gì không?"
Cơ Nhã đỏ mặt.
Nàng hiểu ý Ngụy Tác, trong số ngần này nữ tu, chỉ có nàng và Nam Cung Vũ Tinh từng cùng gã tu luyện Huyền sát đại pháp, Huyền sát quỷ trảo biến hóa như thế, rất có thể vì khi dược lực Thiên dục tinh phát tác, đã "thuận tiện" tiến hành song tu chi pháp.

Chương 604: Cánh tay khổng lồ

Cơ Nhã đỏ mặt thì Hàn Vi Vi, Thủy Linh Nhi và Âm Lệ Hoa đều lấy làm lạ.
Trừ Âm Lệ Hoa có vẻ buồn cười nhìn Ngụy Tác, Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi hơi đỏ mặt, có vẻ tránh ánh mắt tất cả.
"Có phải..." Cả ba đều như vậy khiến Ngụy Tác tròn mắt.
"Đệ nói đi." Âm Lệ Hoa thấy thần sắc Hàn Vi Vi hòa Thủy Linh Nhi, liền hiểu hết, liếc gã đoạn hé môi, lam sắc hàn quang bắn ra.
Lam sắc hàn quang là một viên lam sắc hàn đơn cỡ trứng chim câu tỏa hàn khí nồng hậu.
"Đây là..." Ngụy Tác càng tròn mắt.
"Trước đây thư thư không biết thuật pháp này, thế này là sao?" Âm Lệ Hoa nhìn Ngụy Tác, hàn đơn lại ẩn vào miệng, chui xuống thể nội.
"..." Ngụy Tác toát mồ hôi.
Bọn Âm Lệ Hoa vốn không biết, đương nhiên không thể tự nhiên mà biết, chỉ là lúc Thiên dục tinh phát tác, cảo lộ thì Ngụy Tác hoặc Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh truyền cho họ. Nhưng có vẻ khả năng Ngụy Tác truyền cho họ lớn hơn cả.Đã qua việc trong lúc vô ý thức mà vẫn không hiểu vì sao ba người lại biết thuật pháp này, Ngụy Tác cũng thấy bội phục chính mình.
Chả trách bọn Âm Lệ Hoa và Hàn Vi Vi đều mệt mỏi, vì nguyên âm hao tổn, còn Huyền sát quỷ trảo lại thế này.
Có điều uy năng Huyền sát quỷ trảo đề thăng quá nhiều.
Huyền sát quỷ trảo của gã lúc trước chưa đạt cả uy năng đạo giai thượng phẩm nhưng hiện tại thì đã đạt huyền giai hạ phẩm.
"Hàn Vi Vi, tế xuất hàn đơn cho ta xem thế nào?" Đảo mắt đoạn Ngụy Tác mặt dày bảo Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi.
"Để làm gì!" Hàn Vi Vi đỏ mặt trừng mắt.
"Còn gì nữa, uy năng Huyền sát quỷ trảo đề thăng quá nhiều." Ngụy Tác ngượng ngùng, lục bào lão đầu khước nói thẳng: "Y muốn các vị tế xuất hàn đơn, chăng phải vì nguyên nhân đó hả."
Thủy Linh Nhi không nhiều lời, há miệng, thi triển hàn đơn.
Ngụy Tác thấy hàn đơn này tương tự của Âm Lệ Hoa, không có gì đặc biệt dị thường.
Đoạn bọn gã lại nhìn sang Hàn Vi Vi.
Hàn Vi Vi giậm chân tế xuất hàn đơn.
"Hả!"
Tức thì tất cả đều tròn mắt.
Hàn đơn của Hàn Vi Vi cũng lớn như của Âm Lệ Hoa, Thủy Linh Nhi nhưng hàn khí nồng hậu gấp mấy khiến nhiệt độ chung quanh hạ xuống, lam sắc hàn khí như hỏa diễm bao lấy viên đơn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Lẽ nào vì nàng ta cũng là Diệu lô đỉnh chi thân?" Ngụy Tác ngẩn ngơ nhìn hàn đơn của Hàn Vi Vi.
"Chắc không phải, nàng ta chỉ là Diệu lô đỉnh chi thân bình thường, có điều thiên sinh âm nguyên thịnh vượng." Âm Lệ Hoa lắc đầu.
"Băng linh căn!" Ngụy Tác đột nhiên lóe lên linh quang.
Lục bào lão đầu và bọn Âm Lệ Hoa hơi ngẩn ra, "Chắc vậy."
Huyền sát quỷ trảo là thiên cấp trung giai thuật pháp, cũng là băng nguyên thuật pháp, nhưng những người khác không có gì khác thì có thể loại trừ nguyên nhân do Thiên dục tinh mà khả năng là băng linh căn có tác dụng tăng cường cho thuật pháp này. Lúc trước Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh song tu thì không thu được lợi ích gì quá lớn, hiệ giờ chứng tỏ khi băng linh căn nam tu và băng linh căn nữ tu song tu thì mới có hiệu quả này.
"Được rồi." Hàn Vi Vi cũng hiểu nguyên nhân, nóng mặt thu hàn đơn lại.
"Ngụy Tác, ban nãy đệ nói là có hai thứ cần xem, một món nữa đâu?" Nam Cung Vũ Tinh biết Hàn Vi Vi hay thẹn nên chuyển chủ đề.
"Là cái này." Ngụy Tác rất hiểu Hàn Vi Vi, biết nói nhiều thì nàng ta sẽ thẹn quá hóa giận nên vung tay, một vật lơ lửng trước mặt chúng nhân.
"Nạp bảo thủ trạc! Vật này đã rơi xuống hả! Mau nhìn xem bên trong có gì!" Lục bào lão đầu hưng phấn đến run người.
Hóa ra Ngụy Tác lấy ra cái vòng tay bạc của thanh niên thần bí. Lần trước gã đánh nát nhục thân y thì nạp bảo thủ trạc này được Lân vương thủy ấn mang theo, lần này thì cái vòng đã rơi xuống, lọt vào tay gã.
Ngân sắc nạp bảo thủ trạc có khảm nhiều bạch sắc tinh thạch nhỏ xíu, nhưng những ngăn kéo, trên cái vòng và tinh thạch có phù văn như Phạn văn, có vẻ không phải thứ thuộc Tam Hoàng tông mà là cổ bảo xa xưa hơn.
Lúc đấu với thanh niên thần bí, Ngụy Tác biết cách sử dụng nạp bảo thủ trạc cũng như nạp bảo pháp bảo khác, chỉ cần dồn chân nguyên và thần thức vào, nên thấy không có cấm chế đặc biệt nào là gã thực hiện ngay.
"À!"
Mắt Ngụy Tác ánh lên lạ lùng.
Nạp bảo thủ trạc không khác gì nạp bảo nang, nạp vật cổ giới nhưng không gian được chia thành từng ngăn, như nhiều gian phòng.
Thanh niên thần bí có luyện Tam hoàng đại diệt thuật, lúc ở Vân Linh đại lục đã đấu với y, y có nhiều pháp bảo, nên Ngụy Tác tưởng tượng rằng nạp bảo thủ trạc của y chắc phải có số lượng pháp bảo cực kỳ kinh nhân.
Nhưng thần thức quét vào, trong nạp bảo thủ trạc không có gì nhiều, chỉ có hai thứ thập phần cổ quái và bốn viên yêu đơn.
"Có gì hay thì mau lấy ra!" Lục bào lão đầu không nén được kêu lên.
Ngụy Tác không nói gì, nhíu mày lấy hết đồ trong nạp bảo thủ trạc ra.
"Đây là cái gì?"
Nạp bảo thủ trạc của thanh niên thần bí đổ ra thì tất cả cùng hít một hơi lạnh.
Nạp bảo thủ trạc đựng bốn viên yêu đơn, thủy linh chi khí ràn rạt, ít nhất cũng là yêu đơn của lục cấp thủy hệ yêu thú, chắc là thanh niên thần bí tu luyện còn lại, không có gì đặc biệt, nhưng hai thứ còn lại kinh nhân cực độ.
Một thứ là hỗn kim sắc tàn phiến.
Bề mặt hỗn kim sắc tàn phiến, thậm chí miệng vết gãy đều có vô số phù văn nhỏ xíu phát sáng, phù văn đều cực kỳ cổ kính, nhìn là biết từ viễn cổ. Bên ngoài mảnh vỡ có đủ loại vết sứt, vô cùng dâu bể, không biết đã trải qua bao nhiêu tuế nguyệt và bao nhiêu uy năng xung kích rồi.
Hỗn kim sắc tàn phiến trông như là mảnh vỡ của pháp khí kiểu chuông, đỉnh, tháp gì đó vỡ ra.
Nhưng nó lại lớn cỡ mái nhà, rộng mấy chục trượng!
Một mảnh đã to thế thì thai thể pháp bảo hoàn chỉnh sẽ thế nào?!
Không chỉ kích cỡ, quang mang, khí tức của hỗn kim sắc tàn tạo cho bọn Ngụy Tác uy áp hoàn toàn không kém gì bạch sắc viễn cổ thiên long, mà còn là uy áp lúc nó ngẩng lên giơ trảo!
"Lẽ nào là mảnh vỡ viễn cổ tiên khí trong truyền thuyết?" Lục bào lão đầu hít hơi lạnh liên tục rồi nói.
Chỉ mảnh vỡ đã có khí tức này, pháp bảo hoàn chỉnh khẳng định hơn xa huyền giai pháp bảo!
Ngụy Tác lạnh buốt cõi lòng nhìn mảnh vỡ.
Mảnh vỡ chỉ nguyên khí yếu ớt toát ra, rõ ràng uy năng đã tan nhưng nguyên khí vẫn cực kỳ phức tạp, gã nhận ra trong đó có cả tinh thần nguyên khí. Tinh thần nguyên khí phong phú khó tưởng tượng nổi. Chủng loại tinh thần nguyên khí mà gã dùng Thiên long quần tinh tôi thể thuật dẫn lạc so với tinh thần nguyên khí trong mảnh vỡ không khác nào một giọt nước trong biển lớn, một phần nghìn còn chưa đạt.
Phù văn trên mảnh vỡ cũng phức tạp như sao trời, pháp trận huyền ảo khó tưởng tượng nổi.
Ngụy Tác dám khẳng định mảnh vỡ này dù giao cho Tập Cổ hiên cũng không thử được huyền ảo.
Cổ bảo tối đa khắc vài đến mấy chục pháp trận nhưng trong mảnh vỡ này lại là hơn nghìn, hơn vạn!
"Lẽ nào cái này cũng là mảnh vỡ viễn cổ pháp bảo?" Nhìn sang một vật cổ quái còn lại, Hàn Vi Vi lại kinh hô.
Thứ này là một cánh tay gãy màu lam.
Cánh tay gã như một tu sĩ cắt cụt tay từ khuỷu trở xuống, bàn tay không khác gì bình thường.
Chỉ là dài tới trượng!
Cánh tay gãy cực lớn này tạo cho người ta cảm giác như cánh tay thần ma.
Cánh tay gãy màu lam không có linh khí, như thể đã mộc hóa nhưng vẫn có da, xương, kinh mạch.
Chắc rằng không phải pháp bảo.
Ngụy Tác và lục bào lão đầu cảm giác cánh tay gãy của tu sĩ này cũng tương tự như kim đơn của Càn La chân nhân đã hoàn toàn tan hết linh khí.
Nhưng tu sĩ sao lại có cánh tay to thế này?!

Chương 605: Viễn cổ mật văn

Ngụy Tác nhìn cánh tay rồi vung tay chụp, hút lên.
"À!"
Trong mắt gã ánh lên kinh ngạc.
Cánh tay gãy màu lam toát lên mùi thơm như đàn hương.
"Lẽ nào là thần huyền pháp tướng của Thần huyền cảnh tu sĩ?" Thủy Linh Nhi ngửi thấy mùi hương kỳ dị nên kinh hô.
"Tay gãy của thần huyền pháp tướng?" Âm Lệ Hoa cùng bọn Cơ Nhã càng kinh ngạc.
"Khí tức này khá giống với Thần huyền cảnh tu sĩ, nhưng ta chưa từng thấy Thần huyền cảnh tu sĩ, không biết thần huyền pháp tướng thật ra thế nào, cánh tay gãy này có tiêu tan không?" Ngụy Tác nhìn Thủy Linh Nhi và Âm Lệ Hoa, "Các vị đã gặp Thần huyền cảnh tu sĩ, có hiểu gì về thần huyền pháp tướng chăng?"
"Không." Âm Lệ Hoa lắc đầu."Sư tôn tuy là Thần huyền cảnh tu sĩ, nhưng tôi chưa từng thấy người thi triển thần huyền pháp tướng, chỉ là mùi vị này rất giống." Thủy Linh Nhi bảo.
"Chát!"
Ngụy Tác do dự một chốc, vận chân nguyên ấn lên cánh tay gãy.
Cánh tay gãy vang lên đùng đục nhưng không hề phá tổn. Tuy đã mộc hóa nhưng lại như tinh kim.
"Ngụy Tác, văn tự trên cánh tay quá kỳ quái, hình như không phải phù văn pháp trận." Đúng lúc đó, Hàn Vi Vi đột nhiên kêu lên kinh ngạc.
"Văn tự gì nhỉ?"
Ngụy Tác không ngoái lại, chỉ thấy mục quang Hàn Vi Vi bị một chỗ trên cánh tay to như gian phòng hấp dẫn.
"À!"
Không chỉ Ngụy Tác, những người khác cùng thấy chỗ đó có mấy chục hàng văn tự kỳ dị, tổ thành minh văn hình vuông.
"Chắc là mật văn của viễn cổ tông môn!" Thấy mấy chục hàng văn tự như điển tịch, lục bào lão đầu kêu lên, "Đích xác không phải pháp trận phù văn."
"Cái gì là mật văn của viễn cổ tông môn? Ngươi biết hả?" Bọn Ngụy Tác lại nhìn lục bào lão đầu.
"Vô dụng, trừ phi là truyền nhân của viễn cổ tông môn, hoặc có điển tịch về mật văn của tông môn đó mới hiểu hàm nghĩa." Lục bào lão đầu lắc đầu, "Mật văn của viễn cổ tông môn là văn tự đặc hữu, thông thường là những loại văn tự thông dụng thời viễn cổ mà cho thêm nét nên cực kỳ phức tạp. Mật văn vốn để đề phòng công pháp cùng thuật pháp trọng yếu lưu truyền đi, chỉ có một số trưởng lão nhất định của tông môn mới hiểu. Những trưởng lão này phần lớn cả đời không rời tông môn nửa bước."
Bọn Ngụy Tác lại nhìn mấy chục hàng văn tự. Quả nhiên mỗi một văn tự đều cực kỳ phức tạp, có cảm giác như tu sĩ bị loạn tiễn bắn vào.
"Tức là nó có thể là bất truyền chi bí của viễn cổ tông môn nào đó nhưng hiện giờ không thể hiểu hàm nghĩa." Ngụy Tác hỏi.
Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác, không nói gì biết không cần trả lời.
Ngụy Tác không nhiều lời, lại cho hai thứ cổ quái vào nạp bảo thủ trạc.
Với những thứ tạm thời không hiểu công dụng, gã không muốn lãng phí thời gian.
Đối với Ngụy Tác, nạp bảo thủ trạc này thập phần hữu dụng, không gian gấp mấy lần nạp bảo cổ giới, còn chia thành nhiều ngăn, rất hợp với người thích chia loại đồ đạc như gã. Ít nhất cũng bớt phải mang thêm mấy cái nạp bảo nang. Quan trọng nhất là thanh niên thần bí không phải tu sĩ Thiên Huyền đại lục, nạp bảo thủ trạc cứ thoải mái sử dụng.
"Hỏa tước hóa yêu kính này tạm do thư thư giữ, trong này là cách điều khiển và Ám hoàng kiếm khí, có những thứ này, đối phó Âm Mị Ly chắc không thành vấn đề Thu hai thứ cổ quái kinh nhân lại, Ngụy Tác vung tay, đưa hồng sắc cổ kính cho liễu Âm Lệ Hoa cộng với một tấm ký sự thanh phù.
Chín con Thái dương kim ô của thanh niên thần bí là lễ vật lớn với gã.
Hấp nạp chín con Thái dương kim ô, Hỏa tước hóa yêu kính của Ngụy Tác đã gần đạt huyền cấp trung giai.
Âm Mị Ly chỉ mới tu vi Kim đơn nhất trọng, dù có thủ đoạn lợi hại thì Âm Lệ Hoa có huyền cấp trung giai pháp bảo, y sẽ không phải là đối thủ.
Ngụy Tác không vội tìm hiểu thực lực của Phệ tâm trùng mà lấy ra thêm thi thể yêu thú để nuôi dưỡng nó, đoạn dùng bộ thủy hệ thiên long hài cốt phá tổn nhất ra để tu luyện.
...
Ngụy Tác tu luyện tại long trủng hòng trong hai ngày đề thăng uy năng Trường hà thao thiên quyển đến huyền cấp trung giai, thì ở Mặc Ngọc lĩnh, Hứa Thiên Ảo mặc bạch sắc pháp y viền vàng đang ngồi xếp bằng trên một mặc lục sắc tinh trụ.
Đỉnh đầu y lơ lửng cái vòng trắng, linh quang vẫn hình thành quang ảnh bồ tát nam thân nữ mạo, bảo tướng trang nghiêm, băng tinh nguyên khí không ngừng phát ra, dồn vào thiên linh y.
Một canh giờ qua đi, Hứa Thiên Ảo đang nhắm mắt tu luyện đột nhiên mở bừng mắt.
Y đang đối diện Thiên khung tu luyện, lúc này Thiên khung và Mặc Ngọc lĩnh có một đạo độn quang sáng rực bắn tới.
Hứa Thiên Ảo bất động, cái vòng trên đầu cũng không buồn thu lại, tỏ vẻ nửa cười nửa không.
Cách Mặc Ngọc lĩnh chừng mười mấy dặm, đạo độn quang dừng lại.
"Kỳ Long Sơn, Thanh Bình cầu kiến Chân Võ Hứa thiếu chủ." Đoạn đạo độn quang lên tiếng.
Là Kỳ Long Sơn và Thanh Bình!
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đều thoát hiểm tại Thanh Thành khư, đã gặp được nhau.
"
Hả? Kỳ đạo hữu và Thanh đạo hữu cứ đến Mặc Ngọc lĩnh gặp mỗ." Hứa Thiên Ảo nhạt giọng.
Độn quang hơi sững lại rồi lướt lên Mặc Ngọc lĩnh.
Chốc sau, độn quang đáp xuống, hai tu sĩ xuất hiện trước mặt Hứa Thiên Ảo.
Hôi bào nam tu là Kỳ Long Sơn, nữ tu mặc thanh sắc pháp y, diện mục thanh lệ, chính thị Thanh Bình.
"
Chào Hứa thiếu chủ." Đáp xuống phía dưới Hứa Thiên Ảo, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình hành lễ, thần sắc thập phần cung kính.
"
Hả?" Hứa Thiên Ảo vẫn ngồi, nhạt nhẽo liếc hai người, "Lưỡng vị đạo hữu gặp mỗ vì việc gì?"
"
Không dám giấu, bọn tại hạ đến xin cho Ngụy Tác." Mắt Kỳ Long Sơn ánh lên, đi thẳng vào chính đề.
"
Xin cho Ngụy Tác?" Hứa Thiên Ảo không đổi sắc, nhìn Kỳ Long Sơn và Thanh Bình với vẻ đùa cợt, "Thế nào, y và lưỡng vị đạo hữu có quan hệ?"
"
Đích xác có giao tình, Ngụy đạo hữu còn có ơn cứu mạng tại hạ." Thanh Bình do dự một chốc: "Nên bọn tại hạ xin Hứa thiếu chủ tha cho Ngụy đạo hữu."
"
Nếu thân phận tương đương với mỗ mà nhắc đến việc này, mỗ còn cân nhắc, nhưng lưỡng vị chỉ là phổ thông tán tu, tựa hồ không có tư cách nói thế với mỗ." Hứa Thiên Ảo nhìn Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, mỉm cười.
"
Tại hạ biết nên không vô duyên vô cớ đến xin thiếu chủ." Kỳ Long Sơn trầm giọng: "Bọn mỗ muốn dùng một thứ đổi Ngụy đạo hữu."
"
Hả?" Hứa Thiên Ảo mỉm cười, nhìn Kỳ Long Sơn hòa Thanh Bình đạo: "Nếu y không trong tay mỗ?"
"
Y không trong tay thiếu chủ?" Kỳ Long Sơn và Thanh Bình sáng mắt, Kỳ Long Sơn bình tĩnh như thường, "Vậy tại dùng vật đó thỉnh cầu thiếu chủ không đối phó Ngụy đạo hữu."
"
Phải xem vật của lưỡng vị đạo hữu đủ phân lượng không đã." Hứa Thiên Ảo nhạt nhẽo nhìn cả hai.
"
Thiên nguyên thánh quả." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nhìn nhau, Kỳ Long Sơn nghiến răng nói.
"
Thiên nguyên thánh quả?" Mắt Hứa Thiên Ảo lóe lên, lần đầu tiên nhìn hai người. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"
Đúng thế, bọn mỗ biết nơi có Thiên nguyên thánh quả." Kỳ Long Sơn nhìn Hứa Thiên Ảo trầm giọng: "Chỉ cần Hứa thiếu chủ tha cho Ngụy đạo hữu, bọn mỗ sẽ cho biết nơi đó."
"
Hả? Vậy hả?" Hứa Thiên Ảo mỉm cười, đứng lên.
Cùng lúc, y phất tay, hàn quang lấp lánh bao lấy Kỳ Long Sơn hòa Thanh Bình.
"
Hứa Thiên Ảo, các hạ làm gì!"
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình kinh hô. Nhưng cả hai vừa dấy lên hai tầng quang hoa thì bạch sắc thân ảnh đột nhiên hựu xuất hiện cách cả hai không xa.
"Chát!" Một đạo bạch quang phát sau tới trước, đánh tan quang hoa. "Cách!" Hàn quang tràn ra, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình bị đông cứng trong lớp băng cứng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau