THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 596 - Chương 600

Chương 596: Hai cách gọi

"Ta không sao." Ngụy Tác lắc đầu.
Trong bức tranh, thuật pháp phát thần quang như thần vương của tu sĩ đó và cảnh tượng cả thành trì cùng mười mấy vạn tu sĩ bị hủy diệt, khiến gã không thể tỉnh khỏi chấn động.
"Viễn cổ thiên long thật ra giở trò gì!" Thấy khí tức của Ngụy Tác không hề tán loạn, Hàn Vi Vi biết gã không sao nhưng không nén được khí phẫn, nhìn về phía bạch sắc viễn cổ thiên long chìm xuống mà mắng.
"Là ý thức còn lại của viễn cổ thiên long, nếu các hạ trái lời, chưa biết chừng nó sẽ ra tay." Nữ tu qua thần sắc Ngụy Tác, đoán được manh mối, "Nhưng sau rốt nó thấy các hạ giữ chữ tín nên qua đó truyền tin cho các hạ?"
"Nó truyền cho ngươi?" Hàn Vi Vi như thay đổi cách nhìn về bạch sắc viễn cổ thiên long, hưng phấn hẳn, "Ngụy Tác, có phải công pháp gì không?"
"Dù là công pháp, ta không phải thiên long chi thân thì khó mà tu luyện." Ngụy Tác lắc đầu, đứng trên ngũ sắc ngọc sơn, được khí huyết gột rửa nên mảnh vỡ Diệu thụ thượng không ngừng hóa ra linh khí, liên miên chuyển hóa thành chân nguyên, thể nội chân nguyên liên tục tăng tiến, bất giác gã cùng như thần vương đứng trên đỉnh thành trì, phong hoa tuyệt đại, thần huy chói lòa.
Tích tắc đó, suy nghĩ tàn dư của viễn cổ thiên long và của gã hợp lại, gã đốn ngộ ngay."Thần huyền cảnh ngũ trọng!"
Ngụy Tác bất giác buột ra mấy tiếng.
"Thần huyền cảnh ngũ trọng? Là sao?" Cơ Nhã và bọn nữ tu đều hỏi Ngụy Tác.
"Là cảnh một Thần huyền cảnh ngũ trọng đại năng bị trời cao ghen ghét, sau rốt bị thiên uy tiêu diệt." Ngụy Tác bảo.
Bọn Cơ Nhã kinh ngạc, "Nó truyền cho huynh cảnh tượng đó làm gì?"
"Nó nhắc nhở mỗ." Ngụy Tác nhìn bọn Cơ Nhã, hít sâu một hơi, "Mỗ đã hiểu, theo điển tịch ghi lại, chỉ khi từ Chân tiên cảnh tứ trọng đột phá đến Chân tiên cảnh ngũ trọng thì do nguyên khí đột phá chấn động quá kịch liệt, mới khiến thiên địa nguyên khí kịch biến, dẫn phát thiên kiếp. Nhưng nếu một tu sĩ có công pháp và thần thông quá mạnh, hơn xa Thần huyền cảnh ngũ trọng tu sĩ, thì khi từ Thần huyền cảnh đột phá đến Chân tiên cảnh nhất trọng cũng sẽ dẫn động thiên kiếp!"
Sắc mặt nữ tu thập phần ngưng trọng, liếc Ngụy Tác, nhíu mày, "Ý nó là tu sĩ nếu phúc duyên quá kinh nhân, thành tựu như cầu vồng rỡ ràng, tu sĩ khác chỉ có thể ngẩng nhìn chứ không so được thì khi đạt Thần huyền cảnh ngũ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp trước, bị trời tiêu diệt."
"Ý nó là Ngụy Tác có thể sẽ thành tu sĩ như thế?" Nam Cung Vũ Tinh biến sắc.
Tu sĩ nào cũng hiểu tu đạo giới phân thành ngần ấy đẳng cấp vì tu sĩ giữa mỗi một đẳng cấp có thực lực cách biệt không thể san lấp.
Thần huyền cảnh ngũ trọng tu sĩ, dù có công pháp cùng thuật pháp kinh nhân, chân nguyên hùng hậu đến mức chấn động đối với thiên địa nguyên khí khi đột phá đến Chân tiên cảnh thậm chí ngang với Chân tiên cảnh tứ trọng tu sĩ đột phá, thì đan thuần về chân nguyên vẫn kém xa Chân tiên cảnh tứ trọng tu sĩ.
Hiện tại bọn Ngụy Tác tuy không biết gì về thần thông của tu sĩ Thần huyền cảnh trở lên nhưng theo trong truyền thuyết tu đạo giới thì từ Thần huyền cảnh trở lên, đột phá mỗi nhất trọng tu vi đều phải cảm ngộ thêm về thiên địa tinh thần nguyên khí, uy năng thuật pháp sẽ càng kinh nhân.
Thần huyền cảnh ngũ trọng và Chân tiên cảnh ngũ trọng, ít nhất cũng phải trăm năm rèn luyện.
Từ khi có Thiên khung, từ thượng cổ tu đạo giới đến hiện tại, lịch sử tu đạo giới không có ai chỉ mất một trăm năm là từ Thần huyền cảnh ngũ trọng đạt tới Chân tiên cảnh ngũ trọng. Dù chỉ một trăm năm, thì trong thời gian này, tu sĩ Thần huyền cảnh trở lên sẽ trải qua bao nhiêu rèn luyện, lấy được bao nhiêu bảo vật, thông hiểu bao nhiêu thuật pháp, tăng thêm bao nhiêu kiến thức?
Chân tiên cảnh tứ trọng tu sĩ, tuyệt đại đa số không thể chống nổi thiên kiếp, đổi lại là một Thần huyền cảnh ngũ trọng tu sĩ, trong tình huống không biết trước khẳng định sẽ mất mạng.
Trăm phần trăm mất mạng!
Thần huyền cảnh tu sĩ, cả Thiên Huyền đại lục chỉ có vài người.
Ngay cả đại tu sĩ Kim đan kỳ trở lên thường không truyền tham ngộ tu luyện cho ai nên cả tu đạo giới rất hiếm điển tịch về tu luyện ở cấp Kim đan tu sĩ. Lúc Ngụy Tác kết đan trong Hải Tiên thành, những gì liên quan đến kết đan là do Lý Dực Triển cho biết, còn không tìm được ở ngoài.
Gầm như không có điển tịch tu luyện về Thần huyền cảnh!
Thiên Huyền đại lục suốt vài nghìn năm nay, thậm chí không xuất hiện tu sĩ Thần huyền cảnh tứ trọng trở lên.
Ngụy Tác dù thuận lợi tu tới Thần huyền cảnh, thậm chí tới tuyệt thế tu vi Thần huyền cảnh tứ trọng ngũ trọng thì vẫn không biết được bao nhiêu tin tức về tu luyện Thần huyền cảnh.
Đừng nói Ngụy Tác, ngay cả nữ tu thân phận phi phàm cũng không biết gì về Thần huyền cảnh trở lên.
Theo bức tranh viễn cổ thiên long truyền lại cho Ngụy Tác thì tuyệt đại đa số Thần huyền cảnh tu sĩ cũng không biết có những thiên tài tu sĩ kinh thế tuyệt diễm, đạt tới Thần huyền cảnh ngũ trọng sẽ dẫn động thiên kiếp!
Viễn cổ thiên long trải qua liễu không biết bao nhiêu tuế nguyệt, Ngụy Tác tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật đã biết thiên địa trong mắt thiên long khác xa của tu sĩ tu sĩ, vô cùng huyền ảo, thấy được những quỹ tích mà tu sĩ không thể.
Hiện tại rõ ràng viễn cổ thiên long cho rằng Ngụy Tác rất có thể thành tu sĩ như thần vương trong tranh.
Nên nó dùng ý chí tàn dư truyền vào óc gã cảnh tượng cực kỳ trọng yếu đó.
Không có tin tức gì, Ngụy Tác khi độ kiếp chắc chắn mất mạng.
Viễn cổ thiên long thậm chí có khả nhìn thấu quỹ tích khó tưởng tượng nổi, nhắc nhở gã.
"Dù là Lâm Phong Hoa được thượng cổ Tam Hoàng tông truyền thừa, lấy được cả long trủng thì rồi cũng sẽ mất mạng như thần vương tu sĩ đó." Ngụy Tác gật đầu với bọn Cơ Nhã.
Sau rốt gã nể tôn nghiêm của bạch sắc viễn cổ thiên long nên không động đến nhục thân và long đan của nó, bạch sắc thiên long mới cảnh báo gã trước.
Hiện biết được quỹ tích đó, dù gã có trở thành thần vương tu sĩ, cũng đã chuẩn bị đầy đủ, chưa chắc mất mạng như tu sĩ đó.
"Cơ Nhã, các vị thu hết thiên long hài cốt và long đan lại đã." Ngụy Tác lấy ra mười mấy nạp bảo nang, cả nạp vật cổ giới dung lượng thập phần kinh nhân cũng lấy ra, đưa cho Cơ Nhã. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ngươi tự sát hay cần ta động thủ?" Đưa cho Cơ Nhã đoạn gã cười lạnh với "Mị ma nữ lộc": "Hoặc ngươi quy thuận ta, nghe lệnh ta thì ta sẽ tha cho ngươi."
"Họ Ngụy kia, không ngờ viễn cổ thiên long không đập chết ngươi, nó là yêu thú mà không giao dịch với ta, đúng là ngu xuẩn!" "Mị ma nữ lộc" thản nhiên, tỏ rõ thần sắc đắc ý, "Lẽ nào ngươi tưởng thắng chắc? Lẽ nào ngươi tưởng chỉ mình ngươi có thủ đoạn? Ngươi có thấy yêu thú bát cấp trở lênnào chịu xưng thần với tu sĩ chưa?"
Thần sắc "Mị ma nữ lộc" khiến Ngụy Tác hơi nhíu mày, gã không nghĩ ra đối phương có thủ đoạn gì nữa. Hiện tại khí tức của "Mị ma nữ lộc" lăng loạn như lá khô trong gió, chứng tỏ thụ thương không nhẹ sau đòn lúc trước, e rằng không thể kích phát thuật pháp.
"Ta nói rồi, đừng tự sát nữa, theo lão đại sẽ không thiệt đâu." Dương chi điểu chợt xen lời.
"Các ngươi quỳ xuống cầu xin, chưa biết chừng ta sẽ tha cho các ngươi." "Mị ma nữ lộc" cười lạnh, có vẻ khinh thường.
"Ngươi không bệnh chứ?" Dương chi điểu tỏ vẻ không dám tin nhìn trường vĩ thanh sắc linh điểu, cảm thấy cùng là chim sao cách biệt xa thế.
"Ngươi biết cái gì đây không?" "Mị ma nữ lộc" cười ranh ma, sau lưng lộ ra một viên trong xoe.
Là một viên đan châu vàng rực, trông như lưu ly, bên trong là kim sắc đại hải. Vật này là lúc nó bị thanh niên thần bí đánh ngã đã phát hiện.
"Đây là gì thì tiểu đệ không biết." Dương chi điểu sững người, diêu đầu.
"À!" Ngụy Tác và bọn nữ tu nhìn nhau, nhỏ một giọt máu Hỏa địa long vào Dưỡng quỷ quán.
"Không cần đâu, ta cho ngươi biết. Thứ này có hai tên, dễ nghe là Thiên dục tinh, thông thường hơn là Dâm long nang." Thấy Ngụy Tác hành động, "Mị ma nữ lộc" mỉm cười đầy thâm ý nhìn gã cùng bọn cùng Cơ Nhã, nữ tu.
"Không xong! Ngụy Tác, mau giết nó!" Nữ tu đột nhiên biến hẳn sắc mặt, kinh hô.

Chương 597: Không dừng lại được

"Chát!"
Nữ tu kinh hô, "Mị ma nữ lộc" đập vỡ viên đan châu.
Cùng lúc, một đạo ám kim sắc quang hoa và thanh quang lóe lên, "Mị ma nữ lộc" văng đi, phun máu.
Một viên thanh sắc yêu đan văng ngược lại khiến nó thổ huyết.
Để chặn đòn của Ngụy Tác, "Mị ma nữ lộc" tế xuất yêu đan.
Hiện tại nó đã triệt để hóa thân thanh loan, yêu đan cũng biến thành yêu đan của thanh loan, nhưng tổn thương của nó quá nặng, chật vật lắm mới chống nổi một đòn của Ngụy Tác, cả yêu đan cũng không khống nổi, bị yêu đan hất văng thổ huyết, thập phần thê thảm.
"Muốn giết ta không dễ đâu, ta còn phải xem kịch hay." Nó tỏ vẻ đắc ý vô cùng.
Cùng lúc, viên đan châu vỡ ra lan tràn kim hoàng sắc khí vụ.Khí vụ như gió biển, có phần ẩm thấp nhưng mùi thơm như mùi rượu.
"Không xong! Đây là... thứ quỷ quái này cũng tiêu hao được chân nguyên và nguyên khí, ta không ra được." Dưỡng quỷ quán lóe lên lục quang, lục bào lão đầu vừa cất tiếng thì kinh hoảng cực độ, rõ ràng lão vừa thò ra là thụt vào ngay.
"A!"
Thấy kim hoàng sắc khí vụ bạo phát, thân thể nữ tu run người, mặt cắt không còn hột máu.
Kim hoàng sắc khí vụ bao phủ ngũ sắc ngọc sơn, nguyên khí kỳ dị khiến da mỗi người bóng loáng.
"Là cái gì hả?" Hàn Vi Vi ré lên.
Thể nội vừa khôi phục được một chút chân nguyên giờ lại tan hết, kim hoàng sắc khí tiêu tan chân nguyên còn hơn cả thiên long sát khí. Bị khí vụ bao lấy khiến gã có cảm giác khác, nhưng không nhận ra là cảm giác gì, chỉ thấy hơi ngứa ngáy, không thể áp chế được.
"Cái gì nhỉ?" Ngụy Tác sầm mặt, quay hỏi nữ tu. Thể nội chân nguyên của gã lại cạn sạch, thần sắc dã "Mị ma nữ lộc" ở dưới lớp bột long cốt khiến gã có cảm giác cực kỳ hung hiểm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhưng gã nhìn sang, nữ tu không đám mà run lên, bất giác lùi lại như con nai kinh hãi.
"Ngươi quá coi thường thực lực cao giai yêu thú! Tiên nhân tuy để lại cho các ngươi vô số tu đạo công pháp, nhưng bọn ta cũng có những thứ mà tu sĩ không sánh được!" Rớt xuống đống bột long cốt, "Mị ma nữ lộc" vừa ho khẽ vừa kiêu ngạo nhìn Ngụy Tác, "Không cần hỏi ai, ta sẽ cho ngươi biết."
"Có một loại phong hệ viễn cổ thiên long là Thương long. Thiên long này trời sinh đã biết phong hệ thuật pháp hùng mạnh nhưng tính cách lạnh lùng, cô gia quả nhân, không hề hứng thú đối với việc phồn thực hậu đại. Nếu chiếu theo tính cách của thiên long này, e rằng chỉ một đời là diệt tuyệt. Nhưng khi thương long trưởng thành thì thể nội hóa sinh một viên Thiên dục tinh, còn gọi là Dâm long nang. Khi tinh khí nó thịnh vượng nhất thì viên này sẽ tan, khiến Thương long chìm vào tình dục vô biên, tìm bạn lữ, phồn thực hậu đại."
"Đề phòng tu sĩ ngăn trở nó động tình, nguyên khí của Thiên dục tinh khiến mọi tu sĩ và yêu thú đến gần nó tan hết chân nguyên cũng như yêu nguyên, sa vào tình dục vô biên."
"Cái gì!"
"Mị ma nữ lộc" nói thế, Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày, cảm giác thể nội có thứ gì đó cực kỳ cổ quái dấng lên, không thể khống chế nổi.
"Nói đan giản là mị dược cấp cao nhất." "Mị ma nữ lộc" nhìn bọn Ngụy Tác, tỏ vẻ chế nhạo. Mục quang nó quét qua mình Ngụy Tác rồi sang nữ tu đang run lên như bị mưa bão làm ướt người. "Từ giờ các ngươi sẽ không thể khống chế bản thân, chìm vào tình dục. Ngụy Tác, không phải có đạo lữ của ngươi hả? Cả nam tu này là hảo hữu của ngươi chứ gì?"
"Ngươi nói gì hả!" Hàn Vi Vi run người, nhợt nhạt mặt mày kêu lên.
"Còn ý gì nữa." "Mị ma nữ lộc" cười nhạo Hàn Vi Vi, "Nếu hảo hữu cùng đạo lữ của ngươi song tu giao hoan ngay trước mặt ngươi, lúc ngươi tỉnh lại sẽ thấy thế nào?"
"Mị ma nữ lộc" liếc Hàn Vi Vi và nữ tu đoạn bật cười, "Chốc nữa chưa biết chừng ngươi và y sẽ song tu không ngừng, có khi song tu với y xong, ngươi lại cùng Ngụy Tác song tu cũng nên. Nếu ngươi muốn biết thế nào thì ta sẽ ở lại, viết chữ kể lại việc ngươi song tu với ai trước."
"Không thể nào! Nếu vật này đúng như ngươi nói vì sao ngươi lại không bị ảnh hưởng!" Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, bọn Ngụy Tác đều biến sắc, Hàn Vi Vi kêu lên.
"Cao giai yêu thú có nhiều thứ mà tu sĩ không so được. Yêu nguyên của ta hiện tại không còn nhưng phượng tộc huyết mạch lại không bị tình dục kiểu này ảnh hưởng." "Mị ma nữ lộc" đắc ý mỉm cười, nhìn Hàn Vi Vi, "Ta hiện tại đã là thanh loan chân chính, huyết mạch viễn cổ phượng tộc, còn vật này có như ta nói không, ngươi chắc đã hiểu rõ chứ nhỉ?"
"Ta phải giết ngươi!"
Hàn Vi Vi kêu lê nhưng thân thể lại chao chát như lá sen dưới nước, răng cũng va vào nhau, chân khép chặt, không thể đi nổi, sắc mặt đỏ lên.
Ngụy Tác bước về phía "Mị ma nữ lộc" đang cười đắc ý, sát ý của gã ngút trời nhưng cảnh tượng trước mắt lại méo mó, thần thức tựa hồ bị sức mạnh cực độ ép phải tụ lại ở chỗ Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh.
"Giết muội đi! Ngụy Tác, mau giết muội! Muội vĩnh viễn là người của huynh! Báo cừu cho muội!"
Cơ Nhã sắp mất ý thức, hơi nóng không ngừng tràn ra, đẩy nàng về phía Ngụy Tác nhưng vẫn giữ được đôi chút sáng suốt, nang kêu lên thê lương.
"Giết tỷ đi..." Nam Cung Vũ Tinh cũng lên tiếng, tu vi của nàng kém, Cơ Nhã, nhãn thần đã triệt để mê ly.
Tích tắc đó, Ngụy Tác không thể di động cước bộ.
"Ngụy Tác..." Tay gã bị Âm Lệ Hoa nắm lấy.
Âm Lệ Hoa đứng cạnh gã, hai vai run run, tay bị một tay Ngụy Tác giữ chặt.
Tay nàng ta mềm nhũn, mắt ướt như chảy nước ra.
Tay nàng ta cầm tay Ngụy Tác cho vào pháp y, nắm lấy hai quá núi tuyết nhô lên.
Thân thể nữ tu như bị lôi hệ thuật pháp đánh trúng, càng run lên.
Nàng nhìn lên vách núi, chỉ muốn lao sang vách núi kia đập đầu.
Chợt có tiếng rên rỉ vang lên.
Chỉ nhìn thôi là nàng không dứt ra được.
Một thân ảnh mềm nhũn tựa vào Ngụy Tác, nắm lấy tay kia của gã.
Thân ảnh này mông rất cong, eo thắt lại thành một nét vẽ hoàn mỹ cực độ.
Hàn Vi Vi.
Nét tuyệt vọng và cô độc của nàng ta tan biến, làn môi đỏ run run, đôi mắt biết nói như có nước mắt, như hổ thẹn, nóng lòng xen lần khao khát.
Ngân sắc pháp y của nàng ta đã cởi quá nửa, cặp chân dài và nửa cặp mông đã lộ ra, trắng toát.
Tay Ngụy Tác được nàng tay đưa vào dưới tiểu phúc, nàng ta dựa vào gã, cơ hồ không thở nổi, giọng nói xen lẫn đôi chút hổn hển đặc biệt.
Nữ tu cảm giác đầu óc rung lên ong ong, ý thức kháng cực độ tan biến ngay tích tắc đó, phảng phất Ngụy Tác biến thành một vũng xoáy khổng lồ hút nàng từng bước đến gần.
"Đáng kiếp, ai bảo định giết ta!"
"Mị ma nữ lộc" thấy Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh ở phía sau ôm Ngụy Tác, tay run run vuốt ve gã.
Mắt nó đầy khoái cảm trả thù, đắc ý vô cùng.
"Sao lại như thế!" Thấy nữ tu, "Mị ma nữ lộc" kêu lên không dám tin, suýt nữa nhảy lên.
Nữ tu đang tan đi lớp linh quang quanh người, ngoại hình đang biến hóa.
"Nàng ta là..." "Mị ma nữ lộc" tức thì đầu óc trống rỗng.
Cùng lúc, một thân ảnh tỏa linh quang vàng rực đột nhiên xuất hiện trước mặt nó.
"Ngươi... định làm gì...!" Đã là thanh loan chân chính, "Mị ma nữ lộc" đột nhiên hiểu ra, kêu lên kinh hãi cực độ!
"Ta..." Dương chi điểu áp lên thanh loan.
"Cứu... mệnh... Cứu mệnh!" Thanh loan giãy giụa nhưng không đẩy được Dương chi điểu.
"Mau dừng lại... A!" Tiếng khóc tức thì vang lên.

Chương 598: "Làm" cả nam nhân sao?

"Khóc cái gì mà khóc! Ta sẽ chịu trách nhiệm. Thế nào, còn khóc là thêm lần nữa."
Giọng nói cùng ới tiếng nức nở nhưng không dám khóc to và tiếng chát chát nhẹ nhẹ khiến Ngụy Tác giật mình tỉnh lại.
Tứ bề đều là tiếng thở trầm trầm say ngủ, kim hoàng sắc khí vụ bao trùm ngũ sắc ngọc sơn đã tan, cả bình nguyên xám xịt cũng tan gần hết thiên long sát khí, rõ ràng thời gian đã khá lâu rồi.
Thể nổi chân nguyên tựa hồ khôi phục không ít nhưng ý thức vẫn uể oải, như đi qua quá nhiều truyền tống pháp trận, thần thức mệt mỏi cực độ, vừa mới nghỉ nên chưa lại sức.
"A!"
Thần trí vừa hiểu rõ tình hình, Ngụy Tác run lên như bị điện giật, hô hấp cũng ngừng lại.
Ngụy Tác đang ôm chặt hai giai nhân trần trụi.
Hai giai nhân một như con mèo nằm sau lưng gã, là Âm Lệ Hoa!
Da nàng ta mền mại, ngực ép lên lưng gã, nhìn vào là thấy máu nóng bừng bừng.
Giai nhân còn lại, ngọc thể linh lung, người còn hơi ướt, chưa khô mồ hôi, là Hàn Vi Vi!...Gã và Hàn Vi Vi... thân thể gã cứng lại vì một tay đang đặt lên mông Hàn Vi Vi, tay kia nắm tay nàng ta.
Ngọc thể của Hàn Vi Vi chi chít dấy tay đỏ ửng, rõ ràng bị dày vò thô bạo. Dưới cặp mông nàng ta là dấu đỏ khác.
Còn hai giai nhân khác cũng nằm phía dưới.
Pháp y của Nam Cung Vũ Tinh còn nguyên ở phần trên nhưng phía dưới đã bị vén ra, chỗ mê người đó cũng có dấu tích kinh tâm động phách.
Pháp y của Cơ Nhã nửa kín nửa hở, lộ ra ngọc thể.
Ngọc thể cao quý tinh trí cực độ còn in không ít dấu vết dã man, đang gối lên đùi Ngụy Tác ngủ ngon lành, khóe môi quyến rũ được quang hoa của ngũ sắc ngọc sơn chiếu vào mà phát quang.
Bình thường, chỉ dáng vẻ này của Cơ Nhã đủ khiến gã không chịu nổi, thú huyết sôi trào.
Nhưng một thân ảnh khác khiến gã đau đớn vô cùng, chỉ muốn đập đầu tự vẫn.
Thân ảnh khác cũng nằm phái dưới gã, giờ gã nghiêng người nên thân ảnh đó xen vào giữa gà và Nam Cung Vũ Tinh, hoàng sắc bào tử hơi rộng che mất quá nửa thân thể, vắt sang cả Ngụy Tác.
Hoàng bào là của nữ tu, trước dây nàng và bọn Ngụy Tác vào đây thì giả trang thành một hoàng bào hồng kiểm đại hán.
Hiện tại nữ tu nằm giữa Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh, co người quay lưng về phía Ngụy Tác, dính sát người Nam Cung Vũ Tinh.
Hiện tại hai vạt pháp y của Nam Cung Vũ Tinh vẹt ra, trên mình còn dấu vết kinh tâm động phách.
Thứ Ngụy Tác không muốn thấy nhất đã xảy ra?
"Y" và Nam Cung Vũ Tinh... Thậm chí cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi... Thấy dấu vết trên mình Nam Cung Vũ Tinh cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi, Ngụy Tác cảm giác lồng ngực như muốn nổ tung.
"Ta..." Thần trí rõ dần, Ngụy Tác trợn tròn mắt, thân thể cứng đơ.
Gã phát hiện một bộ phận của mình... lại... lại... bị bao lấy trong mềm mại, ẩm ướt!
Gã và nữ tu vẫn đang trong trạng thái song tu tối thân mật?!
"Trời đất!"
Ngụy Tác cảm giác trời sụp xuống, trước mắt tối sầm, suýt hộc máu.
"Y" và Nam Cung Vũ Tinh đã là việc gã không muốn thấy nhất rồi, hiện tại gã còn làm cả "y"?
"Ngụy Tác này còn "làm" cả nam nhân! A! A! Giờ vẫn còn..."
"Ừ..." Ngụy Tác cảm giác đời này thế là hết lạc thú, coi như chết rồi, thân tâm co rút lại, nhưng vì gã động đậy nên dưới tấm hoàng bào vang lên tiếng hô khẽ như đang ngủ ngon bị đánh thức.
"Việc gì hả?" Ngụy Tác run người.
Lẽ nào nghe lầm?
Rõ ràng gã nghe thấy tiếng cực kỳ ngọt ngào của một nữ tu.
Gã lại trợn tròn mắt vì đột nhiên phát hiện, hoàng bào thân ảnh dù thế nào trông cũng xinh đẹp vô vàn, khí tức cũng khác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Chuyện đó..."
Ngụy Tác hơi run run ngón tay, chân nguyên vô thanh vô tức gạt hoàng bào ra.
Gã đâm ra khẩn trương, không dám nhìn dưới lớp hoàng bào hạ, nhưng vén lên rồi thì lại cứng người, nín thở.
Dưới lớp áo vàng là một tuyệt sắc nữ tu trần trụi!
Tóc tuyệt sắc nữ tu tựa ngọn thác buông xõa, lại như thoáng đau đớn trong giấc mộng, làn mi hơi nhíu lại.
Dung nhan của nàng xinh đẹp khôn cùng.
Ngọc thể hoàn mỹ, nhưng đang co lại như sợ bị xâm phạm, có điều bị Ngụy Tác ép xuống.
Sắc mặt nàng vừa sợ vừa chờ mòng, vừa hoang mang, như tiên nữ mới xuống trần thế, còn chưa hiểu gì về trần thế.
"Chuyện đó..."
Ngụy Tác đột nhiên phát hiện, nữ tu sắc đẹp không kém gì Cơ Nhã này quen quá.
Sao giống... Thủy Linh Nhi trong tranh thế nhỉ!
Biến hóa không ngờ này khiến Ngụy Tác run lên!
Gã run rẩy vì nữ tu hơi nhíu mày, mở mắt ra với vẻ mơ hồ, đôi mắt sáng đó đang nhìn gã.
"A!"
Đến lượt gã cũng khẽ kinh hô.
"A? Lão đại tỉnh rồi?" Giọng Dương chi điểu từ sau một bộ hài cốt thiên long trên ngũ sắc ngọc sơn vang lên, tiếng chát chát cũng ngừng lại, "Lão đại, tiểu đệ không qua ngay đâu, nhìn thấy thế này đều không tiện, chốc nữa lão đại gọi, tiểu đệ sẽ ra."
"Ngươi..." Tuyệt sắc nữ tu cũng chưa khôi phục thần trí, theo ý thức định tách ra nhưng thân thể uể oải, đành cựa quậy vài lần.
"Ư!" Như nhận ra gì đó, nàng kêu lên gần như khóc khẽ, mặt ửng lên một đóa mây hồng.
"Cô..." Ngụy Tác cảm thấy toàn thân tan ra, khí tức của nữ tu như có sức hấp dẫn đặc biệt khiến gã không đành rời khỏi, "Cô nương vốn là nữ tu, sao lại dùng thuật pháp giả nam trang?" Gã ngượng ngùng hỏi.
"A...", thần trí tuyệt sắc nữ tu y chưa tỉnh hẳn, theo ý thức gật đầu.
"Y là nữ tu! Tức là tất cả cùng ta..."
Vốn Ngụy Tác đã lòng lạnh tro tàn, nhưng giờ gút mắc trong lòng tan hết, cảm giác như được sống lại. Thần thái của Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh, Âm Lệ Hoa và Hàn Vi Vi như thế thì gã sao còn khống chế được, tức thì công phạt nữ tu!
"Ngụy Tác... đừng..." Ngụy Tác vừa bắt đầu, nữ tu liền tròn mắt định kháng cự nhưng rồi lại nhắm mắt, dáng vẻ thập phần thần bí, khẽ rên lên.
"Không... Ngụy Tác, ta không chịu nổi nữa, cứ thế này sẽ tổn hại tu vi về sau." Không biết bao lâu sau, nữ tu nhũn người cầu xin.
"A!"
Nam Cung Vũ Tinh kinh hô.
Nàng cùng bọn Cơ Nhã tựa hồ đều bị dược lực Thiên dục tinh khiến cho thể lực và thần thức đều mệt mỏi, ngủ rất say sưa, có tiếng động cũng không tỉnh lại nhưng bị Ngụy Tác bá đạo xâm nhập, nguyên khí xộc lên thì tỉnh ngay.
"A... Ngụy Tác..." Chốc sau, tiếng Nam Cung Vũ Tinh cầu xin lại vang lên.
"A"
Hàn Vi Vi lại đột nhiên rên rỉ.
Tử sắc chân nguyên bao kín, Ngụy Tác và Hàn Vi Vi dính sát nhau.
Hàn Vi Vi mở mắt, nhìn vào mắt Ngụy Tác.
Đột nhiên, hai giọt nước mắt lấp lánh từ mắt nàng ta lăn xuống.
"Ta... Thiên dục tinh chưa tan hết hiệu lực." Nhìn Hàn Vi Vi đoạn bắt đầu công phạt, Ngụy Tác sững lại như bị nước lạnh dội vào. Nếu là bình thường, dù trong cảng này, cùng lắm gã chỉ dám tìm Cơ Nhã chứ tuyệt đối không động đến Hàn Vi Vi.
"Xú lưu manh... đau." Ngụy Tác run lên, nhưng Hàn Vi Vi lại ôm chặt gã định cắn, có điều sợ đau rừng nên chỉ cắn nhẹ.
Ngụy Tác không chịu được nữa, thật ra gã vốn thích Hàn Vi Vi, không thì từ lúc gặp nàng ta đến giờ đã không chiều chuộng như thế.
"A... Xú lưu manh..." Hàn Vi Vi ngẩng lên, tóc không ngừng rũ xuống, nét mặt có phần đau đớn xen lẫn hoan hỉ.

Chương 599: Dạy vợ!

"A!"
"A!"
Trên ngũ sắc ngọc sơn, tiếng Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa kinh hô vang lên.
Chỉ là không phải vì Ngụy Tác dùng phương thức đó đánh thức. Thiên dục tinh từ lúc Ngụy Tác đánh thức Hàn Vi Vi đã gần như hết hiệu lực. Trước mặt ngần này người, Ngụy Tác không thể thoải máy như lúc đối phó nữ tu và Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi.
Ngụy Tác giúp Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã mặc pháp y, dùng chân nguyên hòa tan hai viên đan dược ôn dưỡng thần thức để đánh thức họ.
Nữ tu vẫn mặc hoàng bào, dung nhan diễm lệ kinh nhân.
Nàng và Hàn Vi Vi cúi đầu không nói gì nhưng chân không nén được cứ run run, mặt hơi đỏ lên.Nam Cung Vũ Tinh tựa hồ không "Thể hư" như nữ tu và Hàn Vi Vi nhưng cứ cắn môi, mặt nóng bừng.
Không cần giải thích, chỉ cần chỗ đó bỏng rát, Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa tỉnh lại hiểu ngay chuyện gì xảy ra.
"Y..." Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa không sao hiểu được hoàng bào nam tu lại biến thành một nữ tu khuynh quốc khuynh thành.
"Không xong!"
Ngụy Tác vốn đang ngượng ngùng đột nhiên phản ứng lại, biến hẳn sắc mặt, kêu lên.
"Sao hả?" Mấy nữ tu tức thì giật mình.
"Dưỡng quỷ quán, Dưỡng quỷ quán đâu rồi." Ngụy Tác nhăn nhó nhìn quanh, Dưỡng quỷ quán luôn được để ở ngực nhưng gã đột nhiên phát hiện Dưỡng quỷ quán không có trên mình, hình như lúc mặc pháp y cũng không thấy.
"Dưỡng quỷ quán mất rồi? Sao lại thế." Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh nhợt nhạt mặt mày. Họ biết Dưỡng quỷ quán và lục bào lão đầu có giá trị gì, biến cố kinh nhân này khiến họ quên cả hổ thẹn.
"Trong nạp bảo nang, sao lại trong nạp bảo nang này nhỉ."
Ngụy Tác nhăn nhó cực độ, cuống quýt lần mò một lúc mới giãn sắc mặt ra, lấy một nạp bảo nang đoạn vung tay, móc Dưỡng quỷ quán ra.
"Ngụy Tác! Được lắm!" Ngụy Tác vừa cho Dưỡng quỷ quán ra thì thân ảnh lục bào lão đầu hiện lên, phẫn nộ cực độ chỉ vào gã mắng mỏ.
"..." Ngụy Tác và mấy nữ tu ngẩn người, không biết lục bào lão đầu sao lại nổi giận. "Sao hả?" Ngụy Tác ngẩn ngơ hỏi lục bào lão đầu.
"Ngươi còn hả! Được lắm, ngươi trúng Thiên dục tinh, ý thức không còn tỉnh táo mà còn dùng linh khí của mảnh vỡ Diệu thụ phát chân nguyên, thu ta vào nạp bảo nang, ngươi có để ta ở ngoài thì nguyên khí Thiên dục tinh lợi hại như thế, ta chắc gì đã dám thò ra xem. Ngươi lại cho ta vào, ngươi còn là người, còn có nhân tính không." Lục bào lão đầu thấy Ngụy Tác tỏ vẻ vô tội thì khí phẫn kêu ầm lên.
"A?" Ngụy Tác tròn mắt.
Hóa ra gã khi mất ý thức, bắt đầu cảo lộ bọn Hàn Vi Vi thì lại dồn chân nguyên cho Dưỡng quỷ quán vào một nạp bảo nang lý. Dưỡng quỷ quán do gã thu lại?
"Khụ khụ..." Ngụy Tác dở khóc dở cười. Xem ra lục bào lão đầu có ấn tượng quá tệ về gã, vì trong tình huống ấy mà gã không quên thu lại Dưỡng quỷ quán.
"..." Mấy nữ tu đỏ mặt, hiểu vì sao Ngụy Tác thu Dưỡng quỷ quán vào.
"Việc như thế mà ngươi cũng làm được, xuất sắc nhỉ, ta rủa tám đời nhà ngươi!" Lục bào lão đầu giận quá mắng mỏ.
"Ngươi!..." Nhìn thấy nữ tu, lục bào lão đầu đột nhiên giật mình, trợn tròn mắt không dám tin, "Ngươi có phải người mà tiểu tử này lúc ở tại Linh Nhạc thành thường sờ lên tranh, là Thủy... Thủy..."
Gã hiểu ra cực nhanh, nữ tu trước giờ vẫn nữ giả nam trang, nhìn rõ diện mục nàng thì gã sững sờ.
"Cô nương là?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, nhìn diện mục nàng gã có cảm giác thiên địa đang chấn động. Nếu đúng là nàng thì với gã thật quá chấn kinh.
"Đúng, ta là Thủy Linh Nhi." Nữ tu liếc gã và lục bào lão đầu, gật đầu.
"Thủy Linh Nhi!"
Cái tên này đối với Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh không khác gì tia sét nổ tung trong lòng, biết cái tên đó có ý nghĩa là gì.
Thủy Linh Nhi, Thiên Huyền đại lục đệ nhất mỹ nữ, mơ ước của muôn nghìn tu sĩ trẻ tuổi.
Hôn thê của Chân Võ tông thiếu chủ Hứa Thiên Ảo...
Tình nhân trong mộng, là mục tiêu tu luyện của gã lúc còn là đê cấp tiểu tán tu ở Linh Nhạc thành.
Hiện tại lại xuất hiện trước mắt gã, còn cùng gã hợp thể song tu... Nguồn: http://truyenfull.vn
Ngụy Tác tuy lúc thấy diện mục nữ tu đã lờ mờ cảm giác được thân phận nhưng nghe chính miệng nàng thừa nhận thì vẫn như ngũ lôi oanh đỉnh, thật không dám tin.
"Thứ lỗi, tôi vẫn lừa các hạ." Mặc tấm áo nam tu màu vàng thùng thình nhưng sắc đẹp vẫn khuynh quốc khuynh thành, Thủy Linh Nhi nhìn Ngụy Tác, nói khẽ xin lỗi.
"Cô nương là Thủy Linh Nhi, vì sao Lâm Thái Hư lại truy sát, còn dùng cả thủy hệ pháp khí đối phó, suýt khiến kim đan cô nương tan vỡ?" Ngụy Tác tỏ vẻ phức tạp, hỏi nữ tu.
Nữ tu tuyệt đại phương hoa, là vô đối tượng số tu sĩ ngưỡng mộ, với gã thì nàng là thiên chi kiêu nữ, không hiểu sao người như thế lại đến cạnh gã.
"Vì tôi đột nhiên không muốn vĩnh viễn chỉ biết chấp nhận, từ khi bắt đầu tu đạo, liền nghe theo an bài của Huyền Phong môn và sư tôn. Xưa nay tôi chưa bao giờ có cơ hội chọn việc mình cần làm, cả việc lần này được gả cho Chân Võ thiếu chủ Hứa Thiên Ảo." Thủy Linh Nhi cúi đầu, "Thậm chí trong mắt nhiều người Huyền Phong môn, tôi chỉ là một bình hoa, để thu hút tu sĩ tư chất bất phàm gia nhập Huyền Phong môn, thành đệ tử bản môn. Tôi không được phép thích ai, để giữ thân phận bình hoa đó, tôi không thể để lộ mình có hảo cảm với ai, tại Huyền Phong môn tôi không có bằng hữu. Chỗ ở cũng trong một điện vũ đan độc..."
"Cô nương trốn khỏi Huyền Phong môn." Ngụy Tác hít sâu một hơi, xác định suy đoán.
"Huyền Phong môn giới bị cực kỳ sâm nghiêm, thân phận như cô nương sao lại thoát được." Nam Cung Vũ Tinh cũng hỏi Thủy Linh Nhi.
"Vì tôi vẫn làm theo sắp xếp của Huyền Phong môn, chưa từng trái lời, sư tôn cũng không ngờ tôi lại có ý nghịch lại, nên Huyền Phong môn không hề phòng bị gì, cho rằng tôi cũng như trước, thậm chí cả tôi còn không biết vì sao mình lại trốn đi." Thủy Linh Nhi tỏ rõ nét thanh thuần khôn tả, nhưng khóe môi tỏ rõ nụ cười cay đắng.
"Huyền Phong môn cử ngần ấy cao giai tu sĩ đến Thiên Huyền đại lục bắc bộ hóa ra để bắt cô nương về." Ngụy Tác cười khổ, xem ra quá coi trọng mình, Lâm Thái Hư và Huyền Phong môn đến đông thế, kỳ thực tối chủ yếu không phải đối phó gã mà là đối phó Thủy Linh Nhi.
"Thể chất của tôi thập phần đặc thù, Thủy mẫu thánh thân trong truyền thuyết... rất có lợi cho tu vi của tu sĩ." Thủy Linh Nhi hơi đỏ mặt, có lẽ vì hiếm khi tiếp xúc với ngoại giới, càng hiếm tiếp xúc với tu sĩ, tuổi tác và tướng mạo của nàng khi nói tạo ra cảm giác còn trẻ con hơn Hàn Vi Vi. Nói đến việc rất có lợi cho tu vi của tu sĩ, giọng nàng nhỏ lại, có phần rụt rè, e thẹn. Tiếp đó trong mắt nàng thập phần ngưng trọng và nghiêm túc, "Hiện tại xử tử chi thân của tôi... Nếu bị sư tôn biết thì sẽ không tha cho các hạ."
"Có lợi cho tu vi của tu sĩ?" Ngụy Tác tức thì nội thị.
Mục quang gã lóe lên kịch liệt, tỏ vẻ cực kỳ chấn kinh và không dám tin. Qua lần nội thị, gã phát hiện chỗ nào đó của mình biến hóa kinh nhân.
Gã hít sâu một hơi, nhưng không nhắc đến việc đó mà tỏ vẻ cổ quái, "Dương chi điểu, đang làm gì hả, ra đi."
"Được rồi, lão đại, tiểu đệ đây. Không có gì hết, tiểu đệ chỉ đang dạy dỗ vợ." Dương chi điểu cất tiếng.
Lục bào lão đầu cũng nuốt nước bọt như thấy quỷ vì Dương chi điểu nghênh ngang từ sau một bộ xương rồng đi ra, Mị ma nữ lộc hóa thành thanh loan đi sau, nức nở như muốn khóc mà không dám.
"Bà nương? Thật ra là chuyện gì?"
Ngụy Tác tròn mắt, nhận ra "Mị ma nữ lộc" đã bị Dương chi điểu chế phục, nhưng gã không ngờ Dương chi điểu lại nói thế, thanh loan đi sau lưng nó, như thể một bà nương ngoan ngoãn.

Chương 600: Bao nhiêu lần?

"Đúng là tự tác nghiệt." Lục bào lão đầu lên tiếng trên ngũ sắc ngọc sơn.
Khẩu âm của Dương chi điểu tuy ở vùng rìa Vân Linh đại lục nhưng sau mấy câu thì bọn Ngụy Tác hiểu ra nguyên do.
Thanh loan dùng Thiên dục tinh tính kế Ngụy Tác, nó lại may mắn vì trong thiên long trủng có một viên Thiên dục tinh của viễn cổ thương long thành niên không biết vì nguyên nhân gì mà chết ở đây. Nhưng gã không ngờ là người nó tưởng là nam nhân lại là nữ nhân, còn là chân truyền đệ tử, thiên chi kiêu nữ của Huyền Phong môn.
Nó không ngờ bên cạnh Ngụy Tác còn Dương chi điểu.
Thiên dục tinh khiến toàn bộ bọn Ngụy Tác ý loạn tình mê, nhưng nó cũng hiểu rõ là không thay đổi cảm quan tối cơ bản, nên Ngụy Tác lo rằng mình sẽ "làm" nam nhân khiến cả đời hết hi vọng chỉ là lo hão, vì cảm quan tối cơ bản của gã bài xích nam nhân thì tuyệt đối không vì Thiên dục tinh mà sai lầm.
Mặc kệ Ngụy Tác phát cuồng, thanh loan không cần lo lắng vì tu sĩ đương nhiên không muốn làm gì một con chim.Nhưng đi cùng gã còn có một con linh điểu!
Còn là một linh điểu hùng tính đan thân... Thiên dục tinh không có tác dụng gì lắm với thanh loan, thường thì với thực lực của nó, dù Dương chi điểu xông đến cũng bị hất bay. Nhưng quan trọng là nó lúc đó đang trọng thương.
Nó tính toán thập phần hoàn mỹ, chỉ vì một bất ngờ và một sơ sảy mà kết quả đổi hẳn.
"Tiện nghi cho ngươi." Lục bào lão đầu thở dài thông cảm với thanh loan tự tác nghiệt thì lại nhìn Dương chi điểu với vẻ thắc mắc, "Viễn cổ phượng tộc sẽ khôi phục thương thế rất nhanh, nên nó mới tự tin như thế, dù không nhân lúc Thiên dục tinh phát tác mà giết bọn Ngụy Tác thì khi khôi phục tự do hành động, tất có thể bỏ chạy, ngươi không phải đối thủ, sao lại quản được?"
Đồng thời, lục bào lão đầu lại liếc thanh loan cạnh Dương chi điểu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Mị ma nữ lộc" hóa thành thanh loan, hiện tại vẫn tinh thần hoảng hốt, thỉnh thoảng lại nức nở, mục quang ngốc trệ, hoàn toàn không còn nét kiêu ngạo và gian trá lúc trọng thương xong vẫn bày đủ âm mưu nữa.
"Ta cũng vừa biết. Bà nương thuộc thanh loan nhất tộc, nếu có bạn lữ, lần đầu tiên đó sẽ tự động sẻ gần nửa tu vi vào thể nội đối phương. Đây là dị năng chủng tộc của thanh loan nhất tộc. Dương chi điểu cũng có một dị năng chủng tộc, lần đầu hợp thể sẽ dồn vào thể nội đối phương tinh nguyên như phù lục của tu sĩ. Chỉ cần nguyện ý là áp chết được yêu đan của bà nương." Dương chi điểu kiêu ngạo hất đầu: "Nên Dương chi điểu không có bà nương thì thôi, có rồi là phải dạy dỗ."
"Không phải chứ?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu cùng tròn mắt.
"Oa!" Dương chi điểu nói thế, "Mị ma nữ lộc" đang ngơ ngẩn chợt bật khóc.
Nó không ngờ mình đã hóa thân thanh loan liễu, còn bị một còn chim..., viễn cổ thanh loan cao quý như thế, cao giai phượng tộc, dù chọn đạo lữ khẳng định cũng phải cửu cấp trở lên, thực lực phải hơn mình, nhưng giờ nó bị Dương chi điểu hợp thể không chỉ một lần mà là nhiều lần... Nó lại không bị Thiên dục tinh ảnh hưởng, cả quá trình đó đều hiểu rõ, đả kích thành ra quá lớn.
"Xú bà nương, còn khóc hả, có tin ta đánh ngươi không!" Thanh loan vừa khóc, Dương chi điểu trừng mắt, kêu lên, hỏa diễm bốc lên trên đỉnh đầu.
Hỏa diễm vàng rực ở trong nhưng bên ngoài có thanh sắc hỏa nguyên sáng chói.
Thanh loan không dám lớn tiếng, cứ tỉ tê khóc.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng. Dương chi điểu kích phát hỏa nguyên, cực kỳ đặc biệt, rõ ràng là thái dương chân hỏa và tinh thần chân hỏa của thanh loan kết hợp lại, uy năng cực kỳ đáng sợ. Hấp nạp một nửa tu vi của cửu cấp yêu thú, thực lực Dương chi điểu hiện tại được đề thăng bao nhiêu?
Nhưng gã tắt tiếng hẳn vì "Mị ma nữ lộc" ngoan ngoãn nghe lời, khóc cũng không dám.
Yêu thú đó suýt nữa hai lần lấy mạng gã.
"Lão đại, chi bằng nể mặt tiểu đệ. Tiểu đệ biết lúc trước xú bà nương xuẩn ngốc, suýt hại chết lão đại, nhưng hiện tại dù gì cũng là vợ tiểu đệ, lão đại xem..." Dương chi điểu có vẻ hậm hực "Mị ma nữ lộc" ngu ngốc, xin Ngụy Tác tha cho.
"Chỉ cần không chống đối bọn ta, ta đương nhiên không để ngươi thiệt." Ngụy Tác nhìn Dương chi điểu và "Mị ma nữ lộc", gật đầu.
Tuy trước gã triệt để động sát tâm với "Mị ma nữ lộc" nhưng giờ sát ý đã tan biến vô ảnh vô tung. Nếu thanh loan chịu đi theo, tương đương với có thêm một trợ thủ đắc lực, không có hại gì.
"Đương nhiên không thể chống đối." Dương chi điểu đẩy thanh loan còn đang khóc lóc ra, trừng mắt, "Xú bà nương, khóc cái gì mà khóc, giáo huấn chưa đủ hả, theo lão đại là vận khí của ngươi tốt, không thấy lão đại hiện tại có tu vi gì, lại được cả long trủng hả. Mau lên, tỏ thái độ cho lão đại thấy."
"Ta..." Thanh loan bị Dương chi điểu đẩy ra, phải bái Ngụy Tác làm chủ nhân, có cảm giác như trời sụp đổ, đả kích thật sự quá lớn, mục quang nó cứ đờ ra.
"Lằng nhà lằng nhằng, muốn đánh hả." Dương chi điểu thấy nó không nói gì liền nổi giận.
"Thôi vậy. Dù gì ngươi không chống lại ta, đi theo ta thì ta sẽ không để ngươi thiệt. Trước kia chũng ta cũng không có thâm cừu đại hận." Ngụy Tác gật đầu với Dương chi điểu, đoạn nói với thanh loan.
Thanh loan lại khóc. Lục bào lão đầu mãn ý gật đầu, nhận ra thanh loan đã tan hết cao ngạo của cao giai yêu thú, theo Dương chi điểu đi ra thì với tính cách của "Mị ma nữ lộc" thì đã chấp nhận thân phận bà nương của Dương chi điểu.
"Cảm tạ cũng không biết nói, xem ra phải dạy dỗ thôi." Ngụy Tác nói thế, Dương chi điểu giáo huấn thanh loan xong đột nhiên nhớ ra, hưng phấn bảo, "Đúng rồi, ta đã có vợ, từ hôm nay sẽ có tên."
"Ngươi tên gì nhỉ." Hưng phấn nói xong, Dương chi điểu hỏi thanh loan. Nó có vẻ vừa ý với bà nương, thanh loan là phượng tộc, tư thái ưu mỹ, khẳng định phù hợp với thẩm mỹ của nó, thanh loan là cửu cấp yêu thú, trong số Dương chi điểu e rằng không mấy kẻ có linh điểu cỡ này là bà nương, nói ra càng nổi tiếng.
"Ta không có tên." "Mị ma nữ lộc" khóc lóc.
"Dù gì ngươi cùng là thanh loan, ta tên Dương Thanh vậy." Dương chi điểu nghênh ngang nói, thấy thanh sắc linh điểu còn khóc thì bảo: "Xú bà nương trước kia là Mị ma nữ lộc, hiện tại là thanh loan, là phượng tộc... Lộc Loan hơi khó nghe, chi bằng tên Lộc Phượng."
"Lộc Phượng?" "Mị ma nữ lộc" suýt nữa ngất xỉu, bật khóc, "Ta không lấy tên đó! Ta không lấy tên đó!"
"Phiền chết mất, lấy tên cũng phiền thế, có lấy không." Dương chi điểu bức mình: "Gọi Thanh Phượng đi."
"Được rồi. Gọi thế đi." "Mị ma nữ lộc" cho rằng chấp nhận được, khóc lóc đáp.
"Ở đây có phần nguy hiểm, thu hết vào nạp bảo nang cho chắc." Dương chi điểu và thanh loan khiến Ngụy Tác bật cười, ngoái lại bảo Cơ Nhã hòa Thủy Linh Nhi, Hàn Vi Vi.
"Được!" Hàn Vi Vi gật đầu, không dám nhìn thẳng gã.
Lúc trước nàng ta thoải mái vì tác dụng của Thiên dục tinh, hiện tại cho rằng việc vừa phát sinh nếu giãn cách kéo dài một chút thì dễ chấp nhận hơn.
"Y..." Âm Lệ Hoa lúc này tâm tình khôn tả, sự thực nàng ta vẫn muốn "nếm" Ngụy Tác, đối với nàng ta, thất bại trong cuộc đấu tranh với Âm Mị Ly thì chưa biết chừng kết quả sẽ thập phần thê thảm, Ngụy Tác là nam tu mà nàng ta hân thưởng, cũng có ý trao thân cho gã, có điều không ngờ lại đột nhiên phát sinh thế này. Nàng ta đang cầm hai nạp bảo nang, giúp Ngụy Tác thu thiên long hài cốt, ánh mắt nhìn Ngụy Tác đầy phức tạp, hơi nhắc người lên nhặt bảo vật trong long trủng. Nhưng lập tức nhợt nhạt mặt mày, nhíu mày.
Nàng ta liếc Ngụy Tác trách móc, thấy Hàn Vi Vi và nữ tu đều tỏ vẻ tương tự thì chợt thoáng đỏ mặt.
"Y thật ra bao nhiêu lần..." Nàng ta chợt lẩm bẩm.
Chỗ đó của nàng ta đang đau đớn đến không thể đi nổi, nữ tu có thể chấ như nàng ta hơn xa người thường, chân nguyên lưu động là dễ dàng khôi phục, mà không chỉ nàng ta hiện giờ thế này, Ngụy Tác... là man thú sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau