THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 581 - Chương 585

Chương 581: Tinh quang mãng thân

"Long khí? Long khí có tác dụng gì?"
Thấy hắc sắc nguyên khí từ từng đốt xương bay lên, Ngụy Tác máy động.
"Viễn cổ thiên long nguyên khí, khác với chân nguyên của phổ thông yêu thú và tu sĩ, do hấp nạp tinh thần nguyên khí chuyển hóa thành, ngươi quên Thiên long quần tinh tôi thể thuật hả!" Lục bào lão đầu oa oa kêu lên.
"Thiên long quần tinh tôi thể thuật?"
Mắt Ngụy Tác lóe lên, thân thể lơ lửng, thò tay ra, long tức hùng hậu phát ra.
Hắc sắc nguyên khí bị gã hút vào thể nội.
"Quả nhiên có thể hấp nạp!"
"Một chút long khí bằng mấy ngày hấp nạp tinh thần nguyên khí!"
Mắt Ngụy Tác sáng rỡ.Vốn hắc sắc nguyên khí lan tràn khí tức thương tang, uy nghiêm vô vàn, khác hẳn chân nguyên của tu sĩ, bình thường và dẫn nhập vào thể nội sẽ không thể dung hợp, nhưng Ngụy Tác sử dụng Thiên long quần tinh tôi thể thuật, mô phỏng viễn cổ thiên long khiếu vị, hắc sắc nguyên khí dung nhập vào liền bị luyện hóa, biến thành tinh thần nguyên khí cực kỳ tinh thuần.
Gã cảm thấy từ chín tầng trời trút xuống vô số tinh thần nguyên khí, bị ngưng thành một cụm đưa vào thể nội.
"Được lắm! Quả nhiên có thể hóa thành của mình! Viễn cổ thiên long hài cốt, phần lớn không thể cho thêm nguyên khí nguyên liệu gì vào, chỉ có thể lợi dụng uy năng của bản thân hài cốt luyện chế pháp bảo. Luyện chế U minh thiên long này, đại năng đó có thủ đoạn thập phần kinh nhân, long khí còn lại hóa ra làm lợi cho ngươi!" Cảm nhận được khí tức biến hóa rất nhỏ trên mình gã, lục bào lão đầu oa oa kêu lên, "Ngụy Tác, vật này không thể sử dụng, tốt nhất chẻ sạch phù văn mà hấp nạp long khí! Thiên long quần tinh tôi thể thuật tất sẽ đạt mức kinh thiên!"
"Được!" Ngụy Tác mục quang lóe lên, choang một tiếng, lại một đạo ám kim sắc kiếm khí chém vào phù văn vỡ nát.
Thiên long hài cốt không thể sử dụng, lại tương xung với chi bằng dùng để tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Thiên long quần tinh tôi thể thuật, đối với gã là căn cơ đề thăng thể chất và kim đan tu vi, càng trọng yếu hơn một món pháp bảo.
"Choang! Choang! Choang!..."
Liên tục chẻ thêm mười mấy lần, một ít đốt xương bị cắt xuống.
Long khí tràn ra, mấy đốt xương hóa thành bột, như đã trải qua mấy vạn năm tuế nguyệt, triệt để phong hóa. Thiên long hài cốt còn lai không chảy ra long khí, tựa hồ bị vô số phù văn như vết thương phong ấn.
A!
Nguyên khí lưu tán được gã dùng Thiên long quần tinh tôi thể thuật dẫn nhập vào thể nội, tôi luyện nhục thân.
"Choang! Choang! Choang!..." Tĩnh thất vang lên tiếng kích phát Ám hoàng kiếm khí va vào tinh kim.
"Ngụy Tác, sao thế?" Nữ tu và Âm Lệ Hoa ở ngoài nhận ra, quan tâm hỏi.
Chút xíu đó bằng mấy ngày khổ tu!
Tinh thần nguyên khí chấn động tại thể nội Ngụy Tác khiến gã nhận ra khí tức và tinh thần sung mãn.
"Không hề gì, vào đi, vật này có cấm chế truy tung, hiện tại bị mỗ trừ rồi, nhưng vật này không thể điều khiển được, dùng nó tu luyện luôn." Nữ tu và Âm Lệ Hoa là người gã tin tưởng, Dưỡng quỷ quán cũng ở trong ngực nên gã không có gì phải che giấu.
"Trực tiếp dùng thiên long hài cốt tu luyện?"
Âm Lệ Hoa và nữ tu đô đều kinh ngạc. "Đạo hữu có thể hấp nạp viễn cổ thiên long nguyên khí?" Vào gian tĩnh thất, thấy Ngụy Tác hấp nạp hắc sắc nguyên khí tu luyện, nữ tu tỏ rõ chấn kinh.
Nàng dù gì cũng đi cùng gã lâu như vậy, bản thân cũng thân phận phi phàm, kiến thức và những thứ từng thấy hơn xa tu sĩ thông thường nhưng gã liên tục có những thứ khiến nàng không ngờ tới. Càng lúc nàng càng thấy gã thần bí, càng khác tu sĩ thông thường.
"Tại Đạo Huyền điện mỗ lấy được thuật pháp, có thể hấp nạp viễn cổ thiên long long khí, tôi luyện nhục thân." Ngụy Tác liếc Âm Lệ Hoa và nữ tu, giải đáp nghi hoặc.
"Ta giúp ngươi rút long khí từ viễn cổ thiên long hài cốt." Âm Lệ Hoa thấy gã vừa chẻ thiên long hài cốt vừa uốn theo long hình thì bật cười, một đạo lục quang giáng lên chỗ kiếm khí của gã vừa căt.
"Tại hạ sử dụng thuật pháp dễ bị Lâm Thái Hư cảm tri thấy, không giúp được." Nữ tu thấy Ngụy Tác phát kiếm khí, thì lui lại mỉm cười.
"Giúp?" Âm Lệ Hoa vô tình nhắc Ngụy Tác, gã vỗ lên nạp bảo nang, tế xuất hai Hắc minh cốt quân đô, hắc sắc quang trụ giáng vào chỗ Âm Lệ Hoa oanh kích. "Lam đạo hữu, đừng để động tĩnh truyền ra." Cùng lúc, Ngụy Tác bảo nữ tu.
Lúc gã và nữ tu ở động quật, nàng đã thi triển thủy nguyên quang tráo như bóng bóng trong suốt, có thể cách tuyệt tiếng động và linh khí dao động, Ngụy Tác biết nữ tu thi triển đạo thuật pháp này, không biết có bị Huyền Phong môn nhân cảm giác thấy không.
"Được rồi." Nữ tu không chối, hơi động tay, thủy quang quang tráo bao trùm tĩnh thất, bao lấy cả ba và viễn cổ thiên long hài cốt.
"Ngụy Tác, ngươi dùng hài cốt gì luyện chế Hắc cốt minh quân, sao lại yêu lợi hại như vậy, uy năng ít nhất cũng bán huyền giai!" Cảm giác được uy năng đạo hắc quang do Không động cẩu kích phát, Âm Lệ Hoa hơi biến sắc.
"Đây là vật luyện chế từ viễn cổ dị thú Không động cẩu." Ngụy Tác đáp đoạn lơ lửng trên không, uốn thành long hình.
Hiện tại hai Hắc minh cốt quân và Âm Lệ Hoa oanh kích, liên tục có đốt xuong rơi xuống, tràn ra hắc sắc nguyên khí.
"Xoạt!" "Xoạt!"
Hắc sắc nguyên khí đủ cho Ngụy Tác không ngừng tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, mỗi khi hắc sắc nguyên khí chuyển hóa thành tinh thần nguyên khí đều thập phần tinh thuần, ngưng tụ.
Nội thị sẽ thấy tinh quang tụ thành dòng gột rửa khiếu vị của gã rồi tan thành vô số tinh quang, xung kích mỗi góc nhỏ xíu trong thân thể.
Vô số tinh quang xung kích, cảm giác đau đớn trỗi dậy trong thần thức, như cả thân thể bị xé nát, đốt cháy.
Bên ngoài thậm chí sáng lên như vô số hạt cát tỏa sáng.
Ngụy Tác cắn răng, biết cảm giác đó là vì quá đau đớn, ảnh hưởng tới thần thức mà sinh ra ảo giác, thực tế thì nhục thân càng lúc càng dẻo dai, khí tức càng lúc càng mạnh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Đây là môn thuật pháp gì mà kinh nhân như thế!" Nữ tu tròn mắt, cảm nhận được khí tức của Ngụy Tác liên tục dâng lên, nhiệt lực như lò lửa khuếch đại. Nếu nhắm mắt lại thì nàng sẽ tưởng là có Hoang cổ dị thú đang lớn lên.
Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ... một ngày, hai ngày...
Ngụy Tác nghiến răng kiên trì, liên tục tu luyện.
"Cách!"
Liên tục hai ngày liền, đầu thiên long hài cốt vỡ nát phù văn. Đồng thời, hào quang độc hữu của pháp trận lóe lên, vỡ ra như bóng bóng căng cực độ.
Từng dải hắc sắc nguyên khí đột nhiên như suối phun trào.
Từ đầu đến cổ thiên long hài cốt,cả hai cái sừng toát lên uy nghiêm vô tận long hóa thành bột.
Pháp bảo này thượng có một phần pháp trận quan trọng tổn hủy, một phần long khí phun ra.
"Gào!"
Long khí dâng tràn, toàn bộ bị Ngụy Tác dẫn nhập thể nội, trong đó vang lên tiếng long ngâm.
Vốn nữ tu và Âm Lệ Hoa đã dừng tay, cùng điều tức tu luyện, mặc hai Hắc minh cốt quân oanh kích thiên long hài cốt, nhưng giờ cả hai đều cả kinh.
"Cách! Cách! Cách!"
Thể nội Ngụy Tác thể nội vang lên tiếng xương cốt canh cách, long khí hùng hậu toát lên như cự thú đã lột xác xong, sắp đi ra.
"Ngụy Tác!"
Nữ tu sĩ và Âm Lệ Hoa cùng kinh hô.
Thân thể Ngụy Tác phát ra tinh quang dày đặc, hình thành quang văn, thân thể tựa hồ không chịu nổi tinh thần nguyên khí mà nát vỡ. Gã đau đến há miệng, phun ra nhiệt khí, hình thành khí trụ!
"Chát! Chát! Chát!"
Tâm tạng gã kêu vang như sấm, khiến người khác cảm nhận được thể nội gã đáng sợ thế nào.
Quang văn trên mình Ngụy Tác không vỡ nát mà ẩn đi, thân thể gã sáng lên kỳ dị, như lớp vảy bạc.
"Oành!"
Ngụy Tác ngậm miệng, khí lãng dâng tràn, đáp xuống, đình chỉ tu luyện.
Lúc trước gã một lòng nội thị tu luyện, không biết gì về dấu hiệu của thân thể mình hiển hiện, giờ mở mắt ra thì thấy từng dải sáng như mảng vảy thì tỏ ra kinh hỉ cực độ.
Tinh quang mãng thân! Thành rồi!
...
Cùng lúc, Ngụy Tác không biết rằng có ba nữ tu và hai nam tu đã vào Thái Uyên thành, đến chỗ bố cáo bài.
"Phù!"
Đồng thời, trên hoang nguyên cách Thái Uyên thành năm, sáu nghìn dặm, một hoa phục lão nhân khí tức cực kỳ hùng hậu, cầm đĩa ngọc, tỏ vẻ hoang mang, rồi đột nhiên xám ngoét mặt mày, hộc máu.
"Lý Tả Ý điên rồi... U minh thiên long đã tổn hủy... Ông trời định tuyệt U Minh cung rồi hả?" Thổ máu đoạn hoa phục lão giả như già đi, cơ hồ phát khóc.

Chương 582: Bảy trăm linh thạch một lần, có muốn hay không!

Xoạt!
Trong tĩnh thất, hai Hắc minh cốt quân dừng lại, Ngụy Tác hoan hỉ cào xuống đất.
Mặt đất cứng đanh hiện rõ năm dấu sâu hoắm như bị lợi khí chém.
Tay Ngụy Tác vẫn bình thường, bột đá rơi lả tả.
"Chỉ ngần ấy thời gian, nhục thân của các hạ tu luyện đến mức này?" Nữ tu thè lưỡi ra.
Nàng thậm chí thử co tay búng vào da Ngụy Tác.
Da Ngụy Tác mềm mại, chạm vào không khác gì da tu sĩ thông thường nhưng lại tạo cho người cảm giác cực kỳ đàn hồi, như vỏ thai thể một món pháp bảo.
Nữ tu nhận ra làn sáng trên mình gã là nhục thân ngưng tụ đến trình độ nhất định sẽ phản quang."Không ít thời gian đâu." Nghe nữ tu bảo, Ngụy Tác cười đắc ý với nàng và Âm Lệ Hoa, "May nhờ có long khí của thiên long hài cốt, không thì để đạt Tinh quang mãng thân, mỗ phải liên tục tu luyện hai năm."
"Liên tục tu luyện cũng mất hai năm?" Nữ tu giật giật chân mày, trừ vài tu luyện cuồng, không làm gì hết mà chỉ biết cắm đầu tu luyện, dù thế thì thần thức cũng mệt mỏi, nên thời gian sẽ nhiều lên, ít nhất cũng bốn, năm năm.
"Tinh quang mãng thân, là sao?" Nữ tu lại hỏi, hiện tại trong mắt nàng, gã cũng thần bí, hoàn toàn không kém gì chân truyền đệ tử của đại tông môn, thứ khiến gã mất mấy năm mới luyện thành tất thập phần kinh nhân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Tinh quang mãng thân, là mức độ nhục thân tương đương với Tinh quang cuồng mãng." Ngụy Tác giải thích.
"Tinh quang cuồng mãng, lục cấp yêu thú! Nhục thân có thể chống nổi uy năng linh giai hạ phẩm. Nhục thân các hạ ngang với Tinh quang cuồng mãng, có phải..." Nữ tu và Âm Lệ Hoa biến sắc.
"Linh giai thì mỗ không dám thử, xem bán linh giai xem sao."
Ngụy Tác gật đầu, lấy từ nạp bảo nang đựng pháp bảo không sử dụng ra một huyền thiết giới chỉ. Vật này lấy được ở trận Tiểu Dạ sơn, uy lực bán linh giai, với tu vi hiện tại của Ngụy Tác thì không khác gì cục đá, vẫn cất ở nạp bảo nang lý như cất linh thạch, hiện tại đem ra thử.
"Thử phát pháp bảo này, tại hạ sẽ thử chụp." Ngụy Tác ném cho nữ tu.
"Trực tiếp dụng nhục thân ngạnh tiếp pháp khí? Tay không nát sao." Âm Lệ Hoa nhìn tay Ngụy Tác "trắng nón" thì nảy ra ý nghĩ đó.
"Cẩn thận!"
Nữ tu nhìn Ngụy Tác, vung tay, huyền thiết giới chỉ hóa thành ô quang, bắn vào gã.
"Chát!"
Ngụy Tác giơ tay chụp ô quang!
"Chát!"
Cùng lúc, thể nội cuồn cuộn khí huyết, khí tức như lò lửa tràn ra.
Chạm vào huyền thiết giới chỉ, Ngụy Tác chỉ thấy lòng tay nóng lên, hơi tê dại nhưng rồi thể nội khí huyết nhất dâng tràn, thân thể ấm lại, long tinh hổ mãnh, cảm giác khó chịu tan biến hết, nắm cứng cái nhẫn.
"Lực khí không rõ cao hơn bao nhiêu lần."
Chụp lấy cái nhẫn, Ngụy Tác cảm thấy ngay cả một tảng đá lớn hơn thân người nhiều lần, gã ucngx có thể đấm bay, không bằng chân nguyên, mà chỉ bằng nhục thân đan thuần.
Gã càng hưng phấn vì khi khí huyết lưu động, không chỉ tốc độ luyện hóa mảnh vỡ Diệu thụ nhanh gấp mấy lần mà chân nguyên cũng có vẻ trống rỗng.
Trống rỗng kiểu này không phải chân nguyên tổn hao.
Mà vì thân thể tu sĩ như cái bình đựng chân nguyên, hiện tại thể tích cái bình tăng lên nên chân nguyên không đủ.
Hiện tại trong thể nội gã, kinh mạch, ngũ tạng lục phủ, khiếu vị tựa hồ không thay đổi gì nhưng biến đổ kinh nhân về chất, có thể dung nạp nhiều chân nguyên hơn.
Nhờ mảnh vỡ Diệu thụ, gã không cố ý tu luyện thì chân nguyên cũng từ tăng lên, tác dụng tưới nhuần kim đan càng lớn khiến kim đan to lên!
Hiện tại thời gian còn ngắn nhưng gã đã triệt để cảm giác được dị biến, cảm giác được kim đan có xu thế to lên!
"Ngụy Tác, tay ngươi không sao, có khác gì trảo của Tinh quang cuồng mãng." Âm Lệ Hoa không biết tể nội Ngụy Tác biến hóa, chỉ thấy gã xòe tay, cái nhẫn nằm giữa lòng tay nhưng tay gã không hề hấn gì, vẫn "trắng nón".
"Khí huyết càng mạnh, sinh cơ càng dày. Dù các hạ bị trọng thương, khôi phục sẽ nhanh hơn không biết bao nhiêu." Nữ tu nhìn tay gã, đoạn liếc thiên long hài cốt còn quá nửa, "Môn thuật pháp này mà luyện hóa toàn bộ thiên long hài cốt còn lại thì nhục thân của các hạ sẽ đến mức nào?"
"Biết đâu có thể trực tiếp tu thành Tinh quang giao thân!" Nữ tu nói thế, Ngụy rúng động, mục quang nhìn cổ và đầu của viễn cổ thiên long hài cốt.
Theo Thiên long quần tinh tôi thể thuật, môn thiên cấp đỉnh giai thuật pháp này phân thành "Tinh quang mãng thân", "Tinh quang giao thân", "Tinh quang long thân""Thiên long pháp dận thân".
Thời gian tu luyện mỗi tầng đều gấp nhiều lần, thông thường "Tinh quang mãng thân" ít nhất cũng cần bốn, năm năm, đến Tinh quang giao thân tất cần mười năm thậm chí hai mươi năm.
Nhưng viễn cổ thiên long hài cốt còn quá nửa, nguyên khí ít nhất cũng gấp ba, bốn lần số đã hút.
Rất có thể gã sẽ trực tiếp đột phá đến "Tinh quang giao thân!"
Tinh quang giao thân, nhục thân tương đương với thất cấp giao long, nhả ra vân khí cũng có thể hình thành cương phong, cây cổ thụ cũng dễ dàng bị bật gốc. Chỉ cần tâm mạch không tổn thương thì những chỗ khác bị thủng thì không cần linh dược cũng sẽ lành lại.
Tuyệt vời nhất là nhục thân, xương thịt, da dẻ sẽ không kém gì uy năng linh giai trung phẩm pháp bảo.
Dù nhục thân có thể chịu được linh giai trung phẩm pháp bảo xung kích, lúc đấu pháp cũng không ai đưa nhục thân ra ngạnh tiếp pháp bảo của đối phương, mặc pháp y vào thì chưa biết chừng cả đạo giai, thậm chí huyền giai pháp bảo va vào, nhục thân cũng có thể chịu được, không đến nỗi không khống chế được chân nguyên, thậm chí thụ thương.
Khi động dụng kim đan ngạnh tiếp sẽ cực kỳ trọng yếu.
Song phương nếu kim đan uy năng ngang nhau, nhục thân bên nào kém hơn sẽ bị đối phương chấn vỡ nội phủ.
"Các hạ có tiếp tục luyện?" Thấy Ngụy Tác không lên tiếng, sáng mắt nhìn viễn cổ thiên long hài cốt, Âm Lệ Hoa bảo, "Nếu thế thì ta về Âm Thi tông đã."
"Sao vội về Âm Thi tông thế?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
"Thiên hạ không có bữa tiệc không tàn, hơn nữa hoa rơi có ý, nước chảy vị tất có tình." Âm Lệ Hoa nhìn Ngụy Tác mỉm cười: "Lần này không lấy được đạo thuật pháp của U Minh cung nhưng Âm Mị Ly chắc chắn cho rằng ta đã chết, ta lén quay về ám toán y, chưa biết chừng sẽ có cơ hội thành công."
"Cái gì mà hoa rơi có ý, nước chảy vị tất có tình." Ngụy Tác ấm ức, "Nước chảy có tình, đại thư có làm tông chủ nữa không?"
"Thật ra thì không đành, có không ít người đứng về phía ta, nhiều người còn có ân tình, ta không về, Âm Mị Ly khẳng định sẽ đối phó họ, nếu nước chảy có tình thì đối phó Âm Mị Ly xong ta sẽ quay lại tìm." Âm Lệ Hoa đảo mắt, cười đầy ám muội với gã.
"Nữ nhân này vừa xinh đẹp vừa là Diệu lô đỉnh, lại buông ra được, ta thích!" Giọng lục bào lão đầu thanh âm đột nhiên vang lên trong tai gã.
Không biết lão lén ra từ lúc nào.
Ngụy Tác trợn tròng trắng.
"Nếu tiểu đệ đệ không yên tâm về ta thì truyền cho ta thuật pháp lợi hại, hoặc cho mượn pháp bảo xem nào?" Thấy Ngụy Tác trợn tròng trắng, Âm Lệ Hoa mỉm cười.
"Cũng được." Gã nghiêm túc hẳn, cân nhắc nên truyền Ám hoàng kiếm khí cho Âm Lệ Hoa, hay cho bán huyền giai Hạo thiên ti nam hoặc lôi trận. Với gã, Âm Lệ Hoa là sinh tử chi giao đáng tin.
"Các hạ định về Vân Linh đại lục? Chi bằng tại hạ theo nàng ta." Nữ tu như đã quyết định, nhìn Ngụy Tác, "Có khi tại hạ giúp được gì chăng."
"Các hạ cũng đi Vân Linh đại lục?" Ngụy Tác ngẩn người, nữ tu có lẽ vì Huyền Phong môn quá mạnh nên định tới Vân Linh đại lục tạm tránh.
"Cũng tốt." Ngụy Tác muốn giúp lục bào lão đầu hoa ngưng hình, tạm thời không thể về Vân Linh đại lục. Tuy gã còn bí mật cha nói ra là việc hoài nghi Thiên khung sụp đổ. Nếu Thiên khung của Thiên Huyền đại lục tan vỡ tất sẽ vô cùng hỗn loạn, tìm thứ cho lục bào lão đầu ngưng hình khẳng định cwhc khó. Hiện tại gã đang cân nhắc có nên viết thư nhờ Âm Lệ Hoa mang cho Hiên Viên lão tổ, bảo ông ta giúp Âm Lệ Hoa. Hiên Viên lão tổ đã đột phá đến Kim đan tam trọng, địa vị tại Vân Linh đại lục khác nhiều rồi.
"Bảy trăm linh thạch một lần, có muốn không?"
Cùng lúc, giọng nói thông qua truyền âm pháp khí ở ngoài truyền vào.
"Họ đến rồi!" Ngụy Tác cơ hồ nhảy lên, hớn hở ra mặt!

Chương 583: Mỗ cũng muốn cướp

"Đi, chúng ta đón họ vào rồi tính."
Ngụy Tác nói với nữ tu và Âm Lệ Hoa đoạn lướt đi, không thu cả Hắc minh cốt quân và thiên long hài cốt.
"Đạo lữ của y đến rồi? Là nhân vật thế nào?"
Thấy Ngụy Tác mừng ra mặt, như muốn lao ra ngay, nữ tu chợt có ý nghĩ đó.
"Bảy trăm linh thạch một lần, là ám ngữ? Sao lại nghĩ ra câu này?" Âm Lệ Hoa thấy có phần cổ quái.
...
Cơ Nhã, Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh đứng ngoài linh quang quang, Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh đứng sau. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Năm người chằm chằm nhìn linh quang quang tráo, tuy trừ Ngụy Tác ra, không ai vô sỉ đến độ dùng câu đó làm ám hiệu nhưng năm người vẫn rất lo lắng.Vạn nhất Ngụy Tác không ở trong mà là cái bẫy thì sao?
"Vì sao không có tiếng động?"
Chỉ một chốc nhưng Hàn Vi Vi thấy rất lâu.
"Vạn nhất y có gì bất trắc thì sao?"
Tiểu mỹ nữ mông cong đột nhiên nhớ đến việc không thể trở thành luyện đan sư hợp cách, lần đầu rời Trân Bảo các tu luyện đã gặp gã, tuyệt đại đa số nhưng việc sau này, kể cả giết yêu thú kiếm linh thạch đều theo gã an bài. Nàng ta đâm ra sợ hãi, trước kia chỉ thấy có sư tỷ là đủ, giờ mới đột nhiên phát hiện nếu không còn y thì mình không biết làm gì nữa.
"Các vị đến rồi, mỗ còn sợ có chuyện gì, mau vào đi."
Hàn Vi Vi đang ảo tưởng vạn nhất Ngụy Tác có chuyện gì thì linh quang quang mạc đột nhiên xuất hiện một khe hở, một bạch diện tu sĩ cực kỳ hưng phấn thò thụt nhìn quanh, vẫy tay với bọn nàng ta.
"Ngươi là ai?" Đầu óc Hàn Vi Vi nhất thời chưa phản ứng kịp.
"Không nhận ra giọng ta... A, xin lỗi, quên mất là ta dùng Dịch thanh hoàn." Ngụy Tác thấy ai cùng giả trang, vừa quen vừa lạ nên nhất thời quá kích động, thấy không có ai thì vuốt lên mặt để lộ chân diện mục, "Không có vấn đề gì chứ?"
"Ngụy Tác..." Cơ Nhã thấy gã thì mềm nhũn gã xuống.
"Cơ Nhã, sao nàng lại..." Ngụy Tác mới thấy Cơ Nhã đã nhận ra nàng đột phá đến tu vi Kim đan kỳ, vốn định trêu chọc nhưng thấy nàng mềm nhũn ngã xuống thì giật mình, chân nguyên ôm lấy nàng vào lòng.
"Ngươi còn hỏi nữa?" Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh, cả Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh cùng vào linh quang quang mạc.
Linh quang quang mạc vừa khép lại, Hàn Vi Vi nhìn chăm chắm nói: "Ngươi có biết sư tỷ nghe rằng ngươi bị thiếu chủ gì đó bắt thì lo lắng, đi qua bao thành trì cũng không nghỉ, không thì tu sĩ Kim đan lưỡng trọng tam trọng cũng không thể đến nhanh thế được, ngươi còn hỏi sao hả?"
"Ngụy Tác..." Nam Cung Vũ Tinh không mắng, thấy gã vẫn nguyên lành thì mắt nàng ươn ướt.
Vốn Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh định bước lên vỗ vỗ vai gã nhưng thấy tế thì lại rất biết điều đứng im.
"Ngươi còn ra vẻ vô tội hả." Mắng gã đoạn Hàn Vi Vi thấy mặt gã ủ đột thì càng bực mình, không nén được tóm tay gã cắn mạnh.
"A!"
Hàn Vi Vi kinh hô vì da tay Ngụy Tác không sao còn nàng ta ê răng.
"Ngươi dám dùng chân nguyên với ta?" Hàn Vi Vi nhìn gã không dám tin.
"Ta đâu có dùng chân nguyên." Ngụy Tác vẫn tỏ ra vô tội, kỳ thật đúng thế, việc gã bị bắt là do Hứa Thiên Ảo tự nói, hiện tại khiến răng Hàn Vi Vi đau là Tinh quang mãng thân, không liên can đến chân nguyên của gã.
Ngụy Tác đã phát giác thần thức Cơ Nhã quá kiệt quệ, thấy gã không sao, tâm thần lỏng ra là gục xuống ngay, nghỉ ngơi một hồi là không sao nên gã thở phào. Thấy Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh rất biết điều, rút đi để bọn Cơ Nhã đứng cạnh gã,chỉ gật đầu toán coi như chào thì gã cảm động lắm.
"Không dùng chân nguyên, da ngươi bằng sắt hả? Họ là?" Hàn Vi Vi chụp tay gã thì đột nhiên thấy nữ tu và Âm Lệ Hoa đi ra.
"Âm Lệ Hoa?" Cơ Nhã có gặp Âm Lệ Hoa nên nhận ra, hiện tại thần thức nàng mới phục hồi, định giãy ra nhưng Ngụy Tác không buông khiến nàng đỏ mặt.
"Âm Lệ Hoa, sao nàng ta lại ở đây?" Lúc Ngụy Tác đế Âm Thi tông giết Diệp Linh thì Hàn Vi chưa tỉnh lại nhưng được nghe Cơ Nhã nói về Âm Lệ Hoa, nên thấy nữ tu yêu mị mắt ướt này thì ngẩn người.
"Đây là đạo lữ Cơ Nhã của y?"
Nữ tu mắt ánh lên quang hoa.
Bọn Cơ Nhã đã dịch dung nhưng thuật pháp của nàng dễ dàng nhìn ra dung nhan chân thực.
"Ba nữ tu này đều tuyệt sắc, Cơ Nhã quả nhiên không hổ là Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ."
Nữ tu vốn chỉ hiếu kỳ, xem đạo lữ của gã thế nào, xong sẽ cùng Âm Lệ Hoa về Vân Linh đại lục tạm tránh, vì nàng hiểu Huyền Phong có thực lực cỡ nào. Nàng và Ngụy Tác hiện tại không thể chống nổi.
Nhưng thấy mặt của Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi rồi thấy Cơ Nhã giãy ra không được, nằm trong lòng gã thì nàng lại thấy không thoải mái, nữ tu như Cơ Nhã đích xác khiến nam tu nào cũng mong mỏi có đạo lữ tương tự, nhưng trong lòng nàng có cảm giác khôn tả.
"Đây là Lam đạo hữu, có giao tình sinh tử với ta, lại cứu mạng ta." Ngụy Tác gật đầu với nữ tu, quay sang chào bọn Trương Châu Dự, "Đi, những ngoắt ngoéo trong này nhất thời không thể giải thích rõ, vào trong đã, thật ra hiện giờ chúng ta chưa an toàn."
"Ngụy Tác, vị này là? Ngươi không sợ Cơ Nhã ghen?"
Vào tĩnh thất, Ngụy Tác kéo tay Nam Cung Vũ Tinh. Tuy nàng chỉ gọi gã một tiếng, chưa kịp nói gì nhưng gã hiểu trong thời gian này, nàng lo lắng lắm. Động tác của gã, giữa đạo lữ với nhau là không cần nói bằng lời, chi Nam Cung Vũ Tinh hiểu hết tâm ý gã, nhưng lại khiến Âm Lệ Hoa tròn mắt.
"Khụ khụ..." Ngụy Tác ho khan, giải thích, "Đây là Nam Cung Vũ Tinh, cũng là đạo lữ của mỗ."
"Cũng là đạo lữ?" Âm Lệ Hoa lại quan sát gã, "Không ngờ đấy."
"Ta không phải đạo lữ của y." Thấy Âm Lệ Hoa nhìn mình, Hàn Vi Vi vội xua tay.
"À." Thấy nàng ta giải thích, Âm Lệ Hoa mỉm cười đầy thâm ý.
"Nàng ta cũng là đạo lữ của y?" Nữ tu nhìn Nam Cung Vũ Tinh, cảm giác khó tả càng rõ.
"Ngụy Tác, sao huynh lại gây thù với Chân Võ thiếu chủ Hứa Thiên Ảo, huynh bảo bọn muội chưa an toàn là vì sao?" Nam Cung Vũ Tinh đã định thần lại, hỏi gã.
"Việc này nói ra dài lắm, phải từ lúc ta cùng bọn Lệ Nhược Hải đêbs Thiên Huyền đại lục bắc bộ." Ngụy Tác mục quang lóe lên, "Đúng rồi, các nàng biết tin của Lệ Nhược Hải không?"
"Y đã về Linh Thú cung." Cơ Nhã nháy mắt, lần này Ngụy Tác không ôm chặt mà để nàng đứng dậy, "Bọn muốn lấy được từ Tâm Hữu Lan tấm Hộ thần cổ phù nên mới đến nhanh thế, Lệ Nhược Hải đã về Linh Thú cung, nhưng thất tán với những người khác." Cơ Nhã đỏ mặt giải thích.
"Hừ, cái gì mà sinh tử chi giao, cũng tham sống sợ chết không dám cùng bọn ta đi cứu ngươi." Hàn Vi Vi nghe Cơ Nhã nói đến Lệ Nhược Hải thì hừ lạnh.
"Y không phải tham sống sợ chết, là Linh Thú cung cung chủ, phải lo cho cơ nghiệp cả tông môn, y mà chết thì Linh Thú cung không phải chỉ mất mạng một hai người mà là vô số." Ngụy Tác mỉm cười thấu hiểu, đồng thời bĩu môi với Âm Lệ Hoa, "Cơ Nhã, Huyết Linh lão tổ xung kích Thần huyền cảnh không thành công, đã chết rồi, Âm Lệ Hoa hiện tại là nửa tông chủ Âm Thi tông, Hiên Viên lão tổ cũng đột phá đến tu vi Kim đan tam trọng, chúng ta có đến Vân Linh đại lục cũng có chỗ dựa."
"Như ngươi còn cần chỗ dựa?" Âm Lệ Hoa liếc gã.
"Phong đại ca không bỏ rơi ta chứ? Còn hai kẻ kia nữa?" Ngụy Tác cười hỏi Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh.
"Họ chuẩn bị báo cừu cho huynh đệ nên ở lại, không đúng, chưa biết chừng sẽ báo cừu cho bọn mỗ, nếu huynh đệ thật sự lọt vào tay Chân Võ thì bọn mỗ chỉ liều mạng thêm chứ rồi cũng xong đời." Trương Châu Dự bảo: "Mau nói xem là việc gì, Chân Võ thiếu chủ sao lại dùng thủ đoạn tệ hại này đối phó huynh đệ, thân phận như y sao lại tranh chấp với một tán tu, lẽ nào huynh đệ cướp vị hôn thê của y?"
"Mỗ cũng muốn cướp vị hôn thê của y để chọc y giận chết nhưng quan trọng là phải cướp được." Ngụy Tác nghe Trương Châu Dự nói thế thì cười hắc hắc: "Bất quá mỗ đã phá hoại việc tốt của y, các vị chắc không ngờ vị hôn thê của y là ai
"
Y đúng là!" Nghe gã và Trương Châu Dự nói chuyện, nữ tu đột nhiên thấy ngứa răng muốn cắn gã.

Chương 584: Bí mật không thể nói

"Thủy Linh Nhi? Hôn thê của Hứa Thiên Ảo là Thủy Linh Nhi, Thất khiếu tiên đan bị huynh đệ cướp?"
"Huynh đệ đã đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng?"
"Thanh Thành khư hung hiểm thế hả? Nếu cả Linh Diệu cốc bị các vị phân chia thì tốt quá!"
"Huynh đệ còn ngay trước mắt chân truyền đại sư huynh Lâm Thái Hư của Huyền Phong môn đoạt một nhánh Thanh hư đằng? Huyền Phong môn cũng đối phó huynh đệ?"
"Cả Huyền Vũ chân nhân và Chân Võ thái thượng trưởng lão Bàn Long chân nhân mà cũng giết..."
"..."Ngụy Tác kể lại từ đầu đến đũa, tức thì tất cả xôn xao.
Ngay cả Trương Châu Dự vốn hợp với gã cũng phải tắt tiếng chịu phục.
Đoạt một viên tiên cấp đan dược của người ta, cả Kim đan tam trọng thái thượng trưởng lão của tông môn người ta cũng giết, không thể coi là thù nhỏ mà là không thể hóa giải.
Gã không chỉ đắc tội một, mà là hai.
"Không sợ nợ nhiều, đằng nào một cũng không chạm vào được, đắc tội một hay hai không khác gì." Ngụy Tác cười hắc hắc.
Trươc kia gã còn giữ gìn nhưng đấu với nhân vật như Hứa Thiên Ảo và Lâm Thái Hư thì không còn gì e dè nữa. Vốn trước kia mà xung đột với đệ tử tông môn như Huyền Phong môn và Chân Võ thì có lẽ gã còn cân nhắc đến bối cảnh của đối phương mà e ngại.
Đằng nào cũng đắc tội rồi, dù đệ tử của đối phương là vương hầu hay tướng quân, gã không đời nào nương tay.
"Tay ngươi là sao hả." Răng Hàn Vi Vi còn ngâm ngẩm đau, giờ cũng nhận ra tay gã liên tục ánh lên ngân sắc quang hoa, có phần cổ quái.
"Đây là Tinh quang mãng thân..." Hàn Vi Vi hỏi, Ngụy Tác kể luôn cả việc Lý Tả Ý.
"Viễn cổ thiên long hài cốt thật sự? Huynh lấy được viễn cổ thiên long hài cốt? Lý Tả Ý bị huynh làm cho phát điên?" Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh không biết nói gì. Họ tuy đi theo đường gã sắp xếp, gần hư không dừng lại nhưng hai ngày đi qua hai thành trì thì có nghe đến việc U Minh cung Cuồng Sơn chân nhân Lý Tả Ý phát điên, đại chiến với chúng cường giả Huyền Phong môn. Hiện tại tin Lý Tả Ý bị nhiều cường giả vây công mà vẫn thoát được đã chấn động cả Thiên Huyền đại lục bắc bộ, nhưng họ không sao ngờ ngay cả việc này cũng liên quan đến Ngụy Tác.
"Viễn cổ thiên long hài cốt thật ra thế nào, lấy ra cho ta xem." Nghe nói đến thứ bình thường không thấy, Hàn Vi Vi hưng phấn hẳn.
"Ngụy đạo hữu, hiện tại đã đợi được họ rồi, chi bằng tại hạ và Âm Lệ Hoa đạo hữu xin từ biệt?" Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã, Hàn Vi Vi lâu rồi không gặp, nói chuyện như thế là bình thường nhưng không hiểu sao nữ tu có cảm giác bị bỏ rơi nên nói thế.
"Hiện tại đi luôn?" Ngụy Tác không nghĩ sâu như thế, lắc đầu bảo: "Không nên vội, chưa biết chừng Lâm Thái Hư còn ở gần đây, thêm mấy ngày nữa, chúng ta cùng rời Thiên Huyền đại lục bắc bộ sẽ an toàn hơn."
"Được, các vị cứ nói chuyện. Bọn tại hạ lui đi tĩnh tu, lúc nào đi nhớ gọi." Thấy Ngụy Tác bảo sẽ đưa minh, rồi gã ơ hờ nói xong thì quay lại nhìn bọn Hàn Vi Vi, nữ tu đột nhiên bực mình, đoạn đi vào một gian tĩnh thất khác.
"Ngụy Tác, Lam đạo hữu tính cách lạnh lùng, không thích nói chuyện với người khác hả?" Nam Cung Vũ Tinh khẽ hỏi Ngụy Tác.
"Không phải, thường thì y ngoài hơi ẻo lả ra không có gì khác thường." Ngụy Tác thấy nữ tu đi ra thì cũng phiền lòng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Các vị lâu rồi mới gặp lại, chắc có nhiều chuyện riêng." Âm Lệ Hoa nhìn Ngụy Tác đầy thâm ý đoạn mỉm cười: "Lần trước gặp tiểu đệ mới có một đạo lữ, lần này biến thành hai, lần sắc chắc là ba."
"Được rồi, thư the không nói đùa nữa, khi nào các vị đi nhớ bảo." Ngụy Tác chưa kịp nói gì, Âm Lệ Hoa đã xua tay, lướt đi.
"Không ngờ lần này lo uổng." Âm Lệ Hoa đi rồi, Trương Châu Dự nghiên túc bảo Ngụy Tác: "Bất quá tốt nhất mỗ và Sư Phi Thanh phải về tìm bọn lão Phong."
"Hai vị về trước?" Ngụy Tác tỏ vẻ không hiểu, hỏi Trương Châu Dự, "Vì sao?"
"Theo kế hoạch, nếu huynh đệ thật sự chết trong tay Chân Võ thì bọn lão Phong dùng Bổ thiên đan tìm một đại tông môn đối đầu với Chân Võ để giao dịch, giap phương pháp luyện chế cho họ. Hiện tại huynh đệ không sao, nhỡ Chân Võ lan tin không hay mà bọn lão Phong nghe được, giao phương pháp luyện chế Bổ thiên đan đi thì không xong. Một đại tông môn toàn lực luyện chế Bổ thiên đan, chưa biết chừng Thanh giáp trùng yêu đan bị gom sạch, những nguyên liệu không hiếm có khi cũng thành hiếm." Trương Châu Dự giải thích: "Truyền tống pháp trận quanh đây không thể sử dụng, về cũng tốn thời gian lắm, để an toàn, mỗ và Sư Phi Thanh lên đường ngay, hai bọn mỗ thân phận phổ thông, sẽ không nguy hiểm gì. Các vị khi nào an toàn hẵng đi."
"Đúng thế, một đại tông môn có mười mấy vạn đệ tử toàn lực luyện chế Bổ thiên đan, nguyên liệu e sẽ bị bị quét sạch." Ngụy Tác biết siêu cấp đại tông môn như thế lấy được cách luyện chế Bổ thiên đan cũng không phân cho mỗi một đệ tử dùng nhưng chỉ đệ tử tinh anh thì số lượng Bổ thiên đan tiêu hao cũng thập phần kinh nhân. Đan dược kinh nhân tăng cường thần hải này tông môn nào cũng cần, tất sẽ gom sạch nguyên liệu, dự trữ Bổ thiên đan.
Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác càng tỏ ra ngưng trọng, "Tới đây, Bổ thiên đan càng trọng yếu đới với chúng ta."
"Ngụy Tác, là sao hả?" Trương Châu Dự biết gã có ý khác nên hỏi.
"Lần này mỗ tại Thanh Thành khư có lấy được thứ ghi chép về viễn cổ tu đạo giới, theo đó Thiên khung rất có khả năng như dự liệu, sắp sụp đổ rồi." Ngụy Tác bảo Trương Châu Dự cùng bọn Cơ Nhã: "Thiên khung của Thiên Huyền đại lục, uy năng tổn hao quá nghiêm trọng, có thể sụp bất cứ lúc nào!"
"Cái gì!" Trương Châu Dự cùng bọn Cơ Nhã rùng mình.
Thiên khung sắp hết thọ mệnh, cái tin này quá chấn động, đến độ không dám tin.
"Thiên khung thật sự sụp đổ, còn bao nhiêu thời gian nữa sẽ xảy ra?" Nam Cung Vũ Tinh hít sâu một hơi, hỏi.
"Cụ thể còn bao nhiêu thời gian thì không thể xác định, lúc trước nứt liên tục, mỗ tưởng sẽ sụp ngay nhưng gần đây không nứt thêm thì không thể xác định." Ngụy Tác bảo bọn Nam Cung Vũ Tinh: "Bất quá từ giờ phải chuẩn bị tình hình trong vài năm nữa là sụp đổ."
"Tin này không thể tùy tiện truyền bá đi." Nam Cung Vũ Tinh lại bảo Ngụy Tác.
"Tất nhiên, bất quá Lệ Nhược Hải và mỗ có chút giao tình, hai vị về có thể cho y biết tin này." Ngụy Tác gật đầu, nói với Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh còn đang chấn kinh.
Tin này quá chấn động, nếu các siêu cấp đại tông môn biết, chưa biết chừng Thần huyền cảnh tu sĩ đô cũng triệt để kinh động, không tiếc giá nào tìm ra nguồn tin, biết là đúng thì các siêu cấp đại tông môn sẽ chuẩn bị, các tông môn và tu sĩ khác cũng hoảng loạn, chưa biết chừng Thiên khung chưa sập thì đạo giới Thiên Huyền đại lục đã đại loạn.
Với tu vi hiện tại và thân phận của gã, gã không thấy rằng mình nên làm chúa cứu thế, cứu cả tu đạo giới trong cơn nguy nan để vạn cổ lưu truyền gì đó. Gã chỉ muốn trước khi Thiên Huyền đại lục đại loạn thì tìm được thứ cần tìm, đề thăng tự tu vi bản thân và cho họ, cứ minh triết bảo thân rồi tìm chỗ dừng chân.
"Thanh giáp trùng yêu đan, mỗ có sai người thu gom không ít. Các vị mang về, toàn lực luyện chế Bổ thiên đan, ít nhất đủ số lượng cần thiết." Nhìn Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh đoạn Ngụy Tác ném một nạp bảo nang cho hai người, lấy Hạo thiên ti nam và hai kim sắc pháp bảo đưa cho họ, "Hạo thiên ti nam này là bán huyền giai pháp bảo, hai kim sắc pháp bảo đều là đạo giai thượng phẩm pháp bảo, các vị cầm lấy, đi đường càng an toàn, bất quá Hạo thiên ti nam là mỗ lấy được từ Huyền Vũ chân nhân, chưa đến lúc bất bắc dĩ thì đừng động dụng."
"Được, không thể chần chừ, bọn mỗ về đây." Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh thu ba pháp bảo lại rồi đi ngay.
Cả hai mang theo Hộ thần cổ phù của Tâm Hữu Lan còn Ngụy Tác có đỉnh cấp Hộ thần cổ phù, sắp tới gã sẽ hộ tống Âm Lệ Hoa về Vân Linh đại lục nên sẽ phải sử dụng truyền tống pháp trận ở cự ly siêu dài nên phải giữ lại.
"Ngụy Tác, huynh định luyện hóa viễn cổ thiên long hài cốt xong mới đi?" Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh đi rồi, Cơ Nhã những tưởng đã sinh ly tử biệt với gã, nói chuyện với Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi một lúc đoạn hỏi.
"Đi, vào tĩnh thất đặt thiên long hài cốt đã." Ngụy Tác gật đầu, cùng ba người vào đó.

Chương 585: Long cốt biến dị

"Hài cốt lớn thế này hả!"
Cùng Ngụy Tác vào tĩnh thất lớn nhất, thấy bộ xương cơ hồ lấp kín, Hàn Vi Vi hít một hơi lạnh.
"Viễn cổ thiên long quá có uy thế khó tưởng tượng nổi!"
Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh cực kỳ chấn động.
Long cốt khổng lồ ràn rạt long uy, khí tức như từ viễn cổ hồng hoang, vô tận tuế nguyệt tích tụ lại. Chỉ với khí tức đã khiến họ như đứng trước thi thể viễn cổ đại hiền đại năng tọa hóa, bản thân cực kỳ nhỏ bé. Nếu viễn cổ thiên long còn sống thì uy thế cỡ nào.
"Trên đường đến đây, các vị có nghe tin Lý Tả Ý bị bắt hoặc bị giết chăng?" Ngụy Tác hỏi Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh.
"Không, chỉ nghe nói Lý Tả Ý ở ngoài Uyên thành giết mấy cường giả rồi thoát thân, hôm đó mình y đấu với sáu, bảy Kim đan đại tu sĩ, trong tích tắc giết được Thực Nhật chân nhân - thái thượng trưởng lão Kim đan tam trọng của Vô Kỵ thiên cung, uy thế như thượng cổ thần vương." Nam Cung Vũ lắc đầu."Trận chiến đó đích xác kinh thiên động địa, Lý Tả Ý với thiên cấp đỉnh giai thuật pháp Liệt khuyết tàn nguyệt, uy năng không thể tưởng tượng." Ngụy Tác trầm ngâm: "Có cả cường giả của Bắc Minh tông và Vô Kỵ thiên cung hiệp trợ, Huyền Phong môn có ngần ấy đại tu sĩ tại trường mà không diệt được, mất hết danh dự. Nếu giết được Lý Tả Ý khẳng họ đã tứ xứ tuyên dương uy nghiêm của tông môn, nhưng tin này chưa đồn ra, chứng tỏ Lý Tả Ý chưa sao."
"Ngụy Tác, y bị thần thức phản lại mới thế, huynh đoạt viễn cổ thiên long hài cốt của y, liệu y có bao nhiêu phần cơ hội khôi phục lại?" Cơ Nhã lo lắng.
"Nàng lo y khôi phục xong sẽ tìm ta? Không cần lo lắng." Ngụy Tác lắc đầu, "Dù y khôi phục cũng phải đối diện với Huyền Phong môn truy sát, không dám lộ diện. Liệt khuyết tàn nguyệt có uy năng như thế, y mà khôi phục thần thức thì Huyền Phong môn càng không thể để lỡ cơ hội có được thuật pháp này. Hiện tại ta chỉ lo Lâm Thái Hư, việc này khiến Huyền Phong môn nổi giận, Lý Tả chưa chết, Lâm Thái Hư khẳng định còn ở quanh đây tìm tung tích."
Hơi ngừng lại, mục quang Ngụy Tác dừng lại ở viễn cổ thiên long hài cốt nằm trong gian tĩnh thất toát lên khí tức vô tận thương tang và uy nghiêm, "Hiện tại quanh đấy có nhiều đệ tử Huyền Phong môn nên để an toàn, đợi ta luyện hóa thiên long hài cốt xong mới đi."
"Thiên long hài cốt to thế này luyện hóa kiểu gì? Luyện hóa cần bao lâu?" Hàn Vi Vi không tranh hơi với gã mà cho rằng hài cốt to thế này, luyện hóa tất rất chậm.
"Chỉ cần đánh vỡ long cốt, nguyên khí sẽ tiết ra, ta dùng Thiên long quần tinh tôi thể thuật luyện hóa, pháp trận đã tổn hại nên ta chỉ còn bảy, tám ngày." Ngụy Tác giải thích.
"Vậy thì luyện hóa cho ta xem." Hàn Vi Vi thập phần hưng phấn.
Ngụy Tác biết Hàn Vi Vi hiếu kỳ, nên không nhiều lời. "Xoạt!" Một đạo ám kim sắc kiếm khí chém lên thiên long hài cốt.
Mấy mảnh xương rơi xuống, phát ra hắc sắc nguyên khí.
Ngụy Tác lơ lửng lên, uốn người theo long hình, hút hắc sắc nguyên khí vào thể nội.
Mấy đốt xương cũng hóa thành bột.
"Đan giản thế hả?" Hàn Vi Vi thấy gã nhanh chóng luyện hóa hắc sắc nguyên khí thì nháy mắt, tỏ vẻ không nhìn thấy gì.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng.
Tu luyện là tu luyện, lẽ nào còn phải có hoa bay ra?
"Cơ Nhã, Vũ Tinh, khôi phục thần thức đi đã, trông hai người thế này, ta đau lòng lắm." Liếc Hàn Vi Vi đoạn Ngụy Tác bảo Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh.
"Được rồi, đừng nói thì thôi, nói là ta lại bực mình. Bọn ta vất vả đi đường còn ngươi ở đây phè phỡn, dùng ám hiệu gì không được mà phải trăng trên trời không trắng không chỗ đó của nàng, rồi bảy trăm linh thạch một lần, có làm không! Không hiểu được trong đầu ngươi là cái gì nữa!" Hàn Vi Vi tức thì nổi giận, "Ngươi lại còn đầu mày cuối mắt với tiểu yêu nữ Âm Thi tông, có phải vui vẻ lắm không hả?"
"Ta đâu có đầu mày cuối mắt với người ta?" Ngụy Tác cười hắc hắc, "Ám hiệu phải kín chứ, không thể để người khác nghe ra."
"Phì!" Hàn Vi Vi không thèm nói, dù thế nào cũng thấy gã đáng ghét, sao lúc trước lại đi cứu gã, còn đi đầu nữa, thật là mất mặt. Tên nham nhở vô sỉ kiêm hạ lưu này đáng ra phải bị treo lên quật cho trăm roi.
"Môn Ám hoàng kiếm khí này, tốc độ kích phát cực nhanh, là thiên cấp trung giai thuật pháp, các vị cũng dùng được." Ngụy Tác không cãi nhau với Hàn Vi Vi, đưa cổ phù ghi Ám hoàng kiếm khí cho Cơ Nhã.
"Còn được." Hàn Vi Vi bĩu môi, cảm thấy gã dễ coi hơn một chút.
"Của ngươi." Ngụy Tác nhìn Hàn Vi Vi mỉm cười, ném một nạp bảo nang cho nàng ta.
"Cái gì đây, có phải thứ gì cổ quái để dọa ta không?" Hàn Vi Vi cảnh giác, hỏi Ngụy Tác.
"Tự xem đi, còn có bị dọa hay không thì ta không biết." Ngụy Tác cười thần bí, "Dù gì cũng hữu dụng với Hỗn nguyên ngân oa, đúng rồi, nó chưa chết đói chứ."
"Hừ, Tiểu Ngân rất ổn." Ngụy Tác nói thế khiến Hàn Vi Vi đảo mắt, hưng phấn hẳn, "Ngụy Tác, nên chăng cho Tiểu Ngân tý thí với Phệ tâm trùng?"
Ngụy Tác chỉ cười, chưa nói gì thì Hàn Vi Vi lại kinh hô, cơ hồ giật mình với thứ trong nạp bảo nang.
"Cái gì? Ngần này yêu thú! Ngụy Tác, sao huynh có nhiều thế!" Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh nhìn vào nạp bảo nang thì cùng giật mình.
Cả nạp bảo nang ít nhất cũng mấy nghìn yêu thú, qua thần thức cảm giác thì phẩm giai đều thập phần kinh nhân.
"Có một phần là ta săn được, mấy nghìn con còn lại là lấy được từ nạp bảo nang của Bàn Long chân nhân." Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh phản ứng không nằm ngoài dự liệu của Ngụy Tác, lúc gã lấy được của Bàn Long chân nhân ngần ấy thi thể yêu thú cũng giật mình.
"Hỗn nguyên ngân oa không phải yêu thú ăn yêu đan hả? Trong này có nhiều yêu đan thích hợp. Bất quá đại bộ phận não tủy yêu thú còn tác dụng để nuôi dưỡng Phệ tâm trùng, nhục thân yêu thú có thể đem nuôi dưỡng Diệt tiên đằng, nên khi lấy yêu đan mòng các vị cẩn thận, đừng lãng phí." Thấy Hàn Vi Vi giật mình, Ngụy Tác lại dặn.
"Muội sẽ giúp sư muội lấy yêu đan." Cơ Nhã nhìn Ngụy Tác, thấy gã không sao, tu vi và thần thông cao hơn thì an lòng, lại không muốn trở ngại gã tu luyện nên không để Hàn Vi Vi nói nhiều, "Bọn muội ở tĩnh thất cạnh đây tĩnh tu, huynh luyện hóa thiên long hài cốt đi."
"Được rồi." Ngụy Tác tỏ vẻ không đành, "Mau tĩnh tu đi đã, thần thức hoàn toàn khôi phục thì mau đến đây, có thứ của nàng, ta rất muốn xem."
"Huynh nên nói năng nghiêm chỉnh." Vốn Cơ Nhã mới hết đỏ mặt, giờ nghe gã bảo thì đỏ lựng trở lại, trằng mắt đi vào một gian tĩnh thất khác.
"Đệ càng lúc càng mặt dày." Nam Cung Vũ Tinh gõ lên trán gã trách, theo Cơ Nhã đi vào tĩnh thất.
"Lão lưu manh!" Hàn Vi Vi giậm chân, cảm giác gã vô cùng đáng ghét, đi theo.
"..." Còn lại Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt. Nguồn: http://truyenfull.vn
Thế là thế nào?
Chỉ muốn xem kim đan của Cơ Nhã mà sao lại bị mắng như thế.
Vù!
Lắc đầu đoạn Ngụy Tác kích phát một Hắc minh cốt quân công kích thiên long hài cốt. Thiên long hài cốt thượng đã bị hủy hoại pháp trận nên lan tràn thiên long nguyên khí, gã hút không kịp, phải dùng chân nguyên bao lấy thì phiền.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Ngụy Tác triệt để chìm vào nội thị tu luyện, thân thể lơ lửng trong tĩnh thất, long tức và khí huyết phun trào, cơ hồ hóa thành long thân liên tục phát triển.
"À!"
Không biết bao lâu sau, đột nhiên, Ngụy Tác vốn liên tục hấp nạp thiên long nguyên khí tu luyện tỏ ra chấn động, mở bừng mắt ngừng tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Tích tắc đó gã phát hiện thiên long hài cốt chỉ bớt đi một phần, còn lại tới sáu, bảy phần tổng số.
Nhưng phù văn ở bụng thiên long hài cốt tựa hồ bị Hắc minh cốt quân liên tục xung kích nên nứt ra, chói lòa kim quang!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau