THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 566 - Chương 570

Chương 566: Lão đại đáng thương?

"Hàn Nguyệt Nhi sư tỷ..."
"Đệ nói gì hả?"
Trong mây trắng có giọng nói dị thường phiêu diêu vang lên, như tiếng tiên nhân thì thầm.
Nếu có người đến gần sẽ nhận ra trong mấy có bốn người, ba nam một nữ.
Bốn nam nữ đều lăng không, từng vòng sáng vây quanh, hư ảo mê ly, hai nam tử toát lên ánh sáng đặc biệt, mặt Tinh phong pháp y.
Duy nhất một nữ tu trẻ tuổi mặc lam sắc cung trang, mi tâm đính một viên lam sắc bảo thạch dài, da trắng như tuyết, xinh đẹp vô ngầm, thân ngoại linh khí hình thành một đóa hoa bảo lam sắc cỡ một trượng, toát lên khí tức cao quý.
Nam tu trẻ tuổi khác mặc bạch sắc vũ y, đầu đội mũ, linh khí hình thành hình bạch sắc như ý sau lưng.
Bốn nam nữ này rõ ràng đều là đệ tử tinh anh Huyền Phong môn.
Lực lượng hạch tâm của siêu cấp đại tông môn, ai cũng có quyền thế.Mỗi một đệ tử tinh anh Huyền Phong môn, tại tu đạo giới Thiên Huyền đại lục cũng như nhất phương vương hầu, nhân vật đỉnh nhọn của tiểu tông môn như Tụ Tinh tông và Thiên Nhất môn cũng như quan lại địa phương, không dám đắc tội đệ tử tinh anh Huyền Phong môn. Trở thành đệ tử tinh anh Huyền Phong môn sẽ có nguồn lực mà tông môn thông thường không thể so được, ai biết được đệ tử tinh anh đó tương lai có trở thành đại tu sĩ Kim đan lưỡng trọng, Kim đan tam trọng không.
Hiện tại bốn nam nữ này có hai Kim đan tu sĩ, rõ ràng là đệ tử tinh anh của tinh anh, địa vị tại Huyền Phong môn cực cao.
"Hàn Nguyệt Nhi sư tỷ, tin này không sai đâu, các trưởng lão Bắc Minh tông và nhiều chân truyền đệ tử đều dốc hết." Trong bốn nam nữ, nữ tu mặc lam sắc cung trang, thập phần cao quý, có vẻ địa vị tối cao, hai đệ tử tinh anh mặc Tinh phong pháp y, hiển nhiên lập công lớn cho Huyền Phong môn đang báo tin, thương thảo đối sách.
"Bắc Minh tông làm vậy là toàn tông chấn động, chắc có kinh thiên đại sự phát sinh." Nam tu mặc bạch sắc vũ y, toát lên khí tức quý như nhất phương vương hầu gật đầu.
"Đến giờ vẫn chưa có tung tích y, không cần lãng phí lực khí nữa, truyền lệnh cho mọi đệ tử tức khắc chú ý hành động của tu sĩ Bắc Minh tông xem vì sao họ lại như thế." Cung trang mỹ nữ Hàn Nguyệt Nhi ở mi tâm có lam bảo thạch phất tay thập phần quyết đoán. Giọng nàng ta như trân châu rơi xuống đĩa ngọc, "A Đức sư đệ, truyền tin cho đại sư huynh là có đại sự phát sinh, mau quay về."
"Được!"
Hai đệ tử tinh anh Huyền Phong môn mặc Tinh phong pháp y, người mặt vuông hơn gật đầu, hỏi: "Mấy sư đệ ở thành trì có truyền tống pháp trận có cần xử lý việc này?"
"Không nên động dụng. Đây là ước định riêng giữa đại sư huynh và Hứa Thiên Ảo, làm thế là chọc giận đại sư huynh." Hàn Nguyệt Nhi thong thả nói.
"Đệ hiểu." Hai đệ tử tinh anh Huyền Phong môn run lên, hiển nhiên chân truyền đại đệ tử Lâm Thái Hư tại Huyền Phong môn quyền thế kinh nhân, uy thế như đế vương.
Dù là nhất phương vương hầu, gặp đế vương cũng phải tham bái. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đoạn bốn nam nữ chia làm bốn hướng lướt đi, thoáng sau đã tan biến trong thinh không.
...
"Ầm"!
Cơ hồ đồng thời, tại Vạn Thọ thành cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, trong một chỗ ở đột nhiên vang lên tiếng nổ.
Bạch sắc hà quang quang trụ vút lên trời cao.
Vân khí trên Vạn Thọ thành cuồn cuộn, hình thành một hình nón trên bạch sắc hà quang quang trụ!
Kết đan dị tượng!
"Kết đan, có người kết đan thành công?"
"Lại giẫm vào chân ta!"
"Bắt y, y chưa trả linh thạch!"
"Không phải trong sơn môn Linh Thú cung? Có tán tu, kết đan thành công tại Vạn Thọ thành?"
"..."
Đột nhiên bạo phát dị tượng, Vạn Thọ thành vốn đã loạn cào cào lại càng loạn.
Nhiều tu sĩ đổ đến nơi bạo phát xuất kết đan dị tượng xem náo nhiệt, xem thần thành phương nào kết đan tại Vạn Thọ thành.
Kết đan là việc tu sĩ có khi cả đời không thấy.
Bất quá mọi tu sĩ không dám đến gần, vạn nhất chọc giận Kim đan tu sĩ thì không đùa được.
Bên ngoài náo loạn nhưng bên trong cực kỳ an tĩnh.
Két, cửa tĩnh thất được đẩy ra.
Mặc tử sắc cung trang, dù không trang điểm cũng khuynh quốc khuynh thành, ai nhìn thấy cũng khó quên, Cơ Nhã ra khỏi gian tĩnh thất.
Trên mình Cơ Nhã, linh khí trắng ngần ngưng thành từng đóa bạch sắc băng liên trong suốt.
Nàng từ tốn đi ra, gương mặt lạnh như băng sương thoáng nụ cười, cao nhã thoát trần. Huyền Phong môn Hàn Nguyệt Nhi cũng xinh đẹp vô song như tiên nữ, nhưng so với Cơ Nhã thi không so nổi, dung nhan và khí chất đều cách biệt.
Nhờ một viên Xá nữ tiên đan cùng chuẩn bị đầy đủ, cả thuật pháp tôi luyện tâm trí mà Ngụy Tác cũng tìm được nên sau mấy chục ngày bế quan, Cơ Nhã vô cùng thuận lợi kết đan, đột phá đến Kim đan cảnh.
"Sư tỷ!"
Cơ Nhã ra khỏi tĩnh thất, thấy Hàn Vi Vi, Nam Cung Vũ Tinh và cặp đôi đầu óc đan giản cùng Phong Tri Du, Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh đứng đó.
"Sao hả?"
Nghe Hàn Vi Vi gọi sư tỷ, Cơ Nhã vốn càng vui hơn nhưng nhìn quang thì chợt nhíu mày, có cảm giác không lành.
Mắt Hàn Vi Vi đỏ ngầu hư vừa khóc, nhìn nàng với ánh mắt khôn tả. Những người khác đều tỏ ra cực kỳ trầm trọng. Ngay cả Nam Cung Vũ Tinh trầm tĩnh nhất cũng nhợt nhạt, thân thể hơi run lên.
"Sư tỷ!" Hàn Vi Vi lao vào lòng nàng, khóc lóc như không còn sức lực.
"Vũ Tinh thư thư, thật ra có chuyện gì." Tay Cơ Nhã cũng băng lãnh, trong óc hiện lên một dáng hình.
"Ngụy Tác xảy ra chuyện rồi." Nam Cung Vũ Tinh hít sâu một hơi, miễn cưỡng bảo Cơ Nhã.
Cơ Nhã hơi run lên, nắm chặt tay, "Huynh ấy có chuyện gì?"
"Nghe nói y đến Thiên Huyền đại lục bắc bộ, tranh đoạt một món bảo vật, chọc giận Chân Võ thiếu chủ, bị Chân Võ thiếu chủ bắt, trấn áp tại Mặc Ngọc lĩnh..." Nam Cung Vũ Tinh hơi nghẹn ngào, không nói tiếp được nữa.
"Nghe nói Chân Võ thiếu chủ dùng chân hỏa đốt lão đại hai trăm ngày rồi mới giết để tế luyện một món pháp bảo, sau đó sẽ thị chúng." Chân Sùng Minh không chịu nổi bầy không khí, lau nước mắt nói.
"Lão đại đáng thương, vốn cũng cẩn thận, sao lần này lại chạm vào Chân Võ. Chân hỏa thiêu đốt hai trăm ngày thì thành thế nào." Chu Tiếu Xuân khóc nấc, "Khó khăn lắm mới có một lão đại lợi hại như thế mà lại chết thế này hả."
"Chân Võ tông!"
Cơ Nhã run người choáng váng.
Nàng đương nhiên biết Chân Võ có nghĩa là gì.
"Tin này đáng tin không?" Cơ Nhã không khác, cắn môi hỏi Nam Cung Vũ Tinh. "Đồn ra khi nào."
"Tin này một ngày trước mới nhận được, vì muội xung kích kim đan nên mọi người giấu." Nam Cung Vũ Tinh rõ ràng bị đày đọa vô vàn, bảo Cơ Nhã: "Phong đại ca đã đi nghe ngóng, nhiều thành trì gần đây có đồn, tin này do Chân Võ loan ra, chắc không phải vô cớ."
"Oa..." Hàn Vi Vi khóc thành tiếng.
Tin tức này đã lan truyền ít nhất mười mấy ngày, tức là tin này không sai thì Ngụy Tác cũng chịu khổ ngần ấy ngày.
"Các vị đến Linh Thú cung chưa?" Cơ Nhã hít sâu một hơi, hàn khí khôn tả bao trùm.
"Cô nương định hỏi xem Lệ Nhược Hải về chưa? Bọn tại hạ cũng đợi xuất quan mới thương lượng." Phong Tri Du nhăn nhó: "Bọn Lệ Nhược Hải và Ngụy Tác cùng đi, nếu y và Ngụy Tác xung đột thì e chúng ta không rời Linh Thú thành được."
"Nhất định phải đến."
Cơ Nhã cả quyết, "Chúng ta tìm Tâm Hữu Lan trước."
"Tâm Hữu Lan?" Phong Tri Du và Trương Châu Dự hơi ngẩn ra.
"Chúng ta đừng hiển lộ thân phận thoại, hẹn gặp nàng ta, nếu không nhầm thì Ngụy Tác bảo nàng ta có Hộ thần cổ phù."
"Ý cô nương là..." Phong Tri Du và Trương Châu Dự hít sâu một hơi.
"Chỉ cần tin này là thật, chúng ta sẽ đi." Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh nhìn nhau, đều nhận ra niềm kiên định trong mắt nhau.

Chương 567: Ám hiệu, ám hiệu

"Kim đan hà quang lúc kết đan, uy thế cực lớn, phẩm giai công pháp khẳng định không thấp."
"Thật ra là ai kết đan thành công?"
"..."
Bên ngoài chỗ bọn Cơ Nhã ở tụ tập rất đông tu sĩ.
Nhiều tu sĩ đô thì thầm xem có nghe ngóng đươc gì không, có tu sĩ thậm chí ảo tưởng mình vì nguyên nhân nào đó được Kim đan đại tu sĩ thu làm đệ tử hoặc ban ân huệ gì đó.
Nhưng bên trong chợt vang lên giọng nói dị thường băng lãnh.
"Có đệ tử Linh Thú cung không? Tại hạ muốnu cầu kiến Tâm Hữu Lan, làm phiền thông báo."
"Cầu kiến Tâm Hữu Lan?"
Tu sĩ tại trường đều ngẩn người. Danh hiệu Tâm Hữu Lan thì tu sĩ Vạn Thọ thành đều biết, không ít đệ tử Linh Thú cung cũng đến đây.Mấy đệ tử Linh Thú cung nhìn nhau, một người lướt nhanh về sơn môn.
"Ta thích thanh tĩnh, không thích ai vây ở ngoài chỗ ở, các vị nể mặt mà giải tán đi cho."
Tiếp đó, lại giọng nói dị thường băng hàn cất lên.
Mọi tu sĩ tụ tập ở ngoài đều biến sắc, không dám nói gì mà đi ngay. Đắc tội một Kim đan đại tu sĩ có hậu quả gì, toán đê giai tu sĩ này hiểu rõ, Kim đan đại tu sĩ ở trong tuy nhiên nói năng khách khí, tuy bảo là nể mặt thì giải tán nhưng nếu ai còn ở lại thì coi như không nể mặt. Hàm ý tiếp theo không cần nõi rõ.
Không lâu sau, một con thanh sắc man thú lớn cỡ gian phòng đi tới, phía trên là một nữ tu diễm lệ mặc lũ không kim giáp, cực kỳ hở hang.
Nữ tu hồn toát lên phong vị yêu dã dã tính, thần sắc kinh nghi bất định.
Tu sĩ dọc đường đều tránh đi, vì nàng ta là thân truyền đệ tử của Lệ Nhược Hải: Tâm Hữu Lan.
"Cung hỉ tiền bối kết đan thành công tại Vạn Thọ thành, không biết tiền bối chỉ đích danh gặp vãn bối có việc gì?" Đến ngoài linh quang quang tráo, Tâm Hữu Lan dừng lại, lên tiếng.
"Chúng ta tạm coi là cố nhân, lần này muốn gặp là có việc nhờ, cô nương vào đi." Linh quang quang tráo vang lên giọng nói.
"Cố nhân?" Tâm Hữu Lan càng nghi hoặc.
"Được!" Bất quá ở đây là Vạn Thọ thành, Tâm Hữu Lan không e dè gì, vỗ thanh sắc man thú đang cưỡi rồi nhảy xuống.
Linh quang quang mạc tách ra.
Tâm Hữu Lan không hề do dự đi vào.
"Các vị là...?"
Đi vào, linh quang quang mạc sau lưng Tâm Hữu Lan hợp lại còn nàng ta ngẩn người.
Vì trước đó từ bên trong đều vang lên tiếng nam tu nên mọi tu sĩ và Tâm Hữu Lan đều cho rằng người kết đan thành công là nam tu. Nhưng đứng trước mặt nàng ta là ba tuyệt sắc nữ tu.
Nữ tu đứng giữa mặc tử sắc cung trang, dung nhan kinh nhân, thân ngoại linh khí ngưng thành đóa đóa băng liên, chắc rằng đó là người kết đan.
"Tại hạ Cơ Nhã, đây là tệ sư muội Hàn Vi Vi, đây là Nam Cung Vũ Tinh, các vị đã gặp nhau rồi. Có lẽ cô nương không nhớ thôi." Cơ Nhã bảo Tâm Hữu Lan đang nghi hoặc cực độ.
"Cơ Nhã? Là các vị? Cơ Nhã, cô nương đã đột phá đến kim đan tu vi?" Tâm Hữu Lan biến hẳn sắc mặt.
"Các vị tìm tôi là vì việc của Ngụy Tác?" Cơ Nhã và Hàn Vi Vi chưa kịp lên tiếng, Tâm Hữu Lan đã hít sâu một hơi, nói.
"Xem ra Linh Thú cung đã biết tin." Cơ Nhã nhìn Tâm Hữu Lan, "Phu quân cùng Lệ cung chủ đến Thanh Thành khư, tại hạ tìm cô nương để hỏi xem thật ra là việc gì, Lệ cung chủ về chưa, tin đó có thật không?"
"Không ngờ các vị vẫn ở Vạn Thọ thành." Tâm Hữu Lan nhăn nhó, "Vốn sư tôn còn đang tìm cách tìm các vị."
"Sư tôn cô nương tìm bọn tại hạ?" Nam Cung Vũ Tinh hỏi Tâm Hữu Lan, "Tức là Lệ cung chủ đã về?"
"Việc này nói ra thì dài lắm. Các vị sợ sư tôn và Ngụy Tác có hiềm khích nên không đi tìm người hả." Tâm Hữu Lan đoán ra của dụng ý bọn Cơ Nhã nên lắc đầu, "Các vị yên tâm, sư tôn và Ngụy Tác có giao tình sinh tử, chỉ là trên đường gặp bất trắc."
"Bất trắc gì?" Nam Cung Vũ Tinh thắt lòng.
"Lúc họ thăm dò một nơi trong Thanh Thành khư, không gian bị cấm chế ở đó tan vỡ, sư tôn và Ngụy Tác, cùng mấy đạo hữu thất tán." Tâm Hữu Lan nhìn Nam Cung Vũ Tinh cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi: "Khi không gian chi lực cuồng bạo tan đi, sư tôn phát hiện đã cách Thanh Thành khư mười mấy vạn dặm. Những người khác không biết bị cuốn đi đâu nên sư tôn đành quay về. Dọc đường mới nghe tin Ngụy Tác bị Chân Võ thiếu chủ bắt."
"Việc Ngụy Tác bị Chân Võ thiếu chủ bắt là thật? Lệ cung chủ định tìm bọn tại hạ làm gì?" Cơ Nhã càng nhợt nhạt mặt mày, khí tức càng băng hàn, như của Hàn Vi Vi lúc không cứu trị được.
"Sư tôn sợ các vị làm con thiêu thân." Tâm Hữu Lan do dự một chốc, nghiến răng nói, "Chân Võ tông tông chủ tu vi Thần huyền cảnh, Chân Võ là siêu cấp đại tông môn có mười mấy vạn đệ tử, Chân Võ thiếu chủ Hứa Thiên Ảo ít nhất cũng Kim đan tam trọng, có thể là tứ trọng, sư tôn trên đường đến Thanh Thành khư đã thấy y xuất thủ. Thần thông hơn xa Kim đan tu sĩ."
"Tức là Lệ cung chủ dù là có giao tình sinh tử với phu quân nhưng không dám nhúng vào việc này?" Gương mặt Cơ Nhã như núi băng, tỏ vẻ khinh thường.
"Sư tôn không có lựa chọn, dù người không sợ chết cũng vô vị. Có thể còn khiến Linh Thú cung bị diệt." Tâm Hữu Lan hít sâu một hơi, nhìn Cơ Nhã, "Dù hôm nay là tại hạ rơi vào tay Chân Võ thiếu chủ hoặc giả chí thân khác của sư tôn thì người cũng phải ẩn nhẫn, thực lực Chân Võ quá mạnh. Biết đâu dốc toàn lực Linh Thú cung cũng không phải đối thủ của Hứa Thiên Ảo."
"Việc này không cần giải thích. Nếu phu quân cho rằng sinh tử chi giao sa vào hiểm cảnh, dù nguy hiểm hơn chắc cũng sẽ không tiếc giá nào cứu giúp." Cơ Nhã lạnh lùng bảo Tâm Hữu Lan: "Nếu Tâm cô nương nể tình, có thể giúp đỡ một việc, Hộ thần cổ phù còn do cô nương giữ chăng."
Tâm Hữu Lan nhợt nhạt mặt mày, chợt thấy phẫn hận, biết sư tôn Lệ Nhược Hải cũng như mình, lẽ nào lại không muốn cứu người? Nhưng giờ phút này, nàng ta không biết nói gì.
Nàng ta vỗ lên nạp bảo nang, lấy ra cổ phù đưa cho Cơ Nhã.
"Hộ thần cổ phù này kích phát uy năng, tối đa dung nạp được mấy người?" Cơ Nhã đón lấy đoạn hỏi Tâm Hữu Lan.
"Tối đa được sáu người, tu vi Phân niệm cảnh như tại hạ, một ngày chỉ có thể đi từ ba đến bốn truyền tống pháp trận cự ly xa." Tâm Hữu Lan liếc Cơ Nhã, vỗ lên hồng sắc cẩm đái pháp bảo, đưa cho, "Đây là phi độn pháp bảo Hồng hà lăng tại hạ mới lấy được không lâu, tuy tốc độ phi độn không quá kinh nhân, nhưng sau khi đi qua truyền tống pháp trận, chỉ cần một người điều khiến để đi tiếp, những người khác thừa cơ nghỉ ngơi."
"Đa tạ Tâm cô nương, sau này có cơ hội sẽ báo đáp."
Cơ Nhã nhận pháp bảo, bảo Tâm Hữu Lan đoạn gọi vào trong.
Bọn Phong Tri Du và Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân cùng chui ra.
"Đi thôi."
Cơ Nhã cùng tất cả đi ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Các vị..." Tâm Hữu Lan nhìn theo bóng mấy người tan biến trong linh quang quang tráo, định nói nhưng chi được hai chữ thì không thành tiếng nữa, vai hơi run lên.
"Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân, Hộ thần cổ phù tối đa chỉ dung nạp được sáu người, ở thành trì tới, các vị tìm chỗ ở tiếp tục luyện chế Bổ thiên đan. Phong đại ca cũng ở lại."
"Nếu các vị không về, Bổ thiên đan để làm gì?"
"Tại hạ ở lại?"
Ra khỏi chỗ ở không lâu, nghe tiếng Cơ Nhã truyền âm, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân không nén được kêu lên, Phong Tri Du cũng ngẩn người.
"Muội không yên tâm với hai người. Đây là phương pháp hoàn chỉnh luyện chế Bổ thiên đan, Phong đại ca nhớ kỹ rồi hủy đi." Cơ Nhã đưa thanh sắc ngọc phù cho Phong Tri Du, "Nếu bọn muội không về, đại ca muốn báo cừu thì nên tính kế lâu dài hoặc giao cách luyện chế Bổ thiên đan cho một đại tông môn xung khắc với Chân Võ."
...
"Đối sách của các hạ là tại các thành trì, tìm ngần ấy ngươi hô mấy câu này?"
Trong lúc bọn Cơ Nhã sinh ly tử biệt thì ở một thành trì thuộc Thiên Huyền đại lục bắc bộ, nữ tu tỏ vẻ không dám tin nhìn Ngụy Tác đắc ý.
"Trăng trên trời không trắng bằng chỗ đó của nàng, trăng trên trời không trong như chỗ đó của nàng."
"Mỹ nữ mặc giáp bó màu đỏ, còn nhớ lần đầu tiên giết người cướp của trong động không? Còn nhớ lần đầu cùng tắm ôn tuyền không?"
"Mỹ nữ, còn nhớ hai con Thạch vĩ bích tích không?"
"Ta không sao, có nhớ chỗ hẹn cũ không?"
"Ngụy Tác, mấy câu này là gì?" Nữ tu không nén được hỏi Ngụy Tác.
"Ám hiệu, ám hiệu, chỉ là ám hiệu liên lạc, hắc hắc." Ngụy Tác nham nhở cười hắc hắc, "Theo mỗ thì tốc độ của họ chừng vài ngày nữa là đi qua ấy thành này. Để an toàn thì mười mây thành trì cùng kêu, không sao đâu."

Chương 568: Thiên long quỹ tích

Một đỉnh núi như mặc ngọc lặng lẽ tọa lực trong man hoang hoang nguyên.
Chân trời xa tắp, một màn sáng nối liền đất trời hiện lên lờ mờ.
Màn sáng tựa hồ tồn tại từ tuyên cổ, cả thần huyền đại năng cũng không thể đoán được ảo diệu, không thể chống nổi thần uy: Thiên khung.
Đỉnh núi như mặc ngọc có một cây mặc lục sắc tinh trụ.
Một công tử mặc bạch sắc pháp y viền vàng, mày kiếm mắt sao đứng trên tinh trụ.
Công tử này là Chân Võ thiếu chủ Hứa Thiên Ảo.
Nếu đệ tử tinh anh Huyền Phong môn như nhất phương vương hầu của tu đạo giới thì địa vị của y cũng như chân truyền đại sư huynh Lâm Thái Hư của Huyền Phong môn, tương đương với đế vương.
Đỉnh đầu Hứa Thiên Ảo lơ lửng một chiếc vòng tay màu trắng.
Cái vòng này không khác gì vòng thường, nhưng phù văn theo kiểu viễn cổ, rõ ràng là một món cổ bảo.
Linh quang trên cái vòng hình thành quang ảnh bồ tát người nam mặt nữ, tua rua bay múa, cực kỳ trang nghiêm.Từng làn bạch sắc băng tinh nguyên khí phát ra, dồn vào thiên linh Hứa Thiên Ảo.
Nguyên khí dồn vào, linh áp trên mình Hứa Thiên Ảo bừng bừng.
Cái vòng tựa hồ là một món chí bảo có công hiệu kinh nhân như Lân vương thủy ấn của thanh niên thần bí, có thể gột rửa nhục thân, hoặc đề thăng tu vi!
Hứa Thiên Ảo lại có bảo vật kinh nhân như thế!
"Phù!"
Không biết Hứa Thiên Ảo thực hiện bao lâu.
Đột nhiên, Hứa Thiên Ảo mở bừng mắt, bạch quang lóe lên, bạch quang từ gã tràn ra như nước triều, đỉnh núi tựa mặc ngọc, từ lưng núi trở lên đều đóng băng!
Một hư ảnh màu trắng gần như trong suốt hiện ra.
Băng linh căn!
Hư ảnh là băng linh căn hư ảnh, nhng so với băng linh căn bình thường thì lớn gấp đôi.
Vù!
Hứa Thiên Ảo vung tay như dẫn dắt thứ gì đó rất nặng, thinh không vang lên tiếng sấm, một băng cầu như vì sao bạc, đường kính hơn trăm trượng theo cánh tay y chỉ giáng vào sơn cốc. Mọi thứ trong cốc đều đóng băng dày ba thước.
"Được! Sau cùng cũng sử dụng được Băng tinh thiên vẫn! Lâm Thái Hư, giờ mà không dùng pháp bảo, chỉ với tu vi thì ta cũng không kém ngươi"
Hứa Thiên Ảo cười lạnh, chỉ đôi chút âm thanh vọng ra nhưng sơn cốc bên dưới, cây cối đất đá bị băng phong đều hóa thành bột.
"Thủy Linh Nhi! Ngươi dám đào hôn khiến ta mất danh dự! Tưởng ta thèm muốn thân phận, dung mạo ycủa ngươi hả! Ta chỉ cần cực phẩm thủy linh căn, thủy mẫu thánh thân của ngươi. Âm nguyên của thủy mẫu thánh thân khiến chân nguyên của băng linh căn tu sĩ càng mạnh, ta có được ngươi sẽ ngày đêm thái bổ, tu vi sẽ tăng cao! Tiếp đó ta sẽ dùng mọi cách làm nhục ngươi. Để ngươi biết chống lại ta có hậu quả gì."
Thần sắc càng hung hãn xuất hiện trong mắt Hứa Thiên Ảo.
"Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động giờ vẫn chưa xuất hiện, không biết đuổi đến đâu rồi. Hiện tại còn chưa tìm ra y, Thất khiếu tiên đan cũng không luyện lại được. Phế vật!"
"Tối đa còn hơn mười ngày, đạo lữ Cơ Nhã của ngươi chắc đang đến đây. Ta muốn thử xem Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ mùi vị thế nào. Ngươi đừng để ta thất vọng, không hiện thân ra."
Cười lạnh lẩm bẩm, Hứa Thiên Ảo xếp bằng vung tay, cái vòng trắng trên đầu lại tràn ra bạch sắc băng tinh nguyên khí, dồn vào thiên linh y.
...
Đêm mấy hôm sau, trong một ngọn núi cách Thanh Thành khư ba vạn dặm, hồng quang lóe lên, từ trong một khe núi toát ra yêu khí.
Yêu thú nửa trên là nữ tu, nửa dưới là hươu xuất hiện.
Yêu thú này linh tính vô cùng, từ khe núi lướt ra còn lẩm bẩm, biết cả thi triển âm mưu quỷ kế suýt hại chết Ngụy Tác: Mị ma nữ lộc.
Nó tuy trông hơi tiều tụy, có vả đang làm việc gì đó rất vất vả nhưng sắc mặt hỉ hả, ra vẻ giành được bảo bối.
Từ khe núi lướt ra, Mị ma nữ lộc nhìn quanh nhận hướng, rõ ràng định đi khỏi.
Nhưng đột nhiên nó run lên, suýt nữa phủ phục xuống.
"Kia là..."
Nhìn theo ánh mắt nó, một bóng trắng dài phi hành trong mây.
Khí tức hùng hậu cực điểm, khiến nó rùng mình xuất hiện.
"Viễn cổ long uy!"
"Hiện tại lại vẫn còn viễn cổ cự long tồn tại! Viễn cổ cự long này khẳng định là giao hóa long! Đáng sợ quá."
Nhìn rõ bạch ảnh, Mị ma nữ lộc run lên.
Yêu thú thế giới càng tôn trọng thực lực, cao giai yêu thú đối diện yêu thú cao cấp hơn thì dễ hoảng sợ. Mị ma nữ lộc tuy là bát cấp yêu thú, nhưng gặp cửu cấp viễn cổ cự thú thì dễ dàng bị xé xác.
"Long uy của giao hóa long sao lại như mặt trời chói lóa? Sao lại già thế?"
Nhưng run lên đoạn Mị ma nữ lộc nhưng nhớ ra, mắt sáng lên.
"Đúng rồi! Viễn cổ giao hóa long, đến hiện tại là không biết bao nhiêu vạn năm, khẳng định sắp thọ nguyên hao tận! Lẽ nào đang đến long trủng?"
"Trong hoang nguyên bên ngoài Thiên khung có long trủng tồn tại?"
"A!"
Đoạn Mị ma nữ lộc kêu lên trước suy đoán của mình.
"Nếu lấy được tinh huyết của viễn cổ giao hóa long, ta sẽ trực tiếp hóa thân thành thiên long, chưa biết chừng còn được thiên long truyền thừa! A! So với biến hóa thành thanh loan thì càng mạnh mẽ!"
Mị ma nữ lộc nhìn hai tay, không ngừng run rẩy.
Tay nó cầm một nhánh linh dược, tay phải cầm một viên thanh sắc tinh thạch kỳ lạ. Trong khối tinh thạch trong suốt phát ra viễn cổ khí tức, như có một giọt tinh huyết đang lăn, trong tinh huyết như có vô số thanh sắc hỏa diễm nhấp nháy.
"Liều thôi! Nếu lấy được tinh huyết của viễn cổ giao hóa long. Dù tu sĩ Thần huyền cảnh nhất trọng lưỡng trọng cũng không đáng gì với ta. Bám theo!"
Như hạ một mệnh lệnh không muốn, Mị ma nữ lộc nghiến răng, lao theo bóng trắng.
...
"Trăng trên trời không trắng bằng chỗ đó của nàng, trăng trên trời không trong như chỗ đó của nàng."
"Mỹ nữ mặc giáp bó màu đỏ, còn nhớ lần đầu tiên giết người cướp của trong động không? Còn nhớ lần đầu cùng tắm ôn tuyền không?"
"..."
"Y bị sao thế? Kêu cái gì nhỉ."
"Không biết, không chỉ ở đây, thành nào ta đi qua cũng có kẻ kêu như thế."
"Chắc là nam tu bị nữ tu bỏ rơi, dùng phương pháp này mong nữ tu hồi tâm chuyển ý."
"Ha ha, đúng là si tâm, bất quá phương pháp này cũng được."
Trên một con đường trong Lưu Hỏa thành, mấy tu sĩ đi qua đi lại hô to. Một đám tu sĩ khác đang chụm đầu bàn tán.
Lưu Hỏa thành là một thành trì nối giữa Thiên Huyền đại lục trung bộ và bắc bộ.
Thường thì tu sĩ Thiên Huyền đại lục coi Thiên Mang sơn mạch là đường phân chia trung bộ và bắc bộ. Phía trong Thiên Mang sơn mạch là Thiên Huyền đại lục trung bộ, phía ngoài là bắc bộ. Lưu Hỏa thành kiến tạo trên một đỉnh núi ở Thiên Mang sơn mạch.
Từ năm, sáu ngày trước, đừng nói Lưu Hỏa thành, mười mấy thành trì quanh đó đều có không ít tu sĩ quên ngày đêm hô như thế, trong cũng như ngoài thành.
Cùng kêu gào mấy câu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Không phải cùng một nhóm mà là nhiều nhóm, được nhiều người thuê.
Tên đường trong Lưu Hỏa thành, có hai nhóm kêu mấy câu đó.
Một nhóm gồm một tu sĩ mắt gà chọi, một tu sĩ râu quai nón, nhóm còn lại là một tu sĩ lùn mập, một tu sĩ mặt choắt răng vàng.
Cả hai đều sợ bị đối phương cướp sinh ý, chủ thuê không trả linh thạch nên đều cố hô to hơn.
"Trăng trên trời không trắng như chỗ đó của nàng! Thiên thượng nguyệt lượng viên! Hoàn thị bất như nhĩ na lý viên!"
Một bên vừa hô thì bên kia không chịu kém: "Mỹ nữ mặc áo giáo bó màu đỏ, còn nhớ lần đầu gặp mặt giết người cướp của trong động không? Còn nhớ lần tắm ôn tuyền đầu tiên không?"
"Mỹ nữ! Còn nhớ hai con Thạch vĩ bích tích không!" Một bên vừa hô câu này thì bên kia đã hô, "Ta không sao! Còn nhớ chỗ hẹn cũ không!"
Cả hai càng hô thì càng trợn mắt, càng to tiếng, hận không thể đánh nhau, lúc đó không mấy ai chú ý thấy có mấy tu sĩ thần tình cực kỳ tiều tụy, từ truyền tống pháp trận đi ra.

Chương 569: Không trắng bằng chỗ đó của nàng

Mấy tu sĩ thần tình cực kỳ tiều tụy, chính thị Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi.
Toán Cơ Nhã đều dùng dịch dung đan thay đổi dung mạo, dùng Tiềm ẩn quyết ẩn giấu tu vi, trông thập phần phổ thông.
Từ Vạn Thọ thành, bọn Cơ Nhã đi cả ngày lẫn đêm, khi thần thức không chịu nổi nữa thì lại sử dụng phi độn pháp bảo, trên đường sang một thành trì khác coi như nghỉ ngơi, ở thành trì sau lại dùng truyền tống pháp trận.
Mười mấy thành trì, mấy chục vạn dặm, chỉ mười mấy ngày là toán Cơ Nhã đã đến thành trì nói giữa Thiên Huyền đại lục trung bộ và bắc bộ.
Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh đi sau Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi.
Thần thức mệt mỏi đến cực hạn, cả hai từ truyền tống pháp trận đi ra, cảm giác ánh nắng cũng trắng xóa, như một mớ trắng ngần lóa trước mắt, lắc lư lắc lư.
Nhìn theo Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi, ánh mắt cả hai phức tạp khôn tả.
Thần thức Cơ Nhã tuy hơn hẳn cả hai nhưng dọc đường chính nàng điều khiển phi độn pháp bảo, nghỉ ngơi ít nhất, còn thần thức Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi kém hơn hai người nên bọn Cơ Nhã tuyệt đối mệt mỏi hơn. Có điều họ không dừng lại, rời truyền tống pháp trận là ra ngay.
Thật ra bọn Cơ Nhã sắp gục xuống rồi.Nhưng cũng có thứ vô hình nào đó giúp họ chịu đựng được.
"Ngụy Tác, phải đợi muội."
Cơ Nhã đang trống rỗng. Lúc ở Chập Khí hải, vì tưởng không thể cứu Hàn Vi Vi, lòng nàng đã chết nhưng Ngụy Tác đã cứu Hàn Vi Vi, cứu luôn lòng nàng, giờ gã không còn thì nàng càng không thể sống nổi. Nàng đã định, nếu không thể cứu gã thì cũng không liều mạng với Chân Võ mà luyện chế một viên độc dược đáng sợ nhất, uống vào, dùng mọi cách giết đệ tử Chân Võ, nếu bị cao giai tu sĩ của Chân Võ truy sát, cả tự nổ kim đan cũng không được thì sẽ dùng khí huyết làm tan đan dược, đi theo gã.
Cơ Nhã không nhìn kỹ cảnh tượng Lưu Hỏa thành, chỉ quan sát phương vị, họ biết rời Lưu Hỏa thành là mọi truyền tống pháp trận đều đã tổn hủy hoặc đình chỉ sử dụng, chỉ còn cách dùng phi độn pháp bảo. Đoạn Cơ Nhã đi về con đường phía bắc, chuẩn bị xuất thành.
"Trăng trên trời không trắng như chỗ đó của nàng! Trăng trên trời không tròn như chỗ đó của nàng!" Nàng vừa đến con đường bên ngoài truyền tống pháp trận thì tiếng kêu ầm ĩ lọt vào tai.
Cơ Nhã tức thì tròn mắt.
Kêu gào chính là hai nhóm.
Gào lên câu đó là phe tu sĩ mắt gà chọi và tu sĩ râu quai nó.
"Mỹ nữ mặc giáp bó màu đỏ! Còn nhớ lần giết người cướp của trong động không? Còn nhớ lần tắm ôn tuyền đầu tiên không?" Phe tu sĩ lùn mập và tu sĩ răng vàng cũng đỏ mặt tía tai không chịu kém.
Nam Cung Vũ Tinh cùng tròn mắt.
"Họ làm gì đấy? Bệnh hoạn hả?" Hàn Vi Vi hư nhược nói, giờ nàng ta có phần hư thoát chứ không thì đã chen vào xem náo nhiệt, nghe ngóng là chuyện gì chứ đời nào chỉ nói suông như thế.
"Mỹ nữ! Còn nhớ hai con Thạch vĩ bích tích không!"
"A!" Câu tiếp theo khiến Hàn Vi Vi kêu thành tiếng.
"Vi Vi, coi như không thấy gì! Đừng để lộ!"
Giọng Nam Cung Vũ Tinh cơ hồ vọng ngay vào tai Hàn Vi Vi vừa hô lên.
"Sao hả?" Cơ Nhã cùng đưa mắt ra hiệu cho Hàn Vi Vi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Không có gì, vừa thấy một con chuột." Hàn Vi Vi thập phần cơ linh đáp.
"Ta không sao! Còn nhớ chỗ hẹn cũ không!" Cả hai toán tu sĩ lại hô to.
"Cơ Nhã, sao thế?"
Cơ hồ mọi tu sĩ đều chú ý xem hai bên đỏ mặt tía tai kêu gào, không ai chú ý đến Hàn Vi Vi hô khẽ, nhưng thần sắc bọn Cơ Nhã thay đổi lại không giấu được Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh.
Cả hai thấy tay Cơ Nhã hơi run lên, cảm giác như ngọn núi băng đã sống dậy.
"Những lời này chỉ Ngụy Tác biết. Chúng ta cứ đi." Cơ Nhã truyền âm cho cả hai.
"Chỉ Ngụy Tác mới biết?" Mắt Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh lóe lên, nhưng không tỏ vẻ gì, tiếp tục theo bọn Cơ Nhã.
"Lần đầu tiên gặp ta, y cướp của ta hai con Thạch vĩ bích tích." Hàn Vi Vi vừa đi vừa truyền âm, "Sư tỷ cũng biết."
"Lần đầu tiên gặp y, cô nương mặc áo giáp bó màu đỏ?" Trương Châu Dự hỏi Nam Cung Vũ Tinh.
"Đúng." Nam Cung Vũ Tinh lén đáp.
"Sao chỗ nào cũng có người kêu mấy câu đó?"
"Đúng, mấy thành trì đều có người hô hoán, con bà nó chứ, tên đó vô liêu hay không chưa biết nhưng tốn không ít linh thạch đâu?" Cùng lúc tiếng hai tu sĩ qua đường bàn luận lọt vào tai bọn Cơ Nhã.
"Lẽ nào... Ngụy Tác không sao?" Sư Phi Thanh do dự truyền âm.
"Không sao sao y không bảo người ta kêu rõ?" Hàn Vi Vi nói.
Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, Trương Châu Dự nhìn nhau, tựa hồ cùng suy nghĩ. "Có lẽ y không rơi vào tay Chân Võ thiếu chủ hoặc đã thoát thân." Cơ Nhã truyền âm cho tất cả, "Có lẽ đối phương muốn dụ chúng ta ra rồi bức huynh ấy ra mặt. Đối phương quá mạnh, huynh ấy biết chúng ta sẽ tới nhưng không thể nói rõ nên dùng phương pháp này bảo chúng ta đừng chui đầu vào lưới."
"Chắc thế!" Sư Phi Thanh cũng hiểu, "Không thì dù y nghĩ cho chúng ta, không muốn chúng ta chết uổng thì y đã bị bắt ở Mặc Ngọc lĩnh, không thể thuê người hô khắp nơi thế này."
"Xem ra y không sao." Trương Châu Dự thở phào, tấm tắc, "Hắc hắc, tắm ôn tuyền..."
Nghe đến ba chữ tắm ôn tuyền, Nam Cung Vũ Tinh đỏ mặt.
"Trăng trên trời không trắng như chỗ đó của nàng! Trăng trên trời không tròn như chỗ đó của nàng!" Lại có tiếng kêu to vang lên.
"Câu này có ý gì?" Hàn Vi Vi tỏ vẻ rất hiểu Ngụy Tác, nhíu mày, "Theo tác phong của y, còn có ý gì đó."
Kết quả Hàn Vi Vi mới dứt lời, sắc mặt Cơ Nhã vốn nhợt nhạt chợt đỏ lên.
"Không có hàm nghĩa đặc biệt gì đâu." Cơ Nhã đáp nhỏ như muỗi kêu.
"Không có hàm nghĩa đặc biệt?" Hàn Vi Vi hồ nghi nhìn Cơ Nhã nhất nhãn, thấy sư tỷ đỏ mặ, từ phía sau nàng ta thấy được ngực sư tỷ tròn trịa thì hiểu ngay, liền trợn tròng trắng, mắng, "Lưu manh đáng chết!"
"Khụ khụ..." Vốn Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh không hiểu, thấy Hàn Vi Vi nhìn ở bộ vị nào cùng phản ứng của nàng ta thì hiểu ngay, nhìn nhau ho khan.
Nam Cung Vũ Tinh nhìn Cơ Nhã mỉm cười, hiểu ý của mấy tiếng hô.
"Ta không sao! Còn nhớ chỗ hẹn cũ không?"
Nam Cung Vũ Tinh nghĩ kỹ, "Ta không sao, ý y là y không sao. Chỗ hẹn cũ..."
Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi cùng sáng mắt thốt lên: "Công cáo bài!"
"Công cáo bài?" Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh nhìn Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi.
"Trước kia tại Linh Nhạc thành, khi cần gặp, y đều hẹn ở công cáo bài." Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi nhìn nhau, nói ngay.
"Tức là y sẽ để lại manh mối ở đó cho chúng ta đến gặp?" Trương Châu Dự cũng sáng mắt.
"Xin hỏi đạo hữu, công cáo bài lớn nhất Lưu Hỏa thành ở đâu, bọn tại hạ muốn kiếm công việc." Sư Phi Thanh gật đầu, kéo một tu sĩ qua đường lại hỏi.
Cơ hồ mọi thành trì đều có tin cần mua hoặc bán gì, cả tin phách mại hội và thuê mướn, nên sẽ có công cáo bài.
"Công cáo bài lớn nhất? Ở thành đông tập thị. Đi theo đường này là thấy." Tu sĩ qua đường chỉ cho Sư Phi Thanh.
Cả toán bình tĩnh như thường đến thành đông tập thị.
Cửa tập thị có một bức tường lớn treo các hạng tin tức.
"Xem kìa, xem kìa."
Rất nhanh, Hàn Vi Vi nhìn về một góc bĩu môi, chỗ đó dán bố cáo mua yêu đan Thanh giáp trùng, bên dưới có hình con cá, chính thị hình truyền tấn ngọc phù của Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh.
"Ta dám chắc y dán nhiều bố cáo kiểu này tại các thành trì quanh đây." Trương Châu Dự lén bảo bọn Cơ Nhã.

Chương 570: Long tức cùng chấn động

Lúc bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi đến Lưu Hỏa thành, Ngụy Tác đang ở trong một thiên hỏa lô phòng.
Thiên hỏa lô này gấp đôi cái Ngụy Tác từng dùng, có hơn ba trăm hỏa khẩu, phẩm giai và hỏa lực đều cao hơn những cái gã từng dùng nhiều.
Thiên hỏa lô được Ngụy Tác triệt để kích phát, hơn ba trăm hỏa khẩu mở hết, thiên hỏa lô phòng rực lửa.
Ba trăm hỏa khẩu phun ra thiên hỏa, ngưng tụ thành một ngọn lớn, ở giữa có một cục ngân sắc tinh kim đang xoay vần.
Trước mặt Ngụy Tác lúc đó một món bán thành phẩm pháp khí cực lớn.
Bán thành phẩm pháp khí này dài mấy trượng, như một bạch sắc viên đầu đại pháp trượng, nhìn kỹ thì nhận ra là một cái xương sống lớn cùng một viên yêu đan gắn vào nhau.
Hiện tại Ngụy Tác đang dùng chân hỏa thiêu chảy đạm hoàng sắc tinh thạch, dùng dung dịch ngưng thành từng sợi tơ nhỏ khắc khắc phù văn pháp trận trên xương sống.Phù văn pháp trận này trông rất phức tạp, bạch sắc yêu đan và năm, sáu tiệt đốt xương đều hiện rõ phù văn, nhưng quá nửa xương sống phía dưới vẫn còn trống, với tốc độ của Ngụy Tác phải hơn mười ngày nữa mới có thể hoàn thành.
Hiện tại thành trì Ngụy Tác có mặt là Thái Uyên thành, kiến lập trên một vách đá, cách Lưu Hỏa thành bốn thành trì.
Hóa ra Ngụy Tác và nữ tu rời Bắc La thành, gã tốn vô số linh thạch thuê không ít đê giai tu sĩ kêu gào mấy câu tại các thành trì bọn Cơ Nhã có thể đi qua.
Ngụy Tác khẳng định với bốn câu đó và một ít manh mối thì bọn Cơ Nhã sẽ hiểu gã không sao, lần đến chỗ gã trú chân.
Dừng ở Thái Uyên thành đợi bọn Cơ Nhã đến, gã không ngồi rồi mà xử lý mọi thứ.
Hiện tại Phệ tâm trùng đang ngủ, lần này nó ngủ lâu, không rõ khi tỉnh lại sẽ có dị năng gì.
Dương chi điểu ở trong tĩnh thất tu luyện.
Ngụy Tác cũng "chiêm ngưỡng" linh điểu tu luyện, gã kinh ngạc vì tốc độ hấp nạp thái dương chân hỏa của nó thập phần kinh nhân. Tuy số lượng không như khi gã tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật dẫn lạc tinh thần nguyên khí nhưng theo hình thể thì nó hút được gấp mười mấy lần. Theo gã thì không cần bao nhiêu ngày, thực lực của nó sẽ nhảy vọt.
Ngụy Tác tập trung luyện chế hai thứ.
Cái xương sống trắng cùng viên yêu đan là của Hoang cổ bạch trạch.
Theo lục bào lão đầu nói, xương và yêu đan Hoang cổ bạch trạch có thể luyện chế một món pháp bảo phạm vi rộng, kích phát bạch sắc chướng khí rợp trời.
Bạch sắc chướng khí của Hoang cổ bạch trạch tạo cho gã ấn tượng khó phai, không chỉ uy năng bất phàm mà nhập thể thì tu sĩ nào không có thuật pháp kiểu Thái cổ hung hỏa quyết tất hóa thành một bãi nước vàng, lại có cả công hiệu ngăn cách thần thức. Pháp bảo này luyện thành, coi như có một con Hoang cổ bạch trạch trong tay.
Ngân sắc tinh kim trong thiên hỏa là Ngụy Tác dùng để luyện chế mười một thanh phi kiếm.
Hôm ở đầm lầy Phiên Ưng sơn lấy được cách khống chế mười hai thanh hắc sắc phi kiếm thì gã đã quyết định.
Thuật pháp đó có thể khống chế mười hai thanh phi kiếm đồng thời công kích đối thủ, nếu mọi cây kiếm đều cao cấp thì uy lực tất nhiên thập phần kinh nhân.
Trong không gian vô danh của Thanh Thành, gã lấy được rất nhiều Tinh thần bạch lạc kim.
Gã còn lấy được một tinh kim khôi lỗi phá tổn.
Tinh kim khôi lỗi đó, phần lớn thân thể đã rỉ hết tinh kim đô nhưng trông còn như mới.
Lúc Ngụy Tác lấy được tinh kim khôi lỗi, vốn cho rằng vỏ ngoài cực kỳ kinh nhân, Càn La chân nhân cũng chết dưới tay tinh kim khôi lỗi này nhưng trước khi chết đã động dụng kim đan phản kích cũng không đánh nát được, chỉ phá được cái đầu và đánh thủng ngực mà thôi.
Dừng ở Thái Uyên thành, Ngụy Tác nảy ra ý nghĩ xem có thể nung chảy vỏ tinh kim khôi lỗi để luyện chế phi kiếm chăng.
Nên khi xử lý xương và yêu đan Hoang cổ bạch trạch, Ngụy Tác xem xét lại tinh kim khôi lỗi.
Thể nội tinh kim khôi lỗi là một mớ hỗn độn, cả mấy viên tinh thạch không rõ cách dùng, khi Ngụy Tác chạm vào là uy năng triệt để hao tận, hóa thành bột, không còn giá trị gì.
Gã lấy hết ra, cho vỏ tinh kim khôi lỗi vào thiên hỏa lô xem có nung chảy được không.
Ban đầu Ngụy Tác hơi thất vọng, kích phát thiên hỏa lô đến mức cao nhất, thậm chí thêm cả thái cổ hung hỏa phối hợp, vỏ tinh kim khôi lỗi vẫn trơ trơ.
Nhưng không ngờ lấy vỏ ra thì màu lam nhạt của tinh kim khôi lỗi tựa hồ hơi nhạt đi.
Nên gã có ý muốn thử.
Liên tục dốc hết hỏa lực của thiên hỏa lô suốt hơn mười canh giờ, Ngụy Tác hớn hở vì lớp màu lam của tinh kim khôi lỗi từ từ tan chảy.
Khi toàn bộ tinh kim khôi lỗi tan chảy, gã lấy ra một chút tinh kim để thử.
Gã nắn thành hình tiểu đao, bền dai sắc bén không kém gì phù văn tinh kim.
Tinh kim này chỉ là một loại đan nhất mà lục bào lão đầu cũng không nhận ra, Ngụy Tác chô thêm Tinh thần bạch lạc kim vào nhưng có điều sau đó luyện chế thành tiểu đao lại không bằng lúc trước.
Tức là phẩm giai tinh kim này còn hơn Tinh thần bạch lạc kim! Cho Tinh thần bạch lạc kim vào sẽ thành tạp chất.
Phát hiện này khiến gã cực kỳ kinh hỉ.
Tinh thần bạch lạc kim cũng như Thái ất tinh kim, được tu đạo giới công nhận là thượng phẩm tinh kim, tinh kim mà có phẩm chất cao hơn Tinh thần bạch lạc kim thì luyện chế thành thai thể phi kiếm, khẳng định còn hơn phi kiếm cánh cửa nhiều.
Nên gã không định sử dụng Tinh thần bạch lạc kim mà quyết định nung chảy tinh kim khôi lỗi để rèn phi kiếm.
Vốn giá tinh kim khôi lỗi đủ để rèn mười hai phi kiếm nhưng phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác có công hiệu hình thành kim linh căn, gã quyết định phải sử dụng nhiều nên chỉ luyện chế mười một thanh, phi kiếm to hơn thì bố trí pháp trận cũng dễ hơn.
Hiện tại gã vẫn tôi luyện tinh kim vì phát hiện còn có tạp chất.
Tạp chất là lớp bảo lam sắc vốn được phủ ngoài tinh kim khôi lỗi.
Lớp màu lam đầu tiên đã có thể chống lại thiên hỏa kinh nhân như thế và thái cổ hung hỏa thì chất liệu tất phi phàm, bên trong chắc còn nhiều pháp trận, hoặc chất liệu khác.
Lớp bảo lam sắc bị thiêu chảy thì tinh kim khôi lỗi không còn phù văn vàa hoa văn nữa.
Đối với thủ đoạn bố trí pháp trận trong một lớp mỏng này của viễn cổ tu sĩ năng, Ngụy Tác chỉ biết bội phục. Bất quá lớp màu lam này hòa và tinh kim lại thành tạp chất, cần từ từ tôi luyện bằng không sẽ ảnh hưởng đến phẩm chất kiếm thai phi kiếm.
Liên tục hơn mười ngày tôi luyện, chỉ vài ngày nữa thì tinh kim sẽ triệt để tôi luyện xong, có thể dùng để luyện chế phi kiếm. Nguồn: http://truyenfull.vn
Vừa dùng yêu đan và xương sống của Hoang cổ bạch trạch luyện chế pháp bảo, vừa tôi luyện tinh kim, Ngụy Tác hiện tại cứ tuần tự nhi tiến, không mảy may lãng phí thời gian.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau