THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Toàn bộ gia tài

Tiếng bước chân vang lên gấp gáp, Điền chưởng quỹ đi vào, cùng đi còn có một lão giả mặc hắc sắc bào tử, tóc ngả muối tiêu.
"Ngụy huynh đệ, muốn cầm đồ một số bảo vật?" Điền chưởng quỹ rất chuyên nghiệp, không hỏi dò mà đi thẳng vào vấn đề.
Ngụy Tác gật đầu, "tối thế này còn làm phiền Điền chưởng quỹ."
Điền chưởng quỹ tỏ vẻ hơi ngại ngùng: "Bất quá bản các cũng như những nơi khác, đồ đã cầm trong vòng nửa tháng không chuộc về thì coi như đã bán, phí dùng cầm đồ cũng cao hơn ủy thác đấu giá một chút, không rõ Ngụy huynh đệ có chấp nhận không?"
"Không thành vấn đề." Ngụy Tác nhăn nhó. Lần này ít nhất cũng đấu với ba tu sĩ Chu thiên cảnh, trong đó có một kẻ thấp nhất cũng là Chu thiên cảnh lưỡng trọng, không cẩn thận thì mất mạng, còn lo gì chuộc về được hay không.
"Đây là pháp y đã sửa theo yêu cầu của huynh đệ, thử xem có vừa ý không?" Điền chưởng quỹ gật đầu, đưa cho Ngụy Tác một gói khá lớn. Vị đại chưởng quỹ Kim Ngọc các làm việc rất rõ ràng gọn ghẽ."Đây là bảo y chế biến từ Hỏa phượng đỗ đâu?" Ngụy Tác hơi kinh ngạc mở ra, y phục trong đó xám xịt, còn tệ hơn cả tấm áo gã đang mặc. Chỉ khi cầm lên mới biến năng hơn y phục bình thường nhiều.
"Lần này ngươi tính rất khá, Ô phong tang ti gia cố cho Hỏa phượng đỗ đâu, lực phòng ngự của pháp y này gần như linh khí rồi." Giọng lục bào lão đầu loáng thoáng vang lên trong tai Ngụy Tác, "Bất quá trình độ của luyện khí sư Kim Ngọc các không ra thế nào, pháp trận bố trí khá hơn tí nữa thì phẩm giai còn cao hơn."
"Tại hạ rất vừa ý." Nghe lục bào lão đầu nói vậy, Ngụy Tác đương nhiên không cần thử uy năng, trực tiếp cởi tấm áo xanh bằng vải thô xuống, mặc tấm áo xám này lên, kích cỡ vừa như in.
Thấy gã vừa ý, hắc bào lão giả đứng sau lưng Điền chưởng quỹ mắt ánh lên ngạo nghễ.
"Quả nhiên là Ngọc vân chi!" Tận lúc đó, Điền chưởng quỹ mới nhìn đến mấy thứ mà Ngụy Tác lấy ra, thấy Ngọc vân chi lấp lánh bạch quang thì mắt lão cũng hơi chấn động. "Âu Dương sư thúc, tiểu điệt không biết gì về Bảo nguyên ngọc hạp, xin sư thúc xem qua bảo vật này." Nhìn thấy Bảo nguyên ngọc hạp đặt cạnh đó, Điền chưởng quỹ quay lại, cung kính nói với hắc bào lão giả.
"Lão đầu này là sư thúc của ông ta?" Ngụy Tác cũng nhận ra thân phận hắc bào lão giả tựa hồ còn tôn quý hơn Điền chưởng quỹ.
Hắc bào lão giả mặt mũi lạnh tanh bước lên, chạm vào chất liệu Bảo nguyên ngọc hạp, cầm một cọng Ngân chúc thảo bỏ vào, nhìn một lúc rồi gật đầu, nói với Điền chưởng quỹ: "Đích xác là Bảo nguyên ngọc hạp."
Giọng lục bào lão đầu lại vang lên, "chắc y là luyện khí sư của Kim Ngọc các."
Ngụy Tác lúc đó không còn tâm tư nghĩ gì nữa, chỉ nhìn Điền chưởng quỹ xem lão nói gì.
"Nói thật Bảo nguyên ngọc hạp rất quan trọng với Kim Ngọc các, bản các có nhiều nguyên liệu cần pháp bảo thế này để giữ linh khí." Điền chưởng quỹ nói ngay: "Nếu Ngụy huynh đệ chịu bán, lão phu sẽ bỏ ra viên hạ phẩm linh thạch mua đứt. Nếu cầm đồ thì tối đa bản các chỉ trả được hai nghìn viên."
Ngụy Tác lắc đầu, Ngọc vân chi và Kim ti phù bút, cả Bảo nguyên ngọc hạp là thứ lục bào lão đầu đặc biệt dặn dò phải giữ lại, "những vật này tại hạ muốn chuộc về trong thời gian nhanh hơn, nếu ba ngày sau mà tại hạ không chuộc về thì coi như đã bán cho Kim Ngọc các, như vậy có thể nhận được giá cao hơn không."
Đối với Ngụy Tác mà nói, về được hay không chỉ trong một ngày, thêm mấy ngày không có ý nghĩa gì.
Thấy gã nói vậy, Điền chưởng quỹ cũng hơi động dung, ẩn ước cảm giác được gã sắp đi làm một việc thập phần nguy hiểm, đối với Kim Ngọc các thì việc càng nguy hiểm, gtỷ lệ những thứ này bán đứt càng lớn, nên hơi trầm ngâm một lúc, ông ta gật đầu: "Được, nếu là ba ngày thì lão phu trả cho Bảo nguyên ngọc hạp này ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch."
"Còn những thứ khác?"
"Ngọc vân chi, Kim ti phù bút và nạp bảo nang, tổng cộng hai nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch, huynh đệ thấy sao?"
"Khả dĩ." Ngụy Tác biết đem đấu giá, những thứ này không chỉ có giá đó, nhưng lúc này mà Điền chưởng quỹ đưa giá giá này, đối với gã là chấp nhận được. "Không rõ Kim Ngọc các và phường thị gần đây có bán thượng giai pháp khí chăng, có Bạch lân thú cốt phấn không?" Ngừng lại một chút, gã hỏi tiếp.
Điền chưởng quỹ nhìn gã hơi kinh ngạc, "Bạch lân thú cốt phấn? Mấy hôm trước có người đặt một lô, tối qua đã lấy đi, e rằng phường thị trong Linh Nhạc thành đều không còn. Thượng giai pháp khí thì lão phu có thấy lấy từ Kim Ngọc các và phường thị gần đây để huynh đệ chọn."
Ngụy Tác lạnh buốt cõi lòng, biết người của Thiết Sách tự đi săn Bạch lân thú, xem ra họ còn chưa về Linh Nhạc thành mà định đi săn Phệ tâm trùng luôn, vậy thì kẻ mua Bạch lân thú cốt phấn là nhóm hoàng sam tu sĩ . "Vậy xin phiền Điền chưởng quỹ." Ngụy Tác rủa thầm bọn hạ hoàng sam tu sĩ rồi gật đầu nói.
Điền chưởng quỹ gật đầu, đưa mắt ra hiệu với hai hoa phục thiếu niên đứng đợi ở cửa, một chốc sau, mấy hoa phục thiếu niên đã như hôm ở phách mại hội, bưng khay đến trước mặt Ngụy Tác.
"Phong vân lý, bán linh khí, có thể khiến tu sĩ đằng không năm trượng, phong hệ pháp khí để phi độn, tám trăm viên hạ phẩm linh thạch."
"Hắc mang hồ lô, pháp bảo phỏng chế, có thể phát ra mấy trăm mũi hắc châm, sử dụng được nhiều lần, một nghìn hai trăm viên hạ phẩm linh thạch."
"Nhật chước bảo phù, có thể tục kích phát mười lần cường quang, phá được linh quang phòng ngự, khiến hai mắt đối thủ đau buốt, không nhìn thấy gì, phạm vi bao trùm hai mươi trượng, hai trăm viên hạ phẩm linh thạch."
"Ngũ hành đồng hoàn, pháp bảo phỏng chế, có thể bay ra trói chân tay đối phương, sử dụng lại được. Một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch."
"..."
"Đồ tốt!" Lục bào lão đầu lại gào lên trong tai Ngụy Tác. Mấy thứ để trước mặt Ngụy Tác này ít nhất cũng có giá mấy trăm viên hạ phẩm linh thạch, nhiều thứ mà tu sĩ đẳng cấp như gã không bao giờ được thấy. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đồ ở đẳng cấp này, đối với Ngụy Tác thì càng nhiều đương nhiên càng tốt, nhưng toàn bộ gia tài của gã chỉ có sáu nghìn viên hạ phẩm linh thạch, nên gã mượn cớ cân nhắc, cùng lục bào lão đầu thương lượng xong thì chọn mấy món Phong vân lý, Nhật chước bảo phù, Ngũ hành đồng hoàn, Âm lân cốt kiếm và Huyền quy thuẫn.
Ngụy Tác tuy khác với tu sĩ Thần hải cảnh tứ trọng, nhưng thực lực chưa đạt đến mức có thể ngạnh tiếp với tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, cao hơn gã hai cấp.
Nếu ngạnh tiếp, để tu sĩ Chu thiên cảnh thoải mái thi triển thì chắc chắn gã tan xác.
Phong vân lý, Nhật chước bảo phù, Ngũ hành đồng hoàn đều để chạy trốn hoặc hạn chế pháp khí của đối thủ, chỉ khi khiến đối thủ nhất thời không thi triển được, gã đánh lén thì mới có cơ hội giết được tu sĩ Chu thiên cảnh.
Âm lân cốt kiếm và Huyền quy thuẫn, cũng có giá một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch như Ngũ hành đồng hoàn.
Âm lân cốt kiếm khiến gã rất xót ruột, vũ khí luyện chế từ Âm lân sa và xương mấy loại yêu thú cũng là tiêu hao phẩm chỉ dùng được một lần. Ngụy Tác nghiến răng mua, vì vốn đã có Âm mị nhận có uy lực tương đương với linh khí, mua thêm pháp bảo phỏng chế có tính chất công cũng vô dụng. Uy lực của Âm lân cốt kiếm chỉ dùng được một lần này không những không kém Âm mị nhận mà phát ra không tiêu hao bao nhiêu chân nguyên, Âm lân sa nổ tung còn có thể đốt cháy pháp khí của đối phương.
Ngụy Tác lo rằng vạn nhất bọn hoàng sam tu sĩ có pháp bảo phòng ngự lợi hại nào đó, Âm mị nhận đánh lén một đòn không giết được đối phương, thì còn Âm lân cốt kiếm này để lặp lại. Quan trọng hơn, gã lo rằng nhỡ may trong bọn chúng có kiếm tu như hồng sam tu sĩ, hiện tại gã khó chống nổi uy lực của phi kiếm, đành dùng Âm lân cốt kiếm đối phó.
Huyền quy thuẫn thì không có huyền hư gì, mà dùng mai của ngũ giai yêu thú Thiết giáp nham quy luyện chế thành pháp thuẫn, uy năng phòng ngự cũng ngang với pháp y gã đang mặc, phát rồi sẽ như cánh cửa chặn trước mặt, không cần làm giữ nữa, hệ số an toàn sẽ tăng thêm.
Mua xong những thứ này, trừ linh thạch để đi bằng truyền tống pháp trận, còn lại gã đem hết ra mua pháp phù nhị giai trở lên và Hồi khí tán.
Dốc hết gia tài ra trang bị, chỉ khi quyết đấu với người khác thì tu sĩ mới làm thế.
Khiến Ngụy Tác bất lực là sau khi rời Kim Ngọc các, cơ hồ sau một chốc, gã lại dồn chân nguyên vào truyền tấn ngọc phù, nhưng đợi đến lúc tang tảng sáng mà không chỉ không nhận được tin của Nam Cung Vũ Tinh, cả người của Thiết Sách cũng không ai xuất hiện.
Hoàng sam tu sĩ nói không sai, hiện tại người của Thiết Sách ở Linh Nhạc thành đã dốc toàn bộ đi rồi!
"Con bà nó chứ!" Thấy không thể đợi được người của Thiết Sách, Ngụy Tác sau rốt cũng nghiến răng, đi về phía truyền tống pháp trận ở thành nam.

Chương 57: Tự bộc lộ vị trí

Quan đối thoại giữa hoàng sam tu sĩ và tử bào lão đạo, địa điểm người của Thiết Sách săn Phệ tâm trùng là ở Thanh Phong lăng.
Thanh Phong lăng, cái tên này nghe rất bình thường nhưng nghĩ tới là Ngụy Tác lại sởn gai ốc.
Linh Nhạc thành ở phía nam Thiên Huyền đại lục, sát với Thiên khung, bản thân Linh Nhạc thành xây dựng theo thế núi, từ bắc xuống nam, Thanh Phong lăng cách phía nam Linh Nhạc thành ba nghìn dặm, coi như sát kề Thiên khung.
Nên mọi cao giai tu sĩ trong Linh Nhạc thành muốn tìm đường gần nhất rời Thiên khung đi chiêm ngưỡng vô số chủng loại cao giai yêu thú, thì cứ đi ngang Thanh Phong lăng là được. Nhưng khi họ muốn ra khỏi Thiên khung săm tìm cao cấp yêu đơn và nguyên liệu thì đều đi vòng về phía đông nam Linh Nhạc thành xử, qua Ô Kê sơn mọc rậm rì Ô kê mộc đen ngòm.
Càng gần Thiên khung, số lượng yêu thú càng nhiều, tuy nhiều loại cao giai yêu thú không thể xuyên qua Thiên khung tiến vào đại lục, nhưng yêu thú cấp thấp, không có pháp lực dao động thì lại qua được. Trừ số lượng yêu thú nhiều hơn nơi khác, Thanh Phong lăng còn là một ngôi mộ âm u quỷ khí.
Có lẽ vào thời thượng cổ, nơi này là phong thủy bảo địa, nên chôn rất nhiều đại nhân vật, trước đây Ngụy Tác đến rìa Thiên khung cũng là qua đường Ô Kê sơn tương đối an toàn, yêu thú trong đó đã bị cao giai tu sĩ săn tìm bằng sạch, chứ không đi qua Thanh Phong lăng. Bất quá chỉ qua những gì ghi chép lại, Ngụy Tác dám khẳng định địa bàn mọi ngôi lăng mộ trong địa phương phức tạp này cộng lại không hề nhỏ hơn Linh Nhạc thành.
Ở đây còn sản sinh rất đông đúc một loại tam cấp thượng giai yêu thú mà những nơi khác không có là Hủ thi trùng, kỳ thực bản thể yêu thú này là một loại giáp trùng có lớp vỏ đen nhánh, trên mình mọc ra mấy cái chân xấu xí lớn cỡ bàn tay. Yêu thú này ăn nội tạng xác chết, thế thôi dủ khiến người ta buồn nôn rồi, chúng ăn sạch mọi thứ trong xác chết rồi thì còn chui vào đầu hủ thi, khống chế hành động, biến hủ thi thành một lớp vỏ, hơn nữa lại liên tục tiết ra chất nhầy bọc lấy các xác, khiến da xác chết cũng dai như da một vài yêu thú.Só lượng Hủ thi trùng chỉ hoạt động về đêm này tại Thanh Phong lăng rất nhiều, nhiều người không rõ nội tình nhìn thấy lại tưởng là cương thi, thực tế toàn là hủ thi bị khống chế.
Giết loại yêu thú này rất phức tạp, đại đa số Hủ thi trùng ẩn trong đầu xác chết nhưng có nhiều con có cá tính lại ẩn trong những bộ phận khác, gặp phải chỉ còn nước đập nát cái xác mới giết được Hủ thi trùng có cá tính này.
Từ Linh Nhạc thành nam đến Thanh Phong lăng phải qua hai truyền tống pháp trận, đầu tiên là truyền tống đến Quảng Lăng khư, rồi mới từ đó truyền tống đến phía bắc Thanh Phong lăng. Nguồn: http://truyenfull.vn
Trên đường từ Kim Ngọc các đến Linh Nhạc thành nam, Ngụy Tác tiếp tục phát tin trên công cáo bài, nói rõ có người muốn dùng âm mưu đối phó người của Thiết Sách tại Thanh Phong lăng, Thanh Phong lăng có linh dược hiện thế...
Còn có khiến bọn hoàng sam tu sĩ vì thấy âm mưu bại lộ mà không phát động, hoặc khiến các tu sĩ đến Thanh Phong lăng xem hay không, Ngụy Tác không dám chắc. Với gã thì an toàn nhất là thử vận may xem đến Thanh Phong lăng rồi có trực tiếp tìm được người của Thiết Sách chăng.
Bạch sắc linh quang lóe lên, Ngụy Tác từ truyền tống pháp trận ở Quảng Lăng khư bước ra.
Quảng Lăng khư trước kia cũng là trọng trấn do tu sĩ kiến lập, sau này không rõ vì sao, đột nhiên bị cả đàn cao giai yêu thú vây công, tuy sau đó đàn cao giai yêu thú bị tu sĩ ở Linh Nhạc thành và Lạc Nguyệt thành gần đó giết hết nhưng nơi này đã trở thành phế khư, bị Thiên Nhất môn coi là trạm trung chuyển của một truyền tống pháp trận.
Ban đêm nên Quảng Lăng khư không có mấy tu sĩ, như một kỹ viện bị đối thủ cạnh tranh nẫng mất cô nương đầu bài, phi thường lạnh lẽo.
"Ngụy Tác?"
Ngay khi Ngụy Tác ra khỏi truyền tống pháp trận từ Linh Nhạc thành nối đến, một truyền tống pháp trận khác gần đó cũng lóe linh quang, hai người đi ra thấy gã thì cũng ngẩn người rồi hô lên kinh hỉ, là người quen của gã, huynh muội Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi.
Ngụy Tác sững sờ, "sao các vị lại ở đây?"
"Ngụy Tác huynh đệ!" Diệp Tiêu Chính thật thà bước lên ôm Ngụy Tác, Diệp Cố Vi hiền lành thì hơi đỏ mặt, không dám bước lên, "bọn mỗ nhận ủy thác của người ta đi bắt mấy con Dạ kiêu, qua đây định tiện đường ghé Linh Nhạc thành thăm huynh đệ, không ngờ lại gặp ở đây, muộn thế này huynh đệ còn đến đây làm gì."
"Có người định đối phó Thiết Sách, Nam Cung Vũ Tinh cũng gặp nguy hiểm." Là người khác, Ngụy Tác khẳng định không tiết lộ, nhưng Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi đều đã cùng kinh qua sinh tử khảo nghiệm, cũng như Nam Cung Vũ Tinh, là số ít người gã tin tưởng được. Nên gã kéo Diệp Tiêu Chính đi một đoạn rồi kể lại cho hai huynh muội những lời nghe thấy ở thành bắc tập thị, đoạn đối thoại giữa hoàng sam tu sĩ và tử bào lão đạo.
Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi đều biến sắc, "Ngụy Tác huynh đệ, bọn mỗ quả nhiên không kết giao nhầm bằng hữu." Thoáng nhìn Diệp Cố Vi, Diệp Tiêu Chính vội nói, "bọn mỗ cùng huynh đệ đến Thanh Phong lăng."
"Các vị đi cùng mỗ thì quá nguy hiểm. Chi bằng các vị đến Linh Nhạc thành giúp mỗ lan truyền tin tức." Ngụy Tác lắc đầu, gã nhận ra Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi vẫn chỉ là tu sĩ Thần hải cảnh tam trọng, với thực lực của họ đối diện tu sĩ Chu thiên cảnh thì không những không giúp được gì mà còn làm vướng chân vướng tay gã.
Diệp Tiêu Chính quả thật thật thà, nghe Ngụy Tác nói vậy thì càng cho rằng gã nghĩa bạc vân thiên, kích động bảo: "Bọn mỗ đã biết việc này sao lại để mình Ngụy huynh đệ đi liều mạng được."
Diệp Tiêu Chính như vậy càng khiến Ngụy Tác phiền lòng, không thể nói thẳng ra rằng các ngươi kém lắm chỉ tổ vướng víu ta, đành tỏ ra nghiêm túc dặn, "Diệp đại ca, các vị về Linh Nhạc thành lan truyền tin tức còn quan trọng hơn. Có thể đồn ra rồi, kẻ đó nhận ra sự tình bại lộ thì không dám động thủ. Mỗ đi báo tin cho Thiết Sách cũng không còn nguy hiểm. tất cả cũng không gặp nguy hiểm vẫn hơn hai vị đi cùng mỗ, bị mấy tu sĩ Chu thiên cảnh vây công... "
Thấy gã đưa ra cả lô lý do, Diệp Tiêu Chính cũng thấy có lý, gật đầu, "Được thôi, bọn mỗ về Linh Nhạc thành cố gắng lan tin."
"Các vị phải cẩn thận, tốt nhất đừng để người khác biết tin là do các vị đồn ra, không thì mấy tu sĩ Chu thiên cảnh đó sẽ đối phó các vị." Ngụy Tác dặn.
"Ngụy Tác huynh đệ, bảo trọng!" Diệp Tiêu Chính lại ôm chặt Ngụy Tác, "bọn mỗ không có gì hay, lần này lấy được Linh vụ châu và Ẩn thân phù, may ra hữu dụng với huynh đệ."
"Linh vụ châu? Ẩn thân phù?" Thấy Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi lấy ra hai thứ, Ngụy Tác trợn tròn mắt.
Linh vụ châu, phái khí luyện chế từ mắt Bạch minh ngư, có thể phát ra sương dày mịt bao phủ phạm vi trăm trượng, che mắt đối thủ, là đồ tốt để trốn chạy.
Ẩn thân phù, có thể phát ra linh quang quang tráo bỏ cong ánh sáng, tạo ra hiệu quả che giấu tung tích, thời gian duy trì được nửa tuần hương.
Linh vụ châu không hiếm, nhưng Ẩn thân phù có công dụng đặc thù lại là cổ phù đã thất truyền, chỉ ngẫu nhiên lấy được trong thượng cổ di tích và trên mình di thể thượng cổ tu sĩ.
"Bảo trọng!"
Lúc chia tay Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi, Ngụy Tác lại ôm Diệp Cố Vi đã đỏ mặt, bất quá lần này gã không thấy mình vô lương. Gã ngay cả nữ hài tử còn chưa ôm ai được hai lần, lần này không may xong đời thì kiếp này thật xui tận mạng.
"Biết thế tối qua đến Liễu hạ hạng mới phải."
Lúc linh quang trong truyền tống pháp trận xuất hiện tại Thanh Phong lăng, Ngụy Tác không nhịn được, gào lên trong lòng.
Cảnh tượng trước mắt quả thật là chốn cùng sơn ác thủy, hung thần ác sát. Truyền tống pháp trận ở những nơi khác chí ít còn có công trình gì đó, nơi này mới bước ra đã thấy khí tức hung hiểm xộc đến. Truyền tống pháp trận cách Thanh Phong lăng không xa lại được bố trí trong khe ở lòng núi, bên ngoài còn bày pháp trận che mắt. Phải làm vậy vì gần đây không chỉ số lượng yêu thú nhiều mà có khả năng có cả cao giai yêu thú ghé qua, không che giấu không được. Trấn thủ pháp trận cũng là một đệ tử Thiên Nhất môn tu vi Thần hải cảnh ngũ trọng, đệ tử còn cầm sẵn mấy viên linh thạch, trông đầy cảnh giác, tựa hồ thấy không ổn là sẽ thông qua pháp trận bỏ chạy.
...
Thanh Phong lăng giống như một ngôi mộ khổng lồ, đá núi và mặt đất xám xịt, cây cối cong queo kỳ hình quái trạng, quỷ khí trầm trầm, mé nam còn có một đầm lầy lớn, trên mặt nổi đầy cành cây và xương đã thối rữa. Không làm sao liên tưởng được nơi này với một chốn phong thủy bảo địa.
Bóng Ngụy Tác vừa khuất khỏi sơn đạo dẫn vào Thanh Phong lăng, bảy tám danh tu sĩ đột nhiên từ bụng núi có bố trí truyền tống pháp trận đi ra, dẫn đầu lại là hoàng sam trung niên tu sĩ cùng tử bào lão đạo.
"Theo tướng mạo mà đệ tử Thiên Nhất môn miêu tả, kẻ để lộ tin tức của chúng ta là tiểu tử đã gặp ở thành bắc tập thị!"
Mấy thân ảnh vừ từ bụng núi đi ra, hoàng sam trung niên tu sĩ đã cực kỳ lạnh lùng nói với bọn tử bào lão đạo, "Hiện tại đánh làm cho rốt ráo! Tiểu tử đó không thể nào gặp được người của Thiết Sách ngay, Tử Tiêu đạo huynh, ta và Lưu đạo hữu chi ra đi bắt tiểu tử đó!"
"Văn đạo hữu, các vị giả thành người của Thiết Sách, bảo là Thiết Sách vây giết một yêu thú lợi hại, ở đây, phong tỏa nơi này, trừ chúng ta ra không cho ai vào!"
...
Thinh không ngoài xa đã hơi tang tảng sáng, mé nam Thanh Phong lăng tựa hồ là một vùng man hoang hoang dã mênh mông, nhưng trong đó lại có một màn sáng màu trắng trong suốt nối liền với thiên địa, căn bản không thấy tận đầu, hình thành giới hạn giữa man hoang hoang ở bên ngoài và Thanh Phong lăng.
Trong Thanh Phong âm u quỷ khí vẫn còn u ám, Ngụy Tác lúc này đang mặt mũi nhăn nhó đi bên cạnh đầm nước.
Tình huống cực kỳ tệ hại.
Chưa từng đến Thanh Phong lăng, lại không có địa đồ, nên vào đây rồi gã cứ đi lung tung, đến nỗi lạc đường, hơn nửa canh giờ trôi quá mà gã căn bản không gặp bất kỳ người nào của Thiết Sách.
Trong hơn nửa canh giờ này, gã ít nhất đã năm, sáu lần dồn chân nguyên vào truyền tấn ngọc phù, nhưng trừ tấm được gã dồn chân nguyên vào sáng lên thì mấy tấm còn lại trên mình vẫn im lìm.
Tức là gã chưa đạt đến cự ly cách Nam Cung Vũ Tinh ba trăm dặm.

Chương 58: Đánh lén

Hiện giờ trời sắp sáng rồi.
Không rõ bọn hoàng sam trung niên tu sĩ đã thay dối kế hoạch, hành động sớm hơn, Ngụy Tác cho rằng mình nên làm gì đó.
"Lão đầu, nguyên khí của ngươi còn khá không? Còn thì giúp ta một lần nhé?" Dừng lại bên đầm nước, gã móc mất tấm Hỏa cầu phù ra, đồng thời nói với lục bào lão đầu.
"Ngươi biết cách sử dụng Âm mị nhận rồi chứ?" Lục bào lão đầu hừ một tiếng, tựa hồ hiểu rõ ý nghĩ của gã, "yên tâm, sử dụng thêm cũng không chết được. Chỉ là lần này ngươi may mắn sống sót thì cố gắng tu luyện, tu vi tiến cảnh nhanh lên một chút, đừng để ta xong đời trước khi ngươi luyện đến Kim đơn cảnh là được."
Ngụy Tác gật đầu, không nói gì, ánh mắt nhìn sang đầm nước đối diện.
Trong đầm nước không lấy gì làm lớn có một con hắc sắc cáp mô lớn cỡ đầu người đang ngồi chồm hỗm, giương cặp mắt vàng nhìn Ngụy Tác, tựa hồ e dè gã nên không có động tĩnh gì.
Ầm!
Hỏa cầu nóng rực rời tay gã lao vào hắc sắc cáp mô. Mắt nó ánh lên thần sắc sợ hãi, phù một tiếng, phun ra một đạo thanh sắc thủy tiễn. Hỏa cầu chỉ bị đánh tan một nửa, vẫn giáng vào mình hắc sắc cáp mô.
Không hề ngừng lại, thêm một đạo Hỏa cầu phù được phát ra, giáng vào hắc sắc cáp mô đang kêu chí chóe thảm thiết, định nhảy xuống đầm nước, hất nó ngã ngửa, hoàn toàn không còn sinh khí nữa.Giết xong hắc sắc cáp mô, Ngụy Tác ném chéo về phía trước một tấm Hỏa cầu phù.
Bất động chờ đợi thêm một chốc, giọng lục bào lão đầu đột nhiên vang trong tai gã, "đến rồi!"
Giọng nói vang lên, Ngụy Tác chui vào Phong vân lý lập tức bay lên không, ẩn trong một tàng cây cổ thụ cạnh đó, đồng thời một tấm cổ phù cũng được gã kích phát, quang hoa thoạt có thoạt không lóe lên, gã lập tức biến mất khỏi gốc cây.
Không lâu sau, bóng người loáng lên, một tu sĩ mặc hắc sắc bì giáp từ trong rừng xuất hiện..
Tu sĩ này có khuôn mặt ngựa, xuất hiện là cực kỳ cẩn thận, vừa đi vừa quan sát tứ bề, tay tựa hồ cầm pháp khí gì đó, có vẻ chuẩn bị ứng phó đột nhiên bị tập kích.
Trong tích tắc, tu sĩ mặt ngựa thập phần cẩn thận này nhìn thấy hắc sắc cáp mô bị Hỏa cầu phù hất ngã gửa cạnh đầm nước, hắn dừng lại, mắt lóe lên không rõ nghĩ gì.
Ngụy Tác nín thở ẩn mình trên tàng cây, lén dùng Vọng khí thuật quan sát tu sĩ mặt ngựa, phát hiện tu vi đối phương cao hơn gã một cấp, là Thần hải cảnh ngũ trọng.
Không có cách nào tìm được người của Thiết Sách, Ngụy Tác quyết định gây ra động tĩnh thật lớn, nhưng hiện tại không thể đoán được tu sĩ mặt ngựa thật ra là người của Thiết Sách, hay cùng nhóm hoàng sam tu sĩ.
"Ra đi, trốn ở đó tưởng ta không thấy ngươi hả?" Đột nhiên, tu sĩ mặt ngựa lạnh lùng hừ một tiếng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác cả kinh, cho rằng tu sĩ mặt ngựa này biết thuật pháp kinh nhân nào đó nhìn thấu được Ẩn thân phù. "Con bà nó chứ, lừa lão tử hả, xem ra hắn không tốt lành gì." Lập tức gã lại nghiến răng nghiến lợi rủa thầm. Tu sĩ mặt ngựa tuy ra vẻ lạnh lùng nhưng mắt cứ đảo loạn tứ phía, không hề nhìn về phía gã ẩn thân.
Một tiếng động khẽ vang lên, từ khu rừng đối diện tu sĩ mặt ngựa xuất hiện một người, đưa tay ra hiệu với hắn, hàm ý hắn đừng khẩn trương, là người cùng phe.
"Chà, mặt ngựa này quả nhiên không ra gì!"
Ngụy Tác lạnh buốt trong lòng vì người hiện thân là tử bào lão đạo Chu thiên cảnh nhất trọng gã đã gặp ở thành bắc tập thị!
"Hắc thủy độc cáp", tử bào lão đạo lạnh lùng nhìn hắc sắc cáp mô bị hất ngã ngửa, hừ lạnh: "Chắc là tiểu tử đó, chỉ tu sĩ cấp thấp như hắn đối phó tam cấp yêu thú mới phải sử dụng pháp phù."
Tu sĩ mặt ngựa gật đầu, "Tử Tiêu tiền bối, tiểu tử này định phá đại sự của chúng ta, nhất định xử lý hắn mới được. Hắn chắc chưa đi được xa, chúng ta chia ra tìm là thấy."
"Ngươi đi tìm được tồi." Tử bào lão đạo lạnh giọng: "Ta tìm quanh đây một vòng, nhớ may tiểu tử này giảo trá, đang đợi người của Thiết Sách đến, đi rồi sẽ vòng lại."
"Chà!" Thấy tử bào lão đạo nói vậy, Ngụy Tác thầm kêu khổ.
Gã không muốn mạo hiểm giao đấu với một tu sĩ Chu thiên cảnh, nhưng hiệu quả của Ẩn thân phù hữu hạn, tử bào lão đạo không đi thì khi Ẩn thân phù quá thời gian, gã tất bị lão đạo này phát hiện.
Thoáng do dự một chút, Ngụy Tác nín thờ lấy Nhật chước bảo phù, Ngũ hành đồng hoàn cùng Âm mị ra.
Tu sĩ mặt ngựa gật đầu, chuẩn bị bước đi.
"Ai đó!"
Cùng lúc, tử bào lão đạo đột nhiên mắt lóe hàn quang, nhìn về phía Ngụy Tác ẩn mình.
"A!"
Tử bào lão đạo và tu sĩ mặt ngựa cơ hồ đồng thời phát ra tiếng kêu thê thảm, bị cường quang còn chói lòa hơn mặt trời chính ngọ vô số lần bao trùm, mắt cả hai như bị kim đâm, không thể mở ra.
Cùng lúc cả hai thét lên, mắt nhắm lại chảy nước mắt thì một chiếc vòng đồng đột nhiên rơi xuống, trói chặt thân thể tử bào lão đạo rồi co lại, tay chân lão chịu chung số phận.
"Ào!"
Núi rừng quanh đầm nước đột nhiên cuồng phong ào ạt, mấy chục hắc sắc khô lâu đầu cực kỳ đáng sợ cùng một đạo ô quang từ trong cuồng phong giáng vào mình tử bào lão đạo, tử sắc đạo bào lão mặc dấy lên hai dải quang hoa một long một hổ ngăn đỡ được toàn bộ hắc sắc khô lâu đầu do hắc khí ngưng thành, nhưng đạo ô quang cắt đứt đầu lão, máu từ cổ phun lên như suối.
"Xoạt!"
Giây khắc đầu tử bào lão đạo rụng xuống, một tia bạch quang nhắm vào chỗ Ngụy Tác ẩn thân, cành là tan nát, thân cây cũng bị cắt làm đôi.
"Tử Tiêu tiền bối!"
Bị cường quang nhức mắt chiếu vào khiến không thể mở mắt, tu sĩ mặt ngựa ré vang, thanh sắc quang tráo được hắn kích phát bao trùm thân thể.
Cơ hồ đồng thời, một dải bạch sắc băng vụ từ không trung, cách hắn không xa hạ xuống, hàn khía phát ra khiến đầm nước cạnh đó kết một lớp băng dày kêu lên tanh tác, thanh sắc quang bị bạch sắc băng vụ bao trùm nhưng không hề gì, có điều hàn khí phát ra khiến tu sĩ mặt ngựa cứng đơ.
Chỉ khoảnh khắc đó, cuồng phong lại dấy lên ào ào, hắc sắc khô lâu đầu và một đạo ô quang phá tan thanh sắc quang tráo của hắn.
Tu sĩ mặt ngựa tỏ ra cực kỳ hoảng hốt, nhưng không kịp kêu lên tiếng nào thì hắc khí nổ tung và ô quang lướt qua đã *** hắn làm nghìn mảnh.
"Xong!" Vẫn ở trong vòng uy năng của Ẩn thân phù, Ngụy Tác toát mồ hôi lạnh lúc cây cổ thụ bị cắt làm đôi, nuốt ngay một viên Hồi khí đơn.
Trong tích tắc đánh lén giết chết một tu sĩ Chu thiên cảnh và một tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, giá quả là việc cực kỳ kinh nhân đối với một tu sĩ Thần hải cảnh tứ trọng.
Chẳng qua Ngụy Tác thừa co hai đối thủ không hề phòng bị mà ra tay, dùng Nhật chước bảo phù và Ngũ hành đồng hoàn khiến tử bào lão đạo không nhìn rõ rồi bị trói chân tay, nếu gã không thông mình, nhảy khỏi thân cây trong lúc xuất thủ thì đã bị tử bào lão đạo phản đòn trước lúc chết lấy mạng.
Vì trong tích tắc ra tay đó, Ngụy Tác không còn thời gian dồn chân nguyên kích phát Huyền quy thuẫn hoặc pháp y đang mặc.
Cơ hồ gã vừa sử dụng Nhật chước bảo phù, tử bào lão đạo đã cảm giác được.
Nếu Nhật chước bảo phù không phải là pháp khí hạn chế đối thủ, mà thuộc loại tấn công thì có đã bị tử bào lão đạo đỡ được. Pháp y của lão thậm chí đón đỡ được cả hắc sắc âm phong khô lâu đầu do Âm mị nhận phát ra.
Bạch quang phản kích cũng là thuật pháp của lão, nhưng đòn phát ra trước khi tử bào lão đạo mất mạng này uy lực quá kinh nhân.
Tu sĩ Chu thiên cảnh quả nhiên cực kỳ đáng sợ.
Phòng ngự quang tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng kích phát cũng không kém, tam giai Huyền băng phù cũng không công phá được. Nếu không có pháp bảo công kích như Âm mị nhận, Ngụy Tác nhất thời khó lòng giết được hắn.
Quan trọng nhất là với tu vi hiện giờ của gã, liên tục sử dụng Âm mị nhận hai lần thì thể nội chân nguyên cơ hồ cạn hết.
Uống một viên Hồi khí đơn, Ngụy Tác không dám dừng lại, thu Ngũ hành đồng hoàn còn trói chặt tử bào lão đạo, cởi sạch y phục của lão và tu sĩ mặt ngựa cuốn thành một mớ rồi trốn nhanh vào rừng.
Ngụy Tác mới rời khỏi đầm nước không lâu thì vù một tiếng, một bóng xám lướt ra.
Là tại hôi y tu sĩ, kẻ đầu tiên mà gã thấy đã thì thầm với hoàng sam tu sĩ ở thành bắc tập thị nhưng không nhìn rõ diện dạo. Hắn cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng.
"Sao lại thế được!"
Nhìn rõ tình hình, hôi y tu sĩ gầy gò, cằm nhọn hoắt, trên mặt có một nốt ruồi lớn chợt biến sắc, như lâm đại địch, kích phát pháp khí giống hệt cái bát bằng gỗ, hóa thành quang tráo màu vàng xanh bao trùm toàn thân, đồng thời móc ra một thứ trông như bạch sắc ngư cốt dài chừng hai thước, kinh hãi nhìn quanh tìm kiếm.
Tử Tiêu tán nhân thực lực còn hơn hắn lại cùng một tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng nhất tề bị giết ở đây, hơn nữa còn bị lột sạch, lẽ nào trừ tu sĩ cấp thấp đó, Thanh Phong lăng còn một cao giai tu sĩ biến thái sao?
Trong lúc hôi y nhân cực kỳ kinh hãi, Ngụy Tác liều mạng lao đi một quãng, chui ngay vào một hốc cây chừng nửa thân người dưới gốc cổ thụ đã khô.
Dùng cành khô và dây leo đập điệm cẩn thận, gã ẩn mình trong hốc cây, cố gắng không phát ra tiếng động, kiểm tra những thứ vừa kiếm được từ hai địch thủ.
"Đó là Long hổ tử vi bào, không thể đồng thời kích phát với pháp y của ngươi, công hiệu phòng ngự kém pháp y đã thay đổi của ngươi một chút." Ngụy Tác vừa bỏ tấm tử bào cơi trên mình lão đạo ra, giọng lục bào lão đầu đã vang lên trong tai.
Ngụy Tác gật đầu, tìm kiếm cẩn thận trong y phục của tử bào lão đạo và tu sĩ mặt ngựa, lần mò một hồi thì ánh mắt có phần khẩn trương của gã chợt hiện nét hớn hở, lấy từ y phục của tử bào lão đạo ra một cái cá hắc sắc nạp bảo nang, từ áo tu sĩ mặt ngựa đra hái cái túi da và mấy thứ lẻ tẻ.
"Chà!"
Nạp bảo nang của lão đạo trông khác của gã nhưng sử dụng y hệt. Ngụy Tác cẩm lên, cảm tri mọi vật trong đó, suýt nữa cắn cả vào đầu lưỡi.
Linh thạch!
Trong đó có rất nhiều linh thạch!
Trừ mấy trăm viên hạ phẩm linh thạch, còn hơn bảy trăm viên trung phẩm linh thạch, năm viên thượng phẩm linh thạch!
Hơn bảy trăm viên trung phẩm linh thạch tương đương với hơn bảy nghìn viên hạ phẩm linh thạch, năm viên thượng phẩm linh thạch tương đương với năm trăm viên hạ phẩm linh thạch, tổng cộng lại trong nạp bảo nang có đến hơn tám nghìn hạ phẩm linh thạch!

Chương 59: Không thích chui lỗ lớn

"Tuyệt!" Tu sĩ mặt ngựa có hai cái túi căng phồng, rõ ràng là linh thạch đại, Ngụy mở ra xem thì không nén được kêu ầm lên.
So với mấy cao giai tu sĩ này, Ngụy Tác đích xác còn là kẻ mạt rệp. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tu sĩ mặt ngựa tựa hồ thích thu gom thượng phẩm linh thạch, trong linh thạch đại, không có một viên trung phẩm linh thạch nào, trừ hơn năm mươi viên hạ phẩm linh thạch, còn lại hơn ba mươi viê thượng phẩm linh thạch.
Linh khí trong một viên thượng phẩm linh thạch ngang với tổng lượng của một trăm viên hạ phẩm, Ngụy Tác đã từng thấy nhưng chưa bao giờ có viên nào, với gã thì thượng phẩm linh thạch là thứ cực hiếm.
Nên gã không nén được lấy một viên ra ngắm.
Độ lớn cũng như trung phẩm, hạ phẩm linh thạch, chỉ màu sắc là trắng ngần, trong veo lấp lánh.
Thấy gã ngắm thượng phẩm linh thạch, lục bào lão đầu tức giận kêu lên, "ngươi còn thời gian nghiên cứu thượng phẩm linh thạch? Còn không mau xem có vật gì giữ mạng không."
Ngụy Tác toát mồ hôi, đặt viên thượng phẩm linh thạch xuống, xem xét những thứ khác.Trong nạp bảo nang của tử bào lão đạo, trừ linh thạch còn có hai bạch ngọc đơn bình, một cuốn đạo thư mỏng, sáu tấm trông như lá liễu vàng rực và một viên ngọc đen.
"Đây là Kim linh đơn!"
Ngụy Tác lấy hai bạch ngọc đơn bình ra, tưởng trong đó cũng đựng Hồi khí đơn như của Lâm đ*o Nhất. Nhưng chỉ có một bình đựng hai mươi viên Hồi khí đơn, bình còn lại đựng ba viên đơn dược vàng nhạt. Ngụy Tác nhận ngay ra Kim linh đơn do yêu đơn tam cấp yêu thú và mấy loại linh dược luyện chế thành !
Tu sĩ hiện giờ đều dựa vào linh thạch và đơn dược do yêu đơn luyện chế thành để tu luyện. Kim linh đơn chứa lượng linh khí còn không bằng một viên thượng phẩm linh thạch, nhưng tốc độ luyện hóa linh khí lại nhanh hơn nhiều. Một viên Kim linh đơn có giá một trăm mười hạ phẩm linh thạch.
Chỉ có tu sĩ Chu thiên cảnh có khả năng giết được cao giai yêu thú như tử bào lão đạo mới dám dùng Kim linh đơn tu luyện. Tu sĩ cấp thấp bình thường tuy biết dùng đơn dược luyện chế từ yêu đơn tu luyện sẽ nhanh hơn nhưng không có đủ linh thạch để mua.
Cả Ngụy Tác cũng không đành lòng bỏ mấy chục viên hạ phẩm linh thạch mua Kim linh đơn để tu luyện.
"Huyền giai cao cấp công pháp?"
Cầm đạo thư lên, Ngụy Tác liếc qua liền không biết nên cười hay khóc. "Kim dịch lưu đơn quyết", cuốn sách của tử bào lão đạo lại là huyền giai cao cấp chân nguyên công pháp. Lúc trước gã nằm mơ cũng muốn có một môn công pháp cao giai một chút để thay cho Tử Huyền chân quyết, nhưng giờ có Bổ thiên đơn, gã không thể tu luyện Kim dịch lưu đơn quyết nữa, bản đạo thư này đương nhiên vô dụng.
"Pháp khí thành bộ?"
Ngụy Tác cầm sáu cái lá liễu vàng lên, là sáu lưỡi tinh kim phi nhận mỏng dính, phù văn trên mỗi tấm khác nhau.
"Lưu huỳnh phi nhận, bán linh khí. Tiêu hao chân nguyên không nhiều." Trong lúc gã kinh nghi quan sát, lục bào lão đầu lạnh lùng nói ra đáp án, đồng thời dặn, "Nếu Âm lân cốt kiếm của ngươi sử dụng rồi, Âm mị nhận cũng thi triển xong, không còn chân nguyên nữa thì vẫn còn mấy thứ này để đấu một phen."
"Bán linh khí có tính chất tấn công?" Mắt Ngụy Tác ánh lên kinh hỉ rồi lại cười khổ.
Bộ pháp khí này bình thường rất khó kiếm nhưng với đối thủ gã sắp phải đối diện thì không đáng kể gì.
"Cái gì nữa đây?"
Trong nạp bảo nang của tử bào lão đạo còn vật cuối cùng là một viên đen đen, Ngụy Tác nhìn mãi không ra.
"Phong hầu đơn", lục bào lão đầu khinh thị lạnh giọng: "Hòa vào nước vô sắc vô vị, nhưng có thể đầu độc được nhiều loại ngũ giai yêu thú, lúc nào ngươi cạn cạn nghĩ cứ nuốt vào, một trăm ngươi cũng xong đời ngay. Xem ra lão đạo này là kẻ âm hiểm."
"Lưu sa phù, Thạch trụ phù, Hỏa thuẫn bảo phù, có vẫn hơn không." Lục bào lão đầu thuận tiện nói luôn mấy thứ linh tinh của tu sĩ mặt ngựa.
"Đây là…" Ngụy Tác mở cái túi da khác của tu sĩ mặt ngựa lánh ngoại, bên trong chỉ có hai thứ, một túi phấn trăng và một khối ngân sắc tinh kim, có vẻ là nguyên liệu luyện khí, gã đâm ra không khỏi thất vọng. Nhưng nhìn rõ túi phần trắng thì gã lại hớn hở.
Túi phấn trắng đó là Bạch lân thú cốt phấn.
Xem ra bọn hoàng sam tu sĩ đã tính sẵn khi người của Thiết Sách và Phệ tâm trùng lưỡng bại câu thương, không đấu nổi Phệ tâm trùng thì chúng thừa cơ vào giết yêu thú.
Có túi Bạch lân thú cốt phấn này, vạn nhất Ngụy Tác xui xẻ gặp phải Phệ tâm trùng trong Thanh Phong lăng thì xác suất sống sót cũng cao hơn.
"Đó là Thanh tác ngân, nguyên liệu thượng thặng để luyện khí!" Khối ngân sắc tinh kim cỡ nửa nắm tay còn lại khiến lục bào lão đầu cả kinh, "tên tham tiền mặt ngựa này lại có thứ thế này hả?"
Ngụy Tác kinh ngạc hỏi, "Thanh tác ngân là cái gì?"
Lục bào lão đầu cấm cảu: "Bây giờ cho ngươi biết cũng vô dụng, còn sống về đã hẵng tính."
Ngụy Tác không trả đũa, thu hết những thứ tạm thời vô dụng như linh thạch và Long hổ tử vi bào vào hắc sắc nạp bảo nang đoạn trầm ngâm tính toán bước tiếp theo.
Đúng lúc đó tiếng ầm ầm vang lên, mặt đất rung rinh, Thanh Phong lăng như thể xảy ra địa chấn.
Ngụy Tác tức thì méo xệch mặt mày, "Con bà nó chứ, lão đầu, ta thích chui vào lỗ nhỏ chứ thích gì lỗ lớn thế này."
...
Tiếng động đó đích xác từ dưới Thanh Phong lăng vọng lên.
Trong khu rực ở phía bắc Thanh Phong có mấy động quật dốc thẳng đứng xuống dưới như khoáng động, cùng với tiếng nổ, liên tục phát ra ánh sáng chói lòa.
Đi theo mấy khoáng động này xuống dưới sẽ tới địa lăng cực kỳ ghê rợn của Thanh Phong lăng.
Cung điện dưới lòng đất từ thời thượng cổ này phần lớn đã đổ nát, cũng có nơi còn khá nguyên lành nên bên trong Thanh Phong lăng vốn chỉ một góc cũng lớn hơn nhiều Thạch Thư dung động hoàn toàn phức tạp không kém gì mê cung.
Nếu không dùng ngôn ngữ để hình dung thì cứ tưởng tượng một tòa thành mấy trăm vạn người bị địa chấn khiến cho đổ nát rồi chìm vào màn đêm vĩnh hằng, không bao giờ thấy ánh nắng. Như vậy dù cư dân lâu đời trong thành cũng không biết được đường lối, bảo tìm được đến kỹ viện hay đến nhất chắc người đó cũng bó tay.
Hà huống nơi này còn có vô số yêu thú như Hủ thi trùng.
Hiện tại trong một địa cung dưới lòng Thanh Phong lăng, nhóm Nam Cung Vũ Tinh đang bị một đàn Hủ thi trùng bao vây.
Đàn Hủ thi trùng chừng hơn ba mươi con, khống chế hủ thi toàn thân đen xì, da bóng nhẫy lên như thể một toán người bị bôi dầu không rõ từ bao giờ. Hơn ba mươi hủ thi uốn éo theo những tư thế không dễ chịu chút nào, từ bốn phương tám hướng vung hai cánh tay lao vào bọn Nam Cung Vũ Tinh, cơ hồ muốn giết sống họ rồi xé tan thành từng mảnh.
Cộng thêm Nam Cung Vũ Tinh, tổng cộng có năm tu sĩ bị vây, cả Liễu Ngũ từng gặp Ngụy Tác tại Thạch Thư dung động cũng có mặt.
Ở giữa năm người có một tu sĩ râu quai nón mặc áo vải gai, mỗi lần vung tay là quanh năm người lại xuất hiện một tấm thiểm điện tiểu thuẫn tròn, lớn cỡ trái dưa.
Lúc này quanh năm người đã xuất hiện ba, bốn chục tấm.
Hủ thi nào va vào thiểm điện tiểu thuẫn sáng rực đều bị giật nảy lên, trông thập phần hoạt kê.
Cạnh y là một hắc bào tu sĩ nhỏ thó, mỗi lần thi pháp là trong vòng một, hai trượng lại mọc lên nhiều mũi đá nhọn như búp măng khiến hủ thi không thể động đậy.
Nam Cung Vũ Tinh và Liễu Ngũ, cùng một tu sĩ trẻ tuổi mặt hơi vàng vọt liên tục phát ra thuật pháp tấn công. Tu sĩ mặt vàng mặc pháp y xanh biếc này lại là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng, mỗi lần thi pháp, đều có một hủ thị bị năm đạo quang nhận xanh biếc do y phát ra cắt thành mấy mảnh.
Năm người công thủ thập phần chặt chẽ, đối phó đàn Hủ thi trùng một cách rất nhẹ nhàng, thoáng sau đã có hơn mười con bị giết.
Nhưng Nam Cung Vũ Tinh lại tỏ ra kinh nghi bất định.
"Nam Cung Vũ Tinh, sao vậy?" Đột nhiên, Liễu Ngũ cảm giác được nàng khác thường nên ngoái nhanh lại hỏi.
Nam Cung Vũ Tinh tỏ vẻ không dám tin: "Y đến rồi."
Liễu Ngũ và ba tu sĩ còn lại đều nhìn nàng đầy nghi hoặc: "Ai?"
"Là Ngụy Tác đã gặp qua huynh đệ một lần. Chỉ khi cách y ba trăm dặm, truyền tấn ngọc phù này mới phát quang. Địa cung sâu xuống cả trăm dặm, khẳng định lúc này y cách lối vào địa cung Thanh Phong lăng không xa." Nam Cung Vũ Tinh nhìn truyền tấn ngọc phù còn sang lên, nói với bọn Liễu Ngũ, "theo lý, lúc này y không thể nào đến Thanh Phong lăng. Lại còn dùng truyền tấn ngọc phù, chắc biết ta ở đây nên truyền tin gì đó."
"Sự tình hình như không ổn." Tu sĩ mặt vàng trẻ tuổi có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng trầm giọng: "Chúng ta phân thành ba tổ tìm Phệ tâm trùng, không thể nào cùng tụ tập ở ba chỗ vào cùng một lúc. Hủ thi trùng này cũng khác thường, hình như cố ý cầm chân, không cho chúng ta hội hợp với hai tổ kia."
"Sao lại thế được! Hủ thi trùng không thể có trí tuệ thế được." Hắc bào tu sĩ nhỏ thó vội lắc đầu, cất giọng the thé.
Tu sĩ mặt vàng tựa hồ là đầu lĩnh, hơi trầm ngâm, "dù thế nào cũng mau tìm cách gặp bọn Nạp Lan Băng rồi liên lạc với vị bằng hữu của Nam Cung Vũ Tinh sau."

Chương 60: Để ngươi chết rõ ràng

"Xem ra sau này ta phái luyện thuật pháp nào đó kiểu Dạ quang nhãn, cứ như ta có duyên với chui vào động thì phải."
Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt khán, nhìn địa lăng như mê cung trước mặt. Trước đây gã không thích đến những chỗ không chạy thoát được để săn yêu thú, nhưng sau trận đấu với Lâm đ*o Nhất trong động thì đến vào Thạch Thư dung động, hiện tại lại là địa lăng ở Thanh Phong lăng, hết động này đến động khác.
Địa lăng giống hệt một thành thị bị địa chấn phá hoại rồi bị vùi xuống lòng đất. Ngụy Tác đang đứng trên một dãy bậc đá đổ nát, hai bên toàn là trụ đã gãy gục cùng tượng đá, trước mặt là cung điện hoang tàn chìm trong bóng tối. Những bức tượng gãy mất một nửa và các trụ đá gánh đỡ cung điện dựng lên tua tủa, trong điện còn có xương khô rải rác.
Trong động quật cao chừng bảy tám trượng, ở phía trên đầu gã, có một khe nứt chừng một người chui vừa. Địa lăng Thanh Phong lăng không khác gì một căn phòng bát, đâu đâu cũng là lỗ thủng, Ngụy Tác chui qua khe nứt đó xuống dưới này, Phong vân lý chỉ đủ giúp một người đằng không năn, sáu trượng, gã ngã xuống thế này, muốn ra được còn phải tìm lối khác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ngụy Tác ngoái lại nhìn một lúc, bảo lục bào lão đầu: "Lão đầu, nhìn giúp ta xem. Bằng không ta sơ ý trúng phải cấm chế hoặc bị yêu thú nào đó đánh lén mà mất mạng, thì với chốn hoang lương này, chưa biết chừng vài vạn năm nữa ngươi mới được phát hiện."
"Không cần lắm lời, ta sẽ nhìn hộ." Lục bào lão đầu hừ một tiếng, "dù ngươi xong đời thì cũng không cần lo cho ta, đằng nào thọ mệnh của ta cũng không còn nhiều nữa."
Ngụy Tác gật đầu, cố gắng nhắm mắt lại, không dám móc dạ minh châu ra, đợi khi mắt quen với bóng tối thì đi về phía có tiếng động.Tình cảnh trong địa lăng cực kỳ hung hiểm, gã quả thật sợ hãi.
Chỗ nào cũng là đá đổ ngổn ngang, vô số đường rẽ nhưng không còn đường nào nguyên lành. Nhiều cung điện đi qua chỉ chực đổ xuống, có lúc nửa bức tường nát dựa gá vào một nóc điện lỗ chỗ, khiến Ngụy Tác đi qua mà lo ngay ngáy không biết mình có bị dề chết trong đó không.
Có lúc nhìn cả con đường còn nguyên lành, đi một lúc mới phát hiện phía trước là cây cầu gãy, bên dưới là vực sâu vạn trượng. Không còn đường nên đành quay lại, Ngụy Tác liên tục đổi tiêu ký, sợ mình sẽ lạc ở trong này.
Tệ hơn là đi về phía lúc trước phát ra âm thanh được một lúc thì am thanh tắt ngóm, ngược lại ở phía rất rất xa lại vang lên tiếng người thi triển thuật pháp.
"Nam Cung Vũ Tinh mỹ nữ, thật ra ngươi ở đâu, mau cho biết một chút chứ."
Chỉ khẳng định được Nam Cung Vũ Tinh hiện tại đang ở trong địa lăng không rõ rộng mấy trăm dặm này, hơn nữa còn trong phạm vi cách gã ba trăm dặm, vì một chốc trước đây, truyền tấn ngọc phù còn phát quang. Có điều truyền tấn ngọc phù này là hàng cấp thấp, chỉ biết Nam Cung Vũ Tinh ở đây, chưa gặp chuyện gì chứ không thể truyền thêm tin tức.
Ngụy Tác có phần tiến thoái lưỡng nan đứng trước một thông đạo hẹp.
Con đường này chỉ đu cho một người qua, trên đỉnh còn có khe nứt tương tự hướng lên, loáng thoáng có ánh sáng chiếu xuống, là đường dốc đứng.
Nghe thấy ở hướng khác có tiếng động, Ngụy Tác nghiến răng đi vào.
Nơi đó cách chỗ gã đứng hiện giờ quá xa, nhỡ may vất vả lắm mới đi được nửa đường thì âm thanh biến mất chẳng phải phí công sao, chi bằng cứ đi về phái nghe thấy thanh âm phát ra lúc đầu. Xem sao đã rồi tính.
Trong con đường một chiều này rất khó để quay lại, Ngụy Tác càng cẩn thận, thần kinh toàn thân căng như dây đàn.
Đột nhiên, giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai, "Cẩn thận, phía trước có một tu sĩ!"
...
Tận cùng con đường là một cung điện đổ nát.
Môt thông đạo gồm toàn bậc đá dân xuyên qua phế khư. Trong một gian điện đổ nát một nửa nằm bên dãy bậc đá có một tu sĩ trung niên mặc áo choàng đen đang mai phục trong một góc, mắt đầy cảnh giác nhìn lên dãy bậc đá.
Mặt trung niên tu sĩ dài ngoằng, hai con mắt tam giác, mặt mũi hơi âm trầm, không kém gì hồng y tu sĩ đã tranh địa hỏa lô phòng với Ngụy Tác.
Đột nhiên, không hề có dấu hiệu gì, tu sĩ đột nhiên cảm giác thấy gì đó, quay phắt lại.
Trong một cung điện cách mé trái gã không xa, Ngụy Tác mặc thanh y, đang nghiêm túc nhìn hắn.
"Là ngươi!"
Tu sĩ biến hẳn sắc mặt, từ tay nắn ra hai làn ô quang, hóa ra là một đôi pháp bảo lấp lánh tinh quang như chân chim.
"Chuyện gì hả!"
Chỉ thấy hai đạo ô quang cơ hồ không hề bị cản, giáng vào ngực Ngụy Tác nhưng tu sĩ đó không thấy cảnh ngực gã phun máu như tưởng tượng mà hai ngọn trảo rực ô quang xuyên thẳng qua người gã, con người gã cũng chỉ gợn sóng lên như mặt nước trong veo.
Đồng thời một chiếc vòng đồng như thùng nước đột nhiên trói kín thân thể hắn, chưa kịp kêu lên tiếng nào thì cuồng phong ào ạt, mười mấy hắc sắc khô lâu đầu kinh rợn cùng một đạo ô quang từ phái sau giáng đến.
Đầu tu sĩ này văng lên, thân thể bị hắc sắc khô lâu đầu bắn thủng lỗ chỗ.
"Tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng" .
Ngụy Tác từ phía sau bước ra, dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm.
Gã lại gom hết đồ trên mình tu sĩ này thành một bó rồi nhanh chóng theo dãy bậc đá tiến vào khu rừng cung điện đổ nát.
"Thanh y Ngụy Tác" đứng bất động ở bên trái thi thể tu sĩ đó một lúc thì mờ dần, tiêu tan trong không khí.
...
Nhất thời âm thanh trong cả địa lăng lặng tắt, chìm vào im lặng ghê người.
Hiện tại Ngụy Tác cũng không rõ nên thở phào hay khẩn trương hơn.
Cách gã chừng ba, bốn chục trượng là một miệng vực sâu không đáy. Trên miệng vực là một cây cầu đá nối hai bờ, trừ vài vết nứt trông khá lớn ra thì vẫn nguyên lành.
Ở đầu cầu gần gã, trong một đống đá lớn hình như đưa vào còn chưa kịp điêu khắc có một tu sĩ mai phục. Pháp y trên mình hắn không rõ bằng chất liệu gì mà cũng có thể đổi màu theo hoàn cảnh chung quanh như Hôi nham xà, lúc này pháp y của hắn có màu xám như tảng đá, nếu không nhờ lục bào lão đầu nhắc thì trong hoàn cảnh tối tăm này, dù Ngụy Tác đến sát cạnh cũng không phát hiện ra hắn.
Ngụy Tác dùng Vọng khí pháp quyết, tu sĩ không nhìn rõ mặt này cũng như tu sĩ bị gã dùng Ảo quang thu hút chú ý rồi đánh lén lấy mạng, là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng.
Xem ra bọn hoàng sam tu sĩ, không phải tất cả đều là tu sĩ Chu thiên cảnh.
Nhưng rõ ràng bọn chúng không ít người, hơn nữa có vẻ thông hiểu địa lăng, bố trí sẵn nhân thủ ở nhiều nơi, ngầm giám sát người của Thiết Sách, đợi thời cơ thích hợp là xuất thủ vây giết một mẻ.
Ngụy Tác nín thở một chốc, lại lấy ra một tấm Ảo quang phù, như ban nãy, lẳng lặng đến gần tu sĩ mai phục ở đầu cầu.
Cộng cả tấm trên này, gã hiện có bốn tấm Ảo quang phù, trong đó có một tấm mô phòng hình đàn lợn, gã cho rằng trong tình hình nàu dùng Ảo quang phù ảo hóa ra hình ảnh minh thì hơn. Cũng sẽ như ban nãy, có thể phân biệt được người của mình hay địch ngay, không giết nhầm người của Thiết Sách.
"Thế nào, định đánh lén ta hả?"
Nhưng Ngụy Tác sững lại, thiếu chút nữa hồn phi phách tán là lúc còn cách tu sĩ đó ít nhất hai mươi trượng thì hắn đột nhiên quay lại.
Tu sĩ này trông chừng trên ba mươi tuổi, mặt mũi khô gầy, lưỡng quyền nhô cao, nổi bật nhất là hắn chột một mắt, có đeo miêng che mắt đen ngòm. Lúc này hắn dùng con mắt độc nhất nhìn Ngụy Tác, chắp hai tay sau lưng, cười lạnh liên hồi.
Ngụy Tác vừa kinh hoàng móc ra một tấm Hỏa cầu phù, vừa tỏ vẻ không tin được, "Sao lại thế được, ngươi phát hiện ra ta bằng cách nào."
"Thế nào, nhất giai Hỏa cầu phù mà tưởng đối phó được ta?" Độc nhãn tu sĩ khinh bỉ cực độ nhìn gã, giơ tay ra điểm, một tấm thiết thuẫn đen xì lơ lửng trước mặt.
"Thôi vậy, gặp cao giai tu sĩ như ngươi coi là ta xui xẻo, ta vất vả lắm mới đến được đây, không ngờ chưa gặp người của Thiết Sách, đã bị các ngươi tóm được." Ngụy Tác mặt mày xám xịt đặt Hỏa cầu phù xuống, "Chỉ là ta không sao hiểu được, ngươi làm cách nào phát hiện ra ta."
Độc nhãn tu sĩ đắc ý mỉm cười, "để ngươi chết minh bạch cũng không sao." Đoạn phất tay ra sau lưng, một bóng đen nhỏ xíu đột nhiên bò lên tay, là một con chuột có vằn đen pha bạc.
"Phệ ngân thử, hóa ra là Ngự thú thuật." Ngụy Tác ngẩn người, hiểu ngay cơ sự.
"Ngươi nhét Hỏa cầu phù vào ngực áo làm gì, chốc nữa ta lại phải móc ra." Thấy Ngụy Tác gật đầu, cúi xuống thở dài nhét bả Hỏa cầu phù vào ngực áo, độc nhãn tu sĩ bật cười ha hả.
"Ngươi định làm gì? Huyền quy thuẫn?" Nhưng rồi hắn trợn tròn mắt vì Ngụy Tác nhét Hỏa cầu phù xong thì phất tay, một tấm thuẫn bài như mai rùa màu đen xuất hiện trước mặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau