THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 556 - Chương 560

Chương 556: Có liều hay không

Gần chính ngọ, trong một hoang dã bình nguyên um tùm cỏ dại bên ngoài Thiên khung có ba tu sĩ, tựa hồ đang tìm kiếm gì đó.
Cả ba chỉ có tu vi Chu thiên cảnh, tu vi tối cao là một lão giả hơn năm mươi tuổi, mặc hoàng bào, mặt mũi trung hậu, khóe mắt hơi nhăn, tu vi Chu thiên cảnh tam trọng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hai người còn lại đều tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, mặc thanh sam, chừng hơn hai mươi tuổi. Hai thanh niên mặt mũi giống nhau, mặt chữ diền mày rậm, một người hơi cao to hơn, già hơn chừng hai, ba tuổi.
Hoang dã thảo nguyên ba tu sĩ đang có mặt cách Thiên khung ít nhất ba, bốn nghìn dặm, dù đang lúc đẹp trời nhưng nhìn về chân trời cũng không thấy Thiên khung.
Với tu vi ba tu sĩ, ở hoang nguyên cách xa Thiên khung tất cực kỳ nguy hiểm.
Ba tu sĩ dã tựa hồ hiểu rõ nên thần sắc thập phần khẩn trương. Hai thanh sam tu sĩ trẻ tuổi cúi đầu tìm kiếm trong cây cỏ, còn hoàng bào lão giả hơn năm mươi tuổi đi theo sát, cảnh giác nhìn quanh, tay cầm ngân câu pháp bảo và một tấm xích đồng sắc phương thuẫn.
"Trần thúc, tìm được một nhánh!"Đột nhiên, thanh niên trẻ nhất hoan hô, ngẩng lên, tay trái cầm một nhánh cây ba lá xanh biếc.
Cây này không khác gì bình thường, chắc là linh thảo để luyện chế gì đó.
"Được!"
Hoàng bào lão giả thập phần trung hậu tỏ vẻ hưng phấn, "Cẩn thận thu lại."
"Được, Trần thúc." Thanh niên hào hứng móc hộp gỗ ra, cẩn thận cho linh thảo vào.
"Còn năm nhánh nữa, hi vọng hôm nay hái xong để mai không phải đến." Một thanh niên cũng thập phần hưng phấn, chăm chú tìm kiếm hơn.
"Trần thúc..." Cùng lúc, thanh niên vừa cho linh dược vào, định tìm tiếp thì đột nhiên liếc sang, thấy hoàng bào lão giả cứng người.
Thanh niên quay lại thì biến hẳn sắc mặt.
Cách sau lưng họ không đầy một trăm trượng, không biết từ lúc nào có hai tu sĩ.
Một mặt thanh sắc pháp y, sắc mặt hơi vàng, còn lại mặc thô bố hoàng bào, mặt rỗ chằng rỗ chịt.
Không cần cảm giác kỹ, ba tu sĩ đều nhận ra tu vi tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ đều hơn xa.
"Tam vị đạo hữu yên tâm, bọn tại hạ chỉ thuận đường nghe ngóng ta tin tức, không có ác ý." Cả ba đang kinh nghi bất định, thân thể bất giác cứng lại thì tu sĩ mặt vàng hòa ái nói.
"Tiền bối hỏi gì xin cứ việc." Tu sĩ mặt vàng nói vậy, hoàng bào lão giả và hai thanh niên thở phào.
"Gần đây nhất là Hôi Nga thành?" Tu sĩ mặt vàng hỏi: "Tại hạ và vị đồng bạn này hơn hai mươi này không vào Thiên khung, không biết các thành trì gần Hôi Nga thành có đại sự gì phát sinh chăng?"
"Tiền bối, thành trì gần nhất đúng là Hôi Nga thành, cách chừng hơn năm nghìn dặm." Hoàng bào lão giả vừa nghĩ vừa nói: "Việc lớn nhất thì nghe nói gần Phiên Ưng sơn rơi xuống nhiều mảnh của thượng cổ di tích khiếc các tu sĩ tranh đoạt, không ít người mất mạng. Việc lớn gầm Hôi Nga thành thì... Tựa hồ sau khi thượng cổ di tích rơi xuống Phiên Ưng sơn liền có tu sĩ tu vi rất cao tra xét quanh đó."
"Quanh các thành trì gần Hôi Nga thành có tu sĩ tra xét? Còn những nơi khác?" Tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ nhìn nhau, "Các tu sĩ đó thân phận thế nào?"
"Bọn vãn bối thường ở gần Hôi Nga thành, không biết thành trì khác thế nào, không biết cả thân phận các tu sĩ đó. Hình như là tu sĩ tu vi cực cao của đại tông môn cũng e dè họ, không dám kháng cự." Hoàng bào lão giả bảo tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ: "Bọn vãn bối chỉ biết những tu sĩ đó khá đông, mỗi tu sĩ quay về Thiên khung, đều bị chặn lại hỏi, họ hình như biết rất nhiều, có ghi chép về các tu sĩ thường qua lại Hôi Nga thành."
Tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ hơi nhíu mày, mấp máy môi truyền âm.
Tu sĩ mặt vàng lại nhìn hoàng bào lão giả và hai thanh niên vốn đang nín thở e dè, "Các vị là tu sĩ Hôi Nga thành? Đến đây hái linh dược gì?"
"Bọn vãn bối đều là tu sĩ Hôi Nga thành, đến đây hái Tam diệp tiểu linh thảo." Hoàng bào lão giả không dám giấu.
"Vậy thì chúng ta giao dịch nhé?" Tu sĩ mặt vàng bình tĩnh như thường.
"Không biết tiền bối muốn giao dịch gì?" Hoàng bào lão giả và hai thanh niên hơi biến sắc.
"Không cần khẩn trương, giao dịch này rất giản đan." Tu sĩ mặt vàng thấy ba tu sĩ sợ hãi thì mỉm cười: "Chỉ cần các vị cho mỗ biết thân phận chân thực nguyên rồi tìm chỗ an toàn ở lại chừng ba mươi ngày mới về Hôi Nga thành, cần linh thạch hay pháp khí thì cứ nêu ra."
"Tiền bối muốn..." Hoàng bào lão giả ngẩn ra, thập phần kinh nghi.
"Đã giao dịch thì mô không giấu, bọn mỗ có không ít đối đầu, chưa biết chừng các tu sĩ tra xét đó cũng là đối đầu. Bọn mỗ có dịch dung thuật pháp, muốn mượn tạm thân phận các vị." Tu sĩ mặt vàng nhìn hoàng bào lão giả, "Việc này chắc không ảnh hưởng đến các vị, dù gì các vị cũng sau ba mươi ngày mới quay lại, dù là cùng một tu sĩ, thân phận các vị chính xác thì sẽ không bị nghi ngờ, có thể các vị lại ra Thiên khung rồi quay lại."
"Chuyện đó..." Hoàng bào lão giả và hai thanh niên nhìn nhau, muốn nói rồi thôi.
"Mỗ đảm bảo không để các vị thiệt về linh thạch và pháp khí, nếu mỗ dùng sức ép các vị vào một chỗ, để ngủ chừng ba mươi rất dễ, chỉ là mỗ không muốn." Tu sĩ mặt vàng liếc hoàng bào lão giả và hai thanh niên.
"Tiền bối! Giao dịch nào rất có lợi cho bọn vãn bối nhưng bọn vãn bối thật sự có nguyên nhân khác." Hoàng bào lão giả cười khổ giải thích: "Không thì với tu vi của bọn vãn bối, sao dám đi xam thế này hái linh dược?"
"Cứ nói." Tu sĩ mặt vàng bảo hoàng bào lão giả.
"Bọn vãn bối bị bức đi hái linh dược này." Hoàng bào lão giả do dự một chốc: "Một vị đại tu sĩ bắt đồng bạn rồi buộc bọn vãn bối đi hái đủ số lượng nhất định linh dược, chưa biết chừng sẽ còn bắt làm việc khác, y mà bắt đến Hôi Nga thành thì bọn vãn bối cũng đành."
"Đại tu sĩ bắt đồng bạn các vị? Đại tu sĩ đó là tu sĩ Kim đan kỳ? Đồng bạn của các vị sao lại lọt vào tay y?" Tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ hơi bất ngờ.
"Đại tu sĩ đó đích xác là tu sĩ Kim đan kỳ, danh xưng Kim Dao chân nhân, bọn vãn bối không chọc giận y nhưng vô tình gặp nên bị bị y ép phải phục vụ." Hoàng bào lão giả nói ra, gương mặt lão và hai thanh niên đầy phẫn nộ xen lẫn bất lực.
"Kim Dao chân nhân đó là tán tu? Hình như y không phải ở Hôi Nga thành, mà có động phủ ở bên ngoài Thiên khung?" Tu sĩ mặt vàng mục quang lóe lên.
"Động phủ của y tại Kim Dao sơn, trên đường đến Hôi Nga thành, cách đây hơn hai nghìn dặm." Hoàng bào lão giả đáp.
"Hả? Hóa ra là thuận đường." Tu sĩ mặt vàng mỉm cười: "Kim Dao chân nhân tu vi Kim đan cấp nào?"
"Tu vi Kim đan nhất trọng." Hoàng bào lão giả tỏ rõ thần sắc kinh nghi.
"Vậy thì đưa bọn mỗ đến gặp Kim Dao chân nhân." Tu sĩ mặt vàng gật đầu, "Nếu đồng bạn của các vị chưa chết trong tay y thì mỗ sẽ buộc y trả người."
"Tiền bối giúp bọn vãn bối?" Hoàng bào lão giả và hai thanh niên rúng động nhưng đều lắc đầu, dị thường khẩn trương: "Y là Kim đan đại..."
"Thế nào, có liều không?" Dọ chưa dứt lời đã bị tu sĩ mặt vàng cắt ngang, "Các vị định liều thì sđưa bọn mỗ đến chỗ Kim Dao chân nhân, còn không bọn mỗ đi ngay, để các vị hái linh dược giúp y."
"Được!"
Tu sĩ mặt vàng nói đoạn là quay đi, hoàng bào lão giả dốc sức nghiến răng, kêu lên.
"Đi thôi, các vị đến đây chắc là có phi độn pháp bảo." Tu sĩ mặt vàng mỉm cười, tựa hồ câu đáp nằm trong dự liệu.
"Bọn vãn bối cũng có phi độn pháp bảo." Hoàng bào lão giả nghe tu sĩ mặt vàng nói vậy, vội vỗ lên nạp bảo nang, tế xuất một món thúy lục sắc trúc hạc. "Đúng rồi", đón hai tu sĩ trẻ tuổi lên phi độn pháp bảo, hoàng bào lão giả lại nhớ ra, "Nói đến đại sự, gãn đây có một việc không biết có được tính là đại sự không. Có đại tu sĩ chọc giận Chân Võ thiếu chủ, bị Chân Võ thiếu chủ bắt, trấn áp tại Mặc Ngọc lĩnh, dùng chân hỏa thiêu đốt hai trăm ngày rồi giết chết tế luyện một món pháp bảo. Lúc đó sẽ công khai thị chúng, cho tất cả cùng xem."

Chương 557: Trái phải đều sưng

"Có đại tu sĩ chọc giận Chân Võ thiếu chủ, bị Chân Võ thiếu chủ bắt, trấn áp tại Mặc Ngọc lĩnh, dùng chân hỏa thiêu đốt?" Nghe hoàng bào lão giả kể, tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ ngẩn người.
"Vâng, hình như tranh đoạt bảo vật với Chân Võ thiếu chủ, đại tu sĩ đó tựa hồ là Bá Khí chân nhân." Hoàng bào lão giả nói.
"Bá Khí chân nhân?" Tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ nhìn nhau, tùy tức, tu sĩ mặt vàng hỏi, "Các hạ có nhầm không, danh đại tu sĩ bị Chân Võ thiếu chủ bắt là khiếu Bá Khí chân nhân?"
"Chắc là Bá Khí chân nhân, tại hạ nghe các tu sĩ bàn việc này." Hoàng bào lão giả đáp.
"Mấy hôm trước, bọn tại hạ tại phường thị có được nghe kể, Bá Khí chân nhân họ Ngụy, là tu sĩ Thiên Huyền đại lục nam bộ, thần thông cao hơn nhiều tu sĩ Kim đan nhất trọng nhưng vì không biết Chân Võ thiếu chủ, kết quả mới thế." Hai thanh niên bổ sung.
"Lẽ nào Bá Khí chân nhân và hai tiền bối có quan hệ?" Hoàng bào lão giả thấy tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ hơi biến sắc.
"Đúng rồi." Tu sĩ mặt vàng mắt lóe lê: "Nghe nói gần đây truyền tống pháp trận ở nhiều thành trì đã đình chỉ sử dụng, hiện tại tình hình thế nào?""Hiện tại cả Thiên Huyền đại lục bắc bộ, trừ truyền tống pháp trận của vài thành trì có cấm chế chuyên dụng thì gần như tất cả truyền tống pháp trận đã ngừng sử dụng, một nửa vì Phá không pháp tinh tổn hủy, còn lại là chủ động phong bế." Hoàng bào lão giả cười khổ: "Tiền bối chắc cũng biết việc dị trùng chuyên môn phá hoại Phá không pháp tinh. Dị trùng này có thể thần bất tri quỷ bất giác bám theo tu sĩ cùng đi trong truyền tống pháp trận, vì sợ dị trùng này mà ngay cả hơn mười thành trì Thiên Huyền đại lục trung bộ gần với bắc bộ đã chủ động lấy Phá không pháp tinh ra, phong bế truyền tống pháp trận. Hiện tại đến thành khác đành trông vào bản thân, vì bất tiện nên nhiều thứ để tu luyện đã tăng giá hai phần."
"Tin này khẳng định do Hứa Thiên Ảo đồn ra, để làm gì nhỉ?" Hoàng bào lão giả nói đoạn, tu sĩ mặt vàng và tu sĩ mặt rỗ không nói gì nhưng thật ta đang mấp máy môi truyền âm.
"Y làm vậy để dẫn dụ đạo lữ và hảo hữu của mỗ đến rồi bắt họ, bức mỗ xuất hiện." Tu sĩ mặt vàng bảo tu sĩ mặt rỗ.
Cả hai chính thị Ngụy Tác và nữ tu.
Vốn với tu vi hiện tại và thần thông của Ngụy Tác, dù có tu sĩ Huyền Phong môn chặn lại thì chỉ cần không gặp nhân vật cấp thái thượng trưởng lão Kim đan lưỡng trọng, Kim đan tam trọng thì sẽ dễ dàng hạ được. Nhưng gã nghe nữ tu nói Huyền Phong môn xuất động đệ tử tinh anh thì thường mang theo pháp bảo kiểu Nguyên thần đăng, bị giết là tu sĩ Huyền Phong môn khác sẽ cảm ứng được, khi đó thoát thân không dễ tí nào.
Để an toàn, Ngụy Tác và nữ tu định mượn thân phận của hai trong ba tu sĩ nhưng không ngờ lại nghe ngóng được tin này.
"Hứa Thiên Ảo thực quá vô sỉ!" Nữ tu có vẻ giận: "Mau tìm cách thông tri cho họ đừng đến."
"Không kịp rồi, họ chắc từ mấy ngày trước đã nghe tin, Hứa Thiên Ảo cố ý truyền bá đi thì e giờ nay đã đồn đến Thiên Huyền đại lục nam bộ." Ngụy Tác lắc đầu, "Hiện tại cơ hồ toàn bộ truyền tống pháp trận ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ vô dụng, dù tại hạ không gặp trở ngại, toàn lực phi độn, ít nhát phải hai, ba mươi ngày mới tới thành trì rìa trung bộ, lúc đó đạo lữ và hảo hữu của mỗ chưa biết chừng đã đến nơi rồi."
"Nếu đạo lữ và hảo hữu rơi vào tay Hứa Thiên Ảo, các hạ sẽ đến Mặc Ngọc lĩnh cứu họ chứ?" Nữ tu hỏi Ngụy Tác, "Hứa Thiên Ảo chưa biết chừng đã đạt tu vi Kim đan tứ trọng, thân phận đặc thù, chắc chắn có dị bảo uy lực kinh nhân. Các hạ đi có khác gì tự tìm cái chết."
"Nếu lọt vào tay y, đương nhiên phải liều mạng cùng y." Ngụy Tác đáp.
Trong mắt nữ tu có quang hoa lóe lên.
"Câc hạ có phương pháp liên lạc với đạo lữ và hảo hữu không, chúng ta đến ngoài Mặc Ngọc lĩnh đợi họ, đừng để bị Hứa Thiên Ảo gạt." Hơi trầm ngâm, đoạn nữ tu bảo.
"Chúng ta mà đến Mặc Ngọc lĩnh mới là tự chui đầu vào lưới." Ngụy Tác mỉm cười: "Bất quá đa tạ Lam đạo hữu, việc này vốn là việc riêng của mỗ."
"Các hạ đã có phương pháp ứng đối?" Thấy gã thản nhiên, nữ tu tỏ vẻ kinh ngạc.
"Mỗ tự có diệu kế, cứ để Hứa Thiên Ảo đợi đi." Ngụy Tác cười hắc hắc, "Chúng ta cứ theo kế hoạch đến Bắc La thành, lúc đó đạo hữu sẽ biết."
"Vậy hả?" Nữ tu thấy gã ra vẻ cao thâm mạc trắc thì bĩu môi, bất quá bớt lo lắng hơn.
Nàng cho rằng nếu Ngụy Tác liều mạng với Hứa Thiên Ảo thì nàng sẽ giúp gã. Bất quá thật ra nàng và gã biết nhau chưa lâu, vì sao lại làm thế thì nàng cũng không chưa nghĩ tới.
"Lưỡng vị tiền bối, động phủ của Kim Dao chân nhân ở Kim Dao sơn trước mặt."
Hoàng bào lão giả tế xuất thúy lục sắc trúc hạc, tốc độ phi độn hơi chậm, gần hai canh giờ mới dừng lại, chỉ vào ngọn núi trước mặt nói với Ngụy Tác và nữ tu.
"Thế này mà cũng xưng là Kim Dao sơn, có khác gì Tiểu Kê sơn." Ngụy Tác bật cười.
Ngọn núi đó chỉ cao sáu, bảy trăm trượng, trông như một con gà con đang nằm dưới đất.
"Tiền bối, hiện tại chúng ta nên làm gì?" Hoàng bào lão giả khẩn trương hỏi Ngụy Tác.
"Các vị biết động phủ ở đâu chăng? Linh dược giao bằng cách nào?" Ngụy Tác hỏi hoàng bào lão giả và hai thanh niên đều thập phần khẩn trương.
"Cửa vào thì bọn vãn bối không rõ nhưng lên lưng núi là có đệ tử của y ra mặt." Hoàng bào lão giả chỉ lên.
"Y thu cả đệ tử?" Ngụy Tác nhíu mày. "Tổng thể bao nhiêu người?"
"Tất cả chỉ hai người." Hoàng bào lão giả đáp. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Được, để đệ tử của y ra đã, đưa bọn mỗ đến." Ngụy Tác bình tĩnh như thường gật đầu với hoàng bào lão giả.
Hoàng bào lão giả nghiến răng, không nói gì, lướt lên lưng núi.
"Cảnh sắc không tệ." Chốc sau, bọn Ngụy Tác cách không đầy năm trăm trượng, ở đó một dòng suối trong vắt chảy giữa rừng, linh hoa đua nở rực rỡ.
"Trần lão đầu, sư tôn bảo ngươi hái linh dược, xong chư?"
Cách chân núi hơn bốn trăm trượng thì tiếng quát vang lên, một dải cầu vồng từ trong rừng xẹt tới.
"Nhìn mặt y là muốn đánh." Thấy tu sĩ đó hiện thân, Ngụy Tác lẩm bẩm khiến nữ tu bật cười.
Tu sĩ này hơn ba mươi tuổi niên kỷ, mặc thanh sắc nhuyễn giáp, đứng trên thanh sắc trường kiếm chi không biết dùng tinh kim luyện gì chế thành mà dài chừng một trượng, thanh sắc kiếm mang liên tục thò thụt, rõ ràng thị một kiếm tu. Mặt tu sĩ này như bị giày giẫm vào, ngũ quan lõm xuống, cơ hồ bị ai đó giẫm chân lên thành thử khuôn mặt mới vậy.
Nhưng tu sĩ đó trời sinh lại có dáng vẻ hung hãn, mắt rực hung quang, tướng mạo không dễ coi tí nào.
Nghe tu sĩ đó quát, thân thể hoàng bào lão giả hơi run, nhìn Ngụy Tác, không biết trả lời thế nào.
Tu sĩ mặt giày giẫm trong mắt Ngụy Tác là đáng đánh nhưng có tu vi Phân niệm cảnh tam trọng, so với hoàng bào lão giả và hai tu sĩ trẻ tuổi thì cao hơn không biết bao nhiêu lần.
"Trần lão đầu, hai người này là ai? Đưa người đến là sao?" Y liếc Ngụy Tác và nữ tu, sầm mặt quát.
"Không có ý gì, mỗ chỉ thuận đường đi qua bảo Kim Dao chân nhân, linh dược không có đây, mau giao người ra, không thì sẽ biết tay." Ngụy Tác liếc đối phương, mỉm cười.
"Ngươi giúp chúng?" Tu sĩ mặt giày giẫm cười lạnh, "Trần lão đầu, muốn tìm người giúp cũng nên lợi hại một chút, hai tên này chắc chán sống rồi."
"Ngươi thích bên trái hay bên phải sưng?" Ngụy Tác đột nhiên hỏi.
"Thế nào, ngươi tưởng đánh sưng được mặt ta?" Mắt đối phương nheo lại.
"Cho chọn mà ngươi không chọn thì đánh sưng cả hai vậy." Ngụy Tác thở dài.
"Muốn chết!" Mắt đối phương lóe lên hàn quang, vỗ lên một nạp bảo nang trên eo.
Cùng lúc, thần thức uy áp kinh nhân khiến y cứng người.
Bạch quang lóe lên, thân ảnh Ngụy Tác xuất hiện trước mặt.
"Chát!" "Chát!"
Hai cái bạt tai giáng gọn ghẽ lên mặt y.

Chương 558: Trực tiếp giết chết

Bạch quang lóe lên, thân ảnh Ngụy Tác lại lăng không xuất hiện cách đối phương năm, sáu mươi trượng.
Mặt tu sĩ như bị giày giẫm lên sưng vù, mắt cũng sưng húp lại với nhau.
Răng y bị Ngụy Tác bạt tai gãy hết.
"Phù"!
Hoàng bào lão giả và hai thanh niên đều hít một hơi lạnh, tỏ vẻ không dám tin.
Ai cũng biết, bạt tai đối phương hai cái còn khó hơn giết chết nhiều.
Đối phương lại không thể trả đòn, ngay cả pháp bảo cùng thuật pháp cũng không kịp động dụng thì đã lãnh hai bạt tai.
Hoàng bào lão giả và hai thanh niên còn đang chấn kinh thì nữ tu mỉm cười, cơ hồ biết trước kết quả.
Tu sĩ mặt như bị giày giẫm ngẩn ra
Y thất thần, không hiểu chuyện gì. Nguồn truyện: Truyện FULL"Phù!"
Đoạn y há miệng, phun ra một ngụm máu lẫn răng.
Răng y bị đánh gãy hết, gương mặt lại biến thành bèn bẹt như cái đĩa.
"Ngươi!" Y định thần lại run lên, tựa hồ kinh nộ dị thường, toan động thủ.
"Mặt ngươi không thuận mắt như trước, quay lại nhé." Ngụy Tác vẫn thản nhiên, bạch quang lóe lên, lại xuất hiện trước mặt y.
"A" một tiếng thảm thiết vang lên, Ngụy Tác giẫm lên mặt y.
Mặt y xuất hiện một dấu chân rõ ràng rồi mới ngã xuống.
"Kỳ quái, sao lại thấy sưng vù như trước dễ coi hơn, có nên trở lại thế không." Thấy đối phương bị giẫm đến bẹt mặt, Ngụy Tác lại lẩm bẩm.
"A!"
Tu sĩ mặt bẹt dù trì độn đến đâu cũng biết không địch nổi, còn dám lắm lời tất sẽ lãnh đủ.
"Y là ai mà cả tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng cũng không thể trả đòn, pháp bảo cùng thuật pháp cũng không kịp thi triển?"
Hoàng bào lão giả và hai thanh niên chấn kinh vô hạn, đồng thời tỏ rõ thần sắc kinh hỉ. Ngụy Tác càng lợi hại, càng có hi vọng cứu được tu sĩ bị Kim Dao chân nhân bắt.
"Ai đả thương đệ tử của ta?"
Tu sĩ mặt bẹt cắm cổ chạy, thoáng sau có tiếng quát băng lãnh vang lên.
Một tu sĩ mặc cổ đồng sắc đạo bào, tóc cài bạch ngọc trâm lao lên.
Y chừng hơn bốn mươi tuổi, lưỡng quyền nô cao, mặt mũi hung hãn, thân ngoại linh khí màu vàng, ngưng thành hình kim sắc diêu tử.
Hoàng bào lão giả và hai thanh niên đều rụt lại hoảng sợ.
Rõ ràng, Kim đan tu sĩ này là đại tu sĩ Kim Dao chân nhân mà họ nói đến.
"Người đánh y là tiểu đệ." Thân ảnh Ngụy Tác loáng lên, chặn trước hoàng bào lão giả và hai thanh niên.
"Ngươi là trợ thủ ba tên này tìm đến?" Kim Dao chân nhân đả quan sát Ngụy Tác và nữ tu, mặt mũi băng hàn.
"Thừa lời quá." Ngụy Tác ung dung nhìn Kim Dao chân nhân, "Các hạ giao đồng bạn của họ ra, mỗ không làm phiền nữa."
"Ngươi làm phiền ta?" Kim Dao chân nhân cười lạnh, "Để xem ngươi có bản lĩnh gì mà nói thế."
"Tức là ta không cần nói nữa." Ngụy Tác không nhiều lời, uy áp kinh nhân dồn lên Kim Dao chân nhân, một đạo ám kim sắc kiếm khí xẹt tới như chớp.
"Ngươi...!"
Kim Dao chân nhân run lên, mắt tỏ vẻ kinh hãi cực độ.
"Chát!", Đạo ám kim sắc kiếm khí của Ngụy Tác chém tới, y chỉ kịp tế xuất một viên bạch sắc châu tử.
Bạch sắc châu tử chật vật chống đỡ ám kim sắc kiếm khí, trong tay Ngụy Tác xuất hiện một món kim sắc hàng ma xử, một tia sét giáng lên Kim Dao chân nhân.
"A!"
Linh quang từ cổ đồng sắc pháp y của Kim Dao chân nhân lập tức vỡ nát, y bị thiểm điện oanh kích run lẩy bẩy.
Không hề dừng lại, bạch quang lóe lên, Ngụy Tác đến trước Kim Dao chân nhân, mấy đạo thanh sắc quang ti bắn vào thể nội y.
Kim Dao chân nhân cứng người, linh khí tắt hết, tựa hồ chân nguyên bị Ngụy Tác trấn áp.
"Hóa ra y cũng là Kim đan kỳ đại tu sĩ!"
"Kim Dao chân nhân mà một chiêu là bị bắt sống! Đây là thần thông cỡ nào?"
Hoàng bào lão giả và thanh niên há hốc miệng, không dám tin vào mắt mình.
"Ngươi là ai, có biết ta và Lý Tả Ý trưởng lão của U Minh cung có quan hệ gì không?" Kim Dao chân nhân thân thể cứng lại, mặt cháy đen nhưng vẫn gầm lên, không địch nổi Ngụy Tác thì đem danh hiệu đại tu sĩ khác ra dọa.
Vù!
Ngụy Tác liếc tu sĩ bị chế trụ mà còn kêu ầm lên, không nói gì, hắc sắc hỏa diễm bắn vào tay phải y, cánh tay Kim Dao chân nhân liền hóa thành tro.
"A!"
Kim Dao chân nhân kêu lên thảm thiết, tỏ vẻ không dám tin.
Ngụy rõ ràng muốn cho y biết gã không quan tâm y và trưởng lão gì đó có quan hệ gì.
"Trong kia muốn sống thì ra ngay, không thì đừng trách mỗ độc ác." Ngụy Tác cất giọng sang sảng.
Cơ hồ đồng thời, hai tu sĩ kinh hãi khôn cùng lao ra.
Một là tu sĩ mặt như bị giày giẫm vừa bị Ngụy Tác đánh và một tu sĩ mũi khoằm mặc hôi sắc pháp y.
Cả hai đều là đệ tử Kim Dao chân nhân, thấy ngay cả sư phụ cũng mộ chiêu là bị bắt thì nào còn dám phản kháng.
"Đồng bạn của họ đâu?" Ngụy Tác thấy cả hai nhợt nhạt run rẩy thì hỏi.
"..." Hai tu sĩ nhìn nhau, cùng không dám nói.
"Nói đi!" Ngụy Tác lạnh lùng.
"Bị y giết rồi." Tu sĩ mặt bi giày giẫm run lên, chỉ vào tu sĩ mũi khoằm.
"Cái gì!"
Hoàng bào lão giả và hai thanh niên run người, hoàng bào lão giả bật khóc còn hai thanh niên nghiến răng ken két, mắt đầy cừu hận.
"Không liên qua đến ta, là sư tôn hạ lệnh. Nữ tu đó bị sư tô gian dâm, hổ thẹn quá cắn lưỡi, chỉ còn lại một hơi thở mà thôi." Tu sĩ mũi khoằm nghe sư huynh đệ nói thì vội biện hộ.
"Cái gì!"
Ngụy Tác và nữ tu nhìn nhau, mắt ánh lên hàn quang.
Thật ra cả hai đã biết trước, đồng bạn của hoàng bào lão giả và hai thanh niên lành ít dữ nhiều, đối với tu sĩ Kim đan kỳ như Kim Dao chân nhân thử chủng, tu sĩ Chu thiên cảnh không khác gì sâu kiến, sau cùng hoàng bào lão giả và hai thanh niên sẽ bị giết nốt, việc gì y phải mất công chế trụ một đê giai tu sĩ rồi trông coi.
Giết hết thì che giấu được cả việc đã làm, còn sợ gì hậu hoạn.
Ngụy Tác và nữ tu không ngờ đồng bạn của hoàng bào lão giả và hai thanh niên lại là một nữ tu, còn bị tiền gian hậu sát.
"Hay lắm, ngươi chết trước đi."
Ngụy Tác vung tay, một đạo kiếm quang xuyên thấu tâm mạch tu sĩ mặt bị giày giẫm.
Máu tóe lên, thân thể y cứng lại, không còn sinh khí.
"Ngươi dám giết ta thì sẽ hối hận!" Cảm giác được sát ý ngùn ngụt của Ngụy Tác, Kim Dao chân nhân gào lên.
"Vậy hả?" Ngụy Tác chuẩn bị giết luôn Kim Dao chân nhân, thấy y gào lên thì đỏi ý vung tay, một sợi lửa còn nhỏ hơn sợi tóc bắn vào thể nội, chảy theo kinh mạch y.
"A!"
Kim Dao chân nhân lại cứng người, ngũ quan đô triệt để méo mó, thể nội huyết dịch bị ngọn lửa thiêu đốt, nung chảy mỗi kinh mạch.
"Đừng giết ta! Chỉ cần tha mạng, ta sẽ dẫn các vị vào động phủ. Giao hết mọi thứ cho các vị." Ngụy Tác nhìn sang tu sĩ áo xám mũi khoằm, y sợ hãi cực độ kêu lên.
"Ngươi biết nhiều hơn sư tôn chắc?" Ngụy Tác cười lạnh. "Xoạt!" Lại một đạo kiếm quang xuyên thấu tâm mạch y.

Chương 559: Đối sách thần bí

"Muốn tự nổ kim đan? Cần ta đồng ý đã."
Trong lúc Ngụy Tác giết chết tu sĩ mũi khoằm thì đỉnh đầu Kim Dao chân nhân dấy lên khí tức nguy hiểm, cơ hồ uy năng hủy diệt đang ủ mầm. Nhưng Ngụy Tác không buồn nhướng mắt, vung tay, mấy quang phù nhỏ xíu từ đầu ngón tay bắn vào mình Kim Dao chân nhân.
"A!"
Kim Dao chân nhân kêu lên như lợn bị chọc tiết, khí tức nguy hiểm phát ra trên đầu tiêu tan vô ảnh vô tung, cả người co lại, da chảy ra một lớp mỡ.
"Thế nào, thủ đoạn này của mỗ là Phần huyết thiên đăng, dùng hắc sát hỏa khí thiêu đốt khí huyết, rồi từ từ nung chảy mỡ ra, tu vi của ngươi chắc chịu được ba mươi mấy ngày, khi mọi thứ trong thể nội cạn hết mới thì mới chết." Ngụy Tác nhìn Kim Dao chân nhân đang kêu gào như bị chọc tiết, "Ngươi thấy chưa đủ độ thì ta còn phương pháp khiến thần thức ngươi có cảm giác thống khổ gấp mấy lần."
"A, ngươi sẽ hối hận! Ta có ơn với Lý Tả Ý, y nhất định sẽ báo cừu cho ta!"
"Ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi.""Ta nguyền rủa ngươi bị người ta đày đọa đến chết, đày đọa nghìn ngày, vạn ngày!"
"..."
Ban đầu Kim Dao chân nhân kêu liên tục, nguyền rủa Ngụy Tác nhưng gã không nói gì, cứ mặt mũi lạnh tanh quan sát.
Không đầy một tuần hương sau, Kim Dao chân nhân không mắng nữa mà kêu gào thảm thiết.
Chừng một tuần hương sau, tu sĩ trên mình đầy mỡ vàng này suy sụp, kêu lên: "Có phải chỉ cần ta giao mọi thứ của mình và trong động phủ thì ngươi tha cho ta?"
"Không thể tha ngươi." Ngụy Tác nói ngay: "Bất quá ta để ngươi chết thống khoái."
"Được! Ta nói, nói thế. Chỉ mong cho ta thống khoái." Kim Dao chân nhân thảm thiết kêu lên. Tu sĩ như y không cợ chết nhưng thủ đoạn của Ngụy Tác là cứ từ từ nung cho y chảy mỡ khiến y không chịu nổi. Y cũng biết mình đừng mong thoát khỏi tay gã. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Nói đi, trong động phủ có pháp khí, bảo vật gì, công pháp ngươi biết nữa, nói hết ra." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhìn Kim Dao chân nhân, "Nói xong ta sẽ để ngươi thống khoái."
"Bạch sắc châu tử ban nãy là Động thiên cốt châu, bán huyền giai pháp bảo, ta chưa kịp hoàn toàn kích phát uy năng... Phòng hộ pháp trận trong động là Thất tiêu vân nguyệt trận..." Kim Dao chân nhân co rút liên tục, vừa kêu gào và nói.
"Chỉ là phổ thông Kim đan tu sĩ thôi mà, đi đêm lắm có ngày gặp ma, vô tình chạm phải ta."
Không đầy nửa canh giờ, Kim Dao chân nhân khai sạch mọi thuật pháp, Ngụy Tác cũng tìm khắp động phủ của y. Đối với gã, đồ của Kim Dao chân nhân không có gì quá hữu, trừ bạch sắc cốt châu ban nãy đỡ được Ám hoàng kiếm khí thì y chỉ còn một món đạo giai hạ phẩm pháp bảo là ngân địch. Công pháp dã chỉ là địa cấp đê giai, thuật pháp cũng không có gì hơn địa cấp cao giai. Kim đan tu sĩ này còn không bằng Hoàng Nha Tử. Động phủ của y chỉ gồm mười mấy gian thạch thất, không có bố trí gì đặc biệt.
"Ta đã cho ngươi biết hết rồi, để ta thống khoái! Không thì ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi!"
Ngụy Tác tìm hết động phủ của Kim Dao chân nhân xong, y kêu lên điên cuồng. Miệng y lúc đó chảy ra cả mỡ vàng.
Vù!
Ngụy Tác xuất ra mấy đạo quang phù vào thể nội Kim Dao chân nhân rồi lấy Thực huyết pháp đao, cắm và ngực y.
Hiện tại Thực huyết pháp đao đang trống, tuy Kim Dao chân nhân tu vi kém xa bọn Huyền Vũ chân nhân nhưng dù gì cũng là một Kim đan tu sĩ, ngưng thành huyết châu tất uy năng cao hơn đạo giai thượng phẩm pháp bảo.
Thực huyết pháp đao cắm vào tâm mạch, Kim Dao chân nhân liền sinh cơ đoạn tuyệt.
Ngụy Tác để ký sự thanh phù ghi lại công pháp cùng thuật pháp của Kim Dao chân nhân cùng ngân địch pháp bảo đạo giai hạ phẩm trước mặt hoàng bào lão giả và hai thanh niên.
Tìm kiếm động phủ của Kim Dao chân nhân mà không thấy thi thể nữ tu đó, chắc đã bị y và hai đệ tử dùng thuật pháp thiêu rồi.
"Y giết một đồng bạn của các vị, mỗ giết y coi như báo cừu, người chết không thể sống lại, những thứ này coi như đền bù."
"Tiền bối ân nặng như núi với bọn vãn bối, lẽ ra bọn vãn bối không báo được thù mà còn bị giết, sao bọn vãn bối lại lấy đồ của tiền bối nữa." Hoàng bào lão giả nghe tin dữ của con gái thì như già đi mười tuổi, nghe Ngụy Tác bảo thì quỳ xuống dập đầu.
"Hóa ra nữ nhi các hạ chết trong tay y?" Ngụy Tác ngẩn ra phất tay, dùng chân nguyên đỡ hoàng bào lão giả dậy.
Hoàng bào lão giả gật đầu, nước mắt lưng tròng.
"Những thứ này không có nhiều tác dụng với mỗ nhưng với các vị thì có." Ngụy Tác và nữ tu nhìn nhau, nói với hoàng bào lão giả và hai thần thanh niên đang đau xót, "Bọn mỗ tạm thời dùng thân phận của Kim Dao chân nhân và đệ tử, các vị đừng đồn tin chúng chết ra ngoài là được."
"Trần Thư Đồng lấy tính mệnh đảm bảo tuyệt đối không để lộ việc hôm nay." Hoàng bào lão giả phát thệ, "Bằng không sẽ chịu mọi đày đọa, sống không được, chết không xong."
"Bọn tại hạ cùng lấy tính mệnh đảm bảo tuyệt đối không để lộ việc hôm nay. Bằng không sẽ chịu mọi đày đọa, sống không được, chết không xong." Hai thanh niên thề xong lại nói: "Ân công cần giúp gì nữa chăng? Bọn tại hạ dù chết cũng báo đáp ân công."
"Các vị muốn báo đáp thì giúp mỗ làm một việc được chăng?" Ngụy Tác hơi trầm ngâm.
Hoàng bào lão giả và hai thanh niên nhìn nhau, không hề do dự: "Ân công cần giúp gì xin cứ nói."
Ngụy Tác gật đầu, lấy ra một tấm thanh sắc ngọc phù, dùng thủ đoạn chân nguyên ngưng phù viết mấy chữ rồi đưa cho hoàng bào lão giả, "Trong này là việc mỗ nhờ. Các vị nhớ rõ thì hủy ngọc phù đi." Nói đoạn gã lấy ra một linh thạch đại căng phồng, đưa cho lão.
Hoàng bào lão giả tỏ vẻ ngưng trọng đón thanh sắc ngọc phù và linh thạch đại đoạn đọc nội dung thanh sắc ngọc phù.
Thoáng sau, hoàng bào lão giả tựu đưa thanh sắc ngọc phù cho hai thanh niên, cả hai đọc qua rồi gật đầu, đưa lại thanh sắc ngọc phù cho hoàng bào lão giả, lão đọc kỹ để xác nhận đã nhớ đoạn bóp nát.
"Pháp bảo này chắc hữu dụng với các vị. Việc này nhờ các vị cả." Ngụy Tác thấy hoàng bào lão giả bóp vỡ ngọc phù, gã vung tay lấy ra một món linh giai thượng phẩm pháp bảo phòng ngự, đưa cho hoàng bào lão giả.
"Ân công, bọn tại hạ nhớ ân tình này." Hoàng bào lão giả không chối, nhận pháp bảo phòng ngự, cả ba hành lễ với Ngụy Tác đoạn lướt vào Thiên khung.
"Trước khi đến Bắc La thành, tại hạ chiếm chút tiện nghi, làm sư tôn các hạ." Ba người đi khỏi, nữ tu bảo Ngụy Tác đoạn bắt một pháp quyết.
Quang hoa tràn ra, một tấm mặt nạ mỏng trong suốt xuất hiện, nữ tu ấn nhẹ lên mặt, khuôn mặt biến thành giống hệt Kim Dao chân nhân.
"Môn thuật pháp của các hạ có thể giả cả khí tức chứ không chỉ dáng vẻ?" Ngụy Tác tròn mắt vì nữ tu không chỉ diện mạo giống hệt Kim Dao chân nhân mà khí tức cũng y hệt, thân ngoại linh khí cũng ngưng thành hình kim sắc diêu tử.
"Môn thuật pháp này tuy không tệ nhưng Huyền Phong môn có mấy tu sĩ tu luyện Vọng khí thuật pháp đặc biệt thì vẫn nhìn ra. Ngoài ra thuật pháp này lại không thể động thủ với người ta vì khi ấy thân ngoại linh khí sẽ biến thành của mình, bại lộ ngay." Giọng nữ tu biến thành giọng Kim Dao chân nhân.
"Thuật pháp của tại hạ không thể giúp các hạ dịch dung, tại hạ đã thề không truyền thuật pháp cho ai." Nữ tu e dè, "Các hạ dùng Dịch dung đan thôi."
"Không sao, Huyền Phong môn lợi hại đến đâu cũng không thể biết cả tướng mạo của đệ tử Kim Dao chân nhân." Ngụy Tác lấy ra một viên dịch dung đan, dùng chân nguyên bôi lên mặt, biến thành giống tu sĩ mũi khoằm sáu, bảy phần. Gã đã hỏi Kim Dao chân nhân biết tu sĩ này tên Liễu Nguyên Hạo.
"Đúng rồi, ban nãy các hạ nhờ họ làm gì?" Nữ tu nhìn Ngụy Tác, đột nhiên nhớ ra hỏi.
"Ứng phó việc Hứa Thiên Ảo bức mỗ ra mặt." Ngụy Tác mỉm cười, "Họ không có gì nguy hiểm cả."
"Tại hạ thấy họ chỉ đọc quá, đối sách tựa hồ thập phần giản đan?" Nữ tu hoài nghi nhìn Ngụy Tác, "Bảo họ làm thì nói luôn là được, hà cớ phải thần bí thế? Thật ra là đối sách gì?"
"Ha ha, có những việc không tiện nói ra." Ngụy Tác cười ha hả: "Các hạ biết ngay thôi mà."
"Hừ! Thần bí quá, không nói thì thôi." Nữ tu trừng mắt, có vẻ giận lướt đi.
"...!" Ngụy Tác run lên, chợt thấy đối phương hình như hơi quá ẻo lả.

Chương 560: Sớm một ngày?

"Ô ô ô!"
Một dải mây vàng lướt đi trên không, vang lên tiếng sói gào.
Trên đó có hai tu sĩ, là Ngụy Tác và nữ tu giả trang thành Kim Dao chân nhân và tu sĩ mũi khoằm.
Dải mấy này là Thiên lang yên, phi độn pháp bảo của Kim Dao chân nhân, dừng kích phát thì đám mấy sẽ ngưng thành một khối hắc sắc tinh thể cỡ bàn tay, rất đặc biệt.
Rời khỏi động phủ của Kim Dao chân nhân, Ngụy Tác và nữ tu kích phát phi độn pháp bảo này đi về Bắc La thành.
Cả hai đi qua gần Hôi Nga thành, tiếp đó toàn đi ngoài hoang dã, không qua thành trì nào.
Giờ đã nhìn rõ Thiên khung, chỉ còn cách mấy trăm dặm.
"Đến rồi! Ngụy Tác, đó là Tinh phong pháp y của Huyền Phong môn, chỉ có đệ tử tinh anh lập công lớn mới được thưởng. Đệ tử có pháp y này, địa vị ngang với trưởng lão, có thể trực tiếp xử trí ngoại môn đệ tử."Đột nhiên, nữ tu hơi nhíu mày, hạ giọng bảo Ngụy Tác, "Các hạ nên che giấu tu vi, đừng để y nhận ra sơ hở."
"Huyền Phong môn xuất động ngần ấy nhân thủ."
Ngụy Tác đã nhận ra thanh, ngân lưỡng sắc độn quang từ trong Thiên khung bắn tới, vẽ thành một quỹ tích cắt vào Thiên lang yên.
Thanh, ngân lưỡng sắc quang hoa do pháp y của các tu sĩ phát ra, rõ ràng pháp y này cũng là một món phi độn pháp bảo.
"Lưỡng vị đạo hữu xin dừng bước."
Đệ tử tinh anh Huyền Phong môn đó lướt đến trước Ngụy Tác và nữ tu.
"Phân niệm cảnh ngũ trọng, đệ tử tinh anh của siêu cấp tông môn, quả thật tông môn bình thường không so được."
Ngụy Tác dùng Vọng khí thuật quét vào, nhận ra đệ tử Huyền Phong môn này tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng.
Trước kia xem Huyền Phong môn thu đồ đệ, Ngụy Tác có nghe nói rằng rèn luyện của Huyền Phong môn đối với môn nhân đệ tử phi thường hà khắc, con đường trở thành nội môn đệ tử cực kỳ gian nan, mối năm đều có số lượng kinh nhân đệ tử mất mạng vì rèn luyện.
Nhưng gã hiểu Huyền Phong môn là siêu cấp đại tông môn có cả chục vạn môn nhân đệ tử, đệ tử tinh anh ít nhất cũng hơn trăm. Hiện tại tùy tiện đưa ra một đệ tử tinh anh đã có tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, thực lực này quá kinh nhân.
Đệ tử Huyền Phong môn này bất quá ba mươi tuổi Tinh phong pháp y xanh nhạt trên mình như tinh hà lưu động, y lại mày kiếm mắt sao, khí thế phi phàm, có khí tức cao quý của đệ tử đại tông môn, đại phái.
"Tinh phong pháp y, các hạ là đệ tử Huyền Phong môn." Nữ tu bình tĩnh như thường nhìn đệ tử Huyền Phong môn khí vũ bất phàm, nhíu mày, "Không hiểu chặn đường có việc gì chăng?"
"Hả? Kim Dao sơn Kim Dao chân nhân?" Đệ tử Huyền Phong môn thấy kim sắc linh khí của nữ tu thì vội hành lễ, "Tại hạ Triệu Như Phong, nội viện đệ tử của Huyền Phong môn, chặn chân nhân lại vì bản môn có một đối đầu đào thoát, tại hạ phụng lệnh đại sư huynh Lâm Thái Hư tra xét ở đây, khiến chân nhân bất tiện, thật sự xin lỗi."
Huyền Phong môn cũng phân thành nội sơn, ngoại sơn.
Ngoại sơn là ngoại môn đệ tử, nội sơn là nội môn đệ tử, còn nội viện là đệ tử tư chất kinh nhân, hoặc lập công lao lớn với tông môn, hoặc nhờ tế ngộ mà tốc độ tu luyện cao hơn hẳn nội môn đệ tử, được Huyền Phong môn coi là đệ tử tinh anh trọng điểm bồi dưỡng.
"Đệ tử tinh anh của siêu cấp tông môn, quả nhiên khác hẳn. Y tuy có khí độ của đại phái, nhưng còn nhân vật như Lâm Thái Hư và Hứa Thiên Ảo lại quá bá đạo. Bất quá địa vị bất đồng, ở vị trí hai kẻ đó phải cần uy phong như thế không thì khó lập uy, sao trấn áp được ngần ấy đệ tử."
Thấy đệ tử Huyền Phong môn lễ độ như vậy, Ngụy Tác dấy lên ý nghĩ.
Rõ ràng, đệ tử Huyền Phong môn lễ phép với nữ tu không vì e dè thực lực "Kim Dao chân nhân" mà là phong cách của y như thế.
Càng như vậy càng ít gây chuyện, đại tông môn mới càng đáng sợ.
Bất quá Ngụy Tác hiểu cũng phải là tu sĩ ở cấp nhất định mới được đối xử như thế, còn gặp tu sĩ chưa đạt cả Phân niệm cảnh thì đệ tử Huyền Phong môn này khẳng định không khách khí.
"Hóa ra thế, hiện tại xong rồi chứ?" Nữ tu ra vẻ e dè, tán tu như Kim Dao chân tất không dám đắc tội đệ tử tinh anh Huyền Phong môn.
"Không biết vị đạo hữu này và chân nhân có quan hệ gì? Triệu Như Phong tỏ vẻ xin lỗi: "Thứ lỗi, tại hạ phụng mệnh phải hỏi mọi tu sĩ qua đây, còn phải ghi lại, không thì có sơ hở gì, sư huynh đệ ở đằng sau so ra thì tại hạ sẽ bị trách phạt."
"
Đây là đệ tử mỗ, tên Liễu Nguyên Hạo." Nữ tu đáp, có vẻ không muốn gây sự.
"
Được rồi, không có việc gì đây, đã phiền chân nhân. Có gì mong chân nhân bỏ quá cho." Triệu Như Phong lấy ra một ngọc phù, thần thức quét vào đoạn mỉm cười gật đầu, tránh đường.
"
Đi thôi!"
Ngụy Tác và nữ tu không nói gì thêm, Thiên lang yên lướt đi, rời khỏi chỗ đệ tử Huyền Phong môn.
...
Hai ngày sau, trên một hoang nguyên, một đám mây đen lao đi thật nhanh.
Phía trước chợt xuất hiện một vùng xanh thẫm.
"
Bắc La thành hóa ra là thế."
Trên đám mây, Ngụy Tác ngưng thần nhìn thành trì.
Liên tục hai ngày phi độn, Ngụy Tác và nữ tu tới được mục đích, Bắc La thành.
Hai ngày nay, Ngụy Tác và nữ tu còn qua một lần tra xét nữa, do một đệ tử tinh anh Huyền Phong môn thực hiện, có vẻ Huyền Phong môn bố trí dọc theo Thiên khung mấy chục đệ tử tinh anh.
Ngụy Tác cho rằng Lâm Thái Hư vì đối phó gã đã động dụng lực lượng quá độ, có điều gã không biết rằng Lâm Thái Hư làm vậy là vì nữ tu.
Tòa thành xanh biếc này kiến tạo trên bình nguyên. So với những thành trì trên địa hình tương tự mà Ngụy Tác từng thấy thì khác hẳn, quy mô tương tự Linh Nhạc thành nhưng không có tường vừa cao vừa dày.
Mấy trăm dặm quanh thành trì mọc toàn dây leo xanh mướt.
Thân dây leo lớn cỡ bắp đùi người lớn, bện vào nhau vươn lên cao bằng hai, ba người, trên thân và lá có không ít gai nhọn.
Loại dây leo đặc biệt này là Lục độc mạn, trấp dịch và gai chứa kịch độc, tu sĩ bị cào rách da sẽ phải dùng đan dược chuyên dụng giải độc. Thành ra hoang nguyên này hình thành một chướng ngại thiên nhiên.
Tu sĩ dùng phi độn thuật pháp và phi độn pháp bảo có thể đến nơi quy định để vào thành nhưng trong mấy trăm dặm lcó không ít con đường bằng gỗ cao vượt lên, đê giai tu sĩ không biết phi độn thuật pháp hoặc không có phi độn pháp bảo vẫn qua đó vào thành được.
Nếu có đại quy mô thú triều, một mồi lửa đốt con đường gỗ là có tác dụng ngăn cản chúng.
Đến gần thì nhìn rõ, kiến trúc trong thành không hoa lệ, đều dùng đá chất lại, không có gì đặc biệt.
Ở mé đông bắc có vẻ là phường thị, nhiều tu sĩ ra ra vào vào rất náo nhiệt.
Ngụy Tác và nữ tu trực tiếp phi lướt đến góc đông bắc rồi đáp xuống.
Nói mấy câu với hai tu sĩ giao gác cổng, liền đó một tu sĩ cung kính dẫn cả hai đi vào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Tu sĩ dẫn đường mặc hắc sam, là một đại hán tinh minh khôi ngô.
Y tên Lỗ Đắc Tu, chuyên dẫn đường kiếm linh thạch phí dụng. Đối với tu sĩ kiểu này, Ngụy Tác đã quen, đến một thành trì mới mà thuê thì bớt được không ít thời gian.
Gã không muốn lãng phí thời gian ở Bắc La thành nên không tìm chỗ ở mà bảo tu sĩ đó đưa đến chỗ Tập Cổ hiên.
"Lưỡng vị tiền bối, đây là Tập Cổ hiên."
Hiện tại nữ tu đang giữ dáng vẻ Kim Dao chân nhân, tu sĩ dẫn đường càng lúc càng kính sợ, không dám nhiều lời, thoáng sau đã đưa Ngụy Tác và nữ tu đến một phường thị xây bằng Đại lý thạch trắng muốt.
Phường thị này có ba lớp, hai lớp ngoài đều nhà một tầng, lớp sau cùng là điện vũ ba tầng.
Cửa điện không có điếm viên chiêu đãi, chỉ có một tấm biển cổ kính khắc ba đại tự "
Tập Cổ hiên".
"
Chân nhân, đến sớm một ngày."
Ngụy Tác và nữ tu đang quan sát phường thị nổi tiếng này thì một hoa phục tu sĩ đi ra, thấy nữ tu thì hơi ngẩn ra, nói khẽ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau