THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 546 - Chương 550

Chương 546: Ngụy Tác thăm dò

Tiếng động do khí lưu phát ra trong lúc Huyền phong thiên điện phi độn mãi một tuần hương sau mới tan.
"À... Y không có sở thích đố chứ?"
Tiếng Huyền phong thiên điện phi độn tắt đi, Ngụy Tác lỏng người, ngoái nhìn nữ tu giả thành tu sĩ mặt rỗ, tức thì gã lạnh người.
Không nhìn thì thôi, nhìn là giật mình.
Vốn gã thấy thần thái "tu sĩ mặt rỗ" hơi ẻo lả, giờ đến gần gã, nàng lại đỏ mặt.
"Đừng ra, Lâm Thái Hư không dễ đi như thế đâu, ít nhất phải tìm sáu, bảy ngày. Thò ra sẽ dễ bị y phát hiện." Ngụy Tác theo ý thức cách đối phương xa môt chút, nữ tu đương nhiên không biết gã nghĩ gì, hiểu nhầm ý thì kéo áo, khẩn trương nói.
"Tìm trong sáu, bảy ngày?" Ngụy Tác nhíu mày.
Đối với gã, "tu sĩ mặt rỗ" có sở thích đó không cũng vô vị, nhưng sáu, bảy ngày thì cần quan tâm. Thương thế tuy đã dùng Chân ma phong thể thuật phong bế nhưng thời gian phong ấn càng lâu thì thương thế ác hóa càng nghiêm trọng. Cả Thanh hư đằng, Lệ Nhược Hải cũng bảo phải di thực trong vòng bảy ngày, không thì khi tiếp xúc với địa khí, Thanh hư đằng sẽ khô héo.Lệ Nhược Hải bảo Thanh hư đằng hữu dụng với thần huyền pháp tướng thì gã đã tính xong, lấy được Thanh hư đằng sẽ di thực, dùng lục tinh kỳ dị để nó tiếp tục sinh trưởng, tăng gia dược lực. Gã sẽ không chỉ dùng Thanh hư đằng tu thêm hai linh căn, chuẩn bị cho Tiên căn ngũ mật mà còn cho khi xung kích Thần huyền cảnh.
Ngụy Tác biết mình rất có hi vọng đạt tới Thần huyền cảnh nên Thanh hư đằng cực kỳ hữu dụng.
"Thương thế của các hạ có vấn đề gì hả?" Nữ tu vốn băng tuyết thông minh, hơi nhíu mày rồi nghĩ ra nguyên nhân.
"Thời gian phong ấn thương thế càng lâu, thương thế ác hóa càng nghiêm trọng." Ngụy Tác gật đầu.
"Các hạ liệu thương đi, tại hạ sẽ hộ pháp." Nữ tu nói, thấy Ngụy Tác lại tỏ vẻ tắt tiếng, nàng ta mới kịp phản ứng, "Các hạ sợ tại hạ giở trò?"
"Nói thật thì cũng hơi lo, vì chúng ta không quen biết." Ngụy Tác càng lúc càng thấy nữ tu "quen thân".
"Yên tâm đi, trước Phá diệt thần thương của Lâm Thái Hư còn thoát được thì thần thông khẳng định cao hơn tại hạ, không cần lo." Nữ tu nhìn Ngụy Tác, giơ ngón tay ra.
"Tu vi của các hạ cấp nào?" Ngụy Tác vẫn không yên tâm, nhìn nữ tu hỏi.
"Tại hạ tu vi Kim đan nhất trọng." Nữ tu thoáng nghĩ, "Hiện tại Huyền phong thiên điện không ở gần, nên đào thêm một, hai trăm trượng, các hạ đào nhanh lắm."
"Đào xuống thêm một, hai trăm trượng?" Ngụy Tác không hiểu, "Vì sao?"
"Các hạ không yên tâm cơ mà, kim đan không giả được, tại hạ sẽ trực tiếp bả tế xuất kim đan cho các hạ xem, sẽ biết ngay là tu vi Kim đan nhất trọng." Nữ tu nghiêm túc, "Thuật pháp của tại hạ che giấu được cả kim đan khí tức nhưng kim đan tế xuất ra thì sẽ có linh khí dao động, đào xuống thêm một, hai trăm trượng sẽ an toàn hơn, dù Huyền phong thiên điện ở ngay trên đâu chúng ta cũng không thể phát hiện."
"Đại ca, đúng là người tốt." Ngụy Tác cảm kích vô cùng, suýt nữa yếu nói vậy. Gã cảm thấy nữ tu đúng là nhân chí nghĩa tận, để gã tin mà chịu cho xem cả kim đan, nếu tế xuất kim đan thì sẽ tổn hao uy năng chứ chả chơi. Bất quá gã cũng vô sỉ, cảm kích thì cảm kích chứ không cự tuyệt, gật đầu ngay.
Gã lại nhanh nhẹn đào xuống tiếp.
Rất nhanh, gã đào được hơn hai trăm trượng, tạo thành một thạch thất.
"Xem đi." Nữ tu thấy Ngụy Tác hoàn công thì không rườm lời, hào quang như sóng nước trên đầu tỏa rộng, kim đan bay lên.
"Thủy linh nguyên khí nồng quá, chắc là thủy linh căn tu sĩ. Kim đan to thế này chắc tu luyện thiên cấp công pháp."
Kim đan của nữ tu bay lên, lục bào lão đầu liền kêu lên trong tai Ngụy Tác.
Ngụy Tác có cùng cách nghĩ.
Kim đan của nàng nhẵn bóng, lưu động từng vòng hà quang và quang văn, rõ ràng tu vi Kim đan nhất trọng. Nhưng kim đan lại cỡ trứng ngỗng, quanh lam sắc kim đan có thủy quang nguyên khí trong veo, thủy linh khí tức cực kỳ nồng hậu.
"Không nhìn kim đan thì không sao, nhìn rồi càng không yên tâm." Nhìn viên kim đan, Ngụy Tác thở dài.
"Vì sao?" Nữ tu ngẩn ra.
"Kim đan của đạo hữu thế này chứng tỏ công pháp cùng thuật pháp đều thập phần kinh nhân." Ngụy Tác nhún vai, "Rõ ràng tu sĩ Kim đan nhất trọng không so được."
"Nên làm sao đây?" Nữ tu thu kim đan, nhíu mày lo lắng.
"Các hạ có pháp bảo lợi hại nào không?" Ngụy Tác lại hỏi.
"Không." Nữ tu lắc đầu, "Một món pháp bảo đạo giai trở lên cũng không."
"Tính cách các hạ thế nào?" Ngụy Tác dở khóc dở cười.
"Thế nào là thế nào? Tại hạ sao hả?" Nữ tu kỳ quái nhìn gã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Tại hạ hỏi gì, các hạ trả lời hết rồi, cả tu vi và pháp bảo cũng tiết lộ thì còn sợ tại hạ đối phó hả?" Ngụy Tác nghiêm túc nhìn nữ tu, khuyên can, "Ban nãy tại hạ chỉ đùa thôi, các hạ giúp mỗ thoát khỏi Lâm Thái Hư, kim đan cũng cho mỗ xem, đến thế thì lẽ nào mỗ chưa tin. Bất quá chúng ta gặp nhau lần đầu, sao các hạ lại tin mỗ, vạn nhất mỗ là hạng tu sĩ giết người cướp của thì sao. Sau này đừng thế nữa, nhân tâm hiểm ác, không nên có lòng hại người nhưng cũng phải đề phòng."
"Chúng ta không phải gặp lần đầu."
Nữ tu chu môi, thầm nhủ nhưng lại nói, "Tại hạ nhận ra các hạ không phải như thế nên mới tin."
"Đại ca, thật thà quá, tri nhân tri diện bất tri tâm, đâu thể trông mặt mà bắt hình dong, tu sĩ với nhau cần phải kinh qua sinh tử khảo nghiệm, hoặc cùng hợp tác, có lợi ích lớn mà vẫn giữ lời thì mới có thể tin nhau. Tu sĩ như chúng ta, sợ nhất là gặp trợ thủ quá ngốc, trong tu đạo giới, không ít người từng chết dưới tay trợ thủ." Ngụy Tác nói hăng say, còn vỗ vai nữ tu.
"A!"
Nữ tu lắng nghe gã, đang định hỏi là các hạ có khát không, thương thế làm sao rồi, có nên bớt nói để liệu thương chăng? Đột nhiên bị Ngụy Tác vỗ lên vai thì khẽ hô, mặt đỏ lên.
Trước kia nữ tu chưa từng có cơ hội nói năng thoải mái như thế với nam tu, nói gì bị nam tu sờ vào thân thể, thành thử phản ứng cũng dữ dội hơn.
"A?"
Ngụy Tác cũng tròn mắt.
Gã xuất thân là tiểu gian thương ở Linh Nhạc thành nên khi tinh minh thì còn hơn cả lục bào lão đầu, hiện tại biết nữ tu đáng tin, nên vỗ vai là hành vi thăm dò sau cùng.
Trong tình huống gần nhau thế này, nếu một tu sĩ có ý đồ xấu với người khác thì sẽ rất cẩn thận, Ngụy Tác đột nhiên xuất thủ chạm vào thì chưa biết chừng đối phương sẽ phản ứng dữ dội, có khi còn động dụng thuật pháp ngăn cản.
Dù phản ứng trong tích tắc thì qua dáng vẻ biến đổi tất sẽ nhận ra manh mối.
Nhưng phản ứng của nữ tu lại nằm ngoài ý liệu.
Nữ tu rõ ràng rất yên tâm về gã, gã chạm vào mà không hề phản ứng hay đổi sắc, như bạn cũ tin nhau. Nhưng động tác tiếp theo của nàng khiến Ngụy Tác tròn mắt.
Nữ tu rõ ràng đỏ mặt nhất là tiếng kinh hô rất tiêu hồn, Ngụy Tác có cảm giác xáo động như khi đột nhiên tập kích Cơ Nhã.
"Lẽ nào y đúng là... a..." Ngụy Tác không nén được run lên.
"Sao hả?" Nữ tu nhận ra phản ứng của mình tựa hồ hơi quá, định thần hỏi.
"Không có gì." Ngụy Tác quyết định nói thật để "tu sĩ mặt rỗ" không nghĩ lung tung về mình, to rõ thần sắc ngưng trọng hỏi nữ tu, "Chuyện đó... Lam đạo hữu, có phải có sở thích đó?"
"Sở thích đó?" Nữ tu nghi hoặc nhìn gã.
"Là... các hạ không thích nữ nhân mà nam nhân?" Ngụy Tác nói luôn.
"..." Nữ tu một không ngờ gã hỏi câu này, có lẽ vì gã qua những hành động của nàng nên mới đi đến kết luận đó. Tức thì nàng ta càng đỏ mặt, không biết nên đáp thế nào.
"Yên tâm, mỗ hiểu, hiểu mà." Thấy nữ tu như thế, Ngụy Tác tưởng nàng mặc nhận, gật gù, "Bất quá tại hạ không có sở thích đó."
"Đạo hữu..." Ngụy Tác nói vậy, nữ tu dở khóc dở cười, nhưng nghĩ cũng đúng, mình giải thích không rõ nên đành gật đầu."Yên tâm, tại hạ không nghĩ gì khác về các hạ."
"Vậy thì tốt, tại hạ sẽ đào thêm hai gian phòng, chuẩn bị liệu thương." Ngụy Tác bật cười.

Chương 547: Chỗ đó là mỗ sờ

"Các hạ cần gian tĩnh thất đó?"
"Các hạ mang theo những thứ này?"
Nữ tu tròn mắt nhìn Ngụy Tác đào xong mấy gian phòng thì dùng thái cổ hung hỏa thiêu đốt tường, lấy từ một nạp bảo nang ra đủ thứ, từ thảm Ngân ti thảo, bàn ghế ngọc, linh mộc để giúp cho không khí trong lành, minh châu để soi sáng.
Rất nhanh, mấy gian phòng trở thành chỗ ở cấp cao ngay.
"Thế nào, mang theo những thứ này lạ lắm sao? Tại hạ không có gì nhiều trừ nạp bảo nang." Ngụy Tác cười hắc hắc, "Tu sĩ như chúng ta, thường hay qua đêm ở ngoài Thiên khung, mang theo thì dễ chịu hơn."
"Nhưng sư tôn nói xa hoa và hưởng thụ là những thứ ảnh hưởng đến tu sĩ tu hành nhất." Nữ tu nói: "Chỉ có vứt bỏ thì mới một lòng tu luyện, có được thần thông thông thiên, đứng trên thiên địa."
"Đươc rồi, chỉ tu luyện mà không hưởng thụ, không thể làm việc mình thích, tu luyện cũng không có ý nghĩa." Ngụy Tác bĩu môi, "Còn đứng trên thiên địa thì đừng trách tại hạ nói xấu sư tôn các hạ, tu sĩ tu luyện là dựa vào thiên địa nguyên khí, dựa vào thiên địa mà còn muốn đứng trên đầu thiên địa thì có khác gì người ta cho mình ăn cơm, nuôi dưỡng mình mà mình còn định cưỡi lên đầu, nô dịch người ta? Tu đạo giới từ cổ đến giờ nhiều người muốn thành thần thành vương lắm, nhưng sau cùng cũng như nhau, quyền đầu cứng hơn, không bị bắt nạt là được lắm rồi.""Các hạ nói có lý." Mắt nữ tu lóe lên, "Không thể làm việc mình thích, tu luyện cũng không có ý nghĩa."
"Quan trọng là câu sau cùng của mỗ, quyền đầu cứng thì mới không bị bắt nạt, mới được làm việc mình thích. Cứ hưởng thụ, cứ nghĩ cách tu luyện, đề cao tu vi là được." Ngụy Tác thấy nữ tu nghe lời thì không nén được khuyên can, "Lam đạo hữu, sở thích của đạo hữu có thể sửa được thì sửa, với tu vi như đạo hữu, lo gì không tìm được nữ tu quốc sắc thiên hương, tính tình hiền dịu, nữ tu hay lắm, nếu song tu còn có thể đề thăng tu vi, đạo lý tu luyện công pháp là thế, thích nam tu có lợi gì đâu, sao đạo hữu cứ phải thích nam tu."
"Tại hạ..." Nữ tu không ngờ Ngụy Tác lại nói đến việc này nên dở khóc dở cười.
"Đúng rồi, chi bằng tặng các hạ hai thứ, xem xong sẽ thích nữ tu ngay." Ngụy Tác ra vẻ đã giúp đỡ thì giúp cho chót, lấy từ nạp bảo nang ra hai thứ đưa cho.
Hai vật này là một quyển tranh và một quyển sách nhỏ.
"Chuyện đó..."
Nữ tu hiếu kỳ mở quyển tranh ra, liền ngẩn người.
Mấy tấm tranh đều vẽ Thủy Linh Nhi, mấy bức mà Ngụy Tác vẫn treo lúc còn ở Linh Nhạc thành. Trình độ vữ mấy bức này thập phần cao minh, Thủy Linh Nhi trong tranh khuynh quốc khuynh thành, cơ hồ từ trong tờ giấy bước ra.
"Các hạ cho tại hạ cái này là ý gì?" Ngẩn ra đoạn nữ tu cực kỳ thấp thỏm hỏi Ngụy Tác.
"Đây là Thủy Linh Nhi, thế nào, đẹp chứ. Không có nam tu nào không thích đâu, mỗ thấy đạo hữu chắc cũng thích, thế nào thấy nàng ta rồi, đạo hữu cũng sẽ cho rằng nữ tu tốt hơn. Thế nào, động lòng không?"
"Y lại mang theo những bức tranh này..."
Nữ tu tắt tiếng nhìn quyển tranh và Ngụy Tác đang hưng phấn.
"Thế nào, động lòng hả. Những bức tranh này theo mỗ nhiều năm, mỗ coi là bảo bối, hôm nay tặng cho đạo hữu." Ngụy Tác thấy nữ tu không nói thì tưởng nàng động lòng, càng hỉ hả.
Nữ tu nhìn lên ngực bức tranh, vị trí này hơi xám lại, màu sắc xỉn đi.
"À, bị mỗ sờ chỗ đó" Ngụy Tác nháy mắt ra vẻ "các hạ hiểu đấy", "Khi ấy tuổi trẻ khinh cuồng mà... Thật ra tại hạ vẫ lấy nàng ta làm động lực tu luyện, các hạ cứ nghĩ xem, nếu tu vi cao sẽ có một đạo lữ song tu như thế, động lực tu luyện khẳng định rất lớn."
Ngụy Tác nói vậy, nữ tu suýt nữa ngất xỉu.
"A!"
Nàng không biết nên nói gì, mở cuốn sách còn lại ra xem là gì. Kết quả nàng đỏ ửng mặt mày, ném trả Ngụy Tác, thu mấy bức tranh lại rồi vào một gian tĩnh thất.
"Mấy bức tranh này tại hạ lấy, những thứ khác tại hạ không cần." Trong tĩnh thất Ngụy Tác vừa hoàn thành, một chốc sau mới vang lên tiếng nữ tu.
"Hắc hắc, y cũng như ta xưa kia, còn nguyên nên e thẹn." Ngụy Tác nhìn quyển sách, bật cười.
Hóa ra gã lấy ra quyển sách kiếm được tại Hải liệp đại hội, vẽ nam tu nữ tu cảo lộ.
"Xem ra mị lực của Thủy Linh Nhi lớn thật, y lấy tranh của nàng ta, có thể từ nay sẽ đổi sở thích?"
Nếu thấy chân diện mục của tuyệt sắc nữ tu chắc sẽ tròn mắt nhưng lúc đó gã thập phần đắc ý, cho rằng mình làm việc tốt, lướt vào một gian tĩnh thất.
Vào gian tĩnh thất, Ngụy Tác thả Hắc minh cốt quân ra, đặt ở cửa làm hộ pháp.
Ngụy Tác lấy từ nạp bảo nang ra một viên đan dược liệu thương, giải trừ Chân ma phong thể thuật, nhắm mắt lại.
Hai ngày tiếp theo, gã bất động như đang ngủ.
Bên ngoài gian tĩnh thất, nữ tu bị Ngụy Tác cho là có sở thích khác đời, không quấy nhiễu.
Bất quá hai ngày nay có năm, sáu lần vang lên tiếng ầm ầm ở trên.
Thanh âm rõ ràng là Huyền phong thiên điện phi độn qua. Đúng như nữ tu nói, Lâm Thái Hư quả nhiên không ngã lòng, chưa rời man hoang hoang nguyên.
Gần nửa đêm hai hôm sau, lại có tiếng ầm ầm vọng xuống.
"Còn chưa ngã lòng cơ à."
Ngụy Tác mở mắt kêu khẽ.
Lần này thụ thương, chủ yếu vì kim đan bị va đập, thể nội chân nguyên kịch liệt chấn động khiến kinh mạch phá tổn.
Thương thế này tuy tổn thương nhiều chỗ, ảnh hưởng lớn đến thi pháp, lại phải sử dụng chân nguyên nên bị thương càng nghiêm trọng, nhưng hiện tại liệu thương thì phục nguyên nhanh hơn vết thương bình thường nhiều.
Từ sau trận Tiểu Dạ sơn, Ngụy Tác không thiếu đan dược, thành thử tổn thương nhục thân đã khôi phục gần hết, có điều kim đan uy năng chỉ còn tám, chín phần, Trường hà thao thiên quyển tổn thất nhiều nguyên khí, nếu không bế quan tu luyện thì phải một, hai tháng mới mong hoàn toàn khôi phục.
Mắng thầm một lúc, Ngụy Tác không đứng lên, tiếng ầm ầm tan đi thì mục quang mới lóe lên, lấy một thứ lớn từ nạp bảo cổ giới ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Vật đó chiếm hơn nửa gian tĩnh thất, là một tảng đá hình con trâu ngồi, đáy có mọc Thanh hư đằng mà gã cố công giành về.
"Ngươi định di thực cả nhánh, hay cắt ra một đoạn để tu luyện linh căn, còn rễ thì di thực để nuôi dưỡng?" Ngụy Tác vừa kêu xong, lục bào lão đầu không nói gì, nhưng gã lấy ra Thanh hư đằng thì lục quang lóe lên, lão từ Dưỡng quỷ quán thò ra, quan sát linh dược còn hiếm hơn cả Tử hồ hoa.
"Lệ Nhược Hải nói thông thường, trong vòng bảy ngày phải di thực, Lâm Thái Hư có vẻ trong bảy ngày sẽ không đi khỏi, di thực ở dưới lòng đất thế này không ổn. Để chắc ăn thì dùng cho tu thành linh căn đã. Cho rễ vào Bảo nguyên ngọc thì sau này thực không thành vấn đề." Ngụy Tác lấy Bảo nguyên ngọc hạp ra, đồng thời liếc lục bào lão đầu, "Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng cần bao nhiêu thời gan luyện hóa?"
"Như thế an toàn nhất." Lục bào lão đầu hơi trầm ngâm, gật đầu, "Tu vi của ngươi, luyện hóa Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng tối đa chỉ năm, sáu ngày."
Ngụy Tác phất tay, chân nguyên bao lấy gò đất trên tảng đá hình con trâu ngồi sang bên.
Nửa phía trên tảng đá là chất đá nhưng nửa dưới là thanh ngọc, Thanh hư đằng sinh trưởng trong thanh ngọc, rễ còn nhìn rõ, dài không đầy nửa thước, như nhánh nhân sâm, rất đặc biệt.
"Thanh hư đằng và Kim lôi thần mộc có thể trực tiếp luyện hóa?" Ngụy Tác vung tay lấy Kim lôi thần mộc lôi cương khí tức cực nồng ra, hỏi lục bào lão đầu.
"Có thể cùng trực tiếp luyện hóa." Lục bào lão đầu khẳng định.
"Thử dược lực đã."
Ngụy Tác vung tay, "cách cách!", chân nguyên bao lấy phù văn tinh kim hắc sắc tiểu đao, cắt một khúc Thanh hư đằng.

Chương 548: Bốn linh căn rưỡi

Ngụy Tác chỉ cắt một tấc Thanh hư đằng.
Đoạn gã quan sát biến hóa.
Thanh hư đằng không thay đổi gì, cũng không héo tàn, chỗ bị cắt nhỏ ra thanh sắc trấp dịch, ngưng kết lại như một viên thanh sắc tinh châu.
Thanh sắc tinh châu ánh lên tử sắc hà quang, rất đặc biệt.
Gã thở phào, cắt tiếp một mảnh Kim lôi thần mộc.
Kim lôi thần mộc cũng như vỏ ngoài, vàng rực rỡ, lôi cương khí tức cực nồng.
Nhìn Kim lôi thần mộc, Ngụy Tác lắc đầu, nếu lục bào lão đầu không cho biết thì gã sao ngờ thứ nửa giống gỗ, nửa giống tinh kim, lôi cương khí tức cổ quái thế này mà lại ăn được.
Bất quá lắc đầu thì lắc đầu, đương nhiên vẫn phải ăn.
Ực, chân nguyên bao lấy, Ngụy Tác nuốt mẩu Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng.
"À!"
Ngụy Tác cảm nhận được được chân nguyên tưới nhuần, Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng toát ra linh khí.Linh khí do Kim lôi thần mộc luyện hóa ra màu xanh xen vàng, luồng vào cũng như tia chớp.
Linh khí của Thanh hư đằng lại màu đỏ tía như từng dải mây.
Hai loại linh khí dung hợp thì phát sinh dị biến, triệt để phân thành thanh sắc và kim sắc linh khí.
Thanh sắc linh khí nhẹ hơn, nổi trên kim sắc linh khí, tầng lớp phân minh.
Hai loại linh khí cực kỳ tinh thuần, thanh sắc linh khí tan vào chân nguyên, Ngụy Tác cảm giác toàn thân mát lành như đang đứng ở nơi mênh mông, sắc xuân biêng biếc, mũi miệng đều gập mùi thơ hoa cỏ mát lành. Kim sắc linh khí tan vào thì gã cảm giác toàn thân tê tê như đứng trong đám mây đầy điện chớp, vô số thiểm điện chui vào thân thể.
Rất nhanh, Ngụy Tác được dù là Kim lôi thần mộc hay Thanh hư đằng phát ra linh khí, tính chất đều không mãnh liệt, không ảnh hưởng đến thân thể tu sĩ.
"Cách cách!"
"Cách cách!"
Từng mảnh Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng được gã cắt ra, nuốt chửng.
Gã không ngừng luyện hóa hai loại linh dược.
Sau bốn ngày, Kim lôi thần mộc chỉ còn lại cỡ bàn tay, Thanh hư đằng bị cắt sát rễ, còn không đầy nửa thước.
"Ầm! Ầm!"
Phía trên lại vang lên tiếng ầm ầm, là tiếng Huyền phong thiên điện bay thấp.
Lâm Thái Hư vẫn chưa ngã lòng, tìm kiếm ở man hoang hoang nguyên này.
Cùng lúc trên mình Ngụy Tác nổ khẽ.
Tiếng động không vang khỏi tĩnh thất nhưng như từ rất xa vọng về, tạo ra cảm giác mênh mông, như một cơn mưa trút xuống, có gì đó đang nảy mầm.
Gã mở bừng mắt, rực lên năm dải quang hoa hình rễ cây.
Một trắng, một đỏ, một xanh, một vàng kim và một dải mới ẩn ẩn ước ước, chưa nhìn rõ.
Băng linh căn, hỏa linh căn, mộc linh căn, lôi linh căn, và nửa thủy linh căn!
Tốc độ luyện hóa Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng nhanh hơn lục bào lão đầu dự tính.
Chỉ bốn ngày, nhờ Kim lôi thần mộc và Thanh hư đằng, Ngụy Tác tu thành lôi, mộc lưỡng linh căn!
Lâm Thái Hư lúc này còn tìm tung tích gã, gã lại thành tựu tứ linh căn tu sĩ ngay trước mắt y. Nguồn: http://truyenfull.vn
Bốn linh căn hư ảnh rưỡi nhanh chóng lặn xuống, Ngụy Tác lại nhắm mắt.
Gã cảm ngộ có thêm hai linh căn thì sẽ thay đổi thế nào.
"Được lắm!"
Gã hơi run lên, mở mắt, hiện rõ vẻ kinh hỉ.
Đột phá kim đan tu vi, thể nội gã mở được hơn một vạn khiếu vị, như hơn một vạn thần hải.
Hơn một vạn khiếu vị vốn giống một thế giới.
Giờ trong vô số tiểu thế giới đó tựa hồ xuất hiện khí tượng biến hóa, có thêm sinh khí, tựa hồ phong vũ lôi điện đang hình thành.
Cảm giác này rất đặc biệt, như lúc thiên địa sơ khai, các loại nguyên khí, sinh thành biến hóa thế nào.
Thiên địa vạn vật, sông núi mênh mang, nhật nguyệt tinh thần, nhỏ như một viên thủy châu, một hạt bụi cũng do nguyên khí cấu thành.
Thiên địa sơ khai, các loại nguyên khí sinh thành, quá trình biến hóa là quá trình tạo vật.
Cảm thụ quá trình này là cảm thụ bản nguyên nhất khiến tu sĩ hiểu hơn về nguyên khí vẫn tu luyện.
Đối với tu luyện công pháp, điều dụng nguyên khí, cảm giác càng rõ thì tu tốc độ luyện hấp nạp nguyên khí càng nhanh.
Hiện tại Ngụy Tác cảm giác đươc chỉ nguyên tu thành lôi, mộc lưỡng hệ lưỡng căn, thì tốc độ tu luyện và hấp thu linh khí cũng nhanh hơn trước hai phần. Sau đó sẽ liên tục cảm ngộ, khẳng định còn khiến tốc độ tu luyện nhanh hơn.
Tứ linh căn tu sĩ gần như đạt mức thiên linh căn tu sĩ thiên phú tối cao trong tu đạo giới.
Hiện tại Ngụy Tác đã hiểu vì sao thiên phú thiên linh căn tu sĩ thường có thành tựu kinh nhân.
Một tu sĩ từ bé đã có tốc độ tu luyện luyện hóa linh khí hơn hẳn phổ thông tu sĩ, cảm thụ tinh tế về thiên địa nguyên khí, so ra cũng như một bên là trong một bó dây đồng có trộn một sợi dây vàng, còn bó khác toàn là dây vàng, rút là được.
Cách biệt quá lớn, một trên trời một đứng dưới đất, chả trách được gọi là thiên linh căn tu sĩ.
Ngụy Tác dám chắc dù không tìm được Đề hồ thánh quả để thì có thêm một linh căn cũng rất có lợi.
"Kim lôi thần mộc chỉ còn chút xíu này, tạm thời vô dụng, bất quá Thanh hư đằng, thập phần hữu dụng đối với việc đột phá đến Thần huyền cảnh, nhất định phải giữ."
Xẩm tối, Ngụy Tác thành công tu thành lôi, mộc lưỡng hệ linh căn, không vội gọi lục bào lão đầu ra mà thu Kim lôi thần mộc lại, nhìn lên Thanh hư đằng.
Dù dùng mắt thường hay thần thức, hiện tại Thanh hư đằng còn không đầy nửa thước này không hề có dấu hiệu héo đi, gã không dám chậm chễ, vỗ lên nạp bảo nang đựng đồ quan trọng, lấy Bảo nguyên ngọc hạp ra.
Gã dùng chân nguyên bao lấy, chấn nát miếng ngọc mà Thanh hư đằng ăn rễ, nhổ cả rễ ra.
Bảo nguyên ngọc hạp chỉ một thước, trong đó còn đựng một mầm Diệt tiên đằng.
Thanh hư đằng cùng rễ mới dài chừng thước rưỡi nhưng thấy rễ nó mềm nhũn thì Ngụy Tác không cắt mà hơi gấp lại, nhét vào Bảo nguyên ngọc hạp.
Bất quá đựng Diệt tiên đằng và Thanh hư đằng thì Bảo nguyên ngọc hạp chật ních, không thể đặt thêm nữa.
Thấy Thanh hư đằng không thay đổi gì, Ngụy Tác thở phào, thu Bảo nguyên ngọc hạp lại.
Tiếng ầm ầm của Huyền phong thiên điện đã tắt, Ngụy Tác hơi trầm ngâm, vỗ lên hai nô thú đại thả Dương chi điểu và Phệ tâm trùng ra.
"Lão đại, thả đệ ra đi." Dương chi điểu hiện thân trong quang hoa của nô thú đại, nói ngay.
"À!"
Mục quang Ngụy Tác không nhìn linh điểu mà nhìn Phệ tâm trùng.
Phệ tâm trùng đã tỉnh lại!
Phệ tâm trùng tỉnh lại coi như tiến giai đã hoàn thành, đối với Ngụy thì đương nhiên là niềm vui lớn, Phệ tâm trùng tiến giai tuy không phải lần nào cũng lột xác nhưng đều ngủ chừng mười ngày.
Phệ tâm trùng không đổi về thể hình.
"Không biết Phệ tâm trùng lần này tiến giai được dị năng gì." Trong óc Ngụy Tác đương nhiên có ý nghĩ này đầu tiên.
Cơ hồ cùng lúc, thân thể Phệ tâm trùng đột nhiên rung lên, toát ra nguyên khí.
Nguyên khí hoàn toàn trong suốt, mắt thường khó thấy.
"Hả?" Dương chi điểu cũng kinh nghi nháy mắt.
Gần thế này, Dương chi điểu tuy không thấy Phệ tâm trùng nhưng hơi cảm giác được khí tức, ít nhấ cũng biết có ẩn hình yêu thú. Nhưng nguyên khí trong veo đó tràn ra thì nó lại cảm giác thấy Phệ tâm trùng như biến thành thủy khí, không còn là yêu thú.
"Đây là dị năng tiến giai?" Ngụy Tác quét thần thức vào, tròn mắt.
Với thần thức hiện tại của gã, cơ hồ khó cảm giác được yêu khí của Phệ tâm trùng, nếu không nhờ tâm thần tương thông tất cả chỉ thấy có một dải nước ở đây.
Phệ tâm trùng tiến giai được năng lực che giấu khí tức cao hơn.
"Thế này mà giờ trò chẳng phải càng tiện sao?"
Ngụy Tác không cần thử đã khẳng định, nếu Phệ tâm trùng mà thổ độn, dù là tu sĩ Kim đan tam trọng cũng vị tất cảm giác được nó. Vì bản thân nó cũng có thủy khí.
Giờ Phệ tâm trùng đã tăng tiến linh trí, không thì khi gã muốn biết nó có dị năng tiến giai gì thì lập tức thi triển.
Có vẻ năng lực thuật pháp Phệ tâm trùng tiến giai được thuộc thủy hệ, nhưng Hoang cổ bạch trạch hình như không phải thủy hệ yêu thú? Lẽ nào cùng với linh khí của Bàn Long chân nhân mà biến dị?
Thật ra thế nào thì Ngụy Tác không biết.
"Nếu Phệ tâm trùng biết bay thì còn lợi hại thế nào?" Ngụy Tác lập tức nghĩ ngay ra.
"Con bà nó chứ, tới đây phải tìm cách để nó tiến giai được thuật pháp phi độn." Ngụy Tác lẩm bẩm.
"Âm hiểm quá, ghê người." Dương chi điểu cũng rùng mình.
Vân vũ thuật, Vân vũ phù không phải thứ cao cấp gì, dù không có thì cũng rất dễ đổ mưa.
Nghĩ đến cảnh khi mưa rào, đột nhiên có một dải nước, không, một con Phệ tâm trùng rơi lên đầu thì đáng sợ, âm hiểm thế nào, nghĩ cũng đủ lạnh mình.

Chương 549: Không phải chim đâu

Châm lén bàn chân đã phi thường âm hiểm rồi.
Cơ hồ mọi tu sĩ khi đối địch đều không đứng dưới đất, chỉ cần Phệ tâm trùng biết phi độn thì mới thật sự hữu dụng.
"Phong hoàng tứ túc thứu là phong hệ yêu thú, chưa biết chừng sẽ khiến Phệ tâm trùng tiến hóa được năng lực phi độn." Ngụy Tác nhớ đến số Phong hoàng tứ túc thứu săn được trên đường đến Hoàng Đạo thành.
Phong hoàng tứ túc là ngũ cấp đê giai phong hệ yêu thú, cơ hồ mọi phong hệ yêu thú đều bay được.
Khi ấy Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn cho gã hết số Phong hoàng tứ túc thứu săn được, trong nạp bảo nang hiện giờ còn chứa hơn bốn nghìn con Phong hoàng tứ túc thứu.
Ngầy ấy Phong hoàng tứ túc thứu đủ cho Phệ tâm trùng tiến giai.
Đảo mắt xong, nạp bảo nang lóe lên linh quang, Ngụy Tác đem thi thể Cổ Ngạc động chủ và Bạch Kiếm Không ra.
Dùng Phong hoàng tứ túc thứu nuôi dưỡng Phệ tâm trùng, có thể sẽ tiến giai được năng lực phi độn, nhưng đẳng cấp Phong hoàng tứ túc thứu hơi thấp, tác dụng với Phệ tâm trùng không cao, mỗi ngày nó chỉ ăn hết hơn mười con Phong hoàng tứ túc thứu là cùng, phải ăn khá lâu mới có thể tiến giai.
Tu sĩ đến cỡ Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ thì tác dụng đối với Phệ tâm trùng thập phần kinh nhân, ăn vào không lâu sẽ tiến giai."Phù"!
Phệ tâm trùng bắt đầu ăn, tâm thần tương thông với Ngụy Tác nên gã nhận ra nó đang thèm thuồng.
Rõ ràng, Cổ Ngạc động chủ Kim đan tam trọng và Bạch Kiếm Không Kim đan lưỡng trọng, đối với Phệ tâm trùng cũng tương đương với hai nhánh cao giai linh dược hiếm có.
"Còn chưa đủ?"
Đầu Cổ Ngạc động chủ và Bảo Phiến chân nhân Bạch Kiếm Không nhỏ hơn đầu Hoang cổ bạch trạch không biết bao nhiêu lần, thoáng sau, Phệ tâm trùng đã ăn xong.
Phệ tâm trùng tạo cho Ngụy Tác cảm giác tuy nó thập phần hưng phấn nhưng chưa đã.
Mục quang lóe lên, Ngụy Tác thu lại thi thể Cổ Ngạc động chủ, Bạch Kiếm Không.
Hiện tại vì hoài nghi Thiên khung sẽ nứt nẻ nhiều chỗ, nên gã cũng muốn lợi dụng tối đa mấy Kim đan đại tu sĩ vốn chực giết gã này. Theo gã nghĩ, thoát được ở đây thì sẽ về Vạn Thọ thành, Cơ Nhã cũng sẽ xung kích kim đan.
Đoạn lén quay về Tiểu Dạ sơn xem động phủ đã bị phá chưa. Nếu bị phá thì tìm nơi khác trồng Diệt tiên đằng khắp núi, tạo thành một động phủ có lực phòng ngự kinh nhân. Như thế dù Thiên khung tan vỡ thí ít nhất gã cũng có một chốn tương đối an toàn, lúc đó thì Bàn Long chân nhân cũng được, Cổ Ngạc chân nhân và Bạch Kiếm Không cũng không sao, có thể bón cho Diệt tiên đằng, nhục thân Kim đan đại tu sĩ tất hiệu quả thập phần kinh nhân đối với Diệt tiên đằng.
Hiện tại may mà Chân Võ thiếu chủ Hứa Thiên Ảo không biết những điều đó, y mà biết gã cướp Thanh hư đằng ngay trước mắt đã đành, còn đem Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ ra làm phân bón thì chắc giận xì khói.
"Chát!"
Thu hai thi thể lại, Ngụy Tác thoáng nghĩ rồi ném bốn thi thể thất cấp yêu thú ra.
Trong núi yêu thú ở nạp bảo nang của Bàn Long chân nhân, lục bào lão đầu đếm được ười hai con yêu thú thất cấp trở lên.
Hiện tại gã lấy ra bốn con thuộc phong hệ.
Bốn yêu thú này khá lớn, bỏ ra là chiến mất nửa gian tĩnh thất, Ngụy Tác biết Phệ tâm trùng sẽ ăn một lúc mới xong, nếu với bốn con này mà nó chưa tiến giai thì hôm nay cũng đã quá no, phải đến mai mới tính tiếp, gã dùng tâm niệm sai Phệ tâm trùng hút não tủy đoạn lấy ra một bộ hài cốt.
Hài cốt này như thanh ngọc, trông giống hình chó, là xương Không động cẩu gã cướp ở đầm lầy.
Theo lục bào lão đầu, Không động cẩu tuy nghe có vẻ quê mùa nhưng là bát cấp cao giai yêu thú.
Ngụy Tác cướp được hài cốt này xong thì không xem kỹ, giờ mới mang ra xem có đủ độ bền để luyện chế Hắc minh cốt quân hay không.
Hắc minh cốt quân luyện chế không khó, lúc tế xuất cùng không cầ dùng chân nguyên điều khiển, tương đương với không nhiên có thêm một trở thủ, đương nhiên càng nhiều càng tốt. Có điều nguyên liệu luyện chết khó kiếm vì khi bị thuật pháp kích phát hoặc va chạm cùng uy năng thuật pháp của địch thủ sẽ phải chịu lực phản xung không nhỏ, xương dễ bị gãy, Hắc minh cốt quân sẽ tan vỡ theo, biến thành một dồng xương vụn vô dụng.
Lấy hài cốt Không động cẩu ra, mắt Ngụy Tác sáng lên.
Hài cốt sáng bóng như bích ngọc, không mảy may phá tổn.
"Đinh!" Ngụy Tác búng lên một xương sườn, phát ra tiếng lanh lảnh.
Không hề có dấu vết gì, cảm giác rất chắc chắn.
Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác lấy từ nạp bảo nang ra một cây cổ đồng sắc đoản qua chưa từng sử dụng.
Cổ đồng sắc đoản qua là đồ gã lấy được ở Tiểu Dạ sơn, của một tu sĩ không rõ thuộc Tụ Tinh tông hay Lạc Nguyệt tông, là linh giai hạ phẩm pháp bảo, do Xích đồng tinh và Huyền cương luyện chế thành, thai thể pháp bảo rất khá, lưỡi cũng sắc bén. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Gã cầm lên cắt liên tục vào hài cốt Không động cẩu hạ.
Luyện chế Hắc minh cốt quân không phải chỉ vài chỗ bền chắc là được mà cần mọi chỗ.
"Đinh!"
Lưỡi đoản qua *** lên bộ xương bích ngọc, kêu vang lanh lảnh.
Không chỗ nào có dấu vết gì.
Dù là tinh kim cùng cường độ, một loại chế thành lưỡi dao sắc mà cắt lên loại kia thì sẽ có vết. Hiện tại hài cốt Không động cẩu lại không sây sát, chứng tỏ độ bền dai cao hơn nhiều chất liệu đoản qua.
Ngụy Tác lại sáng mắt.
Xích đồng tinh và Huyền cương hợp kim, chất liệu đều rất khá, theo tình hình này thì hài cốt Không động cẩu ít nhất cũng đạt mức bền chắc như thai thể pháp bảo linh cấp trung giai.
Đối với Ngụy Tác, đã đủ để luyện chế Hắc minh cốt quân.
Bất quá Ngụy Tác không vừa lòng vì càng hiểu thứ mình nắm trong tay càng hay, hiểu có thể chịu được uy năng xung kích cỡ nào, khi đối địch sẽ chắc chắn hơn.
Hơi trù trừ, Ngụy Tác lại cầm phù văn tinh kim hắc sắc tiểu đao thủ lên cắt vào một đốt xương Không động cẩu.
Chỉ cần hài cốt hoàn chỉnh là có thể luyện chế Hắc minh cốt quân. Hiện tại phù văn tinh kim tiểu đao cũng như phi kiếm cánh cửa, là thứ sắc nhất mà gã có.
"Được lắm!"
Lại đinh một tiếng, xương Không động cẩu không mảy may có vết khiến Ngụy Tác hớn hở.
Phù văn tinh kim chống nổi cả huyền giai uy năng xung kích, xương Không động cẩu lẽ nào còn tốt hơn?
Xem ra bộ xương này còn hơn cả Hắc minh cốt quân gã có?
"Đinh", Ngụy Tác không nén được dùng chân nguyên cuốn phù văn tinh kim tiểu đao chém lên xương Không động cẩu.
"..."
Vẫn không có dấu vết, xương Không động cẩu bền chắc hơn phù văn tinh kim, Ngụy Tác không dám tin nữa.
Nếu Lâm Thái Hư không còn tìm kiếm quanh đây, Ngụy Tác chưa biết chừng đã kích phát Ám hoàng kiếm khí chém thử.
Như thế này mà luyện chế thành Hắc minh cốt quân thì thậm chí có thể dùng làm thuẫn bài khi cần.
"Đúng là bảo bối!" Ngụy Tác không nén được đi quanh hài cốt, không muốn nhét vào nạp bảo nang.
"Lão đại, thả tiểu đệ ra, đừng có chỉ nhìn mấy cục xương, coi tiểu đệ như không khí thế chứ." Thấy Ngụy Tác cứ sờ mó bộ xương thì Dương chi điểu ấm ức nói.
"Ngươi?" Ngụy Tác mới nhớ ra nó.
"Dải sáng trong óc tiểu đệ đã rõ rồi." Dương chi điểu hưng phấn hẳn, hai cánh vỗ vỗ, "Xem này."
"Hả?" Ngụy Tác giật giật chân mày.
Rõ ràng, trong linh quang bao quanh Dương chi điểu đột lóe lên hồng sắc quang hoa.
"Lão đại, tiểu đệ đã đốn ngộ ra phương pháp tu luyện. Có thể hấp nạp thái dương chân hỏa tu luyện." Dương chi điểu kiêu ngạo: "Từ hiện tại, tiểu đệ không còn là chim nữa."
"Không phải chim thì là cái gì?" Ngụy Tác đã biết, nghe Dương chi điểu nói là lĩnh ngộ phương pháp tu luyện thì không kinh ngạc nhưng nó bảo từ hôm nay không còn là chim nữa thì gã ngẩn người.
"Là chim biết tu luyện!" Dương chi điểu kiêu ngạo.
"Thế không phải là chim hả." Ngụy Tác suýt nữa bổ chửng.
Mọi người vào vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào [/QUOTE]

Chương 550: Thiên thủy thần phù

"Thương thế của y chắc không sao."
Ngụy Tác suýt bổ chửng vì Dương chi điểu thì ở ngoài tĩnh thất, "tu sĩ mặt rỗ" khẽ lẩm bẩm.
Dịch dung thuật pháp của nàng thập phần thần kỳ, trừ một chút mùi trên da thì dung mạo, thân thể, ngay cả khí tức cũng được hoàn toàn cải biến.
Thường thì tu sĩ nữ giả nam trang, Ngụy Tác chri cần quét thần thức là nhận ra, nhưng đối với nữ tu này thì gã không nhận ra, chỉ thấy khí tức nam tu, thành thử gã không có ý nghĩ nàng là nữ giả nam, mà chỉ cho rằng nàng có sở thích đặc biệt.
Dịch dung thuật pháp cỡ này không phải tu sĩ nào cũng có.
Tĩnh thất của Ngụy Tác và của nàng ta cách mấy chục trượng, Ngụy Tác có bố trí nên tiếng động từ chỗ gã không vọng sang, nhưng nàng ta vẫn nhận ra gã không còn liệu thương, chứng tỏ cảm giác với khí tức thập phần mẫn duệ.
"Y..."
Tuy cảm giác được Ngụy Tác kết thúc liệu thương nhưng nữ tu không nói gì, không hiểu sao lại đỏ mặt.
"Ngươi cảm ngộ được phương pháp tu luyện gì?" Trong tĩnh thất, Ngụy Tác nhìn Dương chi điểu đang đầy kiêu ngạo, hỏi. Trừ cửu cấp man Hoang cổ thú như viễn cổ thiên long thì trong số yêu thú, lĩnh ngộ được cách tu luyện thuật pháp rất hiếm, Thiên long quần tinh tôi thể thuật của gã là mô phỏng cách tu luyện của viễn cổ thiên long, thuật pháp của yêu thú cũng có thể lợi dụng thiên địa nguyên khí, nên gã rất hiếu kỳ với phương pháp tu luyện mà Dương chi điểu lĩnh ngộ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm."Tiểu đệ lĩnh ngộ được cách dung hợp bản thân nguyên khí với thái dương chân hỏa, rồi tụ vào yêu đan để đề thăng uy năng." Dương chi điểu tỏ vẻ hào hứng.
"Đối với ngươi, thái dương chân hỏa tương đương với linh khí mà tu sĩ cần?" Ngụy Tác tròn mắt.
"Đúng thế." Dương chi điểu gật đầu, ra vẻ lão đại đúng là thông minh.
"Nhĩ muội yêu!" Ngụy Tác nhìn Dương chi điểu, buột mồm.
Câu "Nhĩ muội yêu!" này lâu lắm rồi gã không sử dụng.
Nhưng giờ quả thật không nén được.
Chả trách yêu thú mà lĩnh ngộ được phương pháp tu luyện thì đều lợi hại khôn cùng.
Hấp nạp thái dương chân hỏa cũng như tu sĩ hấp nạp linh khí, nhưng đối với tu sĩ thì linh mạch đã đoạn tuyệt, đành dùng linh thạch và đan dược tu luyện. Thái dương chân hỏa thì đầy rẫy, ở đâu cũng có.
Thái dương chân hỏa bao trùm thiên địa, lại không như linh thạch, phải từ từ dùng chân nguyên rút linh khí ra luyện hóa.
Dương chi điểu là hỏa hệ yêu thú, năng lực dung nạp chân hỏa rất cao, tốc độ hấp nạp thái dương chân hỏa khẳng định không chậm.
Dù nó hấp nạp thái dương chân hỏa mà tốc độ tu luyện không bằng tốc độ tu sĩ luyện hóa linh thạch, thì nó vẫn có ưu thế trời sinh - thọ nguyên!
Không đạt tu sĩ Kim đan kỳ, tối đa chỉ có thọ nguyên một, hai trăm năm, nhưng nhiều yêu thú ngũ giai trở lên thì thọ nguyên tính theo nghìn năm!
Nhiều yêu thú có thọ nguyên vài nghìn năm trở lên, vì thế mà yêu thú có năng lực phồn thực không cao mỗi năm đều bị tu sĩ săn mất không ít mà vẫn còn nhiều giống loài. Vì thời kỳ thành niên của yêu thú là mấy trăm năm, dù mấy chục năm mới sinh sản một lần thì cả đời cũng phồn thực mười mấy lần.
Dương chi điểu có thọ nguyên hai nghìn mấy trăm năm.
Tương đương với mười lần thọ nguyên tu sĩ thông thường.
Lĩnh ngộ được phương pháp tu luyện, Dương chi điểu coi như không cần mạo hiểm đi tìm linh dược nữa.
Chỉ cần tìm chỗ ẩn thân, tương đương với có linh khí liên miên để hấp nạp tu luyện, tu luyện nghìn năm sau sẽ có thực lực thế nào?
Một tu sĩ đủ thọ nguyên, linh khí, liên tục bế quan nghìn năm, tu vi sẽ thế nào?
Tư chất tệ đến đâu cũng đạt Thần huyền cảnh mất.
"Lão đại, vì thế mà tiểu đệ nói là từ nay mình không còn là chim nữa." Thấy Ngụy Tác kêu Nhĩ muội yêu, Dương chi điểu rất kiêu ngạo.
"Ngươi đã lĩnh ngộ ra tu luyện chi pháp? Hay lắm, tiểu tử, lấy được bảo vật rồi." Lục bào lão đầu đột nhiên lên tiếng, lão thò ra, chỉ nhìn là biết Dương chi điểu đã lĩnh ngộ ra phương pháp tu luyện.
"Phệ tâm trùng đã tỉnh? Đã tiến giai?!" Nghe tiếng Phệ tâm trùng ăn, lục bào lão đầu lại cả kinh, kêu lên.
"Dù gì ngươi cũng là lão giang hồ, đừng có hơi tí là kêu lên." Lục bào lão đầu kinh hô, Ngụy Tác tỏ vẻ bực mình.
"Phệ tâm trùng lần này tiến giai được dị năng gì?" Lục bào lão đầu nén lòng hiếu kỳ, không tranh hơi với Ngụy Tác mà trợn tròng trắng hỏi.
"Tiến giai được dị năng che giấu khí tức, thần thức của ta cũng khó nhận ra."
"Che giấu khí tức? Thần thức của ngươi cũng khó nhận ra?" Lục bào lão đầu tròn mắt kêu lên: "Nếu tiến giai được năng lực phi độn, khi đánh lén thì đề phòng thế nào?"
"Hả..." Dương chi điểu rùng mình, rợn tóc gáy. Đúng là chủ nhân thế nào khí linh thế ấy, cũng nghĩ ngay đến việc Phệ tâm trùng theo mưa rơi xuống ám toán.
"Cần gì ngươi bảo, ta đã lấy phong hệ yêu thú cho nó ăn rồi? À!." Ngụy Tác bĩu môi, đoạn ngẩn người.
Phệ tâm trùng đúng lúc đó ngừng ăn, bất động.
Nó lại ngủ say.
Lúc đó nó hút đến yêu thú thứ tư, mới hết một nửa não tủy tử.
Một tu sĩ Kim đan kỳ tam trọng, một tu sĩ Kim đan kỳ lưỡng trọng, ba con rưỡi thất cấp yêu thú là khiến Phệ tâm trùng tiến giai!
"Bàn Long chân nhân, các hạ đứng là người tốt!" Nhìn bốn con thất cấp phong hệ yêu thú, Ngụy Tác cảm thán.
Ngụy Tác lúc trước rất tốn lực khí mà Phệ tâm trùng không tiến giai mấy lần, nhưng lần này lại tiến hai lần rất dễ dàng, chẳng qua là có hai đại tu sĩ Kim đan tam trọng, một Kim đan lưỡng trọng và ngần ấy yêu thú thất cấp trở lên.
Nếu không có Bàn Long chân nhân, gã mất một, hai mươi năm cũng chưa chắc gom đủ.
...
Ngụy Tác không biết rằng lúc đó Huyền phong thiên điện đang dừng ở giữa hai ngọn núi cao nhất Phiên Ưng sơn, như trân áp cả Phiên Ưng sơn, vô hình trung hiện rõ khí thế bá đạo.
"Đại sư huynh".
Một tu sĩ Huyền Phong môn từ xa lướt đến, dừng trước Huyền phong thiên điện.
Lâm Thái Hư và Hứa Thiên Ảo xuất hiện ở cửa điện.
Tu sĩ Huyền Phong môn này mặt mũi như ngọc, chừng hơn ba mươi tuổi, mặc bảo lam sắc pháp y, có thêu hoa mai, tóc buộc bằng một sợi dây sau lưng, thân ngoại linh khí ngưng thành hình thanh sắc thương ưng, là tu sĩ Kim đan nhất trọng, khí vũ cực kỳ bất phàm.
Đệ tử Huyền Phong môn khí thế thập phần bất phàm này, xưng hô Lâm Thái Hư là đại sư huynh, nhưng thần thái cung kính cực độ, đứng trên không cũng ở dưới Huyền phong thiên điện.
Đệ tử Huyền Phong môn này và Lâm Thái Hư không như sư huynh đệ hội diện, mà là một thần tử tham bái đế vương.
Một sư đệ Kim đan nhất trọng, tham kiến Lâm Thái Hư mà như một thần tử tham bái đế vương.
Đủ thấy chân truyền đại sư huynh như Lâm Thái Hư, thân phận và địa vị tại Huyền Phong môn cao tuyệt, hoàn toàn hơn hẳn chân truyền đệ tử.
Đứng trước đệ tử Huyền Phong môn mặc bảo lam sắc pháp y, Lâm Thái Hư toát ra vô thượng uy áp cao cao tại thượng.
Lâm Thái Hư gật đầu, coi như chào sư đệ.
"Đây là Thiên thủy thần phù mà tông chủ bảo giao cho đại sư huynh." Vòng tay với Lâm Thái Hư, đệ tử Huyền Phong môn này vung tay, tinh phù trong veo cỡ bàn tay bay tới.
Tấm phù lục này trông như lá băng, lấp lánh vô số thủy quang, như có vô số dòng sông đang chảy.
Trên tinh phù lấp lánh toát lên khí tức mênh mông, vượt mức tu sĩ Kim đan kỳ!
"Được! Đi thông tri cho các sư huynh đệ, bảo họ chuẩn bị về tông môn." Hút lấy tinh phù, Lâm Thái Hư bảo đệ tử Huyền Phong môn đó.
Đệ tử Huyền Phong môn mặc bảo lam sắc pháp y không nói gì, lướt đi ngay.
"Phù!"
Lâm Thái Hư mặt mũi lạnh tanh nhìn tinh phù, chân nguyên liên miên dồn vào.
"Ầm!"
Khí tức từ tinh phù dấy lên, ô vân quanh Phiên Ưng sơn ì ùng sấm động.
Mọi người vào vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào [/QUOTE]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau