THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 531 - Chương 535

Chương 531: Cường giả kịch chiến

"Các hạ hợp tác với y chi bằng với bọn mỗ." Nghe Mị ma nữ lộc và Ngụy Tác đối thoại, Bàn Long chân nhân biến sắc, nói ngay: "Chỉ cần các hạ hợp tác, bọn mỗ không chỉ đưa các hạ ra mà còn tặng một viên Đại thuấn đạo đan. Đại thuấn đạo đan do Thuấn yêu quả luyện chế thành, khẳng định đề thăng không ít yêu nguyên cho các hạ."
"Hợp tác với các ngươi? Ý ngươi là bỏ lại y?" Mị ma nữ lộc cười nhạo, chỉ vào Bạch Kiếm Không.
"Y có nô thú đại, bọn mỗ sẽ giết y, dùng nô thú đại đưa các hạ ra." Bàn Long chân nhân nhìn Mị ma nữ lộc, "Các hạ chắc cũng thấy hợp tác với bọn mỗ, giết y càng dễ."
"Để các ngươi cho ta vào nô thú đại?" Mị ma nữ lộc mỉm cười chế nhạo, "Rồi các ngươi đưa ta về sơn môn, giết chết rồi luyện pháp khí. Ngươi tưởng ta ngốc thế hả?"
"Các hạ có dám chắc hợp tác với y thì y không đối phó các hạ?" Bàn Long chân nhân cười lạnh, "Lẽ nào các hạ tưởng giúp chúng thì sẽ nhất định đối phó được mỗ?"
"Dù gì trước đó ta đã nhận ra, tuy y đáng ghét nhưng trong lúc này mà không bỏ rơi đồng bạn, còn có chút tín nghĩa." Mị ma nữ lộc nhìn Ngụy Tác, "Còn đối phó được các ngươi hay không thì thử là biết."
"Được lắm! Ta xem ngươi có thủ đoạn gì mà lớn lối như thế!"
Bàn Long chân nhân là thái thượng trưởng lão của siêu cấp tông môn Chân Võ, địa vị tại tu đạo giới tôn quý hơn nhiều tu sĩ cùng cấp, giờ Mị ma nữ lộc không nể mặt thì lão gào lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Tách tách!"
Không khí trên đầu lão nổ vang, một viên hoàng sắc kim đan cùng hoàng sắc hà quang bay lên.Hoàng sắc kim đan không kém gì kim đan của Ngụy Tác, hà quang cũng quang hoa điểm điểm, như có phù lục lơ lửng bên trong.
Tuy Bàn Long chân nhân có tu vi Kim đan tam trọng hậu kỳ, hơn xa Ngụy Tác nhưng gã lấy được không ít linh dược, kim đan mới to như thế. Bàn Long chân nhân có được kim đan cỡ này vì công pháp cũng là thiên cấp công pháp.
"Hiện tại ngươi quyết định hợp tác với y là tùy nhưng ta muốn giao dịch với ngươi."
Phía sau Ngụy Tác và Thanh Bình, Cổ Ngạc động chủ không huênh hoang như Bàn Long chân nhân, mà tâm cơ càng âm trầm, nhìn Mị ma nữ lộc, nói với giọng đầy dụ hoặc, "Chốc nữa các hạ phát hiện phe mình không địch nổi thì mong các hạ cản chúng hủy Trường sinh bi. Bằng không sẽ không ai thoát được. Chỉ cần các hạ đừng để Trường sinh bi bị hủy thì cứ việc tin tưởng bọn mỗ một lần, mỗ sẽ dùng nô thú đại đưa các hạ ra."
"Được, muốn giao dịch phải xem các ngươi có đủ bản lĩnh không." Mị ma nữ lộc nửa cười nửa không.
"Quyết định thế đi." Cổ Ngạc động chủ không thừa lời, ấn mạnh xuống, hôi sắc chân nguyên dồn vào hắc sắc cự ngạc dưới chân.
"Chát chát chát!"
Hắc sắc cương khí từ tinh kim cự ngạc phát ra, linh khí uy áp đồng thời khuếch tán ra.
"Huyền giai pháp bảo! Ngụy Tác, uy năng vật này hình như không kém gì Nại hà kim kiều, cũng là một món huyền giai hạ phẩm pháp bảo!" Lục bào lão đầu hãi hùng.
"A! Ngụy tiểu tử, pháp bảo của chúng lợi hại như thế. Ta còn một điều kiện." Mị ma nữ lộc tỏ rõ thần sắc giảo trá, nói với Ngụy Tác.
"Thanh Bình đạo hữu, pháp bảo này tạm do đạo hữu sử dụng." Ngụy Tác đưa Hạo thiên ti nam cho Thanh Bình, đồng thời nhíu mày, "Điều kiện gì?"
"Nếu đối phó chúng, pháp bảo rơi vào tay ngươi thì ta không yên tâm. Ta giúp ngươi đối phó chúng, những thứ lấy được phải do ta giữ, ra ngoài thì sẽ trả cho ngươi. Dù gì thì pháp bảo với bọn ta là thứ vô dụng." Hồng sắc hà quang dấy lên quanh Mị ma nữ lộc.
Nó đã sử dụng đến thần thức xung kích, động tác của bọn Bàn Long chân nhân cũng hơi chậm hơn, Ngụy Tác và Thanh Bình lại không hề bị ảnh hưởng.
"Được!" Ngụy Tác gật đầu, trong tình hình này, gã chỉ cần thoát ra, những việc khác không cần tính tới.
"Động thủ!"
Bàn Long chân nhân đã bực mình, gầm vang.
Kim đan hà quang rung lên ong ong, hóa thành hoàng sắc thần long.
Trong miện con rồng hào quang ngậm hoàng sắc quang hoa càng sáng hơn.
Hoàng sắc quang hoa là một cây tỳ bà.
Thiên cấp đỉnh giai thuật pháp!
Bàn đến thuật pháp thiên cấp trung giai trở lên, trừ uy năng đối địch đáng sợ thì còn nhiều huyền diệu. Môn thiên cấp đỉnh giai công pháp của Bàn Long chân nhân lại có thể dung hợp với kim đan uy năng.
Vốn với uy năng kim đan hà quang ngưng hình của Bàn Long chân nhân, tối đa chỉ ngang với Ngụy Tác đã dung luyện bản mệnh pháp bảo, nhưng giờ con rồng ngậm tỳ bà của lão lại có uy năng cao hơn hẳn huyền giai hạ phẩm pháp bảo!
Chả trách trước khi Bàn Long chân nhân động thủ, trực tiếp tế xuất kim đan.
"Oành!"
Phát ra con rồng, Nại hà kim kiều cũng phun trào thanh hoàng sắc nguyên khí, ngưng thành một khô lâu đầu.
Hắc sắc tinh kim cự ngạc của Cổ Ngạc động chủ hóa thành hắc sắc hồng quang lao tới Ngụy Tác. Thân ảnh lão bất động, giữ cự ly nghìn trượng với Ngụy Tác, mười ngón tay lay động, sáu cây bạch sắc cự trụ trấn áp xuống.
Đạo thuật pháp này phẩm giai cũng không thấp, ít nhất cũng uy năng bán huyền giai, cộng thêm con rồng ngậm tỳ bà của Bàn Long chân nhân tương đương với hai huyền giai hạ phẩm pháp bảo.
Cộng thêm hai huyền giai pháp bảo chân chính!
Tương đương với có bốn huyền giai pháp bảo giáng vào Ngụy Tác!
"Xoạt! Xoạt!"
Bốn huyền giai pháp bảo đáng sợ cỡ nào, Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ động thủ thì không khí quanh Ngụy Tác và Thanh Bình dấy lên cương phong.
"Hai ngươi giúp ta đối phó Bàn Long chân nhân!"
Ngụy Tác vỗ lên nạp bảo nang, hắc quang lóe lên, Hắc minh cốt quân xuất hiện.
Đồng thời, gã vung tay, Khổng tước vĩ linh được kích phát, ngũ sắc hà quang trùm lên hắc sắc tinh kim cự ngạc.
Hắc sắc tinh kim cự ngạc có uy năng huyền giai bị pháp bảo của gã phát ra hà quang bao trùm, đình trệ trên không trung.
"Đây là pháp bảo gì mà cả huyền giai pháp bảo cũng khống chế được?"
"Đối phó Bàn Long chân nhân?"
Ngụy Tác xuất thủ, trực tiếp cố định một món huyền giai pháp bảo của Cổ Ngạc động chủ, Mị ma nữ lộc mắt lóe dị mang, không hề do dự, hồng hà và đào hoa quang hoa đồng cuốn tới Bàn Long chân nhân.
"Oành!"
Thanh Bình kích phát Hạo thiên ti nam, đồng thời hóa ra năm dải sét lòng xanh vỏ đỏ.
Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, Mị ma nữ lộc và Hắc minh cốt quân, quang hoa của Thanh Bình chấn tan con rộng ngậm tỳ bà của Bàn Long chân nhân kích phát.
Cùng lúc, kim đan của Ngụy Tác thượng kích phát tử sắc thiên long và cự lãng, chấn tan thanh hoàng sắc khô lâu đầu của Nại hà kim kiều.
"A!"
Cổ Ngạc động chủ hãi hùng kinh hô, Ngụy Tác mặc kệ sáu cây bạch sắc cự trụ cảu lão giáng xuống, một đạo ám kim sắc kiếm khí lóe lên, bắn tới trước Bàn Long chân nhân.
"Chát!"
Sáu bạch sắc cự trụ giáng lên Ngụy Tác thì trên mình gã rực sáng một đóa hồng sắc hỏa liên. Vừa chạm vào, bạch sắc cự trụ tan rã, hóa thành tro tàn.
Vù!
Ám kim sắc kiếm khí của gã, uy năng thập phần đáng sợ, đâm thủng hộ thể lục sắc linh quang của Bàn Long chân nhân.
"Sao lại như thế!"
Mũi Bàn Long chân nhân phun ra hai dải hoàng quang, đánh lên ám kim sắc kiếm khí của Ngụy Tác.
Nhưng rồi mắt lão ánh lên thần sắc kinh hãi vì hoàng quang lập tức tan vỡ, không chống nổi đạo kiếm quang của Ngụy Tác!
Vù!
Cuống cuồng, Bàn Long chân nhân chỉ kịp lách mình, đạo kiếm quang đánh trúng ngực trái.
Tiếng xé lụa vang lên, pháp y của Bàn Long chân nhân tựa hồ chặn được quá nửa uy năng, nhưng vẫn bị thủng một lỗ, tóe máu.
"A!" Cổ Ngạc động chủ dựng tóc gáy, không dám ở ngoài nghìn trượng như trước mà điên cuồng áp sát Ngụy Tác.
"Bàn Long chân nhân!"
Cùng lúc, Bảo Phiến chân nhân Bạch Kiếm Không vốn nhãn quang thập phần tán loạn đột nhiên tỉnh lại, thấy ngực Bàn Long chân nhân tóe máu thì tỏ vẻ kinh hãi.
Cắn mạnh lên đầu lưỡi, trong tay lão xuất hiện một mảnh vỡ lấp lánh huỳnh quang, rìa sứt sở không theo quy tắc nào.
"Xoạt!", vật đó được dồn chân nguyên vào, bắn tới Ngụy Tác.
Quang hoa càng lúc càng sáng, khí tức càng đáng sợ.
Ban đầu, vật đó như ngân bạch sắc diễm hỏa trên không nhưng phi hành mấy chục trượng thì biến thành một viên ngân bạch sắc vẫn tinh.
Vật này phát ra ngân bạch sắc quang hoa hình thành năm đạo tôn ôm chặt lấy nhau, quay tít.
"A! Đây là pháp bảo gì!" Lục bào lão đầu kêu lên như sặc nước.
"Cái gì nhỉ!" Mị ma nữ lộc cũng nuốt nước bọt, nhợt nhạt mặt mày.
Bạch Kiếm Không kích phát vật này, uy năng còn hơn hoàng sắc chi long của Bàn Long chân nhân, Mị ma nữ lộc cũng thấy bị uy hiếp trí mệnh.
"Cả y cũng không khống chế được, ngươi muốn bị cho vào nô thú đại hả?!" Ngụy Tác gầm lên với Mị ma nữ lộc.
"Hung cái gì mà hung, sao lại trách ta. Đấu pháp kiểu này sao ta khống chế được y suốt. Y cắn đầu lưỡi thi triển thuật pháp trấn định thần thức..." Mị ma nữ lộc trừng mắt với Ngụy Tác.
"Oành! Oành! Oành!"
Cùng lúc hoàng sắc linh khí đột nhiên từ Bàn Long chân nhân nổ vang, chân nguyên tăng vọt!

Chương 532: Đại tuyệt diệt kim đan

"Tu vi của y sao lại đột nhiên bùng lên?!" Mị ma nữ lộc tắt tiếng mắng thầm, toàn thân lạnh nhắt, Ngụy Tác cũng biến sắc.
"Các ngươi đều phải chết!"
Bàn Long chân nhân gầm lên, ngực trái lão máu thịt bầy nhầy, thần sắc cực kỳ nanh ác, hoàng sắc linh khí ngưng thành hoàng sắc chi long đã lớn gấp đôi.
Lão không ngờ rằng bốn huyền giai pháp bảo xung kích mà Ngụy Tác vẫn có thể phát động phản kích, vẫn đả thương được lão.
Ngụy Tác đối với lão, chỉ là vãn bối, tiểu bối, thân phận lão tôn quý cỡ nào!
Một chiêu mà bị một vãn bối kích thương, thật sự khiến lão nổi giận.
"Oành!"
Tiếng gầm như sấm vang vọng, một hoàng sắc đạo tôn cầm tỳ bà, kim cương nộ mục, hiện ra trên đầu Ngụy Tác.
Khí tức của hoàng sắc đạo tôn cực kỳ đáng sợ!
"Chát! Chát! Chát!"
"A!"
Mị ma nữ lộc và Thanh Bình kinh hoảng thất sắc kêu lên.
Mọi thuật pháp và pháp bảo của cả hai xung kích lên ngân bạch sắc quang diễm của Bạch Kiếm Không mà không ngăn được!Hạo thiên ti nam trong tay Thanh Bình cộng thêm thuật pháp, uy năng ít nhất cũng tương đương với một món huyền giai hạ phẩm pháp bảo, Mị ma nữ lộc thi phát ra hồng sắc quang hoa, cộng với hắc sắc quang trụ của Hắc minh cốt quân kích phát thì không kém gì một món bán huyền giai hạ phẩm pháp bảo.
Như thế mà cũng không ngăn được!
Bạch Kiếm Không kích phát ngân bạch sắc quang diễm, uy năng cao hơn cả huyền giai trung phẩm pháp bảo!
"Oành!"
Hắc sắc thái cổ hung hỏa xung kích lên ngân bạch sắc quang diễm.
Bị hắc sắc thái cổ hung hỏa va vào, uy năng ngân bạch sắc quang diễm mới cạn, năm đạo tôn tản ra, huỳnh quang hóa thành bột.
Vật này không rõ là mảnh vỡ của thượng cổ dị bảo nào, cũng như Tuyệt diệt kim đan, là pháp bảo mang tính tiêu hao.
Tuy chỉ tích tắc, đón đỡ xong ngân bạch sắc quang diễm đáng sợ nhưng hoàng sắc đạo tôn từ trên không cũng ép tan tử sắc viễn cổ thiên long từ kim đan của Ngụy Tác và cự lãng của Trường hà thao thiên quyển kích phát.
"Oành!"
Hoàng sắc đạo tôn trấn áp tại Trường hà thao thiên quyển.
Trường hà thao thiên quyển rền rĩ, linh quang tan hết, ẩn vào kim đan của Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hoàng sắc đạo tôn tiếp tục trấn áp tử sắc kim đan.
Kim đan rung lên mãnh liệt.
Ngụy Tác bị ảnh hưởng, phun ra một ngụm máu.
Hoàng sắc đạo tôn này tương đương với uy năng của huyền giai trung phẩm pháp bảo!
"Y dùng bí thuật gì mà có thể tăng tiến chân nguyên như thế nhỉ, thuật pháp này với tu vi Kim đan tam trọng của y trước kia không thi triển được!"
"Chết đi!"
Ngụy Tác rúng động, máu miệng vừa phun ra, đầu óc vừa lóe lên một ý nghĩ thì Bàn Long chân nhân lại gầm rú, hoàng sắc đạo tôn cùng một thanh hoàng sắc khô lâu đầu tiếp tục ép tới.
Hoàng sắc đạo tôn và thanh hoàng sắc khô lâu đầu đều nhắm vào kim đan của gã.
Bàn Long chân nhân rõ ràng định oanh kích kim đan của Ngụy Tác, giết gã để đoạt kim đan và nhục thân.
"Đề thăng chân nguyên kiểu này khẳng định không thể duy trì lâu."
"Thuật pháp của y như thế, không giết được y thì giết Cổ Ngạc động chủ đã!"
Ngụy Tác biết đã đến lúc sinh tử tồn vong này, chỉ lóe mắt là một đạo kim quang cùng trứ khí tức hủy diệt đã bay khỏi tay. Cùng lúc, thân ảnh gã và Thanh Bình được bạch quang bao lấy.
"Tuyệt diệt kim đan!"
Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ giật giật mí mắt.
"Oành!"
Nguyên khí và quang diễm kinh nhân nổ tung trước hoàng sắc đạo tôn và thanh hoàng sắc khô lâu đầu của Bàn Long chân nhân kích phát, chấn tan cả hai.
Một đám mây hình nấm bay lên.
Ngụy Tác và Thanh Bình ngay khi bạch quang lóe lên, đã xuất hiện cách năm, sáu mươi trượng, lao vào Cổ Ngạc động chủ.
"Vù!"
Ngụy Tác tựa hồ không khống chế được kkhổng tước vĩ linh, hắc sắc tinh kim cự ngạc vốn bị khống chế lại được thu về.
Thấy Ngụy Tác hòa Thanh Bình chân nhân toàn lực lao tới, Cổ Ngạc động chủ sầm mặt, điều khiển tinh kim cự ngạc lùi lại. Lão nhận ra Ngụy Tác biết gã bất lợi, không đấu nổi Bàn Long chân nhân nên định giết lão trước. Hiện tại Ngụy Tác muốn chặn một đòn của Bàn Long chân nhân cũng khó, chỉ cần lão không bị gã giết thì khẳng định mất mạng là tiểu tử đáng ghét đó.
"Mị ma nữ lộc! Cản Bàn Long chân nhân một chốc!"
Tiếng Ngụy Tác kêu to lại vang lên.
"Có bệnh, y lợi hại như thế sao ta cầm chân được, chi bằng thừa cơ cướp nạp bảo nang, đào mệnh hoặc tìm cơ hội bàn điều kiện với hai tên kia." Mị ma nữ lộc ngay trước khi Tuyệt diệt kim đan nổ thì đã chạy xa, nghe Ngụy Tác nói thì nó nghiến răng nghiến lợi mắng thầm, chăm chú nhìn nạp bảo nang của Thanh Bình.
Nó không muốn ngăn cản Bàn Long chân nhân, nó cho rằng Ngụy Tác khẳng định không thắng được lão và Cổ Ngạc động chủ, nó chỉ muốn cướp lấy Trường sinh bi trong nạp bảo nang của Thanh Bình.
Với thứ này, nó có thể bàn điều kiện với Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ.
"Cái gì! Đây là cái gì?"
Nhưng rồi mắt nó lồi lên như thấy ma quỷ.
"A!"
Mắt Cổ Ngạc động chủ còn trợn to hơn, tóc dựng đứng.
Thân thể lão sững lại trên không.
Hắc sắc tinh kim cự ngạc lại bị ngũ sắc hà quang trấn trụ!
Rõ ràng lão bị trúng kế Ngụy Tác.
Ngụy Tác cố ý để lão thu lại hắc sắc tinh kim cự ngạc, thấy gã đuổi tới, lão tất nhiên sẽ điều khiển phi độn pháp bảo có tốc độ cực nhanh này, đoạn gã sẽ cố định nó.
Chỉ tích tắc đó, cự ly giữa lão và Ngụy Tác còn không đầy bốn trăm trượng!
Toàn thân lão run lên, mắt cơ hồ rớt tròng vì trong tay Ngụy Tác bay lên một vật.
Một viên kim đan còn lớn hơn của Ngụy Tác và Bàn Long chân nhân!
Viên kim đan này còn lấp lánh quang văn, khí tức hủy diệt dâng lên.
Ực, Bàn Long chân nhân bất giác nuốt nước bọt, thân ảnh đang truy kích hơi chựng lại.
Tuyệt diệt kim đan!
Tuyệt diệt kim đan cực lớn!
Một viên Tuyệt diệt kim đan thế này mà nổ thì chân trời cũng tan chăng?
"Chát!"
Cổ Ngạc động chủ dựng tóc gáy kinh hô, tâm tạng lão thắt lại, kêu vang như trống rền.
Khí tức trên mình Cổ Ngạc động chủ tan nhanh, cơ hồ bao nhiêu thể nội chân nguyên tiêu hao hết.
Một đạo hôi sắc quang trụ từ ngực lão tràn ra, liên tục biến hóa phương vị, oanh kích vào Tuyệt diệt kim đan ghê người trong tay Ngụy Tác.
Ở cự ly này, Cổ Ngạc động chủ tuyệt đối không dám để Tuyệt diệt kim đan áp sát.
Tuyệt diệt kim đan như thế, dù tránh xa cũng chưa chắc thoát, nên không cần tìm cách chạy mà phải chặn lại!
"Đây rồi!"
Cùng lúc, Ngụy Tác lại kêu to với Thanh Bình.
Không hề dừng lại, một đạo quang hoa lan tràn khí tức hủy diệt từ tay Thanh Bình bắn vào Cổ Ngạc động chủ.
"Không xong!"
Cổ Ngạc động chủ rúng động, thò cả hai tay nhưng chưa xong thì một làn quang diễm hủy diệt đã nổ tung trước mặt.
Quang diễm, hình thành một dải sáng kinh nhân, nuốt chửng thân ảnh Cổ Ngạc động chủ.
"Cổ Ngạc động chủ! Ngươi!"
Bàn Long chân nhân kinh nộ dị thường gào lên, hoàng sắc đạo tôn từ trên không ép xuống, Nại hà kim trực tiếp ập tới Ngụy Tác, tựa hồ hoàn toàn không cần lo lắng đến việc thai thể huyền giai pháp bảo này bị tổn hại.
Thân ảnh Cổ Ngạc động chủ tuy chìm trong dải sáng kinh rợn nhưng hôi sắc quang trụ lão phát ra lúc trước vẫn tràn vào Ngụy Tác.
Đòn này của Bàn Long chân nhân rõ ràng định trấn áp Ngụy Tác, khiến gã không tránh được đạo hôi sắc quang trụ mà phải ngạnh tiếp.
"Tuyệt diệt kim đan, uy lực đáng sợ thật!"
"Y có nhiều Tuyệt diệt kim đan thế hả? Cả viên to thế kia."
"Ngần ấy Tuyệt diệt kim đan, có viên to thế thì thắng là đương nhiên."
Thấy trong tay Ngụy Tác bay lên một viên Tuyệt diệt kim đan cực lớn chưa nổ, kết quả trong tay Thanh Bình đột nhiên phát ra một viên Tuyệt diệt kim đan, Mị ma nữ lộc đầy chấn kinh, đồng thời mắt ánh lên quyết định.
"Phù!"
Hồng sắc yêu đan từ miệng nó bay ra, giáng lên hoàng sắc đạo tôn đang ép xuống.
"Oành!"
Như hai ngọn núi va nhau, quang ba thấy được bằng mắt thường khuếch tán ra.
So với hoàng sắc đạo tôn, hồng sắc yêu đan của Mị ma nữ lộc nhỏ xíu nhưng va nhau thì hoàng sắc đạo tôn nứt nẻ rồi vỡ nát.
"Ư!" Yêu đan bắn lại, đồng thời Mị ma nữ lộc hộc lên, lắc lư bay lùi, như thể trọng thương.
Nhờ vào Mị ma nữ lộc, thân ảnh Ngụy Tác và Thanh Bình bật lên, tránh khỏi hôi sắc quang trụ.
"A!"
Một thân ảnh "tan tác" gầm lên từ trong đám mây hình nấm lao ra.
Cổ Ngạc động chủ trúng Tuyệt diệt kim đan nhưng không chết.
Thần sắc Ngụy Tác không đổi, như đã chuẩn bị sẵn. "Xoạt!", một đạo ám kim sắc kiếm quang dừng ở ngực Cổ Ngạc chân nhân.
"Phù!"
Cổ Ngạc chân nhân tắt tiếng, sững lại như bị đóng đinh, ám kim sắc kiếm quang xuyên thủng người lão.

Chương 533: Lại mê hoặc

"A! Ngươi dám giết Cổ Ngạc động chủ! Ta sẽ cho ngươi nếm mùi sống không bằng chết!"
Thấy Cổ Ngạc động chủ bị ám kim sắc kiếm quang đâm xuyên, Bàn Long chân nhân biết đồng bạn đã xong đời.
Mỗi lỗ chân lông của lão đều gầm lên, hoàng sắc linh khí bừng bừng!
"Thuật pháp gì nhỉ?!"
Thanh Bình nhợt nhạt mặt mày, thấy hoàng sắc đạo tôn hiển hiện trên không, uy năng đang bành trướng.
"À!"
Uy năng của hoàng sắc đạo tôn khiến Ngụy Tác cảm thấy nguy hiểm trí mệnh.
Lúc này trừ viên Tuyệt diệt kim đan khảm trong kim đan của Càn La chân nhân, vốn dùng kim đan của Điếu Sa chân nhân luyện chế thành, Ngụy Tác đã dùng hết Tuyệt diệt kim đan.
Hiện tại mà động dụng viên Tuyệt diệt kim đan đó ngăn cản hoàng sắc đạo tôn, tiếp theo ngay cả một món khả dĩ hình thành uy hiếp trí mệnh với Bàn Long chân nhân cũng hết. Như thế, những thứ khác của Ngụy Tác trở thành vô dụng, Dương chi điểu và Phệ tâm trùng, Pháp vương thái điệp đều không dám thả ra vì sẽ lập tức bị giết ngay.
Nhưng cùng lúc gã cảm giác được khí tức suy giảm từ Bàn Long chân nhân.
Trên kim đan của Bàn Long chân nhân, đan khí cuồn cuộn chảy vào thân thể, nhưng trên mình vẫn lộ ra khí tức già đi.Đạo thuật pháp này của lão có cái giá phải trả là tổn hao kim đan để đề thăng chân nguyên!
Tu sĩ tu luyện kim đan, coi như dùng tinh hoa, chân nguyên nuôi dưỡng, đạo thuật pháp này coi như dùng kim đan tinh hoa chuyển thành chân nguyên.
Kim đan tổn hao, nhục thân không được đan khí tưới nhuần thì sẽ già đi.
"Thanh Bình đạo hữu, lôi trận do đạo hữu thi triển, giúp mỗ một chốc!"
Mắt Ngụy Tác lóe lên hàn quang, một viên hoàng sắc tinh cầu bắn vào tay Thanh Bình, giao Minh nguyệt lôi châu pháp trận có uy năng bán huyền giai cho Thanh Bình.
Cùng lúc, trong tay gã, ngân quang lóe lên, xuất hiện Thanh tác ngân pháp trượng!
Không hề dừng lại, hôi quang được kích phát, trùm lên Bàn Long chân nhân.
"Oành!"
Bàn Long chân nhân kích phát hoàng sắc đạo tôn, uy năng đạt mức khó tưởng tượng nổi, ép lùi cả Hạo thiên ti nam và Minh nguyệt lôi châu pháp trận do Thanh Bình kích phát, Hắc minh cốt quân, kim đan hà quang của Ngụy Tác.
Hoàng sắc đạo tôn lại trấn áp kim đan của Ngụy Tác thượng.
Thân thể gã run lên, lại phun máu.
"Đây là pháp bảo gì?"
Đồng thời, mắt Bàn Long chân nhân tỏ cực kỳ kinh hãi.
Chạm vào hôi quang, thân thể Bàn Long chân nhân già đi cực nhanh, thoáng sau, trên mặt đã nahwn nhúm, như già đi mười năm.
"A!"
Bàn Long chân nhân vung tay, Nại hà kim kiều như thuẫn bài che trước mặt nhưng cũng vô dụng, hôi quang của Ngụy Tác xuyên qua thanh hoàng sắc vân khí của Nại hà kim kiều trùm lên lão.
"Bạch Kiếm Không!"
Nại hà kim kiều không ngăn được hôi quang của Thanh tác ngân pháp trượng, Bàn Long chân nhân ngoái nhìn Bạch Kiếm Không. Bạch Kiếm Không lúc đó còn ngơ ngẩn, vẫn bị Mị ma nữ lộc khống chế.
"Phế vật!"
Bàn Long chân nhân suýt nữa giận đến mức phun mãu, lăng không hút Bạch Kiếm Không chặn trước mặt như thuẫn bài.
Bạch Kiếm Không là một trong Thiên Bắc tam hung, tu vi Kim đan lưỡng trọng hậu kỳ, thực lực cực cao nhưng giờ Mị ma nữ lộc dùng thần thức trấn áp thì lại thành vô dụng.
"A!"
Nhưng Bàn Long chân nhân hãi hùng vì Bạch Kiếm Không che trước mặt cũng không chặn được hôi quang do Ngụy Tác Thanh tác ngân pháp trượng thượng phát ra, cả lão và Bạch Kiếm Không đều già đi.
"Phế vật, để lại ngươi làm gì!"
Bàn Long chân nhân đã điên cuồng, cảm giác được nguy hiểm mất mạng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Phập, phát giác kéo Bạch Kiếm Không làm thuẫn bài cũng vô dụng, Bàn Long chân nhân táng tâm bệnh cuồng phát ra một đạo quang hoa đánh vào hậu tâm Bạch Kiếm Không chẻ nát đồng bạn.
Cùng lúc, Bàn Long chân nhân đẩy hoàng ngọc tam túc đại đỉnh, lao vút lại.
Phi độn pháp bảo của Bàn Long chân nhân nhanh hơn Ly Hỏa phảng, lão lại nhận ra nguy hiểm nên định nhờ vào pháp bảo thoát thân đã.
"Muốn chạy, không dễ đâu!"
Ngụy Tác vung tay, Khổng tước minh vương vũ trước mặt rực hà quang ngũ sắc, cố định phi độn pháp bảo của Bàn Long chân nhân.
"A! Ngụy Tác, ta và ngươi không đội trời chung! Muốn ta chết hả, không dễ đâu!"
Phi độn pháp bảo bị Ngụy Tác cố định, Bàn Long chân nhân gào lên.
"Oành! Oành! Oành!"
Lão không ngừng điều khiển Nại hà kim kiều và hoàng sắc đạo tôn đập xuống Ngụy Tác.
Thân thể gã run lên.
Uy năng công kích của Bàn Long chân nhân cực mạnh, Nại hà kim kiều phối hợp với hoàng sắc đạo tôn thì đòn nào gã cũng phải dùng kim đan ngạnh tiếp mới chặn được, tạo thành tổn thương không nhỏ với kim đan và nhục thân.
Hiện tại cả hai đã liều mạng, để xem ai không chịu nổi trước, hoặc Ngụy Tác bị Bàn Long chân nhân đánh gục trước, hoặc Bàn Long chân nhân bị Thanh tác ngân pháp trượng hao tận thọ nguyên trước.
Chỉ tích tắc sau, Thanh tác ngân pháp trượng đã ngân lên khe khẽ.
"Ngụy đạo hữu!"
Thanh Bình vốn nhợt nhạt mặt mày, cố điều khiển Hạo thiên ti nam và Minh nguyệt lôi châu trận kinh hãi kêu lên.
Trên Thanh tác ngân pháp trượng, pháp châu kích phát hôi sắc quang hoa vỡ vụn!
Viên pháp châu Ngụy Tác lấy được từ hồng sắc tiểu thú đã tổn hao quá nửa uy năng, trong lúc quan trọng này thì lại hao tận!
Hôi sắc quang hoa tắt ngóm.
"Hóa ra cũng là pháp bảo tiêu hao! Ha ha!"
Bàn Long chân nhân đã râu tóc phơ phơ, mặt đầy nếp nhăn, tựa hồ chết già bất cứ lúc nào, nhưng hôi sắc quang hoa tan đi thì lão hơi ngẩn ra rồi mắt sáng lên, điên cuồng bật cười.
"Xem ngươi làm cách nào là đối thủ của ta! Chết đi!"
Trong tiếng cười, hoàng sắc đạo tôn khổng lồ hiện ra, ép xuống Ngụy Tác.
"Có bao nhiêu Tuyệt diệt kim đan, mau nổ đi!"
Mị ma nữ lộc lùi xa cũng không nén được kêu lên.
Uy năng thuật pháp của Bàn Long chân nhân thì nó chỉ đỡ được một hai lần, còn tình hình của lão hiện giờ thì thi triển hơn mười lần cũng không thành vấn đề, không lo thọ nguyên hao tận.
Nó không cho rằng Bàn Long chân nhân giết Ngụy Tác xong sẽ tha cho nó.
"Y định làm gì?"
Bàn Long chân nhân và Mị ma nữ lộc không ngờ là xoạt một tiếng, Ngụy Tác thò ra thanh hắc sắc quỷ trảo, kéo thi thể Cổ Ngạc động chủ về, cắm hắc sắc tiểu đao lên ngực.
"Phù!"
Phá được mấy tầng quang hoa, hoàng sắc đạo tôn của Bàn Long chân nhân trấn áp lên tử sắc kim đan khiến thân thể Ngụy Tác rúng động, máu từ miệng phun ra.
Vù! Một đạo hắc quang từ tay Ngụy Tác bay ra, là một thanh hắc sắc tiểu đao.
"Hóa ra pháp đao này có thể hút khí huyết, tinh hoa của tu sĩ để chuyển thành uy năng! Ngươi đối phó Bạch Kiếm Không chắc đã dùng khí huyết của Huyền Vũ chân nhân, chả trách Thái ất phân quang kính của Bạch Kiếm Không là lực phòng ngự đệ nhất Thiên Bắc cũng không chặn được."
Thấy đạo hắc quang từ tay Ngụy Tác, Bàn Long chân nhân tỏ vẻ đã chuẩn bị, cười nhạo gã.
"Tiếc là trước đây khi ngươi sử dụng vật này đối phó Bạch Kiếm Không, ta đã nhận ra chất liệu của nó không ra gì, tùy tiện một món linh khí cũng đánh vỡ được!"
Thanh quang từ tay Bàn Long chân nhân bay lên.
Là một chiếc vòng tai màu xanh.
Chiếc vòng lóe lên, tan biến khỏi tay Bàn Long chân nhân, "choang" một tiếng giáng vào hắc sắc tiểu đao.
Thanh sắc pháp bảo này, linh áp không mạnh, tựa hồ chỉ là một món linh giai thượng phẩm pháp bảo, nhưng pháp bảo này là thuấn di pháp bảo hiếm có.
"Thế nào?"
Bàn Long chân nhân cho rằng bị pháp bảo của mình đánh trúng, hắc sắc tiểu đao khẳng định sẽ vỡ vụn nhưng tròng mắt lão co lại vì hắc sắc tiểu đao bị cái vòng xanh đánh vào nhưng chỉ bắn đi chứ không có tí uy năng nào.
Hắc sắc tiểu đao không hề tổn hại.
"Không xong!"
Một ý niệm cực kỳ nguy hiểm mới dâng lên, lão chỉ kịp giơ ngang Nại hà kim kiều thì một đạo hắc quang từ trước mặt Ngụy Tác bắn ra, một đạo hồng quang từ mũi hắc quang xẹt tới.
"A!"
Đạo hồng quang thong thả xuyên qua Nại hà kim kiều, qua ngực Bàn Long chân nhân.
Máu tóe lên sau lưng lão.
"A! Ta lại chết trong tay ngươi!... Ngụy Tác, Chân Võ nhất định không tha cho ngươi! Chân Võ tông chủ có tu vi Thần huyền cảnh, ngươi sẽ không chết yên thân!..." Bàn Long chân nhân cứng người, gào lên nguyền rủa, nhưng rồi nhỏ dần, khí tức tắt hết.
Chân Võ tông thái thượng trưởng lão, Bàn Long chân nhân, bị Ngụy Tác giết chết!

Chương 534: Thu chiến lợi phẩm

"Lão quỷ biến thái."
Nuốt nước bọt, Ngụy Tác nuốt cả máu, mắng thầm.
Bàn Long chân nhân đáng sợ và gian trá hơn gã tưởng tượng, nếu không có phù văn tinh kim hắc sắc tiểu đao gạt gẫm thì Thực huyết pháp đao chắc đã bị hủy, chưa biết chừng người chết là gã. Dù vậy, kim đan và nhục thân gã tổn thương không nhẹ, ít nhất phải mười mấy ngày mới hồi phục.
"Ngươi định làm gì?"
Cùng lúc, Ngụy Tác thấy Mị ma nữ lộc vốn ẩn một bên đột nhiên lao đến chỗ thi thể Bàn Long chân nhân.
"Chúng ta đã nói rồi, những thứ của chúng đều do ta bảo quản mà? Pháp đao của ngươi, uy lực quá lớn, vạn nhất ngươi dùng giết ta thì làm sao đây?" Mị ma nữ lộc dừng lại trước thi thể Bàn Long chân nhân, bĩu môi hầm hừ.
"Thi thể y cũng tính là đồ trên mình? Pháp bảo và pháp khí sẽ do ngươi bảo quản nhưng thi thể thì không." Ngụy Tác hừ lạnh. Thật ra gã thập phần bất mãn với việc liên thủ của Mị ma nữ lộc ban nãy, nếu nó khống chế được Bạch Kiếm Không thì lão đã không thể phát ra pháp bảo cỡ đó. Mị ma nữ lộc luôn gió chiều nào che chiều ấy, trừ ngăn cản Bàn Long chân nhân một chốc thì không lúc nào chịu dốc toàn lực. Bình thường gã cũng bỏ qua, nhưng vì đối phó Cổ Ngạc động chủ và Bàn Long chân nhân mà đã dốc hết vốn, Tuyệt diệt kim đan chỉ còn lại một viên, quan trọng là quá lâu thì Thực huyết pháp đao không thể hút khí huyết của Bàn Long chân nhân nữa."Thi thể sao lại không tính? Đầu ngươi không tính là thứ trên mình hả? Không tính thì cắt xuống cho ta, ta không từ chối." Mị ma nữ lộc chống nạnh, khinh khỉnh.
"Ta không rườm lời, thế nào, ngươi tưởng không có pháp đao thì ta không giết được ngươi? Ta không giữu lời thì giết ngươi cũng cần gì dùng đến pháp đao đó?" Ngụy Tác trừng mắt với Mị ma nữ lộc, lắc "Đại tuyệt diệt kim đan". Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Chà chà, to thế này thì đáng sợ thật, không được, để y thẹn quá hóa giận thì e tro cũng không còn."
Mị ma nữ lộc thấy Ngụy Tác cầm Đại tuyệt diệt kim đan thì nhợt nhạt mặt mày.
"Được rồi! Coi như ngươi thắng, cho ngươi biết, đừng có giở trò, không thì ta tự nổ yêu đan, tất cả cùng xong."
Bực mình giậm chân, uy hiếp Ngụy Tác đoạn Mị ma nữ lộc cuốn lấy nạp bảo nang của Bàn Long chân nhân thân, chỉ ném thi thể cho gã.
"Ngươi đừng giở trò là được rồi, đưa ta kim đan của y." Ngụy Tác nhìn yêu thú vẫn dè chừng gã, không hề ngần ngừ cắm Thực huyết pháp đao vào ngực Bàn Long chân nhân.
"Cái gì, ngươi cần kim đan của y? Đừng có được voi đòi tiên." Mị ma nữ lộc khí phẫn kêu lên.
"Kim đan của y, ta có dùng được đâu, ngươi sợ cái gì." Ngụy Tác cấm cảu bảo Mị ma nữ lộc.
Mị ma nữ lộc khí phẫn nhìn Ngụy Tác, sau cùng cũng khuất phục, ném kim đan của Bàn Long chân nhân cho gã.
"Đợi đã, ta muốn đến cạnh ngươi, đừng có giở trò." Ném viên kim đan cực lớn của Bàn Long chân nhân cho Ngụy Tác, thấy gã rút Thực huyết pháp đao khỏi ngực lão, Mị ma nữ lộc đảo mắt nói.
"Đến cạnh ta?" Ngụy Tác ngẩn người, không hiểu Mị ma nữ lộc có ý gì.
"Như thế nếu ngươi đánh lén, ta tự nổ yêu đan, ngươi cũng không thoát được." Mị ma nữ lộc gật đầu.
"Nổ cái đầu ngươi." Ngụy Tác không nén được mắng. "Được, đến đây." Bất quá gã không cự tuyệt Mị ma nữ lộc.
Thật ra Ngụy Tác cũng sợ Mị ma nữ lộc đột nhiên đánh lén gã và Thanh Bình. Thần thức xung kích của nó thập phần lợi hại, phát động là Thanh Bình coi như vô dụng, không còn khả năng kháng cự. Để nó đến gần, gã sẽ cho Hắc minh cốt quân canh chừng, thần thức xung kích của Mị ma nữ lộc không ảnh hưởng đến tử vật như Hắc minh cốt quân nên nó đánh lén Ngụy Tác thì ở cự ly gần sẽ không chống nổi Hắc minh cốt quân công kích.
"Tạm được." Mị ma nữ lộc không ngờ Ngụy Tác tính toán như thế, hầm hừ đoạn cẩn thận loáng lên, đến cạnh Ngụy Tác và Thanh Bình.
Ngụy Tác mặc kệ, lấy ra một viên liệu thương đan dược nuốt xuống, Huyền sát quỷ trảo bắn đi mấy trăm trượng kéo kim đan của Bạch Kiếm Không về.
Kim đan của Bạch Kiếm Không trắng tuyền, so với của Điếu Sa chân nhân thì to hơn hẳn.
Là một trong Thiên Bắc tam hung, dị bảo đầy mình mà vẫn bị Bàn Long chân nhân giết như thế, Bạch Kiếm Không có lẽ là một trong những Kim đan đại tu sĩ của Thiên Huyền đại lục chết uất ức nhất trong mấy chục năm nay.
Ngụy Tác tự nhủ bình thường thì kim đan của gã miễn cưỡng trấn áp được kim đan của Bạch Kiếm Không để luyện thành Tuyệt diệt kim đan nhưng giờ kim đan của gã tổn hại không nhẹ nên không dám chắc.
Mục quang lóe lên, Ngụy Tác thu kim đan của Bạch Kiếm Không vào nạp vật cổ giới chi trung, Huyền sát quỷ trảo lấy hắc sắc tiểu đao do phù văn tinh kim luyện chế thành về.
"À! Phù văn tinh kim dẻo dai cực độ."
Thu hắc sắc tiểu đao lại, mắt Ngụy Tác ánh lên dị mang.
Ban nãy đối phó Bàn Long chân nhân, gã thành công dùng tiểu đao gạt lão, gã không biết cách kích phát nên thuần túy dùng chân nguyên bao lấy ném ra, có điều bị linh giai thượng phẩm pháp bảo đánh trúng mà thai thể hắc sắc tiểu đao không hề phá tổn.
"Ngụy tiểu tử, kim đan của chúng thuộc về ngươi nhưng đã nói rồi, pháp bảo do ta bảo quản."
Mị ma nữ lộc cực nhanh nhẹn, cuốn lấy hết pháp y và pháp khí của Cổ Ngạc động chủ bị Ngụy Tác túm đến, cùng với đồ của Bàn Long chân nhân dồn vào một bao, phát ra hồng hà cuốn cả nạp bảo nang của Bạch Kiếm Không về.
"Còn mấy thứ này lớn quá, ta không biết dùng nạp bảo nang của tu sĩ, ngươi cứ thu lại vào nạp bảo nang này cho ta bảo quản." Mị ma nữ lộc chỉ chỉ tới.
Mị ma nữ lộc chỉ vào mấy pháp bảo dưới đất.
"Huyền giai pháp bảo này không hề bị hủy."
Ngụy Tác thấy trong hố có một món đen xì, tức thì hơi biến sắc.
Là hắc sắc tinh kim cự ngạc của Cổ Ngạc động chủ.
"Xoạt", Ngụy Tác không đáp Mị ma nữ lộc, Huyền sát quỷ trảo tóm lấy vật đó lên, dồn chân nguyên vào.
"Ngươi định làm gì? Đừng có giở trò." Ngụy Tác khiến Mị ma nữ lộc giật mình.
"Yên tâm đi, chỉ xem qua thôi mà." Ngụy Tác liếc Mị ma nữ lộc, không nhiều lời, hắc sắc tinh kim cự ngạc rực quang hoa, dấy lên hắc sắc cương phong.
Huyền giai pháp bảo này quả nhiên không bị hủy hoại!
Bị uy năng Tuyệt diệt kim đan xung kích, pháp bảo này chỉ tan hết uy năng, Cổ Ngạc động chủ nhất thời không khống chế được mà thôi.
"Không thử nữa! Nếu thử đợi khi ra ngoài, ta sẽ cho ngươi thử." Mị ma nữ lộc thấy Ngụy Tác không nghe thì mặt mũi lạnh tanh.
"Thanh Bình đạo hữu, thu giúp nó đi." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, bảo Thanh Bình.
Thật ra gã không muốn giao vật này cho Mị ma nữ lộc bảo quản, huyền giai pháp bảo cơ đấy.
Một món huyền giai pháp bảo khác là Nại hà kim kiều của Bàn Long chân nhân, đã bị Thực huyết pháp đao hủy hoại, linh quang tắt hết, không cần thử nữa.
Huyền giai pháp bảo thật sự, Ngụy Tác chưa có món nào, nếu có thì khi đối địch, thực lực sẽ đại tăng.
Nhưng tính tình yêu thú khác xa tu sĩ, ở nơi vô danh này, Ngụy Tác không dám kích nộ Mị ma nữ lộc, nhỡ may có sơ sảy gì không ra được thì hỏng bét.
Hoàng ngọc tam túc cự đỉnh còn nguyên, tuy to lớn uy mãnh nhưng chỉ có độn tốc kinh nhân, chứ không có huyền ảo đặc biệt nào.
"Được! Ta giúp ngươi thu lại, thế nào?" Thanh Bình hỏi Mị ma nữ lộc.
Đến lúc này nàng ta mới tựa hồ định thần lại sau việc Ngụy Tác thành công giết chết Cổ Ngạc động chủ và Bàn Long chân nhân.
"Được rồi." Thấy Ngụy Tác đình chỉ kích phát hắc sắc tinh kim cự ngạc, Mị ma nữ lộc hừ lạnh, gật đầu.
Ngụy Tác mặc kệ, mục quang lóe lên, không hiểu nghĩ gì mà thu cả thi thể Bạch Kiếm Không lại.

Chương 535: Không gian loạn lưu

"Thanh Bình đạo hữu, rất có thể họ không bị cuốn vào không gian này, không thì dù chết cũng phải có dấu vết."
"Tại hạ mặc kệ, hôm nay nhất định phải thoát được, chỗ quỷ quái này, ai biết sẽ có chuyện gì..."
"..."
Một dải hắc hồng sắc độn quang lướt đi dưới vòm không màu lam ngưng kết bất động.
Liên tục có năm dải lửa từ độn quang phát ra, nổ tung rồi bắn lên vô số đạo thanh sắc lôi quang, vang đi không biết bao nhiêu dặm.
Hắc hồng sắc độn quang chính thị Ly Hỏa phảng của Ngụy Tác, Mị ma nữ lộc mặt mũi cực kỳ khó coi đứng trên, ra vẻ đã chịu đủ rồi.
"Tìm cách rời khỏi đã rồi tính, họ ở đây thì sao ngần ấy ngày mà không gặp." Thanh Bình có phần tiều tụy, thần sắc thất vọng lóe lên.
Ngụy Tác liếc Thanh Bình, ngầm lắc đầu, nhìn về phía trước, sắc mặt gã cũng nhợt đi.
Hóa ra sau khi giết Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ, Ngụy Tác cùng Thanh Bình tìm hơn mười ngày, liên tục kích phát thuật pháp thành tiếng động.Ở chỗ vô danh này tuy mênh mông nhưng địa thế thập phần bằng phẳng, thanh âm truyền đi rất xa, nếu Kỳ Long Sơn và bọn Lệ Nhược Hải ở trong không gian này tất sẽ nghe thấy, ngần ấy hôm không tìm được chứng tỏ họ không bị cuốn vào đây.
Ngụy Tác hiểu rõ còn một khả năng là họ đã chết dưới sức mạnh của không gian.
Tu sĩ so với không gian chi lực thật quá nhỏ bé, chết trong tình huống đó cũng không cách nào cưỡng nổi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ở chỗ vô danh này, Ngụy Tác cũng muốn sớm thoát thân, không nhanh lên thì Mị ma nữ lộc phát cuồng mà tự nổ yêu đan đồng quy vu tận mất.
Thanh Bình có Trường sinh bi đủ cho ba người, Mị ma nữ lộc cho rằng đi tìm người khác ở đây chỉ tổ có hại.
...
Ly Hỏa phảng liên tục phi độn hai canh giờ, phía trước xuất hiện một làn cuồng phong màu lam.
Ly Hỏa phảng đến gần thì gã nhìn ra không phải cuồng phong mà là lam sắc vân trụ từ trên không rũ xuống ngưng kết bất động.
Dưới lam sắc vân trụ là một thâm cốc lớn.
Đáy cốc nối với phía kia, cũng là một lam sắc vân trụ, cực kỳ quỷ dị.
Đến trước lam sắc vân trụ quỷ dị, Ly Hỏa phảng trầm xuống tận đáy cốc.
Ở đó có một khe nứt không gian dài hơn mười trượng, rộng ba trượng, như tảng băng trong suốt treo lơ lửng.
Hai lam sắc vân trụ khi cách khe nứt không gian chừng mười trượng thì thu nhỏ, tạo cho người ta cảm giác cùng với khe nứt không gian không xâm phạm nhau.
"May mà khe nứt không gian không hề biến hóa." Ngụy Tác thu Ly Hỏa phảng, Mị ma nữ lộc nhe hàm răng trắng nói ngay.
"Dù thế nào cũng phải đa tạ Ngụy đạo hữu, không có Ngụy đạo hữu thì tại hạ cũng không còn mạng." Nhìn khe nứt không gian, Thanh Bình ngoái lại, tỏ vẻ cảm kích nói với Ngụy Tác.
"Bất tất khách khí, Bàn Long chân nhân vốn đối phó mỗ, thế nào mỗ cũng phải đấu với y." Ngụy Tác nhìn Thanh Bình, mỉm cười nói.
"Đại ân không thể nói bằng lời, dù thế nào, tại hạ cũng hiểu con người Ngụy đạo hữu." Thanh Bình bảo.
"Đừng có vòng vo nữa, ra rồi muốn nói gì cũng có khối thời gian. Ta không muốn nghe các ngươi than vãn với nhau." Mị ma nữ lộc tỏ vẻ giục giã.
"Chúng ta ra rồi tính." Ngụy Tác tựa hồ đã quen với kiểu nói năng khó nghe của Mị ma nữ lộc nên không đổi sắc, "Biết đâu Lệ đạo hữu và Kỳ đạo hữu đã rời Thanh Thành khư, đang tìm chúng ta cũng nên."
"Đa tạ Ngụy đạo hữu." Thanh Bình hiểu Ngụy Tác có ý an ủi, tỏ vẻ cảm kích, vỗ lên nạp bảo nang, lấy Trường sinh bi ra.
"Đi thôi." Ngụy Tác gật đầu với Thanh Bình, không nói gì thêm.
Thanh Bình không nói, dồn chân nguyên vào Trường sinh bi, hoàng sắc quang hoa hình thành một linh quang quang tráo vừa đủ cho ba người.
"Còn được." Mị ma nữ lộc hầm hừ, mắt ánh lên thần sắc giảo trá khó nhận ra.
"Đi thôi!"
Thanh Bình vung tay, Trường sinh bi mang theo nàng ta, Ngụy Tác và Mị ma nữ lộc, từ từ đến sát khe nứt không gian.
"Quả nhiên được."
Trường sinh bi tàn phát ra hoàng sắc linh quang, tiến vào khe nứt không gian, vô số nguyên khí ép tới cuồng bạo, bên ngoài hoàng sắc linh quang liên tục có tiếng tanh tách, nhưng Ngụy Tác lỏng bớt thần sắc ngưng trọng vì không gian chi lực quả nhiên không thể xuyên qua linh quang.
Tích tắc này, suy nghĩ của Ngụy Tác rất phức tạp.
Theo cảm giác từ lúc vào Linh Diệu cốc, tuy biết khe nứt không gian tựa hồ càng cuồng bạo nhưng cũng như chỗ vào Linh Diệu cốc, đi ra không có vấn đề gì.
Liên tưởng đến Linh Diệu cốc, gã cho rằng không gian cực lớn này là do viễn cổ tông môn mở ra, nhưng chưa kịp hoàn thiện thì tông môn đã bị diệt, nên không gian trở thành một pháp khí bán thành phẩm.
Lúc đó gã còn nghĩ tới Thiên khung, sẽ làm thế nào khi thoát ra.
Nhưng gã không chú ý thấy Mị ma nữ lộc cạnh Thanh Bình chợt tỏ vẻ cực kỳ âm hiểm, cực kỳ giảo trá.
Hồng sắc ti quang từ tay nó vô thanh vô tức bắn ra.
Ngụy Tác cả kinh.
Tuy gã không để ý thần sắc biến hóa trong mắt Mị ma nữ lộc nhưng cảm tri lại cực kỳ mẫn duệ, nguyên khí dao động đột ngột nổi lên khó giấu được gã.
"Ngươi định làm gì! Điên rồi!"
Ngụy Tác kinh nộ dị thường ngoái lại.
Mị ma nữ lộc phát ra hồng sắc ti quang, bắn lên mảnh Trường sinh bi.
Thực huyết pháp đao cơ hồ xuất hiện ngay trong tay gã.
Nhưng Mị ma nữ lộc lại ném cái bao trong tay đi.
Những thứ này gom được từ Bàn Long chân nhân, Cổ Ngạc động chủ và Bạch Kiếm Không, trừ ba viên kim đan thì mọi bảo vật đều được gom vào!
Vù!
Thanh hắc sắc âm khí cuốn lại.
"Những thứ này không có tác dụng với ta, bồi táng với ngươi cũng được."
"Pháp bảo của ngươi dù uy lực hơn nữa cũng hơn được không gian chi lực hả?"
Thấy Ngụy Tác dùng Huyền sát quỷ trảo chụp đồ rồi kích phát Thực huyết pháp đao, Mị ma nữ lộc tỏ vẻ đắc ý xen lẫn chế nhạo, đồng thời Trường sinh bi vang lên tiếng nứt vỡ, nó cùng một mảnh bia tách khỏi Ngụy Tác và Thanh Bình, chìm xuống không gian chi lực cuồng bạo chung quanh.
"Ngụy Tác, cẩn thận!"
Đồng thời, Thanh Bình kinh hãi cực độ! Một ngũ sắc quang tráo ngưng thành quanh nàng ta và Ngụy Tác.
Tích tắc này, nàng ta kích phát Ngũ sắc hỉ thước liên cổ bảo lấy được tại Chân Tàng điện.
Mảnh Trường sinh bi dưới chân nàng ta và Ngụy Tác bị Mị ma nữ lộc cắt mất một vạt gần một nửa ất.
Hiện tại hoàng sắc linh quang của Trường sinh bi dưới chân không đủ che cho hai người, chỉ đủ cho một người rưỡi, nửa thân thể Ngụy Tác lộ ra, nguyên khí trong suốt ép tới.
Ngụy Tác kinh nộ không thể dùng ngôn ngữ hình dung.
Trước đây gã vẫn lưu ý Mị ma nữ lộc nhưng mấy hôm nay nó không giở trò nên gã không ngờ nó dám động thủ trong khe nứt không gian.
Mị ma nữ lộc lại cực hiểu Trường sinh bi, hồng quang nó cắt tấm bia lại có thể phong ấn khiến Trường sinh bi tiếp tục chảy ra uy năng! Mị ma nữ lộc rõ ràng đã tính trước, đợi cơ hội này đối phó mà gã không phát giác!
Ngụy Tác mặt mày xanh lét ngừng kích phát Thực huyết pháp đao, toàn lực kích phát Nghiệp hỏa hồng liên pháp y.
"Chát! Chát! Chát!"
"A!"
Thanh Bình kinh hãi cực độ kêu lên, quanh Ngụy Tác xuất hiện một thổ hoàng sắc linh quang quang tráo và một đóa liệt hỏa hồng liên cực lớn, nhưng cả hai và ngũ sắc quang tráo của nàng ta cũng không chống nổi không gian chi lực,
Bị nguyên khí cuồng bạo ép nát. "Cách!" Trường sinh bi dưới chân nàng ta và Ngụy Tác lại tách làm đôi!
Thanh Bình và Ngụy Tác bị tách ra!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau