THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 516 - Chương 520

Chương 516: Bảo khố khổng lồ!

"Khe nứt không gian này là cách tu sĩ đó nghĩ ra?"
Ngụy Tác không ngờ Linh Diệu cốc lại ở trong khe nứt không gian.
Lúc ở Đạo Huyền điện, gã biết sức mạnh của khe nứt không gian thì cả Thần huyền cảnh tu sĩ cũng không chống nổi.
"Y có pháp khí nơi này, có hữu dụng không thì phải thử mới biết."
Kỳ Long Sơn vỗ lên nạp bảo nang, một vật màu vàng nhạt hiện lên.
Vật này chỉ cỡ ba thước, không theo một quy tắc nào, dày hơn hai thước, trông như một mảnh bia vỡ.
Một mặt còn có phù văn hình dây leo, trông cực kỳ cổ lão.

"Ta nhớ mặt ngươi rồi... Dám bảo mông ta cong... Dám trêu cợt ta... Ngươi chết chắc rồi!"
"Lần tới ngươi có một mình, ta sẽ đối phó ngươi!"
Kỳ Long Sơn tế xuất vật đó thì trong một dốc núi mọc đầy cỏ dại, Mị ma nữ lộc đang điên cuồng.Giận dữ nhảy choi choi trên dốc núi, Mị ma nữ lộc liên tục vặt lá cỏ chung quanh, ngực rung lên.
Từ dốc núi có thể nhìn thấy hoàng quang của Chân Tàng điện phát ra ngoài, hiển nhiên cách không xa.
Có thể Mị ma nữ lộc vẫn ngầm bám theo bọn Ngụy Tác mới phát hiện không tìm được cơ hội hạ thủ, ra đây phát tiết.
"A, sao thế nhỉ."
Đột nhiên, Mị ma nữ lộc như giẫm phải đinh, nhảy dựng lên.
Đương nhiên bát cấp yêu thú thì không có thứ gì cắm được vào chân nó.
Thân thể nó nhảy nghiêng lên, mặt đất dưới chân nó sụp đổ.
Như thể trời bị đâm thủng, dưới chân nó hiện ra một địa cung chừng trăm trượng.
Nhìn địa cung đen sì, Mị ma nữ lộc giật mình, thân ảnh lại cao thêm mười mấy trượng.
Linh trí vốn không kém gì tu sĩ nên Mị ma nữ lộc hơi định thần lại ngay, kinh nghi bất quan sát miệng hố.
Không chống nổi lòng hiếu kỳ, Mị ma nữ lộc cẩn thận đến gần rồi nhảy xuống.
Vốn có một thông đạo liên thông đáo xuống địa cung, nhưng giờ thông đạo đã sụp đổ, còn có quang hoa loạn xạ bắn ra.
Tứ bề địa cùng là thủy văn phù điêu.
Trong địa cung không có gì, chỉ trừ một ao hoa sen.
Quanh ao không có lan can, nhưng nước lại ánh lên ô quang.
Trong nước có một nhánh ô hắc sắc thủy thảo, đỉnh kết một trái vỏ cứng cỡ trứng chim câu.
"Hoán huyết thánh quả! A! Ở đây lại có linh dược này!"
Mị ma nữ lộc giật mình kinh hô.
"A! Làm sao đây! Làm sao đây?"
"Khẳng định là Hoán huyết thánh quả, làm sao đây, làm sao đây?"
"Không được, không được, ao nước cổ quái thế này, chưa biết chừng có cấm chế..."
Mị ma nữ lộc lại cuống lên.
Nó lẩm bẩm, tuy không hiểu sao nó lại biết là Hoán huyết thánh quả nhưng rõ ràng rất có hấp dẫn với nó, thèm muốn gần chết nhưng không dám lấy, lại không đành bỏ, cứ chạy vòng vòng.
"Đi khỏi thì hơn."
"Không, không được, ta biết nơi có tinh huyết lợi hại, không lấy linh dược này thì..."
Chạy vòng vòng một lúc, Mị ma nữ lộc tựa hồ cố nén dụ hoặc mà đi, nhưng lướt lên khe thủng thì nó không nén được nữa, nghiến răng lao về linh dược giữa ao, chụp lấy Hoán huyết thánh quả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"A! Sao lại thế này, có cấm chế!"
Nhưng khi nó cầm vào nhánh linh dược thì mặt nước đột nhiên lõm xuống.
Mặt ao lập tức hình thành một vũng xoáy.
Từng vòng ô quang từ ao bừng lên.
Vốn từng vòng ô quang trông không có gì đặc biệt nhưng khi cấm chế phát động thì không rõ nối với cấm chế nào khác, mấy làn nguyên khí cực mạnh cũng bị hút tới.
Ô quang trở nên phức tạp, có cả điểm điểm lam sắc quang văn! Uy năng cũng trở nên hỗn loạn.
Rõ ràng là cấm chế nơi này còn nguyên, có móc xích với mấy cấm chế tổn hại khác.
"A!"
Mị ma nữ lộc kêu lên sợ hãi, rừng rực hồng sắc hà quang bao lấy nó bắn lùi lại, tốc độ kinh nhân.
Mị ma nữ lộc còn chưa kịp vào trong thì đã bị ô quang như thủy triều nuốt chửng.
Thoáng sau thân ảnh Mị ma nữ lộc khuất trong ô quang.
Đáy ao, các loại nguyên khí giao nhau tanh tách, ô quang mang theo lam sắc quang văn vẫn với tốc độ kinh nhân tràn ra.
Thoáng sau, ô quang như nước triều lan tràn cả dốc núi, vẫn với tốc độ kinh nhân khuếch tán đi.
...
"A! Linh nguyên chi!"
"Hắc hỏa vương sâm!"
"Thiên nguyên hà thủ ô!"
"A! A! Nhiều linh dược quá!"
"..."
Cùng lúc, trong hoàng sắc linh quang, bọn Ngụy Tác đi qua khe nứt không gian, vào trong Linh Diệu cốc.
Kỳ Long Sơn lấy ra hoàng sắc tinh bi, kích phát hoàng sắc linh quang dcũng không theo quy tắc nào nhưng đi qua khe nứt không gian lại không hề trở ngại.
Y chưa thu hoàng sắc tinh bi lại, nhìn kỹ cảnh tượng Linh Diệu cốc thì tất cả đều kêu lên không dám tin.
Cả Linh Diệu cốc như một sơn động khổng lồ.
Tứ phía và đỉnh đều có hoàng hắc sắc vân khí, nhưng ngưng kết bất động, trông không khác gì nham thạch.
Linh Diệu cốc chỉ chừng mấy chục mẫu, ở giữa là một gò đất nhỏ, linh khí bức nhân, chung quanh là những khoảnh linh điền.
Dù là trên gò núi hay dưới linh điền đều trồng đầy linh dược hiếm có!
Chỉ những loại có ích cho tu sĩ Kim đan kỳ mã gã biết, cũng tới mấy trăm nhánh.
Linh Diệu cốc đúng là trân bảo rải đầy.
Hà huống trừ linh dược còn nhiều dị thảo, dị quả linh khí cực kỳ kinh nhân mà lục bào lão đầu cũng không biết tên!
Nếu Chân Tàng điện là một bảo vật thì Linh Diệu cốc là một bảo khố, bảo tàng kinh nhân!
"A! Ngụy Tác, phát đạt rồi! Long huyết thảo! Hồng hồ quả! A, còn có Tử hồ hoa!"
Lục bào lão đầu kêu như sắp đoạn khí.
"Ực, ực..." Dương chi điểu trước mặt Ngụy Tác không ngừng nuốt nước bọt, tỏ vẻ không dám tin, sắp ngất xỉu đến nơi.
"Chư vị đạo hữu, chúng ta đúng là gặp được tế ngộ kinh nhân!" Lệ Nhược Hải không ngừng hít sâu, bình phục tâm tình kích động cực độ.
Ngần này linh dược, hái được phần lớn thì dù chúng nhân đều là tu sĩ Kim đan kỳ, đề thăng nhất lưỡng trọng tu vi không phải quá khó.
"Chư vị đạo hữu, chúng ta phân phối thế nào?" Kỳ Long Sơn và Thanh Bình không nén được nắm tay, hơi run lên.
Quan trọng nhất, Dương chi điểu tuy chấn kinh đến biến thành một con chim ngơ ngẩn nhưng không cảm thấy có gì nguy hiểm.
Bọn Kỳ Long Sơn quét mục quang và thần thức nhưng không phát hiện giá Linh Diệu cốc có cấm chế, tựa hồ linh dược này thích hái lúc nào thì hái.
"Như trước, mỗi người chọn một nhánh linh dược chứ?" Lệ Nhược Hải hít sâu một hơi, từ từ nói.
"Đợi đã." Ngụy Tác nuốt nước bọt, "Để mỗ tìm được Thanh hư đằng đã."
"Thanh hư đằng là điều kiện chúng ta bàn để hợp tác, nếu có tất nhiên thuộc về Ngụy đạo hữu, không tính vào phần phân phối, Ngụy đạo hữu còn một lần chọn nữa." Lệ Nhược Hải bật cười.
"Tu sĩ để lại địa đồ không thể vào khe nứt không gian, nhưng từ ngoài đã nhìn thấy Thanh hư đằng, tuy y chắc có pháp khí nhìn xuyên thấu khe nứt không gian nhưng Thanh hư đằng tựu rất có thể ở chính phía đối diện khe nứt không gian." Kỳ Long Sơn mỉm cười nhìn Ngụy Tác.
Họ vào được chỗ thế này, có ngần ấy linh dược, đều có tế ngộ kinh nhân, làm sao không vui cho được.
"Phía trước..."
Ngụy Tác liếc khe nứt trên không, cúi đầu, mục quang nhìn lên gò núi.
"Lẽ nào đấy là..."
Cơ hồ vừa lướt lên phía trên gò núi, Ngụy Tác và Thanh Bình, Pháp Hoa chân nhân không nén được kinh hô.
Trên đỉnh gò núi, cạnh một tảng đá lớn hình con trâu đang nằm, có mọc ra một nhánh dây leo cỡ ba thước.
Dây leo chỉ cỡ ngón tay, vỏ màu xanh nhưng lấp lánh tử kim sắc quang hoa.

Chương 517: Quét sạch

"Cung hỉ Ngụy đạo hữu." Lệ Nhược Hải nhìn Ngụy Tác hơi mỉm cười.
"Lệ cung chủ xác định đấy là Thanh hư đằng?" Ngụy Tác nhìn kỹ, lại hỏi.
"Thanh hư đằng, lá như lá dâu, mùi như hoa lan, linh khí ràn rạt." Lệ Nhược Hải cười bảo: "Theo tại hạ đọc được thì không sai, lúc trước không hiểu vì sao có chỗ bảo là Thanh hư đằng xanh đậm, chỗ lại bảoa à màu vàng tía, giờ gặp thì hiểu, hóa ra nó là dây leo màu xanh nhưng phát ra tử kim sắc quang hoa."
"Lá như lá dâu, mùi như hoa lan, linh khí ràn rạt..."
Lệ Nhược Hải nói vậy, Ngụy Tác nhìn xem, lá và quả của dây leo rất giống dâu, lá hơi nhỏ hơn, trên đỉnh có khí lưu thò thụt như một khúc nến màu tím nhạt, rất đặc biệt. Dây leo cũng tỏa mùi thơm như hoa lan.
"Lệ cung chủ, nghe nói Thanh hư đằng di thực không khó, không biết cần cách gì?" Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác đã xác định sợi dây mây kì dị đó là Thanh hư đằng, liền hỏi Lệ Nhược Hải.
"Hả? Đạo hữu định di thực Thanh hư đằng?" Lệ Nhược Hải không ngờ, không nén được nhìn Ngụy Tác, không rườm lời: "Di thực Thanh hư đằng chỉ cần nhổ cả rễ, trồng lên Thanh nham ngọc là được. Điểm đặc biệt nhất của nó là không thích đất, rễ hay găm vào Thanh nham ngọc."
"Đan giản thế hả? Chỉ cầm tìm được Thanh nham ngọc, khoét lỗ rồi nhét Thanh hư đằng vào là xong?" Ngụy Tác không nén được nhìn Thanh hư đằng.
"Đúng thế, bất quá Thanh nham ngọc cần vùi xuống đất, nối với địa khí." Lệ Nhược Hải gật đầu, "Tốt nhất trong vòng bảy ngày là phải di thực xong, không thì dược lực Thanh hư đằng vẫn còn nhưng thật ra đã khô, còn di thực gì nữa."
Ngụy Tác gật đầu không thành vấn đề, định lấy Thanh hư đằng ngay.
"Thế nào?"Nhưng ngay lúc đó gã lại giật giật chân mày, sững lại, nhìn lên.
Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn cũng cùng lúc nhìn theo.
"Chuyện gì đây?"
Ngụy Tác và bọn Lệ Nhược Hải đều tỏ vẻ dị thường kinh hãi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đỉnh Linh Diệu cốc, hoàng hắc sắc vân khí vốn ngưng kết bất động đột nhiên vỡ vụn như nham thạch.
Hoàng hắc sắc vân khí theo vết nứt lan xuống, như thế không gian Linh Diệu cốc sắp tan tành!
Bọn Ngụy Tác không biết rằng, ô quang từ cái ao đã quét khắp Linh Diệu cốc.
Nếu từ ngoài nhìn vào, ô quang xung kích khe nứt không gian trong suốt ngoài cửa Linh Diệu cốc, khe nứt không gian bắt đầu nứt vỡ, ô quang qua đó chảy vào Linh Diệu cốc.
"Không xong! Không gian này sắp sụp!"
Tuy không biết tình hình bên ngoài nhưng vô số vết nứt trong veo rơi dày đặc thì Ngụy Tác và bọn Lệ Nhược Hải lập tức phản ứng.
"Oành!"
Kỳ Long Sơn nhợt nhạt mặt mày, kích phát hoàng sắc tinh bi.
"A! Đi mau! Không gian này sẽ tan vỡ, vật này không chống nổi."
Đồng thời, Thanh Bình kinh hãi hô lên.
Hoàng quang trên hoàng sắc tinh bi vừa hình thành một quang tráo bất quy tắc thì một vết nứt đã cắt qua quang tráo.
Như lưỡi dao cắt, hoàng sắc quang hoa bị cắt cụt, tách khỏi quang tráo.
"A!"
Cơ hồ đồng thời, lục bào lão đầu ré lên.
Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác chụp lấy Thanh hư đằng.
Không ai ngờ trong lúc này lại xảy ra biến cố!
Dù thế nào, Thanh hư đằng đã ở trước mắt, Ngụy Tác cứ lấy Thanh hư đằng đã rồi tính.
"Giết!"
Ngay khi vạt hoàng sắc quang hoa bị cắt đứt, quang tráo tách ra thì vứt nứt lại từ trên không lan đến Huyền sát quỷ trảo.
Huyền sát quỷ trảo đã tóm lấy Thanh hư đằng, sắp kéo về.
Nhưng vết nứt trong suốt dễ dàng cắt qua Huyền sát quỷ trảo.
Quá nửa Huyền sát quỷ trảo bị cắt cụt.
"Không thoát được rồi!"
Pháp Hoa chân nhân thất hồn lạc phách kêu lên.
Vốn vẫn kích phát hoàng sắc tinh bi, Kỳ Long Sơn định lao ra chỗ thoát thì chợt nhợt nhạt mặt mày dừng lại, nắm tay Thanh Bình.
Chỉ không đầy một tích tắc, cảnh tượng trong Linh Diệu cốc không thể dùng ngôn ngữ hình dung.
Vết nứt trong veo từ đỉnh Linh Diệu cốc lan ra.
Nối với mặt đất thì cũng cắt gọn gàng như cắt giấy.
Linh Diệu cốc chia thành hơn trăm mảnh, tan vỡ bất cứ lúc nào.
Từ chỗ bọn Ngụy Tác đến khe nứt không gian vào Linh Diệu cốc cách biệt hơn trăm vết nứt sáng loáng nối từ dưới lên đỉnh, như cả trăm chướng ngại.
Uy năng mỗi một vết nứt, bọn Ngụy Tác cũng không thể đột phá.
Những vết nứt vẫn xuất hiện liên tục!
Đỉnh Linh Diệu cốc không ngừng nứt ra rồi rơi xuống.
Từ phía trên mấy vết nứt, ô quang kỳ dị phun tràn.
Đừng nói mấy tu sĩ Kim đan kỳ, dù mười mấy Thần huyền kỳ tu sĩ cộng lại cũng không thoát được.
"Chư vị đạo hữu, chúng ta quen biết, Lệ Nhược Hải mỗi tự thấy không có lỗi với chư vị đạo hữu, nếu hôm nay mỗ không sống sót, mong chư vị giúp cho Linh Thú cung."
Nhìn phía trên trút xuống như mưa, Lệ Nhược Hải bi thương nói.
"Sao lại thế này! Linh Diệu cốc vốn nguyên lành sao lại sụp đổ!"
Sắc mặt Ngụy Tác cũng khó coi khôn tả.
Nhưng gã không cam lòng, cứ thi triển Huyền sát quỷ trảo, không cần biết là linh dược gì, cứ lấy được là nhét vào nạp bảo nang.
"Đúng là số mệnh, nhân vật kinh tài tuyệt diễm thế này, có cơ hội xung kích Thần huyền cảnh tu sĩ, ở trong Linh Diệu cốc đầy bảo vật lại gặp bất trắc, cùng chúng ta táng thân ở đây." Thấy Ngụy Tác phát cuồng chụp linh dược, Thanh Bình vừa tuyệt vọng vừa dấy lên suy nghĩ này.
"A!"
Cơ hồ đúng lúc đó, mấy vết nứt lại từ trên lan xuống.
Tốc độ lan trông có vẻ không nhanh nhưng bọn Ngụy Tác lại không kịp phản ứng.
"Cách!"
Kỳ Long Sơn kích phát hoàng sắc tinh bi, bị cắt làm hai đoạn, quang hoa tắt hết, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình bị ngăn cách sang một bên, còn Ngụy Tác, Pháp Hoa chân nhân và Lệ Nhược Hải ở bên kia.
Nhưng vết nứt khác lan xuống, Ngụy Tác và Pháp Hoa chân nhân, Lệ Nhược Hải bị phân cách ra.
Linh Diệu cốc bị chia thành hơn nghìn mảnh, lơ lửng trên không trung.
"Phù!"
Ô quang với tốc độ kinh nhân quét qua.
Ô quang tựa hồ ánh lên đạo quang hoa, rồi quang hoa và cả Linh Diệu cốc tan biến.
Từ ngoài nhìn vào, khe nứt không gian để vào Linh Diệu cốc đã tan vỡ.
Như thể khe nứt đã bị ô quang vá lành, Linh Diệu cốc tan biến vô ảnh vô tung.
Ô quang do uy năng của mấy cấm chế ở địa cung tiếp tục với tốc độ kinh nhân khuếch tán...
Chốc sau, Hôi Vụ hạp cốc ngoài Thanh Thành khư, hôi sắc vụ khí vốn an tĩnh đột nhiên sôi lên.
Tích tắc sau, ô quang từ cửa hạp cốc tràn ra.
Ô quang như song xung kích khuếch tán ra tận hạp cốc vẫn chưa dừng!
"Cái gì nhỉ!"
Vốn Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ đang ở trong vạt rừng cách hạp cốc hai trăm trượng. Giờ thấy ô quang như nước triều cuốn tới thì cả hai kinh hãi nhảy lên.
Cổ Ngạc động chủ kích phát ngạc ngư phi độn pháp bảo lùi lại.
Nhưng tốc độ này vẫn kém hơn tốc độ khuếch tán của ô quang.
Độn quang cơ hồ vừa lóe lên, sắp gia tốc thì ô quang đã cuốn lấy.
"Bất Lão thọ ông! Hắc Tiều chân nhân! Các ngươi..."
Bàn Long chân nhân và Cổ Ngạc động chủ cũng thấy trong vạt rừng có ba dải độn quang kinh hoảng cực độ hiện ra, Bàn Long chân nhân tức thì gầm lên.
Bàn Long chân nhân nhìn ngay ra, mấy người này vốn mai phục sau lưng y không xa tìm cơ hội đối phó y và Cổ Ngạc động chủ.
Chứ dứt tiếng gầm, y và Cổ Ngạc động chủ bị ô quang triệt để nuốt chửng.
"Thứ gì nhỉ!"
"A! Không thoát được rồi!"
Tu sĩ lùn tịt, hắc bào tu sĩ, nho sinh lão giả vốn thập phần cẩn thận chỉ kịp ré lên là bị ô quang nhấn chìm.
Ô quang khuếch trương thêm sáu, bảy mươi dặm mới rút đi.
Bàn Long chân nhân, Cổ Ngạc chân nhân và tu sĩ lùn tịt mất bóng.

Chương 518: Vùng đất quỷ dị

Đầu óc Ngụy Tác rung lên, như bị ném mạnh đi, trời xoay đất chuyển, trước mắt tối sầm, không nhìn thấy gì.
Quan trọng nhất là thần thức không thể ly thể, bị sức mạnh vô hình hoàn toàn cấm cố tại thể nội.
Rồi gã cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, rớt phịch xuống.
Trước mắt gã chợt sáng lên, nhưng chưa kịp nhìn rõ thì bịch một tiếng, gã rớt xuống đất.
Cứ ngã cực nặng, ít nhất cũng từ mấy chục trượng xuống, khiến gã trước mắt tối sầm, suýt nữa thét lên vì đau.
"Ngụy Tác, sao rồi?"
Lục bào lão đầu cuống quýt kêu trong tai gã.
"Cũng may, chưa chết được."
Thở hồng hộc một lúc, Ngụy Tác ngồi dậy.
"..."Nhìn quanh, gã lại như muốn chửi cha mắng mẹ.
Nơi gã đang hiện diện, trên đầu là tầng mây dày đặc, không thấy điểm kết thúc.
Mặt đất toàn loại đá xám xịt, cũng không thấy tận đầu.
Đám mây trên đầu mà lam đậm, cũng như ở Linh Diệu cốc, mây cứ bất động, nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên lam sắc thiểm điện, rớt xuống đất.
Nếu bình thường mà thấy cảnh tượng này, Ngụy Tác cho rằng có cấm chế phạm vi bao trùm kinh nhân nào đó.
Nhưng khí tức lại rất giống ở Linh Diệu cốc.
Nên gã khẳng định nơi này là một không gian mở ra trong khe nứt không gian nào đó.
Gã bị cuốn từ một khe nứt không gian sang một khe nứt không gian khác.
Không gian này rộng hơn Linh Diệu cốc không biết bao nhiêu lần, lại càng quỷ dị.
"Ngụy Tác, hình như chúng ta đến khe nứt không gian khác." Lục bào lão đầu hiện thân từ ngực Ngụy Tác, mặt mày méo xệch.
Ngụy Tác đã nhận ra nhưng không nói gì.
Dù nơi này do viễn cổ tông môn bố trí hoặc bị vô tình cuốn vào không gian vô danh này thì cũng lành ít dữ nhiều.
Nhưng so với mất mạng thì vẫn hơn.
Hiện tại còn sống là được rồi, chỉ cần nghĩ thế đã.
Cảnh tượng không gian Linh Diệu cốc tan vỡ quá đáng sợ, hoàn toàn không phải tu sĩ như gã chống nổi, không bị không gian xé tan xác đã khá lắm rồi.
Không biết bọn Lệ Nhược Hải đã chết hay cũng như gã, bị cuốn đến nơi nào đó.
Hít sâu một hơi, Ngụy Tác nhăn nhó đứng dậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sườn trái đau nhói, Ngụy Tác nội thị xong lại nhìn lên tầng không quỷ dị lam sắc, cười khổ khôn tả.
Hiện tại thể nội chân nguyên và thần thức vẫn vận chuyển như thường, nơi này có vẻ không có vấn đề gì nhưng gã nhận ra bị gãy hai xương sườn.
Bản thân nhục tự Kim đan tu sĩ đã hơn xa tu sĩ thông thường, cộng thêm Ngụy Tác tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, nhục thân của gã hơn người khác mấy lần, đánh gãy xương sườn gã không phải dễ.
Cú ngã này làm gã gãy hai xương sườn, xem ra độ cao còn hơn tưởng tượng, cũng không không phải va đập ở đầu chứ không sẽ không chỉ tổn thương thế này.
Vỗ lên nạp bảo nang, Ngụy Tác lấy ra một viên hỏa hồng sắc đan dược.
Cùng lúc, gã cả kinh ngoái lại.
Lập tức gã tỏ vẻ hớn hở.
Một dải linh quang vàng vọt cách gã không xa, lắc lắc lư lư bay tới.
Trong linh quang là Dương chi điểu.
Lúc Linh Diệu cốc tan vỡ, gã không kịp thu lấy Dương chi điểu, còn nó tự co vào ngực gã.
Dương chi điểu không lạc đi, cùng gã rơi xuống nơi lạ lùng này, nó cũng sợ hãi, còn quay cuồng nhưng không tổn thương.
"À!"
Mục quang Ngụy Tác đột nhiên lại lóe lên, thân ảnh loáng lên, lướt đến trước Dương chi điểu.
Nền đá ở đây xám xịt nhưng cách Dương chi điểu không xa lại là một vật vàng vàng.
"Đây là..."
Đến nơi, Ngụy Tác phát hiện vật này là hoàng sắc tinh bi mà Kỳ Long Sơn tế xuất nhưng đã bị cắt vụn, chỉ còn một phần năm, sáu trước kia.
Ngụy Tác vung tay, hút khối hoàng sắc tinh bi lên.
Gã lại nhìn lên lam sắc thiên không rồi thử dồn chân nguyên vào khối hoàng sắc tinh bi.
Lúc tại Linh Diệu cốc, hoàng sắc tinh bi toái bị không gian nứt vỡ cắt đứt, linh quang tan hết, nhưng Ngụy Tác vẫn hoan hỉ vì gã dồn chân nguyên vào, tinh bi lại phát ra hoàng sắc quang hoa.
Tức thì gã tỏ rõ thần sắc thất vọng.
Chân nguyên dồn vào kiểu gì thì hoàng sắc tinh bi quá nhỏ nên phát ra quang hoa rất bé, dù gã co người kiểu gì cũng chỉ bao được nửa người.
Dù có lối vào Linh Diệu cốc như trước thì gã cũng không thể nhờ vào hoàng sắc tinh bi để thoát thân.
Chân ma phong thể thuật của gã phong bế thương thế đến đâu cũng không thể có tác dụng khi bị cắt đôi người.
Bất quá Ngụy Tác không ném mảnh hoàng sắc tinh bi huyền ảo này đi mà lượn vòng, xác định không còn gì rơi xuống nữa thì mới thu vào nạp bảo nang.
Hiện tại chỉ còn cách xem nơi này thế nào, có lối ra hay không mà thôi.
Đoạn gã vẫy tay với Dương chi điểu, đề phòng cấm chế kiểu ở Chân Từ thâm uyên nên không dùng phi độn pháp bảo, để Dương chi điểu đậu lên vai rồi thi triển phi độn pháp quyết, lướt đi.
...
Một ngày sau, sắc mặt Ngụy Tác càng khó coi hơn, dừng lại.
Trên đầu gã vẫn là tầng mây màu lam bất động, trước mắt gã vẫn là nền đất xám xịt.
Cảm giác được nơi này mênh mông, gã cứ đi thẳng theo một hướng, dọc đường có để lại tiêu ký, tin rằng mình không đi vòng.
Dù không tế xuất phi độn pháp bảo, với độn tốc của Ngụy Tác, một ngày ít nhất cũng vạn dặm.
Nhưng cả vạn dặm rồi mà cảnh tượng vẫn thế.
Nơi này quá rộng, không biết đến mức nào.
Dọc đường cảnh vật hoàn toàn một kiểu, vẫn là tầng mây lam và nền đất xám, không hề có cây cối, hoa cỏ, cơ hồ là một hoang mạc.
Dừng lại, liếc mặt đất bằng phẳng xám xịt, Ngụy Tác lại nhìn tầng mây màu lam trên không.
Tầng mây này cách mặt đất ít nhất hơn ba nghìn trượng.
Lướt cách tầng mây mấy trăm trượng, Dương chi điểu cảm giác thấy nguy hiểm, khẩn trương múa may với Ngụy Tác bao gã đừng đến gần.
Kỳ thực dù không có Dương chi điểu, lướt đến đây thì gã cũng không dám đến gần, đám mây màu lam phát ra khí tức khiến gã biết được uy năng hủy diệt. Rõ ràng đám mây này nằm ngoài khả năng thần thông của gã chống nổi. Đám mây kết chặt, muốn xuyên qua là bất khả thi.
Với ý định không có lối ra thì cách nào cũng thử, gã lạp đáp xuống nền đá xám xịt.
Đoạn gã cẩn thận lấy phi kiếm cánh cửa ra, coi như cái thuổng để đào.
Với cách này của gã, lục bào lão đầu cũng chỉ biết nhăn nhó.
Lão cho rằng đào cũng chưa chắc được lối thoát nhưng không biết gì về nơi này nên cứ đào thử đã, thành thử lục bào lão đầu không nói gì, chỉ nhìn Ngụy Tác cắm cổ đào.
Ngụy Tác cứ đào, đều là lớp đá bình thường, không hề có linh khí.
Đào sâu hơn nghìn trượng, "nền đất" đã bị Ngụy Tác đào xuyên.
Gã nhảy qua chỗ thủng, lại tỏ vẻ tắt tiếng.
Ở phía kia "nền đất" cũng là nền đá xám và tầng mây màu lam.
Có cảm giác chỗ vô danh này là một vùng xám xịt mênh mông lơ lửng giữa một vùng mây màu lam, Ngụy Tác cũng không hiểu mình ở phía trên hay dưới nữa.
Để mình không điên cuồng trong hoành cảnh này, Ngụy Tác lại theo động quật đã đào quay về chỗ cũ.
Đoạn gã nghiến răng, nhìn chuẩn phương hướng rồi lướt đi.
Gã không tin nơi này không có điểm kết thúc.

Chương 519: Lại to lên

Lướt đi suốt hơn hai canh giờ, thần sắc Ngụy Tác đột nhiên máy động, dừng lại, lướt sang trái.
Nơi đó có một gò đất nhỏ.
Nhảy xuống, gã vung tay chụp một nhánh bạch sắc linh dược lên.
Bạch sắc linh dượccỡ một thước, lá mỏng manh hình kim, cành có vảy như vảy rắn, ngưng kết một tầng bạch sắc huyền băng, hàn khí cực nặng.
"Băng lân thảo, chắc từ Linh Diệu cốc bị cuốn xuống đất." Lục bào lão đầu lên tiếng.
Ngụy Tác gật đầu.
Gò đất đầy thủy khí, chung quanh còn rải rác đất vụn, chắc là một mảnh nhỏ trong Linh Diệu cốc cùng Ngụy Tác bị cuốn vào đây.
"Xem ra trừ thứ trong Linh Diệu cốc thì không ít thứ ở nơi khác trong Thanh Thành khư cũng bị cuốn vào." Nhìn quanh, Ngụy Tác bảo lục bào lão đầu.
Trừ lam sắc thiên không xa xăm và nền đá xám mênh mông thì thì trong vòng hơn nghìn trượng không có gì ngoài gò đất nhỏ này.Ví như cách gã gần năm trăm trượng có một cái đuôi rồng đá đã gãy thành mấy mảnh, cách mé phải hơn ba trăm trượng có mấy cây bạch sắc trụ tử.
Dù là cái đuôi rồng gãy hoặc mấy cây trụ đều đã phong hóa thập phần nghiêm trọng, nhưng vết nứt lại rất mới, chắc vừa bị cuốn đến đây.
"Thanh hư đằng, có bị cuốn vào không?" Ở ngực Ngụy Tác, lục bào lão đầu sáng mắt.
"Dù bị cuốn vào thì dù ta lấy được cũng cần thoát thân đã." Ngụy Tác nhìn tầng mây, lắc đầu.
Chỗ này quỷ dị như thế, nếu không tìm được lối ra, dù gã đạt Thần huyền cảnh thì cũng không thoát thân nổi. Dù gã có đủ nguồn lực tu luyện đến Thần huyền cảnh, ít nhất cũng mấy chục năm, hơn trăm năm, ra ngoài không biết sẽ biến thành thế nào.
"Xem ra nhất thời không thể tìm được lối thoát, chỗ quỷ quái này sao rộng thế nhỉ." Lục bào lão đầu nhíu mày, "Băng lân thảo có thể phối hợp với băng hệ yêu đan lục cấp trở lên luyện chế Băng phách đạo đan, sẽ đề thăng uy năng băng hệ thuật pháp, cần bỏ vào hàn ngọc đan bình. Linh Diệu cốc tan vỡ, ngươi chụp được không ít linh dược, hiện tại không ra được thì mang ra xem có bao nhiêu linh dược, cần cất giữ đặc biệt chăng."
"Cứ thế đã."
Ngụy Tác gật đầu, lúc Linh Diệu cốc tan vỡ, gã chụp bừa bãi, không biết được cụ thể bao nhiêu linh dược nữa.
Nếu thật sự bị khốn ở đây thật lâu, gã không thể tự hủy mình, phải cố gắng tận dụng mọi thứ có trong tay rồi tìm cách.
Lấy ra một hàn ngọc đan bình, cho Băng lân thảo tạm thời không dùng đến vào, gã lại vỗ lên nạp bảo nang đựng linh dược mới hái được tại Linh Diệu cốc, lấy hết ra.
"Nhiều thế hả? A! Huyền chân tiểu lộ thảo! Ngụy Tác! Linh dược này có thể trực tiếp luyện hóa, đề thăng tu vi!"
Ngụy Tác vừa lấy linh dược ra, lục bào lão đầu đã ré lên.
Ngay cả Ngụy Tác cũng bất ngờ.
Thoạt nhìn cũng thấy có ba, bốn mươi nhánh linh dược.
Hóa ra trong tích tắc Linh Diệu cốc tan vỡ, gã lại lấy được ngần ấy linh dược.
"A, Nhuyễn ngọc chi!"
"Đây là Tuyệt linh đạo quả!"
"..."
Tiếp đó, lục bào lão đầu liên tục kêu lên kinh hỉ.
Phẩm giai linh dược trong Linh Diệu cốc đều rất cao, Ngụy Tác hái được bốn mươi ba nhánh, hai mươi mốt nhánh có thể luyện chế địa cấp đan dược. Đủ để luyện chế thiên cấp đan dược cũng có Tiếp dẫn tiên thảo!
"A! Tiếp dẫn tiên thảo, chỉ cần kèm với một viên thất cấp thủy hệ yêu đan là sẽ luyện chế thành Tiếp dẫn tiên đan! Uống vào thì tu sĩ Kim đan nhất trọng có thể tăng bán giai tu vi..."
"Tuyệt linh đạo quả, phối hợp với Linh thù hoa, luyện chế Tuyệt linh đạo đan! Đấy là đan dược cố bản bồi nguyên tốt nhất, thể chất hư nhược thế nào cũng được đại bổ tiên thiên nguyên khí, có thể chất tu luyện không tệ!"
"..."
Thu hoạch quá lớn!
Ngụy Tác lúc đó chỉ kịp chụp trong vòng mấy trăm trượng mà đã được ngần ấy.
Nếu Linh Diệu cốc không sụp, gã lấy được một phần năm thì còn kinh nhân thế nào nữa!
"Ngụy Tác, ba vật này không thể bảo tồn, cần luyện hóa ngay, không thì dược lực tan hết." Lục bào lão đầu kêu gào mãi mới nhận ra có kêu thế nào, Linh Diệu cốc cũng không thể quay lại nên ảo não chỉ nhanh vào ba linh dược.
"Là linh dược gì, có tác dụng gì?" Ngụy Tác nhìn ba nhánh linh dược mà lục bào lão đầu nói, một là ngọn cỏ thấp trắng ngần, có ba cái lá dày, một nhánh trông như tiên nhân cầu, chỉ là không có gai nhọn, thuần cổ đồng sắc, mùi thơm nức cũng một đóa hoa sen xanh.
"Linh thảo này là Huyền chân tiểu lộ thảo đại danh đỉnh đỉnh! Tại thượng cổ tu đạo giới được trồng với quy mô lớn." Ở chỗ quỷ dị hung hiểm này, lục bào lão đầu khác hẳn lúc trước, chỉ vào bạch sắc linh thảo, giải thích, "Linh thảo này đều phải trồng trên linh mạch, hấp thu linh khí sinh trưởng, không có linh mạch thì sinh trưởng chậm, phải mất hai, ba vạn năm. Từ khi toàn bộ thiên địa linh mạch hủy diệt thì linh thảo này diệt tuyệt, không ngờ Linh Diệu cốc lý lại có, linh thảo này có thể chuyển hóa thành linh khí tinh thuần, ngươi nuốt vào thì nó cũng như mảnh vỡ Diệu thụ, liên tục tỏa ra linh khí cho thân thể hấp thu."
"Trực tiếp luyện hóa?" Ngụy Tác máy động, cầm bạch sắc linh thảo lên.
"Đúng, giờ ngươi cứ luyện hóa. Linh thảo này hái xuống, dược lực sẽ tan dần." Lục bào lão đầu gật đầu.
"Hả?"
Ngụy Tác không hềdo dự, há miệng, nuốt bạch sắc linh thảo.
Cơ hồ đồng thời, mắt gã sáng lên.
Không cần thôi động chân nguyên luyện hóa, gã cảm nhận được linh khí tinh thuần từ bạch sắc linh thảo thấm vào thể nội.
Chỉ mấy tích tắc, tổng lượng linh khí toát ra tuy không bằng mảnh vỡ Diệu thụ nhưng cũng cỡ một nửa.
"Huyền chân tiểu lộ thảo giữ được mấy ngày." Lục bào lão đầu chỉ vào nhánh tiên nhân cầu, "Tiên chi cầu này phàm nhân nuốt vào cũng có thể tích cốc mười năm, đương nhiên tu sĩ tu đạt Thần hải cảnh cũng có thể nhưng công hiệu lớn nhất của nó là cải thiện trí nhớ."
"Đây là Bích ngọc đạo liên, có thể tăng cường kim đan." Lục bào lão đầu chỉ vào một bông bích lục sắc liên hoa, nói nhanh.
"Có thể tăng cường kim đan?" Ngụy Tác cả kinh.
Gã hiểu rõ có thể tăng cười kim đan, đề thăng kim đan uy năng cũng như đề thăng phẩm giai công pháp. Dược lực có thể tưới nhuần kim đan thì càng kinh nhân.
"Đúng thế, linh dược có chữ Đạo có thể ngang với một viên địa cấp đan dược có chữ Đạo." Lục bào lão đầu bảo Ngụy Tác: "Bích ngọc đạo liên thì cả Bảo nguyên ngọc hạp cũng không thể bảo tồn, hái xong là bắt đầu tan dược lực."
"Mấy thứ này có thể đồng thời luyện hóa hả?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, hỏi ngay.
"Dược lực ba nhánh này không xung đột, có thể trực tiếp luyện hóa." Lục bào lão đầu khẳng định.
Ngụy Tác vung tay, hai làn chân nguyên bao lại, ép hai nhánh linh dược thành một cục rồi nuốt.
"Dược lực lợi hại thật!"
Nuốt linh dược xong, Ngụy Tác giật giật chân mày. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tiên chi cầu có dược lực thập phần ôn hòa, nuốt xong chỉ thấy khí mát dâng lên óc, sảng khoái vô cùng. Còn dược lực Bích ngọc đạo liên như từng thanh bính lợi kiếm đâm vào kim đan.
Tích tắc sau, Ngụy Tác cảm nhận được kim đan to lên!
Được dược lực Bích ngọc đạo liên tưới nhuần, kim đan của gã lại bành trướng!
"Phù!"
Bích ngọc đạo liên có thể luyện hóa dược lực cực nhanh, như một chảo dầu đun sôi, nhưng thời gian duy trì không dài, ngay cả lục bào lão cũng cảm giác được trong bụng Ngụy Tác, mảnh Bích ngọc đạo liên sau cùng tan ra, hóa thành nguyên khí đổ lên mi tâm.
Trong mi tâm gã, tử sắc hà quang lóe lên rồi ổn định.
Uy năng kim đan hà quang tựa hồ hơn hẳn bình thường.
"Việc gì hả?"
Theo lý, dược lực Bích ngọc đạo liên đã tiêu hao hết, chỉ mấy chục tích tắc sau, lục bào lão đầu đột nhiên tỏ rõ thần sắc kinh hãi.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Tử sắc kim đan hà quang chói lòa không thể áp chế được, từ mi tâm ánh lên!
Ngụy Tác tỏ rõ thần sắc không hề kinh hãi, ngược lại trở nên hớn hở.

Chương 520: Kim đan lưỡng trọng

"Sao càng lúc càng mạnh nhỉ!"
Lục bào lão đầu cảm giác được uy năng kim đan hà quang của Ngụy Tác đang tăng cường.
"Kim đan lưỡng trọng! Y sắp đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng!"
Đột nhiên, lục bào lão đầu phản ứng quá lai liễu thập yêu tự, phát xuất liễu nhất thanh kinh hô.
Kim đan hà quang từ mi tâm gã liên tục ánh lên.
Còn thể nội chân nguyên bị kim đan rút đi, cứ giảm dần.
Lục bào lão đầu tuy không biết tình hình thể nội gã nhưng đoán không sai tí nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngụy Tác trong chính lúc này lại đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng!
Lần trước gã lấy được Chân Võ chí bảo Thất khiếu tiên đan đã đột phá đến Kim đan nhất trọng hậu kỳ.
Không có gì bất ngờ thì dù gã không tu luyện, mấy tháng nữa là sẽ đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng.
Trong Bích ngọc đạo liên, trừ nguyên khí trực tiếp tăng cường kim đan thì cũng có không ít linh khí, lúc Bích ngọc đạo và nguyên khí tan ra, gột rửa Huyền chân tiểu lộ thảo và mảnh vỡ Diệu thụ mang theo cực kỳ nhiều linh khí tinh thuần.Lần này vừa hay giúp Ngụy Tác từ Kim đan nhất trọng đột phá đến Kim đan lưỡng trọng!
Với gã đúng là niềm vui bất ngờ.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Trong nội thị của gã, kim đan được Bích ngọc đạo liên tưới nhuần, đã tăng cường không ít, lại bành trướng!
Bao nhiêu vết gồ từ lần bành trướng trước trên vỏ kim đan vỡ tan.
Nhưng không phải nứt vỡ mà mỗi một vết nứt đều có vô số huyền ảo quang phù nối liền, tham lam nuốt lấy chân nguyên.
Chân nguyên vào kim đan lại ép lại mà biến hóa, kim đan to dần lên.
"Oành!"
"Oành!"
"Oành!"
Không biết liên tục chấn động, bành trướng bao nhiêu lần, quang văn trên kim đan đều ngưng kết lại, hình thành những đường gồ rõ ràng.
Mỗi đường gồ có vô số điều phù lục huyền ảo.
Kim đan hà quang của gã triệt để ổn định.
Kim đan lưỡng trọng!
Trong chốn hung hiểm này, Ngụy Tác lại đột phá thành tu sĩ Kim đan lưỡng trọng.
"Ầm!"
Vết nứt ngưng đọng, bành trướng kết thúc, Ngụy Tác cảm thấy tinh thần, cảm tri lại tăng tiến.
Đan khí hùng hậu tùy theo hơi thở cứ từ kim đan tràn ra gột rửa trứ thân thể.
Thể nội chân nguyên lưu động, dưới tác dụng của kim đan thì thắt lại, ngưng tụ.
Ngay cả thời gian cũng trôi chậm hơn.
Ngụy Tác phát ra toàn bộ thần thức!
Tức thì gã tỏ vẻ hưng phấn cực độ.
Kim đan hoàn thành lần bành trướng đầu tiên, đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng thì thần thức của gã cũng tăng theo, hiện tại gã quét thần thức sẽ cảm tri rõ cảnh vật trong vòng bảy trăm trượng.
"Oành!"
Kích động vô vàn, Ngụy Tác lại tế xuất kim đan.
"A!"
Lục bào lão đầu lồi mắt, lão thấy kim đan của Ngụy Tác rất lớn, như một quả dưa!
"To thế này hả?"
Không chỉ lục bào lão đầu, ngay cả Ngụy Tác lúc thấy kim đan của mình cũng cả kinh.
Vật gì cũng phải so sánh, kim đan của tu sĩ Kim đan nhất trọng thường chỉ cỡ trứng gà, tu sĩ Kim đan lưỡng trọng mới cỡ trứng ngỗng, như thế cũng là tu sĩ Kim đan lưỡng trọng tu luyện công pháp cao cấp rồi.
Nhưng của gã còn hơn cả ba quả trứng ngỗng, lực xung kích tất cực kỳ đáng sợ.
Tu sĩ Kim đan lưỡng trọng khác, trên kim đan chỉ có mấy đường vằn mờ còn của gã không khác gì con rết bò lên.
"Xoạt!"
Mắt Ngụy Tác lóe lên, không khí quanh viên kim đan to đến biến thái bị kim đan hà quang thổi rung rinh.
Tử sắc hà quang ngưng thành hình viễn cổ thiên long.
Kim đan hà quang ngưng thành tử sắc thiên long cả chục trượng, uy thế cực kỳ kinh nhân, thân thể thiên long càng ngưng tụ, tử quang điểm điểm, trông như từng dải phù lục.
"Ngụy Tác, giờ thì đạo giai thượng phẩm pháp bảo đối với ngươi cũng vô dụng rồi."
Thấy uy thế kim đan hà quang ngưng hình của gã, ngưng thành tử sắc thiên long, lục bào lão đầu chêm vào.
Tu vi từ Kim đan nhất trọng đột phá đến Kim đan lưỡng trọng, chân nguyên đề thăng, thuật pháp cũng có uy lực hơn hẳn.
Thái cổ hung hỏa của Ngụy Tác, kể cả Ám hoàng kiếm khí lấy được của Huyền Vũ chân nhân đều có uy năng đạo giai thượng phẩm, với tu vi hiện tại của gã thi triển, uy năng khẳng định ít nhất cũng bán huyền giai.
Tử sắc thiên long khẳng định còn trên bán huyền giai.
Gã còn có Trường hà thao thiên quyển và Hạo thiên ti nam đều là bán huyền giai pháp bảo, cả bộ pháp bảo bán huyền giai Minh nguyệt lôi châu pháp trận, có thể nói trang bị của gã được thay máu mạnh mẽ.
Tính đi tỉnh lại thì chỉ thiếu một món pháp bảo phòng ngự bán huyền giai trở lên.
Hắc thủy liên của gã là pháp bảo có thể trưởng thành nhưng hiện tại còn chưa đạt đạo giai thượng phẩm, muốn đạt bán huyền giai trở lên cần tìm nguyên liệu có thủy linh nguyên khí kinh nhân để tôi luyện.
"Mặc kệ có hữu dụng hay không, xử lý chỗ linh dược còn lại đã."
Bình thường đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng, Ngụy Tác chắc hớn hở lắm, có điều ở chỗ thế này, thoát được hay không còn chưa biết, niềm vui tu vi đột phá giảm nhiều. Tử quang lóe lên, thu kim đan lại, Ngụy Tác không thử uy năng thuật pháp khác mà hỏi lục bào lão đầu.
"Năm nhánh này đều có thể trực tiếp luyện hóa, đề thăng tu vi. Tuy hiệu lực không như Huyền chân tiểu lộ thảo, nhưng cũng có ích. Chỉ là dược lực tương xung, chỉ có thể luyện hóa riêng rẽ, cần thời gian nhất định. Năm nhánh này không tan mất dược lực, ngươi muốn luyện hóa lúc nào cũng được."
"Mấy nhánh kia cứ dùng đan bình nút kín là dược..."
"Mấy nhánh này dùng Bảo nguyên ngọc hạp đựng, Bảo nguyên ngọc hạp lý trừ mầm Diệt tiên đằng thì còn chứa được nữa, mấy thứ này có thể phối hợp với yêu đan, luyện chế cao giai đan dược..."
"..."
Lục bào lão đầu cũng muốn thoát khỏi chỗ quỷ quái này nên không lắm lời, tách linh dược còn lại ra xử lý.
Số linh dược lấy được ở Linh Diệu cốc cùng mấy nhánh bị Ngụy Tác luyện hóa thì là bốn mươi ba nhánh.
Trong số này, lục bào lão đầu xác định được sĩ Kim đan kỳ như Ngụy Tác không dùng tới, để lại cho Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh là mười một loại.
Ba mươi hai nhánh kia có năm nhánh có thể trực tiếp luyện hóa đề thăng tu vi, ba nhánh trực tiếp luyện hóa để tăng cường khí huyết, thọ nguyên.
Trừ ra, hai mươi tư nhánh linh dược còn lại có mười tám nhánh để phối hợp với nguyên liệu khác luyện chế cao giai đan dược, có cả Tiếp dẫn tiên thảo để luyện Tiếp dẫn tiên đan.
Trừ Chu du quả cần ngô đồng mộc hạp đặc biệt để bảo tồn, đành nhìn nó tan dược lực biến thành phế vật chi ngoại, còn lại Ngụy Tác thu hết.
Tu sĩ khác e rằng không có đủ đồ đựng linh dược đủ chất liệu nhưng Ngụy Tác sau trận chiến Tiểu Dạ sơn đã hạ ngần ấy cao giai tu sĩ thì những thứ này gã quá nhiều. Hiện tại gã có cả mớ nạp bảo nang, đủ để mở tiệm.
Bất quá lục bào lão đầu vẫn không nhận ra sáu nhánh linh dược.
Lục bào lão đầu có mấy kiến thức vạn năm tích lũy, khả năng nhận ra linh dược hơn bất kỳ đỉnh cấp luyện đan sư nào của Thiên Huyền đại lục, linh dược mà lão không nhận ra thì chỉ cực ít tu sĩ vô tình đọc được ghi chép mới biết.
Trong sáu nhánh có bốn nhánh hình cây cỏ, một nhánh là đóa hoa màu đỏ sậm, và một chùm quả lam hắc sắc.
Từ màu sắc và mùi vị thì đều không phải phổ thông linh dược, chỉ là không nhận ra nên Ngụy Tác không dám thử liều, cân nhắc một lúc thì gã lấy ra sáu bạch ngọc đan bình, định cứ nhét vào đã.
Nhưng bạch ngọc đan bình không thích hợp bảo tồn vài linh dược, hỏng thì hỏng, Ngụy Tác cũng bó tay.
"Ực, ực!"
Lúc gã định thu sáu nhánh này lại thì Dương chi điểu đột nhiên ra vẻ khoa chân múa tay.
"Lẽ nào trong số này có linh dược mà ngươi nhận ra, không cần giữ nữa mà ngươi cứ việc luyện hóa?" Thấy Dương chi điểu như thế, Ngụy Tác và lục bào lão đầu nhìn nhau, rồi hỏi nó.
Ngụy Tác nhiều nhiều yêu thú có năng lực nhận ra linh dược đặc biệt hơn xa tu sĩ.
"À!"
Nhưng Ngụy Tác ngẩn người vì linh điểu lại lắc đầu, còn dùng cánh chỉ vào mình.
"Ý ngươi là trong này có linh dược có ích với ngươi?" Lục bào lão đầu lên tiếng.
Dương chi điểu gật đầu đầy nhân tính hóa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau