THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 491 - Chương 495

Chương 491: Chướng khí nhập thể

"Hoang cổ bạch trạch" quyết bám sát, Ngụy Tác cũng tắt tiếng.
Ngụy Tác vung tay, thái cổ hung hỏa hình nấm va vào bạch sắc quang trụ.
"Xoạt, xoạt, xoạt, xoạt!"
Thái cổ hung hỏa và bạch sắc quang trụ va nhau, tro tàn tơi tả, uy năng của thái cổ hung hỏa cũng giảm đi với tốc độ kinh nhân.
Thiêu cháy chừng một phần ba bạch sắc quang trụ, thái cổ hung hỏa liên tan biến.
Phát ra thái cổ hung hỏa, Ngụy Tác không kích phát thuật pháp hoặc pháp bảo khác mà vỗ lên nạp bảo nang, lấy Dưỡng quỷ quán ra, đồng thời nhỏ nhanh mấy giọt máu Hỏa địa long vào.
"Lại nữa... A!"
Mấy giọt máu Hỏa địa long huyết nhỏ vào, giọng lục bào lão đầu vang vọng. Vốn lão định uể oải hỏi "có việc gì hả" nhưng rõ ràng phát giác tình hình thì sợ đến hồn phi phách tán ré lên.
"Oành!"Ngụy Tác nhíu mày, không hề ngưng tay, kích phát Trường hà thao thiên quyển, ngọn sóng đánh tan quá nửa bạch sắc quang trụ.
Đại khái còn một đoạn bạch sắc quang trụ không đầy một trượng xuyên qua ngọn sóng của Trường hà thao thiên quyển, va vào kim sắc linh quang quang tráo quanh gã.
Chát! Dải bạch sắc quang có vẻ cùng lắm là có uy năng đạo giai hạ phẩm va vào kim sắc linh quang quang tráo do kim sắc pháp bảo đạo giai thượng phẩm kích phát, triệt để tan vỡ, kim sắc linh quang quang tráo chỉ rung lên chứ không hề hấn gì.
Nhưng bạch sắc quang hoa vỡ nát thành chướng khí, thấm qua linh quang quang tráo.
"Không phải chứ?"
Ngụy Tác trợn tròng trắng, cuống quýt lấy ra Như ý linh lung tháp kích phát.
Bạch quang lóe lên, thân ảnh gã tan biến, xuất hiện trên không trung cách đó ba mươi trượng.
Không hề dừng lại, vừa hiện thân là Ngụy Tác kích phát Như ý linh lung tháp, tiếp tục tránh xa "Hoang cổ bạch trạch".
"Hoang cổ bạch trạch" quá khó đối phó, uy năng thái cổ hung hỏa còn hơn đạo giai thượng phẩm pháp bảo, Trường hà thao thiên quyển là bán huyền giai pháp bảo nhưng vẫn không thể hoàn toàn ngăn được thuật pháp của yêu thú này. Đoạn bạch sắc quang trụ đó phát ra chướng khí cổ quái đến thế, Ngụy Tác không dám chắc mình có thể dễ dàng giải quyết yêu thú này.
Thân ảnh Ngụy Tác loáng lên, thuấn di mấy chục trượng mới dừng lại, trợn tròng trắng.
Hóa ra "Hoang cổ bạch trạch" thấy gã bỏ chạy nhưng vẫn bất động, tỏ vẻ cười nhạo, há miệng phun ra sáu làn bạch sắc quang hoa.
Bạch sắc quang hoa không trực tiếp oanh kích Ngụy Tác mà vòng qua, khuếch tán ra, gã nhận ra mình bị bạch sắc chướng khí vây kín, chỉ còn một vùng chừng năm, sáu mươi trượng chưa bị.
Muốn chạy thoát cũng phải liên tục kích phát thái cổ hung hỏa, đốt thành một thông đạo.
Nhưng vị bát cấp lão đại chăm chắm nhìn Ngụy Tác, coi gã là món đồ trong túi, tuyệt đối không để gã thiêu đốt được thông đạo bỏ chạy.
Lần này, Ngụy Tác bị "Hoang cổ bạch trạch" dồn vào rọ.
"Ngụy Tác, sao thế này? Không phải ngươi đi cùng bọn Lệ Nhược Hải hả, đây là Hoang cổ bạch trạch, bát cấp yêu thú..." Lục bào lão đầu kêu ầm lên trong tai gã.
"Bọn ta đang ở gần Hoàng Đạo thành, Thiên khung ở đây lại nứt một vết, Hoang cổ bạch trạch thì ta đã được bọn Lệ Nhược Hải cho biết, ngươi đừng rườm lời, mau cho ta biết nó có nhược điểm gì." Ngụy Tác thu Như ý linh lung tháp lại, lấy kim sắc pháp bảo có thể kích phát kim sắc thiểm điện ra.
"Cái gì, Thiên khung lại nứt một vết!" Lục bào lão đầu kêu lên: "Hoang cổ bạch trạch từ thời thượng cổ đã được coi là ôn thần, không có nhược điểm, sinh lực dị thường, mớ tảo trên mình nó có thể phun ra chất nhầy giúp nó nhanh chóng khôi phục vết thương của thân thể, nên dù ngươi xuyên thủng người nó thì nó cũng lành lại rất nhanh. Muốn giết nó thì phải cắt đầu hoặc trọng thương não bộ! Trừ hỏa hệ thuật pháp và pháp bảo có tác dụng khắc chế phần nào thì các loại thuật pháp khác đều vô dụng."
"Oành!"
Cùng lúc, Hoang cổ bạch trạch gầm lên phun ra một đạo bạch sắc quang trụ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ngươi không nể mặt thì đừng trách ta."
Lục bào lão đầu nói thế, lại thấy bạch sắc quang trụ to gấp mấy lần thân người phả vào mặt, Ngụy Tác lắc đầu, không hề tỏ ra khẩn trương.
Hắc quang lóe lên, Hắc minh cốt quân vốn được gã thu lại, chuẩn bị bỏ chạy lại được thả ra, phát một đạo hắc sắc quang trụ, va vào bạch sắc quang trụ.
Chát!.
Hắc bạch phân minh, Hắc cốt minh quân phát ra hắc sắc quang trụ tan biến vô ảnh vô tung, bạch sắc quang trụ cũng tan đi một phần ba.
"Ầm", Ngụy Tác lại thong thả kích phát Trường hà thao thiên quyển.
Theo gã tính toán, cùng với kinh nghiệm giao thủ trước kia, Trường hà thao thiên quyển tung đòn này, bạch sắc quang trụ của Hoang cổ bạch trạch cùng lắm chỉ còn lại một đoạn.
Đoạn lại kích phát thái cổ hung hỏa mới thiêu sạch sẽ được, không bị bạch sắc chướng khí thấm vào linh quang quang tráo.
Nhưng gã hít một hơi lạnh vì Hoang cổ bạch trạch kích phát bạch sắc quang trụ, đánh tan hắc sắc quang trụ của Hắc cốt minh quân rồi tản thành từng đốt, biến hình, ngưng tụ lại.
Bạch sắc quang trụ phân tán thành mấy trăm dải quang hoa cỡ bàn tay, từ bốn phương tám hướng đổ vào Ngụy Tác.
Thuật pháp của Hoang cổ bạch trạch không ngờ lại quỷ dị như thế, hoàn toàn sáng với thuật pháp đỉnh nhọn được!
Ngụy Tác hơi giơ tay, Trường hà thao thiên quyển cuồn cuộn sóng, đánh tan quá nửa bạch sắc quang hoa hình đom đóm trước mặt.
Gã tỏ vẻ ngưng trọng liên tục bắt pháp quyết, thái cổ hung hỏa hóa thành hình nấm, ngoài ra từng làn bạch sắc tiên thiên chân hỏa liên tục phát ra.
Từng làn bạch sắc tiên thiên chân hỏa tràn vào thái cổ hung hỏa, khiến thái cổ hung hỏa liên tục biến hình, khuếch đại.
Được gã khống chế, thái cổ hung hỏa và tiên thiên chân hỏa hình thành một lớp hỏa quang màu trắng pha đen bên ngoài kim sắc linh quang quang tráo.
"Xoạt, xoạt, xoạt, xoạt!"
Đom đóm không ngớt va vào hắc bạch lưỡng sắc hỏa tráo nhưng đều bị đốt thành tro.
Ngay cả Hoang cổ bạch trạch cũng tỏ vẻ kinh ngạc, không ngờ đạo thuật pháp này lại bị Ngụy Tác phá như thế.
Ngụy Tác không lơi tay.
Gã dùng Khống hỏa thuật, kích phát tiên thiên chân kéo thái cổ hung hỏa thành một lưới lửa, nhưng liên tục kích phát tiên thiên chân hỏa cũng như thiêu đốt chân nguyên, tổn hao cực kỳ kinh nhân.
Nhưng gã không dám ngừng, hải lửa hai màu va vào vùng bạch sắc chướng khí phía sau.
"Xoạt, xoạt, xoạt, xoạt!"
Chướng khí chạm vào dải lửa hai màu là tan thành tro.
"Oành!"
Hoang cổ bạch trạch như lướt trên không, lại một đạo bạch sắc quang trụ bổ vào Ngụy Tác.
Ngụy Tác không hoảng loạn, Hắc minh cốt quân phát ra một đạo hắc sắc quang trụ, Trường hà thao thiên quyển dấy lên một đạo cự lãng, cùng kim sắc thiểm điện như thùng nước của gã, đồng thời oanh kích bạch sắc quang trụ t.
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, bạch sắc quang trụ bị đánh vỡ tan, uy năng không đủ phá hai dải lửa quanh gã.
Mí mắt Ngụy Tác co lại vì biến cố chợt xuất hiện, từ phía trên đầu, hắc sắc quang diễm còn lớn gấp rưỡi dải lửa hai màu của gã giáng mạnh lên.
Chát!
Hai dải lửa vỡ nát, biến thành từng tia bay tứ tán, ngay cả kim sắc linh quang quang tráo cũng nứt nẻ rồi tan vỡ.
"Gù!"
Tiếng giao long gầm vang.
Nếu có tu sĩ ở phía trên sẽ thấy trong bạch sắc chướng khí trên đầu Ngụy Tác có một thân thể to lớn đang cử động.
Lúc này trên đỉnh Hoàng Đạo thành, ba con Đế vương hắc giao chỉ còn lại một.
Lại một con lao xuống đầu Ngụy Tác.
Đế vương hắc giao phát ra hắc sắc quang diễm, phá tan kim sắc linh quang quang tráo của gã thì uy năng hao tận, tan biến vô ảnh vô tung, tích tắc đó có không ít bạch sắc chướng khí thấm vào thổ hoàng sắc linh quang quang tráo còn lại của gã.
Mấy chục dải bạch sắc chướng khí thấm vào thể nội gã.

Chương 492: Cướp đoạt bảo vật

Thân thể Ngụy Tác cứng lại.
Hoang cổ bạch trạch đang đuổi theo, tỏ vẻ đắc ý.
Nó hít sâu một hơi, bạch sắc chướng khí sau lưng Ngụy Tác hình thành một con bạch sắc trường long, tựa hồ định đẩy gã vào miệng nó.
Nó cho rằng Ngụy Tác cũng như một nhánh linh dược không tệ, giờ đã không còn sức chống cự nữa.
Yêu thú lục cấp trở lên, dù linh trí không cao, thì cũng có cảm giác rất nhạy đối với tu vi của tu sĩ.
Hoang cổ bạch trạch là bát cấp yêu thú thì phổ thông tu sĩ Kim đan kỳ với nó chỉ là chuyện vặt.
Nhưng nó liền tỏ ra kinh nghi bất định vì trên da Ngụy Tác, vô số lỗ chân lông đột nhiên phun ra hỏa sát chi khí, trong hỏa sát chi khí là tro tàn.
Ngụy Tác tỏ vẻ thống khổ, không dễ chịu tí nào. Nguồn: http://truyenfull.vn
Mắt gã chợt ánh lên hung hãn, ngay khi Hoang cổ bạch trạch hơi ngẩn ra, một đạo lục sắc quang diễm từ tay gã vút ra, tích tắc sau đã tới trên đầu nó."Oành!"
Hoang cổ bạch trạch không thèm suy nghĩ, há miệng phun ra một đạo bạch sắc quang trụ nghênh đón lục sắc quang diễm, nhưng quang trụ chưa va vào thì quang diễm đã rực lên vô số quang văn, quang phù, rồi nổ tung.
Thiên địa như rung lên, quang diễm, vân khí hủy diệt bừng lên trên đầu Hoang cổ bạch trạch.
Bạch sắc quang trụ của nó bị quang diễm và xung kích xé tan.
Đám mây hình nấm kinh nhân hình thành trước mặt Hoang cổ bạch trạch, quang diễm và khí lưu xung kích vào đầu nó.
Trông như quá nửa cái đầu Hoang cổ bạch trạch lọt vào quang diễm hình nấm đang lóe lên hồi.
Từng làn sóng xung kích và cương phong với tốc độ kinh nhân khuếch tán đi, bạch sắc chướng khí trong mấy trăm trượng bị thổi tan tác.
Qua làn chướng khí, Ngụy Tác nhìn thấy Đế vương hắc giao đánh lén gã đang cách mấy nghìn trượng, cùng một con khác đấu với Lệ Nhược Hải.
Cổ con Đế vương hắc giao lúc trước có quân một sợi xích đen, là "Sát sinh trấn thú liên" của Lệ Nhược Hải, uy năng đặc biệt, có tác dụng khắc chế tựa hồ đối với yêu đan của yêu thú.
Nó bị sợi xích quấn cho lăn lộn trên không, cố gắng chống lại sợi xích thít chặt, không còn bao nhiêu sức trả đòn.
Cạnh Lệ Nhược Hải, trừ băng còn có một con bạch sắc mãnh hổ. Dị thú này thực lực tựa hồ không kém băng phượng, bao nhiêu yêu thú xông đến đều bị băng phượng thu thập gọn ghẽ, nó liên tục phát ra bạch sắc quang hoa, cùng Lệ Nhược Hải đối phó hai con Đế vương hắc giao, tựa hồ chiếm thượng phong.
Thinh không toàn là bạch sắc chướng khí và yêu vụ, bọn Kỳ Long Sơn không thấy Ngụy Tác.
Nhãn quang lóe lên, Ngụy Tác chưa tan hết thần sắc thống khổ nhưng lại tập trung án mắt vào Hoang cổ bạch trạch.
Trong đám mây hình nấm, thân thể Hoang cổ bạch trạch co rút, lắc lư nhưng không ngã xuống.
Vô số nguyên khí cuồn cuộn, đám mây nấm tiếp tục khuếch đại, dâng lên.
Cái đầu Hoang cổ bạch trạch thủng lỗ chỗ.
Xương sọ của nó bị mất một nửa, nửa phần da mặt và huyết nhục bị nổ tan, lộ ra cả xương trắng, gương mặt chi chít lỗ thủng.
Từ lỗ trên xương sọ hay các lỗ trên mặt đều chảy ra nước vàng, không biết là huyết dịch hay não tương.
Nếu là yêu thú khác thụ thương như thế thì đã sinh cơ đoạn tuyệt, mất mạng từ lâu.
Hoang cổ bạch trạch vẫn đầy sinh cơ.
Cơ hồ ngay khi đám mây hình nấm bay lên, rời khỏi đầu nó, lớp lông trắng chuyển động, vô số bạch sắc cự tảo như nước chảy đổ vào đầu Hoang cổ bạch trạch.
Như thể một miếng đậu hũ thối bị ruồi nhặng bu đầy.
Đầu Hoang cổ bạch trạch bị loài tảo trắng bò kín.
Bạch sắc cự tảo liên tục thổ ra chất nhầy màu vàng ngưng kết lại. Phun xong, bạch sắc cự tảo như tan hết tinh hoa và sinh lực, nhao nhao rơi xuống.
Thoáng sau, đầu Hoang cổ bạch trạch như được đóng lại bằng một lớp vảy vàng trong suốt.
"Ném trúng đầu mà con không chết! Ngụy Tác, mau lên!"
Lục bào lão đầu gầm lên lạc giọng trong tai gã.
"Oành!"
Không hề dừng lại, trong mắt Ngụy Tác hàn quang lóe lên, Trường hà thao thiên quyển dấy lên cự lãng, Hắc minh cốt quân bắn ra hắc sắc quang trụ, cùng thái cổ hung hỏa giáng vào đầu bát cấp yêu thú này.
Ban nãy gã động dụng Tuyệt diệt kim đan do của kim đan Lý Thiệu Hoa luyện chế thành.
Vốn gã có bốn viên kim đan của Diệp Linh, Lý Thiệu Hoa, Kim Chung thượng nhân, Hoàng Nha Tử luyện chế thành Tuyệt diệt kim đan. Của Điếu Sa chân nhân vì gã chưa dám chắc trấn áp được nên chưa luyện chế.
Lúc đấu với Thiên La chân nhân đã dùng Tuyệt diệt kim đan luyện chế từ kim đan của Diệp Linh, chỉ còn lại ba viên, nên đối diện yêu thú gã không muốn dùng tới Tuyệt diệt kim đan.
Giết bát cấp yêu thú thì nguyên liệu luyện khí thu được, đối với Ngụy Tác thì chưa chắc đã bằng một viên Tuyệt diệt kim đan.
Nhưng nếu gã không dùng Tuyệt diệt kim đan, khẳng định khó thoát khỏi vòng công kích của nó.
Hoang cổ bạch trạch không ngờ thuật pháp của Ngụy Tác có thể luyện hóa chướng khí xâm nhập thể nội, nên mới để cho kim đan trực tiếp nổ trước mặt. Nó cơ hồ hứng chịu quá nửa uy lực của Tuyệt diệt kim đan, không chết vì sinh lực quá kinh nhân.
Hoang cổ bạch trạch tuy chưa chết nhưng nguyên khí đại thương, bằng không đã nổi điên phát động phản kích.
Đây là thời cơ tốt nhất để giết yêu thú này!
"Ngụy Tác, giết yêu thú này xong thì dùng Huyết tinh thạch hút huyết dịch! Yêu thú này là bát cấp yêu thú, Huyết tinh thạch chưa biết chừng sẽ ủ được mấy giọt Tam thanh thánh huyết."
Lục bào lão đầu lại liên tục kêu trong tai gã, cơ hồ sắp xếp sẵn việc tiếp theo, sau khi gã hạ được yêu thú này.
"Ngao!"
Hoang cổ bạch trạch vốn đỉnh thiên lập địa, tung hoành một cõi mà cũng cảm thụ được nguy hiểm. Nhưng nó không thể phát ra thuật pháp, gầm lên thảm thiết, bạch sắc quang hoa phun ra, là một viên yêu đan bằng đầu người lớn.
"Oành!"
Yêu đan phát ra vô số bạch sắc quang diễm, va vào cự lãng của Trường hà thao thiên quyển, hắc sắc quang trụ của Hắc minh cốt quân và thái cổ hung hỏa, chấn tan ba đạo công kích rồi rung lên, bạch sắc quang diễm cũng tan biến.
"Xem ngươi có chết không!"
Ngụy Tác và lục bào lão đầu cơ hồ đồng thời gầm lên.
Cả hai nhận ra khí tức của Hoang cổ bạch trạch đã tán loạn, đèn khô dầu cạn, không thể chịu nổi đòn tiếp nữa.
Tình huống đột nhiên biến hóa.
Ngoài xa, uy áp kinh nhân tràn tới, tạo cho Ngụy Tác cảm giác còn đáng sợ hơn lúc bị Hoang cổ bạch trạch nhằm vào.
"Gừ"
Tiếng hú mang theo viễn cổ khí tức từ trên không trút xuống, yêu thú trong vòng nghìn trượng đột nhiên kinh hoảng.
Huyền quang chói lòa rực lên trên tầng không Hoàng Đạo thành, là phi độn pháp bảo hình huyền quy, lớn cỡ gian phòng.
Huyền hắc sắc quy có đầy phù văn hình sao trời, cự mãng bò lên, cà hai đều do tinh kim luyện chế thành, rõ ràng là hình huyền vũ.
Phi độn pháp bảo xuất hiện, kim quang lóe lên, càng lúc càng lớn, hình thành một kim sắc thủ chưởng khổng lồ, trực tiếp túm lấy Hoang cổ bạch trạch nhấc lên! Như định cướp nó đi!
"Bịch, bịch, bịch, bịch!"
Yêu đan của Hoang cổ bạch trạch bị kim sắc đại thủ triệt để trấn áp, hai chân giãy giãy trên không, tạo thành tiếng trống nhưng bị kim sắc cự thủ ấn xuống, trừ hai chân thì ngay cả yêu đan của nó cũng không thể động đậy!
Uy năng kim sắc cự thủ cực kỳ đáng sợ!

Chương 493: Đoạt xong liền chạy!

Mục quang Ngụy Tác âm trầm hẳn.
Huyền quy phi độn pháp bảo lớn cỡ căn phòng lơ lửng trên không, kim sắc đại thủ chụp lấy Hoang cổ bạch trạch, Ngụy Tác hơi nhìn lên, chỉ thấy bóng phi độn pháp bảo và Hoang cổ bạch trạch che kín, không thể thấy ai đang thi triển.
Gã nhận ra uy năng kim sắc cự thủ hơn nhiều Trường hà thao thiên quyển.
Kim sắc cự thủ do thuật pháp hình thành, cộng thêm uy áp của tu sĩ này lúc xuất hiện thì tu vi hoàn toàn không kém Thiên La chân nhân, cũng là Kim đan tam trọng đại tu sĩ.
Tu sĩ cỡ này, đối với Ngụy Tác thường thì tránh được là tránh, không nên chạm vào.
Hoang cổ bạch trạch đã bị Ngụy Tác đánh cho gần chết, gã lại tiêu hao một viên Tuyệt diệt kim đan, thường thì Kim đan tam trọng đại tu sĩ cũng không dễ dàng đối phó được Hoang cổ bạch trạch. Tu sĩ này rõ ràng định cướp trắng công lao.
Một tu sĩ sắp hạ được yêu thú, chuẩn bị thu nhận chiến lợi phẩm thì đột nhiên mọc ra một tu sĩ cướp mất thì quả thật quá thiếu đạo nghĩa.
"A! Vô sỉ thật, tình huống này mà còn cướp bảo vật!"
"A! Bát cấp yêu thú, Hoang cổ bạch trạch, xương sống Hoang cổ bạch trạch cộng với yêu đan có thể luyện chế cốt khí, kích phát được bạch sắc chướng khí, uy năng khẳng định thập phần kinh nhân."Lục bào lão đầu đau lòng.
"Huyền Vũ chân nhân!"
Ở góc thinh không khác, thấy phi độn pháp bảo hình huyền quy xuất hiện, Lệ Nhược Hải biến sắc.
Từ chỗ của y dễ dàng nhìn rõ điều khiển phi độn pháp bảo này là một đạo nhân gầy gò, mặt mũi lạnh lùng, mặc ám kim sắc đạo bào. Thân ngoại linh khí của đao nhân cũng màu đen tuyền, hình thành hình huyền vũ.
Cạnh đạo nhân mặc ám kim sắc đạo bào còn một công tử phong độ rỡ ràng, chỉ chừng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, mặc y phục màu trắng, tóc buộc bằng vòng ngọc tím, diện mạo còn anh tuấn hơn Lệ Nhược Hải mấy phần. Y đứng trên phi độn pháp bảo, chắp tay sau lưng, thoải mái tự tại, không lo lắng đến cao giai yêu thú tại trường.
Tu sĩ này không hề lộ ra linh khí nhưng khí tức khẳng định là tu sĩ Kim đan kỳ.
"Hứa Thiên Ảo! Sao y lại ở đây!"
Thấy tu sĩ đó, nhãn thần Lệ Nhược Hải lạnh đi.
Thần sắc của y cho thấy thân phận hoặc tu vi này còn khiến y e dè hơn đạo nhân mặc ám kim sắc đạo bào.
"Không xong!"
Đột nhiên thấy đạo nhân mặc ám kim sắc đạo bào kích phát kim sắc cự thủ, nhấc Hoang cổ bạch trạch lên như muốn cướp đi, mí mắt Lệ Nhược Hải giật giật, lấy ra một chiếc bạch sắc cốt tiêu ngậm vào miệng.
Y hơi nín thở vì sau tiếng nổ, lưỡng đạo hắc sắc quang hoa và một đạo cự lãng va lên kim sắc cự thủ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Phát ra công kích là Ngụy Tác.
Nếu lục bào lão đầu không bảo Hoang cổ bạch trạch hữu dụng, Ngụy Tác còn nhịn được cục tức này nhưng lão đã bảo Hoang cổ bạch trạch có thể luyện chế thành pháp bảo lợi hại, lại thêm tổn hao một viên Tuyệt diệt kim đan mà đối phương không coi gã ra gì thì bảo sao gã ném được.
Nếu liều mạng, tổn hao một viên Tuyệt diệt kim đan mà vô dụng thì thà dùng luôn hai viên để đối thủ biết phải trả cái giá nào!
"Ầm!"
Kim sắc cự thủ thượng thủng một lỗ, chực tan vỡ.
"Tiểu bối ở đâu, muốn chết hả!"
Trên huyền quy phi độn pháp bảo, đạo sĩ mặc ám kim sắc đạo bào nghiêm mặt phất tay áo, một đạo ám kim sắc kiếm khí tràn ra, biến thành dài hai, ba trăm trượng, rộng mấy trượng chém vào Ngụy Tác.
"Ngụy Tác, y là Huyền Vũ chân nhân, Huyền Vũ tông tông chủ, tu sĩ Kim đan tam trọng, tu luyện nhiều loại thiên cấp thuật pháp, nhất thân thần thông còn hơn cả Thiên La chân nhân. Y thì có lẽ đạo hữu không ngại nhưng tu sĩ cạnh y thì không nên chạm vào!"
"Người đó tên Hứa Thiên Ảo, là Chân Võ thiếu chủ! Chân Võ tông tông chủ Đô Thiên thần quân là phụ thân y, Thần huyền cảnh tu sĩ! Y cũng có tu vi Kim đan tam trọng, một trong mấy thiên tài tu sĩ nổi danh nhất Thiên Huyền đại lục trung bộ. Thực lực tuyệt đối không kém hơn Huyền Vũ chân nhân."
Cùng lúc, tiếng truyền âm vọng vào tai Ngụy Tác, do Lệ Nhược Hải dùng bạch sắc cốt tiêu truyền âm cho gã.
"Chân Võ tông thiếu chủ!"
Bạch quang lóe lên, Ngụy Tác trực tiếp dùng Như ý linh lung tháp tránh khỏi ám kim sắc kiếm khí cơ hồ cắt cả đất trời của Huyền Vũ chân nhân. Nghe Lệ Nhược Hải truyền âm, gã cũng chấn động.
Chân Võ tông, cũng như Huyền Phong môn, Bắc Minh tông, được xếp vào hàng siêu cấp đại tông môn của Thiên Huyền đại lục, môn hạ đệ tử mấy chục vạn, Kim đan tu sĩ có đến hơn hai mươi người!
Tông môn cỡ này, với tu đạo giới cũng là siêu cấp cự bá, có cả Thần huyền cảnh tu sĩ. Linh Thú cung cũng không dám chạm vào.
Ngụy Tác hiểu rõ nếu động thủ với Hứa Thiên Ảo và Huyền Vũ chân nhân, Lệ Nhược Hải đành coi như không quen, không dám trợ lực.
"Được!"
Nhãn quang lóe lên, Ngụy Tác quyết định.
"Oành", Trường hà thao thiên quyển lại dấy lên, hòa với thái cổ hung hỏa và một đạo hắc sắc quang trụ, trực giáng vào huyền quy phi độn pháp bảo.
"Muốn động thủ với ta, tu vi của ngươi non lắm."
Huyền Vũ chân nhân cười lạnh, nhận ra Ngụy Tác chỉ là tu sĩ Kim đan nhất trọng.
"Phù!"
Cổ đồng sắc pháp bảo hình chìa khóa từ tay áo y hiển nhiện, phát ra quang hoa ngưng thành một chiếc thuyền cổ kính, đồng thời kim quang bừng lên thành kim sắc cự chưởng.
Hai thứ này từ trên ép xuống, chấn tan cả thái cổ hung hỏa và hắc sắc quang trụ của gã.
Cùng lúc, bạch quang lóe lên, Ngụy Tác biến mất, xuất hiện ở sau Hoang cổ bạch trạch.
Lặng lẽ vung tay, tế xuất phi kiếm cánh cửa chém mạnh, cắt đầu Hoang cổ bạch trạch đã không còn sức trả đòn.
Đồng thời Huyền sát quỷ trảo chụp lấy yêu đan vào nạp bảo nang.
"Tiểu bối, muốn chết!"
Huyền Vũ chân nhân nổi giận, không ngờ tu sĩ kém xa mình lại dám chính diện động thủ, thậm chí dám lấy cả Hoang cổ bạch trạch ngay trước mắt y.
"Xoạt!"
Một đạo ám kim sắc kiếm khí chém xuống đầu Ngụy Tác.
Ngụy Tác vừa giết Hoang cổ bạch trạch, hút lấy yêu đan, nhất thời không kịp thi triển thuật pháp và pháp bảo.
"Chát! Chát!". Kim sắc linh quang quang tráo và thổ hoàng sắc linh quang quang tráo quanh gã bị đạo ám kim sắc kiếm khí chém gục!
Ám kim sắc kiếm khí có uy năng cực kỳ đáng sợ, tựa hồ có thể nhờ vào chân nguyên kích phát, duy trì uy năng, ít nhất cũng là thiên cấp trung giai thuật pháp!
Ngụy Tác những tưởng bị ám kim sắc kiếm khí chém trúng nhưng gã không mảy may rúng động.
"Xoẹt!!"
Vô số tử sắc hà quang kinh nhân đột nhiên từ mi tâm phun trào.
Tử sắc kim đan to lớn bay ra.
"...!!"
Lệ Nhược Hải nhợt nhạt mặt mày, không sao tưởng nổi Ngụy Tác đã được nhắc nhở mà còn dám động thủ với Huyền Vũ chân nhân. Hon nữa lại trực tiếp tế xuất kim đan.
"Oành!"
Kim đan của Ngụy Tác bay lên, hà quang hình thành hình viễn cổ thiên long va vào ám kim sắc kiếm khí.
Cùng lúc, Ngụy Tác lại vung tay kích phát một cao giai nạp bảo nang, cho thi thể Hoang cổ bạch trạch vào.
"Cách!"
Kim đan hà quang ngưng thành viễn cổ thiên long, chỉ giằng co một chốc là bị ám kim sắc kiếm khí cắt tan.
Bạch quang lại lóe lên, thân ảnh Ngụy Tác tan biến, xuất hiện cách hơn năm mươi trượng.
Gã thu kim đan, một dải lửa hai màu đen trắng đột nhiên xuất hiện.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác bỏ chạy ngay, hắc bạch lưỡng sắc lưu quang bắn ngược lại vào bạch sắc chướng khí do Hoang cổ bạch trạch kích phát còn chưa tan hết.
Tất cả chỉ trong điện quang hỏa thạch.
Tu sĩ nào thấy cảnh đó cũng chỉ chớp mắt là Ngụy Tác đã thu Hoang cổ bạch trạch, thân ảnh tan biến vào bạch sắc chướng khí.
Đoạt xong là chạy!

Chương 494: Canh suông cũng không còn

"Huyền Vũ tông chủ, y được lắm."
Ngụy Tác lướt vào bạch sắc chướng khí, Chân Võ thiếu chủ Hứa Thiên Ảo trên huyền quy phi độn pháp bảo, trông cực kỳ phong lưu tiêu sái, như không nhiễm bụi trần liếc Huyền Vũ chân nhân, mỉm cười.
"Hừ!"
Đã giành được Hoang cổ bạch trạch mà bị tu sĩ Kim đan nhất trọng đoạt mất, đối với một tu sĩ Kim đan tam trọng quả thật không gì mất mặt hơn.
Hứa Thiên Ảo nói thế, sắc mặt Huyền Vũ chân nhân xám ngoét như gan lợn.
Hai tay phất lên, một cái đỉnh bốn chân màu xanh lơ lửng trước mặt.
Y gầm lên, thanh sắc cương phong cuồn cuộn quét tới.
Huyền Vũ tông cũng là đại phái của Thiên Huyền đại lục trung bộ, thực lực ngang với Âm Thi tông, có mấy Kim đan tu sĩ, Huyền Vũ chân nhân không thiếu gì dị bảo.
Cái đỉnh bốn chân phun ra thanh sắc cương phong, tương đương với uy năng đạo giai thượng phẩm pháp bảo, với tu sĩ như Ngụy Tác thì uy năng đó không có gì ghê gớm, nhưng cương phong có phạm vi bao trùm cực kỳ kinh nhân, thoang sau đã bao kín năm, sáu trăm trượng.Cùng lúc, huyền quy phi độn pháp bảo của Huyền Vũ chân nhân có độn tốc tựa hồ không kém gì Ly Hỏa đuổi theo phía thân ảnh Ngụy Tác tan biến, chi mấy tích tắc là bạch sắc chướng khí trước mặt bị thổi tan.
Với tốc độ truy kích của Huyền Vũ chân nhân, Ngụy Tác không thể chạy xa, thoáng nhìn là thấy.
"À!"
Huyền Vũ chân nhân nhìn quanh, sắc mặt càng khó coi, y chỉ thấy dày đặc yêu thú, nào có thân ảnh Ngụy Tác.
Hóa ra y đã mất tung tích của Ngụy Tác, khẳng định không đuổi kịp.
"Huyền Vũ tông chủ, thế nào, mất tung tích của y hả?"
Hứa Thiên Ảo vốn chắp tay sau lưng, không có ý xuất thủ lại cười nhạt, mí mắt ánh lên lam quang.
Đoạn y chỉ vào một mé, "Huyền Vũ tông chủ, xem chỗ kia kìa."
Hứa Thiên Ảo chỉ, Huyền Vũ chân nhân nhìn thấy ở rìa dải khói xám có một làn quang hoa nhàn nhạt đang lao đi.
Quang ảnh như làn gió, trong tình hình đâu đâu cũng là cảnh tu sĩ và yêu thú kịch chiến, nếu Hứa Thiên Ảo không chỉ thì y tuyệt đối không chú ý.
"Đa tạ Hứa thiếu chủ! Y quá ngông cuồng, tại hạ phải đuổi theo, không thể cùng thiếu chủ săn yêu thú."
"Vù!" Huyền Vũ chân nhân âm trầm cực độ điều khiển huyền quy phi độn pháp bảo, hóa thành một đạo huyền hắc sắc lưu quang, đuổi theo Ngụy Tác.
Hứa Thiên Ảo một mình ở lại.
Khẽ mỉm cười đứng trên không, Hứa Thiên Ảo thản nhiên tự đắc, như đang du sơn ngoạn thủy.
Một hồng sắc pháp bảo hình bầu dục trông như lu cá hiện lên.
Pháp bảo này dùng tinh thạch nào đó luyện chế thành, không có phù văn, tuy trong suốt nhưng linh quang cực kỳ nùng hậu, hình thành vô số tinh quang.
Lệ Nhược Hải vẫn lén quan sát y và Huyền Vũ chân nhân, Ngụy Tác, thấy Hứa Thiên Ảo tế xuất vật đó thì nghiến răng, vỗ lên một kim hoàng sắc nô thú đại.
Tứ cước tích dịch đột nhiên xuất hiện cạnh y.
Yêu thú trông không khác gì phổ thông tích dịch này chỉ dài cỡ hai thước, nhưng vảy trên mình như hoàng bảo thạch, hai mắt màu lục, như hai viên ngọc cũng màu.
Yêu thú này xuất hiện, trước mặt ánh lên vô số hoàng sắc ti quang, ngưng kết thành một mũi tên.
Thấy yêu thú không có gì đặc biệt đó xuất hiện, Đế vương hắc giao bị Lệ Nhược Hải dùng Sát sinh trấn thú liên trói chặt, đang lăn lộn chống cự liền rực lên hắc sắc quang hoa, tỏ vẻ hoảng sợ.
Phù, một viên hắc sắc yêu đan cỡ trái dưa phun ra, bắn vào Lệ Nhược Hải và yêu thú này.
Hắc sắc yêu đan rực lên vô số quang văn, tràn ra khí tức hủy diệt, Đế vương hắc giao tựa hồ định tự nổ yêu đan.
Nhưng không để yêu đan phát nổ, mũi tên lóe lên, phát ra sau nhưng đến trước, cắm vào cổ Đế vương hắc giao.
So với Đế vương hắc giao, mũi tên chỉ là một cái lông tơ.
Nhưng mũi tên bắn ra, Đế vương hắc giao run người, thần quang trong mắt đi đi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Thân thể khổng lồ bị Sát sinh trấn thú liên kéo đến chỗ Lệ Nhược Hải, quang văn trên hắc sắc yêu đan tan đi, cả Đế vương hắc giao và yêu đan bị Lệ Nhược Hải thu lại với tốc độ kinh nhân.
Hạ gục rồi thu lấy Đế vương hắc giao, Lệ Nhược Hải không dây dưa với con Đế vương hắc giao còn lại mà thân ảnh loáng lên, bắn về phía trái.
Cách mé trái Lệ Nhược Hải bảy, tám trăm trượng lan tràn một dải mây vàng nồng nặc thổ tinh khí.
Trong đám mây vàng, Kỳ Long Sơn, Thanh Bình và Pháp Hoa chân nhân đang đấu ngang ngửa với yêu thú như con tằm béo múp và một con ngân sắc biên bức không rõ xuất hiện từ lúc nào.
Ngân sắc biên bức cao bằng nửa thân người, uy năng ngân sắc quang diễm phát ra ngang với đạo giai thượng phẩm pháp bảo, khó đối phó nhất là nó liên tục thuấn di, mỗi lần phát ra một đạo thuật pháp là ngân quang lóe lên, không biết tiếp theo nó xuất hiện ở đâu
Ngân sắc biên bức chí ít cũng đạt thất cấp trung giai.
Trừ hai lão đại yêu thú ra, trong đám mây vàng còn liên tục có Hỏa vũ vân hạc xuyên qua xuyên lại.
Bọn Kỳ Long Sơn không chiếm được thượng phong.
Lệ Nhược Hải chưa kịp xuất thủ, thì hồng sắc tinh quang đột nhiên từ bên trên đổ xuống, tách đám mấy vàng ra, trùm lên hoàng sắc thổ hệ yêu thú như con tằm.
"Cách cách cách!"
Hoàng sắc yêu thú bị kết một lớp vỏ cứng mày đỏ, đang định cựa quậy thì một đóa băng liên quang hoa giáng lên nó.
Yêu thú này cứng lại, da nổi lên những cục băng, như hơi nước trong cơ thể đều kết thành băng.
Lớp vỏ đỏ của nó bị ép, thân hình co lại một nửa, khí tức tắt hết.
Mắt bọn Kỳ Long Sơn ánh lên kinh hãi, ngẩng nhìn, thấy con Đế vương hắc giao vừa giao đấu với Lệ Nhược Hải đã bị bao phủ trong lớp vỏ đỏ, không còn sinh cơ. Chiếc nhân màu vàng trên tay Hứa Thiên Ảo trông có vẻ tự đắc bừng lên hoàng sắc quang hoa, cổ quang phù đặc biệt lưu chuyển không ngừng.
Hoàng sắc quang hoa chiếu vào Đế vương hắc giao rồi co lại, Đế vương hắc giao bị thu vào cái nhẫn.
Giới chỉ này rõ ràng là nạp vật bảo giới có không gian gấp trăm lầm phổ thông nạp bảo nang, thượng cổ tu đạo giới cũng hiếm có!
Thu Đế vương hắc giao xong, thân ảnh Hứa Thiên Ảo loáng lên, lướt đến phía trên con tằm vàng béo ú.
Hoàng sắc quang hoa trùm xuống, nó cũng bị y thu vào nạp vật bảo giới.
"Vù!"
Đoạn Hứa Thiên Ảo mặc kệ bọn Lệ Nhược Hải, thân ảnh đột nhiên hóa thành bạch sắc lưu diễm bắn tới.
Ngân quang liên tục lấp lánh.
Hóa ra ngân sắc biên bức thấy con tằm bị giết thì nhận ra nguy hiểm, liều mạng bỏ chạy ngay.
Nhưng chỉ một tích tắc, ngân sắc yêu thú vừa phát động thuấn di, thân ảnh hiện ra thì hồng quang đã trùm lên.
Quang hoa như sợi xích băng từ tay Hứa Thiên Ảo giáng lên mình nó.
Yêu thú này cũng như thổ hệ yêu thú hình con tằm, khí tức tắt ngóm, lớp vỏ đỏ bên ngoài co lại một nửa, bị hoàng sắc quang hoa trùm lên, thu vào nạp vật giới chỉ.
Nếu là tu sĩ Kim đan tam trọng bình thường, giao khởi với Lệ Nhược Hải vị tất thắng được y nhưng pháo bảo như lu nước trong suốt của Hứa Thiên Ảo còn có uy năng kinh nhân hơn Trường hà thao thiên quyển, tựa hồ là một món huyền giai pháp bảo chân chính!
Hứa Thiên Ảo hóa ra băng liên, tựa hồ ít nhất cũng là thuật pháp thiên cấp trung giai trở lên, tu vi như y thi triển thì uy năng cao hơn bán huyền giai pháp bảo.
Pháp bảo cùng thuật pháp cỡ này phối hợp, thu gom yêu thú quả thật đúng ý nghĩa càn quét, bọn Lệ Nhược Hải chỉ còn biết trơ mắt.
May mà Lệ Nhược Hải nhận ra tình thế, giành lấy một con Đế vương hắc giao, không thì e rằng canh suông cũng không có để húp, bao nhiêu cao giai yêu thú đều bị Hứa Thiên Ảo quét sạch.
"Ngụy Tác, phi độn pháp bảo của y không kém gì Ly Hỏa phảng chi hạ, xem ra khó thoát!"
Lúc đó Ngụy Tác đã kích phát Ly Hỏa phảng, hóa thành một đạo hắc hồng sắc độn quang, bay cách Hoàng Đạo thành không biết bao nhiêu dặm, sau lưng gã, một đạo huyền hắc sắc độn quang theo sát, càng lúc càng gần.

Chương 495: Đại trận sấm dậy, kiếm khí tràn đến

"Ngụy Tác, cách Hoàng Đạo thành càng xa càng tốt, vạn nhất động thủ mà Chân Võ thiếu chủ đuổi tới, ngươi thắng được y thì cũng đừng mong thoát."
"Tuyệt diệt kim đan cũng nên sử dụng cho cẩn thận, ở đây chưa biết chừng y tránh được."
Cảm giác thấy không thể thoát được Huyền Vũ chân nhân truy kích, lục bào lão đầu nói trong tai Ngụy Tác.
"Băng Ly chân quyết!"
Mắt Ngụy Tác lóe lên liên tục, bạch sắc băng long liên tục ngưng thành, vỡ tan sau lưng, hóa thành hàn khí.
Cùng lúc, tay gã xuất hiện một loạt băng hệ phù lục, liên tục kích phát.Không trung phía sau kết dày băng. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Huyền Vũ ám kim kiếm khí!"
"Dám tranh đồ với ta, ngươi chết chắc!"
Ám kim sắc kiếm khí mấy trăm trượng dấy lên trước mặt Huyền Vũ chân nhân chém tan hết băng, thủ đoạn của Ngụy Tác không ngăn cản được y.
Ngụy Tác hơi nhíu mày, vẫn thi triển Băng Ly chân quyết, với tốc độ kinh nhân kích phát các loại băng hệ phù lục, đồng thời thả cả Pháp vương thái điệp.
"Phù! Phù! Phù!"
Pháp vương thái điệp liên tục phun ra chất nhầy, ngưng kết thành từng lớp lưới.
"Bằng vào thủ đoạn này mà thoát được hả?"
Huyền Vũ chân nhân cười lạnh, dừng kích phát ám kim sắc kiếm khí, vung tay phát ra kim quang đại thủ đánh tới.
Thuật pháp hóa ra kim quang đại thủ, uy năng còn trên ám kim sắc kiếm khí, lớp băng trước mặt và cả chất nhầy của Pháp vương thái điệp đều bị phá vỡ.
"Chết cười, ngươi tưởng ta bỏ chạy chắc? Ta chỉ e gần Hoàng Đạo thành quá, Chân Võ thiếu chủ can thiệp mà thôi. Chân Võ tông thì ta không trêu vào được chứ Huyền Vũ tông các ngươi thì với ta chẳng là gì. Ta tìm một nơi thanh tĩnh rồi giáo huấn ngươi đừng có ỷ thế hiếp người." Ngụy Tác cố ý kích Huyền Vũ chân nhân, lớn tiếng cười lạnh.
"Cuồng vọng! Tu vi như ngươi mà dám nói thế với ta hả, ta không động thủ với ngươi trước, ngươi không cần thêm hành động vô vị nữa." Huyền Vũ chân nhân quả nhiên giận xì khói, "ta để ngươi chạy đủ ba nghìn dặm, cách lúc đó cách Hoàng Đạo thành đủ xa rồi nhỉ."
"Ba nghìn dặm, được rồi." Tuy Huyền Vũ chân nhân khinh dịch nhưng Ngụy Tác không hề coi thường Kim đan tam trọng đại tu sĩ, nhất tông tông chủ như y. Gã mặt mũi lạnh tanh gật đầu, dừng kích phát Băng Ly chân quyết và băng hệ pháp phù, Pháp vương thái điệp cũng ngừng phun chất nhầy. Huyền Vũ chân nhân dừng thi pháp, điều khiển huyền quy phi độn pháp khí giữ cự ly nhất định với gã.
"Huyền Vũ lão quỷ, ở đây được rồi."
Chưa được ba nghìn dặm, có khi chỉ hai nghìn dặm thì Ngụy Tác để Ly Hỏa phảng hơi nghiêng, đáp xuống một sơn cốc hoang vu.
"Phong thủy ở đây không tệ, đủ cho ngươi vùi xương." Huyền Vũ chân nhân cười lạnh, huyền hắc sắc độn quang như vẫn thạch đáp xuống.
"Chỗ vùi xương? Ngươi nghĩ nhiều quá, ngươi làm gì còn cốt hôi mà cần mai táng." Ngụy Tác mỉm cười dừng lại giữa sơn cốc.
"Tiểu bối, tu đạo giới trông vào thần thông chứ không phải mồm mép." Huyền Vũ chân nhân để huyền quy phi độn pháp bảo ép xuống, tích tắc sau đã cách Ngụy Tác chỉ năm trăm trượng.
"Ngươi biết thân phận của ta không? Ta là đệ tử của Bắc Minh tông tông chủ! Ngươi dám giết ta ở đây?" Ngụy Tác đột nhiên nói.
"Bắc Minh tông tông chủ..." Huyền Vũ chân nhân run người, giật mình với câu nói khoác của Ngụy Tác.
"Thế nào, sợ hả!"
Nhân cơ hội, Ngụy Tác vung tay, kích phát cả Trường hà thao thiên quyển và pháp bảo tóe kim sắc lôi quang. Cùng lúc, kim đan của gã rừng rực tử sắc hà quang, ngưng thành hình tử sắc thiên long, Hắc minh cốt quân cũng được thả ra, tất cả xô vào Huyền Vũ chân nhân.
"Công pháp cùng thuật pháp của ngươi không phải của Bắc Minh tông, định dọa ta hả?"
Mắt Huyền Vũ chân nhân chỉ ánh lên rồi như đã quyết tâm, cổ đồng sắc pháp bảo nhanh chóng xuất hiện, phát ra quang hoa, hình thành một chiếc cự thuyền cổ kính.
"Oành!"
Kim quang đại thủ lại xuất hiện, cùng cổ đồng sắc cự thuyền ép xuống, tuy bị quang hoa của Ngụy Tác như dòng thác chấn vỡ nhưng quang hoa còn lại xung kích lên huyền quy phi độn pháp bảo dưới chân Huyền Vũ chân nhân thì nó chỉ rung lên, không hề tổn hại.
Phi độn pháp bảo to lớn này như tấm thuẫn bài, uy năng phòng ngự ít nhất cũng đạt đạo giai thượng phẩm!
"Trước khi chết, cho ngươi thấy thủ đoạn của ta!"
Chặn đòn của Ngụy Tác xong, Huyền Vũ chân nhân tỏ rõ sát ý.
Cùng lúc, y phất tay, rải ra hơn trăm dải quang hoa vàng rực.
Quang hoa đều là nhưng quả cầu tròn, mỗi quả khắc đầy phù lục, lôi cương khí tức nùng hậu cực độ.
Hơn trăm quả cầu rơi xuống, găm vào sơn cốc tổ thành một đại trận.
Mỗi quả cầu liên tục dấy lên bạch sắc lôi quang, như vô số vầng trăng dâng lên.
"Chát!" "Chát!" "Chát!" "Chát!"
Ngụy Tác tránh né về phía nào thì trong vòng mấy trượng đều có hơn hai mươi quả lôi cầu oanh kích.
Hơn hai mươi quả lôi cầu oanh kích, uy năng ngang với Trường hà thao thiên quyển, mỗi ngọn sóng của Trường hà thao thiên quyển đều chỉ đủ phá được uy năng của lôi cầu.
Huyền Vũ chân nhân bày ra lôi trận trong tích tắc, trực tiếp áp chế một món pháp bảo công kích bán huyền giai của Ngụy Tác.
Muốn công phá trận thế từ trên không là bất khả thi, càng xuống thì lôi cầu càng dày, còn cả Huyền Vũ chân nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau