THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 486 - Chương 490

Chương 486: Phong hoàng tứ túc thứu

Quy Chân thành và Hoàng Đạo thành cách nhau chừng một vạn ba, bốn nghìn dặm. Khu vực nằm giữa khô cằn, cơ bản bãi cát thưa thớt cây cối.
Trong sa mạc cũng không thiếu yêu thú tứ giai ngũ giai trở lên, nhưng đối với Ngụy Tác và bọn Lệ Nhược Hải không có gì đáng ngại.
Gã không còn e dè gì, kích phát Ly Hỏa phảng đến tốc độ cao nhất.
Dọc đường thấy không ít tu sĩ độn quang, đại đa số là tu sĩ Phân niệm cảnh, Chu thiên cảnh, cả toán cứ tiếp tục lướt qua phía trên.
Với tốc độ của Ly Hỏa phảng thì không đầy nửa ngày là sẽ đến gần Hoàng Đạo thành.
Sau hơn một canh giờ, Ngụy Tác đột nhiên mục quang lóe lên, khống chế Ly Hỏa phảng dừng lại. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Ngụy đạo hữu, sao thế?" Lệ Nhược Hải lập tức trải thần thức rộng nhất nhưng không cảm thấy gì không ổn.
"Phía trước có một toán đông, không rõ là tu sĩ hay yêu thú." Ngụy Tác bất động nhìn tới, tỏ vẻ ngưng trọng."Một toán đông?" Lệ Nhược Hải và phu phụ Kỳ Long Sơn, Pháp Hoa chân nhân hơi ngẩn ra. Ly Hỏa phảng có độn tốc gấp mấy phi độn pháp bảo bình thường, họ đã bỏ xa những tu sĩ cùng rời Quy Chân thành, cả tu sĩ Phân niệm cảnh cũng ít nhất gần canh giờ nữa mới tới được đây, nhìn lên không thì họ không thấy gì.
Thoáng sau, trước mặt có một đám mây đen bay về phía bọn Ngụy Tác.
Đám mấy cao mấy trăm trượng độ, dài mười mấy dặm, không do tự nhiên hình thành.
"Mục lực của y nhìn xa hư thế, chắc là dùng linh dược đề thăng mục lực." Bọn Lệ Nhược Hải tỏ vẻ ngưng trọng, đều dấy lên ý nghĩ này.
"Mau nhìn kìa!"
Đột nhiên, Thanh Bình chỉ tới hô khẽ.
Trong đám mây thoáng ánh lên quang hoa, quá xa nên không thấy rõ màu gì.
"Độn quang của tu sĩ, chắc có tu sĩ và yêu thú động thủ." Ngụy Tác nhíu mày bảo.
"Lẽ nào đám mấy này là do yêu thú hình thành, thật ra có bao nhiêu yêu thú?" Pháp Hoa chân nhân kinh hãi nói.
"Đã đến đây thì không thể bỏ chạy, qua xem đã rồi tính." Kỳ Long Sơn tỏ vẻ cả quyết, "Chư vị đạo hữu thấy thế nào?"
"Xem đã rồi tính, chúng ta có ngần này người, không địch nổi thì thoát thân chắc không thành vấn đề." Lệ Nhược Hải nhạt giọng.
Ngụy Tác vung tay, Ly Hỏa phảng xẹt tới.
Đám mây đang ập tới phía Ngụy Tác, chỉ không đầy nửa tuần hương là đã ở trước mặt bọn gã.
Cuồng phong gào rú, sát khí kinh nhân ngút trời.
Nhìn xa, đám mây màu vàng xám nhưng đến gần thì không phải mây mù gì hết, mà là một luồng hôi hoàng sắc cuồng phong.
Cát bay đá chạy, vô số cát vàng và cành khô bị thổi tung, trong cuồng phong ngút trời là một làn gió xám đường kính chừng hai, ba trượng.
Trong làn gió là yêu thú trông như chim thứu trọc đầu, có bốn ngọn trảo, thân thể màu xám đen nhưng trảo màu xanh.
Từng làn gió xoáy bao quanh yêu thú, hình thành nhiều dải gió xám nhạt.
"Phong hoàng tứ túc thứu, ngũ cấp đê giai yêu thú! Nhiều thế hả!"
Nhìn rõ, Thanh Bình mặc kệ có mặt Lệ Nhược Hải là cao thủ giám định, không nén được kinh hô.
Khó trách Thanh Bình vì số lượng yêu thú trong cuồng phong quá kinh nhân, chắc phải hơn vạn con.
Thanh bạch sắc linh quang đang trong vòng vây công của yêu thú.
Từ xa nhìn lại như có vô số quả cầu da xám lơ lửng ngoài thanh bạch sắc linh quang, liên tục từ bốn phương tám hướng va vào, trong quả cầu da còn có thanh sắc phong nhận trút như mưa đổ.
Thanh bạch sắc linh quang tránh né trong làn gió xám, tiếng nhạc đặc biệt không ngừng từ trong linh quang vang lên.
Phong hoàng tứ túc thứu liên tục áp sát thanh bạch sắc linh quang đột nhiên cuồng tính đại phát, không nhận rõ địch thủ mà quay sang phát động công kích nhưng con Phong hoàng tứ túc thứu khác.
"Người này đang dùng Mê thú giác, chắc là tu sĩ Ảo Thú tông." Nghe tiếng nhạc đặc biệt cùng với nhìn rõ cảnh tượng, Lệ Nhược Hải nói khẽ.
"Ảo Thú tông?" Ngụy Tác nhíu mày, tông môn ở Thiên Huyền đại lục nổi danh về nô thú nhất là Linh Thú cung và Ảo Thú tông. Ảo Thú tông cũng là đại tông môn tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ, có mấy Kim đan tu sĩ, thực lực còn hơn cả Linh Thú cung, thuộc hàng không dễ trêu vào.
Bất quá thanh bạch sắc linh quang tuy tả xung hữu đột trong cuồng phong nhưng không thể thoát được, chỉ bằng "Mê thú giác mà Lệ Nhược Hải nói đến, chật vật chống cự, lâu dần khó lòng thoát chết.
"
Ngụy đạo hữu, chúng ta cứ giết chóc thoải mái, giải quyết chỗ yêu thú này cứu tu sĩ đó để hỏi han, được chăng?" Đoán được thân phận của tu sĩ trong cuồng phong, Lệ Nhược Hải nhìn Ngụy Tác, hỏi.
"
Ha ha, chúng ta không muốn giải quyết yêu thú thì chúng cũng sẽ giải quyết chúng ta, hà huống yêu thú này đáng giá không ít tinh thạch, bình thường muốn bắt cũng khó, giờ gặp thì đương nhiên không để lỡ." Ngụy Tác cười ha hả tế xuất phi kiếm cánh cửa.
Chuyến đi Thanh Thành khư này thật ra là vì Thanh hư đằng, để tu thành thêm hai linh căn, chuẩn bị cho tu luyện Tiên căn ngũ mật, dùng phi kiếm cánh cửa sẽ hình thành kim linh căn nên gã tất nhiên không hiềm dùng nhiều.
"
Đạo hữu, phi kiếm này đặc biệt quá." Thấy Ngụy Tác tế xuất phi kiếm cánh cửa, Lệ Nhược Hải không nén được mỉm cười, vận chân nguyên, quát to: "Có phải đạo hữu Ảo Thú tông?"
"
Tại hạ Dư Bất Cơ, tu sĩ Ảo Thú tông." Nghe tiếng Lệ Nhược Hải, trong thanh bạch sắc linh quang vang lên tiếng kinh hỉ cực độ.
Giọng nói nghe hơi chói, chắc chưa nhiều tuổi.
Lệ Nhược Hải dứt lời, tu sĩ trong thanh bạch sắc linh quang chưa kịp nói thêm thì nhiều Phong hoàng tứ túc thứu đã nhắm vào Lệ Nhược Hải và bọn Ngụy Tác.
Lệ Nhược Hải cười nhạt, tế xuất pháp bảo hình chiếc khăn tay trắng.
Cái khăn tay này khảm không ít ngọc thạch và pháp châu, thập phần tinh mỹ, được Lệ Nhược Hải dồn thanh hoàng sắc chân nguyên vào thì rực bạch quang, hình thành một quang tráo bao trùm Ly Hỏa phảng.
Cùng lúc, Pháp Hoa chân nhân phất tay, tế xuất một món pháp bảo hình phật châu thủ liên, chân nguyên dồn vào, pháp bảo sáng lên mười sáu hoàng sắc linh quang cỡ một trượng, lơ lửng trong bạch sắc linh quang quang tráo như mười sáu thuẫn bài quay tít quanh Ly Hỏa phảng.
Ngụy Tác không thu Ly Hỏa phảng, vỗ lên nạp bảo nang, hắc quang lóe lên, thả Hắc minh cốt quân ra.
Gã lấy ra kim sắc pháp bảo có thể kích phát sư tử đầu thiểm điện.
"Ầm!"
Phong hoàng tứ túc thứu đi đầu cách Ly Hỏa phảng gần năm trăm trượng thì Ngụy Tác kích phát kim sắc pháp bảo, kim sắc lôi quang trụ chuẩn xác đánh cho yêu thứu bay đầu đen xì rơi xuống.
"
Thần thức của y còn hơn cả tu sĩ Kim đan tứ trọng."
Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn hơi lanh cả cõi lòng. Rõ ràng, đòn này của Ngụy Tác là dùng thần thức xác định tinh chuẩn. Công kích ở cự ly này thì Lệ Nhược Hải cũng chào thua.
Vù!
Kim sắc pháp bảo kích phát, trước mặt Ngụy Tác nổ vang, phi kiếm cánh cửa hóa thành kim hoàng lưỡng sắc quang hoa bắn ra.
"
Chát! Chát! Chát! Chát!"
Như vỗ lên quả bóng da, Phong hoàng tứ túc thứu chặ đường đều bị phi kiếm chém văng.
"
Cũng may số lượng yêu thú nhiều thế, nếu chỉ mấy trăm con thì đã bị mình y giết hết rồi, chúng ta sẽ biến thành hôi của." Thanh Bình không nén được thầm nghĩ.
Nhưng chưa hết.
Phập! Thanh hắc sắc quang hoa bắn đi mấy trăm trượng.
Ngụy Tác đồng thời phát ra Huyền sát quỷ trảo, kim sắc pháp bảo và phi kiếm cánh cửa mỗi lần hạ được một con Phong hoàng tứ túc thứu là gã lại nhanh chóng hút về, chỉ tích tắc sau là gã chụp được mười mấy con.

Chương 487: Thần giữ của

Phạm vi công kích của Phong hoàng tứ túc thứu chừng trăm trượng.
Ngụy Tác từ rất xa công kích Phong hoàng tứ túc thứu, giết chúng dễ dàng như thái rau.
Đấy là gã còn cố ý nương tay, không động dụng Trường hà thao thiên quyển.
Uy lực của Trường hà thao thiên quyển quá lớn, rất có thể đánh nát đàn yêu thú.
Số yêu thú này đối với Ngụy Tác rất hữu dụng, có thể để nuôi dưỡng Phệ tâm trùng và Diệt tiên đằng. Theo kinh nghiệm, Phệ tâm trùng thanh toán yêu thú hệ nào thì sẽ tiến giai thiên phú dị năng hệ đó. Bình thường gã muốn tìm ngần này ngũ cấp phong hệ yêu thú rất khó, hiện tại đương nhiên như thần giữ của, không chịu lãng phí.
Bất quá Phong hoàng tứ túc thứu đều liều mạng, thoáng sau ập tới dày đặc, vây kín mít Ly Hỏa phảng.
Nếu năm, sáu tu sĩ bị số lượng Phong hoàng tứ túc thứu như thế vây kín, e rằng đã xám xịt mặt mày, chỉ muốn chạy cho nhanh, nhưng trên Ly Hỏa phảng đều là nhưng nhân vật thượng đẳng, Lệ Nhược Hải phất tay, hắc sắc quang hoa bắn ra.Hắc sắc quang hoa là một sợi xích hơn mười trượng, lớn cỡ cánh tay người lớn, một đầu là hình khô lâu xà đầu. Mỗi đốt xích lại có nhiều phù văn đặc biệt lưu động.
Sợi xích vừa xuất hiện là Phong hoàng tứ túc thứu bay khắp trời, chạm phải liền kêu vang, mất sức chống cự, rơi thẳng xuống đất.
Tốc độ giết Phong hoàng tứ túc thứu hoàn toàn không kém phi kiếm cánh cửa.
Pháp Hoa chân nhân tế xuất một món pháp bảo kim sắc trường sinh quả, pháp bảo này là thuấn di pháp bảo, mỗi lần kim quang lóe lên là có một con Phong hoàng tứ túc thứu rớt xuống.
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình cùng lấy ra bích lam sắc trường kiếm.
Hai thanh trường kiếm đều lấp lánh thủy quang, bên trong lưu động mấy quang phù hình vuông, trông như phù lục, rất đặc biệt. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hai thanh trường kiếm rõ ràng đều là thuật pháp ngưng thành, được Kỳ Long Sơn và Thanh Bình điều khiển thì không khác gì phi kiếm thật sự, tùy tâm sở dục, bay lượn trên không trung, linh hoạt vô cùng.
Mỗi lần hạ được năm, sáu con Phong hoàng tứ túc thứu, uy năng thủy kiếm tổn hao gần hết, hóa thành hơi nước tan đi, hai người lại ngưng tụ ra thủy kiếm tương tự.
Mười sáu dải sáng do Pháp Hoa chân nhân dùng phật châu thủ liên hóa thành đã bọc lấy bạch sắc linh quang quang tráo của Lệ Nhược Hải, ngăn đón hộ bạch sắc linh quang quang tráo không ít phong nhận, Hắc cốt minh quân cũng chủ yếu phòng thủ, Phong hoàng tứ túc thứu nào đến gần bạch sắc linh quang quang tráo là bị hắc sắc quang trụ đánh trúng.
Nhất thời, Phong hoàng tứ túc thứu không mảy may uy hiếp đến bọn Ngụy Tác mà rơi xuống như mưa.
"Xem ra có thêm bằng hữu tu vi cao mới được."
Ngụy Tác không nén được thầm cảm khái.
Nếu chỉ một mình gã mà đối diện ngần này Phong hoàng tứ túc thứu thì chắc rất cật lực, hơn trăm con nhất tề phát động thuật pháp oanh kích thì thật khó chống, chỉ đành du đấu, bị vây khốn thì lành ít dữ nhiều.
Phong hoàng tứ túc thứu đến gần là bị giết, dù ở trong đàn Phong hoàng tứ túc thứu như cả bốn đều thoải mái như đang du sơn ngoạn thủy.
Chỉ tích tắc sau, Ngụy Tác đã bắt được hơn bảy mươi con Phong hoàng tứ túc thứu.
Thế như chẻ tre, Ly Hỏa phảng lao đến trước thanh bạch sắc quang hoa.
Trong làn thanh bạch sắc linh quang, một bạch diện tu sĩ trẻ tuổi mặc tử sắc pháp y, trông có vẻ hơi gầy, đầu tóc tết lại thành từng lọn nhỏ, tai đeo vòng vàng, cách ăn vận khác hẳn tu sĩ Thiên Huyền đại lục nam bộ, thanh bạch sắc linh quang từ một cái đĩa bằng xương dưới chân y phát ra.
Tay y cầm một chiếc sừng trâu xích hồng sắc, thai thể pháp bảo này có phù văn đặc biệt, kêu lên ô ô.
Thấy bọn Ngụy Tác như du sơn ngoạn thủy, cực kỳ dễ dàng giết yêu thú, tu sĩ này tỏ rõ thần sắc kinh hãi.
"Sát sinh trấn thú liên! Tiền bối là Linh Thú cung Lệ cung chủ?!" Thấy sợi sây xích màu đen của Lệ Nhược Hải, tu sĩ này hít một hơi lạnh.
"Mỗ là Lệ Nhược Hải, đạo hữu vào đây đã." Lệ Nhược Hải gật đầu.
Tu sĩ đó như chỉ chờ chế, lướt lên Ly Hỏa phảng.
"Vãn bối Dư Bất Cơ, tam đệ tử của Ảo Thú tông tông chủ Lý Nguyên Kỳ, đa tạ chư vị tiền bối cứu giúp." Lên Ly Hỏa phảng, bạch diện tu sĩ trẻ tuổi hành lễ, nói với Lệ Nhược Hải và bọn Ngụy Tác.
"Bất tất đa lễ." Lệ Nhược Hải bình tĩnh như thường hỏi: "Nơi này sao lại có số lượng yêu thú kinh nhân thế hả?"
"Tiền bối biết việc Thiên khung ngoài Hoàng Đạo thành đã nứt?" Tu sĩ trẻ tuổi thở dốc, lấy ra mấy viên đan dược bổ sung chân nguyên nuốt chửng.
"Bọn mỗ đến Quy Chân thành, nghe nói Thiên khung ở Hoàng Đạo thành bị nứt, truyền tống pháp trận của Quy Chân thành tổn hại, nên mới đến Hoàng Đạo thành." Lệ Nhược Hải giật giật chân mày, "Lẽ nào các hạ từ Hoàng Đạo thành đến? Hoàng Đạo thành thế nào rồi?"
"Tại hạ đang ở hoang nguyên giữa Hoàng Đạo thành và Thủy Di thành rèn luyện, nhận được tin thì đến ngay." Bạch diện tu sĩ trẻ tuổi Dư Bất Cơ hít sâu một hơi, thần sắc kinh hãi trong mắt không hề giảm đi, vì bọn Ngụy Tác vẫn luôn chân luôn tay, săn Phong hoàng tứ túc thứu như hái quả, nhất là Ngụy Tác. Trong lúc nói mấy câu này, Dư Bất Cơ thấy gã cho hơn bốn mươi con Phong hoàng tứ túc thứu vào túi, tuy linh khí của bọn gã không hiển lộ nhưng thần thông này đủ cho y nhận ra họ đều là Kim đan đại tu sĩ.
"Hoàng Đạo thành thế nào thì tại hạ không biết." Hít sâu một hơi, Dư Bất Cơ tiếp lời, "Lúc đến gần Hoàng Đạo thành, vết nứt Thiên khung chưa được vá, trông vòng mấy nghìn dặm quanh đó đều là tu sĩ và yêu thú hỗn chiến. Số lượng yêu thú thập phần kinh nhân. Tại hạ bị một con lục cấp trung giai yêu thú nhắm vào, chạy trốn hơn hai nghìn dặm mới toát được, kết quả vòng lại Hoàng Đạo thành thì gặp phải một đàn yêu thú. Độn tốc của chúng không kém tại hạ, biết không thoát nên tại hạ đành cổ chạy về phía Ảo Chân thành, hi vọng gặp được đạo hữu khác, bất quá vãn bối coi như may mắn, số lượng yêu thú này quá kinh nhân, nếu không gặp chư vị tiền bối, dù gặp tu sĩ Ảo Chân thành thì cũng khó thoát."
"Lúc bọn mỗ đến, pháp trận nối Thủy Di thành và Hoàng Đạo thành đã bị phá hoại." Lệ Nhược Hải hơi nhíu mày: "Theo ngươi, Hoàng Đạo thành giữ được không?"
"Lúc vãn bối đến, các tu sĩ đều dốc sức, không phong tỏa được vết nứt Thiên khung. Hoàng Đạo thành khó giữ." Dư Bất Cơ nhăn nhó.
"Lần này bọn mỗ đến Hoàng Đạo thành, chủ yếu muốn xem vết nứt Thiên khung thật ra là việc gì, Thiên khung trong mười mấy ngày nứt liền ba vết, Ảo Thú tông chắc cũng có lưu ý về Thiên khung?" Lệ Nhược Hải hơi trầm ngâm, hỏi.
"Thiên khung uy năng huyền ảo khó dò, không thể nhìn ra biến hóa, Ảo Thú cung không tìm ra nhưng trước đó đã được Bắc Minh tông nhắc nhở rằng Thiên khung có thể sẽ nứt thêm." Dư Bất Cơ nhìn Lệ Nhược Hải đáp: "Tiền bối Bắc Minh tông tu vi cao tuyệt rất đông, tích lũy mấy nghìn năm thì có thể nghiên cứu được đôi chút huyền diệu của Thiên khung."
"Hiện tại Hoàng Đạo thành như thế, tông môn như Bắc Minh tông chắc sẽ có đại tu sĩ tới, nên qua nghe ngóng, Lệ cung chủ có khi sẽ nghe ngóng được tin gì chăng." Dư Bất Cơ bổ sung.
"Ngụy đạo hữu, yêu thú này hữu dụng với đạo hữu?"
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình dở khóc dở cười với Ngụy Tác.
Ngụy Tác như thể liều mạng tranh cướp tiền, cho rằng nhặt Phong hoàng tứ túc thứu không đủ nhah, thả cả Pháp vương thái điệp và Phệ tâm trùng ra, có thêm hai yêu thú hợp tác thì càng tiện, Pháp vương thái điệp có thể dùng chất nhầy hút Phong hoàng tứ túc thứu đã bị giết về.
"Yêu thú này có thể dùng để nuôi dưỡng Phệ tâm trùng. Nếu các vị đạo hữu thấy vô dụng thì để nhục thân yêu thú cho mỗ, yêu đan thì thuộc về chư vị đạo hữu." Ngụy Tác không hề khách khí cười ha hả.
"Số yêu thú này đúng là vô dụng với bọn mỗ, nếu hữu dụng với đạo hữu thì cứ lấy, chút yêu đan này có là gì." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình giúp Ngụy Tác thu nhặt ta yêu thú.
Đối với Kim đan tu sĩ, thường thì không thiếu linh thạch, cái thiếu chỉ là nguyên liệu và linh dược cho hữu dụng tu luyện.
Ngũ cấp đê giai yêu thú với mọi tu sĩ đều là tài phú nhưng đối với Kim đan tu sĩ thì đẳng cấp quá thấp, cùng lắm bán được chút linh thạch.
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đối thoại, thấy Ngụy Tác sáng mắt, tỏ vẻ càng nhiều càng tốt, Pháp Hoa chân nhân và Lệ Nhược Hải mỉm cười, lấy hết Phong hoàng tứ túc thứu giết chết cho gã.
Trước mặt gã là một đống Phong hoàng tứ túc thứu.

Chương 488: Đế vương hắc giao, Hỏa vũ vân hạc

"Chả trách tu sĩ Tứ Tượng thành và Quy Chân thành nghe thấy Thiên khung nứt ra là tranh nhau đến Hoàng Đạo thành. Thiên khung nứt ra cũng như đột nhiên rơi xuống một đại bảo tàng, đối với tuyệt đại đa số tu sĩ khác nào một cơ hội."
Ngụy Tác thầm cảm thán.
Không đầy nửa tuần hương, gã thu được hơn hai nghìn con Phong hoàng tứ túc thứu. Thu hoạch lần này còn hơn thú triều ở Cổ Hòe trang khi xưa.
Tuy lần này gã lấy được ba, bốn nghìn yêu thú, đại bộ phận hoàn là tứ cấp trở xuống nhưng không sánh được với ngũ cấp đê giai yêu thú hôm nay.
Hơn hai nghìn ngũ cấp đê giai yêu thú, rơi vào tay một tu sĩ Chu thiên cảnh sẽ là một món gia tài dị thường kinh nhân.
Phổ thông tu sĩ tuy không thể dễ dàng như bọn Ngụy Tác nhưng giành lấy mấy yêu thú hữu dụng thì có thể.
Đương nhiên là phải trong tình huống thú triều do Thiên khung nứt ra bị áp chế, còn nứt nhiều thì tu sĩ chống nổi yêu thú yêu thú hay không là việc khác.
Liên tục giết hơn hai trăm con Phong hoàng tứ túc thứu, số còn lại cũng hiểu ra không chạm vào mấy tu sĩ này được, nhao nhao bỏ chạy.Bọn Ngụy Tác tất nhiên không để chúng dễ dàng chạy thoát, yêu thú đẳng cấp này không là gì với họ nhưng tu sĩ Chu thiên cảnh gặp phải thì sẽ nguy hiểm, nên cả bọn chia nhau ra truy sát mấy nghìn yêu thú.
Giết thêm gần hai nghìn yêu thú, số còn lại đều bỏ chạy hết, bọn Ngụy Tác mới tụ lại.
Cộng lại Ngụy Tác gom được bốn nghìn mấy trăm con Phong hoàng tứ túc thứu, gã thầm tính có ngần này não tủy mà Phệ tâm trùng không tiến giai thì mất hết cả thiên lý.
Còn số Phong hoàng tứ túc thứu do tu sĩ Ảo Thú cung tên Dư Bất Cơ giết thì bọn gã không lấy, Dư Bất Cơ không dám chối mà thu lại.
Hỏi Dư Bất Cơ được biết y cũng đến Hoàng Đạo thành thì bọn Ngụy Tác tiếp tục tiến về mục tiêu.
...
Tiếp tục lướt về phía Hoàng Đạo thành, số lượng yêu thú dọc đường tăng lên, liên tục xuất hiện bóng dáng yêu thú ngũ cấp cao giai trở lên vốn cực hiếm ở trong Thiên khung.
Yêu thú dọc đường cứ con nào phát hiện bọn Ngụy Tác là bị diệt ngay, nhưng con ở xa thì đều nhanh chóng tránh đi.
A!
Cách Hoàng Đạo thành một nghìn mấy trăm dặm, trong mắt bọn Ngụy Tác thì ngôi thành miễn cưỡng lắm mới nhìn thấy, không khác nào một miếng đậu hũ nhỏ, nhưng cả bọn đều hít một hơi lạnh.
Trong vòng năm, sáu trăm dặm quanh Hoàng Đạo thành, dù trên trời hay dưới đất đều dày đặc điểm đen, quang hoa và vân khí.
Nơi nào cũng là diễm quang không ngừng nổ tung, khói do sát khí trên mình yêu thú và thuật pháp và pháp bảo của tu sĩ va nhau tạo thành, vô số yêu thú và tu sĩ đang kịch chiến.
Hoàng Đạo thành đã biết thành một tổ ong, chỗ nào cũng là diễm quang và tiếng nổ, vô số điểm đen qua lại.
Đỉnh Hoàng Đạo thành có một lục sắc quang tráo liên tục ánh lên lục sắc quang trụ và quang diễm xung kích ra ngoài, quanh lục sắc quang tráo dày đặc điểm đen.
Trông như hiện tượng kỳ dị hình cái nón đen mà Kim đan tu sĩ tạo thành khi kết đan.
Thiên khung cách Hoàng Đạo thành hai, ba nghìn dặm thì rất khó nhìn rõ nhưng ở đó liên tục có từng đàn điểm đen tràn vào, xem ra tình hình Thiên khung bị nứt chưa được phong tỏa.
"Kia là sơn môn Hoàng Đạo tông, yêu thú đã đánh vào thành, hiện tại khẳng định tu sĩ đang bất lợi." Dư Bất Cơ nhợt nhạt mặt mày.
Lướt thêm một chốc, cách Hoàng Đạo thành sáu, bảy trăm dặm không khác gì luyện ngục. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Dưới đất có vô số yêu thú và tu sĩ kịch chiến, liên tục có yêu thú hoặc tu sĩ bị giết, trên không cũng thế, yêu thú và tu sĩ thi nhau rơi xuống.
Trận chiến vốn cực lớn lại không ngừng khuếch đại, tu sĩ đổ tới không ngừng, phía sau là yêu thú truy đuổi, thỉnh thoảng ở vòng ngoài lại có tu sĩ ở nơi khác đên, đấu với yêu thú.
"Dư Bất Cơ, bọn mỗ vào đó sẽ khó chiếu cố được đạo hữu nên sẽ để đạo hữu xuống đây, nhớ cẩn thận hành sự."
Lệ Nhược Hải và bọn Ngụy Tác nhìn nhau, âm liễu mấy câu đoạn Lệ Nhược Hải bảo Dư Bất Cơ.
Thấy cảnh tượng kinh nhân như thế, Lệ Nhược Hải và bọn Ngụy Tác tuy hơi kinh ngạc nhưng cũng động lòng, không tính số lượng yêu thú khó tưởng tượng nổi thì trong Hoàng Đạo thành cũng có không ít đồ tốt. Hoàng Đạo thành đã bị công phá, triệt để hỗn loạn, họ không lấy đồ của nhưng tiệm đã bị hủy hoại, đồ của tu sĩ rơi rụng thì người khác cũng sẽ không khách khí.
Thả Dư Bất Cơ ở đây rồi vào Hoàng Đạo thành, họ càng không phải lo lắng gì.
"Đa tạ chư vị tiền bối." Dư Bất Cơ tất nhiên không dám phản đối, thân ảnh loáng lên, rời Ly Hỏa phảng.
Đi thêm hơn một trăm dặm, Ngụy Tác giật giật chân mày, mục quang hoàn toàn bị lục sắc quang tráo trên thinh không Hoàng Đạo thành hấp dẫn.
Tầng không trên lục sắc quang tráo lơ lửng một đám mây đen, vô số yêu thú rít vang bay quanh, hình thành một cột đen quanh quang tráo đều rất sợ đám mây, giữ cự ly ít nhất cũng năm, sáu mươi trượng.
Trong mây đen là ba con hắc sắc giao long đang quẫy lộn.
Ba con hắc sắc yêu thú như giao long này to lớn kinh nhân, là loại to nhất Ngụy Tác từng thấy. Ba con lúc này còn ẩn quá nửa thân hình trong đám mây nhưng thỉnh thoảng thân thể lộ ra một đoạn đều hơn mười trượng, xem ra ít nhất chúng cũng dài hơn ba mươi trượng. Đường kính thân thể chắc phải mấy trượng, so ra thì tu sĩ quả thật là một con kiến nhỏ xíu.
Yêu thú này dù điện vũ cao mấy chục trượng mà bị chúng đè vào tất cũng tan nát.
"Đế vương hắc giao! Thất cấp trung giai Đế vương hắc giao, có tới ba con!"
Nhìn theo Ngụy Tác, Lệ Nhược Hải thấy ba yêu thú khổng lồ, hơi biến sắc.
"Đế vương hắc giao thành niên, tại thể nội ngưng thành Đế giao chi có thể đề thăng tu vi rất tốt." Nhìn thấy ba con yêu thú khổng lồ, lại nghe Lệ Nhược Hải nói tên chúng ra, mắt Kỳ Long Sơn ánh lên, "Ba con Đế vương hắc giao này có vẻ đã thành khí rồi, chúng ta giết chúng chứ?"
"Bằng năm người chúng ta chắc ứng phó được ba con yêu thú. Ngụy đạo hữu, Pháp Hoa đạo hữu, các vị thấy thế nào?"
"Được, giết ba yêu thú này đã." Ngụy Tác và Pháp Hoa chân nhân gật đầu, Ly Hỏa phảng lao thẳng đến Hoàng Đạo thành.
Thoáng sau yêu khí ngút trời phả vào mặt, bọn Ngụy Tác lao vào chiến trường có vô số tu sĩ và yêu thú kích chiến.
Một tích tắc sau, mười mấy đạo quang hoa từ Ly Hỏa phảng bắn ra, áp lực của tu sĩ đang dấu với yêu thú quanh đó nhẹ bẫng, yêu thú ở gần đều bị diệt sạch.
Tuyệt đại đa số yêu thú bị giết là bị mấy dải quang hoa cuốn vào Ly Hỏa phảng.
"Kim đan kỳ tiền bối đến rồi!"
"Đi mau!"
"Giết!"
Yêu thú quanh các tu sĩ bị giết trong tích tắc, nhiều người đào tẩu về phía sau, còn lại vẫn cùng yêu thú giao chiến.
Xác định rõ mục tiêu, gặp yêu thú thì giết được cứ giết, không thì bỏ mặc, Ly Hỏa phảng lao vun vút về phía Hoàng Đạo thành.
Hoàng Đạo thành có quy mô lớn hơn Linh Nhạc thành một chút, cũng tọa lạc trên một ngọn núi nhưng lúc này mọi công trình trong thành gần như tan hoang, khắp nơi là cảnh đổ nát khói lửa, không ít tu sĩ bày ra pháp trận, cấm chế giao chiến với yêu thú.
Đến gần, thể hình Đế vương hắc giao trông càng kinh nhân, càng có cảm giác nghẹt thở.
Trong hắc vân cuồn cuộn liến tục có hắc sắc quang diễm khổng lồ giáng lên lục sắc linh quang quang tráo ở đỉnh Hoàng Đạo thành.
Linh quang quang tráo này bao trùm mấy chục dặm, tuy trong linh quang quang tráo dày đặc quang diễm và lục sắc quang trụ do hộ sơn pháp trận kích phát, liên tục đánh rụng không ít yêu thú, có vẻ sơn môn Hoàng Đạo tông ít nhất cũng tụ tập hơn nghìn tu sĩ nhưng số yêu thú vây quanh quang tráo có tới hơn ba vạn, quang diễm không ngừng xung kích quang tráo thành những tiếng nổ rền vang. Lục sắc linh quang quang tráo ngày một nhạt màu.
Trong Hoàng Đạo thành trừ ba con Đế vương hắc giao gây ra áp lưc nghẹt thở thì còn một làn hồng lưu xích diễm cực kỳ kinh nhân.
Dải lửa tung hoành trong Hoàng Đạo thành là yêu thú như tiên hạc nhưng lông cháy rực, ít nhất cũng bảy, tám mươi con.
"Nhiều Hỏa vũ vân hạc quá! Cần tìm cách trừ chúng đi đã, không thì bị chúng và Đế vương hắc giao vây công thì chúng ta nguy ngập." Lệ Nhược Hải nhíu mày, lên tiếng.
Hỏa vũ vân hạc, lục cấp trung giai yêu thú, bình thường ở ngoài Thiên khung cũng không dễ gặp nhưng lúc này ở Hoàng Đạo thành, số lượng lại đến mức đó!

Chương 489: Hoang cổ bạch trạch

Ngụy Tác không hề thừa lời, thu kim sắc pháp bảo, Ly Hỏa phảng lao vào đàn Hỏa vũ vân hạc.
"Ầm".
Cơ hồ đồng thời, Ngụy Tác tế xuất Trường hà thao thiên quyển. Nguồn truyện: Truyện FULL
Một làn sóng khổng lồ ập vào Hỏa vũ vân hạc.
Thoáng sau sáu, bảy con Hỏa vũ vân hạc ở sau chót đều ré lên, dựng đứng mớ lông, phun ra từng viên xích hồng sắc hỏa châu ngưng kết.
Vù!
Bị xích hồng sắc hỏa châu ngăn trở, tuy ngọn sóng của Trường hà thao thiên quyển vẫn đổ vào ba con Hỏa vũ vân hạc ở cuối, dập tắt hỏa quang của chúng, biến chúng thành ba con gà mắc mưa nhưng không chết, chỉ run rẩy bỏ chạy.
Ngụy Tác lại tỏ ra vui mừng, Huyền sát quỷ trảo bừng lên, chụp lấy ba con Hỏa vũ vân hạc ngấp ngoải về.
Một chiêu hạ được ba con Hỏa vũ vân hạc, trong dòng xích diễm hồng lưu, đàn Hỏa vũ vân hạc bị chọc giận, quay lại bổ vào bọn Ngụy Tác."Ngụy đạo hữu, uy năng thuật pháp của yêu thú này hơn xa Phong hoàng tứ túc thứu, thần thức có thể xác định chuẩn xác trong vòng hai trăm trượng, để bị chúng vây công thì không dễ đối phó đâu."
"Sát sinh trấn thú liên" cuốn tới, lấy mạng một con Hỏa vũ vân hạc, Lệ Nhược Hải nói vậy với Ngụy Tác đoạn trong tay xuất hiện một nô thú đại.
Nô thú đại lóe lên hoàng quang, một con tuyết bạch sắc ngô công cỡ một trượng đột nhiên hiện lên trước mặt bọn Ngụy Tác.
Tuyết bạch sắc ngô công phát ra hàn khí kinh nhân, thân thể không có cánh, mọc lên từng cục băng, bụng toát ra bạch khí, lơ lửng trên không như thể có năng lực ngự không.
"Phù!"
Yêu thú này được tế xuất, bạch quang từ miêng phun vào Hỏa vũ vân hạc.
Mắt Hỏa vũ vân hạc tỏ vẻ kinh hãi, trong miệng lóe lên hồng quang, tế xuất một viên yêu đan cỡ mắt rồng, rải ra xích hồng sắc đan hỏa.
Đan hỏa không ngăn được bạch quang của tuyết bạch sắc ngô công, tích tắc sau thì bạch quang đã ép được xích hồng sắc đan hỏa, xung kích yêu đan, đoạn giáng thẳng vào Hỏa vũ vân hạc.
Yêu đan và mình Hỏa vũ vân hạc cơ hồ trong tích tắc phủ sương, hình thành hai khối băng rơi xuống.
Ngụy Tác giật giật chân mày.
Tuy vẫn là ban ngày, gã không để lục bào lão đầu ra nhưng cũng biết tuyết bạch sắc ngô công mà Lệ Nhược Hải thả ra là "Thiên sương tuyết ngô".
Yêu thú này vốn chỉ là ngũ cấp cao giai, kém hơn Hỏa vũ vân hạc song Thiên sương tuyết ngô dễ dàng hạ được Hỏa vũ vân hạc thì uy năng thuật pháp ít nhất cũng là lục cấp cao giai.
"À!"
Mắt Ngụy Tác ánh lên vì thả Thiên sương tuyết ngô xong, Lệ Nhược Hải không dừng tay.
Lại một con hỏa hồng sắc yêu thú từ một nô thú đại bay ra.
Hỏa hồng sắc yêu thú là một con dơi đầu sói.
"Vù!"
Uy năng thuật pháp của con dơi này còn hơn cả Thiên sương tuyết ngô, hỏa hồng sắc hỏa nhận lóe lên, cắt đứt đầu Hỏa vũ vân hạc.
"Còn nữa?"
Lệ Nhược Hải không dừng tay, lấy tiếp ra một nô thú đại. Trước mặt bọn Ngụy Tác là một con bạch sắc băng phượng khí tức kinh nhân.
Chỉ một hơi thở, băng trùy dài cả thước lại bắn ra, bắn thủng lỗ chỗ hai con Hỏa vũ vân hạc.
Thả liền ba yêu thú xong, Lệ Nhược Hải không thả thêm nữa, có điều Ngụy Tác không nén được thở dài.
Thủ đoạn của Linh Thú cung về nuôi dưỡng yêu thú và phương pháp nô thú thì quả thật tông môn khác không so được.
Không nói đến con Thiên sương tuyết ngô thứ nhất vì cũng như Phệ tâm trùng của Ngụy Tác, không chỉ tiến giai một cấp.
Hỏa hồng sắc biên bức rất giống tứ cấp đê giai phong hệ yêu thú Lang đầu biên bức, trừ Lang đầu biên bức thì gã không nghe nói đến có hỏa hệ yêu thú nào ngoại hình như vậy.
Lang đầu biên bức, gã từng có mấy con nhưng yêu thú này lại biến thành hỏa hệ yêu thú, thật khiến gã không dám tin.
Con thứ ba là thất cấp đê giai yêu thú Thiên cực băng phượng chính chính tông tông, là phân chi của Huyền thiên băng phượng.
Thực lực của Thiên cực băng phượng đã ngang với Hắc cốt minh quân của Ngụy Tác.
Thiên sương tuyết ngô và Lang đầu biên bức biến dị cộng lại thì đủ đấu với phổ thông tu sĩ Kim đan nhất trọng không có dị bảo đặc biệt.
Ngụy Tác khẳng định là trong tình hình này, Lệ Nhược Hải chưa để lộ toàn bộ thực lực, lời đồn quả không sai, Lệ Nhược Hải không chỉ là tu sĩ Kim đan lưỡng trọng mà còn có rất nhiều yêu thú phẩm giai cực cao.
Chỉ riêng thực lực thể hiện ra, Ngụy Tác trừ phi động dụng Tuyệt diệt kim đan hoặc Thực huyết pháp đao, bằng không không phải đối thủ của Lệ Nhược Hải.
Ba yêu thú này gia nhập, cộng thêm Ngụy Tác cố ý khống chế Ly Hỏa phảng lướt sát rìa đàn Hỏa vũ vân hạc nên đối phó rất dễ dàng, chi thoáng sau, năm người đã hạ được hai mươi mấy con.
Đúng lúc đó xảy ra biến có.
Ngụy Tác đột nhiên cảm giác được khí tức đặc biệt từ phía sau phát ra.
Khí tức này thậm chí khiến gã cảm thấy nguy hiểm khôn tả.
"Kia là..."
Gã ngoái lại, hít một hơi lạnh.
Trên một đoạn tường Hoàng Đạo thành đổ nát có một con yêu thú như viên hầu.
Yêu thú này toàn thân lông trắng, thể hình kinh nhân, cao chừng bảy, tám trượng, trông có vẻ nặng nề nhưng chân như dẫm trên đám mây mềm, không hề có tiếng động.
Đỉnh đầu nó có một cái mấu thịt nhô lên, hai mắt rực bạch quang, miệng thò ra bốn cái răng nanh, hung ác cực độ.
Kinh nhân nhất là lớp lông trắng của cự viên không chỉ phát ra hơi sương trắng, giữa các sợi lông còn có vô số bạch sắc cự tảo cớ nắm tay bò ra bò vào.
Trong vòng hai trăm trượng nếu có tu sĩ tồn tại, sẽ có không ít bạch sắc cự từ trên mình cự viên rơi xuống như quả chín rục.
Mấy dải trắng đó chỉ nhấp nhô là đến trước mặt các tu sĩ.
Bạch sắc cự tảo đều chỉ công kích cận thân nhưng sức nhảy cực kỳ kinh nhân, mỗi bước nhảy đều như pháp bảo bắn đi mấy trăm trượng, ngay cả tu sĩ ở trên không trung cũng bị trúng đòn. Uy năng của chúng lại thập phần kinh nhân, chỉ thoáng nhìn là Ngụy Tác thấy có năm, sáu tu sĩ bị cự tảo công phá linh quang, chui vào thể nội.
Tu sĩ bị cự tảo chui vào thể nội đều sưng vù, thân thể sáng lên như ngâm trong nước quá lâu rồi hóa thành một vũng nước, chỉ còn lại bộ xương vàng vọt. Cự tảo chui ra, có vẻ như đã no nê.
"Hoang cổ bạch trạch!"
Cảm giác được nét khác lạ của Ngụy Tác, Lệ Nhược Hải ngoái lại nhìn, biến sắc hô lên.
"Hoang cổ bạch trạch? Yêu thú nào nhỉ?" Ngụy Tác hỏi.
Gã chưa từng nghe nói đến yêu thú này, cảm giác được thần thức của nó còn hơn gã, hiện tại đàng nhắm vào gã.
"Hoang cổ bạch trạch là dị thú ở nơi cực kỳ man hoang cách xa các tu sĩ đại lục! Bạch sắc chướng khí của chúng có nhiều tác hại, tồn tại rất lâu, nhìn vạn lần không nên hít phải dù là một chút, không thì Kim đan tu sĩ cũng sẽ mắc quái bệnh, tiếp xúc với tu sĩ mắc bệnh cũng sẽ bị truyền nhiễm. Ba nghìn năm trước, Lưu Ly tông có mấy chục tu sĩ gặp yêu thú này tại hoang nguyên, tuy có năm, sáu người may mắn thoát thân nhưng về đến tông môn thì gây ra ôn dịch, tới mấy thành trì, mấy vạn tu sĩ mất mạng. Nếu đấu với yêu thú này, trừ linh quang và nguyên khí pháp bảo như Trường hà thao thiên quyển của các hạ ra, mọi pháp bảo trực tiếp công kích đều không thể sử dụng, bằng không sẽ nhiễm phải bạch sắc chướng khí." Lệ Nhược Hải nhăn nhó giải thích: "Cự tảo cũng có chướng khí, để chúng đến gần trong vòng mười trượng cũng sẽ nguy hiểm."
"Thật ra là dị thú cấp nào?" Lệ Nhược Hải nói nhiều như thế mà không đề cập tới phẩm giai, Ngụy Tác không nén được kêu lên.
"Bát cấp đê giai!" Bọn Kỳ Long Sơn cũng chưa biết đến yêu thú này, thấy Lệ Nhược Hải nói mãi không đi vào trọng điểm, mãi khi y nói ra bốn chữ đó thì mới hít một hơi lạnh.
"Không xong!"
Cùng lúc, Ngụy Tác đột nhiên biến sắc nhìn lên.
Một bóng đen khổng lồ ép xuống!
So ra, Ly Hỏa phảng của Ngụy Tác quá nhỏ bé, không đủ cho bóng đen nhét kẽ răng.
Là một con Đế vương hắc giao!

Chương 490: Nước giếng không phạm nước sông?

Đế vương hắc giao dài cả trăm trượng, hơn cả dự liệu của Ngụy Tác, như bức tường thành chắn trên không!
Hắc khí lan tràn trên đầu, không trông rõ hình dáng, trong hắc khí có hai con mắt như chuông đồng sáng rực, hai cái rừng cũng tuôn tràn hắc khí, dị thường kinh nhân.
"Oành!"
Ngụy Tác ngẩng lên, hắc quang dài cả trượng từ miệng Đế vương hắc giao phun ra, va vào mười sáu dải sáng vàng đục quanh Ly Hỏa phảng.
Sau tiếng nổ, hai dải sáng vàng đục tan biến, hóa thành hai viên phật châu được Pháp Hoa chân nhân nhăn nhó thu lại.
Hắc sắc quang hoa chưa tan hết đà, va vào bạch sắc linh quang quang tráo quanh Ly Hỏa phảng.
Chát. Bạch sắc linh quang quang tráo của Lệ Nhược Hải rung lên nhưng vẫn nguyên lành.
Đúng lúc, mặt đất dưới Ly Hỏa phảng đột nhiên dấy lên hoàng sắc khí trụ, cả trăm trượng bị lật tung, một con trùng béo múp dài hơn năm trượng chui ra.
Hoàng sắc cự trùng không khác gì con nhộng bình thường nhưng đầu tách ra làm bốn cánh, bên trong là từng hàng răng bẹt, trông như một cái mồm có sáu, bảy xúc giác tròn, điện quang liễu nhiễu.Đúng lúc Đế vương hắc giao phát ra hắc sắc quang hoa oanh kích bạch sắc linh quang quang tráo, "Hoang cổ bạch trạch" khắp mình bạch sắc chướng khí liễu nhiễu cũng đột nhiên lao về phía bọn Ngụy Tác.
"Hoang cổ bạch trạch" mỗi bước được hơn trăm trượng, bạch sắc cự tảo như mưa rào trút xuống, thoáng sau đã hơn hai mươi tu sĩ bị số lượng cự tảo kinh nhân công phá hộ thể linh quang, thân thể tan chảy thành nước vàng.
"Hoang cổ bạch trạch" là bát cấp đê giai yêu thú, bát cấp yêu thú thì thực lực cao hơn Kim đan tu sĩ, chướng khí lại thập phần tà môn, nên bọn Ngụy Tác chú ý hết lên nó.
Bên dưới Ly Hỏa phảng đột nhiên mọc ra một yêu thú, bọn Ngụy Tác không kịp cả phản ứng.
Chát!
Miệng hoàng sắc cự trùng phun ra điện quang lầy nhầy, đánh tan bạch sắc quang tráo đang rung lên.
Bạch sắc linh quang quang tráo tan vỡ, Ngụy Tác không kịp trao đổi với bọn Lệ Nhược Hải, mắt ánh lên, thu Ly Hỏa phảng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Điện quang như thùng nước đánh hụt, cơ hồ lướt sát sạt Ngụy Tác.
Rõ ràng bọn Ngụy Tác nhắm vào ba con Đế vương hắc giao nhưng cũng bị mấy cao giai yêu thú nhắm vào.
Ngụy Tác còn chưa biết tên hoàng sắc cự trùng, nhưng uy năng có vẻ không kém gì Đế vương hắc giao, cũng là thất cấp trung giai yêu thú.
Ly Hỏa phảng tuy có uy năng phòng ngự đạo giai hạ phẩm, nhưng giờ có tới hai con thất cấp trung giai yêu thú, một bát cấp yêu thú, uy năng bất kỳ một đạo thuật pháp nào của chúng đều cao hơn đạo giai hạ phẩm pháp bảo, bị đánh trúng là Ly Hỏa phảng sẽ tổn hại.
Ngụy Tác không dám sử dụng Ly Hỏa phảng nữa.
"Đây là Địa nguyên bì khâu! Thất cấp trung giai yêu thú!"
"Trừ công kích kiểu này, nó còn phun ra hoàng sắc hà quang, cẩn thận đừng để bị trùm lên, không thì thể nội chân nguyên sẽ lưu động khó khăn! Cẩn thận! Đừng chạm vào bạch sắc chướng khí!"
Ngụy Tác thu Ly Hỏa phảng, Lệ Nhược Hải nói nhanh nhưng chưa dứt lời thì đột nhiên kêu to.
Hóa ra "Hoang cổ bạch trạch" tuy cách họ sáu, bảy trăm trượng nhưng gầm lên điên cuồng, bạch sắc quang trụ như dòng chảy từ miệng bát cấp yêu thú phun ra.
Bạch sắc quang trụ phun ra cách nó sáu, bảy mươi trượng liền khuếch tán, biến thành bạch sắc chướng khí mênh mông.
Sau cùng chướng khí hình thành sáu, bảy dòng đổ vào bọn Ngụy Tác.
Mỗi luồng bạch sắc hồng lưu đều dài hai, ba trăm trượng, rộng mấy chục trượng!
Mỗi dòng còn lớn gấp mấy lần Đế vương hắc giao phía trên đầu họ!
Ngay cả Đế vương hắc giao cũng không dám chạm vào bạch sắc khí lưu mà phát ra hắc sắc vân khí bay lên cao.
Lệ Nhược Hải quát vang, nhìn bạch sắc chướng khí tràn tới hung hãn, Ngụy Tác không kịp suy nghĩ, thân ảnh loáng lên, lướt chếch lên không.
Hai làn bạch sắc chướng khí dị thường kinh nhân, một lướt qua phía dưới mé trái Ngụy Tác, một lướt qua bên trên mé phải.
Tránh khỏi đòn của "Hoang cổ bạch trạch", sắc mặt Ngụy Tác cực kỳ khó coi.
Sáu, bảy dòng bạch sắc chướng khí kinh nhân dài mấy trăm trượng, rộng mấy chục trượng liên tục tản ra trên không, khiến gã như đứng trong biển mây trắng mênh mông, không thấy thân ảnh bọn Lệ Nhược Hải.
Bạch sắc chướng khí còn có công hiệu ngăn cách thần thức, thần thức của gã chỉ xuyên vào được hơn hai trăm trượng.
Trong phạm vi hơn hai trăm trượng, không cảm nhận được bọn Lệ Nhược Hải tồn tại.
Hiển nhiên bọn Lệ Nhược Hải vì tránh né bạch sắc chướng khí mà lùi rất xa.
"Oành!"
Cùng lúc, bên sườn đột nhiên vang lên tiếng nổ lớn.
Mắt Ngụy Tác lóe lên, nhưng không dừng lại.
Cùng lúc dấy lên thổ hoàng sắc linh quang quang tráo, gã vung tay tế xuất kim sắc pháp bảo thiên về phòng ngự, hai linh quang quang tráo cùng lúc sáng lên quanh mình.
Tiếp đó một đạo hắc sắc thái cổ hung hỏa xuất hiện.
Thái cổ hung hỏa bừng lên, Ngụy Tác thử điều khiển thái cổ hung hỏa dồn xuống bạch sắc chướng khí ở mé trái.
"Xoạt, xoạt, xoạt!"
Bạch sắc chướng khí bị thái cổ hung hỏa thiêu đốt, vang lên tiếng động như côn trùng bị đốt, hóa thành tro tàn.
Bạch sắc chướng khí trông không dày lắm, như hơi nước nhưng bị thiêu cháy thì lại rải rác tro tàn, thập phần quỷ dị.
Ngụy Tác nhẹ lòng, vì dù quỷ dị thế nào, rõ ràng thái cổ hung hỏa có thể khắc chế bạch sắc chướng khí.
Đột ngột gã lạnh mình, như bị thứ gì đó đáng sợ chú ý.
Bạch sắc chướng khí sôi lên, khí thế hung hung cuốn tới như muốn ép dã bẹp rúm.
Ngụy Tác hít sâu một hơi, chân nguyên đổ ra, Trường hà thao thiên quyển lơ lửng trên đầu gầm vang, cuồn cuộn sóng nước.
Bị sóng nước xô đi, bạch sắc chướng khí tan tác, không thể đến sát phạm vi năm mươi trượng quanh gã.
Thấy uy năng bạch sắc chướng khí không lợi hại, Ngụy Tác nhẹ lòng, ngoài mặt vẫn thập phần ngưng trọng, nhìn quanh.
"Không phải chứ?"
Chỉ mấy tích tắc sau, Ngụy Tác tỏ vẻ muốn khóc mà không có nước mắt.
Sau lưng gã, uy áp dồn tới, bạch sắc chướng khí như kinh đào hãi lãng hình thành một vùng xoáy.
Ở giữa dòng xoáy trắng muốt xuất hiện một thân ảnh khổng lồ, mục quang rực hung diễm nhìn gã chằm chằm.
Yêu thú này là "Hoang cổ bạch trạch" khó đối phó nhất trong ba yêu thú.
Cự viên lơ lửng trên không, từ hai đầu gối trở xuống trùm trong bạch sắc chướng khí, hiển nhiên bát giai yêu thú này không có năng lực ngự không. Vừa nãy lướt đi lướt lại dưới đất, vị lão đại này thấy nhàm chán nên thử công kích tường thành xem sao.
Không biết vì thấy thần thức của Ngụy Tác mạnh nhất hoặc vì thái cổ hung hỏa ủa gã thiêu đốt bạch sắc chướng khí thập phần lợi hại mà yêu thú cao cấp nhất này muốn độc chiến với gã.
"Lệ đạo hữu, các vị thế nào?"
Ngụy Tác định gọi trợ thủ nên kêu to.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng vì ban nãy còn không sao nhưng hiện giờ liên tục vang lên tiếng nổ vang, ít nhất cũng có ba, bốn chỗ đang đấu pháp kịch liệt, giọng nói như sấm của gã bị tiếng nổ liên miên kinh thiên động địa che lấp.
"Hòa khí sinh tài, không cần liều mạng, nước sông không phạm nước giếng chứ nhỉ?" Xem ra nhất thời không có trợ thủ, Ngụy Tác nói với bát cấp lão đại đang tỏ vẻ hằm hè với gã, đoạn định phủi mông bỏ chạy.
"Hoang cổ bạch trạch" không hề có ý nước giếng không phạm nước sông với gã, một đạo bạch sắc quang trụ phun ra, đổ xuống đầu gã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau