THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 481 - Chương 485

Chương 481: Uy năng biến hóa

Trong dải nước thuần tịnh, thân thể mỹ lệ của Cơ Nhã quấn lấy Ngụy Tác, ánh lên hồng sắc quang hoa.
"Chát! Chát! Chát!"
Ban đầu, thủy linh nguyên khí thập phần ngưng tụ, Cơ Nhã và Ngụy Tác song tu trong dải nước thì phát ra tiếng như hai con cá chép giỡn nước.
Rồi Hắc thủy liên không ngừng hấp thu thủy linh nguyên khí, nước cạn dần, dòng chảy ngưng tụ biến thành hơi, tĩnh thất chỉ còn lại tiếng hai người hổn hển…
"Ngụy Tác, muội..."
Không biết bao lâu sau, âm nguyên của Cơ Nhã cũng gần tiêu hao hết, mềm nhũn cầu xin. Nguồn: http://truyenfull.vn
"A!"
Ngụy Tác đương nhiên thương hoa tiếc ngọc, dừng lưu chuyển chân nguyên, hơi run lên kinh hô.Liên tục hai lần song tu tiêu hồn cực độ, dược lực Tráng dương chi đã chuyển hóa gần hết, Huyền sát âm khí dâng tràn, còn hơn cả trăm lần song tu thông thường.
"Ngụy Tác, sao vậy."
Cơ Nhã tưởng gã tu luyện có vấn đề, tức thì lo lắng hỏi.
"Không có gì, chỉ cảm thấy lần này tu luyện hóa sinh được nhiều Huyền sát âm khí." Ngụy Tác cùng Cơ Nhã vẫn trần trụi ôm nhau, thân thể Cơ Nhã ép lại, đôi thỏ ngọc trước ngực ép lên gã, tạo thành cảnh tượng chảy máu mũi. Ngụy Tác không chịu nổi, ôm Cơ Nhã, cúi xuống hôn nàng đắm đuối, đồng thời tay kia phun trào Huyền sát âm khí hình thành quỷ trảo.
"Cơ Nhã, mau xem kìa!"
Liếc qua Huyền sát quỷ trảo, Ngụy Tác đang ôm Cơ Nhã không nén được kêu lên.
Huyền sát quỷ trảo của gã không chỉ ngưng kết như thủy tinh thật sự mà còn vồng lên nhiều chỗ như vảy, thoáng có phù văn lưu động, cực kỳ kinh nhân, so với trước kia thì hình thức cũng đã khác xa.
"Lợi hại thế hả?"
Cơ Nhã thấy cảnh tượng đó, phản ứng đầu tiên là thấy hiệu lực của Tráng dương chi thập phần kinh nhân, bằng một viên địa cấp đỉnh giai đan dược, nhưng dù Tráng dương chi có đến đâu thì gã cũng cùng nàng và Nam Cung Vũ Tinh song tu mới chuyển hóa được ngần ấy Huyền sát âm khí, nghĩ thế là nàng lại hổ thẹn không dám ngẩng lên.
"Xấu xa, chúng ta đang thế này mà huynh cho muội xem thay đổi của Huyền sát quỷ trảo... Để muội mặc y phục đã." Cơ Nhã hổ thẹn.
"Vợ chồng già với nhau rồi còn sợ gì, không có ai vào đâu." Thấy Cơ Nhã như thế, Ngụy Tác lại rạo rực.
"Không… Muội không chịu nổi..." Cơ Nhã cầu xin.
"Được rồi, gọi hảo lão công thì ta tha cho nàng." Ngụy Tác cười hắc hắc.
"Được.. Hảo lão công."
"Ngoan nào, không chịu nổi nữa rồi." Ngụy Tác run người, không nén cúi xuống hôn nàng đoạn mới để nàng thoát khỏi "ma trảo", mặc áo vào.
Chát. Ngụy Tác mặc xong y phục, muốn thử uy năng Huyền sát quỷ trảo nên kích phát một món linh giai thượng phẩm linh quang pháp bảo.
Linh quang chỉ bị cào khẽ là tan vỡ, dễ dàng như xé một chiếc đèn lồng giấy.
"Được lắm!"
Ngụy Tác nhìn Cơ Nhã mềm nhũn nằm cạnh, tỏ rõ thần sắc kinh hỉ.
"Huyền sát quỷ trảo trước kia đã cao hơn đạo giai hạ phẩm pháp bảo một chút, hiện giờ tựa hồ không kém gì đạo giai trung phẩm pháp bảo, xem ra Tráng dương chi sánh được với một viên địa cấp đỉnh giai đan dược. Cơ Nhã, thử xem hàn đan của nàng có biến hóa gì không?"
"Ừ." Ngụy Tác nói vậy, Cơ Nhã đành gật đầu, lam sắc quang hoa từ miệng phun ra, nhiệt độ trong tĩnh thất hạ nhanh xuống.
Âm nguyên của nàng tổn hao, nên hơi yếu người, động dụng chân nguyên không hề gì.
Bề ngoài viên hàn đan của Cơ Nhã hàn khí liễu nhiễu, lấp lánh hoa văn như hình vảy, không khác gì kim đan phù văn, nhưng hoa văn này còn chưa rõ, xem ra vẫn kém hơn Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác một chút.
Cơ Nhã và Ngụy Tác song tu, nàng lại ít động dụng hàn đan nên Huyền sát âm khí không tổn hao bao nhiêu, theo lý thì uy năng phải hơn Ngụy Tác nhưng giờ lại không bằng Huyền sát quỷ trảo, rõ ràng vì khi gã và Nam Cung Vũ Tinh song tu, âm nguyên của Nam Cung Vũ Tinh nồng hậu, cộng với dược lực Tráng dương chi nên gã được lợi lớn.
"Ngụy Tác, Hắc thủy liên sắp hấp thu xong thủy linh nguyên khí, lần này huynh đi Thanh Thành khư, vào Thiên khung hoang nguyên, nhất định phải cẩn thận, nên tranh thủ thời gian tế luyện Hắc thủy liên, muội về tĩnh tu đây." Ngụy Tác đã thấy hàn đan, Cơ Nhã đỏ mặt liếc Hắc thủy liên, dịu giọng.
Cơ Nhã luôn giữ khí chất lạnh như băng sương trời sinh, chỉ qua bề ngoài thì cả nhưng tu sĩ ở Linh Nhạc thành biết nàng cũng không ngờ nàng lại e thẹn như thế trước mặt Ngụy Tác.
Thủy linh nguyên khí trong Khuê thủy trúc đích xác đã bị Hắc thủy liên hấp thu gần hết.
Mọi phá tổn đều lành lại, bốn cánh sen càng dày, càng mượt như muốn nhỏ nước xuống, dải nước ban đầu chỉ còn lại là hơi nước mỏng mảnh.
"Yên tâm đi, ta nhất định sẽ cẩn thận, nhất định sẽ quay về, cùng lắm thấy không ổn là quay về ngay." Thấy nàng lo cho an nguy của gã, sợ gã mất thời gian nên định đi, gã kéo tay nàng lại, "Lần này chắc một, hai mươi ngày, lâu như thế không gặp, chi bằng nàng đợi ta tế luyện xong Hắc thủy liên hẵng về tĩnh tu."
Mất chút thời gian?
Ngụy Tác nói vậy, Cơ Nhã sao lại không nhận ra tình ý.
Nàng vì gã mà sẵn lòng gửi gắm tấm thân, sao lại e dè "mất chút thời gian"?
Nhìn gã thật sâu, Cơ Nhã chỉ gật đầu.
"Phù!"
Ngụy Tác nhìn Cơ Nhã, mỉm cười, vẫn cầm tay nàng, chân nguyên cuốn lấy một viên đá màu đỏ tía.
Chân nguyên bao lấy, viên đá cũng chảy ra thủy linh nguyên khí tinh thuần.
...
Thủy linh nguyên khí tinh thuần không ngừng thấm vào Hắc thủy liên.
Chừng hơn nửa canh giờ sau, thủy linh nguyên khí bị Ngụy Tác luyện hóa hết cho Hắc thủy liên hấp thu.
Hắc thủy liên không to lên nhưng thủy linh khí tức mạnh hơn nhiều lần, hình thành nhiều gợn trong veo.
"Ngụy Tác, uy năng Hắc thủy liên hiện tại tựa hồ không chỉ đạo giai trung phẩm."
Cơ Nhã vẫn nắm tay gã nhìn Hắc thủy liên, không nén được ngoái nhìn gã, nói. Trước kia Hắc thủy liên đạt uy năng đạo giai hạ phẩm pháp bảo, nhưng giờ chỉ mỗi thủy linh khí tức cũng đã cao hơn đạo giai trung phẩm pháp bảo.
"Phù!"
Nhãn quang Ngụy Tác ánh lên, không nói gì mà thanh hắc sắc quang hoa lóe lên, trực tiếp hóa ra Huyền sát quỷ trảo, chụp lên Hắc thủy liên.
Hắc thủy liên rung động, như dấy lên sóng nước trong veo nhưng không hề mảy may phá tổn.
"Lão đầu nói không sai, thủy linh nguyên khí của Khuê thủy trúc đích xác không kém bản thân Hắc thủy liên, hiện tại uy năng Hắc thủy liên đã cao hơn đạo giai trung phẩm, nhưng vẫn chưa đạt đạo giai thượng phẩm ta." Ngụy Tác gật đầu với Cơ Nhã.
"Dù là Huyền sát quỷ trảo hay Hắc thủy liên, uy năng đối với huynh có phần không đủ rồi, chuyến này huynh nên cẩn thận, theo còn cần chuẩn bị gì nữa?"
"Tiếp đây ta sẽ toàn lực tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, chuyến đi Cực Lạc cung vừa rồi nếu Thiên La chân nhân không có nhục thân hơn người thì đã bị ta giết rồi, tuy ít thời gian không thể tu luyện nhục thân đến mức như y nhưng sinh cơ hơn phân nào thì khi trọng thương, dùng Chân ma phong thể thuật sẽ có thêm cơ hội..."
"..."
Thử uy năng Hắc thủy liên xong, Cơ Nhã và Ngụy Tác lại trò chuyện một lúc thì nàng mới hạ được quyết tâm, rời gian tĩnh thất.
"Bất ngờ thật..."
Cơ Nhã đi rồi, Ngụy Tác không hiểu nghĩ gì, cười cười lắc đầu lẩm bẩm.
Đoạn thân thể gã lơ lửng, uốn theo tư thế hình rồng, toàn lực tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Tĩnh thất nhanh chóng bị nhất tử sắc quang hoa bao trùm, vang lên tiếng rồng gầm.

Chương 482: Nhìn đi

Gian tĩnh thất này là ở trên đỉnh.
Mới tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, đỉnh tĩnh thất bị Ngụy Tác lật tung, coi như cả tĩnh thất lộ hết ra ngoài.
Chỗ ở cấp cao nhất trong Vạn Thọ thành có pháp trận phòng hộ, hiện tượng do tu luyện tạo thành bên trong thì bên ngoài không nhìn ra.
Trong tĩnh thất, Ngụy Tác đang lơ lửng, trên mình như bị xuyên qua, ánh lên hơn một vạn tử sắc quang điểm, tất cả đều há miệng hút nguyên khí của sao trời với tốc độ nhìn được bằng mắt thường.
Hơn một vạn tử sắc quang điểm là khiếu vị Thiên long quần tinh tôi thể thuật mô phỏng viễn cổ thiên long hóa thành.
"Long khí vi dẫn, thiên long vạn khiếu, vạn cổ tinh thần, tôi luyện pháp thân!..."
Ngụy Tác nội thị, cơ hồ khí huyết, da dẻ, kinh mạch, xương cốt cho đến cốt tủy… toàn bộ đều được vô số ánh sao xuyên qua.
"Sắp đến giờ rồi."Đột nhiên, thân ảnh lục bào lão đầu ra khỏi Dưỡng quỷ quán, Ngụy Tác cũng dừng tu luyện.
Hơn hai ngày này, Ngụy Tác không ngừng tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, đã sắp đến thời gian ước định với bọn Lệ Nhược Hải.
"Tiểu tử, ta cảm giác thấy khí huyết của ngươi hơn hẳn, theo môn công pháp đó thì chỉ chừng hai năm sẽ tu thành tầng đầu tiên Tinh quang mãng thân, nhục thân ngang với Tinh quang cuồng mãng, môn công pháp đó cũng như ta liệu tưởng, ban đầu tiến cảnh cực nhanh, cải biến nhục thân rõ rệt. Ngươi thử xem thay đổi bao nhiêu." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác đáp xuống, thân thể lại chui vào Dưỡng quỷ quán. Đã tảng sáng nên lúc này mà ra ngoài, lão tổn hao nguyên khí không ít.
Ngụy Tác gật đầu, vung tay. Chát! Tiếng động như gân trâu đứt vang lên.
Gã lao lên, từ đỉnh tĩnh thất đáp xuống bãi đất trước lâu các.
"Thiên cấp đỉnh giai công pháp không hổ là thiên cấp đỉnh giai, xem ra hơn mười năm tới đây, ta phải chủ tu môn thuật pháp này."
Đáp xuống, Ngụy Tác lại thầm cảm thán.
Bay lượn thế này mà hoàn toàn dựa vào nhục thân, không hề động dụng chân nguyên.
Tu sĩ kết đan thành công thì kim đan linh khí tưới nhuần nhục thân, công dụng hơn nhiều chân nguyên, nhục thân của Kim đan tu sĩ vì thế hơn hẳn tu sĩ thông thường.
Nếu cùng không động dụng chân nguyên, hai tu sĩ chỉ dựa vào khí lực xuất quyền, Kim đan tu sĩ khẳng định sẽ đấm bay tu sĩ cấp thấp hơn chỉ bằng một quyền.
Nhục thân khí huyết mạnh lên, sinh cơ cũng mạnh lên phổ thông tu sĩ, dù là tu sĩ Phân niệm cảnh mà ngực bị thủng một lỗ thì chưa biết chừng sẽ chết ngay, tu sĩ Kim đan kỳ thì chỉ cần không tổn thương những chỗ yếu hại như tâm mạch, chưa biết chừng còn có thể chống chọi được để liệu thương.
Nhưng khí lực của phổ thông Kim đan tu sĩ thì không thể lướt đi một, hai mươi trượng, chỉ hai ngày tu luyện, nhục thân Ngụy Tác hiện tại hơn hẳn một cấp! Gân cốt cũng bền dai hơn!
Theo Thiên long quần tinh tôi thể thuật, môn thiên cấp đỉnh giai thuật pháp này chia thành bốn cảnh giới "Tinh quang mãng thân", "Tinh quang giao thân", "Tinh quang long thân", và "Thiên long pháp thân".
Thời gian để tu luyện mỗi tầng gấp nhiều lần tầng trước.
Như tầng thứ nhất Tinh quang mãng thân phải toàn lực bế quan hơn hai năm mới đạt được, hai ngày nay chỉ là một phần mấy trăm thời gian đó.
Chỉ hơn hai ngày, khí lực và sinh cơ của Ngụy Tác đã cao hơn Kim đan tu sĩ một bậc, đủ thấy nhục thân viễn cổ thiên long đến mức nào.
Chả trách thượng cổ điển tịch ghi lại rằng nhục thân cửu cấp đỉnh giai yêu thú viễn cổ thiên long dù một vạn Kim đan tu sĩ cộng lại cũng không so được.
Hiện tại thể nội Ngụy Tác còn mảnh vỡ Diệu thụ, được chân nguyên lưu động gột rửa thì liên miên sinh ra linh khí, dung hợp vào thể nội. Nên dù gã không làm gì thì cũng như không ngừng tu luyện, từ từ đề thăng tu vi. Vốn tốc độ luyện hóa mảnh vỡ Diệu thụ này ít nhất hơn mười năm mới xong.
Nhưng hai ngày tu luyện khiến nhục thân so với khi trước thì khí huyết, chân nguyên càng cao cường, tốc độ luyện hóa mảnh vỡ Diệu thụ nhanh hơn hẳn.
Thiên cấp đỉnh giai thuật pháp không hổ là thiên cấp đỉnh giai thuật pháp, có nhiều lợi ích như thế thì tiếp đây, Ngụy Tác khẳng định sẽ bỏ công tu luyện.
Trừ ra còn một lợi ích nữa khiến Ngụy Tác toát mồ hôi.
Nhục thân khí huyết được tăng cường, dương nguyên tất nhiên tăng theo, càng tu luyện thì dương nguyên càng lúc càng sung mãn, song tu với Nam Cung Vũ Tinh, Cơ Nhã có khác gì cự mãng, giao long đối phó nữ tu, hai người khẳng định càng lúc càng không chịu nổi.
"Xem ra sau này không cần linh dược tăng cường dương nữa mà cần tìm linh dược tăng cường âm nguyên."
Hơi toát mồ hôi, Ngụy Tác cười hắc hắc thập phần nham nhở đoạn thân ảnh loáng lên, nhảy vào tĩnh thất nhét Dưỡng quỷ quán vào ngực áo.
Gã lại đi một vòng quanh mấy gian tĩnh thất.
... Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Lệ cung chủ, đã đến thời gian ước định, y có đến không."
Trong một đại điện trên tường vẽ đầy hình thượng cổ man thú có bốn tu sĩ ngồi trên ghế.
Tay ghế đúc từ hắc sắc tinh kim này đều hình đầu thú hung dữ, phát ra thiết huyết khí tức. Bốn tu sĩ là một hoàng bào tu sĩ đầu trọc, một hôi y tu sĩ mặt ngựa, một thanh y mỹ phụ thanh tú, cùng một mỹ nam tử mặc lưu kim pháp y, mày kiếm mắt sao.
Đương nhiên là Linh Thú cung cung chủ Lệ Nhược Hải, Pháp Hoa chân nhân Thái Khuê, đôi kim đan phu phụ Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
"Tại hạ thấy y không phải kẻ nuốt lời, hơn nữa dù y thu lợi mà không giữ lời thì Linh Thú cung sẽ có cách tìm ra." Lệ Nhược Hải nhìn Kỳ Long Sơn, thần sắc thập phần bình thản.
Vừa dứt lời, một đạo ngân quang tòng từ ngoài điện bắn vào, là một con ngân sắc viên hầu chỉ cỡ nắm tay, lưng có hai cái cánh thịt nhỏ xíu.
"Chi chi."
Đôi mắt đen láy của ngân sắc viên hầu cực kỳ thông linh, vừa kêu chi chi vừa khoa chân múa tay với Lệ Nhược Hải.
"Y đến rồi."
Lệ Nhược Hải mỉm cười, trực tiếp đứng dậy, "Y không muốn vào mà muốn chúng ta ra ngoài cùng xuất phát."
"Y quá cẩn thận." Lệ Nhược Hải nói vậy, Kỳ Long Sơn đứng dậy, bực bội hầm hừ, "Y không vào Linh Thú cung, lẽ nào sợ chúng ta đối phó."
"Y chưa hợp tác với chúng ta, cẩn thận cũng là bình thường, y càng cẩn thận thì chuyến này với chúng ta đương nhiên càng an toàn. Hình như y ân oán phân minh vô cùng, chúng ta không cần lấy lòng nhưng cứ khách khách khí khí với y là được." Thanh Bình vội khuyên Kỳ Long Sơn.
"Thanh Bình đạo hữu nói đúng, đi thôi." Pháp Hoa chân nhân từng bị Ngụy Tác chấn nhiếp gật đầu, theo Lệ Nhược Hải ra ngoài điện.
Bốn người không ngờ là ở ngoài sơn môn Linh Thú cung, Ngụy Tác đang thầm cảm thán đúng là vô tình lại ở đây.
Linh Thú cung ở phía đông Vạn Thọ thành, chiếm một tư ngôi thành, quang hoa trắng xóa bao phủ sơn môn. Cách quang hoa hai trăm trượng là cấm khu.
Ngụy Tác đang đứng ngoài cấm khu, sau lưng gã là một con man thú như gian phòng đang thong thả đi về phía Linh Thú cung.
Đỉnh đầu man thú này có một chiếc sừng trắng duy nhất, toàn thân xanh biếc, trông như con tê giác một sừng nhưng trên mình vằn vện sóng nước.
Man thú này là ngũ cấp cao giai thủy hệ yêu thú Thủy văn thanh ngưu.
Lưng Thủy văn thanh ngưu đặt yên phủ da, một nữ tu diễm lệ mặc váy ngắn bằng kim loại cưỡi lên.
Kim giáp của nữ tu diễm lệ này chỉ che kín hai ngọn núi trước ngực, còn tay cùng vòng eo, lưng đều lộ hết làn da trắng muốt, phía dưới là cái váy da đen không thể ngắn hơn, hai cái chân trắng ngần lắc lư.
Tâm Hữu Lan, nữ tu bốc lửa vấn tóc, dung mạo xuất chúng này rõ ràng là người của Linh Thú cung năm xưa tạo cho Ngụy Tác ấn tượng rất sâu.
Dung mạo và cách ăn mặc của nàng ta không khác gì mấy năm trước, vẫn nóng bỏng mắt.
Thủy văn thanh ngưu nàng ta cưỡi so với mấy năm trước đã to hơn, mắt thoáng có màu trắng, khí tức hơn xa ngũ cấp cao giai yêu thú, khẳng định đã tiến giai.
Tâm Hữu Lan đã đạt tu vi Phân niệm tam trọng, tốc độ tu luyện đích xác không chậm.
Lúc đến Vạn Thọ thành, Ngụy Tác còn nghĩ không biết có gặp mỹ nữ tu sĩ này không, giờ vô tình gặp mặt thì gã vừa cảm thán vừa không nén được đưa mắt nhìn.

Chương 483: Chẳng lẽ là y?

Chỉ nhìn là nhận ra vấn đề.
Ngụy Tác gặp người quen cũ nên nhìn xem có thay đổi gì, chỗ nào nhỏ đi, chỗ nào không lớn lên chăng.
Nhưng Ngụy Tác không phải hạng đẹp trai kinh thiên động địa, Tâm Hữu Lan đương nhiên không nhớ gã là ai, thường thì gã lại kín tiếng, không muốn tu sĩ khác chú ý, luôn mặc phổ thông thanh sắc pháp y, linh khí cũng được Tiềm ẩn quyết thu liễm lại, trông không khác gì Phân niệm kỳ tán tu.
Vạn Thọ thành có ai dám thẳng thừng nhìn Tâm Hữu Lan như thế?
Bên giờ mới là ngoài sơn môn Linh Thú cung, tặc tử đó có vẻ nhìn thỏa thuê.
"Lẽ nào tưởng bản cô nương đến đây dự thi sắc đẹp, mặc thế này cho ngươi nhìn?"
Tâm Hữu Lan thầm cười lạnh, ngoài mặt càng dịu dàng. "Đạo hữu, nhìn tiểu nữ vì thấy tiểu nữ xinh đẹp sao?"
"Hả?" Thấy Tâm Hữu Lan cười mỉm nhìn mình, Ngụy Tác ra vẻ tỉnh ngộ, dù không dùng Dịch dung đan thì tu vi của gã thế này, nàng ta không bao giờ liên tưởng đến tu sĩ vô tình gặp ở Lạc Nguyệt thành mấy năm trước. Lúc ấy Ngụy Tác nhận ra Tâm Hữu Lan ăn vận như thế là cố ý để nam tu nam tu hiếu sắc nhìn rồi thừa cơ gây sự, dù gì nàng ta cũng là thân truyền đệ tử của Linh Thú cung cung chủ nên không thiệt được, thậm chí có thêm kinh nghiệm đấu pháp. Nhưng Ngụy Tác tu vi thế này, còn đang đợi Lệ Nhược Hải thì còn sợ gì, nên nàng ta bảo thế thì gã cố ý giả bộ không biết gì, gật đầu, cười ha hả: "Đúng, mỗ thấy xinh đẹp nên cứ nhìn."Đoạn gã còn ra vẻ thưởng thức, liếc thêm cặp đùi trắng ngần của Tâm Hữu Lan, như muốn nhìn thẳng cả vào trong chiếc váy ngắn.
Tâm Hữu Lan vốn định trêu cợt gã nhưng thấy ánh mắt "háo sắc" của gã thì không chịu nổi nữa, sầm mặt, "Có cần ta cởi hết y phục cho ngươi ngắm không."
"Thật hả?" Ngụy Tác cười thầm nhưng ngoài mặt nghiêm túc, ra vẻ kinh ngạc, hạ giọng: "Cô nương thoải mái như thế hả? Lẽ nào bảy trăm linh thạch một lần?"
"Bảy trăm linh thạch một lần?" Tâm Hữu Lan suýt nữa ngất xỉu vì giận.
"Xin lỗi, tại hạ nhầm rồi, tu vi và gia tài của cô nương thì khẳng định không phải bảy trăm linh thạch một lần." Nàng ta định phát tác, Ngụy Tác lại vỗ đùi, quan sát một lúc, "Cô nương có tu vi Phân niệm cảnh, ít nhất cũng hai nghìn linh thạch..."
"Ngươi!" Tâm Hữu Lan không nén được nữa, lạnh lùng nhìn gã, "Ngươi là ai, đến ngoài Linh Thú cung làm gì?"
"Mỗ là một tán tu, đến Linh Thú cung vì Linh Thú cung cung chủ mời đi thực hiện một việc, mỗ không muốn vào nên bảo đệ tử Linh Thú cung đã đi thông báo, chắc y sắp ra." Ngụy Tác bảo.
"Ngươi bảo Linh Thú cung cung chủ nhờ vả ngươi? Ngươi không muốn vào nên cung chủ sẽ gặp ngươi? Nói khoác quá nhỉ." Tâm Hữu Lan không nén được cười lạnh. Nàng ta không chỉ muốn đan giản là giáo huấn Ngụy Tác một trận nữa.
"Mỗ đâu có khoác lác." Ngụy Tác cố ý nhìn quanh, ra điều ta không nói cho kẻ tầm thường biết, rồi nhự giọng nói với Tâm Hữu Lan: "Thật sự ta rất lợi hại."
"Lợi hại? Sao ta không thấy nhỉ?" Tâm Hữu Lan không muốn rườm lời với gã, cười lạnh, "Ngươi biết ta là ai không? Là thân truyền đệ tử của Linh Thú cung cung chủ."
"Cô nương là thân truyền đệ tử của Linh Thú cung cung chủ? Không phải chứ? Đệ tử của Linh Thú cung cung chủ sao lại mặc ít thế hả." Ngụy Tác không tỏ ra kinh ngạc như Tâm Hữu Lan tưởng tượng mà cười ha hả, "Mỹ nữ, đừng đùa nữa, cho mỗ biết tên thật và chỗ ở, xong việc với Linh Thú cung cung chủ, mỗ sẽ đến tìm."
"Ngươi chán sống rồi hả!" Tâm Hữu Lan giận nhợt nhạt mặt mày, lam sắc pháp bảo như vầng trăng khuyết xuất hiện, vỗ lên một nô thú đại.
"Đợi đã! Được lắm, động thủ trước cửa Linh Thú cung, lẽ nào ngươi đúng là đệ tử Linh Thú cung?" Ngụy Tác kêu lên.
"Giờ ngươi mới tỉnh ngộ thì muộn quá rồi, dám trước mặt ta mà nói khoác là sư tôn nhờ vả ngươi, còn sắp ra gặp, đợi ta bắt ngươi đưa vào, gặp sư tôn xem ngươi còn khoác lác được nữa không." Tâm Hữu Lan tức giận.
"Là đệ tử của Lệ cung chủ thì chúng ta không cần đánh nữa." Ngụy Tác cười ha hả: "Ta không nói khoác, sư tôn cô nương sắp ra rồi, không tin thì chúng ta cá cược."
"Đánh..." Tâm Hữu Lan không nén được định mắng là đánh cá cái đầu ngươi, nhưng mới được một chữ thì tròn mắt, quang hoa lóe lên, hiện ra thân ảnh Lệ Nhược Hải.
Đi cùng Lệ Nhược Hải còn ba Kim đan đại tu sĩ.
"Nhanh thế." Thấy Lệ Nhược Hải hiện thân, Ngụy Tác lầm bầm, vốn đang đùa với Tâm Hữu Lan vui vẻ nhưng giờ thì không thể nữa.
"Ngụy đạo hữu..." Lệ Nhược Hải vội chào gã, thấy gã và Tâm Hữu Lan đang nói chuyện thì hơi ngẩn ra.
"Sư tôn." Tâm Hữu Lan ngoan ngoãn nhảy khỏi lưng Thủy văn thanh ngưu, hành lễ với Lệ Nhược Hải.
"Chư vị đạo hữu." Ngụy Tác cười ha hả với Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn.
"Lệ cung chủ, hóa ra nàng ta là đệ tử của ngài?" Ngụy Tác cố ý bảo Lệ Nhược Hải.
"Sao hả?" Lệ Nhược Hải thấy Ngụy Tác và Tâm Hữu Lan lạ lùng, nhìn Tâm Hữu Lan, "Đây là tiểu đồ Tâm Hữu Lan."
"À, không có gì, tại hạ thấy đệ tử này của cung chủ rất khá, chi bằng gả cho tại hạ làm đạo lữ?" Ngụy Tác cười ha hả.
"Đạo hữu nói thật chứ?" Lệ Nhược Hải nhíu mày, có vẻ động lòng.
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, Pháp Hoa chân nhân nhìn nhau. Họ cho rằng nếu Ngụy Tác thật sự kết duyên cùng Linh Thú cung thì chuyến này càng ổn thỏa.
"Sư tôn!" Tâm Hữu Lan nhợt nhạt mặt mày lắc đầu.
Nàng ta nhận thấy Ngụy Tác vừa háo sắc vừa hạ lưu, đáng ghét vô cùng, thà chết cũng không muốn thành đạo lữ của gã.
"Ha ha, mỗ chỉ thấy đệ tử của Lệ cung chủ rất giống một đạo hữu của mỗ, đạo hữu đó từng muốn thu mỗ đệ tử, để mỗ gia nhập tông môn, còn cho một tấm lệnh bài đệ tử. Vì thế tại hạ mới đùa như vậy." Ngụy Tác mỉm cười: "Hiện tại đệ tử của cung chủ không có hảo cảm với mỗ, thì mỗ không thể cưỡng ép."
"Bảo châu cũng có khi bị bụi che phủ." Lệ Nhược Hải mỉm cười, trừng mắt nhìn Tâm Hữu Lan như trách móc "Tiểu đồ ngốc ngếch, gây ra việc đáng cười này."
"Phù!" Tâm Hữu Lan thầm thở phào, thầm nhủ thành đạo lữ của ai thì cũng ít nhất phải như sư tôn, vừa đẹp trai vừa thần thông kinh nhân, bất quá nàng ta cũng hiếu kỳ, nhận ra Lệ Nhược Hải và ba Kim đan tu sĩ thập phần tôn kính với Ngụy Tác, tựa hồ y cũng có bản lĩnh.
"Đạo hữu gọi bọn tại hạ ra là định xuất phát luôn?" Lệ Nhược Hải hỏi Ngụy Tác.
"Tại hạ đã chuẩn bị xong, sẵn sàng xuất phát." Ngụy Tác mỉm cười, gật đầu.
"Vậy thì chúng ta xuất phát." Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn nghe Ngụy Tác nói thế thì phấn chấn, lấy ra một viên chu hồng sắc đan hoàn.
Linh khí của Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn ẩn đi, dung mạo đều biến hóa.
Ngụy Tác không hề đổi sắc. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Gã hiểu rõ bọn Lệ Nhược Hải nuốt đan dược không ngoài Dịch khí đan, Dịch dung đan. Chuyến này đến Thái Tố thành ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ, đi qua truyền tống pháp trận ở nhiều thành trì, ngần ấy Kim đan đại tu sĩ đi cùng nhau tất sẽ khiến tu sĩ khác chú ý. Gã có Tiềm ẩn quyết song bọn Lệ Nhược Hải cũng biết gã không thể tùy ý truyền cho họ nên đành tìm cách riêng.
"Lệ cung chủ, tại hạ gặp vị đệ tử này ở đây, coi như có duyên, tặng chút quà gặp mặt đã."
Trước khi đi, Ngụy Tác quay lại đưa cho Tâm Hữu Lan một thứ.
"Vậy thì đa tạ đạo hữu." Tiền bối tặng quà cho vãn bối là việc thường thấy của tu đạo giới nên Lệ Nhược Hải không bất ngờ, liếc Tâm Hữu Lan rồi mỉm cười, thân ảnh loáng lên, cùng bọn Kỳ Long Sơn và Ngụy Tác lướt đến một truyền tống pháp trận trong Vạn Thọ thành.
"Lẽ nào tưởng cho một món đồ là ta sẽ có hảo cảm? Đây là gì nhỉ? Còn kèm thêm thứ này, đúng là bệnh hoạn!"
Nhìn theo Ngụy Tác, Tâm Hữu Lan cảm giác gã là đại biến thái.
Ngụy Tác vừa nãy quay lại cho đồ còn nháy mắt thè lưỡi với nàng ta.
Nhìn thứ gã cho, nàng ta hơi kinh ngạc, là một linh quang pháp bảo phòng ngự hình vòng tay, đạt mức linh giai thượng phẩm. Pháp bảo phòng ngự cỡ này, Tâm Hữu Lan chưa có, gă cực kỳ rộng tay nhưng món còn lại khiến nàng ta cho rằng gã phi thường biến thái.
Món còn lại la da yêu thú làm nguyên liệu luyện khí. Tấm da có vẻ lột xuống đã lâu, hình như gã không dùng đến nên cũng chưa xử lý, tấm da yêu thú này phẩm giai cũng khá, chắc là mảnh da có lực phòng ngự tốt nhất của Nhân diện hàn băng thù nhưng với Linh Thú cung thì cực kỳ bình thường, mà còn nghiêm túc tặng kèm với một món linh giai thượng phẩm pháp bảo.
Lẽ nào cũng như phàm nhân mua thức ăn, mua thịt là được tặng kèm hành!
"Nhân diện hàn băng thù... đạo hữu đó khi xưa nói muốn thu mỗ làm đệ tử, gia nhập tông môn của họ, còn tặng một tấm lệnh bài đệ tử..."
Tâm Hữu Lan định ném tấm da đi nhưng đột nhiên nhớ ra, tròn mắt không dám tin.
"Lẽ nào là y?!"

Chương 484: Vết nứt thứ ba

"Đừng tranh nhau, không thì tốc độ càng chậm!"
Trong một thành trì ngang với Linh Nhạc thành, ngoài một truyền tống pháp trận ít nhất có hơn nghìn tu sĩ, cực kỳ hỗn loạn. Hơn hai mươi tu sĩ mặc xích hồng sắc pháp y đang duy trì thứ tự.
Quanh thành trì này là những đụn cát mênh mông, cây cối thưa thớt.
Trừ truyền tống pháp trận ở thành đông thì ngôi thành đã loạn xà ngầu, từng đạo độn quang liên tục lóe lên, lao về phía tây.
Rõ ràng thành trì này quanh năm ít mưa, độn quang bắn ra dấy lên gió lốc, nơi nào cũng thấy cảnh cát bay đá chạy, cát bụi mịt mù.
Hơn hai mươi tu sĩ mặc xích hồng sắc pháp y trông coi truyền tống pháp trận, đứng đầu là một lão giả râu quai nón mặt vuông, tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, tướng mạo thập phần uy nghiêm.
Tình hình cực kỳ hỗn loạn, mục quang lão giả râu quai nón mặc xích hồng sắc pháp y lóe lên, tế xuất bạch sắc tinh trụ.
Tinh trụ cao bằng thân người, lớn cỡ bắp đùi người lớn, có khắc bốn phù văn voi thần.
"Tu vi Phân niệm cảnh tam trọng trở lên đi trước! Thử bằng chính tinh trụ này, ai tu vi Phân niệm cảnh tam trọng trở lên được vào truyền tống pháp trận!"Tế xuất bạch sắc tinh trụ, lão giả tướng mạo uy nghiêm gầm lên.
"Vì sao tu vi Phân niệm cảnh tam trọng trở lên được đi trước!"
"Bọn ta đến trước, vì sao phải nhường."
"..."
Lão giả dứt lời, nhiều tu sĩ xôn xao.
"Tình thế nguy cấp, tu vi càng cao càng hữu dụng."
"Thú triều không phải trong chốc lát, đi chậm hơn vẫn có thể săn yêu thú, đối với tu sĩ tu vi thấp thì càng an toàn."
"Hiện giờ tình hình đặc biệt, liên quan đến tính mệnh vô số đạo hữu, ai gây loạn là đối địch với Tứ Tượng môn! Hôm nay không giết được thì Tứ Tượng môn sau này cũng sẽ truy sát."
Nhưng lão giả tướng mạo uy nghiêm dấy lên khí tức, ngữ khí cực kỳ băng hàn nói liền ba câu.
Ba câu này đầy sát ý, mọi tu sĩ đang ồn ào đều yên tĩnh lại.
Nhiều tu sĩ không rườm lời lướt đến dồn chân nguyên vào bạch sắc tinh trụ.
Mỗi làn chân nguyên dồn vào, bạch sắc tinh trụ rực lên với mức độ khác nhau.
...
"Cái gì, Thiên khung ngoài Hoàng Đạo thành nứt một vết?"
Cùng lúc, ở ngoài một truyền tống pháp trận khác trong thành, bốn nan một nữ tỏ vẻ kinh ngạc nhìn thành trì hỗn loạn.
Là Ngụy Tác và bọn Lệ Nhược Hải.
Trong năm người, trừ danh khí của Pháp Hoa chân nhân hơi kém thì Ngụy Tác, Lệ Nhược Hải và phu phụ Kỳ Long Sơn, Thanh Bình hiện tại đều vang danh Thiên Huyền đại lục nam bộ, nhưng tuyệt đại đa số tu sĩ thường chỉ nghe đến tên họ chứ chưa thấy mặt, dọc đường liên tục kích phát đỉnh cấp Hộ thần cổ phù, không ngừng đi qua nhiều truyền tống pháp trận, có tu sĩ nhận ra bọn Ngụy Tác bất phàm nhưng thoáng sau đã mất tung tích, không biết bọn gã đi đâu. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn đã tính toán xong, đi thẳng từ thành trì này sang thành trì khác, chỉ mấy không đầy nửa ngày là tới Tứ Tượng thành ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ.
Tứ Tượng thành ở rìa tây Thiên Huyền đại lục, trung chuyển ở Giáp Long thành là tới Thái Tố thành.
Đến Thái Tố thành rồi thì có thể vượt Thiên khung ra man hoang hoang nguyên, đến Thanh Thành khư.
Mọi thành trì dọc đường là đẹp nhất Thiên Huyền đại lục trung bộ, nhiều thành trì phong cảnh đẹp đẽ, tiên khí liễu nhiễu, nhưng càng đi về phía bắc, người càng thưa thớt, hoàn cảnh càng lúc càng hoang vu hiểm ác, tu sĩ chi thành thưa dần, phong cảnh đượm vẻ cùng sơn ác thủy.
Tứ Tượng thành vốn tạo cho bọn Ngụy Tác cảm giác vô cùng "lộn xộn" nhưng không ngờ khi vừa từ truyền tống pháp trận hiện thân ở thành trì này thì tất cả đã loạn lên như ong vỡ tổ.
Không cần nghe ngóng, chỉ qua việc các tu sĩ kinh hô và bàn luận là Ngụy Tác và bọn Lệ Nhược Hải dã nghe được một tin tức kinh nhân.
Hoàng Đạo thành cách Tứ Tượng thành chỉ một Giáp Long thành, Thiên khung lại nứt một vết!
Cách đó không lâu, Thiên khung ở Thiên Dưỡng thành và U Hàn thành tại cực bắc Thiên Huyền đại lục vừa nứt, giờ Hoàng Đạo thành lại cũng vậy!
Cộng thêm vết này, Thiên khung chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi đã nứt liền ba chỗ, tin tức này thật quá kinh nhân.
"Lệ cung chủ, Ngụy đạo hữu, Pháp Hoa chân nhân, các vị thấy Thiên khung nứt thế nào, có dính vào không hay là cứ đến Thái Tố thành?"
Thấy cảnh binh hoang mã loạn, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nhìn nhau, không nén được hỏi bọn Ngụy Tác. Có vẻ cả hai muốn xem tình hình thế nào.
"Ngụy đạo hữu thấy thế nào?" Lệ Nhược Hải nhìn Ngụy Tác.
"Vừa hay gặp lúc Thiên khung có vết nứt, lại nứt liên tục thì thật đáng lo, chắc sẽ có nhiều cao giai tu sĩ của Thiên Huyền đại lục bắc bộ đổ đến, tu sĩ của tông môn Thiên Huyền đại lục bắc bộ khẳng định đã có nghiên cứu về Thiên khung. Chúng ta đến đó chưa biết chừng sẽ nghe ngóng được tin tức hữu dụng." Ngụy Tác liếc Lệ Nhược Hải: "Nếu hỏi mỗ, tất nhiên mỗ tán thành."
"Mỗ thấy nên qua xem, thuận tiện nghe ngóng tin tức về Thiên khung." Pháp Hoa chân nhân gật đầu.
"Vậy thì chúng ta đến Hoàng Đạo thành đã." Lệ Nhược Hải gật đầu, tất cả không rườm lời, trực tiếp đi đến truyền tống pháp trận có hơn nghìn tu sĩ tụ tập.
Truyền tống pháp trận đó nối với Quy Chân thành, từ Quy Chân thành chỉ cần qua một truyền tống pháp trận nữa là đến Hoàng Đạo thành.
Đến ngoài truyền tống pháp trận, Lệ Nhược Hải phát thần thức, uy áp kinh nhân bừng lên.
Nhất thời, tu sĩ quanh y đều biến sắc, chưa ra lối đi như thông đạo.
Chỉ nguyên thần thức uy áp cũng khiến họ nhận ra y là Kim đan kỳ đại tu sĩ.
"Tiền bối..." Chưa đến truyền tống pháp trận, lão giả uy nghiêm mặc xích hồng sắc pháp y đã chú ý đến Lệ Nhược Hải và bọn Ngụy Tác, tỏ vẻ kính sợ.
"Bọn mỗ muốn đến Hoàng Đạo thành. Đây là bằng hữu của mỗ, mong đạo hữu giúp đỡ." Lệ Nhược Hải không muốn để lộ thân phận, nói đoạn cũng bọn Ngụy Tác vào truyền tống pháp trận.
"Chư vị tiền bối, mời." Lão giả uy nghiêm không dám chậm chễ bảo hai tu sĩ phụ trách kích phát truyền tống pháp trận.
Hai tu sĩ cũng mặc xích hồng sắc pháp y thực hiện ngay.
"Mau lên! Vết nứt ngoài Hoàng Đạo thành không bé hơn ở U Hàn thành!"
"Nghe nói có không ít ngũ cấp, lục cấp yêu thú hiện thân, đến đó sẽ nguy hiểm!"
"Ngươi biết cái gì! Hoàng Đạo thành gần Quy Chân thành nhất, Hoàng Đạo thành mà bị yêu thú nuốt chửng thì cự ly vạn dặm này chả là gì với chúng cả. Quy Chân thành cũng sẽ tai ương."
"..."
Trong truyền tống pháp trận lóe sáng linh quang, bọn Ngụy Tác vừa xuất hiện trong Quy Chân thành đã cảm giác như đang ở trong một nồi cháo bỏng rãy.
Tiếng ồn ào vọng vào tai, chỗ nào cũng là thân ảnh.
Quy Chân thành gần Hoàng Đạo thành nhất, hỗn loạn hơn Tứ Tượng thành.
Quy Chân thành không nằm trong kế hoạch của bọn Lệ Nhược Hải nên không ai hiểu gì về nó.
Nhìn theo hướng nhiều tu sĩ dồn về, Ngụy Tác và bọn Lệ Nhược Hải không cần hỏi cũng biết là truyền tống pháp trận thông đến Hoàng Đạo thành.
"Kim đan tu sĩ, Ngọc Trì chân nhân của Quy Chân tông!"
Một đạo bạch sắc độn quang đột nhiên từ trong thành với khí thế kinh nhân dâng lên, tích tắc sau đã đến truyền tống pháp trận.
Nưng tu sĩ đang tranh nhau vào truyền tống pháp trận đều không dám, mặc cho người này vào trước.
"Tu vi Kim đan nhất trọng."
Bạch sắc độn quang bay lên, Ngụy Tác nhìn rõ là một trung niên đạo sĩ thanh tú đội mũ ngọc, bạch sắc linh khí ngưng thành một chiếc ao nhỏ.
Cách xa nên Kim đan tu sĩ đó đáp xuống là không nhìn thấy.
"Chát!"
Chỉ một hai tích tắc, tiếng nổ vang vọng từ truyền tống pháp trận vọng ra, hình như nơi đó sáng lên.
"Không xong! Truyền tống pháp trận bị hủy rồi!"
"Là loại dị trùng chuyên môn phá hoại truyền tống pháp trận! Cẩn thận với truyền tống pháp trận khác."
"Ngọc Trì chân nhân!"
Tiếng kinh hô và kêu ré không ngừng vang lên.

Chương 485: Tăng viện

"Là Kim đan tu sĩ!"
"Ai nhỉ, có vẻ không phải tu sĩ quanh đây."
"..."
Quanh truyền tống pháp trận cực kỳ hỗn loạn, Lệ Nhược Hải lại phát ra thần thức uy áp khiến các tu sĩ biết y là Kim đan tu sĩ, mới đến được trước pháp trận.
Nhìn rõ cảnh tượng, Ngụy Tác thầm hít một hơi lạnh.
Truyền tống pháp trận trừ linh quang tắt hết thì không có gì tổn thương, nhưng quanh đó rải rác mảnh pháp y và huyết nhục.
Mảnh pháp y này rõ ràng là của Kim đan tu sĩ Ngọc Trì chân nhân!
Hiển nhiên lúc truyền tống pháp trận tổn hại, Ngọc Trì chân nhân đang ở trong.Truyền tống pháp trận xuất hiện phá tổn, truyền tống thông đạo sụp đổ thì cũng có thể an toàn nhưng không truyền tống được hoặc bị truyền tống đến một nơi nào đó, cũng có thể bị không gian chi lực cuồng loạn giết chết.
Ngọc Trì chân nhân quả thật xui xẻo, bị mất mạng trong truyền tống thông đạo.
Một Kim đan tu sĩ chỉ trong tích tắc là mất mạng trong truyền tống pháp trận, đích xác khiến người ta sợ hãi.
Nếu lần đó truyền tống là bọn Ngụy Tác, kết quả e cũng như Ngọc Trì chân nhân.
Ngụy Tác quét nhanh thần thức, không phát hiện kim đan của Ngọc Trì chân nhân ở chỗ nào, xem ra Ngọc Trì chân nhân bị không gian chi lực cuồng bạo xé tan, một phần mảnh vụn thi thể và cả kim đan không rõ bị truyền tống đến đâu nữa.
Cùng lúc, mấy đạo độn quang đáp xuống.
Trong độn quang đều là những lão giả năm, sáu mươi tuổi, đều là trưởng lão Quy Chân tông.
Mấy lão giả tu vi không thấp, chừng Phân niệm cảnh tứ trọng ngũ trọng. Vừa đáp xuống, tất cả đều cuống cuồng.
Quy Chân tông cũng là đại phái tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ, cả tông môn chỉ có Ngọc Trì chân nhân là Kim đan tu sĩ, hiện tại Ngọc Trì chân nhân chưa kịp kêu lên thì đã chết trong truyền tống pháp trận, đương nhiên khiến người Quy Chân tông kinh nộ dị thường.
"Vãn bối cả gan, không biết đạo tiền bối lai lịch thế nào?"
Cảm giác được uy áp của Lệ Nhược Hải, mấy lão giả đang cuống lên cũng định thần lại, một đạo sĩ lùn mập mặc chu hồng sắc đạo bào vội hành lễ.
"Tại hạ là một tán tu ở Thiên Huyền đại lục trung bộ, nghe thấy Bắc Minh tông phát tin, qua Tứ Tượng thành thì nghe nói Thiên khung ngoài Hoàng Đạo thành nứt, không ngờ lại có biến cố này." Lệ Nhược Hải không muốn để lộ nên đáp.
"Cẩn thận, đừng để hai con yêu trùng thoát!"
Cùng lúc, một lão giả mặt nhọn mặc hắc sắc pháp y gầm lên.
Lão và hai lão giả khác lấy từ truyền tống pháp trận ra một viên tinh thạch bầu dục.
Tinh thạch này là Phá không pháp tinh mà Ngụy Tác thấy tại giao dịch hội ở Cực Lạc cung nhưng có mấy vết nứt, hai hắc quang nhỏ xíu bắn ra chạy trốn.
Nghe tiếng quát, đạo sĩ lùn mập đang nói với Lệ Nhược Hải biến hẳn sắc mặt, ít nhất có năm, sáu dải quang hoa bắn tới hai làn hắc sắc quang hoa.
Nhưng hắc sắc quang hoa không chỉ tốc độ kinh nhân, động tác linh hoạt cực độ, lượn mấy vòng là tránh thoát mấy đạo quang hoa.
Thấy hai tia sáng đen sắp bắn lên không, đột nhiên thanh hắc sắc thủy tinh quỷ trảo lóe lên chụp cả hai xuống. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Quỷ trảo đột nhiên thò ra, âm sát chi khí kinh nhân, uy năng cực kỳ đáng sợ.
"Vị đạo hữu này..." Tu sĩ lùn mập chính đang thi pháp, đột nhiên thấy lưỡng đạo hắc quang bị chụp lại thì ngoái nhìn, thanh hắc sắc quỷ trảo đã tan, trong tay Ngụy Tác cầm hai con hắc sắc tiểu trùng.
Hai con tiểu trùng này không khác gì loại Bích Hồ chân nhân mang đến Cực Lạc cung, chỉ là đã bị Huyền sát quỷ trảo giết chết.
Mấy trưởng lão Quy Chân tông chắc cũng hiểu về dị trùng vô danh này, thấy Ngụy Tác dễ dàng giết chúng thì nhìn gã đầy kính sợ.
"Mau lên! Lấy hết Phá không pháp tinh trong các pháp trận ra!"
Định thần lại, lão đạo lùn mập hiểu ra, gầm lên.
Lão giả mặt nhọn mặc hắc y cùng hai lão giả khác biến sắc, không hề chần chừ lao lên, nhắm thẳng hướng mấy truyền tống pháp trận khác trong thành.
"Chư vị tiền bối, hiện tại truyền tống pháp trận đã vô dụng, muốn đến Hoàng Đạo thành tăng viện chỉ còn cách dùng phi độn pháp bảo." Lão đạo lùn mập qua khí độ của Ngụy Tác và bọn Kỳ Long Sơn, đã nhận ra manh mối, biết họ dù không phải Kim đan tu sĩ thì cũng có thần thông cao cường.
"Quả nhiên là yêu trùng này."
Lệ Nhược Hải nhìn hai con trùng trong tay Ngụy Tác, nhíu mày hỏi lão đạo lùn mập: "Hiện tại tình hình yêu trùng này ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ thế nào, có phương pháp hữu hiệu đối phó chưa? Mỗ thấy truyền tống pháp trận vừa này chỉ truyền tống đến Hoàng Đạo thành chứ không có tu sĩ Hoàng Đạo thành đến. Lẽ nào yêu trùng này có thể nghịch hướng truyền tống?"
"Chư vị tiền bối, lần trước Thiên khung có hai vết nứt, nhiều truyền tống pháp trận tổn hại thì không có thêm truyền tống pháp trận bị phá hoại nữa, theo lý thì yêu trùng không thể khuếch tán mới đúng. Tập tính của chúng thì đến nay chỉ biết chúng xuất hiện thành đôi, hủy hoại Phá không pháp tinh rất nhanh chóng, không thể thanh toán được hỏa hệ tinh thạch, lấy Phá không pháp tinh cho vào vật đựng do hỏa hệ tinh thạch chế thành thì không bị phá tổn nữa."
"Đúng rồi, đặc tính kinh nhân nhất của yêu trùng này là sinh tồn được trong không gian pháp bảo như nạp bảo nang, cho Phá không pháp tinh vào nạp bảo nang cũng không an toàn, nếu quanh nơi nào có yêu trùng tồn tại thì nhất định cho Phá không pháp tinh vào vật chứa bằng hỏa hệ tinh thạch mới xong." Sắc mặt lão đạo lùn mập rất khó coi, "Còn cách đề phòng khác vẫn chưa có, trừ phi bố trí một cấm chế dù vật nhỏ nhất lọt vào cũng sẽ cảnh báo, không thì không thể phát hiện được chúng. Chúng không mảy may có yêu khí, thần thức cũng không phát giác."
"Lưu trưởng lão!"
Cùng lúc, hắc y lão giả quay lại, lão đạo lùn mập mặt mũi nhăn nhó kêu lên, vòng tay hành lễ với Lệ Nhược Hải và bọn Ngụy Tác, "Chư vị tiền bối nếu định tăng viện Hoàng Đạo thành thì mau lên. Truyền tống pháp trận của Thủy Di thành đã hỏng rồi."
"Thủy Di thành?" Lão đạo lùn mập trông khó coi hơn mấy phần.
"Đúng, lúc tại hạ lấy Phá không pháp tinh ở đó phát hiện pháp trận vô dụng, chắc chắn đã có vấn đề." Hắc y lão giả hít sâu một hơi, tựa hồ đợi lão đạo lùn mập hạ lệnh.
"Lưỡng vị đạo hữu, bọn tại hạ không phải tu sĩ Thiên Huyền đại lục bắc bộ, thứ cho bọn tại hạ cô lậu quả văn, không biết Thủy Di thành và Quy Chân thành, Hoàng Đạo thành quan hệ thế nào?" Ngụy Tác giật giật chân mày, hỏi lão đạo lùn mập và hắc y tu sĩ.
"Trong mấy thành trì quanh đây, có pháp trận nối với Hoàng Đạo thành chỉ gồm Quy Chân thành và Thủy Di thành. Từ thành trì khác mà muốn đến Hoàng Đạo thành thì phải trung chuyển ở hai thành trì này, hiện tại toàn bộ truyền tống pháp trận ở Quy Chân thành và Thủy Di thành có vấn đề." Lão đạo lùn mập không nói tiếp nhưng Ngụy Tác và bọn Lệ Nhược Hải đã hiểu.
Không có truyền tống pháp trận, muốn đến Hoàng Đạo thành chỉ còn cách dùng phi độn pháp bảo và độn thuật, Hoàng Đạo thành không khác gì một cô thành, tu sĩ tăng viện sẽ cực chậm!
"Các vị tính sao?" Hít sâu một hơi, Lệ Nhược Hải hỏi Ngụy Tác và bọn Kỳ Long Sơn.
"Còn làm gì nữa, đi thôi."
Ngụy Tác và bọn Kỳ Long Sơn nhìn nhau, đều cười khổ.
Hiện tại để phòng bị dị trùng, Quy Chân thành đã lấy hết Phá không pháp tinh ra, mọi truyền tống pháp trận đều ngừng lại, dù Quy Chân thành dám dùng truyền tống pháp bây giờ thì bọn Ngụy Tác cũng không mạo hiểm.
Ai biết được có như Ngọc Trì chân nhân không, truyền tống pháp trận vừa kích phát là hủy.
Có vẻ yêu trùng này sau khi Thiên khung nứt ra, thông qua truyền tống pháp trận ẩn đi hoặc lan khắp Thiên Huyền đại lục bắc bộ rồi cũng nên, dù quay lại Tứ Tượng thành thì bọn Ngụy Tác cũng không dám dùng truyền tống pháp trận đến Thái Tố thành. Phương pháp an toàn nhất là dùng phi độn pháp bảo, như thế Hoàng Đạo thành xuất phát hay từ Thái Tố thành xuất phát không khác gì nhau cả.
Đã đến đây, bọn Ngụy Tác cũng muốn xem Hoàng Đạo thành thế nào, không được tăng viện kịp thời, đừng nói vá được vết nứt mà Hoàng Đạo thành có giữ được không cũng là vấn đề.
"Vậy thì phải dùng đến phi độn pháp bảo của đạo hữu rồi." Ngụy Tác nói đoạn, Lệ Nhược Hải gật đầu, truyền âm: "Phi độn pháp bảo của Pháp Hoa đạo hữu tuy nhanh nhưng chỉ chở được một người."
"Chư vị đạo hữu, tình huống khẩn cấp, bọn tại hạ sẽ động dụng pháp bảo trong thành."
Ngụy Tác không thừa lời, nói với đạo sĩ lùn mập và hắc y lão giả đoạn tế xuất Ly Hỏa phảng. "Xoạt!", Ly Hỏa phảng chở bọn Ngụy Tác hóa thành hắc hồng sắc độn quang, với tốc độ kinh nhân bắn về phía Hoàng Đạo thành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau