THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 476 - Chương 480

Chương 476: Cảm giác thấy nguy cơ

Trong Vạn Thọ thành lộn xộn, một toán tu sĩ không khiến ai chú ý đến trước một chỗ ở.
Một tu sĩ lấy ra thông hành phù ngọc phù kích phát, thanh sắc linh quang tráo tách ra, cả toán chui vào.
Nơi ở này là mức tối thượng đẳng tại Vạn Thọ thành, Vạn Thọ thành không có linh mạch như Hải Tiên thành, trong chỗ ở này chỉ có hai lớp lâu các, trước mặt là một linh điền lớn trồng hơn mười loại linh dược, sinh trưởng tươi tốt.
"Nam Cung Vũ Tinh?"
"Ai mà quen mắt thế nhỉ?"
Toán người này đi qua linh điền, vào lâu các rồi vang lên tiếng Hàn Vi Vi kêu to kinh ngạc....
"Nghĩ đi, không chỉ thấy ta quen mắt mà cả lão Phong cũng thế?"
Trong đại sảnh, Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã xuất hiện, Hàn Vi Vi nhíu mày, ngẫm nghĩ nhưng không nghĩ ra, nhìn Trương Châu Dự.
"Lão Phong?"
Trương Châu Dự nói vậy, Hàn Vi Vi ngẩn người, nhìn kỹ Phong Tri Du đang cười mỉm, nàng ta chợt nhận ra, chỉ vào Trương Châu Dự và Phong Tri Du, "À... à... à... các ngươi là khi cùng đi săn Song đầu khuyển..."
"Phong đại ca!"
Đúng lúc đó một tiếng kêu như sấm vang lên. Tổ hợp đầu óc đan giản đi vào, tiếng kêu là do Chân Sùng Minh phát ra.
Chân Sùng Minh trước khi theo Ngụy Tác thì theo chân Phong Tri Du, sau lần săn Song đầu khuyển thì y và Chu Tiếu Xuân mới theo Ngụy Tác.
"Chân Sùng Minh, vẫn như xưa nhỉ." Phong Tri Du thấy Chân Sùng Minh thì mỉm cười, dọc đường y được Ngụy Tác cho biết Chân Sùng Minh ở đây.
"Phong đại ca, không ngờ còn được gặp đại ca, đệ tưởng lúc đó đại ca trọng thương như thế thì chết rồi. Bất quá hiện tại đại ca đến đây cũng vô dụng, đệ đã bái Ngụy Tác làm đại ca." Chân Sùng Minh nhảy phóc đến chỗ Phong Tri Du ôm chặt lấy y rồi nghiêm túc nói.
Phong Tri Du dở khóc dở cười.
"Các ngươi cũng đều tu vi Phân niệm cảnh? Mà không chỉ Phân niệm cảnh tam trọng? Sao lại nhanh thế nhỉ?" Quan sát Trương Châu Dự và Phong Tri Du, Hàn Vi Vi lại ấm ức. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Nói cho đan giản là lần này Ngụy huynh đệ đến động phủ của Diệu Đan chân nhân tìm bảo vật nhưng nhận ra mọi thứ trong đó đã bị ba người dùng sạch bách rồi, bọn ta là ba người đó." Trương Châu Dự cười ha hả.
"Các ngươi tốt số thật, phát hiện động phủ của một thượng cổ tu sĩ." Hàn Vi Vi chỉ vào Sư Phi Thanh đang cố giữ tư thế lãnh khốc, khẽ hỏi Trương Châu Dự và Phong Tri Du, "Y là bằng hữu của các vị hả, đầu óc có vấn đề hay sao?"
"Đầu óc có vấn đề?"
"Đúng, có phải còn tệ hơn bọn Chân Sùng Minh... Không thì sao cứ ra vẻ thế hả."
"Không phải chứ?" Hàn Vi Vi nói vậy, Sư Phi Thanh suýt nữa bổ chửng.
Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh nhìn nhau, gật đầu mỉm cười.
"Cái gì, Ngụy Tác, ba ngày sau ngươi sẽ đến Thanh Thành khư? Ta cũng muốn đi." Chúng nhân hàn huyên một lúc, Ngụy Tác kể lại chuyến đi Cực Lạc cung và việc cùng bọn Lệ Nhược Hải đi tìm bảo vật, Hàn Vi Vi hưng phấn kêu lên.
"Chuyến đi Thanh Thành khư thập phần nguy hiểm, đối phương toàn là Kim đan kỳ đại tu sĩ, ngươi ở lại tiềm tu, ta đi một mình tiện hơn." Ngụy Tác lắc đầu: "Ta đưa ba huynh đệ đến đây vì họ đều tu vi cao thâm, cộng với các ngươi thì thực lực thập phần kinh nhân. Ở Vạn Thọ thành tu luyện càng an toàn."
"Nói vậy tức là ngươi cho rằng ta là gánh nặng. Lẽ nào ngươi coi thường Tiểu Ngân?" Nghe Ngụy Tác nói vậy, Hàn Vi Vi bĩu môi.
"Giờ mà đối diện Kim đan tu sĩ, khuyết điểm lớn nhất của các ngươi là thần thức. Nếu gặp tu sĩ có thần thức uy áp hơn quá xa, pháp khí lợi hại của các ngươi thậm chí không kịp tế xuất. Mà Hỗn nguyên ngân oa đủ thần thức chống lại thần thức uy áp của Kim đan tu sĩ." Ngụy Tác liếc Hàn Vi Vi, " Hỗn nguyên ngân oa lợi hại nên tốt nhất ngươi ở lại, có Hỗn nguyên ngân oa tọa trấn, đối diện tu sĩ Kim đan kỳ thì các ngươi cũng không lép vế."
Thoáng ngừng lại, Ngụy Tác nhìn Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã, "Lúc ta cùng Thiên La chân nhân đổ đấu, lấy được đan dược này." Gã đưa một bạch sắc đan bình cho Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã.
"Phẩm chân đạo đan?!" Mở bạch sắc đan bình ra liếc vào, ngửi mùi là Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã tỏ rõ thần sắc chấn kinh.
"Kim đan tu sĩ giao lưu hội, thứ gì cũng cơ hồ thích hợp cho Kim đan tu sĩ, phẩm giai cao hơn tưởng tượng." Ngụy Tác bảo Cơ Nhã và Hàn Vi Vi, "Tại Cực Lạc cung, ta không chỉ đổ đấu được Phẩm chân đạo đan, còn đổi được một viên Tuyết linh đạo đan và Kim cương luyện tâm thuật để tôi luyện tâm chí."
"Tức là sư thư nên chuẩn bị cho kết đan?" Hàn Vi Vi sững người, không nén được kêu to.
Đan dược khác thì luyện dược sư hạng bét như nàng ta không biết.
Phẩm chân đạo đan thì nàng ta không lạ gì.
Cơ Nhã trước kia thường luyện chế Hợp hư đan, Phẩm chân đạo đan có công hiệu tương tự, thậm chí càng kinh nhân hơn. Hợp hư đan khiến tu sĩ Phân niệm cảnh trở xuống trực tiếp đề thăng nhất giai tu vi, còn Phẩm chân đạo đan có thể đề thăng tu vi cho tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên. Tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng trở xuống mà luyện hóa một viên Phẩm chân đạo đan, sẽ trực tiếp đề thăng nhất giai tu vi.
Hiện tại Cơ Nhã sắp đột phá đến tu vi Phân niệm ngũ trọng, nếu luyện hóa một viên Phẩm chân đạo đan tất sẽ thành công.
Phẩm chân đạo đan tuy có tác dụng phụ nhưng hiện tại Ngụy Tác có Tử hồ hoa nên không cần lo lắng.
Có Phẩm chân đạo đan để đột phá đến tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, lại thêm Tử hồ hoa, Tuyết linh đạo đan và thuật pháp tôi luyện tâm chí đã đủ, tính cả Xá nữ tiên đan thì đối với Cơ Nhã việc xung kích Kim đan cảnh chỉ là cần thời gian tĩnh tu.
"Xung kích kim đan không thể trì hoãn. Ngươi nên ở lại hộ pháp, các ngươi cũng nên cố gắng tu luyện." Nhìn Hàn Vi Vi, Ngụy Tác ngưng trọng gật đầu.
"Ngụy Tác, có việc gấp gì chăng?" Cơ Nhã rất hiểu Ngụy Tác, thấy thần sắc gã biến hóa thì lo lắng hỏi.
"Tin tức chắc vài hôm nữa sẽ đồn rộng, Thiên khung ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ từ vài hôm trước trong một ngày nứt liền hai vết, truyền tống pháp trận của hơn hai mươi thành trì đều bị phá hoại." Ngụy Tác giải thích: "Tuy hơn hai mươi thành trì bị ảnh hưởng đều do một loại yêu thú vô danh phá mất Phá không pháp tinh, nhưng Thiên khung trong một ngày nứt hai vết là việc chưa từng có."
"Bắc Minh tông cũng phái cao giai tu sĩ truyền tin đi, chiêu lãm cao giai tu sĩ đến Thiên Huyền đại lục bắc bộ săn yêu thú. Nếu ta đoán không lầm, Bắc Minh tông còn hiểu rõ uy năng Thiên khung biến hóa hơn ai hết. Nên tình hình đã cực kỳ nghiêm trọng rồi." Thoáng ngừng lại, Ngụy Tác nhấn mạnh.
Tuy lúc trò chuyện với Lệ Nhược Hải, cả hai không nhắc đến Thiên khung nhưng giờ gã đề cập đến Bắc Minh tông, thì cách nhận định lại tương tự Lệ Nhược Hải.
"Ngụy Tác, ý ngươi là Thiên khung ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào, khiến tu đạo giới đại loạn?" Ngụy Tác nói vậy, Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã biến sắc.
"Nếu chỉ Thiên khung bắc bộ xuất hiện nhiều vết nứt thì thôi, nhưng quan trọng là Thiên khung huyền diệu đến độ từ cổ đến này không biết bao nhiêu Thần huyền cảnh đại năng cũng không hiểu, nếu Thiên khung cũng như một cấm chế, xuất hiện tổn hại rồi thì vỡ tan khi nào sẽ khó tính lắm." Ngụy Tác bảo Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã: "Nếu tiếp theo còn vết nứt nữa, cũng ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ thì dù gì thành trì ở đó cũng đã phòng bị, nhưng ở nơi khác hoặc nhiều nơi nứt cùng lúc thì hậu quả khôn lường."
"Nhiều chỗ đã nứt ra, thật thế sao." Hàn Vi Vi nhợt nhạt mặt mày.
"Không ai muốn việc này xảy ra nhưng nếu Thiên khung không biết đã tồn tại bao nhiêu vạn năm mà tan vỡ ở thời đại chúng ta thì cũng đành, phản ứng của Bắc Minh tông khiến ta phải tính đến khả năng xuất nhất, bởi lúc đó địa vị của tu sĩ và yêu thú sẽ đảo ngược, tu sĩ hoàn toàn lép vế." Ngụy Tác hít sâu một hơi đạo: "Nhanh chóng đề thăng tu vi và thực lực là cần thiết nhất."

Chương 477: Chuyện không nói được

Cơ hồ mọi yêu thú đều có cảm giác kính sợ Thiên khung.
Cảm giác đó không biết hơn bao nhiêu lần các tu sĩ dành cho Thiên khung.
Tu sĩ chỉ kính sợ thần thông tạo ra Thiên khung còn yêu thú va vào Thiên khung là mất mạng.
Nhục thân, khí huyết cho đến kim đan của Kim đan tu sĩ trở lên đều sung mãn nguyên khí, linh khí sung, tu sĩ đối với cao giai yêu cũng là linh dược, linh thạch để đề thăng tu vi. Trong đại lục được Thiên khung bao trùm có vô số tu sĩ thành trì, tu sĩ vô số, bên trong Thiên khung là một miếng bánh thơm phức với yêu thú.
Bình thường có Thiên khung đã đành, tuyệt đại đa số yêu thú cực kỳ kính sợ, không dám đến gần Thiên khung, nhưng Thiên khung mà tan biến hoặc nứt ra thì vô số yêu thú sẽ tràn vào tranh miếng bánh đó. Lúc đó mật độ yêu thú trong Thiên Huyền đại lục còn hơn bên ngoài Thiên khung không biết bao nhiêu lần.
Bất quá Thiên khung tồn tại từ thời tuyên cổ này, luôn tạo cho tu sĩ cảm giác sẽ vĩnh viễn tồn tại cùng tuyên cổ, giờ bảo có lẽ không chống chọi được lâu nữa thì không tính Hàn Vi Vi hay Cơ Nhã, ngay cả bọn Trương Châu Dự từng cùng Ngụy Tác thảo luận việc này cũng thấy không dám tin.
"Đúng rồi, hiện tại Bổ thiên đan đã luyện chế được bao nhiêu viên?" Ngụy Tác liếc Hàn Vi Vi đã bị thuyết phục, ngoái lại hỏi Chân Sùng Minh."Bổ thiên đan? Lão đại đã bảo là việc này không thể cho người ngoài biết cơ mà? Sao còn hỏi đệ?" Chân Sùng Minh há hốc miệng.
Chân Sùng Minh nói vậy, Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt.
Dù gì y cũng từng theo Phong Tri Du mà giờ gã hỏi thì y lại coi Phong Tri Du là người ngoài, không muốn cho biết về Bổ thiên đan. "Bọn Phong đại ca đã cùng ta kết bái huynh đệ, không phải người ngoài, nhưng trừ họ ra, ngươi không được cho ai biết đến ba chữ Bổ thiên đan." Với những kẻ đầu óc thế này, Ngụy Tác phải dặn cẩn thận.
Bổ thiên đan vốn Ngụy Tác dành cho Phong Tri Du và Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh.
Sau chuyến đi Cực Lạc cung, thấy toán Thiên La chân nhân và Nhàn Vân minh thì gã hiểu rõ, một tu sĩ mà không có bằng hữu đáng tin là cao thủ thì thập phần thế đan lực bạc. Gã dù lợi hại đến đâu cũng không địch nổi Thiên La chân nhân liên thủ với vài Kim đan tu sĩ đ.
Trương Châu Dự và Phong Tri Du có giao tình sinh tử với gã, Sư Phi Thanh cũng từng cùng hai gã trải qua sinh tử khảo nghiệm nên ba người này tuyệt đối đáng cho gã tin tưởng.
Hiện tại có Phẩm chân đạo đan, gã cho rằng việc Cơ Nhã xung kích kim đan chỉ trong một, hai năm tới, xác suất thành công rất cao.
Tiếp theo bọn Trương Châu Dự cũng có thể sẽ trở thành Kim đan tu sĩ, thực lực của bọn gã sẽ cực mạnh, dù tông môn như Âm Thi tông thì trừ phu liên quan đến sinh tử của tông môn, tuyệt đối không dám chạm vào.
Danh tiếng của gã đang lên nhưng cây cao gió cả, tông môn như Âm Thi tông thì thế lực kém đỉnh cấp đại tông môn kiểu Huyền Phong môn và Bắc Minh tông không biết bao nhiêu lần, với thực lực của gã đương nhiên không dám cuồng vọng đến mức nghĩ mình có thể thoải mái tung hoành.
Công thức Bổ thiên đan chỉ được phép trong tay gã chứ không thể lưu truyền đi. Hiện tại người ở cạnh gã càng có thực lực thì đương nhiên càng có lợi cho gã, Bổ thiên đan chỉ có tác dụng khai tích thần hải cho tu sĩ chưa đạt Kim đan cảnh, đạt tới thiên cấp đê giai là cùng, có được tu vi kim đan rồi thì trở nên vô dụng.
"Lão đại cũng bảo không phải người ngoài thì đệ nói." Chân Sùng Minh thật thà đáp: "Không đủ thời gian nên chỉ luyện được hơn một trăm viên Bổ thiên đan."
"Từ hôm nay, luyện chế được Bổ thiên đan thì thêm phần họ và Nam Cung Vũ Tinh, chia ra luyện hóa." Ngụy Tác hơi trầm ngâm.
"Bổ thiên đan, đan dược gì hả?" Bọn Trương Châu Dự nhìn nhau, đô thị không nén được lên tiếng hỏi.
"Chân Sùng Minh, lấy ba viên Bổ thiên đan ra." Ngụy Tác bảo Chân Sùng Minh.
Ngụy Tác nói vậy, Chân Sùng Minh ngoan ngoãn lấy ra ba viên Bổ thiên đan đưa cho Ngụy Tác, gã đưa cho mỗi người một viên, bảo Trương Châu Dự và Phong Tri Du, Sư Phi Thanh: "Các vị thử luyện hóa xem là đan dược gì."
"Đồ tốt gì mà thần bí thế nhỉ." Trương Châu Dự thấy Ngụy Tác nói vậy, không nén được cười bảo.
Cả ba uống đan dược xong, chỉ tích tắc sau là biến sắc, tỏ ra không dám tin.
"Ngụy Tác... không đùa chứ. Đan dược có thể khai tích thần hải?!" Ngay cả Sư Phi Thanh suốt ngày làm màu làm mè cũng như thấy quỷ.
"Đã hiểu vì sao mỗ thần bí, dặn Chân Sùng Minh không được nhắc đến Bổ thiên đan chưa?" Ngụy Tác mỉm cười, không hề tỏ ra bất ngờ.
"Hiểu, hiểu." Sư Phi Thanh gật lia lịa.
"Chân Sùng Minh, nếu ngươi để lộ về đan dược này ra ngoài, ta sẽ cắt ngươi thành mười bảy, mười tám đoạn." Trương Châu Dự bảo Chân Sùng Minh.
"Ngụy Tác, huynh đệ lấy được công thức luyện đan thời thượng cổ? Không ngờ lại có đan dược này." Phong Tri Du hít hơi lạnh liên tục, y hiểu đan dược này sẽ bị mọi tông môn bất chấp giá nào cũng cướp đoạt, e rằng tu sĩ Kim đan tứ ngũ trọng, thậm chí Thần huyền cảnh tu sĩ bình thường hiếm lộ diện cũng sẽ tự thân xuất động.
"Đúng là mỗ có công thức đó, bất quá đan dược này chỉ khai tích thần hải đến thiên cấp đê giai. Đạt tới 'Thiên' mà thôi, chỉ hữu dụng trước khi ngưng kết kim đan. Công hiệu không kinh nhân như các vị tưởng tượng." Ngụy Tác bảo: "Bất quá tu vi ba người hiện tại có thể không ngừng dùng Bổ thiên đan đề thăng thần hải, lúc kết đan thì kim đan uy năng sẽ đại tăng. Khuyết điểm là Bổ thiên đan khẳng định có dược lực lưu lại, trước khi xung kích kết đan nên chuẩn bị linh dược như Tử hồ hoa."
"Khuyết điểm không phải là khuyết điểm với bọn mỗ, vì tu vi của bọn mỗ đều nhờ đan dược của Diệu Đan chân nhân và Thần nguyên sâm dược đỉnh mà có. Dược lực không thuần trong thể khẳng định nhiều lắm, không có Bổ thiên đan thì bọn mỗ cũng phải tìm linh dược thanh trừ." Trương Châu Dự thở dài, vỗ vai Ngụy Tác, "Xem ra việc thông minh nhất đời mỗ là quen huynh đệ."
"Mỗ biết vì thế mà các huynh đệ không cự tuyệt Bổ thiên đan." Ngụy Tác cười hắc hắc, "Đừng có nhòm ngó Cơ Nhã là được."
"Ha ha, lão Trương tựu dù tự cao đến cũng không đời nào nhòm ngó anh em của mình?" Trương Châu Dự cười hắc hắc, đầy thâm ý nhìn Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi.
"Nhìn ta làm gì." Hàn Vi Vi bị Trương Châu Dự nhìn, sởn gai ốc quay đi, thầm lầu bầu.
"Tức là huynh đệ quyết tâm một mình cùng bọn Lệ Nhược Hải liên thủ tìm bảo vật?" Phong Tri Du mỉm cười, rồi nghiêm mặt.
"Mỗ có một mình thì thoát thân cũng dễ hơn." Ngụy Tác gật đầu, trầm ngâm: "Đến Thanh Thành khư phải qua nhiều thành trì ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ, sau cùng từ Thái Tố thành xuất phát. Nhân cơ hội này xem Thiên khung thế nào rồi, vạn nhất cả tu đạo giới có biến cố kinh nhân thì chúng ta cũng kịp chuẩn bị."
Nói đến đây, mục quang Ngụy Tác lóe lên, dặn Cơ Nhã: "Cơ Nhã, nàng bảo Chu Tiếu Xuân lúc nào rỗi thì chuẩn bị dược dịch nuôi dưỡng Diệt tiên đằng."
"Được." Cơ Nhã tựa hồ hiểu ý gã, gật đầu.
"Tiếp theo còn cần chuẩn bị mấy thứ nữa. Vậy thì không còn việc gì nữa, bọn ta đi tu luyện." Phong Tri Du và Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh nhìn nhau, tỏ vẻ ám muội.
Ngụy Tác nói là không còn việc gì, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân dẫn cả ba vào một tĩnh thất trống, đại sảnh chỉ còn lại Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi.
"Vi Vi, muội về tu luyện đi. Tỷ có việc nói riêng với Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh." Bọn Phong Tri Du đi hết, Cơ Nhã nói với Hàn Vi Vi.
"Có gì mà muội không thể nghe." Hàn Vi Vi bĩu môi ấm ức. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Vi Vi!"
"Được rồi." Thấy Cơ Nhã trừng mắt, Hàn Vi Vi mới ngúng nguẩy rời đại sảnh.
"Nam Cung Vũ Tinh, lúc trước tại Linh Nhạc thành chúng ta cũng gặp nhau mấy lần." Cơ Nhã thấy Hàn Vi Vi đi rồi mới bảo Nam Cung Vũ Tinh, "Bất quá tôi chưa biết tuổi thực của cô nương, tôi năm nay ba mươi ba, còn cô nương?"
"Tỷ ba mươi lăm." Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười, "Hơn Cơ đại chưởng quỹ hai tuổi."
"Đều hơn tuổi ta." Ngụy Tác thầm than, bất quá đối với tu sĩ thì hơn ba mươi tuổi còn rất trẻ, vì được linh khí tưới nhuần nên nữ tu sáu, bảy mươi tuổi thì da dẻ và mặt mũi cũng không khác gì nữ tử mười tám đôi mươi. Gã thầm than không phải vì chê hai người nhiều tuổi mà tự thấy ngọt ngào.
"Cơ Nhã cả gan xưng hô cô nương là thư thư. Vũ Tinh thư thư đừng gọi Cơ đại chưởng quỹ nữa." Cơ Nhã mỉm cười nhìn Nam Cung Vũ Tinh, nghiêm túc vảo Ngụy Tác, "Việc của y và tỷ thì muội đã biết. Dù y không nói thì muội cũng nhận ra ai người ngả lòng về nhau. Muội muốn thư thư và y kết thành đạo lữ, không biết thư thư thấy thế nào?"
"Tiểu tử, quả nhiên ngươi nói đúng, ngươi đúng là phúc khí!" Nam Cung Vũ Tinh hung hãn nhìn Ngụy Tác.
"Vũ Tinh thư thư đừng cả nghĩ, thư thư và y quen nhau trước, lại có tình cảm, nếu không sao muội nhận ra." Nam Cung Vũ Tinh nhất thời không tỏ vẻ gì, Cơ Nhã lại tính toán hộ, "Muội muốn thư thư và kết thành đạo lữ còn có nguyên nhân trọng yếu khác."
Lúc đó Nam Cung Vũ Tinh đã hiểu vì sao Ngụy Tác nói Cơ Nhã hiểu tình ý của gã, rõ ràng Cơ Nhã toàn tâm toàn ý lo cho gã, gã tất nhiên cũng phải trân trọng, phải toàn tâm toàn ý với nàng. Nhưng giờ Cơ Nhã nói, Nam Cung Vũ Tinh cũng hơi nghi hoặc, "nguyên nhân trọng yếu khác?"
"Ngươi cũng tu luyện đi, ta có chuyện riêng với Vũ Tinh thư thư." Cơ Nhã trừng mắt nhìn Ngụy Tác vốn đang giả bộ ngoan ngoan im lặng như trẻ con đứng đó.
"A? Ta không nghe được?" Ngụy Tác tròn mắt.

Chương 478: Tu luyện, nguyên nhân

"Lão đầu, ta chỉ còn hai ngày, chuẩn bị được gì nữa?"
Trong tĩnh thất, Ngụy Tác ấm ức nhìn bào lão đầu vẫn lơ lửng trên Dưỡng quỷ quán.
Lục bào lão đầu là thứ quan trọng nhất của Ngụy Tác nên gã không cho bọn Trương Châu Dự biết về lão.
Ngụy Tác tuy muốn nghe xem Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh nói gì nhưng Cơ Nhã bảo thế thì dù mặt dày ở lại cũng sẽ bị nàng tống khứ, thành thử gã ngoan ngoãn quay về tĩnh thất chuẩn bị cho chuyến đi Thanh Thành khư.
Địa đồ Thanh Thành khư, trước kia gã vô tình lấy được hai mảnh, lần này ước định cùng bọn Lệ Nhược Hải xong thì gã trên đường về đã lấy ra xem nhưng hai mảnh đều vẽ một nơi, không thể ghép lại, chưa vào Thanh Thành khư và đến chỗ hai mảnh này vẽ lại thì gã không biết đó là chỗ nào trong Thanh Thành khư. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Không biết." Gã hỏi, lục bào lão đầu hầm hừ."Đừng gây chuyện nữa, ta đang loạn hết lên đây. Ngươi oán ta không kịp giúp ngươi ngưng hình, ta đồng ý sau chuyến đi Thanh Thành khư này về sẽ đưa ngươi đến Liễu hạ hạng xem cảo lộ, được chưa." Ngụy Tác ấm ức.
"Tạm được." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác, tỏ vẻ thỏa hiệp.
"Vậy thì nghĩ cùng ta xem nên chuẩn bị những gì hữu dụng." Ngụy Tác trợn tròng trắng, cho rằng lục bào lão đầu có phần biến thái, bất quá nghĩ lại lúc còn là xử nam thì nhìn trộm nữ tu tắm cũng sướng rơn thì gã lại thông cảm cho lục bào lão đầu, không chấp nhặt nữa. Lục bào lão đầu cho biết khi ngưng hình thì lão cũng như nam tu chân chính, có thể cảo lộ, không biến thái như các tu sĩ tu luyện công pháp âm độc, kết quả không thể cảo lộ mà thích nhìn người ta làm vậy.
"Thời gian còn ít quá, không kịp chuẩn bị gì, tối đa là tế luyện Hắc thủy liên và toàn lực tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật." Lục bào lão đầu như đã tính kỹ, bảo ngay.
"Thiên long quần tinh tôi thể thuật?" Ngụy Tác ngẩn người.
Hắc thủy liên vốn nằm trong kế hoạch, sau trận chiến ở Tiểu Dạ sơn, trừ mảnh vỡ pháp bảo của Điếu Sa chân nhân luyện chế từ Khuê thủy trúc thì gã còn lấy được mấy thứ có thể bồi bổ cho Hắc thủy liên, dùng vào tôi luyện Hắc thủy liên thì nhất định sẽ khiến uy năng tăng thêm. Chỉ riêng Khuê thủy trúc thôi thì thủy linh nguyên khí đã không kém bản thân Hắc thủy liên.
Nhưng Thiên long quần tinh tôi thể thuật, Ngụy Tác không tính đến.
"Ngươi cũng thấy công pháp của Thiên La chân nhân, lúc đổ đấu mà không nhờ nhục thân của y như thế thì một viên Tuyệt diệt kim đan dù không hạ được cũng khiến y trọng thương, đâu có nhẹ nhàng như thế." Lục bào lão đầu liếc gã, "Qua chân nguyên của y thì thuật pháp cùng lắm là thiên cấp đê giai công pháp, chỉ là có thêm huyền diệu của luyện thể. Thiên long quần tinh tôi thể thuật của ngươi là thiên cấp đỉnh giai thuật pháp chuyên dụng luyện thể, công pháp của y tu luyện được nhục thân sánh với viễn cổ thiên long hả? So với nhục thân viễn cổ thiên long thì y chỉ là rơm rác."
"Không sai." Ngụy Tác động lòng, lúc trước cho thấy nhục thân Thiên La chân nhân ít nhất cũng đạt mức lực phòng ngự ngang với đạo giai hạ phẩm pháp bảo. "Chỉ còn hai ngày rưỡi có ngắn quá không?" Ngẫm nghĩ một chốc, Ngụy Tác lại hỏi lục bào lão đầu.
"Thuật pháp kiểu này thường là ban đầu có hiệu quả cao nhất, nhục thân chưa tôi luyện thì hiệu quả tu luyện càng rõ." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác, "Không phải ngươi biết Phong thể thuật để phong bế thương thế hả? Hai ngày này dù chỉ giúp nhục thân thêm chút sinh cơ thì ít nhất khi bị trọng thương, phối hợp với Phong thể thuật sẽ có thêm cơ hội sống sót."
"Đúng là nên toàn lực tu luyện." Ngụy Tác gật đầu, vỗ nhanh lên nạp bảo nang thượng lấy Hắc thủy liên và mấy mảnh giỏ trúc có thể đề thăng uy năng cho Hắc thủy liên ra, đồng thời lấy cả gần nửa bình lam sắc dược dịch, bôi lên mắt.
Gần nửa bình lam sắc dược dịch này là dùng yêu đan Thần mục ưng luyện chế thành, có tác dụng đề thăng mục lực. Hiện tại mục lực nhìn trong bóng đêm của gã hơn hẳn tu sĩ thông thường, gần nửa bình dược dịch này đủ cho mục lực của gã đề thăng không ít nhưng cần mấy ngày mới có thể triệt để được song mục hấp thu, triệt để phát huy hiệu lực.
Đoạn gã phát ra chân nguyên bao lấy giỏ trúc, luyện hóa thủy linh nguyên khí của Khuê thủy trúc tưới nhuần cho Hắc thủy liên.
"Lão đầu, Khuê thủy trúc linh khí quả nhiên không tệ!"
Cơ hồ chỉ thoáng sau, Ngụy Tác đã kêu lên hớn hở.
Gã từng luyện hóa mấy thứ sung mãn thủy linh nguyên khí nhưng không có món nào kinh nhân như Khuê thủy trúc, được chân nguyên thấm vào, thủy linh nguyên khí trong Khuê thủy trúc phun trào như suối, nhất thời Hắc thủy liên thậm chí không kịp tiêu hóa, buộc gã phải hơi hãm đà.
"Có gì đâu, lần trước ngươi chả hạ được tiểu tử có Lân vương thủy ấn đó thôi, nếu có được Lân vương thủy ấn thì linh nguyên khí còn hơn Khuê thủy trúc không biết bao nhiêu lần." Lục bào lão đầu bĩu môi.
"Khí linh của người ta lợi hại như thế, ta không bị lấy mạng là may rồi." Ngụy Tác cố ý nói.
"Cao giai khí linh thì sao? Lần tới nhất định đập bẹp rúm y." Quả nhiên, nghe Ngụy Tác nói đến Thủy Lân vương khí linh, lục bào lão đầu kêu lên.
Ngụy Tác không nói gì, liên tục dùng chân nguyên rút thủy linh nguyên khí từ Khuê thủy trúc dồn cho Hắc thủy liên.
Lục bào lão đầu lẩm bẩm, thoáng sau cũng thấy vô liêu, thân ảnh tan biến vào Dưỡng quỷ quán.
Khuê thủy trúc quả nhiên thủy linh nguyên khí thập phần kinh nhân, luyện hóa mới một phần năm mà Ngụy Tác đã thấy Hắc thủy liên lành hết mọi tổn thương.
"Ngụy Tác, ta vào thì có quấy nhiễu ngươi tĩnh tu không?"
Cùng lúc, giọng Nam Cung Vũ Tinh từ ngoài tĩnh thất truyền vào.
"Không sao, ta đang tế luyện một món pháp bảo, ngươi vào cũng không hề gì." Ngụy Tác nói thế nhưng cũng hơi khẩn trương, gã không biết Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh nói gì.
"Pháp bảo này của ngươi là gì? Lại có thể hấp thu thủy linh nguyên khí?" Ngụy Tác lên tiếng, Nam Cung Vũ Tinh đi vào, cỏ vẻ thần sắc như thường qua sát Hắc thủy liên một lúc rồi hỏi.
"Đây là Hắc thủy liên, pháp bảo phòng ngự. Vậy này có thể hấp thu thủy linh nguyên khí mà sinh trưởng, là pháp bảo có thể trưởng thành." Ngụy Tác giải thích cho Nam Cung Vũ Tinh: "Hiện tại gần đạt mức phòng ngự đạo giai hạ phẩm, ta luyện hóa xong những nguyên liệu này thì có đề thăng đến đạo giai trung phẩm cũng không thành vấn đề."
"Hả?" Nam Cung Vũ Tinh gật đầu, im lặng đứng cạnh Ngụy Tác, chăm chú nhìn gã tế luyện Hắc thủy liên.
Ngụy Tác sau cùng cũng không chịu nổi, ho khan, "Cơ Nhã nói gì với ngươi? Nguyên nhân quan trọng gì khác."
"Ngươi có thể dừng tế luyện chăng?" Nam Cung Vũ Tinh không trả lời mà hỏi ngược.
"Dừng lúc nào cũng được, không hề tổn hại đến uy năng Hắc thủy liên." Ngụy Tác lấy làm lạ, không hiểu nàng có ý gì.
"Ngươi cùng Cơ Nhã, tu luyện song tu thuật pháp?"
"A?" Câu tiếp theo của Nam Cung Vũ Tinh khiến Ngụy Tác tròn mắt, cứng đơ đầu óc.
"Nguyên nhân trọng yếu đó là môn thuật pháp đó được xếp vào thiên cấp trung giai, uy năng sẽ tăng theo quá trình tu luyện." Nam Cung Vũ Tinh hơi ửng hồng gò má, thần sắc vẫn nghiêm túc, "Muội ấy nói sắp phải bế quan rất lâu, không đủ thời gian cùng ngươi tu luyện thuật pháp đó, có ta là vừa hay."
"... Không phải chứ?" Ngụy Tác tròn mắt. Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh đều muốn tu luyện, một người không đủ thời gian thì người kia thay vào, có điều...? Hóa ra đó là nguyên nhân Cơ Nhã muốn nói riêng với Nam Cung Vũ Tinh? Cơ Nhã hay e thẹn nên không tiện nói trước mặt gã.
Nam Cung Vũ Tinh dù thẳng thắng tới đâu thì thần sắc hiện tại cũng cho thấy nàng đang thẹn thùng, vì sao lại trực tiếp cho gã biết? Gã nhận ra có vấn đề.
"Ta đã nghe ngươi kể về thân thế nhưng thân thế của ta thì chưa từng cho ngươi biết." Ngụy Tác còn ngẩn ra thì Nam Cung Vũ Tinh vẫn nhìn Hắc thủy liên sáng loáng, bảo vậy.

Chương 479: Tắm ôn tuyền

"Thân thế của ngươi?" Ngụy Tác ngẩn người.
Gã vốn cho rằng Nam Cung Vũ Tinh cũng như gã, xuất thân từ một gia đình phổ thông tán tu. Lúc gã quen nàng, tu vi của nàng không cao, gia nhập Thiết Sách cũng không phải tổ chức lợi hại gì.
Linh Nhạc thành có quá nhiều tán tu như gã và Nam Cung Vũ Tinh. Nhưng xem ra có vẻ nàng không như gã, không phải là dân cư bản địa cực kỳ phổ thông của Linh Nhạc thành.
"Phụ mẫu ta kỳ thực là tu sĩ trong Lộc Giác thành, một thành nhỏ ở Thiên Huyền đại lục trung bộ. Sau này vì kết oán với tu sĩ khác nên mới đến Linh Nhạc thành." Nam Cung Vũ Tinh nhìn Ngụy Tác: "Phụ mẫu săn yêu thú bên ngoài Thiên khung mà chết trong tay yêu thú, chỉ còn lại mình ta."
"Phụ mẫu ngươi kết oán với ai?" Ngụy Tác nhíu mày, gã chưa từng nghe nói đến Lộc Giác thành, khẳng định là một ngôi thành nhỏ tầm thường ở Thiên Huyền đại lục trung bộ, nhưng giờ có tu vi này nên nghe nàng nói thế thì phản ứng đầu tiên đương nhiên là muốn giúp nàng giáo huấn tu sĩ năm xưa kết oán với phụ mẫu nàng.
"Cho qua thôi, phụ mẫu bảo sư môn của mẫu thân muốn gả người cho một tu sĩ khác, nhưng người cùng phụ thân trốn đến Linh Nhạc thành." Nam Cung Vũ Tinh càng đỏ mặt, "sư môn của mẫu thân không biết hiện giờ thế nào, ta cho ngươi biết không phải muốn ngươi xuất thủ, dù gì sư môn của mẫu thân cũng không đối phó hai người. Cho ngươi biết vì khi ấy sư môn nhất định muốn mấu thân lấy tu sĩ khác là có nguyên nhân."
"Nguyên nhân, nguyên nhân gì?" Ngụy Tác càng lúc càng mơ hồ."Mẫu thân ta có thể chất đặc biệt." Nam Cung Vũ Tinh nhìn gã.
"Thể chất đặc biệt? Linh căn tu sĩ?" Ngụy Tác ngẩn người.
"Không phải linh căn." Nam Cung Vũ Tinh lắc đầu, "Thể chất của người nếu cùng ai đó kết đạo lữ, tập luyện song tu thuật pháp thì sẽ có lợi cho nam tu, Thiên Huyền đại lục không có danh xưng cho thể chất này nhưng đại lục khác thì..."
"Diệu lô đỉnh?!" Nam Cung Vũ Tinh chưa dứt lời, bị cắt ngang vì dáng vẻ tròn mắt không dám tin của Ngụy Tác.
"Đúng thế, theo cách nói của Vân Linh đại lục thì nữ tu có thể chất đó là Diệu lô đỉnh." Nam Cung Vũ Tinh gật đầu.
"Ngươi nói với ta chuyện đó là..." Ngụy Tác trợn mắt lớn hơn, nuốt nước bọt, nhìn nàng với vẻ ngạc nhiên.
"Mẫu thân nói rằng thể chất của ta cũng vậy." Nam Cung Vũ Tinh gật đầu.
Nam Cung Vũ Tinh cũng là Diệu lô đỉnh chi thân? Chả trách nữ tu xinh đẹp nhiều như thế nhưng nàng luôn có khí chất khác hẳn.
Nếu Ngụy Tác không nhớ lầm thì Âm Lệ Hoa đã nói với gã Hàn Vi Vi cũng là Diệu lô đỉnh chi thân.
Gã đã được Hiên Viên lão tổ và Lý Dực Triển cho biết về Diệu lô đỉnh nể hiểu rõ thể chất Diệu lô đỉnh cũng hiếm có như linh căn thể chất.
Giờ Nam Cung Vũ Tinh cũng là Diệu lô đỉnh chi thân, thật khiến gã không dám tin.
Biết về Diệu lô đỉnh nên có lần Cơ Nhã và Ngụy Tác song tu xong thì đã tiếc rằng mình không phải Diệu lô đỉnh chi thân, bằng không sẽ càng có ích cho gã, Kết quả Ngụy Tác cười cực kỳ nham nhở, ôm nàng nói là cần cù sẽ bù lại hết, tư chất kém một chút nhưng tu luyện thêm thì hai, ba lần cũng bằng người ta một lần, khiến Cơ Nhã vốn hay thẹn, không dám nhắc đến ba chữ Diệu lô đỉnh nữa.
"Không ngờ ngươi lại là Diệu lô đỉnh chi thân." Ngụy Tác khó khăn lắm mới định thần được, bảo Nam Cung Vũ Tinh, "Theo ta biết Diệu lô đỉnh chi thân có rất nhiều loại, thể chất của ngươi là loại nào?"
"Ta không biết." Nam Cung Vũ Tinh thật thà đáp, rồi đỏ mặt, "Mẫu thân ta chỉ biết là có thể chất loại đó chứ không biết cụ thể."
"Ta biết rồi. Ngụy Tác, ngươi cho ta vào nạp bảo nang đi." Lục bào lão đầu đột nhiên lên tiếng.
Biết rồi?
Lục bào lão đầu nói thế, Ngụy Tác tưởng lão biết Nam Cung Vũ Tinh là Diệu lô đỉnh chi thân gì nhưng nửa câu sao thì khiến gã ngẩn người, "Lão đầu, ngươi có ý gì?"
"Còn ý gì nữa?" Thân ảnh lục bào lão đầu xuất hiện, nhìn gã với vẻ cực kỳ coi thường, "Xuẩn ngốc, Diệu lô đỉnh nào thì thử là biết ngay. Nàng ta nói với ngươi chuyện đó chả phải muốn xem có thể mang lợi ích gì cho ngươi, cùng ngươi song tu hả? Nam Cung Vũ Tinh, đừng làm đạo lữ của y nữa, y quá ngốc, không hiểu phong tình, ta thật không chịu nổi."
"Chuyện đó..." Ngụy Tác nghe vậy thì lại nhìn Nam Cung Vũ Tinh.
Dù Nam Cung Vũ Tinh lúc ở cùng Ngụy Tác đều không cảnh vẻ gì nhưng nghe lục bào lão đầu nói thế rồi bị gã nhìn, thì nàng cũng đỏ ửng mặt mày, nhất thời không biết nên nói gì.
Ngụy Tác tỉnh ra ngay, nham nhở chụp lấy Dưỡng quỷ quán định cho vào nạp bảo nang.
"Đợi đã!" Lục bào lão đầu vốn có vẻ tính trước rồi, đột nhiên đưa tay yêu cầu tạm dừng.
"Sao hả? Ngươi bảo hiểu rồi cơ mà?" Ngụy Tác hỏi lục bào lão đầu.
"Ta đột nhiên nghĩ ra, đừng trách ta không nhắc ngươi." Lục bào lão đầu hầm hừ với vẻ khinh miệt, "Ngươi lấy được Tráng dương chi từ Thiên La chân nhân vốn cần phối hợp với âm nguyên linh dược, luyện chế thành đan dược thì mới có công hiệu tăng cường dương nguyên, khí huyết, nhưng phối hợp với song tu công pháp thì có thể trực tiếp luyện hóa, có lợi cho cả hai."
"Tráng dương chi?" Ngụy Tác vỗ lên nạp bảo nang lấy ra một tinh thạch đan bình, thúy lục sắc quang hoa lấp lóe bên trong, là một cọng rễ như hình hải mã, là Tráng dương chi mà gã thắng đổ đấu với Thiên La chân nhân.
"Nhớ việc đã đáp ứng với ta nhé." Lục bào lão đầu trợn tròng trắng, lục quang lóe lên, quay vào Dưỡng quỷ quán.
Ngụy Tác đương nhiên cho luôn Dưỡng quỷ quán vào nạp bảo nang.
Cho Dưỡng quỷ quán vào nạp bảo nang, chỉ còn lại Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh, gã cầm Tráng dương chi một cách ngượng ngùng.
"Ngụy Tác, dùng Tráng dương chi đi." Nam Cung Vũ Tinh nghiêm túc nhìn gã. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"A?" Ngụy Tác suýt nữa sắc nước miếng.
"Ta đến tìm ngươi, tâm ý đúng như nhĩ lục bào lão đầu nói." Nam Cung Vũ Tinh nhìn gã với thần sắc an định, "Ngươi đi Thanh Thành khư chuyến này, ai biết sẽ gặp hung hiểm gì. Tu sĩ sinh ly tử biệt vốn là bình thường, không ai dám chắc chia tay rồi sẽ gặp lại, phụ mẫu chúng ta đều rời nhà như bình thường nhưng rồi không trở lại. Thần thông của ngươi tuy hơn xa phổ thông tán tu, ta đồng ý làm đạo lữ của ngươi cộng thêm môn song tu thuật pháp này hữu dụng thì ta cũng muốn thật sự trao thân, trở thành đạo lữ đúng nghĩa của ngươi."
Theo tính cách của Ngụy Tác, trước đó mà có nữ tu xinh đẹp nói vậy thì gã khẳng định sẽ cực kỳ nham nhở vồ vập nhưng Nam Cung Vũ Tinh nói vậy thì gã lại có cảm giác trang trọng khôn tả.
Nhìn vào mắt Nam Cung Vũ Tinh, Ngụy Tác đột nhiên bật cười, "Nhưng chúng ta chưa từng cùng tắm ôn tuyền."
"Lần tới tắm ôn tuyền rồi tính." Nam Cung Vũ Tinh vừa bực vừa buồn cười trừng mắt, cố ý quay đi.
"Đợi đã, thư thư." Ngụy Tác đột kéo tay nàng, hắc hắc mỉm cười.
"Đệ định giở trò gì?" Lòng tay Nam Cung Vũ Tinh nóng lên, định gõ đầu gã.
"Xem này." Ngụy Tác mỉm cười, toàn lực luyện hóa Khuê thủy trúc.
Lam sắc thủy linh nguyên khí thanh linh vô cùng bị Ngụy Tác rút từ Khuê thủy trúc ra, ngần ấy thủy linh nguyên khí nhưng gã không dùng để tế luyện Hắc thủy liên.
Càng lúc càng nhiều thủy linh nguyên khí xuất hiện, ngưng thành một viên thủy châu trong suốt đoạn càng lúc càng nhiều thủy châu tụ tập lại, khi Khuê thủy trúc bị luyện hóa xong, lượng thủy linh nguyên khí hình thành một dải nước mấy trượng.
Từng làn bạch sắc chân hỏa từ tay Ngụy Tác quây quanh dải nước, thiêu đốt không khí bên ngoài.
Nhiệt độ dải nước tăng lên.
Tích tắc sau, Ngụy Tác thu chân hỏa chỉ vào Hắc thủy liên, bốn cánh của Hắc thủy liên xòe ra như cái bát đón lấy dải nước.
Hắc thủy liên chạm vào dải nước do thủy linh nguyên khí kinh nhân ngưng thành thì liên tục hấp thu thủy linh nguyên khí, nhưng chắc phải nửa ngày mới hút cạn được.
"Thế nào, ôn tuyền này được chứ." Nam Cung Vũ Tinh khẽ hô, Ngụy Tác phát ra cách âm linh quang quang tráo, thả cả Hắc minh cốt quân ở cửa, kéo Nam Cung Vũ Tinh cùng nhảy vào dải nước ấm.
Lúc bay lên, y phục cả hai rơi xuống như bươm bướm.

Chương 480: Chỉ cần làm là được

Nam Cung Vũ Tinh mặc tấm áo lót chỉ vừa đủ che kín ngực, xuống nước là ướt sũng, dính sát vào thân thể, làn da trắng ngần thoạt ẩn thoạt hiện. Nàng còn cao hơn Cơ Nhã, cơ hồ gần bằng Ngụy Tác nên giờ chỉ còn mặc áo lót thì càng tô thêm đôi chân dài, hai quả núi trước ngực càng ngạo nghễ nhô lên.
Theo bản năng, vừa xuống nước là Nam Cung Vũ Tinh định đẩy gã ra nhưng rồi không kháng cự, nghỉ hơi ngẩng lên, mắt nhắm lại, gom mái tóc xanh xõa ra lại.
Trong dải nước có lam quang lóe lên, tấm áo cuối cùng của Nam Cung Vũ Tinh bay ra, đáp xuống thảm Ngân ti thảo.
"Ngụy Tác..."
Tiếng rên rỉ khe khẽ vang lên, Nam Cung Vũ Tinh bị Ngụy Tác ôm vào lòng, không kịp nói gì thì đã bị gã bịt kín môi, dương cương khí tức như linh xà tiến vào.
Nam Cung Vũ Tinh chưa từng trải qua việc cùng đạo lữ song tu, cơ hồ ngất đi, theo ý thức ôm chặt Ngụy Tác.
Vốn đã "dày dạn chiến trường", cộng thêm gã và Nam Cung Vũ Tinh mấy năm rồi mới trùng phùng, tình cảm khó cưỡng, lưỡi như linh xà thò vào khiến nàng nghẹt thở, tay gã lướt đi trên làn da trắng ngần khiến thân thể nàng mỗi lúc một nóng bỏng.
"A!"Không biết bao lâu sau, Nam Cung Vũ Tinh đột nhiên cứng người, khẽ gọi như khóc. "Ngụy Tác, đừng giày vò thiếp." Vừa kêu lên rồi thở hồng hộc, nàng lại nói như cầu xin.
"Sao ta lại dày vò nàng." Ngụy Tác bật cười cúi xuống.
"A!" Nam Cung Vũ Tinh đột nhiên kêu lên, hóa ra môi Ngụy Tác lướt nhẹ trên hai quả đào tiên của nàng, kích thích khiến nàng run người.
Đúng lúc đó, Ngụy Tác ép hẳn xuống...
"A!"
Nam Cung Vũ Tinh ôm chặt gã, rên lên trầm trầm như khóc.
Nguyên khí nóng bỏng chảy vào thân thể nàng, tu sĩ cũng như phàm nhân, chỉ khi vầy duyên cá nước thì mới thật sự là phu thê. Giờ này nàng thật sự là nữ nhân, là đạo lữ của gã.
"A..."
Ngụy Tác cũng thấy mình hoàn toàn tan chảy trong sự ôn nhu của Nam Cung Vũ Tinh, quên sạch mọi công pháp thần thông.
"Chát chát chát!"
Như hai con cá to quẫy nước, thỏa sức vẫy vùng.
"Ngụy Tác, nuốt Tráng dương chi chưa?"
Không biết bao lâu sau, Nam Cung Vũ Tinh vừa thở vừa nghĩ ra gì đỏ, hỏi gã.
"Đã nuốt rồi." Ngụy Tác đáp, dùng thần thức nội thị, dương nguyên của gã và âm nguyên của Nam Cung Vũ Tinh giao hòa, lưu động, dung hợp, chuyển hóa một cách tự nhiên.
Hiển nhiên Cơ Nhã đã truyền song tu công pháp Huyền sát đại pháp cho Nam Cung Vũ Tinh, tâm ý cả hai mới động thì công pháp phát động.
"A!"
Toàn thân gã run lên.
Mỗi làn âm nguyên của Nam Cung Vũ Tinh gột rửa thể nội Ngụy Tác, đều có linh khí mát lạnh dung nhập vào chân nguyên của gã.
Liền đó gã cảm thấy kim đan hơi rung lên, như được tưới nhuần.
Trước đó mấy lần gã động dụng kim đan ngạnh tiếp, kim đan phần nào bị tổn thương, giờ được linh khí đặc biệt tưới nhuần, gã cảm nhận được mọi thương tổn đó đã lành lại.
Theo lý, kim đan tổn thương, chỉ còn cách tu luyện, chân nguyên liên tục tôi luyện mới lành lại được.
Tức là Diệu lô đỉnh chi thân của Nam Cung Vũ Tinh có tác dụng tưới nhuần kim đan của đối phương!
Tại Vân Linh đại lục, lúc Ngụy Tác trò chuyện với Lý Dực Triển và Hiên Viên lão tổ, được hai người cho biết thể chất của Âm Lệ Hoa là "Băng hồ đỉnh". Băng hồ đỉnh là chỉ vào linh khí và âm nguyên của nữ tu có thể tiêu trừ hỏa hệ tạp chất của nhiều linh dược lưu lại trong thể nội tu sĩ. Tất nhiên lợi ích vô cùng.
"Băng hồ đỉnh" rất hiếm trong số thể chất Diệu lô đỉnh, nếu lời đồn Âm Lệ Hoa là Băng hồ đỉnh chi thân không lầm thì thể chất Nam Cung Vũ Tinh e rằng còn hơn thế.
Trực tiếp tưới nhuần kim đan, có khác gì linh dược bồi bổ kim đan.
Ngụy Tác hiện tại tuy không biết thể chất của Nam Cung Vũ Tinh là Diệu lô đỉnh nào những nhận ra linh khí của nàng chưa lành mọi tổn thương của kim đan xong còn tiếp tục tưới nhuần, khiến kim đan to lên.
Kim đan càng lớn, đương nhiên càng uy mãnh.
Thiên long quần tinh tôi thể thuật của Ngụy Tác vốn có công hiệu tôi luyện nhục thân, cải biến thể chất, tăng cường thể nội khiếu vị, gián tiếp bồi bổ kim đan, cộng thêm tiên sinh thể chất của Nam Cung Vũ Tinh thì kim đan của gã dĩ nhiên càng lớn hơn, lúc đối địch càng đáng sợ hơn.
Nam Cung Vũ Tinh vốn là bảo bối trong lòng Ngụy Tác, gã thật sự phát tích từ khi gặp lục bào lão đầu và nàng. Nếu không có Nam Cung Vũ Tinh, từ lần đầu gặp tu sĩ giết người cướp của trong sơn động thì gã đã xong đời. Nếu vì nàng đến địa lăng Thanh Phong lăng tất gã không thể vớ được vô số lợi ích, có Phệ tâm trùng. Giờ thì nàng càng là bảo bối.
Tu sĩ khác lúc ở ngoài đều thấy động thì không vào, nhưng Ngụy Tác từ lúc gặp Nam Cung Vũ Tinh thì lần này gặp động cũng thu lợi, "động" cơ hồ là phúc địa của gã.
Nghĩ đến thể chất bảo bối của nàng, rồi từ khi gặp nàng, động cơ hồ thành phúc địa, nghĩ đến chữ "Động" là gã càng động tình, dương nguyên dâng trào, lưu chuyển càng nhanh.
"Ngụy Tác, yêu thư thư không?" Nam Cung Vũ Tinh đột nhiên rên rỉ hỏi.
"Đương nhiên."
"Yêu thì phải làm gì."
"Không cần làm gì, chỉ..." Ngụy Tác lại phát huy bản tính, càng cố sức.
"A! Ngụy Tác, thư thư không chịu nổi nữa." Nam Cung Vũ Tinh cảm giác trời xoay đất chuyển, thật sự không chịu nổi.
Tu luyện Huyền sát đại pháp cần âm nguyên của nữ tu và dương nguyên của nam tu dung hợp, chuyển đổi thành Huyền sát âm khí tại thể nội song phương. Ngụy Tác đã ngưng kết kim đan, nhục thân hơn nhiều Nam Cung Vũ Tinh, dương nguyên cũng hơn xa âm nguyên của nàng, gã lại nuốt Tráng dương chi, dương nguyên liên tục xung kích thể nội nàng khiến dù còn là xử nữ, nguyên âm sung mãn thì cứ liên tục tu luyện dung hợp tất cũng tiêu hao gần hết, thân thể mền nhũn như bị rút hết.
Tiếp tục tu luyện thì không chỉ môn song tu thuật pháp này của song phương không có lợi gì mà còn tổn hại cho Nam Cung Vũ Tinh.
Nam Cung Vũ Tinh nói thế, Ngụy Tác đang ý loạn tình mê cũng phải dừng song tu thuật pháp, vẫn lưu luyến cùng nàng ôn tồn triền miên một lúc rồi mới để nàng thoát ra, mặc pháp y vào.
"Ngụy Tác, mặc pháp y vào, đợi thư thư."
Mặc nhanh pháp y, Nam Cung Vũ Tinh đỏ bừng mặt nói vậy đoạn ra khỏi gian tĩnh thất, khiến Ngụy Tác ngơ ngẩn.
"Chuyện đó..." Thoáng sau Ngụy Tác trợn tròn mắt vì Nam Cung Vũ Tinh keo tay Cơ Nhã vào gian tĩnh thất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Cơ Nhã, y chưa hoàn toàn luyện hóa dược lực Tráng dương chi." Cơ Nhã chưa hiểu mô tê gì thì bị Nam Cung Vũ Tinh kéo vào tĩnh thất rồi đẩy vào lòng Ngụy Tác. "Tỷ không chịu nổi nữa." Đồng thời Nam Cung Vũ Tinh thì thầm với nàng.
"Vũ Tinh thư thư..." Cơ Nhã hiểu ra, xưa này nàng cả thẹn, tức thì đỏ mặt, lắc đầu quầy quậy.
"Gọi là thư thư thì phải nghe lời." Nam Cung Vũ Tinh ra khỏi gian tĩnh thất, đồng thời khép chặt cửa u, "Muội cũng biết chuyến này y đi thập phần nguy hiểm, luyện hóa Tráng dương chi sẽ trợ giúp không nhỏ."
Cơ Nhã dừng lại gần cửa, thân thể run lên vì xấu hổ, không dám nhìn Ngụy Tác.
"Ngụy Tác, yêu nàng ấy không?"
Giọng Nam Cung Vũ Tinh lại vọng vào.
"Đương nhiên." Ngụy Tác nhìn Cơ Nhã vốn đã "vợ chồng già" mà còn e thẹn thế này thì lòng như tan chảy, ôm chặt nàng vào lòng.
"Yêu thì nên làm gì?" Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười, nhưng giọng đã xa dần, rõ ràng đang tìm chỗ điều tức tu luyện.
"Yêu thì không cần làm gì, làm thế này thôi là được..." Ngụy Tác đáp Nam Cung Vũ Tinh.
Nghe gã và Nam Cung Vũ Tinh đối thoại, đầu óc Cơ Nhã rung lên, ngã vào lòng gã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau