THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 471 - Chương 475

Chương 471: Muốn ngươi cùng tắm ôn tuyền

"Đây là Tinh văn cương trong thể nội vạn niên Tinh giáp thú, tại hạ muốn đổi..."
Hỏi han Bích Hồ chân nhân thêm tin tức về Thiên Huyền đại lục bắc bộ, giao dịch hội lại diễn ra điên cuồng.
Thứ gì đưa ra ở giao dịch hội này cũng hữu dụng với tu sĩ Kim đan kỳ, cực kỳ hiếm có, chọn một món bất cứ nào đưa ra phách mại hội, thậm chí là tu sĩ Phân niệm cảnh phách mại hội mà Ngụy Tác từng tham gia cũng sẽ tạo thành chấn động.
Nhưng mỗi người cần một thứ khác nhau, Kim đan tu sĩ không thiếu linh thạch, nên gần nửa không tìm được thứ mình cần.
Ngụy Tác cũng định đổi một linh dược giúp nửa thủy linh căn của gã hoàn thành nhưng không có.Gã rất thèm muốn thuật pháp thần thức xung kích của Cực Lạc chân nhân, thần thức của gã còn cao hơn đối phương, có được thuật pháp như thế thì khi đối địch với tu sĩ Kim đan tam trọng chỉ một hai chiêu là gã giải quyết xong.
Thuật pháp này gã không nhắc đến tại giao dịch hội.
Không tu sĩ nào chịu giao thuật pháp như thế cho người khác, ví như thần thức của Cực Lạc chân nhân hiện tại không bằng Ngụy Tác, giao thuật pháp đó cho gã mà gã đem ra đối phó y thì sẽ tạo thành uy hiếp trí mệnh.
Tu sĩ tại trường dù có thuật pháp thần thức xung kích cũng sẽ không đổi cho gã, không thì có khác gì giao mạng mình cho kẻ khác. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác đem Tiềm ẩn quyết đổi lấy Kim cương luyện tâm thuật tôi luyện tâm chí cũng đã cân nhắc đến việc này.
Nửa đầu của Tiềm long thổ châu quyết là Tiềm ẩn quyết thiên về che giấu hành tung, nhưng tu vi từ Phân niệm tứ ngũ trọng trở lên, dựa vào cách này che giấu hành tung không dễ tí nào. Thần thức như Ngụy Tác thì có tu sĩ sử dụng Tiềm ẩn quyết đến gần gã trong phạm vi ba trăm trượng thì sẽ bị phát hiện, không thể đánh lén được gã. Nên với Kim đan tu sĩ thì nửa trên của môn thuật pháp này chỉ để giấu bớt tu vi, thu liễm linh khí, khiến đối phương khinh thị mình. Đối với Ngụy Tác thì điểm này cũng không cần thiết, gã không chủ động gây sự với ai, còn bị người khác trêu vào thì gã chưa bao giờ khinh địch.
Sau hơn một canh giờ, giao dịch hội kết thúc.
Giao dịch hội kết thúc, Cực Lạc chân nhân không khách khí kiểu mời các Kim đan tu sĩ lở lại vài ngày. Thật ra y rất thông minh biết trừ phi có giao tình sinh tử, thường thì tu sĩ không bao giờ ở lại cạnh một tu sĩ khác có tu vi cao hơn, lúc nào cũng có thể giết mình.
Cực Lạc chân nhân tuyên bố giao dịch hội kết thúc, mọi Kim đan tu sĩ nhao nhao cáo từ, Ngụy Tác cũng không khách sáo, cùng Nam Cung Vũ Tinh, Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ rời Cực Lạc cung.
Lúc rời Cực Lạc cung, bốn người không nói gì, nhưng được mấy dặm thì Hắc Lang chân nhân không nén được lên tiếng, "Ngụy đạo hữu, tại hạ và Lữ đạo hữu có việc, không thể đi cùng."
Hắc Lang chân nhân nói vậy, rồi y nhìn Lữ Kỳ, Ngụy Tác không nén được than thầm.
Gã cũng thấy Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ không tệ, có lòng muốn kết giao nhưng gã cũng hiểu cả hai không hiểu nhiều về gã, thấy gã thần thông như thế thì tất sẽ e dè, cộng thêm gã đã đắc tội Thiên La chân nhân, đòi Nam Cung Vũ Tinh từ tay Cực Lạc chân nhân trong khi không biết Cực Lạc chân nhân nghĩ gì, sợ đi cùng gã sẽ gặp phiền hà, thành thử mới tìm cách tách ra.
"Hai vị có việc thì chúng ta chia tay." Tuy thầm thở dài nhưng Ngụy Tác vẫn mỉm cười, nói đầy chân thành, "Chuyến đi Cực Lạc cung này cũng nhờ vào Hắc Lang chân nhân giúp đỡ, tại hạ gặp hai vị là thấy hợp, cũng muốn kết giao, bất quá tại hạ hành tung bất định, sau này nếu hai vị có việc cần tìm thì cứ đến mấy tiệm này nhắn lại hoặc đưa tín vật, tại hạ sẽ biết ngay."
Đoạn gã lấy ra thanh sắc ngọc phù đưa cho cả hai.
"Ngụy đạo hữu coi trọng tại hạ như vậy, tại hạ cócơ hội sẽ đến tìm." Gã nói năng chân thành, Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ đều tỏ vẻ ngưng trọng vòng tay, đón lấy thanh sắc ngọc phù rồi dùng thần thức quét vào.
Tu vi Kim đan nhất trọng thì đột phá mỗi nhất trọng tu vi đều cực kỳ gian nan, có thêm một bằng hữu thần thông quảng đại cũng tốt.
"Vậy thì tại hạ cáo từ." Ngụy Tác không nói nhiều, vòng tay rồi tế xuất Ly Hỏa phảng.
"Hắc Lang chân nhân, các hạ thấy Ngụy đạo hữu thế nào?" Nhìn Ly Hỏa phảng hóa thành hắc hồng sắc độn quang, Lữ Kỳ hốt nhiên hỏi.
"Ngụy đạo hữu thần thông thật khó tưởng tượng, chúng ta cộng lại cũng vị tất là đối thủ." Hắc Lang chân nhân nghiêm túc.
"Tại hạ không hỏi tu vi và thần thông của y." Lữ Kỳ nhìn Hắc Lang chân nhân: "Tại hạ hỏi các hạ thấy con người y thế nào."
"Y quả thật rất được." Lữ Kỳ nói vậy, Hắc Lang chân nhân hơi trầm ngâm: "Lúc trước y cùng ba tu sĩ Phân niệm cảnh đến động phủ của mỗ thì mỗ mới biết y, thấy ba người đó rất tin tưởng y nên tại hạ cho rằng có thể kết giao và đưa đến đây. Không cần biết ân oán giữa y và Đông Dao thắng địa thế nào nhưng hôm nay tình thâm ý trọng với nữ tu đó, xa cách đã lâu mà nghe tin là tìm đến Cực Lạc cung, không ngại va chạm với Cực Lạc chân nhân để đòi người thì quả thật y là bậc trọng tình nghĩa."
"Thật ra, tại hạ cũng thấy thế, Ngụy đạo hữu đích xác có thể kết giao." Lữ Kỳ nhìn Hắc Lang chân nhân với vẻ trách móc, "Vậy thì sao ban nãy các hạ còn truyền âm để tách ra, theo lý thì chúng ta nên đi cùng y, vì sợ Thiên La chân nhân và Cực Lạc chân nhân trả đũa mà tìm cớ tách đi thì không phải là bằng hữu."
"Tại hạ biết như thế không hay nhưng chúng ta đi cùng y cũng vô dụng, Thiên La chân nhân hoặc Cực Lạc chân nhân đối phó y thì với thực lực của chúng ta cũng không giúp được gì, chỉ tổ chết uổng, chưa biết chừng còn liên lụy y." Hắc Lang chân nhân cười khổ: "Chi bằng cứ tách ra, sau này thành thật với nhau, có lợi ích gì đừng quên y là được."
"Đạo hữu nói đúng, với thần thông của y, an thân lập mệnh không có vấn đề gì, chúng ta đi thôi." Lữ Kỳ hơi trầm ngâm, không nhiều lời. Thoáng sau Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ khuất bóng vào thinh không bên ngoài Cực Lạc cung.
...
"Nam Cung Vũ Tinh, Cực Lạc chân nhân không truyền cho ngươi công pháp thiên giai trở lên, hoặc bất truyền chi bí gì chứ?" Chia tay Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ, Ngụy Tác đứng trên Ly Hỏa phảng tỏ vẻ ngưng trọng hỏi Nam Cung Vũ Tinh.
"Ngươi sợ sư tôn đối phó chúng ta?" Nam Cung Vũ Tinh hiểu gã nghĩ gì, lắc đầu: "Thiên La chân nhân thì có thể chứ sư tôn thì không."
"Vì sao?" Ngụy Tác ngẩn người, "Nghe nói tính khí y thập phần cổ quái, thị thiếp chỉ liếc mắt đưa tình với tu sĩ khác là y cắt tay thị thiếp rồi giết tu sĩ kia."
"Ta biết là ngươi nghe lời đồn." Nam Cung Vũ Tinh trách móc, "Tuy đúng là có việc đó nhưng tu sĩ ở ngoài đâu biết nguồn cơn. Thị thiếp đó vốn phụ trách mua bán cho Cực Lạc cung nhưng ngầm dây dưa với tu sĩ đó, bị Cực Lạc chân nhân phát hiện, tu sĩ đó dẫn dụ thị thiếp này cũng chỉ muốn lấy được mấy thứ của Cực Lạc chân nhân. Lần đó Cực Lạc chân nhân chỉ mượn cớ mà giết y. Việc này vốn không đẹp mặt gì, người ngoài không biết thì ai lại đi vạch áo cho người xem lưng. Kỳ thực sư tôn đối xử với thị thiếp và chúng đệ tử rất tốt, nữ đệ tử Cực Lạc cung cũng có người kết thành đạo lữ với tu sĩ ngoài cung."
"Tức là ta hiểu lầm y?" Ngụy Tác toát mồ hôi, "Lúc đó ta định liều mạng với y để đòi ngươi về."
"Ngươi định liều mạng đòi ta, ngươi định làm gì?" Nam Cung Vũ Tinh hơi đỏ mặt, mắt như nước hồ thu, ánh lên tình cảm khôn tả.
"Ta... Chuyện đó..." Ngụy Tác cười hắc hắc, đảo mắt: "Ta đòi ngươi về để cùng tắm ôn tuyền, còn nhớ là nợ ta một lần tắm ôn tuyền đấy chứ."
"Ngươi vẫn dẻo mỏ như thế. Đã là Kim đan đại tu sĩ mà không đổi gì cả." Nam Cung Vũ Tinh tỏ vẻ bất lực, thở dài, "Được rồi, cho ta biết sao ngươi có tu vi này đi."
"Ta đâu có dẻo mỏ?" Ngụy Tác cười hắc hắc, đột nhiên nhíu mày, nhìn lại, "Chốc nữa mới kể với ngươi được."

Chương 472: Tin tức về Thanh hư đằng

Đoạn không hề dừng lại, Ngụy Tác thu Ly Hỏa phảng, tế xuất Tịnh hoa phi liên của Phong Tri Du.
Đang đêm khuya, phi độn pháp bảo lưu truyền từ thượng cổ Tịnh Liên tông không hề phát ra độn quang.
"Có tu sĩ hay yêu thú lợi hại bám theo?" Nam Cung Vũ Tinh khẩn trương hỏi, nhìn về phía sau trống trơn, không có độn quang.
"Ta rải pháp châu lấy được của tu sĩ Đông Dao thắng địa suốt dọc đường. Pháp châu này như thủy khí lơ lửng trên không trung, không có nguyên khí dao động, nhưng có tu sĩ đi qua thì sẽ tách ra báo cho ta biết, yêu thú thì không khiến pháp châu vỡ. Chắc có tu sĩ bám theo nhưng không biết là ai."
"Mặc pháp y này vào đi." Ngụy Tác giải thích nhanh rồi vung tay, lấy từ nạp bảo nang trung ra hai ẩn hình pháp y.
Ẩn hình pháp y luyện chế từ da Phệ tâm trùng, Ngụy Tác vốn có một tấm, sau đó gã lấy được mấy tấm da Phệ tâm trùng còn tốt hơn của Phệ tâm trùng trưởng lão nên về Thiên Huyền đại lục thì tìm luyện khí sư đã luyện chế ẩn hình pháp y khi xưa, nhờ giúp đỡ.
"Ngụy Tác, quay đi." Ngụy Tác mặc nhanh ẩn hình pháp y, Nam Cung Vũ Tinh đột nhiên nói."Quay đi?" Ngụy Tác ngẩn ra không hiểu ý nàng.
"Vân la sa pháp y của ta xung đột với pháp y khác." Nam Cung Vũ Tinh nhìn Ngụy Tác.
"À..." Ngụy Tác hiểu ngay, Nam Cung Vũ Tinh muốn kích phát ẩn hình pháp y thì phải cởi bạch sắc cung trang pháp y ra đã.
"Đợi đã." Nam Cung Vũ Tinh ngẩn ra vì Ngụy Tác nhanh chóng móc ra một cái lọ đen xì trong ngực áo ra, nhét vào nạp bảo nang. "Ngụy Tác, thấy kẻ khác giới là ngươi mất hết nhân tính! Nhìn cũng không cho nhìn!" Cùng lúc, vật đen xì đó loáng thoáng cất lên giọng nói già nua, cực độ ấm ức.
"Được rồi." Thu nhanh mọi thứ, Ngụy Tác đảm bảo: "Thay đi, ta đảm bảo không nhìn lén."
"Ngươi quay lại đi." Nam Cung Vũ Tinh nhìn Ngụy Tác.
"Được!" Ngụy Tác thầm lắc đầu, quay đi.
Đối diện Nam Cung Vũ Tinh, gã luôn chịu lép, từ lúc gặp nàng, nàng lúc nào cũng như chị cả trong nhà, dạy dỗ gã đủ thứ, đưa đi dự phách mại hội, bảo gã đừng vung vít linh thạch, nên cho đến giờ, dù tu vi hơn xa nàng thì khi gặp, gã vẫn như cậu em trước bà chị, bao nhiêu trò vô sỉ đều không dùng được.
Nam Cung Vũ Tinh từ bé đã là đê giai tu sĩ không có bối cảnh gì, lâu dần nên trải nhiều sinh tử, hành sự cũng gọn gàng, không giống đại đa số nữ tu.
Đổi lại là Hàn Vi Vi thay pháp y thì sẽ nhe nanh múa vuốt như hung thần ác sát nói với gã rằng nếu dám nhìn trộm thì lão nương sẽ cho người biết tay, càng như thế Ngụy Tác chưa biết chừng càng bày ra trò gì đó, thừa cơ vô sỉ nhìn lén.
Nhưng Nam Cung Vũ Tinh chỉ đan giản bảo gã quay đi chứ không bắt gã không được nhìn lén, như thế gã càng không dám.
Thấy gã bó tay, ngoan ngoãn quay đi, khóe mắt Nam Cung Vũ Tinh hiện lên nụ cười.
Không hề vòng vo, nàng cởi pháp y ra, tuy dung nhan không bằng Cơ Nhã nhưng thân thể quả thật cực kỳ hoàn mỹ.
Nếu Ngụy Tác thật sự nhìn lén hoặc dùng thần thức thì tất không nén được nuốt nước bọt.
"Được rồi." Không dừng lại, Nam Cung Vũ Tinh mặc ẩn hình pháp y thì dồn chân nguyên vào kích phát.
"Xem là ai đã."
Ngụy Tác gật đầu, kích phát ẩn hình pháp y, giảm tốc độ phi độn của Tịnh hoa phi liên đáp xuống. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Chừng nửa canh giờ sau, một đạo lưu quang gần như trong suốt lướt đến chỗ hai người thay pháp y.
Lưu quang là một phi độn pháp bảo như đuôi cá, nhìn trên không như một mảnh băng đang di chuyển.
Phi độn pháp bảo này tốc độ thập phần kinh nhân, tựa hồ không kém gì Ly Hỏa phảng của Ngụy Tác, bất quá rất nhỏ, chỉ đủ cho một người đứng.
Trên phi độn pháp bảo này là một hoàng bào trung niên tu sĩ đầu trọc, tỏ vẻ kinh nghi bất định, linh khí ngưng thành từng viên thanh sắc phật châu.
"À!"
Lướt đi mấy dặm, thu Tịnh hoa phi liên lại rồi vô thanh vô tức dừng chân, nhãn quang Ngụy Tác lóe lên liên hồi, tỏ vẻ kinh ngạc.
Trong lúc tối thế này, lại ỏ xa như thế, theo lý khó mà nhìn rõ trung niên tu sĩ đầu trọc.
Nhưng qua Ngụy Tác sắc mặt gã biến hóa thì đã nhìn rõ.
Hoàng bào trung niên tu sĩ lại là tu sĩ đã trao đổi Kim cương luyện tâm thuật. Ngụy Tác được Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ cho biết y tên Thái Khuê, danh hiệu Pháp Hoa chân nhân, cũng là một tán tu bên ngoài Thiên khung.
Tán tu này không có giao tình với Thiên La chân nhân, cũng chỉ tu vi Kim đan nhất trọng, không phải định giết người cướp của gì. Tu vi này mà đấu với Ngụy Tác thì chỉ vài chiêu là mất mạng, nên cũng không phải định chặn đường gã cho tu sĩ khác đối phó.
Tu sĩ như thế đuổi theo khiến Ngụy Tác bất ngờ.
"Chúng ta ra ngoài nói chuyện."
Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác bảo Nam Cung Vũ Tinh rồi tế xuất Tịnh hoa phi liên.
"À!"
Hoàng bào tu sĩ đang tìm kiếm đột nhiên biến sắc, xoay nhìn sau lưng.
Ngụy Tác điều khiển Tịnh hoa phi liên không biết từ bao giờ đã đến phía sau, đang bình tĩnh nhìn y.
"Ngụy đạo hữu!"
Tuy cực kỳ kinh hãi, nhưng hoàng bào tu sĩ không dám chậm chễ, sợ Ngụy Tác xuất thủ nên vội vòng tay, hành lễ.
"Các hạ đuổi theo đến đây, có vấn đề gì chăng?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi.
"Ngụy đạo hữu đừng trách, tại hạ đuổi theo vì có việc không tiện nói trước mặt tu sĩ khác, cần thương lượng với Ngụy đạo hữu." Hoàng bào tu sĩ định thần, mỉm cười. Ban nãy y mất dấu, nếu Ngụy Tác đột nhiên mai phục ám sát thì chưa biết chừng y chưa hiểu mô tê gì đã mất mạng trong tay gã cũng nên.
"Hả?" Tu sĩ này nói vậy, Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh không nén được nhìn nhau. Cả hai mặc pháp y luyện chế từ da Phệ tâm trùng nhưng chưa kích phát, trông có phần cổ quái. "Cần thương lượng việc gì với mỗ?"
"Việc này cũng giản đan thôi, có một di tích chứa bảo vật, nhưng có một cửa ải cần vào thần thông của đạo hữu mới phá giải được, tại hạ đuổi theo là muốn mời đạo hữu." Thấy Ngụy Tác không thích vòng vo, hoàng bào tu sĩ hơi chần chừ rồi nói.
"Di tích, di tích gì?" Mắt Ngụy Tác lóe lên, "Tức là các vị đã thám xét ở đó?"
"Là sơn môn một thượng cổ tông môn." Hoàng bào tu sĩ gật đầu: "Bọn tại hạ đã thám xét mấy lần, có tìm ra đôi chút."
"Việc này thứ cho tại hạ không giúp được." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, lắc đầu, "Tại hạ có việc gấp, không thể cùng đạo hữu đến đó."
Ngụy Tác cự tuyệt vì gã không thiếu chỗ để tìm bảo vật, Bắc Mang di chỉ và vài chỗ mà lục bào lão đầu chỉ điểm cũng đủ cho gã rồi. Thượng cổ di tích đúng là dễ có bảo vật, vì sao gã không đi tìm di tích mình biết mà cần phải hợp tác với người khác?
Thật ra gã cũng hiểu gì về đối phương, cùng tu sĩ mình không tín nhiệm đi tìm bảo vật thì thập phần hung hiểm. Hoàng bào tu sĩ là Kim đan tu sĩ mà còn có thứ không đối phó được, cần gã phá giải. Như thế gã càng không muốn.
"Đạo hữu cứ tự nhiên, tại hạ không thích lắm lời, cũng không thích tu sĩ khác bám theo." Ngụy Tác lại bổ sung, định điều khiển Tịnh hoa phi liên bay đi.
"Ngụy đạo hữu cứ cân nhắc, việc này do Lệ đạo hữu đề nghị, còn nhờ tại hạ đưa tin là biết tin tức về một vật đạo hữu cần tìm." Thấy Ngụy Tác sắp đi, hoàng bào tu sĩ cuống lên nói.
"Lệ đạo hữu? Lệ đạo hữu nào? Tìm tại hạ làm gì?" Ngụy Tác dừng lại.
"Linh Thú cung cung chủ Lệ Nhược Hải, còn cả Kỳ long vương và Thanh Bình." Hoàng bào tu sĩ nói nhanh: "Lệ đạo hữu biết tin về Thanh hư đằng."

Chương 473: Thanh Thành khư, Mị ma nữ lộc

"Lệ Nhược Hải?"
Ngụy Tác ngẩn người, đầu óc hiện lên thân ảnh tu sĩ siêu phàm thoát tục, linh khí hình thành man hoang cổ thú bốn cánh.
Lệ Nhược Hải, tu sĩ Kim đan lưỡng trọng đại danh đỉnh đỉnh, tạo cho gã ấn tượng rất sâu tại giao dịch hội lần này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Đúng thế, việc này Lệ đạo hữu đích thân dặn. Phi độn pháp bảo của tại hạ không thể mang thêm người nên tại hạ đến trước." Thấy mọi sự còn có thể thương lượng, hoàng bào tu sĩ nói ngay, "Nếu đạo hữu quan tâm thì để tại hạ phát tín hiệu, họ sẽ đến ngay."
"Sao tại hạ biết có phải Lệ Nhược Hải đến không? Vạn nhất họ đến không phải vì thượng cổ di tích mà cùng đối phó tại hạ thì sao?" Ngụy Tác khán trước thốc đầu hoàng bào tu sĩ, bình tĩnh như thường thuyết đạo."Với thần thông của đạo hữu vị tất sợ bị mấy Kim đan tu sĩ vây công, nếu đạo hữu không tin thì chốc nữa tại hạ phát tín hiệu xong sẽ đến gần chỗ đạo hữu, nếu có gì thì đạo hữu cứ giết tại hạ." Hoàng bào tu sĩ cười khổ: "Tại hạ dù muốn gạt đạo hữu, chắc cũng không đem mạng mình ra đùa."
"Không sao, các hạ nên biết là tại hạ phải cẩn thận một chút." Ngụy Tác gật đầu: "Vậy thì các hạ cứ phát tín hiệu, rồi đứng cách tại hạ năm mươi trượng, bất quá các hạ đừng sử dụng pháp khí xuất, tránh để tại hạ hiểu lầm."
"Tất nhiên mỗ hiểu. Mỗ sẽ phát Thiên ngô linh diễm của Linh Thú cung, Ngụy đạo hữu ít nhất cũng thấy không phải tại hạ nhắc suông đến Lệ đạo hữu." Hoàng bào tu sĩ móc ra một mũi xung thiên tiễn, ném lên không.
"Xoạt!" Pháp khí hóa thành hoàng diễm vút lên không, hình thành hoàng sắc ngô công diễm quang hơn năm trượng, đầu hướng về phía Ngụy Tác, Nam Cung Vũ Tinh và hoàng bào tu sĩ.
Thoáng sau, mắt gã ánh lên, trời đêm lấp loáng lam quang.
Lập tức lam quang càng lúc càng lớn, là một đám mây cùng màu.
Đợi khi đám mây lam nhạt đến gần bọn Ngụy Tác thì đột nhiên thu lại, hiện ra ba bóng người.
Là hai nam một nữ, chính thị Linh Thú cung cung chủ Lệ Nhược Hải hòa và Kỳ Long Sơn cùng kim đan nữ tu Thanh Bình.
Đám mây lam nhạt lọt vào tay Thanh Bình, hóa thành một đóa hoa nhỏ bé, thập phần thần kỳ. Trong số phi độn pháp bảo Ngụy Tác từng thấy không món nào có thể phát ra vân khí sau khi kích phát rồi bao lấy tu sĩ phi độn.
"Tại hạ Lệ Nhược Hải, chào Ngụy đạo hữu."
"Tại hạ Kỳ Long Sơn, đây là đạo hữu Thanh Bình, chào Ngụy đạo hữu."
Vừa xuất hiện, Lệ Nhược Hải và đôi kim đan phu phụ thập phần khách khí chào hỏi Ngụy Tác.
"Chào Lệ cung chủ và Kỳ đạo hữu, Thanh đạo hữu, cả Thái đạo hữu nữa, tại hạ đã đắc tội." Ngụy Tác vòng tay với bốn Kim đan tu sĩ, không rườm lời, "Chư vị muốn tại hạ đi cùng, Lệ cung chủ biết tin về Thanh hư đằng?"
Bọn Lệ Nhược Hải nhìn nhau, Lệ Nhược Hải dường như là người đứng đầu nên kích phát một đạo cách âm pháp phù, hóa thành cách âm quang tráo bao lấy chúng nhân rồi gật đầu với Ngụy Tác: "Đúng thế, bọn tại hạ định nhờ vào thần thông của đạo hữu, cùng đi tìm bảo vật. Thanh hư đằng thì tại hạ chỉ biết địa điểm sinh trưởng chứ không phải biết ai có."
"Lệ cung chủ biết nơi có Thanh hư đằng sinh trưởng, mà vẫn chưa bị hái đi?" Ngụy Tác hơi trầm ngâm, hỏi Lệ Nhược Hải.
Lệ Nhược Hải gật đầu với Ngụy Tác, "Tin này rất chính xác."
"Lệ cung chủ không đem tin này ra giao dịch với tại hạ tại giao dịch hội thượng, xem ra định lấy ra làm điều kiện mời tại hạ tham gia?" Ngụy Tác thong thả nói.
"Ngụy đạo hữu nói không sai, trừ điều kiện này ra, mọi thứ lấy được sẽ chia đều, không vì thế mà khiến đạo hữu thiệt thòi." Thường thì tu sĩ quá tuấn tú sẽ tạo cho người ta cảm giác hời hợt nhưng Lệ Nhược Hải lại tạo cho người ta cảm giác thập phần trầm ổn, hoàn toàn đúng nét uy nghiêm của nhất phái tông chủ.
Ngụy Tác cân nhắc một lúc, nói với Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn: "Tại hạ vẫn muốn nghe thêm về thượng cổ di tích thì mới trả lời được. Tại hạ còn mấy nghi ngờ, chư vị đạo hữu có thể mời tu sĩ khác, vì sao lại chọn người không quen như tại hạ?"
"Đạo hữu thế nào, bọn tại hạ cũng hiểu đôi chút." Lệ Nhược Hải nhìn Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh: "Việc này nói thẳng với Ngụy đạo hữu cũng không sao, thượng cổ di tích đó là Thanh Thành khư."
"Thanh Thành khư?" Ngụy Tác giật giật chân mày, nhớ lại trong một nạp bảo nang đựng đồ linh tinh có hai mảnh địa đồ Thanh Thành khư. Một vài tin tức về Thanh Thành khư thì gã đã nghe lục bào lão đầu nói.
"Xem ra đạo hữu có hiểu qua về Thanh Thành khư." Thần sắc Ngụy Tác biến hóa bị Lệ Nhược Hải nhận ra.
"Đúng thế, tại hạ đọc được đôi chút về Thanh Thành khư, Thanh Thành khư nằm ở man hoang hoang nguyên giữa Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục, cách Thiên khung không biết bao nhiêu vạn dặm." Ngụy Tác ngưng trọng hỏi bọn Lệ Nhược Hải, "Lẽ nào chư vị đạo hữu đã đến đó."
"Nói thật là tại hạ chưa qua nhưng có mấy đệ tử bản cung và bọn Kỳ đạo hữu từng đến." Lệ Nhược Hải gật đầu.
"Thanh Thành khư là di tích của viễn cổ đại tông môn từ trước thời thượng cổ khi Thiên khung hình thành, trong đó có những pháp khí và nguyên liệu luyện khí đã tuyệt tích tu đạo giới hiện tại. Nhưng cũng có không biết bao nhiêu cấm chế đã phá tổn, cao giai dị thú đầy đàn, thập phần hung hiểm." Mắt Ngụy Tác ánh lên, "Kỳ đạo hữu đã từng qua đó, không biết Thanh Thành khư có phải là di tích của viễn cổ tông môn? Mấy vạn năm nay cũng có không ít cao giai tu sĩ vào đó những đều không còn tình mạng, quả thật cực kỳ hung hiểm."
"Đạo hữu nếu tận mắt thấy thì sẽ biết là di tích của viễn cổ tông môn, rất nhiều bố trí, kể cả phù văn pháp trận tối giản đan thì cũng khác xa tu đạo giới bây giờ, thậm chí khác cả thượng cổ tu đạo giới." Kỳ Long Sơn ghen với Hắc Lang chân nhân nhiều năm cũng nghiêm túc bảo Ngụy Tác: "Thanh Thành khư cực rộng, muốn tìm hết là bất khả thi, lần này bọn tại hạ chỉ định tìm kiếm một góc vốn đã có một phần địa đồ do thượng cổ tu sĩ vẽ và bọn tại đã đặt chân qua. Chỉ cần đạo hữu gia nhập, Lệ cung chủ tự thân xuất thủ, nguy hiểm sẽ xuống mức thấp nhất. Chưa chắc lấy được chí bảo, nhưng thu được lợi ích rồi an toàn lui ra là cực lớn."
"Chọn lựa đạo hữu vì hai nguyên nhân." Lệ Nhược Hải nhìn Ngụy Tác, "Nếu tại hạ không lầm thì lúc ở giao dịch hội, đổ đấu với Đỗ Khô Diệp, đạo hữu có lấy ra đỉnh cấp Hộ thần cổ phù ba."
"Hả?" Ngụy Tác kinh ngạc hỏi Lệ Nhược Hải, "Đỉnh cấp Hộ thần cổ phù rất hiếm có ghi chép mà không ngờ Lệ cung chủ nhận ra."
"Vì việc Thanh Thành khư, tại hạ và bọn Kỳ đạo hữu đã trù tính sáu, bảy năm, đường sá xa xôi nên Linh Thú cung vẫn tìm kiếm pháp bảo có thể khiến tu sĩ trong một ngày đi qua nhiều pháp trận, nên mới đọc được về nó. Cổ phù này cực hiếm, bọn tại hạ vẫn chưa tìm được, mà chỉ được vài tấm phổ thông Hộ thần cổ phù." Lệ Nhược Hải kiên nhẫn nói, "Hiện tại không ngại cho đạo hữu biết, bọn Kỳ đạo hữu lần trước đến Thanh Thành khư là nhờ cổ truyền tống pháp trận, chỉ là cổ truyền tống pháp trận đó đã phá tổn, uy năng không ổn định, quá trình truyền tống dễ nhầm lẫn, vì an toàn thì cần đến Thái Tố thành xuất phát, gần Thanh Thành khư nhất. Có đỉnh cấp Hộ thần cổ phù của đạo hữu thì ẽ bớt được một, hai nguyệt tháng đi lại."
Lệ Nhược Hải nói đến Hộ thần cổ phù thông thường, Ngụy Tác chợt tỏ vẻ cổ quái, gã vẫn nhớ lần Tâm Hữu Lan mua được Hộ thần cổ phù tại phách mại hội.
"Quan trọng hơn là chỗ chúng ta định tìm kiếm trong Thanh Thành khư có một con Mị ma nữ lộc. Mị ma nữ lộc đã tiến giai hai lần, ma âm phát ra thì thần thức tu sĩ căn bản không chống nổi, lọt vào phạm vi ma âm sẽ hoàn toàn không phải đối thủ của nó, thần thức không đủ thì nhiều Kim đan tu sĩ cũng vô dụng." Lệ Nhược Hải hít sâu một hơi, thong thả nói.

Chương 474: Khả năng xấu nhất

"Mị ma nữ lộc? Yêu thú phẩm giai nào?"
Lục bào lão đầu đã bị Ngụy Tác thu lại, không nghe thấy những lời về yêu thú, bằng không gã đã được giải thích miễn phí.
Bất quá lão đầu vừa bị chọc giận nên dù Ngụy Tác hỏi thì lão cũng không nói.
"Mị ma nữ lộc là yêu thú bán nhân bán lộc trạng, có thể kích phát hồng sắc hà quang như dải mây cỡ bàn tay, phạm vi bao trùm rất rộng, là bát cấp đê giai yêu thú, Mị ma nữ lộc này đã tiến giai nên ma âm đò dù phu phụ mỗ và Thái đạo hữu liên thủ cũng không chống nổi." Kỳ Long Sơn ngưng trọng nói, "Bọn mỗ và Lệ cung chủ đã tính kỹ, chỉ cần có thêm một tu sĩ có thần thức cao cường đủ chống lại ma âm thì đủ cho bọn mỗ giết nó."
"Tức là địa phương yêu thú này chiêm cứ thập phần trọng yếu?" Ngụy Tác cười nhạt: "Sao các vị không tìm Cực Lạc chân nhân, thần thông của y hơn xa mỗ."Lệ Nhược Hải, phu phụ Kỳ Long Sơn và tu sĩ đầu trọc họ Thái nhận ra Ngụy Tác đã động lòng nên bầu không khí nhẹ hẳn. "Đúng thế, nơi yêu thú đó chiếm cứ có vẻ là nơi đặt một số pháp bảo trong di tích." Kỳ Long Sơn nói luôn, "Không tìm Cực Lạc chân nhân vì tu sĩ như y đều tham lam, chưa biết chừng hợp tác không thành mà bọn mỗ cũng bị thanh toán."
"Tức là so với Cực Lạc chân nhân thì chư vị cho rằng mỗ dễ nuốt hơn." Ngụy Tác cười hắc hắc.
"Đạo hữu nói đùa rồi." Lệ Nhược Hải nhận ra Ngụy Tác đùa, cười nhạt: "Bọn tại hạ đã nói nếu Ngụy đạo hữu còn ý kiến gì thì cứ nêu ra."
Lệ Nhược Hải nói vậy, Ngụy Tác nhất thời không đáp, chỉ nhíu mày ra vẻ cân nhắc.
Lệ Nhược Hải và Kỳ Long Sơn cũng im lặng, kiên nhẫn chờ gã quyết định.
"Thanh hư đằng, tuy Lệ cung chủ biết địa điểm xác định nhưng chắc không dễ lấy, dù cho tại hạ biết cũng chưa chắc lấy được, đúng không?" Ngụy Tác đột nhiên ngẩng lên hỏi Lệ Nhược Hải. Nguồn truyện: Truyện FULL
Lệ Nhược Hải tỏ vẻ ngần ngừ, do dự một chốc rồi gật đầu: "Ngụy đạo hữu nói không sai."
"Nói thật tại hạ vốn có sắp xếp khác, nếu không có Thanh hư đằng thì tại hạ không đồng ý, nếu muốn dùng đỉnh cấp Hộ thần cổ phù rồi trông vào mỗ để áp chế yêu thú đó, coi như mỗ bỏ sức nhiều nhất, nhỡ may không lấy được Thanh hư đằng thì quá thiệt, chi bằng thế này, mỗ có thêm một điều kiện nhỉ?" Ngụy Tác hỏi Lệ Nhược Hải: "Điều kiện này không khó với Lệ cung chủ."
Lệ Nhược Hải nhướng mày, "Ngụy đạo hữu cứ nói."
Ngụy Tác không nói gì nữa, vỗ lên một nô thú đại, thả Dương chi điểu ra.
Linh điểu toàn thân rực hoàng sắc quang hoa lượn vòng, tỏ vẻ kính sợ bọn Lệ Nhược Hải đoạn như nịnh nọt Ngụy Tác, đậu trên vai gã.
"Dương chi điểu? Không ngờ Ngụy đạo hữu thuần dưỡng được linh điểu hiếm thế này." Lệ Nhược Hải tỏ vẻ hâm mộ. Theo lý với tu vi và thực lực của y, uy lực đối địch của Dương chi điểu không có tác dụng gì lớn nhưng là tông chủ của tông môn thuần dưỡng linh thú thì y trời sinh có lòng yêu thích dị thú, như kiểu cuồng mua sắm của lục bào lão đầu. Vừa quan sát Dương chi điểu, Lệ Nhược Hải vừa hỏi, "Ngụy đạo hữu thêm điều kiện có phải liên quan đến linh điểu này?"
"Lệ cung chủ đoan không sai, yêu đan Dương chi điểu đã được mỗ dùng để cứu một đồng bạn. Nó rất có linh tính, trước đây tại hạ bảo là sau khi nó hiến yêu đan thì sẽ giúp nó ngưng kết lại. Hiện tại sau một thời gian tại hạ nuôi dưỡng, cho nó ăn linh dược thì gần kết thành yêu đan. Mỗ nghĩ với thủ đoạn của Lệ cung chủ, để nó kết thành yêu đan chắc không vấn đề gì. Lệ cung chủ cũng biết nó có lại yêu đan, sẽ có năng lực dự cảm nguy hiểm nên chúng ta vào Thanh Thành khư sẽ thập phần an toàn." Ngụy Tác như một con buôn tinh minh nói đến văng nước bọt, "Nói thật, tại hạ ngoài hai yêu thú này thì cũng còn yêu thú khác nhưng chưa có thuật pháp dùng tâm thần điều khiển, Linh Thú cung có không ít thuật pháp kiểu này, Lệ cung chủ có thể truyền cho một môn chăng. Nếu các hạ cần trao đổi thì tại hạ sẽ bỏ ra một ít linh giai thượng phẩm pháp bảo."
Thấy gã dùng kiểu lấy lòng của con buôn, Lệ Nhược Hải bật cười.
Nếu không chính diện trò chuyện với gã, bọn Lệ Nhược Hải không sao ngờ được "Bá Khí chân nhân" còn thế này.
"Giúp Dương chi điểu kết lại yêu đan không thành vấn đề, chỉ ba ngày là xong. Bình đan dược này cứ cho nó uống là xong." Lệ Nhược Hải bật cười lấy ra hồng sắc đan bình đưa cho Ngụy Tác, "Còn của nô thú thuật pháp Linh Thú cung tuy không thiếu nhưng là vốn liếng của bản cung nên không thể truyền cho đạo hữu loại thượng đẳng nhất, chỉ là loại tối đa có thể đồng thời khống chế ba con yêu thú, sau chuyến đi Thanh Thành khư thì sẽ truyền cho đạo hữu, thế nào?"
"Đồng thời khống chế ba yêu thú?"
Đầu óc Ngụy Tác xoay chuyển rất nhanh, có bảo bối như lục bào lão đầu thì khác gì nắm trong tay vô số cách đề cao thực lực, yêu thú chỉ là một, hơn nữa nuôi dưỡng yêu thú cực kỳ tốn thời gian và tinh lực, chỉ Phệ tâm trùng cũng khiến gã đổ công không ít, ba con yêu thú chưa biết chừng khiến gã không đủ thời gian trông nom cũng nên.
"Được, Lệ cung chủ sảng khoái như thế thì cứ theo lời cung chủ, môn thuật pháp đồng thời khống chế ba yêu thú là được. Sau chuyến đi Thanh Thành khư mới truyền thụ môn thuật pháp này cũng không sao. Như thế song phương càng tin nhau." Ngụy Tác hớn hở đáp ứng.
Con bà nó chứ, cứ đến Thanh Thành khư mở rộng tầm mắt, không ổn thì phủi mông mà đi, coi như được lợi miễn phí.
Ngụy Tác sảng khoái đáp ứng, bọn Lệ Nhược Hải đều tỏ vẻ hoan hỉ nhìn nhau, Lệ Nhược Hải nghiêm túc nói: "Ngụy đạo sảng khoái như thế thì muốn xuất phát bây giờ hay chuẩn bị thêm?"
"Đợi khi Dương chi điểu kết được yêu đan đã, tại hạ sẽ nhân lúc đó chuẩn bị mấy thứ, ba ngày sau tại hạ sẽ đến Linh Thú cung tìm Lệ cung chủ, các vị không lo tại hạ cuỗm bình linh dược này rồi chạy mất chứ." Ngụy Tác lắc hồng sắc đan bình, mỉm cười.
"Nếu chút xíu đó mà không tin Ngụy đạo hữu, sau đây không cần đến Thanh Thành khư nữa." Lệ Nhược Hải và bọn Kỳ Long Sơn nhìn nhau, gật đầu, "Ba ngày sau bọn mỗ chờ đạo hữu ở Linh Thú cung."
"Được, chư vị đạo hữu, tại hạ cáo từ."
Ngụy Tác mỉm cười, trực tiếp kích phát Tịnh hoa phi liên, thoáng sau tan biết khỏi tầm mắt bọn Lệ Nhược Hải.
"Y quả thật thần thông quảng đại, bất quá y cũng dễ chịu, là lão quái khác chắc đã bắt tại hạ trước rồi tính." Thân ảnh Ngụy Tác vừa khuất, hoàng bào tu sĩ đuổi theo gã lúc đầu hé nụ cười khổ.
"Nghe nói lúc y còn là một tiểu tán tu đã dám ra mặt vì Cơ Nhã, chống đối Đông Dao thắng địa, cộng thêm những gì hôm nay thì y đúng là trọng tình nghĩa, thần thông càng cao thì với chuyến đi Thanh Thành khư này, chúng ta càng an toàn." Lệ Nhược Hải mỉm cười, phất tay, "Đi thôi, về Vạn Thọ thành, đợi ba ngày sau y sẽ tới."
"Lệ đạo hữu, hiện tại bắc bộ xảy ra biến cố, chuyến này không biết chúng ta có gặp trở ngại gì không." Thanh Bình lo lắng nhíu mày.
"Hiện tại bắc bộ có nhiều thành trì bị hủy truyền tống pháp trận, chết mất nhiều tu sĩ, thu được vô số thi thể yêu thú, tình thế khẳng định thập phần hỗn loạn, khó tránh trở ngại." Thanh Bình nói vậy, Lệ Nhược Hải tỏ rõ thần sắc ngưng trọng, "Nhưng càng thế chúng ta càng phải đi, không thì nếu Thiên khung bắc bộ thật sự không chống chọi nổi nữa, muốn đi lại càng khó."
Thoáng ngừng lại, Lệ Nhược Hải tiếp lời, "Nếu không chỉ Thiên khung bắc bộ không chịu nổi thì chúng ta nên tranh thủ đề thăng thực lực, nhanh chóng đến Thanh Thành khư."
"Lệ đạo hữu, nghe theo ý các hạ thì Thiên khung đã gay go lắm rồi hả?" Lệ Nhược Hải nói vậy, hoàng bào tu sĩ không nén được hít một hơi lạnh.
"Thiên khung tổn thất uy năng e rằng còn nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng tượng, nhất định phải tính đến trường hợp xấu nhất." Lệ Nhược Hải lạnh giọng, "Không thế thì tông môn như Bắc Minh tông không thể nào bị chấn động, rình rang đến thế. Bình thường mà có thêm vài vết nứt, với họ có khác gì có thêm nguyên liệu tu luyện. Các vị chắc chưa biết Bắc Minh tông từ mấy chục năm xuất hiện một Thần huyền cảnh đại tu sĩ!"
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, Thái Khuê nhợt nhạt mặt mày, lạnh buốt xuông cốt giữa trời đêm bên ngoài Thiên khung.
Thần huyền cảnh tu sĩ là thế nào, cả ba hiểu hơn ai hết. Nếu cả Thần huyền cảnh tu sĩ phải cần trở thủ thì Thiên khung... thật không dám nghĩ tới nữa.

Chương 475: Trực tiếp thế hả

"Ngụy Tác, chúng ta đi đâu?"
Trên Tịnh hoa phi liên, từ chỗ kinh hỉ, khẩn trương rồi không dám tin thì đến hiện tại đứng cạnh Ngụy Tác nhìn trời đêm bên ngoài Thiên khung đen tối, Nam Cung Vũ Tinh thập phần bình tĩnh.
"Chúng ta đến Diệu Đan sơn, có động phủ của một thượng cổ tán tu, ta có ba bằng hữu ở đó, xem ra họ cũng thích vào Vạn Thọ thành tu luyện. Ta đang dừng chân ở Vạn Thọ thành."
"Ngươi đang ở Vạn Thọ thành."
"Đúng, không ngờ lần này gặp Lệ Nhược Hải, nhưng để không phiền phức thì không thể cho họ biết."
"Hiện tại Cơ Nhã đã là đạo lữ của ngươi?" Nam Cung Vũ Tinh chăm chú nhìn gã, tựa hồ quan sát những gì gã khác trước, đột nhiên hỏi."Ngươi biết việc đó cơ à?" Ngụy Tác giật mình, nhất thời không biết nói gì nữa.
"Giờ danh tiếng của ngươi quá lớn, tìm Đông Dao thắng địa báo cừu, diệt Lý Thiệu Hoa, Hoàng Nha Tử và Điếu Sa chân nhân thì ta đều nghe nói, lại biết ngươi ở cùng bọn Hàn Vi Vi thì chắc rằng 'Ngụy Tác' đó là ngươi, nhưng chưa dám tin là ngươi đã kết thành kim đan, thành tu sĩ thế này." Nam Cung Vũ Tinh bảo Ngụy Tác, "Đến hôm nay thấy tận mắt mới biết là thật."
"Tức là ngươi nghe thấy tin về ta, mới nhờ người lúc ra ngoài thì mang theo truyền tấn ngọc phù, kích phát liên tục xem ta có may mắn trông thấy không?" Ngụy Tác hỏi.
"Bất quá ta không quá hi vọng, không ngờ ngươi luôn mang theo truyền tấn ngọc phù." Nam Cung Vũ Tinh nở nụ cười chân thành.
Ngụy Tác tắt tiếng.
Không biết vì sao, trước mặt Nam Cung Vũ Tinh, gã như đứng trước một thư thư.
Trẻ con dù ra ngoài ranh mãnh thế nào thì trước mặt thư thư cũng đều chịu phép. Những lúc Ngụy Tác đối diện Nam Cung Vũ Tinh đều thế, những hành vi nham nhở, mặt dày thường ngày đều không tài nào sử dụng được.
"Hiện tại ngươi đưa ta ra, ta đi theo ngươi, ngươi muốn ta làm gì?" Nam Cung Vũ Tinh lại nhìn vào mắt gã: "Không dùng những lời kiểu tắm ôn tuyền để ứng phó."
"Trực tiếp thế hả?"
Ngụy Tác rúng động, đương nhiên hiểu ý Nam Cung Vũ Tinh sẽ xử lý mối quan hệ với gã thế nào.
Bất quá nhớ lại thì bà chị cả này xưa nay luôn thẳng thắng như vậy.
Cũng như lúc còn ở tại Linh Nhạc thành, vừa thuê chỗ ở thiên cấp là gã đã dẻo mỏ mời nàng ta cùng tắm ôn tuyền, Nam Cung Vũ Tinh thành thật bảo gã nên nghĩ cho kỹ, nếu gã muốn nàng kết thành đạo lữ thì nàng sẽ cân nhắc nhưng gã đừng hối hận vì khi ấy gã chưa từng trải đời, chưa gặp bao nhiêu nữ tu khác.
Vì Nam Cung Vũ Tinh luôn thẳng thắn như thế nên trước mặt nàng, gã không thể nham nhở được.
"Ngươi nghĩ gì? Nam Cung Vũ Tinh." Nhớ lại lần đầu găp nàng mặc hồng sắc kình giáp, tao ngộ việc giết người cướp của, nhớ lại khi cùng sinh tử ở địa lăng Thanh Phong lăng rồi khi àng mặc bạch sắc pháp bào cùng tham gia phách mại hội... Ngụy Tác chợt mềm lòng, càng lúc càng nghiêm túc, mặc cho Tịnh hoa phi liên tự do lướt đi, ngoái lại hỏi.
"Ngươi muốn thành đạo lữ của ta không?" Đột nhiên cảm giác gã chín chắn hẳn, khác hẳn khi trước, Nam Cung Vũ Tinh hơi ngẩn ra, Ngụy Tác nghiêm túc hỏi nàng.
Nam Cung Vũ Tinh ngạc nhiên, trừng mắt, "Cơ Nhã thì sao?"
"Tình ý của ta, nàng ấy hiểu." Trong óc Ngụy Tác hiện lên dung nhan Cơ Nhã, bật cười, "Hiện tại chỉ còn thuộc vào ngươi."
"Ta thành đạo lữ của ai sẽ một lòng vì người ấy, dù chết vì y cũng không hối hận, nhưng người đó cũng phải thật lòng với ta, dù không có ta bên cạnh cũng phải nhớ rằng ta là đạo lữ, nhớ đến ta cũng phải thật lòng vui sướng." Nam Cung Vũ Tinh nhìn Ngụy Tác, "Thiên hạ không thiếu gì nữ tu tốt, chưa biết chừng ngươi gặp người tốt hơn thì sẽ không thích ta nữa, muốn ta làm đạo lữ thì phải nghĩ cho chín, đừng để sau này hối hận."
"Thiên hạ có không ít nữ tu tốt nhưng không ai cùng ta đồng sinh tử, chung hoạn nạn, có các ngươi, ta sẽ không dính dáng đến nữ tu khác nữa." Ngụy Tác mỉm cười, không nhiều lời, nắm tay Nam Cung Vũ Tinh.
"Cũng đúng." Nam Cung Vũ Tinh không rút tay ra, mặc cho gã nắm, những lời ban nãy đã xua đi chướng ngại sau cùng, không cần nói thêm nữa. Nhìn trời đêm mênh mông, mắt nàng bình tĩnh khôn tả, "Ngươi có tu vi và thần thông này, cả nhân vật như Lệ cung chủ cũng nhờ vả thì tương lai sẽ có thành tựu phi thường, mấy nữ tử như ta sao có thể cầm chân được."
"Vậy thì ta đành vất vả thôi." Nắm tay Nam Cung Vũ Tinh, vô tình nhìn lên bộ ngực của nàng, đầu óc Ngụy Tác "linh hoạt" hẳn.
"Ngươi cái gì cũng tốt nhưng có lúc lại quá thiên về tình cảm, không cẩn thận tí nào." Nam Cung Vũ Tinh trợn tròng trắng giáo huấn, "Ngươi đòi tư từ Cực Lạc chân nhân thì cũng không nên vội, cần tìm cách hiểu rõ thần thông và thực lực của sư tôn đã, sau này đừng mạo hiểm như thế nữa."
"Ta từng giao thủ với tu sĩ Kim đan ngũ trọng, không chỉ thuần túy là mạo hiểm." Ngụy Tác lại thấy hứng thú, "Đúng rồi, sao ngươi lại bái làm môn hạ của y? Có học được gì không?"
"Chắc ngươi cũng biết đôi chút, lúc đó người của Thiết Sách bị Hắc Sát và Đông Dao thắng địa phục kích. Một tu sĩ vô tình đi qua cứu ta, chính là một người thân thiết có họ xa, sư tôn người ấy có giao tình với Cực Lạc chân nhân, ta tưởng ngươi đã chết trong tay Đông Dao thắng địa và cũng muốn báo thù cho Thiết Sách, tu vi của thân thích đó chỉ là Phân niệm cảnh, không thể giúp được nên đã xin Cực Lạc chân nhân thu ta làm đồ đệ." Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười với Ngụy Tác, "Không ngờ ta mới ở Cực Lạc cung bấy lâu thì đã nghe nói ngươi suýt nữa hủy cả Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông, khiến ta đắng lòng. Theo quy củ của Cực Lạc cung, trước khi đạt Phân niệm cảnh tam trọng thì mọi đệ tử đi đâu cũng phải theo lệnh của Cực Lạc chân nhân."
"Pháp bảo thì vì ta làm môn hạ của sư tôn chưa lâu nên không có, bằng không hôm nay đã phải lấy ra trả." Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười, tiếp lời: "Bất quá thuật pháp của sư tôn khá đặc sắc, có lẽ có tác dụng với ngươi."
"Hả? Thuật pháp gì?" Ngụy Tác hiếu kỳ.
"Nhìn kỹ nhé." Nam Cung Vũ Tinh rút tay khỏi "trảo" của Ngụy Tác, kim sắc quang hoa hình bầu dục bừng lên, bắn đi được vài trường thì lại có thêm quang hoa tương tự xuất hiện ở hướng khác, dải quang hoa đầu tiên nổ vang, tan biến đắc vô ảnh vô tung.
"Đây là thuật pháp có thể mê hoặc đối thủ, khiến đối thủ không kịp phản ứng." Ngụy Tác máy động, nhận ra đạo thuật pháp đầu tiên của Nam Cung Vũ Tinh tuy đầy đủ uy năng nhưng không hề có lực công kích, chân chính phát động công kích là đạo kim sắc quang hoa thứ hai đột nhiên xuất hiện. Thần thức của gã cũng phải khi nàng phát ra đạo kim sắc quang hoa thứ hai mới nhận biết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nếu đối phương không biết gì về đạo thuật pháp này, rất dễ bị dồn cho cuống quýt, không kịp phản ứng.
"Đạo thuật pháp này là Cực Lạc bảo sinh quang. Quang hoa phát ra thành rất nhiều dải, khi đối địch thì đối phương khó đoán được đạo thuật pháp tiếp theo của ngươi thế nào, rất khó phòng bị." Nam Cung Vũ Tinh bảo: "Đạo thuật pháp này, ta sẽ cho ngươi biết sau."
"Được." Ngụy Tác gật đầu, thuật pháp này với gã đương nhiên hữu dụng.
"Sao ngươi lại có tu vi Kim đan kỳ và thần thông này. Giờ đã nói được chưa." Nam Cung Vũ ra vẻ rửa tai lắng nghe.
"Phải kể từ đầu, giới thiệu với ngươi đã." Nam Cung Vũ Tinh nói vậy, Ngụy Tác nhớ ra, vỗ trán, móc từ nạp bảo nang ra một vật đen xì.
"Ngụy Tác, đồ thấy người khác giới là không còn nhân tính!"
Nam Cung Vũ Tinh giật mình vì trong vật đen xì đó phát ra âm thành bực bội cực độ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau