THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 461 - Chương 465

Chương 461: Các hạ họ Ngụy?

"Dù ta phế trừ toàn bộ tu vi, con cũng không tiếc?" Giọng Cực Lạc chân nhân băng hàn hẳn.
"Phế trừ toàn bộ tu vi, quá độc ác!"
"Bất quá cũng khó trách, thân phận như Cực Lạc chân nhân mà người ta lấy người đi, y không thể nào tùy tiện đáp ứng."
"Điều kiện này thì nữ tu đó khẳng định không đáp ứng. Cực Lạc chân nhân rõ ràng đánh đố, bất quá y chỉ là tu sĩ Kim đan nhất trọng mới, muốn ngang cơ với Cực Lạc chân nhân thì thật không coi Cực Lạc chân nhân ra gì."
Cực Lạc chân nhân dứt lời, mắt tu sĩ tại trường đều lóe lên, đều có cùng ý nghĩ.
"Việc của y, con có biết đôi chút." Cực Lạc chân nhân nói đoạn, sắc mặt Nam Cung Vũ Tinh càng nhợt đi, nhìn Ngụy Tác rồi thì khiến tuyệt đại đa số tu sĩ không ngờ là nàng gật đầu: "Y ở đây lúc này thì chắc có bản lĩnh bảo vệ đệ tử, dù đệ tử không còn tu vi cũng được."
Nam Cung Vũ Tinh dứt lời, Kim đan tu sĩ tại trường đều chấn động, đối với tuyệt đại đa số tu sĩ thì tu vi quan trọng hơn hết. Nam Cung Vũ Tinh đã đạt Chu thiên cảnh tứ trọng, phế đi thì một, hai mươi năm khổ tu mới hồi phục.Ngụy Tác cũng rúng động, Nam Cung Vũ Tinh nói vậy, gã cảm thấy dù làm gì vì nàng cũng đáng.
"Hay lắm, không ngờ môn hạ của mỗ có đệ tử như thế." Cực Lạc chân nhân lạnh lùng nhìn Nam Cung Vũ Tinh và Ngụy Tác, "Con nói vậy, mỗ không phế tu vi nữa vì phần lớn là tu thành trước khi bái làm môn hạ của mỗ, bất quá con bảo y có bản lĩnh bảo vệ được thì mỗ phải thử xem. Không thì mỗ thu nhiều nữ đệ tử, ai cũng đến đòi đưa đi thì Cực Lạc cung sẽ thành chỗ của mình lão phu, đệ tử đều làm lợi cho người khác hết."
"Sư tôn...!" Cực Lạc chân nhân nói thế, Nam Cung Vũ Tinh cuống lên.
"Cuống cái gì." Cực Lạc chân nhân mỉm cười, cắt lời Nam Cung Vũ Tinh, liếc Ngụy Tác đầy thâm ý, "Ta đã bảo rồi thì sẽ không cậy lớn hiếp nhỏ mà dùng toàn lực, chưa biết chừng y cũng muốn thử?"
Thoáng ngừng lại, không đợi Ngụy Tác lên tiếng, Cực Lạc chân nhân bảo: "Các hạ hỏi mỗ điều kiện hả? Mỗ không cần điều kiện gì, các hạ xin người thì tất có bản lĩnh, Nam Cung Vũ Tinh dù gì cũng là thân truyền đệ tử của mỗ, nếu nó theo các hạ thì các hạ mà không bảo vệ được cho nó, không phải phí công mỗ dạy dỗ nó. Các hạ đỡ được một đòn thì mỗ để các hạ đưa nó được, được chứ? Mỗ đảm bảo không dùng pháp bảo, phát động thuật pháp thì cũng không cậy lớn hiếp nhỏ, động dụng toàn lực."
"Quý đạo hữu, xin hãy cân nhắc!" Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ biến hẳn sắc mặt, đồng thời truyền âm cho gã.
Tu sĩ Kim đan tứ trọng, dù không động dụng toàn lực, uy lực một đạo thuật pháp tùy tiện cũng gấp mấy lần tu sĩ Kim đan nhất trọng, uy năng thậm chí hơn cả đạo giai thượng phẩm pháp bảo, với họ thì mọt tu sĩ Kim đan nhất trọng đương nhiên không chống nổi một đòn.
"Cực Lạc chân nhân muốn nói là nếu tại hạ chặn được một đòn thì chân nhân sẽ để mỗ đưa Nam Cung Vũ Tinh đi, không cần điều kiện gì nữa?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường nói.
"Tất nhiên, xưa nay mỗ nói là giữ lời, có ngần này đạo hữu tại trường làm chứng." Cực Lạc chân nhân bất động trên thuần kim bảo tọa.
"Được, mỗ đồng ý." Ngụy Tác không hề do dự gật đầu.
"Không..." Nam Cung Vũ Tinh thấy gã đáp ứng lời khiêu chiến, buột miệng kêu lên, tỏ vẻ lo lắng.
"Không sao, ta biết chân nhân sẽ hạ thủ lưu tình." Ngụy Tác bảo nàng.
"Quý đạo hữu, nếu không ổn thì nhận thua ngay, đừng cứng cỏi." Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ nhìn nhau, thở dài.
"Vậy thì tỷ thí trong này luôn. Chú ý, mỗ xuất thủ đây." Thấy Ngụy Tác đồng ý ngay, Cực Lạc chân nhân tỏ ra kinh ngạc, nhưng không rườm lời, nói đoạn trên mình đột nhiên rực kim quang. Nguồn: http://truyenfull.vn
Y không hành động, cũng không rời bảo tọa. Chát! Một đạo sóng trong veo nổ vang trên trán Ngụy Tác.
Ngụy Tác cảm giác đầu óc chấn động kịch liệt!
"Thần thức xung kích!"
Quá nửa Kim đan tu sĩ trong điện biến sắc.
Cực Lạc chân nhân thi triển là một môn môn thuật pháp thần thức xung kích mà Ngụy Tác muốn có từ lâu nhưng quá hiếm nên chưa tìm được!
Cực Lạc chân nhân tu vi Kim đan tứ trọng, thần thức gấp tu sĩ Kim đan nhất trọng không chỉ một lần. Với thần thức của y mà phát động thuật pháp này, tu sĩ Kim đan nhất trọng tất không thể chống nổi, sẽ chấn động tâm thần, khó lòng khống chế chân nguyên.
Thần thức xung kích hoàn toàn là so sánh tu vi, không hề có kỹ xảo gì.
Đạo thần thức xung kích đánh trúng Ngụy Tác thì kim sắc quang hoa từ tay Cực Lạc chân nhân bừng lên.
Kim sắc quang hoa trông như một giọt lệ, không hề bay nhanh nhưng chỉ sau tích tắc đã đến trước mặt Ngụy Tác.
Không chỉ Nam Cung Vũ Tinh và bọn Hắc Lang chân nhân mà tuyệt đại đa số Kim đan tu sĩ đều lạnh buốt trong lòng.
Uy năng kim sắc quang hoa không kém gì đạo giai thượng phẩm pháp bảo nhưng dù có kém hơn thì đổi lại là họ, bị Cực Lạc chân nhân dùng thần thức xung kích thì cũng sẽ như người chết, không thể phát động phòng ngự, khẳng định không chống nổi.
Tức là nhiều tu sĩ Kim đan nhất trọng trong điện, nếu đấu với Cực Lạc chân nhân thì có thể chỉ một chiêu là bị y lấy mạng.
Tu sĩ Kim đan tứ trọng và tu sĩ Kim đan nhất trọng, lại có thuật pháp thần thức xung, đích xác không cùng một đẳng cấp.
"Sao lại thế được! Sao y lại không bị ảnh hưởng, thần thức của y mạnh thế sao!"
Nhưng mọi Kim đan tu sĩ đều tỏ vẻ không dám tin vì Ngụy Tác không hề gì, một đạo hắc quang bừng lên trong tay.
Chát! Hắc quang và kim quang do Cực Lạc chân nhân phát ra va nhau.
Hắc quang của Ngụy Tác tan ra, hóa thành hỏa sát chi khí bỏng rãy. Kim quang của Cực Lạc chân nhân chỉ còn một phần mười ban đầu, như thể lớp vỏ và thịt quả của quả vải đã tan biến, chỉ còn lại cái hạt.
Chỉ còn lại một chút kim sắc quang hoa, Ngụy Tác bất động, mặc cho cái hạt đánh trúng.
Trên mình gã lóe lên ngân hoàng lưỡng sắc quang hoa, hạt kim sắc quang hoa tan biến.
"Hừ!" Cực Lạc chân nhân hừ lạnh.
Cực Lạc chân nhân dù vậy vẫn dừng tay, không thi triển thuật pháp nữa.
"Quý đạo hữu..." Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ đều tỏ ra không dám tin, Ngụy Tác lại nhẹ tênh như vậy, không dùng pháp bảo mà chặn được một đòn của Cực Lạc chân nhân.
"Đa tạ Cực Lạc chân nhân thành toàn." Cực kỳ nhẹ nhàng, không chỉ chống nổi một đòn của Cực Lạc chân nhân, Ngụy Tác vòng tay, coi như hành lễ.
"Không ngờ các hạ có thần thông như thế, mỗ đã quá coi thường." Cực Lạc chân nhân không tỏ vè giận hay mừng, nhạt nhẽo buông một câu rồi gật đầu với Nam Cung Vũ Tinh, "Vậy thì từ giờ con theo y, vi sư không cản."
"Đa tạ sư tôn." Nam Cung Vũ Tinh đã định thần, đỏ mặt nói.
"Một đạo thuật pháp đổi một đệ tử, coi như là một giao dịch." Cực Lạc chân nhân xua tay như không liên quan đến mình, ra hiệu giao dịch lại có thể bắt đầu.
"Vị đạo hữu này đã thế, lão phu cũng muốn nghe ngóng tin tức, giải quyết việc riêng." Thấy Ngụy Tác định đến chỗ Nam Cung Vũ Tinh, một thanh âm uy nghiêm đột nhiên vang lên.
"À!" Ngụy Tác nhìn theo, chợt nhíu mày.
Tu sĩ này cao lớn, mặc tử sắc đạo bào, linh khí hình thành hình kim giáp kỳ lân, uy nghiêm cực độ, là Kim đan kỳ tam trọng đại tu sĩ Thiên La chân nhân.
"Tu vi như chúng ta có mấy ai khiến chúng ta phải để ý, chán biết bao, có việc để nghe ngóng, tiêu khiển như thế không tệ, chư vị đạo chắc không có ý kiến." Thiên La chân nhân nói xong, Cực Lạc chân nhân khẽ cười, "Thiên La chân nhân định hỏi tin tức gì?"
"Lão phu muốn hỏi đạo hữu." Thiên La chân nhân mặt mũi lạnh tanh nhìn Ngụy Tác, "Đạo hỏa sát thuật pháp ban nãy uy lực hùng hậu, lão phu chỉ nghe nói ở Thiên Huyền đại lục này có một tu sĩ biết thuật pháp đó. Nếu lão phu không nhầm thì các hạ họ Ngụy?"

Chương 462: Đổ đấu

"Họ Ngụy?" Thiên La chân nhân dứt lời, nhiều Kim đan tu sĩ đều sáng mắt.
Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ rùng mình nhớ ra, nhìn nhau.
"Tại hạ họ Ngụy hay không thì liên quan gì đến chân nhân?" Ngụy Tác dừng lại, thản nhiên như không.
"Liên quan hay không, chốc nữa là biết." Kim giáp kỳ lân quanh Thiên La chân nhân do linh khí hình thành khẽ chao chát, như muốn lao lên. Ngoài mặt lão vẫn bình tĩnh, "Như thế lão phu càng tin rằng các hạ họ Ngụy, tên Tác."
"Ngụy Tác, Bá Khí chân nhân?" Đại điện vang lên tiếng hít khí lạnh, cả Cực Lạc chân nhân cũng tỏ vẻ chấn động."Nếu mỗ bảo là không phải thì sao?" Ngụy Tác nhìn Thiên La chân nhân nhất nhãn, nhíu mày.
"Lão phu tin vào mình, thử là biết ngay đạo hữu có phải Bá Khí chân nhân hay không." Thiên La chân nhân cười lạnh.
"Thế nào, giao dịch hội này còn bắt phải lộ rõ thân phận hả?" Ngụy Tác cười lạnh, "Tại hạ tuy lần đầu tham gia nhưng cũng biết đôi chút quy củ của giao dịch hội."
"Giao dịch hội tất nhiên không có quy định đó, vốn các hạ có thân phận gì, lão phu cũng mặc. Nhưng lão phu có một hảo hữu đã chết trong tay các hạ." Thiên La chân nhân sầm mặt, "Lẽ ra dù người thân của mỗ chết trong tay các hạ cũng phải đợi khi giao dịch hội kết thúc mới tính nợ nhưng hảo hữu đó là người Nhàn Vân minh, quan trọng nhất là hảo hữu đó nói lần này có thứ cần giao dịch với mỗ, các hạ là kẻ đó thì vật đấy cũng lọt vào tay các hạ. Mỗ phải hỏi rõ."
"Các hạ có ý gì?" Ngụy Tác liếc Thiên La chân nhân, ngữ khí trả treo, "Dù mỗ là kẻ đó, dù mỗ lấy được đồ của hảo hữu của các hạ, mỗ không thích giao dịch thì sao, định xuất thủ đối phó ở giao dịch hội chăng? Theo quy củ, nghe ngóng lai lịch cũng vô dụng."
"Vô dụng hay không thì là các hạ nói sao?" Thiên La chân nhân nheo mắt, ngoái nhìn Cực Lạc chân nhân, "Cực Lạc chân nhân, Nhàn Vân minh là tổ chức của chúng ta, hiện tại Hoàng Nha Tử có thể bị y giết, các hạ không vì y có quan hệ với nữ đệ tử mà bênh vực chứ?"
Cực Lạc chân nhân liếc Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh, trù trừ rồi gật đầu, "Vậy thì giao dịch hội tạm dừng, xong việc rồi tính."
"Các hạ lần đầu tham gia nên lão phu nhắc nhở, giao dịch hội này có gì đột biến thì chủ nhà sẽ tạm dừng." Thiên La chân nhân cười lạnh: "Hiện tại giải quyết việc của chúng ta."
"Vậy thì mỗ cho các hạ biết, mỗ là Ngụy Tác, Hoàng Nha Tử đó chết trong tay mỗ." Thấy không che giấu được, Ngụy Tác lạnh lùng gật đầu.
"Ngụy Tác, một mình y cơ hồ diệt cả Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông. Bá Khí chân nhân Ngụy Tác!" Đại sảnh sôi lên.
"Hay lắm, Cực Lạc chân nhân, y thừa nhận giết người của Nhàn Vân minh, lão phu xuất thủ giết y chắc chân nhân không có ý kiến?" Thiên La chân nhân bật cười, câu này là hỏi Cực Lạc chân nhân.
"Thứ cho tại hạ cô lậu quả văn, không hiểu Nhàn Vân minh là gì?" Cực Lạc chân nhân hơi trầm ngâm, chưa lên tiếng thì Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi.
"Cho ngươi biết cũng không sao, để ngươi chết minh bạch." Thiên La chân nhân cười lạnh, "Nhàn Vân minh do lão phu và Cực Lạc chân nhân đứng đầu, là liên minh của các Kim đan kỳ tán tu. Tán tu đều như nhàn vân dã hạc, so với các đại tông môn thì thế đan lực bạc, liên hợp lại thì sẽ khiến các tông môn có nhiều Kim đan tu sĩ cũng không dám tùy ý chèn ép. Ở đây cũng có hơn mười người đã gia nhập Nhàn Vân minh."
"Vậy hả? Hoàng Nha Tử chết trong tay mỗ, mỗ thừa nhận, nhưng y đánh tới động phủ của mỗ nên mới mất mạng." Ngụy Tác cười lạnh, "Theo các hạ, Nhàn Vân minh chỉ là do tán tu liên hợp lại để không bị đại tông môn chèn ép, lẽ nào chỉ người Nhàn Vân minh được giết Kim đan tu sĩ khác, còn Kim đan tu sĩ khác không được trả đòn?"
Thoáng ngừng lại, Ngụy Tác cười lạnh: "Chắc các vị cũng biết nguyên nhân mỗ đấu với Đông Dao thắng địa. Họ chứ không phải mỗ gây sự trước."
"Ngụy đạo hữu nói không sai." Một giọng nói đột nhiên vang lên. Thuận theo tiếng nói mà nhìn thì là hôi bào tu sĩ Kỳ Long Sơn đã ghen với Hắc Lang chân nhân nhiều năm. Kỳ Long Sơn mặt mũi lạnh tanh bảo Thiên La chân nhân: "Theo quy củ của Nhàn Vân minh, nếu chủ động đối phó người khác thì tu sĩ đó không được Nhàn Vân minh bảo vệ, Nhàn Vân minh vốn là tổ chức không tranh đấu với người khác, nếu biến thành tổ chức như tông môn, tranh bá tại tu đạo giới thì sẽ phiền hà lắm, mỗ và Thanh Bình đành rút khỏi Nhàn Vân minh."
Thiên La chân nhân mắt lóe lên hàn quang, rồi sững lại, hiển nhiên lời Kỳ Long Sơn khiến lão không thể phản bác.
"Vậy thì lão phu bỏ qua việc các hạ giết hảo hữu, nhưng Hoàng Nha Tử đáp ứng sẽ dùng Trường hà thao thiên quyển giao dịch với lão phu thì không ít đạo hữu biết." Hít sâu một hơi, Thiên La chân nhân trầm giọng: "Trường hà thao thiên quyển, tất phải lấy ra giao dịch."
"Đúng thế, tại hạ làm chứng việc này." Lam y tu sĩ đứng cạnh Thiên La chân nhân, lúc trước dùng một viên yêu đan đổi Tráng dương chi, gật đầu ngay.
"Nếu các hạ có Thanh hư đằng và Đề hồ thánh quả, tại hạ sẽ lấy Trường hà thao thiên quyển ra đổi." Ngụy Tác thản nhiên nói.
"Hoàng Nha Tử muốn dùng Trường hà thao thiên quyển đổi một viên Phẩm chân đạo đan, cộng thêm một môn thiên cấp đê giai công kích thuật pháp." Thiên La chân nhân nhìn Ngụy Tác với ánh mắt uy hiếp, "Trao đổi thì đúng theo như Hoàng Nha Tử ước định."
"Hoàng Nha Tử và các hạ ước định cũng chỉ là nói suông, một món bán huyền giai pháp bảo đổi lấy một viên đan dược vô dụng với Kim đan tu sĩ và một môn thiên cấp đê giai thuật pháp, Hoàng Nha Tử đầu óc chắc có vấn đề." Ngụy Tác cười lạnh, "Hai thứ đó mỗ không có hứng, lúc nào các hạ tìm được Thanh hư đằng và Đề hồ thánh quả thì đến trao đổi, thế là mỗ nể mặt lắm rồi."
"Thanh hư đằng và Đề hồ thánh quả đều là thứ trăm năm khó gặp, còn hiếm hơn Tử hồ hoa." Thiên La chân nhân nhìn Ngụy Tác, mặt mũi lạnh tanh, "Vậy thì chúng ta dùng phương thức đổ đấu được chăng?"
Ngụy Tác nhìn Thiên La chân nhân, thần sắc không hề biến hóa, "Đổ đấu thế nào?"
"Song phương định ra điều kiện ước đấu, bên thua phải chấp nhận giao dịch." Thiên La chân nhân nhìn Ngụy Tác, khóe môi hé nụ cười nhạo, "Lão phu cũng muốn xem thần thông của Bá Khí chân nhân."
"Tu vi Kim đan tam trọng và Kim đan nhất trọng đấu pháp, đổ đấu này công bình quá nhỉ?" Ngụy Tác nhún vai, "Cực Lạc chân nhân hậu đạo hơn các hạ nhiều."
"Lúc này mà y vẫn có thể đùa bỡn đối phương?" Nhiều Kim đan tu sĩ lại nhìn nhau.
"Đổ đấu là việc thường thấy tại giao dịch hội, có vài quy củ để thể hiện thần thông của song phương, đồng thời lại công bình." Bị Ngụy Tác trêu cợt, Thiên La chân nhân không nổi giận mà lạnh giọng: "Song phương có thể đặt ra điều kiện, nên tu sĩ Kim đan nhất trọng chiến thắng tu sĩ Kim đan lưỡng trọng, tam trọng không hiếm."
"Vậy thì tại hạ rửa tai lắng nghe." Ngụy Tác mỉm cười. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Đừng bảo lão phu cậy tu vi, Nhàn Vân minh cửa ra ba tu sĩ, lão phu là một, hai người kia cũng là tu sĩ Kim đan nhất trọng ra đầu ba trận, điều kiện hai trận do các hạ xác định." Thiên La chân nhân liếc Ngụy Tác: "Thua hai trận là phe đó thua luôn."
"Thế nào mới là điều kiện xác định?" Ngụy Tác hỏi.
"Đổ đấu có nhiều quy củ, ví như ai phi độn nhanh hơn, như song phương chỉ được dùng thuật pháp giao đấu xem ai thắng. Còn cả cách xác định khu vực, ai bị bức ra ngoài là thua..." Thiên La chân nhân nói rõ, cơ hồ mọi tu sĩ có mặt đều thấy thú vị, đổ đấu kiểu này chỉ thịnh hành ở vài thành trì của Thiên Huyền đại lục, có cả đổ đấu đại hội, vì đổ đấu rất thú vị, thắng bại khó đoán nên nhiều tu sĩ thích xem, tại Thiên Huyền đại lục nam bộ hiếm khi xảy ra đổ đấu, phần lớn Kim đan tu sĩ ở đây chưa được xem, lần này song phương đều là Kim đan tu sĩ thì càng đặc biệt.

Chương 463: Trận đầu

"Hóa ra đổ đấu có nhiều hạn chế như thế, chỉ chọn trong các kiểu so tài." Ngụy Tác cười lạnh.
"Tất nhiên, không có ước định hạn chế thì tất sẽ có những điều kiện cổ quái, tỷ như các hạ chọn một tu sĩ tóc ngắn phe mỗ rồi đòi thi tóc thì đổ đấu cũng vô vị." Thiên La chân nhân mặt mũi lạnh tanh liếc Ngụy Tác, "Có ước định hạn chế rồi, đối với song phương càng công bình, các hạ được chọn hai lần, coi như được ưu tiên."
Thoáng ngừng lại, Thiên La chân nhân lại liếc gã: "Lão phu cũng không muốn có tin đồn rằng lão phu dùng tu vi và Nhàn Vân minh chèn ép tu sĩ khác, so ra các hạ vẫn là vãn bối. Chỉ cần các hạ chấp nhận đổ đấu, thắng hay bại thì ân oán của chúng ta cũng tiêu tan, sau này lão phu sẽ không đối phó nữa, thế nào?"
"Đạo hữu nói vật thì mỗ còn lựa chọn sao?" Ngụy Tác lạnh lùng nhìn Thiên La chân nhân và mấy tu sĩ, bình tĩnh như thường, "Bất quá mỗ không thích thuật pháp công kích thiên cấp đê giai, đổi thành Tráng dương chi thì mỗ sẽ đồng ý đổ đấu."
"Tráng dương chi?" Thiên La chân nhân liếc lam y tu sĩ rồi gật đầu, "Được, như các hạ muốn, nếu các hạ thua thì giao Trường hà thao thiên quyển ra, bọn lão phu thua thì giao ra một viên Phẩm chân đạo đan và Tráng dương chi."
"Đỗ đạo hữu, lấy Tráng dương chi ra." Gật đầu với Ngụy Tác, Thiên La chân nhân vung tay, bạch sắc băng hàn chi khí ngưng thành một băng trụ cao bằng thân người. Lão lại vung tay, một nhũ bạch sắc đan bình nhẹ nhàng đáp xuống cây trụ.Lam y tu sĩ phất tay, tinh thạch đan bình đựng Tráng dương chi bay lên đỉnh băng trụ.
"Đã đổ đấu thì có điều kiện để chọn, xin Thiên La chân nhân nói rõ." Ngụy Tác không lấy ra Trường hà thao thiên quyển, liếc Thiên La chân nhân. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thần thái gã thản nhiên khiến mọi Kim đan tu sĩ tại trường càng có hứng, không chỉ vì đổ đấu kiểu này ít gặp mà danh hiệu Bá Khí chân nhân quả thật đang vang lừng.
"Trừ vài ba kiểu vô vị ra thì song phương cứ chọn từ một trong các kiểu tỷ thí." Thiên La chân nhân nói luôn, "Một là tỷ thí độn tốc xem ai đến một điểm nhanh hơn, có thể sử dụng thần thông ngăn cản đối phương. Hai là song phương không dùng pháp bảo, chỉ dùng thuật pháp giao đấu. Ba là song phương chỉ được sử dụng pháp bảo, không dùng dụng thuật pháp so tài. Bốn là xác định khu vực, dùng cách gì cũng được, ai bị bức ra khỏi là thua. Năm là tỷ thí kiến thức nhãn lực, song phương mỗi lần lấy ra một thứ để đối thủ nhận định, bên nào không nhận ra ba thứ trước là thua. Sáu là phá giải cấm chế, song phương tự bày cấm chế, bên nào không giai được là thua. Bốn loại tỷ võ, hai loại tỷ văn, mỗi loại chỉ có thể tiến hành một lần, không thể liên tục sử dụng một loại?"
"Tuy không thú vị như mỗ tưởng tượng nhưng cũng thử xem." Ngụy Tác bình tĩnh như thường liếc Thiên La chân nhân, "Các hạ định chọn ba vị nào ra đổ đấu."
"Lão phu, Đỗ đạo hữu, Hà đạo hữu." Thiên La chân nhân nói đoạn, hai tu sĩ sau lưng lẳng lặng đứng dậy.
Hai Kim đan tu sĩ một mặc hoàng sắc pháp y có phù văn lá dâu, trông rất già, mặt mũi nhăn nheo, môi khô quắt lại, trông không khác gì một lão đầu tử có đế, nhưng linh khí lại ngưng thành những con mắt xanh biếc, trông như cả nghìn quỷ nhãn lơ lửng trước mặt, tạo cho người ta cảm giác thập phần quỷ dị.
Tu sĩ còn lại chừng hơn bốn mươi tuổi, mặc hắc sắc pháp y sáng loáng, thân hình nhỏ thó, mặt mũi tinh minh, linh khí mênh mang tiên khí, hình thành từng đóa sen đỏ.
"Đỗ đạo hữu và Hà đạo hữu đều tu vi Kim đan nhất trọng, việc này ai cũng có thể làm chứng." Ngụy Tác quan sát hai tu sĩ, Thiên La chân nhân ngoái nhìn Cực Lạc chân nhân đang xem với vẻ thú vị, "Cực Lạc chân nhân, các hạ là chủ nhà, đổ đấu tiến hành ở đây, phiền các hạ tìm chỗ hộ."
"Dễ thôi." Cực Lạc chân nhân mỉm cười, chỉ ra quảng trường, " tỷ đấu ở kia là được."
"Được!"
Thiên La chân nhân nhìn Ngụy Tác, thân ảnh loáng lên lướt ra quảng trường đầy hơi sương.
"Thiên La chân nhân nóng tính quá." Cực Lạc chân nhân cười nhạt, vỗ tay nhìn các kim giáp tu sĩ và thị nữ. Tất cả cực kỳ ăn rơ lướt ra, đứng ngoài quảng trường như bày quân cờ. Các thị nữ lấy ra hồng sắc liên hoa pháp khí không rõ do tinh thạch gì luyện chế thành, hồng quang điểm điểm, quảng trường bừng sáng.
Các kim giáp tu sĩ và thị nữ đứng quanh quảng trường, mọi tu sĩ trong điện cũng ra đó, kể cả Cực Lạc chân nhân, Ngụy Tác và Thiên La chân nhân, tu sĩ họ Đỗ, tu sĩ họ Hà mặt mũi tinh minh đều ra ngoài, đứng đối diện nhau.
Băng trụ đặt Phẩm chân đạo đan và Tráng dương chi, vẫn được để trong đại điện.
"Hiện tại Ngụy đạo hữu chọn đi." Thiên La chân nhân ung ung bảo Ngụy Tác: "Ngụy đạo hữu chọn ai trong ba bọn mỗ để tỷ thí?"
"Hà đạo hữu." Ngụy Tác thong thả, cười nhạt, liếc tu sĩ mặt mũi thập phần tinh minh, linh khí ngưng thành từng đóa hồng sắc liên hoa.
"Ngụy đạo hữu, cửu ngưỡng đại danh." Hắc y tu sĩ và bọn Thiên La chân nhân nhìn nhau, bước lên khách khí vòng tay với Ngụy Tác. Có vẻ dù tỷ thí, y cũng không định đắc tội Ngụy Tác.
"Phiền Hà đạo hữu." Thiên La chân nhân liếc tu sĩ họ Hà và Ngụy Tác, "Ngụy đạo hữu, lần này Hà đạo hữu hay các hạ ra điều kiện?"
"Do Hà đạo hữu ra điều kiện." Ngụy Tác bình tĩnh như thường.
"Để Hà Vấn Hưu ra điều kiện?"
"Y giở trò gì nhỉ?"
"Y là nghệ cao gan lớn hay là quá tự phụ?" Ngụy Tác dứt lời, quá nửa Kim đan tu sĩ tại trường, cả Cực Lạc chân nhân đều nhíu mày, hơi bất ngờ.
Vốn quy định mà Thiên La chân nhân dưa ra không hẳn có lợi cho bên nào. Tu sĩ nào cũng không thể hơn đối thủ ở cả sáu mục đó, nhưng Thiên La chân nhân tu vi Kim đan tam trọng, khẳng định khó đối phó nhất, sẽ hơn Kim đan tu sĩ bình thường không it về sáu mặt này. Tuyệt đại đa số tu sĩ tại trường cho rằng Ngụy Tác nên bỏ qua trận với Thiên La chân nhân để thắng hai trận kia, trận gặp Thiên La chân nhân thì để lão ra điều kiện, còn lại thì gã sẽ ra. Trông Ngụy Tác cũng thông minh nhưng không ngờ lại như thế, quá nửa số Kim đan tu sĩ không nghĩ thông.
Thiên La chân nhân nheo mắt, nhưng không nói gì. "Vậy thì chúng ta tỷ thí độn tốc được chăng?" Tu sĩ họ Hà trầm ổn gật đầu, nói ngay.
"Được." Ngụy Tác nhãn quang lóe lên, gật đầu.
"Cực Lạc chân nhân, phiền các hạ chỉ rõ đường lối phi độn. Không thì khó mà phân thắng bại." Thiên La chân nhân quay sang hỏi Cực Lạc chân nhân.
"Cứ theo đường này, ai lên đỉnh điện trước là thắng." Cực Lạc chân nhân mỉm cười, hồng quang từ tay bắn lên đỉnh điện cách đó khá xa rồi nổ tung biến thành mưa lửa.
"Song phương cách nhau mấy chục trượng, theo đạo thuật pháp của mỗ làm tín hiệu, sao đó cứ thi triển thủ đoạn, phi độn đến đằng kia, được chứ?" Thiên La chân nhân vung tay, hoàng sắc lôi quang nổ tanh tách trên đầu.
Ngụy Tác và tu sĩ họ Hà không thừa lời, thân ảnh loáng lên, đứng cách nhau mấy chục trượng.
"Chát!"
Không hề dừng lại, hai người vừa đứng lại, Thiên La chân nhân giơ tay, một đạo hoàng sắc lôi quang bừng lên trên đầu.
"Vù!" "Vù!"
Cơ hồ hoàng sắc lôi quang vừa nổ, quảng trường vang lên tiếng xé gió.
Khác nhau ở chỗ một tiếng xé gió là của tu sĩ họ Hà độn quang phát ra. Y không kích phát thuật pháp, thân ảnh hóa thành hắc sắc lưu quang, ràn rạt vô số đạo cương phong.
Tiếng xé gió vang lên, là tiếng Ngụy Tác dùng thuật pháp công kích.
Trong tích tắc một đạo kim sắc kim tinh quang trụ, hắc sắc thái cổ hung hỏa và chất nhầy rực rỡ trùm lên tu sĩ họ Hà!

Chương 464: Thần huyền khí tức

Tu sĩ họ Hà chọn thi độn tốc với Ngụy Tác, khẳng định có phi độn thuật pháp hoặc phi độn pháp bảo kinh nhân nên gã không định thi xem ai nhanh hơn mà định chặn y lại.
Ngụy Tác công kích như thế, dù tu sĩ Kim đan lưỡng trọng cũng bị cản chân.
"Ngụy đạo hữu thần thông quả nhiên kinh nhân, bất quá với Kim phong ảo ảnh độn của mỗ thì không ngăn nổi đâu!"
Tích tắc đó, đột nhiên, sau lưng tu sĩ họ Hà xuất hiện mười hai tia ngân bạch sắc quang hoa như trường kiếm lóe lên, y biến thành mười hai dải sáng, không thể nhận ra bản thể.
Ngụy Tác phát ra kim tinh quang trụ, thái cổ hung hỏa và chất nhầy của Pháp vương thái điệp va vào một dải ngân sắc độn quang.
Ngân sắc độn quang uốn cong rồi tản ra, biến thành hơi sương nồng hậu kim thiết khí tức rồi tan đi.
Cơ hồ đồng thời, trong mười một làn ngân bạch sắc độn quang bắn đi mấy chục trượng đột nhiên có một làn biến thành đỏ sậm.
Vù!Đạo độn quang này với tốc độ gấp mấy lần bắn vút tới.
Độn tốc này tuy không bằng phi độn pháp bảo kim sắc lâu các của Cực Lạc chân nhân nhưng cũng kinh nhân cực độ, hơn nhiều Ly Hỏa phảng của Ngụy Tác.
Thấy tốc độ của xích hồng sắc độn quang, Ngụy Tác hơi lắc đầu, bất động.
Đạo xích hồng sắc độn quang tựa hồ chỉ mấy tích tắc là đến đỉnh ngôi điện mà Cực Lạc chân nhân chỉ định.
Lượn vòng rồi dừng lại, phát ra hồng sắc quang hoa là một cây thoa cỡ ba, bốn thước, chỉ đủ cho một người đứng lên.
Thai thể pháp bảo khảm toàn hồng sắc tinh thạch, thập phần hoa lệ.
Tu sĩ họ Hà thong thả điều khiển phi độn pháp bảo quay lại.
"Hà đạo hữu, Xích quang phích lịch thoa quả nhiên danh bất hư truyền." Liếc tu sĩ họ Hà, Cực Lạc chân nhân lại hỏi Ngụy Tác, "Ngụy đạo hữu có gì để nói không?"
"Hà đạo hữu độn thuật tinh diệu cực độ, đương nhiên Hà đạo hữu thắng rồi." Ngụy Tác bình tĩnh như thường.
Cực kỳ thản nhiên, tựa hồ không coi trận này là gì, càng khiến các Kim đan tu sĩ không hiểu.
"Trận đầu đã phân thăng bại, trận thứ hai, Ngụy đạo hữu muốn đấu cũng lão phu hay Đỗ đạo hữu?" Thiên La chân nhân cười mỉm, tỏ vẻ chắc thắng.
"Tiếp theo là Đỗ đạo hữu." Ngụy Tác thản nhiên gật đầu.
"Trận này Ngụy đạo hữu chọn điều kiện tỷ thí." Thiên La chân nhân mỉm cười: "Không biết Ngụy đạo chọn điều kiện nào."
"Trận vừa này là nửa tỷ võ, trận này tỷ văn." Ngụy Tác bảo Thiên La chân nhân: "Mỗ và Đỗ đạo hữu tỷ thí kiến thức và nhãn lực."
"Thi kiến thức và nhãn lực với Đỗ Khô Diệp? Trong số ở đây, Đỗ Khô Diệp lớn tuổi nhất, đã chứng kiến không ít việc, y lại so hai thứ đó với Đỗ Khô Diệp?"
"Có phải y cố ý thua đổ đấu, lấy lòng Thiên La chân nhân mà tặng Trường hà thao thiên quyển để không bị đối phó?"
Ngụy Tác dứt lời, cơ hồ quá nửa tu sĩ tại trường đều có ý nghĩ này.
"Thi kiến thức và nhãn lực?" Ngụy Tác nói thế, Đỗ Khô Diệp trông già cốc đế giận run người, đấu pháp thì lão tự nhận không phải đối thủ, nhưng với tuổi như gã mà đòi thi kiến thức nhãn lực thì lão cho rằng mình bị coi thường.
"Đúng thế, tại hạ tuy biết Đỗ đạo hữu kiến đa thức quảng, nhưng vẫn muốn thử." Ngụy Tác cười nhạt.
"Được! Vậy thì mời Ngụy đạo hữu lấy ra." Đỗ Khô Diệp bực mình.
"Vật này, Đỗ đạo hữu nhận ra không?" Ngụy Tác không nhiều lời, lấy đỉnh cấp Hộ thần cổ phù ra, chân nguyên bao lấy, lơ lửng trước mặt Đỗ Khô Diệp.
"Đây là?"
Đỗ Khô Diệp hơi biến sắc. Kim đan tu sĩ khác đều nhìn nhau.
Đừng nói Đỗ Khô Diệp, mọi Kim đan tu sĩ đều không biết đỉnh cấp Hộ thần cổ là gì.
"Cổ bảo của đạo hữu, tại hạ đích xác chưa từng thấy." Nhìn một lúc, Đỗ Khô Diệp lắc đầu, vung tay, "Ngụy đạo hữu có nhận ra cổ bảo này."
"Là cái gì nhỉ?"
Đỗ Khô Diệp lấy ra một viên ngọc cỡ trứng gã trong suốt. Vỏ viên ngọc này trong ngần như thủy tinh, bên trong đựng đầy lam sắc dịch thể, trong dịch thể lấp lánh quang phù kỳ diệu. Tu sĩ tại trường kể cả Cực Lạc chân nhân đều không biết.
"Nếu mỗ không lầm thì đó là của Trọng thủy huyền châu của thượng cổ Trọng Huyền tông, là thủy hệ pháp khí tiêu hao trong một lần, có thể dập tắt mọi chân hỏa, là khắc tinh của hỏa hệ thuật pháp và pháp bảo, đối phó thuật pháp và pháp bảo loại khác thì uy năng cũng gần đạt huyền giai." Chỉ nhìn một tí, Ngụy Tác mỉm cười nói thế, "Đỗ đạo hữu có dị bảo này, xin chúc mứng."
"Trọng Huyền cung gần như không còn được ghi lại trong điển tịch hiện tại mà các hạ vẫn nhận ra!" Vốn tưởng Ngụy Tác không nhận ra, Đỗ Khô Diệp kêu lên thành tiếng không dám tin.
"Có gì mà ngạc nhiên, vật này ở thời của ta đâu có thiếu, Ngụy Tác, ba viên lục tinh kỳ dị lấy được cùng Kim ban sâm cả ta cũng không biết thì y biết sao được, bất quá mấy thứ đó quá quý giá, vạn nhất có kẻ biết được công hiệu thì không ổn. Ngươi cho y xem song đầu yêu thú tại Đạo Huyền điện, kiến thức như y khẳng định không biết." Họ Đỗ không biết rằng lúc đó lục bào lão đầu cất tiếng khinh miệt trong tai Ngụy Tác.
"Đỗ đạo hữu, nhìn kỹ nhé, tại hạ lấy ra món thứ hai đây." Ngụy Tác không hề dao động, vỗ lên một nạp bảo nang khác, lấy thi thể song đầu yêu thú đi cùng cáp mô đầu yêu thú tại Đạo Huyền điện ra, "Mời Đỗ đạo hữu xem là yêu thú gì?"
"Cái này..." Song đầu yêu thú không rõ có phải do tu sĩ thi pháp dung hợp thú thân hình thành hay không, cả liên lục bào lão đầu và sĩ Kim đan kỳ như Âm Lệ Hoa, Hiên Viên lão tổ cũng không biết, Đỗ Khô Diệp tất nhiên càng không. Có điều cả lão và mọi tu sĩ tại trường đều nhận ra song đầu yêu thú là cao giai yêu thú thực lực phi thường kinh nhân.
Thiên La chân nhân hơi nhíu mày, mắt ánh lên nhưng thần sắc lại như thường. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đối phương liên tục lấy ra hai thứ mà lão không biết, còn thứ mình lấy ra thì đối phương liếc mắt là biết, trán Đỗ Khô Diệp đổ mồ hôi, cân nhắc một lúc rồi mới hạ quyết định, lấy từ nạp bảo nang ra một vật.
Mùi đàn hương nồng hậu cực độ tỏa ra.
Đỗ Khô Diệp lấy ra một cục gỗ đen, trông như rễ cây tự nhiên, nhưng hình thiềm thừ mồm ngậm vàng. Trên khối gỗ hỏa mùi đàn hương và hắc sắc quang hoa bóng loáng.
"Đây là cái gì nhỉ?" Các Kim đan tu sĩ thấy vật lạ lùng đó, thì hứng thú hẳn, thầm bàn tán nhưng không nhận ra.
"Cung hỉ Đỗ đạo hữu, không ngờ Đỗ đạo hữu có chí bảo Thiên đàn thiềm châu." Ngụy Tác nói ngay.
"Thiên đàn thiềm châu?" Đỗ Khô Diệp ngẩn người, "Vật này là Thiên đàn thiềm châu?"
Vẻ mặt Đỗ Khô Diệp cho thấy cả lão cũng biết vật mình lấy ra là gì.
"Chắc không sai." Ngụy Tác gật đầu.
"Ngụy đạo hữu, có biết Thiên đàn thiềm châu là vật gì, có công hiệu gì không?" Đỗ Khô Diệp do dự một chốc, không nén được lên tiếng hỏi.
"Thiên đàn thiềm châu còn được gọi là Huyền hóa thiền châu, luyện xong sẽ có khí tức như Thần huyền cảnh tu sĩ, tuy không thể đề thăng tu vi thành Thần huyền cảnh tu sĩ nhưng có khí tức đó thì hành tẩu bên ngoài Thiên khung cũng rất hữu dụng." Ngụy Tác bảo Đỗ Khô Diệp.
"Luyện hóa xong trên mình sẽ phát ra khí tức giống Thần huyền cảnh tu sĩ?" Cả quảng trường vang lên tiếng suýt soa.
Quanh thiên tài địa bảo thường có cao giai yêu thú bảo vệ, càng quý thì yêu thú trông coi càng lợi hại, có những yêu thú mà Kim đan tu sĩ nhìn thấy cũng bỏ chạy ngay. Nhưng có khí tức của Thần huyền cảnh tu sĩ thì chưa biết chừng sẽ dọa được nó bỏ chạy.
"Vật này lại thế hả?" Đỗ Khô Diệp nhất thời ngẩn người, chần chừ một lúc rồi hạ quyết tâm, vòng tay với Ngụy Tác: "Ngụy đạo hữu, vật này tại hạ từng thử dược tính, thử cắt ra luyện hóa nhưng vô dụng, lẽ nào cần phương pháp đặc biệt luyện hóa thì mới có hiệu quả đó?"
"Không phải." Ngụy Tác lắc đầu, bảo Đỗ Khô Diệp: "Các hạ cắt đôi ra là biết, nên cẩn thận, đừng làm hỏng thứ ở trong."
"Cắt đôi?" Đỗ Khô Diệp ngẩn người, nhìn vật trong tay rồi nghiến răng, cạch một tiếng, cọng rễ hình thiềm thừ tách đôi.
"Bên trong còn viên châu khác?"
Cả Đỗ Khô Diệp đều kinh ngạc nhận ra ở giữa là một viên bạch sắc châu tử cỡ hạt đậu.
Viên châu giống như tinh thạch, nồng nặc mùi đàn hương, tỏa khắp quảng trường.
"Thiên đàn thiềm châu là viên này?" Đỗ Khô Diệp ngẩn ra ròi nhãn quang lóe lên, hỏi Ngụy Tác, "Trực tiếp luyện hóa được?"
"Đúng thế, tinh hoa ở hết trong viên châu này, chỉ cần luyện hóa là được." Ngụy Tác gật đầu.
"Đa tạ Ngụy đạo hữu chỉ dẫn! Tại hạ cam bái hạ phong!" Ngụy Tác nói đoạn, Đỗ Khô Diệp tỏ vẻ bái phục thật sự, vòng tay với gã rồi không cần xem món thứ ba mà nhận thua luôn.

Chương 465: Đan độc khiêu chiến Kim đan tam trọng?

"Không có gì, tại hạ vô tình đọc được trong mấy quyển sách cổ hiếm có mà thôi." Ngụy Tác nói với Đỗ Khô Diệp vốn cực độ bội phục gã.
"Ban nãy tại hạ tưởng Ngụy đạo hữu khinh thị nhưng nhưng hóa ra không phải." Đỗ Khô Diệp vòng tay với Ngụy Tác, ngượng ngùng hỏi: "Ngụy đạo hữu, tại hạ còn một việc xin thỉnh giáo, Thiên đàn thiềm châu dược tính thế nào, luyện hóa một lần hay có thể nuốt chửng rồi từ từ luyện hóa? Luyện hóa xong, khí tức Thần huyền tu sĩ có thể thu liễm được chăng?"
"Thiên đàn thiềm châu dược tính không mãnh liệt, luyện hóa không tốn bao nhiêu thời gian. Tu vi như đạo hữu thì không đầy nửa tuần hương là sẽ hoàn toàn luyện hóa xong." Ngụy Tác bảo Đỗ Khô Diệp: "Khí tức Thần huyền tu sĩ hình thành trong linh khí của tu sĩ, chỉ cần có thuật pháp che giấu khí tức là giải quyết được."
"Hóa ra thế, đa tạ Ngụy đạo hữu!" Đỗ Khô Diệp đảo mắt, hoản hỉ ngửa mặt nuốt Thiên đàn thiềm châu.
Không tu sĩ nào có mặt tỏ ra bất ngò.
Bảo bối có thể luyện hóa ngay, rất có lợi khi hành tẩu và tìm bảo vật bên ngoài Thiên khung đương nhiên trực tiếp luyện hóa được là tốt nhất, tránh bị cướp đoạt.Đỗ Khô Diệp hỏi Ngụy Tác cách luyện hóa là tu sĩ tại trường đều hiểu.
"Ngụy đạo hữu nói không sai. Tại hạ nợ Ngụy đạo hữu một món." Nuốt Thiên đàn thiềm châu xong, tựa hồ cảm giác thoáng qua, Đỗ Khô Diệp chân thành nói vậy, trên mình toát ra mùi thơm kỳ dị.
Linh khí của Đỗ Khô Diệp vốn ngưng thành hình con mắt, nhưng mùi thơm đó toát ra thì trên con mắt đó có thêm nhũ bạch sắc linh khí, càng lúc càng nồng, sẽ còn biến hóa.
Nhất thời tu sĩ tại trường đều chú ý đến Đỗ Khô Diệp.
"Ngụy đạo hữu, kiến thức quả nhiên bất phàm, vốn các hạ thắng trận này thì chúng ta tỷ thí ngay nhưng chưa ai được thấy cảnh luyện hóa Thiên đàn thiềm châu, chi bằng chúng ta đợi Đỗ đạo hữu luyện hóa xong, xem khí tức Thần huyền cảnh tu sĩ là gì rồi hẵng tỷ thí, được chăng?" Thiên La chân nhân vốn lạnh nhạt, chợt mỉm cười hỏi Ngụy Tác.
"Đương nhiên khả dĩ, mỗ chỉ biết vật này chưa chưa từng thấy Thần huyền cảnh đại tu sĩ trong truyền thuyết, cảm thụ khí tức của Thần huyền cảnh đại tu sĩ cũng tốt." Ngụy Tác nhạt giọng: "Đối với việc phân thắng bại, mỗ không vội."
Ngụy Tác nói vậy, Thiên La chân nhân ngầm tự cười lạnh, không nhiều lời, ngoái nhìn Đỗ Khô Diệp.
"Đúng là kỳ diệu! Đây là hiện tượng nhục thân biến hóa khi xung kích thần huyền sắp thành công mà điển tịch nói đến, không ngờ lại xảy ra với Đỗ đạo hữu."
Thoáng sau, một Kim đan tu sĩ mặc pháp y có vảy không nén được tấm tắc.
Hiện tại cả Thiên Huyền đại lục biết đến Thần huyền cảnh đại tu chỉ có mấy người như Phong Hầu chân quân của Huyền Phong môn, thần thông của Thần huyền cảnh cả tu sĩ Kim đan tu sĩ cũng không thể tưởng tượng, họ đều cao cao tại thượng, thân phận cực kỳ cao tuyệt, Kim đan cảnh và Thần huyền cảnh chỉ cách nhau một cấp nhưng mỗi nhất trọng tu vi trong đó đều khó như lên trời, nên tu sĩ Kim đan cảnh muốn gặp một Thần huyền cảnh tu sĩ còn khó hơn một tu sĩ Thần hải cảnh muốn thấy tu sĩ Kim đan cảnh.
Nói đến Thần huyền cảnh đại tu sĩ, ngần này Kim đan tu sĩ cũng chỉ vài người được thấy, Thiên Huyền đại lục có bao nhiêu Thần huyền cảnh tu sĩ thì không ai biết, nhưng mấy nghìn năm nay dù là những năm tháng hoàng kim của tu đạo giới, những khi không thiếu thiên tài tu sĩ xuất hiện, thì Thiên Huyền đại lục cũng không có hơn mười Thần huyền cảnh tu sĩ. Hiện tại Thiên Huyền đại lục còn không đủ mười.
Bất quá tuy phần lớn chưa gặp Thần huyền cảnh tu sĩ, nói gì được thấy tu sĩ Kim đan ngũ trọng xung kích Thần huyền cảnh, nhưng họ đều đọc trong điển tịch về tình cảnh này.
Theo ghi chép, Kim đan cảnh ngũ trọng đạt đế điên phong, xung kích thần huyền sẽ khiến kim đan phá kén trùng sinh nhất ban, kim đan vỡ ra, tạo thành dị biến, hình thành thần huyền pháp tướng.
Xung kích thần huyền cũng như ấp nở yêu đan, yêu đan vỡ vỏ thì sẽ chui ra một yêu thú.
Tùy theo công pháp và kim đan, kim đan tan vỡ hình thành thần huyền pháp tướng cũng sẽ khác nhau, đủ hình đủ dạng.
Có tu sĩ chủ tu thủy hệ công pháp, kim đan vỡ ra, ngưng thành thần huyền pháp tướng là thủy hệ thiên long hoặc cũng có thể là thủy hệ huyền quy. Có tu sĩ chủ tu hỏa hệ công pháp, ngưng thành thần huyền pháp tướng có thê là hỏa kỳ lân hoặc hỏa nguyên đạo tôn.
Thần huyền pháp tướng là kim đan và chân nguyên biến hóa thành, là tinh hoa của tu sĩ ngưng kết, là một hình thái sau khi kim đan tiến giai, là thực thể chứ không phải hư ảo, có thể tùy ý điều khiến như kim đan, có nhiều thần thông kinh nhân hơn.
Như Âm Thi tông Huyết Linh lão tổ, đã đạt Kim đan ngũ trọng hậu kỳ, linh quang và đan khí thoáng hiện lên hư ảnh ma tôn, là thần huyền pháp tướng sẽ hình thành sau khi kim đan vỡ ra. Chỉ là Huyết Linh lão tổ do công pháp và nhục thân có hạn chế nên không dám xung kích Thần huyền cảnh, không thể để kim đan biến thành thần huyền pháp tướng.
Theo điển tịch, tu sĩ Kim đan ngũ trọng điên phong xung kích Thần huyền cảnh, kim đan phá bích thì nguyên khí và tinh hoa sẽ quay lại tưới nhuần nhục thân, khiến nhục thân tăng tiến kinh nhân, trừ sạch ô uế để nhục thể, da dẻ trở thành trạng thái lai giữa ngọc thạch và thảo mộc, phát ra mùi thơm, cơ hồ tu sĩ đã biến thành một nhánh linh dược hiếm có nhất.
Hiện tại chân nguyên tu vi và nhục thân của Đỗ Khô Diệp không đổi nhưng da trở nên sáng bóng, thoảng mùi dị hương. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Cảnh tượng này không khác gì lúc Kim đan tu sĩ xung kích Thần huyền cảnh, nhục thân thay đổi.
Đỗ Khô Diệp tiếp tục luyện hóa, trong con mắt do linh khí ngưng kết thành, làn khí nhũ bạch sắc bao lấy con ngươi, linh khí hình con ngươi cũng tỏa mùi thơm nức.
Thoáng sau, cả quảng trường mấy trăm trượng lan tràn khí tức như mùi đàn hương và hoa sen.
Khí tức tạo cho người ta cảm giác thánh khiết trong trẻo.
"Được rồi!"
Chừng nửa tuần hương sau, khí tức trên mình Đỗ Khô Diệp ngưng lại, toàn bộ dược lực tan đi, lão hít sâu một hơi, mỉm cười.
"Vật này chỉ mô phỏng khí tức của Thần huyền cảnh tu sĩ, không tưới nhuần nhục thân hay có uy áp tương đương." Cực Lạc chân nhân nhắm mắt cảm giác đoạn nói như than thở, "Bất quá cao giai yêu thú có cảm giác với khí tức rất sắc bén, khí tức này đủ chấn nhiếp trú tuyệt đại đa số yêu thú, cung hỉ Đỗ đạo hữu."
"Đa tạ Ngụy đạo hữu, tại hạ có vật này mà cũng không biết cách sử dụng." Đỗ Khô Diệp hớn hở, cảm kích gật đầu với Ngụy Tác.
"Hiện tại Đỗ đạo hữu đã luyện hóa Thiên đàn thiềm châu, chúng ta tỷ thí thôi." Đỗ Khô Diệp đa tạ thêm, định nói tiếp với Ngụy Tác thì Thiên La chân nhân tỏ vẻ không vui, mặt mũi lạnh tanh bảo, "Không biết Ngụy đạo hữu định chọn cách tỷ thí nào?"
"Được, hoàn thành trận đổ đấu sau cùng đã." Ngụy Tác mỉm cười, tự tin nhìn quanh: "Chọn cách thứ tư mà chân nhân nói, xác định khu vực, dùng thủ đoạn bức đối phương ra khỏi đó là thắng. Chân nhân thấy thế nào?"
"Gì hả!"
Tuyệt đại đa số tu sĩ còn chưa kịp dứt tư duy khỏi Thiên đàn thiềm châu, nghe Ngụy Tác nói vậy thì đều ngẩn ra như không kịp thích ứng với thay đổi.
Xác định khu vực, bức đối phương khỏi khu vực đó, tỷ thí này tưởng như có hạn chế nhưng thật ra cơ hồ trực tiếp đấu pháp trên lôi đài!
Tỷ thí kiểu này là cách gần với mức đan đấu nhất trong sáu kiểu.
"Các hạ chọn cách này?" Thiên La chân nhân tỏ rõ thần sắc chấn động, mắt lóe lên hàn quang.
"Thế nào, chân nhân có vấn đề gì hả?" Ngụy Tác liếc Thiên La chân nhân.
"Lão phu tất nhiên không thành vấn đề." Thiên La chân nhân khôi phục dáng vẻ mặt mũi lạnh tanh, mục quang triệt để âm trầm hẳn, nhìn Ngụy Tác nhưng nói với Cực Lạc chân nhân: "Ngụy đạo hữu chọn phương thức đổ đấu này, phiền Cực Lạc chân nhân tìm chỗ."
"Quảng trường này luôn đi." Cực Lạc chân nhân kinh ngạc nhìn Ngụy Tác, rồi chỉ vào quảng trường, "Chỗ này cũng đủ rồi, lấy độ cao hai trăm trượng là giới hạn, ai bị bức khỏi quảng trường hoặc bị bức vượt khỏi độ cao hai trăm trượng là thua, được chứ?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau