THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 456 - Chương 460

Chương 456: Kim giáp cầm dáo, mỹ nữ dẫn đường

Trên tầng không một khoảnh rừng núi bên ngoài Thiên khung, đang lúc chính ngọ thì xuất hiện vài đạo độn quang, tốc độ kinh nhân lướt tới.
Phía trên tầng mây trăng là một cung điện hùng vĩ cực độ lơ lửng bất động.
Cung điện này không kém gì Đại Hắc thiên điện mà Ngụy Tác thấy tại Đạo Huyền điện, rộng ít nhất mười mấy dặm, như một ngọn núi.
Đại Hắc thiên điện trong Đạo Huyền điện là khoét rỗng một lòng núi, mọi gian phòng và điện vũ đều ở trong, thì cung điện này giống hệt với điện vũ của tông môn thông thường, chỉ là cực lớn, thoạt nhìn cũng thấy hơn nghìn gian phòng, có đủ đình đài lâu các, đến mấy trăm trượng, khí thế kinh nhân cực độ.
Cả cung điện đều xây bằng bạch sắc mỹ ngọc, tinh trí hoa lệ, tỏa kim quang nhàn nhạt, cách cung điện cả trăm trượng hình thành một kim sắc linh quang quang tráo nhàn nhạt.
Liên tục có độn quang từ bốn phương tám hướng bắn tới, dừng lại ngoài kim sắc quang tráo đợi tu sĩ ra đón vào.
Mười mấy đạo độn quang được đón vào điện, một đạo hắc quang lướt nhanh tới.Đạo hắc quang là một món phi độn pháp bảo hắc sắc như ý, do tinh kim luyện chế thành, chứa đầy phù văn mây lành.
Như ý dài chừng hai trượng, hai thân ảnh đứng trên một xanh một đen, là Hắc Lang chân nhân mặc hắc sắc pháp y và Ngụy Tác mặc phổ thông thanh sắc pháp y.
Thanh tu tại động phủ của Hắc Lang chân nhân hai ngay, ông ta dẫn Ngụy Tác xuất phát, bọn Trương Châu Dự cũng về của động phủ Diệu Đan chân nhân.
Nhờ bọn Trương Châu Dự, Ngụy Tác thu được không ít lợi ích.
Hóa ra hôm đó Trương Châu Dự truyền cho bọn Ngụy Tác Tiềm ẩn quyết có thể che giấu một tầng tu vi là phần trước của một môn thiên cấp trung giai thuật pháp: Tiềm long thổ châu quyết!
Phần sau của Tiềm long thổ châu quyết là một môn thuật pháp huyền diệu ngưng tụ toàn thân chân nguyên thành một viên châu để công kích.
Chỉ qua Huyền sát quỷ trảo của Ngụy Tác là biết thiên cấp trung giai thuật pháp tuyệt đối không thường. Theo Tiềm long thổ châu quyết, tu vi Kim đan nhất trọng như gã mà ngưng nguyên thành châu phun ra thù uy lực còn hơn cả tự nổ kim đan.
Thi triển thuật này, thể nội chân nguyên không chỉ hao quang mà kim đan chân nguyêncũng bị rút đi không ít, nên hơn mười ngày tiếp theo, tu vi tựu sẽ tụt xuống Chu thiên nhất, lưỡng trọng.
Nếu một tu sĩ tu vi đột nhiên sa sút tu vi, bị cừu nhân biết thì sẽ nếm mùi truy sát, nên môn thuật pháp này không phải lúc vạn bất đắc dĩ thi không dùng, chỉ hơn tự nổ kim đan ở điểm là sau hơn mười ngay sẽ nhờ thể nội chân nguyên hồi phục, khiếu vị lại mở ra, tu vi cũng nhanh chóng khôi phục.
Bất quá tu sĩ tạo ra môn công pháp này rất vừa ý với kiệt tác của mình, ở cuối có nói rõ vạn nhất động dụng thì khi tu vi sút xuống, dù Kim đan đại tu sĩ cùng không thể phát hiện tu vi chân thực, cho rằng tu sĩ thi triển chỉ còn Chu thiên cảnh nhất lưỡng trọng là do dùng cách gì đó che đi tu vi mà thôi.
Trừ môn thuật pháp này, lợi ích của Tịnh hoa phi liên không cần phải nói thêm. Khổng tước minh vương vũ mà Sư Phi Thanh cho Ngụy Tác mượn cũng là một món dị bảo cực kỳ hiếm có.
Dị bảo này không thể xác định đẳng cấp, vì công hiệu là vô hiệu pháp trận khống chế pháp bảo. Ngụy Tác thử rồi, cơ hồ mọi pháp bảo của gã, trừ Hắc cốt minh quân, ngay cả kim sắc pháp bảo và Trường hà thao thiên quyển đều bị khắc chế.
Dị bảo này tuy không có lực công kích, nhưng khiến một món pháp bảo của đối phương vô hiệu. Dù đối phương có một món pháp bảo phẩm giai cực cao thì Ngụy Tác sẽ dùng pháp bảo này khắc chế, đập tan ưu thế của đối phương. Quyết định thắng bại phải trông vào khía cạnh khác.
Dọc đường, Ngụy Tác được Hắc Lang chân nhân cho biết không ít việc liên quan đến Cực Lạc chân nhân. Gã thầm thở phào.
Hóa ra Cực Lạc chân nhân có tính thích hư danh, nạp thiếp cũng rình rang như cưới chính thất, thích nữ tu nào thì trước khi diễn ra nghi thức nạp thiếp sẽ không cưỡng bách. Sau đó thì cho rằng đã cho mọi tu sĩ biết nữ tu đó là thị thiếp, là người của ta, tùy tiện đối xử thế nào cũng được.
Trương Châu Dự đã hỏi, Hắc Lang chân nhân cho biết Cực Lạc chân nhân nạp thiếp từ hơn mười năm trước, Nam Cung Vũ Tinh dù sao cũng chưa trở thành thị thiếp của y, tối đa được thu làm môn hạ, hoặc là nhân vật chính của lần nạp thiếp này. Nam Cung Vũ Tinh tuy không xinh đẹp như Cơ Nhã nhưng tại các tu sĩ chi thành cũng vào hàng hiếm có. Ngụy Tác cũng không còn là hạng cắc ké như ba năm trước, chỉ cần nàng chưa thành thị thiếp của Cực Lạc chân nhân thì vẫn có thể xoay chuyển sự tình được.
... Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngôi điện lơ lửng trên mây trăng là động phủ của Cực Lạc chân nhân: Cực Lạc cung.
Hắc sắc như ý đến gần ngôi điện thì chậm lại.
Ngụy Tác hồ nghi nhìn quanh, đột nhiên cảm giác thấy gì đó, ngẩng lên.
"Hả!"
Thấy ngôi điện trên mâu như điện của tiên nhân trong truyền thuyết, Ngụy Tác hít một hơi lạnh, tỏ vẻ chấn kinh.
Để một ngọn núi lớn như thế lơ lửng trên không thì cần thần thông cỡ nào?
"Hóa ra là dùng ảo trận che đi ngọn núi."
Ngưng thần nhìn một chốc, Ngụy Tác định thần lại lẩm bẩm.
Lúc đó gã nhận ra bên dưới ngôi điện có quang hoa, tựa hồ nối với mặt đất.
"Quý đạo hữu nhãn lực cao minh, Cực Lạc cung đích xác cây trên đỉnh núi, bất quá Cực Lạc sơn không nhỏ như động phủ của tại hạ, dùng một ảo trận che kín cả ngọn núi thì thần thông này đích xác đạt mức khai sơn lập tông rồi." Hắc Lang chân nhân đã quen với gã chợt mỉm cười nhắc nhở, "Lần này các hạ đến vì nữ tu đó, có đòi người cũng nên thập phần cẩn thận về lời lẽ, vạn nhất y không vui thì rầy rà to."
"Chân nhân nói vậy, tại hạ xin được lắng nghe."
Hắc Lang chân nhân điều khiển hắc sắc như ý lướt đến chính môn Cực Lạc cung.
Đến gần tòa điện, Ngụy Tác nhìn rõ bên dưới hình vuông, có vô số gian phòng, và tầng tầng lâu các.
Cửa điện hướng về phía nam, cao hơn mười trượng, treo một tấm biển lấp lánh kim quang có ba chữ vang to như cái đấu "Cực Lạc cung".
Ba chữ này hùng hồn cực độ, kim quang chói mắt khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Hắc Lang chân nhân và Ngụy Tác vừa dừng lại trước kim sắc quang tráo, kim quang lóe lên, hai tu sĩ Cực Lạc cung đi ra.
Cả hai đều mặt kim sắc tinh kim giáp y, cầm kim qua pháp bảo cao bằng thân người, uy phong lẫm lẫm.
"Tiền bối chắc là Hắc Lang chân nhân. Thứ cho vãn bối mắt kém, không rõ vị tiền bối này lai lịch thế này." Hành lễ với Hắc Lang chân nhân và Ngụy Tác, kim giáp tu sĩ bên trái hỏi.
"Vị này là Quý đạo hữu, Kim đan tu sĩ tại hạ quen chưa lâu, đến tham gia giao dịch hội." Hắc Lang chân nhân nói.
"Là Kim đan tiền bối thì không có vấn đề gì, lưỡng vị tiền bối xin theo tại hạ." Hai kim giáp tu sĩ không hề thừa lời, đưa tay mời.
Hắc Lang chân nhân gật gù, không nói gì nữa, khu động phi độn pháp bảo, xuyên qua kim sắc linh quang quang mạc.
Kim sắc linh quang quang tráo tựa hồ không có uy năng gì, như một màn nước đan thuần, nhưng vừa vào là Ngụy Tác biến sắc.
Thần thức chỉ xuyên được một trăm trượng là dừng, pháp trận trong Cực Lạc cung rõ ràng có công hiệu áp chế thần thức.
"Lưỡng vị tiền bối xin theo tại hạ."
Vào trong, Ngụy Tác nhíu mày, bên trong là một hàng tu sĩ mặc kim giáp, cầm dáo vàng.
Kim giáp tu sĩ dẫn cả hai đến cửa điện là đứng vào hàng, ất động.
Lại có hai nữ tu diễm lệ mặc kim sắc cung trang pháp y, cầm kim sắc hương đỉnh uyển chuyển đi ra, khẽ nói mấy câu với hai kim giáp tu sĩ rồi dẫn đường thay.
Toán kim giáp tu sĩ xem ra chỉ đứng làm cảnh, thân phận địa vị tại Cực Lạc cung thập phần phổ thông, nhưng tu vi đều Chu thiên cảnh ngũ trọng, kim giáp và kim qua là linh giai hạ phẩm pháp bảo.
Hai nữ tu diễm lệ đi trước dẫn đường, mùi hương thơm nữ xộc vào mũi, tu vi còn cao hơn kim giáp tu sĩ, đều là tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng.
Hiện tại cách hai nữ tu diễm lệ không xa có một dải lam sắc linh quang, bên trong có tiếng đàn loáng thoáng từ trên cao vọng xuống.

Chương 457: Tình địch cũ?

Đại sảnh Cực Lạc cung cách lam quang mấy chục trượng.
Đại sảnh đều lát bạch ngọc đẹp đẽ, ở giữa có một lối đi khảm vàng thành hình long phượng, mây lành. Hai bên là những đồ trang trí bằng vàng, như kim hương lô hình tiên hạc, khảm minh châu hình ve sầu và lá se, hoa sen, hoa quý cực độ.
Hai nữ tu diễm lệ dẫn đường đi đến cuối, đến chỗ lam sắc linh quang thì thân ảnh loáng lên, lướt vào linh quang.
Hắc Lang chân nhân và Ngụy Tác nhìn nhau, bình tĩnh như thường đi vào.
Như đi qua một truyền tống pháp trận, Ngụy Tác cảm giác lam sắc quang hoa đẩy mình rồi cùng Hắc Lang chân nhân thấy trước mắt sáng lên, ở trong một tòa điện lớn.
Tòa điện rộng ba, bốn trăm trượng, dù có hơn nghìn người cũng không chật, mặt đất và bốn vách đều xây bằng mỹ ngọc, sừng sững không ít cây cột bằng vàng, cửa cũng bằng vàng nhưng đang mở rộng.Ngoài cửa là một quảng trường vân hà liễu nhiễu, mở cửa nhìn ra sẽ thấy không ít điện vũ và tầng không trên vân hà.
Ngôi điện này ở gần đỉnh Cực Lạc cung.
Giữa điện trải một lớp hồng sắc mỹ ngọc, bày biện toàn thứ màu đỏ như chúc tụng.
Hai bên con đường chính giữa bày nhiều chiếc ghế bằng vàng trải lông màu đỏ, trước mỗi cái ghế là một cái bàn bày hồ và đĩa đựng các loại linh quả, mỹ tửu.
Cuối phía bắc ngôi điện, tường đều khắc hình nữ tu diễm lệ, ai nấy trang phục rỡ ràng đẹp đẽ. Phía trước tường bày một chiếc ghế vàng còn trống, rất có khí thế.
Hai bên đại điện có không ít kim giáp tu sĩ cầm dáo vàng, trừ ra còn nhiều nữ tu xinh đẹp đánh đàn, gõ chuông, múa hát góp vui, thanh thót vang vọng.
Trong hai hàng ghế vàng bày bên điện cho tu sĩ đến thăm, đã có mười mấy tu sĩ.
Hắc Lang chân nhân và Ngụy Tác hiện thân trong lam quang, tất cả đều nhìn sang.
Ngụy Tác lặng lẽ nhìn quanh, trong hơn ba mươi nữ tu trong điện không có Nam Cung Vũ Tinh, gã cũng không quen ai trong số mười mấy Kim đan tu sĩ đã đến.
Bất quá có ba tu sĩ thu hút chú ý của gã.
Một lão giả ăn vận như nho sinh, mặc một hồng sắc pháp y có hình hai con cá phun lửa, mặt mũi bình thường nhưng hai hàng lông mày bạc trắng, phát ra linh khí hình cầu vồng vắt ngang trời, vươn lên mười mấy trượng.
Người thứ nhất là một đạo sĩ mặc một tuyết bạch đạo bào, chừng hơn ba mươi tuổi, cực kỳ tiêu sái, linh khí trên mình màu trắng bạc, hình thành một cây phất trần.
Còn lại là một trung niên tu sĩ mặt vuông mặc áo tím, tướng mạo uy nghiêm, chừng bốn mươi tuổi, tử sắc linh khí hình thành hình ảnh tử sắc côn bằng mấy trượng trên đầu.
Bạch hồng quán nhật, côn bằng phi thiên, đều là hình ảnh kinh nhân do linh khí ngưng thành, trong ba người, lão giả ăn vận kiểu và tử bào trung niên tu sĩ khẳng định tu luyện công pháp bất phàm, qua linh khí và khí tức thì có lẽ là thiên cấp công pháp. Đạo sĩ thu hút chú ý của Ngụy Tác vì uy áp hơn hẳn những người khác, rõ ràng là Kim đan lưỡng trọng đại tu sĩ, cũng như Hiên Viên lão tổ, đạt tới hậu kỳ rồi.
Cả ba người này tạo cho người khác rằng thần thông cao cường, nhưng Ngụy Tác hiểu rõ trong các Kim đan tu sĩ khẳng định không thiếu người đặc biệt, không thể coi thường.
"Hắc Lang chân nhân đến rồi. Vị đạo hữu này là bằng hữu của chân nhân hả, lạ mặt lắm."
Ngụy Tác lặng lẽ quan sát thì một trung niên tu sĩ cao gầy mặc cẩm y hoa phục đứng dậy, mỉm cười chào Hắc Lang chân nhân.
"Hừ!" Đồng thời, một hôi bào tu sĩ mặt ngựa ở góc khác hừ lạnh, tựa hồ bất mãn với Hắc Lang chân nhân, quay đi không thèm nhìn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Hóa ra là Lữ đạo hữu." Hắc Lang chân nhân vòng tay, chào cẩm y trung niên tu sĩ, nhưng nhìn sang hôi bào tu sĩ mặt ngựa thì ông ta tỏ vẻ hơi ngượng ngùng. Đoạn mặc kệ đối phương, ông ta lại vòng tay với Kim đan tu sĩ lạ mặt khác, coi như chào hỏi, rồi đi đến chỗ cẩm y tu sĩ họ Lữ, "Đây là Quý đạo hữu, là tán tu tu luyện bên ngoài Thiên khung, bằng hữu tại hạ mới quen. Quý đạo hữu, đây là Lữ Kỳ đạo hữu, trưởng lão Thanh Loan tông, là hảo hữu sinh tử với tại hạ. Lúc còn là tu sĩ Chu thiên cảnh thường đi rèn luyện cùng nhau."
" Trưởng lão Thanh Loan tông?" Ngụy Tác vòng tay với Lữ Kỳ chào hỏi, tỏ vẻ kinh ngạc.
"Quý đạo hữu, sao hả? Hình như kinh ngạc với thân phận tại hạ?" Lữ Kỳ tỏ vẻ lạ lùng, hỏi Ngụy Tác.
"Giao dịch hội này không phải chỉ giữa tán tu với nhua hả?" Ngụy Tác hỏi.
"Không." Lữ Kỳ hơi ngẩn ra, lắc đầu: "Nếu chỉ tán tu, lấy đâu ra nhiều Kim đan tu sĩ."
"Hóa ra thế, tại hạ còn tưởng giao dịch hội này do tán tu tự phát tổ chức, nghe thấy đạo hữu là tông môn tu sĩ thì mới kinh ngạc. Tại hạ gần đây kết đan thành công, không hiểu lắm về các Kim đan tu sĩ, để đạo hữu cười chê." Ngụy Tác mỉm cười. Thanh Loan tông thì gã biết là tông môn chưởng quản Thanh Loan thành, thực lực ngang với Đông Dao thắng địa, là một trong các thành trì ở nam bộ.
"Xem ra Quý đạo hữu lần đầu tham gia giao dịch hội." Lữ Kỳ cũng không khó gần, giống Hắc Lang chân nhân, mỉm cười giới thiệu cho Ngụy Tác, "Giao dịch hội trước kia thường thì tông môn tu sĩ nhiều hơn, Kim đan tán tu rất ít, như lần này, quá nửa là các tông môn tu sĩ. Linh khí hóa hình bạch hồng quán nhật là Thiên Kiếm chân nhân của Lăng Vân kiếm môn, còn bạch bào đạo sĩ có linh khí hóa hình là ngân sắc phất là Vô Cấu cung cung chủ ở Vô Cấu thành: Thiên Cửu chân nhân."
"Hả?" Ngụy Tác máy động, Lữ Kỳ nói đến hai trong số ba người mà gã chú ý, thần thông đích xác cao hơn Kim đan tu sĩ bình thường, giờ Lữ Kỳ lại nhắc nhở. "Còn hôi bào tu sĩ có linh khí hình con bò cạp có lai lịch gì? Sao tại hạ thấy y như có thù với Hắc Lang chân nhân."
"Ha ha!" Ngụy Tác nói vậy, Lữ Kỳ không nén được bật cười, Hắc Lang chân nhân ngượng ngùng, không nhìn sang hôi bào tu sĩ vừa hừ lạnh nữa.
"Phải trách Hắc Lang chân nhân quá có mị lực." Thấy Hắc Lang chân nhân như thế, Lữ Kỳ không nén được mỉm cười, khẽ nói với Ngụy Tác, "Hôi bào tu sĩ là Kỳ Long Vương, tán tu ở Long Vương sơn, tuy cũng là tu sĩ Kim đan nhất trọng nhưng Kim đan tu sĩ thường không dám chạm vào vì đạo lữ Thanh Bình của y cũng là Kim đan tu sĩ, cả hai có liên pháp chi thuật đặc biệt, uy lực cực cao. Thanh Bình chân nhân là vị ở cạnh y. Hắc Lang chân nhân mười mấy năm trước cùng họ liên thủ tìm bảo vật, không hiểu vì sao, sau lần đó Kỳ Long Vương hoài nghi Hắc Lang chân nhân và Thanh Bình có dính dáng, luôn hầm hè với Hắc Lang chân nhân. Cụ thể hai người có gì không thì mỗ không biết nhưng mỗ hoài nghi là có, không thì Kỳ Long Vương sao không ghen với ai mà lại ghen với y."
"Đạo hữu đừng cười." Lữ Kỳ nói vậy, Hắc Lang chân nhân nhăn nhó ngượng ngùng, "Tại hạ và Thanh Bình chỉ gặp nhau nói vài câu, nào biết Kỳ Long Vương cả nghĩ như thế. Mười mấy năm rồi mà còn coi mỗ là tình địch không bằng."
"Vậy hả?" Ngụy Tác hớn hở lén nhìn. Cạnh hôi bào tu sĩ Kỳ Long Vương đích xác có một Kim đan kỳ nữ tu suy nhất trong sảnh. Nữ tu mặc thanh sắc trường bào, tóc vấn lại đan giản, môi đỏ răng trắng, tuy không phải tuyệt sắc nhưng cũng thanh lệ.
Gã lén nhìn nhưng hình như bị Kỳ Long Vương nhận ra, bực mình hừ lạnh, liếc gã và Hắc Lang chân nhân. Thanh Bình lại hơi đỏ mặt, hung hãn trừng mắt nhìn Kỳ Long Vương, mấp máy môi như trách móc.
Nhìn ngứa mắt nhưng bị Thanh Bình mắng thì hôi bào tu sĩ không dám trả treo.
"Ngồi xuống bàn bạc đã." Hắc Lang chân nhân ngượng ngùng, nói với Lữ Kỳ và Ngụy Tác xong thì cùng ngồi xuống.
Cùng lúc, lam sắc linh quang lóe lên, lại có tu sĩ Kim đan kỳ đến.

Chương 458: Kim đan tụ hội

Lam quang linh quang lóe lên, một tu sĩ nữa xuất hiện.
Trong điện đã có hơn hai mươi tu sĩ Kim đan kỳ, sau khi Ngụy Tác và Hắc Lang chân nhân đến thì có thêm, sáu, bảy người nữa có mặt.
Được Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ giới thiệu, Ngụy Tác hiểu sơ qua về gần hết số Kim đan tu sĩ có mặt, chỉ có bốn người mà Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ cũng không biết.
Trong số này, Kim đan tu sĩ thuộc các tông môn chiếm quá nửa, hơn nữa dù là thuộc tông môn hay là tán tu, tuyệt đại bộ phận Kim đan tu sĩ hôm nay không chỉ đến từ Thiên Huyền đại lục nam bộ mà còn từ tây bộ, trung bộ.
Xem ra tu sĩ Kim đan kỳ đích xác tự tụ họp lại, long chơi với long, phượng giao kết phượng, không đủ tư cách thì dù biết cũng không thể góp mặt vào.
"Không ngờ cả y cũng đến."
Tu sĩ mới đến bước vào, các tu sĩ trong điện đều hơi đổi sắc, Hắc Lang chân nhân vaf Lữ Kỳ đang nói chuyện cũng kinh hãi, dừng lại."Vị này là ai?" Ngụy Tác biết lai lịch người này phi phàm nên quan sát kỹ.
Người này cũng là mỹ nam tử, mày kiếm mắt sao, tóc buộc bằng dải lụa xanh ra sau gáy, cực kỳ tiêu sai, mặt lưu kim pháp y bằng chất liệu như lụa, trông rất cổ kính, che kín cả chân, linh khí màu vàng xanh hình thành hình man hoang cổ thú như mãnh hổ bốn cánh.
Nếu tuyệt đại đa số tu sĩ có mặt ở đây, linh khí hóa hình đều tiên khí phiêu diêu thì của tu sĩ này đầy khí tức man hoang hung mãnh.
"Y khá nổi tiếng, là cung chủ Linh Thú cung Lệ Nhược Hải ở Vạn Thọ thành, Quý đạo hữu chắc đã nghe nói?" Hắc Lang chân nhân đáp.
"Y là sư tôn của Tâm Hữu Lan: Lệ Nhược Hải?" Ngụy Tác ngẩn người.
Linh Thú cung cung chủ đương nhiên cực kỳ nổi danh.
Không ít cao giai tu sĩ cho rằng trong mười lăm thành trì ở Thiên Huyền đại lục nam bộ nếu thật sự dốc bản lĩnh quyết đấu, lợi hại nhất có lẽ là Linh Thú cung cung chủ Lệ Nhược Hải.
"Hắc Lang chân nhân, Lữ đạo hữu, ai cũng bảo y thường mang theo cao giai yêu thú, các vị có biết y mang theo yêu thú gì không?" Vừa quan sát Linh Thú cung cung chủ, Ngụy Tác vừa hạ giọng hỏi.
"Lệ Nhược Hải không hay giao tiếp, tuy ai cũng bảo y luôn mang theo mấy cao giai yêu thú, nhưng tu sĩ giao thủ với y đều chết hết, nên cụ thể là yêu thú gì thì không ai biết." Lữ Kỳ truyền âm cho Ngụy Tác và Hắc Lang chân nhân, "Tại hạ biết Thứ Tinh chân nhân chết trong tay y, thần thông của y khẳng định hơn xa chúng ta, đừng nên trêu vào, y rất cố chấp, tính tình kỳ cục."
"Đấy là Vân Hàn chân nhân, trưởng lão Thăng Tiên tông, Thăng Tiên tông và Lăng Vân kiếm tông minh tranh ám đấu, luận bối phận theo tám chữ "tiên vân lưu đan, tứ hải thăng bình", tứ hải thăng bình là phổ thông đệ tử, chữ Lưu tự là trưởng lão, chữ Vân là tu vi kim đan, chữ Tiên là Thần huyền cảnh đại tu sĩ, có điều Thăng Tiên tông nghìn năm nay chưa có Thần huyền cảnh đại tu sĩ..."
"Là Bích Hồ chân nhân, tán tu ở vùng giữa Thiên Huyền đại lục trung bộ và bắc bộ, từ xa đến đây, ở giao dịch hội lần trước, tại hạ gặp y, linh khí hóa hình rất đặc biệt nên mới nhận ra"
"..."
Một lúc sau, lại có mấy tu sĩ lục tục đến.
"Không ngờ Kim đan tu sĩ giao dịch hội lại quy mô thế này."
Số lượng tu sĩ đến nơi và quy mô giao dịch hội khiến Ngụy Tác cả kinh.
Trong mấy tu sĩ đến nơi, Vân Hàn chân nhân và Bích Hồ chân nhân được Hắc Lang chân nhân cùng Lữ Kỳ giới thiệu đều có tu vi Kim đan lưỡng trọng.
Nếu không dùng thuật pháp đặc biệt che giấu tu vi thì qua khí tức, tu vi Kim đan lưỡng trọng đã có tới bốn người. Nguồn: http://truyenfull.vn
Số tu sĩ Kim đan kỳ có mặt đã là hơn ba mươi, linh khí hóa hình đủ màu, vân hà liễu nhiễu, khiến đại điện cũng hoa khôn tả, Ngụy Tác lần đầu tham gia tu sĩ Kim đan kỳ tụ hội chấn động như thấy tiên nhân tụ hội.
Lam quang liên tục lóe lên, mọi tu sĩ trong điện đều sững lại, lại có hai tu sĩ đi ra.
Lão đạo lùn thấp đi đầu mặc lam sắc đạo bào đầy phủ văn, đầu tóc khô vàng, mặt mũi bình thường nhưng linh khí ngưng thành từng tầm hôi hắc sắc phù lục sau lưng, phù văn ngoằn ngoèo như vẽ quỷ, không nhận ra là chữ gì.
Tu sĩ còn lại cao lớn, mặc tử sắc pháp bào, mặt mũi vuông vắn, uy nghiêm, linh khí màu vàng rực, hình thành hình kim giáp kỳ lân khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy uy thế ràn rạt.
Ngụy Tác lạnh buốt trong lòng.
Uuy áp của hai tu sĩ này con cao hơn tu sĩ Kim đan lưỡng trọng như Lệ Nhược Hải, linh khí chạm vào không khí tạo thành làn gió khiến cả đại điện xào xạc.
Gió nổi khiến linh khí hóa xuất của mọi Kim đan tu sĩ trong điện hơi chao chát, hai tu sĩ mới đến hình như hơi quá đà.
Hai tu sĩ này đều là Kim đan tam trọng đại tu sĩ.
"Tằng lão quái và Thiên La chân nhân cũng đến rồi." Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ đều biến sắc.
"Hai người này lai lịch thế nào?" Ngụy Tác thản nhiên truyền âm hỏi.
"Tằng lão quái là thái thượng trưởng lão của Âm Phù tông ở Âm Phù thành tại Thiên Huyền đại lục đông bộ, trong đông bộ chư thành tuy Âm Phù tông không bằng Thăng Tiên tông, nhưng Tằng lão quái từ mấy chục năm nay đã được coi là Đông bộ đệ nhất tu sĩ, đông bộ chư thành không ai địch nổi." Hắc Lang chân nhân hạ giọng truyền âm cho Ngụy Tác: "Thiên La chân nhân là tán tu hành tung bất định, không ai biết động phủ của y ở đâu, nghe nói lúc trẻ y lấy được đạo thống truyện thừa của một thượng cổ tán tu nên mới được như ngày nay, công pháp rất đặc biệt, có thể khiến thân thể cứng như thai thể pháp bảo."
Hai tu sĩ này đến nơi, phần lớn tu sĩ đến trước đều tỏ ra kính sợ, Đông bộ chư thành đệ nhất tu sĩ Tằng lão quái ngồi xuống một cái ghế vàng, còn Thiên La chân nhân cũng không nói chuyện với ai, đến bên bốn tu sĩ đối diện Ngụy Tác, ngồi xuống mấp máy môi trò chuyện, hình như có quen bốn người.
Tiếp đó, lục lục tục tục có bảy, tám danh Kim đan tu sĩ nữa đến
Gần tối, trong đại điện Cực Lạc cung có mặt đến hơn bốn mươi tu sĩ Kim đan kỳ.
Số lượng nghe có vẻ không nhiều nhưng thật ra phi thường kinh nhân, cả mười lăm thành trì ở Thiên Huyền đại lục nam bộ và mười lăm thành trì ở đông bộ công lại mới đủ hai mươi Kim đan tu sĩ thuộc các tông môn, cộng thêm số Kim đan kỳ tán tu kiến lập động phủ và hoạt động gần nam bộ cùng đông bộ thì cũng không thể quá bốn mươi.
Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ cho biết giao dịch hội lần này vì nể mặt Cực Lạc chân nhân chứ không thì số Kim đan tu sĩ đến dự tối đa chỉ hơn hai mươi người, không thể có số lượng kinh nhân như bây giờ.
Không có thêm tu sĩ Kim đan kỳ lộ diện.
Trời tối dần, tiếng trò chuyện trong điện cũng nhỏ đi.
Cực Lạc chân nhân có nói nghi thức nạp thiếp bắt đầu lúc hoàng hôn, xem ra sắp đến lúc ông ta lộ diện, nhưng tu sĩ cần đến đầu đã đến đủ.
...
Đột nhiên vang lên tiếng hú.
Quảng trường ngoài gian điện bắn lên mấy chục đạo hồng sắc quang diễm, chiếu rọi nửa cung điện.
Tiếng đàn ca sáo nhị vang vang.
Một hàng nữ tu xinh đẹp cầm đủ thứ từ trong màn mây ở cuối quảng trường đi ra.
"Phiền chư vị đạo hữu đợi lâu."
Ngụy Tác giật giật chân mày vì cùng tiếng nói dị thường uy nghiêm cất lên, kim quang chói lòa từ vân vụ phun trào, một tu sĩ đầu bạc, mặc áo đỏ dội mũ vàng, trông chỉ hơn bốn mươi tuổi xuất hiện.
Kim sắc linh khí ngưng thành hình bảo thụ kết quả quanh người này, kim quang lấp lóe theo tiết tấu khiến bảo thụ trông như liên tục hút thiên địa nguyên khí.

Chương 459: Tất cả cùng chú ý

Tằng lão quái và Thiên La chân nhân đã có khí thế và uy áp thập phần kinh nhân, người này vừa xuất hiện là cả hai bị ép xuống ngay.
Thân hình người này không cao lớn lắm nhưng tạo cảm giác cao hơn hẳn mọi tu sĩ tại trường.
Rõ ràng là chủ nhân Cực Lạc cung, Cực Lạc chân nhân.
"Cung hỉ Cực Lạc chân nhân." Quá nửa Kim đan tu sĩ trong điện đều thận trọng, không nói năng gì, gần nửa còn lại lên tiếng chúc mừng, nịnh nọt.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường quan sát Cực Lạc chân nhân.
Qua linh khí hóa hình của Cực Lạc chân nhân thì biết công pháp tu luyện không phải thiên cấp thì ít nhất cũng là địa cấp cao giai. Rõ ràng ông ta có tế ngộ kinh nhân chứ không phải vì tu luyện công pháp cấp thấp mà đạt tới Kim đan đệ tứ trọng. Công pháp cỡ đó mà đạt Kim đan tứ trọng thì kim đan uy năng khẳng định cực kỳ đáng sợ.
"Ngần này đạo hữu đến Cực Lạc cung thật khiến bản cung vinh hạnh lây." Cực Lạc chân nhân uể oải nhìn quanh, không chú ý đến Ngụy Tác mà đứng giữa các nữ tu diễm lệ bưng đủ loại đủ đồ chúc mừng, như ngàn sao nâng vầng trăng, đến ngồi trên bảo tọa lớn kinh nhân giữa điện."Kỳ đạo hữu, Thanh Bình đạo hữu, trước đây tại hạ định đưa tin dến cho hai vị, giờ lưỡng vị đạo hữu có mặt thì tại hạ cần thương lượng." Ngồi xuống thuần kim bảo tọa, Cực Lạc chân nhân đột nhiên nhìn hai tu sĩ, nói.
Hai tu sĩ đó là kim đan phu phụ có xích mích với Hắc Lang chân: Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
"Cực Lạc chân nhân, xin cứ nói." Không chỉ Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, ngay cả Kim đan tu sĩ khác trong điện cũng hơi biến sắc, biết sắp có việc xảy ra.
"Có tu sĩ họ Lục đắc tội với hai vị, nhưng có chút quan hệ với tại hạ, y không biết tu sĩ bị y giết có quan hệ với hai vị, biết thì đời nào y dám. Y đến gặp nhờ tại hạ xin hộ, không biết lưỡng vị đạo hữu có nể mặt tại hạ mà bỏ qua cho y?" Cực Lạc chân nhân hỏi Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đều sầm mặt, hiển nhiên tu sĩ bị tu sĩ họ Lục giết chết có quan hệ khá sâu với họ.
Mắt ánh lên một lúc, Kỳ Long Sơn nghiến răng, gật đầu, "Cực Lạc chân nhân đã lên tiếng xin hộ, bọn lão phu sẽ tha cho y."
"Tại hạ xin đa tạ." Cực Lạc chân nhân mỉm cười.
Tuy nói năng thập phần khách khí nhưng chỉ một câu là xóa được mối thù giết người cướp của, đối phương lại không phải Kim đan tu sĩ tầm thường, rõ ràng uy thế đang phơi bày.
"Được rồi, xong việc nhỏ khiến các vị không vui, tiếp theo là việc tại hạ nạp thiếp. Từ nay nàng ta là thị thiếp của tại hạ, sau này nếu thị chư vị đạo gặp mà có xung đột thì xin hạ thủ lưu tình." Không rườm lời, rời ánh mắt khỏi Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, Cực Lạc chân nhân nói luôn.
Cực Lạc chân nhân nói thế, Ngụy Tác lạnh buốt trong lòng, tiếng đàn lại vang lên.
Lại một hàng nữ tu từ ngoài quảng trường thong thả đi vào, một nữ tử che mặt bằng sa đỏ, đội mũ phượng, mặc áo cũng màu đỏ đi giữa.
"À!"
Liếc ngang nữ tu diễm lệ đó, Ngụy Tác rúng động.
N nữ tu diễm lệ này tuy thập phần yểu điệu, tạo cho người ta cảm giác quốc sắc thiên hương nhưng nhỏ thó, không phải Nam Cung Vũ Tinh.
Nhưng một thị nữ cầm một đóa bách hợp hồng ngọc đứng cạnh, eo lại đeo truyền tấn ngọc phù hình con cá!
Nữ tu này rất gầy, không phải Nam Cung Vũ Tinh.
Lần này mà Cực Lạc chân nhân định nạp Nam Cung Vũ Tinh làm thiếp thì gã tất không tỏ ra thần sắc có gì dao động, nhưng giờ gã vốn vì Nam Cung Vũ Tinh mà đến lại tỏ vẻ kinh nghi bất định.
"Quý đạo hữu, xin hãy khắc chế." Ngụy Tác phản ứng như vậy lại khiến Hắc Lang chân nhân cho rằng thị thiếp này là Nam Cung Vũ Tinh, sợ gã gây loạn nên truyền âm nhắc nhở.
Ngụy Tác không nói gì, mặt mũi lạnh tanh nhìn các nữ tu khác nhưng không thấy thân ảnh quen thuộc.
"Nữ tu này tên Thuần Vu Uất, chư vị đạo hữu xin làm chứng, tại hạ nạp làm thị thiếp."
Không có nghi lễ gì phiền hà, nữ tu mặc áo đỏ được dẫn đến chỗ Cực Lạc chân nhân, ông ta chỉ cởi lớp sa đỏ xuống.
Nữ tu đó mặt trái xoan, tuy không diễm lệ kinh nhân như Cơ Nhã song da tựa mỡ đông, trắng nõn nà, ôn nhu nhã nhặn, nhan sắc đẹp một kiểu khác.
Mời tu sĩ tại trường cùng uống chén rượu xong, Cực Lạc chân nhân cực kỳ bá khí kéo nữ tu ngồi xuống cạnh mình.
Nghi thức nạp thiếp diễ ra giản đan cực độ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Bốn mươi tu sĩ Kim đan kỳ có mặt, không ít người cũng như Ngụy Tác, đều tỏ vẻ lạ lùng, không ít người từng chứng kiến Cực Lạc chân nhân nạp thiếp, biết chỉ giản đan như thế nên không hề bất ngờ.
"Lần này chư vị nể mặt mà đến đây đông đảo. Bất quá vì thế càng có nhiều thứ tốt, tại hạ không lãng phí thời gian của chư vị đạo hữu nữa. Nếu chư vị đạo không có ý kiến gì thì bây giờ giao dịch hội bắt đầu?" Cực Lạc chân nhân uể oải nói.
"Cực Lạc chân nhân quá khách khí, bất quá tại hạ nóng lòng rồi, thôi để tại hạ bắt đầu được chăng?" Một giọng nói cực nặng âm mũi vang lên.
Tu sĩ lên tiếng là tử bào tu sĩ trong ba người thu hút chú ý của Ngụy Tác lúc trước.
Tử bào tu sĩ này tu vi Kim đan lưỡng trọng, tử sắc linh khí trên đầu hình thành hình côn bằng khổng lồ. Ngụy Tác đã được Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ chi biết, y là một tán tu ở Thiên Huyền đại lục đông bộ, ngoại hiệu Thôn Hà chân nhân, khá nổi tiếng trong các tu sĩ Kim đan kỳ trung.
"Tại hạ chỉ là chủ nhà lên tiếng mời, còn lại chư vị cứ theo quy củ giao dịch hội." Cực Lạc chân nhân tuy có vẻ cao cấp hơn mọi tu sĩ một bậc nhưng lại tỏ ra không khó tính lắm, gật đầu bảo.
"Cực Lạc chân nhân nói vậy, tại hạ không rườm lời nữa." Thôn Hà chân nhân mặt mũi thập phần uy nghiêm không hề khách khí, đứng dậy, vỗ nhẹ lên nạp bảo nang.
Hoàng sắc quang hoa lóe lên, trong tay có thêm một tinh thạch đan bình trong suốt.
Trong tinh thạch đan bình lớn cỡ bình hoa thông thường có một dải thúy lục sắc quang hoa lập lòe, nhìn kỹ thì là một cọng rễ trông như hải mã, hình như vẫn còn sống, tung tăng trong đan bình.
"Tráng dương chi!" Mấy Kim đan tu sĩ hơi biến sắc, nói ra tên vật đó.
"Đúng thế, là Tráng dương chi, chắc phải một nghìn năm trăm năm trở lên." Nghe Kim đan tu sĩ nói tên vật đó, Thôn Hà chân nhân đắc ý gật đầu, nhìn quanh, "Công hiệu vật này thì không cần tại hạ nói ra, tại hạ muốn đổi một viên thất cấp cao giai phong hệ yêu đan."
"Thôn Hà chân nhân, tại hạ có một viên yêu đan như thế, không biết có hợp không?" Nhìn thấy thứ trong tinh thạch đan bình, Ngụy Tác mắt lóe lên, nhưng lập tức một lam y tu sĩ mặt mũi âm trầm búng tay, một đạo thanh quang bay đến chỗ Thôn Hà chân nhân.
"Hả?" Thôn Hà chân nhân hoan hỉ đón lấy thanh quang rồi gật đầu."Thánh cổ thanh cầu yêu đan này rất được." Đoạn ném tinh thạch đan bình cho lam y tu sĩ.
Ngụy Tác liếc lam y tu sĩ, phát hiện Thiên La chân nhân tu vi Kim đan tam trọng ngồi cạnh đó.
Không phát hiện tung tích Nam Cung Vũ Tinh, Ngụy Tác trầm tĩnh lại, truyền âm hỏi Hắc Lang chân nhân: "Chân nhân, giao dịch hội này mà muốn mua tranh thì có quy củ gì không?"
"Để tránh tranh đoạt vô vị, muốn trả giá thì theo quy củ giao dịch hội cứ dùng cùng loại nhưng cao cấp hơn, ví như Thôn Hà chân nhân cần thất cấp cao giai phong hệ yêu đan thì chỉ có thể dùng phong hệ yêu thú nội đan bát cấp đê giai trở lên trao đổi, không thể dùng bảo vật khác." Hắc Lang chân nhân truyền âm: "Giao dịch hội kiểu này, trừ phi quyết tâm lấy vật gì đó thì không nên tranh giá, bằng không tu sĩ bị tranh mua không vui, chưa biết chừng về sau sẽ phiền hà."
"Vị đạo hữu này lạ mặt lắm, không biết tu hành ở đâu, đến giao dịch hội định đổi thứ gì?" Thôn Hà chân nhân và lam y tu sĩ hoàn thành giao dịch thuận lợi, một giọng nói đột nhiên vang lên.
Người lên tiếng là Cực Lạc chân nhân.
Mục quang y đầy thâm ý nhìn vào Ngụy Tác cạnh Hắc Lang chân nhân.
Nhất thời, mọi Kim đan tu sĩ đều dồn ánh mắt vào gã.

Chương 460: Đệ tử đồng ý

"Tại hạ là tán tu tu luyện bên ngoài Thiên khung, đến giao dịch hội vì cần một đoạn Thanh hư đằng, và Đề hồ thánh quả." Ngụy Tác thắt lòng nhưng ngoài mặt bình tĩnh như thường, "Đạo hữu nào có hai thứ đó, cần đổi gì thì nói ra, xem tại hạ có đáp ứng được không."
Thanh hư đằng và Đề hồ thánh quả là điều kiện để tu luyện Tiên căn ngũ mật. Nếu lấy được rồi ngưng thành hai viên kim đan và tiên linh căn thì thần thông sẽ đại tăng. Lần này tụ tập ngần ấy Kim đan tu sĩ là cơ hội ngàn năm khó gặp, Ngụy Tác dĩ nhiên phải nêu ra.
"Thanh hư đằng? Đề hồ thánh quả?"
Ngụy Tác lên tiếng, cả đại điện lặp lại nhưng không ai lên tiếng giao dịch, rõ ràng không có hai thứ đó, hoặc có cũng không mang ra đổi.
"Vị đạo hữu này, xem ra hai thứ đó đều không có, còn cần giao dịch gì nữa không?" Cực Lạc chân nhân uể oải nhìn Ngụy Tác, không hiểu hỏi gã với ý gì.
"Tại hạ còn muốn mua hai viên Kim lưu đạo đan, hoặc đan dược phụ trợ kết đan, đề cao xác suất kết đan thành công cũng được." Ngụy Tác hơi nháy mắt."Hả?"
Ngụy Tác nói vậy, một lão đạo mặc tùng văn đạo bào, linh khí ngưng thành hình tiên hạc, ngồi ở đối diện bên phải liếc gã: "Tại hạ có một viên Tuyết linh đạo đan, công hiệu như Kim lưu đạo đan, không hiểu đạo hữu có cần không."
"Nếu thị Tuyết linh đạo đan thì được. Đan dược này không chỉ có hiệu quả ngưng đan như Kim lưu đạo đan mà còn trừ được dược lực không thuần của hỏa hệ đan dược, còn tốt hơn Kim lưu đạo đan." Ngụy Tác gật đầu, "Không biết đạo hữu định đổi thứ gì."
"Tại hạ muốn đổi lấy Thất sắc tảo và Thần huyền thiết, nếu không có..."
"Thất sắc tảo và Thần huyền thiết thế này đủ chưa?" Lão đạo đang trầm ngâm xem có hai thứ đó không, có gì để thay thế thì Ngụy Tác lấy từ nạp bảo nang ra hai thứ, đưa đến trước mặt.
"Y trông không có gì, chắc là Kim đan tu sĩ mới tấn cấp nhưng lại có không ít đồ tốt, nguyên liệu hiếm có thế này cũng lấy ra được." Ngụy Tác lấy hai thứ ra, lão đạo mặc tùng văn đạo bào hơi ngẩn ra, mọi Kim đan tu sĩ còn lại không nén được, đánh giá gã bằng con mắt khác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Họ không biết lúc gã ở Vân Linh đại lục vô tình lấy được một khối Thất sắc tảo lớn, hiện tại chỉ bỏ ra một phần nhỏ, lần này đến đây cũng gần như lột sạch tu sĩ tinh anh của hai tông môn, so ra chắc trong số tu sĩ tại trường khó ai hơn được.
"Không ngờ đạo hữu có hai thứ này, được rồi." Lão đạo ngẩn người, đón lấy Thất sắc tảo và Thần huyền thiết, đoạn hớn hở móc ra một lam sắc đan bình do băng ngọc luyện chế thành đưa đến trước mặt Ngụy Tác.
"Đa tạ đạo hữu." Ngụy Tác mở nắp đan bình liếc vào rồi gật đầu với lão đạo, thu lại.
"Xem ra đạo hữu chỉ thiếu đan dược này." Hoàn thành giao dịch xong nhất thời không ai giao dịch tiếp với Ngụy Tác, Cực Lạc chân nhân nhìn gã, "Đạo hữu còn cần bảo vật gì nữa hăng?"
"Những thứ tại hạ cần gần như đã đủ, tiếp theo phải xem chư vị đạo hữucho thứ gì khiến tại hạ thích." Ngụy Tác thong thả đáp, rồi từ tốn nói với Cực Lạc chân nhân, "Chỉ là tại hạ muốn hỏi thăm tin tức từ chân nhân."
"Quý đạo hữu!"
Ngụy Tác nói vậy, Hắc Lang chân nhân biến sắc, truyền âm cho Ngụy Tác. Ông ta vẫn cho rằng thị thiếp là hảo hữu của gã, sợ gã đòi người thì khẽ khiến Cực Lạc chân nhân nổi cơn lôi đình.
"Hỏi tin tức?" Cực Lạc chân nhân nheo mắt, hỏi Ngụy Tác, "Tin gì."
"Tại hạ từ mấy năm trước thất tán với một hảo hữu, trước đó thường dùng truyền tấn ngọc phù này liên lạc." Ngụy Tác coi như không nghe Hắc Lang chân nhân nhắc nhở, bình tĩnh như thường nhìn Cực Lạc chân nhân, cởi truyền tấn ngọc phù trên eo xuống, "Truyền tấn ngọc phù này tuy là cấp thấp nhưng hiếm có, ban nãy tại hạ thấy trên mình một thị nữ của chân nhân có nên hơi kinh ngạc, không biết vị thị nữ này có biết tung tích về hảo hữu của tại hạ không."
Ngụy Tác dứt lời, đại đa số tu sĩ hơi ngẩn ra, Cực Lạc chân nhân mắt móe dị mang nhìn sang một thị nữ.
Là thị nữ có đeo truyền tấn ngọc phù.
Từ lúc lên tiếng, Ngụy Tác không nhìn thị nữ, nhưng Cực Lạc chân nhân lại nhìn sang, rõ ràng mọi biến hóa cực nhỏ của gã đều lọt vào mắt ông ta.
Mục quang lóe lên, Cực Lạc chân nhân không động thủ nhưng truyền tấn ngọc phù của thị nữ đó lại bay lên, lơ lửng trước mặt ông ta.
Cực Lạc chân nhân mặt mũi lạnh tanh dồn chân nguyên vào, truyền tấn ngọc phù của Ngụy Tác sáng rực quang hoa.
"Việc gì hả?" Cực Lạc chân nhân liếc thị nữ gầy gò, nhạt giọng.
Thị nữ đó hoa dung thất sắc, lên tiếng: "Ngọc phù là Nam Cung sư muội giao cho tỳ tử."
"Là nàng?" Nghe đến hai chữ Nam Cung, Ngụy Tác rúng động, Cực Lạc chân nhân cũng bất ngờ, chỉ nhìn thị nữ đó ra hiệu giải thích.
"Nam Cung sư muội nói ngọc phù này dùng để liên lạc với một hảo hữu đã thất tán, vì đệ tử thường đi đến các thành trì nên sư muội cho đệ tử mượn, thuận tiện tìm kiếm hộ sư muội." Thị nữ này không dám giấu giếm, mặt mũi hơi nhợt đi giải thích.
"Gọi đến đây." Cực Lạc chân nhân mặt mũi lạnh tanh xua tay.
Thị nữ đó không dám nhiều lời, đi khỏi đại điện, khuất bóng vào màn mây ở quảng trường.
Nhất thời Cực Lạc chân nhân không nói gì, mọi tu sĩ đều không biết ông ta đang nghĩ thế nào nên đều im lặng, chi có linh khí va vào không khí tạo thành gió nhẹ.
Thoáng sau, thị nữ ra ngoài điện là lao nhanh đi, thân ảnh lại xuất hiện.
Đi cùng là một nữ tu mặc nguyệt bạch sắc pháp y, dáng người cao ráo, sắc mạt hơi nhợt nhạt.
Nữ tu này dung nhan tuyệt mỹ, thân thể yểu điệu, thấy Ngụy Tác cầm truyền tấn ngọc phù trong điện thì hơi run lên.
Ngụy Tác rúng động, không phải Nam Cung Vũ Tinh thì ai nữa!
"Vị đạo hữu này, xem ra hảo hữu đó của đạo hữu là nữ đệ tử này của mỗ?" Cực Lạc chân nhân lạnh lùng nói.
"Đúng thế, là vị hảo hữu năm xưa của mỗ." Ngụy Tác bình tĩnh như thường.
Thân thể Nam Cung Vũ Tinh lại khẽ run. Gã vẫn dùng dịch dung đan nhưng nàng nhận ra giọng nói.
"Không ngờ các hạ tìm người lại tới tận Cực Lạc cung." Cực Lạc chân nhân lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, mặt mũi lạnh tanh, "Hiện tại nàng ta ra rồi, các hạ định thế nào?"
"Tại hạ cả gan, nếu nàng ta đồng ý, liệu có thể để nàng ta rời Cực Lạc cung?" Ngụy Tác liếc Nam Cung Vũ Tinh, nói ngay.
"Rất thẳng tính, tại hạ không ngại cho biết, nữ tu này là một tu sĩ nhờ đến quan hệ giữa sư môn và tại hạ để nhờ thu làm môn hạ." Cực Lạc chân nhân cười lạnh: "Hiện tại tại hạ đã thu làm đệ tử, các hạ đột nhiên dẫn đi, lẽ nào coi Cực Lạc cung là chỗ muốn vào muốn ra đều tùy tiện? Chỉ riêng thuật pháp truyền cho nàng ta mà bị đồn ra thì rất bất lợi với Cực Lạc cung."
"Đương nhiên mỗ hiểu." Ngụy Tác bình tĩnh như thường gật đầu: "Không biết chân nhân cần điều kiện gì, tại hạ có thể thì sẽ đáp ứng."
"Nam Cung Vũ Tinh, con ở trong cung nhưng không quên người đó, xem ra giữa các ngươi cũng có tình nghĩa." Cực Lạc chân nhân cười lạnh, không đáp Ngụy Tác, mà nhìn Nam Cung Vũ Tinh đang bất động, "Ta hỏi con, có muốn đi theo y không?"
"Khải bẩm sư tôn, nếu y muốn đệ tử đi cùng. Đệ tử đồng ý." Nam Cung Vũ Tinh hít sâu một hơi, hạ quyết định, từ từ nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau