THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 451 - Chương 455

Chương 451: Thú mang lại điềm lành

"Đến rồi!"
"Thông linh địa mẫu lại trông thế kia hả."
Ngụy Tác và bọn Phong Tri Du nín thở, bất động quan sát Thông linh địa mẫu.
Thông linh địa mẫu có vẻ lấp ló đó kêu lên hưng phấn "cô cô", ở giữa sơn cốc không chỉ có hơn mười viên thanh sắc đan dược, còn hơn mười nhánh linh dược khác nữa.
Lại líu lo mấy tiếng đoạn Thông linh địa mẫu lao bổ vào đống linh dược, nhìn miệng nó ăn linh dược thì miệng ở dưới bụng.
Trương Châu Dự và bọn Ngụy Tác nhìn nhau, hoàng quang lóe lên tên tay, hoàng sắc trận kỳ hiện ra.
Phất mạnh lá cờ, một hoàng sắc quang mạc đột nhiên dấy lên bao lấy nửa sơn cốc có Thông linh địa mẫu.
Cùng lúc, Phong Tri Du tế xuất một hỗn kim sắc viên bát pháp bảo, một đạo kim hoàng sắc phù lục cũng hiện lên trong tay Sư Phi Thanh.Ngụy Tác vung tay, bình tĩnh như thường thả cả Hắc cốt minh quân, Pháp vương thái điệp và Phệ tâm trùng ra.
"Cô cô cô!"
Tíc tắc hoàng sắc quang mạc hình thành, Thông linh địa mẫu nhận ra, kêu lên hoảng sợ rồi toàn thân sáng lên hắc hôi sắc quang hoa, hình thành một quang tráo. Yêu thú nhát gan này không dám giao thủ với bọn Ngụy Tác, thân thể chìm ngay xuống đất.
Ngụy Tác và Sư Phi Thanh không động thủ, thân ảnh loáng lên, trực tiếp lướt lên phía trên yêu thú này.
Mặt Phong Tri Du đỏ lên vì hưng phấn, dồn chân nguyên vào, hỗn kim sắc viên bát bừng lên ô quang, bao trùm Thông linh địa mẫu.
Thông linh địa mẫu chìm xuống chậm hẳn, xem ra ô quang của Phong Tri Du có lực hút rất cao.
Nếu là yêu thú thực lực kém cỏi hoặc pháp kh khác, có lẽ đã bị ô quang hút đến chỗ hỗn kim sắc viên bát nhưng Thông linh địa mẫu đầy man lực nên chỉ nháy mắt sau đã chui xuống đất. Chỉ có dải ô quang vẫn dính lên mình nó.
Uy năng ô quang không ngớt giảm đi, chỉ mấy tích tắc nữa thì Thông linh địa mẫu sẽ thoát.
"Chát!"
Mặt đất phía dưới tựa hồ vang lên tiếng xung kích đùng đục.
Cùng lúc, Sư Phi Thanh tỏ vẻ sắp khóc đến nơi, kích phát kim hoàng sắc phù lục cầm đã lâu.
Phù lục cỡ bàn tay như dùng tinh kim luyện chế thành hóa thành hơn nghìn tia sáng vàng, bắn vào chỗ có âm thanh.
"Cách!", trong vòng mấy trăm trượng được ánh sáng vàng bắn vào, mặt đất cứng lại, nứt nẻ như biến thành một vật hỗn hợp giữa tinh kim dung dịch và đất ngưng kết lại.
"Ngụy Tác, trông vào huynh đệ!"
Trương Châu Dự hú lên, phất hoàng sắc trận kỳ, hoàng sắc quang tráo lập tức sinh ra lực hút kéo từng tảng đất mấy trăm cân lên không.
Thông linh địa mẫu bị bao phủ trong hắc hôi sắc quang hoa hiện rõ thân ảnh.
Nó kinh hoảng cực độ, bên dưới toàn là bạch sắc tinh kim cực kỳ trầm trọng, dày kinh nhân.
Không hề do dự, mục quang Ngụy Tác lóe lên, hai dải hắc quang, một dải chất nhầy nhiều màu và kim sắc tinh quang quang trụ ập xuống đầu Thông linh địa mẫu.
Hai làn hắc quang một là hắc sắc quang trụ của Hắc cốt minh quân phát ra, một là thái cổ hung hỏa của gã, kim sắc tinh quang quang trụ là kim sắc pháp bảo của gã.
Trừ Phệ tâm trùng không biết chui đi đâu thì công kích ở mức này gần như toàn lực của gã. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ngụy Tác hiện tại chỉ sợ thiện chứ không sợ ác, thấy Thông linh địa mẫu không muốn chạy trốn, gã đương nhiên không định giết nó, dù nó được xếp vào thất cấp trung giai, thì gã cũng tự tin tiếp được công kích. Nếu lực công kích không đủ, chưa biết chừng nó sẽ chạy mất.
"Cô cô!"
Quả nhiên, Thông linh địa mẫu kêu lên sợ hãi cực độ, cái sừng vàng trên đầu sáng bừng hoàng sắc quang hoa, cái đầu tròn xoe cũng trắng xóa, phát sáng rực.
"Oành", thái cổ hung hỏa và kim sắc tinh quang quang trụ va vào hai dải quang hoa, uy năng tương đương, cùng tan vỡ. Hắc cốt minh quân phát ra hắc quang quang trụ chậm hơn một chút, xung kích vào hắc hôi sắc quang hoa bên ngoài nó, khiến nó run lên, màu quang hoa nhạt đi.
"Phù!"
Chất nhầy của Pháp vương thái điệp cũng trùm lên.
Ngụy Tác không hề dừng tay, thanh quang lóe lên trước mặt.
Trên minh Thông linh địa mẫu đột nhiên có thêm mấy cái vòng đồng cỡ cổ tay trẻ con, lấp lánh thanh quang.
"Cách!", Thông linh địa mẫu lại lóe lên bạch quang, mấy cái vòng đồng tan nát.
Lại thêm hai làn hắc quang và kim sắc tinh quang quang trụ ập tới.
Cơ hồ cũng như lần công kích trước, Thông linh địa mẫu liều mạng chịu đòn, chống lại hắc quang và kim tinh quang trụ, nhưng cũng dính thêm chất nhầy của Pháp vương thái điệp.
Bị chất nhầy của Pháp vương thái điệp dính vào, Phong Tri Du cũng toàn lực thi triển hỗn kim sắc viên bát lôi kéo, Thông linh địa mẫu chỉ di động được không đầy năm, sáu trượng.
Thông linh địa mẫu bị dải chất nhầy thứ hai dính phải thì không động đậy được, hai làn hắc quang cũng bừng lên, Ngụy Tác không kích phát kim sắc pháp bảo mà kim hoàng lưỡng sắc quang hoa lóe lên, phi kiếm cánh cửa được tế xuất.
Uy năng của phi kiếm cánh cửa còn hơn cả kim sắc pháp bảo.
"Cô cô cô!" Cảm thụ được uy năng phi kiếm cánh cửa, Thông linh địa mẫu như biết không chạy được, liều mạng kích phát hoàng sắc quang hoa trên sừng và bạch quang trên đầu, không ngừng ré lên, gật đầu liên tục với Ngụy Tác như xin gã dù giết nó cũng không cần dùng phi kiếm biến thái như thế.
"Đừng sợ, bọn ta không định giết ngươi, chỉ cần một đoạn sừng. Thực xin lỗi, nhưng bọn ta đã chuẩn bị không ít linh dược đủ cho ngươi mọc lại." Thấy Thông linh địa mẫu như thế, Phong Tri Du cũng không nhẫn tâm, ra hiệu cho Sư Phi Thanh.
Y tỏ vẻ lạnh lùng với Thông linh địa mẫu, lấy từ nạp bảo nang ra mấy nhánh linh dược, ném cho nó.
Thông linh địa mẫu vốn có phẩm giai còn trên cả Dương chi điểu của Ngụy Tác nhưng không có linh tính như thế, nhất thời không hiểu lời Phong Tri Du, vẫn kêu "cô cô cô" hoảng sợ rúm người lại.
"Chuyện gì hả? Ngụy Tác, huynh đệ giở thủ đoạn gì thế?"
Phong Tri Du và Trương Châu Dự, thậm chí Sư Phi Thanh nãy giờ làm màu làm mè cũng tròn mắt, cạnh Thông linh địa mẫu lóe lên một cái bóng trong veo.
Cùng lúc Thông linh địa mẫu chật vật chống lại hắc sắc quang hoa thì cái bóng đốt nhẹ, Thông linh địa mẫu chợt cứng người.
Chỉ tích tắc đó, phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác chém lên Thông linh địa mẫu giác.
"...!"
Sư Phi Thanh vốn khôi phục vẻ lãnh khốc, làm màu làm mè cũng không nén được nuốt nước bọt.
Phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác rất nặng nhưng cắt lại cực kỳ sắc bén, Thông linh địa mẫu giác bị cắt một khúc nhỏ, trông như thúy ngọc.
"Chả trách gọi là Bá Khí chân nhân, quá nhiều thủ đoạn."
Trương Châu Dự không nén được kêu lên. Cắt Thông linh địa mẫu giác xong, cả ba lại thấy tay Ngụy Tác lóe lên thanh hắc sắc quang hoa, thủy tinh quỷ trảo chụp đoạn sừng lên.
Thấy Ngụy Tác đắc thủ, Trương Châu Dự tấm tắc, Phong Tri Du thu hỗn kim sắc viên bát pháp khí lại.
"Cô cô!"
Thông linh địa mẫu vốn lúc bị chém cũng kêu lên, cho rằng chết chắc, giờ thấy Ngụy Tác và Phong Tri Du thu pháp bảo, mình lại còn sống, trước mặt có thêm mấy nhánh linh dược thì nó không hiểu.
Kêu một lúc, Thông linh địa mẫu có phần nghi hoặc nhìn bọn Ngụy Tác, chỉ vào linh dược rồi chỉ vào bọn gã.
"Cho ngươi đấy." Động tác này của Thông linh địa mẫu khiến Phong Tri Du không nén được lên tiếng.
"Không phải chứ?" Ngụy Tác và Trương Châu Dự suýt nữa bổ chửng vì Thông linh địa mẫucõ vẻ hiểu ra, cô cô mấy tiếng, hào hứng thanh toán sạch mấy nhánh linh dược rồi nhìn bọn Ngụy Tác chằm chằm, không chạy mà gật đầu nịnh nọt, như ăn chưa đã, muốn xin thêm.
"Chả trách sách cổ đều nói Thông linh địa mẫu tuy nhát gan nhưng trời sinh thân cận với tu sĩ, là thú mang lại điềm lành không giết được."
Bọn Phong Tri Du đổ sạch nạp bảo nang ra mới tìm được mấy thứ có ích với Thông linh địa mẫu cho nó ăn, Thông linh địa mẫu có ý muốn cọ cọ vào bọn Ngụy Tác biểu thị thân thiết.

Chương 452: Ngọc phù phát sáng

"Xem ra sau này phải kiếm lấy nô thú pháp quyết."
Thông linh địa mẫu đi rồi, Trương Châu Dự tỏ vẻ ấm ức.
Ngụy Tác cũng lắc đầu.
Hóa ra Thông linh địa mẫu tuy ăn xong, tỏ vẻ thân thiết nhưng khi bọn Phong Tri Du không còn đồ gì nữa thì nó đi quanh hai vòng trước khi quay về chỗ ở.
Yêu thú như Thông linh địa mẫu tuy nhát gan, chỉ muốn bỏ chạy chứ không công kích địch thủ, nhưng nếu có thể dùng nô thú thuật pháp khống chế, để nó phòng thủ thì khác, coi như có thêm một Kim đan kỳ đại tu sĩ trợ lực, tác dụng không kém hơn Hắc cốt minh quân.
Nô thú thuật pháp mà Ngụy Tác biết chỉ khống chế đực một yêu thú, mà phải là ấu trùng yêu thú, không thì dù Thông linh địa mẫu phối hợp, gã cũng điều khiển được. Bọn Phong Tri Du tuy thu lợi không ít từ động phủ của Diệu Đan chân nhân, đạo giai cổ bảo cũng có mấy món nhưng không ai biết nô thú thuật pháp, trơ mắt nhìn Thông linh địa mẫu đi mất.
Ngụy Tác lúc ở Vạn Thọ thành cũng muốn tìm nô thú thuật pháp nhưng cực kỳ hiếm có, không thể mua được. Chỉ có vài ba phương pháp nuôi dưỡng yêu thú, khiến chúng tăng hảo cảm kiểu nuôi chó nuôi mèo, sẽ nhận tu sĩ làm chủ. Thật ra không khác gì cách gã nuôi Dương chi điểu. Chỉ là Dương chi điểu trời sinh linh tính, hiểu được y gã còn tuyệt đại đa số yêu thú thì không, cần có phương pháp đặc thù phát triển linh trí mới hiểu được ý chủ nhân.
Tìm kiếm ở Vạn Thọ thành thì Ngụy Tác có ấn tượng sâu với nô thú thuật pháp mà nữ tu Tâm Hữu Lan của Linh Thú cung biết.Linh Thú cung không chỉ có một loại nô thú thuật pháp dùng tâm thần điều khiển yêu thú, kém thì chỉ điều khiển một con còn loại lợi hại nhất có thể đồng thời khống chế bảy đến chín con, cơ hồ tuyệt đại đa số Kim đan đại tu sĩ nể mặt Linh Thú cung cung chủ Lệ Nhược Hải vì ông ta không chỉ là Kim đan lưỡng trọng đại tu sĩ mà vì ông ta có thể đồng thời khống chế nhiều yêu thú, lại thu phục được mấy yêu thú phẩm giai rất cao. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chỉ là nô thú thuật pháp cấp thấp hay cao thì Linh Thú cung đều cực kỳ bảo mật. Chưa biết chừng là tông môn điều khiển yêu thú nên chỉ cần có nô thú thuật pháp lộ diện, Linh Thú sẽ mua luôn cho vào tàng kinh điện.
Hiện tại thấy Thông linh địa mẫu thoát khỏi tay, Ngụy Tác thầm hạ quyết tâm, có cơ hội phải bắt một tu sĩ biết nô thú, không hỏi được cao cấp nô thú thuật pháp thì kiếm một bộ cấp thấp cũng được.
"Nặng thế hả?" Thân ảnh Thông linh địa mẫu bén chùn chụt tan biến, Trương Châu Dự hiếu kỳ hỏi Ngụy Tác đưa cho Thông linh địa mẫu giác xem sao, nhưng mới đón lấy một khúc cỡ nửa thước thì đã kêu lên kinh ngạc.
Khúc sừng vàng trông như mã não, trọng lượng không nặng nhưng Trương Châu Dự đón lấy thì do không dùng lực thì không giữ được, đập trúng chân.
Một đốt sừng này xem ra cũng hai, ba trăm cân.
Đưa lên xem, Trương Châu Dự và Phong Tri Du, Sư Phi Thanh nhận ra khúc sừng trước khi cắt cực nồng thổ nguyên chi khí nhưng hiện không có mảy may mùi tanh đặc biệt của thổ hệ linh khí, không có cả quang hoa, nhưng bên trong lại có quang hoa lóe lên như ở chính giữ chứa một ngọn nến vàng, rất đặc biệt.
"Chúng ta lấy được rồi, mang đi giao dịch?" Quan sát Thông linh địa mẫu giác một lúc, Ngụy Tác và bọn Phong Tri Du bàn đến việc dịch sự. Hiện tại mọi thứ của Diệu Đan chân nhân đã bị phân chia, bất quá dù gì cũng rơi vào tay bằng hữu, có một khúc Xích tinh tử coi như đủ bù lại.
"Bọn mỗ biết tin qua một giao dịch ở Lạc Nguyệt thành, bất quá đã biết động phủ của Hắc Lang chân nhân, ở hướng đông, cách đây hai nghìn mấy trăm dặm, chúng ta đến đó." Phong Tri Du giải thích.
Phong Tri Du và Trương Châu Dự lại cùng Ngụy Tác nói về những thứ liên quan đến Hắc Lang chân nhân, Phong Tri Du tế xuất phi độn pháp khí màu đỏ như cánh sen, không có tiếng xé gió hay quang hoa nhưng tốc độ thập phần nhanh chóng lao về phía động phủ của Hắc Lang chân nhân.
"Tịnh hoa phi liên, phi độn pháp bảo của Tịnh Liên tông năm xưa, phi độn ban đêm vô thanh vô tức, không có ánh sáng, rất hữu dụng. Sớm biết động phủ của Diệu Đan chân nhân còn nguyên, lại nhiều pháp bảo như thế thì đã liều mạng đến. Biết thế ngươi đừng đến Di Thiên cốc, đến đây thì phải."
"Vì sao y lại quen ngươi, nếu không có quan hệ gì thì cứ giết sạch cướp pháp bảo, người cho Phệ tâm trùng hút não tủy là xong."
Phong Tri Du tế xuất phi độn pháp bảo hình hoa sen, lục bào lão đầu đã lâu không lên tiếng, lại kêu lên.
Lục bào lão đầu nói thế, Ngụy Tác trợn tròng trắng. Tu vi tiến cảnh của gã cao hơn tốc độ nhanh nhất mà lão dự tính, nên hiều lúc ban ngày mà lão cũng không ngại tổn hao nguyên khí thò ra. Kinh nghiệm của lão rất hữu dụng với gã nhưng cũng có lúc gã phải nghe những lời kiểu giết sạch cướp sạch của lão.
Vật tốt cướp về cho mình đương nhiên không sai nhưng ai cũng giết hết thì dù tu vi thiên hạ đệ nhất mà không bằng không hữu thì Ngụy Tác cho rằng vô liêu cực độ. Gã càng tắt tiếng vì biết lão đầu cuồng mua sắm này chỉ kêu thế thôi chứ dù có năng lực động thủ thì lão cũng không hạ thủ được.
...
Trời tối dần.
Ở bên ngoài Thiên khung, càng tối càng nguy hiểm.
Nhưng tu sĩ như Ngụy Tác, cộng thêm ba tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng đều có pháp bảo đạo giai trở lên, Tịnh hoa phi liên của Phong Tri Du không chỉ không lóe quang hoa, phi độn trên không cơ hồ bất không khiến yêu thú chú ý, hành động bên ngoài Thiên khung thì hệ số an toàn đương nhiên cực cao, dù gặp bát cấp yêu thú thĩ cũng thoát thân được.
"Ở đây."
Liên tục phi độn mấy canh giờ, tịch dương cơ hồ lặn hẳn, Phong Tri Du và bọn Ngụy Tác dừng lại ở một ngọn núi lớn.
Ngọn núi mọc đầy cổ thụ này cao gấp bốn, năm lần Tiểu Dạ sơn của Ngụy Tác.
"Nếu tu sĩ đó không nói nhầm thì động phủ của Hắc Lang chân nhân ở trong ngọn thác."
Khẽ lướt vòng, Phong Tri Du đáp xuống sườn núi phía đông.
Lưng núi đó có một khe nứt, một dòng suối rộng trút xuống thành một ngọc thác bạc, bên dưới là một đầm nước sâu mấy trăm trượng, thủy khí mênh mông, tựa hồ có cả cò trắng đậu, đượm tiên khí.
"Tiểu tử, Hắc Lang chân nhân gì đó chọn chỗ khá hơn ngươi nhiều, phong thủy nơi này hơn hẳn Tiểu Dạ sơn. Có ngọn thác này là đủ để bày thủy hệ pháp trận."
"Ta nói không sai chứ, Tịnh hoa phi liên dùng vào ban đêm thì từ xa không nhìn được, rất tốt để chạy trốn và lừa gạt."
Lục bào lão đầu lại lẩm bẩm, Ngụy Tác bình tĩnh như thường bĩu môi, ngó lơ quỷ lão đầu.
"Vãn bối Phong Tri Du, nghe nói chân nhân có Xích tinh tử, muốn đổi lấy một thứ có thể đề thăng tu vi hoặc thần thông. Tại hạ có một món như thế nên đến cầu kiến chân nhân." Đáp xuống thác nước, Phong Tri Du và bọn Ngụy Tác nhìn nhau, lớn tiếng.
"Oành!"
Chừng mấy tích tắc sau, trong ngọn thác đột nhiên phun ra thủy trụ khí thế kinh nhân. Một hắc sam tu sĩ mày rủ sát tóc mai, mặt mũi có phần hung ác hiện rõ thân ảnh.
"Tại hạ Nghê Thu Thành, đệ tử Hắc Lang chân nhân." Hắc sam tu sĩ chừng hơn ba mươi tuổi, thân hình cao gầy, mặt mũi lạnh tanh nhìn Phong Tri Du và bọn Ngụy Tác rồi báo danh hiệu và hỏi, "Các ngươi đến giao dịch cái gì?"
"Bọn tại hạ mang Thông linh địa mẫu giác đến, không biết có vừa ý chân nhân không." Phong Tri Du vòng tay chào hắc sam tu sĩ thêu phù văn đầu sói trên áo.
"Thông linh địa mẫu giác?" Hắc sam tu sĩ mặt mũi lạnh tanh chấn động nói ngay, "Để ta xem."
Phong Tri Du và bọn Ngụy Tác nhìn nhau, không nhiều lời, đưa một khúc Thông linh địa mẫu giác đến.
"Quả nhiên là Thông linh địa mẫu giác, tuy nhỏ nhưng đổi Xích tinh tử thì không thành vấn đề." Hắc sam tu sĩ đón lấy Thông linh địa mẫu giác, hơi run người, nhìn một chốc rồi nói.
"Đợi một chút, ta vào bẩm báo sư tôn, lấy thứ cần đổi ra." Đoạn hắc sam tu sĩ trả Thông linh địa mẫu giác cho Phong Tri Du, lướt vào trong thác nước.
Nửa tuần hương sau, hắc sam tu sĩ quay lại, không giấu được niềm vui, tựa hồ vừa được thưởng.
"Đây là Xích tinh tử, xem đi xem có vấn đề gì không." Tiếp đó hắc sam tu sĩ vung tay ném một tử hồng sắc mộc hạp cho Phong Tri Du.
"Hình như...!" Đúng lúc đó, Ngụy Tác đột nhiên rúng động, biến sắc, mắt ánh lên thần sắc không dám tin.
Một vật trên mình gã đột nhiên sáng lên!
Truyền tấn ngọc phù!
Là truyền tấn ngọc phù hình con cá trên eo gã!
Vật đó gã và Nam Cung Vũ Tinh thường dùng để liên lạc tại Linh Nhạc thành. Từ lúc ở Vân Linh đại lục về, Ngụy Tác tuy không nghe được tin của Nam Cung Vũ Tinh nhưng vẫn đeo ở trên eo, tránh khi nó sáng mà gã lại không chú ý.
Ngay cả Ngụy Tác cũng không hy vọng vật này lại phát sáng. Thiên Huyền đại lục lớn như thế, muốn hai người vô tình gặp nhau trong vòng mấy trăm dặm khác nào đáy bể mò kim.
Ở chỗ này, vật đó đột nhiên sáng lên!
Làm gì có chuyện Ngụy Tác không rúng động!
"Sao hả?" Trương Châu Dự cũng nhận ra, khẽ hỏi.
Ầm, phía trên ngọn thác xuất hiện một đạo độn quang cực độ chói lòa!

Chương 453: Hắc Lang chân nhân

"Đây là?"
Đạo độn quang này màu vàng kim chói lòa, lao vút ra khiến nửa trên màn thác ngừng chảy rồi mới bay ra, thanh thế kinh nhân cực độ. Đột nhiên xuất hiện tình cảnh đó, đừng nói Phong Tri Du và Trương Châu Dự lạnh buốt trong lòng mà cả Sư Phi Thanh tỏ vẻ lãnh khốc cũng giật mình.
Độn quang kinh nhân cực độ đó là một dãy kim sắc lâu các bảy tầng, kim quang chói lòa khiến người ta không thể nhìn thẳng, bên trong châu quang bảo khí, đèn đuốc sáng trưng, cả tiếng nhạc du dương vọng ra, như lâu các thật sự bay trên không trung.
Nhưng lâu các lại toát ra uy áp kinh nhân, tốc độ cực kỳ kinh nhân, chi sau tích tắc, mấy người còn chưa kịp nhìn kỹ thì phi độn pháp khí đó đã tan biến khỏi thị tuyến.
Ngụy Tác biến sắc.
Thần thức quét vào lại không thấu, rõ ràng phi độn pháp bảo khí thế cực kỳ kinh nhân này có cấm chế. Phi độn pháp bảo lớn như thế mà có độn tốc hơn hẳn Ly Hỏa phảng của gã!Ly Hỏa phảng tại mấy chục thành trì quanh Hải Tiên thành là phi độn pháp bả có tốc độ hàng đầu, ít nhất dù ở Vân Linh đại lục hay Thiên Huyền đại lục thì chưa từng thấy phi độn pháp bảo nào có tốc độ cao hơn. Nhưng giờ phi độn pháp bảo này lại có độn tốc còn hơn Ly Hỏa phảng, thật gã chưa từng nghe thấy.
Gã biến hẳn sắc mặt vì phi độn pháp bảo hình kim sắc lâu các tan biến không lâu thì truyền tấn ngọc trên eo cũng tắt dần.
Nếu kích phát truyền tấn ngọc phù là Nam Cung Vũ Tinh thì không phải lúc này nàng dừng kích phát mà đã theo phi độn pháp bảo hình kim sắc lâu các đi xa rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhìn theo hướng kim hoàng sắc độn quang kinh nhân tan biến, gã liên tục thay đổi sắc mặt dồn một đạo chân nguyên vào truyền tấn ngọc phù.
Ngụy Tác dồn chân nguyên, truyền tấn ngọc phù không thay đổi gì.
"Thế nào, Xích tinh tử không có vấn đề gì chứ." Hắc sam tu sĩ cũng bị kim hoàng sắc độn quang kinh nhân chấn nhiếp, thấy bọn Phong Tri Du chưa ném Thông linh địa mẫu giác cho mình thì nóng nảy.
"Vị đạo hữu này." Phong Tri Du gật đầu, định ném Thông linh địa mẫu giác cho hắc sam tu sĩ, nhưng Ngụy Tác lại giữ nói, vòng tay lãnh tĩnh hỏi tu sĩ không lấy gì làm thân thiện đó, "Không biết vị đạo hữu này có biết trong độn quang ban nãy là vị tiền bối nào. Là sư tôn Hắc Lang chân nhân của đạo hữu?"
"Các ngươi đến giao dịch hay nghe ngóng tin tức?" Hắc sam tu sĩ cười lạnh, nhìn Ngụy Tác một cách đầy thâm ý và khúc Thông linh địa mẫu giác rồi chắp tay, không nói gì nữa.
Rõ ràng, tu sĩ này có ý, các ngươi nên biết thân biết phận, bỏ Thông linh địa mẫu giác ra mà hỏi.
"Người ban nãy có quan hệ quan trọng với tại hạ, không hiểu có thể giúp đỡ, cho biết lai lịch người đó chăng?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi hắc sam tu sĩ.
"Định ép ta hả?" Ngụy Tác nói vậy, hắc sam tu sĩ sầm mặt, lạnh lùng nhìn gã, "Có phải ta không cho biết, ngươi không đưa Thông linh địa mẫu giác?"
Hắc sam tu sĩ nói vậy, Phong Tri Du lạnh mặt lại, định lên tiếng nhưng Trương Châu Dự ngầm kéo pháp y. Trương Châu Dự đã nhận ra đạo độn quang có quan hệ quan trọng đối với Ngụy Tác.
"Tại hạ chỉ muốn nhờ đạo hữu cho biết lai lịch người đó, đối với đạo hữu có khó gì đâu?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh, "Nếu đạo hữu giúp đượ, tại hạ sẽ hậu tạ, còn không muốn giúp thì phiền vào thông báo cho sư tôn rằng tại hạ muốn cầu kiến, không cần chụp mũ cho tại hạ là ép hay không ép."
"Nói năng hay lắm, bất quá mỗ không thừa lời." Hắc sam tu sĩ hừ lạnh: "Cho ngươi biết, mau giao Thông linh địa mẫu giác cho ta, còn không dù giết hết các ngươi, người ta cũng chỉ cho là các ngươi tham lam Xích tinh tử. Còn lớn lối muốn gặp sư tôn, Ngươi tưởng mình là ai? Kim đan đại tu sĩ hả?"
"Nếu mỗ là Kim đan đại tu sĩ thì sao?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh hỏi hắc sam tu sĩ.
"Ngươi..." Hắc sam tu sĩ định nói, đột nhiên biến hẳn sắc mặt, cùng lúc uy áp hùng hậu từ Ngụy Tác phát ra khiến y rúng động, không thở nổi.
"Ngươi... Tiền bối... Tiền bối che giấu tu vi? Tại hạ ban nãy thất lễ, xin tiền bối đừng trách." Hắc sam tu sĩ ngẩn ra rồi nhăn nhó định thần, xưng hô cũng thay đổi.
"Người đi ban nãy là sư tôn Hắc Lang chân nhân của các hạ?" Ngụy Tác hỏi hắc sam tu sĩ.
"Tiền bối đó không phải sư tôn, chỉ ngang qua thì ghé vào." Hắc sam tu sĩ không dám chần chừ, Ngụy Tác vừa vận chân nguyên và thần thức uy áp là y biết gã lợi hại hơn sư tôn Hắc Lang chân nhân, lại không biết gì về gã, Kim đan kỳ đại tu sĩ hành sự không hề cố kỵ, chọc giận gã thì dù gã không động thủ đối mà lấy cả Xích tinh tử lẫn Thông linh địa mẫu giác đi thì y không biết ăn nói thế nào với Hắc Lang chân nhân, sẽ bị trừng phạt. Nói đoạn, y run thầm bổ sung: "Lai lịch tiền bối đó thế nào thì tại hạ cũng không biết."
"Vậy có thể vào thông báo là mỗ cầu kiến sư tôn các hạ không." Hắc sam tu sĩ thập phần phối hợp, Ngụy Tác mềm bớt khẩu khí. Gã biết không thể đuổi kịp đạo độn quang ban nãy, nên đành hỏi thăm Hắc Lang chân nhân. Tu vi của Nam Cung Vũ Tinh tất nhiên không phải chủ nhân đạo độn quang đó.
"Xin tiền bối đợi một chút, vãn bối vào thông báo cho sư tôn." Hắc sam tu sĩ không dám chậm chễ, quay mình đi vào thác nước.
"Huynh đệ, thật ra là việc gì?" Hắc sam tu sĩ vừa vào, Trương Châu Dự không nén được hỏi Ngụy Tác.
"Lúc tại hạ ở Linh Nhạc thành có một vị hảo hữu cũng từng trải sinh tử như với huynh đệ, vẫn dùng truyền tấn ngọc phù này liên lạc. Từ mấy năm trước bặt tin, nhưng ban nãy truyền tấn ngọc phù lại sáng lên." Ngụy Tác không giấu, đưa truyền tấn ngọc phù cho Trương Châu Dự xem, "Nếu không nhầm thì vị đó ở trong phi độn pháp bảo ban nãy."
"Hảo hữu cái gì, không phải hồng nhan tri kỷ hả, trước mặt bọn mỗ đừng giả đò." Trương Châu Dự nghư Ngụy Tác nói vậy, cười hắc hắc đầy ám muội.
"Sao đạo hữu biết?" Ngụy Tác tròn mắt.
"Nam nhân với nhau không bao giờ như thế, nam nhân có giao tìnhđến đâu cũng đều thấy đối phương có khoảng trời riêng, chưa biết chừng lúc nào cũng thoải mái, việc gì phải đem theo vật như thế." Trương Châu Dự cười hắc hắc, "Bất quá hồng nhan tri kỷ này tình thâm ý trọng lắm đây, không thì vô sự sao lại kích phát truyền tấn ngọc phù, mỗi lần như thế là nhớ đến huynh đệ. Chắc chắn nàng ta không thể biết huynh đệ có mặt gần đây."
"Chuyện đó..." Ngụy Tác chợt thấy tim đập nhanh, không nói thành lời.
"Đạo độn quang này bất phàm, lao đi với khí thế lăng nhân, tựa hồ hoàn toàn không e dè Hắc Lang chân nhân, thân phận chắc không kém Hắc Lang chân nhân." Phong Tri Du tỏ vẻ ngưng trọng.
"Không biết đạo hữu phương nào đến bái phỏng tại hạ?" Cùng lúc, tiêng cười sang sảng vang lên trong thác.
Thác nước chợt được vén lên như rèm cửa, đích xác có bố trí thủy hệ pháp trận.
Cùng tiếng nói vang vang, một trung niên tu sĩ cũng mặc hắc sắc pháp y, thân hình trung bình, chừng hơn bốn mươi tuổi, mặt hơi vàng vọt hiện rõ thân ảnh, vòng tay với bọn Ngụy Tác, choi như chào hỏi.
Quanh mình hắc sam tu sĩ cuồn cuộn hắc sắc linh khí, hình thành hình con sói đen, có nhiều con khác nhỏ hơn vây quanh, rõ ràng Hắc Lang chân nhân.
"Tại hạ Quý Lý, là tán tu tu hành ở bên ngoài Thiên khung. Lần này muốn cùng đạo hữu giao dịch, chỉ vì có việc không hiểu nên mong đạo hữu giúp." Ngụy Tác vòng tay, đưa Thông linh địa mẫu giác đến cho Hắc Lang chân nhân.
"Đa tạ đạo hữu mang đồ tốt đến." Hắc Lang chân nhân mặt mũi hiền hòa, thu Thông linh địa mẫu giác, mỉm cười: "Tại hạ nghe tiểu đồ nói, Quý đạo muốn tìm hiểu về đạo độn quang vừa nãy, thứ cho tại hạ lắm mồm, không hiểu đạo hữu có dụng ý gì?"

Chương 454: Đến Cực Lạc cung

"Vừa nãy tại hạ phát hiện, một vị hảo hữu có thể ở trong đạo độn quang đó nên mới muốn hỏi thăm chân nhân về tu sĩ điều khiển phi độn pháp bảo đó." Ngụy Tác hỏi Hắc Lang chân nhân.
Đối với Hắc Lang chân nhân lạ mặt này, gã đương nhiên không thể nói nhiều.
Linh khí của Hắc Lang chân nhân cho thấy tuy cũng là tu sĩ Kim đan nhất trọng, nhưng phẩm giai công pháp không thấp, là địa cấp cao giai công pháp.
"Một hảo hữu ở trong đạo độn quang đó?" Hắc Lang chân nhân ngần ngừ: "Vậy thì cho đạo hữu biết cũng được, tu sĩ đó là Cực Lạc chân nhân, cũng là một tán tu."
"Cực Lạc chân nhân? Đạo hữu có thể cho biết đôi chút chăng? Ví như động phủ của y." Ngụy Tác hỏi Hắc Lang chân nhân: "Hoặc nếu đạo hữu là hảo hữu của y thì có thể dẫn kiến tại hạ chăng, tại hạ sẽ hậu tạ đạo hữu.""Nếu tại hạ dẫn kiến, đạo hữu vị tất gặp được, bất quá nếu đạo hữu thật sự cần gặp thì có một cơ hội." Hắc Lang chân nhân bảo.
"Xin đạo hữu nói rõ." Ngụy Tác và bọn Trương Châu Dự nhìn nhau, không hiểu ý Hắc Lang chân nhân.
"Quý đạo hữu không hiểu gì về Cực Lạc chân nhân, khẳng định không biết y có tu vi Kim đan tứ trọng, gần đạt mức đại tu sĩ khai sơn lập tông rồi nhỉ?" Hắc Lang chân nhân nhăn nhó.
"Kim đan tứ trọng đại tu sĩ?!" Hắc Lang chân nhân nói vậy, bọn Ngụy Tác không nén được hít sâu một hơi.
"Xem ra Quý đạo hữu bình thường không tiếp xúc với Kim đan tu sĩ khác." Hắc Lang chân nhân cười khổ, "Cực Lạc chân nhân tuy không nổi tiếng lắm trong các tu sĩ thông thường của Thiên Huyền đại lục, nhưng trong các Kim đan tu sĩ, nhất là Kim đan tán tu thì rất nổi danh. Y ở Cực Lạc sơn tự lập Cực Lạc cung, môn hạ hơn trăm. Thần thông của y lại Kim đan tứ trọng, với cả Thiên Huyền đại lục thì cũng là có hạng, tu sĩ Kim đan nhất lưỡng trọng như chúng ta không thể ngang hàng."
Ngụy Tác nhìn Hắc Lang chân nhân, "Còn hôm nay?"
"Hôm nay vì tại hạ có thứ y cần nên đi qua thì vào giao dịch chứ không phải có giao tình gì, trước đây tại hạ cũng chỉ gặp y một lần. Kim đan lão quái như y cao hơn chúng ta nhiều lần, tính tình kiêu ngạo, thường không gặp ai nên dù tại hạ dẫn đạo hữu đến Cực Lạc cung, y cũng không nể mặt mà tiếp kiến." Hắc Lang chân nhân bảo Ngụy Tác.
"Tu vi Kim đan tứ trọng..." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, hỏi tiếp, "Ban nãy đạo hữu nói là có một cơ hội, là cơ hội gì?"
"Kim đan tu sĩ chúng ta sau mỗi thời gian nhất định sẽ do mấy người đứng lên cử hành giao dịch hội. Ba ngày sau, Cực Lạc chân nhân sẽ nạp một thị thiếp ở Cực Lạc cung, mời các Kim đan tu sĩ đến dự, có Kim đan tu sĩ đề nghị nhân thể mở luôn một giao dịch hội. Cực Lạc chân nhân đã đồng ý." Hắc Lang chân nhân cười bảo: "Đạo hữu là tu sĩ Kim đan kỳ, chỉ cần có thứ gì có giá trị là có hể đến Cực Lạc cung, tham gia giao lưu hội."
"Nạp thiếp?" Trương Châu Dự nảy ra ý nghĩ không lành, không nén được khẽ truyền âm cho Ngụy Tác, "Huynh đệ, Cực Lạc chân mà định nạp hồng nhan tri kỷ của huynh đệ thì thảm rồi."
Ngụy Tác mục quang lóe lên, ngoài mặt bình tĩnh như thường, vòng tay với Hắc Lang chân nhân: "Không biết Hắc Lang chân nhân có tham gia giao dịch hội này?"
"Tại hạ định đến giao dịch hội đổi lấy thứ gì có lợi cho tu luyện nhưng giờ có Thông linh địa mẫu giác giá thì vốn để tránh đêm dài lắm mộng, nên bế quan tu luyện ngay." Hắc Lang chân nhân cười khổ: "Nhưng hôm nay Cực Lạc chân nhân mời tại hạ đến tham gia nghi thức nạp thiếp, tuy mỗi mười mấy năm y lại nạp thị thiếp nhưng y đã mời thì tại hạ phải nể mặt, Kim đan lão quái như y thì tại hạ không dám đắc tội."
"Mỗi mười mấy năm lại nạp thị thiếp, Cực Lạc chân nhân chẳng phải có cả mớ thị thiếp sao?" Sư Phi Thanh không nén được buột miệng.
"Đích xác như vậy." Hắc Lang chân nhân nói: "Cực Lạc cung chia làm hai cung tiền hậu, tiền cung dành cho đệ tử môn nhân là nam tu, Cực Lạc hậu cung toàn là nữ tu, là chỗ nữ đệ tử và thị thiếp ở, nghe nói cộng lại hơn nhiều số lượng nam đệ tử."
"..." Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh tròn mắt, tắt tiếng. Hắc Lang chân nhân nói vậy, Nam Cung Vũ Tinh mà lấy Cực Lạc chân nhân thì không hay ho gì.
Trương Châu Dự cho rằng tệ nhất là đối tượng Cực Lạc chân nhân nạp thiếp lần này là Nam Cung Vũ Tinh, Nam Cung Vũ Tinh thành một thị thiếp của Cực Lạc chân nhân thì không hiểu Ngụy Tác có phát cuồng không. Nghĩ thế, Trương Châu Dự không nén được hỏi, "Cực Lạc chân nhân nạp thiếp lần trước là khi nào?"
"Lần nạp thiếp trước cũng từ mười mấy năm rồi." Hắc Lang chân nhân nghe Trương Châu Dự hỏi thì tỏ vẻ ngưng trọng hỏi Ngụy Tác: "Quý đạo hữu, hảo hữu đó là một nữ tu xinh đẹp"
"Chính thị." Ngụy Tác gật đầu: "Hảo hữu của tại hạ họ Nam Cung, không biết lần này Cực Lạc chân nhân đến, Hắc Lang chân nhân có thấy cùng y có một nữ tu cao ráo?"
"Y chỉ ở trong pháp bảo Cực Lạc điện nói mấy câu, không hề lộ diện, tất nhiên tại hạ không biết có ai ở bên cạnh." Hắc Lang chân nhân nghiêm túc nhìn Ngụy Tác: "Bất quá đạo hữu mà có hảo cảm với nữ tu đó mà nàng ta đã theo Cực Lạc chân nhân thì tốt nhất nên bỏ cuộc, đừng tham gia giao dịch hội. Có lầm một Kim đan tu sĩ chỉ nhìn tay một thị thiếp của y và thị thiếp mỉm cười với Kim đan tu sĩ đó, Cực Lạc chân nhân chặt luôn tay thị thiếp tặng cho Kim đan tu sĩ đó, Kim đan tu sĩ đó hơi tỏ vẻ không vui, có phần bất nhẫn, liền bị y tìm cớ nói là không nể mặt, giết chết ngay."
Thoáng ngừng lại, Hắc Lang chân nhân bổ sung, "Bàn tán sau lưng y thì không sao, y tuy nạp thiếp không ít nhưng về mặt lại là đại kỵ, ghét nhất nữ tu của mình dính dáng đến tu sĩ khác. Đạo hữu có đến Cực Lạc cung tham gia giao dịch hội, thấy nữ tu đó mà để lộ chân tình, dù không nói ra, nhìn nhau mấy lần thôi, chưa biết chừng y sẽ cực độ bất mãn, xuất thủ đối phó cả hai."
"Cực Lạc chân nhân bá đạo như thế? Ai nhìn thị thiếp mà thị thiếp cười với người khác thì chặt tay thị thiếp, đối phó người kia?" Hắc Lang chân nhân vừa dứt lời, Trương Châu Dự không nén được kêu lên.
"Nữ tu là bằng hữu vào sinh ra tử cua mỗ." Mắt Ngụy Tác lóe lên hàn mang, thần sắc không đổi, nói với Hắc Lang chân nhân, "Đã biết nàng ta có thể ở Cực Lạc cung, tất nhiên phải gặp một lần. Mong đạo hữu giúp cho, đưa tại hạ đến tham gia giao dịch hội, tại hạ lấy mạng ra đảm bảo, dù có họa gì cũng không liên quan đến đạo hữu. Nếu đạo hữu không yên tâm thì đến Cực Lạc cung, chúng ta coi như không quen, lần lượt vào."
"Đạo hữu trọng tình trọng nghĩa như thế, lẽ nào tại hạ không giúp." Hắc Lang chân nhân thở dài nhìn gã, "Chỉ dẫn các hạ vào thì dù gây họa cũng không liên quan đến tại hạ. Bất quá hi vọng đạo hữu cân nhắc, đừng châu chấu đá xe, tu sĩ như Cực Lạc chân nhân thì hảo hữu toàn có thần thông gần bằng, chúng ta không có tư cách đàm phán, trừ phi các hạ có gì khiến y động lòng, tại giao dịch hội đứng lên trao đổi thì có lẽ y sẽ nể mặt, ở giao dịch hội thì y cũng không tiện phát tác. Dùng bảo vật đổi lấy thị thiếp hoặc nữ đệ tử cũng không phải việc gì lạ lẫm."
"Đa tạ đạo hữu nhắc nhở, tại hạ sẽ cẩn thận. Dù thế nào, tại hạ cũng nợ đạo hữu một món nhân tình." Ngụy Tác nhìn Hắc Lang chân nhân, gật đầu.
Chả trách Hắc Lang chân nhân có tiếng trong các tán tu, ông ta và Ngụy Tác không có giao tình, giúp thế này là không tệ rồi.
"Vậy thì nếu đạo hữu không hiềm thì cứ ở lại đây tĩnh tu hai ngày, đỡ phải đi lại vất vả, đến lúc chúng ta sẽ cùng xuất phát, đến Cực Lạc cung." Hắc Lang chân nhân đại khái thấy Ngụy Tác thập phần thuận mắt, có ý kết giao nên mời. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Đạo hữu nói thế thì tại hạ không khách khí." Ngụy Tác đáp ứng, liếc bọn Trương Châu Dự, "Mấy vị bằng hữu này của tại hạ liệu có thể tham gia giao dịch hội này?"
"Giao dịch hội này phải là Kim đan kỳ đại tu sĩ mới được tham gia, họ không thể tham dự." Hắc Lang chân nhân nhìn bọn Ngụy Tác: "Bất quá họ cứ ở lại động phủ của tại hạ nghỉ ngơi mấy ngày, đợi khi chúng ta đi rồi, họ hẵng đi."
"Các vị thế thế nào?" Ngụy Tác hỏi bọn Trương Châu Dự.
"Đa tạ chân nhân, bọn mỗ sẽ chiêm ngưỡng động phủ." Cả ba nhìn nhau, đáp ứng ngay. Kỳ thực đối với động phủ của một tán tu, họ không có hứng thú, Hắc Lang chân nhân khẳng định không cho họ xem những nơi quan trọng, nhưng cùng Ngụy Tác đến đây thì cũng nên ở lại giúp nhau, như thế càng an toàn.

Chương 455: Kết bái nhiều vào

"Vậy thì, chư vị đạo hữu theo mỗ."
Hắc Lang chân nhân nhìn Phong Tri Du và Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh, mỉm cười đưa tay mời, rồi dẫn đường.
Ngụy Tác và bọn Phong Tri Du lướt qua thác nước, màn nước hợp lại, che kín lối vào động phủ.
Hắc Lang chân nhân vung tay, quang hoa phía trước uốn cong, vách núi vốn trơn ướt đột nhiên tan biến vô ảnh vô tung, là một ảo trận.
Ảo trận bị Hắc Lang chân nhân triệt đi, phía sau cũng đầy huyền hư.
Xuất hiện trước mắt bọn Ngụy Tác là một sơn quật lớn.
Thoạt nhìn, trước mắt là một sơn cốc lớn trồng không ít kỳ hoa dị mộc, ở vách núi đối diện bọn Ngụy Tác là một dãy lâu các.Lâu các đều xây bằng gỗ, đá, điểm xuyết không ít tinh thạch, ngọc thạch, cực kỳ đẹp đẽ. Đặc biệt nhất, mọi lâu các trên vách đá đều chỉ do một cây bạch sắc tinh trụ đỡ bên dưới. Trông như một cây đũa đỡ lấy vô số bát đĩa lơ lửng trên không.
"Động phủ của chân nhân quả nhiên đẹp đẽ, bất phàm." Trương Châu Dự tấm tắc, đồng thời nịnh nọt.
"Động phủ này của mỗ, trong số các tu sĩ cùng cấp chỉ là bình thường." Hắc Lang chân nhân mỉm cười, hỏi Ngụy Tác và bọn Trương Châu Dự: "Không biết động phủ của Quý đạo hữu ở đâu, các vị thường cùng tu luyện?"
"Chỗ của bọn tại hạ cách đây không đầy hai nghìn dặm, là động phủ của thượng cổ tu sĩ để lại. Mấy hảo hữu của tại hạ hiện tại tu luyện ở đó." Ngụy Tác cho rằng không nên để lộ thân phận, gã giết mấy Kim đan tu sĩ, Hoàng Nha tử không không ít hảo hữu là Kim đan tu sĩ, chưa biết chừng sẽ phiền hà.
"Động phủ của thượng cổ tu sĩ?" Ngụy Tác nói vậy, Hắc Lang chân nhân kinh ngạc, "Sau này có cơ hội, tại hạ cũng muốn đến thăm động phủ của chư vị. Thượng cổ động phủ nguyên lành, tại hạ chưa có cơ hội thấy."
"Chân nhân rỗi rãi là bọn mỗ thập phần hoan nghênh." Phong Tri Du mỉm cười: "Nếu chuyến đi Cực Lạc cung thuận lợi, mời các vị qua."
"Được, một lời đã định."
Vừa đi vừa trò chuyện, Hắc Lang chân nhân dẫn cả ba vào một công trình trống trơn, lúc đến gần bọn Ngụy Tác mới nhìn rõ là một tòa nhà ở trên tinh trụ lơ lửng trên không, có hành lang, quảng trường, cầu vắt ngang. Không khác gì một viện lạc.
"Ở đây có mấy gian tĩnh thất, các vị tùy ý chọn. Bên ngoài có mấy đệ tử của tại hạ, muốn gặp tại hạ hoặc có yêu cầu gì thì cứ bảo chúng. Hai ngày này, không có việc gì thì tại hạ không quây nhiễu chư vị thanh tu. Lúc xuất phát, tại hạ sẽ đến tìm chư vị." Hắc Lang chân nhân dẫn Ngụy Tác và bọn Phong Tri Du vào một viện lạc có năm, sáu gian tĩnh thất.
Dọc đường, Ngụy Tác và bọn Phong Tri Du thấy không ít thân ảnh tu sĩ, Hắc Lang chân nhân thu không ít môn nhân đệ tử.
"Hắc Lang chân nhân rất được, chỉ là Ngụy Tác, nói thật thì thần thông của đạo hữu, với Kim đan tứ trọng lão quái như Cực Lạc chân nhân thì có thể giữ mình không?" Hắc Lang chân nhân hàn huyên mấy câu rồi đi, Trương Châu Dự ở cùng một tĩnh thất vội hỏi Ngụy Tác.
"Tối đa chỉ giữ mình được, còn phải trong tình hình đối phương e dè." Ngụy Tác trầm ngâm.
Kim đan tu sĩ, Kim đan nhất trọng đột phá đến tu vi lưỡng trọng, kim đan sẽ lớn hơn hẳn, uy năng cũng tăng tiến tương đương. Kim đan lưỡng trọng đến tam trọng, rồi từ tam trọng đến tứ trọng cũng vậy.
Thông thường, tu luyện công pháp cùng cấp, kim đan uy năng của tu sĩ Kim đan tứ trọng gấp khoảng tám lần Kim đan nhất trọng.
Kim đan lưỡng trọng đến tam trọng là một ngưỡng lớn.
Tu sĩ thông thường dù đạt đến kim đan, không gặp may mắn thì cũng như Hiên Viên lão tổ, đến Kim đan lưỡng trọng là thọ nguyên hao tận.
Cả tu đạo giới, đạt tới kim đan đều là tu sĩ có may mắn, còn đạt tới tu sĩ Kim đan tam trọng, Kim đan tứ trọng thì đều có thành tựu kinh nhân, khẳng định phúc duyên vô cùng. Thuật pháp và pháp bảo lợi hại cũng có nhiều hơn tu sĩ thông thường.
Khác với mọi Kim đan tu sĩ, Ngụy Tác có kinh nghiệm đối địch với tu sĩ cỡ Huyết Linh lão tổ.
Gã biết hôm đó Huyết Linh lão tổ hợ hao tổn thọ nguyên, động thủ đã không động dụng toàn lực, uy năng tương đương với tu sĩ Kim đan tứ trọng, hơn cả huyền giai hạ phẩm pháp bảo, chỉ dùng con bài tẩy như Tuyệt diệt kim đan mới chống nổi.
Nếu động khởi, Ngụy Tác có thể dựa vào Tuyệt diệt kim đan, và thần thức không kém gì Cực Lạc chân nhân, ngoài ra không còn ưu thế gì, cả chạy trốn thì Ly Hỏa phảng cũng không bằng pháp bảo của đối phương.
"Trước kia với tu vi Chu thiên cảnh mà huynh đệ dám bắt Đông Dao thắng địa thiếu chủ, đàm phán với Kim đan tu sĩ Trường Phong chân nhân, mỗ thấy Cực Lạc chân nhân nạp thiếp mà đúng là Nam Cung Vũ Tinh, nếu dùng thủ đoạn bức bách, khẳng định huynh đệ sẽ đòi Nam Cung Vũ Tinh." Trương Châu Dự nhìn Ngụy Tác.
"Chưa biết chừng lần này lại thành vĩnh biệt." Ngụy Tác than thở.
"Hảo huynh đệ, yên tâm đi, mỗ sẽ chiếu cố cho Cơ Nhã." Trương Châu Dự cười hắc hắc.
"... Có huynh đệ thế hả?" Ngụy Tác trợn tròng trắng.
"Đừng giả bộ nữa, giả bộ thảm thương mà mắt cứ đảo nhìn Sư Phi Thanh, muốn mượn pháp bảo của y chứ gì?" Trương Châu Dự hầm hừ.
"Không phải chứ? Thế mà cũng nhìn ra?" Ngụy Tác nhìn Trương Châu Dự với vẻ không dám tin, "Mỗ ở Linh Nhạc thành nhiều năm, kỹ thuật diễn kịch đã lô hỏa thuần thanh mà vẫn bị nhìn ra?"
"Mỗ cũng bán hàng giả không biết bao nhiêu năm." Trương Châu Dự cười ha hả, vỗ vỗ Ngụy Tác đang ấm ức: "Chi bằng chúng ta xưng huynh đệ đã lâu, hôm nay kết bái, vạn nhất huynh đệ mất mạng ở Cực Lạc cung, pháp bảo cho mượn mất rồi thì sao, pháp bảo cho huynh đệ mượn thì không tiếc."
"Chính thức kết bái?" Ngụy Tác ngẩn người, mỉm cười: "Kết bái thế nào?"
"Lão Phong lớn tuổi nhất, tiếp đó là mỗ, rồi Sư Phi Thanh, lão Phong là đại ca, mỗ lão nhị, Sư Phi Thanh lão tam, huynh đệ lão tứ. Tu sĩ kết bái không cần phiền phức, cùng uống chén rượu, thế nào?" Trương Châu Dự nghiêm túc bảo Ngụy Tác và Phong Tri Du, Sư Phi Thanh.
"Mạng của mỗ là do các vị kéo về, kết bái đương nhiên không thành vấn đề." Phong Tri Du nghiêm túc bảo Trương Châu Dự và Ngụy Tác.
"Mỗ đồng ý, bất quá kết bái xong đừng gọi mỗ là lão tam?" Sư Phi Thanh nói.
"Vì sao không thể gọi là lão tam?" Trương Châu Dự và Ngụy Tác, Phong Tri Du không hiểu.
"Lão tam nghe nhà quê quá, gọi là Sư tam thiếu hoặc Sư tam công tử, nghe thế mới hoành tráng." Sư Phi Thanh say sưa.
"Nào! Đây là linh tửu do Bích linh quả luyện chế, bổ âm tráng dương." Trương Châu Dự vỗ lên nạp bảo nang lấy ra một hồ rượu.
"Lão phong tuổi lớn nhất nên là đại ca, kết bái do lão Phong chủ trì." Lấy ra bình rượu bằng sứ xanh, Trương Châu Dự đưa cho Phong Tri Du.
"Được!" Phong Tri Du nghiêm túc gạt mở bình rượu, ngửa cổ uống: "Phong Tri Du hôm nay cùng Ngụy Tác, Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh kết làm huynh đệ, thiên địa làm chứng. Có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, nếu sai lòng thì trời tru đất diệt."
"Trương Châu Dự hôm nay..." Tiếp đó bắt đầu từ Trương Châu Dự, ba người còn lại cũng nói vậy, ngửa mặt uống rượu rồi ném chén rượu, bật cười.
"Được rồi, Tiềm long thổ châu quyết hoàn chỉnh sẽ cho các vị, Tiềm ẩn quyết chỉ là phần trước. Ngụy Tác, huynh đệ mà đấu với Cực Lạc chân nhân, môn thuật pháp này chưa biết chừng sẽ hữu dụng." Cười vang đoạn Trương Châu Dự nhét thanh sắc ngọc phù vào tay Ngụy Tác.
"...Hảo tiểu tử, lần đó không truyền pháp quyết hoàn chỉnh?"
"Lão tứ, đừng vội, pháp quyết này do sư tôn để lại cho ta, không thể dễ dàng truyền cho người ngoài, cho các ngươi một nửa là quá lắm rồi."
"Ngụy Tác, Khổng tước minh vương vũ này có thể vô hiệu nhiều pháp trận khống chế pháp bảo, cho lão tứ mượn." Sư Phi Thanh lãnh khốc móc một món pháp bảo như lông khổng tước lấp lánh linh quang năm màu cho Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ta không có pháp bảo hữu dụng với lão tứ, bất quá phi độn pháp bảo này dùng để chạy trốn cũng hữu dụng, thu lấy đi đã." Phong Tri Du mỉm cười lấy Tịnh hoa phi liên đưa cho Ngụy Tác.
"Hảo a! Oa ha ha ha ha! Kết bái thì mọi thứ tốt đều về tay ngươi. Ngụy Tác, lần tới thấy ai có thứ gì tốt thì nên kết bái nhiều vào!" Lục bào lão đầu lại hưng phấn vô cùng kêu lên.
Nghe tiếng lục bào lão đầu kêu, Ngụy Tác lại trợn tròng trắng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau