THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 441 - Chương 445

Chương 441: Trộm được phù sinh nửa ngày nhàn

Pháp môn này không hạn chế, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, băng, lôi, phong các loại linh căn đều được nhưng nhất định tu đạo giả phải có linh căn mới mong thi triển.
Tu sĩ có đủ năm linh căn, đừng nói Thiên Huyền đại lục nam bộ, dù cả Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục cộng lại thì cũng như thiên linh căn tu sĩ, vị tất tìm được ai.
"Đổng Thanh Y là phong linh căn tu sĩ, thái độ Đổng Diệu Chân với y trước đây chắc vì cần y phối hợp tu luyện. Hiện tại Đổng Diệu Chân tu luyện thành công, tức là giết cả con ruột?" Cơ Nhã thu thần thức, đọc nội dung ngọc phù xong thì biến sắc.
Hóa ra điều kiện thi triển quá hà khắc, dù lấy được cũng không thể sử dụng, tiền bối của Đông Dao thắng địa khẳng định tốn không ít công sức mới tìm ra cách thay thế.
Cách này là tìm năm tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên có linh căn khác nhau, cùng thi pháp theo cách này, giúp một tu sĩ tu vi Phân niệm cảnh tứ trọng trở lên, hình thành tiên linh căn, ngưng tụ hai viên kim đan.Nhưng cách này có một điểm là phải hút hết chân nguyên và tinh nguyên của họ, coi như lấy hết tu vi và linh căn của năm người cho mình.
Thi triển pháp môn này cần tính mạng năm tu sĩ Phân niệm cảnh có linh căn khác nhau.
Đổng Thanh Y là một phong linh căn tu sĩ trong kế hoạch của Đổng Diệu Chân, hiện tại Đổng Diệu Chân thi pháp thành công, kết cục của Đổng Thanh Y quá rõ rồi.
"Tiên căn ngũ mật", hay cách thay thế mà đại thần thông tiền bối của Đông Dao thắng địa sáng tạo ra đều cần "Đề hồ thánh quả" phối hợp mới xong.
"Đề hồ thánh quả là linh dược gì mà ta chưa nghe thấy, có chữ thánh thì chắc cũng như Hoang cổ thánh quả, không tầm thường hả?" Hàn Vi Vi đọc xong nội dung, chu môi ấm ức, "Dù như Đổng Diệu Chân, tìm được năm linh căn tu sĩ, không có nó thì cũng vô dụng, môn công pháp đó hình như không có tác dụng gì."
"Đề hồ thánh quả, ta chỉ đọc được trong điển tịch, là linh dược có thể tăng cường ký ức và ngộ tính công hiệu khác thì ta không biết." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác, "Xem ra sau này ngươi phải nghe ngóng về linh dược này."
"Đổng Diệu Chân tìm được, vậy thì cơ hội tìm được linh dược này cũng vẫn còn." Ngụy Tác gật đầu, cẩn thận thu thanh sắc ngọc phù lại.
"Không phải chứ, lẽ nào các ngươi định dùng pháp môn này?" Hàn Vi Vi nghe Ngụy Tác và lục bào lão đầu đối thoại, không nén được trợn tròn mắt.
"Muốn thi triển pháp môn này thì vẫn còn cơ hội." Tuy Hàn Vi Vi xưa nay vẫn đểnh đoảng nhưng lục bào lão đầu vẫn thấy nàng ta thuận mắt hơn Ngụy Tác nhiều, nàng ta hỏi vậy thì lão kiên nhẫn giải thích, "Y đã là băng hỏa song linh căn, thêm nửa thủy linh căn, thường xuyên sử dụng phi kiếm cánh cửa thì sẽ hình thành kim linh căn. Y lại còn có một khúc Kim lôi thần mộc của trưởng lão Hải Tiên tông, chỉ cần tìm được Thanh hư đằng thì sẽ luyện thành lôi, mộc song linh căn."
"Chỉ cần phi kiếm cánh cửa không mất đi, kim linh căn là chắc rồi. Coi như y có ba linh căn, không tính nửa thủy linh căn, kỳ thực y định tu luyện 'Tiên căn ngũ mật' cũng chỉ thiếu Thanh hư đằng và Đề hồ thánh quả. Không có Thanh hư đằng thì vẫn có thể tìm cách ngưng tụ cả thủy linh căn hoặc linh căn khác. Cơ hội thi triển pháp môn này cao hơn tu sĩ khác không biết bao nhiêu lần."
"Đi thôi." Ngụy Tác thấy lục bào lão đầu và Hàn Vi Vi trò chuyện rất hợp thì không nhiều lời, tế xuất Ly Hỏa phảng, đưa theo cả Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân. Ly Hỏa phảng hóa thành tử hắc sắc độn quang, tan biến vào thinh không.
...
Có thể chống nổi một viên kim đan tự nổ, thực lực này quá kinh nhân?
Giết một mạch hơn một trăm tu sĩ Phân niệm cảnh, dù Tu La chân nhân cũng không bá đạo thế. Tu La chân nhân tuy giết nhiều người nhưng Bảo Huyền tông khi đó chỉ có bảy, tám mươi tu sĩ Phân niệm cảnh, cũng chỉ có một Kim đan tu sĩ tại trường.
Ngụy Tác lại nghênh ngang vào trong thành đứng chặn sơn môn.
Thật quá bá khí.
Kim đan và pháp bảo đều cực lớn, đúng là Bá Khí chân nhân.
Tại Thất Tinh thành đấu với Đổng Diệu Chân xong, danh hiệu "Dạ Hồ chân nhân" mà Ngụy Tác lo lắng khi trước không tồn tại vì xưng hiệu "Bá Khí chân nhân" đã lưu truyền. Nhiều tu sĩ không tin vào thần thông của gã, tận mắt thấy gã chống nổi cả kim đan tự nổ thì bội phục sát đất.
Không ít tu sĩ coi Ngụy Tác là hình mẫu, đến gần Tiểu Dạ sơn để ngắm nghía.
Có tu sĩ lớn mật, thậm chí đến Tiểu Dạ sơn trung kích phát bái thiếp pháp khí, muốn làm môn hạ của Ngụy Tác.

"Vạn Thọ thành quả nhiên là Vạn Thú thành, chỗ nào cũng thấy khí tức dã man phả vào mặt. Không biết có vô tình gặp Tâm Hữu Lan. Hiện tại không biết nàng ta tu vi thế nào. Nô thú tâm pháp của Linh Thú cung có thể đồng thời điều khiển chín yêu thú, có cơ hội thì tìm cách lấy."
Không ai ngờ trong lúc đó Ngụy Tác đã giả thành một công tử ca săc mặt hơi nhợt nhạt, cầm bạch ngọc phiến, mặc thúy lục sắc pháp y hoa lệ đi dạo trong Vạn Thọ thành.
Tuy lần này báo cừu sảng khoái nhưng động phủ Tiểu Dạ sơn đã bị lộ, cộng thêm thể hiện quá nhiều bảo vật trước các tu sĩ, chưa biết chừng sẽ khiến cao giai tu sĩ thèm thuồng, nên Ngụy Tác luôn đặt yếu tố an toàn là đệ nhất chọn Vạn Thọ thành là nơi tu luyện trong thời gian tới. Nguồn truyện: Truyện FULL
Chọn Vạn Thọ thành vì Linh Thú cung quản lý khá lỏng lẻo. Không cần biết tu sĩ vào thành là ai, chỉ cần giao đủ linh thạch, thậm chí đưa ra bồi thường thỏa đáng thì đấu pháp trong thành cũng được. Vì thế Vạn Thọ thành, ở Thiên Huyền đại lục trừ Quỳnh Quang thành ra, là tu sĩ chi thành tự do, ngư long hỗn tạp nhất. Khác nhau ở điểm, Quỳnh Quang thành là ngôi thành tự do ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ, không có tông môn chưởng quản, còn được gọi là lưu lãng tu sĩ chi thành và hỗn loạn chi thành. Vạn Thọ thành dù gì thì nơi tĩnh tu cũng được đảm bảo, muốn gây chuyện cũng phải sang chỗ khác. Ở nơi tông môn quản lý kiểu này, muốn ẩn mình càng an toàn. Cứ bế quan tu luyện thì sẽ không bị ai tìm ra.
Lần này lấy được của tu sĩ Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông nhiều vật có lợi cho tu luyện, thậm chí có cả bảo vật như Xá nữ tiên đan. Tiếp theo Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã sẽ bế quan tu luyện. Nếu nguyên liệu và đan dược chuẩn bị thuận lợi thì Cơ Nhã có cơ hội trong mấy năm là xung kích tu vi kim đan.
Gã sẽ làm theo kế hoạch của lục bào lão đầu thám thính mấy nơi, kể cả Bắc Mang di tích, đồng thời tìm kiếm Đề hồ thánh quả, Thanh hư đằng.
Tu thành kim đan như gã, đạt tới tu sĩ Kim đan nhất trọng, nếu cứ bế quan tu luyện, dùng linh thạch và phổ thông đan dược thì dù có đủ cũng phải tốn mấy chục năm mới đột phá đến tu vi Kim đan lưỡng trọng. Từ Kim đan lưỡng trọng đến tam trọng, ít nhất cũng bảy, tám mươi năm.
Kim đan kỳ đại tu sĩ đều không dựa vào linh thạch và phổ thông đan dược tu luyện, mà đều đi khắp nơi rèn luyện, tìm thứ có thể đề thăng tu vi, hoặc tìm thuật pháp, pháp bảo lợi hại. Một môn hoặc một món như thế đều khiến tu sĩ Kim đan nhất trọng đề thăng nhất giai thực lực, tương đương với mấy chục năm khổ tu, muốn tranh giành thứ khác càng dễ dàng.
Như Hiên Viên lão tổ có thể phát động sức của một tông môn tìm vật để đề thăng tu vi nhưng khi luyện đến Kim đan lưỡng trọng hậu kỳ cũng gắp thọ nguyên hao kiệt, nghe nơi nào có đồ tốt là bất chấp nguy hiểm đến đoạt.
Từ Kim đan kỳ trở đi, tu sĩ có được thành tựu kinh nhân đều lang bạt bên ngoài, tìm kiếm cơ hội, nếu cứ cắm đầu dùng linh thạch tu luyện thì dù có trong tay cả một linh thạch khoáng mạch, quên ngày quên đêm, suốt đời không ngừng bế quan khổ tu, tối đa cũng chỉ đến tu vi Kim đan tam trọng là thọ nguyên hao kiệt.
Hiện tại Ngụy Tác có đỉnh cấp Hộ thần cổ phù, chọn thành trì ở xa để tu luyện lại càng an toàn, càng âm thầm phát tài, trong mấy nơi cần đến thăm dò có hai chỗ ở ngoài Thiên khung thuộc Thiên Huyền đại lục nam bộ, xuất phát từ Linh Thú thành tiện hơn.
Vì có thể bọn Nam Cung Vũ Tinh nghe được tin tức về gã sẽ đến Trân Bảo các tìm, nên Ngụy Tác cùng Cơ Nhã mới chọn Vạn Thọ thành, sắp xếp cũng tiện hơn.
Ngụy Tác vốn thích hưởng thụ, dựng động phủ còn tạo ôn tuyền, hiện tại đã báo thù Đông Dao thắng địa xong, Cơ Nhã và Hàn Vi Vi cùng tổ hợp đầu óc đan giản an trí xong tại Vạn Thọ thành, nên gã đi mau mấy thứ, tất nhiên nổi hứng đi dạo xem ngôi thành thế nào.

Chương 442: Bảo bối của ta

Dù là những tu sĩ không thích du lịch, lần đầu đến Vạn Thọ thành cũng đều quan sát kỹ, vì Vạn Thọ thành khác hẳn tu sĩ chi thành thông thường.
Quy mô thành này hơn hẳn Thất Tinh thành, được xây dựng trên một gò đất không cao lắm, là một ngôi thành hình tròn, bức tường cao hơn mười trượng bao kín ngôi thành, chỉ có hai cửa ở phía nam và bắc.
Ngoài thành môn phía bắc là một bình nguyên hoang vu, phía nam là một ngọn núi hùng vĩ n.
Tại góc đông Vạn Thọ thành, cũng là nơi địa thế cao nhất, có một nơi chiếm chừng một phần tư diện tích toàn thành, chìm trong quang hoa trắng xóa. Trong quang hoa loáng thoáng thấy một bức tường cao hơn tường thành, bên trong nữa là một hắc hồng sắc cung điện như hòn núi nhỏ, không biết có nhiêu phòng ốc, là sơn môn Linh Thú cung. Linh Thú cung tuy không quản lý chặt Vạn Thọ thành nhưng hai trăm trượng ngoài bạch quang cũng là cấm khu, chỉ cho phép tu sĩ Linh Thú cung ra vào.
Linh Thú cung cung chủ Lệ Nhược Hải cách đây mấy năm đã là tu sĩ Kim đan lưỡng trọng, có mấy yêu thú phẩm giai rất cao nên tu sĩ Kim đan nhất trọng, lưỡng trọng đều không dám chạm vào Lệ Nhược Hải, ngay cả gặp đê giai tu sĩ của Linh Thú cung thì cũng nể nang đôi phần.
Ngụy Tác chọn thành trì cho Cơ Nhã và Hàn Vi Vi cũng đã cân nhắc điểm này. Lệ Nhược Hải và thực lực Linh Thú cung không sợ thế lực khác nhúng vào, vạn nhất xung đột với Linh Thú cung thì gã cũng không đến mức không thoát nổi. Với tu vi của gã, chưa dám tung hoành ở thành trì có mấy tu sĩ Kim đan kỳ, thậm chí cả tu sĩ Kim đan tam trọng, tứ trọng tọa trấn....
Kiến trúc và tường Vạn Thọ thành đều xây dựng bằng Vạn thọ thạch.
Nham thạch này đen pha đỏ, chỗ nứt có hoa văn hình chữ thọ, cực kỳ cứng, lúc mới đến Vạn Thọ thành, Ngụy Tác thử gõ lên, độ dày của tường thành thì dùng một món linh giai thượng phẩm pháp bảo cũng phải năm, sáu đòn mới thủng.
Trước khi đến Vạn Thọ thành, gã đã biết vì Linh Thú cung không quản chặt nên tu sĩ trong thành đều hung hãn, dã man. Chỉ qua bề ngoài cũng thấy, kiến trúc trong Vạn Thọ thành không cần đẹp, chỉ cần chắc chắn là được, nhiều công trình chỉ là chất Vạn thọ thạch lại, không có trang trí gì. Ngụy Tác nhìn ngắm hồi lâu cũng không thấy công trình nào đẹp, khiến gã hoài nghi có phải xây dựng đẹp nhưng dễ hư hại có khi không bằng xấu nhưng chắc chắn.
Tu sĩ chi thành khác đều đẹp đẽ, tiên khí phiêu diêu còn Vạn Thọ thành tạo cho người ta cảm giác về khí tức man hoang dã man. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Đặc sắc nhất không phải kiến trúc mà Vạn Thọ thành không cấm tu sĩ mang theo yêu thú hoạt động, ở đâu cũng thấy tu sĩ cùng yêu thú nghênh ngang đi lại.
Cả thành trì, trước nhưng nơi trông như thương điếm, phường đều sững sững trụ đồng có phù văn, vòng đồng và dây xích, trông như để cho các tu sĩ vào trong tạm thời an trí yêu thú thể hình to lớn, không thể cho vào nô thú đại.
Ngụy Tác đi dạo rất thư thái.
Nơi này phong cách hoang dã, phổ thông tu sĩ không thích ở lâu, nên trong các tu sĩ gặp trên đường, đến năm, sáu phần mười trông như hung thần ác sát. Gã cũng gặp được không ít yêu thú lạ lùng, thậm chí trước một gian tiệm còn thấy một con Linh ảo hồ có thể dùng ảo quang ngưng thành các hình dạng, thậm chí là nữ tu.
Gã không nén được định mua ảo quang tam cấp cao giai yêu thú đó.
Đối địch thì yêu thú này không có tác dụng gì nhưng Linh ảo hồ sở trường ngưng hình ảnh đã thấy thành hình lập thể. Ngụy Tác chợt nhăn nhở nghĩ rằng, nếu để Linh ảo hồ nhìn thấy quyển tranh cảo lộ của gã thì quang ảnh lập thể ngưng thành sẽ như thật, rất thích mắt.
Có điều gã chưa kịp mua thì Linh ảo hồ đã được một tu sĩ móc linh thạch ra mua mất. Tu sĩ này có lẽ không nghĩ "sâu" như gã, thông thường tu sĩ mua ảo quang yêu thú đều muốn lợi dụng ảo quang để mê hoặc đê giai yêu thú, hỗ trợ khi săn yêu thú kiếm linh thạch dụng.
Ngụy Tác đi dạo trong tại Vạn Thọ thành rồi như bị hấp dẫn, đi vào một phường thị ở tập thị trước mặt.
Nếu từ trên tầng không Vạn Thọ thành nhìn xuống thì sẽ phát hiện đây là tập thị lớn nhất trong thành, có chừng năm, sáu trăm tiệm. Phường thị thu hút ánh mắt gã là chỗ lớn nhất trong đó.
Phường thị này chiếm diện tích chừng hơn mười lần một tiệm bình thường, những từ bề ngoài nhìn vào lại rất đan giản. Bên ngoài là những cây cột vuông do Vạn thọ thạch đẽo gọt thành, chỉ dùng gỗ rào quanh, trên nóc là da yêu thú xanh biếc che phủ.
Phường thị đang náo nhiệt, có không ít tu sĩ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng thú gầm.
Cách phường thị chừng hai trăm trượng, Ngụy Tác đột nhiên dừng lại.
Gã ngoái nhìn vào một gian phòng tối tăm ở bên trái, ầm một tiếng, nơi có vẻ chuyên bán da yêu thú và nguyên liệu luyện khí tràn ra xích hắc sắc khí lãng, còn mang theo cả kim sắc hỏa tinh.
Sóng khí tràn ra, một tu sĩ bổ nhào xuống vệ đường.
Trong gian phong vang lên tiếng quát. "Bằng vào ngươi, tu luyện thêm mười năm nữa hẵng huênh hoang trước mặt ta." Một tu sĩ râu quai nón mặc xích hồng sắc pháp y hung hãn xuất hiện ở cửa tiệm, khinh bỉ liếc tu sĩ dưới đất, đoạn cười lạnh thản nhiên đi vào, bắt đầu mua bán.
Hôi bào tu sĩ thủ ngã dưới đất ôm ngực bò dậy, trông chừng bốn mươi tuổi, ngực thủng một lỗ nhỏ, máu chảy ào ào. Bò dậy xong, y không nói gì, móc ra mấy viên đan dược nuốt nhanh rồi mắt ánh lên hung hãn, bỏ đi ngay.
"Xem ra thành phong Vạn Thọ thành đúng là dã man, là chỗ tu sĩ tụ tập." Thấy tu sĩ chung quanh quá quen với xung đột, Ngụy Tác không nén được lắc đầu, lẩm bẩm.
"Oành!"
Ngụy Tác lắc đầu, định tiếp tục đến phường thị mà gã hiếu kỳ thì hỏa quang đột nhiên bừng lên ở góc đường bên phải.
Nhìn hỏa quang thò ra như cái lưỡi, Ngụy Tác không nén được mỉm cười.
Hóa ra vì nhân thú hỗn tạp, so với tu sĩ chi thành khác, Vạn Thọ thành chỉ có thể hình dung bằng hai chữ bẩn thỉu. Trừ nước dãi và thể dịch của yêu thú cỡ lớn thì trên đường trong thành thường có phân yêu thú. Có tu sĩ thích thì thuận tay phát một đạo thuật pháp đốt thành tro, không thích thì coi như không nhìn thấy, chỉ cần mình không giẫm phải là được.
Tu sĩ Vạn Thọ thành có lúc phải chịu đựng mùi yêu thú và phải dọn dẹp miễn phí. Hiện tại tu sĩ đó thi phát hỏa hệ thuật pháp, đốt tan đống phân yêu thú.
Ngụy Tác từng thấy trên đường trước mấy phường thị lớn có đống phân kiểu đó, tu sĩ đi qua đêì phát một đạo thuật pháp dọn sạch, giờ lại thấy thì gã không kinh ngạc nữa.
"À!"
Đột nhiên, Ngụy Tác ngẩn người.
Trên góc đường, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi thi triển một đạo hỏa hệ thuật pháp, Ngụy Tác nhìn nghiêng chỉ thấy rất quen mặt, hình như gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời không nhớ ra.
"Bảo bối, bảo bối của ta! Ngươi lại đốt sạch đống bảo bối của Bảo thạch địa long!" Một giọng nói ầm ĩ từ gian hàng cạnh đó vang lên.
Một trung niên tu sĩ mặc hắc sắc pháp bào, mặt mũi sần nghiến răng nghiến lợi quát một hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi.
"Tiền bối đang nói với tại hạ? Cái gì mà bảo bối của Bảo thạch địa long?" Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi không hiểu mô tê gì.
Ngụy Tác nhíu mày, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi tạo cho gã cảm giác quen thuộc, chắc đã gặp ở đâu đó.
"Ngươi định cho qua?" Trung niên tu sĩ nổi giận chỉ xuống đất, "Ngươi đốt hết phân Bảo thạch địa long, tính sao bây giờ!"

Chương 443: Táo bón nặng lắm rồi

"Phân của Bảo thạch địa long? Các hạ bảo bảo bối là phân?" Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi ngẩn ra.
"Thừa lời! Ngươi đốt bảo bối rồi, nên làm sao đây." Hắc bào trung niên tu sĩ nổi giận.
Mắt Ngụy Tác ánh lên, bình tĩnh như thường đi đến chỗ hai người.
Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi tắt tiếng, tựa hồ cho rằng đầu óc hắc bào trung niên tu sĩ có vấn đề.
"Đống bảo bối này ta bỏ ra năm trăm hạ phẩm linh thạch mới mua được." Hắc bào tu sĩ khước gằn giọng, "Ngươi không trả năm trăm hạ phẩm linh thạch cấp thì ta không khách khí."
"Năm trăm hạ phẩm linh thạch?" Hắc bào trung niên tu sĩ nói vậy, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi tỏ vẻ giận dữ, "Vật các hạ mua, sao lại để giữa đường?"
"Mỗ đang cùng vị đạo hữu này mua một thứ, không kịp thu bảo bối lại." Hắc bào trung niên tu sĩ cười lạnh.
"Đúng thế, việc này mỗ xin làm chứng." Một tu sĩ áp xám béo ú đứng cạnh hắc bào trung niên tu sĩ gật đầu.
Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi mặt thoạt xanh thoạt trắng, trầm giọng: "Dù các hạ nói đúng thì cũng do các hạ không thu lại, để ở giữa đường. Một đống phân mà đòi năm trăm hạ phẩm linh thạch, hình như hơi quá?""Thế nào, ngươi tưởng ta nói dối?" Hắc bào trung niên tu sĩ sầm mặt, cười lạnh: "Đống bảo bối này đối với người khác vô dụng nhưng với ta thì khác."
Hắc bào trung niên tu sĩ vỗ lên một nô thú đại trên eo.
Hoàng quang lóe lên, một con thanh sắc sơn dương lưng có mấy cái gai nhọn, phong linh khí tức cực nồng xuất hiện.
"Thanh cương linh dương?" Thấy yêu thú trông khá giống phổ thông sơn dương, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi hơi biến sắc.
"Tiểu tử, ngươi đã biết là Thanh cương linh dương thì biết phân Bảo thạch địa long đối với Thanh cương linh dương cũng như linh đan, có thể tăng trưởng thực lực chứ nhỉ?" Hắc bào trung niên tu sĩ mặt mũi lạnh tanh bảo hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi.
"Thế nào, không định bồi thường hả? Chư vị đạo hữu, làm chứng hộ." Thấy hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi nhất thời không nói gì, hắc bào trung niên tu sĩ cười lạnh, tiếp lời.
"Thế nào, lẽ nào tại Vạn Thọ thành còn có kẻ bá đạ như thế, phá hoại bảo bối rồi không bồi thường?" Ba tu sĩ quanh đó bước lên, sầm mặt vây lấy hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi.
Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi cúi đầu giận dữ, lấy linh thạch đại ra.
"Đạo hữu, việc này có phần bất công ." Thấy hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi định nín nhịn móc ra năm trăm linh thạch, thì Ngụy Tác bình tĩnh như thường xem nhiệt náo chợt cười hắc hắc, gõ gõ bạch ngọc phiến, nói.
"Bất công?" Hắc bào trung niên tu sĩ mắt lóe lên lệ quang, quay lại thấy một thanh niên cầm bạch ngọc phiến, mặc thúy lục sắc pháp y, mặt mũi hơi nhợt nhạt.
Giết người đền mạng, nợ thì trả tiền, ta không thấy việc gì bất công cả." Hắc bào trung niên tu sĩ nhìn gã với vẻ uy hiếp. Ba tu sĩ kia cũng nheo mắt, ra vẻ tiểu tử ngươi nên hiểu không được nhúng mũi vào đây.
"
Đâu có, việc này quá bất công." Ngụy Tác không thèm nhìn ai, nói thật thà.
"
Để mỗ xem bất công chỗ nào." Hắc bào trung niên tu sĩ cười lạnh.
"
Năm trăm hạ phẩm linh thạch sao đủ được." Ngụy Tác nghiêm túc, "phân Bảo thạch địa long với Thanh cương linh dương ít nhất cũng giá trị tám trăm hạ phẩm linh thạch. Với tu sĩ có linh dương mà gặp thì tốn bao nhiêu linh thạch cũng mua. Trước đây mỗ gặp tu sĩ có Thanh cương linh dương tìm được phân Bảo thạch địa long thì thường phải trả tám trăm hạ phẩm linh thạch. Nên biết phân này không phải cứ thích mua là mua được."
"
Gì hả!" Ngụy Tác nói vậy, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi vốn nhìn gã đầy cảm kích càng trở nên nhăn nhó.
"
Đạo hữu nói đúng, phân này không phải muốn mua là được." Hắc bào trung niên tu sĩ thấy Ngụy Tác nói vậy, giãn hẳn sắc mặt: "Bất tại hạ không phải người quá đáng, năm trăm hạ phẩm linh thạch là xong."
Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi không nói gì, lấy ra năm trăm hạ phẩm linh thạch.
"
Đợi đã. Mỗ chưa nói xong." Ngụy Tác dùng bạch ngọc phiến ngăn hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi đừng vội giao linh thạch cho hắc bào trung niên tu sĩ. "Nếu đúng là phân Bảo thạch địa long thì đạo hữu đòi năm trăm linh thạch đích xác không có gì phải nói, chỉ có điều đạo hữu nhầm rồi, đó tựa hồ không phải phân Bảo thạch địa long."
"
Không phải phân Bảo thạch địa long?" Hắc bào trung niên tu sĩ và hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi ngẩn người. Hắc bào trung niên tu sĩ sầm mặt, "Vừa nãy chư vị đạo hữu đều nhìn rõ đống phân đó lấp lánh lam quang, không phải phân Bảo thạch địa long thì là gì? Lẽ nào đạo bảo mỗ nói ngoa?"
"
Vậy hả?" Ngụy Tác cười ha hả, "Vị đạo hữu này, nếu mỗ nhớ không nhầm, Bảo thạch địa long thành niên giống như con giun, chỉ là trên mình có u lồi trong suốt như bảo thạch, là tứ cấp trung giai yêu thú nhưng thập phần hãn hữu. Thể hình chỉ chừng một thước, lớn cỡ tay trẻ con, trừ Bảo thạch địa long này chắc không còn giống thứ hai chứ nhỉ?"
"
Thừa lời, Bảo thạch địa long là yêu thú thế nào, cả Vạn Thọ thành có ai không biết. Bảo thạch địa long đương nhiên chỉ có một loại." Hắc bào trung niên tu sĩ cười lạnh, "Các hạ định khoe kiến thức? Nếu không có việc gì nữa thì đi ngay, không thì mỗ không có hứng nói vớ vẩn."
"
Bảo thạch địa long đó, mông còn to hơn người, táo bón lắm rồi." Hắc bào trung niên tu sĩ nói vậy, Ngụy Tác cười ha hả, chỉ xuống đất, "Không thì thân thể Bảo thạch địa long chỉ bằng tay trẻ con, sao phân lại bằng tay người lớn."
"
Ha ha!" Nhìn vào hướng Ngụy Tác chỉ, ngay cả hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi sắc mặt khó coi cũng không nén được cười thành tiếng.
Hóa ra "
bảo bối" đó tuy bị một đạo hỏa hệ thuật pháp đốt thành tro nhưng mặt đất còn dấu. "Bảo bối" màu lam thì không sai nhưng, hắc bào trung niên tu sĩ không nói mò nhưng từ dấu vết thì đều to như tay người lớn. Một yêu thú lớn cỡ tay trẻ con mà thải ra thứ to hơn mình nhiều thì bản lĩnh còn hơn cả tu sĩ Kim đan ngũ trọng.
"
Ngươi!" Hắc bào trung niên tu sĩ ngẩn ra, quyết định trở mặt, sắc mặt âm trầm, "Tiểu tử, xem ra cố ý giở trò với ta hả."
"
Hôm nay hơi nóng, không biết dùng vật này tạo gió thì có mát hơn không, hay là dùng vật này tạo nước? Có khí dùng băng hệ lại càng thoái mái." Ngụy Tác như không nghe thấy, vừa lẩm bẩm vừa lấy ra từng món.
"
..." Hắc bào trung niên tu sĩ và mấy tu sĩ quanh đó nhợt nhạt mặt mày.
Ngụy Tác lấy ra toàn là linh giai thượng phẩm pháp bảo. Gã lấy từ nạp bảo nang ra pháp bảo tiến công năm linh giai thượng phẩm, ba pháp bảo phòng ngự.
Linh giai thượng phẩm pháp bảo, với tu sĩ Phân niệm cảnh tứ ngũ trọng cũng đáng coi trọng, nói gì đến tu sĩ Phân niệm nhất trọng, Chu thiên tứ trọng, ngũ trọng. Hà huống Ngụy Tác lấy ra nhiều như thế, nếu giao đấu, chỉ cần gã dùng một nửa là đủ đối phó cả toán.
"A? Các hạ nói gì? Trời nóng nên mỗ không chú ý." Lấy từ nạp bảo nang ra cả mớ pháp bảo, Ngụy Tác như vừa không thấy hắc bào trung niên tu sĩ uy hiếp, lại hỏi.
"
A. Không có gì, có lẽ tại hạ bị lừa, kẻ đó đưa cho tại hạ không phải phân Bảo thạch địa long, tại hạ sẽ tìm tên lừa đảo đó tính sổ." Hắc bào trung niên tu sĩ buông ra một câu vô sỉ rồi bỏ chạy.
"
Bọn tại hạ giúp các hạ tính nợ!" Mấy tu sĩ khác vội chạy theo.
"
Ha ha!" Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi lại bật cười. Đoạn hành lễ với Ngụy Tác: "Đa tạ tiền bối xuất thủ tương trợ."
"
Bất tất khách khí." Ngụy Tác mỉm cười, lấy một món pháp bảo tiến công linh giai thượng phẩm hòa một món pháp bảo phòng ngự linh giai thượng phẩm, đưa cho hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi.
"
Tiền bối, thế là thế nào?" Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi ngẩn người.
"
Nếu mỗ không nhầm, các hạ tên Trương Phong Dực." Ngụy Tác mỉm cười, bảo hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi: "Có lẽ các hạ không nhớ mỗ nhưng mấy năm trước từng giúp tại hạ. Hai thứ này coi như lễ vật cảm tạ."
"
Giúp đỡ từ mấy năm trước?" Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi ngẩn người, nghi hoặc.
"
Đằng nào cũng chỉ hai thứ, các hạ nhận đi, nếu có thời gian, mỗ sẽ nói kỹ." Ngụy Tác cười bảo.
"
Tại hạ xin nhận." Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi do dự một chốc, thu hai pháp bảo, tỏ vẻ khó xử, "Tại hạ có việc gấp phải đi..."
"
Vậy thì, Trương đạo hữu cứ đi trước. Sau này có duyên gặp lại, chúng ta trò chuyện sau." Ngụy Tác vòng tay.
"
Không biết đạo hữu xưng hô thế nào?" Hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi quay đi, nhưng chợt nhớ ra, quay lại hỏi.
"
Tại hạ Quý Lý", Ngụy Tác mắt lóe lên.
"
Quý đạo hữu, tại hạ nhớ rồi, lần tới tuyệt đối không quên." Nói đoạn hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi đi ngay. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"
Không ngờ tại địa phương này gặp được y." Nhìn theo hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi, Ngụy Tác không nén được mỉm cười.
Gã nghĩ mãi mới ra từng gặp đối phương ở đâu.
Lúc xưa gã đến Thất Tinh thành, thấy Tâm Hữu Lan thì y đã nhắc nhở đừng nhìn thẳng, bằng không sẽ chọc giận Tâm Hữu Lan. Lúc đó y bảo mình tên Trương Phong Dực, Ngụy Tác tưởng y cũng như mình, chỉ dùng tên giả, nhưng sau đó nghe mấy tu sĩ khác gọi y như thế thì mới biết là tên thật. Y thập phần chân thành, để lại ấn tượng rất sâu cho gã.
Lúc đó y nhắc nhở Ngụy Tác đừng nhìn Tâm Hữu Lan, đương nhiên chỉ là việc thoáng qua nên không nhớ, chỉ là việc này đối với Ngụy Tác lại không nhỏ, bởi nếu thật sự chọc giận Tâm Hữu Lan, chưa biết chừng Ngụy Tác sẽ gặp phiền hà, không có tu vi như hiện giờ.
Ngụy Tác cho rằng y đáng để kết giao, nên khi có nhiều linh giai pháp bảo, coi y là bằng hữu thì gã cực kỳ xa xỉ tặng liền hai linh giai thượng phẩm pháp bảo.
Đối với Ngụy Tác vốn không có nhiều bằng hữu thì gặp một người quen có hảo cảm là việc rất vui mừng.
Hôm đó tại Thất Tinh thành gặp Trương Phong Dực, gã chỉ có tu vi Chu thiên tam trọng, Trương Phong Dực bất qumới Chu thiên lưỡng trọng, lần này gặp lại, Trương Phong Dực đã có tu vi Chu thiên ngũ trọng, tốc độ tu luyện không chậm tí nào.
Lại mỉm cười nhớ lại việc trong Thất Tinh thành hôm đó, Ngụy Tác lại đi về phía phường thị.
...
"Xem ra y không phải tu sĩ thông thường, có nhiều linh giai thượng phẩm pháp bảo như thế! Cho ta liền hai món."
"
Ta tùy nhìn mặt một đệ tử mới vào mà luyện chế Hỗn nguyên diện cụ, đệ tử đó tựa hồ tên Trương Phong Dực, xem ra y là bạn cũ của Trương Phong Dực. Bất quá để tránh bị phát hiện thì tan nên đi thật nhanh."
Ngụy Tác không biết rằng hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi vội vàng rời tập thị đến một truyền tống pháp trận trong Linh Thú thành nộp phí dụng rồi xuất hiện trong truyền tống pháp trận của Thiên Cơ thành gần đó nhất. Lúc hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi lẩm bẩm, thanh âm đã đổi, không phải là nam mà là giọng nữ rất ngọt ngào.

Chương 444: Vết nứt Thiên khung

Đi nhanh qua mấy đường phố, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi dừng lại trong một ngõ nhỏ.
Hai tay rực lên lam sắc quang hoa nhàn nhạt, vuốt lên mặt, cởi một tấm mặt nạ mỏng như cánh ve xuống.
Tấm mặt nạ đặc biệt này màu trắng, mềm xèo, ướt nhẹp, như mỡ dưới da cá, một mặt có khoa đẩu phù văn.
Trừ tấm mặt nạ, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi khẽ vẩy tay, lam sắc quang hoa lóe lên, tấm mặt nạ mà tu vi và thần thức của Ngụy Tác cũng không nhận ra hóa thành tro tàn, tan biến vô ảnh vô tung.
Tiếp đó, hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi lấy ra một tấm mặt nạ tương tự, mặt nạ được biến thành hoàn toàn trong suốt rồi dính lên mặt nàng.
Diện mạo của hoàng sam tu sĩ trẻ tuổi lại là một tuyệt sắc nữ tu mặt hoa da phấn, xinh đẹp không kém gì Cơ Nhã.
Đeo mặt nạ lên, nữ tu biến thành một nam tu mặt rỗ.
Mặt nạ của nữ tu cực kỳ huyền diệu, không thể nào nhận ra nàng đang đeo mặt nạ. Vừa đeo lên là khí tức cũng thay đổi, biến thành một tu sĩ Phân niệm lưỡng trọng, khí tức công pháp cũng khác hẳn.Mặt nạ này có công hiệu triệt để cải biến khí tức củ tu sĩ.
Dù Ngụy Tác gặp bây giờ cũng không nhận ra nữ tu là "Trương Phong Dực". Gã luyện Vọng khí thuật còn không nhận ra thì tu sĩ khác càng không thể.
"Chỗ phân này không phải cứ muốn mua là có bán... Xem ra Bảo thạch địa long táo bón nặng lắm rồi..."
Nữ tu biến đổi xong thì khẽ nói rồi nở nụ cười vừa ý. Hiển nhiên nàng đang nhớ lại đoạn đối thoại giữa Ngụy Tác và hắc bào trung niên tu sĩ.
"Chắc y cũng dùng dịch dung đan dược, đó mới là diện mục của y."
Cố nén nụ cười, nữ tu liếc quanh, xác định không có ai thì vung tay, thủy quang trong veo dâng lên, không ngừng biến hóa, mục quang nàng ta cũng không ngừng lấp lóe, tựa hồ thủy quang có thể thay đổi hình dạng theo suy nghĩ của nàng ta.
Kinh ngạc là chỉ mấy giây sau, thủy quang trong suốt lại ngưng thành diện mục một nam tu giống Ngụy Tác mấy phần!
Rõ ràng, tuyệt sắc nữ tu này còn luyện thuật pháp nhìn thấu dịch dung thuật của đối phương.
"Ta đang không có pháp bảo gì, y cho ngay hai món này, ngày sau có cơ hội sẽ cảm tạ." Khẽ nói đoan nữ tu lại to vẻ ưu sầu nhún chân lướt khỏi con ngõ.
...
"Bán cả yêu thú thành niên, phường thị này là một tại Thiên Huyền đại lục nam bộ."
Ngụy Tác đang đứng trong một phường thị rất rộng, khiến gã hứng thú, nhưng bề ngoài cực kỳ đan giản.
Phường thị này chuyên bán các loại yêu thú còn sống, phần lớn là yêu thú thành niên.
Trong gian phường thị có hơn trăm cái lồng, mỗi lồng đựng một hoặc mấy yêu thú.
Những yêu thú này đều hoang dã, trên mình còn dã tính đặc hữu và những vết thương đã bị từ lâu. Lồng nhốt chỉ bằng gỗ thường, bên trong bố trí thanh sắc đồng trụ có dây xích khắc đầy phù văn, yêu thú bị trói thì thần thông bị chế trụ, chỉ có thể đi lại chứ không thể động dụng thuật pháp.
Trong phường thị có rất nhiều tu sĩ, những yêu thú cũng được tự do, ăn uống bài tiết đều một chỗ nên mấy cái lồng không khác gì chuồng lợn, mùi khó ngửi bốc lên nồng nặc, trong phường thị còn bẩn hơn bên ngoài.
Ngụy Tác đi vào, không hề có ai tiếp đón, xem ra tu sĩ vào đây đều tự xem xét, thích yêu thú nào thì gọi điếm viên đến giao dịch.
Bình thường gã sẽ không có hứng ở lại lâu một nơi thế này vì tuy trong phường thị có gần trăm loại yêu thú nhưng cao nhất chỉ là ngũ cấp đê giai. Yêu thú cỡ này đối với hữu Phệ tâm trùng và Ngụy Tác đương nhiên không có tác dụng gì.
Gã không vội rời đi ngay mà đi quanh xem xét.
Chốc sau, Ngụy Tác mua một hỏa hồng sắc tiểu thú trông như chuột rồi rời khỏi phường thị bẩn thỉu, khó ngửi đó.
Lúc gã rời đi, ở một nơi tại thinh không cực bắc Thiên Huyền đại lục, có hai tu sĩ không liên quan gì đến gã đang lướt về phía Thiên khung.
Hai tu sĩ này, một mặc quất hoàng sắc pháp y, thêu phù văn như tiểu kiếm, chừng bốn mươi tuổi, mặt mày nhẵn nhụi, người còn lại mặc hôi sắc pháp y có phù văn như đồng tiền, chừng ba mươi tuổi, mặt dài ngoằng, lưng đeo ô sao phi kiếm, rõ ràng là kiếm tu tu luyện phi kiếm pháp quyết.
Cả hai đều tu vi không thấp, bạch diện trung niên tu sĩ Phân niệm cảnh tam trọng, kiếm tu mặc hôi sắc pháp y cũng vậy. Cả hai đừng trên phi độn pháp bảo tử ngọc hồ lô do bạch diện trung niên tu sĩ điều khiển, lướt đến Thiên khung gần đó, chắc cùng ra bên ngoài Thiên khung rèn luyện, săn yêu thú hoặc hái thiên tài địa bảo.
Sau lưng hai tu sĩ loáng thoáng thấy bóng một tòa tu sĩ chi thành xây theo ngọn núi, còn ở phía đông, cách chừng một nghìn năm trăm dặm, trên một điểm của Thiên khung có lam hắc sắc quang hoa cực kỳ đặc biệt như đang vá Thiên khung.
Lam hắc sắc quang hoa được nhìn rõ từ ngoài nghìn dặm, dài quá mấy trăm trượng, rộng ít nhất cũng mười mấy trượng.
Quanh lam hắc sắc quang hoa liên tục có độn quang lóe lên, tựa hồ có tu sĩ tuần tra.
Nếu Ngụy Tác đến đây khẳng định sẽ dừng lại, thậm chí ra xem lam hắc sắc quang hoa, nhưng gã chưa từng đến đây, cũng không thấy Thiên khung tỏa nhũ bạch sắc linh quang nhàn nhạt lại có lam hắc sắc quang hoa quỷ dị như thế. Hai tu sĩ này liếc nhìn nơi đó, không hề tỏ vẻ kinh ngạc, rõ ràng biết vì sao có một đạo quang hoa này.
Chừng sau một tuần hương, hai tu sĩ Phân niệm cảnh tiện cách Thiên khung thông thiên tiếp địa chừng trăm trượng.
Bạch diện trung niên tu sĩ điều khiển tử ngọc hồ lô hạ bớt độn tốc, sắc mặt hai tu sĩ tỏ vẻ ngưng trọng và kính sợ.
Rõ ràng dù là tu sĩ nào, trước uy lực của Thiên khung đều phải khuất phục.
Hơi ngừng lại như kính ngưỡng Thiên khung chi uy, tử ngọc hồ lô lại rực tử quang xem ra định vượt ra ngoài Thiên khung.
Nhưng lướt đi chưa đầy mười trượng trượng, tử ngọc hồ lô sững lại.
"Diệp đạo hữu, đây là...?" Đồng thời, trung niên bạch diện tu sĩ hơi ngừng thở, kinh hãi nhìn hôi sam kiếm tu.
Cả hai đối diện Thiên khung, một điểm xích hồng sắc quang điểm với tốc độ kinh nhân lớn vụt lên, chỉ hai tích tắc đã trở thành một dải sáng khổng lồ và uy năng kinh ngân va vào Thiên khung.
"Chát!"
Tầng không dưới chân trung niên bạch diện tu sĩ và hôi sam kiếm tu rung động, tử ngọc hồ lô rung theo.
Thiên khung lóe lên quang hoa, tựa hồ không hề hấn gì, xích hồng sắc quang hoa bắn lại với tốc độ kinh nhân. "Oành!" Xích hồng sắc quang hoa bị vật gì đó ngăn lại, nổ tung bên ngoài Thiên khung.
Xích hồng sắc quang hoa bừng lên, vô số đạo quang diễm rực rỡ va vào Thiên khung.
Vô số hắc ảnh, ẩn ẩn ước ước hiện lên bên ngoài Thiên khung.
"Lẽ nào..." Hôi sam kiếm tu đột nhiên nhớ ra, sắc mặt không còn hạt máu.
"A!" Trung niên bạch diện tu sĩ thấy hôi sam kiếm tu biến sắc thì như hiểu ra, kinh hãi kêu lên, quay ngược tử ngọc hồ lô, chạy như điên theo lối đã đi.
"Chát!" "Chát!" "Chát!" "Chát!"
Sau lưng hai người Thiên khung bất động, tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên không ngừng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Cách!"
Nhìn thì các loại quang hoa, quang diễm từ bên ngoài xung kích không khiến Thiên khung hề hấn gì, nhưng lúc này Thiên khung ở đây như có biến đổi về chất, có một đoạn linh quang đột nhiên mong dần rồi xuất hiện thủy tinh quang văn.
Trên Thiên khung, một chỗ rộng chừng sáu, bảy mươi trượng, rộng năm, sáu trượng mờ hẳn linh quang, đột linh quang tan biến hết!
Thiên khung thông thiên tiếp địa này đột nhiên xuất hiện một vết nứt!
"A!"
Hai tu kinh hãi kêu lên thảm thiết, rực lên quang hoa, bị vô số quang diễm nhấn chìm!
Các loại yêu thú như dòng suối lao vào!

Chương 445: Ngôi thành quan trọng ở cực bắc

Yêu khí ngút trời phun tràn.
Xích hồng sắc quang hoa chói lòa va vào vết nứt để yêu thú dày đặc "chen" vào.
Xích hồng sắc quang hoa bao trùm một con hỏa phượng hơn năm trượng!
Khí tức của hỏa phượng thậm chí còn đáng sợ hơn tu sĩ Kim đan nhất trọng, lưỡng trọng. Ngực nó có một vệt cháy đen, tựa hồ bị uy năng Thiên khung phản kích nên thụ thương không nhẹ.
Hỏa phượng yêu thú không thấp hơn thất cấp trung giai xuyên qua Thiên khung thì hắc sắc yêu khí hùng hậu tràn vào theo.
Phát ra hắc sắc yêu khí là một hắc sắc cự viên, đầu lõm xuống, ngực có hoàng sắc hoa văn đặc biệt.Khí tức trên mình hắc sắc cự viên hoàn toàn không kém gì hỏa phượng, trông nó cực kỳ hung thần ác sát, mắt ánh lên hoàng quang, tính khí cũng không tốt hơn hỏa phượng, hai tay vung loạn xạ khiến mọi yêu thú dám đến gần nó năm trượng bị hắc quang trực tiếp đánh tan xác.
Hai con yêu thú phẩm giai cực cao lần lượt lọt vào, trong tu sĩ chi thành cách mấy nghìn dặm dấy lên độn quang. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Đầu tiên là mấy trăm đạo, càng về sau càng nhiều, thành nghìn vạn đạo, khiến tu sĩ trong thành bị triệt để kinh động, đổ xô đến.
Yêu thú không ngừng tràn vào như dòng suối, thoáng sau đã đến mấy nghìn con.
Đàn yêu thú, kể cả hỏa phượng và hắc sắc cự viên không chạy tứ tán mà đổ vào tu sĩ thành trì.
Trong số độn quang từ tu sĩ chi thành có một đạo vàng mà một đạo trắng vượt trội, tốc độ hơn xa, cùng rực lên uy áp kinh nhân, phía trên độn quang bị linh khí dao động khiến cho liên tục biến đổi.
Bạch sắc độn quang là một hôi bào lão giả, mặt mũi đoan chính uy nghiêm, mắt có điện mang, mái tóc bạc không ngừng lấp lánh thanh quang, cũng là Kim đan kỳ đại tu sĩ, bạch sắc linh khí ngưng thành hình con tằm, rất đặc biệt.
Hoàng sắc độn quang còn lại là một đạo sĩ lùn chỉ cỡ nam đồng năm, sáu tuổi. Lam bào đạo sĩ này cũng là Kim đan kỳ đại tu sĩ, phát ra linh khí cùng màu tím như Ngụy Tác, độn do hoàng sắc tiểu chu dưới chân dấy lên. Có điều tử sắc linh khí ngưng thành một tấm bát quái pháp kính. Gã lùn này mi thanh mục tú, mặt mũi như trẻ con mấy tuổi, chỉ là nhãn thần thập phần lăng lệ, thâm trầm, rõ ràng vì công pháp nên mới có dung mạo này, tuổi tác thật thì không hề ít.
"Thiên khung lại nứt một vết! Trong mười năm nay, vết thứ tư rồi, còn cách vết cũ quá gần!"
"Thanh đạo hữu, để mỗ hộ pháp, mau bày Băng phách hàn quang trận."
Hai Kim đan tu sĩ dẫn đầu lao về phía đàn yêu thú cuồn cuộn yêu khí, không ngừng trò chuyện.
"Vết nứt này không biết lớn cỡ nào..."
"Thanh đạo hữu, có thể cho mượn Long ngâm bảo âm chung chăng."
Hôi bào lão giả uy nghiêm đươc đạo sĩ lùn gọi là Thanh đạo hữu hiện rõ thần sắc kinh hãi, toàn nói đến việc Thiên khung thủng một lỗ. Đạo sĩ lùn mặt mũi như nam đồng năm, sáu tuổi lại trầm tĩnh như nước, nói về việc nghênh chiến yêu thú.
Hôi bào lão giả uy nghiêm trông có vẻ sợ hãi, không ra thế nào cả.
Thực tế bất kỳ tu sĩ Thiên Huyền đại lục bắc bộ nào thấy hôi bào lão giả thì đều kính sợ, không dám khinh thị.
Lão giả tên Thanh Lăng Tử, phong hiệu Thiên Tàm chân nhân, đại danh đỉnh đỉnh tại Thiên Huyền đại lục, từng giết hai tu sĩ Kim đan kỳ, bình thường vẫn nổi danh là tính cách nóng nảy.
Hiện tại Thanh Lăng Tử biểu hiện như vậy vì từng cùng đạo sĩ lùn Phượng Tiêu Nhiên, cực kỳ nổi danh ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ từng trải qua một lần Thiên khung bị nứt.
Mấy năm trước Ngụy Tác tham quan đại hội thu đồ của Huyền Phong môn thì kiến thức còn thiển bạc, chi được nghe qua tu sĩ khác giới thiệu, tuy tại Thiên Huyền đại lục, nghĩ đến đại tông môn đỉnh nhọn thì mọi tu sĩ đô đều nhớ đến trung bộ, những đỉnh cấp tông môn như Huyền Phong môn đều ở trung bộ. Thật sự thì vì Thiên Huyền đại lục trung bộ quá rộng, có hơn nghìn tu sĩ chi thành chứ thực lực bình quân lợi hại nhất phải là bắc bộ chư thành.
Vì ở phía bắc, Thiên khung bao trùm cả đại lục nứt nhiều nhất, phía trong cũng có không ít yêu thú lợi hại sinh tồn, hoàn cảnh sống của tu sĩ khó khăn, kinh nghiệm đấu pháp cũng phong phú. Bắc Minh tông ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ ngang danh với Huyền Phong môn, được xếp vào thập đại tông môn, nhưng số lượng môn hạ đệ tử chỉ bằng một phần Huyền Phong môn.
Thiên Tàm chân nhân Thanh Lăng Tử và Tử Kính chân nhân Phượng Tiêu Nhiên đều là tu sĩ Thiên Dưỡng thành, khác nhau ở chỗ Thiên Tàm chân nhân là tán tu, Tử Kính chân nhân là đại trưởng lão của Thiên Dưỡng tông.
Thiên Dưỡng thành là một ngôi thành quan trọng ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ, một trong thị ba thành trì ở cực bắc gần Thiên khung nhất, có thị trường giao dịch lớn nhất về da yêu thú, yêu đan và nguyên liệu luyện khí như xương cốt, là chỗ tụ tập quan trọng nhất của các tu sĩ luyện khí ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ.
Ba mươi năm trước, Thiên khung ngoài Thiên Dưỡng thành đột nhiên xuất hiện vết nứt.
Vết nứt là nơi tử hắc sắc quang hoa lấp lánh, tử hắc sắc quang hoa là phong ấn pháp trận do các tu sĩ lợi hại của Thiên Dưỡng thành liên thủ bố trí, bịt Thiên khung lại!
Tu sĩ chưa từng trải qua lần Thiên khung bị thủng đó vị tất sẽ thấy Thiên khung nứt có gì quan trọng, cùng lắm có thêm yêu thú tràn vào. Nhưng thật ra có nhiều yêu thú tựa hồ đô cảm giác được, thậm chí có những yêu thú cảm tri đặc biệt sắc bén sẽ biết trước khi uy năng Thiên khung yếu ớt, nên sẽ có số lượng kinh nhân yêu thú tràn qua vết nứt này.
Ba mươi năm trước, tuyệt đại đa số tu sĩ Thiên Dưỡng thành không ý thức được như thế, cũng không kịp thời tổ chức chống chọi, vá lại vết nứt Thiên khung, kết quả không biết bao nhiêu yêu thú tràn vào, nhờ tu sĩ ở các thành trì khác không ngừng thông qua truyền tống pháp trận đến cứu viện mà Thiên Dưỡng thành và vài thành trì vẫn như bị thú triều xung kích, chết mất hơn vạn tu sĩ.
Khi ấy Thanh Lăng Tử còn tu vi Phân niệm cảnh ngũ trọng, Phượng Tiêu Nhiên vừa ngưng thành kim đan, chưa có bao nhiêu pháp bảo lợi hại, tận mắt thấy không ít tu sĩ có thực lực ngang ngửa mất mạng.
Hiện tại những tu sĩ từng trải qua lần đó đều biết Thiên khung nứt ra thì cũng như hồng thủy, phải nhanh chóng vá lại, không thì bên ngoài Thiên khung sẽ càng lúc càng có nhiều yêu thú cảm giác được, tràn tới với số lượng càng kinh nhân, thực lực càng đáng sợ. Đối với nhiều cao giai yêu thú, nhục thân tu sĩ nhiều linh khí, thậm chí kim đan của Kim đan tu sĩ là vật đại bổ, tương đương với linh dược. Càng nhiều cao giai yêu thú tràn tới, uy thế sẽ càng như nước lũ vỡ đê, đừng nói thành trì bị hủy, tu sĩ gần đó cũng khó thoát, độn tốc của nhiều yêu thú còn hơn cả pháp bảo và thuật pháp phi độn của tu sĩ.
Thanh Lăng Tử kinh hãi đến độ tâm thần bất ổn vì số lượng vết nứt Thiên khung ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ không ít nhưng là từ bao nhiêu vạn năm tích lũy lại, còn mấy chục năm đã xuất hiện hai vết nứt trong vòng vài nghìn dặm thì lịch sử Thiên Huyền đại lục chưa từng có!
Nhưng dấu hiệu cho thấy thời gian vết nứt Thiên khung xuất hiện càng lúc càng ngắn, Thiên khung uy năng tổn hao, tựa hồ là sự thực!
"Thất sát hỏa phượng, Phệ hồn viên, Thanh đạo hữu, bày Băng phách hàn quang trận ở đây! Đạo hữu đối phó Thất sát hỏa phượng, tại hạ nghênh đón Phệ hồn viên."
Lướt nhanh tới, cách đàn yêu thú quần chừng ba, bốn mươi dặm, thấy rõ hỏa phượng và hắc sắc cự viên thì đạo sĩ lùn vốn trầm tĩnh cực độ cũng nhăn mặt, nói mấy câu với Thanh Lăng Tử rồi dừng lại, vung tay tế xuất một chiếc bạch sắc tiểu chung bạch vụ liễu nhiễu và một viên thanh sắc châu tử cỡ nắm tay, lấy ta cả một tấm băng lam sắc ngọc phù.
Thanh Lăng Tử dừng lại, vỗ lên nạp bảo nang lấy ra một bạch sắc huyền băng băng trụ chừng ba trượng.
Thoáng sau, Thanh Lăng Tử lại lấy ra hơn trăm cây bạch sắc huyền băng băng trụ cỡ đùi người, được y điều khiển, tản ra đứng sừng sừng trước mặt.
"Bạch đạo hữu đến rồi."
Đồng thời, hai Kim đan tu sĩ cảm giác được, liếc về phía bắc, nhẹ lòng hẳn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau