THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 431 - Chương 435

Chương 431: Tức… đến chết

"Oành!" Ngân sắc tiễn bắn vào thông đạo, vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa, sóng khí tràn ra.
Hơn mười đệ tử Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông ở gần thông đạo đều kinh hãi, định kích phát pháp bảo cùng thuật pháp.
Trong thông đạo trống trơn, không một bóng người.
Đừng nói có tu sĩ đang run rẩy, ngay cả Hàn Vô Nhã vừa kích phát Lạc tinh thần tiễn cũng ngẩn người.
"Lẽ nào y còn thuấn di pháp bảo khác?"
"Cách!" Trong lúc các tu sĩ ngẩn người, đầu óc hiện lên ý nghĩ này thì mặt đất dưới chân vang lên tiếng động khẽ.
Tuyệt đại đa số tu sĩ kinh hoàng nhìn xuống.
"Xoẹt!", phi kiếm lấp lánh kim, hoàng lưỡng sắc quang hoa của Ngụy Tác xuất hiện trong thông đạo trống trơn, thái cổ hung hỏa hình nấm cũng tràn ra.
"Oành!"
Tuyệt đại đa số tu sĩ không kịp phát ta pháp bảo công kích thì phi kiếm và hắc sắc thái cổ hung hỏa đã xung kích lên phòng tuyến do linh quang quang tráo và pháp khí phòng ngự tổ thành.
"Phù!"Một đòn này của Ngụy Tác xuyên thủng năm, sáu tầng quang hoa cánh, hai tu sĩ bị thái cổ hung hỏa thiêu đốt, hóa thành tro tàn, còn ba tu sĩ đối diện gã bị phi kiếm hất bay, tắt thở trên không.
Trước ba sau năm, Ngụy Tác giết liền tám người!
"Ẩn hình pháp y!"
Một bạch sam tu sĩ hãi hùng, tu sĩ tết tóc sau gáy này lại là trưởng lão Đông Dao thắng địa Bạch Huyền Cơ.
Ba nãy Ngụy Tác xuất thủ, Tụ Tinh tông đại trưởng lão Tống Dương vốn vận khí không tệ cũng bị thái cổ hung hỏa lấy mạng, nhưng Bạch Huyền Cơ đến giờ vẫn may mắn sống sót.
Phi kiếm cánh cửa và thái cổ hung hỏa tế xuất, quanh Ngụy Tác tử khí liễu nhiễu, thân ảnh hiện ra.
Hóa ra ba nãy ngần ấy tu sĩ nhìn thông đạo chằm chằn, gã bất động đứng trong đó.
Tuy có thể qua được ngần ấy thần thức tìm kiếm, khẳng định trừ ẩn hình pháp y còn cần đến thuật pháp che giấu khí tức nữa. Nhưng gã làm ậy quả thật cực kỳ lớn mật, vì chỉ cần các tu sĩ toàn lực phát động một đòn thì gã lãnh đủ.
Bạch Huyền Cơ kinh hô, Ngụy Tác không hề dừng lại, thân thể bắn lùi lại, thu ẩn hình pháp y lại, đồng thời mặt mũi lạnh tanh ném thanh sắc pháp y dính máu ra.
"Điếu Sa chân nhân!"
Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã mặt cắt không còn hột máu.
Ngụy Tác ném pháp y ra, là của Điếu Sa chân nhân.
Gã cầm pháp y của Điếu Sa chân nhân, không cần nghĩ cũng biết kết cục của lão thế nào!
Từ lúc Hoàng Nha Tử, Trường Phong chân nhân vào trong lòng Tiểu Dạ sơn đến giờ mới chỉ một chốc, Hoàng Nha Tử và Hàn Vi Vi mới giao thủ vài chiêu nhưng một tu vi Kim đan lưỡng trọng đại tu sĩ đã bị gã lấy mạng!
Mà những pháp bảo lợi hại, kể cả khô lâu pháp bảo cũng không có mặt!
"A!"
Tiếng kêu thảm đột nhiên từ thông đạo bên ngách vang lên.
Một tu sĩ Tụ Tinh tông tài vừa thò đầu lên, chưa nhìn rõ mô tê gì thì bị một con bướm rực rỡ phun ra chất nhầy bao kín, chân y lóe lên huyết quang, ngã ngửa.
Một tu sĩ Đông Dao thắng địa run rẩy, đột nhiên nhắm một thông đạo khác bỏ chạy.
Nhưng tu sĩ khác như tỉnh mộng, tranh nhau bỏ chạy.
"Kẻ nào bỏ chạy, giết!" Một đạo ngân sắc tiễn quang lấy mạng một tu sĩ Tụ Tinh tông bỏ chạy.
Những tất cả đã vỡ mật, càng chạy nhanh hơn.
Phát ra đạo tiễn quang, thân thể Hàn Vô Nhã lắc lư, thoáng sau trong động quật trừ bọn Ngụy Tác thì chỉ còn lại y, Trường Phong chân nhân, Hoàng Nha Tử.
"Ta liều với ngươi!"
Trường Phong chân nhân nhợt nhạt mặt mày gầm lên, thanh sắc kim đan dày đặc quang văn nhỏ xíu. Rõ ràng lão biết đã thất bại toàn diện, định tự nổ kim đan.
Nếu kim đan nổ, Tiểu Dạ sơn chắc sẽ sập quá nửa.
"Cơ Nhã, cầm chân hai người kia, đừng để đào tẩu."
Sắc mặt Ngụy Tác không hề biến hóa, mi tâm bừng lên vạn đạo tử sắc hà quang, trấn áp kim đan của Trường Phong chân nhân.
Nhất thời quang văn trên kim đan của Trường Phong chân nhân bị trấn áp, không thể khuếch đại.
Cùng lúc, phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác cũng chém xuống Trường Phong chân nhân.
"Nổ! A!"
Trường Phong chân nhân tỏ vẻ điên cuồng linh khí kịch liệt dâng tràn, thanh sắc phong trụ chặn đứng phi kiếm cánh cửa, kim đan quang văn sáng rực, có vẻ sắp phá được trấn áp từ kim đan hà quang của Ngụy Tác thì gan bàn chân đột nhiên lóe lên huyết quang.
Gan bàn chân lão từng bị Phệ tâm trùng đâm thủng, lại bị thêm một vết nữa!
Hóa ra phi kiếm cánh cửa từ trên không ép xuống, Trường Phong chân nhân tuy dốc toàn lực ngăn chặn nhưng bất tri bất giác bị ép đến sát mặt đất.
Trường Phong chân nhân cứng người.
Ngụy Tác phất tay, thanh quang nhỏ xíu bắn ra, đâm vào thân thể Trường Phong chân nhân.
Trường Phong chân nhân tắt hẳn tiếng kêu rớt xuống. Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh hút viên kim đan mờ hẳn quang hoa vào nạp bảo nang.
"Ngụy Tác, ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi!"
Cùng lúc, Hàn Vô Nhã đột nhiên gầm lên hung hãn, dừng công kích Cơ Nhã và Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân. Y không kích phát hai pháp bảo mà ngưng thành ngân sắc tinh quang giáng lên hai hai pháp bảo.
"Cách!" Lạc tinh thần cung gã gục, Vũ hóa thiên kính cũng vỡ vụn.
Thân thể y lao vào mấy đạo quang hoa, hóa thành tro!
Ngụy Tác nheo mắt.
"A! Đều là đạo giai thượng phẩm pháp bảo !" Lục bào lão đầu xót ruột cực độ kêu lên.
Tụ Tinh tông tông chủ Hàn Vô Nhã thấy không thoát được thì quyết ngọc thạch câu phần, chết cũng không để bọn Ngụy Tác lấy được pháp bảo.
"Cứng cỏi lắm!"
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân lắc đầu, nhìn sang phía Hoàng Nha Tử.
Hoàng Nha Tử mặt như tro tàn.
"Đừng ai nhúng tay, để ta một mình đối phó y." Thấy bọn Chân Sùng Minh đều nhìn vào, Hàn Vi Vi đang giao đấu hăng say với Hoàng Nha Tử kêu to.
"À!" Hàn Vi Vi kêu thế, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân lại nhìn sang Ngụy Tác cùng Cơ Nhã.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường gật đầu, hoàng quang lóe lên, Phệ tâm trùng vừa đâm thủng chân Trường Phong chân nhân xuất hiện, Pháp vương thái điệp cũng bay tới, áp sát Hoàng Nha Tử.
Ngụy Tác gật đầu, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân ngoan ngoãn đứng xem.
"Xem pháp bảo!"
"Băng Ly chân quyết!"
Tiếng kêu không ngừng vang trong động quật, Hàn Vi Vi càng đánh hưng phấn, Hoàng Nha Tử càng lúc càng nhợt nhạt.
Hoàng Nha Tử chỉ muốn đào tẩu nhưng không thoát được.
Độn tốc của tiểu nữ hài trắng trẻo này không hề kém y, mấy lần đều bị nó phát ra một đạo ngân sắc quang trụ ngăn đón.
Y còn phải đối phó Hắc minh cốt quân và hai kim sắc pháp bảo của Hàn Vi Vi, cũng một đạo băng hệ thuật pháp công kích với tu vi của nàng ta thi triển, uy lực không ra sao cả.
Vốn thế đã đành nhưng đột nhiên có thêm một con bướm rõ ràng là tiên cổ và Phệ tâm trùng phẩm giai cao kinh nhân, quỷ dị khôn tả.
Hai yêu thú hiện tại không xuất thủ, nhưng theo sát tiểu nữ hài từng bước, như hai hộ pháp kim cương. Rõ ràng Hoàng Nha Tử liều mạng thế nào cũng không thể giết yêu thú như tiểu nữ hài để trốn chạy.
Nếu có tu sĩ vào, thấy cảnh Hoàng Nha Tử và Hàn Vi Vi đấu pháp, khẳng định sẽ kinh ngạc đến tắt tiếng.
Một tu sĩ Kim đan nhất trọng lại bị một tu sĩ Phân niệm nhất trọng đánh cho không còn sức trả đòn.
Tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng này có đủ thứ cổ quái, đúng là thiên cổ kỳ quan. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Ta đường đường tu sĩ Kim đan nhất trọng, có Trường hà thao thiên quyển mà bị một nữ tu Phân niệm nhất trọng đánh cho không chạy thoát."
Uất ức dâng lên ngập lòng Hoàng Nha Tử.
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân đứng xem lại bàn luận một cách rất thiếu nhân tính, "Y đúng là tu sĩ Kim đan kỳ hả? Ta thấy tệ quá. Ta chắc cũng đánh bại được."
"Đúng thế, tệ quá, nếu không có pháp bảo phun nước thì chắc bị Hàn Vi Vi đánh chết mất."
"Bất quá vô dụng thế nào cũng có thể bón cho Diệt tiên đằng."
"Thật vô liêu, đánh đi đánh lại có thế, ta buồn ngủ chết mất."
"..."
"Câm mồm!" Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân còn đang lải nhải, sắc mặt Hoàng Nha Tử vốn đã xám ngoét chợt gầm lên động trời.
"?" Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân ngẩn người, không hiểu sao Hoàng Nha Tử đột nhiên gầm lên.
"Không ngờ ta đường đường Kim đan tu sĩ, bốn mươi lăm tuổi ngưng kết kim đan, có dị bảo như Trường hà thao thiên quyển, là nhân vật hàng đầu mà sa vào cảnh này, bị coi là khỉ diễn trò. Còn bị hai tên ngu xuẩn xem như đang xem khỉ diễn trò. Đúng là tức… tức chết ta mất!" Thấy vẻ mặt của Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân rồi nghe Hàn Vi Vi quát to, sắc mặt Hoàng Nha Tử tím bầm, phum máu ngã nhào!
Hoàng Nha Tử, Kim đan đại tu sĩ, lại bị chọc giận đến chết.

Chương 432: Bức hỏi Kim đan

Tử quang lóe lên, thân ảnh Ngụy Tác xuất hiện trong lòng núi Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân an trí chỗ ở.
Hoàng Nha Tử và bọn Hàn Vô Nhã chui ra đầu tiên.
Cơ Nhã và Hàn Vi Vi, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân rời thông đạo, dừng lại cạnh gã.
"Nhà của chúng ta!" Chân Sùng Minh xách Trường Phong chân nhân và Chu Tiếu Xuân kêu lên.
Mấy gian phòng chưa kịp thu dọn đã tan tành, biến thành một phế khư, gần đó có một địa động, do hai con Liệt địa cuồng ngao đào."Đừng kêu nữa, thanh lý chỗ này, bỏ mấy tĩnh thất ra, ta có việc cần."
Ngụy Tác liếc Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân vốn không đau đớn gì, lấy ra thanh sắc trận kỳ, dồn một đạo chân nguyên vào.
Gã dừng kích phát Sơn thần tí hữu trận bố trí tại Tiểu Dạ sơn, Diệt tiên đằng lập tức hữu hiệu, nếu có tu sĩ ở ngoài núi, trừ phi có pháp khí đặc thù mê hoặc Diệt tiên đằng, bằng không sẽ bị chúng công kích.
"Được! Lão đại, một là một hai là hai." Ngụy Tác dặn dò, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân ngừng kêu, nhanh chóng dọn dẹp, bỏ mấy gian phòng trong nạp bảo nang ra.
Ngụy Tác gật đầu, mục quang hơi ánh lên, Phệ tâm trùng chui vào bị Liệt địa cuồng ngao đào thành.
Rồi địa động vang lên tiếng đổ sập, rõ ràng gã bảo Phệ tâm trùng lấp địa động.
"Tiểu Ngân, vào trong động phủ xem có tu sĩ lọt lưới không. Đừng chạy ra ngoài, không thì Diệt tiên đằng sẽ thanh toán ngươi ngay. Đi một vòng rồi quay lại." Ngụy Tác sắp xếp xong, Hàn Vi Vi nói với Hỗn nguyên ngân oa.
Hỗn nguyên ngân oa được ăn vận như tiểu nữ hài cũng rất có linh tính gật đầu, ngân quang lóe lên, nhảy vào một thông đạo.
"Được rồi, đủ rồi." Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân lấy ra hai gian tĩnh thất, Ngụy Tác quát ngừng. Đoạn gật đầu với Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã, chân nguyên cuố lấy Trường Phong chân nhân vào một gian. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vào gian tĩnh thất, Ngụy Tác ngồi lên ghế, Trường Phong chân nhân bị ném lên Ngân sắc thảo thảm.
Cơ Nhã tựa hồ biết gã định làm gì, lấy ra một viên bạch sắc đan dược nhỏ xíu, bóp nát rồi cho hết vào mũi Trường Phong chân nhân.
"Trường Phong chân nhân, không cần giả chết, không có viên đan dược này thì các hạ vẫn nói chuyện được." Thấy Trường Phong chân nhân hít dược phấn xong vẫn nhắm mắt, Ngụy Tác cười lạnh.
Trường Phong chân nhân nhắm mắt như không nghe thấy.
"Thế nào, coi như không nghe thấy hả?" Ngụy Tác không bực mà dặn Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân: "Hai ngươi lột pháp y của y xuống, viết lên mấy chữ Trường Phong chân nhân rồi treo lên Linh Nhạc thành ngoại thị chúng, chắc có nhiều tu sĩ nhận ra y là Kim đan tu sĩ của Đông Dao thắng địa."
"Được! Lão đại nói gì cũng đúng nhưng đệ thấy cứ dùng đao khắc chữ lên mình lão, máu chảy đầm đìa thì càng có sức uy nhiếp." Chu Tiếu Xuân và Chân Sùng Minh đi lên, định lột y phục Trường Phong chân nhân, đồng thời Chu Tiếu Xuân nói.
"Sĩ khả sát bất khả nhục, ta bại trong tay ngươi, muốn giết cứ việc, làm nhục ta như thế không sợ tương lai sẽ gặp kết cục đó hả!" Trường Phong chân nhân đang nhắm mắt chợt mở bừng, gầm lên như phun lửa.
"Trách mỗ? Nếu không phải tông môn các ngươi cậy thế ép mỗ thì mỗ lại gây sự với các người chắc?" Ngụy Tác khinh miệt liếc Trường Phong chân nhân, "Dù không có hôm nay, mỗ cũng đã cho các ngươi cơ hội, mỗ thế này là không hề đuổi tận giết tuyệt, coi như hậu đạo lắm rồi. Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân, cứ việc dùng dao khắc như lời các ngươi là được."
"Bốn Kim đan tu sĩ, thêm Lạc tinh thần cung và Vũ hóa thiên kính của Hàn Vô Nhã và đệ tử tinh anh, trưởng lão của hai tông môn, dù một tông môn như Thiên Nhất môn chắc cũng bị diệt, thế mà lại bại vong trong tay ngươi." Ngụy Tác nói đoạn, Trường Phong chân nhân như xẹp xuống, sắc mặt xám ngoét, già đi mấy chục tuổi, "Ngươi muốn hỏi gì ta sẽ đáp, không cần dùng thủ đoạn đó. Chỉ cần hỏi xong ngươi để ta thống khoái."
"Vậy thì chỉ cần các hạ nói thật, mỗ sẽ để các hạ thống khoái." Ngụy Tác gật đầu hỏi, "Ba Kim đan tu sĩ kia thân phận thế nào?"
"Trước kia kẻ bị Diệt tiên đằng giết là Kim Chung thượng nhân, tu sĩ Kim đan lưỡng trọng bị các hạ giết là Điếu Sa chân nhân, tu sĩ giận đến độ chân nguyên chạy sai đường mà đứt tâm mạch là Hoàng Nha Tử. Cả ba đều là tán tu." Trường Phong chân nhân vô lực nói.
"Những tu sĩ này có bối cảnh gì không?" Ngụy Tác hỏi.
"Cả ba đều độc lai độc vãng, Kim Chung thượng nhân và Điếu Sa chân nhân không có bối cảnh gì, bất quá Hoàng Nha Tử cực kỳ giữ lời hứa, có không ít bằng hữu là tu sĩ Kim đan kỳ." Trường Phong chân nhân nói: "Tại hạ chỉ biết thế còn sinh tử chi giao của y tu vi cụ thể là gì thì mỗ không biết."
"Tông chủ Đổng Diệu Chân đâu? Sao y không lộ diện?" Ngụy Tác hơi trầm ngâm, hỏi Trường Phong chân nhân.
Lần này lợi dụng uy lực Diệt tiên đằng giết đến thống khoái, trút hết cơn giận nhưng khẳng định sẽ có vô số hậu hoạn, nhất phái chi chủ này lại không lộ diện ngay trong thời điểm quan trọng càng khiến Ngụy Tác cho rằng sự tình không tầm thường, sợ Đổng Diệu Chân đang chuẩn bị đối phó mình.
"Y bế quan tu luyện một môn công pháp." Trường Phong chân nhân trù trừ, nhưng rồi nghiến răng quyết định. Hiện tại lão không sợ chết nhưng sợ bị sỉ nhục. Đông Dao thắng địa cơ hồ mất hết tu sĩ Phân niệm cảnh, sẽ trở thành Bảo Huyền tông trong lịch sử Thiên Huyền đại lục, tất sẽ suy bại, Ngụy Tác sẽ thành Tu La chân nhân đệ nhị, hiện tại tính toán cho Đông Dao thắng địa cũng vô dụng.
"Bế quan tu luyện công pháp? Công pháp gì?" Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi nghe Trường Phong chân nhân nói vậy, mục quang cùng ánh lên.
"Không biết." Trường Phong chân nhân lắc đầu, cười khổ: "Mỗ chỉ biết môn công pháp này từ hơn mười năm trước được phát hiện trong tiểu động thiên Đông Dao thắng địa. Chắc do một tiền bối bản môn có tu vi kinh nhân để lại. Cụ thể là công pháp gì thì chỉ Đổng Diệu Chân biết."
"Các hạ là Kim đan đại tu sĩ duy nhất của Đông Dao thắng địa? Thân phận tuyệt đối không dưới y." Ngụy Tác tỏ vẻ không tin, "Cả các hạ cũng không biết?"
"Tông môn nào cũng có công pháp bí mật, chỉ có đệ tử đặc biệt mới được tu tập, thân phận tại hạ tuy không dưới y nhưng không thể bức bách, không biết cũng không cóg ì lạ." Trường Phong chân nhân cười khổ: "Bất quá công pháp này luyện thành thì thực lực sẽ tăng cao, tựa hồ cần nhiều linh căn tu sĩ cùng tu luyện."
"Cần nhiều linh căn tu sĩ cùng tu luyện, là sao hả?" Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã hơi ngẩn ra.
"Cụ thể thế nào, tại hạ không biết. Chỉ biết hơn mười năm trước, môn công pháp đó hiện thế, trưởng lão như bọn Bạch Huyền Cơ toàn lực tìm kiếm linh căn tu sĩ. Năm xưa tìm mọi cách khiến Cơ Nhã gả vào Đông Dao thắng địa, cũng vì Cơ Nhã là linh căn tu sĩ." Trường Phong chân nhân liếc Cơ Nhã rồi yếu ớt nói, "Cách đây không lâu, Đông Dao thắng địa tìm được một lôi linh căn tu sĩ hãn hữu, sau đó y bế quan tu luyện, chắc các linh căn tu sĩ này phối hợp với y tu luyện môn công pháp đó. Bạch Huyền Cơ và Đổng Diệu Chân thân cận, chắc biết nhiều hơn."
"Cần nhiều linh căn tu sĩ cùng tu luyện, công pháp này ta chưa từng nghe nói." Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai gã, "Bất quá ngươi còn nhớ năm xưa Đổng Diệu Chân tựa hồ rất ghét Đổng Thanh Y như chỉ muốn giết quách đứa con bất thành khí đó đi để đỡ bị ngươi uy hiếp, nhưng rồi lại ném chuột sợ vỡ đồ không, Đổng Thanh Y là phong linh căn tu sĩ, chắc liên quan đến môn công pháp đó. Xem ra môn công pháp không giản đan, nên cẩn thận."
Lục bào lão đầu nói vậy, mắt Ngụy Tác hơi ánh lên nhưng vẫn bình tĩnh như thường hỏi Trường Phong chân nhân, "Hộ sơn pháp trận của Đông Dao thắng địa thế nào?"
"Các hạ định tiến công sơn môn Đông Dao thắng địa?" Trường Phong chân nhân hiện rõ thần sắc chấn kinh, nhưng rồi bình tĩnh lại, yếu ớt nói, "Sơn môn bản môn do tổ sư bố trí Lục nguyệt đại trận, lực công kích không đủ giết tu sĩ Kim đan lưỡng trọng, tam trọng, nhưng lực phòng ngự thập phần kinh nhân, có thể vây khốn người khác. Lại bao trùm cả sơn cốc, dù lọt vào mà pháp trận phát động, sẽ bị vô số đạo lục sắc nguyệt hoa vây lấy."

Chương 433: Sinh ý không lỗ

"Hả? Ngươi hiểu hộ sơn pháp trận của Tụ Tinh tông?"
"Căn cơ Tụ Tinh tông sâu hơn Đông Dao thắng địa, hộ sơn pháp trận là Tinh vẫn đại trận, phát động là vô số ngân quang từ không trung rơi xuống, mỗi dải uy lực ngang với kim đan hà quang của tu sĩ Kim đan tam trọng. Không có tu vi Kim đan ngũ trọng trở lên không thể chống nổi Tinh vẫn đại trận."
"Hộ sơn pháp trận của tông môn như Thiên Nhất môn, Lạc Nguyệt tông, các hạ có hiểu không?" Ngụy Tác lại hỏi Trường Phong chân nhân.
"Hộ sơn pháp trận Thiên Nhất môn là 'Quy nhất', của Lạc Nguyệt tông là 'Thực nguyệt', uy năng đều không dưới 'Tinh vẫn' pháp trận của Tụ Tinh tông, trận nhãn đều bố trí tại cấm địa, có trưởng lão trấn thủ, trừ bản môn tông chủ thì không ai vào được." Trường Phong chân nhân thở dốc, đáp.
Ngụy Tác hơi trầm ngâm.Trường Phong chân nhân trả lời không khiến gã bất ngờ. Gã đã ở Hải Tiên tông khá lâu, biết thực lực tu sĩ của một tông môn và uy năng hộ sơn pháp trận khác nhau. Tuyệt đại đa số hộ sơn pháp trận do cao giai tu sĩ của một tông môn qua vô số đời bổ sung hoàn thiện, trong số này có tu sĩ Kim đan tam, tứ trọng trở lên, thậm chí Thần huyền cảnh. Hải Tiên tông chỉ có một Kim đan kỳ đại tu sĩ như Hiên Viên lão tổ, nhưng nhiều uy năng pháp trận, cấm chế hoàn toàn siêu việt thần thông của Kim đan tu sĩ, tuyệt đại bộ phận thì cả Hiên Viên lão tổ cũng không thể bố trí lại hay phá hoại.
Sơn môn một tông phái là cái mai rùa chắc chắn nhất, đánh bại tông môn đó và đánh lên sơn môn, diệt môn lại là việc khác. Pháp trận của nhiều tông môn thậm chí có thủ đoạn ngọc thạch câu phần.
Vì thế nhiều thượng cổ tông môn triệt để suy bại, thậm chí truyền thừa đoạn tuyệt, nhưng sơn môn vãn còn giữ lại được di tích.
Vì các tông môn đó có nhiều trận pháp, cấm chế đáng sợ, đừng nói tu sĩ tông môn khác, dù tu sĩ chính tông môn mình hủy hoại, cũng không hủy hoại được.
Đối với Ngụy Tác, Đổng Diệu Chân vẫn là mối uy hiếp lớn, xuát thân từ tầng lớp tu sĩ thấp nhất Linh Nhạc thành nên gã lại hiểu hơn ai hết cần phải trảm thảo trừ căn, gã cũng hiếu kỳ với môn công pháp của Đổng Diệu Chân, tấn công sơn môn khẳng định không xong, phải tính cách khác.
Gã định bức hỏi Trường Phong chân nhân những việc cần biết rồi giải quyết dứt điểm. Tuy kim đan của lão đã bị gã đoạt, tu vi và thực lực của lão không đáng sợ nhưng tu sĩ Kim đan kỳ vẫn là tu sĩ Kim đan kỳ, lão đào tẩu được thì chưa biết chừng sẽ rất phiền hà.
Ngẫm nghĩ một lúc gã lại đổi ý. Kim đan đại tu sĩ như Trường Phong chân nhân vốn mất tám mươi một trăm năm mới tu thành tất sẽ biết rộng, lục bào lão đầu của gã biết nhiều hơn Trường Phong chân nhân không rõ bao nhiêu lần, nhưng lão chỉ biết đến thượng cổ tu đạo giới, còn Trường Phong chân nhân biết đến những thứ của hiện tại, quan trọng nhất Trường Phong chân nhân còn ở Thiên Huyền đại lục nam bộ, là địa đầu xà nên hiểu quá rõ những thành trì gần đây. Ngụy Tác sẽ còn ở Thiên Huyền đại lục nên Trường Phong chân nhân trong mắt gã lại rất có giá trị.
"Trường Phong chân nhân, sảng khoái." Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi Trường Phong chân nhân đạo: "Chi bằng chúng ta giao dịch?"
"Giao dịch?" Trường Phong chân nhân ngẩn người, "Giao dịch gì?"
"Mỗ đối phó Đông Dao thắng địa chỉ để trút giận, lúc trước các vị và Thiên Nhất môn chiếm Trân Bảo các, Lý Thiệu Hoa hại bọn mỗ suýt nữa chết trong truyền tống pháp trận. Quan trọng nhất, Cơ Nhã là đạo lữ của mỗ mà Đông Dao thắng địa đồn rằng nàng đã gả cho Đổng Thanh Yviệc này không chỉ liên quan đến danh tiết của Cơ Nhã mà đạo lữ của mình bị đồn là đạo lữ của tên vô dụng Đổng Thanh Y đó thì cục tức này ai nuốt được." Ngụy Tác bảo Trường Phong chân nhân, "Bất quá mỗ chỉ cần trút giận xong, láy được thứ cần lấy là xong, không bao giờ đuổi tận giết tuyệt. Kẻ nào giết mỗ, mỗ giết y, còn không có hứng đồ sát đê giai tu sĩ. Các hạ cũng biết, Thiên Nhất môn đáp ứng điều kiện là mỗ không đối phó họ. Các hạ nên biết, tu sĩ như mỗ, vì tu luyện, sẽ không bao giờ chỉ ở lại Thiên Huyền đại lục."
"Các hạ có ý gì?" Trường Phong chân nhân không hiểu, hỏi Ngụy Tác.
"Chỉ cần các hạ tận tâm tận lực giúp đỡ, xong việc mỗ không chỉ chừa đường sống cho các hạ mà còn trả lại kim đan." Ngụy Tác liếc xéo Trường Phong chân nhân, "Không mất bao năm, ít nhất các hạ cũng có thể khôi phục tu vi."
"Trả kim đan cho tại hạ?" Trường Phong chân nhân hít sâu một hơi, tỏ vẻ thê thảm, "Chắc các hạ sẽ đối phó Đổng Diệu Chân, Đông Dao thắng địa tất sẽ suy bại. Dù các hạ trả lại kim đan, tại hạ khôi phục tu vi cũng có tác dụng gì. Lẽ nào còn định bảo tại hạ cùng đối phó Đông Dao thắng địa?"
"Vô dụng? Không hẳn." Ngụy Tác cười lạnh: "Mỗ chỉ cần thứ cần có chứ không định đuổi tận giết tuyệt Đông Dao thắng địa, đương nhiên Đổng Diệu Chân không tiếp nhận điều kiện thì mỗ sẽ đối phó y. Nhưng dù mỗ giết y và quá nửa tu sĩ Đông Dao thắng địa, sơn môn Đông Dao thắng địa vẫn còn, các hạ lấy lại kim đan thì Đông Dao thắng địa vẫn còn Kim đan tu sĩ tọa trấn. Mỗ có thể cho các hạ vài thứ, Đông Dao thắng địa chưa hẳn không thể khôi phục nguyên khí."
"Tu sĩ Phân niệm cảnh chết hết, dù có một, hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo, sao có thể ngăn được Đông Dao thắng địa suy vong." Trường Phong chân nhân vô lực cúi đầu.
"Một, hai pháp bảo thì không có nhưng nếu mỗ tuyên bố là bảo trợ các vị năm mươi năm thì sao?" Ngụy Tác nhạt giọng, "Trận chiến hôm nay đồn ra, chắc cả Thiên Huyền đại lục nam bộ không có bao nhiêu tu sĩ dám đối địch với mỗ. Lúc đó Tụ Tinh tông suy vong, các vị chiếm Thất Tinh thành, năm mươi năm liền không ai dám đối phó, chắc cũng khôi phục nguyên khí?"
"Các hạ sẽ công cáo thiên hạ là bảo trợ cho Đông Dao thắng địa năm mươi năm?!" Ngụy Tác dứt lời, Trường Phong chân nhân run lên, giọng nói cũng run rẩy, "Thật chứ?!"
Một, hai pháp bảo tất nhiên không cải biến được vận mệnh của một tông môn, không có nhiều cao giai tu sĩ thì không thể thực hiện sinh ý, không ngăn được các tu sĩ gây loạn trong thành trì, không thể cùng tông môn khác tranh đoạt thiên tài địa bảo, đệ tử cũng sẽ bị đàn áp, tài lộ bị cắt, nhiều mối kiếm linh thạch cũng bị tông môn khác tranh giành, không đủ nguồn lực cho tông môn đệ tử tu luyện hàng ngày. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nhưng một nhân vật khiến Kim đan kỳ đại tu sĩ cũng e dè thì khác.
Lời buông ra cũng có nghĩa ai đối phó đệ tử tông môn đó tương đương với đối địch cũng nhân vật này.
Sau trận này, Ngụy Tác khẳng định sẽ khiến cơ hồ mọi tông môn và tu sĩ Thiên Huyền đại lục đều không dám coi thường.
Trường Phong chân nhân vốn cho rằng Đông Dao thắng địa sẽ suy bại, dù Đổng Diệu Chân trực tiếp biến thành tu sĩ Kim đan lưỡng trọng cũng không thể thay đổi kết quả, đâm ra lão lòng lạnh tro tàn, quyết tâm tìm cái chết, nhưng giờ nghe thấy cơ vãn hồi nguy cơ tông môn diệt vong thì khác. Tu sĩ từ bé đã ở tông môn tu luyện như lão thì còn xem trọng tông môn hơn bản thân. Tông môn diệt vong trng tay mình thì lão thấy thẹn với lịch đại tổ sư.
"Mỗ xưa nay nói là giữ lời, tu sĩ chúng ta hành sự căn bản không cần đạo lý, tu vi cao là đạo lý. Các hạ đồng ý giao dịch, mỗ sẽ đến Thất Tinh thành nói là chúng ta đã đạt thành ước định, nhưng Đổng Diệu Chân vì tư lợi, mặc kệ lợi ích tông môn, bá chiếm Trân Bảo các đã đành, còn lừa dối thiên hạ, nói là Cơ Nhã đã gả vào Đông Dao thắng địa, y không biết hối cải nên từ giờ Đông Dao thắng địa do các hạ chưởng quản." Ngụy Tác bảo Trường Phong chân nhân, "Đông Dao thắng địa có tồn tại ở tu đạo giới hay không là do chọn lựa của Trường Phong chân nhân các hạ."
"Được! Ta đáp ứng yêu cầu! Nhưng có một điều kiện." Trường Phong chân nhân hít liền mấy hơi hạ quyết tâm rồi nghiến răng: "Nếu chúng ta hoàn thành giao dịch, các hạ có thứ mình cần, sẽ không nhúng vào việc Đông Dao thắng địa về sau. Đông Dao thắng địa vĩnh viễn không đối địch vứi các hạ nhưng người của các hạ cũng phải như vậy."
"Việc đó mỗ có thể đáp ứng." Ngụy Tác gật đầu với Trường Phong chân nhân, "Mỗ không có hứng bá chiếm một tông môn, quản lý những việc loạn xạ, chỉ cần sau này các vị đừng chạm đến mỗ là được."
"Được! Ta đáp ứng giao dịch." Trường Phong chân nhân dốc hết lực khí nói.
"Hảo tiểu tử, chỉ một câu khơi khơi là khiến một Kim đan tu sĩ chịu phục. Xong việc cứ phủi đít mà đi. Chỉ cần ngươi không chết, người ta sẽ vẫn sợ, không dám đối phó Đông Dao thắng địa, có tốn tí sức nào đâu. Ngươi còn sống thì tu vi càng cao, danh khí càng lớn, người ta đương nhiên càng không dám đối phó Đông Dao thắng địa. Sinh ý này không lỗ." Lục bào lão đầu lên tiếng trong tai Ngụy Tác.

Chương 434: Quỷ dị tuyệt luân

Ngụy Tác cho địa đầu xà như Trường Phong chân nhân rất hữu dụng, hoàn thành giao dịch thì trong sơn môn Đông Dao thắng địa diễn ra một việc cực kỳ quỷ dị.
Trong đại điện lơ lửng một quang cầu lớn.
Đại điện trắng ngần, lan tràn bạch sắc vân khí, tạo cho người ta cảm giác như tiên cảnh. Nền đại điện sáng bóng, in rõ bóng hình phản chiếu mà không có kẽ hở, như dùng nguyên một tảng ngọc điêu khắc thành.
Quang cầu lơ lửng trong điện gần như trong suốt, lưu chuyển vô số bạch sắc quang ti như vô số thiểm điện, quang ti là vật nối quang cầu với một tu sĩ đứng trong.
Tu sĩ này lại là Đổng Diệu Chân, nhưng da thịt lúc này gần như trong suốt, kinh mạch đỏ lòm thoạt ẩn thoạt hiện, đầu tóc đã cạo trọc bôi hoàng sắc dược dịch, hình như dược dịch không ngừng dồn vào thân thể lão.
Quanh quang cầu cón năm tu sĩ, đều là tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng, linh khí đặc biệt lan tràn, rõ ràng là linh căn tu sĩ.
Cả Đổng Thanh Y năm xưa bị Ngụy Tác bắt cũng có mặt.
Đổng Thanh Y cũng có tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng, qua thần thái thì tựa hồ tâm tính không thay đổi gì nhiều so với ba năm trước.
Hiện tại cả Đổng Thanh Y cũng tổn hao chân nguyên thập phần kịch liệt, mặt nhợt đi.
Cách một đoạn thời gian, năm người thay nhau thi pháp phát ra một đạo quang hoa màu đỏ nhạt, thoáng mùi máu tanh.Một đạo quang hoa giáng lên quang cầu, tinh quang bên ngoài sáng lên mấy phần, vô số bạch sắc quang ti biến thành màu đỏ nhạt, máy giây sau mới lại chuyển thành màu trắng ngần.
Mỗi một đạo quang hoa giáng lên quang cầu, Đổng Diệu Chân lại phấn chấn, cực kỳ dễ chịu.
Thời gian trôi qua, Đổng Diệu Chân ở trong quang cầu đột nhiên bắt pháp quyết ánh lên bạch quang, vỗ vào đỉnh đầu.
Quang cầu rung lên, hoàng sắc dược dịch trên đầu Đổng Diệu Chân tan hết, thân thể lão lại trong hơn mấy phần, thể nội chân nguyên và khí huyết có tốc độ lưu động gấp mấy lần. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Năm linh căn tu sĩ bọn Đổng Thanh Y đều tỏ rõ thần sắc khẩn trương, bắt pháp quyết, phát ra quang hoa gấp mấy lần.
Khung cảnh càng quỷ dị xuất hiện.
Năm hồng sắc quang hoa như năm mũi đao đâm vào quang cầu, toàn bộ quang ti phía trong biến thành xích hồng sắc, thấm vào thể nội Đổng Diệu Chân, thân thể lão lúc này gần như trong suốt nên có thể nhìn rõ quang ti tại vào, tựa hồ thị ngưng thành phù văn huyền ảo.
Phù văn lóe lên tại thể nội Đổng Diệu Chân, cơ hồ lập tức ánh lên mười lăm dải thần hải quang hoa.
Mười lăm dải thần hải quang hoa tựa hồ quay tít khiến dù ánh mắt hay thần thức quét vào đều có cảm giác choáng vàng.
"Chát!"
Tiếng nổ vang vọng, quang cầu to lên gấp đôi, thần hải quang hoa trên mình Đổng Diệu Chân vụn vỡ.
Cùng lúc, hơn vạn khiếu vị trên mình Đổng Diệu Chân sáng lên, hiện rõ năm quang ảnh.
Quang ảnh hình rễ này đều là linh căn hư ảnh, màu sắc khác nhau, rõ ràng là "phong, thủy, hỏa, mộc, lôi" ngũ hệ linh căn!
Năm linh căn hư ảnh và năm linh căn tu sĩ bên ngoài quang cầu có thuộc tính giống nhau.
Đổng Diệu Chân trước kia là mộc linh căn tu sĩ, lẽ nào y nhờ vài năm tu sĩ hiệp trợ, dùng công pháp gì đó biến thành đồng thời có năm linh căn?
"Thành rồi?"
Đổng Diệu Chân biến hóa quỷ dị như thế, bọn Đổng Thanh Y ở ngoài quang câu cũng tròn mắt rồi tỏ vẻ hoan hỉ.
Dị biến lại phát sinh!
Năm linh căn hư ảnh có quang hoa khác màu bê ngoài Đổng Diệu Chân quay tít, như sợi dây thừng nối lại. Quang cầu như thủy tinh bao quanh lão có vết nứt.
Vô thanh vô tức, quang cầu đột nhiên tan vỡ, thủy tinh quang hoa chảy hết vào thể nội Đổng Diệu Chân.
Cùng lúc, năm linh căn hư ảnh tan vỡ, hòa vào nhau biến thành nhũ bạch sắc linh căn hư ảnh, linh khí liễu nhiễu!
"Thiên linh căn?!"
Trong năm tu sĩ xếp bằng, một hỏa hệ linh căn tu sĩ mặc xích sắc đạo bào không nén được kinh hô.
Hiện tại linh căn hư ảnh của Đổng Diệu Chân rất giống với thiên linh căn trong truyền thuyết nhưng lại không phải là thiên linh căn, hư ảnh thiên linh căn không to hơn phổ thông linh căn còn linh căn hư ảnh này lại to hơn hẳn.
Linh căn này rõ ràng không phải thiên linh căn!
Năm tu sĩ chấn kinh cực độ nhìn quang hoa và linh căn hư ảnh thu lại. Đổng Diệu Chân thần tình bình tĩnh đáp xuống nền đất nhẵn mịn.
"Đổng tông chủ, Tiên căn ngũ đã thi pháp thành công?" Im lặng một chốc, một hoàng sam tu sĩ mộc linh căn không nén được lên tiếng hỏi.
"Đúng thế, Tiên căn ngũ mật đích xác đã thi pháp thành công." Đổng Diệu Chân liếc tu sĩ đó.
"Cung hỉ Đổng tông chủ, thi pháp đã kết thúc, có phải đến lúc Đổng tông chủ thực hiện lời hứa?" Mộc linh căn tu sĩ hớn hở nói, mấy linh căn tu sĩ khác cũng vậy.
"Những gì đã hứa với các vị sẽ không thiếu, mỗ sẽ lấy ngay." Đổng Diệu Chân mặt mũi lạnh tanh nói.
Trừ Đổng Thanh Y, bốn tu sĩ đều cuồng hỉ, Đổng Diệu Chân phất tay, mấy đạo chân nguyên điểm xuống nền bạch sắc ngọc thạch bóng loáng.
Chân nguyên chảy vào, mặt ngọc thạch đột nhiên hiện lên vô số lục sắc quang văn, bốc lên thành quang trụ, ngưng thành quang hoa như vầng trăng khuyết.
"Đổng Diệu Chân! Ông định không đưa pháp bảo và công pháp cho bọn ta!" Thấy lục sắc quang hoa ngưng thành, mấy tu sĩ đều hiểu ra, biến hẳn sắc mặt, lấy pháp bảo ra kích phát.
"A!"
Một loạt tiếng tanh tách vang lên, mọi pháp bảo bị lục sắc quang hoa xung kích, thi nhau nổ tung.
"Cha, định làm gì?!" Đổng Thanh Y kinh hãi cực độ hô lên.
Đổng Diệu Chân hành động, lục sắc quang hoa bao trùm cả Đổng Thanh Y như muốn giết cả y.
Đổng Thanh Y hãi hùng hô lên, Đổng Diệu Chân như không nghe thấy, ngẩng mặt lên, mặt mũi lạnh tanh.
Năm tu sĩ, cả Đổng Thanh Y bị lục sắc quang hoa xuyên qua.
"Hổ độc không ăn thịt con, hóa ra ta không phải con ruột của ông?" Oán độc cực độ nhìn Đổng Diệu Chân, nói đoạn Đổng Thanh Y khí tuyệt nhi vong.
Đổng Diệu Chân vốn bất động nhìn lên chợt hành động.
Tay lão đột nhiên bắn ra thủy tinh tinh quang, phân thành năm làn bắn vào ngực năm tu sĩ.
Chân nguyên của cả năm vốn sắp tan lại được rút ra chảy vào thể nội Đổng Diệu Chân!
Chân nguyên của năm tu sĩ Phân niệm cảnh lưỡng trọng bị hút sạch, thần hải cũng triệt để khô kiệt, thi thể không khác gì phổ thông phàm nhân.
Hút sạch chân nguyên năm người, Đổng Diệu Chân nuốt nhanh mấy viên đan dược, lâp tức phát sinh dị biến!
Thanh sắc linh khí từ thể nội Đổng Diệu Chân tràn ra, cuồn cuộn rồi ngưng thành hình thanh sắc trúc trượng!
Trên mình lão có thê hơn một vạn khiếu vị, đột nhiên há ra điên cuồng hút nguyên khí.
Vô số linh khí từ nóc điện chảy xuống, hóa ra nóc điện được xây bằng linh thạch!
"Oành!"
"Oành!"
Hai dải hà quang dâng lên khỏi đỉnh đầu Đổng Diệu Chân!
Kim đan!
Là hai viên thanh sắc kim đan cũng kích cỡ, quang hoa lưu chuyển!
Hai viên kim đan đều cỡ trứng gà, quang phù lưu chuyển, càng lúc càng ngưng tụ, tựa hồ sắp ngưng kết thành hình!
Đổng Diệu Chân ngưng đan? Lại ngưng thành hai viên kim đan?
"A!", lão gào lên thảm thiết. Lão tỏ rõ thần sắc cực kỳ thống khổ, tay chụp lên đầu như muốn cào tung óc.
Chụp lung tung một lúc khiến đầu bị thương nhiều chỗ, Đổng Diệu Chân chợt xé đứt cả tay trái!
Xét đứt tay trái, thân thể Đổng Diệu Chân rúng động, tựa hồ khôi phục lại, thần sắc thống khổ giảm đi.
Không lâu sau, hai viên thanh sắc kim đan lơ lửng trên đầu triệt để ngưng tụ, hà quang rực rỡ, kết đan thành công.
Tấtc ả đều không dám tin vì Thất Tinh thành không hề có thiên địa nguyên khí dao động đặc biệt, không có hiện tượng tu sĩ kết đan thành công.
Hai viên kim đan triệt để ổn định, Đổng Diệu Chân mở bừng mắt.
Nhìn cánh tay gãy, lại nhìn thi thể Đổng Thanh Y, Đổng Diệu Chân nở nụ cười khổ khôn tả.

Chương 435: Xá nữ tiên đan

"Nếu không phải con ruột thì lúc ta kết đan đã không gặp tâm ma đến mức đó. Không nhờ tâm chí ta kiên định, e rằng đã xé chính mình thành mấy mảnh. Bước cuối cùng của Tiên căn ngũ mật là hút chân nguyên của tất cả, để có tu vi này, con ruột cũng có là gì."
Đổng Diệu Chân lẩm bẩm, nhặt cánh tay gãy lên, hai viên thanh sắc kim đan lơ lửng trên đầu rực hà quang đốt năm linh căn tu sĩ kể cả Đổng Thanh Y thành tro, hút lấy năm cái nạp bảo nang rồi thân ảnh loáng lên, lướt ra khỏi gian đại điện đặc biệt như được xây dựng bằng thượng phẩm linh thạch.
Gian đại điện này nằm trong một nơi như thần miếu.
Kiến trúc như thần miếu này hình vuông, chiếm diện tích mấy trăm trượng, bên ngoài là một quảng trường trải bạch ngọc, một mà nước hình tròn bao lấy tất cả khiến ai cũng có cảm giác công trình nằm trong nước.
Đổng Diệu Chân dứt đứt một tay lướt ra ngoài, thấy mấy tấm thanh sắc ngọc phù lơ lửng trước màn nước.
Cầm ngọc phù lên, thần thức quét vào, thân thể Đổng Diệu Chân lắc lư, sắc mặt nhợt đi.
..."Nhiều thế này, phát tài rồi!"
Trong động phủ Tiểu Dạ sơn, trước mặt Ngụy Tác và Hàn Vi Vi, Cơ Nhã là một đống đồ vậ.
Toàn là nạp bảo nang, các loại pháp bảo, pháp khí.
Tụ Tinh tông và Đông Dao thắng địa dốc hơn một trăm năm mươi tu sĩ đến Tiểu Dạ sơn giết Ngụy Tác, kết quả chỉ có ba mươi tu sĩ đào thoát. Đồ của hơn một trăm năm mười người lọt vào tay gã hết.
Hơn một trăm hai mươi tu sĩ phần lớn là tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên, ai cũng mang theo nạp bảo nang.
Hiện tại chất trước mặt Ngụy Tác và Hàn Vi Vi, Cơ Nhã là hơn trăm nạp bảo nang!
Lúc trước Hàn Vi Vi nhanh chóng thu gom mọi thứ không có cảm giác gì lạ, nhưng giờ lấy ta, hợp cũng những thứ Ngụy Tác gom được thì số lượng này tạo cảm giác khác hẳn.
Hàn Vi cầm một thanh sắc trung giai nạp bảo nang, thần thức quét vào, lấy ra một linh thạch đại.
Đoàn mở linh thạch đại đổ ra, linh thạch lấp lánh rải dưới đất.
Cộng lại ít nhất cũng sáu, bảy vạn hạ phẩm linh thạch.
Hàn Vi Vi không lấy những thứ khác trong nạp bảo nang này mà lấy thêm sáu, bảy nạp bảo nang, lấy hết linh thạch đại ra.
Mỗi một linh thạch đại mở ra đều có không ít linh thạch lấp lánh chất xuống đất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ngụy Tác, xem ra ngươi chả là gì trong mắt chúng, chúng coi ngươi là miếng thịt trên thớt nên mang đi không thiếu thứ gì." Hàn Vi Vi sáng mắt, lại nhìn Ngụy Tác bĩu môi.
Lúc Ngụy Tác tham gia Hải liệp đại hội, đệ tử Hải Tiên tông, Minh Nguyên tông và Tử Vi tông trừ pháp khí bắt buộc thì không mang theo gì, đề phòng bị đối phương giết xong sẽ thu sạch. Chỉ Âu Nhiên Mạnh là mang đủ. Giờ các tu sĩ này cũng không mang không thiếu gì, rõ ràng lúc đến đây cũng với tâm thái như Âu Nhiên Mạnh.
Bất quá khó trách, ai ngờ bốn tu sĩ Kim đan kỳ cộng thêm hai tông môn lại không hạ được một tán tu.
"Ngụy Tác, vật này vốn là cổ bảo thành bộ. Hai nửa hợp lại, uy lực khẳng định sẽ là huyền giai." Lục bào lão đầu lại bảo.
Kiểm điểm đồ đạc không bao giờ thiếu phần lão đầu mê mua bán. Lục bào lão đầu dừng thân ảnh xanh rờn trên "Trường hà thao thiên quyển" của Hoàng Nha Tử để quan sát.
"Trường hà thao thiên quyển" trông có vẻ nhưng luyện chế thành từ vô số sợi tơ, gồm ba màu xanh trắng vàng, cơ hồ trên một họa quyển có một dòng sông cuộc chảy.
"Bộ pháp bảo? Hai món thành một bộ, đây là một món?" Lục bào lão đầu nói thế, Ngụy Tác giần giật chân mày.
"Chắc không sai." Lục bào lão đầu chỉ vào một chỗ trên 'Trường hà thao thiên quyển', "Ở đây có hai pháp trận khống chế pháp bảo thành bộ."
Ngụy Tác nhìn vào chỗ lục bào lão đầu chỉ, lấp loáng có hoàng sắc phù văn huyền ảo.
"Cổ bảo này có từ hai, ba vạn năm trước. Món còn lại đã tổn hại hoặc mất rồi, không thì kết hợp lại chắc phải có uy năng ngang với ba đạo giai thượng phẩm pháp bảo." Lục bào lão nhỉn Ngụy Tác và Hàn Vi Vi, Cơ Nhã, "Y có đủ cả hai thì chúng ta lành ít dữ nhiều."
"Một huyền giai pháp bảo tương đương với uy năng ba đạo giai thượng phẩm pháp bảo, lão đầu, mau đưa ta đi tìm mấy huyền giai pháp bảo phòng thân ." Hàn Vi Vi vội bảo lục bào lão đầu. nangfta đã hiểu uy lực của pháp bảo, có pháp bảo uy năng kinh nhân trong tay thù dù kém xa đối thủ vẫn hạ được như thường.
"Pháp bảo đạo giai trở lên, tại thượng cổ tu đạo giới cũng hiếm có, huyền giai pháp bảo thì đều do kim đan tu sĩ cấp cao mới có, tu đạo giới một nghìn năm chưa chắc có được vài món. Ngươi tưởng là rau dưa, tìm đâu cũng thấy hả." Lục bào lão đầu trợn tròng trắng, "Hiện tại có một món pháp bảo thế này cũng là may lắm rồi."
"Ngươi bảo là đối phó xong Đông Dao thắng địa sẽ đưa bọn ta đến mấy nơi, không có huyền giai pháp bảo thì đến có ý nghĩa gì."
"Không có huyền giai pháp bảo, có thể sẽ có hữu công pháp, đan dược, hoặc nguyên liệu luyện khí, pháp bảo không phải là cách duy nhất để tu sĩ đề thăng thực lực, mà chưa hẳn đã không có, chưa biết chừng hội có một món cũng nên..."
...
Lục bào lão đầu và Hàn Vi Vi đấu khẩu, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã mỉm cười, không ngừng lấy đồ từ nhiều nạp bảo nang ra. Cả hai phối hợp rất ăn ý, chia theo linh thạch, pháp khí công kích hoặc phòng thủ, đan dược, nguyên liệu luyện khí mà dồn lại. Ngụy Tác chuyên môn xử lý pháp bảo, pháp khí còn Cơ Nhã xư lý đan dược, nguyên liệu luyện khí.
Thấy trước mắt mình như chất thành một ngọn núi nhỏ, Hàn Vi Vi và lục bào lão đầu cũng sáng mắt nhìn những thứ từ trong các nạp bảo nang được lấy ra.
"A, Thiên tuyết viên yêu đan, thất cấp trung giai yêu đan, Tiểu Ngân chắc ăn được."
"Đây là Thần huyền thiết! Là tinh kim chỉ Thần huyền cảnh cao thủ mới ngưng luyện được! Dùng luyện chế thai thể pháp bảo thì tuyệt vời."
"Oa! Đây là Ngưng chi thảo, luyện chế thành Ngưng chi lộ sẽ khiến da càng nõn nà, trắng trẻo..."
Tiếng kêu kinh ngạc không ngừng vang lên. Những thứ trên mình hơn một trăm đệ tử tinh anh và trưởng lão, tương đương với tinh hoa của hai tông môn rất nhiều, nhất là những trưởng lão đã cao tuổi.
"À!"
Đột nhiên, Ngụy Tác, Hàn Vi Vi và lục bào lão đầu đều chú ý đến tay Cơ Nhã.
Mùi thơm đặc biệt từ tay nàng toát ra, bao trùm tĩnh thất.
Bạch ngọc đan bình trong tay Cơ Nhã có ba viên đan dược cỡ mắt rồng trắng ngần như ngọc.
Ba viên đan dược phát ra hào quang thoáng hình thành hình ảnh một bạch y phi thiên tiên nữ!
"Xá nữ tiên đan!"
Đến sát đan bình, lục bào lão đầu tròn mắt, kêu lên.
"Xá nữ tiên đan là đan dược gì?" Cơ Nhã tỏ vẻ cực kỳ chấn kinh, "Ta cảm nhận được dược lực kinh nhân cực độ!"
"Đúng là lấy được bảo vật thật rồi! Nạp bảo nang này của ai mà có đan dược đó!" Lục bào lão đầu thở dốc, "Xá nữ tiên đan là thiên cấp đan dược của thượng cổ Xá Nữ môn, viên nào cũng có linh khí kinh nhân để đề thăng tu vi, tương tự như tinh tủy Hỗn nguyên ngân oa, chỉ là linh khí không thuần tịnh bằng, chỉ nữ tu mới có thể luyện hóa, Ngụy Tác ngươi không dùng được nhưng Cơ Nhã và Hàn Vi Vi thì có thể, bất quá mỗi người chỉ một viên. Hơn nữa cũng vô dụng."
"Thiên cấp đan dược?" Hàn Vi Vi hít một hơi lạnh, dù gì nàng ta cũng là luyện đan sư, đương nhiên hiểu hai chữ thiên cấp có nghĩa gì, "Chỉ nữ tu mới có thể luyện hóa, lại chỉ một viên, cổ quái quá nhỉ?" Nàng ta không nén được hiếu kỳ.
"Xá Nữ môn là môn phái chỉ có nữ tu. Nữ tu tu luyện Xá nữ tâm kinh đều cần hoàn bích chi thân. Điểm đặc biệt của môn công pháp đó là khi thọ nguyên hao tận cỏ thể lợi dụng công pháp ngưng tụ xá nữ châu. Nữ tu Xá Nữ môn Phân niệm cảnh tam trọng trở lên ngưng thành xá nữ châu là có thể dùng để luyện chế Xá nữ tiên đan. Xá nữ châu Phân niệm cảnh tam trọng trở xuống có thể luyện đan dược khác, đều khiến tốc độ tu luyện nâng cao." Lục bào lão đầu bảo Ngụy Tác và Hàn Vi Vi, Cơ Nhã, "Công pháp đặc biệt như thế, tương đương với một tu sĩ Xá Nữ môn chết rồi vẫn truyền lại một phần tu vi cho tân nhân đệ tử, nên có một thời thực lực Xá Nữ môn tại thượng cổ tu đạo giới thập phần kinh nhân, được liệt vào thập đại tông môn. Môn công pháp này cần hoàn bích chi thân, có điều bị Mê Nguyên tông chuyên môn hút nguyên âm tu luyện nhòm ngó, lưỡng tông đại chiến một trận, Mê Nguyên tông bị diệt nhưng Xá Nữ môn tử thương thảm trọng rồi từ từ tiêu vong."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau