THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 426 - Chương 430

Chương 426: Tiền hậu giáp kích

Tất cả lặng ngắt.
Một Kim đan kỳ đại tu sĩ, bị Diệt tiên đằng dễ dàng thanh toán trước mặt chúng nhân.
Tình hình này còn đáng sợ hơn là Kim Chung thượng nhân bị Ngụy Tác dùng kim đan và pháp bảo đánh chết. Đến giờ, hai phần ba số tu sĩ đã bị giết nhưng tuyệt đại đa số còn chưa thấy mặt gã. Tu sĩ đạt mức những người có mặt đều không sợ nguy hiểm, không ít lần từng vây giết yêu thú có thực lực cao hơn mình, nhưng không sợ nguy hiểm và đối diện một đối thủ biến thái khiến họ không thể thắng được là hai việc khác nhau.
"Ta không cần! Không cần linh thạch các các ngươi."
Một tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng được thuê mướn bỗng thất hồn lạc phách kêu to rồi độn quang bỏ chạy.
"Ai bỏ chạy thì đó là hậu quả!"Tu sĩ này mới lướt đi chưa đầy mười trượng, một đạo ngân sắc tiễn quang đánh tan nửa người y. Hàn Vô Nhã cầm Lạc tinh thần cung mặt mũi méo đi.
"Ngần ấy người... Ngần ấy người bị Diệt tiên đằng giết..." Một trưởng lão Đông Dao thắng địa đột nhiên bật khóc.
Năm trăm năm trước, tông môn lớn nhất tây bộ Thiên Huyền đại lục là Bảo Huyền tông kết oán với một tán tu, vây giết tán tu đó, kết quả bị tán tu đó giết hơn hai trăm người, Bảo Huyền tông sau đó không hồi phục được, dần dần tiêu vong, còn tán tu đó được xưng tụng là Tu La chân nhân.
Trận này thắng hay bại thì Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông cũng không khác gì Bảo Huyền tông, hai phần ba tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên đều mất mạng trong tay Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Câm mồm!"
Trường Phong chân nhân lệ gầm vang, xung động cơ hồ thổ huyết. Ngần này đệ tử tinh anh và trưởng lão tu sĩ, Đông Dao thắng địa tích lũy mấy trăm năm lại hủy hết dưới âm mưu ám toán của đối thủ.
"Các ngươi mà ngoan ngoãn rời đi, nhớ điều kiện ta nói đến từ hai ngày trước thì còn kịp." Giọng Ngụy Tác lạnh lùng từ bên dưới vang lên.
"Rời đi? Đông Dao thắng địa quyết tử với ngươi, hôm nay ngươi không chết thì ta vong!" Trường Phong chân nhân run người, phát cuồng kêu lên.
"Trường Phong đạo hữu, bình tĩnh đã, xung động bây giờ không có lợi." Hoàng Nha Tử nãy giờ không nói gì đột nhiên nói, kích phát cách âm linh quang quang tráo, bao trùm cả Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã, Điếu Sa chân nhân.
Kích phát cách âm linh quang quang tráo, Hoàng Nha Tử nhìn Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã, nhạt giọng: "Chư vị đạo hữu, thần thông của y chúng ta đã lĩnh giáo, đích xác hơn xa tu sĩ Kim đan nhất trọng, tiếp theo các vị định thế nào, quyết sinh tử hay chấp nhận điều kiện nghị hòa?"
"Nghị hòa? Không đời nào!" Hoàng Nha Tử vừa dứt lời, Trường Phong chân nhân đã kích động dị thường kêu lên, "Không giết y, Đông Dao thắng địa không còn chỗ đứng trong tu đạo giới."
"Nhất định phải trừ đi! Chỉ có thu được lợi ích từ y mới vãn hồi phần nào tổn thất." Hàn Vô Nhã gật đầu, mặt mày xanh lét nói.
"Điếu Sa chân nhân định thế nào?" Hoàng Nha Tử không tỏ thái độ mà hỏi Điếu Sa chân nhân.
Điếu Sa chân nhân gật đầu, "Nếu Hoàng Nha Tử đạo hữu muốn thì tại hạ cũng muốn thử. Chỉ riêng mấy pháp bảo và cách nuôi dưỡng Diệt tiên đằng cũng đáng."
"Tất cả ý kiến thống nhất, mỗ cũng thử một phen." Hoàng Nha Tử gật đầu, liếc Hàn Vô Nhã và Trường Phong chân nhân, "Bất quá thần thông của y cao tưởng tượng, mỗ cũng có khả năng sẽ mất mạng, nên khi đối phó y, mỗ cần được chia một phần."
"Tất nhiên! Lợi ích chia đều." Trường Phong chân nhân vốn sợ hãi Ngụy Tác, nhưng giờ Đông Dao thắng địa trọng thương, lão lại điên cuồng, hung hãn nói.
"Được!" Hàn Vô Nhai và Điếu Sa chân nhân không hề do dự, gật đầu ngay.
"Diệt tiên đằng có được ghi lại trong cổ tịch, như Kim Chung đạo hữu nói, tối đa chỉ dài ba trăm năm mươi trượng, nhưng mấy nhánh ban nãy đã dài hơn bốn trăm trượng. Không hiểu y có cách gì khiến Diệt tiên đằng sinh trưởng nhỉ." Hoàng Nha Tử liếc ba người, "Rõ ràng y có pháp trận khống chế Diệt tiên đằng, chúng ta định ở trên mà chém đứt Diệt tiên đằng là bất khả thi."
"Không sai." Điếu Sa chân nhân mắt lóe lên hàn quang, "Y chỉ cần không phát động Diệt tiên đằng, Diệt tiên đằng bò lên vách núi, chúng ta khó công kích được. Nếu đáp xuống, y phát động Diệt tiên đằng thì chúng ta khó ứng phó."
"Pháp khí đạo giai trở xuống không làm gì được dị đằng." Hoàng Nha Tử gật đầu, "Muốn đối phó y chỉ có hai phương pháp, một là dùng pháp khí kích phát ất mộc linh khí hoặc chui xuống đất công vào. Động phủ của y chắc trong lòng núi, chúng ta xuống đó thì Diệt tiên đằng không thể nhận ra khí tức, dù nhận ra thì Diệt tiên đằng xô vào, Tiểu Dạ sơn và động phủ của y coi như hủy hết."
"Pháp bảo có thể kích phát ất mộc linh khí? Mỗ không có, chư vị đạo hữu có không?" Hoàng Nha Tử nói vậy, mục quang Hàn Vô Nhã lóe lên, lấy ra hai nô thú đại và hai hắc sắc thiết phù đặc biệt, "Hai con Liệt địa cuồng ngao này là mỗ mượn từ Linh Thú cung để phòng bị thổ độn yêu thú của y. Với hai thổ hệ yêu thú này không khó để chui vào Tiểu Dạ sơn."
"Pháp bảo kích phát ất mộc linh khí?" Điếu Sa chân nhân máy động, vỗ lên nạp bảo nang thượng lấy ra cọng rễ như nhân sâm.
"Thanh mộc sâm?" Điếu Sa chân nhân lấy ra cái rễ, Hoàng Nha Tử cũng tỏ vẻ kinh ngạc.
"Không sai." Điếu Sa chân nhân gật đầu: "Vật này vốn tại hạ định dùng để trao đổi nguyên liệu với một đạo hữu tu luyện mộc hệ công pháp. Giờ lại có tác dụng."
"Thanh mộc sâm ít nhất cũng khiến Diệt tiên đằng trong một canh giờ không thể công kích." Hoàng Nha Tử hơi trầm ngâm: "Vậy thì chúng ta dẫn người từ xa độn địa vào, các hạ ở đây giả bộ tấn công, nghe thấy bọn mỗ phát động thì hai mặt cùng giáp kích, thế nào?"
"Được!" Điếu Sa chân nhân bảo Hoàng Nha Tử, "Bất quá y thập phần giảo trá, nhận ra là sẽ trốn ngay hoặc xông ra. Cần cả pháp khí che giấu thần thức mới được."
"Không sao. Do Hàn tông chủ điều khiển hai con Liệt địa cuồng ngao đào thông đạo độn địa. Đào xong thì phát tín hiệu, mỗ và Trường Phong đạo hữu sẽ rời khỏi đây, theo thông đạo vào trong. Trước đó mỗ và Trường Phong chân nhân sẽ ở lại dụ địch." Hoàng Nha Tử liếc Hàn Vô Nhã, "Từ dưới đất tiến vào thì không có nguy hiểm gì."
"Được! Vậy thì diễn kịch cũng phải cho giống." Hoàng Nha Tử nói vậy, Hàn Vô Nhã cũng nghiến răng, ra khỏi cách âm linh quang quang tráo, nói to xuóng: "Tụ Tinh tông hôm nay nhận bại, sau này mong đạo hữu nước sông không phạm nước giếng!"
"Hả? Nếu các hạ không động đến mỗ, mỗ cũng thế." Ngụy Tác tỏ vẻ lạ lùng, giọng nói từ dưới vọng lên.
"Tu sĩ Tụ Tinh tông, theo ta!"
Hàn Vô Nhã không đáp, hạ lệnh rồi lao theo hướng đã đến đây.
Nghe lệnh rồi thấy tông chủ lướt đi, tu sĩ Tụ Tinh tông tất nhiên không dám dừng lại, sắc mặt nhợt nhạt bám theo. Các tu sĩ được Tụ Tinh tông thuê thì hơi ngần ngừ, bám theo nhưng cố ý chậm lại rồi chạy tứ tán.
Họ đều không muốn bị Tụ Tinh tông diệt khẩu vì che giấu việc xấu hổ hôm nay.
Lướt đi sáu, bảy dặm, Hàn Vô Nhã đột nhiên đưa tay, từ từ đáp xuống vạt rừng.
"Tìm quanh đây xem có tiên cổ mà y luyện chế không!" Thấy chỉ còn không đầy hai mươi tu sĩ, Hàn Vô Nhã hạ lệnh xong thì bất giác run lên, kích nộ công tâm.
"Tông chủ định làm gì?" Đại trưởng lão Tống Dương mặt mày xám ngoét dừng bên Hàn Vô Nhã. Ban nãy bị Diệt tiên đằng đồ sát, lão may mắn sống sót.
"Lẽ nào trưởng lão tưởng bản nhân sẽ đi?" Hàn Vô Nhã gằn giọng: "Chúng ta đã xác định sẽ chia ra hai hướng, chúng ta ở đây đào thông đạo vào Tiểu Dạ sơn, lưỡng diện giáp kích, giết y."
Đại trưởng lão Tống Dương há miệng, nhưng không nói gì, chỉ mặc nhiên gật đầu. Trưởng lão như lão vốn dị thường bội phục tâm cơ, mưu lược của Hàn Vô Nhã, nếu lúc này mà đối phó ai khác thì lão sẽ cho rằng Hàn Vô Nhã thập phần anh minh, nhưng nghĩ đến Ngụy Tác và cảnh Diệt tiên đằng dễ dàng tiêu diệt các tu sĩ ban nãy thì không hiểu sao, lòng lão lạnh ngắt, hi vọng lần này Hàn Vô Nhã quyết định không sai.

Chương 427: Vào động

Trên tầng không Tiểu Dạ sơn, Hoàng Nha Tử, Trường Phong chân nhân, Điếu Sa chân nhân và hơn hai mươi tu sĩ không ngừng thi triển các loại thuật pháp và pháp khí tấn công.
Tuy vượt ngoài phạm vi thần thức xác định, thuật pháp và pháp khí công kích loạn xạ, nhưng ngần ấy cao giai tu sĩ nhất tề thi pháp, thanh thế cũng cực kỳ kinh nhân.
Từ xa nhìn lại chỉ thấy thiên hỏa không ngừng trút xuống Tiểu Dạ sơn, Tiểu Dạ sơn cũng không ngừng vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.
"Ngụy Tác, chúng định giở trò gì? Hay là cho chúng một viên Tuyệt diệt kim đan? Nếu hạ được một, hai Kim đan đại tu sĩ thì không thiệt." Hàn Vi Vi không nén được quay sang bảo Ngụy Tác.
Công kích của các tu sĩ phies trên khiến đá bay rào rào, nhất là khi ba Kim đan tu sĩ công kích, uy hiếp lớn đến Diệt tiên đằng và vách núi, Hàn Vi Vi và bọn Ngụy Tác phải liên tục phát động thuật pháp và pháp bảo ngăn đón. Nếu ngần ấy tu sĩ không tiếc chân nguyên mà không ngừng công kích thì có thể sẽ thật sự san bằng Tiểu Dạ sơn mất.
"Rất có thể chúng giở trò gì đó."Hàn Vi Vi nói vậy, Ngụy Tác nhìn quang diễm liên tục bay qua bay lại trên không, tỏ vẻ suy ngẫm.
"Giở trò?" Cơ Nhã nhìn Ngụy Tác, nhíu mày, "Ngụy Tác, huynh hoài nghi Hàn Vô Nhã không đi mà giở âm mưu quỷ kế?"
"Trước khi y đi thế nào cũng bàn mưu với ba Kim đan tu sĩ. Kẻ mặc hoàng sam, dùng thủy hệ pháp bảo uy lực trên cả đạo giai thượng phẩm đó đi cũng y, chắc do y mời đến đối phó chúng ta, nhưng y đi rồi mà tên mặc áo vàng này vẫn ở lại n." Ngụy Tác gật đầu: "Ta thấy y đang giở trò, chưa biết chừng tìm Kim đan tu sĩ lợi hại hơn đến đây."
"Làm sao bây giờ, biết thế dùng cả hai viên Tuyệt diệt kim đan nổ chết hết bọn chúng." Hàn Vi Vi bĩu môi, tỏ vẻ bạo lực.
"Ngươi tưởng Tuyệt diệt kim đan là trứng thối, thích thì ném đi hả. Tuyệt diệt kim đan không có tác dụng ở mức xa thế, với thuật pháp và uy năng pháp bảo của mấy kẻ đó chắc chặn được." Ngụy Tác nhìn Hàn Vi Vi như hang phá hoại, "cả Thiên Huyền đại lục nam bộ mới có một vài chục Kim đan tu sĩ, đem giết sạch luyện thành Tuyệt diệt kim đan cũng chỉ có ngần ấy viên. Vật thế này, thêm viên nào là thêm phầm bảo mệnh."
"Không dùng thì thôi, hung với ta làm gì." Hàn Vi Vi chu môi, "Làm sao bây giờ?"
"Xem tình huống đã, nếu chúng có trợ thủ lợi hại thì khẳng định sẽ tấn công chứ không thể đánh nhầu kiểu này suốt mười bữa nửa tháng." Ngụy Tác tỏ ra mưu mô, "Đợi chúng đánh xuống hẵng động dụng Tuyệt diệt kim đan, sau đó lại dùng tiếp mới là thượng sách. Bất quá để đề phòng tình huống động dụng Tuyệt diệt kim đan cũng vô dụng thì nên tính trước đường chạy. Các ngươi thu dọn hết trong động phủ cho vào nạp bảo nang đã. Ta sẽ nhặt những thứ từ các tu sĩ bị giết rơi xuống, lãng phí là rất xấu, đúng không."
"Những thứ trong đó ta thấy rồi, họ sẽ kịp thu dọn. Những thứ ngoài này cũng nên thu gom lại, nhiều như thế thì mình ngươi sẽ không gom nhanh được. Biết đâu âm mưu quỷ kế của y nhanh chóng được thực hiện, không gom đi được hết thì thật lãng phí." Hàn Vi Vi nghe Ngụy Tác nói vậy, nháy mắt bảo.
"Được rồi." Hàn Vi Vi như thế, Ngụy Tác không nói gì nữa, đưa kim sắc pháp bảo phòng ngự đạo giai thượng phẩm cho nàng ta. Với thần thức và Huyền sát quỷ trảo trảo của gã thì lấy đồ cực nhanh. Nhưng Tiểu Dạ sơn lúc này có hơn trăm cao giai tu sĩ mất mạng, những thứ rơi xuống khắp núi, có những nạp bảo nang không còn nhiều linh khí dao động, lại thêm vô số thuật pháp và pháp bảo đánh xuống bừa bãi, muốn nhặt nhanh cũng không được.
Trong tình hình đó, dù pháp khí và nạp bảo nang không bị thu lấy ngay thì cũng bị thuật pháp và uy năng pháp bảo phía trên phá hoại.
Có một món đạo giai thượng phẩm pháp bảo phòng ngự, cộng thêm Hàn Vi Vi vốn có một món kim sắc pháp bảo, cộng cả "Tiểu Ngân" thì xuống Tiểu Dạ sơn đầy quang diễm lấy đồ cũng thập phần an toàn.
"Ngụy Tác, chúng ta vào động phủ lấy đồ, huynh và và Hàn Vi Vi nhớ cẩn thận."
"Lão đại còn lợi hại hơn Tu La chân nhân, đánh cho chúng không còn manh giáp."
Cơ Nhã và Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân quay lại động phủ. Ngụy Tác và Hàn Vi Vi lướt sát mặt đất, nhanh chóng thu pháp khí và nạp bảo nang của các tu sĩ mất mạng rơi xuống.
... Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ngụy Tác và Hàn Vi Vi như lá thu quét lá, bao nhiêu pháp khí dưới đất, dù phẩm cấp nào cũng cứ thu lại rồi tính.
Trong động, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân thu dọn sạch sẽ, cùng Cơ Nhã lấy hết nguyên liệu luyện khí, luyện đan, cả thảm Ngân ti thảo cũng không bỏ qua, vì có đủ nạp bảo nang nên cả mấy gian phòng có thể tách ra cũng được nhét vào.
"Con bà nó chứ, Chân Sùng Minh, lão bản chế tác mấy gian phòng này lừa chúng ta." Đang thu vén, Chu Tiếu Xuân đột nhiên nói.
"Lừa chúng ta?" Chân Sùng Minh Chính đang thu một gian tĩnh thất vào nạp bảo nang chợt ngẩn người, "Lừa thế nào?"
"Nghe đi, có tiếng cách cách." Chu Tiếu Xuân bực mình, "Chứng tỏ gian phòng không chắc chắn, chưa biết chừng dỡ ra vài lần là sập. Lúc trước lão bản dám cam đoan với chúng ta dù dỡ bao nhiêu lần cũng không sao, có phải thấy chúng ta thật thà thì lừa không? Coi chúng ta là ngốc hả."
"Đúng thế! Chúng ta theo lão đại lợi hại như thế, y dám cho chúng ta là ngốc hả!" Chân Sùng Minh cũng đùng đùng nổi giận, đột nhiên nghi hoặc lắc đầu, "Chu Tiếu Xuân, không đúng, sao âm thanh như từ dưới đất vọng lên."
"Dưới lòng đất có tiếng động?"
Cơ Nhã vốn đứng cạnh đó, đợi khi cả hai thu xong là đi ngay ra gặp Ngụy Tác tức thì biến hẳn sắc mặt, "Chúng thổ độn vào đây, đi mau!"
"Ngụy Tác, sao thế?" Cùng lúc, Hàn Vi Vi đang hớn hở thu nhạt đột nhiên phát hiện Ngụy Tác dừng lại, lướt về phía mình với vẻ kinh ngạc.
"Hai Kim đan tu sĩ tựa hồ đã đi mất." Ngụy Tác chỉ lên phía trên, "Họ không xuất thủ một lúc rồi."
"Ý ngươi là chỉ có một tu sĩ Kim đan kỳ trên đó? Chúng ta sông lên?" Hàn Vi Vi sáng mắt.
"Cách!"
Cùng lúc, nền động phủ nứt ra. Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân như tỉnh mộng, theo Cơ Nhã lướt vào một thông đạo.
Vốn lựa chọn tốt nhất là theo thông đạo chạy ra sau động phủ kích phát pháp bảo, Ngụy Tác sẽ nhận ra. Nhưng vết nứt ở ngay cạnh cửa thông đạo, lướt qua đó chắc sẽ bị chặn lại. Tổ hợp đầu óc đan giản không nghĩ ra còn Cơ Nhã dù trong lúc này vẫn tính toán cực kỳ chính xác.
"Cách!"
Cơ hồ ngay khi Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân tan biến vào thông đạo cùng Cơ Nhã, nền động chợt lún xuống, hai con thổ hôi sắc yêu thú từ dưới loạn thạch chui lên, phía sau là địa động rộng cả trượng.
Hai yêu trùng nhìn như hai con tôm, đều có đầu cứng, thân thể thành đốt, hai cái càng bén, nhưng nhìn kỹ thì yêu thú này trừ càng còn bốn cái chân dưới bụng, trông thập phần hữu lực.
Hai con dị thú chui ra, Hàn Vô Nhã, Hoàng Nha Tử và Trường Phong chân nhân nhảy lên, hơn hai mươi tu sĩ Tụ Tinh tông cũng nối gót.
"Định chạy?"
Thân ảnh xuất hiện trong lòng núi, thấy mấy gian phòng Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân chưa kịp thu dọn, Hoàng Nha Tử tỏ vẻ kinh ngạc, cơ hồ đồng thời hừ lạnh, một đạo hoàng quang bắn vào thông đạo bọn Cơ Nhã vừa vào.
"Oành!"
Trong sơn cốc, Ngụy Tác và Hàn Vi Vi đang nhìn thinh không, đột nhiên Tiểu Dạ sơn rung đọng từ phía trong, lòng núi vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.
"Không xong! Chúng vào động phủ!" Ngụy Tác biến sắc, thân ảnh loáng lên, lao về động phủ.
"Muốn chạy, không dễ đâu!"
Đồng thời, một đạo ô kim sắc quang hoa từ trên không lao xuống, chém vào Ngụy Tác.

Chương 428: Chính thức một đối một

Ngụy Tác biến sắc vung tay.
"Choang", phi kiếm cánh cửa sáng rực kim, hoàng lưỡng sắc quang hoa va vào đạo ô kim sắc quang hoa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Phi kiếm cánh cửa rung lên ong ong, ô kim sắc quang hoa bị hất văng đi.
Ô kim sắc quang hoa chính thị trường đao Điếu Sa chân nhân, uy năng hơi kém hơn phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác.
Hất bay ô kim sắc trường đao đoạn Ngụy Tác không ngẩng lên, hắc sắc thái cổ hung hỏa đã bắn lên không.
Gã và Hàn Vi Vi không hề dừng lại, lao vào cửa động phủ.
"Phù!"
Hắc hỏa bay lên khỏi màn sương, đột nhiên bị vật gì đó ngăn cản, một màn nước màu lam xuất hiện trước mặt Ngụy Tác và Hàn Vi Vi. Vù! Ô kim sắc trường đao vốn bị hất đi lại chém xuống đầu Ngụy Tác.
Ô kim sắc quang hoa vẫn dài mấy trượng, uy năng tuy không như phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác nhưng chất liệu thai thể cực tốt, dù va chạm trực tiếp với gã cũng không tổn hại.Thấy cảnh đó, sắc mặt Ngụy Tác âm trầm hẳn.
"Choang!"
Phi kiếm cánh cửa chém bay ô kim sắc trường đao. Cùng lúc, hắc sắc thái cổ hung hỏa và Hắc minh cốt quân sau lưng phát ra hắc sắc quang trụ xung kích vào lam sắc thủy mạc trước mặt gã và Hàn Vi Vi, khoét thủng một lỗ chừng một trượng.
Tựa hồ đã dặn dò Hàn Vi Vi, vừa mở xong, nàng ta đã đi qua lỗ thủng. Hắc minh cốt quân cạnh Ngụy Tác cũng bám theo, cùng Hàn Vi Vi vào động phủ.
Hàn Vi Vi và Hắc cốt minh quân vào động phủ, mà nước tách ra, như đê vỡ xô vào.
Ngụy Tác không vào động phủ mà âm trầm ngẩng nhìn lên không.
Điếu Sa chân nhân đang ở đó, mặt mũi lạnh tanh quan sát gã.
Ô kim sắc trường đao sáng chói lơ lửng trước mạt, pháp bảo hình giở trúc trên đỉnh đầu không ngừng phun ra thanh hắc sắc thủy khí.
Không thấy Điếu Sa chân nhân làm gì, lam sắc cổ phù đột nhiên vỡ vụn thành tro tàn.
"Ngươi khá lắm, biết đấu dằng dai với ta thì dù thắng, những người ở trong cũng bị giết sạch. Bất quá cho ngươi biết, trong đó là hai Kim đan kỳ đại tu sĩ Hoàng Nha Tử và Trường Phong chân nhân, cả Hàn Vô Nhã có hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo, thực lực không kém gì một Kim đan tu sĩ, những tu sĩ còn lại đã xuống thông đạo vào đó, ngươi phát động Diệt tiên đằng cũng vô dụng. Ngươi tưởng một nữ tu Phân niệm cảnh, một khô lâu pháp bảo xuống tăng viện thì hữu dụng hả? Khác gì tự sát." Lam sắc cổ phù hóa thành tro, Điếu Sa chân nhân chỉ lên không nói to.
Không cần Điếu Sa chân nhân nói, thần thức của Ngụy Tác đã nhận ra tu sĩ phía trên không còn có mặt. Trong lòng núi Tiểu Dạ sơn có tiếng nổ ầm ầm, rõ ràng đang đấu pháp, nhưng Điếu Sa chân nhân nói thế thì gã mặt mũi lạnh tanh, "Ngươi định dùng những lời đó là loạn tâm thần của ta hả, vô dụng thôi. Bất quá ngươi dù gì cũng là một Kim đan lưỡng trọng đại tu sĩ, tạm là tiền bối, nể tình đó ta phí sức nói thêm vài câu với ngươi. Họ dù không phải đối thủ nhưng chống chọi một lúc thì được, các ngươi tụ một chỗ mà muốn giết ngươi thì phí sức chứ ngươi một mình muốn chết thì hay lắm."
Choang một tiếng, phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác chém vào Điếu Sa chân nhân, mi tâm rực lên vạn đạo tử sắc hà quang, trực tiếp tế xuất kim đan.
"Hả? Ta cũng muốn xem vì sao ngươi tự tin như thế." Điếu Sa chân nhân mặt mũi lạnh tanh phun ra vô số lam sắc hà quang, một viên kim đan cỡ quả trứng gã bay lên.
"Oành!"
Giữa hai người vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.
Điếu Sa chân nhân dùng pháp bảo hình giỏ trúc phun ra thanh hắc sắc thủy khí ngăn chặn phi kiếm cánh cửa, kim đan hà quang ngưng thành hình ngư ông va vào tử sắc thiên long của gã, ngư ông tan vỡ, lão vung ô kim sắc trường đao chẻ đôi tử sắc thiên long của Ngụy Tác vốn uy năng đại giảm.
Ô kim sắc trường đao rõ ràng cũng có uy năng đạo giai thượng phẩm, Điếu Sa chân nhân đấu với kim đan của Ngụy Tác quyết không hề kém.
Vừa đấu với Ngụy Tác một chiêu, Điếu Sa chân nhân liếc gã đầy thâm ý, một xích hồng sắc pháp bảo như dùng xương một loại cá nào đó cực dài luyện chế thành.
Pháp bảo này như một ngọn trường tiên chừng bảy, tám trượng, mỗi đốt chỉ chừng nửa tấc, Điếu Sa chân nhân dồn chân nguyên vào, pháp bảo này đột nhiên tách ra, mỗi đốt hóa thành một lưỡi xích hồng sắc hỏa diễm chừng một tác lơ lửng quanh lão.
Xích hồng sắc hỏa diễm phân bố cực rộng, trông như quanh Điếu Sa chân nhân đốt lên hơn nghìn ngọn nến.
Phi kiếm cánh cửa chém qua, xích hồng sắc hỏa diễm bị chém tan nhiều chỗ nhưng nhanh chóng ngưng kết lại, không có gì tổn thất.
Điếu Sa chân nhân lại phun ra chân nguyên.
Chân nguyên kỳ dị khuếch tán ra, thấm vào hỏa diễm, xích hồng sắc hỏa diễm như ngọn nến đột nhiên dài ra hình thành vô số sợi lửa như một tấm lưới.
"Nếu ta không lầm, đạo giai thượng phẩm pháp bảo của ngươi đều ở chỗ hai nữ tu, hiện tại khô lâu pháp bảo cũng không có, pháp bảo công kích đạo giai thượng phẩm trở lên của ngươi chỉ còn thanh phi kiếm này. Nếu ngươi còn pháp bảo đạo giai thượng phẩm trở lên, lúc trước tập trung đối phó ta thì đã dùng chứ không bao giờ nương tay, trừ phi đó pháp khí trân quý dùng là tiêu hao." Kích phát pháp bảo này đoạn Điếu Sa chân nhân thong thả kích phát kim đan, ngưng thành hình ngư ông, mặt mũi lạnh tanh bảo Ngụy Tác: "Nghe nói ngươi có thượng cổ Tuyệt diệt kim đan, bất quá ta có Ngư long linh hỏa võng để khắc chế pháp khí đó rồi dẫn nổ. Ta chưa từng gặp tu sĩ có cổ bảo như Tuyệt diệt kim đan, ngươi có hứng thì cứ lấy ra, giúp ta kiểm nghiệm pháp bảo này."
Trong tay Điếu Sa chân nhân đột nhiên bạch quang lóe lên, một ngọn trường tác bạch khí liễu nhiễu xuất hiện cạnh Ngụy Tác quấn lấy gã.
Ngọn roi trong suốt này toát lên long tức, cực kỳ bền chắc, chắc sử dụng gân của loại giao long nào đó luyện chế thành.
Pháp bảo này rõ ràng là thuấn di pháp bảo có thể trói buộc, Điếu Sa chân nhân cũng là Kim đan lưỡng trọng đại tu sĩ nhưng thủ đoạn còn hơn Diệp Linh, lúc đối địch cũng cẩn thận, giảo trá hơn.
Sợi trường tác quấ lấy Ngụy Tác, xiết chặt lại.
Cùng lúc, ô kim sắc trường đao của Điếu Sa chân nhân và kim đan hà quang ngưng thành hình ngư ông cũng đổ vào gã.
"À!"
Hoàn toàn chiếm thượng phong nhưng con ngươi Điếu Sa chân nhân lại co rút.
Ngụy Tác lại đứng im đợi chết, hoàn toàn không dùng phi kiếm cánh cửa và kim đan đón đỡ.
Điếu Sa chân nhân hiểu rõ, với thần thông của Ngụy Tác thì lão cùng lắm chỉ chiếm thượng phong, kéo dài thời gian chứ không giết được.
Lão định dốc hết khả năng cầm chân Ngụy Tác, đợi bọn Hoàng Nha Tử từ trong xông ra bao vây.
"Phù!"
Điếu Sa chân nhân còn đang kinh nghi bất định, trên mình Ngụy Tác thân thượng chợt ánh lên ngân hoàng sắc quang hoa, đón đỡ trường tác.
Cùng lúc, Ngụy Tác vẫn mặt mũi lạnh tanh dạng tử phất tay phải, một đạo hắc quang bắn ra, lại một đạo hồng quang từ đỉnh đạo hắc quang bắn ra.
"Cách!"
Điếu Sa chân nhân hồn rợn tóc gáy, hồng quang bắn vào, hình ngư ông do kim đan ngưng thành tan nát, ô kim sắc trường đao va chạm với phi kiếm cánh cửa không sao mà cũng mờ hẳn quang hoa, rõ ràng tổn thương.
Không hề dừng lại, phi kiếm cánh cửa và kim đan trực tiếp phá được thanh hắc sắc thủy khí từ cái giỏ trúc của Điếu Sa chân nhân, đập nát bản thể.
Phi kiếm cánh cửa và kim đan của gã giáng lên kim đan của Điếu Sa chân nhân!
"A!"
Như hai hành tinh kịch liệt chấn động, mọi lỗ chân lông của Điếu Sa chân nhân phun ra vô số huyết khí.
"Tính toán được lắm! Không ngờ ngươi còn có pháp bảo thế này! Pháp bảo này bản thể yếu ớt, chỉ biết công kích thẳng, tránh được là vô dụng nên ngươi không dám kích phát, phải đợi cơ hội ngạnh tiếp!"
"Nhưng ngươi vẫn sai một bước! Điếu sa ngư lâu của ta cũng là đạo giai thượng phẩm pháp bảo, phi kiếm và kim đan của ngươi thiếu một chút nữa mới khiến ta mất khống chế chân nguyên! Nên không giết được ta đâu!"
Cùng lúc, Điếu Sa chân nhân gầm lên, lam sắc hà quang từ kim đan rực lên, quấn quanh mình như muốn lao đi với tốc độ kinh nhân.
Điếu Sa chân nhân cũng hiểu, nếu đòn toàn lực của Ngụy Tác khiến lão không thể khống chế chân nguyên thì tiếp theo chỉ cà cách miễn cưỡng dùng kim đan đón đỡ, kim đan sẽ không ngừng bị oanh kích, chắc chắn mất mạng. Nhưng rõ ràng uy năng đòn Ngụy Tác tích tụ đã lâu còn thiếu một chút nữa mới đạt mức đó.
Nhưng hiểu rõ là một chuyện, thoát hay không là việc khác.
Ngụy Tác vẫn mặt mũi lạnh tanh khống chế phi kiếm cánh cửa và kim đan giáng vào Điếu Sa chân nhân, đồng thời quang hoa chói rực đột nhiên xuất hiện cạnh gã.
Pháp vương thái điệp!
Con bướm rực rõ vừa xuất hiện đã phun ra một mớ chất nhầy vào Điếu Sa chân nhân.
Tiếng rống của lão ngừng bặt, tỏ vẻ sợ hãi vô ngần.
Chất nhầy phun ra, thân thể lão đang bắn lùi chợt sững lại.
Vừa ngừng lại, phi kiếm cánh cửa và kim đan của Ngụy Tác lại oanh kích vào kim đan của lão.
Chỉ thiếu một tí! Vì toàn lực điều khiển kim đan, Ngụy Tác không thể đồng thời kích phát thái cổ hung hỏa uy năng kinh nhân, nhưng Pháp vương thái điệp lại là con bài quyết định giết được Điếu Sa chân nhân!
"Oành!"
Phi kiếm cánh cửa và kim đan của gã giáng xuống, phù văn trên kim đan của Điếu Sa chân nhân tan vỡ, thân thể như bị sét đanh, không khống chế được chân nguyên.
"Oành!"
Kim đan của Ngụy Tác lại giáng lên kim đan của Điếu Sa chân nhân còn phi kiếm cánh cửa lại chém vào thân thể lão, vốn không còn năng lực kháng cự.
Rõ ràng Ngụy Tác cố ý nương tay, phi kiếm cánh cửa chém nhẹ nhưng ngực Điếu Sa chân nhân cũng lõm vào.
Không hề ngừng tay, Ngụy Tác vung tay chụp lấy kim đan của Điếu Sa chân nhân đang mờ dần hà quang cùng trường tác trong veo, cả xích hồng sắc pháp bảo không còn bị khống chế, biến thành một cái xương cá dài. Gã vung tay, Thực huyết pháp đao chuẩn xác cắm vào ngực lão.
Ngụy Tác không hề dừng lại, đón lấy ô kim sắc trường đao đã hơi tổn hại và cái giỏ trúc nát thành mấy mảnh, rồi cuốn cả thi thể Điếu Sa chân nhân, lao vào động phủ.

Chương 429: Xung động thổ huyết

Thực huyết pháp đao và Tuyệt diệt kim đan đều là còn bài tẩy của Ngụy Tác. Nhưng tiêu hao khí huyết của một tu sĩ Kim đan nhất trọng mà đổi lại được khí huyết của tu sĩ Kim đan lưỡng trọng thì gã có lợi.
Bất quá Kim đan lưỡng trọng đại tu sĩ Điếu Sa chân nhân mất mạng mà không tu sĩ nào trong lòng Tiểu Dạ sơn biết.
"Oành!"
Cùng với tiếng nổ kinh thiên động địa, Cơ Nhã và Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân cùng làn sóng khí và vô số đá vụn lao.
Cơ Nhã mặt mày nhợt nhạt cuống quýt vung tay, hắc quang bao quanh nàng và Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân.
Hắc quang ràn rạt thủy linh chi khí, là Hắc thủy liên được Ngụy Tác bồi dưỡng thành uy năng phòng ngự đạt đạo giai hạ phẩm.
Cùng lúc đó, bạch quang từ trong thông đạo trước mặt ba người lao ra, là một ngọn sóng, giáng vào tinh quang quang trụ từ kim sắc pháp bảo của Cơ Nhã rực lên.
Chát! Kim sắc tinh quang quang trụ vốn nứt nẻ liền vỡ nát.
Ngọn sóng đã giảm uy năng giáng vào Hắc thủy liên, khiến hắc sắc quang hoa chao chát. Thủy trụ cỡ bắp đùi hình thành sau pha va chạm bắn lên vách đá, dễ dàng vỡ tan như đập vào đậu hũ.Vốn bọn Cơ Nhã đang ở trong một thạch thất nhỏ như một tiểu sảnh chung quanh có mấy thông đạo, bị thủy trụ đổ vào là đá văng tứ tung, thạch thất lớn gấp mấy lần.
Thủy trụ đánh vỡ vô số tảng đá, uy năng hao tận, biến thành một vũng nước chảy theo vách xuống, nước trong thạch thất sâu thêm một thước, chảy theo thông đạo thấp xuống, phát ra tiếng nức chảy rì rào.
Làn sóng dấy lên, trong thông đạo phía trước, hoàng quang lóe lên, thân ảnh Hoàng Nha Tử cầm "Trường hà thao thiên quyển" xuất hiện. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Cùng lúc, uy áp hùng hậu dấy lên sau lưng, Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã cũng xuất hện.
Thấy thế, sắc mặt Cơ Nhã càng nhợt đi.
"Tiểu tử đó đối với ngươi không tệ, cho ngươi cả thuấn di pháp bảo, bất quá hiện tại ngươi thoát được sao?" Trường Phong chân nhân sắc mặt âm trầm cực độ liếc Như ý linh lung tháp trong tay Cơ Nhã, sát khí hiện rõ.
"Trường Phong đạo hữu, đừng rườm lời. Nếu Điếu Sa chân nhân không cầm chân được y, chúng ta sẽ phiền đấy. Bất quá chốc nữa bắt sống được ả thì sẽ khiến y ném chuột sợ vỡ đồ." Hoàng Nha Tử nhàn giọng nói, "Trường hà thao thiên quyển" rực quang hoa.
"À!"
Hoàng Nha Tử định kích phát pháp bảo này đối phó Cơ Nhã và Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân thì đột nhiên mục quang y lóe lên, ngoái lại.
Sóng lớn từ pháp bảo của Hoàng Nha Tử đổ ra sau lưng.
"Oành!"
Tiểu Dạ sơn rúng động, trong thông đạo có một đạo kim quang và hắc quang chặn đứng làn sóng, thông đạo tung hoành đá vụn, hình thành một động quật lớn.
"Sư thư, không sao chứ?" Thân ảnh Hàn Vi Vi từ thông đạo tung tóe đá lao ra. Hắc minh cốt quân hắc sắc quang hoa liễu nhiễu lạnh lùng đứng sau lưng Hàn Vi Vi.
"Tại hạ hạ đối phó ả, Trường Phong đạo hữu, Hàn tông chủ, giải quyết nhanh lên."
Hoàng Nha Tử liếc Hàn Vi Vi, nhạt giọng nói xong thì tế xuất một món pháp bảo thanh sắc tiểu xích.
Thanh sắc tiểu xích như thể bằng ngọc, bên ngoài là quang hoa, bên trong có phù văn li ti, Hoàng Nha Tử dồn chân nguyên vào, thanh sắc tiểu xích cũng như kim đan phát ra thanh sắc hà quang, không khác gì kim đan hà quang, hình thành một đóa thanh sắc liên hoa.
Vù!
Cùng lúc, ở góc kia, Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã đã đấu với Cơ Nhã, Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân. Tiếng xé lụa vang lên, Hàn Vô Nhã kích phát Lạc tinh thần tiễn, một đạo ngân sắc tiễn quang xạ bắn vào Cơ Nhã. Trường Phong chân nhân vũng tay, vô số cương phong ngưng thành hình long hổ, với thanh thế kinh nhân cuốn vào nàng.
Kim sắc pháp bảo của Cơ Nhã thủ trung lại phát ra kim sắc tinh quang quang trụ, cùng ngân sắc tiễn quang xung kích va nhau, uy năng tương đương.
Hai dải quang hoa một đỏ một vàng từ Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân bừng lên, giáng vào long và hổ của Trường Phong chân nhân.
"Chát!"
Hai dải quang hoa bị long hổ uy thế kinh nhân chấn tan, long hổ lại xung kích lên Hắc thủy liên khiến Hắc thủy liên rúng động, chật vật ngăn đỡ được.
Hoàng Nha Tử phất tay, thanh sắc tiểu xích thượng ngưng thành thanh liên chợt hóa thành lưu quang, đổ vào Hàn Vi Vi.
"Oành!"
Làn sóng trắng như một cự nhân ngẩng lên lao vào Hàn Vi Vi.
"Cạch", không khí giữa Hàn Vi Vi và Hoàng Nha Tử chấn động, Hắc minh cốt quân bắn ra một đạo hắc sắc quang trụ va vào thanh sắc liên hoa, cùng tan vỡ.
Hắc minh cốt quân toàn lực công kích, cũng có uy năng đạo giai thượng phẩm pháp bảo, ngang với đóa sen xanh do thanh sắc tiểu xích của Hoàng Nha Tử ngưng thành, rõ ràng Hoàng Nha Tử trừ "Trường hà thao thiên quyển" là bán huyền giai pháp bảo thì còn một món đạo giai thượng phẩm pháp bảo!
Kim sắc lôi quang như thùng nước, phần đầu ngưng thành hình sư tử uy mãnh từ trên nóc động, giáng vào làn sóng của Hoàng Nha Tử.
Thủy hoa và lôi quang bắn tung, đổ vào Hàn Vi Vi.
Bên ngoài Hàn Vi Vi dấy lên một kim sắc quang tráo, làn sóng đã giảm uy năng giáng và chỉ khiến kim sắc quang tráo hơi lắc lư.
"Hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo, một công một thủ. Hắc sắc khô lâu cũng tương đương với một món đạo giai thượng phẩm pháp bảo, tựa hồ còn có linh tính, không cần điều khiển. Các ngươi có nhiều đạo giai pháp bảo thế này thì thật khó tưởng tượng, đại tông môn bình thường cũng không lấy đâu ra lắm cao phẩm giai pháp bảo đến thế." Bán huyền giai pháp bảo và đạo giai thượng phẩm pháp bảo xuất toàn lực vẫn bị Hàn Vi Vi đón đỡ được, Hoàng Nha Tử vẫn thản nhiên. Mục quang dừng lại trên hai kim sắc pháp bảo của nàng ta, khóe môi mỉm cười khinh miệt, "Bất quá ngươi tưởng với tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng, thì là đối thủ của ta hả?"
Hoàng quang chợt ngưng thành trước mặt y, với tốc độ kinh nhân tụ lại thành một hoàng sắc nguyên bảo.
Hoàng Nha Tử kiêu ngạo không phải vô cớ.
Kim đan kỳ đại tu sĩ và tu sĩ Phân niệm cảnh vốn cách nhau một trời một vực.
Hiện tại Hàn Vi Vi có hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo và Hắc cốt minh quân, uy năng sánh được với một món bán huyền giai pháp bảo và một món đạo giai thượng phẩm pháp bảo của Hoàng Nha Tử.
Uy năng thuật pháp của Kim đan đại tu sĩ, tu sĩ Phân niệm cảnh không thể so được.
Tu sĩ Phân niệm cảnh tối đa chỉ có thể đồng thời điều khiển hai pháp bảo, chân nguyên của Hàn Vi Vi mà thôi động hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo là cực hạn, dù có thêm đạo giai pháp bảo cũng vô lực. Hiện tại Hoàng Nha Tử nhận ra pháp y trên mình nàng ta cũng có đạo giai uy năng, nhưng vì nàng ta không còn đủ sức kích phát uy năng pháp y.
Y vốn cho rằng đạo kim hệ thuật pháp này phát ra, công thêm hai pháp bảo thì một chiêu là hạ được Hàn Vi Vi.
Nhưng mắt y trợn tròn không dám tin vì cạnh Hàn Vi Vi lóe lên quang hoa, đột nhiên có thêm một tiểu nữ hài tử nõn nà chỉ chừng hai, ba tuổi.
"Thật sự có một tiểu nữ hài?"
Đang cùng bọn Cơ Nhã đấu pháp ,Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã mắt tròn mắt dẹt.
"Cái gì đây nhỉ?!"
Cơ hồ đồng thời, Hoàng Nha Tử và Trường Phong chân nhân biến sắc, cảm giác được khí tức của "Tiểu nữ hài".
Khí tức này khiến Hoàng Nha Tử có cảm giác thập phần kỳ quái, ai cũng thấy có bao hàm hai chữ: "Cực mạnh".
"Phù!"
"Tiểu nữ hài" xuất hiện, phát ra ngân sắc quang trụ va vào nguyên bảo do Hoàng Nha Tử phát ra, có vẻ cực kỳ trầm trọng, tựa hồ do vô số hoàng sắc tinh kim đúc thành.
Ngân sắc quang trụ và hoàng sắc nguyên bảo va nhau, uy năng tương đương, cùng tan vỡ!
"Yêu thú! Đây là yêu thú gì, uy năng thuật pháp mạnh thế!"
Hoàng Nha Tử tỏ rõ thần sắc kinh hãi.
"Tiểu Ngân, đánh y!"
Hàn Vi Vi vốn khẩn trương cực độ tức thì dũng khí đại tăng, hô vang rồi kích phát hai kim sắc pháp bảo và bạch sắc băng long sáng loáng.
Với tu vi của nàng ta mà thi triển hai kim sắc pháp bảo thì không thể kích phát thái cổ hung hỏa nên đành kích phát Băng Ly chân quyết, tổn hao chân nguyên tương đối ít.
Băng Ly chân quyết với tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng thi triển, trước mặt Kim đan đại tu sĩ thì uy lực không đáng gì.
Hoàng Nha Tử đồng thời tế xuất hai pháp bảo, lại thi triển thuật pháp, bị Hỗn nguyên ngân oa và Hắc minh cốt quân cùng hai đạo giai thượng phẩm kim sắc pháp bảo giáp kích thì y đã đạt cực hạn, không thể động dụng kim đan. Hàn Vi Vi bồi thêm đạo thuật pháp này, y lại phải phân tâm đối phó.
Y tỏ ra không dám tin vì lại bị Hàn Vi Vi áp chế.
Một Kim đan đại tu sĩ có hai dị bảo lại bị đánh nhầu, không đối phó được một tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng.
Hoàng Nha Tử xưa nay không coi tu sĩ đồng cấp, thậm chí tu sĩ Kim đan lưỡng trọng ra gì cũng nảy ra xung động thổ huyết.

Chương 430: Suối vàng không cửa lại xông vào

"Đây là yêu thú gì, thần thức còn hơn cả Kim đan nhất trọng đại tu sĩ?"
"Loạn rồi, rõ ràng là yêu thú thất cấp trở lên, mà con mặc cho pháp y hoa hòe!"
Sắc mặt Trường Phong chân nhân khó coi cực độ, cũng không nén được xung động thổ huyết.
Hoàng Nha Tử bị Hàn Vi Vi áp chế, Trường Phong chân nhân kinh nghiệm đấu pháp phong phú cũng hơi ngẩn ra, toàn lực phát động thần thức uy áp, nhưng trừ Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân bị ảnh hưởng, không thể thi phóng thuật pháp và pháp bảo thì Cơ Nhã và Hàn Vi Vi không hề hấn gì.
Nguyên nhân Cơ Nhã tự thân chống lại thần thức uy áp, Trường Phong chân nhân không khó hiểu ra. Đổng Thanh Y năm xưa có một viên Phạm thiên châu, rơi vào tay Ngụy Tác, gã từng nhờ vào nó mà cười nói thản nhiên bắt Đổng Thanh Y rồi thành công thoát đào, dẫn đến họa lớn hôm nay. Hàn Vi Vi không bị ảnh hưởng vì có yêu thú trông trắng trẻo như tiểu nữ hài.
Trường Phong chân nhân toàn lực phát ra thần thức uy áp, không ngờ thần thức uy áp lại không bằng nữ hài, thần thức ép tới thì Trường Phong chân nhân lại rùng mình, cảm giác tiểu nữ hài cực kỳ to lớn còn mình rất nhỏ bé.
...
"Xem pháp bảo của ta!"
"Băng Ly chân quyết!"
Hàn Vi Vi càng lúc càng quen tay, mỗi lần kích phát pháp bảo cùng thuật pháp đều hô to.Nàng ta không hề nghĩ rằng có thể triệt để áp chế Hoàng Nha Tử là nhờ may mắn.
Ban đầu nàng ta không thả Hỗn nguyên ngân oa ra.
Nếu ban đầu Hoàng Nha Tử cảm nhận được nàng ta và Hắc minh cốt quân đến, sợ Hắc minh cốt quân thừa cơ đánh lén, trực tiếp kích phát "Trường hà thao thiên quyển" đấu pháp hoặc ở chỗ rộng rãi chỉ có nàng ta và Hoàng Nha Tử đối chọi, nàng ta sẽ không thả Hỗn nguyên ngân oa, khẳng định nàng ta chỉ có nước chết.
"Pháp bảo gì nhỉ?"
Hoàng Nha Tử và Trường Phong chân nhân, Hàn Vô Nhã đều không ngờ rằng lúc đó Cơ Nhã lại há miệng, đột nhiên phun ra một viên lam sắc đan châu.
Đan châu này lớn cỡ trứng chim câu, không có kim đan hà quang, đan khí, phù văn, nhưng vừa xuất hiện thì nhiệt độ trong động quật giảm nhanh, uy năng ít nhất cũng đạt đạo giai hạ phẩm pháp bảo.
Đan châu không phải pháp bảo mà cực kỳ linh hoạt như kim đan, động đậy theo tâm.
Đan châu rực băng hàn lam quang vòng trên không, vòng qua long quyển phong trụ của Trường Phong chân nhân kích phát rồi giáng vào lưng Hoàng Nha Tử.
"A! Đạo hữu cứu mỗ!"
Hoàng Nha Tử chật vật ứng phó Hàn Vi Vi và Hắc minh cốt quân, Hỗn nguyên ngân oa, thấy đan châu đánh tới thì y hồn phi phách tán, kêu to với Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã.
Vù!
Trường Phong chân nhân búng mười ngón tay, thanh sắc phong nhận lớn ngang phi kiếm cánh cửa của Ngụy Tác lóe lên, ngăn đỡ sau lưng Hoàng Nha Tử.
Lam sắc hàn đan của Cơ Nhã tựa hồ không dám va vào thanh sắc phong nhận mà thu lại.
Hoàng Nha Tử tránh thoát nhưng sắc mặt xám ngoét như gan lợn.
"Mất mặt thật!"
Đấu với tu sĩ Phân niệm cảnh mà Kim đan kỳ đại tu sĩ có dị bảo bị bức phải hô cứu mạng, nếu mà có nỗ lẻ dưới đất thì chưa biết chừng y đã chui vào.
"Cách! Cách!" Mặt đất đột nhiên xuất hiện nhiều vết nứt, đá núi sụp xuống.
Hai con Liệt địa cuồng ngao trông như tôm nhưng hung hãn hơn không biết bao nhiêu lần chui khỏi đá vụn.
Một con Liệt địa cuồng ngao còn dùng hai cái càng cắt đá ra ăn như ăn đậu rang, cơ hồ rất ngon lành.
Hai con Liệt địa cuồng ngao chui ra, trong mấy thông đạo lóe quang hoa, hơn hai mươi tu sĩ xuất hiện thân ảnh.
Rõ ràng, Cơ Nhã dùng Như ý linh lung tháp thoát thân nhưng bị Hoàng Nha Tử và Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã đuổi theo. Nhưng tu sĩ khác cũng bắt kịp.
"Phù!"
Liệt địa cuồng ngao thập phần hung ác vừa chui lên thì như nhận rõ địch ta, nhắm vào Cơ Nhã phun ra hoàng quang cỡ miệng bát.
"Sư thư!"
Hàn Vi Vi lại kinh hô, Hàn Vô Nhã tế xuất một tấm bạch sắc pháp kính.
Tấm bạch sắc pháp kính trông cực kỳ cổ kính kích phát xong thì rải ra vô số quang hoa như lông vũ, hình thành một quang trụ.
Bị quang trụ va vào, kim tinh quang trụ từ kim sắc pháp bảo của Cơ Nhã uy năng đại giảm, không ngăn được ngân sắc tiễn quang của Hàn Vô Nhã.
Ngân sắc tiễn quang và hai dải hoàng quang xung kích vào Hắc thủy liên bên ngoài Cơ Nhã, Hắc thủy liên vốn óc mấy lỗ thủng nhỏ lập tức thủng một lỗ to.
Dư uy của ngân sắc tiễn quang và hoàng quang giáng lên mình Cơ Nhã, hất nàng văng khỏi Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân.
Cơ Nhã bật lùi lại, trên mình lấp lánh ngân hoàng lưỡng sắc quang hoa, tựa hồ được uy năng pháp y bảo vệ thì không hề tổn thương, nhưng nàng và bọn Hàn Vi Vi đều mặt cắt không còn hạt máu.
Uy năng pháp kính của Hàn Vô Nhã thập phần cổ quái, có thể khiến uy năng pháp bảo giảm một đến hai cấp.
Hiện tại pháp bảo này tế xuất, chỉ Trường Phong chân nhân và Hàn Vô Nhã, Hoàng Nha Tử thì nàng và Hàn Vi Vi không đấu nổi, hà huống lại có hơn hai mươi tu sĩ phần lớn từ Phân niệm cảnh trở lên xuất thủ.
Cơ Nhã bị hất bay, Hàn Vô Nhã hé nụ cười lạnh tàn nhẫn.
Mặc kệ Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân, y vung tay kích phát Lạc tinh thần cung, chuẩn bị cho Cơ Nhã một đòn nữa.
"Cách", một con Liệt địa cuồng ngao đột nhiên có tiếng động như vỡ vỏ, miệng còn rực hoàng quang nhưng nó chổng bốn vó.
"Oành", một con Liệt địa cuồng ngao khác đột nhiên như phát cuồng, chui ngay xuống đất.
Cả động quật rung lên mãnh liệt như địa chấn.
"À!"
Hàn Vô Nhã tỏ vẻ kinh nghi bất định ngừng lại.
"Chắc là thổ độn yêu thú của y!"
Trường Phong chân nhân quát to, mười mấy thanh sắc phong trụ giáng vào nền đất dưới Liệt địa cuồng ngao.
"Oành!"
Mặt đất xuất hiện một miệng hố sâu hơn mười trượng. Nguồn: http://truyenfull.vn
Một đống màu xám xịt bị hất khỏi đống loạn thạch, rơi xuống đất, là con Liệt địa cuồng ngao.
Ngũ cấp cao giai Liệt địa cuồng ngao thủng trán, rõ ràng không còn sinh khí.
Thanh sắc nguyên khí và chiếc bóng trong suốt cỡ quả dưa trong đám loạn thạch bị đòn toàn lực của Trường Phong chân nhân hất tung lên.
Vù!
Cùng lúc, Trường Phong chân nhân thi triển thanh sắc phong nhận chém vào vật như quả dưa, vang lên bùng bục tựa đập vào túi da.
Vật đó lóe lên huỳnh quang, hiện rõ thân ảnh như bạch tuộc.
Bị thanh sắc phong nhận của Trường Phong chân nhân đánh trúng, bắn xuống dưới đất, vật đó rực hoàng khí, như không hề tổn thương, nhanh chóng chìm xuống.
"Phệ tâm trùng?!"
Trường Phong chân nhân, Hàn Vô Nhã và Hoàng Nha Tử đều tỏ ra không dám tin!
Phệ tâm trùng chỉ là ngũ cấp yêu thú, bình thường đấu với Liệt địa cuồng ngao vị tất địch nổi, nhưng giờ hai con Liệt địa cuồng ngao chỉ trong tích tắc đã bị Phệ tâm trùng lấy mạng.
"Phệ tâm trùng này sao lại có năng lực thổ độn! Sao lại thế được, lực phòng ngự đến thế là sao, chịu một đòn mà vẫn không sao?"
Cả ba đều nhận ra yêu thú này của Ngụy Tác là Phệ tâm trùng, nhưng không hiểu sao nó lợi hại như thế.
"Ngụy Tác!"
Thấy Phệ tâm trùng, Cơ Nhã và Hàn Vi Vi kinh hỉ cực độ, cùng kêu lên.
"Đúng là đường lớn thênh thanh không cất bước, Suối vàng không cửa lại xông vào. Các ngươi muốn chết thì đừng trách ta."
Giọng nói thập phần băng hàn cất lên. "A" một tiếng, hơn hai mươi tu sĩ sắp đến vòng chiến đột nhiên chìm vào hỗn loạn.
"Mau đằng không! Bằng không sẽ bị thủng chân!"
Một tu sĩ ôm chân nhảy choi choi, vừa nhảy lên thì chợt cứng người như hóa đá rớt xuống.
Cùng lúc, hắc sắc linh chi hỏa quang đột nhiên tràn ra sau lưng ba tu sĩ.
Cả ba đều kinh hãi, không kịp kêu lên thì đã bị hắc sắc hỏa quang thiêu rụi.
Biến cố này khiến Hàn Vô Nhã nhợt nhạt mặt mày, một đạo ngân sắc tiễn quang bắn vào hắc sắc linh chi hỏa quang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau