THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 421 - Chương 425

Chương 421: Đánh tới tận động phủ

Đêm khuya hai hôm sau, một toán tu sĩ đen đặc, sử dụng các loại phi độn pháp bảo, dừng lại trên một vạt rừng ở bên ngoài Thiên khung.
Cả toán tu sĩ, cộng lại phải một trăm bốn, một trăm năm mươi, mười bảy, mười tám tu sĩ đi đầu cách nhóm phía sau một đoạn, có có vẻ thân phận cao hơn.
Trong số đi các tu sĩ đi đầu, có ba người nổi bật nhất. Một người có linh khí ngưng thành hình lá sen, là Kim đan tu sĩ Trường Phong chân nhân của Đông Dao thắng địa.
Trường Phong chân nhân bị Ngụy Tác dọa cho vỡ mật, bị đâm thủng chân đã đành, kim đan và nhục thân đều trọng thương, tu vi có lẽ tám đến mười năm chưa chắc hồi phục, nhưng giờ qua làn linh khí sôi trào trên mình thì thương thế đã lành. Xem ra Bạch Huyền Cơ nói đến "Thiêm nguyên đạo đan", thật sự là địa cấp đỉnh giai đan dược.
Hai người còn lại, bắt mắt nhất là một đầu đà lùn mập, đầu đội vòng vàng, mái tóc nhờn bóng dính sát đầu, mặt mũi sần sùi, đôi mắt rực hung quang, trông như hung thần ác sát. Linh khí toat ra màu vàng, ngưng thành từng hạt bồ đề tử. Thứ hai là một thanh sam trung niên tu sĩ, gầy gò cao ráo như cay sào trúc, linh khí hình thành dải đai lưng xanh, thủy linh khí tức cực nồng, chắc là thiên phú thủy linh căn tu sĩ, khí tức hơn hẳn Trường Phong chân nhân và đầu đà lùn mập hung thần ác sát, tu vi cao hơn nhiều.
Cạnh Trường Phong chân nhân là Bạch Huyền Cơ mặc bạch bào, hắc bào lão giả La Đạo U – những nhân vật thân phận cao tuyệt của Đông Dao thắng địa và mấy trưởng lão Phân niệm cảnh tứ trọng của Tụ Tinh tông.Trừ các trưởng lão hai phái, ba Kim đan kỳ đại tu sĩ còn có hai thanh niên tu sĩ trông khá đặc biệt.
Một thanh niên tu sĩ râu quai nón mặc áo da đen, chắp tay sau lưng, eo đeo ba nô thú đại. Người còn lại mặc hôi sắc giáp y đầu tóc rối bù, mặt còn một vết thương đáng sợ. Thanh niên tu sĩ này điều khiển một con bạch sắc tiên hạc sải cánh hơn trượng, chở y và tu sĩ râu quai nón, tay cầm một con ngân sắc tiểu thử. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngân sắc tiểu thử rất đặc biệt, mọi bộ vị cũng như chuột bình thường nhưng mũi màu đỏ như nhụy hoa, chia thành năm cánh.
"Bắt bọn ta chờ ở đây, xem ra Hàn Vô Nhã kênh kiệu gớm." Ngoái nhìn thinh không tối om sau lưng, đầu đà lùn mập đứng trên phi độn pháp bảo hình cái xích đột nhiên cười lạnh với mấy trưởng lão Tụ Tinh tông.
Giọng đầu đà lùn mập vang vang, nhưng rất cứng, như tiếng cồng rổn rảng, trong mấy trưởng lão Tụ Tinh tông số danh, một hoàng sam văn sĩ họ Lâu vội giải thích: "Thực xin lỗi, Hàn tông chủ đi đón người, chắc sắp về rồi."
"Hả? Ai mà cần Hàn Vô Nhã tự thân tiếp đón, xem ra không phải Hàn Vô Nhã kênh kiệu mà người đó." Đầu đà lùn mập hừ lạnh.
"Đến rồi!" Mấy trưởng lão Tụ Tinh tông đều tỏ ra hớn hở.
Trên trời đêm đột nhiên xuất hiện một dải cầu vồng bạc.
Tích tắc sau, dải cầu vồng bạc đã cách chỗ bọn Trường Phong chân nhân không xa. Là một món ngân sắc phi độn pháp bảo hình trăng khuyết, trên phi độn pháp bảo có ba người, Hàn Vô Nhã và Tụ Tinh tông đại trưởng lão Tống Dương, và một trung niên đạo nhân.
Đạo nhân mặc hoàng bào, hơi cúi đầu, tóc cài bạch sắc ngọc trâm. Tấm hoàng bào không có phù văn, cũng không đeo trang sức gì, linh khí không lộ ra, mặt mũi như ngọc, tạo cho người ta cảm giác cực kỳ nhẹ nhõm sạch sẽ.
"Hoàng Nha Tử! Hóa ra là y, không ngờ Hàn Vô Nhã lại mời được." Nhìn rõ hoàng bào đạo nhân, thanh sam trung niên tu sĩ vốn nhắm mắt dưỡng thần, cơ hồ không quan tâm gì đến mọi sự cũng hơi biến sắc, truyền âm nhắc đầu đà lùn mập, "Hoàng Nha Tử thù dai, chốc nữa nên cẩn thận lời nói, chọc giận y thì chưa biết chừng các hạ sẽ nếm đòn."
"Lai lịch của y thế nào?" Đầu đà lùn mập hơi ngẩn ra, "Tu vi Kim đan lưỡng trọng trở lên?"
"Y là một tán tu ở gần Ngân Thạch thành thuộc Thiên Huyền đại lục tây bộ, tu vi Kim đan nhất trọng." Thanh sam tu sĩ như cây sào trúc đáp.
"Cũng tu vi Kim đan nhất trọng, ta sợ y chắc?" Đầu đà lùn mập hung quang lóe lên trong mắt, rõ ràng y không phải hang tốt lành gì.
"Y chỉ có tu vi Kim đan nhất trọng, nhưng được thượng cổ Xã Tắc tông truyền thừa, có một món bán huyền giai pháp bảo 'Trường hà thao thiên quyển', tu sĩ Kim đan kỳ chết trong tay y tới hai người." Thanh sam tu sĩ cười lạnh nhìn đầu đà lùn mập, "Mỗ nhắc rồi, còn thế nào tùy các hạ."
"Bán huyền giai pháp bảo?" Đầu đà lùn mập nghe thanh sam tu sĩ nói vậy, không nói gì nữa, mục quang lóe lên liên tục, không biết đang nghĩ gì.
Khoảnh khắc sau, Hoàng Nha Tử, Hàn Vô Nhã và Tống Dương đến trước mặt bọn Trường Phong chân nhân.
Hoàng Nha Tử vốn cực kỳ sạch sẽ, nhìn bọn đầu đà lùn mập, không nói gì, không hề có ý chào hỏi.
"Hàn tông chủ đến rồi, xem ra vị tiền bối đó là Hoàng Nha Tử tiền bối đại danh đỉnh đỉnh rồi." Thấy ba người đến, Bạch Huyền Cơ bược lên hành lễ, "Đây là Trường Phong chân nhân của tệ tông." Giới thiệu xong, Bạch Huyền Cơ lại giới thiệu đầu đà lùn mập và thanh sam tu sĩ gầy nhom, "Lưỡng vị tiền bối đây là Kim Chung thượng nhân và Điếu Sa chân nhân."
"Cửu ngưỡng, cửu ngưỡng." Hoàng Nha Tử lạnh nhạt gật đầu với Trường Phong chân nhân và Kim Chung thượng nhân, Điếu Sa chân nhân.
"Đại danh của Hoàng Nha Tử đạo hữu, tại hạ ngưỡng mộ đã lâu (cửu ngưỡng - ND)." Điếu Sa chân nhân bình tĩnh như thường gật đầu.
Kim Chung thượng nhân cũng lạnh nhạt gật đầu, coi như chào hỏi.
"Hoàng Nha Tử đạo hữu đến đây, đối phó y càng dễ dàng." Trường Phong chân nhân gật đầu: "Hàn tông chủ, không còn gì nữa thì bắt đầu thôi?"
Trường Phong chân nhân vốn cũng như tuyệt đại đa số Kim đan tu sĩ đều ngạo khí bức nhân, cũng là nhân vật kiêu hùng nhưng bị Ngụy Tác đánh cho tơi tả thì thu liễm nhiều, không còn ngạo khí.
"Không còn gì nữa." Hàn Vô Nhã mỉm cười nho nhã nhìn hai tu sĩ cưỡi bạch sắc tiên hạc, "Hiện tại xin phiền Cốc đạo hữu và Mã đạo hữu."
Hai thanh niên tu sĩ này rõ ràng là tu sĩ Linh Thú cung mà y mời đến. Cả hai chỉ có tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng, nhưng đối diện ngần này tu sĩ Kim đan kỳ, mà tựa hồ không hề khẩn trương, không nhiều lời, thong thả gật đầu, tu sĩ mặt sẹo đỡ ngân sắc dị thử lấy ra một viên hồng sắc đan dược cỡ hạt đỗ, nhét vào miệng nó.
Đoạn ngân sắc dị thử mũi như hồng sắc hoa nhụy đột nhiên phấn chấn tinh thần, hít hà.
Ngân sắc dị thử chỉ trảo về một hướng, tu sĩ Linh Thú cung mặt sẹp điều khiển bạch sắc tiên hạc đi theo.
"Đi thôi!"
Bọn Trường Phong chân nhân, Kim Chung thượng nhân mặt mũi lạnh tanh đi theo, một trăm năm mươi tu sĩ cũng vội vàng cất bước.
Nhưng tu sĩ không thấy trận chiến hôm trước, biết ân oán giữa Ngụy Tác và Đông Dao thắng địa, Tụ Tinh tông, thấy thế thì hiểu hai phái tụ tập nhân thủ đối phó Ngụy Tác. Ngân sắc dị thử chỉ bằng vào khí vị, khí tức mà truy tung Ngụy Tác.
Nếu có tu sĩ nhìn thấy cảnh này tất sẽ tắt tiếng.
Hơn một trăm năm mươi tu sĩ, cơ hồ đều Phân niệm cảnh trở lên, nhiều cao giai tu sĩ thế này dù tiến công một đại phái không có hộ sơn đại trận lợi hại thì cũng không thành vấn đề.
Bốn Kim đan tu sĩ cộng thêm ngần này cao giai tu sĩ chỉ để đối phó một tán tu, thật quá kinh nhân.
...
Hai tu sĩ Linh Thú cung đi không nhanh, còn dừng lại hai lần, bón hai viên hồng sắc đan dược.
Nhưng năng lực phát hiện của ngân sắc dị thử cực kỳ kinh nhân, gần như không đi nhầm, cơ hồ đúng theo lối Ngụy Tác thường đi.
Khi trời tảng sáng, một đỉnh núi bị bạch sắc vụ khí bao trùm xuất hiện trước mắt tất cả.
"Tiểu Dạ sơn."
Hàn Vô Nhã tựu lắc đầu, nhạt giọng: "Tại hạ nghe nói gần Tiểu Dạ sơn có điều cổ quái, lẽ nào y mở động phủ tại Tiểu Dạ sơn?"
"Chắc không sai đâu." Trường Phong chân nhân hít sâu một hơi, lạnh giọng: "Màn sương này chắc là cấm chế, không phải do tự nhiên hình thành."

Chương 422: Lấy đức phục người trước đã

"Chắc ở ngọn núi này." Hai tu sĩ Linh Thú cung đi đầu dừng lại, quan sát Tiểu Dạ sơn chìm trong sương mù.
"À!"
Cùng lúc, bọn Trường Phong chân nhân, Kim Chung thượng nhân đột nhiên quay nhìn Điếu Sa chân nhân.
Điếu Sa chân nhân không hề đổi sắc nhưng tay phải đột nhiên bắn ra lam sắc quang ti vào vạt rừng trước mặt.
Lam sắc quang ti lại quay về tay lão, cuốn theo một con tam sắc tiểu trùng đăc biệt.
"Không phải yêu thú, là tiên cổ do tu sĩ luyện chế." Chỉ nhìn tam sắc tiểu trùng đã chết cứng trên tay Điếu Sa chân nhân, Hàn Vô Nhã nói ngay.
"Phù!"Tam sắc tiểu trùng hóa thành tro trong tay Điếu Sa chân nhân, lão mặt mũi lạnh tanh gật đầu, "Xem ra đối phương có thủ đoạn đặc biệt, chỉ con trùng nhỏ xíu này đã có uy năng của một món bán linh giai pháp bảo."
"Xem ra y đã phát hiện chúng ta." Kim Chung thượng nhân cười lạnh, phất tay, tế xuất hoàng sắc tinh trụ.
Hoàng sắc tinh trụ cao bằng thân người, lớn cỡ bắp đùi, khắc chín hỏa điểu phù văn, tế xuất xong thì rực lên chín dải sáng vàng sậm như chín vầng thái dương chiếu rọi cả Tiểu Dạ sơn.
"Đi thôi."
Hàn Vô Nhã và Trường Phong chân nhân nhìn nhau, tiếp tục lướt về Tiểu Dạ sơn.
Thoáng sau, bốn Kim đan đại tu sĩ và Hàn Vô Nhã, Bạch Huyền Cơ đã đến tầng không Tiểu Dạ sơn, hơn một trăm năm mươi tu sĩ tản ra như tấm lưới lớn vây kín ngọn núi.
Kiểu này ngay cả một con ruồi bay khỏi Tiểu Dạ sơn cũng bị bắt.
Hai tu sĩ Linh Thú cung gật đầu với Hàn Vô Nhã rồi không nói gì, cưỡi bạch sắc cự hạc bay về. Rõ ràng hai đệ tử Linh Thú cung có ý tằng đã giúp xong rồi, tiếp theo là việc của các ngươi, dáng vẻ cả hai tựa hồ không coi mấy Kim đan tu sĩ này ra gì.
"Hai tiểu bối này nghênh ngang lắm." Thấy dáng vẻ hai tu sĩ Linh Thú cung, Kim Chung thượng nhân không vui hừ lạnh.
"Có Linh Thú cung cung chủ Lệ Nhược Hải làm chỗ dựa đương nhiên có thể vênh vang." Điếu Sa chân nhân nhìn Kim Chung thượng nhân rồi cúi đầu nhìn Tiểu Dạ sơn trong màn sương, "Các vị đạo hữu, Trường Phong chân nhân từng giao thủ với y, tuy tu vi Kim đan nhất trọng nhưng kim đan còn to hơn của tu sĩ Kim đan lưỡng trọng, có một khô lâu thực lực sánh với tu sĩ Kim đan nhất trọng, chắc y có công pháp và luyện khí chi pháp độc đáo, nếu có thể bắt sống thì nên cố gắng để tra hỏi pháp quyết."
Điếu Sa chân nhân nói vậy, Kim Chung thượng nhân và Trường Phong chân nhân đều gật đầu, Hoàng Nha Tử vẫn chỉ lạnh lùng như không.
"Không biết y giở trò huyền hư gì." Lâu trưởng lão cạnh Hàn Vô Nhã phát ra hỏa cầu cỡ bánh xe, ném xuống màn sương.
Hỏa cầu rơi xuống, màn sương lại khép lại ngay.
"Màn sương này đối với Trường Phong chân chắc không thành vấn đề?" Điếu Sa chân nhân liếc xéo Trường Phong chân nhân.
Trường Phong chân nhân gật đầu, không nhiều lời, vung tay lên, linh khí đột nhiên bừng bừng, quanh Tiểu Dạ sơn dấy lên vô số cuồng phong.
"À!"
Cuồng phong thổi tung cả đá tảng nhưng sắc mặt bọn Trường Phong chân nhân khó coi vì htooir vào màn sương thì chỉ thành một thông đạo, sương không hề bị thổi tan.
Một cơn lốc xoáy đường kính trên năm trượng xuất hiện trên tầng không Tiểu Dạ sơn.
Nhưng mặc cho thanh sắc long quyển phong lồng lộn, màn sương vẫn không tan, vẫn vây kín Tiểu Dạ sơn.
Thanh sắc long quyển phong lại trầm xuống, đột nhiên một đạo hắc sắc quang trụ lướt qua, đánh tan cơn lốc.
"Hắc sắc quang trụ là do khô lâu pháp bảo phát ra." Trường Phong chân nhân biến sắc, nói với bọn Điếu Sa chân nhân, "Chắc y ở trong Tiểu Dạ sơn."
"Lão đầu, Định vụ pháp trận quả nhiên hữu dụng, may mà nghe theo ngươi, bố trí thêm một đạo cấm chế, không thì hơi sương đã bị thổi tan hết." Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi đứng ở cửa động phủ, nhìn lên không như xem kịch. Hắc minh cốt quân đứng trong sơn cốc như thần giữ cửa. Lục bào lão đầu không hiện thân mà như bình thường, truyền âm vào tai Ngụy Tác.
"Ngụy Tác, có đến bốn Kim đan kỳ đại tu sĩ." Cơ Nhã đã thu hết Tam sắc phi tàm về lượn vòng sau lưng, tỏ vẻ lo lắng.
"Đừng vội, chúng chỉ biết chúng ta có một viên Tuyệt diệt kim đan, chứ không biết ta đã dùng kim đan của Lý Thiệu Hoa luyện thành Tuyệt diệt kim đan, hơn nữa còn Thực huyết pháp đao." Ngụy Tác không lo lắng mà cười hắc hắc, "Ở chỗ khác, chưa biết chừng chúng ta phải tìm cách trốn chạy, nhưng đây là địa bàn của chúng ta, chỉ thế cũng đủ đấu với hai, ba Kim đan tu sĩ, hà huống còn Hắc minh cốt quân và ta."
"Còn Tiểu Ngân của ta." Hàn Vi Vi hùng hồn bổ sung, vỗ vỗ Hỗn nguyên ngân oa ngoan ngoãn đứng cạnh.
"..." Nàng ta nói vậy, lại nhìn sang "Tiểu Ngân", Ngụy Tác vốn đại địch trước mặt cũng cười nói như không cũng thấy muốn khóc mà không có nước mắt.
Hiện tại Hỗn nguyên ngân oa đã lớn bằng tiểu nữ hài ba tuổi, uy năng ngân quang quang trụ và ngân sắc hà quang phát ra tuy kém hơn tu sĩ Kim đan kỳ một chút nhưng đối phó tu sĩ Phân niệm cảnh ngũ trọng không có vấn đề gì.
Bát cấp yêu thú có uy nghiêm của bát cấp yêu thú. Hàn Vi Vi cho rằng Hỗn nguyên ngân oa quá giống nữ tu nên không thể để trần mà tìm một tấm tiểu pháp y mặc vào.
Mặc pháp y cũng được, Hàn Vi Vi còn bảo mặt Hỗn nguyên ngân oa lấp lánh ngân quang, không dễ coi nên bôi phấn trắng toát vào, còn tết mớ tóc màu bạc thành hai bím.
Thành thử Hỗn nguyên ngân oa không còn giống Hỗn nguyên ngân oa nữa, trông như một tiểu nữ hài tử trắng trẻo mới ba tuổi.
"Lão đại, được rồi."
Đúng lúc đó, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân hớn hở đẩy một thứ, xuất hiện sau lưng ba người.
Thứ hai gã đẩy ra cao bằng nửa thân người, do hắc sắc tinh kim luyện chế thành, có giá đỡ, trông như cái đỉnh tròn, nhưng lại có một lỗ hõm sâu xuống khắc cửu long phù văn.
Cái đỉnh lại lõm xuống này cắm dày đặc hơn nghìn pháp khí hình mũi tên. Tất cả đều bằng xương, tựa hồ dùng xương yêu thú luyện chế thành.
"Lão đại, cự ly công kích của Cửu long bạo viêm vẫn thật sự là hơn năm trăm trượng?" Đẩy vật đó ra, Chu Tiếu Xuân không nén được hỏi Ngụy Tác. Thấy mặt Chu Tiếu Xuân và Chân Sùng Minh ám khói, tựa hồ vật này luyện chế không khó nên cả hai luyện cả ngày lẫn đêm. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Đương nhiên, lẽ nào ta gạt các ngươi." Ngụy Tác gật đầu.
"Lão đại, cho chúng nếm mùi chứ?" Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân thấy Ngụy Tác gật đầu, thì lại càng nóng lòng.
"Đợi đã, chúng ta phải lấy đức phục người trước." Ngụy Tác mỉm cười nhăn nhở, lớn tiếng kêu lên, "Các ngươi nếu ngoan ngoãn cút đi, ta sẽ tha mạng, còn không đừng trách ta không khách khí."
"Không cần khách khí... Không cần khách khí..." Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân cũng kêu lên.
"Các ngươi hô không khách khí làm gì?" Hàn Vi Vi thấy Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân hô to, không nén được lên tiếng hỏi.
"Như thế có tiếng vang, càng hoành tráng." Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân đáp.
"Có tiếng vang..." Hàn Vi Vi nghe cả hai nói vậy, suýt nữa trước mắt tối sầm, ngất xỉu.
"Bọn ta đến đây mà ngươi dám lớn lối như vậy, bảo bọn ta cút đi?" Trên tầng không Tiểu Dạ sơn, bọn Kim Chung thượng nhân nghe tiếng Ngụy Tác thì đều cười lạnh khinh thường.
"Nếu ngoan ngoãn bó tay chịu, chưa biết chừng ta sẽ tha mạng cho ngươi." Kim Chung thượng nhân cũng lên tiếng.
"Thế nào, lão đại, cho y một đòn chứ?" Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân hào hứng nhìn Ngụy Tác.
"Nhắm vào phương vị này mà kích phát. Pháp khí này với tu sĩ Kim đan kỳ thì vẫn chưa đủ uy lực." Ngụy Tác liếc cả hai, chỉ lên không.
"Được!"
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân hưng phấn vô cùng đẩy pháp khí nhắm chuẩn vào phía Ngụy Tác chỉ rồi đập tay vào nhau, kết quả Chân Sùng Minh thắng còn Chu Tiếu Xuân ấm ức lắc đầu, Chân Sùng Minh dồn chân nguyên vào pháp khí.

Chương 423: Lợn cùng tiểu nữ hài

"Màn sương hình như không có tác dụng ngăn cách thần thức, uy năng pháp khí cũng có thể xua tan."
Chân Sùng Minh kích phát "Cửu long bạo viêm vẫn", Hàn Vô Nhã vung tay chụp xuống như hút nước, chụp một là bạch sắc vụ khí lên ép tành dải, xem kỹ một lúc rồi co tay búng đi, "Hơi sương này do thủy hệ pháp khí kích phát, đối với tu sĩ không có gì nguy hại. Trường Phong chân nhân, chúng ta cùng phái nhân thủ xuống thăm dò chứ nhỉ?"
"Chắc là như vậy." Trường Phong chân nhân gật đầu, nhìn Hàn Vô Nhã, trầm ngâm: "Bất quá dù thuật pháp hay lực công kích pháp bảo của y đều rất mạnh, ít nhất phải mười người một tổ, phải có mấy pháp bảo có lực phòng ngự cao thâm mới chặn được."
"Mười người một tổ, chắc không có vấn đề gì." Hàn Vô Nhã nhạt giọng: "Vậy thì chúng ta cùng phái ra một tổ tu sĩ, thử xem thế nào?"
"Được! Ngươi, ngươi, ngươi, cả ngươi nữa..."
Trường Phong chân nhân gật đầu, không rườm lời, cử tổ tu sĩ đầu tiên vào Tiểu Dạ sơn.
Trong số hơn một trăm năm mươi tu sĩ vây kín Tiểu Dạ sơn, Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông đều có hơn bốn mươi người, bảy mươi người còn lại đều do hai tông môn dùng linh thạch thuê mướn, đều là tu sĩ của nhưng tổ chức sát thủ như Hắc Sát, dĩ vì linh thạch mà làm mọi thứ.
Trong hơn mười bảy tu sĩ này, cơ bản đều là cao giai tu sĩ tu vi Chu thiên cảnh và Phân niệm cảnh.
Hiện tại Hàn Vô Nhã và Trường Phong chân nhân chọn người theo cùng một cách, tám tu sĩ thuê mướn và hai tu sĩ bản môn.
Dù toán đầu tiên chết sạch, tông môn cũng chỉ tổn thất hai tu sĩ, hai tu sĩ này có thể lãnh đạo nhóm, không để xảy ra tình tạng mỗi người một phách."Được rồi!"
Trong sơn cốc Tiểu Dạ sơn, Chân Sùng Minh hưng phấn kêu lên. Y dừng dồn chân nguyên vào, pháp khí trông không ra sao cả đó bừng lên hắc sắc diễm quang, vừa thần bí, vừa thập phần nguy hiểm.
"Chuyện gì hả?!"
Hàn Vô Nhã và Trường Phong chân nhân đang chỉ huy hào hứng, mười tu sĩ được chọn vừa tụ tập sau lưng cả hai, khí thế hung hung, thì tất cả nghe thấy trong Tiểu Dạ sơn đầy sương mù vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.
Trong màn sương phía dưới đột nhiên ánh lên hồng quang.
Hồng quang với tốc độ kinh nhân càng lúc càng lớn, như hỏa sơn phun trào, xé tan màn sương bay ra!
"A!"
Mọi tu sĩ trên tầng không Tiểu Dạ sơn trợn tròn mắt rồi kinh hãi kêu lên.
Hồng quang có đường kính ba trượng, do vô số hỏa tiễn tụ thành, bắn ra là hóa thành hình khô lâu cự xà!
"Oành!"
Hồng sắc khô lâu cự xà nổ tung thành nghìn mũi hỏa tiễn cháy rực!
"Chát! Chát! Chát!..."
Hỏa tiễn quá dày, bao trùm cả trăm trượng, chỉ tích tắc sau liên tục vang lên tiếng pháp khí và linh quang quang tráo tan vỡ. Hơn mười tu sĩ đều hóa thành tro.
Tất cả chỉ trong một tích tắc.
Hồng quang khô lâu cự xà lao ra, nổ tung rồi hỏa quang tan biến, hơn mười tu sĩ trên không tan biến.
Lúc đó, hai mươi tu sĩ được chỉ định toan lao xuống, lập tức sắc mặt không còn hột máu.
"Đây là pháp khí gì? Uy lực lại mạnh như thế, cự ly công kích cũng đạt mức ấy?" Trường Phong chân nhân và bọn Kim Chung thượng nhân không nén được nhìn nhau.
Ngay cả Hoàng Nha Tử lạnh nhạt nhất, nhãn quang cũng ánh lên.
Trong sơn cốc, pháp khí hình cái đỉnh trước mặt Chân Sùng Minh đã tan vỡ, hắc sắc diễm hỏa hình rồng lắc lư rồi tan biến. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Lão đại, lợi hại quá."
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân ngẩng lên tròn mắt. Trong tích tắc màn sương bị gạt ra, cả hai nhìn thấy hơn mười tu sĩ bị tiêu diệt.
"Tiếc là Câu Ly tông quá keo kiệt, biết chúng ta đối phó Đông Dao thắng địa, họ có thù với Đông Dao thắng địa mà chỉ chịu chi ra một chút Tử tiêu lôi tinh, không thì làm thêm mấy pháp khí này, kiểu gì cũng dọa cho chúng mất mật." Ngẩn ra một chốc, Chu Tiếu Xuân nhìn pháp khí đã vỡ vụn, ấm ức nói.
Một trăm năm mươi cao giai tu sĩ, cộng thêm một toán cao thủ Phân niệm cảnh tứ trọng, ngũ trọng, bốn tu sĩ Kim đan kỳ tọa trấn để đối phó một tán tu, kết quả chưa kịp động thủ đã mất hơn mười tu sĩ, cả Hàn Vô Nhã nho nhã nhất cũng xanh lét mặt mày.
Bọn Trường Phong chân nhân hạ lệnh, hai mươi danh tu sĩ vừa mới khí thế hung hung, kích phát pháp khí phòng ngự, cẩn thận lướt xuống.
"Lão đại, chúng đến rồi, đã vào phạm vi tiến công của Diệt tiên đằng, sao lão đại không triệt Sơn thần tí hữu trận?" Thấy pháp khí trên không còn lượn vòng, Chân Sùng Minh thập phần khẩn trương lùi lại cạnh Ngụy Tác hỏi.
Sơn thần tí hữu trận ở Tiểu Dạ sơn đang kích phát nên cả ngọn núi đều bao trùm ất mộc chân khí, dù có tu sĩ vào núi, Diệt tiên đằng cũng không làm gì. Chỉ cần Ngụy Tác lệnh cho Sơn thần tí hữu trận dừng kích phát, Diệt tiên đằng sẽ hành động ngay.
"Chỉl à toán thăm dò, động dụng Diệt tiên đằng khác gì giết gà dùng dao mổ trâu." Ngụy Tác cười hắc hắc, "Bất quá đối phương có ngần ấy Kim đan tu sĩ, Hàn Vi Vi, Cơ Nhã, chúng ta bớt chút bài tẩy, đừng động dụng hai kim sắc pháp bảo."
"Được!" Ngụy Tác nói vậy, Hàn Vi Vi ngoan ngoãn gật đầu, thu một món kim sắc pháp bảo lại.
...
Hai tổ nhân mã một tả một hữu, từ từ đáp xuống.
Hai tổ cách nhau ba, bốn mươi trượng, nếu có biến cố gì thì còn kịp chi viện.
"Không xong!" Đột nhiên, bạch sắc mê vụ càng nồng hơn đột nhiên bay tới, chia cách hai tổ.
Bạch sắc mê vụ khác với mê vụ lan tràn khắp Tiểu Dạ sơn, rõ ràng do pháp khí kích phát nhưng thần thức quét vào chỉ thấy trống trơn.
"Đây là Mê thần đăng của bản môn Đông Dao thắng địa! Cẩn thận, y lấy được thứ này từ Đổng thiếu chủ." Trong tổ của Đông Dao thắng địa, một tu sĩ mặc mặc lục sắc pháp y đột nhiên kinh hô.
"A!"
Nghe tiếng tu sĩ kinh hô, hai tổ đều sững lại, cuống quýt kích phát pháp bảo nhắm vào mê vụ che kín trước mặt.
"Chuyện gì hả?"
Toán tu sĩ bên trái đột nhiên tròn mắt.
Vì họ thấy trên không đột nhiên xuất hiện một đàn lợn trắng, hoan hỉ chạy qua gần đó.
Chỗ này sao lại có một đàn lợn?
Dù có lợn cũng lẽ đâu lại chạy trên trời?
Hai tổ tu sĩ nhất thời đều cho rằng mắt mình có vấn đề.
Nhưng tất cả đều không nén được nuốt nước bọt vì đàn lợn chạy qua rồi lại xuất hiện thêm đàn khác.
Tổ tu sĩ kia lại rợn tóc gáy.
Thanh phi kiếm cánh cửa lấp lánh kim, hoàng lưỡng sắc quang hoa, ba ngọn hắc sắc hỏa quang, một hắc sắc quang trụ và một ngân sắc quang trụ từ mê vụ tràn ra, xung kích lên linh quang quang tráo và pháp khí.
"Oành!"
"Còn may!"
Mười tu sĩ diện đều hớn hở, vì sau tiếng nổ kinh thiên động địa, phòng ngự bên ngoài dù chặn ngần ấy quang hoa mà vẫn còn lại một đạo linh quang quang tráo.
Nhưng nét vui mừng lập tức tan biến ngay.
Một ngọn thủy tinh quỷ trảo và một viên lam sắc châu tử xung kích vào linh quang quang tráo bên ngoài.
"A!"
Không đợi lúc linh quang quang tráo tan vỡ, mười tu sĩ đều kinh hãi lao lên.
"Ha ha, đang đợi đây!"
Giọng nói đắc ý khôn tả vang lên, lưỡng đạo quang hoa bắn ra giáng vào hai tu sĩ, hất bắn đi.
Cùng lúc, thủy tinh quỷ trảo lấy mạng hai tu sĩ rồi hút vào màn sương. Lam sắc châu tử giáng lên một tu sĩ khác, biến y thành từng mảnh băng vỡ.
Mười tu sĩ, trong tích tắc bị diệt mất năm.
"Chạy mau!"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng, hơn mười tu sĩ nhìn thấy hai đàn lợn sợ vỡ mật, vội lao lên.
Năm tu sĩ còn lại đang cắm cổ chạy, lao đi được hơn bốn mươi trượng.
Đột nhiên, năm tu sĩ trợn tròn mắt vì trong bạch sắc mê vụ trước mặt đột nhiên xuất hiện một tiểu nữ hài tử mặc áo hoa.
Tiểu nữ hài tử này chỉ hai, ba tuổi, trắng trẻo vô cùng.
"Phù!"
Năm tu sĩ giác nhận ra không phải ảo giác thì tiểu nữ hài tử lại kích phát ngân vụ, đánh vào ba tu sĩ. Bị ngân vụ đánh trúng, cả ba không kịp kêu lên thì đã văng ngược ra sau, mất mạng.
Mười tu sĩ nhợt nhạt mạt mày và hai người mới thoát chết sắc mặt càng nhợt hơn từ trong màn sương lao ra.
Thấy còn lại mười hai tu sĩ, Hàn Vô Nhã và Trường Phong chân nhân vốn sắc mặt cực kỳ khó coi cũng dễ chịu hơn. Hàn Vô Nhã khôi phục lại phong cách đại tướng, nho nhã hẳn, "Bên trong thế nào, các ngươi có thấy không?"
"Bọn tiểu nhân thấy hai đàn lợn chạy qua." Trong mười tu sĩ có người kêu lên không dám tin.
"Còn một tiểu nữ hài tử mặc áo hoa, chỉ lớn thế này." Hai tu sĩ mới thoát chết, sắc mặt càng nhợt hưn, vừa vung tay vừa bảo, "Giết một mạch ba người."

Chương 424: Biển sương mênh mông

"Hai đàn lợn? Một tiểu nữ hài mới hai, ba tuổi?" Hàn Vô Nhã và bọn Trường Phong chân nhân ngẩn người.
"Chúng chắc bị đối phương dùng ma âm hoặc là nhiếp tâm thuật pháp mê loạn tâm thần." Kim Chung thượng nhân liếc mấy tu sĩ kinh hoảng lại điên cuồng, nhíu mày, "Di đà thanh tâm pháp!"
Thốt lên đầy tự tin, Kim Chung thượng nhân chỉ tay ngưng thành kim quang, hóa ra quang ảnh di đà phật ngực trần.
"A!"
Quang ảnh di đà phật cùng với phật âm kỳ dị hóa thành kim quang quang hà, bao trùm trên đầu mười hai tu sĩ.
"A?"
Kim Chung thượng nhân cực kỳ mất mặt vì mười hai tu sĩ vẫn kể tiếp, "Thật sự có hai đàn lợn... Đúng là một tiểu nữ hài mặc áo hoa, tiểu nữ hài rất lợi hại, biết thi triển thuật pháp, xuất thủ giết chết liền ba đạo hữu, Hoàng đạo hữu có một món pháp bảo phòng ngự linh giai thượng phẩm mà không chống nổi..."
"Chắc không bị ma âm hoặc nhiếp tâm thuật pháp mê loạn tâm thần." Điếu Sa chân nhân nhíu mày, "Chắc là ảo quang pháp trận hoặc pháp khí."Thoáng ngừng lại, Điếu Sa chân nhân liếc mười hai tu sĩ, "Các ngươi bị tập kích ở đâu?"
"Khải bẩm tiền bối, khi sắp đến đáy cốc, cách chừng sáu, bảy mươi trượng." Một hắc sam đệ tử Đông Dao thắng địa định thần.
Điếu Sa chân nhân gật đầu, "Lúc các ngươi đáp xuống có phát hiện cấm chế gì không?"
"Không có pháp lực dao động, chắc không có cấm chế." Đệ tử Đông Dao thắng địa này nhớ lại, khẳng định.
"Chư vị đạo hữu thấy thế nào?" Điếu Sa chân nhân ngoái lại, mặt mũi lạnh tanh hỏi Hàn Vô Nhã và Trường Phong chân nhân.
"Chúng ta ngần này người, đối phó một người còn lãng phí thời gian thế này, đồng ra chắc bị cười sái quai hàm." Kim Chung thượng nhân cảm thấy rất mất mặt, hừ lạnh, "Y là tán tu, Tiểu Dạ sơn không phải thượng cổ động phủ gì, dù y muốn cũng không bố trí được cấm chế kinh thiên gì. Bốn Kim đan tu sĩ chúng ta cứ chia ra dẫn người xông xuống, y không coi chúng ta ra gì nên chắc không đào tẩu."
Trường Phong chân nhân hơi trù trừ: "Thượng nhân nói có lý, dù y có cấm chế thì với sức chúng ta cũng ứng phó được. Ngọn núi chỉ hai, ba trăm trượng, thần thức của chúng ta đáp xuống là đủ bao trùm cả cốc, phán đoán được nơi y ở rồi thi pháp đối phó, không sợ y giở trò gì."
"Mỗ không có ý kiến. Hàn tông chủ và Hoàng Nha Tử đạo hữu thế nào?" Điếu Sa chân nhân mặt mũi lạnh tanh hỏi Hàn Vô Nhã và Hoàng Nha Tử bình tĩnh như thường cạnh đó.
"Vậy thì tốt rồi." Hoàng Nha Tử mỉm cười.
Ban đầu có vẻ không hào hứng gì nhưng giờ qua thần thái của y cũng thấy đã nổi hứng với Ngụy Tác ở dưới sơn cốc.
Chưa thấy bóng đối thủ đã mất hơn hai mươi tu sĩ tu sĩ, khí thế đột nhiên chùng xuống.
Trừ để lại hai mươi tu sĩ trên tầng không Tiểu Dạ sơn, còn lại chia thành bốn tiểu đội.
Thực lực bốn tiểu đội có thể dùng từ xa xỉ để hình dung.
Mỗi một tiểu đội đều chừng ba mươi tu sĩ, dẫn đầu ngoài một Kim đan kỳ đại tu sĩ còn từ ba đến năm trưởng lão Phân niệm tứ trọng, Phân niệm ngũ trọng có thực quyền.
Tu sĩ Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông đều thấy cảnh Trường Phong chân nhân và Ngụy Tác giao thủ. Lúc đó Trường Phong chân nhân và bọn Bạch Huyền Cơ liên thủ mới miễn cưỡng chống nổi đòn toàn lực của Ngụy Tác, hiện tại có thêm ngần này tu sĩ, không dám nói dễ dàng giết gã nhưng chống đỡ tập kích thì không thành vấn đề.
Ai cũng thấy bốn tiểu đội do bốn Kim đan kỳ đại tu sĩ cầm đầu như bốn thanh đao, cắt xuống sẽ chẻ Tiểu Dạ sơn thành mấy phần.
"Đến rồi! Hàn Vi Vi, bảo Tiểu Ngân đừng chạy lung tung, vạn nhất khỏi phạm vi của Thanh hoàng hồ lô, bị Diệt tiên đằng cuốn thì đừng trách ta." Trong sơn cốc, bọn Ngụy Tác đã lùi sát cửa động quật, Ngụy Tác cũng kích phát Thanh hoàng hồ lô.
Bốn dải sáng đủ màu do quang hoa tụ lại từ bốn hướng đông nam tây đổ xuống sơn cốc.
"Bốn Kim đan đại tu sĩ dẫn đầu một nhóm tu sĩ, lực phòng ngự không tệ, mấy chục nhánh Diệt tiên đằng e chưa đủ, còn cần chúng ta cùng phát ra đòn mạnh nhất."
Thần thức của Ngụy Tác vốn hơn hẳn Kim đan đại tu sĩ, sơn cốc còn bị Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân bố trí pháp trận nhiễu loạn thần thức nên hiện tại bọn Điếu Sa chân nhân không thể đoán được phương vị của gã, còn gã thì có.
Tình hình này rõ ràng một bên ngoài sáng, một bên trong tối.
...
Bốn tu sĩ Kim đan kỳ thanh thế thập phần kinh nhân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Trường Phong chân nhân từng nếm đòn nên như lâm đại địch, trên đầu lơ lửng thanh sắc trường phan, rừng rực thanh sắc quang hoa hình thành một hòn núi nhỏ. Trừ ra, lão đứng trong một bạch sắc linh quang quang tráo, cùng hình long hổ do cương phong ngưng thành.
Rồng và hổ đều màu xanh, lao đi lao lại trong màn sương, khiến Trường Phong chân nhân cũng thấy mới lạ.
Kim Chung thượng nhân tế xuất một kim bát pháp khí, hình thành một kim sắc quang tráo, hai tay cũng phát ra kim quang, hình thành một kim sắc di đà.
Kim sắc di đà phủ đầy phù văn, khác hẳn hư ảnh di đà phật lúc trước, chắc là một đạo thuật pháp tiến công lợi hại.
Điếu Sa chân nhân kích phát lam sắc cổ phù như do tinh thạch chế thành, phát ra quang hoa hình thành một con cá kình dài hơn mười trượng màu lam, lão đứng trong bụng nó. Cùng lúc, tay lão cầm một thanh hắc sắc trúc lâu, thủy linh nguyên khí bắn ra ràn rạt, pháp bảo này rõ ràng là một món thủy hệ pháp bảo lợi hại.
Hoàng Nha Tử lấy ra một đóa hoàng ngọc liên hoa, kích phát một hoàng sắc quang tráo, còn Hàn Vô Nhã trừ đạo giai thượng phẩm Lạc tinh thần cung còn một tấm bạch sắc pháp kính đặc biệt.
Bạch sắc pháp kính hình tròn, có cán, trông như gương trang điểm của các phổ thông nữ tu, pháp kính trắng muốt như sứ, linh khí, linh quang phát ra hình thành một vạt lông vũ trắng. Chỉ thế cũng đủ khiến các tu sĩ biết là pháp bảo uy năng phi phàm.
Phía sau bốn tu sĩ Kim đan kỳ, mười mấy tu sĩ không ngừng phát thuật pháp, pháp khí, đạo đạo quang hoa khiến hơi sương trong vòng năm, sáu mươi trượng cực mỏng.
Tất cả đều yên tĩnh, không có gì dị thường.
"Lâu thế không có động tĩnh gì, y trốn rồi hả?" Thấy thanh thế bốn dải sáng ép xuống, có tu sĩ không nén được lẩm bẩm.
"Đúng, ta chạy rồi." Tu sĩ này vừa lẩm bẩm thì giọng nói khác cực kỳ hể hả từ dưới đáy cốc vọng lên.
Một đạo kim quang từ phía trước Kim Chung thượng nhân bắn ra nhưng kim sắc di đà hóa thành kim sắc pháp ấn trấn áp.
"Cách", trong màn sương có kim quang và hắc sắc quang hoa lóe lên, lại vang lên giọng Ngụy Tác, "Đầu đà béo, bằng vào ngươi e rằng hơi kém?"
"Vậy hả?" Kim Chung thượng nhân sầm mặt nhưng không giận, rõ ràng luyện đến mức Kim đan tu sĩ, cơ không ai giản đan. Lão cười lạnh tiếp lời: "Chốc nữa ta cho người biết chỉ sính khẩu thiệt nhất thời sẽ có hậu quả gì."
"Đồ đầu lợn, đùa mấy câu thì tưởng mình ghê gớm lắm hả? Như ngươi thì ta không ngón tay cũng giết được. Ở đấy mà đắc ý." Kim Chung thượng nhân vừa dứt lời, Ngụy Tác đã khinh khỉnh nói.
"Được! Được! Được!"
Kim Chung thượng nhân giận quá hóa cười, "Ta xem ngươi làm các nào không động ngón tay cũng giết được ta."
"Xem đi." Giọng Ngụy Tác nhạt nhẽo vang lên.
"À!"
Cùng lúc, Điếu Sa chân nhân và bọn Hoàng Nha Tử đều giật giật chân mày, màn sương chung quanh chợt sôi lên.
"A!"
"Cái gì hả?"
Mấy tu sĩ kinh hãi cực độ hô lên. Ở cuố dải sáng của Trường Phong chân nhân ánh lên tử hồng sắc trường ảnh cỡ thùng nước cuốn lấy hộ thể quang tráo của một tu sĩ.
Như đốt một sợi dây dẫn.
Từng dải tử hồng sắc trường ảnh tương tự, không ngừng từ trong màn sương tràn ra, như vô số cự mãng múa may trên không.
"Chát! Chát! Chát!..."
Tuyệt đại đa số tu sĩ chỉ kịp nhìn rõ là mấy sợi dây leo thì nhiều linh quang quang tráo đã không ngừng tan vỡ.

Chương 425: Uy lực của Diệt tiên đằng

"A!"
Tất cả chìm vào triệt để hỗn loạn.
Nhiều tu sĩ kinh hãi phát hiện, kích phát thuật pháp và pháp bảo oanh kích lên mớ dây leo đều không cạo đứt được vỏ. Dây leo này không phải phổ thông pháp bảo, cuốn trượt là thu về mà không ngừng quay tít trên không. So ra, các tu sĩ như đàn nhặng bay loạn xạ, bị quật tơi bời.
Một tu sĩ bị cuốn lấy.
Tiếng xương vỡ và tiếng kêu thê thảm không ngừng vang vọng tầng không sơn cốc.
Chỉ thoáng sau, gần nửa số tu sĩ bị quét sạch.
"Chuyện gì hả?"
Kim Chung thượng nhân chưa kịp hiểu ra là chuyện gì thì ba nhánh Diệt tiên đằng đã cuốn lấy lão, từ xa nhìn lại như ba con cự mãng đang vần một quả trứng vàng.
"Cách", kim sắc quang tráo bên ngoài Kim Chung thượng nhân bị ba dây Diệt tiên đằng quấn lại, xuất hiện vết nứt.
Kim Chung thượng nhân biến sắc, hai tay vung lên, hắc sắc niệm châu rực hắc quang đâm thủng một nhánh Diệt tiên đằng.Nhưng nhánh Diệt tiên đằng cơ hồ không bị ảnh hưởng, lực cuốn không hề giảm bớt.
"Chát!" Kim sắc quang tráo của y không chịu nổi, nát vụn.
"Đây là Diệt tiên đằng!"
Kim Chung thượng nhân chợt nhớ ra, kinh hãi cực độ kêu lên. "Xoẹt!", kim sắc tiểu chung từ tay lão bay ra, hóa thành cả trượng bao lấy lão. Ba nhánh Diệt tiên đằng cuốn tới khiến kim chung rực kim quang, là Phạn văn huyền ảo khôn tả, chặn đứng ba nhánh Diệt tiên đằng.
Ba nhánh Diệt tiên đằng kêu canh cách trên vỏ, không làm gì được cái chuông vàng còn Kim Chung thượng nhân không ngừng dồn chân nguyên, nhất thời cũng không thoát được vòng vây của Diệt tiên đằng.
"A!"
Long hổ do cương phong ngưng thành bên ngoài Trường Phong chân nhân tan vỡ, dùng thanh sắc trường phan nghênh đón Diệt tiên đằng, mặt mày nhợt nhạt, lục thần vô chủ.
Bọn Ngụy Tác ở dưới cũng thầm kinh hãi.
Tuy biết nhánh Diệt tiên đằng này tương đương với một tu sĩ Phân niệm ngũ trọng trở lên, toàn bộ phát động thì mỗi nhánh còn mạnh mẽ hơn vì Diệt tiên đằng dù bị cắt đứt cũng không tổn hại uy năng. Nhưng cảnh tượng này vẫn khiến tất cả giật mình.
Chỉ một tích tắc đó, gần một trăm ba mươi tu sĩ lao xuống đã bị Diệt tiên đằng diệt mất một nửa.
Tốc độ giết chóc điên cuồng này khiến người ta không thể tưởng tượng.
Nhưng lúc này Ngụy Tác không thể mềm lòng, là đê giai tán tu rất lâu tại Linh Nhạc thành nên gã hiểu rõ bất kỳ tu sĩ này khi găp địch thủ kém hơn đều không nương tay bao giờ. Tu đạo giới hiện thực như thế, không giết người thì sẽ bị người giết. Tay tử tinh anh và trưởng lão các đại tông môn không biết dính máu của bao nhiêu đê giai tu sĩ.
"Hàn Vi Vi, Cơ Nhã, cùng ta nhất tề công kích Kim đan tu sĩ gầy gò kia!" Ngụy Tác gắn chặt vào Điếu Sa chân nhân.
Trên tay Điếu Sa chân nhân, thanh hắc sắc trúc lâu phát ra thủy khí ràn rạt bao phủ lấy lão, trừ pháp bảo này thì lão lấy thêm ra một thanh ô kim sắc trường đao.
Ô kim sắc trường đao được lão điều khiển, phát ra quang hoa hơn năm trượng, uy năng cực kỳ kinh nhân, đao nào cũng cắt xuống một nửa thân Diệt tiên đằng, hai đao là đứt. Thoáng sau có hai nhánh cuốn về phía lão đã bị cắt đứt.
Nếu không nhanh chóng đối phó lão, e rằng Diệt tiên đằng sẽ bị chặt đứt hết.
"Tiểu Ngân, đánh y!"
Nghe Ngụy Tác chỉ thị, Hàn Vi Vi vẫn như lúc thi pháp bình thường, hô vang rồi kích phát pháp bảo có thể phát ra kim sắc lôi trụ, đồng thời Hỗn nguyên ngân oa ngoan ngoãn đứng cạnh nàng ta cũng bừng lên ngân sắc quang trụ.
Cùng lúc, kim sắc pháp bảo trong tay Cơ Nhã cũng rực lên một đạo kim sắc tinh quang, cùng thái cổ hung hỏa của Ngụy Tác, hắc sắc quang trụ của Hắc minh cốt quân và quang hoa của Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân đổ hết vào Điếu Sa chân nhân.
Ngụy Tác tuy sợ rằng trong tình huống hỗn loạn này sẽ ảnh hưởng đến phi kiếm nên không sử dụng nhưng công kích ít nhất cũng tương đương với mấy đạo giai thượng phẩm pháp bảo.
"Không xong!"
Điếu Sa chân nhân chỉnh đốn lại, mặt mũi lạnh tanh chém Diệt tiên đằng, đột nhiên cảm thấy pháp lực dao động kinh người phía dưới, thần thức quét vào, liền tỏ ra kinh hãi vô ngần.
Thanh hắc sắc trúc lâu phun trào thủy khí, tốc độ tăng gấp mấy lần, thủy khí như dòng suối ngăn chặn kim sắc lôi quang cự trụ hình sư tử trên không, ô kim sắc trường đao cũng rực ô quang ngăn đón kim tinh quang trụ do Cơ Nhã kích phát.
Cùng lúc, vô số lam sắc hà quang kinh nhân từ miệng lão phun ra, một viên kim đan tương đương với Diệp Linh bay lên.
Lam sắc kim đan hà quang ngưng thành quang ảnh ngư ông cầm cần câu.
Điếu Sa chân nhân tu luyện Điếu sa tiên thuật, có được một từ thượng cổ dị nhân tán tu truyền thừa. Công pháp này là địa cấp cao giai, càng tu luyện thì chân nguyên đề thăng song song với không ngừng tăng cường nhục thân và khí huyết, tu sĩ Phân niệm cảnh tu luyện công pháp này, chỉ với nhục thân quật cần cầu cũng ngưng với một con cá mập lao lên bờ.
Hiện tại Điếu Sa chân nhân không chỉ công pháp lợi hại, tu vi Kim đan lưỡng trọng, hà quang ngưng hình tuy chỉ là ông già đi câu nhưng uy năng còn hơn Trường Phong chân nhân không biết bao nhiêu lần.
Dù vậy nhưng cũng đủ chặn đòn hợp lực của bọn Ngụy Tác!
Va vào thái cổ hung hỏa, hắc sắc quang trụ và ngân sắc quang trụ, kim đan hà quang ngưng thành hình ngư ông tan thành vô số điểm lưu quang.
Đồng thời, Diệt tiên đằng quanh đó tràn tới, tựa hồ đối với Diệt tiên đằng thì nhục thân Kim đan lưỡng trọng đại tu sĩ càng ngon lành.
"A!"
Điếu Sa chân nhân kinh hoàng kêu lên, như thể mỗi lỗ chân lông đều ré vang.
"Toàn bộ lui lên! Diệt tiên đằng dù cắt đứt một vài đoạn cũng vô dụng!"
"Hàn Vô Nhã, mau động thủ áp chế y, bằng không y liên tục phát động công kích thì ta cũng không cứu được Điếu Sa chân nhân."
Cùng lúc, Hoàng Nha Tử chưa hề kích phát pháp bảo lợi hại đột nhiên hành động.
Đồng thời một pháp bảo như họa quyển màu xanh và trắng được kích phát.
Pháp bảo kích phát, thinh không vang lên tiếng dậy sóng ầm ào như đột nhiên có thêm một dòng sông.
"Đây là pháp bảo gì mà lợi hại như thế!"
Thần thức của Ngụy Tác bao trùm toàn trường, pháp bảo này chưa kích phát thì gã đã cam nhận được uy năng kinh nhân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Từng ngọn sóng khổng lồ không ngừng pháp bảo của Hoàng Nha Tử tràn ra, giáng xuống.
Bọn Ngụy Tác kích phát thái cổ hung hỏa, ngân sắc quang trụ và hắc sắc quang trụ đều bị mấy ngọn sóng ngăn trở.
"Đa tạ đạo hữu tương trợ!" Điếu Sa chân nhân nhảy lên, thoát khỏi kiếp nạn.
"A!"
Mấy nhánh Diệt tiên đằng quấn quanh Kim Chung thượng nhân bị sóng đánh vào thì hé ra, Kim Chung thượng nhân thừa cơ lao ra.
Cùng lúc, Lạc tinh thần cung trong Hàn Vô Nhã cũng vang lên tiếng xé gió kịch liệt, một đạo ngân sắc tiễn quang kinh nhân lóe lên trước mặt Ngụy Tác.
"Chát!" Ngụy Tác lại ngưng tụ thái cổ hung hỏa, đạo ngân sắc tiễn quang và thái cổ hung hỏa cùng tan biến.
"Ngụy Tác, uy năng thủy hệ pháp bảo này hơn nhiều đạo giai, ngọn sóng hung mãnh như thế, phạm vi rộng thế thì gần đạt huyền giai rồi!" Chặn một đòn của Hàn Vô Nhã, lục bào lão đầu lại kêu lên trong tai Ngụy Tác.
"A! A! Ngụy tiểu tử, ta phải giết ngươi!"
Một đạo đạo độn quang lướt đi lướt lại, mượn uy năng pháp bảo này của Hoàng Nha Tử thoát khỏi phạm vi của Diệt tiên đằng, Hàn Vô Nhã và bọn Trường Phong chân nhân gào lên như mất trí.
Hiện tại mấy tu sĩ độn quang thoát được ra cùng còn chưa đầy ba mươi đạo.
Chỉ trong tích tắc, Tụ Tinh tông và Đông Dao thắng địa tổn thất một trăm danh tu sĩ, trong số này trừ một số lượng nhất định được thuê mướn thì đều là đệ tử tinh anh và trưởng lão của hai tông môn! Ngần ấy tu sĩ bị Ngụy Tác giết chết, dù giết được gã thì cả hai tông môn cũng lung lay căn cơ.
"Tiểu tử, dù gì ngươi cũng là Kim đan kỳ đại tu sĩ, dùng thủ đoạn thế này hả! Có bản lĩnh thì quang minh chính đại ra mặt tử chiến với ta!" Kim Chung thượng nhân tại nộ hỏa xung thiên gầm lên. Tích tắc ban nãy, lão đã mất một món pháp bảo phòng ngự.
"Kim Chung thượng nhân, đừng nóng tính." Kim Chung thượng nhân dừng phía trên sơn cốc, Trường Phong chân nhân và Điếu Sa chân nhân vội nhắc nhở.
"Sợ cái gì! Giá Diệt tiên đằng tối đa dài ba trăm năm mươi trượng, mỗ biết rõ điểm này, Diệt tiên đằng của y tuyệt đối không làm gì được chứng ta." Kim Chung thượng nhân sầm mặt, "Các vị đừng bị Diệt tiên đằng dợ cho vỡ mật, mau đến chỗ mỗ, chém sạch Diệt tiên đằng! A!...!"
Kim Chung thượng nhân chưa nói xong, đột nhiên tỏ rõ thần sắc kinh hãi. Năm nhánh Diệt tiên đằng tràn tới quấn lấy!
Kim Chung thượng nhân chỉ kịp kích phát kim chung pháp bảo, liền bị năm dây Diệt tiên đằng quấn lấy.
"Diệt tiên đằng sao lại dài thế nhỉ!"
Hoàng Nha Tử biến sắc, chỉ kịp nói hộ Kim Chung thượng nhân câu đó. "Oành", mấy ngọn sóng đổ lên năm nhánh Diệt tiên đằng thượng, nhưng Kim Chung thượng nhân đã lọt vào phạm vi công kích cả mấy nhánh Diệt tiên đằng khác, năm nhánh này lỏng ra nhưng còn nhiều Diệt tiên đằng hơn quấn đến thành một quả cầu to.
Chỉ một tích tắc, Kim Chung thượng nhân không nhìn thấy kim quang, đoạn lão ré lên kinh hãi. "Cách", Diệt tiên đằng bớt áp lực, phồng lên như quả cầu rồi xẹp xuống.
Rõ ràng, Kim đan kỳ đại tu sĩ Kim Chung thượng nhân bị Diệt tiên đằng lấy mạng!
"Ta đã bảo là ta không dùng nửa ngón tay mà." Giọng Ngụy Tác từ sơn cốc nhạt nhẽo vang lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau