THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 411 - Chương 415

Chương 411: Ngươi chi trả linh thạch đi

"Trả linh thạch mua Ngọc cốt yêu long đã." Chân Sùng Minh chỉ vào Ngọc cốt yêu long, "Không thì bàn xong mà các vị không đủ linh thạch thì sao."
"Hả? Chân đạo hữu đợi một chút." Trung niên bạch sam tu sĩ với gật đầu một đệ tử, mỉm cười: "Chân đạo hữu yên tâm, nhiều không nói chứ mấy trăm vạn hạ phẩm linh thạch thì gom đủ ngay."
"Mấy trăm vạn linh thạch mà cũng phải gom mới đủ." Chân Sùng Minh gật đầu, bất quá không lấy ra mà đợi linh thạch đưa đến.
"Mấy trăm vạn linh thạch mà cũng phải gom mới đủ? Khẩu khí sao lớn thế? Y còn đồ gì tốt nhỉ." Càng lúc càng có đông tu sĩ bu lại xem, càng hưng phấn, càng chờ mong.
Trung niên bạch sam tu sĩ nghe Chân Sùng Minh nói vậy, mắt hơi ánh lên nhưng vẫn bình tĩnh như thường.
"Chân đạo hữu, đây là năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch, đếm kỹ đi." Thoáng sau, đệ tử Trân Bảo các đi nhanh vào, đưa hai nạp bảo nang cho trung niên bạch sam tu sĩ, đoạn trung niên bạch sam tu sĩ đưa cho Chân Sùng Minh một cái, cái còn lại cho vào tay áo.
"Dư chưởng quỹ sảng khoái, Trân Bảo các có chữ tín như thế, không cần đếm." Chân Sùng Minh cho nạp bảo nang đựng linh thạch vào, lại vỗ lên nạp bảo nang, dồn chân nguyên vào, ngân quang lóe lên, lấy ra hai thi thể ngân lân yêu thú.
"Đây là yêu thú gì?""Là nhân hình yêu thú!"
"Khí tức hoàn toàn không kém gì Ngọc cốt yêu long, phẩm giai ít nhất cũng lục cấp cao giai!"
"..."
Hai con ngân lân yêu thú được lấy ra, mọi tu sĩ xôn xao, trung niên bạch sam tu sĩ cũng tỏ rõ thần sắc chấn kinh.
Tuy y không biết hai con ngân lân yêu thú là loại gì nhưng khẳng định phẩm giai tuyệt đối không kém Ngọc cốt yêu long.
"Đúng rồi, còn mọt con nữa lấy nốt ra, ra giá cho cả ba con. Xong thì bàn sang món khác." Chân Sùng Minh vỗ trán, tựa hồ nghĩ ra, lại lấy từ nạp bảo nang ra một con yêu thú.
Yêu thú này là song đầu yêu thú Ngụy Tác lấy được tại Đạo Huyền điện. Đẳng cấp của nó không kém gì ngân lân yêu thú.
"Yêu thú gì đây?"
"Xem da và khí thế thì yêu thú này hình như còn lợi hại hơn hai con yêu thú kia."
"A, y cũng chỉ tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng, sao lại có lắm cao giai yêu thú như thế. Hai con thế này cộng lại, Kim đan kỳ đại tu sĩ cũng không phải địch thủ!"
Song đầu yêu thú được lấy ra, mọi tu sĩ đều hít một hơi lạnh.
"Chân đạo hữu, thứ cho tại hạ mắt kém, chỉ biết ba yêu thú này phẩm giai không kém hơn Ngọc cốt yêu long, còn là yêu thú gì thì Chân đạo hữu có thể nói rõ chăng, để tại hạ tăng tiến kiến thức." Trung niên bạch sam tu sĩ nhìn ba yêu thú, không nén được hỏi.
"Những thứ đó mà không biết mà dám mở tiệm, dám làm chưởng quỹ? Ba thứ này mà không biết thì thứ này chắc càng không?" Trung niên bạch sam tu sĩ nói vậy, vốn khá vừa lòng với y nhưng Chân Sùng Minh lại cau mặt, ngữ khí bất thiện buông ra một câu rồi vỗ lên nạp bảo nang, lấy ra một vật trắng muốt lớn cớ trái trứng ngỗng.
Vật này tròn xoe, có nhiều vết nứt và phù văn huyền ảo lưu chuyển, lấp lánh hà quang và khí tức rợn người.
"Đây là cái gì?!"
Vật này lấy ra khiến mọi tu sĩ đều rùng mình, nhất là những người đứng gần Chân Sùng Minh đều lùi lại. Khí tức của vật đó khiến họ không chịu nổi, như sắp bị hủy diệt đến nơi.
Trung niên bạch sam tu sĩ biến sắc, Chân Sùng Minh lấy ra vật đó tạo cho y cảm giác là một viên kim đan. Nhưng kim đan cỡ đó phải là của tu sĩ Kim đan cảnh lưỡng trọng tu luyện công pháp lợi hại, viên kim đan này tựa hồ đã bị luyện chế thành pháp khí lợi hại cực độ nào đó, lúc nào cũng có thể nổ tung.
"Biết vật này không?" Chân Sùng Minh lấy ra một vật, tỏ vẻ khinh thường nhìn trung niên bạch sam tu sĩ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Lẽ nào là pháp khí luyện chế từ kim đan của đại tu sĩ?" Trung niên bạch sam tu sĩ hít sâu một hơi, do dự một chốc.
"Con bà nó chứ, vẫn là ngươi không biết, lẽ nào còn cần ta bảo nữa. Cho ngươi biết, ta ghét nhất là bàn sinh ý với kẻ không có kiến thức, ghét nhất kẻ ngu xuẩn. Không bán nữa, những thứ này bán cho tiệm khác. Trân Bảo các chỉ có hư danh, không ai có kiến thức." Chân Sùng Minh cực kỳ khinh bỉ móc linh thạch đại vừa nhận ra, tựa hồ cả Ngọc cốt yêu long cũng không bán cho Trân Bảo các nữa.
"Y rất có cá tính, xem ra có vẻ không thông minh lắm mà lại ghét người ngốc."
"Đầu óc y có vẻ không linh hoạt. Trân Bảo các lần này mất mặt quá. Bất quá hiện tại Cơ Nhã gả vào Đông Dao thắng địa, hậu đài của Trân Bảo các không phải Đông Dao thắng địa là gì, nghe nói Đổng Thanh Y hay chấp vặt, hẹp hòi cực độ, y không sợ Đông Dao thắng địa trả thù?"
Chân Sùng Minh làm vậy khiến mọi tu sĩ tròn mắt.
Trung niên bạch sam tu sĩ biến sắc, mắt lóe sát cơ nhưng một giọng lạnh băng từ góc cửa cất lên, "Ai nói Trân Bảo các chỉ có hư danh, không ai có kiến thức?"
"Là ta, thế nào, ta đứng ở đây này, ngươi ngốc hả!" Chân Sùng Minh nói đoạn ngoái lại.
"À!" Mọi tu sĩ tại trường nhận ra người nói là một nữ tu mặc tử sắc cung trang.
Nàng ta tuy che mặt bằng sa mỏng nhưng dáng vẻ cũng tạo cho người ta cảm giác phong hoa tuyệt đại.
"Con bà nó chứ, vẫn là một nữ tu." Chân Sùng Minh vò đầu nói to, "Ngươi là ai mà nói hộ cho Trân Bảo các, thế nào, ngươi là người Trân Bảo các hả?"
Tử y nữ tu không đáp mà cởi lớp sa mỏng trên mặt xuóng.
Mọi tu sĩ đều sáng bừng mắt, nhiều người nghẹt thở, cảm giác nữ tu này nõn nà như ngọc, diễm lệ kinh nhân. Trên mình nàng ta tự nhiên phát ra khí tức băng lãnh cao quý khiến người ta không dám có ý khinh nhờn.
"Cơ Nhã!"
Chợt có người hô lên với vẻ không dám tin.
Trung niên bạch sam tu sĩ và mọi điếm viên Trân Bảo các đều co rút tròng mắt, bất giác tỏ rõ nét không dám tin.
"Cơ Nhã! Là Cơ Nhã!"
Mọi tu sĩ xôn xao.
Có tu sĩ tại trường từng thấy mặt Cơ Nhã còn tuyệt đại đa số chưa hề, những người chưa từng gặp đó lúc này đều khẳng định đấy là Cơ Nhã, vì dung nhan này mà không phải là Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ thì không còn thiên lý nữa.
"Cơ Nhã về Trân Bảo các rồi!"
"Cơ Nhã hiện tại đang ở đại sảnh Trân Bảo các!"
Nhất thời, tin tức như mọc cánh lan khắp Linh Nhạc thành, tuyệt đại đa số tu sĩ nghe được đều đổ về Trân Bảo các.
"Cơ Nhã? Ngươi là Trân Bảo các đại chưởng quỹ Cơ Nhã? Mẹ ơi, quả nhiên đẹp thật." Chân Sùng Minh như thể lần đầu nhìn thấy Cơ Nhã, "Không phải Cơ Nhã đã đến Đông Dao thắng địa? Sao lại ở đây?"
"Các ngươi sẽ nhanh biết thôi." Cơ Nhã băng lãnh lên tiếng, từ từ đi tới, các tu sĩ tự động tránh đường.
"Cơ Nhã đại chưởng quỹ hiện thân thì sinh ý còn bàn được." Chân Sùng Minh cười ha hả: "Bất quá Cơ Nhã đại chưởng quỹ, thật sự cần mấy thứ này?"
Lúc đó, trung niên bạch sam tu sĩ mới định thần, thầm ra hiệu cho một điếm viên. Điếm viên cũng tỉnh lại, lén lùi ra ngoài.
Cơ Nhã khước tựa hồ không chú ý đến chuyện vụn vặt đó, gật đầu, không hề thừa lời, "Hai con ngân lân yêu thú chắc là biến chủng Lam diện tu la, yêu thú lục cấp cao giai trở lên, song đầu yêu thú tên Đâu suất song thủ yêu, cũng là lục cấp cao giai thủy hệ yêu thú, thượng cổ dị chủng. Bất quá yêu thú này là trưởng lão yêu thú tiến giai, khí tức khác với bình thường."
"Đâu suất song thủ yêu! Đúng thế, là Đâu suất song thủ yêu! Ta đọc được ở cổ tịch về yêu thú này!" Trong số người xem, có tu sĩ kêu lên.
"Còn viên đan kia là Tuyệt diệt kim đan dùng kim đan của đại tu sĩ luyện chế." Cơ Nhã không hề ngừng lời, "Pháp khí này mà kích phát, uy năng chỉ hơn chứ không kém tự nổ kim đan. Tuyệt diệt kim đan của ngươi e là tu sĩ Kim đan tam trọng vị tất chống nổi."
"Tuyệt diệt kim đan! Là pháp khí thượng cổ!" Chung quanh lại vang lên tiếng tu sĩ kinh hô. Trung niên bạch sam tu sĩ biến sắc hơn mấy phần, mắt ánh lên như đang tính toán.
"Được! Cơ Nhã đại chưởng quỹ kiến thức quả nhiên bất phàm, xem ra mỗ coi thường Trân Bảo các." Chân Sùng Minh cười ha hả, đặt Tuyệt diệt kim đan vào tay Cơ Nhã, "Pháp bảo này và yêu thú, mỗ bán hết cho các vị. Gặp được Cơ Nhã đại chưởng quỹ, Cơ Nhã đại chưởng quỹ lại có kiến thức đến thế thì giá tiền thấp một chút cũng được."
"Được!" Cơ Nhã gật đầu không chối, cầm lấy Tuyệt diệt kim đan rồi dùng nạp bảo nang thu Ngọc cốt yêu long và ba yêu thú lại, lạnh lùng nói, "Ba con yêu thú và viên Tuyệt diệt kim đan, hai trăm năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch. Thêm nữa thì Trân Bảo các kim thiên không đủ, Chân đạo hữu, thế nào?"
"Không thành vấn đề." Chân Sùng Minh cười ha hả, đáp ứng.
"Vậy thì, Dư chưởng quỹ, mau đếm linh thạch trả cho y." Cơ Nhã gật đầu, băng lãnh bảo trung niên bạch sam tu sĩ.

Chương 412: Thiên Sâm chân nhân

"Cơ đại chưởng quỹ, trả linh thạch tất nhiên không thành vấn đề, nhưng có việc cần bàn." Trung niên bạch sam tu sĩ bình tĩnh như thường.
Cơ Nhã lạnh như băng sương liếc trung niên bạch sam tu sĩ, "Bàn việc gì?"
"Thế này." Trung niên bạch sam tu sĩ nhạt giọng: "Với thân phận của Cơ đại chưởng quỹ tất nhiên do Cơ đại chưởng quỹ quyết nhưng đã gả đến Đông Dao thắng địa, không quản sinh ý của Trân Bảo các lâu rồi, hiện tại Trân Bảo các đại chưởng quỹ là mỗ, hiện tại mỗ trả linh thạch, những thứ này phải do Trân Bảo các giữ, Trân Bảo các là Trân Bảo các, Đông Dao thắng địa là Đông Dao thắng địa."
"Thế nào, ngươi tưởng ta nuốt mấy thứ này?" Cơ Nhã không nhiều lời, lạnh lùng nhìn trung niên bạch sam tu sĩ.
"Không hề." Trung niên bạch sam tu sĩ nghiêm mặt: "Tại hạ là Trân Bảo các chưởng quỹ, tất nhiên phải lo cho, Cơ đại chưởng quỹ chắc hiểu được."
"Nói hay lắm!"
Một giọng nói yêu kiều vang lên.
"Ai đây?""Đây là Trân Bảo các đại tiểu thư Hàn Vi Vi, sư muội của Cơ Nhã."
Nhiều tu sĩ tại trường kinh ngạc, Hàn Vi Vi mặc pháp y vàng pha bạc, cười cười đi đến chỗ Cơ Nhã.
Hàn Vi Vi xuất hiện tại, trung niên bạch sam tu sĩ lại biến sắc, nhưng nở nụ cười lạnh.
"Hàn đại tiểu thư nghe nói tình như thư muội với Cơ Nhã, sao ngữ khí lại như giúp cho Dư chưởng quỹ, chống đối Cơ Nhã thì phải?"
"Pháp y của Hàn đại tiểu thư sao mà linh quang kinh nhân như thế, lẽ nào là đạo giai pháp bảo!?"
Trong khi tu sĩ tại trường bàn luận thì Hàn Vi Vi mỉm cười: "Trân Bảo các và Đông Dao thắng địa, tất nhiên ai lo nhà nấy, nhưng ta mua vật này cho sư thư thì lại khác. Dư chưởng quỹ, trả linh thạch đi."
"Đại tiểu thư nói vậy, tại hạ tuân mệnh." Trung niên bạch sam tu sĩ nhìn Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã rồi lấy ra nạp bảo nang, ném cho Chân Sùng Minh, "Linh thạch trong này chắc đủ rồi."
"Họ Dư này cũng khá, lại nhịn được." Trung niên bạch sam tu sĩ làm thế, Hàn Vi Vi cười lạnh nói.
Trung niên bạch sam tu sĩ mắt lóe lên, thần sắc không hề thay đổi, "Không biết đại tiểu thư nói vậy là sao?"
Hàn Vi Vi cười lạnh, định lên tiếng thì một giọng nói mang theo uy nghiêm vô thượng như từ chín tầng trời vọng xuống: "Có tu sĩ giết người cướp của tại Linh Nhạc thành trung, giết cả đệ tử Thiên Nhất môn, mọi tu sĩ tại Linh Nhạc thành từ giờ không được xuất thành, trong vòng nửa canh giờ phải về chỗ ở, mọi tu sĩ mới tạm thời đến Linh Nhạc thành, chưa chính thức cư trú, cũng trong nửa canh giờ phải đến quảng trường ở thành bắc. Ai vi phạm, giết!"
"Gì hả! Có kẻ giết người cướp của trong Linh Nhạc thành, giết cả đệ tử Thiên Nhất môn?"
"Chỉ chân nguyên của Kim đan kỳ đại tu sĩ mới phát ra được âm thanh như sấm động chín tầng trời, mới uy nghiêm như thế. Y giết bao nhiêu đệ tử Thiên Nhất môn mà cả Kim đan kỳ đại tu sĩ cũng bị kinh động!"
Giọng nói vang lên, cả Linh Nhạc thành, cả tu sĩ tụ tập tại Trân Bảo các đều biến sắc, cùng ngẩng nhìn, mấy trăm dải độn quang từ sơn môn Thiên Nhất môn bắn ra, quanh bốn thành môn có mười mấy đạo độn quang lượn vòng.
"Nửa tuần hương, đi cho mau! Lúc này mà chạm đến Thiên Nhất môn, chưa biết chừng sẽ là họa sát thân."
Nhất thời, tu sĩ cả Linh Nhạc thành biến sắc chạy về chỗ ở hoặc thành bắc quảng trường, tích tắc sau quanh Trân Bảo các sạch bóng tu sĩ, ở cửa chỉ còn lại Cơ Nhã, Hàn Vi Vi, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân nãy giờ chưa làm gì.
Trung niên bạch sam tu sĩ hé nụ cười đắc ý âm hàn cực độ.
"Cơ đại chưởng quỹ, Hàn đại tiểu thư, không ngờ các vị chưa chết." Cười lạnh nhìn quanh, trung niên bạch sam tu sĩ nheo mắt, "Bất quá các vị không ngờ Thiên Nhất môn cũng nhúng vào hả?"
Mấy dải độn quang đáp xuống ngoài Trân Bảo các.
Mấy dải độn quang là tu sĩ Thiên Nhất môn, khí tức đều hùng hậu, tu vi Phân niệm cảnh lưỡng tam trọng trở lên, nhưng đáp xuống thi không xông vào mà tản ra như hộ vệ Trân Bảo các.
Tiếp đó, chỉ mấy tích tắc sau, uy áp hùng hậu từ trên không bao trùm cả Trân Bảo các.
Hoàng sắc quang hoa lóe lên, một lão giả râu tóc trắng xóa, diện mạo thanh thoát, mặt mũi lạnh tanh đi vào đại sảnh.
Bạch phát lão giả mặc kim sắc pháp y chứa đầy lưu diễm phù văn, linh quang lóe sáng, trên mình ánh lên hoàng sắc linh khí còn hơn cả linh quang của pháp y ngưng thành hình nhân sâm kỳ dị.
Linh khí hóa hình!
Bạch phát kim sam lão giả là một Kim đan kỳ đại tu sĩ, tu luyện mộc hệ công pháp không hề thấp cấp, không chỉ linh khí ngưng thành hình dạng đặc biệt mà mộc linh khí tức cũng cực kỳ nồng hậu.
"Dư Phong Bình, Đông Dao thắng địa các ngươi không phải nói chúng tan xương rồi hả? Sao còn xảy ra việc này!" Vào đại điện Trân Bảo các, bạch phát lão giả tỏ vẻ mắt cao quá trán, cao cao tại thượng, chỉ liếc bọn Cơ Nhã rồi coi như họ không tồn tại, tỏ vẻ không vui nhìn bạch sam trung niên tu sĩ.
"Sư tôn hao phí một món dị bảo, khiến truyền tống không gian trong truyền tống pháp trận tan vỡ mà các ngươi vẫn sống sót." Trung niên bạch sam tu sĩ với hành lễ bạch phát lão giả, cười lạnh: "Xem ra các ngươi đã gặp may, quay về định trả thù hả."
"Chúng không đáng lo nhưng việc này liên quan đến danh dự tông môn, nếu đồn ra, Thiên Nhất môn sẽ đối phó với việc Linh Nhạc thành giảm bớt cửa tiệm, giảm bớt số tu sĩ định cư, việc này thập phần nghiêm trọng." Bạch phát kim sam lão giả trong mắt lóe lên hàn quang, mặt mũi lạnh tanh nói.
"Thiên Sâm tiền bối nói đúng, may mà tiền bối xử lý kịp thời, chúng chưa kịp nói gì, chưa làm lớn chuyện lên." Trung niên bạch sam tu sĩ vội nói, "Hiện tại vãn bối thấy nên tra xem chúng định làm gì, còn đồng bọn không để làm rõ mọi việc."
"Còn nữa." Trung niên bạch sam tu sĩ đột nhiên nhớ ra: "Trong tay chúng có một viên Tuyệt diệt kim đan dùng kim đan của Kim đan tu sĩ luyện chế. Chúng chắc dựa vào bảo vật này nên mới dám sinh sự. Lúc đó đi với chúng còn một nam tu, vì y bắt thiếu chủ nên sư tôn vãn bối mới sử dụng dị bảo đó."
"Tuyệt diệt kim đan? Tu sĩ Phân niệm cảnh có pháp khí đó thì sao?"
Bạch phát kim sam Thiên Sâm chân nhân mặt mũi lạnh tanh hừ lạnh, không nhiều lời, thần thức uy áp ép tới bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi.
"Ta và Dư chưởng quỹ bàn chuyện, các ngươi đã nghe rõ? Nam tu đó ở đâu?" Đồng thời, Thiên Sâm chân nhân cất giọng mang theo vô thượng uy áp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"À!" Theo Thiên Sâm chân nhân tưởng tượng, bị thần thức uy áp của lão dồn xuống, bọn Cơ Nhã sẽ nhanh chóng bị khống chế mới đúng nhưng lão ngẩn người vì Hàn Vi Vi và Chân Sùng Minh, Chu Tiếu Xuân đều run người nhưng Cơ Nhã bất động, ti không hề ảnh hưởng.
"Thiên Sâm chân nhân, chỉ bằng vào ông chưa có tư cách nói thế với ta." Cơ Nhã liếc Thiên Sâm chân nhân, cầm Tuyệt diệt kim đan lên nhạt giọng, "Còn y thì các vị không cần nóng lòng, y sắp đến gặp mặt các vị rồi."
...
"Không phải chứ?"
Bọn Thiên Sâm chân nhân không ngờ là Ngụy Tác đang đứng trước một truyền tống pháp trận, đang tròn mắt.
Gã ăn vận theo kiều hủ nho mạt rệp, trông không có gì đặc biệt, lại đang ở Thất Tinh thành.
Lúc đó, tu sĩ hơi cao cấp một chút trong thành tựa hồ cảm ứng được, ngẩng nhìn về sơn môn Đông Dao thắng địa.
Tầng không Đông Dao thắng địa vốn trong trẻo đột nhiên xuất hiện nhiều dải mây khiến bầu trời u ám hẳn.
"Oành!"
Một đạo lục sắc hà quang quang trụ, đột nhiên từ Đông Dao thắng địa bắn lên trời cao.
Mây trên không tụ lại thành hình nón, các loại thiên địa nguyên khí cuồn cuộn.
"Kết đan, có người kết đan thành công!"
"Đông Dao thắng địa có người kết đan thành công!"
"Kim đan đại tu sĩ, Đông Dao thắng địa lại thêm một Kim đan đại tu sĩ!"
"Khẳng định là Lý Thiệu Hoa trưởng lão của Đông Dao thắng địa, nghe nói y sắp xung kích kim đan, không ngờ là thật, y đã kết đan thành công!"
Đạo lục sắc hà quang quang trụ kinh nhân dấy lên, ả Thất Tinh thành đều phản ứng, tuyệt đại đa số tu sĩ biến sắc.
"Không ngờ vô tình lại thế." Ngụy Tác không ngờ lại gặp lúc Lý Thiệu Hoa đan thành công, bất quá gã còn cười hắc hắc, tựa hồ không lo lắng gì.

Chương 413: Đã nói ngươi còn không tin

"Kim đan! Ha ha, sau cùng ta cũng kết thành kim đan!"
Trong một tĩnh thất của Đông Dao thắng địa, Lý Thiệu Hoa mặc mặc lục sắc pháp y cười lên điên cuồng.
Trước mặt lão lơ lửng một viên lục sắc kim đan cỡ trứng chim câu, lấp lánh lục sắc hà quang.
"Nhỏ thế thì có gì mà đắc ý?"
Nếu Ngụy Tác mà ở cạnh y, thấy kim đan và dáng vẻ đó khẳng định sẽ không nén được mà nói vậy.
Nhưng lúc đó Lý Thiệu Hoa càng nhìn kim đan, càng thấy đắc ý.
Lão há miệng, lục sắc kim đan hà quang lóe lên, chui vào miệng, cơ hồ đồng thời, linh khí chảy ra ngưng thành lục sắc tiểu xà.
"Thần thức của ta hơn hẳn tu sĩ Kim đan nhất trọng! Kim đan của ta cũng hơn hẳn Trường Phong chân nhân và Thiên Sâm chân nhân!"
"Sau cũng ta cũng kết được kim đan! Trong mấy thành trì quanh đây, ta là vô địch!"
Lý Thiệu Hoa ngẩn ra rồi bật cười điên cuồng.
Ầm. Lão không mở cửa mà lục quang lóe lên, đánh sập tĩnh thất lao ra."Vù!"
Lý Thiệu Hoa hóa thành lục quang, vút lên trời.
Lão hóa thành lục sắc độn quang lao lên tầng không Đông Dao thắng địa, đúng lúc dải mây trên không tan đi, nhìn từ xa như dải mây bị lão nuốt chửng, khí thế cực kỳ kinh nhân.
"Mau nhìn kìa, y bay ra rồi!"
"Kim đan tu sĩ đúng là Kim đan tu sĩ, khí thế và uy áp lợi hại như thế, tu sĩ như ta thì y chỉ một ngón tay cũng giết được."
"Lý trưởng lão nghe nói rất trẻ, hiện tại kết thành kim đan, tiền đồ vô lượng."
"Đông Dao thắng địa có hai Kim đan kỳ đại tu sĩ! Tụ Tinh tông không thể áp chế được nữa."
Thấy thân ảnh Lý Thiệu Hoa xuất hiện trên không, tuyệt đại đa số tu sĩ Thất Tinh thành đều kính sợ.
"Cung hỉ Lý trưởng lão thành công kết đan, tấn thăng tu vi kim đan."
Thinh không Đông Dao thắng địa tựa hồ tối đi, đồng thời một giọng nói mang theo uy áp hùng hậu vang khắp Thất Tinh thành. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Khẳng định là Kim đan tu sĩ Trường Phong chân nhân của Đông Dao thắng địa."
"Kim đan đại tu sĩ, uy thế thật sự đáng sợ, nếu ta luyện đến mức Kim đan đại tu sĩ thì tốt quá."
Giọng nói này khiến tuyệt đại đa số tu sĩ trong Thất Tinh thành chấn động tâm thần.
Trong mắt Lý Thiệu Hoa càng đắc ý.
Theo bối phận, Trường Phong chân nhân cao hơn lão hai bậc nhưng tông môn nào cũng lấy tu vi làm đầu, hiện tại lão vào Trường Phong chân nhân cùng có tu vi Kim đan nhất trọng, coi như ngang nhau. Trường Phong chân nhân không hiện thân mà chỉ lên tiếng chúc mừng, rõ ràng sợ cùng lộ diện, thanh thế bị lão chèn ép, sẽ bị người Thất Tinh thành nhận ra Trường Phong chân nhân không bằng Lý Thiệu Hoa.
"Vô địch rồi! Ha ha, mấy thành trì quay đây không ai là đối thủ của ta, ta có thể tung hoành."
Cực kỳ đắc ý cười vang, Lý Thiệu Hoa từ từ đáp xuống sơn môn Đông Dao thắng địa.
Trong sơn môn toàn là linh tuyền dị hoa, từng tòa điện vũ đẹp đẽ như tiên cảnh.
"Lý trưởng lão!"
Lý Thiệu Hoa đáp xương, cơ hồ mọi trưởng lão Đông Dao thắng địa và đệ tử tinh anh đã xếp hàng cung nghênh, một tu sĩ tấn thăng Kim đan đại tu sĩ, tại tông môn nào cũng là đại sự.
"Lý trưởng lão quả nhiên kết đan thành công! Môn đang bế quan tại tiểu động thiên mật địa, có truyền khẩu dụ, mười ngày sau là ngày lành, sẽ cử hành điển lễ, mời tu sĩ các tông môn đến."
Lý Thiệu Hoa bình tĩnh như thường gật đầu.
"Sư tôn, đây là thư hỏa tốc mà Dư sư huynh mới sai người đưa về." Một hoàng sam tu sĩ bước lên đưa một quyển da dê.
Một người đắc đạo, gà chó thăng thiên, Lý Thiệu Hoa tấn thăng Kim đan đại tu sĩ, địa vị thân truyền đệ tử của y tại tông môn cũng khác, nên nét mặt hoàng sam tu sĩ này hớn hở.
"Cơ Nhã và Hàn Vi Vi chưa chết, đến Trân Bảo các gây sự?"
Mở quyển da dê ra nhìn, Lý Thiệu Hoa ánh lên kinh ngạc.
"Hay lắm, các ngươi chưa chết thì bắt về, việc Cơ Nhã coi như giải quyết xong, Hàn Vi Vi cũng khá, có thể làm thị thiếp, trong kim đan đại lễ ta thuận tiện nạp thiếp, thị thiếp lại là Trân Bảo các đại tiểu thư, lúc đó có thể quang minh chính đại gộp Trân Bảo các vào Đông Dao thắng địa. Phân hiệu của Trân Bảo các thì cũng nên bàn bạc với hòa Thiên Sâm chân nhân, thay đổi hết." Lý Thiệu Hoa cười lạnh đắc ý.
"Ta đi xử lý mấy việc."
Đoạn thân ảnh Lý Thiệu Hoa loáng lên, rời Đông Dao thắng địa.
...
"Kim đan kỳ đại tu sĩ!"
"Vừa kết đan là y!"
"Linh khí hóa hình, là linh khí hóa hình của Kim đan tu sĩ?!"
"Hình như y đến truyền tống pháp trận..."
Tu sĩ Thất Tinh thành đều thấy Lý Thiệu Hoa đi trên đường.
"Vô địch rồi! Mấy thành trì quanh đây không ai là đối thủ của ta!" Lý Thiệu Hoa mặt mũi lạnh tanh nhưng trong lòng đắc ý không thể tả bằng lời.
Đi giữa vô vàn ánh mắt kính sợ, Lý Thiệu Hoa đến trước chỗ đặt truyền tống pháp trận trong Lạc Nguyệt thành.
Từ Thất Tinh thành đến Linh Nhạc thành, phải trung chuyển ở Lạc Nguyệt thành.
Lý Thiệu Hoa sắp đi qua cửa điện vũ đặt truyền tống pháp trận thì đột nhiên dừng lại.
Bên cạnh đó có một tu sĩ qua đường cũng đang đi vào khung cửa này, gã đang cúi đầu nghĩ ngợi gì đó, không hề chú ý đến Lý Thiệu Hoa.
Gã đến gần Lý Thiệu Hoa, như nghĩ đến việc không vui, lại còn nhổ nước miếng vào.
"Phù!"
Ngụm nước miếng dĩ nhiên không trúng Lý Thiệu Hoa đnhưng va vào lục sắc linh khí của y thì tan thành vô hình, có điều Lý Thiệu Hoa sầm mặt ngay.
"Tên này không có mắt chắc, cả Kim đan kỳ đại tu sĩ mà không lưu ý."
"Không xong, y thảm rồi!"
Lý Thiệu Hoa dọc đường đường chú ý, tu sĩ thấy cảnh này không một nghìn cũng tám trăm, ai cũng biến sắc, đồng tình với tu sĩ qua đường này.
Tu sĩ này mặc phổ thông pháp y, trông cực kỳ mạt rệp, không có gì đáng để ý.
"Không phải chứ?"
Nhưng càng khiến tu sĩ nhìn thấy tròn mắt vì tu sĩ mạt rệp đó, thoáng nhìn cũng biết là tán tu không có bối cảnh gì, nhổ nước bọt về phía Lý Thiệu Hoa xong thì lại còn định đi qua trước mặt lão, vào truyền tống pháp trận.
"Thế nào, ngươi định đi qua mặt ta?" Chúng tu sĩ giật mình vì Lý Thiệu Hoa sầm mặt lên tiếng.
"Thế nào? Tiền bối bảo mỗ?" Chúng tu sĩ suýt nữa bổ chửng vì tu sĩ mạt rệp qua đường vẫn nhìn ngang nhìn dọc.
"Ngươi nhổ nước bọt vào ta, coi như ta không tồn tại mà định đi?" Lý Thiệu Hoa mắt lóe sát cơ lạnh giọng.
"Nhổ nước bọt? Ban nãy? Thứ lỗi, mỗ không chú ý, không hề cố ý." Đoạn gã quay người định đi.
"Y muốn chết chắc?"
Mọi tu sĩ đều rợn tóc gáy, cho rằng đầu óc tu sĩ mạt rệp có vấn đề. Gặp một tu sĩ cùng cấp hoặc không bằng mình mà nói vậy còn được, nhưng đây là một Kim đan kỳ đại tu sĩ. Chỉ một câu rồi bỏ mặc đối phương thì Kim đan đại tu sĩ nào cũng không nuốt trôi.
"Ngươi muốn chết!" Sát khí lẫm liệt từ mình Lý Thiệu Hoa phun ra, linh khí hóa thành lục sắc tiểu xà uốn éo như muốn cắn xé đối phương.
"Các hạ sao thế, mỗ có việc gấp phải đi." Lý Thiệu Hoa quát to nhưng tu sĩ mạt rệp có vẻ vội nên nổi giận: "Cái gì mà muốn chết, còn lằng nhằng đừng trách mỗ giết ngươi!"
"..." Gã nói vậy, mọi tụ sĩ đứng ngoài đều tắt tiếng, trong mắt họ gã cũng đã là một thi thể.
"Được lắm!" Lý Thiệu Hoa giận quá hóa cười, "Hôm nay ta không để ngươi đi khỏi, có thủ đoạn gì cứ đem ra giết ta đi."
"Được! Đây là ngươi bức ta."
Tu sĩ mạt rệp vung tay, lấy từ nạp bảo nang ra một món pháp bảo.
Nụ cười lạnh khinh miệt hiện lên tên khóe môi Lý Thiệu Hoa , vung tay định phát một đạo thuật pháp.
Nhưng không ai ngờ được rằng Lý Thiệu Hoa đột nhiên kêu lên thê thảm, bắn ngược lên không.
Chân lãođột nhiên thủng một lỗ lớn.
"Chát!"
Không hề dừng lại, kim hoàng lưỡng sắc quang hoa từ trên đầu bổ xuống. Lý Thiệu Hoa vừa tỏ vẻ kinh hãi cực độ thì quang hoa đã chấn vỡ một linh quang quang tráo lão mới kích phát, đồng ép vỡ hà quang phun ra từ miệng lão, bổ thẳng vào người.
"Đây là pháp bảo gì?"
Lúc này, mọi tu sĩ đều nhìn ra tu sĩ mạt rệp qua đường tế xuất một món pháp bảo như cánh cửa.
Pháp bảo này bổ xuống, thân thể Lý Thiệu Hoa tóe máu, cơ hồ bẹp rúm!
"Sao lại thế được!"
Mọi tu sĩ đứng xem đều suýt rớt tròng, tiếng hít hơi lạnh vang vọng.
Rõ ràng, Lý Thiệu Hoa đã xong đời.
Một Kim đan kỳ đại tu sĩ vừa kết đan lại như một con ruồi nhăng, bị người ta đập bẹp rúm, là một tu sĩ mạt rệp qua đường động thủ.
Mọi tu sĩ suýt nữa phun máu vì tu sĩ mạt rệp lại lầm bầm, "Thật đấy, đã bảo giết rồi mà ngươi còn không tin."

Chương 414: Tông chủ ra lệnh

Vây quanh không một nghìn cũng tám trăm, không ít người dụi mắt, một phần cắn thử vào lưỡi, cấu vào đùi.
Một Kim đan kỳ đại tu sĩ mà chỉ một chiêu đã mất mạng, khí tức cho thấy đối phương chỉ là tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng.
Sao lại thế được!
Ảo giác, nhất định là ảo giác!
Nhưng dù là dụi mắt hay cắn lưỡi, cấu tay, các tu sĩ lại thấy tu sĩ mạt rệp lẩm bẩm, "Thôi vậy, đánh ngươi thành thế này, nếu không chết thì đúng là thống khổ, cho ngươi chết thì cho nó sảng khoái một tí."
Lẩm bẩm xong, tu sĩ qua đường mạt rệp còn như đại phát thiện tâm, móc ra một thanh hắc sắc tiểu đao cắm vào ngực Lý Thiệu Hoa vốn xương cốt và nội tạng đều đã tan nát.
"A, quá hung tàn!"Mọi tu sĩ đều nhận ra, tất cả là thật, không phải ảo giác.
"Gan bàn chân sao lại bị thủng? Y bị pháp bảo nào đâm thủng hả?"
"Y giết Lý Thiệu Hoa bằng pháp bảo gì, uy lực tựa hồ hơn cả đạo giai thượng phẩm, cả kim đan hà quang của Lý Thiệu Hoa cũng không chặn được."
"Pháp bảo này sao còn có lưỡi kiếm?"
Xác định không phải ảo giác xong thì mọi tu sĩ càng điên cuồng.
Họ không sao hiểu được vì sao gan bàn chân Lý Thiệu Hoa đột nhiên thủng, hơn nữa pháp bảo lão đại mà tu sĩ mạt rệp tế xuất còn có chuôi kiếm. Lẽ nào pháp bảo kinh nhân đó là phi kiếm?
"Được rồi, tu vi của ngươi cũng khá, tìm nơi sơn thanh thủy tú để ngươi vùi thân." Tu sĩ mạt rệp rút hắc sắc tiểu đao ra rồi ném Lý Thiệu Hoa vào nạp bảo nang.
"Mau kích phát truyền tống pháp trận, mỗ có việc." Đoạn gã đến trước truyền tống pháp trận, nói với tu sĩ trông coi.
Truyền tống pháp trận trong Thất Tinh thành do Tụ Tinh tông chưởng quản, hai tu sĩ trông coi pháp trận tất nhiên cũng là đệ tử Tụ Tinh tông. Kim đan kỳ đại tu sĩ trực tiếp bị một tu sĩ Phân niệm cảnh giết chết, cảnh tượng này khiến họ hoài nghi chính mình, đến khi tu sĩ mạt rệp đến trước mặt nói thế thì cả hai mới nuốt nước bọt ừng ực định thần lại.
Vây quanh đó không một nghìn cũng tám trăm tu sĩ, đương nhiên không ít là đệ tử Đông Dao thắng địa, bản môn lại có thêm một Kim đan kỳ đại tu sĩ, áp đảo Tụ Tinh tông là việc không chóng thì chầy, ai cũng đang hưng phấn, đang quang vinh, tự hào rằng ta là đệ tử Đông Dao thắng địa đây, nhưng Kim đan đại tu sĩ Lý trưởng lão vừa kết xuất kim đan, uy thế phi phàm lại chỉ vì một ngụm nước bọt mà bị một tu sĩ mạt rệp qua đường đập bẹp rúm.
Đệ tử Đông Dao thắng địa tròn mắt sững người, đến khi tu sĩ mạt rệp sắp đi mới kịp định thần, không ít người thất hồn lạc phách, kêu lên như cha mẹ vừa chết.
"A! Lý trưởng lão chết rồi!"
"Lý trưởng lão bị giết rồi."
"Báo thù cho Lý trưởng lão."
"Không được kích phát pháp trận, không để hung thủ giết Lý trưởng lão thoát!"
"..."
"Thật ra là chuyện gì?"
"Cái gì? Lý Thiệu Hoa bị giết rồi?"
Lúc đó có mười mấy đệ tử Tụ Tinh tông phụ trách tuần tra quanh đó nhận ra, độn quang lướt tới, tuyệt đại đa số đệ tử Tụ Tinh tông mặt mày băng hàn, cho rằng Lý Thiệu Hoa kết đan thành công, thành Kim đan kỳ đại tu sĩ rồi thì khinh miệt tất cả, gây sự ở đây. Nghe người Đông Dao thắng địa kêu gào, đệ tử Tụ Tinh tông đều trợn tròn mắt, suýt nữa cả phi độn pháp bảo cũng không khống chế được.
"A!"
Trong Thất Tinh thành vốn không cho đấu pháp, nhất là việc quang minh chính đại đấu pháp sát nhân ắt bị Tụ Tinh tông nghiêm khắc xử lý. Theo lý, hai đệ tử Tụ Tinh tông trông coi pháp trận không thể nào kích phát pháp trận đưa gã đi mà phải đối phó nhưng tu sĩ mạt rệp qua đường này vung tay là giết chết Kim đan kỳ đại tu sĩ, chính Kim đan kỳ đại tu sĩ này vì nói mấy câu, chặn gã đi khỏi nên bị gã giết, thật quá hung tàn, giết đối phương rồi còn bồi thêm một đao. Gặp phải đối phương thế này, hai tu sĩ Tụ Tinh tông đời nào dám động thủ nhưng cũng không dám kích phát pháp trận, nhỡ may truy cứu ra, chưa biết chừng cả hai sẽ bị định tội lớn, nên sau khi nhìn nhau, cả hai kêu lên, cắm đầu bỏ chạy, nói với Ngụy Tác là không phải bọn ta, bọn ta cũng chỉ qua đường, không trông coi pháp trận.
"Chuyện gì hả, đúng là gặp quỷ, xem ra đành tự đi."
Các tu sĩ đều thấy Ngụy Tác ăn vận xoàng xinh lẩm bẩm xong thì từ đại điên có bố trí truyền tống pháp trận lướt ra, tế xuất một món phi độn pháp bảo nhỏ xíu hình đài sen chỉ đủ cho một người đứng lướt ra ngoài thành.
Mười mấy độn quang vây lại, là đệ tử Tụ Tinh tông vừa đến.
"Tiền bối, trong Thất Tinh thành không cho phép phi độn." Một đệ tử Tụ Tinh tông mặc cổ đồng sắc pháp y lên tiếng.
"Các ngươi tưởng ta thích phi độn hả. Ai bảo không có cả người trông coi truyền tống pháp trận, ta đã bảo có việc gấp, đừng cản ta, không thì ta không khách khí." Ngụy Tác không dừng mà như muốn xông ra.
"Tiền bối bức Tụ Tinh tông đối địch sao?" Đệ tử Tụ Tinh tông mặc cổ đồng sắc pháp y biến sắc, ngữ khí lăng lệ hẳn.
"Chuyện gì hả?"
Nhưng mọi tu sĩ ở dưới ngẩng lên đột nhiên thấy các tu sĩ Tụ Tinh tông đều lắc lư trên không rồi mới nhợt nhạt dừng độn quang lại được, Ngụy Tác không buồn ngoảnh lại tiếp tục lướt đi.
"Thần thức uy áp của y sao mạnh thế nhỉ, có pháp bảo đặc biệt hả?" Trên không trung chỉ còn lại mười mấy đệ tử Tụ Tinh tông ướt đầm lòng tay biết rõ tình huống ban nãy. Để ứng đối tình huống đột ngột, phụ trách tuần thành thường nhật đều là đệ tử tinh anh, trong mười mấy đệ tử Tụ Tinh tông này có ba người tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng, đệ tử đứng đầu mặc cổ đồng sắc pháp y đạt tới Phân niệm cảnh nhất trọng, địa vị hoàn toàn không kém các trưởng lão. Nhưng ban nãy đối phương dùng thần thức uy áp thì ngay cả đệ tử tu vi Phân niệm nhất trọng này cũng rúng động, cảm giác mình nhỏ xíu còn đối phương uy nghiêm và cao lớn vô cùng.
"Phi hỏa liên đài! Không phải phi độn pháp bảo của thiếu chủ hả? Sao lại trong tay tu sĩ này."
Đột nhiên, một tu sĩ Đông Dao thắng địa nhận ra phi độn pháp bảo dưới chân Ngụy Tác, kêu lên không dám tin. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Đợi đã!"
Vốn mười mấy tu sĩ Tụ Tinh tông này chuẩn bị nghiến răng đuổi theo, lúc này trong Thất Tinh thành có mấy chục đạo độn quang lướt tới, rõ ràng có tu sĩ Tụ Tinh tông cao cấp hơn đã tới. Mười mấy tu sĩ Tụ Tinh tông nhìn thấy vô số độn quang từ Đông Dao thắng địa lao tới. Nhưng nghe tu sĩ Đông Dao thắng địa ở dưới kêu lên thì đệ tử đứng đầu mặc cổ đồng sắc pháp y lạnh buốt trong lòng, nhớ đến một khả năng, phất tay ra hiệu cho các tu sĩ đồng môn dừng lại, không vây giết Ngụy Tác.
"Là đạo hữu phương nào?"
Tiếng nói kinh nộ dị thường vang khắp toàn thành.
Cả Thất Tinh thành dấy lên cuồng phong, một dải mây đen với tốc độ kinh nhân từ Đông Dao thắng địa bắn ra.
Uy thế và dải mây đen rõ ràng là Trường Phong chân nhân xuất động.
Trong đám mây lấp lánh linh quang, rõ ràng không chỉ mình Trường Phong chân nhân. Hơn hai trăm đạo độn quang theo sát sau lão đuổi theo Ngụy Tác.
"Cái gì, Lý Thiệu Hoa vừa kết đan thành công đã bị giết?"
Thinh không sơn môn Tụ Tinh tông, một ngân bào tu sĩ đứng đó ngẩn ra, hiện rõ thần sắc chấn kinh.
Ngân bào tu sĩ này, pháp y rực quang hoa, vô số ngân quang lấp lánh như vô số vì sao ngưng thành tấm pháp y này. Y trông khoảng hơn ba mươi tuổi, mặt mũi như ngọc, thập phần anh tuấn, toàn thân toát lên khí tức uy nghiêm chỉ có ở kẻ ăn trên ngồi trốc, sau lưng là năm, sáu nhân vật tựa hồ là trưởng lão Tụ Tinh tông, đều tỏ vẻ không dám tin
"Tông chủ, Trương Sơ Thu truyền tin về, tu sĩ đó cưỡi phi độn pháp bảo của Đổng Thanh Y, rất có thể là kẻ thù của Đông Dao thắng địa đến tìm thù." Một trung niên tử bào tu sĩ cưỡi dị chủng hắc sắc cự hạc dừng lại trước mặt ngân bào tu sĩ như đợi lệnh, "Tông chủ, hiện tại chúng ta nên làm gì?"
"Đông Dao thắng địa mất một Kim đan tu sĩ, uy hiếp đến chúng ta dĩ nhiên đại giảm. Hiện tại hai tông môn môi hở răng lạnh, đối phương sát nhân tại Thất Tinh thành trung, chúng ta không ngăn cản thì mất đi uy nghiêm, hà huống Đông Dao thắng địa cơ hồ xuất động toàn tông, làm gì có chuyện không đối phó được một tu sĩ." Ngân bào tu sĩ anh tuấn ràn rạt khí tức uy nghiêm hơi trầm ngâm tính toán quyết định nhạt giọng, "Truyền lệnh cùng hiệp trợ Đông Dao thắng địa giết kẻ đó!"

Chương 415: Một đấu với một trăm

"Đại tông môn đúng là đại tông môn, nhiều tu sĩ lợi hại thật!"
"Y mà không có phi độn pháp bảo lợi hại nào khác, khẳng định sẽ bị đuổi kịp."
"Mau nhìn kìa! Tụ Tinh tông đã xuất động, chắc giúp Đông Dao thắng địa giết y."
"Đương nhiên, nếu có kẻ giết người ở trong thành mà chúng ta không quản thì ngôi thành này nên bỏ đi, vì tông môn không có năng lực giữ an toàn cho tu sĩ trong thành, Tụ Tinh tông cũng không thể đối phó với kẻ đó."
Đại tông môn như Đông Dao thắng địa và Tụ Tinh tông, bình thường không khác gì các tông môn khác nhưng xảy ra đại sự thì lập tức thể hiện thực lực mà tiểu tông môn hoàn toàn không so được.
Hơn trăm tu sĩ Đông Dao thắng địa rời Thất Tinh thành, tiếp đó có bốn, năm mươi tu sĩ Tụ Tinh tông đuổi theo.
Trong số tu sĩ Đông Dao thắng địa ít nhất hơn ba mươi người là tu sĩ Phân niệm cảnh, còn lại là tu sĩ Chu thiên cảnh trở lên.
Bốn, năm mươi tu sĩ Tụ Tinh tông chi có đến một nửa là tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên.Hai tông môn cộng lại ít nhất cũng hơn năm mươi tu sĩ Phân niệm cảnh.
Trong tu sĩ chi thành, tu sĩ Chu thiên cảnh, bình thường không khó gặp nhưng tu sĩ Phân niệm cảnh thì không nhiều, cửa tiệm nào thấy tu sĩ Phân niệm cảnh đến cũng đều cung kính, cẩn thận chiêu đãi. Như Trân Bảo các ở Linh Nhạc thành hôm nay là ví dụ, Trân Bảo các là tiệm lớn bậc nhất Linh Nhạc thành, cơ hồ thị lũng đoạn mọi sinh ý đan dược, cao giai tu sĩ giàu có một chút đều đến Trân Bảo các mua đồ, lúc Chân Sùng Minh vào là khi Trân Bảo các bận nhất mà trong đại sảnh cũng chỉ có hai tu sĩ Phân niệm cảnh.
Hiện tại mọi tu sĩ tại Thất Tinh thành đều thấy ngần ấy tu sĩ Phân niệm cảnh, mỗi người một ngụm nước bọt cũng đủ chết chìm Ngụy Tác.
Xem ra độn tốc phi độn pháp bảo của Ngụy Tác tựa hồ hơi chậm hơn Trường Phong chân nhân, càng lúc càng bị bám sát.
"Y định làm gì?"
Cả Thất Tinh thành đã bị triệt để kinh động, đừng nói tu sĩ tầm thường mà các tiệm và thương gia đều dừng sinh ý, không chỉ cả nghìn tu sĩ đứng xem mà là toàn thành. Cơ hồ mọi tu sĩ một lần nữa không dám tin trợn tròn mắt vì Ngụy Tác đã bay khỏi Thất Tinh thành mấy chục dặm lại vòng về.
Đồng thời, Ngụy Tác ăn vận cực kỳ mạt rệp theo cách nhìn của tu sĩ tại Thất Tinh thành cũng lên tiếng: "Đây là ân oán riêng giữa mỗ và Đông Dao thắng địa, tông môn khác tốt nhất đừng nhúng vào, không thì thuật pháp, pháp bảo không có mắt, đừng trách mỗ."
"Quả nhiên có ân oán riêng, cố ý gây sự."
Bốn, năm mươi tu sĩ Tụ Tinh tông ra khỏi Thất Tinh thành thì đệ tử mặc cổ đồng sắc pháp y cũng có mặt. Nghe Ngụy Tác nói vậy thì y lạnh buốt trong lòng, có cảm giác không lành.
"Xem ra chỉ là tu sĩ Phân niệm cảnh, tối đa trong tay có pháp bảo lợi hại nên dám ngông nghênh như vậy!" Trong số tu sĩ Tụ Tinh tông, hắc bào trung niên tu sĩ mặt mũi lạnh lẽo đứng đầu lại cười lạnh.
"Hóa ra là ngươi!"
Nhìn rõ Ngụy Tác đang dùng vốn phi độn pháp bảo thuộc về Đổng Thanh Y, lại ghe gã nói thì Trường Phong chân nhân đột nhiên nhận ra.
Sau lưng Trường Phong chân nhân còn một hắc bào tu sĩ hơn ba mươi tuổi, đầu tóc kết thành bím, mặt mũi gầy gò. Hai tu sĩ này mấy hôm trước còn cùng Đông Dao thắng địa tông chủ Đổng Diệu Chân bàn mưu, rõ ràng là nhân vật có thân phận và tu vi rất cao của Đông Dao thắng địa. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Hai tu sĩ này cũng có mặt ở ngoài Thất Tinh thành hôm Ngụy Tác bắt Đổng Thanh Y.
"Thế nào, Trường Phong chân nhân, Đổng Diệu Chân và thằng ranh bất thành khí Đổng Thanh Y đâu?" Thấy tu sĩ Tụ Tinh tông khí thế hung hung lao tới muốn đối phó mình, Ngụy Tác không hề kinh hoảng, nhạt nhẽo nhìn Trường Phong chân nhân, "Nếu các hạ có thể toàn quyền đại biểu thì chỉ cần lạy mỗ ba lạy, cho tất cả biết các vị mưu đoạt Trân Bảo các, Cơ Nhã không hề gả cho Đông Dao thắng địa thì mỗ sẽ tha cho Đông Dao thắng địa."
"Cái gì? Y lại bảo Trường Phong chân nhân lạy ba lạy?"
"Y nói gì cơ, Cơ Nhã không về Đông Dao thắng địa?"
"Thật ra là việc gì?"
Cơ hồ mọi tu sĩ Thất Tinh thành đều ra ngoài xem náo nhiệt. Lời Ngụy Tác vang lên, Thất Tinh thành xôn xao, tuyệt đại đa số tu sĩ không hiểu thật ra là việc gì.
"Cuồng vọng!"
Trường Phong chân nhân gầm lên như sấm, cuồng phong từ đám mây đen tràn ra.
"Mỗ có cuồng vọng hay không, chốc nữa các vị sẽ biết." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhìn độn quang của các tu sĩ Tụ Tinh tông đang áp sát: "Mỗ nói lại một lần nữa, hôm nay mỗ tìm Đông Dao thắng địa giải quyết ân oán, tông môn khác mà nhúng vào, đừng trách mỗ không khách khí."
"Giết!" Một tiếng thét lạnh lùng, tựa hồ hoàn toàn không coi Ngụy Tác ra gì vang lên từ phía các tu sĩ Tụ Tinh tông. Là lời đáp đan giản nhấ với gã.
"Tiếc là các ngươi quá ngu xuẩn." Ngụy Tác lắc đầu.
"Ngươi dám đối địch với Đông Dao thắng địa? Chốc nữa sẽ cho ngươi biết mùi muốn sống không được, muốn chết không xong!" Một trưởng lão Đông Dao thắng địa mặc lam sắc pháp bào cười lạnh, "Mấy kẻ sâu kiến như các ngươi, giết thế nào chả được, còn dám kêu gào giải quyết ân oán với bọn ta thì chết cười. A!"
Nhưng lão chưa nói dứt lời thì đột nhiên kêu lên thảm thiết, thanh hắc sắc thủy tinh quỷ trảo đột nhiên chụp lên mình, linh quang quang tráo tan vỡ, thân thể bị trực tiếp bóp nát.
"Phi độn pháp bảo nhanh thật! Thuấn di pháp bảo?"
Bên ngoài Thất Tinh thành vàng lên tiếng hít hơi lạnh.
Ai cũng nhìn thấy trong tích tác đó Ngụy Tác đột nhiên thu lại liên đài phi độn pháp bảo, tế xuất một phi độn pháp bảo khác.
Phi độn pháp bảo hình con thuyền rừng rực hắc hồng sắc hỏa quang lao tới với tốc độ cực kỳ kinh nhân, thoáng sau đã vòng đến bên trái toàn tu sĩ Đông Dao thắng địa, ngay khi cả toán dùng pháp bảo đnhằm vào phi độn pháp bảo oanh kích, Ngụy Tác chợt thu phi độn pháp bảo lại rồi kích phát một món pháp bảo khác, đến trước mặt trưởng lão Đông Dao thắng địa trong nháy mắt, ung dung hạ sát.
Nói thì phức tạp còn thực tế chỉ một tích tắc hắc hồng sắc quang hoa lóe lên, bạch quang lóe lên, rồi trưởng lão Đông Dao thắng địa mất mạng.
"Vây y lại!"
"Kéo giãn cự ly, tránh để ngộ thương!"
Hơn trăm tu sĩ Đông Dao thắng địa đuổi theo đều là đệ tử tinh anh, kinh nghiệm đấu pháp đều cực kỳ phong phú, tháy vậy thì kinh hãi, nhiều tu sĩ không vội lao vào gã mà tản ra, vòng lại bao vây, cứ ba, bốn người một tổ hỗ trợ nhau.
Họ cho rằng dù Ngụy Tác lợi hại thế nào, chỉ cần bao vây chặt thì gã khẳng định không thoát được, dù có thuấn di pháp bảo, phải vài tu sĩ cùng phòng ngự thì có thể chặn được việc gã đột nhiên tập kích.
Ngụy Tác vẫn không hề đổi sắc.
Bạch quang lóe lên, thân ảnh gã tan biến, xuất hiện cách đó năm mươi trượng.
Cùng lúc, phi kiếm cánh cửa uy lực đã cao hơn đạo giai thượng phẩm được gã tế xuất, giáng vào bốn tu sĩ Đông Dao thắng địa.
"Chát!"
"A!" Bốn tu sĩ Đông Dao thắng địa không ngờ nổi, kêu lên kinh hãi cực độ vì hai linh quang quang tráo, hai pháp thuẫn, bị phi kiếm cánh cửa chém tan sáu một tiếng nổ vang.
Bốn tu sĩ Đông Dao thắng địa bị đánh văng đi như ruồi nhặng, há miệng phun máu ồng ộc.
Thân ảnh Ngụy Tác tan biến trong bạch quang, tránh khỏi mấy chục đạo quang hoa đổ tới.
"'Phi kiếm' của y thật ra là pháp bảo cấp nào mà chém tan ngần ấy phòng ngự? Có cả pháp thuẫn linh giai Phượng vĩ huyền quy thuẫn cơ mà!"
"Ít nhất cũng là đạo giai trung phẩm! Có thể là đạo giai thượng phẩm! Không thì phá ngần ấy phòng ngự sao lại dễ dàng thế!"
Bê ngoài Thất Tinh thành lại vang lên tiếng hít hơi lạnh.
"Chát!"
"Chát!"
Chỉ hai tích tắc, lại có hai tiếng nổ kịch liệt vang lên, thêm năm, sáu tu sĩ Đông Dao thắng địa bị đánh rớt xuống.
Ngụy Tác bị ngần ấy tu sĩ Đông Dao thắng địa bao vây mà vẫn ra vào như chỗ không người.
"Oành!"
Một đạo thanh sắc long quyển phong giáng xuống nhưng hụt.
Trường Phong chân nhân xanh lét mặt mày.
Ngụy Tác chỉ cần dừng lại một chỗ là sẽ bị vô số thuật pháp và pháp bảo áp chế, chỉ còn đường chết, nhưng gã hiểu rõ nên không ngừng di chuyển. Gã có trong tay thuấn di pháp bảo, ngay cả lão cũng khó công kích trúng, lực công kích của gã cực kỳ hùng hậu, mấy tu sĩ liên thủ cũng chưa chắc chống nổi.
"Tưởng sao ngươi huênh hoang thế, té ra nhờ vào hai pháp bảo này." Cùng lúc, hắc bào trung niên tu sĩ của Tụ Tinh tông đến ngoài vòng vây của Đông Dao thắng địa cười lạnh. Đoạn vung tay lấy ra một pháp bảo hình ngân sắc tiểu đỉnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau