THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 406 - Chương 410

Chương 406: Luyện hóa mảnh vỡ Diệu thụ

"Tu sĩ Phân niệm cảnh cũng có pháp khí như Lạc nguyệt thần hỏa tiễn!"
Trên một hòn đảo vô danh trong Tịch Diệt hải, một tu sĩ trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi nói, khí tức sôi trào trên mình cho thấy y vừa trải qua một trường kịch chiến.
Tu sĩ trẻ tuổi tuy mặc bảo lam sắc pháp y, tay cầm bạch ngọc tiểu ấn, trên mình phát ra thủy linh khí tức kinh nhân, là bạch bào thanh niên thần bí được Tam Hoàng tông truyền thừa.
Nhục thân của y bị Ngụy Tác đánh tan nhưng diện mạo hiện tại có đến bảy, tám phầm tương tự.
"Chủ nhân, đợi khi khôi phục phần nào, chũng ta sẽ thanh toán một con Viễn cổ cự chập! Nhất định khiến tu vi của chủ nhân thêm một tầng... Một khí linh hạng bét dám giở trò với chúng ta... Báo cừu! Ta phải báo cừu..."
"Hai cánh Địa hỏa tiên liên, cộng thêm một món đạo giai thượng phẩm pháp bảo, một trăm vạn hạ phẩm linh thạch... Phần thưởng này cơ hồ khiến mọi tu sĩ chuyên đi săn người lấy phần thưởng, thậm chí cả nhiều đa đại tông môn cũng động lòng muốn đối phó chúng ta. Y đánh tan nhục thân của ta mà còn không tha, tiếc là y không ngờ Thủy hoàng phệ nhật quyết thần diệu thế này, có công hiệu liên tục gột rửa, tẩy sạch nhục thân, đoạt xá xong không chỉ nhanh chóng hòa hợp với nhục thân, khôi phục tu vi, mà nhục thân mới cũng nhanh chóng biến thành cực phẩm thủy linh căn chi thể, Thủy hoàng thánh thân!"
Đối thoại giữa tu sĩ này và Lân vương khí linh thì hiển nhiên Ngụy Tác tuy mượn cớ bế quan, lén về Thiên Huyền đại lục, nhưng vẫn treo phần thưởng kinh nhân thông tập y, thủy linh khí tức của y khác người thường, cực kỳ rõ ràng, ban nãy y còn gặp phải một tu sĩ Phân niệm cảnh có pháp khí lợi hại truy sát, tổn hao không ít tí nào."Thủy hoàng phệ nhật quyết có thể trực tiếp nuốt thủy hệ yêu đan, thủy nguyên linh thạch, linh mộc, thậm chí cả kim đan của tu sĩ Kim đan kỳ tu luyện thủy hệ công pháp, là thiên cấp đỉnh giai công pháp, hơn nữa vì tốc độ tu luyện này mới được liệt vào hàng thiên cấp đỉnh giai công pháp. Tốc độ tu luyện cả y tuyệt đối không sánh được với ta, công pháp của y cũng không thể luyện hóa mảnh vỡ Diệu thụ, dù lấy được mảnh vỡ Diệu thụ cũng chỉ là giữ hộ ta, Hiên Viên lão tổ của Hải Tiên tông cũng chỉ là tu vi Kim đan kỳ lưỡng trọng, dù lần này bế quan thành công cũng chỉ có tu vi Kim đan tam trọng. Để an toàn, ta luyện đến Kim đan tứ trọng rồi hẵng báo cừu!"
Tu sĩ trẻ tuổi thần bí nói chuyện, Lân vương thủy ấn thượng không ngừng phát ra thủy linh nguyên khí nồng hậu cực độ, mọi lỗ chân lông trên mình y mở ra như vô số cái miệng cóc hút khí, thổ khí, nuốt lấy thủy linh nguyên khí rồi nhả ra trọc khí.
Tình hình này có vẻ thập phần kinh nhân, chỉ cần Lân vương pháp ấn thì y liên tục tu luyện, gột rửa nhục thân, đề thăng tu vi.
Tu sĩ dù thuận lợi thi triển đoạt xá chi thuật,dù kim đan giữ được mà muốn khôi phục tu vi cũng cực kỳ khó khắn, đến tám chín phần mười cả đời không khôi phục nổi tu vi lúc trước chứ đừng mong tinh tiến.
Có vẻ tu sĩ trẻ tuổi này chỉ cần vài tháng nữa là sẽ triệt để khôi phục thực lực, tu vi tiến cảnh vẫn kinh nhân như trước.

"Hay lắm, luyện hóa Địa nguyên đạo đan xong ta sẽ thuận lợi kết đan, công pháp của ta hơn nhiều Trường Phong chân nhân và lão bất tử Thiên Nhất môn, không ai biết ta lấy được hai quả Kim ban sâm đề thăng giá thần thức. Kết thành kim đan xong, mấy thành trì quanh đây không còn ai là đối thủ của ta. Tối đa một tháng nữa là ta sẽ thành công kết đan!"
Cùng lúc, trong một tĩnh thất có bố trí mấy pháp trận ở Đông Dao thắng địa có một tu sĩ chỉ hơn hơn ba mươi tuổi, mặc mặc lục sắc pháp y tu sĩ, nuốt một viên đan dược màu vàng đậm.
Pháp y của tu sĩ này đầyp hù văn cổ kính hình rắn, mặt mũi lạnh lùng, mắt ánh lên thần sắc cuồng ngạo, chính thị Lý Thiệu Hoa suýt nữa giết chết bọn Ngụy Tác trong truyền tống pháp trận.
Nuốt đan dược xong, Lý Thiệu Hoa nhắm mắt, thể nội chân nguyên không ngừng kêu vang, toàn lực luyện hóa.
...
Cùng lúc linh quang truyền tống pháp trận lóe lên, thân ảnh Ngụy Tác xuất hiện trong truyền tống pháp trận ở bụng núi Thanh Phong lăng.
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân bị gã phái đến các thành trì, mua huyết nhục yêu thú, đồng thời nghe ngóng tin tức.
Hiện tại trừ mớ nguyên liệu số lượng kinh nhân để luyện chế Bổ thiên đan thì những gì cần để luyện chế pháp bảo cũng đã chuẩn bị xong, Ngụy Tác đi khắp mấy thành trì quanh đó mua yêu thú.
Vì Mạc chưởng quỹ cho nên hiện tại Ngụy Tác trừ phí dụng đi thì còn mang theo gần ba mươi vạn viên hạ phẩm linh thạch. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Gặp Mạc chưởng quỹ xong, gã cố ý chần chừ trong lúc đi đường.
Quá lâu rồi nên gã không dám tin Mạc chưởng quỹ trăm phần trăm, nếu có người truy sát thì khả năng Mạc chưởng quỹ có vấn đề, nhưng gã không phát hiện được gì khác lạ, xem ra Mạc chưởng quỹ rất trung thành với Cơ Nhã và Hàn Vi Vi.
Ra khỏi Thiên khung không lâu, Ngụy Tác không vội lên đường, dừng lại trên tầng không một ngọn núi, lấy từ nạp bảo nang ra một đan bình bằng lưu ly trong suốt.
Trong đan bình đựng đầy hôi hắc sắc dược dịch, ngâm một mảnh vỡ trắng tinh, là mảnh vỡ Diệu thụ mà thanh niên thần bí từng bảo gã dù lấy được cũng vô dụng.
"Mảnh vỡ Diệu thụ này đúng như lão đầu nói, chỉ xử lý đan giản là có thể luyện hóa?"
"Thôi vậy, lão không nói ngoa bao giờ, mảnh vỡ Diệu thụ luốn phát ra linh khí, tương đương với không ngừng tu luyện, cũng nên sớm..."
Ngụy Tác trù trừ một chút rồi mở nắm bình, hút mảnh vỡ Diệu thụ ra.
Mảnh vỡ Diệu thụ lấp lánh bạch quang linh động trông như đã mềm đi nhiều, nhưng còn lại không khác gì.
Lấy ra mảnh vỡ Diệu thụ, Ngụy Tác không hề do dự, cắt lên lòng tay, máu túa ra.
Gã ấn nhanh mảnh vỡ Diệu thụ vào vết thương.
Mảnh vỡ Diệu thụ bị gã ấn vào trong.
Gã há miệng đau đớn.
"Quả nhiên hữu dụng!"
Đồng thời, mắt gã sáng lên.
Mảnh vỡ Diệu thụ tạo cho gã cảm giác như dược lực một viên đan dược kinh nhân tan ra, toàn thân mát lạnh.
Từng làn linh khí không ngừng từ lòng tay theo khí huyết lưu động, chảy vào mỗi ngóc ngách trong thể nội.
Nhất thời, gã cảm giác được mỗi hơi thở, chân nguyên từ khi đột phá đến tu vi kim đan hình thành hơn một vạn khiếu vị, dần cao lên.
Hiện tại Ngụy Tác đã triệt để cảm ngộ, ngưng thành kim đan xong thì số lượng khiếu vị là một vạn ba nghìn.
Mười lăm thần hải không tan biến mà biến thành mười lăm trong số một vạn ba nghìn cái. Tức là, kết thành kim đan rồi, tu sĩ thể nội biến hóa, như thể có một vạn ba nghìn thần hải.
Tu sĩ tu luyện là không ngừng nâng cao chân nguyên, chân nguyên sẽ tưới nhuần nhục thân. Nhục thân, chân nguyên, thần thức đến trình độ nhất định, thể nội sẽ biến hóa, tu vi sẽ đột phá.
Mảnh vỡ Diệu thụ được khí huyết và chân nguyên gột rửa, hóa thành linh khí y như bình thường gã vẫn hút linh khí tu luyện.
Mảnh vỡ Diệu thụ phát ra linh khí cực mạnh tạo cho gã cảm giác như thể nội hiện tại có hai trái tim, ngực một quả và tay trái quả. Quả ở ngực phun ra khí huyết, quả ở tay trái phun ra linh khí.
"Chả trách lão đầu nhận ra vật này lại điên cuồng như thế."
Ngụy Tác giơ tay, vết thương đã ngưng kết lại, không nhận ra bên trong có gì nhưng cảm giác kỹ lượng linh khí thì mảnh vỡ Diệu thụ thượng không ngừng phát ra khiến gã không nén được hít một hơi lạnh.
Thanh niên thần bí được Tam Hoàng tông truyền thừa cho rằng mình có công pháp Thủy hoàng phệ nhật quyết mới có thể luyện hóa mảnh vỡ Diệu thụ, nhưng không ngờ lục bào lão đầu biết cách này, cũng có thể luyện hóa hữu hiệu. Y mà biết chắc sẽ giận đến phun máu.
Hiện tại lượng linh khí mảnh vỡ Diệu thụ thượng phát ra tuy không kinh nhân bằng tinh tủy Hỗn nguyên ngân oa nhưng so với khi Ngụy Tác toàn lực dùng thượng phẩm linh thạch tu luyện thì gấp bảy, tám lần. Tức là giờ gã không cần làm gì, dù ngủ suốt thì tốc độ tu vi đề thăng cũng tương đương với bế quan tiềm tu bảy, tám lần!
...
"Thiên Vũ phường mua huyết nhục yêu thú với số lượng lớn, sau này giết được yêu thú, có thể mang huyết nhục đến đổi linh thạch."
"Huyết nhục yêu thú có tác dụng gì? Lẽ nào để nuôi yêu thú to lớn cần ăn nhiều?"
Cùng lúc, trong nhiều thành trì, không ít đê giai tu sĩ hào hứng mang huyết nhục yêu thú trước đây bị coi là vô dụng đến đổi linh thạch.

Chương 407: Không ngừng luyện khí

"Tiểu tử, ngươi nhanh chóng quay lại luyện khí như vậy, ta còn tưởng ngươi sẽ bỏ ra vài ngày nghe ngóng tin về tình nhân Nam Cung Vũ Tinh."
Đêm xuống, trong địa hỏa lô phòng ở động phủ của Ngụy Tác, lục bào lão đầu nhìn gã đứng trước địa hỏa lô.
Bên cạnh gã là một đống lấp lánh ngân quang, là da và vảy của viễn cổ Hỗn nguyên ngân oa và Hỗn nguyên ngân oa bốn tay do nữ hoàng ngân lân yêu thú tiến hóa thành. Nhìn kỹ thì tất cả đã được chế thành ba pháp y.
"Đâu chỉ Nam Cung Vũ Tinh, Diệp gia huynh muội, cả tu sĩ cùng phụ mẫu của ta ra ngoài Thiên khung nhưng vẫn sống sót, tất cả đều cầ nghe ngóng. Bất quá muốn tìm ra một tu sĩ đâu có dễ. Chúng ta đối phó Đông Dao thắng địa, tiếng tăm đồn xa, chỉ cần họ không có gì sơ sảy, nghe thấy là sẽ đến gặp chúng ta." Ngụy Tác liếc lục bào lão đầu, "Ngươi nên nghĩ cách giúp ta có thêm mấy món bài tẩy, không thì lúc gặp Đông Dao thắng địa sẽ thua thiệt."
"Tiểu tử, suy nghĩ chu đáo lắm, xem ra ngươi cũng nóng lòng đối phó Đông Dao thắng địa. Vậy thì, từng thứ một đi. Thả Dương chi điểu ra, dược lực qua cây lần trước chắc nó đã tiêu hóa rồi, cho ăn thêm Ngọc vân chi, dược lực của Ngọc vân chi tuy không đủ cho yêu thú cỡ nó tiến giai nhưng để nhanh chóng kết thành yêu đan thì không thành vấn đề." Lục bào lão đầu nhìn Ngụy Tác, "Nếu ta không nhớ nhầm thì vật đó ngươi lấy được cùng Nam Cung Vũ Tinh, ngươi không nỡ dùng mà để làm kỷ niệm hả."
"Lão đầu, ta nói rồi, đừng có quạ đen kêu xằng, chọc giận ta thì đừng trách ta không tôn trọng người già." Ngụy Tác bực bội nhìn lục bào lão đầu, vỗ vào nô thú đại đựng Dương chi điểu thả ra.
Dương chi điểu đã phấn chấn hơn nhiều, mắt linh động hơn, bay đi bay lại quanh Ngụy Tác như lấy lòng.Ngụy Tác lấy Ngọc vân chi ra, đưa cho Dương chi điểu.
Mắt linh điểu sáng lên, do dự một chốc, biết Ngụy Tác tựa hồ cho mình ăn Ngọc vân chi nên nó lao bổ tới, tích tắc sau đã thanh toán gọn nhẹ nhánh Ngọc vân chi.
Dương chi điểu ăn xong Ngọc vân chi, Ngụy Tác cầm nô thú đại lắc lắc, linh điểu thập phần phối hợp bay vào.
"Với thần thức hiện tại và kinh nghiệm luyện khí của ngươi, luyện chế pháp y thuần về phòng ngự thì đan giản thôi. Chỉ là nguyên liệu của yêu thú như Hỗn nguyên ngân oa, vạn nhất luyện hỏng, tương đương với tổn thất một món đạo giai pháp bảo. Ngươi dùng ngân lân yêu thú luyện chế thử đã." Ngụy Tác lại Dương chi điểu, lục bào lão đầu lại chú ý đến khung ba pháp y cạnh gã.
"Được!" Ngụy Tác không hề lắm lời quay đi, vào một gian thạch thất gần đó.
Gian thạch thất này hiện tại tựa hồ là chỗ gã chứa nguyên liệu luyện khí và sản phẩm trước khi hoàn thành luyện khí. Chỉ không đầy hai tuần hương, gã đi ra, tay cầm hai tấm pháp y lấp lánh ngân quang, rõ ràng dùng da và vảy ngân lân yêu thú chế thành.
"Xem ra ngươi đối xử với hai kẻ đó không tệ." Thấy Ngụy Tác cầm pháp y, lục bào lão đầu cười lạnh, biết gã định luyện chế cho Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân. "Cả hai tuy không có tâm cơ gì, bất quá ngươi dùng cả ân lẫn uy, tránh để chúng vô tình làm hỏng việc, quan trọng nhất là để chúng không thay lòng." Đoạn lão bảo.
"Tất nhiên, cũng như môn quy Hải Tiên tông, sau này những thứ không dùng thì tưởng cho người lập công, không cho không nữa. Làm sai cũng xử phạt." Ngụy Tác gật đầu, trong số tán tu, không thiếu chuyện sư đồ trở mặt, đại tu sĩ bị môn nhân đệ tử ám toán, kết cục vô cùng thê thảm.
Ngụy Tác nói vậy, lục bào lão đầu không nói gì, chỉ chắp tay sau lưng nhìn địa hỏa lô. Có vẻ đã cho gã biết hết thủ đoạn luyện khí, chỉ còn chờ gã động thủ.
Ngụy Tác không nói gì nữa vung tay, địa hỏa lô phòng đột nhiên giảm hẳn nhiệt độ.
Một khối bạch sắc băng tinh được chân nguyên bao phủ, phát ra hàn khí dày đặc.
"Cách cách", vật cỡ quả dưa được chân nguyên của gã dồn ép, biến thành bột vụn, rồi hóa thành từng giọt nước.
Vật này rõ ràng là Vạn tái huyền băng.
Hoàn thành bước này, Ngụy Tác lấy ra ngân sắc pháp y có một lớp vảy nhỏ, được chân nguyên của gã giữ cứng trên không, bột Vạn tái huyền băng được chân nguyên bao lấy rải đều vào trong tấm pháp y bán thành phẩm. Không hề dừng lại, Ngụy Tác chỉ tay, một tia lửa trắng ngần xuất hiện, ngưng thành mũi châm nhỏ, với tốc độ kinh nhân lướt đi trên tấm pháp y bán thành phẩm khắc phù văn.
Gã đã thử, dù là vảy và da của ngân lân yêu thú hay Hỗn nguyên ngân oa, phối hợp thích đáng pháp trận thì đều có lực phòng ngự tương đương. Nhưng vảy chống được lửa còn da thì không, nên đề phòng lúc khắc pháp trận thời bị tổn hại thì gã thường dùng huyền băng cho vào trong.
Vảy ngân lân yêu thú được gã kích phát tiên thiên chân hỏa, khắc xong pháp trận. Nhưng vảy Hỗn nguyên ngân oa thì gã thử rồi, cộng cả hỏa lực địa hỏa lô và tiên thiên chân hỏa mới đủ.
Có nghĩa vảy Hỗn nguyên ngân oa bền hơn vảy ngân lân yêu thú, luyện chế được pháp y phẩm giai cũng cao hơn.
Chỉ thoáng sau, lục bào lão đầu tỏ vẻ vừa ý vì pháp trận khắc xong, thoáng có quang hoa lưu chuyển, rõ ràng pháp trận không sơ sảy gì.
Ngụy Tác cũng có chút thiên phú về phương diện luyện khí.
Gã không dừng lại, chân nguyên rung lên, bán thành phẩm pháp y lơ lửng trước mặt. Cùng lúc, một khối ngân sắc tinh kim cỡ trứng chim câu xuất hiện trong tay.
Khối ngân sắc tinh kim được gã dùng tiên thiên chân hỏa thiêu thành dung dịch, liên tục rút thành từng sợi tơ khảm vào pháp y, hình thành hoa văn bắt mắt.
Lam sắc dịch thể được Ngụy Tác lấy ra, bình dịch thể được chân nguyên bao lấy, dàn lên bán thành phẩm pháp y thượng, tựa hồ bị hấp thu.
Thoáng sau, phù văn ngoài vảy pháp y và phù văn do ngân sắc tế ti bên trong hình thành đều rực quang hoa, nối liền nhau.
Cả tấm pháp y như có sinh mệnh, phát ra linh quang khá có linh tính.
Trong mắt gã ánh lê thần sắc đắc ý.
Chân nguyên từ tay gã dồn vào pháp y. Màn sáng màu bạc lẫn lam ánh lên.
Đoạn gã vung tay, một đạo thanh quang lóe lên, lại kích phát một món pháp bảo, giáng lên pháp y.
Đạo thanh quang là đoản mâu pháp bảo, tốc độ cực nhanh, là pháp bảo công kích linh giai trung phẩm lấy được tại Hải liệp đại hội.
"Phù!"
Pháp bảo này giáng vào pháp y Ngụy Tác vừa luyện chế, quang hoa hơi rung lên, tựa hồ pháp bảo này không uy hiếp nổi.
"Đạo giai hạ phẩm."
Lục bào lão đầu đoán ngay ra. Vẻ mặt lão chứng tỏ phẩm cấp của pháp y đã nằm trong dự liệu.
"Lợi hại thế hả?" Ngụy Tác tỏ vẻ kinh ngạc.
"Ta nói với ngươi rồi, tuy ta chỉ biết cách luyện chế pháp khí với đẳng cấp không cao, Lân vương đó tiếp xúc ở mức cao hơn ta, biết được cao giai pháp trận và phương pháp luyện khí có những công hiệu huyền ảo nhưng cách của ta cũng luyện chế được pháp bảo lại rất thực dụng. Uy năng này lạ lắm sao?" Thấy Ngụy Tác kinh ngạc, lục bào lão đầu mã tỏ vẻ không vui. Lúc chưa xuất hiện Lân vương khí linh, lục bào lão đầu đến những lúc thế này đều ra vẻ lão tử thiên hạ đệ nhất, từ khi có Lân vương thủy ấn thì lão luôn đem mình ra so sánh, sợ Ngụy Tác cho rằng lão kém Lân vương thủy ấn vô số lần.
Lục bào lão đầu phản ứng như thế, Ngụy Tác chỉ mỉm cười, không nói gì nữa, thu pháp y phẩm giai thập phần kinh nhân, đưa vào phách mại hội sẽ khiến cao giai tu sĩ tranh cướp lại, không ngừng luyện chế tấm thứ hai.
...
"À!"
Trong một gian tĩnh thất khác, Hàn Vi Vi đang nhắ mắt xếp bằng, đột nhiên cảm ứng ra, mở mắt. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Tỉnh rồi?!"
Vỗ lên nô thú đại thả Hỗn nguyên ngân oa ra, Hàn Vi Vi sáng mắt.
Ngân sắc tiểu thú cao hơn trước nửa cái đầu, xòe tay nhìn nàng ta chăm chắm.

Chương 408: Yêu sủng đối quyết

Trong địa hỏa lô phòng của Ngụy Tác ràn rạt hồng quang như cả căn phòng cháy lên.
Thời gian qua đi, hồng quang đột nhiên giảm bớt.
"Phù!"
Trong địa hỏa lô phòng vang lên tiếng động, như đột nhiên tế xuất pháp bảo nào đó.
Địa hỏa lô phòng, một món pháp y màu bạc pha vàng lơ lửng trước mặt Ngụy Tác.
Bên cạnh gã vốn có ba tấm bán thành phẩm pháp y dùng vảy Hỗn nguyên ngân oa chế thành, hiện tại còn hai. Rõ ràng pháp y này là tấm thiếu kia.
So với pháp y dùng nguyên liệu từ ngân lân yêu thú luyện chế thì tấm này có thêm một tầng màu vàng trơn bóng, dưới mỗi vảy có khắc phù văn đẹp đẽ, hiện tại nhìn kỹ cũng không nhận ra dưới lớp sáng là vảy mà là hoa văn huyền ảo.
Tấm pháp y trông thập phần hoa lệ cao quý, khác hai phương pháp luyện chế trước đó, có dùng thêm nguyên liệu khác.
Pháp y lấp lánh linh quang, chưa hề được kích phát.
Tiếng động ban nãy tựa hồ là khi pháp y luyện thành, pháp trận quán thông, linh khí lưu động làm rung không khí phát ra.Chỉ riêng linh khí chấn động của bản thân pháp y đã như thế, chứng minh phẩm giai cực kỳ kinh nhân. Nguồn truyện: Truyện FULL
Mắt Ngụy Tác ánh lên nhìn tấm pháp y, dồn chân nguyên vào kích phát!
Bên ngoài pháp y hình thành quang hoa vàng nhạt xen lẫn màu bạc như lông vũ.
"Chát!"
Tiếng xé lụa vang lên, Ngụy Tác không kích phát pháp bảo, trực tiếp dùng Huyền sát quỷ trảo chụp vào.
"Đạo giai trung phẩm!"
"Tiểu tử, nguyên liệu trên mình Hỗn nguyên ngân oa này kém hơn, nguyên liệu lấy từ Hỗn nguyên ngân oa bốn tay và viễn cổ Hỗn nguyên ngân oa mà luyện chế được pháp y khẳng định sẽ đạt đạo giai thượng phẩm."
Lục bào lão đầu nheo mắt.
Được chân nguyên của Ngụy Tác giữ trước mặt, Huyền sát quỷ trảo toàn lực giáng xuống nhưng quang hoa của pháp y không vỡ tan mà không mảy may tổn hại. Không đánh vỡ được bản thể pháp y chứng tỏ có đánh nữa cũng không phá được.
"Đạo giai trung phẩm... Đạo giai thượng phẩm..."
Tuy đã tính trước nhưng thấy kết quả này, Ngụy Tác vẫn có cảm giác không tin được.
Trước đây, gã còn không dám nghĩ đến đạo giai pháp bảo.
Tu sĩ như Diệp Linh, Âm Lệ Hoa, trước khi vào Đạo Huyền điện thì cũng không có nổi một món pháp bảo đạo giai trung phẩm trở lên.
Tông môn bình thường thì có một món đạo giai hạ phẩm pháp bảo cũng không có.
Có những tán tu thành tu sĩ Kim đan kỳ mấy chục năm, cũng vị tất có một món đạo giai pháp bảo, chỉ biết dựa vào thuật pháp đối địch.
Giờ gã lại luyện chế được cả đạo giai pháp bảo!
Bất quá chỉ mấy tích tắc sau, Ngụy Tác đã bình phục tâm thần, nở nụ cười tự trào.
Đừng nói có khí linh cỡ luyện khí đại sư như lục bào lão đầu chỉ đạo, tu vi Kim đan kỳ của gã phối hợp, chỉ nguyên số nguyên liệu này cũng toàn loại hiếm có, bát cấp yêu thú thì dù Ngụy Tác muốn cũng không thể tìm ra. Đạo giai pháp bảo cũng rất hiếm, không thể nói cứ luyện chế là thành.
"À!"
Ngụy Tác đột nhiên hơi ngẩn ra, quay người lại.
Chốc sau, thoáng có gió nổi, thân ảnh Hàn Vi Vi xuất hiện ở cửa.
"Ngươi đã biết ta đến nhưng không lên tiếng, cứ bất động để dọa ta hả." Vào thấy Ngụy Tác bất động, Hàn Vi Vi hơi giật mình.
Nhưng một động tác của nàng ta lại khiến Ngụy Tác nhăn nhó.
Tiểu mỹ nữ mông cong mỗi lần giật mình là hay vỗ ngực khiến một vài chỗ cứ rung rung.
"Đây là pháp y ngươi luyện chế được? Xem ra không tệ." Bất quá Hàn Vi Vi không ý thức được, ánh mắt bị pháp y Ngụy Tác vừa luyện chế xong hấp dẫn.
"Thử xem pháp y thế nào?" Ngụy Tác đưa tấm pháp y còn ấm cho nàng ta.
"Ngươi luyện cho ta?" Hàn Vi Vi không khách khí mặc lên, cảm giác rất hợp, rõ ràng luyện chế theo thân hình.
"Tiểu tặc này còn tạm được, có lương tâm." Gã gật đầu, Hàn Vi Vi vui hơn hẳn, lòng mềm đi.
"Chất liệu hai pháp y kia tốt hơn, bất quá ta biết ngươi sẽ cho Cơ Nhã, nên luyện chế tấm này cho ngươi."
"..." Ngụy Tác nói thế, Hàn Vi Vi trợn tròng trắng, hận không thể bóp chết gã.
"Đúng rồi, Phệ tâm trùng của ngươi vẫn tỉnh chứ." Hung hãn trừng mắt nhìn gã, Hàn Vi Vi đảo mắt, đột nhiên hỏi.
"Thế nào?" Ngụy Tác ngửi thấy mùi âm mưu, cảnh giác nhìn Hàn Vi Vi.
Hàn Vi Vi mím môi mỉm cười, "Tiểu Ngân tỉnh rồi, hiện tại không biết nó có lợi hại không, chi bằng để nó và Phệ tâm trùng so tài được chăng?"
"Tiểu Ngân?" Ngụy Tác tắt tiếng liếc Hàn Vi Vi, bất quá không cự tuyệt, gật đầu.
"Ngươi để Phệ tâm trùng đừng ẩn hình nữa, không thì ta sợ Tiểu Ngân không nhìn thấy, còn đấu gì nữa." Cùng Ngụy Tác vào thạch thất nuôi dưỡng Phệ tâm trùng, Hàn Vi Vi thấy nó có vẻ no nê, uể oải ngâm mình trong Bồi yêu dịch. Vì dược dịch thấm lên mình nên Phệ tâm trùng loáng thoáng hiện lên.
"Đẳng cấp như Hỗn nguyên ngân oa, gần thế này chắc nhận ra khí tức của Phệ tâm trùng. Bất quá muốn nhìn rõ cũng không thành vấn đề."
Trong khi Ngụy Tác nói thì Phệ tâm trùng ngâm trong Bồi yêu dịch nhảy lên, gã lấy ra một con đê giai yêu thú, bóc mấy cái vảy đen rồi dùng chân nguyên ép thành bột, rải lên mình Phệ tâm trùng.
Phệ tâm trùng đã ẩn hình lại có thêm một tầng hắc sa, thoạt ẩn thoạt hiện.
"Ra đi, Tiểu Ngân."
"..." Ngụy Tác hựu suýt nữa bổ chửng vì cũng như trước kia, mỗi khi thi pháp là kêu to, Hàn Vi Vi thả Hỗn nguyên ngân oa ra thì cũng hô lên như thế.
Ngân quang lóe lên, Hỗn nguyên ngân oa xuất hiện.
Ngụy Tác thấy ngân sắc tiểu thú cao hơn nửa cái đầu, tuy hình thể không to nhưng phát ra khí tức dặt biệt của cao giai yêu thú.
Cách Hỗn nguyên ngân oa không xa, Phệ tâm trùng hơi run lên.
"Thế nào, Tiểu Ngân khá đấy chứ." Cười cười nhìn Hỗn nguyên ngân oa, Hàn Vi Vi bảo, "Ngụy Tác, để chúng đấu thử xem."
"Được!" Ngụy Tác đảo mắt nhìn hai con cao giai yêu thú, gật đầu.
"Tiểu Ngân, bắt đầu." Thấy Ngụy Tác gật đầu, Hàn Vi Vi đắc ý hạ lệnh.
Vù!
Động tác của Hỗn nguyên ngân oa và Phệ tâm trùng còn nhanh hơn giọng nàng ta. Hàn Vi Vi cơ hồ mới lên tiếng thì một đạo ngân quang quang trụ từ miệng Hỗn nguyên ngân oa bắn ra.
Cùng lúc, Phệ tâm trùng cực kỳ linh hoạt lướt sang bên, tránh khỏi đạo ngân sắc quang trụ công kích.
Chát! Cơ hồ đồng thời, trên đầu Hỗn nguyên ngân oa gợn sóng.
Thần thức xung kích đặc hữu của Phệ tâm trùng!
"Xoạt, xoạt, xoạt!"
Cơ hồ đồng thời, từng dải bạch quang thủy nhận, liên miên giáng vào Hỗn nguyên ngân oa.
"Ngụy Tác, Phệ tâm trùng của ngươi sao lại biết thuật pháp này?"
Hàn Vi Vi cả kinh.
Nhưng Hỗn nguyên ngân oa bị thần thức xung kích đánh trúng nhưng không hề lắc lư.
Ngụy Tác cũng hơi chấn động.
Bát cấp yêu thú vẫn là bát cấp yêu thú, thần thức mạnh đến khó tưởng tượng.
Thấy bạch quang thủy nhận uy năng thập phần kinh nhân đổ tới, ngân sắc tiểu thú không hề tránh, cũng không làm gì, ngân sắc hà quang đột nhiên dấy lên quanh mình.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"
Tiếng động như rang đỗ vang lên, bạch quang thủy nhận va vào ngân sắc hà quang là tan vỡ.
Được ngân sắc tiểu thú điều khiển, ngân sắc hà quang liên miên bao lấy Phệ tâm trùng.
"Lợi hại thế hả?"
Hàn Vi Vi há hốc miệng, ngân sắc hà quang tựa hồ còn hơn cả ngân sắc quang trụ ban nãy.
"Sao lại thế được?"
Nàng ta kêu lên không dám tin vì Phệ tâm trùng khước đột nhiên dấy lên hoàng khí, biết mất lập tức. Hỗn nguyên ngân oa ngẩn ra hoang mang.
Ngụy Tác cũng tròn mắt.
Phệ tâm trùng không ẩn hình mà chui luôn xuống đất.
Hỗn nguyên ngân oa đang ngẩn ngơ như bị lửa đốt mông, kinh hoảng thất thố, ngân quang lóe lên, nhảy vọt lên không.

Chương 409: Chuẩn bị báo thù

Chân Hỗn nguyên ngân oa bị chọc thủng một lỗ.
Chân nó thủng một lỗ nhỏ như bị lợi khí chọc trúng.
Hỗn nguyên ngân oa nhìn xuống với vẻ sợ hãi, không thể cảm ứng được Phệ tâm trùng.
Dừng lại trên không một chốc, Hỗn nguyên ngân oa lại đáp xuống.
Thoáng sau, Hỗn nguyên ngân oa như bị lửa đốt đít, kinh hoảng thất thố nhảy lên không, gan bàn chân nó có vết thương, chân kia còn có vẻ bị thương nặng hơn.
Lần này nó không dám xuống nửa, lơ lửng trên không nhìn Hàn Vi Vi cầu xin.
"Ngụy Tác, không đánh nữa." Hàn Vi Vi bực bội cực độ kêu lên. Tuy nàng ta và Hỗn nguyên ngân oa có cảm ứng đặc biệt, biết thương thế của nó không sao nhưng rõ ràng Hỗn nguyên ngân oa cũng bó tay với Phệ tâm trùng của Ngụy Tác, chỉ còn cách chịu đòn.Hoàng khí dấy lên, Phệ tâm trùng từ dưới đất chui ra.
"Chuyện gì hả, Phệ tâm trùng của ngươi sao lại biết phát thuật pháp, biết độn địa, quá đáng quá?" Nhìn thấy Phệ tâm trùng, Hàn Vi Vi lại kêu lên. Vốn nàng ta định dùng Hỗn nguyên ngân oa bắt nạt Phệ tâm trùng của Ngụy Tác vì dù thế nào ấu thú bát cấp yêu thú cũng có thực lực hơn ngũ cấp, lục cấp yêu thú. Nhưng Hỗn nguyên ngân oa lại bị Phệ tâm trùng đâm thủng chân, thật sự khiến nàng ta ấm ức.
"Oa ha ha ha!" Hàn Vi Vi kêu thế, Ngụy Tác bật cười nhăn nhở, "Tiến giai mà không phản ứng gì, hóa ra là vì có năng lực độn địa."
"Chỉ là độn địa thôi mà." Hàn Vi Vi bực bội kêu lên: "Thổ hệ yêu thú biết độn địa nhiều lắm, kiếm một con tam giai Thổ giáp trùng là được, cần gì cao hứng."
"Khác chứ." Ngụy Tác đắc ý bảo Hàn Vi Vi, "Phệ tâm trùng phát động thần thức xung kích với Hỗn nguyên ngân oa, nó không hề ảnh hưởng chừng tỏ thần thức của thượng cổ dị chủng bát cấp yêu thú tuyệt đối không kém gì tu sĩ Kim đan nhất trọng. Với thần thức và năng lực cảm tri như thế mà không đoán ra tung tích của Phệ tâm trùng dưới đất thì độn địa của nó khác xa phổ thông thổ độn thuật, chắc còn cả thần thông che giấu tự thân khí tức. Dù đấu với tu sĩ Phân niệm cảnh tứ ngũ trọng trở lên, thậm chí Kim đan kỳ đại tu sĩ thì vẫn có thể đến gần mà không bị nhận ra."
"Thế thì sao, lẽ nào lúc tu sĩ đối địch lại đứng im đợi Phệ tâm trùng chọc vào chân?" Hàn Vi Vi bĩu môi.
"Đối địch ở ngoài thành đương nhiên không xong. Bất quá nếu trong thành thì khác." Ngụy Tác cười hắc hắc đầy thâm ý, "vòi hút của Phệ tâm trùng xuyên qua được cả da Hỗn nguyên ngân oa thì phổ thông linh giai pháp bảo phòng ngự chắc không chống nổi, bàn chân sẽ thủng thôi."
"...", thấy gã cười nhăn nhở, Hàn Vi Vi tắt tiếng. Tại thành trì không cho ngự không như Linh Nhạc thành mà dùng Phệ tâm trùng đánh lén thì chắc chắn hữu hiệu, dù là cao giai tu sĩ, gan bàn chân đột nhiên bị đâm thủng, tuy không trí mạng nhưng thập phần ảnh hưởng đến thi pháp.
Ngụy Tác lẩm bẩm thêm: "Gan bàn cân bị thủng, phản ứng đầu tiên khẳng định cũng như Hỗn nguyên ngân oa của ngươi, sẽ nhảy bật lên xem có gì. Lúc đó ta chỉ việc dùng phi kiếm cánh cửa chém từ trên xuống, thế nào đối thủ cũng bị đập bẹp rúm. Cùng lắm y chỉ kịp kêu 'Nhĩ muội yêu' là xong đời."
"Nhĩ muội yêu!" Ngụy Tác nói vậy, Hàn Vi Vi trợn tròng trắng, thấy gan bàn chân lạnh ngắt.
"Hỗn nguyên ngân oa này, uy lực thuật pháp gần như đạt uy năng đạo giai hạ phẩm pháp bảo, thực lực tương đương với tu sĩ Phân niệm cảnh tứ trọng trở lên." Ngụy Tác lại nói: "Cứ để nó ăn yêu đan, lúc chúng ta đến Thất Tinh thành đấu với Đông Dao thắng địa, thực lực của nó mà cao lên thì rất có lợi."
"Đợi Tiểu Ngân lợi hại đã, sẽ lại cùng Phệ tâm trùng của ngươi đấu một trận, ta không tin Tiểu Ngân không địch nổi Phệ tâm trùng. Ta tu luyện đây." Vốn định mang Hỗn nguyên ngân oa ra khoe, cho rằng Hỗn nguyên ngân oa sẽ cho Phệ tâm trùng của gã một trận nhưng giờ lại bị Phệ tâm trùng đâm thủng hai vết, Hàn Vi Vi ấm ức cực độ, nói xong là đi ngay.
Thấy Hàn Vi Vi bĩu môi với vẻ không vui, Ngụy Tác không nén được mỉm cười.
Gã không vội rời tĩnh thất, vỗ lên một nạp bảo nang, hắc quang lóe lên, một bộ khô lâu to lớn xuất hiện trước mặt.
Khô lâu là hài cốt Hỗn nguyên ngân oa bốn tay, chỉ là so với trước thì ngoài hai màu vàng, bạc còn loáng thoáng ánh lên lục quang, bên trong là hắc sắc quang hoa nồng hậu cực độ, đôi mắt trống rỗng đầy hắc quang, tạo cho người ta cảm giác thập phần quỷ dị.
Vù!
Ngụy Tác mục quang lóe lên, Phệ tâm trùng đột nhiên kích phát bạch sắc thủy nhận vào tứ tí khô lâu.
Cùng lúc, thể nội khô lâu rực hắc sắc quang hoa, như sống lại, bốn cánh tay bắn ra bốn hắc sắc quang trụ.
"Chát! Chát! Chát! Chát!"
Phệ tâm xung kích phát bạch sắc thủy nhận, toàn bộ hắc sắc quang trụ như bốn cánh tay chấn tan.
Ngụy Tác tỏ rõ thần sắc mãn ý.
Phệ tâm trùng như hoàn thành nhiệm vụ, chui vào chậu ngọc ngâm mình. Tay Ngụy Tác lại lấy từ nạp bảo nang ra một đan bình.
Được chân nguyên bao phủ, đan bình trút ra hơn mười giọt hắc sắc dịch thể, bắn vào miệng khô lâu.
Khô lâu như ăn uống, răng kêu lên canh cách, thể nội hắc quang phun trào thành tiếng như gầm gào, hắc quang trong mắt lúc mờ lúc tỏ.
Ngụy Tác giơ tay búng nhanh, từng làn lục sắc quang phù không ngừng hiện hình, ngưng thành lục sắc quang diễm và lục sắc khô lâu đầu, không ngừng giáng vào khô lâu.
Hơn hai canh giờ sau, Ngụy Tác dừng thi pháp, khí tức trên mình khô lâu và thể nội hắc quang tựa hồ mạnh hơn nhiều.
Mãn ý quan sát một lục, Ngụy Tác thu khô lâu lại.
"Long khí vi dẫn, thiên long vạn khiếu, vạn cổ tinh thần, tôi luyện pháp thân!..."
Thân thể gã lại lơ lửng, bày thành long hình, tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Một ngày sau, tổ hợp đầu óc đan giản Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân về động phủ.
Rồi gã lại rời nhà, lấy mấy thứ đã đặt từ hai ngày trước, quay về địa hỏa lô phòng cho Chân Sùng Minh không ngừng luyện chế Bổ thiên đan.
Mấy hôm tiếp theo, Ngụy Tác tgiao nhiệm vụ nuôi dưỡng Diệt tiên đằng đã trưởng thành trong sơn cốc cho Chu Tiếu Xuân, còn gã toàn lực tế luyện Hắc minh cốt quân, nuôi dưỡng Diệt tiên đằng ở sau núi và tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Ba mươi ngày sau, trên dốc núi sau động phủ của Ngụy Tác, số lượng Diệt tiên đằng đã là ba mươi hai nhánh. Trong số này, trừ hơn mười nhánh vì thời gian còn ngắn nên mỗi ngày vẫn cần huyết nhục yêu thú thì hơn hai mươi nhánh đã dài hơn bốn trăm trượng.
Diệt tiên đằng trong sơn cốc phía trước sinh trưởng thập phần kinh nhân, có lục sắc tinh thạch đnên mối nhánh mọc thêm được năm, sáu trượng, không cần vùi cả ba viên lục sắc tinh thạch dưới mỗi gốc, một viên là được.
Được Ngụy Tác chỉ dẫn, Chu Tiếu chú ý nuôi dưỡng năm nhánh Diệt tiên đằng.
Gã đã cân nhắc, Diệt tiên đằng hiện tại cần bốn, năm nhánh mới có thể uy hiếp được tu sĩ Kim đan kỳ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Năm nhánh Diệt tiên đằng quấn đến, chỉ cần Kim đan tu sĩ không tránh được thì những nhánh khác sẽ cuốn tới, dù có mấy món đạo giai pháp bảo, cũng không chống nổi.
Hiện tại năm nhánh Diệt tiên đằng đã dài quá bốn trăm hai mươi trượng, từ đỉnh núi mọc thêm, gần như bảo vệ được cả thinh không sau núi.
...
Hôm đó, trong của động phủ Ngụy Tác đột nhiên vang lên tiếng gầm đáng sợ, tựa hồ một ma vương đã thành công thoát khỏi phong ấn.
Chỉ thoáng sau, âm thanh tắt lịm.
Chừng hơn nửa canh giờ sau, Ngụy Tác, Cơ Nhã và Hàn Vi Vi, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân được Thanh hoàng hồ lô kích phát ất mộc linh khí bao phủ, rời Tiểu Dạ sơn. Ngụy Tác kích phát Ly Hỏa phảng, lướt về Linh Nhạc thành.

Chương 410: Kịch hay bắt đầu

Buổi trưa, truyền tống pháp trận lóe linh quang, Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi, Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân lần lượt ra khỏi truyền tống pháp của Linh Nhạc thành.
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân vẫn ăn vận như trước, Hàn Vi Vi mặc ngân sắc pháp y màNgụy Tác luyện chế cho, Cơ Nhã mặc tử sắc cung trang, cả hai đều dùng lớp sa mỏng ngăn cản được thần thức tra xét.
Ngụy Tác mặc một tấm thanh bố pháp y ngoài Thanh minh pháp y, dùng dịch dung đan hóa trang thành một trung niên đại hán, trống như tán tu mạt rệp.
Ra khỏi pháp trận, gã tỏ vẻ không yên tâm, còn dặn dò Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân mấy câu. Cả hai vỗ ngực đảm bảo sẽ hoàn thành.
Ngụy Tác lại sang một truyền tống pháp trận khác, giao nạp linh thạch phí dụng rồi linh quang lóe sáng, tan biến trong truyền tống pháp trận.
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân, Cơ Nhã và Hàn Vi Vi, đều tách ra, thong thả đến Trân Bảo các.Lúc đó tuyệt đại đa số tu sĩ chuẩn bị xuất thành kiếm linh thạch, thông thường tu sĩ đều chuẩn bị đan dược hoặc pháp khí, cũng là lúc Trân Bảo các và các tiệm của Linh Nhạc thành làm ăn tốt nhất.
Nhưng lúc sinh ý thưa thớt, tiệm số một số hai trong thành như Trân Bảo các cũng chỉ có năm, sáu đệ tử phụ trách tiếp đãi, lúc này trong đại sảnh Trân Bảo các có mười đệ tử đang bận rộn, trong sảnh có mười lăm, mười sáu tu sĩ đang mua bán.
Chân Sùng Minh vào đại sảnh Trân Bảo các, cơ hồ mới qua ngưỡng cửa thì dã kêu rống lên, "Chưởng quỹ đâu, chưởng quỹ đâu?"
"Ai? Vào đây mà còn nghênh ngang như vậy."
Mọi điếm viên và tu sĩ Trân Bảo các đều quay lại.
Chân Sùng Minh lại bực bội kêu lên, "Ngẩn ra cái gì, chút sinh ý này làm làm gì, mau gọi chưởng quỹ ra cho ta."
Điếm viên Trân Bảo các thấy rõ Chân Sùng Minh thì không dám tỏ vẻ không vui, một người cò bước lên hành lễ, chào hỏi, "Xin hỏi tiền bối muốn mua gì? Vật bình thường thì bọn tại hạ có thể quyết, không cần phiền đến chưởng quỹ." Chân Sùng Minh là tu sĩ Phân niệm cảnh, hắc sắc pháp y cũng là linh giai trung phẩm pháp y, xem ra rất có lai lịch.
Nhưng trong tiệm còn hai tu sĩ cũng là tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng, tại thành trì như Linh Nhạc thành thì tu sĩ Phân niệm cảnh là cấp có thể tung hoành, như Ngụy Tác khi trước còn ở trong thành, thấy một tu sĩ Phân niệm cảnh là phải cực kỳ cung kính. Hai tu sĩ này nhướng mày, hừ lạnh, "Thế nào, tiểu sinh ý không phải sinh ý hả, vị đạo hữu này, việc gì cũng phải có thứ tự trước sau."
"Thứ tự trước sau cái rắm chó gì, quyền đầu của ai to hơn thì người ấy đến trước." Chân Sùng Minh nhướng đôi mày rậm, cầm hai món linh giai thượng phẩm pháp bảo, một phòng ngự một tiến công mà Ngụy Tác cho ra, tỏ vẻ hung thần ác sát: "Nếu các ngươi thấy quyền đầu to hơn, pháp bảo tốt hơn ta thì ta để các ngươi đến trước, nếu không thì im miệng, đừng để sau này khó nhìn mặt nhau ở ngoài."
"Linh giai thượng phẩm pháp bảo?!"
Đại đa số tu sĩ trong tiệm đều có kiến thức, có người chợt khẽ kinh hô, hai tu sĩ Phân niệm cảnh nhất trọng hơi biến sắc, không dám nói gì thêm. Tu sĩ Phân niệm cảnh có một món linh giai pháp bảo đã là không tệ, như Chân Sùng Minh có một món pháp bảo phòng ngự linh giai thượng phẩm và một món pháp bảo tiến công linh giai thượng phẩm, đối phó hai Phân niệm cảnh nhất trọng tu sĩ cũng không thành vấn đề.
"Ta không mua mà đến bán." Thấy những người khác không nói gì, Chân Sùng Minh hầm hừ, "Các ngươi nói lắm thế, chắc muốn xem ta có thứ gì mới vào gọi chưởng quỹ hả? Vậy ta cho các ngươi xem." Y vỗ lên nạp bảo nang lấy ra một thi thể yêu thú cao gấp mấy thân người.
Yêu thú này có một cái đầu kỳ lân, trên đầu có hai cái chân tròn xoe, thân thể lớn hơn thùng nước mọc ra bốn ngọn trảo. Lục cấp cao giai yêu thú này, vảy trên mình đều màu xanh trắng trong suốt, trông như dùng ngọc thạch điêu khắc thành. Ngay cả hai con mắt thô lố cũng như ngọc thạch. Nếu yêu thú này bất động thì cảm giác tạo cho người ta là một con rồng bằng ngọc.
Khí thế cao giai yêu thú đặc hữu từ mình cự hình yêu thú dấy lên.
"Đây là... Ngọc cốt yêu long!"
"Lục cấp cao giai yêu thú!"
"Nguyên liệu của yêu thú này tệ nhất cũng có thể luyện chế được linh giai thượng phẩm pháp bảo, thậm chí là đạo giai pháp bảo!"
Thi thể yêu thú vừa được lấy ra, tu sĩ tại trường đều triệt để biến sắc, mấy điếm viên và đê giai tu sĩ thậm chí sợ hãi lùi lại mấy bước.
"Thế nào, không đủ để mời chưởng quỹ ra hả?" Chân Sùng Minh hừ lạnh.
"Tiền bối đợi một chút, vãn bối sẽ mời chưởng quỹ ra." Chân Sùng Minh hừ lạnh, một điếm viên nói xong, chạy nhanh vào trong.
Chân Sùng Minh không thu Ngọc cốt yêu long thi thể chiếm mất gần nửa đại sảnh, nghênh ngang đứng cạnh nó chờ đợi.
"Đây là yêu thú gì... đáng sợ quá!"
"Yêu thú này long hình, chết rồi còn khí thế này, ít nhất cũng lục cấp trung giai trở lên!"
Ngọc cốt yêu long quá bắt mắt, cơ hồ mỗi tu sĩ đi qua Trân Bảo các đều chú ý đến, càng lâu thì tu sĩ đổ về Trân Bảo các xem náo nhiệt càng nhiều.
"Ngọc cốt yêu long! Quả chân là Ngọc cốt yêu long thành niên!"
Thoáng sau một trung niên bạch sam tu sĩ đi nhanh ra, tu sĩ này mặt mũi gầy gò, mắt hơi lõm vào, trông có vẻ rất có tâm kế. Thấy Ngọc cốt yêu long trong đại sảnh, trung niên bạch sam tu sĩ giật mình rồi ôm quyền chào Chân Sùng Minh, "Tại hạ Dư Phong Bình, chưởng quỹ ở đây, vị đạo hữu này xưng hô? Thế nào? Định bán Ngọc cốt yêu long cho bản các?"
"Tại hạ họ Chân." Chân Sùng Minh nghênh ngang nhìn trung niên bạch sam tu sĩ nói to: "Trân Bảo các chưởng quỹ không phải Cơ Nhã hả? Mỗ nghe nói Cơ chưởng quỹ là đại mỹ nổi danh nên mới dến đây bán đồ. Sao lại biến thành nam nhân?"
Lúc đó số tu sĩ tụ tập tại Trân Bảo các xem náo nhiệt đã tới hơn trăm người, còn nhiều tu sĩ nữa đang đổ tới góp vui, lục cấp cao giai yêu thú tương đương với Kim đan kỳ đại tu sĩ, đối với tuyệt đại đa số tu sĩ thì cả đời khó gặp. Chân Sùng Minh nói vậy, nhiều tu sĩ bật cười, có người không nén được lên tiếng: "Huynh đệ, muộn rồi, lấy được yêu thú này quá muộn, Cơ Nhã đã lấy người ta rồi."
"Cái gì? Cơ Nhã đã gả cho người ta? Lại không đợi ta." Chân Sùng Minh làm như thật, trợn tròn mắt kêu lên.
"Vị đạo hữu này, đại chưởng quỹ từ ba năm trước đã gả cho Đông Dao thắng địa." Trung niên bạch sam tu sĩ liếc Chân Sùng Minh, theo y chắc Chân Sùng Minh là kẻ ngốc điển hình.
"Con bà nó chứ, Cơ Nhã cũng không gặp thì chán chết." Chân Sùng Minh tỏ ra cực buồn, tựa hồ không muốn làm sinh ý nữa, định thu Ngọc cốt yêu long lại.
"Nếu đạo hữu muốn gặp Cơ Nhã chưởng quỹ, tại hạ có thể sắp xếp." Trung niên bạch sam tu sĩ mục quang hơi lóe lên, đi lên hai bước, "Ngọc cốt yêu long này, bản các sẽ đưa ra giá khiến đạo hữu mãn ý."
Chân Sùng Minh hưng phấn hẳn, "Vậy hả, thật chứ?"
"Đương nhiên, chỉ cần đạo hữu ở lại bản các mấy ngày thì có thể sắp xếp." Trung niên bạch sam tu sĩ bình tĩnh như thường gật đầu, thật ra thầm cười lạnh, lúc đó sẽ đưa ngươi xuống suối vàng gặp Cơ Nhã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Được!" Chân Sùng Minh vỗ đùi, "Ngọc cốt yêu long này đáng giá bao nhiêu linh thạch?"
"Năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch, thế nào?" Trung niên bạch sam tu sĩ bình tĩnh như thường ra giá. Thông thường, Ngọc cốt yêu long e không đạt mức này nhưng lúc này trong mắt trung niên bạch sam tu sĩ, Chân Sùng Minh không khác gì người chết, che thêm linh thạch cũng chỉ như gửi vài ngày là thu lại.
"Nhiều quá! Xem ra Trân Bảo các quyết mua được yêu thú này!"
"Cũng đúng, nếu dùng yêu thú này luyện chế được đạo giai pháp bảo, mở phách mại hội thì không biết sẽ thu hút bao nhiêu cao giai tu sĩ..."
Cái giá được đưa ra, mọi tu sĩ bàn luận nhi nhao.
"Năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch, thành giao." Chân Sùng Minh có vẻ mãn ý gật đầu, "Dư chưởng quỹ trả giá cũng khá, mỗ còn vật nữa cần bán."
"Hả? Còn gì nữa?" Trung niên bạch sam tu sĩ sáng mắt lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau